LÀM DÂU NHÀ GIÀU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Làm dâu nhà giàu - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Nói rồi cô lững thững lên phòng, vừa đi vừa ngổn ngang với một đống suy nghĩ trong đầu. Nào là chuyện thân phận của chính mình, nào là thân phận bé Su, nào là chuyện của thầy Tuy. Mặc dù Gia Minh luôn bên cạnh cô và trấn an cô rất nhiều nhưng vẫn không thể khiến cô ngừng suy nghĩ. Càng nghĩ càng làm cô cảm thấy rối như tờ vò.

Dạo gần đây cô cũng cảm thấy cơ thể mình thay đổi rõ rệt, có những lúc miệng đắng ngắt chẳng muốn ăn gì, có những lúc muốn ăn cả thế giới. Đôi lúc cô mỉm cười cúi xuống xoa nhẹ tay lên chiếc bụng vẫn còn phẳng lì của mình mà cười nhẹ.

....Cốc... Cốc...

- Ai vậy ạ?( cô ngoái nhìn ra cửa rồi lớn tiếng hỏi)

- Mẹ hai đây.

- Dạ. Phòng không khoá, mẹ hai vào đi ạ.

Mẹ hai cầm trên tay một ly nước cam ép.

- Uống nước cam đi, cam này tươi ngon hái tại vườn nhà mình đó.

- Ủa? Nhà mình còn trồng cam hả mẹ hai?

- Có mấy cây ở trên đồi ấy. Vừa nhỏ Sún lên đó cắt hoa nên hái được một ít cam chín.

- Dạ. Con cảm ơn mẹ hai nhé.

- Chịu khó uống nhiều vô, dạo này mẹ thấy sắc mặt con không tốt đâu đó. Đêm còn hay mất ngủ nữa không?

- Dạ con ngủ ngon hơn chút mẹ ạ. Mà vụ thầy Tuy mẹ đã có tin tức gì chưa?

Bà thở dài một cái rồi lắc đầu.

- Người dưới quê bảo dạo này cũng không gặp con trai thầy ấy nữa. Căn nhà cấp bốn vẫn đóng cửa từ hôm đó giờ.

- Mẹ hai... liệu thầy Tuy có xảy ra chuyện gì không ạ?

- Yên tâm. Thầy làm nhiều việc tốt nhất định sẽ được trời thương.

- Dạ. Hy vọng là sớm có tin tức của thầy.

Mẹ hai gật gù nói.

- Thôi uống nước cam rồi nghỉ ngơi đi, mẹ phải đi công chuyện bên Giang Châu.

- Dạ mẹ. Mẹ đi cẩn thận.

*******

Thời gian thấm thoắt trôi đi, từ ngày nói chuyện với Út Liên hôm đó tới giờ cô cảm thấy bình yên hẳn, lẽ ra ban đầu dự là sẽ vạch mặt Út Liên nhưng sau khi biết cô ấy đang mang thai nên cô cũng không muốn làm khó dễ gì nhiều. Út Liên độ tuần nay nghén nặng lắm, sức khoẻ yếu ớt và trở nên xanh xao hơn hẳn. Còn cô, mỗi ngày càng cảm thấy mệt mỏi và chán ăn hơn. Thiệt tình cái nỗi khổ mang tên “ thai nghén “, chỉ có phụ nữ mang thai mới hiểu nhau.

Buổi chiều khi đang uống trà thì An Nhã từ đâu đi tới ngồi xuống kế bên cô rồi nhẹ giọng nói.

- Chị dâu uống trà hương gì mà thơm dữ vậy?

- À. Đây là trà mà Gia Minh mua bên Thượng Hải.

- Thảo nào mùi hương đặc biệt ghê á.

- Ừm.

Quả thật từ sau cái vụ của vú Tám, cô ít nhiều chẳng buồn tiếp xúc với An Nhã. An Nhã về đây làm dâu cũng nghót nghét 20 ngày nhưng giữa cô và An Nhã chẳng có cuộc nói chuyện nào kéo dài tới 10 phút.

- Chị dâu đã sang bên làng em chơi bao giờ chưa?

- Cũng có. Một hai lần rồi.

- Hôm nào rảnh chị sắp xếp về nhà em chơi cho biết nhà biết cửa. Mẹ em nấu ăn ngon lắm.

Cô cười gượng gật đầu.

- Ừ. Để xem hôm nào đi được chị báo.

An Nhã cười nhạt rồi xin phép đi trước. Sau khi An Nhã đi khỏi thì vú Tám lên tiếng.

- Mợ hai đang cố tình làm thân với mợ ấy.

Cô giật mình quay lại đằng sau thì thấy vú Tám.

- Ôi trời! Vú xuất hiện như ma quỷ ấy, không đánh tiếng một câu.

- Tôi nói thật, mợ đừng tin mợ hai tốt thật lòng với mợ.

- Cháu biết thừa rồi, vú không phải lo đâu. Đến nhìn ra vú có vấn đề cháu còn biết nữa là

- Ơ hay cái mợ này...chuyện cũ cứ nhắc hoài.

- Cháu là cháu thù dai lắm đấy.

- Người ta nói đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh người chạy lại. Mợ kỳ ghê.

- Bữa giờ cháu bảo vú quan sát bà Tư thế nào rồi.

Vú lắc đầu.

- Bà ấy dạo này suốt ngày ở trong phòng, có việc mới xuất hiện thì có giời mới biết.

- Thôi vú đi làm việc của mình đi, cháu lên phòng nằm lát. Ngồi nhiều muốn gãy cái lưng rồi.

- Để tôi đấm lưng giúp mợ.

- Thôi khỏi. Vú tốt đột xuất cháu thích ứng không có kịp.

- Ơ kìa. Vẫn không tin người ta tốt à.

Cô mỉm cười đứng dậy bước đi. Lên trên phòng đã nhận được tin nhắn của Gia Minh.

- Lát chồng về đón vợ đi siêu âm nhé.

Cô mỉm cười bấm vài dòng chữ trả lời.

- Được rồi. Vợ đợi!

*******

Tại phòng siêu âm.

Bác sỹ chỉ tay lên màn hình nói.- Đây chính là bé con đó ạ. Bé được 8w có tim thai rồi này.

Nghe được từng nhịp tim của con khiến anh và cô như muốn vỡ oà trong hạnh phúc. Anh hào hứng hỏi bác sỹ.

- Bé con vẫn khỏe chứ?

- Dạ. Phát triển hoàn toàn bình thường ạ.

- Cảm ơn bác sỹ.

Bước ra đến cửa phòng khám thì cô thấy Gia Hưng ở bên kia đường với một cô gái rất lạ. Anh nói cô vào trong xe nên cô cũng không bận tâm thêm nữa.

Nhà hàng S..

Trước mặt cô là một dãy bàn ăn kiểu Âu dài dằng dặc, gió thổi phấp phơ hàng nến phập phù, cô ngẩn người ngạc nhiên, hôm nay là ngày gì mà Gia Minh đưa cô tới dùng tối trước ánh nến trong một nhà hàng sang trọng thế này. Từ đâu trong đầu cô loé lên suy nghĩ “ Không phải chứ, hay là làm gì có lỗi với mình nên muốn chuộc lại lỗi lầm “

Anh mỉm cười kéo ghế cho cô ngồi xuống. Cô chớp chớp mắt hỏi.

- Nay là ngày gì đặc biệt hả anh?

- Không có.

- Sao lại dùng tối ở đây,có phải anh đã làm gì có lỗi với em đúng không?

- Vợ à... dạo gần đây em nghĩ nhiều quá rồi.

- À ý là anh chê em phiền phức đúng không?

- Vợ à... em để anh giải thích chút. Thực ra gần đây anh thấy em hay mệt mỏi và chán ăn, anh sợ sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe của em. Anh nghiên cứu rồi nghĩ hay là đổi một chút khẩu vị ăn, không khí khi ăn xem có thay đổi được không.

Cô bật cười nhìn anh.

- Ngốc thật. Khẩu vị ăn của bà bầu thì ai chẳng thay đổi. Hôm nay còn bày đặt lãng mạn.

- Ơ thế em k thích lãng mạn à?

- Toàn hỏi những câu ngốc thiệt ngốc vậy thì ai mà đỡ nổi.

Anh cười tươi xé thịt hôm hùm cho cô.

- Anh nghe bác sỹ nói ăn nhiều đồ tanh cho hai mẹ con cùng có canxi.

- Bác sỹ nói khi nào vậy? Sao em k nghe thấy nhỉ?

- Thì... thì anh cũng đã hỏi thêm.

Đang xé tôm hùm cho cô thì từ đâu một ông chú trung tuổi đi tới.

- Ô kìa. Đây đúng là Trần Tổng rồi. Thật may mắn cho tôi đã được gặp anh.

Anh ngước mắt nhìn người đàn ông rồi khó chịu nói với phục vụ.

- Tôi đã nói nhà hàng hôm nay tôi bao trọn cơ mà. Tính tôi không thích nói nhiều.

Quản lý thấy vậy bèn chạy tới.

- thật xin lỗi Trần tổng. Cái này là do sơ xuất của nhà hàng.

Anh im lặng nhưng thái độ lạnh lùng cũng đủ khiến người khác phải run sợ. Quản lý cúi đầu nói với ông chú kia.

- thật xin lỗi quý khách. Hẹn quý khách vào dịp khác ạ. Hôm nay Trần tổng đã bao trọn.

Ông chú bực bội trong lòng nhưng không dám thể hiện, chỉ ấm ức gật đầu nói.

- Vậy chào Trần tổng. Chúc cậu ăn ngon miệng!
Ù uôi... nhìn chồng mình lạnh lùng mà cô thấy ngầu ghê gớm. Nhân viên với quản lý đi khỏi cô mới dám bật cười rồi hừm hừm giọng vài cái nhại lại biểu cảm và lời nói khi nãy của anh.

- Tính tôi không thích nói nhiều!

Anh nhíu mày nhìn cô rồi bất ngờ choàng dậy hôn lên môi cô một cái khiến cô ngây người. Anh mỉm cười véo mũi cô.

- Còn nhại lại anh nữa, anh hôn cho em toè mỏ.

- Xấu xa... thiệt là xấu xa...

- Người ta gọi đó là đẳng cấp trị vợ đấy.

- Thôi em xin thua và ngả nón bái phục!

- Em mà nhận thua chắc ngày mai trời có bão giật đùng đùng.

*******

Ngày hôm sau vào lúc tờ mờ sáng, đèn lồng treo cổng vẫn sáng rực, bên ngoài cổng chính của Trần Gia đã có tiếng gõ cửa uỳnh uỳnh khiến mọi người xung quanh đó phải thức giấc. Hôm nay tới phiên mở cổng của vú Tám, sáng sớm đã bị người vô duyên nào đó làm phiền thật khiến bà tức tối muốn triệu hồn 18 đời tổ tông nhà nó lên hỏi tội. Bà Vú vừa đi vừa ngáp ngắn ngáp dài nói.

- Ai đấy? Đang ra đây..

Uỳnh uỳnh...( tiếng cửa vẫn vang lên)

Vú Tám tỉnh giấc nói lớn tiếng hơn.

- Ra đây rồi.

Cánh cửa mở ra, trước mặt bà là cô gái chừng ngoài 20 tuổi, cô đưa mắt nhìn vào bên trong chứ không thèm nhìn bà.

- Cô là ai? Sáng sớm tờ mờ vô ý vô tứ gõ cửa nhà người ta uỳnh uỳnh thế hả ( vú Tám nói)

Cô ta chau mày hỏi.

- Cháu cần tìm gặp anh Gia Hưng. Mà cô là ai?

- Tôi phải hỏi cô là ai mới được, sao lại muốn tìm gặp cậu ba vào giờ này.

- Cháu có chuyện muốn nói. Cô gọi anh ấy xuống cho cháu đi.

- Cô về đi rồi lát tới.

- Cô mà không gọi cháu ngồi đây chắc đợi.

Vú Tám hậm hực nói.

- Thôi được rồi. Cô đợi tôi lát.

Vú Tám bước đến chân cầu thang thì bà nội gọi hỏi.

- Ai gọi cổng sáng sớm vậy?

- Dạ lão phu nhận. Có cô gái đến tìm gặp cậu ba.

- Kêu cô ta vào từ đường nói chuyện. Ở đâu ra có thứ con gái vô duyên tới mức sáng sớm đã gõ ầm cửa nhà người ta lên thế hả?

- Vậy có lên gọi cậu ba không ạ?

- Kêu cô ta vào từ đường trước.

Vú Tám lại lật đật quay người lại tiến thẳng ra cổng.

- Gia Hưng đâu ạ ( cô ta háo hức hỏi)

- Lão phu nhân kêu cô vào từ đường nói chuyện.

- Tốt thôi. Cháu cũng đang có chuyện muốn nói với lão phu nhân.

Cô ta hiên ngang bước về đằng trước như một vị tướng quân vừa đánh thắng trận trở về. Vú Tám đứng sau bĩu môi.

- Cái đồ vô duyên! Ai lấy phải cô đúng là vô phúc!

Lão phu nhân ngồi chính giữa từ đường, nhíu mày nhìn cô gái có dáng người mảnh khảnh rồi nghiêm giọng nói.

- Cô là con gái nhà ai mà sáng sớm đã đến Trần Gia ta làm loạn. Bộ bố mẹ cô không dạy cô phép tắc tối thiểu à?

- Bà nội...cháu...

- Im miệng... không được tùy tiện gọi ta là bà nội.

- Lão phu nhân. Con biết con đến khi sáng sớm thế này là con sai nhưng con cũng bất đắc dĩ mới tới. Con có chuyện muốn nói với bà.

- Chuyện gì thì cô nói đi.

- Cháu có thai rồi. Đó là cốt nhục của anh Gia Hưng. Cháu đến đây hỏi Trần Gia có nhận con cháu không ạ? Nếu không nhận thì cháu sẽ mang đứa bé này đi xa thật xa.

Bà nội ngả ngửa người với câu nói của cô ta. Bà hỏi lại lần nữa.

- Cô nói... cô có thai?

- Dạ...

- Cô nói cái thai đó là của Gia Hưng?

- Dạ..

- Cô đừng nói láo!

- Cháu không nói láo!nếu không tin bà có thể mời anh Gia Hưng xuống đây nói chuyện.

Bà hít thật sâu vài hơi rồi nói lớn.

- Vú Tám... gọi mọi người xuống đây...mở cuộc họp gia đình gấp.

Chương 42

Vú Tám bắt đầu lẽo đẽo đi gõ cửa phòng từng người một thông báo. Cô mở mắt choàng dậy, ngáp một cái thật lớn rồi nói.

- Cháu biết rồi. Vợ chồng cháu xuống ngay đây.

- Vậy tôi đi trước nhá mợ.

- Vâng ạ..

Gia Minh mở mắt ra nhìn, giọng nói vẫn còn ngái ngủ.

- Có chuyện gì vậy vợ?

- Em mơ hồ nghe vú Tám nói bà nội triệu tập cuộc họp gia đình gấp.

Gia Minh bật dậy, hai hàng lông mày nhíu lại nói.

- Có bao giờ bà nội gọi họp gia đình sáng sớm thế này đâu.

- Em chẳng biết nữa. Thôi em đi thay đồ cái đã.

- Khoan đã. Anh thay cùng mới, thay chung cho đỡ mất thời gian.

- Chỉ thế là nhanh!

Hai người đi đến chân cầu thang thì gặp bà ba từ phòng bước ra. Bà thấy Gia Minh, sắc mặt có chút rụt rè hơn thường ngày. Bà cười cười hỏi.

- Hai đứa cũng xuống từ đường à?

Gia Minh lạnh lùng không nói gì, cô thì nhẹ giọng trả lời.

- Dạ..

Bước chân tới từ đường, mọi người đã có mặt đông đủ. Có ba chồng cô, mẹ hai, mẹ tư, chú thím hai, vợ Gia Long và vợ chồng Gia Hưng. Tất cả đã ngồi ngay ngắn ở hai bên. Cô ngước nhìn người phụ nữ lạ kia, chẳng phải đây là người phụ nữ hôm qua cô gặp đi cùng Gia Hưng ở trước cửa phòng khám hay sao. Giờ cô mới để ý, sắc mặt bà nội và Út Liên nặng nề vô cùng, bầu không khí này cảm nhận chẳng phải là chuyện tốt.

Ba chồng cô nói.

- Hai đứa ngồi xuống ghế đi... còn bà lại đây ngồi.

Bà nội liếc mắt nhìn một lượt rồi lên tiếng nói với cô gái kia.

- Đây. Có mặt đông đủ tất cả mọi người nhà tôi ở đây, cô nói gì thì nói đi.

- Dạ. Cháu thưa bà, thưa mọi người... cháu là Nhật Lệ, nhà cháu ở Giang Châu và cháu đang mang cốt nhục của anh Gia Hưng.

Nghe thấy vậy Út Liên bám vào thành ghế đứng bật dậy nói.

- Cô đừng nói láo!

Bà nội gằn giọng.

- Út Liên. Bình tĩnh nghe đầu đuôi câu chuyện đã.

- Bà nội!!!!!

- Gia Hưng... chuyện cô gái này là sao?

- Cháu....

- Cô ta nói đúng hay sai? Chỉ cần trả lời vậy là đủ.

Gia Hưng nhìn vợ mình một hồi rồi cúi đầu xuống lắp bắp...

- Đúng ạ!

Mọi người ngả ngửa, nói đúng hơn là sốc. Gia Hưng mà mọi người biết là người rất yêu thương vợ con, khuôn mặt cũng hiền lành, bây giờ đùng cái xảy ra chuyện lớn vậy thật khiến người khác hết muốn tin vào đàn ông.

Bà nội thở dài nói với ba chồng cô.

- Chuyện của con trai anh, anh tự giải quyết đi.

Ba chồng cô lúc này mới lên tiếng.

- Gia Hưng... vậy con định thế nào với cô gái này.

- Con... con sẽ có trách nhiệm ạ.

Út Liên sốc lại càng sốc, cô không làm chủ được hành động mà quay qua bám víu vào hai cánh tay của Gia Hưng, vừa khóc vừa nói.

- Tại sao... tại sao anh lại làm vậy với tôi?

Gia Hưng không nói gì chỉ cúi gằm đầu xuống trong im lặng.

- Bảo sao vết son ở cổ áo anh, bây giờ anh còn cãi nữa không?

- Sao anh không nói gì hết vậy?

Bà tư thấy con trai mình bị mắng trách, không nhịn được mà quát lên một tiếng.

- Đủ rồi!

Út Liên liếc mắt nhìn sang bà Tư rồi từ từ buông tay ra khỏi người Gia Hưng đầy bất lực.

Ba chồng cô nói với bà Tư.

- Gia Hưng là con trai bà... bà tính sao?

- Theo em nghĩ con bé dù gì cũng đang mang cốt nhục của Gia Hưng, nó là cháu nội mình và là con cháu họ Trần Gia, chúng ta không thể rắp tâm mà bỏ được. Em nghĩ tốt nhất bây giờ là nạp con bé làm vợ lẽ của Gia Hưng.

- Không được! ( Út Liên nói)

- Có gì mà không được? Chẳng nhẽ cô bảo chúng tôi phải vì cô mà từ bỏ đi con cháu nhà mình (bà tư đáp)

- Mẹ... con thật không ngờ mẹ lại nói ra được những lời này. Con mới là con dâu mẹ mà.

- Thì có ai bảo cô không phải là con dâu tôi đâu. Cô vẫn là chính thất cơ mà.

Sau đó bà nói với Gia Hưng.

- Gia Hưng. Con thấy sao?

- Cứ như mẹ nói đi ạ.

Út Liên đứng bật dậy chạy đi, bà Tư cau mày gọi lại.

- Đứng lại đó.

Bà nội thở dài nói.

- Kệ nó đi. Đợi nó bình tĩnh rồi nói chuyện.

- Dạ mẹ. Vậy con xin phép ý kiến của mẹ ạ.

- Quyết như cô nói là được. Cô là mẹ nó cô có quyền.

- Vậy từ giờ trở đi Nhật Lệ chính là vợ lẽ của Gia Hưng.

Nhật Lê cười tươi cúi đầu nói.

- Con cảm ơn cả nhà đã chấp nhận con.

Bà nội đứng dậy bước đi trước, lần lượt mọi người đứng dậy bước theo sau. Gia Minh đi đến chỗ Gia Hưng liền khựng chân lại liếc mắt nhìn một cái rồi nắm tay cô bước đi. Nhật Lệ cười tươi chạy tới chỗ Gia Hưng bám vào bả vai anh.

- Vậy là từ giờ em có thể đường đường chính chính ở bên anh rồi.

- Ai cho phép em làm những điều này khi chưa nói trước với anh?

- Tại anh đó.. sao em gọi không bắt máy?

- Ngủ không biết.

- Thế mà anh bảo bà nội anh khó tính lắm, em thấy bình thường mà. Sớm biết thế này em đã đến từ sớm hơn.

Gia Hưng thở dài. Nhật lệ nũng nịu đáp.

- Thôi mà. Em cũng muốn hai cha con anh được gần nhau.

- Anh về phòng đã. Anh cần nói chuyện với cô ấy.

- Anh định bỏ mặc em bơ vơ?- Cô ấy cũng đang mang thai.. chắc giờ này sốc lắm.

- em cũng đang mang thai mà.

Vú Tám đi tới.

- Lão phu nhân bảo tôi tới dẫn mợ về phòng của mình.

- Ơ kìa. Thế không được ở cùng phòng anh à?

- Thôi đi đi..

Từ lúc nghe xong chuyện của Gia Hưng mà cô cứ bần thần nghĩ ngợi. Cô thấy thương Út Liên, chắc cô ấy đang sốc lắm, lại đang mang thai nữa...haizzz... càng nghĩ càng căng não.

Gia Minh cúi xuống nhìn cô rồi thở dài nói.

- Vợ anh lại đang lo chuyện bao đồng ấy.

- Thiệt tình em không thể hiểu nổi luôn ấy, chú ba như vậy làm sao lại có bồ được.

- Đó là do bản năng của đàn ông mà.

- Bộ anh cũng vậy luôn hả?

- Anh không biết lấy gì ra thề để chứng minh cho câu trả lời của mình. Đàn ông rung rinh là bản năng, chung thủy là lựa chọn.

- Hừm... cứ hứa cứ thề cho lắm rồi lại như chú ba thì đừng có trách.

Anh mỉm cười véo mũi cô một cái.

- Thôi chuẩn bị ăn sáng không con anh nó đói rồi.

- Thế mẹ nó không đói hả?

- Mẹ nó bây giờ ngắm bố nó thôi cũng no rồi.

Cách đó một đoạn không xa, An Nhã đứng ngẩn người nhìn vợ chồng Gia Minh, trong lòng uất nghẹn không nói lên lời.

Vú Tám cố tình đi xô phải An Nhã.

- Ôi mợ hai... va phải mợ rồi, ngại quá.

An Nhã mỉm cười đáp.

- Không sao.

- Vậy tôi xin phép dẫn mợ Nhật Lệ lên phòng trước.

An Nhã gật đầu.

Nhật Lệ vừa đi vừa trầm trồ.

- Nghe danh tiếng nhà mình đã lâu, hôm nay có dịp tận mắt khám phá, cứ như cung điện ấy cô nhỉ.

- Mợ gọi tôi là vú Tám được rồi.

- Mà vú Tám này. Phòng anh Gia Hưng ở đâu vậy?

- Cậu ba còn ở với mợ ba mà mợ. Nhà rộng nên mợ cứ cố nhớ phòng mình trước là được, kẻo lại đi nhầm.

- Bà vú này. Khó tính ghê!

Bà Vú khẽ lườm Nhật Lệ một cái rồi lụng bụng trong lòng.

*****

Tại phòng Gia Hưng.

Gia Hưng bước lên phòng thấy vợ mình đang nằm giường khóc, anh thở dài, chán càng thêm chán...căn phòng bỗng chốc trở nên nặng nề hơn, anh không biết mở lời như nào với cô vì anh biết cô đang rất tức giận. Mấy lần lắp bắp không nói lên lời, anh chỉ biết thở dài rồi lại lắp bắp. Bé Su tỉnh giấc thấy anh, con bé cười tươi gọi.

- Ba!

- Su dậy rồi à?

Su thấy mẹ khóc, con bé nhanh tay lau nước mắt trên má mẹ rồi hỏi.

- Mẹ sao vậy?

- Su ra ngoài bảo dì Liễu đánh răng rửa mặt cho. Mẹ có chuyện muốn nói với ba.

- Dạ mẹ.

Con bé lon ton bước đi khỏi, cô từ từ ngồi dậy, chậm rãi nói.

- Anh ngồi xuống đi.

Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, ngập ngừng nói.- Anh....

- Từ bao giờ?

- Sao cơ?

- Hai người bắt đầu từ bao giờ?

- Gần 2 tháng nay.

- Bầu mấy tuần rồi?

- 5w rồi.

- Kinh nhỉ? Cho anh uống lắm thuốc bổ vào rồi anh dửng mỡ ra ngoài tìm của lạ..

- Thực ra...cũng là một sự cố.

- Tôi muốn về ngoại tĩnh tâm vài hôm. Được chứ?

- Được.

- Mà thôi... tôi sẽ không đi nữa, tôi phải ở nhà xem hai người liếc mắt đưa tình thế nào với nhau.

Gia Hưng từ từ đưa tay mình nắm lấy tay cô, cô nhanh chóng rút tay ra khỏi rồi ngoảnh mặt đi hướng khác.

********

Mấy ngày sau đó,từ hôm xảy ra chuyện của Gia Hưng, không khí trong nhà có vẻ ngột ngạt hơn rất nhiều. Bà nội tuy bằng mặt nhưng không bằng lòng, ít nhiều bà không thích tính cách của Nhật Lệ. Mấy hôm nay tự nhiên thấy bà tư xuất hiện nhiều hơn, tâm trạng và da dẻ cũng hồng hào trông thấy. Về phía Út Liên vẫn chưa thể chấp nhận được sự xuất hiện của Nhật Lệ trong nhà, trong lòng ấm ức nhưng nể tình bà nội và mọi người nên cũng không làm ầm mọi chuyện. Cô nhìn cảnh Út Liên vừa nghén ngẩn vừa buồn rầu mà trong lòng cũng có chút thương thương, cô hiểu trên đời này làm gì có người phụ nữ nào muốn chung chồng. Sau khi dùng bữa trưa xong, cô xuống bếp vắt ít cam sành, tiện tay cũng có làm cho Út Liên một ly mang lên tận phòng cô ấy luôn.

- Cốc.. cốc...tôi vào được chứ?

Cánh cửa mở ra, Út Liên ngạc nhiên nói.

- Chị dâu.

Cô mỉm cười đưa ly nước cam cho Út Liên.

- Tiện tay ép cam nên tôi làm luôn cho thím một ly. Cam đồi ngọt lắm.

Út Liên trong ánh mắt có chút cảm động. Mấy ngày xảy ra chuyện cô cũng phần nào thấy được tấm lòng của chị dâu mình. Nghĩ lại những chuyện trước đây, cô phải công nhận mình thật kém cỏi biết mấy.

- Cảm ơn chị. Chị vào phòng em chơi một lát.

- Thôi thím uống nước cam xong rồi nghỉ đi cho khỏe. Tôi cũng về phòng trước đây.

Út Liên mỉm cười gật đầu.

******

Chiều nay thời tiết mát mẻ, cô rủ mọi người làm mấy món bánh lá cho không khí rộn ràng một chút. Đang rôm rả nói chuyện cùng mọi người ở khu bếp thì từ đâu vọng ra tiếng nói.

- Chị Liên... em biết em không nên quen anh Gia Hưng nhưng dù sao bây giờ em cũng đã có bầu rồi. Chị tha cho em...

Không nghĩ ngợi nhiều, cô nhanh chóng chạy về đằng phát ra tiếng nói thì thấy Nhật Lệ đang nẵm sõng soài dưới đất, Út Liên đứng im bất động nhìn Nhật Lệ nhưng ánh mắt như đang không hiểu chuyện gì.

- Chị dâu... giúp em mới...em đau bụng quá.

Út Liên nhíu mày.

- Đồ tiện nhân!

Cô bước được 3 bước thì Gia Hưng đi tới ôm Nhật Lệ vào lòng.

- Có sao không?

- Anh ơi... chị ấy muốn làm hại con mình.

Út Liên rơi nước mắt lắc đầu.

- Cô ta nói dối...em không có.

Gia Hưng bế Nhật Lệ bước về phía phòng, con mắt đỏ ngầu nhìn Út Liên.

- Em không có....

Mọi người đứng đằng sau xì xào bàn tán.

- Mọi người về làm việc của mình đi.

Cô tiến tới chỗ Út Liên rồi hỏi.

- Không sao chứ?

- Em không có đẩy cô ta..là cô ta cố tình gây sự rồi tự ngã.

- Ừ tôi hiểu.

- Chị thực sự tin em chứ?

- Nhìn ánh mắt thím là tôi hiểu.

Nhật Lệ được đưa về phòng. Tin tức ả bị ngã sớm đã lan truyền khắp Trần Gia. Bà nội cùng mọi người vội vàng tìm tới phòng Nhật Lệ hỏi tình hình. Bước đến cửa đã nghe thấy tiếng khóc của ả.

- Gia Hưng...cho người giúp em với, em đau bụng quá.

- Được rồi.em nằm yên đó rồi mọi người tới giờ.

Cánh cửa mở ra,mọi người bước vào bên trong. Bà Tư là người sốt sắng nhất.

- Sao rồi?

- Cô ấy kêu đau bụng mẹ ạ.

- Gọi thầy lang hay bác sỹ gì chưa?

Bà nội.

- Khả năng động thai nên mới đau bụng. Nếu mà động thai thì đi gọi thầy lang xin đơn thuốc an thai.

- Vậy Sún đi gọi thầy lang cho mợ đi ( bà hai nói)

- Dạ bà. Con đi ngay đây.

Một lát sau bà tư mới hỏi.

- Thế làm sao mà động thai?

Gia Hưng không muốn nói thì Nhật Lệ đã mồm năm miệng mười trả lời.

- Là do con không tốt, lẽ ra con phải tránh mặt khi thấy chị Liên. Hôm nay con làm chị giận nên chị đã không kiềm chế được lòng mình mà đẩy con một cái ngã mạnh Mông xuống đất.

Nghe Nhật Lệ nói mà cơ hồ ai cũng giận Út Liên.

Bà nội:

- Vú Tám... bà đi gọi cái Út Liên lại đây tôi biểu.

5 phút sau Út Liên với Nụ có mặt tại phòng Nhật Lệ.

- Mọi người đừng nghe cô ta nói... con thề với trời đất con không có đẩy cô ta.. là cô ta tự ngã.

- Chị Liên. Em biết chị ghét em nhưng trên đời này chẳng có người mẹ nào muốn làm hại con mình. Chị mang thai chị cũng hiểu mà.

Nụ lúc này mới nhìn lén Nhật Lệ, chợt thấy khoé môi cô ấy thỉnh thoảng cong lên càng khiến cô chắc chắn việc Út Liên không hề xô đẩy cô ấy.

Chương 43

Bà nội lần này thật sự giận dữ, cái tội hãm hại người khác, đặc biệt là phụ nữ có thai là điều đại kỵ trong nhà. Bà đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Út Liên mà nói.

- Ta hỏi lại. Nhật Lệ nói vậy có đúng không?

Út Liên lắc đầu.

- Cháu không có... là cô ta nói dối.

Bà Tư xông tới giáng mạnh một bạt tai lên gò má Út Liên khiến cô còn chưa kịp định thần được, chỉ thấy hai má bắt đầu rát rát. Bà Tư hung hãn chỉ thẳng tay vào mặt Út Liên.

- Tôi đã nói cô thế nào. Việc đàn ông 5 thê 7 thiếp là chuyện bình thường, cớ sao cô lại rắp tâm muốn hại cháu tôi.

- Mẹ! Con ở với mẹ mấy năm nay mà mẹ còn không hiểu tính con sao.

- Chính vì tôi quá hiểu tính cô nên tôi càng chắc chắn việc này là do cô làm.

Nụ thấy vậy liền lên tiếng.

- Mẹ Tư. Có gì thì từ từ nói ạ, vẫn chưa biết thế nào mà.

- Chuyện rõ như ban ngày mà còn chưa biết thế nào là sao?

- Cô ấy cũng đang mang thai đó mẹ Tư.

Bà Tư chắc vừa nãy vì giận quá nên não hoạt động chậm lại, không nhớ đến chuyện Út Liên cũng đang mang thai. Sau khi nghe Nụ nói vậy bà mới bình tĩnh hơn một chút. Mà kể cũng lạ, từ ngày Nhật Lệ về đây cô thấy bà Tư quý Nhật Lệ lắm, thái độ này chưa bao giờ cô thấy bà như vậy với Út Liên cả.

Bà nội thở dài lên tiếng.

- Nếu như hôm nay nhỏ Liên này không mang thai thì có thể phạt 30 trượng cho mọi người lấy làm gương. Chính vì đang mang thai nên hình phạt tạm hoãn lại.

- Gia Hưng... tạm thời ở đây chăm sóc Nhật Lệ vài hôm.

Gia Hưng liếc mắt nhìn vợ một cái rồi gật đầu.

- Dạ. Cháu biết rồi ạ.

Khuôn mặt Nhật Lệ trở nên ấm ức, chắc ả chưa hoàn toàn hài lòng cái kết dành cho Út Liên, ả nghĩ chỉ cần như vậy thôi sẽ khiến Út Liên phải khăn gói ra khỏi nhà này rồi ả sẽ đường đường lên làm chính thất. Có điều ả lại quên mất Út Liên cũng đang mang thai như ả.

Thật đúng là tầm suy nghĩ vẫn còn nông cạn lắm!

Mọi người rời đi, ra tới sân vườn Út Liên ngồi phịch xuống chỗ xích đu khóc nấc lên từng hồi. Cô thấy vậy cũng chẳng thể làm ngơ được, đành dừng chân lại nói đôi lời.

- Thím nói mình bị hại mà lại đơn giản để nó hại mình thế à? Út Liên ngày trước tôi biết đâu rồi?

Út Liên vừa khóc vừa nói:

- Em còn có thể làm gì được nữa.

- Nếu là tôi, tôi sẽ đi tìm bằng chứng để trả lại sự trong sạch cho bản thân. Tôi cũng chẳng ngồi tốn nước mắt làm gì nhiều, khóc không bao giờ giải quyết được vấn đề.

Út Liên nghĩ một hồi rồi ngước mắt nhìn cô. Cô thấy vậy nói tiếp.

- Nhưng có điều giọt nước mắt rơi đúng chỗ sẽ phát huy tác dụng đó. Những lúc như này thím không được thờ ơ chú ba, càng thế này càng phải tỏ ra mình yếu đuối để lấy tình thương của chú ba. Rồi một lúc nào đó, tự khắc chú ấy phải cảm thấy có lỗi với thím.

- Chị dâu.....em......

- Haizzz nói thế này cho dễ hiểu. Tình cảm của chú thím dạt dào như cái ao làng ấy. Nước ao cũng phải có lúc cạn, nó mà không cạn thì nó đã phải là biển khơi.

- Bây giờ em mới biết, tại sao anh cả lại yêu chị đến vậy.

- Ơ hay. Đang nói chuyện của thím lại xiên sang chuyện của tôi làm gì.

- Em xin lỗi... vì những gì đã gây ra cho chị trước kia và cả chuyện của Trân Trân nữa. Thật ra anh ấy đã hết yêu con bé từ lâu rồi.

- Ấy zà... chuyện lâu rồi thôi bỏ qua đi. Nghĩ mãi chuyện cũ nhức hết cả đầu.

Út Liên lúc này mới cười, cô cũng mỉm cười theo.

- Thôi lên phòng nghỉ ngơi đi. Tôi ra đằng sau làm nốt bánh lá với mọi người, đang vui...

Nhỏ Cúc thấy bóng dáng cô liền hớt hải chạy tới.

- Mợ.. mợ đã biết chuyện gì chưa?

- Chuyện gì cơ?

- Con nghe mọi người dưới bếp kể mợ Liên đẩy mợ Lệ ngã sõng soài dưới đất. Mợ Liên ác thật,mợ Lệ đang mang thai mà. Chắc là muốn mợ Lệ sảy thai chăng.

- Tào lao. Đó là những gì mọi người nhìn thấy nhưng sự thật đâu phải vậy.

Nhỏ Cúc gãi đầu nhìn cô đầy ngạc nhiên.

- Mợ... nay mợ bênh mợ Liên luôn hả?

- Mợ bênh lẽ phải mà. Út Liên có làm đâu mà phải nhận.

- Tức là mợ Lệ nói dối.

- Ừm. Cố tình sắp đặt mọi chuyện mới ghê.

- Ôi! Thiệt hả mợ? Thế mà nghe mọi người kể con lại đang tưởng mợ Liên ra tay công khai thế. Bình thường mợ ấy làm chuyện xấu với mợ toàn thấy ném đá giấu tay cơ mà.

- Haizzz. Nói tóm lại là ở cái nhà này không tự mình lo thân mình thì chỉ có chết thôi. Mà sáng giờ đi đâu mà mợ không thấy tăm hơi đâu cả.

- À. Con sang làng bên với anh Nô.

- Sang đó làm gì vậy Cúc?

- con nói nhỏ mợ nghe thôi nhé. Theo lệnh lão phu nhân cho con với anh Nô sang đó tìm hiểu gia cảnh của nhà mợ Nhật Lệ rồi có gì cho bà tư sang đó thưa chuyện. Anh Nô sống ở làng đó một thời gian nên biết mà. Còn bất ngờ hơn nữa nè mợ, mợ Lệ với mợ hai có chơi chung với nhau.

- Con nói Nhật Lệ với An Nhã chơi chung?

- Suỵt. Nhỏ tiếng thôi mợ. Lão phu nhân dặn không được nói chuyện này cho ai. Bà hai cobbcũng không nói, nói với mình mợ thôi ấy.

Cô nhìn trước ngó sau rồi hỏi lại.

- Thế gia cảnh nhà Nhật Lệ thế nào?

- Bố mẹ cũng buôn vải như nhà mợ hai thôi mợ.

Cô gật đầu hiểu chuyện. Bà nội lần này dễ dàng bỏ qua cho Út Liên không hẳn là vì cô ấy đang mang thai, phần nữa là vì bà cũng chưa hoàn toàn tin tưởng Nhật Lệ nên mới cho nhỏ Cúc bí mật sang đó. Ôi bà nội! Thật anh minh và sáng suốt!

- Thôi Cúc ra hấp bánh với mọi người đi. Mợ bận việc tí. Á mà Cúc biết Nô đang ở đâu không?

- Anh Nô đang ở đằng hồ sen ấy mợ. Mợ kiếm anh làm gì vậy?

- À. Mợ có chút chuyện muốn nhờ.

Cô ngó nghiêng ở khu vực hồ sen, sau một hồi mới thấy bóng dáng Nô xuất hiện. Cô vui vẻ gọi.

- Anh Nô.

Nô có chút ngượng ngùng khi thấy cô.

- Mợ cả gọi tôi?

- Lại đây tôi hỏi nhỏ anh cái này.

Nô gật đầu.- Em gái anh với Nhật Lệ có chơi chung với nhau thật à?

- Đúng rồi.nhưng mà có gì không mợ?

- À. Không có gì đâu. Tiện mồm hỏi vậy hì hì. Mà hai người đó chơi thân không anh?

- Cái này tôi mới lên đây ở nên không rõ. Tháng trước tôi thấy An Nhã giới thiệu là bạn học cùng cấp 2.

- Thì ra là vậy.

- Mợ còn hỏi gì nữa không?

- Thôi được rồi.

- Vậy tôi xin phép đi cho cá ăn đã.

- Anh đi đi. Đúng rồi, chuyện tôi hỏi anh,anh đừng kể lại cho An Nhã biết nhé. Tôi không muốn thím ấy nghĩ này nọ.

- Tôi biết rồi.

Cô đứng ngẩn người suy nghĩ, hai người họ là bạn của nhau vậy mà tại sao lúc An Nhã với Nhật Lệ gặp nhau lại làm như chẳng hề quen biết. Nhất định là có ẩn tình gì đó.

*****

Buổi tối trời nổi giông,những đám mây đen che phủ vầng trăng khuyết, gió bắt đầu thổi mạnh, mỗi lúc một mạnh dần....cây cối rập rìu nghiêng ngả vào nhau.. ôi mẹ, cô sợ cái cảm giác một mình một phòng trong cái thời tiết mưa gió thế này. Mà kể dạo này thời tiết lạ lùng ghê, ban ngày nắng thấy mồ bà cố nội, buổi tối kéo mưa giông, bảo sao cơ thể cô cũng theo đó mà khó chịu hơn hẳn. 10 giờ rồi mà Gia Minh vẫn chưa về, cô cứ nằm cho tới khi một tia chớp loé lên, khuôn mặt con quỷ nước xấu xí kia lại xuất hiện trước mặt cô khiến cô giật mình bật dậy. Cô nhíu mày lại, lắc lắc đầu vài cái để định thần rồi nhìn thật kỹ xung quanh căn phòng “ chắc có lẽ mình hoa mắt “.. mưa bắt đầu rơi, từng tiếng mưa lộp độp..lộp độp rơi xuống mỗi lúc một nặng hạt. Mưa rơi như trút nước, cô bước xuống giường ghé đầu nhìn qua ô cửa sổ, ở đối diện cảm giác như có đôi mắt ai đó đang dõi theo mình khiến cô khẽ rùng mình. Từ ngày có quả cầu của thầy Tuy, cô cảm thấy yên tâm hơn hẳn... Nhưng hôm nay cảm thấy bất an vô cùng, ngước mắt lên nhìn mới phát hiện quả cầu đang chuyển màu tối hơn.

“Cạch “ tiếng cửa mở khiến cô giật mình quay lại. Ơn giời, Gia Minh về rồi, cô thở phào nhẹ nhõm hơn.

- Mưa lớn vậy mà anh cũng về hả?

- Vì anh lo cho em, sợ em ở nhà một mình lúc mưa gió.

- Đưa em xem nào, xem có bị dính nước mưa không

Anh cười nhẹ ôm cô vào lòng.

- Anh không sao. Quan trọng là em thôi, có sợ không?

- Một chút thôi ạ.

- Muộn rồi lên giường nghỉ nhá.

Cô gật đầu.

- Anh vào thay quần áo rồi ra sau.

Có được sự hiện diện của anh khiến cô an tâm hơn hẳn. Một lúc sau đó mưa nhỏ dần, không khí cảm thấy yên tĩnh hơn. Từ đằng sau anh ôm nhẹ cô vào lòng tạo cho cô cảm giác ấm áp và yên tâm ngủ ngon. Nửa đêm, cảm giác như có chiếc bóng nào đó đang đè lên người khiến cô cảm thấy khó thở, muốn gào muốn thét nhưng cổ họng nghẹn cứng không phát lên lời. Trong giấc mơ, cô được dẫn tới bờ sông, bóng tối vây quanh chỉ vọng ra tiếng nói của một người rất lạ, giọng nói này cô chưa nghe bao giờ.

- Cô gái.. xuống đây chơi vui lắm..

Cô thấy trước mặt có một bé trai kháu khỉnh đang cười với cô, theo cảm giác cô nở ra nụ cười hiền dịu với thằng nhỏ.

- Cô gái... đây là con của cô.. lại đây bế con đi này.

Cô bước một chân xuống nước, từ đằng sau giọng nói của người đàn ông vang lớn.

- Nụ... dừng chân lại đi con.

Cô ngoảnh lại cô thấy ba mình.

- Ba!

- Lại đây với ba... lại đây...

- Cô gái... đây là con cô..

- lại đây với ba... lại đây...

- Cô gái... đây là con cô...

........

- Diệu Anh... Diệu Anh...

- Nụ.... Nụ...Hai mắt cô từ từ mở ra, bên tai văng vẳng tiếng kêu gọi của Gia Minh.

- Nụ... em tỉnh rồi hả?

- Gia Minh... anh vừa gọi em là gì cơ?

- Nụ!Nụ là vợ anh!

Ánh sáng chiếu rọi vào khiến mi mắt cô nhíu lại. Khắp người đau nhức, xương cốt như muốn rời ra từng mảnh.

- Á..

Sắc mặt Gia Minh trở nên lo lắng và gấp gáp, anh hốt hoảng hỏi:

- Em đau ở đâu? Không khỏe chỗ nào nói anh nghe.

- Em thấy đau nhức khắp người.

- Vừa em nằm mơ thấy gì à?

Cô nhớ lại giấc mơ, một giấc thôi mà cảm giác như là hiện thực.

- Em...em...( cô ấp úng trả lời)

- Không sao... từ từ rồi kể anh cũng được. Thế bây giờ em đã đói chưa?

Nói mới nhớ chiếc bụng cô cũng đang reo lên.

- Mấy giờ rồi anh?

- 7giờ30p sáng.

- Úi.vậy bên dưới mọi người đã ăn sáng rồi hả anh?

- Bà nội đi lễ chùa từ sớm. Mọi người anh không quan tâm.

- Anh xuống bảo nhỏ Cúc nấu em bát cháo là được. Cổ họng đắng ngắt em chẳng muốn ăn gì.

- Vậy em nằm xuống đó đi. Anh đi luôn đây.

Cô gật đầu, nằm bần thần suy nghĩ mãi về giấc mơ kia.

Tầm trưa cảm thấy sức khỏe ổn hơn chút cô mới bước chân xuống khỏi giường. Vừa đặt chân xuống đất thì có tiếng gõ cửa phòng.

- Chị dâu... em vào được không?

- Thím vào đi.

Út Liên mang tới ly nước cam.

- Cam mẹ hai vắt xong bảo em mang lên cho chị.

- Thím để bàn giúp chị.

Chiếc vòng tay của Út Liên bất ngờ rơi khỏi lăn vào trong gậm giường.

- Chết thật. Dạo này em xuống cân lên đeo vòng cũng lỏng lẻo.

- Để tôi nhờ nhỏ Cúc lấy gậy khều ra cho.

- Thôi phiền. Em tự làm được mà.

Vừa cúi xuống gậm giường, Út Liên liền nói.

- Ý... phòng chị cũng có lọ tinh dầu này à?

- Tinh dầu gì cơ?

Út Liên dơ lên trước mặt lọ tinh dầu màu đen, cô ấy hà hít một hơi rồi nói.

- Thơm thật. Thảo nào bước chân vào phòng chị em thấy mùi quen quen.

- Lọ tinh dầu này ở đâu ra vậy? Sao tôi không ngửi thấy mùi gì nhỉ.

- Phòng em cũng thấy có lọ giống vậy.

- Hình như lọ này ai đó mới đặt vào thì phải.

- Đúng rồi. Mới nhưng em không biết ai mang tới nữa. Thấy mùi hợp hợp nên em cũng kệ.

Một lát sau thì bà hai đi vào gọi Út Liên.

- Dưới nhà có ai tìm con đó.

- Dạ. Vậy con xin phép đi trước.

Bà hai cười cười kéo ghế ngồi xuống cạnh giường.

- Gia Minh đang dưới bếp nấu cháo cho con mà ai cũng phải trầm trồ.

- Lại cháo hả nữa hả mẹ hai. Con ăn bữa thôi mà thấy chán lắm rồi.

- Chán cũng phải ăn để lấy sức nuôi bé con trong bụng nữa.

- Mẹ hai... mẹ biết con mang thai rồi ạ?

- Con bé này còn định giấu mẹ tới bao giờ nữa. Gia Minh nói hết cho mẹ nghe rồi, thằng bé còn nhờ mẹ ở nhà để ý con dùm ấy.

- Dạ.. mà mẹ hai con hỏi này. Cái này là tinh dầu gì vậy ạ?

Bà hai thay đổi sắc mặt nói.

- Diệu Anh. con dùng cái này à.

- Con biết cái này là gì đâu mà con dùng ạ.

- Đây là tinh dầu trầm hương.

- Trầm hương? Tác dụng gì ấy mẹ hai?

- Trầm hương là cây gỗ rất quý. Nó có tác dụng giảm căng thẳng, ngăn ngừa sự phát triển của ung thư,làm đẹp da...

- Nói vậy là cái này rất tốt hả mẹ?

- Tuy nhiên nó là vật kiêng kị với phụ nữ mang thai dưới 3 tháng. Phụ nữ mang thai hít hương này thường xuyên sẽ dẫn đến xảy thai như chơi ấy. Không thể coi thường được đâu.

Ôi má!kiêng kị với phụ nữ có thai. Nếu vậy người cố tình bỏ lọ tinh dầu này vào phòng cô chắc chắn đã biết cô có thai.

Chương 44

Bà hai suy nghĩ một hồi rồi mới tròn xoe mắt lên tiếng.

- Mà con nói con không dùng lọ tinh dầu này, vậy là ai đã mang nó bỏ vô phòng con?

- Đó mới là điều con đang thắc mắc đây mẹ hai.

- Mẹ cha cái đứa nào mà ác dữ vậy. Lần này bắt được phải xử thật nặng tội.

- Nó có gan vô phòng con mới ghê.

- Đúng rồi. Phòng con có camera mà, check camera là biết.

- Haizz. Hồi mới về đây con cũng có thấy camera, sau hồi chắc anh Gia Minh cho người gỡ xuống rồi.

- Nói vậy như mò kim đáy bể rồi.

- Dạ. Con nghĩ sớm muộn sự thật cũng được phơi bày thôi ạ. Không có một sự thật nào được che dấu mãi mãi.

Bà hai gật đầu. Gia Minh từ ngoài cửa bê vào một tô cháo thơm nức mũi. Bà hai biết ý bèn lui đi ra ngoài, Gia Minh nhẹ nhàng đặt tô cháo xuống bàn rồi nói.

- Cháo gà ác anh vừa nấu xong đó.

- Em không muốn ăn cháo nữa.

- Không ăn cháo thì ăn gì tầm này. Hay là ăn anh nhá.

- Giỡn hoài. Người ta đang mệt á.

Gia Minh vừa cười vừa nói:

- Mệt thì phải tiêm liều thuốc bổ mới hết mệt.

Cô xấu hổ đánh yêu mấy cái vào tay anh.

- Ghét cái mặt!

- Ơ hay. Nói thật không tin cơ. Mũi tiêm của anh tiêm phát trúng đích, thuốc không xê dịch luôn.

Thấy cô bật cười, anh đưa tay véo nhẹ má cô một cái.

- Ngoan. Bây giờ ăn cháo để sớm khỏe lại, thiếu nợ anh hơi lâu rồi ấy.

Anh nhẹ nhàng đưa từng muỗng cháo lên miệng cô, vừa xúc vừa thổi.

- Cháo vừa miệng em không?

Cô gật đầu hỏi.

- Nay anh không phải tới công ty à?

- Thấy em không khỏe nên anh không yên tâm đi đâu cả. Ở nhà với một lũ đàn bà âm mưu nên anh lo.

Gia Minh nói mà cô bật cười, suýt chút nữa là sặc cháo.

- Gì mà lũ đàn bà âm mưu?

- Bình thường bọn họ đấu đá nhau thế nào anh không cần biết. Nhưng nếu ai đó động vào vợ con anh, anh nhất định khiến người đó sống không bằng chết. Anh hứa đấy.

- Em biết, biết anh lo cho mẹ con em. Nhưng mà trong nhà cũng có người tốt người xấu mà anh.

- Em có biết phòng ngày phòng đêm cũng không bằng phòng người trong nhà không hả? Nhất là lúc em đang mang bầu thế này, trước kia mình thân em thì khoẻ re, nhưng bây giờ còn bé con nữa. Nói tóm lại dù thế nào anh vẫn không thể yên tâm. Hay là mình dọn ra căn biệt thự khác ở đi.

- Không được đâu Gia Minh. Anh không sợ bà nội buồn à? Từ ngày em mang bầu, bà rất quan tâm em, chứng tỏ bà mong đứa bé này biết nhường nào. Với lại ở đây cũng vui mà, trừ những người xấu ra thì ai cũng rất tốt.

Nghe cô nói Gia Minh mới xuôi xuôi hơn một chút. Thực ra những chuyện gần đây xảy ra trong nhà anh đều biết hết, chẳng qua không phải chuyện liên quan đến vợ anh nên anh mới không buồn đả động tới.

********

3 ngày sau là ngày lành tháng tốt, bà tư với bà hai cùng vài người nữa sang nhà Nhật Lệ thưa chuyện từ sáng sớm. Út Liên thẫn thờ ngồi ôm bé Su dưới xích đu gỗ, thỉnh thoảng có giọt nước mắt tuôn rơi cô lại lấy tay lau vội. An Nhã đi ngang qua thấy vậy bèn dừng chân lại nói.

- Út Liên. Nắng đang chuẩn bị lên cao rồi mà thím còn không cho bé Su vào nhà đi.

- À. Em ngồi đây một lát rồi vào luôn đây.

- Thím đang buồn chuyện của chú ba à? Thực ra sau khi nghe xong câu chuyện tôi cũng thấy thương thím. Khéo cứ như tôi lại hay, có người chồng ngốc chẳng lo tranh giành với ai.

- Mỗi người mỗi hoàn cảnh, chẳng thể ví ai được với ai cả.

- haizzz. Nhà này có mình chị dâu cả là sướng nhất thôi, được người chồng vừa cao to đẹp trai lại tài giỏi, đã vậy còn hết mực cưng chiều. Nghĩ nó chán thật, cùng là thân phận chị em phụ nữ với nhau mà chị em mình số má có ra gì đâu.

Út Liên biết An Nhã nói vậy là đang cố tình khiến cô ghen tỵ với Nụ. Nhưng mà cô ta không ngờ sau những chuyện gần đây cô sáng suốt hơn nhiều rồi, não hoạt động cũng bình thường lại rồi, cũng chẳng thể nào nổi lòng xấu xa với một người đã từng giúp mình trong những lúc mình thất bại nhất. Út Liên nét mặt thản nhiên rồi nở ra nụ cười nhẹ, chầm chậm đáp.

- Thực ra trước chị chưa về đây chưa biết chứ từ ngày lấy chị dâu, anh cả thay đổi nhiều lắm, chứng tỏ chị ấy là người khiến anh cả thay đổi. Chị ấy sướng là nhờ phúc phần chị ấy ăn ở không sống lỗi với ai nên được trời thương. Em thấy như vậy cũng xứng đáng mà.

An Nhã cứng họng, cô tưởng Út Liên phải ghét chị dâu cả lắm, nay lại còn bày đặt lên giọng bênh vực. Cô lấy nụ cười và vài cái gật đầu đáp trả.

- Phải rồi. Chị em trong nhà cứ yêu thương nhau như vậy là tốt. Tôi thấy mừng vì thím nghĩ được như vậy.

- Dạ.

An Nhã cười cười nói với bé Su.

- Su nay không đi học hả con?

Su rụt rè lấp sau lưng mẹ khiến An Nhã có chút không vui, cô nghĩ thầm trong bụng “ cái con nhỏ đáng ghét này, hỏi mà không trả lời tao à “

Út Liên:

- Thôi em đưa con bé về phòng trước.

- Ừm.

******

An Nhã trở về phòng, thấy Gia Long ngồi bàn với khuôn mặt nghiêm túc cùng ánh mắt sắc lạnh nhìn cô khiến cô khẽ giật mình. Lắp bắp một hồi cô mới hỏi.

- Anh đi đâu mà đêm qua không về vậy? Có biết tôi lo cho anh thế nào không? Tôi sợ anh lạc đường nên mất ngủ cả đêm đó. Đã ngốc còn hay đi linh tinh.

Gia Long đứng dậy, lừ lừ tiến từng bước chân tới chỗ An Nhã, ánh mắt đỏ ngầu hết sức giận dữ.

- Đây là gì?

Cô thót tim khi thấy lọ tinh dầu trầm hương rồi chợt nhớ ra.“ chồng mình chỉ là tên ngốc, có gì phải sợ chứ “

- Là lọ tinh dầu của tôi mua dùng cho đẹp da. Anh làm gì mà gớm chết đi được.

Cô khó chịu bước đi, Gia Long tóm chặt lấy cổ tay cô lôi lại.

- Cô làm gì mà phải đặt số lượng nhiều vậy?

Nhìn kỹ Gia Long lúc này, An Nhã chợt thấy sợ, biểu hiện này không giống với một người ngu ngốc. Ngập ngừng một hồi cô mới dám hỏi.

- Gia Long...anh bình thường lại rồi à?

Gia Long nhếch môi cười nhạt.

- Anh giả ngốc sao?

- Suỵt! Nói nhỏ thôi không tôi cắt lưỡi cô đó.

An Nhã lập tức im miệng.

- mọi chuyện cô làm không bao giờ qua mặt được tôi đâu. Hiểu chưa? Tốt nhất là cô đừng động nhầm người.

- Anh làm sao vậy? Tôi là vợ anh đó.

- Cô chưa bao giờ xứng để được làm vợ tôi.

Gì chứ? Gia Long nói cô chưa bao giờ xứng để được làm vợ anh. An Nhã tức, tức muốn sôi máu mà không thể làm gì khác. Nhìn Gia Long lúc này thật sự rất đáng sợ, cô không thể tuỳ tiện làm liều. Im lặng chính là giải pháp tốt nhất.

*********

Độ nửa tháng sau đó, khi cả nhà đang ngồi ăn cơm trưa thì bất chợt Nhật Lệ kêu đau bụng, kêu như chết cha chết mẹ đến nơi rồi ấy. Gia Hưng lo lắng ngồi phắt dậy chạy đến bên ả.

- Em sao vậy? Sao dạo này hay đau bụng thế?

- Á. Em đau bụng, đau đầu, đau lưng, đau khắp người... Huhu.

Bà nội:

- Làm gì mà đau lắm chỗ thế? Đưa đến phòng khám siêu âm xem sao?

Gia Hưng trả lời:

- Bà nội. Chẳng hiểu sao độ 3 ngày gần đây cô ấy toàn kêu đau như vậy. Cháu có cho đi siêu âm rồi nhưng không ra bệnh.

- Quái Lạ.tự nhiên đau vậy mà không rõ nguyên nhân là sao?

Bà nội vừa dứt lời thì cô ta kêu “ A” một tiếng lớn hơn, hai tay ôm chặt lấy bụng rồi đột nhiên lăn đùng ra ngất. Mọi người giật mình đứng dậy, Gia Hưng hốt hoảng bế Nhật Lệ trên tay rồi đi nhanh về phòng. Cô thấy vậy cũng không thể làm ngơ, lật đật đi theo sau mọi người. Út Liên đứng yên một chỗ, cô cũng mong cô ấy cứ ở yên đó cũng được không lại có người đổ oan cho thì xong. Trước khi đi cô không quên dặn Cúc.

- Trông chừng mợ ba nhá Cúc.

- Dạ. Mợ cứ yên tâm đi.

Gia Hưng đặt Nhật Lệ xuống giường, sắc mặt cô ấy xanh xao trông thấy. Bà nội lập tức sai nhỏ Sún đi gọi thầy lang ở gần nhà, còn bà hai sai người đi tìm bác sỹ Lý. Một lúc sau đó bà Tư cũng trở về, hôm nay nghe đâu bà đi đám hỏi con gái bà bạn ngay cuối thị trấn từ sáng sớm, bà chạy nhanh từ cổng chạy vào, sắc mặt đầy lo lắng, gấp gáp hỏi.

- Sao rồi? Con bé sao rồi?

Bà ba lên tiếng.

- Đang đợi thầy lang với bác sỹ Lý tới thăm khám.

Vừa dứt lời thì từ cổng nhỏ Sún đi cùng ông thầy lang chừng 50 tuổi, ông khoác theo cả hộp gỗ nhỏ trên vai. Mọi người tản ra, thầy lang đặt tay Nhật Lệ lên một cái gối màu vàng rồi bắt mạch, được một lúc thầy đứng dậy lắc đầu thở dài nói.

- Lão phu nhân. Tôi e rằng đứa bé không giữ lại được. Mạch đập yếu lắm, khó mà cứu vãn.

Bà Tư nghe vậy loạng choạng lùi về đằng sau vài bước.- Không đúng. Đang yên đang lành sao lại như vậy được. Ông nhất định phải cứu lấy đứa bé này, đứa bé này phải sống. Ông là thầy lang mà, ông bốc thuốc an thai đi.

- Tôi xin lỗi bà tư. Sức tôi có hạn, không thể cứu vãn nổi với cái thai này có nhịp tim đập quá yếu như vậy.

- Còn bác sỹ Lý nữa. Sao giờ vẫn chưa tới, nếu chưa tới thì đưa con bé tới bệnh viện.

Nhỏ hầu gái của Nhật Lệ run run lên tiếng.

- Bà ơi...máu...máu.

Lão phu nhân:

- Chuẩn bị xe tới bệnh viện.

Bà Tư với Gia Hưng lập tức đưa Nhật Lệ tới viện.

Lần đầu tiên cô để ý thấy bà nội nước mắt lưng tròng, có lẽ bà đang thương cho đứa nhỏ chưa kịp chào đời. Kể ra cũng tội....sau khi chiếc xe đi khỏi thì Út Liên mới xuất hiện. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô ấy mặc dù không biết ánh mắt này có ý gì nhưng chắc chắn không hề bình thường.

Thầy lang bất ngờ lên tiếng làm phá tan bầu không khí căng thẳng.

- Lão phu nhân. Hình như trong căn phòng này có mùi tinh dầu trầm hương.

- Tinh dầu trầm hương sao?

- Dạ. Nếu như tôi không nhầm thì chắc chắn là có ấy ạ. Tinh dầu trầm hương rất kỵ với phụ nữ mang thai 3 tháng đầu.

Bà nội nghe thầy lang nói vậy lên lập tức sai người lục soát căn phòng. Không quá 10 phút thì nhỏ Sún đã tìm được một chai tinh dầu màu đen ngay đầu giường. Chai tinh dầu này rất giống với chai tinh dầu ở phòng cô và Út Liên lúc trước. Út Liên định lên tiếng thì kịp lúc cô vội bắt tay cô ấy lại rồi lắc đầu. Hiện tại trong mắt mọi người Út Liên đang là người bị nghi ngờ số một nên cô không muốn cô ấy lên tiếng trong lúc như này.

Tiễn thầy lang ra về, căn phòng lúc này chỉ còn có cô, út Liên và mẹ hai.

Út Liên lên tiếng.

- Mẹ hai, chị dâu...em không có làm gì cô ấy. Gần đây em nghĩ thông suốt hơn nhiều rồi, hai người nhất định phải tin ạ.

Nụ cười nhẹ nắm lấy bàn tay xương xương của Út Liên rồi nói.

- Yên tâm. Tôi tin thím.

Bà hai cũng cười nhẹ đáp.

- Mẹ hai cũng tin con.

Út Liên rưng rưng nước mắt vì xúc động.

*******

Một giờ sau đó Gia Hưng gọi điện về nhà thông báo đứa bé đã không giữ lại được, vừa kết thúc cuộc gọi thì đã thấy bóng dáng bà Tư xuất hiện từ cổng đi vào. Bà không mảy may nói một lời mà đi thẳng lên phòng.

Về nguyên nhân khiến Nhật Lệ sẩy thai mọi người cũng ngưng bàn tán cho đến ngày cô ấy xuất viện trở về. Từ lúc sẩy thai, cô ấy thường xuyên làm loạn, có những lúc một sống hai chết đổ tội cho Út Liên làm hại mình và con. Gia Hưng phải luôn bên cạnh cô ấy trấn an tinh thần, thậm chí không giám rời mắt khỏi một phút.

- Anh Ơi.. đêm qua em nằm mơ thấy con mình về báo mộng. Nó nói nó chết oan anh ơi... nhất định là có người rắp tâm hại con mình.

- Em lại suy nghĩ nhiều rồi. Làm gì có ai độc ác như vậy.

- Có đó. Vợ cả của anh không ít lần muốn hại em rồi.

- Thôi nào.

- Đến giờ này anh còn bênh chị ta... con của em...huhu... em phải đi tìm thầy cầu siêu cho con mình được siêu thoát.

- Haizzz. Dù sao đứa nhỏ vẫn chưa hình thành mà. Rồi chúng ta lại có những đứa con khác.

- Không. Lần này em không làm cho ra lẽ thì sẽ còn có lần sau. Anh giúp em gọi thầy tới đi, ở bên làng em có một bà thầy nổi tiếng lắm. Anh thưa chuyện với bà nội giúp em để em yên lòng.

Gia Hưng chần chừ rồi gật đầu.

- Được rồi. Anh sẽ thưa chuyện với bà nội.

Nhật Lệ mỉm cười tựa đầu vào ngực anh.

- Cảm ơn anh....

Sáng sớm hôm sau, được sự đồng ý của bà nội, Gia Hưng sang làng bên mời thầy bà từ rất sớm.

Vừa bước chân tới căn nhà, thầy bà đã lắc đầu thở dài.

- Căn nhà này chứa nhiều oan khí quá.

Bà nội thực ra trước giờ vốn là người có máu mê tín, lại cũng từng nghe danh vị thầy bà này nên liền nói.

- Oan khí là sao? Thầy giải thích thêm được không?

- Tôi nhìn thấy có linh hồn trẻ em đang đi theo cô gái kia ( chỉ tay về phía Nhật Lệ)

Mọi người nheo mắt nhìn nhau. Thầy bà nói tiếp.

- Tôi đọc được suy nghĩ linh hồn hài nhi ấy. Nó nói nó hận người không cho nó lên người. Nó nói nó bị người ta yểm bùa.

- Yểm bùa sao? ( bà nội nghi ngờ hỏi lại)

- Nếu lão phu nhân không tin thì có thể cho người lục soát các căn phòng sẽ rõ ạ.

Bà nội trầm ngâm suy nghĩ rồi lên tiếng.

- Đi lục soát từng phòng các bà, các mợ và cả phòng người làm nữa. Chuyện bùa ngải phải làm cho đến nơi đến chốn, không thể để trong nhà ai cũng có thể tác oai tác quái.

Triệu tập người làm, tất cả mọi người mỗi người chạy vô một phòng.

Rồi đột nhiên nhỏ Sún chạy từ tầng 3 đi xuống kêu.

- Lão phu nhân. Con tìm được thứ này trong phòng mợ cả.

Chương 45

Mọi người tròn xoe mắt quay qua nhìn chiếc hộp màu đỏ thẫm trên tay nhỏ Sún.

Bà Tư vội vàng chạy tới chộp lấy chiếc hộp rồi mở nó ra. Bên trong là hình nộm người có ghi bát tự của Nhật Lệ, giữa bụng hình nộm là 9 chiếc kim châm. Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô, cô há hốc mồm kinh ngạc. Cha mẹ ơi, từ bé đến giờ cô mới thấy hình nộm người, nó lại được tìm thấy trong phòng mình mới ghê. Chưa kịp lên tiếng thì bà Tư đã xông tới dơ thẳng chiếc hộp vào mặt cô mà mắng nhiếc.

- Chứng cớ rành rành cô còn gì để nói nữa không? Tôi không ngờ tâm địa cô lại độc ác tới vậy. Thứ quỷ đội lốt người.

Bà hai thấy vậy liền chạy tới kéo tay bà tư xuống.

- bình tĩnh không kẻo đập vào mặt con bé.

- Có phải cháu chị đâu mà chị xót. Phải rồi, chị sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác mất đi đứa cháu nội nó như nào.

- Cô?

Bà nội.

- Bà Tư.bây để con bé nói xem thế nào đã.

- Mẹ. Chuyện rõ như vậy còn nói gì nữa. Diệu Anh chính là người hại Nhật Lệ.

- Mọi chuyện chưa rõ ràng đừng xồn xồn lên thế.

Bà Tư ấm ức im lặng, Nhật Lệ đột nhiên gào lớn.

- Chị dâu cả. Trước giờ tôi với chị không thù không oán, tại sao chị lại hại con tôi. Chị độc ác vừa thôi chứ. Tôi đẻ con cũng đau ảnh hưởng tới chị, hay là chị sợ sau này con chị mất một phần gia tài. Ôi con ơi... con ra đi oan uổng quá...

Bà nội quát lớn hơn.

- Ta nói chúng bay im miệng lại rồi mọi chuyện sẽ được giải quyết.

Vú Tám:

- Lão phu nhân nói phải đấy. Chuyện này không thể do mợ cả gây ra được. Chí ít mọi người cũng phải để mợ lên tiếng chứ.

Bà Tư:

- Mọi người xem kìa. Đi hại người mà mặt còn bình thản thế kia.

Bà nội quay qua nhìn cô rồi nói.

- Diệu Anh. Con định giải thích sao về chuyện này. Mọi người trong nhà đã từng rất tin tưởng con, đừng để mọi người thất vọng. Nếu chuyện này đúng thật là do con làm, ta nhất định sẽ xử theo gia pháp.

- Thưa bà nội. Hình nộm này không phải con làm thì tất nhiên con sẽ không bao giờ nhận. Tuy nhiên không phải hình nộm từ trên trời rơi xuống phòng con được.

- Con nói không phải do con làm, vậy con có cách nào chứng minh?

- Cách chứng minh tất nhiên là con sẽ có ạ. Chẳng có ai chịu được tiếng oan cho mình. Nhưng trước khi chứng minh con muốn nói đôi lời với thím Nhật Lệ.

Nhật Lệ nét mặt có chút thay đổi khi thấy cô tới gần. Ả nhanh chóng nói.

- Chị định làm gì nữa?

- Theo thím. Trước mặt mọi người thì tôi có thể làm gì được?

- Tránh xa tôi ra... đồ ác quỷ!

- Thím chắc hình nộm này là do tôi làm chứ?

Nhật Lệ lắp bắp.

- Chứng cớ rõ ràng vậy còn gì.

Bà Tư xông tới đẩy cô ra xa khỏi người Nhật Lệ khiến cô loạng choạng. Từ đằng sau Gia Minh khuôn mặt lạnh lùng đỡ lấy eo cô. Bà nội nhìn cô mà tim muốn rớt ra khỏi lồng ngực cho tới lúc Gia Minh xuất hiện. Ánh mắt giận dữ của anh càn quét từ bà tư tới Nhật Lệ một lượt khiến ai nấy ít nhiều cũng mất vài phần hồn phách. Vừa nãy chứng kiến bà tư dám lao tới đẩy vợ của anh, anh chẳng nề hà gì nữa, lập tức đưa ngón tay trỏ chỉ thẳng mặt bà tư, hai con mắt đỏ long sòng sọc nói:

- Ai cho phép bà động tới cô ấy. Tôi nói cho bà hay, một cộng lông chân của cô ấy bà cũng ông có quyền.

- Gia.. Gia Minh ( bà tư lắp bắp)

- Gia Minh... con bình tĩnh ( bà nội nói)

- Bà nội. Cháu đã từng nói, trong nhà này chuyện đàn bà tranh đấu cháu vốn không quan tâm. Nhưng một khi ai đã động vào vợ cháu, cháu nhất định sẽ không nhân từ.

Bà nội hiểu tính Gia Minh, một khi đứa cháu này của bà đã nổi giận thì bầu trời có sụp xuống cũng không ngăn cản được. Thằng nhỏ này rất giống với chồng bà ngày trẻ, ông sinh được 2 người con trai nhưng chẳng một ai giống ông cho tới khi Gia Minh có mặt trên đời. Nhật Lệ trong lòng run sợ nhưng vẫn thản nhiên lên tiếng.

- Anh cả. Vậy cho em hỏi chị dâu giải thích sao về hình nộm trên phòng của chị ấy. Anh chị làm sao mà hiểu được cảm giác của vợ chồng em.

Gia Hưng nhíu mày kéo tay ả, ả liền nói.

- Anh phải để em tìm lại công bằng cho con mình.

Gia Minh định lên tiếng thì cô nắm lấy tay anh rồi lắc đầu nói.

- Gia Minh. Chuyện này hãy để em nói.

Anh nhìn cô rồi gật nhẹ đầu một cái.

Cô tiến tới lấy chiếc hộp đựng hình nộm đi thẳng ra chỗ bà thầy, chầm chậm hỏi.

- Thầy nói thầy nhìn thấy oan hồn hài nhi nói bị chết oan, bị yểm bùa đúng không ạ?

- Phải.

- Vậy bao nhiêu tiền cho câu nói này?

Bà thầy nhíu mày hỏi lại.

- Sao cơ?

- Ý cháu là người ta đã trả bao tiền cho câu nói này ạ?

- a di đà Phật. Tôi thật không thể ngờ được một người làm việc xấu xong lại có thể thản nhiên như không vậy được. Lão phu nhân, hôm nay tôi được người của nhà bà tới mời về giúp chứ không phải tự nhiên tôi tìm tới.cháu dâu bà hỏi vậy há chẳng phải đang xúc phạm tôi, ý nói tôi là thầy rởm. Tôi như thế nào thì người trong làng và ngoài làng đều biết.

- Diệu Anh.đừng có mà nói linh tinh. Mau xin lỗi bà thầy đi ( bà nội khó chịu nói)

- Bà nội. Theo như cháu được biết bà thầy có họ hàng rất gần với nhà Nhật Lệ. Đúng là bà thầy rất nổi tiếng nhưng cái tâm cái đức ở đâu mà trong khi miệng niệm nam mô nhưng bụng bồ dao găm.

Bà thầy thay đổi sắc mặt, nổi giận đùng đùng nói.
- Vô phúc... thật vô phúc mới có đứa dâu như này trong nhà.

Bà nội nghe bà thầy nói nhà mình vô phúc, sắc mặt nổi giận không kém.

- Này bà thầy. Bà nói nhà ai vô phúc, bà về mà xem lại phúc 70 đời nhà bà đã bằng một đời nhà tôi hay chưa?

- Lão phu nhân. Tôi....ý tôi....

- Bà nội. Thực ra con cũng muốn cho Nhật Lệ một cơ hội nhưng mà xem chừng thím ấy vẫn còn rất già mồm và không biết mình sai. Mọi chuyện như nào cháu xin mọi người lên phòng cháu sẽ rõ. Còn về phía bà thầy, sau khi mọi chuyện đã rõ con muốn mang bà thầy trình lên phía công an về cái tội lừa đảo.

Thấy lời cô nói chắc như đinh đóng cột khiến những người có liên quan tới vụ yểm bùa ít nhiều lo sợ. Trong lúc này cô khẽ quét nhìn mọi người một lượt, bất chợt cô thấy ánh mắt của An Nhã hoảng hốt rất giống với Nhật Lệ. Bà Tư lúc này miệng im thin thít.

- Nếu Diệu Anh đã nói vậy rồi thì mọi người cứ lên phòng một chuyến ( bà nội nói)

Bà Tư định lui đi nhưng khi thấy Gia Minh đang liếc mắt nhìn mình nên đành ngậm ngùi bước tiếp. Vừa bước chân vào phòng thì bất ngờ Nhật Lệ lăn đùng ra ngất. Cô nhìn ả, khẽ nhếch môi cười nhạt.

- Chú ba. Thím ba ngất đúng lúc thật ấy. Sao tôi thấy thím ấy hay ngất vậy, chú nên cho thím ấy đi kiểm tra lại tim đi nhé. Biết đâu yếu tim á.

- Chắc do nhà em sức khỏe vẫn còn yếu thôi chị dâu.

- Việc chứng minh này rất quan trọng với tôi vì nó là danh dự của tôi nên không thể thiếu mặt thím ấy. Hay là bây giờ thế này, tôi bảo nhỏ Cúc xách chậu nước suối lạnh dội vào người thím ấy cho tỉnh lại.

Bà hai:

- Ý kiến hay đó.

Út Liên:

- Đúng rồi á. Em xem phim thấy người nào mà bị ngất, người ta dội cho xô nước lạnh thì tỉnh thôi rồi.

Út Liên vừa dứt lời thì bất ngờ Nhật Lệ mở mắt ra, còn cố tình nói giọng yếu ớt cứ như mình vừa bị ngất thật.

- Gia Hưng....

- Em tỉnh rồi à?

- Ơ thế thím tỉnh rồi à? Tỉnh rồi thì dậy xem cho hết màn kịch.

Cô và anh nhìn nhau gật đầu một cái. Màn hình ti vi sáng lên là những đoạn camera.

- Bà nội. Trong phòng có camera, muốn biết ai làm ra hình nộm này thì chỉ cần mở camera là biết.

Đột nhiên Nhật Lệ lên tiếng khiến ai cũng phải ngoái lại nhìn.

- Chẳng phải chị nói phòng không có camera mà.

- Tôi nói với thím à?

- Hôm bữa chị nói với nhỏ Cúc ở đoạn hồ sen ấy.

Nhật Lệ dứt lời mới chợt nhận ra mình lỡ lời rồi, vừa vặn lọt hố.

- Đúng. Là tôi nói phòng không có camera, nhưng đó là chuyện của chục ngày trước, còn bây giờ đã khác rồi. Từ lúc có người nén bỏ tinh dầu trầm hương vào phòng của tôi, tôi thiết nghĩ tại sao không thể giả vờ phối hợp cho đến khi màn kịch hạ màn.

- Diệu anh? Con nói có người bỏ tinh dầu trầm hương vô phòng?

- Dạ bà nội. Khi đó chưa có chứng cớ gì nên con không thể quy chụp tội cho ai cả. Con đã thưa lại chuyện đó với anh Gia Minh nên anh ấy đã âm thầm lắp đặt camera vào một góc phòng.

Bà thầy run run lùi đi thì Gia Minh ngăn lại.

- Bà đứng yên đó.

Bà thầy bất ngờ quỳ sụp xuống, hai tay chắp lại vào nhau, hoảng sợ nói.- Cậu cả... tôi... tôi không biết gì hết.

- Mọi chuyện mới vừa bắt đầu thôi mà. Đã xem mở màn thì cũng phải xem nốt phần kết chứ bà thầy.

Đoạn hình ảnh trên camera 3 ngày trước hiện rõ mồn một hầu gái của Nhật Lệ đem bỏ chiếc hộp hình nộm vô phòng.

Hầu gái của ả tối sẩm mặt mày quỳ xuống.

- Lão phu nhân, cậu cả, mợ cả... mọi người tha cho con. Chuyện này con bị ép buộc thôi ạ.

- Vậy là ai đã ép buộc cô ( cô hỏi)

- Dạ..dạ thưa mợ cả... là..là mợ Liên ạ.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Út Liên một lần nữa. Khuôn mặt Út Liên biến sắc, trở nên mất bình tĩnh.

- Con ranh này... mày đừng nói láo, tao sai mày hồi nào.

Hầu gái vừa run run vừa nói.

- Là mợ sai con mà, mợ nói con bỏ vô phòng mợ cả. Mợ đừng như vậy chứ, mợ định để tội này mình con chịu à?

Út Liên định xông tới chỗ hầu gái thì cô ngăn lại.

- Chị dâu... em không có..

- Tôi hiểu mà.

Gia Hưng bất ngờ lên tiếng.

- Bà nội, anh cả, chị dâu... xin mọi người rộng lòng tha thứ cho vợ em lần này. Nể tình cô ấy đang mang bầu.

Út Liên nghe Gia Hưng nói vậy liền rơi nước mắt.

- Anh nghĩ là tôi làm hả Gia Hưng?

- Nếu em có dại dột thì cũng xin mọi người một câu. Đừng cố chấp nữa.

- Ở với nhau từng đấy năm, tôi tưởng anh hiểu tôi hoá ra anh lại chẳng hiểu gì.

Gia Hưng định lên tiếng thì Gia Minh cắt lời.

- Chú ba. Nói vậy đủ rồi.

Sau đó Gia Minh nói lớn.

- Thằng Sửu. Mày lôi con nhỏ này ra sát muối ớt vào mồm nó cho tao.

Hầu gái dập đầu xuống đất

- Cậu ơi con lạy cậu.. cậu ơi con biết lỗi rồi.

- Mày nói mày biết lỗi rồi. Thế mày đã biết tội của mày là gì chưa?

- Con thề lần sau có cho con ăn gan hùm con cũng không dám hại mợ nữa ạ.

- Tội có mày là cái tội ăn điêu nói hớt. Mày nghĩ người như mày còn để có lần sau.

- Cậu... cậu ơi... con không dám đâu ạ.

Thằng Sửu với một người nữa lôi hai cánh tay hầu gái dậy, ả sợ đến nỗi tưởng chừng cắt không ra giọt máu.

- Cậu ơi... con... con xin khai thật ạ.

Gia Minh dơ tay ý nói dừng lại.

- Mày muốn khai gì nữa.

- Con xin thành thật ạ.

Nhật Lệ sợ hãi lên tiếng.

- Nhỏ kia... mày đừng có mà nói linh tinh.

- Mợ... tôi không muốn ăn muối ớt, tôi sợ cay.

- Bẩm cậu cả. Người sai con chính là mợ Nhật Lệ ạ. con đã bị đồng tiền che mù mắt, không biết trời cao đất dày, không biết núi Thái Sơn trước mặt. Mợ Nhật Lệ đánh vào tâm lý cần tiền của con vì mợ ấy biết mẹ con dưới quê đang bệnh nặng ạ.

- Con kia tao phải giết mày... mày dám nói điêu nói hớt cho tao à ( Nhật Lệ vừa gào vừa xông tới.

- Còn không tóm nó lại ( Gia Minh nói)

Hai người tới giữ ả, ả vừa gào vừa dãy dụa.

- Thả tao ra.. chúng mày biết tao là mợ ba Trần Gia đó.

Bà nội đứng gần đó, bất ngờ giáng mạnh một bạt tai lên má ả.

- Cô còn dám nói mình là mợ cả Trần Gia? Trần Gia chúng tôi không có thứ đàn bà độc ác và trắng trợn như cô.

- Bà nội... cháu...

- Lôi nó xuống phòng chờ giải quyết ( Gia Minh nói)

Ả được lôi xuống phòng, mặc ả gào thét thảm thiết nhưng nét mặt Gia Minh không hề thay đổi. Gia Hưng lúc này cũng không dám nói thêm câu gì.

Sau đó đến lượt bà thầy, khỏi nói bà ta run lên không khác gì cầy sấy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau