LAN NHƯỢC TIÊN DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Lan nhược tiên duyên - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Lan Nhược Tự

Dịch & Biên: Cheng

***

Đại sơn mênh mông, kéo dài trăm dặm, đỉnh núi cao chót vót như kiếm chọc trời, ẩn sâu trong rừng nơi sườn núi, có một ngôi chùa có phật điện có phòng ốc, chỉ là hoang phế rách nát.

Đình viện bên trong chùa, có hai hòa thượng một béo một gầy đang ngồi trên thềm đá, tâm sự luận Phật

Hòa thượng béo hơn ba mươi tuổi, tai to mặt lớn, gương mặt đầy đặn phúc hậu bóng loáng. Hòa thượng gầy khoảng mười mười tám tuổi, mi thanh mục tú.

“Nói đi, tại sao muốn hoàn tục?” Hòa thượng béo hỏi

“Ta muốn lấy vợ”

“Vừa mắt ai? Sư phụ đi cầu hôn cho ngươi”

“Cô nương Tiểu Hồng mới đây đến thắp hương”. Hòa thượng gầy nói

“Hừm, dáng dấp đúng là xinh đẹp, chỉ là đã gả cho người, chậm.” Hòa thượng béo nói.

"Ta muốn ăn thịt." hòa thượng trẻ tuổi một tay ôm gối nói, một tay cầm nhành cây vẽ vòng vòng trên mặt đất

"Thịt gì? Gà, vịt, Cá, Lợn, Trâu, Dê, chiên, xào, rán, hấp hay là kho? Chiều nay ta sẽ chuẩn bị cho ngươi." Hòa thượng béo nói.

"Ta muốn ăn thịt chó, nấu lẩu."

"Có thể, chó vàng, chó đen hay chó đốm?"

"Ta muốn ăn trong đại điện, ngay ở trước mặt Phật tổ." hòa thượng trẻ nói.

"Không thành vấn đề, ta gọi cả phương trượng cùng sư huynh ngươi đến, lâu lâu không ăn thịt, cả nhà vừa ăn vừa chém gió về cuộc sống." Hòa thượng béo nói.

"Đủ rồi!" Hòa thượng trẻ đột nhiên đứng lên ném cành cây trong tay đi."Ta không muốn làm hòa thượng, không muốn, không muốn!"

Hắn hét lớn, nước bọt tung toé bắn lên mặt hòa thượng béo.

"Việc gì cũng phải có lý do a!" Hòa thượng béo không nhanh không châm, vuốt trán nói

"Lý do, lý do? Lý do chính là cái chùa rách này tên gì không gọi, lại kêu là Lan Nhược Tự!" Hòa thượng trẻ chỉ vào ngôi chùa phía sau, thần tình kích động.

"Lan Nhược, nghĩa là nơi yên tĩnh thanh tịnh, Phật Môn vốn cầu thanh tịnh, có gì không thích hợp a?" Hòa thượng béo bình tĩnh nói.

"Cây hòe lớn sau núi, cũng đến ngàn năm tuổi chứ?" Hòa thượng trẻ chỉ về phía sau.

"Ít nhất cũng 1,500 năm, so với Lan Nhược Tự còn muốn sớm hơn mấy trăm năm." Hòa thượng béo nói.

"1,500 năm, ngươi xem đến một cành cây còn to hơn cả một gian phòng." Hòa thượng trẻ kích động nói."Còn có ngọn núi kia, kêu Hắc Sơn, có cái gì đen, ai đặt cái tên vứt đi vậy?"

"Cây hoè ngàn năm có dư, tự nhiên cành lá xum xuê, núi tên Hắc Sơn là bởi vì trong núi có quái thạch đen như mực, cứng như sắt."

"Một Thụ Yêu ngàn năm, một Hắc Sơn Lão Yêu." Hòa thượng trẻ nói.

"A di đà Phật, ngươi nghe ở đâu những lời đồn quái dị này, yên tâm, có Lan Nhược Tự ở, trong núi không có yêu quái." Hòa thượng béo nói.

"Lan Nhược Tự? Cái này tên nghe đã xui xẻo, gọi quỷ, ngươi nói cho ta một chút cái pháp hiệu thối này, Vô Sinh, sao không gọi là Hoa Tử?! Đầu óc thế nào có thể nghĩ ra cái pháp hiệu thối đó." Người trẻ tuổi càng nói càng kích động.

"Pháp hiệu chỉ để xưng hô mà thôi." Hòa thượng béo chân thành nói.

"Xưng hô, ít nhất cũng phải đẹp một chút, ta tên Vô Sinh, trong chùa còn có một hòa thượng gọi Vô Não, một sống không lâu, một ngu đần, đây là cái pháp hiệu thối gì! Lại còn ngươi, Vô Hư, ha ha ha." Người trẻ tuổi đột nhiên không nhịn được cười.

"Xin lỗi, ta thực sự không nhịn được." Vừa nhắc tới cái này pháp hiệu, hắn liền muốn cười.

Chỉ có đầu óc của ngươi mới nghĩ ra mấy cái pháp hiệu đó. "Ngươi vui là được rồi." Hòa thượng béo ha ha cười nói.

"Nói chung ta không muốn ở đây làm hòa thượng, ta muốn xuống núi." Hòa thượng trẻ xoay người rời đi.

"Chờ đã." Hòa thượng béo đột nhiên đứng dậy, từ trong túi tiền lấy ra một tờ giấy, mặt trên có chữ viết, còn có một dấu tay."Ngươi xem qua đây là cái gì?"

"Cái gì a?"

"Giấy bán thân, còn có dấu tay của ngươi, muốn hạ sơn cũng được, một trăm lạng bạc ròng chuộc thân."

"Lừa ta, ta cầm một trăm lạng bạc ròng của người lúc nào?" Hòa thượng trẻ sững sờ, sau đó nổi giận.

"Không phải ngươi, là vị thí chủ đem ngươi tới đây lúc hôn mê." Vô Hư hòa thượng nói.

"Ngươi đừng gạt ta, cái chùa nát của ngươi, trước không có thôn sau không có điếm, ai sẽ đưa ta đến, còn nữa gom tất cả cái chùa nát này bán cũng không được một trăm lạng bạc ròng, chắc chắn là người lừa ta!" Vô Sinh nói.

"Nếu ngươi không tin chúng ta có thể đi đến nha môn dưới núi, nhìn tờ văn tự này có phải là thật hay không." Hòa thượng béo cười nói, "Lại nói lúc đầu ngươi cũng đồng ý."

"Đánh rắm, ta đồng ý cái chim a? Lúc ta còn hôn mê thì các ngươi tự thu xếp, còn nữa ai cạo đầu ta? Để lại trên gáy một vết thương lớn!" Vô Sinh tức giận chỉ vào gáy của mình, một vết sẹo dài đã đóng vảy.

"Đã qua, dù sao cũng là lần đầu, lại dùng dao phay." Hòa thượng béo cười nói.

"A?!" Vô Sinh sững sờ, "Ngươi dùng dao phay cạo đầu?".

"Không phải ta, lại nói lúc đó ta hỏi qua ngươi, ngươi còn gật đầu, hôn mê mà gật đầu, có thể thấy ngươi nằm mộng cũng muốn vào Phật Môn ta."

"Ngươi cút." Hòa thượng trẻ phất tay áo.

"Vậy thì trả tiền lại." Hòa thượng béo từ tốn nói.

"Không có tiền."

"Vậy thì ở đây làm hòa thượng."

"Ta không làm!"
"Vậy thì theo ta xuống núi đến huyện nha xét xử." Hòa thượng béo nói.

"Đi thì đi, ai sợ ai a!" Hòa thượng trẻ giương cổ lên nói.

Nói chung hắn không ở chỗ này làm hòa thượng.

"Tốt lắm, ta đi thu thập một chút, đầu giờ chiều chúng ta liền xuống núi."

Đang nói, một bóng người từ bên ngoài chạy vào, vòng qua đại điện, chạy tới mặt sau, mau lẹ như thỏ.

"Đó là phương trượng?" Hòa thượng trẻ nói.

Từ khi sau khi đến cái chùa này, hắn mới thấy mặt, lão hòa thượng khoảng sáu mươi, bảy mươi tuổi, gầy gò, ba cọng râu dài, một đôi mắt kẻ trộm, cả ngày thoắt ẩn thoắt hiện, trời mới biết đang làm gì.

"Phải." Vô Hư hòa thượng nói.

"Già đầu, chạy nhanh như vậy, cẩn thận ngã." Vô Sinh nói.

"Phương trượng thân thể rất tốt, hắn xuống núi hoá duyên vừa trở về."

"Xuống núi, hoá duyên?" Vô Sinh lông mày giật giật, có cảm giác xấu.

Thoáng thu thập một hồi, quá buổi trưa, bọn họ liền rời chùa.

Từ Lan Nhược Tự đi ra, một thềm đá thông suốt trong núi, hai bên đường cỏ mọc um tùm, cao hơn đầu người, rừng cây rậm rạp, ánh nắng không cách nào thông qua kẽ hỡ giữa các lá cây chiếu xuống, đường đá mọc đầy rêu xanh. Hoa dại nở rộ hai bên đường, Hồ Điệp bay lượn giữa không trung, chim chóc ở trong rừng ca xướng, một khung cảnh tràn đầy sức sống.

Gào ừ, đột nhiên một tiếng gào quái dị từ trong núi thẳm truyền đến.

Vô Sinh nghe thấy lập tức dừng bước, sắc mặt trở nên rất khó coi.

"Sao vậy, Vô Sinh?" Đi ở phía trước Hòa thượng béo dừng bước quay đầu hỏi.

"Vừa rồi là sói hú?"

"Chắc vậy, núi rừng rậm rạp, có Sói là bình thường, có điều nghe âm thanh cách chúng ta khá xa." Hòa thượng béo nói.

"Chúng ta đi nhanh hơn chút?" Vô Sinh đạo.

"Được."

Hai hòa thượng bước nhanh hơn.

Trong núi con gập ghềnh khó đi, vượt qua một dãy núi, lại thấy một đỉnh núi, con đường nhỏ hẹp tựa như không có điểm cuối. Khi bọn họ rời khỏi chùa mặt trời vẫn còn chính giữa, lúc thấy khói bếp, mặt trời đã treo ở trên sườn núi, lúc nào cũng có thể rớt xuống.

Đứng ở trên núi mà nhìn, dưới chân núi có một thôn xóm, phòng ốc lộn xộn, một dòng sông chảy qua trước thôn, khói bếp lượn lờ, yên tĩnh hài hòa.

"Đêm nay chúng ta qua đêm ở Ninh gia, ngày mai lại đi đến huyện nha."

"Ninh Gia thôn?" Vô Sinh sững sờ.

"Ninh Thải Thần?"

"Cái gì Ninh Thải Thần?" Hòa thượng béo sững sờ.

"Trong thôn có không một thư sinh gọi là Ninh Thải Thần?"

"Cái này thật ra không rõ lắm, trái lại phương trượng rất quen thuộc người trong thôn." Vô Hư hòa thượng nói.

Chương 2: Nhà ai Lục Y La

Dịch & Biên: Cheng

***

Vô Sinh theo bản năng đáp một tiếng.

"Đi thôi."

Hai hòa thượng xuống núi, đi ra khỏi sơn lâm.

Vô Sinh dừng bước nhìn lại, chỉ thấy phía sau rừng cây rậm rạp, một con đường nhỏ sâu thẳm, càng nhìn càng thấy sợ.

"Tại sao lại xây chùa ở sâu bên trong rừng núi?"

"Phật Môn, vốn là nơi thanh tịnh." Vô Hư hòa thượng nói.

"vậy người đi thắp hương bái Phật dưới núi chẳng phải là rất bất tiện." Vô Sinh nói.

Những ngày hắn ở trong chùa, Tiểu Hồng cùng người nhà nàng đến trong núi bái Phật thắp hương, lại không có tiền nhan đèn, có điều Phương Trượng lại tựa như rất vui vẻ.

"Trong lòng có Phật, thiên sơn vạn thủy cũng bình thường; trong lòng không Phật, gần trong gang tấc cũng uổng công." Vô Hư hòa thượng nói.

"Hừm, có chút đạo lý, có điều ít người, hương hỏa không vượng, không có tiền nhan đèn, những ngày tháng này trải qua cũng không ít khổ cực?"

Những ngày hắn ở trong chùa, món chính chỉ có bánh bột ngô, không biết làm kiểu gì, rất khó nuốt, tắc cổ họng, ngâm vào nước nhìn rõ được cả hạt, ngoài ra ăn chút rau dại quả dại, ăn không đủ no, cũng không biết Vô Hư hòa thượng làm sao cao to béo trắng như thế, đây cũng là một trong những lý do hắn nhất định phải hoàn tục, ở lại chùa ăn uống không đủ, có khi còn chết đói.

"Đúng, dạo này Phương Trượng có vẻ gầy!" Vô Hư hòa thượng trầm tư rồi nói.

Hai người bọn họ, một bên nói, một bên rảo bước, đi hồi lâu, một con sông ngăn ở phía trước, sông không rộng khoảng mười trượng, nước sông trong suốt, đáy sông không ít rong rêu, hai bên bờ mọc đầy các loại thực vật, có mấy bụi hoa dại màu tím, chập chờn theo gió rất đẹp.

Trên sông có một cây cầu gỗ, rộng một trượng có thừa, nhìn cũng thấy đã lâu năm, trên đó cũng mọc vài cây cỏ dại, đứng ở trên cầu nhìn qua khe hở có thể thấy nước sông lững lờ chảy xuôi

"Tiểu hòa thượng."

Vô Sinh đột nhiên nghe được giọng của một cô gái, rất nhẹ, rất ôn nhu.

"Ai?"

"Tiểu hòa thượng."

Giọng nói lại vang lên, nghe kỹ giống như từ phía cầu dưới truyền đến.

Hắn đi tới bên lan can cầu nhìn xuống, nước sông lẳng lặng chảy xuôi, đáy sông lít nha lít nhít rong rêu, theo dòng nước bồng bềnh.

"Tiểu hòa thượng." Âm thanh lại vang lên.

"Ai, ngươi ở đâu!?"

"Ta ở đây a, ở phía dưới."

Vô Sinh nhìn xuống, trên sông nhỏ không biết từ lúc nào trôi đến một bè tre nhỏ, đứng phía trên là một tiểu cô nương xinh đẹp khoảng mười bảy mười tám tuổi, một thân quần áo màu xanh lục, vòng eo thon nhỏ, dáng vẻ xinh đẹp vô cùng, mị nhãn ẩn tình, đang nhìn hắn.

"Tiểu hòa thượng, xuống đây trò chuyện với ta chứ?" Cô nương trẻ tuổi cười nói.

"Không được, hôm nay ta có việc, hôm khác, hôm khác."

"xuống đi mà?" giọng nói cô gái rất nũng nịu, dường như ở bên tai khẽ nói.

Hòa thượng cảm giác mình đầu có chút mơ mơ màng màng, càng nhìn càng thấy cô nương kia rất xinh đẹp, đang lúc muốn cùng nàng tán gẫu nói chuyện phiếm, theo bản năng liền hướng dưới cầu đi đến.

"Vô Sinh, ngươi đang làm gì?" Đột nhiên một giọng nói vang lên. Vô Sinh chỉ cảm thấy đầu óc ù ù, thần trí mơ màng, trước mắt lắc lư, thân thể như muốn ngã xuống, đứng vững định thần, thấy mình đã từ cầu gỗ đi xuống bên bờ sông.

Nhìn về phía dòng sông, nước sông trong veo lẳng lặng chảy xuôi, rong rêu chập chờn.

"Vừa nãy, vừa nãy trên sông có một bè tre nhỏ." Vô Sinh chỉ vào trong sông nói.

"Nào có bè tre?" Vô Hư hòa thượng nói.

"Trên bè tre còn có một tiểu cô nương xinh đẹp, ta nhìn thấy rõ ràng, còn gọi ta nữa!"

"Vô Sinh, nghe sư phụ nói một câu, cho dù quốc sắc thiên hương, quay đầu lại đều là một đống Hồng Phấn Khô Lâu."

"Đó là quỷ!" Vô Sinh biến sắc mặt, có chút tái nhợt.

"Ai, thế gian nào có quỷ, là lòng người mong ước!" Vô Hư hòa thượng vỗ tay nói.

"Đi thôi, chúng ta đến trong thôn hóa bát cơm chay, đi đường lâu như vậy, sư phụ cảm thấy đói bụng."

"Hừm, ta cũng đói bụng." Vô Sinh nói.

Theo câu nói của Vô Hư hòa thượng, hắn sờ sờ bụng mình, sau khi qua cầu hắn quay đầu nhìn lại, nước sông lẳng lặng chảy.

Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì là ảo giác sao? Sao cảm giác chân thực như vậy, nhìn, nghe, đều rất chân thật.

Đi tới đầu thôn, nhìn thấy một vị lão bá, lưng có chút còng, dắt một con trâu già gầy còm đi từ từ.

"Thí chủ."

"Vô Hư hòa thượng, lâu rồi không gặp, ngươi lại mập!" Lão bá cười nói.

Vô Hư nghe vậy cười cười.

"Xuống núi làm cái gì a?"

"Đi Kim Hoa." "Đi đường thong thả." Lão bá nói, nói xong dắt ngưu liền đi.

"Thí chủ, chúng ta đi đường nửa ngày, có chút mệt mỏi, có thể đến nhà thí chủ xin chén nước uống?" Vô Hư theo ở phía sau nói.

"Uống nước có thể, ăn cơm không được." Lão bá nói.

Vô Hư nghe xong trên mặt không chút xấu hổ.

"Cảm ơn thí chủ."

Theo vị lão bá này đi tới ngoài sân của một hộ trong thôn.

"Ở bên ngoài chờ."

Buộc trâu xong, lão bá vào phòng, còn không quên đem cửa lớn đóng lại, giống như đề phòng cướp. Chỉ trong chốc lát, bưng hai cái bát sành đi tới.

"Đây, uống xong mau đi đi."

"Cảm ơn thí chủ."

Hai hòa thượng uống xong nước, lão bá kia nhận lại bát nước lập tức xoay người đóng rầm cửa, sau đó từ bên trong cài then cửa.

"Chúng ta giống như không được hoan nghênh a!" Vô Sinh nói.

"Ha ha, chúng ta đi nhà khác." Vô Hư cười một tiếng nói.

Bọn họ lại đi một gia đình khác, gõ cửa, mở cửa chính là một người đàn ông trung niên, ăn mặc quần áo vải thô, vừa nhìn hai hòa thượng, sắc mặt lập tức trầm xuống.

"Thí chủ, chúng ta..."

"Không có, đi chỗ khác đi!"

Lời còn chưa dứt, ầm một tiếng, môn bị đóng lại, giống nhà trước từ bên trong chốt then cửa.

"Đây là chuyện gì?" Vô Sinh sửng sốt."Các ngươi làm gì khiến người ta chán ghét thế?"

"Trong thôn có vài người có thành kiến với chúng ta." Vô Hư hòa thượng nói.

"Vài người sao?" Vô Sinh tức giận nói, đi đường từ trưa tới giờ, hiện tại cái bụng đói ùng ục vang lên, vốn đang hi vọng đến trong thôn này xin bát cơm chay, bây giờ nhìn tình cảnh này chỉ sợ là không có hi vọng.

Đang lúc hai người nói, cọt kẹt một tiếng, cửa phòng một gia đình trước mặt mở ra, bên trong đi ra một cô nương trẻ tuổi, tuy rằng ăn mặc rất bình thường, nhưng dáng dấp lại dễ nhìn.

"Ninh thí chủ." Vô Hư hòa thượng cười chào hỏi.

"Hai vị đại sư." Cô nương khẽ mỉm cười.

Mấy ngày trước, cô nương này còn từng đến chùa thắp hương cầu nguyện, gọi là Ninh Tiểu Hồng.

Nàng có hảo tâm, đưa hai người vào trong phòng, sau đó chuẩn bị cơm chay cho bọn họ, cơm tối của hai người cuối cùng có có chỗ chờ mong. Đây cũng là một bữa ăn no của Vô Sinh trong mấy ngày qua.

"Phật tổ sẽ phù hộ ngươi." Vô Hư nói.

"Cảm ơn đại sư, nếu như không chê, hai vị đại sư buổi tối liền ở ngủ ở nhà ta chứ?" Ninh Tiểu Hồng nói.

"Không thể, không thể." Vô Hư hòa thượng nói, "Chúng ta đã có nơi nghỉ đêm."

Chương 3: Nơi này có Quỷ

Dịch & Biên: Cheng

***

Từ trong nhà Ninh Tiểu Hồng đi ra, Vô Hư đi phía trước dẫn đường tới nơi qua đêm hắn nói. Ở làng bên, một khoảng sân bị bỏ hoảng, trong sân mọc đầy cỏ dại, không biết hoang hóa bao nhiêu năm tháng, phòng ốc đã rách nát không thể tả, trên nóc nhà có một lỗ thủng to.

"Tối nay chúng ta liền ở đây?" Vô Sinh hỏi.

"Ừm." Không Hư hòa thượng gật gù.

"Ta cảm thấy, chúng ta nên quay lại nhà Tiểu Hồng ngủ lại?" Vô Sinh nói.

Hắn cảm thấy nhà của Tiểu Hồng tuy đơn sơ nhưng so với nơi này quả thực chính là đại viện nhà giàu.

Cọt kẹt một tiếng, Vô Hư đưa tay đẩy nhẹ liền rơi xuống một cánh cửa gỗ.

"Vị nữ thí chủ kia trong nhà chỉ có một mình nàng, chồng nàng có việc ra ngoài, hai người xuất gia chúng ta ngủ qua đêm ở nhà nàng không thích hợp." Vô Hư nói.

"Cũng đúng, thế nhưng, có nơi nào tốt hơn một chút không, nơi này thực sự là..." Vô Sinh đi vào trong phòng, ở trong chỉ có một chiếc bàn mục nát, khắp nơi là tro bụi, trong phòng lạnh lẽo, ẩm ướt, còn có mùi vị không biết dùng từ gì diễn tả.

"Có nơi để che gió che mưa là tốt lắm rồi, chúng ta là người xuất gia không để ý nhiều như vậy." Vô Hư hòa thượng nói.

Nói xong, hắn dọn dẹp sơ qua gian nhà, tìm một nơi sạch sẽ thả xuống chăn đệm. Sau đó đi ra ngoài tìm chút củi gỗ, đốt một đống lửa ngay ở trong phòng, nhất thời cảm giác ấm áp rất nhiều. Khi nhìn hắn làm chuyện này vô cùng quen thuộc, hiển nhiên đây không phải là lần đầu.

Sắc trời bên ngoài bao phủ hoàn toàn một màu đen, cúc cu, xa xa truyền đến vài tiếng tiếng chim gáy.

Bên ngoài vô cùng yên tĩnh,

"Thời gian không còn sớm, ngày mai còn muốn đi đường, nghỉ sớm một chút đi." Vô Hư nói, nói xong, hắn liền nằm trên đất chuẩn bị ngủ.

"Ngươi không sợ ta chạy?" Vô Sinh hỏi.

"Chạy? Ngươi có thể thử xem." Vô Hư nghe xong cười nói không hề để ý.

Không bao lâu, hòa thượng béo liền phát ra tiếng ngáy nhẹ chìm vào giấc ngủ.

Vô Sinh nằm trên đất, nghe tiếng củi lửa cháy lép bép bên tai không sao ngủ được. Nằm trên đất, nhìn lên bầu trời qua lổ thủng của nóc nhà.

Hắn vốn không phải người thế giới này, hắn tên là Vương Sinh, nguyên bản ở thế giới kia cảm thấy mệt mỏi buồn ngủ, chỉ là sau một giấc ngủ, khi tỉnh lại thấy mình ở trong một ngôi chùa, sau đó lại phát hiện bản thân thay đổi thành người khác, không phải là chính mình, trẻ lại không ít, lại bị người cạo đầu thành tên trọc, còn có một pháp hiệu nực cười, trong nhất thời hắn còn chưa lấy lại tinh thần, vẫn nghĩ bản thân đang ở trong mơ, ngơ ngơ ngác ngác hai ngày, khi hắn nhìn thấy ba chữ lớn “Lan Nhược Tự” trên tấm biển của chùa, thì có một cảm giác xấu vô cùng.

Khi hắn đến sau núi kiếm củi đốt, nhìn thấy một cây đại thụ, cao đến mấy chục trượng, giương nanh múa vuốt, che kín bầu trời, một cây như muốn lấn át cả khu rừng, cho dù lúc mặt trời chói chang nóng bức nhất, đứng dưới tán cây vẫn cảm thấy râm mát, không, nói chính xác là âm u lạnh lẽo, lại nhìn về phía sau có thể thấy một ngọn núi lớn, đứng ở đó giống như một cự nhân đỉnh thiên lập địa, đồ sộ nặng nề.

"Ngọn núi kia tên gì?"

"Hắc Sơn!"

Đây là câu trả lời của vị sư huynh pháp hiệu Vô Não kia, chưa dứt lời liền có một cơn gió thổi qua, khiến hắn như rơi vào hầm băng, toàn thân phát lạnh, trắng đêm chưa ngủ.

Liêu trai, Lan Nhược Tự, Thụ Yêu, Hắc Sơn Lão Yêu, Ninh Thải Thần, Yến Xích Hà, còn có Tiểu Thiến câu hồn, một vài hình ảnh ở trong đầu của hắn chớp qua.

Sau đó thì chuyện như sáng nay

Kỳ thực, hắn cũng không phải không muốn làm hòa thượng, đối với cái nghề nghiệp có chút vinh quang này, lòng hắn cũng đã từng hướng tới, cũng nghĩ thử qua một lần. Thế nhưng để hắn làm hòa thượng ở trong “Lan Nhược Tự” kia, phía sau còn có một cây hòe ngàn năm tuổi, một ngọn Hắc Sơn. Đánh chết hắn cũng không làm.

Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy!

Hắn không phải là thư sinh Ninh Thải Thần kìa, đến ma nữ cũng dám dây, hơn nữa nơi này cũng không có kiếm khách râu ria rậm rạp. Hắn thật muốn chạy, thế nhưng thật không biết chạy trốn nơi đâu, bởi vì hắn không biết một chút gì về thế giới dưới chân núi

U, bên ngoài đột nhiên nổi gió, thổi qua cửa giấy rách nát kia phát ra tiếng cọt kẹt vang vọng, thấu vào trong nhà, thổi lên đống lửa bập bùng.

Ân ừ,

Đột nhiên một thanh âm theo gió, từ bên ngoài phiêu hốt truyền vào, giống là một người phụ nữ đang kêu gọi.

Có người?

Sau khi nghe được âm thanh, tuổi trẻ hòa thượng lập tức ngồi dậy, sau đó nhìn thấy ngoài cửa thoáng qua một bóng trắng.

Cái quái gì vậy?

"Ai?" Vương Sinh hướng ra ngoài kêu một tiếng. Đáp lại hắn chỉ có tiếng gió vù vù.

"Nhìn lầm rồi."

Nhưng vào lúc này, một bóng người màu trắng, mái tóc dài lần nữa từ ngoài cửa lướt qua.

Có thể xác định, đó là một người!

Hắn giật mình, lông tóc toàn thân dựng đứng cả lên.

Ực, nuốt một ngụm nước miếng.

"Này, này, hòa thượng, bên ngoài có người!"

Gân cổ gào như vậy, hòa thượng béo bên cạnh vẫn ngủ như lợn chết.

Vương Sinh hít một hơi thật sâu, cầm lấy cây đuốc, chậm rãi đi về phía cửa, đi tới cạnh cửa, nhìn ra phía bên ngoài, trong sân cỏ dại um tùm, ánh trăng trên bầu trời lạnh lẽo như nước, vẩy trên mặt đất, tất cả đều yên tĩnh như vậy, có vẻ không có gì khác lạ.

"Không người, nhìn lầm?" Ô, một cơn gió nổi lên, một người từ bên trong cỏ dại nhẹ nhàng đi ra, toàn thân áo trắng, mái tóc dài màu đen che toàn bộ khuôn mặt, mấu chốt là bàn chân hắn không dẵm ở mặt đất, mà là cách mặt đất một thước, đứng giữa không trung, hai tay rủ xuống, cứ như vậy bay thẳng tới phía cửa.

Nhất thời, một cỗ hàn ý chạy từ chân tới đầu, hắn cảm thấy run cả người mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra, cứ ngẩn người ở đó, không biết làm thế nào.

Quỷ a!

Hắn hô to một tiếng, quay đầu chạy đến bên hòa thượng béo còn đang say giấc.

"Tỉnh lại đi, tỉnh lại đi, bên ngoài có quỷ a!"

Hắn liên tục kêu to, tay đấm chân đạp, đem Vô Hư hòa thượng đánh thức.

"Chuyện gì?" Không Hư hòa ngáp miệng, dụi mắt mắt lim dim hỏi.

"Quỷ, bên ngoài có quỷ a!" Vương sinh cánh tay run run chỉ ra bên ngoài.

"Quỷ, cái gì quỷ?" Vô Hư hít một hơi thật sâu, đứng dậy liền đi ra phía ngoài.

"Hắn vừa ở bên ngoài, ngươi cẩn thận một chút!" Vương Sinh nói.

Ai biết bên ngoài là cái loại quỷ gì? Lỡ như là loại quỷ thích ăn thịt người thì toi.

Hòa thượng béo đi tới cửa, cọt kẹt cánh cửa nát bị đẩy ra tức thì, bên ngoài sân hoang vu cỏ dại rậm rạp, tường viện sụp xuống hơn nửa, ở phía xa ngoài thôn là rừng sâu cùng núi thẳm, còn có một vầng trăng khuyết treo giữa bầu trời.

Tĩnh lặng, vô cùng tĩnh lặng.

"Nào có quỷ?" Hắn quay đầu hỏi.

"Vừa rồi hắn từ cỏ dại đi ra, toàn thân áo trắng, mái tóc dài che mặt, chân không chạm đất." Vương sinh chỉ vào cỏ dại nói.

"Đi, đi xem xem."

"A?"

"Sợ cái gì, trong lòng có Phật, chư tà bất xâm." Hòa thượng béo biểu hiện nghiêm túc nói.

A di đà Phật,

Tuyên một tiếng niệm phật, sau đó hướng về cỏ dại bên trong đi đến.

Cỏ dại khá cao, cao đến vai người, càng đi vào trong, Vương Sinh càng cảm thấy cả người rét run.

"Ta đây có phải là đi tìm chết!" hắn tự hỏi lòng.

Đi vào trong không bao xa thì dừng lại, đến đầu tường sụp đổ chặn lại lối đi, vốn là cái nhà này cũng không lớn.

"Ngươi xem, nào có cái gì?" Vô Hư hòa thượng nói.

"Trở về đi."

Hai người vào phòng, tới cửa Vương Sinh quay đầu nhìn lại, vừa nãy ở bên trong cỏ dạo, hắn chung quy có cảm giác mất hồn mất vía, ngoại trừ âm hàn còn có một cảm giác kỳ lạ, phảng phất có gì đó đang dòm ngó bản thân.

Chương 4: Đã nói phù hộ đâu

Dịch & Biên: Cheng

***

"Ngủ đi, ngày mai còn lên đường." Vô Hư hòa thượng nói.

Nói rồi nằm trên đất, không bao lâu liền vang lên tiếng ngáy.

"Thật dễ ngủ!" Vương Sinh thở dài nói.

Hắn đưa hai tay đan sau đầu nằm xuống, trằn trọc không ngủ được, vừa rồi bị dọa cho sợ vãi tè, nào còn dám ngủ a?

"Lẽ nào mình nhìn lầm, chỉ là ảo giác."

Vừa nhắm mắt đã nghĩ đến cái quỷ tóc dài áo trắng kia, vội vàng mở to mắt.

Hầy,

Cơn ác mộng này chắc chắn không quên được.

U u, Gió lại nổi, thổi qua cánh cửa cọt kẹt cọt kẹt vang lên.

Vương Sinh toàn thân cứng đờ.

Sẽ lại không tới nữa chứ?

Vừa nãy cũng một khúc nhạc dạo như vậy, sau đó bên ngoài liền xuất hiện bạch y quỷ.

Vừa mới nghĩ tới đó, đột nhiên phát hiện lỗ thủng trên nóc nhà nằm sấp một người, mái tóc dài màu đen rủ xuống, còn lộ ra một nửa gương mặt trắng bệch, còn có một con mắt đỏ lòm, con ngươi lồi ra hơn một nửa đang nhìn hắn.

Quỷ, quỷ, có ma!

Hắn cả người run rẩy, muốn gọi nhưng lại phát hiện cổ họng mình như bị ai bóp chắt, chỉ có thể phát ra âm thanh rất nhỏ mà bản thân mới nghe được, muốn động, muốn nhổm lên chạy lại phát hiện thân thể không nghe sai khiến, giống như bị trói chặt.

Bạch y quỷ vật từ trên nóc nhà hạ xuống, đầu hướng xuống dưới duỗi ra hay tay khô gầy màu xanh đen, cứ như vậy treo lủng lẳng như một con Nhện lớn.

"Tỉnh lại đi, Vô Hư, tỉnh lại đi, có quỷ a!" Vương Sinh đầu đầy mồ hôi, la hét không ra tiếng.

"A di đà Phật, a di đà Phật, Phật tổ phù hộ, Ngọc Hoàng đại đế, Quan Âm đại sĩ, Địa Tạng Vương Bồ Tát, đấu chiến thánh Phật, cứu ta, cứu ta a!"

Quỷ vật kìa chậm rãi từ từ hạ xuống, càng ngày càng gần.

"Phật tổ, Phật tổ, ta làm hòa thượng, ta về Lan Nhược Tự làm hòa thượng, ta không hoàn tục, ngươi mau mau cứu cứu ta a!"

Đôi bàn tay màu đen đặt trên bả vai Vương Sinh, phút chốc hắn cảm giác một luồng ý lạnh thấu xương, giống như một tảng băng lớn đặt trên người mình, cả người trong nháy mắt đông cứng lại.

"Xong, Phật tổ, ngươi ở đâu?" Trong giây phút này, Vương Sinh vạn niệm đã muộn.

"Vô Hư, đừng ngủ, mau mau, chạy mau, thật sự có quỷ!" Hắn muốn gào lên một tiếng cuối cùng nhưng vẫn không hét lên được.

Gương mặt trắng bệch kia, con mắt đỏ như máu kia, càng ngày càng gần.

Bàn Nhược Ba La Mật,

Như có quỷ thần sai khiến Vương Sinh niệm một câu kinh Phật.

Quỷ vật trước mặt đột nhiên dừng lại.

Có tác dụng, hay vẫn là ảo giác?

"Bàn Nhược Ba La Mật, Bàn Nhược Ba La Mật." ++++Cái bạch y quỷ liền đậu ở chỗ này bất động. trên tóc đen kịt còn dính nước bùn, con mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Vương Sinh, gần trong gang tấc.

"Quan tự tại Bồ Tát, hành thâm Bàn Nhược Ba La Mật, chiếu thấy ngũ bao hàm đều không, độ tất cả khổ ách. Xá lợi tử, sắc tức thị không, không tức thị sắc, sắc tức là không, không tức là sắc..." Vương Sinh đọc thầm kinh văn.

Cả người run cầm cập, mắt nhắm chặt không dám nhìn qủy vật kia chỉ chăm chăm tụng kinh

Một lúc sau hắn phát hiện hàn ý trên bả vai đã tan, bản thân lại có thể mở miệng, lại mở mắt quỷ vật kia cũng không còn trước mặt, ngẩng đầu – không thấy, nhìn quanh bốn phía – không gặp. Xem ra đã rời đi

Khò, khò, hòa thượng Vô Hư bên cạnh phát ra từng tiếng ngáy, ngủ rất say sưa.

"Cái vận số cứt chó gì vậy, tại sao một mực nhìn chằm chằm ta, bên này nhiều nước thơm ngon sao ngươi không thử?!"

Vương Sinh ngồi ở tại chỗ, nhớ tới chuyện vừa rồi, thân thể còn run run.

Quỷ, vừa nãy tuyệt đối là quỷ, hắn xác định đây chắc chắn không phải là ảo giác.

Cái cảm giác khủng bố trước mắt kia, cái lạnh thấu xương bản thân cảm nhận, tuyệt đối không sai được, hắn đưa tay xoa xoa vai, vén áo lên nhìn, trên bờ vai có thể thấy rõ ràng năm cái dấu tay xanh.

Hắn ngẩng đầu nhìn nóc nhà, lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Đây rốt cuộc là cái thế giới quái gì vậy?"

Sắc trời bên ngoài vẫn tối sầm, không biết lúc nào mới thấy hừng đông.

Hắn không ngủ được, cũng không dám ngủ, chỉ lo khi ngủ quỷ vật trở lại, đến lúc đó cái mạng nhỏ của mình khả năng không còn.

Đêm dài không ngủ được, không có việc gì làm, hắn liền lên ngồi khoanh chân, nhẹ giọng niệm tụng kinh Phật.

( Bàn Nhược Ba La Mật đa tâm kinh)

Kiếp trước nhất thời hưng phấn, đọc thuộc lòng kinh Phật, không nghĩ tới đây, lại có tác dụng đuổi quỷ.

Kinh văn không dài, có khoảng ba trăm chữ,

Hắn đọc một lần lại một lần, mới đầu chỉ là đọc thuộc lòng, trong lòng còn rất loạn, dần dần tâm tĩnh lại, cũng không nghĩ ngợi vớ vẩn chỉ một lòng đọc kinh phật. Hoảng sợ, buồn bực, lo lắng, các loại cảm xúc hỗn tạp trong lòng tiêu tan không còn.

Khi hắn mở mắt, ngoài trời đã sáng, nắng sớm xuyên qua cửa sổ và nóc nhà chiếu vào phòng.

Đêm tối qua đi.

A, Vô Hư hòa thượng cũng đã tỉnh ngủ, ngồi dậy đến chậm rãi vặn người.

"Sao vậy, không ngủ ngon a?" Hắn nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Vương Sinh hỏi.

"Đêm qua thật sự có quỷ." Vương Sinh nói.

"Đâu ra quỷ, do ngươi tâm không tịnh." Vô Hư hòa thượng nói.

"Không tin ngươi xem." Vương Sinh vén áo lộ ra bả vai, bỗng dưng ngẩn người

Năm vết ngón tay trên bả vai kia chẳng biết biến mất từ lúc nào không còn tăm hơi.

"Làm gì đấy?" Vô Hư hòa thượng thấy thế giật nảy cả mình.

"Vô Sinh, ngươi giữ tự trọng a!"

"Ta tự..." Vương Sinh hít sâu một hơi.

"Bỏ đi, nói ngươi cũng không tin, chúng ta đi tiếp chứ?" Vương Sinh nói.

"Trước tiên tìm một nơi hoá duyên đã"

"Không phải đến nhà Tiểu Hồng chứ?"

"Như vậy sao được, nhà nàng cũng không giàu có, tìm một nhà khác." Vô Hư nói.

"A, ta tưởng rằng ngươi còn không biết xấu hổ lại đi đến đó."

Ước chừng khoảng nửa canh giờ, hai người bọn họ lại từ trong nhà Ninh Tiểu Hồng đi ra.

"Cảm ơn thí chủ, cảm tạ, Phật tổ sẽ phù hộ ngươi."

"Hai vị đại sư đi thong thả." Ninh Tiểu Hồng cười nói.

Nhìn theo hai vị hòa thượng sau khi đi xa, vị cô nương này mới xoay người vào nhà.

"Vô Hư, ngươi thực sự là không biết xấu hổ a!" Vô Sinh nói.

"Vừa nãy ngươi ăn nhiều hơn ta." Vô Hư nói.

"Các ngươi sống kiểu gì, người trong thôn này sao lại không ưa các ngươi đến vậy?!" Vương Sinh nói.

Vừa rồi hai người bọn họ đi một vòng quanh thôn, gõ cửa mười mấy hộ gia đình, kết quả là có người nhìn thấy bọn họ còn không buồn nói một câu nào trực tiếp đóng rầm cửa lại, vậy là còn tốt, còn có một vị phụ nhân, thân cao bảy thước, cao lớn vạm vỡ, gương mặt như chậu, vừa nhìn thấy là Vô Hư đã chửi ầm lên.

"Ngày trước đến ăn trộm gà của lão nương, còn có mặt mũi đến hoá duyên, không cút nhanh lão nương quất chết các ngươi!"

Vô Hư hòa thượng chật vật chạy trốn, như chó mất chủ.

"Tội lỗi, tội lỗi, ta cũng là bị hồ đồ rồi, làm sao gõ cửa nhà nàng." Đây là lời giải thích của Vô Hư.

Chương 5: Kim Hoa

Dịch & Biên: Cheng

***

"Ăn trộm gà, không phải là phương trượng trộm gà đấy chứ?" Vương Sinh đột nhiên nhớ tới lão hòa thượng thoắt ẩn thoắt hiện kia.

"Đừng tin lời đàn bà ăn nói linh tinh, phương trượng là người có đạo đức làm sao trộm gà được, một người đàn bà chanh chua chửi ầm lên, thực sự là vô lý, vô lý!" Vô Hư hòa thượng nói.

"Ngươi hình như rất sợ mụ?"

"Hầy, chỉ có phụ nữ và tiêu nhân là khó dạy dỗ."

"Ai để ngươi dạy dỗ." Vương Sinh nói.

Hai người vừa đi vừa nói, rời khỏi thôn đến đường lớn. Người trên đường cũng dần nhiều lên.

"Vô Hư, tại sao làm hòa thượng?"

"Một lời khó nói hết."

"Nói một chút đi coi như giải khuây."

"Nếu như ngươi muốn nghe, về Lan Nhược Tự, ta nói tường tận cho ngươi."

"Lại lừa, ta không muốn trở về, nói thật, cái chùa kia, tên không may -nơi không mắn." Vương Sinh nói.

"Đêm qua nghe đâu có người gào thét, thề với Phật tổ rằng không muốn hoàn tục, muốn xuất gia làm hòa thượng ở Lan Nhược."

"Chắc chắn ngươi đang nằm mơ đấy, ngủ như lợn chết, đấm đá cũng không tỉnh."

"Tại sao ngươi lại đá ta?"

"Gọi ngươi dậy xem quỷ."

"Tâm ngươi không tịnh."

"Ai, đổi chuyện khác." Vương Sinh phẩy tay.

"Tại sao Phương trượng làm hòa thượng?"

"Về Lan Nhược Tự tất sẽ nói cho ngươi."

"Ngươi có muốn nói chuyện hay không?"

Hai người vừa đi vừa chém gió

Đường rộng, người tới người lui cũng bắt đầu tăng lên.

Có nông phu dắt trâu, có tiểu thương đẩy xe, có người nhàn rỗi đi lại, những người này phần lớn đi lại vội vã, trên mặt không nhìn thấy sự yên bình nên có của sinh hoạt nông thôn, ngược lại có vài phần bất an.

"Tránh ra, tránh ra, tránh ra!"

Cộp côp, những tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng quát tháo, ba binh lính mặc trụ giáp, cưỡi khoái mã, bay vút qua, nhìn thấy người đi đường nhưng vẫn không có ý giảm tốc độ, người đi trên đường vội vàng dạt sang hai bên.

Giáp trụ tàn tạ, vẻ mặt mệt mỏi, một đường bụi mù.

A di đà Phật,

Vô Hư hòa thượng niệm một tiếng phật hiệu, nhìn mấy người đi xa sắc mặt nghiêm nghị.

"Chiến tranh nổi lên, máu chảy thành sông, không biết có bao nhiêu sinh linh vô tội gặp đau khổ." "Chiến tranh, hiện tại không phải đang thái bình thịnh thế?" Vương Sinh nghe xong nói.

"Thái bình thịnh thế? Trong có gian thần lộng quyền, ngoài có cường địch rình rập, hiện nay thánh thượng si mê tu đạo, mong muốn trường sinh, triều chính hỗn loạn như thế, đâu ra thái bình thịnh thế?" Vô Hư hòa thượng nói.

"Chỉ khổ thế gian bách tính."

"Thời loạn?" Vương Sinh nghe xong sửng sốt.

Ai, hắn thở dài.

"Ngươi cũng không cần than thở, chúng ta là người xuất gia chỉ cầu linh đài không nhuốm bụi trần, còn đau khổ của chúng sinh thế gian, có thể độ bao nhiêu thì độ." Vô Hư nhìn Vương Sinh nói.

"Ngươi lòng mang từ bi, đây mới là căn cơ tu Phật."

"Rắm thối, ta thở dài không phải vì điều này." Vương Sinh nói.

Vốn là, hắn cho rằng đây là một cuộc sống thời bình, khắp nơi hân hoan hát ca, có rượu ngon gái đẹp, hắn có thể mở lòng rong chơi một hồi, không nghĩ tới lại là thời loạn, người ở thời loạn không bằng chó thời bình, đừng nói rong chơi, sống tiếp còn khó. Sau này còn không biết ra sao!

Đường càng lúc càng rộng, người cũng càng ngày càng nhiều,

Phần lớn người đi đường đều là vội vã, phần lớn thân hình gầy gò.

Tới gần buổi trưa, Vương Sinh nhìn thấy một toà thành cổ, tường thành màu xanh cao hơn hai trượng, bên trên cổng thành hình vòm viết hai chữ cổ,

Kim Hoa,

Gạch xanh ngói xám, mái cong tường trạm trổ, từng dãy phòng ốc, tiếng kêu, tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa,

Tiến vào tòa thành cổ này, nhìn xem tất cả, Vương Sinh cảm thấy bỡ ngỡ mới mẻ.

"Đi thôi, chúng ta đi huyện nha."

"Được."

"Tránh ra, tránh ra." Chỉ thấy một đội Bộ Khoái áo xanh dùng xích sắt trói một người từ bên đường đi qua, người kia y phục rách nát, sắc mặt tái nhợt, hai mắt vô thần, giống như mất hồn.

"Ai, kia không phải lý Tiểu Ất sao, hắn phạm vào chuyện gì a?"

"Cái gì lý Tiểu Ất a, đó là hung phạm giết người bị treo giải thưởng."

"Không thể, đó là Lý Tiểu Ất, ta với hắn cùng thôn sao không nhận ra chứ, một người nói."

"Ai, trong nha môn bắt người, mặc kệ ngươi tên gì, ngươi có gọi là Lý Tiểu Ất sau khi đi vào cũng biến thành Vương Ma Tử (Vương mặt rỗ), cái này còn không do bọn hắn quyết định, phạm nhân giết người bị treo giải thưởng, một đầu người trị giá một trăm lạng bạc ròng đấy!"

Hai hòa thượng dừng bước đứng một bên, Vương Sinh Vương Sinh nghe kỹ càng người hai bên đường nói chuyện.

"Không phải là giết người lương thiện sao?"

"Này, đây không phải lần đầu của bọn họ, trong nhà có bạc, khơi thông chút quan hệ, liền thả ngươi ra, không có bạc, vậy coi như thảm rồi."

"Ai, Nhà Lý Tiểu Ất kia còn có mẹ già hơn bảy mươi tuổi, hắn bị bắt mẹ hắn làm sao bây giờ?"

"Thiên Lý ở đâu a!" Trong đám người có người hô.

"Hử, ai đang gọi ta?!" Cái kia đội Bộ Khoái bên trong một người đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn lại.

Đôi lông mày rậm, gần như nối liền thành một đường, râu quai nón, mắt sáng đảo quanh, vẻ mặt trông rất hung hãn và du côn.

Choang, liền rút đao ra, sáng loáng. Hắn từng bước đi tới đám người.

"Vừa nãy ai kêu ta a?"

Đôi mắt quét tới quét lui trên đám người, cuối cùng dừng lại trên một người.

"Chính là ngươi!" Hai tay tách đoàn người ra, bắt lấy người kia.

"Ai, không phải ta, không phải ta a!" Người kia hoảng sợ giãy giụa nói.

"Hử, ta nhìn người giống hái hoa đạo tặc Bach Tam Quang đang bị truy nã, cầm hình vẽ đến." Cái kia Bộ Khoái hô to, lập tức có một Bộ Khoái khác chạy tới, lấy ra một xấp hình vẽ truy nã, hắn rút ra một tấm, đưa lên so sánh.

Vương Sinh gần đó liếc mắt nhìn, hình vẽ người bên trong mặt dài, mắt đào hoa, nam tử dáng vẻ khá là tuấn tú, mà người bị bộ khoái bắt lấy mặt tròn, mắt cá, bên tai trái còn có một vết bớt, không giống người trên bức họa.

"Đây không phải là người trong bức họa!" Hắn không nhịn được nói ra.

"Hử, ai nói không phải là một người!" Bộ Khoái kia đột nhiên quay đầu, đao gác ngay trên cổ Vương Sinh.

"Ngươi là ai?" Một đôi mắt nhìn chằm chằm Vương Sinh, từ chân đến đầu lại từ đầu đến chân.

"Triệu bộ đầu, hắn là tăng nhân ở Lan Nhược Tự." Vô Hư ở bên thấy thế vội vàng nói.

"Vô Hư hòa thượng, trong chùa các người lúc nào thêm một tăng nhân, không phải chỉ có ba người sao?" Triệu bộ đầu nghe xong nói.

"Không đúng, ta thấy hắn không phải là hòa thượng, là..." Nói xong, hắn tìm bới trong đống hình vẽ.

"Hừ, chính là bức này." Hắn từ bên trong lấy ra một bức.

"Lưu Tây Phong, giết mười ba mạng người trong một nhà ở Dư Hàng, thảm án diệt môn, thưởng ba ngàn hai trăm lượng bạc!" Triệu bộ đầu nói.

Vương Sinh nghe xong trợn mắt ngoác mồm, người trên bức vẽ kia, râu tóc dựng đứng, mắt như sài lang, mặt có một vết sẹo, không giống hắn chút nào, chuyện này quả thật chính là chỉ hươu bảo ngựa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau