LÀM PHU NHÂN ĐÔNG TÀ KHÔNG PHẢI DỄ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Làm phu nhân đông tà không phải dễ - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Hoàng Dược Sư bình tĩnh nhìn Phùng Hành: “Thì sao?”

Phùng Hành ngạc nhiên hỏi: “Chàng không tính giúp sao, dù sao, Toàn Chân Giáo và Quách Tĩnh rất có giao tình.’Read more...

Hoàng Dược Sư đem thịt trong bát của mình qua bát Phùng Hành, lạnh lùng nói:

-“Ta ghét bọn đạo sĩ, hơn nữa, bọn họ cùng ta còn có món nợ giết Siêu Phong, ta không đồ sát tất cả bọn chúng, đã là nể mặt lắm rồi!”

Phùng Hành nghe Hoàng Dược Sư nói xong, mới nhớ tới vụ này, đúng ha, bọn đạo sĩ Toàn Chân trước đâyn cũng đâu có ưa Đào Hoa Đảo nàng, ngậm miệng mở miệng là nói phu quân nàng Tà, tuy hắn đúng là Đông Tà.

Còn suốt ngày gọi Dung Nhi là yêu nữ, lúc trước cũng phản đối hôn sự của hai người, tối ngày châm ngòi, gây sự, cũng không biết, bọn họ vừa không phải người thân, vừa không phải sư phụ của Quách Tĩnh, lấy cái gì mà phản đối.

Còn giết cả Siêu Phong, giờ nghĩ lại mới thấy, sau mọi chuyện mà Quách Tĩnh còn có thể giao hảo với bọn họ, lấy được Dung Nhi đúng là kì tích.

Sau khi suy nghĩ kĩ càng, Phùng Hành liền quyết định, ghét Quách Tĩnh, Toàn Chân Giáo thì ghét sẵn rồi, lúc trước là ghét thầm lặng, bây giờ là ghét công khai.

Phải nói, Phùng Hành và Hoàng Dược Sư đúng là có tướng vợ chồng, ngay cả cái tính thù dai, thù vô duyên cũng giống nhau.

Không cần lo lắng Toàn Chân Giáo, bọn họ liền thong thả ăn bát mì, uống trà, ăn bánh nghỉ ngơi, Phùng Hành còn kêu thêm một bát mì nữa, mùi vị không tệ, tuy không ngon và tinh xảo như các món ăn của Hoàng Dược Sư, nhưng cũng có hương vị dân giã riêng.

Sau khi cảm thấy nghỉ ngơi đủ rồi, Hoàng Dược Sư mới bắt đầu bế Phùng Hành, phi lên núi, con ngựa thì gửi cho chủ quán canh giùm.

Hoàng Dược Sư không tính lộ diện, nên bọn họ chuyên chọn những nơi vắng vẻ mà đi.

Lúc này có vẻ như bọn Mông Cổ đã đi, nên có thể thấy các đệ tử của Toàn Chân Giáo đang đi thu thập cục diện.

Hoàng Dược Sư liền tiện tay bắt lấy một tên đệ tử của Toàn Chân, Phùng Hành liền hắng giọng, hỏi:

-“ Vừa xảy ra chuyện gì, lập tức kể rõ ràng ra, nếu không ta…phu quân ta sẽ giết ngươi.” – Đúng là nàng không có can đảm cũng như bản lĩnh để giết người.

Hoàng Dược Sư liếc Phùng Hành một cái, này coi như cáo mượn oai hùm sao.
Tên đệ tử Toàn Chân này cũng thức thời, nhìn Hoàng Dược Sư là biết người này võ công rất cao, biết mình không thể thoát khỏi, liền ngoan ngoãn kể ra.

Lúc sáng bọn người của Kim Luân lên núi, tấn công Toàn Chân, Triệu Chí Kính phản bội, Tiểu Long Nữ giết chết Doãn Chí Bình, khi các vị sư phụ đang muốn báo thù cho Doãn Chí Bình thì Dương Quá xuất hiện, cứu đi.

Sau khi biết được những điều cần biết, Hoàng Dược Sư liền đánh ngất tên đệ tử đó, rồi dẫn Phùng Hành rời đi.

Nếu như Dương Quá đã cứu Tiểu Long Nữ, thì bây giờ chắc chắn họ đang ở Cổ Mộ, bây giờ chỉ việc đi tìm Cổ Mộ là xong.

Phùng Hành im lặng để Hoàng Dược Sư bế đi, nàng biết, lối vào chính của Cổ Mộ do đoạn long thạch buông xuống nên không thể vào được nữa, giờ chỉ còn đường đi tìm con sông thông với lối vào Cổ Mộ thôi.

Thế nhưng, biết thì biết vậy, nhưng con sông đó nằm ở chỗ nào, thì nàng thật không biết.

Cũng may, sau một hồi tìm kiếm, thì họ gặp được người quen.

Hoàng Dung vui mừng xem Hoàng Dược Sư và Phùng Hành, chạy tới: “Cha, nương!” (các bạn nào thắc mắc khoản xưng hô hơi bị ..hiện đại này, thì Trà dựa theo cách xưng hô trong Thần Điêu 2006 ấy nhá).

Hoàng Dược Sư vừa buông Phùng Hành xuống, thì nàng đã nhanh chóng chạy đến bên cạnh Hoàng Dung, thân thiết nắm chặt tay của nàng, lắc lắc.
Hoàng Dược Sư từ từ đi tới, Quách Phù, huynh đệ Võ gia, ngay cả Gia Luật Tề, Gia Luật Yến cũng vô cùng kính cẩn bái kiến hai người, Lí Mặc Sầu thì lạnh lùng nhìn  mọi chuyện, mặc dù trong lòng bọn họ hiện đang thắc mắc, ở đâu nhô ra một “Hoàng phu nhân” mới toanh.

Vừa mới Hoàng Dung gọi nàng là nương, mà không phải là di nương hay di (dì), vậy chứng tỏ, người này là Hoàng phu nhân hàng thật giá thật, thế nhưng, không phải nàng ta đã chết rồi sao.

Lí Mạc Sầu đứng gần đó, nhìn chằm chằm vào Phùng Hành, thỉnh thoảng lại nhìn những hành động săn sóc chu đáo của Hoàng Dược Sư đối với nàng ta, nói thật, trong lòng nàng không tránh khỏi ganh tị.

Dù sao, nàng không thể không thừa nhận, Hoàng Dược Sư rất tốt. Lại nghĩ lại bản thân, nếu như không gặp tên bạc tình Lục Triển Nguyên, có phải nàng sẽ không thành bây giờ không.

Phùng Hành cùng Hoàng Dung, Quách Phù thân thân mạt mật chào hỏi một hồi, mới biết bọn họ là được Lí Mạc Sầu chỉ dẫn lối vào của Cổ Mộ, đang chuẩn bị đi vào.

Vốn lúc trước, khi Dương Quá tìm Được Quách Tương và Lí Mạc Sầu, hai người đang giằng co thì gặp bọn người của Kim Luân, Dương Quá vì bảo vệ bọn họ mà bị thương nặng, sống chết không rõ.

Một thời gian sau lại gặp hắn, thì võ công hắn lại tiến bộ không ngờ, hắn đã giành lại được Quách Tương và lúc này chắc Quách Tương cũng đang trong Cổ Mộ cùng hắn.

Nói đến đây, Phùng Hành thầm nghĩ, Dương Quá có lẽ đã gặp con chim điêu của Đôc Cô Cầu Bại. Lần này không bị Quách Phù chặt đứt cánh tay, có lẽ võ công của hắn sẽ tiến bộ hơn trong phim.

Đây thật là một tin tức tốt.

Lí Mạc Sầu cảm thấy ở đây cũng không còn chuyện của mình rồi, liền lạnh lùng cáo biệt với Hoàng Dung:

-“Hoàng phu nhân, các người cứ vô đi, vào trong rồi, hãy đi tìm đứa bé, ta đây muốn đi lấy vật ta muốn, còn về bọn họ, ta hứa với bà, nếu như bọn họ không động thủ trước, ta sẽ không làm tổn thương họ.”

Nói xong, nàng ta liền dẫn Hồng Lăng Ba đi mất.

Phùng Hành im lặng nhìn bóng lưng của Lí Mạc Sầu, trong thâm tâm cũng tiếc thay cho nàng ta, đây là một nữ tữ khổ vì tình, nếu như nàng ta nghĩ thoáng hơn một chút, biết yêu thương bản thân hơn thì có lẽ mọi chuyện sẽ không như thế này.

Lí Mạc Sầu đi rồi, mọi người liền tính chuyện đi vào Cổ Mộ.

Lần này, Phùng Hành cũng biết bơi nên không cần Hoàng Dược Sư phải bận tâm, mọi người cùng nhau lặn vào trong nước đi vào Cổ Mộ.

Chương 42

Cổ Mộ, nơi cư ngụ của đệ tử phái Cổ Mộ, vốn là một ngôi mộ cổ được xây dựng nguy nga, hoành tráng dưới lòng đất, bởi vì Cổ Mộ thông với con sông lớn ở Chung Nam sơn nên bên trong có vẻ hơi ẩm thấp.

Có lẽ đối với những người thường xuyên ở Cổ Mộ như Dương Quá với Tiểu Long Nữ, thì đã quá quen thuộc với cái tối tăm của ngôi mộ, nhưng với những người như đám người Phùng Hành, thì thật là như lọt vào  màn đêm vũ trụ.

Da Luật Tề cầm lấy ống đuốc nhỏ bên người, châm vào ngọn đuốc lớn bên tường, khiến không gian trở nên sáng lên không ít.

Đám người men theo con đường, thận trọng mà đi, đây vốn là một ngôi mộ được xây dựng bài bản, chắc chắn cơ quan cũng không ít.

Phùng Hành vừa đi vừa nhìn xung quanh ngôi mộ, muốn xem xét kết cấu của nó để suy dooa1n9 thử đây là mộ thời nào, hai bàn tay bấu chặt vào cánh tay của Hoàng Dược Sư, thế nhưng hắn chẳng những không tỏ ra đau đớn, còn thường xuyên giúp nàng tránh khỏi những chỗ khó đi trong Cổ Mộ.

Quách Phù đi phía trước, lâu lâu lại ngoái đầu nhìn hai người, trong mắt không khỏi toát lên hâm mộ, tuy cha nàng và mẹ cũng rất yêu thương nhau, thế nhưng cha là người thật thà, tâm tư không mấy tinh tế, vì vậy có những chuyện, ông không thể nào chu đáo như ngoại công đối với…cô cô được.

Lại nhìn Gia Luật Tề đang cầm cây đuốc đi phía trước, thường xuyên dặn mọi người cẩn thận, có nguy hiểm thì chắn trước mặt nàng, Quách Phù hai má không khỏi hồng lên một chút.

Đi đi một hồi, mọi người liền nghe được tiếng trẻ con khóc, vang vọng đâu đây, cả bọn kinh hỉ không thôi, Quách Phù không nén nổi sự vui mừng, hô:

-“ Mẹ, là muội muội!’

Hoàng Dung cũng kích động không kém, cái gì thận trọng, tính toán từng bước đều quên hết, nhanh chóng lần theo tiếng khóc mà đi thẳng tới chỗ Quách Tương, trên đường đi cũng không khỏi đụng trúng mấy cái bẫy, nhưng nhờ thân thủ cao mà tránh khỏi, nhưng cũng làm Phùng Hành ở phía sau đổ không ít mồ hôi lạnh.

Đi một hồi, liền đi tới căn phòng có Quách Tương, nàng ấy hiện đang được bọc trong một cái bọc đỏ thẫm, đặt trên một cái giường đá.

-“Tương Nhi!”

-“Muội Muội” – Hoàng Dung và Quách Phù kích động hô, Phùng Hành cũng nhanh chóng kéo tay Hoàng Dược Sư đi vào trong, người bên trong cho dù không phải là nhân vật chính thì cũng là cháu gái của nàng, nàng đương nhiên muốn nhìn một chút.

Hoàng Dung nhanh chóng đi tới, bế Quách Tương lên, ôm vào lòng, rồi lại nhìn kĩ từng tấc da tấc thịt của nữ nhi.

Từ khi được sinh ra, đã bị thất lạc, Quách Tương lúc này đã không còn nhăn nheo đỏ hỏn như hồi mới đẻ nữa, mà trở nên trắng trẻo, mập mạp đáng yêu, hiện đã ngừng khóc, đang giương đôi mắt to tròn, đen lay láy nhìn Hoàng Dung.

Phùng Hành đứng kế bên nhìn mà trong lòng đầy cảm khái, thường nói đứa bé mời sinh thường rất yếu ớt, thậm chí còn phải bỏ trong lồng kín mấy ngày, không được ra gió.
Quách Tương vừa sinh ra đã bị ôm đi, suốt quá trình phải đi theo cái tụi giang hồ ăn gió nằm sương, trải qua hung hiểm mấy lần, thế mà bây giờ vẫn còn trông khỏe mạnh như thế, thật khiến cho người ta bất ngờ.

Hay là do nhân vật chính thì phải như vậy.

Hoàng Dung ôm một hồi, liền bồng đứa bé đưa đến trước mặt nàng, mỉm cười hỏi:

“ Người có muốn ôm một chút không?”

Phùng Hành bất ngờ một chút, hỏi lại: “Ta sao?”

Hoàng Dung vẫn duy trì mỉm cười nhìn nàng, gật đầu, sau đó cẩn thận đưa đứa bé cho nàng, còn không quên hướng dẫn Phùng Hành cách ôm cho đúng.

“Đúng vậy, từ từ thôi, bàn tay phải bợ lấy đầu của đứa nhỏ như thế này, đúng rồi!”

Phùng Hành cứng ngắc làm theo lời Hoàng Dung nói, đến khi bế được đứa trẻ trong tay, nhìn đứa bé hiện đang nhìn mình, liền kích động không thôi, quay sang nói với Hoàng Dược Sư:

“Chàng nhìn xem, con bé cười kìa!”
Nhìn thấy gương mặt đầy hưng phấn của thê tử, Hoàng Dược Sư cũng cười một cái, nhìn  Quách Tương trong lòng nàng, khẽ nói:

“Giống y như Dung Nhi lúc còn nhỏ.”

Vừa nói xong, cả Hoàng Dung và Hoàng Dược Sư đều sửng sốt, nghĩ tới chuyện nàng vừa sinh con ra không bao lâu, chưa kịp bế đứa bé thì đã ra đi, hai người không khỏi thương xót.

Lại nhìn Phùng Hành vẫn không biết gì, cùng với Quách Phù, Gia Luật Yến trêu chọc Quách Tương, khẽ cười, mọi chuyện dù sao cũng đã trôi qua, bây giờ nàng đã quay lại bên cạnh hắn, hắn sẽ không để nàng ra đi nữa.

Nhìn nhìn Quách Tương một hồi, Quách Phù dường như nhớ tới cái gì, liền nói:

“Muội muội ở đây, vậy Dương đại ca đâu?”

Lúc này, mọi người mới nhớ đến Dương Quá, liền khaó nhau đi tìm, Phùng Hành cũng chợt nhớ đến trong cơ thể của Tiểu Long Nữ hiện đang trúng độc hoa Tình, nên cũng nhanh chóng đi tìm, mong hai người này đừng có làm chuyện gì quá khích.

Cả đám người lại tiếp tục lần mò trong Cổ Mộ, cuối cùng thì mò đến một căn phòng, chứa mấy cái quan tài bằng đá.

Đi đến đây thì Phùng Hành liền nhớ ra, lúc này có lẽ Dương Quá và Tiểu Long Nữ đã bái đường thành thân, hiện giờ cả hai đang muốn cùng chết bên nhau, nên mới cùng nhau nằm trong một quan tài.

Nếu như không phải tình hình không đúng, Phùng Hành rất muốn nói, chi tiết này cũng lãng mạn phết.

Dựa theo ánh sáng của ngôi nến, mọi người liền nhìn thấy ngay tại một cái quan tài, có một góc vải màu trắng bị mắc lại.

Bây giờ ấn tượng của Quách Phù đối với Dương Quá và Tiểu Long Nữ cũng không xấu như trong nguyên tác, cho nên khi nhìn thấy góc áo trắng ấy, cũng không lỗ mãng phóng ngay một châm như trong nguyên tác, mà là cẩn thận hỏi:

“Dương đại ca, Long cô nương, là hai người sao?”

Không ai đáp lại, khiến mọi người không khỏi căng thẳng, huynh đệ Võ gia lập tức bước lên phía trước, chắn trước người Hoàng Dung đang ôm Quách Tương ở phía sau, lại hỏi một lần nữa:

“Ai đang ở đó, có phải Dương đại ca không?”

Chương 43

Võ Tu Văn thử lên tiếng hỏi lại một lần nữa, thế nhưng người bên trong cũng không trả lời, mặc dù Phùng Hành biết bên trong là Dương Quá với Tiểu Long Nữ, thế nhưng thấy đám người giang hồ đầy kinh nghiệm này sắc mặt đề phòng, cũng không dám làm gì khác người.

Read more...

Trao đổi ánh mắt với nhau một hồi, cuối cùng, Gia Luật Tề tiến lên, dùng chưởng phong mở nắp quan tài ra, lần này mọi người sợ rằng người bên trong thật sự là Dương Quá, nên cũng không dám mạnh tay quá.

Nắp quan tài nhanh chóng bị nội lực của Gia Luật Tề đánh bay qua một bên, lộ ra bên trong quả nhiên là Dương Quá và Tiểu Long Nữ, chỉ là lúc này, trông hai người không mấy tốt.

Dương Quá và Tiểu Long Nữ đang ngồi trong tư thế luyện công, một bàn tay của hắn thì đặt lên vai Tiểu Long Nữ, vừa nhìn là biết hắn muốn tự tay chữa trị cho nàng ta.

Thế nhưng gương mặt của Dương Quá và Tiểu Long Nữ lại trắng bệch, tại khóe miệng của Tiểu long Nữ cũng đã chảy ra một ít máu, cho thấy tình hình hiện tại không mấy tốt.

-“Quá Nhi.” – Hoàng Dung lo lắng hô.

“Dương huynh đệ, Long cô nương, hai người bị sao vậy?” – Gia Luật Tề tới gần, nhìn nhìn một hồi, lại hỏi.

Phùng Hành nhìn thấy tình hình, cũng biết là không tốt, theo bản năng nắm lấy góc áo của Hoàng Dược Sư:

“Dược Sư!”

Hoàng Dược Sư không nói hai lời, bước đến, hai bàn tay đặt lên đỉnh đầu của Dương Quá và Tiểu Long Nữ, bắt đầu vận khởi nội lực.

Nội lực của một trong thiên hạ ngũ tuyệt, cũng phải là thứ người thường có thể so sánh, hơn nữa Hoàng Dược Sư lại đam mê nghiên cứu võ học, cho dù không phải mê đắm đến mất lí trí như Âu Dương Phong, nhưng thành tựu đạt được cũng đã sớm vượt qua mọi người, vì vậy võ công của Quách Tĩnh, Hoàng Dung, không thể nào sánh được với hắn.

Mọi người cảm nhận được nội lực lưu động mang đến uy áp, khiếp sợ không thôi, ngoại trừ Hoàng Dung ra, ngay cả Phùng Hành cũng không thể không cảm thán, đây chính là thiên hạ ngũ tuyệt sao.

Hoàng Dược Sư vừa thu tay lại, thì Dương Quá và Tiểu Long Nữ đã mở mắt ra, riêng Tiểu Long Nữ thì không chịu nổi, đã ngã vào trong lòng Dương Quá, khiến hắn khẩn trương hô to “Long Nhi”.

Xem xét một hồi, thấy nàng ta thật sự không có chuyện gì, lập tức quay đầu lại, trên gương mặt đầy sự cảm kích, nói với Hoàng Dược Sư:

“Cảm tạ Hoàng tiền bối đã ratay cứu giúp, nếu không, không biết hôm nay ta và Long Nhi sẽ như thế nào.”

Hoàng Dược Sư lạnh nhạt nói: “Không có gì, nhấc tay chi lao thôi (tiện tay làm việc nhỏ thôi).”
Lúc này, Hoàng Dung mới lo lắng bước lên phía trước, lo lắng hỏi:

“Hai người thật sự không sao chứ!”

Dương Quá lắc đầu, lại nhìn thấy Quách Tương đang nằm trong tay Hoàng Dung, áy náy nói:

“Xin lỗi Quách bá mẫu, con đã không đưa tiểu muội muội về ngay cho người.”

Hoàng Dung tỏ vẻ không sao cả, miễn sao tất cả đều bình an là được.

Quách Phù và Gia Luật Yến nhanh chóng giúp Tiểu Long Nữ đứng lên, Dương Quá nhanh chóng tìm một căn phòng phù hợp, đưa mọi người vào, rồi từ từ nói chuyện.

Trên đường đi, khi nhìn thấy Phùng Hành, Dương Quá đã hơi bất ngờ một chút, dù sao, trước đây người ta cũng từng đi chung với hắn một đoạn, thế nhưng nàng ta nói là đi tìm phu quân, vì sao bây giờ lại xuất hiện ở đây.

Hoàng Dung nhanh chóng nhận ra thắc mắc của hắn, liền mỉm cười giải thích cho Dương Quá mọi chuyện, thế nhưng không nói Phùng Hành chết mà phục sinh, chỉ nói là nàng hôn mê, sau này được Hoàng Dược Sư tìm cách tỉnh lại, mọi người ở đây, những ai lần đầu tiên nghe thấy đều tỏ vẻ rất ngạc nhiên.

Đi đến nơi, mọi người bắt đầu hỏi chuyện lúc nãy.

Dương Quá bước đến bên Tiểu Long Nữ, ôm nàng vào lòng, từ từ nói:
“Ta và Long Nhi, đã thành thân” – Nói xong, Dương Quá khẽ nhìn Hoàng Dung một cái, hắn biết, Quách bá mẫu luôn không ủng hộ mối quan hệ của hai người.

Quả nhiên Hoàng Dung hơi nhíu mày một cái, không nói quan hệ hai người là sư đồ, không hợp lễ giáo, Long cô nương cũng không còn là thân hoàn bích, vì vậy, nàng thật sự không thích.

Thế nhưng, chưa đợi Hoàng Dung nói gì, Phùng Hành đã vui vẻ nói:

-“Thật sao, chúc mừng hai người.” - Sau đó lại xấu hổ nói: “Chuyện đột ngột, ta và Dược Sư chưa kịp chuẩn bị lễ mừng, bổ sung sau có được không?”

Nghe Phùng Hành nói vậy, cả Dương Quá và Tiểu Long Nữ đều vui vẻ không ít, không khách khí gật đầu, Dương Quá còn nói:

“Quà mừng của Đào Hoa đảo chủ phu nhân, nhất định là không giống người thường.”

Tuy nói Phùng Hành có bối phận cao hơn Dương Quá nhiều, thế nhưng bề ngoài và tính tình nàng ấy khiến cho người ta tự giác đối xử với nàng ấy như bình thường.

Hoàng Dung vẫn còn khúc mắc trong lòng, nên khi nghe Phùng Hành nói như vậy, không nhịn được mà lên tiếng:

-“Thế nhưng hai người là sư đồ mà, hai người thành thân, miệng lưỡi người đời sẽ không buông tha!”

Hoàng Dung vừa dứt lời, trong phòng lại trở nên nặng nề, Dương Quá ôm lấy Tiểu Long Nữ, kiên định nói:

-“Cho dù người đời có muốn nói gì, con cũng muốn lấy Long Nhi làm vợ, cùng lắm thì cả hai sẽ không bao giờ bước ra khỏi Cổ Mộ.”

Phùng Hành thấy không khí lại trở nên căng thẳng, nói:

-“Đúng vậy, mặc kệ người ta nói gì, người đời vốn nhiều chuyện mà, mặc kệ bọn họ, chẳng lẽ buổi tối ôm ai ngủ, cũng phải xin ý kiến của bọn họ sao.”

Cách nói của Phùng Hành có hơi trắng ra, khiến các cô nương trẻ ở đây không khỏi đỏ mặt.

Hoàng Dược Sư thấy vậy, ho khan một tiếng, kéo nàng lại bên cạnh mình. Phùng Hành làm như không thấy, quay sang nhìn Hoàng Dung, nói;

-“Đảo Đào hoa vốn đâu thèm quan tâm đến ánh mắt của người đời, thích làm gì thì làm thôi, trước đây chuyện của Dung Nhi với Quách Tĩnh, chẳng phải cũng bị phản đối đó sao, vì vậy Dương Quá, Long cô nương,ta ủng hộ hai người.”

Chương 44

Phùng Hành vừa dứt xong câu nói, liền nhận được cái nhìn đầy cảm ơn của Dương Quá.

Thấy Hoàng Dung vẫn còn đang băn khoăn về vấn đề này, Phùng Hành liền đi đến bên cạnh Hoàng Dung, nắm tay nàng ta, nói:

Read more...

“Huống chi, lúc trước khi con và Quách Tĩnh bên nhau, cũng không ít những kẻ xưng là chính nghĩa giang hồ gọi con là yêu nữ, phản đối cả hai, Quách Tĩnh lại từng lỡ tay giết chết đồ đệ của cha con Mai Siêu Phong, vốn là có thù với nhau, nhưng cha con cuối cùng cũng đồng ý cho cả hai lấy nhau còn gì, vậy thì tại sao con còn muốn ngăn cản hai đứa.”

Hoàng Dung nghe Phùng Hành nói đến đây, liền xấu hổ nhìn Hoàng Dược Sư một cái, lúc trước cha nàng rất ghét Tĩnh ca ca, võ lâm đối với mối quan hệ của hai người cũng phản đối không ít, thế nhưng nàng lại nhất quyết, cố chấp muốn ở bên Tĩnh ca ca, bây giờ nghĩ lại, Dương Quá đúng là giống nàng.

Nghĩ thông, Hoàng Dung liền tươi tắn lên không ít, nàng tháo xuống cái trâm hoa lan bằng ngọc trên đầu, đi đến bên cạnh Tiểu Long Nữ, cài lên đầu nàng ta, sau đó nhìn Dương Quá nói:

“Mọi chuyện đã như thế này, thôi thì ta cũng không có gì để nói, Quá Nhi, con là cháu của ta, cũng coi như là một nửa người Đào Hoa đảo, đã là người của Đào Hoa đảo, thì không cần nhìn ánh mắt của người khác.

Vậy đi, lần này về Tương Dương, chúng ta sẽ tổ chức một hôn lễ thật lớn, cô nương nhà người ta, cả đời cũng chỉ có một lần hôn lễ, cũng không thể tổ chức ở cái nơi này, làm ủy khuất người ta.

Về phần Quách bá bá của con, ta sẽ nói chuyện với ông ấy, được không?”

Dương Quá vừa nghe xong, liền kinh hỷ nhìn Hoàng Dung, nói: “Cám ơn người, Quách bá mẫu!”

Trong những người thân còn lại của mình, có thể nói Dương Quá để ý nhất là Quách Tĩnh, ông là người yêu thương hắn thật lòng, vì vậy, nếu như chuyện của hắn và Tiểu Long nữ không được Quách Tĩnh đồng ý, Dương Quá cũng cảm thấy thất lạc phần nào.

Lần này, có thể được sự chấp thuận của Hoàng Dung, thì bên Quách Tĩnh không cần lo nữa, nhân sinh của hắn cũng sẽ toàn diện hơn.

Mọi người đều tỏ vẻ chúc mừng hai người, Quách Phù còn nói sẽ chuẩn bị một hôn lễ thật long trọng, liền kéo Gia Luật Yến bàn luận về những thứ của hôn lễ.

Phùng Hành mỉm cười nhìn mọi người, lại nghĩ: Phù Nhi chưa gì mà đã làm thân với em chồng tương lai rồi, lại nhìn Gia Luật Tề ổn trọng đứng bên cạnh, người cháu rể này, nàng định rồi.Thật ra, so với Dương Quá thì Phùng Hành vừa ý Gia Luật Tề hơn.

Hắn dù sao cũng chín chắn, ổn trọng và đáng tin cậy hơn, hơn nữa sau khi hắn và Quách Phù thành thân, cũng yêu thương nàng ta hết mình, cho dù sau 16 năm Quách Phù vẫn không có con, thì vẫn không rời bỏ, cuối cùng còn chết cùng nhau.

Tính cách Quách Phù kiêu ngạo, bướng bỉnh, vì vậy một phu quân diệu dàng, sủng nàng ta, chịu được tì khí của nàng ta sẽ phù hợp với nàng ấy hơn.

Cũng giống Dược Sư nhà nàng vậy. Trong nguyên tác, sở dĩ Gia Luật Tề có phần lép vế Dương Quá, cũng bởi võ công không được cao.

Tuy Gia Luật Tề bái lão ngoan đồng làm sư phụ, thế nhưng cái tên kia tối ngày lo chơi bời, làm gì chịu chỉ dạy đàng hoàng, có lẽ lần này, phải nói Hoàng dung lưu ý một chút mới được.

Tuy Cổ Mộ vừa ẩm ướt vừa tối tăm, thế nhưng cũng không ngăn được không khí vui vẻ trong mật thất, mọi người ai ai cũng bàn luận về những việc sắp tới với thái độ hân hoan.

Bỗng nhiên, Tiểu Long Nữ nhíu mày lại, vẻ mặt như đang chịu đựng khổ sở, rồi đột ngột phun ra một ngụm máu tươi, khiến Dương Quá bên cạnh cũng khiếp sợ không thôi.

“Long Nhi!”Hộc máu xong, cả người Tiểu Long nữ liền mềm nhũn, dựa vào lồng ngực Dương Quá mà thở gấp.

“Long Nhi, nàng làm sao vậy Long Nhi!” – Dương Quá bối rối điểm vài huyệt lên người Tiểu Long Nữ.

Hoàng Dung thấy vậy, liền đoán ra ngay:

“Có lẽ là độc hoa Tình bắt đầu phát rồi!”

Dương Quá nghe vậy, liền bi thương nhìn Tiểu Long Nữ, ngay lúc hắn tưởng , hai người sẽ được bên nhau đường đường chính chính, được mọi người ủng hộ, thì ông trời lại cho hắn một kích trí mạng.

Hắn còn nhớ, Long Nhi đã nói, độc này không có cách giải, nếu như không phải nội công của Tiểu Long Nữ cao cường, áp chế độc, thì nàng đã chết từ lâu rồi.

Hoàng Dược Sư lúc này liền vươn tay, quăng một thứ vào lòng Dương Quá.

“Đây là cửu hoa ngọc lộ hoàn do ta bào chế, tuy nói không thể giải được độc, thế nhưng ít nhất cũng cầm cự được.”

Dương Quá nhanh chóng lấy viên thuốc đút cho Tiểu Long nữ uống, một lúc sau, sắc mặt nàng ta cũng không còn trắng bệch như trước nữa, Dương Quá kinh hỷ nhìn Hoàng Dược Sư nói:

“Hoàng tiền bối, thuốc này liệu có giải được độc cho Long Nhi không?”

Hoàng Dược Sư không lạnh không nhạt, phá vỡ hy vọng của Dương Quá:

“Cửu hoa ngọc lộ hoàn dùng để trị thương thì rất tốt, thế nhưng nếu là độc, thì cũng chỉ có thể cầm cự mà thôi, nếu muốn giải độc, các người có thể tìm đến Nam Đế, ông ta có một đồ đệ là thần y, biết đâu có thể giúp được các người.”

Chương 45

Vừa nghe nhắc tới Nam Đế, Hoàng Dung lập tức nói:

Read more...

-“Phải rồi, sao ta có thể quên Thiên Trúc Thần Tăng được cơ chứ, ông ấy cả đời nghiên cứu y thuật, chắc chắn sẽ có cách giải được độc này!”

Nghe nói độc của Tiểu Long Nữ có hy vọng, Dương Quá đi đến trước mặt Hoàng Dung, quỳ xuống, nói:

-“Quách bá mẫu, con cầu xin người, người hãy cứu Long Nhi, người muốn con làm gì cũng được.” – Thiên Trúc Thần Tăng có lẽ có thể cứu Long Nhi, thế nhưng Dương Quá biết mình và ông ấy không có giao tình gì, sẽ không thể nhờ ông ta được, chỉ có thể cầu xin Quách Bá Mẫu.

-“Quá Nhi.” – Tiểu Long Nữ thấy Dương Quá quỳ xuống, liền đau xót.

Hoàng Dung nhanh chóng đỡ Dương Quá đứng lên:

-“Con nói gì vậy, con nhiều lần đã giúp chúng ta, huống chi các con đã thành thân, nay chúng ta đã là người một nhà, ta nhất định sẽ giúp con.

Bây giờ ta sẽ cho Điêu Nhi truyền tin cho Tĩnh ca ca, để huynh ấy đi tìm Thiên Trúc Thần Tăng, còn chúng ta, sẽ chuẩn bị hành lí, khởi hành đi Tương Dương.”

Tuy Hoàng Dung đã nói vậy, nhưng Dương Quá cũng dập đầu với nàng ta một cái:

-“Con tạ ơn người, Quách Bá Mẫu.”

Sau đó đứng lên, dìu Tiểu Long Nữ ngồi xuống bên giường hàn ngọc, mình thì thu xếp những đồ vật cần thiết,chuẩn bị rời Cổ Mộ, theo chân bọn Hoàng Dung đi Tương Dương.

Lần này có Dương Quá dẫn đường, mọi người nhanh chóng tìm được hồ nước lúc nãy, men theo đó mà đi ra Cổ Mộ.
Lần này do Tiểu Long Nữ được uống Cửu Hoa Ngọc Lộ hoàn, nên không yếu như trước, tự mình thuận lợi bơi ra.

Cho đến khi người cuối cùng là Quách Phù được Gia Luật Tề đỡ lên khỏi mặt nước, đợi hồi lâu mà vẫn không thấy Hoàng Dược Sư và Phùng Hành đi ra, Hoàng Dung lo lắng hỏi:

-“Cha và nương đâu?”

Quách Phù đang dùng nội công hong khô quần áo ở bên kia, nghe vậy kì quái hỏi:

-“Chẳng phải bọn họ đã đi ra trước rồi hay sao?”

Nghe Quách Phù nói vậy, Hoàng Dung lập tức biết Hoàng Dược Sư đã dẫn Phùng Hành đi trước rồi, nói cũng phải, bây giờ Tương Nhi đã tìm được rồi, những việc còn lại cũng không có phần hai người nữa, với tính cách của Hoàng Dược Sư, chắc chắn là đã đi trước.

Nghĩ vậy, Hoàng Dung không chờ nữa, giục mọi người mau chóng lên đường.

*-*Trong một chiếc xe ngựa được trang hoàng chu đáo.

Bên dưới đươc lót bằng một lớp da dê thật dày, ở giữa kê một chiếc bàn nhỏ, bên trên bày điểm tâm và một bình trà Long Tĩnh thượng hạng đang bốc khói lượn lờ, khiến cho dù bên ngoài đang thổi gió lạnh, nhưng bên trong lại ấm áp phi thường.

Phùng Hành nằm gối đầu lên chân Hoàng Dược Sư, tay cầm quyển tiểu thuyết mang tên “Chuyện không ai biết của Dương Quý Phi” được hắn mua cho nàng sáng nay – thật ra là nàng nằng nặc đòi mua, chứ Hoàng Dược Sư vừa thấy cái tựa đề là mặt nhăn mày nhíu rồi, chỉ là không thể cưỡng lại một khóc, hai nháo, ba thắt cổ của Phùng Hành, nên đành thỏa hiệp.

Vừa nhâm nhi vừa bốc miếng bánh hoa mai lên ăn, sau đó lại cầm ly trà hớp một ngụm, cảm thấy mĩ mãn híp mắt lại.

Hoàng Dược Sư một tay cầm sách, một tay vuốt ve tóc của Phùng Hành, thấy nàng đã uống xong tách trà, thì am hiểu lòng người mà rót đầy lại cho nàng.

Quách Tương đã tìm được rồi, Hoàng Dược Sư thực hiện lời nói lúc trước, dẫn nàng đi du ngoạn.

Hắn nhanh chóng mua một chiếc xe ngựa, lại mướn thêm một tên đánh xe, còn mình thì suốt ngày ở bên trong, âu yếmcùng nàng.

Nhưng mà nhìn tên đánh xe có vẻ cũng không phải là hạng thường, thấy hắn bước đi trầm ổn, không phát ra tiếng động, nàng đã biết, tên này cũng không phải hạng đơn giản.

Đến bây giờ nàng mới biết, Hoàng Dược Sư có nhiều sản nghiệp như vậy, trà quán, quán rượu, thư điếm, thương hộ,..hầu như cái gì cũng có.

Nhưng may mà không có thanh lâu, sòng bạc cái gì.

Chỉ nghĩ đến Hoàng Dược Sư làm tú bà, cả người không kềm chế được mà sởn gai ốc.

Mà nghĩ cũng đúng, nếu như chỉ đứng ở Đào Hoa đảo, thì lấy gì mà chi, thế cho nên, nàng bây giờ là phu nhân nhà giàu đấy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau