LÀM DÂU NHÀ GIÀU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Làm dâu nhà giàu - Chương 56 - Chương 60

Chương 56

An Nhã bị lôi đi mặc dù ả gào thét dữ dội lắm. Căn phòng lại bắt đầu trở nên tĩnh mịch, thoáng chốc lại có tiếng thở dài của mọi người. Nhìn bà nội mà trong cô dâng trào niềm cảm thương, tuổi bà đã cao mà gần đây trải qua liên tiếp những cú sốc khó lường trước được. Nhìn bà mạnh mẽ vậy thôi nhưng dẫu sao bà cũng là một người phụ nữ, bao năm bà gồng gánh mọi thứ để đưa Trần Gia ngày một hùng mạnh, bà trong mắt cô bây giờ thật là vỹ đại. Ngày trước có bà Sáu bên cạnh nên cảm giác bà bớt cô đơn, từ ngày bà Sáu về dưới quê đến nay, lúc nào bà cũng chỉ thui thủi một mình. Càng nghĩ càng thấy Gia Minh giống bà, ngoài lạnh nhưng trong ấm áp, đủ mạnh mẽ, đủ thông minh để nhìn nhận và giải quyết mọi vấn đề. Bà nội định đứng dậy bước đi thì Gia Minh lên tiếng.

- Bà nội. Con muốn xin bà ngày mai cho vợ chồng con về dưới quê thăm ba mẹ vợ con dưới đó.

- Gia Minh. Không phải là bà cấm đoán không cho vợ chồng hai đứa về dưới quê, tại bà thấy vợ con mới bị động thai, bây giờ đi đường xa như vậy liệu có ổn không.

- Bà nội nói phải đó anh ( cô lên tiếng)

Gia Minh chần chừ.. Bà nói tiếp.

- Nếu ba mẹ con không ngại đường xa thì ngày mai nhà mình cho người xuôi về đó đón ba mẹ con lên trên này chơi dăm bữa nửa tháng. Bà nghĩ Nụ đang mang bầu chắc có lúc cũng tủi lắm đúng không?

Nghe được câu nói đó của bà nội như một nguồn suối mát dội thẳng trong tim, cô vui mừng đáp lời.

- Dạ con cảm ơn bà ạ.

- Được rồi. Ráng thêm vài bữa nữa, ít nữa sức khỏe hoàn toàn ổn định thì đi lúc nào chẳng được. Thôi Gia Minh cũng đưa vợ lên phòng nghỉ ngơi đi, ngồi nhiều không có tốt đâu.

- Dạ bà. Vậy vợ chồng con xin phép lên phòng trước.

Bà nội gật đầu. Anh đỡ cô lên phòng, vừa đi cô vừa cười tủm tỉm.

- Cứ nghĩ sắp được gặp ba mẹ mà em vui quá trời. Hồi hộp nữa chứ.

- Xem em kìa, hồi giờ anh chưa thấy em phấn khởi như vậy đó.

- Ai biểu. Lúc biết tin mình có thai em cũng hạnh phúc và phấn khởi lắm chứ bộ.

- Thế lúc biết anh yêu em thì có như vậy không?

- Ơ. Em nhớ là anh chưa tỏ tình em bao giờ.

- Đó là do em tự đổ trước mà.

- Đáng ghét thiệt!

Anh cười tươi véo nhẹ cái mũi cô một cái.

- Mà phải rồi. Lát anh phải tới công ty, dạo này anh vắng mặt nhiều nên chắc chắn việc ùn lên cao như núi mất rồi.

- Em tưởng anh giải quyết được trên máy tính. Tối nào cũng thấy anh thức khuya gõ gõ, toàn tranh thủ lúc em ngủ.

- Em ngủ mà cũng biết à?

- Biết chứ! Lần sau anh có thể làm việc từ sớm mà, không cần đợi em ngủ rồi mới âm thầm làm đâu.

- Anh biết rồi... tuân lệnh vợ!

- À Cúc kia rồi. Anh để con bé đỡ em lên phòng, anh đi đến công ty luôn cho sớm.

- Vừa nói đã đuổi chồng đi ngay được.

- Thiệt tình. Dạo này vừa đanh đá lại còn hay bắt bẻ lắm nghen.

Cô bật cười tiến về đằng trước gọi Cúc lại gần. Anh ngẩn người đứng giữa sân vườn lẩm bẩm.

- Gì chứ? Bảo mình đanh đá sao? Mà đanh đá vì ai chứ?

Trợ lý của anh cầm xấp tài liệu trên tay, kính cẩn hỏi:

- Chúng ta đi được chưa cậu cả?

- Chuẩn bị xe chưa?

- Rồi ạ.

- Mà phải rồi. Dạo này anh thấy tôi thế nào?

- Vẫn đẹp trai và phong độ lắm ạ.

- Không. Ý tôi là tính cách ấy.

- À... cái này tôi thấy cũng lạ, vì càng ngày cậu cả có vẻ dễ tính hơn thì phải.

- Thế mà vợ tôi dám nói tôi đanh đá ấy.

- Đanh đá ấy ạ? Mợ cả hình như dùng từ không chuẩn lắm, ai lại nói cậu cả đanh đá.

- Ai cho phép cậu nói vợ tôi như vậy.

- Sao cơ ạ? Chẳng phải...( anh trợ lý ấm ức hỏi lại)- Dạo này đừng thấy tôi dễ tính mà làm càn. Còn không đi lấy xe.

- Xe ở sau lưng cậu cả rồi ạ.

Anh gật đầu xoay lưng lại là chiếc xe Audi màu trắng.

- Đi thôi.

Việc của công ty càng về cuối năm càng bận bịu, những hợp đồng chồng chất cao hơn cả núi đặt ngay ngắn trước bàn làm việc của anh. Dù muốn mình trở nên dễ tính cũng không được bởi áp lực công việc quá nhiều, từ trưa cho tới tối muộn anh chỉ ngồi yên một chỗ xem qua đống bản thảo để phê duyệt, một chốc một lát lại có sấp tài liệu bị quăng mạnh xuống sàn nhà khiến anh trợ lý đứng bên cạnh cũng phải thót tim liên hồi, có những lúc như muốn nín thở.

- Những kế hoặch nhiều lỗ hổng và sai xót như này mà cũng được đặt lên bàn làm việc của tôi à?

Trợ lý từ từ cúi xuống nhặt sấp bản thảo lên rồi xem đó là ý tưởng của bộ phận nào rồi nói.

- Tôi sẽ nhắc nhở từng bộ phận một ạ.

Anh hít một hơi thật sâu rồi nói.

- Ra ngoài đi.

Đang trong nguồn cơn nổi giận đùng đùng, bất chợt tiếng điện thoại anh reo lên, âm thanh ngộ nghĩnh dễ thương này chỉ có thể là cuộc gọi từ vợ anh. Nét mặt anh liền thay đổi, cơ thể cũng theo đó là giãn lỏng ra hơn, khoé môi nở nhẹ một nụ cười, nhẹ nhàng gạt sang bên phải.

- Gia Minh. Anh ăn tối chưa?

- Sao vậy? Ngủ không có anh nên khó ngủ à?

- Người ta đang sợ anh bỏ bữa tối đây nè.

- Anh ăn rồi. Hai mẹ con ở nhà đã ăn gì rồi?

- Em hôm nay được ăn mỳ sào hài sản nè. Ngon hết thảy con bà bảy luôn.

- Ừm. Hai mẹ con ngủ trước đi nhé, lát ba xong việc rồi về sau.

- Ba về sớm nhé. Bây giờ muộn lắm rồi ấy.

- Được rồi. Mấy ngày không có mặt ở công ty nên công việc hơi nhiều một chút.

- Vậy anh tranh thủ làm nốt đi. Bái bai anh nhé!

- Hôn....( chưa kịp nói hết câu điện thoại đã reo lên tiếng tút tút)

Anh bật cười, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bóng tối đã phủ kín cả một bầu trời. Những ánh đèn đường đã găng kín một khoảng trời, trên bầu trời lấp lánh những vì sao sáng, có một vì sao sáng nhất chính là cô trong trái tim anh. Cúi xuống nhìn đồng hồ trên tay đã điểm 21g15p, lúc này anh mới để ý tới cậu trợ lý bên ngoài, dễ chịu nói.

- Anh vào đây đi.
- Dạ. Cậu cả gọi tôi.

- Tối nay đã ăn gì chưa?

- Dạ chưa ạ.

- Đây là tiền thưởng anh làm thêm giờ tối nay.

- Thôi cậu. Là trách nhiệm của tôi mà.

- Tôi bảo cầm thì cứ cầm lấy. Hay muốn tôi khó tánh?

- Vậy cậu cho thì tôi xin. Cảm ơn cậu nhé.

- Ừ. Về đi kẻo muộn rồi.

- Vậy còn cậu có về luôn không ạ?

- Lát tôi về sau.

- Nhưng mà vết thương của cậu, liệu cậu lái xe được không?

- Được. Chuyện nhỏ.

- Vậy tôi xin phép về trước nhé.

Anh gật đầu rồi cúi xuống làm việc tiếp, tới khi sấp tài liệu không còn trên bàn thì đồng hồ đã điểm 11 giờ đêm. Ánh đèn tầng thứ 32 toà nhà 48 tầng vụt tắt, đi xuống sảnh chính anh bất ngờ thấy Gia Long trước mặt.

- Cuối cùng đã đợi được anh xong việc.

- Sao không gọi cho tôi?

Bảo vệ nói:

- Cậu ấy nói chờ Trần Tổng được ạ.

Gia Minh tiến lại gần, Gia Long nhàn nhạt nói.

- Nếu không sợ vợ thì đi uống với tôi ly rượu được không?

- Ừ.

- Quán bar đối diện kia thôi.

Hai người ngồi ngay bàn thứ 3 bên góc trái tầng một.

- Anh muốn uống loại rượu nào? ( Gia Long hỏi)

- Tuỳ cậu.

- OK! Quản lý, cho tôi rượu Cognac.

- Dạ. Hai anh chờ chút ạ.

- Sao hôm nay lại có nhã hứng mời tôi uống rượu thế này ( Gia Minh hỏi)

- Hơn chục năm rồi ấy nhỉ? Hơn chục năm chúng ta mới có lần nói chuyện gần đây nhất là một tháng trước và đây là lần đầu tiên uống rượu cùng nhau thế này.

Gia Minh nhếch môi cười nhạt.

- Nhanh thật. Đã hơn chục năm rồi.

- Anh và tôi hơn nhau 6 tuổi. Ngày tôi còn nhỏ, mỗi lần tôi trốn học hay làm gì sai, người giúp tôi thoát khỏi những hình phạt của bà nội luôn là anh. Vì bà thương anh, bà không dám làm tổn thương anh. Nhưng tôi lại ghét anh, ghét vô cùng, ghét đến nỗi tôi đã từng nghĩ sẽ chứng minh cho mọi người thấy anh thất bại như nào dưới chân tôi.

- Vì vậy cậu đã giả điên giả khùng để mọi người không nghi ngờ gì đến cậu. Thừa nước đục thả câu, đúng chứ?

- Đúng.

- Hơn chục năm giả khùng, cậu thấy mệt mỏi chứ?

Gia Long im lặng nhìn Gia Minh. Gia Minh thở dài lắc đầu rồi nhấp môi ly rượu vang, anh chầm chậm nói.

- Con người luôn nhìn một mặt của người khác mà chẳng bao giờ chịu nhìn sâu xa hơn. Ai cũng có mặt tốt và mặt xấu, nhiều lúc tôi ước tôi giống cậu, cậu lại ước cậu được giống như tôi. Bà nội không phải là không yêu thương gì cậu, có chăng bà quan tâm tôi nhiều hơn vì tôi thiếu mẹ, còn cậu thì lại có mẹ. Mẹ cậu có thể là người phụ nữ kém cỏi nhất trong số những người phụ nữ bước đến bên đời ba, nhưng bà ấy lại biết yêu thương cậu một cách đúng nhất. Nhưng thôi, chuyện qua rồi, cũng thầm cảm ơn vì cậu đã không đi quá giới hạn, tôi không muốn người trong nhà đấu qua đấu lại vì suy cho cùng có một sự thật không thể phủ nhận được chính là trong người cả hai đều chung một dòng máu chảy, chúng ta là anh em!

Chương 57

Gia Long đưa ly rượu ra trước mặt Gia Minh.

- Anh cũng đừng chủ quan với tôi, biết đâu một ngày nào đó máu điên của tôi nổi lên, tôi quay lại chơi xấu anh lúc nào cũng không biết đâu đấy.

- Tôi chờ tới ngày đó.

Gia Long sắc mặt thoáng chút buồn, giọng nói trầm xuống.

- Chúc hai người hạnh phúc.

- Tôi cũng mong cậu sớm tìm được nửa còn lại của mình.

- Tất nhiên rồi. Tôi còn phải sinh lấy vài đứa để cạnh tranh với con nhà anh chứ.

- Đến khi đó là chuyện của tụi nhỏ và sẽ để tụi nhỏ tự giải quyết.

- Gia Minh. Tôi nghe nói công ty mình đang có dự án bên Thượng Hải cần phát triển đúng không?

- Ừ, đừng nói với tôi là cho cậu sang đó nhá.

Gia Long gật đầu.

- Tôi muốn bắt đầu một cuộc sống ở một nơi thật mới. Được không anh trai?

- Được, vì hai chữ anh trai này nên chẳng có lý do nào tôi không đồng ý cả.

- Đúng là ưa nịnh. Chỉ có Nụ mới thay đổi được Gia Minh.

- Và cô ấy cũng đã thay đổi được cậu.

Hai người họ nhếch môi cười nhìn nhau, Cạn hết ly này tới ly khác, cho tới khi trở về đã là 2 giờ sáng, khắp người cả hai đều phà ra mùi hương nồng nặc của men rượu. Gia Minh loạng choạng bước lên phòng, cánh cửa phòng vừa mở ra, anh đã vội vàng lao thẳng về chiếc giường mà ôm chầm lấy cô.

- Vợ ơi vợ...anh yêu vợ nhiều lắm vợ ơi.

Cô giật mình tỉnh dậy, mắt nhắm mắt mở quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh, hận nỗi không thể một phát đạp bay xuống giường. Đã nói là tranh thủ làm xong công việc rồi về sớm, ai ngờ lại về nhà trong tình trạng đã say mèn, khắp người còn nồng nặc men rượu, như vậy có đáng ghét không cơ chứ.

- Gia Minh... Gia Minh..( cô khẽ gọi)

- Anh say quá vợ. Có thiếu gì em thì ngày mai anh bù sau nhá ( Vừa dứt lời anh đã dần thiếp đi không biết trời đất ở đâu)

- Trời ơi cái ông này, anh không dậy thay đồ đi đã, mặc vầy ngủ sao được.

Cô thở dài một tiếng rồi từ từ cởi bỏ từng chiếc cúc áo sơ mi của chồng mình ra khỏi. Tay thì làm nhưng miệng lụng bụng cho bõ ghét:

- Gia Minh đáng ghét. Ngày mai khi tỉnh dậy xem anh giải thích như nào với em.

*******

Bầu trời hửng nắng...

Anh nheo mắt tỉnh dậy, đồng hồ đã điểm 7h sáng, trên đầu những cơn đau vẫn truyền đến, không phải tửu lượng của anh không tốt, chẳng qua 4 tháng nay anh chưa có lần nào uống nhiều rượu như vậy, thậm chí bây giờ nghĩ lại anh còn chẳng biết mình đã lên phòng bằng cách nào. Cô vợ xinh đẹp của anh chắc giờ này đang ở dưới lầu, anh lắc lắc đầu vài cái rồi bước chân xuống giường. Cô từ cửa đi vào, trên tay cầm theo một ly nước lọc thanh khiết, nhíu mày nhìn anh rồi nhàn nhạt nói.

- Anh dậy rồi thì xuống dưới nhà ăn sáng. Mọi người đang đợi anh đó.

- Em ăn chưa?

Cô lắc đầu.

Anh tinh ý phát hiện ra chắc hẳn cô đang giận hờn gì đó, dịu dàng hỏi:

- Vợ đang giận anh à?

- Còn hỏi.

- Thôi mà. Anh biết lỗi rồi, lẽ ra anh nên nói trước với vợ một câu.

- Biết lỗi rồi thì sao nữa?

- Để anh giải thích thêm được không?

- Cho anh 1 phút trình bày.

- Tối qua Gia Long tới tận công ty tìm anh và mời anh đi uống rượu. Hơn chục năm nay tụi anh mới uống rượu cùng nhau nên....anh say như thế nào thì em biết rồi đó.

- Khoan đã. Anh nói Gia Long tới tìm anh? Chuyện lạ dữ vậy?

- Gia Long tuần tới sẽ sang Thượng Hải và làm việc bên đó.

Cô tấm tắc gật gù.

- Như vậy cũng tốt. Bắt đầu một cuộc sống mới ở một nơi mới.

Anh cười nhẹ kéo cô lại gần mình rồi khẽ nói.

- Cảm ơn vợ... người phụ nữ tuyệt vời đã thay đổi được cuộc sống tẻ nhạt của anh. Từ bây giờ trở đi, việc của em là hạnh phúc, việc của anh là khiến em hạnh phúc. Trước kia, anh cố gắng vì bản thân mình, bây giờ anh cố gắng vì mẹ con em. Hãy tin ở anh!

Bất chợt chiếc bụng cô nhói lên một cái, theo quán tính cô kêu lên một tiếng. Anh sốt sắng cúi xuống lo lắng hỏi.

- Em sao vậy, thấy đau chỗ nào à?

Cô ngơ ngác nhìn anh rồi bật cười, xúc động nói:

- Gia Minh... em cảm nhận được con máy trong bụng em rồi. Em cảm nhận được rồi này anh ơi.

Anh cười tươi háo hức cúi xuống áp sát tai vào bụng cô, nhẹ nhàng gọi.

- Tiểu tử thối của ba ơi.. là ba nè..

- Anh gọi sao con không chịu thưa nhỉ?

- Con còn nhỏ mà anh.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa phòng.

- Cậu mợ ơi.. cậu ba về rồi ạ.

- Gia Hưng hôm nay về nước à anh?

- Cái này anh không rõ.

Cô nói lớn:

- Được rồi. Cậu mợ xuống ngay đây.

Lúc hai người xuống dưới lầu đã thấy Gia Hưng khuỵ chân dưới di ảnh của mẹ cậu ấy, hai dòng nước mắt lã chã thi nhau rơi xuống trên khuôn mặt xanh xao. Cậu ấy đang khóc trong tuyệt vọng, có lẽ cậu ấy sốc lắm, dù mẹ cậu ấy có làm ra trăm ngàn điều ác đi nữa thì bà ấy vẫn là người dứt ruột sinh ra cậu ấy và cho cậu ấy tình yêu thương hiếm ai sánh bằng. Gia Minh đứng từ xa nhìn ba mình, ông lắc đầu ý nói để cho Gia Hưng yên tĩnh một mình. Sau đó tất cả mọi người biết ý đều rời, cả căn phòng chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào đau đến xé lòng của một người con trai gửi tới mẹ mình nơi dưới cửu tuyền.

2 giờ đồng hồ sau đó.

- Ba. Không thể để Gia Hưng ngồi mãi đó được. Vết thương thằng bé vẫn chưa ổn định.

- Biết sao giờ. Thằng bé nó đang sốc lắm, ngày trở về thì đã không còn thấy mẹ. Dù bà ấy có thế nào nhưng bà ấy vẫn luôn yêu thương thằng nhỏ.

- Để con vô trong đó.

- Đừng Gia Minh. bây giờ chẳng ai khuyên được nó đâu. Hãy để nó tự mình thoát khỏi nỗi đau này.

Vừa dứt lời thì Út Liên dắt bé Su đi tới.
- Ba, anh cả... mẹ con con về rồi.

- Con vô trong đó với nó đi. Ba nghĩ lúc này nó cần con hơn ai hết.

- Vậy con xin phép ba ạ.

- Su ra ngoài này chơi với ông nội nghen con ( Ông gọi Su).

- Không. Con muốn lên chơi với bác Diệu Anh.

- Su. Con muốn lên chơi với vợ bác đúng không? (Gia Minh hỏi)

- Dạ.

- Vậy con phải gọi lại là bác Nụ nghe không?

Con bé gật đầu. Gia Minh mỉm cười ẵm con bé trên tay rồi đi thẳng lên phòng.

- Gia Minh. Anh thấy em mặc vậy được không?

Cô quay lại thì thấy Gia Minh đang ẵm bé Su, cô cười tươi gọi con bé.

- Ôi Su. Lại đây với bác nào.

Con bé tuột xuống chạy tới ôm chầm lấy cô.

- Su về bao giờ vậy? Có nhớ bác không nè?

Con bé gật đầu nói.

- Con muốn ăn kem.

- Ăn kem sao. Vậy bác biểu bác Minh mua cho con nghen.

- Dạ.

Cô ngước mắt lên nhìn anh rồi nói.

- Ơ kia chồng. Anh không nghe thấy con bé muốn ăn kem à?

Anh ấm ức trả lời.

- Vợ à... em thấy mình có quên anh nhanh quá không?

- Nhưng mà con bé đang muốn ăn kem mà anh.

- Nhưng mà em đang bơ anh đó. Với lại hôm nay tự dưng em mặc đẹp, định đi đâu à?

- Đấy. Nói mới nhớ, anh thấy em mặc vầy được không?

- Cẩn thận người ta nghĩ em chưa chồng ấy. Em định đi đâu à?

- Anh quên à? Lát ba mẹ sẽ lên đây đó.

- Thôi chết. Anh cũng đi thay đồ cái đã, vừa tài xế gọi anh biểu 30p tới nơi. Dù sao hôm nay cũng là lần đầu tiên con rể trình kiến ba mẹ vợ. Không thể qua loa được.

- Anh biểu ai đó đi mua kem cho Su trước đã..

- Được. Sẽ có kem cho Su.

*******

Chiếc xe màu đen từ ngoài cổng dần tiến vào sân vườn, cô háo hức nói với anh.

- Ba mẹ tới rồi anh ơi.

- Mình ra ngoài đó đón ba mẹ.

Bà nội:

- Hai đứa đợi bà nữa.

- Cả ba nữa.

Cánh cửa xe mở ra, người phụ nữ cao gầy mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần âu màu đen nắm tay một cậu bé chừng 8 tuổi nước da trắng, dáng người mập mạp.- Nhà đẹp quá mẹ ơi.

Từ đằng sau, bà nội mỉm cười lên tiếng.

- Chào bà xui.

Bà giật mình quay lại nhìn mọi người trước mặt, vẻ mặt vẫn còn bỡ ngỡ chưa thốt lên lời. Cô dưng dưng nước mắt nhìn mẹ mình và thằng em cu Tý.

- Mẹ..cu Tý.

Cu Tý chạy tới ôm chầm lấy cô mà khóc thành tiếng.

- Chị Nụ...

- Cu Tý. Để chị xem em lớn bằng nào rồi?

Gia Minh cúi đầu xuống nhẹ nhàng nói.

- Con chào mẹ vợ ạ.

Bà lắp bắp.

- Cậu là chồng con gái tôi?

- Dạ mẹ vợ.

Bà nội:

- Còn tôi là bà nội thằng bé, đây là ba thằng bé.

Ông cười:

- Chào chị xui.

- Chào bà, chào ông... tôi có gì thất lễ mong hai nguời bỏ qua cho ạ.

Bà nội cười đáp:

- Có gì đâu. Chúng ta là người một nhà mà. Phải rồi, ông nhà đâu mà không lên cùng bà?

- Dạ. Ông nhà cháu...( bà ngập ngừng)

- Chắc ông bận đúng không? Thôi mời bà với cháu vào trong nhà rồi nói.

Gia Minh vui vẻ xách giỏ trên ô tô xuống đưa cho Cúc.

- Mang lên phòng cất cho cậu.

- Dạ cậu.

Cu Tý vừa đi vừa trầm trồ:

- Nhà vừa đẹp vừa lớn quá chị ơi. Mà đây là nhà ai vậy chị?

- Nhà chồng chị.

- Chị lấy chồng khi nào vậy?

- Chuyện dài lắm, để chị kể em nghe sau nhé. Mà ba bận gì mà không lên với chị vậy?

Cu Tý ngập ngừng không nói.

- Sao vậy?

- Mẹ dặn không được nói cho chị biết.

- cu Tý. Có chuyện gì sao lại dấu chị?

Tự dưng từ trong hốc mắt thằng bé tuôn trào ra những giọt nước mắt mà cảm giác không kìm nén được.

- Cu Tý. Em sao vậy?

Bà quay lại nhìn cu Tý rồi lắc đầu. Cu Tý liền nói:

- Dạ không có gì đâu ạ.

Gia Minh cúi xuống xoa đầu thằng bé.

- Chắc lâu ngày không được gặp chị lên dâng trào cảm xúc đúng không?

- Anh là chồng chị em à?

- Anh nói nhỏ nghe nè.

Gia Minh thì thầm vào tai thằng bé rồi nói nhỏ.

- Anh là chồng kiêm luôn ô sin sai vặt của chị em đấy.

Cu Tý bật cười nói.

- Ở nhà chị ấy cũng toàn sai vặt em.

Cô dừng chân, nhíu mày lại chỉ tay từng người một.

- Hai người cứ coi chừng ấy.

- Vợ. Anh chỉ muốn làm em vợ cười xíu thôi mà.

- Êu. Anh sợ vợ thế à?

- Thằng bé này. Tí tuổi mà nói chuẩn phết ấy nhỉ?

- Em biết thừa. Chị em dữ như sư tử Hà Đông ấy, không sợ mới lạ.

- Ai nói chị em dữ như sư tử Hà Đông vậy?

- Ngày chị ở nhà, mẹ toàn kêu chị chẳng giống nữ nhi nhà người ta. Thế này thì ai dám rước.

- Vậy mà bây giờ có anh rước là may lắm đúng không?

- Em chẳng biết nữa.

Nãy giờ nghe hai người nói mà cô muốn xù lông nhím lên ghê gớm. Hai anh em vừa gặp nhau mà đã nói chuyện hợp nhau như đúng rồi ấy, kẻ tung người hứng, lại còn chủ đề là cô nữa chứ. Cô chống tay vào hai eo,phùng mồm nói:

- Hai người còn đứng đó. Xem bà với ba mẹ vô đó nói chuyện được một hồi rồi đó.

Chương 58

Buổi tối sau khi ăn cơm xong, cô với mẹ mình đi lên phòng. Cu Tý được Gia Minh đưa đi chơi ngoài thị trấn.

- Mẹ... mẹ đi đường xa có mệt lắm không?

- Mẹ không mệt. Lên đây được nhìn thấy cuộc sống của con thế này là mẹ mừng lắm rồi. Trong nhà ai cũng tốt, nhà mình tuy nghèo nhưng cách cư xử của mọi người không hề phân biệt giai cấp. Ở dưới quê, nhiều nhà giàu nhưng người ta khinh người dữ lắm.

- Tiếc quá. Kể có ba lên đây chơi với con thì tốt biết mấy. Ba dạo này thế nào rồi mẹ, bệnh tình của ba đã khỏi hẳn chưa ạ.

Nói đến đây, một thoáng trong hốc mặt bà đã tuôn rơi giọt nước mắt, bà nghẹn ngào nói.

- Ừ. Ông ấy cũng muốn lên thăm con lắm mà nhà nhiều việc quá. Khi nào sẽ có dịp.

- Nhà mình dạo này còn nuôi nhiều gà với vịt nữa không ạ.

- Đợt này mẹ cũng mới nuôi lại 50 con gà với 30 con vịt. Trước khi đi phải dặn dì Mây sang trông nom dùm. Chắc mẹ chỉ ở lại được ít bữa rồi về, còn nhà cửa nữa mà.

- Mấy khi mẹ mới lên đây được với con, ở lại lại lâu lâu chút. Với lại ở nhà còn có ba cơ mà. Đúng rồi, mẹ gọi về cho ba đi ạ, từ lúc con đi lấy chồng sao không liên lạc về được cho nhà mình gì cả.

- Hôm trước con đi thì hôm sau ông bà chủ Đường sang nhà mình nói bố mẹ thay số để tránh liên lạc với con, ông bà ấy sợ con nghĩ quẩn tự ý bỏ về.

- Ông bà chủ Đường này kỳ ghê.

- À Hôm trước cậu Nô có qua nhà mình chơi, nghe biểu cậu ấy dạo này làm ở đây luôn hả.

- Dạ mẹ. Anh Nô làm cũng được gần tháng nay rồi.

- Nhà ông bà chủ Đường, cô Diệu Anh cũng về nước rồi. Nghe dân làng đồn sang bên đó ăn chơi trác táng, có bầu nhưng người ta không cưới nên phải về nước đó.

- Hôm trước cô ấy cũng lên trên này. Cũng may mà có mọi người hiểu nên con không sao cả.

- Bà nội con nói con mới bị động thai hả? Chịu khó nghỉ ngơi nhé, động thai không coi thường được đâu.

- Dạ, con biết rồi ạ. Mai mẹ nấu món bún riêu cua cho con nhé, lâu rồi không được ăn món mẹ nấu, thèm ngày thèm đêm.

- được rồi. Có điều lấy chồng rồi bớt bướng đi nhá cô nương, coi làm sao thì làm cho giống nữ nhi nhà người ta chút.

- Mẹ thì..

Cô mỉm cười tựa đầu vào vai mẹ, lâu lắm rồi hai mẹ con mới có dịp ngồi nói chuyện với nhau như này. Ông trăng tròn trên bầu trời cao dịu dàng toả sáng khắp nhân gian, hiền hoà như lòng người mẹ vậy. Được gần mẹ, cô cảm thấy bình yên vô cùng. Cô đã lớn, đã sắp được làm mẹ nhưng vẫn cứ muốn mãi mãi là đứa trẻ trong lòng mẹ.

Uỳnh uỳnh... uỳnh...( tiếng đập cửa lại phát ra)

- Nụ! Hình như ai đập cửa phải không?

Cô thở dài nhìn xuống cửa nhà kho. Tiếng đập cửa này chắc chắn là do An Nhã. Mấy đêm nay, có khi nào ả không gào rú rồi đập cửa ầm ĩ. Nghe người làm sáng ra kể lại, ả còn chửi kinh lắm. Nhưng chửi nhiều rồi cũng đuối sức, đến khi tức ngực không chịu nổi, cả người mệt mỏi rã rời lại đành ngoan ngoãn im lặng. Chỉ khổ dãy phòng người làm gần đó, một người gây nghiệp ảnh hưởng nhiều người. Sau đó cô quay sang nói với mẹ:

- Không có gì đâu mẹ. Con dẫn mẹ sang phòng nghỉ ngơi nhé. Cả sáng đi đường xa chắc mệt rồi.

- Còn thằng cu Tý nữa.

- Để lát con gọi điện kêu ảnh đưa thằng bé về. Lần đầu được lên trên này chơi chắc thằng bé khoái vẫn chưa muốn về đâu. Trên này nhiều trung tâm vui chơi mà.

- Ừ. Liệu liệu gọi em nó về cho nó nghỉ ngơi.

- Dạ. Mẹ cứ yên tâm đi.

*****

Tại khu trung tâm vui chơi.

- Cu Tý năm nay học lớp mấy nhỉ em?

- Dạ em học lớp 2.

- Ái chà. Chẳng mấy mà thành thanh niên rồi lại lấy vợ.

- Em không lấy vợ đâu. Lấy vợ khổ lắm.

- Thằng bé này. Chưa gì đã muốn theo chủ nghĩa độc thân rồi.

- Mà em hỏi này, anh quen chị em hồi nào vậy? Sao em không thấy anh đến nhà chơi.

- Anh có đến nhưng chắc em không nhớ. Em có nhớ cái hôm mưa lớn không? Hôm đó e đi học về qua còn vuốt ve cửa kính ô tô của anh nữa mà.

- Khi nào nhỉ?

- Độ 3 tháng trước.

- À.. em nhớ rồi. Sao anh đến mà không vô nhà chơi.

- Hôm đó anh có việc. Đường vô nhà em người ta làm xong có đẹp không? Trước đường đất lầy như vậy đi có bao giờ bị ngã không?

- Ôi bây giờ đường đẹp lắm anh. Mẹ e biểu chẳng biết ai tốt bụng lại đầu tư vào con đường này.

- Không biết ai nhưng anh nghĩ người đó rất chi là đẹp trai đó.

- Đúng rồi. Những ai làm việc tốt đều là trai xinh gái đẹp cả.

- Gớm thật? Cậu nhỏ tuổi mà phát biểu như người lớn.

- Chị em ngày xưa hay biểu vậy. Em bắt trước theo thôi.

- Em có bà chị siêu quậy, chắc em cũng quậy dữ lắm ha.

- Em ngoan hơn chị em mà, em béo nên không trèo được cây. Chị em trèo cây là đỉnh của xóm em luôn đó. Ngày ba còn sống, ba toàn nói chị vì cái tội leo trèo.

- Khoan đã, em vừa nói gì? Em nói ngày ba còn sống.

Cu Tý bắt đầu khóc, khóc nức lên từng hồi.

- Ấy. Con trai phải mạnh mẽ lên, không được khóc như vậy.

- Em nhớ ba em lắm. Ba mất rồi, mẹ không cho em nói với chị Huhu..Huhu.

Anh chết sững người, ba vợ anh mất rồi sao? Cũng thỉnh thoảng anh có cho người về quê thăm hỏi tình hình của ông bà, tại sao không ai nói với anh rằng ba vợ anh mất rồi. Vô thức sống mũi anh cay cay, trong hốc mắt bắt đầu đỏ lên.

- Cu Tý... em nghe anh nói này.. bình tĩnh, mình là đàn ông con trai mình phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho những người phụ nữ yếu đuối như mẹ và chị.

Cu Tý nghe xong liền lấy tay quệt vội hai hàng nước mắt trên má rồi gật đầu.

- Thế bây giờ trả lời anh nè, ba làm sao mà mất?

- Ba bị cảm á anh. Tối đó ba đi làm về muộn, vô nhà tắm được một lúc thì em với mẹ nghe được tiếng uỳnh một cái rất lớn. Khi mẹ vô đã thấy ba gục dưới nền nhà, đưa đi bệnh viện không có kịp.

- Thế sao khi đó mẹ không gọi cho anh chị trên này.

- Em không biết nữa. Nhưng có lần em nghe thấy ông bà chủ Đường nói với mẹ rằng tạm thời phải dấu chị chuyện ba mất không chị lại lo lắng mà làm điều dại dột.

- Ông bà chủ Đường là ông bà Đường Tâm đúng không?

- Ông bà chủ Đường là chủ của chị Nụ. Ngày trước chị làm giúp việc nhà đó.- Ừ. Anh hiểu rồi. Chuyện ba mất không thể dấu chị em mãi được. Lựa thời cơ thích hợp anh sẽ cho chị về quê, dù gì anh chị cũng là con của ba mẹ cơ mà.

- Anh này... anh có thương chị em nhiều không?

- Tất nhiên là có rồi, anh thương chị em hơn sinh mạng của anh luôn đó.

- Em tin anh!

Anh mỉm cười xoa đầu cu Tý.

- Muốn ăn kem không? Anh dẫn em đi ăn kem rồi về.

- Ở trên này có kem xôi không anh?

- Cái gì cũng có hết. Chỉ cần em thích!

- Vậy cho em ăn kem xôi nhá. Ở trên này sướng vậy em lại chẳng muốn về quê nữa.

- Thế có muốn lên trên này học không?

- Em muốn lắm. Nhưng nhà bây giờ có mình mẹ, em đi rồi mẹ chơi với ai.

- Chà chà. Còn nhỏ tuổi nhưng biết nghĩ vậy là tốt ấy.

Tối đó Gia Minh với cu Tý 10 giờ mới trở về nhà. Đi đến sân vườn, tự dưng thằng bé khựng lại, run run nói.

- Anh... anh ơi... có ma..

Nói rồi thằng bé ôm chặt lấy chân anh mà khóc

- Có.. có ma...

Anh nhìn đằng trước lẫn đằng sau đều không thấy gì.

- Làm gì có gì đâu cu Tý.

- Huhu cõng em lên phòng đi. Con ma đằng trước nó đang cười kìa.

Cu Tý nhắm chặt mắt lại cho đến khi bước vào trong căn phòng thằng bé mới chịu mở mắt ra, khắp người vẫn run lẩy bẩy.

- Hai anh em đi chơi kỹ nhỉ. Cu Tý lớn rồi mà vẫn bắt anh cõng thế ( cô nói)

Nói rồi cô mới nhìn kỹ cu Tý, khuôn mặt xanh xao trông thấy. Cô vội vàng tiến tới lại gần, cầm tay thằng bé lên hỏi.

- Cu Tý. Sao tay em run với lạnh thế này.

- Chị ơi.. có ma.

Cô ngước mắt nhìn Gia Minh.. Gia Minh liền nói.

- Anh không biết. Đi đến gốc cây xoài, tự nhiên thằng bé kêu có ma.

- Cu Tý. Bình tĩnh này, em uống nước không?

- Có ạ.

Gia Minh nhanh chóng rót một ly nước đưa cho thằng bé.

- Nước của em đây.

Cu Tý cầm ly nước tu ừng ực một hơi là hết. Xong hồi một lúc sau thằng bé mới định thần lại được.

- Cu Tý, em vừa nhìn thấy gì vậy? Kể chị nghe được không?

- Em thấy có con ma tóc dài, khuôn mặt trắng bệch nhoẻn miệng cười với anh Gia Minh, con ma ấy còn với tay về phía anh ấy.

Cu Tý kể đến đâu, hai tay cô sởn lạnh tới đó. Đây không phải lần đầu tiên cô nghe cu Tý kể những chuyện gặp ma như này rồi. Ngày cô ở nhà có nghe ba mẹ cô nói chuyện, thằng bé này nó có đôi mắt âm dương, có thể nhìn thấy người âm và nói chuyện được với họ. Nếu thằng bé đã nói vậy, chắc chắn gốc xoài đó có ma. Nhưng con ma đó là ai mà lại nhoẻn miệng cười với Gia Minh. Chẳng lẽ là bà Tư hoặc Nhật Lệ. Tuy nghĩ trong lòng là vậy nhưng cô vẫn trấn an cu Tý.

- Chắc cu Tý hoa mắt nhìn nhầm thôi. Nhà này làm gì có ma chứ. Thôi về phòng ngủ với mẹ nhé, mẹ đợi con trai cưng lâu lắm rồi ấy.

- Em không nhìn nhầm. Em nhìn thấy ma thiệt mà chị. Em còn nghe mang máng người ta nói từ gì là mẹ mẹ ấy..- Em nghe thấy tiếng mẹ?

- Phải rồi. Em nói thiệt đó, anh chị phải tin em.

- Ừ thì tin. Bây giờ chị đưa em vô phòng nghỉ sớm đi, sáng mai còn lấy sức mà đi chơi.

- Nhưng anh hình như chưa tin em?

Cô nháy mắt với Gia Minh. Gia Minh mỉm cười nói:

- Anh cũng tin em mà.

- Vậy em về phòng trước đây.

Trước khi nằm xuống, anh còn cúi xuống hôn nhẹ lên chiếc bụng cô mà nói.

- Chúc con trai yêu của ba ngủ ngon nha.

- Thế không chúc mẹ nó à?

- Chúc vợ yêu ngủ ngon mà.

- Nói mới chúc thì tính làm gì. Mà anh đó, lần sau đưa em nó đi chơi về sớm sớm tí. Để mẹ ngóng hoài.

- Anh biết rồi mà. Mấy khi em nó mới lên đây. Anh đang nghĩ hay là đón luôn nhà mình lên đây ở nhỉ?

- Không được đâu.ba mẹ có nhà dưới quê, đằng nào ba mẹ chịu. Với lại ba là con trưởng, còn thờ cúng ông bà tổ tiên nữa chứ.

Anh gật đầu.

- Em nói cũng phải.Nhưng nếu được thì anh vẫn mong cho cu Tý học trên này.

- chuyện đó tính sau đi anh. Mà Gia Minh... anh có tin lời cu Tý là thật không?

- Ý em là chuyện gặp ma?

- Đúng rồi. Không biết anh nghĩ thế nào nhưng em dự cảm là thật đó. Thằng bé có đôi mắt âm dương là thật, bố mẹ phát hiện khi thằng bé được 3 tuổi,nó thường xuyên nói những điều khiến người ta nghĩ là điên rồ, nhưng sự thật là nó có thể nhìn thấy được linh hồn người chết.

- Vậy ý em là linh hồn thằng bé nhìn thấy là bà Tư hay Nhật Lệ?

- Không. Em không nghĩ vậy, anh có nghe thằng bé nói người phụ nữ ấy với tay về phía anh rồi nó nghe thấy tiếng “ mẹ “ hay không?

Gia Minh sắc mặt thay đổi rõ rệt, trầm ngâm suy nghĩ. Sau một hồi anh lên tiếng.

- Có phải người em đang nghĩ tới là mẹ anh hay không?

- Gia Minh... em không chắc nhưng những lời cu Tý nói không thể không khiến em nghĩ vậy. Ngoài sự thật mẹ anh mất vì tai nạn, anh đã bao giờ tìm hiểu sâu hơn nữa chưa?

- Bao năm rồi, mẹ anh chưa từng tìm về gặp anh lấy một lần, dù chỉ là giấc mơ.

- Nhỡ đâu có điều gì đó khiến mẹ không thể lại gần anh.

- Anh không rõ. Vì mẹ mất khi anh còn nhỏ, những gì nghe được chỉ là từ miệng bà nội nói. Mà muộn rồi, vợ chồng mình cũng đi ngủ thôi, thức khuya không tốt cho em và con đâu đấy.

Nói rồi anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, mỉm cười nói.

- Vợ và con trai ngủ ngon nhé.

- Con trai cũng chúc ba Minh ngủ ngon nè.

******

Sáng sớm khu bếp đã tấp nập tiếng bước chân người làm.Thấy vú Tám đang ngồi một mình khu đằng sau bếp, cô tiến lại gần hỏi chuyện:

- Vú Tám làm gì đo? Cho con làm mới.

- Ôi mợ cả. Mợ xuống dưới này làm gì.

- Sáng sớm con thấy mọi người bận rộn rồi, nay nhà mình có gì đặc biệt à?

- Lão phu nhân lên thực đơn 12 món sáng nay đó mợ.

- Ôi. Nay ngày gì đặc biệt à vú Tám?

- mẹ với em trai mợ lên thì chẳng đặc biệt.

- Ôi. Mẹ với em trai con dưới quê, ăn uống thế nào chẳng được. Bà nội lại làm mọi người vất vả rồi.

Vú Tám ngước mắt lên nhìn cô, vú vội vàng nói.

- Ôi mợ ơi. Mợ không được ngồi xổm thế đâu. Mợ đang có thai không được ngồi vậy. Ngồi ghế này mợ.

- hì hì con quên mất ấy.

- Mợ cẩn thận nhé, lại đang bị động thai nữa.

- Trộm vía con đi siêu âm bác sỹ kêu ổn hơn rồi vú.

- Vậy là tốt rồi. Nay nhìn mợ da dẻ hình như hồng hào hơn, chắc đêm qua mợ ngủ ngon lắm đúng không?

Cô đưa hai tay lên sờ má mình rồi cười.

- gặp được mẹ lên bớt nhớ hơn đó vú. Hihi. Mà vú Tám ơi, con hỏi chuyện này nhé, vú phải trả lời thật lòng nhé.

- Mợ hỏi đi, tôi biết tôi sẽ trả lời.

- Vú làm ở đây từ khi nào ạ? Ý con là lúc đó anh Gia Minh còn bé lắm không?

- Tôi làm từ lúc bà cả đang bầu cậu Gia Minh cơ.

- Vậy là từ lúc mẹ chồng cháu còn sống.

- Cậu lên ba tuổi thì bà mới mất mà. Tôi còn nhớ hôm đó là ngày tổ chức tiệc sinh Nhật cho cậu, ông mở tiệc lớn lắm.

- Dạ. Thế mẹ chồng con là người như nào vậy vú?

- Bà cả rất xinh đẹp mợ à. Bà còn tài giỏi nữa, bà cũng rất tốt. Đúng là người tốt thường chóng già, tiếc là bà xấu số.

Nói đến đây vú Tám nghẹn ngào kể lại.

Chương 59

Cô cũng theo đó mà xúc động không kém gì vú Tám, nếu hồn ma cu Tý gặp tối qua là mẹ chồng cô vậy rốt cuộc bà còn điều gì nặng lòng mà bao nhiêu năm rồi vẫn chưa thể đi siêu thoát. Cô nghẹn lòng hỏi thêm:

- Vậy vú Tám còn nhớ hôm mẹ chồng con bị tai nạn là sáng hay chiều không ạ?

- Khoảng gần 12 giờ trưa. Tôi vẫn nhớ như in lúc lão phu nhân làm lễ rước vong về nhà. Khi đó sư thầy cúng kiếng khó khăn lắm thì vong linh mới chịu nhập vô cành phan, sư thầy nói linh hồn không chịu đi. Mọi người khi đó nói nhau rằng chắc bà cả vẫn day dứt khi cậu Gia Minh vẫn còn nhỏ. Đúng rồi, bà cả còn một người em gái sinh đôi nữa, không biết cậu Gia Minh biết không.

Cô ngạc nhiên trả lời.

- Cháu không thấy anh ấy nhắc tới người dì này.

- Trước lúc bà cả còn sống thì bà ấy hay lui tới Trần Gia lắm. Từ ngày bà cả mất tôi cũng không thấy bà ấy xuất hiện nữa. Bà ấy là em gái sinh đôi với bà cả nhưng nhan sắc không bằng bà cả. Mà bữa nay mợ làm gì mà lại quan tâm chuyện cũ vậy?

- À. Cũng không có gì đâu vú. Thỉnh thoảng con muốn ôn lại chuyện cũ xíu mà. Con không có duyên biết mặt mẹ chồng mình nên tò mò bà là người như nào.

- Nói tóm lại mẹ chồng mợ là người trên cả tuyệt vời. Tôi còn tấm ảnh của bà ấy nè, mợ có muốn xem không?

- Vú Tám còn ảnh hả? Vậy cho con mượn chút được không?

- Được. Nhưng mợ đợi tôi lát, tôi làm xong công việc rồi lên phòng lấy cho mợ.

- Được được. Con cảm ơn vú nhé.

Bà hai từ xa đi tới, vừa đi vừa nói:

- Sao con không ở trên phòng nghỉ ngơi, xuống dưới này làm gì?

- Mẹ hai. Con ở phòng nhiều nên chán, xuống dưới này hít thở không khí sáng sớm ấy mà.

- Ừm. Mẹ tính đi chợ hải sản. Con có muốn ăn gì không? Tầm tuổi thai này nên bổ sung thêm nhiều canxi cho tốt nhé.

- À đúng rồi. Mẹ hai mua giúp con ít cua nhé, trưa nay con biểu mẹ con nấu bún riêu cua.

- Ấy. Sao lại biểu mẹ con làm, nếu con thích thì có thể biểu đầu bếp làm cũng được mà. Bà lên chơi vài ngày lại bắt tội bà.

- Hihi con thích nhất món bún riêu mẹ con nấu mà. Lâu lâu làm nũng chút mẹ ạ.

- Con bé này. Thôi mẹ đi đây kẻo lại hết cua ngon. Đi sớm gặp được cua đồng vẫn là ngon nhất.

- Dạ.

Cô cũng quay qua nói với vú Tám.

- Con lên phòng trước nhé. Lát vú nhớ lấy ảnh cho con xem nhé.

- Tôi biết rồi mợ.

Lúc cô lên phòng thì thấy Gia Minh đang đứng ngoài ban công hút thuốc. Ánh ban mai chiếu xuống đôi lông mày rậm dày, sống mũi cao cùng bờ môi mỏng, ánh mắt nhìn xa xăm toát lên sự trầm ổn. Dưới bờ vai dài rộng tráng kiện là một lồng ngực với từng múi cơ bắp cuồn cuộn. Không thể phủ nhận, người đàn ông ấy của cô có một sức hút cực kỳ mãnh liệt. Anh xoay người lại thấy cô, vội vàng dập tắt điếu thuốc dưới chân, dịu dàng hỏi.

- Em vừa xuống dưới lầu hay là sang phòng mẹ? Anh dậy đã không thấy em đâu.

- Em xuống dưới lầu lên mà.

- Sáng giờ đã sang thăm mẹ chưa đó?

- Em có ghé qua một chút. Nhưng mà hôm nay anh lại tâm trạng gì à?

- Đâu có đâu.

- Lại còn dấu em. Ánh mắt anh đâu thể dấu nổi.

- Thực ra cũng không có gì quan trọng đâu. Em đừng lo nhé.

- Em vừa đi gặp vú Tám về. Vú Tám nói mẹ còn một người em gái sinh đôi. Anh biết bà dì đó không?

Gia Minh nhíu mày hỏi lại:

- Em gái sinh đôi? Sao anh chưa từng nghe thấy ai nhắc đến.

- Đó giờ bà nội chưa nói với anh ạ?

- Ừm. Chưa ai nói với anh về người dì này.

- Em cũng không biết sao mọi người lại dấu anh nữa. Nhưng anh đừng vội trách bà, chắc bà có lý do gì đó.

- Anh biết rồi.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa phòng của cu Tý.

- Anh chị ơi. Em vô được không?

- Vô đi cu Tý.

Cu tý hớn ha hớn hở bước vào.

Gia Minh hỏi:

- Đêm qua lạ nhà ngủ ngon không em?

- Úi. Em đặt lưng xuống giường là ngủ không biết trời đất đâu luôn. Nhưng có điều đêm qua em lại gặp ác mộng. Em lại gặp hồn ma dưới gốc xoài tối qua.

- Vậy hồn ma đó có nói gì với em không? ( cô hỏi lại)

Cu Tý lắc đầu.

- Em không nhớ nữa nhưng hình như là có..

- Em cố nhớ lại xem nào.

Gia Minh:

- Đừng bắt thằng bé nhớ lại nữa em. Tội thằng nhỏ.- Gia Minh!

- Hai chị em nói với nhau nhé, anh xuống dưới nhà lúc. À đúng rồi, lát anh cho cu Tý đi ra ngoài thị trấn chơi nhé.

Sau khi anh đi khỏi, cô lại cố gắng gặng hỏi lại cu Tý.

- Em nhớ lại giúp chị xem người phụ nữ ấy nói gì đi.

- Mà sao bữa nay chị quan tâm chuyện này vậy?

- Chị có việc rất cần ấy. Thực sự rất rất cần ấy.

- Nhưng mà giấc mơ đó nó... ôi thôi em không nhớ nữa đâu.. không nhớ nổi.

- Cu Tý!!

- Em ra ngoài chơi với anh rể đây.

Nhỏ Cúc bên ngoài cửa gọi vào.

- Mợ ơi.. lão phu nhân kêu mợ mời bà với cậu nhỏ xuống ăn sáng.

- Ừ được rồi. Mợ xuống luôn đây.

Lúc 3 người bước đến cửa nhà ăn thì xa xa cô thấy người nhà của An Nhã xách theo một làn đồ đi từ hướng nhà kho ra cổng. Cô ngây người nhìn theo bước đi của cô gái mặc đồ đen, đầu lại đội mũ lưỡi trai. Theo cảm giác cô lên tiếng gọi.

- Khoan đã cô gì ơi.

Cô gái khựng chân lại. Bất chợt vú Tám đứng đằng sau lên tiếng khiến cô giật mình quay lại.

- Mợ với bà và cậu nhỏ vô trong thôi ạ.

Lúc cô quay qua nhìn đã chẳng thấy cô gái đó đâu nữa.

- Nụ. Vô thôi kẻo mọi người đợi (mẹ cô nói)

- Dạ mẹ.

Bên trong đã đông đủ mọi người trong nhà. Bà nội ngồi chính giữa, ba chồng cô với hai bà ngồi kế bên, tiếp đó là vợ chồng Gia Hưng. Gia Hưng bữa nay coi bộ sắc mặt tốt hơn hôm qua một chút. Bà nội với mọi người nhanh chóng mời mẹ cô ngồi xuống dùng bữa, bà nói:

- Bà xui với cháu đây đừng ngại nhé. Cứ tự nhiên như nhà của mình.

Mẹ cô cười nhẹ trả lời:

- Dạ cháu biết rồi ạ.

Bà ba nói:

- Sún lại đây gỡ thịt tôm hùm cho cậu nhỏ.

- Ấy bà ơi. Thằng bé lớn rồi cứ để nó tự làm ạ

- Không sao đâu chị xui.

Bà nội:

- Mà Gia Minh chưa xuống hả Nụ?

- Con tưởng anh ấy xuống dưới này được lúc rồi bà nội.Vừa dứt lời thì Gia Minh từ ngoài đi vào.

- Xin lỗi cả nhà, con đến hơi chậm.

Ba chồng cô:

- Thôi được rồi. Mời cả nhà dùng bữa nhé.

Cả bữa ăn mọi người quanh đi quanh lại nói về chuyện 2 đứa bé trong bụng của cô và Út Liên, không khí mỗi lúc một vui vẻ, đủ để cô cảm nhận mọi người chào đón hai đứa trẻ này biết nhường nào.

- Mà đúng rồi. Bé Su đâu thím út?

- Dạ con bé hôm nay kêu mệt, vẫn nằm trên phòng chị ạ.

- Thế có ai trên đó với con bé không?

- Có chị ạ.

Bà nội:

- Nghe nói bây giờ đang dịch sốt xuất huyết ấy. Cẩn thận cho con nhỏ, sức đề kháng vẫn kém. Kể cả 2 đứa cũng vậy, đang mang bầu phải tuyệt đối cẩn thận.

- Dạ bà nội.

Sau khi dùng bữa xong, cô theo vú Tám lên phòng lấy ảnh của mẹ chồng cô, còn Gia Minh đưa cu Tý ra ngoài thị trấn dạo chơi thêm vài khu trung tâm.

Cầm bức ảnh của mẹ chồng cô mà cô như không cầm được lòng. Nụ cười, ánh mắt hiền hoà như vậy, tiếc là mệnh lại yểu. Một giọt nước mắt vô thức rơi xuống tấm ảnh, vú Tám chầm chậm nói.

- Đây là bức ảnh duy nhất tôi còn giữ lại.

- Mẹ chồng cháu.. bà đẹp thật ấy vú Tám ạ.

- Cậu Gia Minh được kết tinh từ nhan sắc, trí tuệ, tất cả những nét đẹp nhất của ông bà. Bà cả mất sớm nhưng chắc sẽ yên lòng khi nhìn thấy thành công của cậu ấy ngày hôm nay.

- Dạ. Cháu cũng hy vọng là vậy. Vú cho cháu mượn tấm ảnh này cháu đem về phòng ít bữa nhé.

- Mợ cứ tự nhiên đi.

Cô ghé phòng mẹ mình thì gặp nhỏ Cúc.

- Mợ tìm bà ạ? Bà vừa nãy được bà hai với bà ba dẫn đi chợ trung tâm rồi.

- Vậy à? Mẹ hai với mẹ ba nghe vẻ dạo này nói chuyện vui vẻ với nhau hơn đúng không Cúc.

- Con cũng thấy vậy.

- Vậy là tốt rồi.

- Ý mà mợ cầm tấm ảnh của ai mà đẹp vậy?

- Mẹ chồng mợ đó.

- Mợ cho con xem với ạ.

Cúc cầm lấy tấm ảnh rồi nhìn xuống suy nghĩ.

- Con nhìn thấy bà giống giống một người. Rất quen luôn mợ.

- Con nhớ được ai không Cúc?

- Đúng rồi, bà Phương gần nhà con. Có điều bà không được đẹp như bà cả nhà mình. Nhưng nhiều nét giống lắm.

- Quê con ở đâu hả Cúc?

- Quê con cách đây 100km cơ mợ.

- Thế bà Phương mà con nói có chồng con gì không?

- Bà đó cũng tội lắm mợ. Người ta biểu bà ấy bị trời hành hay sao mà điên điên khùng khùng mà.

Tự nhiên từ đâu trong đầu cô lại liên tưởng bà Phương đó chính là dì của Gia Minh. Cô không biết sao mình lại có suy nghĩ vậy nhưng trực giác mách bảo cô rằng bà ấy có liên quan tới Gia Minh và cô tin vào trực giác của mình. Còn về vụ linh hồn dưới gốc cây xoài, cô nhất định sẽ tìm thầy pháp hỏi cho rõ chuyện, cô tin vào tâm linh, cô tin rằng không tự dưng linh hồn lại để cho người khác nhìn thấy mình, chắc chắn là linh hồn đó có tâm nguyện gì đó chưa được hoàn thành.

****

3 ngày sau

Mẹ cô xin phép cả nhà đưa cu Tý về quê, có dịp sẽ lên sau. Mặc dù cả nhà hết lời giữ lại nhưng bà vẫn một mực muốn về dưới quê với lý do còn vướng một số công chuyện quan trọng. Trước khi ra về, lúc sắp xếp đồ đạc, cu Tý có nói với cô.

- Hôm trước chị hỏi em chuyện có nhớ linh hồn nói gì, hôm đó em không nhớ nhưng hôm nay bất chợt em nhớ ra rồi.

- Sao cơ?

- Linh hồn đó nói muốn cầu siêu cho đứa bé. Em thấy bụng bà ấy chảy nhiều máu lắm.

- Em nhớ chắc chứ?

- Chắc ạ. Bây giờ nhắc lại em còn thấy sợ đây này.

Cô mỉm cười đưa tay sờ nhẹ lên má cu Tý, giọt nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi.

- Về dưới quê phải chịu khó nghe lời ba mẹ đấy. mấy bữa nữa anh chị về chơi sau. Rồi phải chịu khó chăm học để mai sau cháu nó còn tự hào về cậu.

Chương 60

- Chị nhớ sớm về thăm nhà nhé. Khi nào sanh cháu phải báo em biết đầu tiên ấy.

- Chị biết rồi mà. Nhớ là ngoan nhá.

Mẹ cô đứng ngoài cửa nhìn hai chị em mà âm thầm rơi nước mắt.

Gia Minh:

- Mẹ ơi. Xe chuẩn bị xong rồi.

Bà lau vội những giọt nước mắt trên má rồi nói:

- Nhờ con chăm sóc tốt cho con gái mẹ.

- Dạ mẹ cứ yên tâm ạ. Mẹ cũng giữ gìn sức khỏe thật tốt nhé. Bọn con sẽ sớm về thăm mẹ và em.

Bà gật đầu nói.

- Mẹ tin ở con!!

Lúc tiễn mẹ và em ra khỏi xe mà cô khóc từ đó cho đến lúc lên trên phòng khiến anh bối rối dỗ dành.

- Vợ à? Em đừng khóc nữa được không? Vợ khóc như vậy anh không biết làm sao nữa.

- Huhu Huhu..

- Thôi mà. Rồi mấy nữa vợ chồng mình lại xuôi dưới đó.

- À đúng rồi. Sáng nay anh tới viện thăm bé Su đúng không?

- Ừ. Con bé đang bị nhiễm trùng máu, cần phải lọc máu gấp. Nhưng mà nhóm máu của con bé là O- rất hiếm, lại không trùng khớp với nhóm máu của ai trong nhà. Bệnh viện hiện tại cũng đang hết nhóm máu đó, Gia Hưng nhờ anh tìm máu giúp.

- Vậy anh còn không đi tìm.

- Anh cho người đi tìm rồi, hy vọng là có người thích hợp.

Lúc này cô mới nhớ, bé Su không phải là con của Gia Hưng. Nếu vậy biết đâu cha ruột bé Su sẽ hợp với nhóm máu của con bé.

- Gia Minh. Anh đưa em tới viện đi. Em cần nói chuyện với út Liên.

- Nhưng mà...( Gia Minh chần chừ)

- Em đến siêu âm luôn.

- Thôi được rồi. Anh xuống lấy xe.

Tại bệnh viện nhi.

Út Liên mệt mỏi ngồi tựa đầu vào ghế hành lang bệnh viện. Cô nói với Gia Minh đứng đây chờ mình rồi tiến lại gần chỗ út Liên hỏi nhỏ:

- Thím đã ăn gì chưa?

- Chị dâu.

- Bầu bí không được bỏ bữa đâu ấy.

- Em rối quá. Vẫn chưa tìm được nhóm máu thích hợp cho con bé.

- Út Liên. Hình như thím quên rồi. Còn có tia hy vọng, đó chính là bố của Su.

Út Liên tròn xoe mắt hỏi lại:

- Ý chị là...

- Phải rồi. Bây giờ chẳng có gì quan trọng bằng tính mạng con bé.

- Đúng. Tại sao em không nghĩ ra nhỉ? Em sẽ liên lạc với anh ta.

- Tôi muốn thím chuẩn bị tinh thần, khi anh ta đến đây đồng nghĩa với việc Gia Hưng sẽ biết Su không phải con ruột cậu ấy.

Út Liên vừa khóc vừa nói:

- Em biết. Em đã từng suy nghĩ sẽ nói cho Gia

Hưng biết sự thật. Dạo này nhà xảy ra liên tiếp chuyện không hay, em thấy anh ấy mệt mỏi nên chưa có cơ hội nói ra. Chẳng có sự thật nào được che dấu mãi mãi, sống như vậy em cũng mệt mỏi lắm.- Cố lên. Sau cơn mưa trời lại sáng.

- Cảm ơn chị...

Sau khi liên lạc với bố đẻ của bé Su, quả nhiên nhóm máu của anh ta hoàn toàn trùng khớp với nhóm máu của con bé. Nghe Út Liên kể lại Gia Hưng đã biết sự thật Su không phải con cậu ấy từ vài tháng trước, chính bố đẻ của bé Su là người đến tống tiền Gia Hưng, chính vì vậy cậu ấy mới sa ngã vào những cuộc vui và để cho Nhật Lệ có cơ hội lừa mình. Tuy nhiên không vì vậy mà Gia Hưng ngừng yêu thương con bé, có thể cậu ấy không hoàn hảo nhưng tình yêu thương của cậu ấy dành cho bé Su luôn hoàn hảo theo cách đặc biệt nhất. Và điều đó rất hiếm những người đàn ông trên đời này có thể làm được.

********

Một tuần sau...

Hôm nay cô với Gia Minh xin phép bà nội đến nhà thầy Pháp nói chuyện về linh hồn dưới gốc cây xoài. tuy nhiên bà lưỡng lự không muốn hai vợ chồng cô đi giống như kiểu sự việc ấy bà đã nắm rõ. Sau một hồi dò hỏi, cuối cùng bà kêu ba chồng cô tới nói chuyện.

Gia Minh nghiêm túc hơn bao giờ hết, anh từ từ hỏi.

- Bà nội... ba... hôm nay hai người phải nói rõ giúp con linh hồn ấy hai người biết là ai đúng không?

- Gia Minh... làm gì có linh hồn nào con.

- Ba con định giấu con đến bao giờ?

Bà nội trầm ngâm nói.

- Con cứ thẳng thắn nói với thằng bé. Mẹ nghĩ chẳng giấu được mãi đâu.

- Ba... Linh hồn đó liệu có phải... có phải là..mẹ con....

Ông im lặng một hồi, ở khoé mắt đã rưng rưng giọt lệ. Sau đó ông thở dài nói:

- Phải... đó là mẹ con...nhà mình đã nhiều lần làm lễ cầu siêu cho linh hồn mẹ con siêu thoát nhưng chẳng biết vì lý do gì mà bà ấy không chịu đi, vẫn ở yên đó đến giờ.

- Thảo nào... thảo nào lắm khi con hay gặp ba nói chuyện một mình ở đó. Vậy còn chuyện, mẹ con chết là do tai nạn có đúng không ạ?

- Mẹ con chết đúng là do tai nạn..

- Liệu có phải tai nạn ấy là do ai đó sắp đặt? Còn nữa, có phải con có một bà dì là em gái sinh đôi với mẹ. Sao không thấy ai nhắc với con hết vậy?

- Gia Minh... ai nói với con chuyện này?

- Ai nói có còn quan trọng nữa không? Ba với bà nội trả lời con đi.

Ông mệt mỏi bỏ chiếc kính mắt ra khỏi, vội vàng lấy tay lau những giọt nước mắt ở khoé mi.

- Được rồi, nếu như con muốn biết ta sẽ nói hết sự thật cho con biết. Mẹ con chết là do tai nạn nhưng đúng như con nói, tai nạn đó là có người.... sắp đặt ( nói đến đây ông nghẹn ngào)Gia Minh thay đổi sắc mặt, cô nhìn anh, cô biết anh đang cố gắng gồng mình để vững tâm.

- Vậy người sắp đặt vụ tai nạn đó là ai? Là tình nhân của ba hay là đối thủ của ba?

- Là dì của con... là dì ruột của con.

Cô và anh như chết lặng. “ Dì “ của Gia Minh sao? Liệu hai người có nghe nhầm chăng? Hai người đó là chị em gái cơ mà, sao lại hại nhau.

Ông nghen lòng nói tiếp.

- Hai đứa đang nghĩ mình nghe nhầm đúng không? Hai đứa không nhầm đâu, chính là dì của hai đứa. Bà ấy ghen tỵ với mẹ con nên chính ngày sinh Nhật của con bà ấy đã lên kế hoặch hãm hại mẹ của con khiến mẹ của con bị chết oan ức. Và... để con... là đứa trẻ mồ côi mẹ...

- Vậy... bà dì đó đâu rồi?

- Bà ta vô tù được thời gian thì phát điên. Sau đó bà nội con đã đồng ý cho bà ta tại ngoại, cho đến bây giờ bà ấy vẫn điên loạn. Đó là lý do ta giấu diếm con trong suốt những năm nay... ta không muốn con đau lòng...

Gia Minh im lặng rồi lững thững bước đi lên phòng, chắc có lẽ anh đang sốc lắm. Cô vội vàng xin phép bà nội với ba chồng cô bước theo sau anh. Lên đến phòng, bỗng nhiên cô thấy nước mắt anh rơi, người đàn ông mạnh mẽ của cô đã khóc sau cánh cửa, có lẽ anh mạnh mẽ đủ rồi, có những lúc phải cho phép mình yếu mềm một chút. Cô im lặng nhìn anh khóc một hồi rồi tiến lại gần ôm chặt lấy anh. Có lẽ khi biết được sự thật thì đây chính là sự thật tàn khốc nhất đời anh, anh đã mất mẹ từ sự đố kỵ của chính người dì ruột của mình. Đến anh còn sốc như vậy thì bảo sao mẹ anh lại không thể đi siêu thoát.

Buổi chiều hôm đó bà nội lại mời thầy pháp đến cúng ở gốc cây xoài. Theo yêu cầu của Gia Minh, thầy pháp gọi hồn cho nhập vào người hợp tuổi cầm cành phan. Người cầm cành phan lần này chính là bà ba.

Cây cối và mọi thứ xung quanh im lìm, duy nhất chỉ có cành phan đung đưa ríu rít từ phải qua trái và xoay một vòng tròn tròn. Một lát sau bà ba lăn đùng ra ngất, sau khi tỉnh dậy người nói là mẹ Gia Minh trong thân xác bà ba. Nhìn thấy anh, bà khóc nức nở một hồi, nghẹn ngào nói.

- Con trai của mẹ...

Gia Minh im lặng nhìn bà, có lẽ mọi thứ với anh vẫn là rất mơ hồ.

- Mẹ đây con trai... là mẹ đây.

Bà nội:

- Gia Minh... là mẹ của cháu đó. Chào mẹ đi.

Khó khăn lắm cổ họng anh mới thốt ra được tiếng mẹ.

- Mẹ!

Bà mỉm cười trong nước mắt gật đầu nói.

- Bao nhiêu năm chờ đợi, cuối cùng cũng đợi được đến ngày con gọi tiếng mẹ. Con trai mẹ lớn quá rồi, lại sắp làm ba trẻ con nữa rồi.

Nói rồi bà liếc mắt nhìn về phía cô.

- Lại đây... cảm ơn con đã khiến con trai mẹ trở nên hạnh phúc.

- Con chào mẹ ( cô rơi nước mắt nói)

Bất ngờ bà ôm bụng nhăn mặt đúng như lời cu Tý miêu tả bữa trước.

Ông rơi nước mắt nói.

- Bà còn tâm nguyện gì không?

- Có. Giúp tôi lấy con dao yếm ở dưới huyệt không tôi đau đớn lắm. Cầu siêu cho con của chúng ta, khi đó tôi đã mang thai một bé gái.

Bà vừa dứt lời thì bà ba lịm đi lần nữa. Sau khi tỉnh dậy bà ấy đã chẳng nhớ chuyện gì xảy ra.

Thầy pháp nhàn nhạt nói:

- Vong hồn đi rồi. Có lẽ đã thanh thản nên ra đi cũng nhẹ bâng. Từ nay bà ấy có thể yên tâm đầu thai rồi. Còn chuyện con dao yểm dưới huyệt, gia đình sớm thu xếp!

Gia Minh lại bắt đầu im lặng. Bà nội nói:

- Cảm ơn thầy pháp. Vậy nhờ thầy xem ngày nào được thì giúp gia đình, làm lễ cầu siêu cho hai mẹ con lần nữa.

Ông bất ngờ ngồi sụp xuống bật khóc, dù có năm thê bảy thiếp nhưng không thể dối lòng bà vẫn là người ông thương nhất. Huống hồ lẽ ra ông còn có đứa con gái. Hèn chi bao năm rồi bà vẫn chưa thể yên lòng đi đầu thai chuyển kiếp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau