LÀM DÂU NHÀ GIÀU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Làm dâu nhà giàu - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Cô ngây người ra một lát rồi nhanh chóng mồm năm miệng mười đáp.

- Xúy! Ai đã nói đẻ cho anh đâu mà đòi đẻ.

- Không đẻ đúng không? Nếu không đẻ thì lên gặp bà nội nói chuyện.

- Anh???

Gia Minh bật cười rồi lắc đầu bước vào trong xe. Cô quay trở lại phòng, vừa đi vừa nghĩ thầm.

- Đẻ..không đẻ..đẻ.. không đẻ...

******

Từ rất sớm, tin tức về hai người đã lan tràn khắp mặt báo và báo mạng, bài viết về hai người được nhận rất nhiều ý kiến tích cực, đặc biệt là hình ảnh của hai người đều

được nhận rất nhiều lời khen có cánh của mọi người, ngoại trừ một số người là fan cứng của Trân Trân.

- Hoá ra vợ Trần tổng đẹp không như chúng ta nghĩ.

- Hai người đẹp đôi thật ấy, nhìn kỹ cô ấy còn đẹp hơn cả Trân Trân.

- Hoá ra hình ảnh của Trần tổng và Trân Trân đều là giả. Liệu có phải do Trân Trân làm không nhỉ? Nhìn ánh mắt Trân Trân mà xem, vẫn còn si tình chồng người ta lắm.

Ngồi đọc từng bình luận nhận xét mà cô cười không ngậm được mồm, thấy rung rinh vui sướng vô cùng.

- Không biết cô ấy là thiên kim đại tiểu thư nhà ai nhỉ?

Đọc tới đây nụ cười cô dần khép lại, cô thấy lo lắng, lo nếu một ngày thân phận thực sự của cô bị bại lộ, điều cô sợ không phải là không được sống trong ngôi biệt thự rộng lớn hay không được ăn sung mặc sướng.. điều cô sợ nhất chính là... sẽ phải rời xa anh và anh sẽ không chấp nhận cô nữa...

^*****

Tập đoàn Trần Gia.

Từ tầng một tới tầng thứ 48, các nhân viên đều xúm lại xem tin tức hot nhất sáng nay.

- Eo ôi. Lần đầu thấy ánh mắt Trần tổng lại dịu dàng như vậy ( cô nhân viên A nói)

- Lại còn cười nữa này ( cô nhân viên B nói)

- Đẹp hút hồn người khác thế này thì ai mà chịu cho nổi ( cô nhân viên C nói)

- Tém tém lại đi mấy má ơi. Trần tổng có vợ rồi đó, vợ người ta lại đẹp hết phần thiên hạ nữa. Các cô ước Trần tổng liếc mắt nhìn mình cũng chưa đến lượt đó đâu.

- Trần tổng.. Trần tổng tới rồi kìa..

Anh từ sảnh chính đi vào, lịch lãm trong bộ vest màu xanh than, mái tóc vuốt keo gọn gàng càng làm rõ vầng trán rộng anh khí. Thấy anh, mọi ánh mắt đều đổ dồn rồi sau đó nhanh chóng không dám nhìn lâu mà quay trở về công việc với tâm trạng đầy tiếc nuối.

- Trần tổng... anh muốn uống gì ạ?

Anh liếc mắt nhìn cô gái trước mắt, lạnh lùng đáp.

- Nhân viên mới à?

- Dạ. Em mới đến công ty làm, có gì sai xót mong anh chỉ bảo thêm.

- Làm việc với tôi là tuyệt đối không được sai xót. Hiểu chứ?

- Dạ hiểu.

- Pha cho tôi cốc cafe đặc.

- Dạ sếp!

Ngồi vào bàn làm việc, một tập hồ sơ đã được xếp gọn ngay ngắn trên bàn.

Trợ lý của anh nói.

- Đây là những hợp đồng dự án của các công ty gửi tới,họ nói mong anh xem xét.

- Cậu xem qua chưa?

- Chưa có lệnh chưa giám động đến.

- Mà phải rồi, chuyện lần trước cậu nói, tôi đã hoàn thành.

Nói rồi trợ lý đặt chiếc điện thoại xuống bàn, trong đó là video của bác sỹ chuyên điều trị cho Gia Long.

- Bác sỹ Bạch... tôi muốn hỏi ông về bệnh tình của cậu hai Gia Long.

- Cậu là??

- Tôi là trợ lý của cậu cả Gia Minh!

- Bệnh tình của cậu hai vẫn thế, chưa có tiến triển gì cả.

- Thật chứ?

- Thật.

- Tôi lại đang thấy hình như ông đang nói dối.- Cậu đừng nói linh tinh.

- Tôi nói linh tinh hay ông nói linh tinh?

- Tôi bận rồi.. tôi xin phép!

- Con gái ông nghe nói đang du học ở một trường danh giá bên Mỹ. Cậu cả của chúng tôi gửi lời hỏi thăm tới ông, không biết ông có muốn con gái mình yên ổn học tiếp hay không? Chắc ông nghe nhiều về danh tiếng cậu cả Trần Gia rồi chứ, lạnh lùng và tàn nhẫn hơn ông nghĩ đấy. Những chuyện cậu ấy nghĩ tới không phải là cậu ấy không biết mà là cậu ấy chỉ muốn xác nhận lại thôi.

- Tôi...

- Cậu ấy chỉ muốn xác nhận bệnh tình của em trai cậu ấy xem ổn thôi chưa mà...

- Tôi nói ra liệu các người có để yên cho con gái tôi không?

- Tôi đảm bảo!

- Đã ổn!

- Được rồi. Nhớ giữ bí mật về cuộc gặp của chúng ta ngày hôm nay.

Đoạn video kết thúc, Gia Minh không tỏ ra ngạc nhiên mà nét mặt rất thản nhiên rồi nhếch môi cười nhạt.

- Quả nhiên không nằm sai dự đoán. Hắn ta đã bắt đầu hoạt động. Thằng nhóc này không hổ danh là em trai tôi.

- Cậu có nghĩ bản thiết kế vừa rồi là do cậu hai đánh cắp đưa cho công ty đối thủ không?

- Không... cậu nghĩ đầu óc thằng đó nó đơn giản vậy à? Nó còn làm những việc lớn hơn cậu tưởng đó.

- Vậy bản thiết kế đó là ai làm?

- Tạm thời nói chuyện này sau. Trước mắt tuyệt đối không được đánh rắn động cỏ.

Xong rồi, ra ngoài đi.

Trợ lý của anh bước tới cửa thì Gia Hưng đi vào nộp bản báo cáo.

- Anh cả..báo cáo công trình em đã hoàn thành.

- Ừ. Để đó là được.

Thấy Gia Hưng còn chần chừ, anh ngẩng mặt lên hỏi.

- Còn chuyện gì nữa sao?

- Đến bây giờ vẫn chưa nhận được quyết định của anh về việc người đại diện hình ảnh thương hiệu của công ty. Có rất nhiều cổ đông muốn anh sớm đưa ra quyết định.

- Ừ. Tôi sẽ xem xét sau.

- Vậy em xin phép đi làm việc của mình.

Anh gật đầu.
Sau khi Gia Hưng đi khỏi, anh mới bắt đầu lôi điện thoại ra mở tin tức buổi sáng, sớm biết hình ảnh của mình và cô tối qua sẽ là tin tức hot nhưng không ngờ mức phủ sóng nhiều hơn anh tưởng, đây cũng là lần đầu tiên anh bấm vào bình luận đọc từng nhận xét của mọi người. Quả không tồi, sắc đẹp của cô đều được mọi người hết lời khen ngợi. Chợt anh dừng lại suy nghĩ “ phải rồi, người đại diện hình ảnh “

******

Buổi chiều trời nắng nhẹ, gió mát, nghe mọi người kể ở làng bên có hội chợ lớn, cô liền đi tìm bà nội xin phép bà cho cô và Cúc đi sang bên đó, vừa dạo chơi vừa tham quan cho biết đây biết đó. Ban đầu bà nội cũng chần chừ nhưng nghĩ lại cũng nên để cô đi một lần cho biết, tiện thể đến nhà thầy lang bắt mạch.

- Thôi được rồi. Nếu cháu muốn đi thì ta cho phép. Nhưng phải để mẹ hai đi cùng cháu, nhà thầy lang gần đó, tiện vào bắt mạch luôn.

- Bắt mạch ấy ạ?

Cô định nói thêm thì thấy Cúc nháy mắt với cô nên cô cũng không hỏi thêm nữa, chỉ dạ vâng cho qua chuyện. Tầm này gì cũng được, miễn là được đi hội chợ là vui rồi.

Bước ra tới cửa thì cô gặp Ân Dib đi vào, hôm nay ả ăn phải bả hay sao mà cười tươi với cô như hoa nở. Cô phải ngước mắt nhìn lên trời cao xem có chuẩn bị có hiện hiện tượng mưa giông hay tố lốc nào không.

- Chị dâu. Chị nhìn gì vậy?

- À không. Cô út tới gặp bà nội à, bà bên trong đó. Cô vào đi nhé.

- Chị đi xem hội làng à?

- Sao cô biết.

- À. Em đoán vậy thôi. Chị đi cẩn thận nha chị.

Con nhỏ này hôm nay tốt lạ thường, lại còn dặn cô đi cẩn thận nữa chứ. Thật không thể tin nổi.

- Vậy tôi đi nha.

- Dạ chị.

Cô rời đi khỏi, Ân Di liền thay đổi sắc mặt trở nên khó coi hơn.

*****

làng nhà chồng cô là Giang Nam, sang làng bên là Giang Châu, hai làng nếu đi đường tắt nhanh nhất là mất 15 phút đi thuyền qua sông, còn nếu đi đường trục chính thì phải mất một đoạn đường khá là xa. Cô với bé Cúc ngồi chung một thuyền, mẹ hai ngồi một thuyền. Hôm nay cô mới có dịp ngắm nhìn thật kỹ toàn cảnh non sông nước biếc, quả nhiên mọi thứ ở đây không làm cô thất vọng. Trên trời là những áng mây xanh trôi lững lờ, bên dưới là một dòng sông trải dài xanh vắt, xung quanh là những hàng cây, khóm hoa nở rộ. Cô chưa từng nghĩ đất nước này còn có một nơi đẹp như tiên cảnh vậy. Cô muốn đứng lên và hét thật to cho thỏa niềm thích thú.

Mẹ hai ở thuyền bên cạnh lên tiếng.

- Diệu Anh! Cẩn thận con, ngồi yên không ngã lộn xuống sông đó. Sông này rất sâu.

- Dạ. Nhưng mà con háo hức quá mẹ hai.

- Xem con bé này kìa. Cứ như lần đầu tiên đi xem hội ấy.

Mẹ hai vừa dứt lời thì cô loạng choạng lùi lại đằng sau, xuýt chút nữa là té xuống sông, may mà có bé Cúc giữ kịp khiến mọi người được phen đứng tim. Đặc biệt là cô, sắc mặt giống như ai đó cướp mất linh hồn, cô sợ không phải sợ bị té xuống sông mà không biết bơi, sợ ở đây chính là cô bị ám ảnh khuôn mặt trắng bệnh dưới sông. Đây đâu phải lần đầu cô nhìn thấy, lần hai luôn rồi, kể từ hôm lễ hội đèn hoa đăng cho đến nay, thỉnh thoảng cô vẫn nằm mơ lại, một cơn ác mộng thật dài.

- Mợ.. mợ không sao chứ? ( cúc hỏi)

Cô bần thần lắc đầu.

- Không sao. Cảm ơn Cúc nha.

- Mợ ngồi yên đó kẻo ngã nhá. Chắc mợ đi thuyền chưa quen ấy.

- Ừ. Mợ biết rồi.

Chưa kịp định thần lại thì chiếc thuyền đã cập bến. Giang Nam là những ngôi biệt thự san sát nhau thì Giang Châu là những ngôi nhà rợp mái đỏ. Bước chân vào trong làng, cảm thấy bình yên đến lạ. Mọi thứ cổ kính như đưa cô về mấy chục năm trước, cách ăn mặc của người dân cũng khác biệt, còn có cả những xe ngựa gỗ qua lại. Hai ven đường là những gánh hàng rong, nhiều nhất là các cửa hàng bán vải với đồ trang sức.

- Ý. Còn có cả kẹo hồ lô nữa kìa Cúc.

- Mợ muốn ăn thử không ạ?

- Có chứ.

- Vậy để con chạy qua mua.

Cúc vừa đi khỏi thì từ đâu có một ông lão tóc bạc trắng đi tới đập vào vai cô.

- Cô gái.. hữu duyên ta muốn đôi lời gửi tới cô

- Dạ. Ông là thầy bói ạ?

- Dạo gần đây cô có mất ngủ không? Ta thấy khí sắc cô không tốt.

- Cũng có một chút ạ.

- Ta thấy vận hạn năm nay của cô đen lắm ấy. Nhà cô có xảy ra tang tóc gì không?

Nghe tới đây cô thầm nghĩ ông lão này chắc nói bậy rồi.

Ông lão nói tiếp.

- Nói chung năm nay là năm cực hạn với cô. Gia đình xảy ra tang tóc, cẩn thận lại còn trùng tang. Số cô dính phải thị phi, dễ bị người khác âm mưu hãm hại, coi chừng bùa ngải nữa dễ sinh ảo giác.

Chương 27

Mấy lời này, cô cảm giác giống như mấy ông bà thầy bói bịp bợm dưới quê cô, chuyên đi nói quá mọi chuyện để khiến người nghe hoảng sợ, ắt phải bỏ tiền giải hạn. Cô không tin, ông lão này nhìn mặt mũi phúc hậu mà sao lại đi nói những lời khó nghe như vậy, con cháu đâu mà để tuổi này rồi còn đi lừa người. Từ đầu đến cuối, cô coi đó là lời nói nhảm. Cô nhớ ngày cô còn nhỏ, mẹ cô cũng chỉ vì tin vào những lời đe doạ của bà thầy bói dởm mà mở một khoá lễ giải hạn mấy chục triệu khiến gia đình cô hồi đó đã thiếu lại càng thiếu. Bà ấy còn hứa làm lễ xong sẽ khiến nhà cô trở nên giàu có, ai ngờ mười mấy năm trôi qua mà vẫn vậy. Sau hồi bà ấy cũng mất tích và không để lại chút dấu vết giống như bốc hơi trong không khí. Thấy ánh mắt nghi hoặc của cô, ông lão nói tiếp.

- Cô không tin à?

Cô lắc đầu.

- Tôi biết cô sẽ cảm thấy không tin là đúng, vì đâu ai muốn nghe những lời lẽ không mấy tốt đẹp này. Thôi được rồi, không tin cũng được, không có sao. Mai mốt hạn đến thì hãy nhớ đến ông già này ( nói rồi ông đưa cho cô một mẩu giấy, trên giấy viết là địa chỉ nhà của ai đó, còn có cả số điện thoại)

- Đây là địa chỉ mà ta ở. Nếu cần hãy đến tìm, không cần thì càng tốt. Hữu duyên!

Dứt lời ông lão quay mặt bước đi hoà vào dòng người đông đúc.

Cô định bụng sẽ vứt bỏ tờ giấy này vào sọt rác, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lại không đành lòng nên gấp gọn lại bỏ vào túi áo.

Cô đưa mắt nhìn bé Cúc với mẹ hai, mẹ hai nói đi có chút việc mà nãy giờ chưa quay lại. Còn nhỏ Cúc nữa, mua được xiên kẹo hồ lô mà như đi Tây thiên lấy kinh, mãi chẳng thấy đâu.

Từ đằng sau một bàn tay đập vào vai cô khiến cô giật mình quay lại, là người quen dưới quê, người không xa lạ với cô.

- Nô! Anh Nô!

Anh Nô là người giúp việc cùng cô ở nhà bà chủ Đường, nhưng hôm nay sao lại có mặt ở đất Giang Châu thế này.

- Nụ.. đúng là cô rồi, tôi vừa còn sợ mình nhận nhầm. Mới tháng không gặp thôi mà cô trông đẹp gái quá.

- Anh Nô. Sao anh lại ở đây?

- Tôi lên trên này được nửa tháng nay rồi. Từ ngày cô nghỉ việc ở nhà bà chủ Đường được tuần là tôi cũng nghỉ luôn.

- Sao anh nghỉ. Bà chủ đuổi anh à?

- Không có. Chỉ là trước làm việc ở đó còn được thấy thấp thoáng bóng dáng của cô. Cô đi rồi, lấy chồng giàu rồi nên tôi cũng chẳng còn tâm trí mà làm tiếp nữa.

Thực ra cô biết Nô từng thích mình, anh đã giúp đỡ cô rất nhiều trong công việc. Chỉ là hồi đó cô đơn giản coi anh như là người anh trai mà thôi. Nô rất tốt, cũng rất đẹp trai và đặc biệt rất chịu khó. Cô gượng cười lảng tránh sang chuyện khác.

- Vậy anh lên đây thì anh làm gì? Thuê nhà trọ ở à?

- tôi muốn làm việc bên Giang Nam nhưng đây bên đó đắt đỏ nên mướn phòng cũng giá cao. Bên này tôi có một bà con xa nên người ta cho ở nhờ, còn tìm việc giúp tôi nữa.

- Vậy giờ anh làm gì?

- Tôi bán trái cây kìa. Cô nhìn bên này, tiệm trái cây này là của tôi đó. Trộm vía làng này tuy thế thôi nhưng người dân còn chịu chi hơn dưới quê mình. Mà trái cây tôi bán không có thuốc gì đâu, lát cô về thì cầm theo ít, trái cây sạch nên không có sợ.

- Thôi không cần đâu. Anh để đó mà bán.

Nô mặt buồn xuống.

- Hay lấy chồng giàu rồi không ăn mấy thứ này nữa.

- Tôi không có ý đó mà.

- Vậy lấy ít cho tôi vui..Một chút quà thôi mà.

Cô chần chừ sau hồi gật đầu vì sự nhiệt thành của anh, nếu không nhận sợ anh nghĩ cô chê bai. Nô chạy ra sạp vui vẻ nhặt cho cô mỗi loại trái cây một ít bỏ vào túi bóng.

- Diệu Anh. Con mua trái cây à?

Cô quay qua thì thấy mẹ hai, vẻ mặt cô trở nên lúng túng.

- Mẹ hai.. mẹ xong việc rồi ạ?

- Ừ. Mẹ xong việc rồi.

Bà tiến tới gần hàng trái cây của Nô khiến cô càng run run.

- Là cậu à? Nhận ra tôi không?

- Dạ con nhận ra. Bà vẫn thỉnh thoảng mua trái cây chỗ con.

- Trái cây cậu bán tươi ngon lắm, bụng dạ lão phu nhân nhà tôi kém mà ăn thoải mái không sợ.

- Dạ. Lần sau bà ghé mua ủng hộ con nhá.

- Đây. Hôm nay tôi không ủng hộ thì có con dâu tôi ủng hộ đây rồi.

Nô ngơ ngác chỉ tay về phía cô.

- Đây là con dâu bà ạ?

- Ừ. Con dâu tôi đấy, cậu thấy con bé xinh không?

- Dạ xinh.

Nô cười nhạt đưa bịch trái cây cho cô.

- Của cô nè.

- Hết bao tiền tôi gửi ( bà hai nói)

- Dạ thôi. Để khi khác rồi tính.

- Thế sao được. Tính tiền luôn đi.

- Dạ thôi ạ.

- Ơ hay. Cậu đi buôn chứ phải xin được đâu mà thôi.

Thấy hai người đùn đẩy qua lại, cô liền nói.

- Mẹ hai tôi đưa thì anh cứ nhận đi ạ. Khi khác muốn cho thì cho sau.

- Vậy xin hai mẹ con bà nhá.Cô và mẹ hai rời đi, Nô đứng bần thần nhìn theo “ giá như cô ấy vẫn là Nụ “

Hai người đi lang thang trên con phố, cô vẫn không ngừng suy nghĩ tới Nô. Đã có duyên gặp lại đây rồi thì liệu anh ấy có tiết lộ bí mật của cô hay không. Lúc trước cô nghĩ đơn giản lắm, cô chưa bao giờ sợ bí mật bị phơi bày, cùng lắm là về quê chăn trâu cắt cỏ cùng bố mẹ. Nhưng giờ cô thấy sợ, sợ vì sẽ không được ở cùng anh nữa. Không thể phủ nhận, cô thật sự có cảm giác với anh rồi.

Một lát sau nhỏ Cúc chạy tới sau lưng hai người, trên tay cầm theo 3 xiên kẹo hồ lô.

- Bà hai, mợ cả.. hai người đợi con mới.

- Con nhỏ này. Đi mua có mấy xiên kẹo hồ lô thôi mà mất tích lâu quá.

- Vừa nãy con mải nghe mọi người đồn tai nhau rằng dạo này người dân ven sông hay gặp quỷ nước lắm bà với mợ ạ.

Bà hai bật cười.

- Con bé này. Toàn là tin đồn tào lao, làm gì có con quỷ nào.

- bà hai k tin ạ?

- Không.

- Vậy mợ cả tin không?

Cô suy nghĩ, quả thật cô có nhìn thấy một con ma mặt trắng bệnh, lưỡi dài, mắt lồi xuống đáy sông.

- Mợ.. mợ nghĩ gì vậy?

- À ừ. Mợ cũng không tin.

- Sao con nghe mọi người nói như thật ấy nhỉ.

- Chừng nào nhìn thấy rồi hẵng tin ( bà hai nói)

Hội chợ Giang Châu quả nhiên rất rộng lớn, đầy đủ các mặt hàng như quần áo, trang sức, đồ gia dụng, giày dép, đồ chơi, nói tóm lại không thiếu một mặt hàng gì cả. Từ bé đến giờ nay cô mới có dịp mở mang tầm mắt, tham quan một hội chợ lớn như vậy.

- Diệu anh. Ở quê con có hay có hội chợ như này không?

- Dạ cũng có mẹ hai ạ. Nhưng không lớn như này.

- Ừ. Làng Giang Châu nổi tiếng các hội chợ và bán vải, quần áo, đồ trang sức. Những mặt hàng ở đây đều do người dân tự làm thủ công ấy.

- Họ khéo tay quá mẹ hai ạ. Những chiếc vòng được làm rất khéo léo và tinh tế, không khác gì đồ cao cấp.

- Nếu con thích có thể lựa mua một ít làm kỷ niệm.

- Được không mẹ hai?

- Được chứ. Cái gì con thích đều được hết.

- Dạ. Vậy con không khách sáo nữa.

Cô cười tươi chọn cho mình chiếc lắc tay.

Quanh đi quanh lại chẳng mấy mà đã đến xế chiều, bầu trời cũng dịu hơn rất nhiều. Mẹ hai bắt đầu dẫn cô tới nhà ông thầy lang bắt mạch.

Đứng trước căn nhà ngói đỏ, mẹ hai dặn cô và Cúc đứng ngoài chờ, bà tiến lên gõ cửa nhưng bên trong đã không có tiếng động nào.

- Mẹ hai. Có khi nào thầy đi vắng rồi không ạ
- Chắc vậy rồi. Nhưng mọi lần mẹ đến là được gặp thầy luôn mà.

- Hay để dịp khác rồi đến được không mẹ. Dù sao trời cũng tối rồi, chẳng biết bao giờ ông thầy lang đó về.

Cô vừa dứt lời thì ngoài cổng có tiếng bước chân đi vào.

- Mọi người đến tìm ta à? Vào trong uống nước.

Cô quay lại thì thấy ông lão hồi đầu chiều cô gặp. Hai mắt cô tròn xoe nhìn ông nhưng ông lại ra vẻ chưa từng quen biết cô.

- Thầy Tuy.. hôm nay tôi dẫn con bé tới bắt mạch.

- Vào trong rồi nói.

Căn nhà này là loại một phòng ngủ và một phòng khách, đồ đạc được xếp rất ngăn lắp và gọn gàng. Thầy tuy pha một ấm trà hoa sen rồi mời ba người ngồi xuống chiếc ghế gỗ hình tròn.

- Mọi người uống trà đi.

- Dạ. Thầy cứ để bọn con tự nhiên ạ ( bà hai nói)

Xong hồi thầy Tuy liếc mắt nhìn qua cô rồi lấy một chiếc gối màu vàng đặt lên bàn.

- Cô gái để tay xuống chiếc gối này, tôi bắt mạch cho.

- Dạ tay nào vậy thầy?

- Đặt tay phải.

Cô rụt rè đặt tay lên chiếc gối, chừng 3 phút sau thầy nói.

- Mạch đập hoàn toàn bình thường nhưng hình như cô gái này kinh Nguyệt không đều, nóng trong.

Bà hai hỏi cô.

- Có đúng như lời thầy nói không Diệu anh?

- Dạ đúng ạ.

- Cũng không có gì đáng lo đâu. Uống một chút thuốc điều hoà kinh Nguyệt là được. Nóng trong thì chịu khó ăn nhiều đồ mát, uống thảo dược rất tốt. Còn nữa, chịu khó uống nhiều búp sen cho dễ ngủ.

- Dạ. Con cảm ơn thầy.

Xong hồi thầy có bốc cho cô ít thuốc uống để điều hoà kinh nguyệt. Trời lúc này cũng bắt đầu nhá nhem tối, mọi người xin phép trở về. Trước khi đi, thầy Tuy vẫn không quên nói với cô.

- Nhớ kỹ những lời ta dặn. Trước và sau...

******

Lần trở về, cô không muốn đi qua sông vì cô sợ hình ảnh con quỷ ấy ám lấy tâm trí cô. Sau hồi cô quyết định bắt chiếc xe ôm đi đường trục chính về thị trấn, bà hai thấy vậy có nói Cúc đi cùng cô.

Chiếc xe vừa dừng xuống, từ trong con hẻm nhỏ gần nhà,một chiếc xe không biển số lao thẳng về đằng trước với tốc độ cực nhanh và nguy hiểm. Cô nhanh trí kéo Cúc lùi lại khiến cả hai theo lực mà đập đầu vào tường, lúc đó chỉ cần chậm một xíu thôi là có thể một vụ tai nạn nghiêm trọng xảy ra. Cô run sợ nhưng vẫn cố nhìn chiếc xe trước mặt, người điêu khiển là người đàn ông, hắn dừng xe lại vài giây quay lại nhìn hai người rồi lao thẳng về phía trước.

- Mợ ơi.. mợ không sao chứ ( Cúc run run hỏi)

Một chất lỏng từ trên trán chảy xuống gò má, theo cảm giác cô đưa tay sờ lên, những ngón tay hằn in màu đỏ của máu.

- Mợ ơi.. mợ chảy nhiều máu quá.

- Bình tĩnh. Đỡ mợ về nhà rồi tính tiếp.

Thực ra cô biết máu của mình thuộc dạng khó đông nên cũng không mấy ngạc nhiên, chỉ là trong đầu cô vẫn mộng mị về kẻ gây ra tai nạn khi nãy. Rốt cuộc là cố tình hay vô tình?

Về Trần Gia, vì sợ mọi người lo lắng nên cô đi thẳng lên phòng. Mở cửa phòng đã thấy anh ngay trước mặt, anh nhíu mày nhìn lên trán cô, sắc mặt thay đổi, giọng nói gấp gáp hỏi.

- Trán của cô.. bị sao vậy?

Cô khẽ nhăn mặt lại, vết thương càng lúc càng đau hơn.

- Lấy giúp tôi hộp sơ cứu vết thương.

Anh vội vàng lôi trong tủ ra hộp đồ, lấy bông sát khuẩn thấm nhẹ vết thương rồi dán băng gạt cho cầm máu.

- Sao lại ra nông nỗi này.

- Vừa suýt chút nữa tôi bị xe tông.

Anh dừng động tác lại rồi hỏi.

- Cô có nhớ được biển số không?

- Không có biển số. Người này giống như cố tình tông vào tôi vậy.

Đến đây anh bắt đầu trầm ngâm một lúc rồi cầm áo vest định bước đi thì cô kéo tay lại.

- anh định đi đâu?

- Đi tìm kẻ gây ra tai nạn cho cô.

- Biết ai đâu mà tìm.

- Động vào người phụ nữ của tôi, nó phải chết!

Chương 28

Lần đầu tiên kể từ khi lấy nhau cô mới thấy ánh mắt anh thực sự giận dữ tới vậy, giận dữ là vì cô, là lo cho cô. Một cảm xúc lạ khiến cô vui vui mừng thầm. Sau đó cô chầm chậm nói.

- Tôi biết anh lo cho tôi, nhưng mà bình tĩnh được không. Tôi sợ anh nóng giận sẽ mất khôn ấy.

- Cô nhìn lại trán cô đi, chảy máu thế kia mà còn kêu tôi bình tĩnh. Nếu không tìm ra kẻ đó, là vô tình thì không sao, nếu hắn cố tình thì tất nhiên sẽ còn có lần sau. May mắn không mỉm cười với cô mãi đâu.

- Ai nói may mắn không mỉm cười với tôi. Anh là thần may mắn của tôi đấy, may mắn sẽ không mỉm cười nếu như anh rời xa tôi.

Câu nói này của cô khiến khuôn mặt anh thả lỏng ra chút, khoé môi bất chợt nở ra ánh cười nhẹ. Ánh mắt tinh nghịch của cô thăm dò anh rồi nói.

- Vậy tạm thời bỏ qua chuyện này đã nhá.

- Tạm thời có thể nhưng chưa cho qua được. Tôi phải bắt được thằng khốn đó.

- Vãi nhái. Nay tôi mới biết chồng mình thù dai gớm.

- Nha đầu này. Là tôi đang lo hộ cô đấy. Người gì đã chẳng mấy xinh đẹp lại còn bị thương ngay trên mặt tiền.

Nghe thấy ý trêu trọc của anh, cô bắt đầu mím chặt môi ức ức, anh giám chê cô xấu à? Đồ đáng ghét!

Ngước mắt nhìn anh, anh đang nhếch môi nhìn mình, nhưng vài giây sau đó khuôn mặt lại vô cùng nghiêm túc.

- Vòng tay của cô, kiếm đâu ra vậy?

Cô cúi xuống nhìn chiếc vòng tay, thì ra anh hỏi chiếc vòng mà mẹ hai mua cho cô ở hội chợ.

- À vòng này là...

Sau hồi nghĩ sao cô lại nói khác đi, trả đũa anh vừa nãy còn trêu mình.

- Sao thế? Tôi chưa thấy cô đeo bao giờ.

- Thì tất nhiên, vật quý của tôi thì tôi phải bảo quản thật kỹ chứ.

- Nói cứ như vòng tổ tiên để lại ấy nhỉ.

- Đâu có. Vòng của bạn thời thơ ấu ( cô mỉm cười đáp trả)

Anh thay đổi sắc mặt, chầm chậm hỏi.

- Nam hay nữ?

- Theo anh nghĩ là nam hay nữ?

- Ai mà biết được nhà cô.

- Tất nhiên là nam rồi.

- Hắn ta trông thế nào.

- Cao to, đẹp trai, chơi với tôi từ nhỏ luôn, hay quan tâm tôi lắm luôn á.

- Thế...

- Thế gì?

- Bằng tôi không?

Cô chống tay vào cằm rồi đi lại một vòng xung quanh anh, sau đó mỉm cười lên tiếng.

- Cũng tầm như anh á.

- Sao có thể.

- Trên đời này thiếu gì trai đẹp, anh tưởng mình anh là đẹp nhất à?

Bây giờ anh mới phát hiện ánh mắt tinh nghịch của cô, hình như là đang cố tình châm chọc anh.

“ Được rồi, cô biết tay tôi “

- Tôi đâu có nhận mình tôi đẹp trai. Hắn đẹp như cô nói chắc gì khoai đã to bằng tôi nhỉ?

Nói đến đây cô bắt đầu đỏ mặt, hai má ửng hồng như những cánh hoa anh đào tháng tư nở rộ. Thật là ngoài sức tưởng tượng, chồng cô còn lầy hơn cô nghĩ, sao lại có thể nói mà không chút ngượng ngùng nào vậy. Anh thấy vậy tiến từng bước chân tới gần rồi dồn cô về phía cạnh giường.

- Sao? Tôi nói đúng quá nên không cãi lại được à?

Cô ngồi phịch xuống giường rồi đưa tay đẩy người anh ra xa.

- Đi ra chỗ khác chơi.

- Vợ à.. em bảo đây là phòng tôi, kia là giường tôi, em bảo tôi phải đi đâu mà chơi.

Cô ngập ngừng đáp.

- Tôi...thôi được rồi, anh không đi thì tôi đi.

Cô đứng dậy, anh đẩy cô nằm vật xuống chiếc giường.

- Ai cho phép cô đi mà đi.

- Má ơi. Anh định làm gì? Tránh ra tôi còn đi tắm.
Anh bắt đầu nhếch môi cởi bỏ cúc áo sơ mi ra trước mặt cô. Một cúc, hai cúc rồi ba cúc, dần dần cơ thể 6 múi rắn chắc lộ ra trước mặt cô. Tuy có chút xấu hổ nhưng cô cũng phải công nhận trong đầu, người chồng này của mình đẹp không tì vết.

Anh lồm cồm bò lên trên người cô, nhẹ nhàng cúi xuống hôn đôi môi mềm mại ấy, tay còn lại cởi bỏ từng chiếc cúc áo. Ban đầu cô còn tỏ ý chống cự nhưng khi chiếc lưỡi của anh đưa sâu vào khoang miệng, vô thức cô đưa lưỡi liếm láp đáp trả, bàn tay choàng qua cổ anh lúc nào cũng chẳng hay biết. Tấm thân trần trắng trẻo mềm mại áp sát vào cơ thể rắn chắc của anh, từ đôi môi anh di chuyển tới gặm nhấm vành tai rồi phà ra hơi thể nóng bỏng, sau đó hôn nhẹ xuống xương quai xanh xinh đẹp, đôi bàn tay không quên nắn bóp nhẹ nhàng bầu ngực căng tròn tạo cho cô một xúc cảm mãnh liệt. Một vật nóng căng cứng tiến thẳng vào bên dưới phần hạ thân, nhẹ nhàng đưa đẩy cho tới khi phóng thích được chất lỏng màu trắng đục.

Một lát sau cô mới có thể lết cái thân xác nhỏ bé này xuống giường rồi gượng gạo đi vào thẳng buồng tắm. Vừa đi vừa kêu “ má ơi, bụng thì đói, thân dưới thì đau, nhục quá xá mà “

Cô cởi bỏ quần áo rồi xả nước trong bồn rửa mặt, lấy một ít sữa rửa mặt, vừa hay cúi xuống cô đã thấy hình ảnh con quỷ nước dưới đáy bồn khiến cô hét toáng lên một tiếng rất lớn.

Anh bật dậy, 3 chân 4 cẳng chạy vào mở cửa phòng tắm, hốt hoảng hỏi.

- Sao vậy?

Cô sợ hãi ôm chặt ấy anh, tầm này còn chẳng biết mình đã mặc đồ hay chưa. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên tấm lưng trần của cô, nhẹ nhàng vỗ về.

- Cô sao vậy?

- Tôi.. tôi thấy quỷ.

- Cô lại nghĩ nhiều rồi, làm gì có quỷ.

- Tôi nói thật ấy. Con quỷ ấy mặt trắng bệch, mắt đỏ trợn trừng nhìn tôi.

- Thôi nào.. không phải sợ, đã có tôi đây rồi. Chẳng phải trước kia cô còn nói không làm việc gì sai, quỷ tìm tới cũng không sợ hay sao.

Cô từ từ buông tay ra khỏi người anh rồi hỏi lại.

- Sao anh biết?

- Tôi còn biết cô định thức đêm bắt ma ấy.

- Khoan đã. Hôm đó anh không có nhà mà.

- Thế mới hay chứ. Cô thấy tôi đỉnh không?

Cô nhìn anh rồi chợt giật mình phát hiện.

- Á.. biến thái.. đi ra...

Đóng sập cánh cửa nhà tắm lại, cô mếu máo.

- Nhìn thấy hết rồi...

Anh bật cười nhìn vào buồng tắm.

Một lúc rất lâu sau đó cô mới lững thững đi ra khỏi thì thấy anh đang chăm chú gõ máy tính trên giường, hình như là đang soạn bản thảo thì phải. Cô rón rén từng bước chân vòng qua cuối giường, bất ngờ anh lên tiếng khiến cô thót tim.

- Cô rảnh không? Pha tôi ấm trà hoa cúc.

- Trà để đâu đó.

- Dưới ngăn kéo tủ. Đó là loại trà thượng hạn bên Thượng Hải nên chỉ cần cho một chút là thơm lắm rồi.

- Tôi biết rồi. Đợi tôi một lát.
Cô lững thững cầm túi trà hoa Cúc bước ra ngoài cửa phòng rồi xuống phòng bếp lấy chút nước nóng. Vừa bước chân tới đầu cầu thang cô đã nghe được tiếng tranh cãi to nhỏ của mẹ ba và mẹ tư dưới tầng một.

- Chị nghĩ mình là ai mà lên mặt dạy tôi chứ ( mẹ tư nói)

- Cô?? Thật không biết tốt xấu. Dù sao tôi cũng bước vào Trần Gia trước cả cô đấy.

- Vậy thì sao? Mai sau còn chưa rõ mà.

- Con trai tôi,nhất định sẽ có tên trong bản thừa kế.

Mẹ tư bật cười.

- Chị nghĩ ông ấy sẽ cho một thằng ngốc thừa hưởng tài sản hay sao?

Mẹ ba định dơ tay lên đánh thì mẹ tư cầm tay lại.

- Trước kia chị còn đánh được tôi, bây giờ chị không có cửa đâu. Tôi sẽ giúp con tôi được hưởng những gì xứng đáng với nó.

- Một thằng con trai bất tài vô dụng đó thì xứng đáng có được những gì.

Mẹ tư thay đổi sắc mặt, trở nên sắc lạnh hơn.

- Chị vừa nói gì?

- Cô nói con trai tôi ngốc thì cô cũng phải xem lại tài năng của con trai mình tới đâu. Thậm chí cho đến bây giờ cô vẫn chưa có tên trong gia phả nhà Trần Gia đâu đó.

Người hầu mẹ tư ngước mắt lên nhìn phía cầu thang, cô nói nhỏ.

- Thưa hai bà..

Hai bà cùng quát lớn.

- Im miệng.

Bé hầu chỉ tay lên trên.

- Cậu cả kìa hai bà.

Hai người giật mình lấy lại bình tĩnh, ánh mắt có vẻ lúng túng sợ sệt.

Cô quay qua đã thấy chồng mình đứng bên cạnh từ lúc nào. Chưa để cô lên tiếng anh đã bước từng bước chân xuống cầu thang rồi tiến gần chỗ hai bà. Liếc mắt nhìn hai bà một lượt, anh mới lạnh lùng lên tiếng.

- Cãi nhau đủ chưa?

Mẹ ba cười gượng nói.

- Cũng không có gì đâu Gia Minh.

Mẹ tư:

- Phải đấy. Chuyện bình thường nên con đừng bận tâm.

- Tốt nhất đừng để chuyện này tái diễn thêm một lần nữa.

- Được rồi. Con cứ yên tâm đi.

Anh nhìn hai người một lần nữa rồi quay đầu về phía cầu thang. Đi được chừng 3 bước anh dừng chân lại nói tiếp.

- Đã là em trai của tôi thì ai cũng có phần thừa kế. Hai người không cần lo xa vậy đâu.

Ù uôi, đứng nhìn chồng mình mà cô thấy anh oai phong ghê gớm. Bước qua cô, anh kéo tay cô trở lại phòng. Vừa đi cô vừa nói.

- Thật là tôi không thể tin những lời nói đó lại thốt ra từ miệng mẹ ba và mẹ tư đâu đó.

Đóng cửa căn phòng lại, anh mới trả lời cô.

- Sống ở nhà này cô đừng nghĩ ai cũng tốt với mình, đừng nhìn vẻ bề ngoài để đánh giá một con người.

- Vậy anh nói xem, ai mới là người đáng để tin tưởng?

- Có thể tạm tin tưởng bà hai. Còn bà ba với bà tư tuyệt đối không được tin. Còn nữa, bà Sáu tuy nghiêm khắc nhưng tính tình cũng rất tốt.

- Vậy ai mới là người tốt với tôi nhất.

Anh nhíu mày gõ vào đầu cô, cô nhăn mặt lại kêu đau. Anh lúng túng hỏi.

- Có sao không?

- Đưa tôi gõ anh cái xem đau không? Không nhìn thấy người ta bị thương à.

Anh cười nhẹ cúi xuống hôn lên trán cô khiến cô ngẩn người trong vài giây.

- Ở nhà này, chỉ có chồng cô mới là người tốt với cô nhất thôi.

Chương 29

Màn đêm buông xuống, hai người quấn quýt ôm nhau trên chiếc giường. Ở cuối thị trấn, có người đến giờ này vẫn chưa thể chợp mắt, đó chính là Trân Trân.

Trợ lý của cô giựt lấy ly rượu trên tay cô.

- Trân Trân.. cô đừng hành hạ bản thân mình nữa. Cô xem mấy ngày nay cô đã uống quá nhiều rồi.

- Lý Tình! Tôi phải làm sao mới có được anh ấy. Tôi muốn buông tay nhưng trái tim tôi không thể, có phải quyết định ngày đó là một sai lầm, để bây giờ tôi có được tất cả nhưng không thể có được anh ấy.

- Trân Trân. Cho dù như nào cô cũng không được hành hạ thân xác mình như vậy. Cô là một minh tinh, là một ngôi sao hạng A, cô phải biết giữ hình tượng bản thân.

- Bề ngoài đẹp đẽ bóng bảy nhưng trong lòng lại rỗng tuyếch thì có tác dụng gì.

- Hàng triệu người đang theo dõi cô đó Trân Trân. Mấy hôm nay tôi cũng nhận được rất nhiều cuộc gọi của đạo diễn, ông ấy hy vọng cô sớm quay trở lại hoàn thành nốt các cảnh quay còn lại.

Trân Trân yên lặng nhớ lại những lời hôm đó của Nụ, ả hận không thể nhảy lên cào rách cái mồm cô lại. Trân Trân, cô không thể cam tâm vì cô mới là người đến trước, cô mới là mối tình đầu của anh. Nếu như không phải giữ hình tượng với công chúng, nhất định cô sẽ không nhịn nhục.

Sáng sớm ngày hôm sau, Gia Minh đến công ty từ rất sớm, cô nghe mong manh là hợp đồng lớn lắm, chắc đâu phải đi công tác ở thành phố international falls ( Mỹ). Theo như cô được biết thành phố này lạnh quanh năm và luôn phủ đầy tuyết trắng.

Ngồi xuống bàn ăn, bà nội và mọi người đã có mặt đông đủ. Cô kéo ghế ngồi đối diện Ân Di, con nhỏ tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy vết thương trên trán cô.

- Ý chị dâu. Trán chị bị làm sao vậy?

Mọi người nghe thấy vậy mới quay qua nhìn cô. Moá cái con nhỏ này, cô đã cố gắng che lấp đi bằng một lớp tóc mái mà nó vẫn soi cho được. Thím hai lên tiếng hỏi trước.

- Vết thương trán con có lớn lắm không? Chắc đau lắm. Khổ thân!

Cô cười cười đưa tay lên trán rồi nói.

- Không sao đâu thím hai, con không cẩn thận té chút thôi.

Bà nội lúc này mới nghiêm giọng lên tiếng.

- Con nhỏ này, thân làm mợ cả Trần Gia nhưng lúc nào cũng hấp ta hấp tấp, đi đứng chẳng chịu nhìn trước ngó sau gì cả. Ban ngày rảnh không làm gì thì vào phòng học cách đi đứng cho cẩn thận. Thiệt tình...

Mẹ hai:

- Thôi may mà không sao là tốt rồi. Lần sau đi chú ý hơn.

- Dạ con biết rồi ạ. Con sẽ ghi nhớ lời bà nội và mẹ hai nói.

Chú hai:

- Trời đánh tránh miếng ăn, thôi nói thế là đủ rồi. Chuyện này kết thúc ở đây.

Lời bà nội không khiến cô khó chịu bằng nhìn cái ánh mắt con nhỏ Ân Di đang đắc ý vô cùng. Dừng lại vài giây suy nghĩ, cô mới nhớ chẳng phải hôm qua trước khi rời đi khỏi nhà, con nhỏ đó nó dặn cô “ đi cẩn thận “.... tuy cô không chắc chắn là ả nhưng cũng mơ hồ đoán vậy vì ở thời điểm này cô chẳng gây thù chuốc oán với ai cả.

Lúc rời khỏi nhà ăn,mẹ Tư đột nhiên kéo tay cô lại nói.

- Mẹ muốn nói chuyện với con lát.

- Dạ. Mẹ tư có gì chỉ bảo con ạ.

Mẹ tư ngập ngừng một hồi rồi mới nhỏ giọng lên tiếng.

- Chuyện hôm qua.. của mẹ với mẹ ba.. con đã nghe thấy hết rồi phải không?

Cô gật đầu.

- Thực ra đó chỉ là cuộc cãi vã bình thường, không có ý gì hết... lúc nóng giận thì ta nói thế.. con quên hết đi nhé..

Ồ thì ra là mẹ tư đang sợ... Không cần nói nhiều cô cũng tự biết cần phải giữ khoảng cách với mẹ tư, ban đầu cô thấy bà ít nói, nhìn lại hiền hiền nhưng hoá ra mọi thứ không như cô nghĩ. Mà nghĩ cũng mệt ghê, mấy bả cứ tẩm ngẩm tầm ngầm đấu đá, cấu xé nhau cái gia tài này. Cô khẽ thở dài....

- Diệu Anh! Từ ngày con về đây, ta chưa bao giờ gây khó dễ cho con đúng không?

- Vâng ạ.

- Vậy ta mong con hãy giữ mồm giữ miệng giúp ta

Cô nhanh nhảu đáp lời.

- Thực ra mẹ tư không nói là con cũng quên tiệt rồi ấy. Nếu không có gì con xin phép đi trước.

Đầu chiều Gia Minh trở về nhà đột xuất, đang mơ màng ngủ thì bị anh đánh thức.

- Này... cô dậy đi.

Cô mở mắt ra nhìn anh rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp, anh lắc đầu lay lay người cô thêm vài cái nữa, cô thực sự rất ghét cái cảm giác đang ngủ ngon mà bị ai đó quấy rầy, muốn cáu gắt luôn cho rồi.

- Dậy đi.. tôi có chuyện muốn nói.

- Nói đi...( ngái ngủ đáp lời)

- Ngoài kia người ta mới mở cửa hàng gà rán ngon lắm, nếu cô không muốn đi thì thôi vậy.

Ôi má ơi, gà rán là sở thích của cô, là món ăn cô yêu thích từ bé đến lớn. Ông chồng này của cô thật biết cách khiến cô tỉnh ngủ. Cô chồm chồm bật dậy hỏi.

- Thiệt là có gà rán hả?

- Ừ.

- Mà không đúng. Anh đang đi làm ở công ty mà, sao nay rảnh dữ vậy?

- Thế bây giờ cô có đi không?

- Có.. đi chứ.

Anh bật cười.

- Đúng là con heo tham ăn.

- Ăn được là tốt ấy, không ăn mới chết.
Cô thay chiếc váy hồng nhẹ nhàng rồi vuốt vuốt mấy sợi tóc cho gọn gàng, háo hức nói.

- Đi thôi. Tôi xong rồi.

Anh đứng dậy, đôi chân dài bước từng bước chậm rãi, tiến về phía cô. Trong vài giây ngắn ngủi, cô lúc này đã hoàn toàn bị nhan sắc của anh hớp hồn. Anh đưa tay lau nhẹ vết son khoé môi cô, cô đứng hình chớp chớp mắt nhìn anh như muốn nín thở.

- Cô là con gái mà một chút kỹ năng trang điểm cũng không có luôn hả? Tô son thôi mà cũng bị nhoen ra ngoài.

Nói rồi anh kéo tay cô đi xuống gara ô tô dưới nhà, chọn đại chiếc xe mui trần màu đỏ.

Quán gà rán Kuccu.

Cửa hàng tuy không lớn lắm nhưng cách bài trí khiến cô rất thích. Nhớ lại ngày ở quê, mỗi lần lấy được lương nhà bà chủ Đường,mẹ cô luôn trích ra một ít cho cô tiền may quần áo nhưng cô lại luôn lấy số tiền đó để đến cửa hàng gà rán. Châm ngôn sống của cô chính là “ Sống để ăn và ăn để sống “.

- Cô còn đứng ngây người ra đó làm gì? Ngồi xuống gọi món đi ( chồng cô nói)

Cô giật mình quay qua nhìn anh rồi gật đầu.

- Anh nói với ông chủ cho hai con gà rán luôn nhá. À phải rồi, anh muốn uống một chút bia không?

- Được.. sao cũng được.

- Mà hôm nay tại sao lại tốt với tôi quá vậy?

- Bình thường tôi không tốt với cô à?

- Không có... nay thấy lạ lạ, tôi tưởng việc công ty bận lắm.

Anh đưa ly nước lọc lên nhấp môi.

- Cũng bận thật.

- Vậy ăn nhanh rồi còn về đi làm.

- Trời đánh tránh miếng ăn. Cô cứ ăn từ từ.

Ông chủ đặt hai con gà rán với hai chai bia xuống bàn rồi vui vẻ nói.

- Chúc quý khách ngon miệng.

Cô vừa xé gà vừa nói.

- Ông chủ này hao hao giống ông chú dưới quê tôi, cũng gầy gầy cao cao, khuôn mặt tựa vậy.

- Lâu rồi không về quê. Cô có muốn về không?

Cô khựng lại một chút rồi cười nhạt mà không nói gì. Bây giờ mọi thứ đã chẳng được như trước, Nụ ngày xưa cũng vậy, cô bé phùng mồm trợn má vui vẻ ăn hết một con gà đã không còn, thay vào đó là một mợ cả Trần Gia, làm gì cũng phải nhìn trước ngó sau.

Anh thấy nét mặt cô thay đổi liền hiểu ý không muốn hỏi thêm nữa.

Một lát sau đó cô mới tự nhiên vui vẻ hơn, vừa ăn vừa nói chuyện.

- Đồ ăn ở đây công nhận ngon thật.

Anh cười nhẹ nhìn cô.

- Nếu cô thích, bất cứ lúc nào cô muốn tôi cũng có thể đưa cô tới.

- Anh lại đùa rồi. Anh bận lắm, đâu rảnh như tôi.
- Bận gì là việc của tôi, thắc mắc hoài.

- Á mà sao anh biết tôi thích ăn gà rán?

Anh lúng túng rồi trả lời.

- Đoán vậy.

Cô cười tươi đưa chai bia ra trước mặt anh.

- Uống một chút với tôi đi.

Hai người uống với nhau từ ly này liên tiếp những ly khác, hai má cô bắt đầu ửng hồng, giọng nói líu lo hơn.

- Gia Minh... tôi nói nhỏ anh nghe này...tôi..tôi.. thích....

Anh háo hức chờ đợi vế tiếp theo của câu nói, đột nhiên cô chỉ tay ra cửa chính tầng một.

- Trân Trân... người cũ của anh kìa..

Anh hụt hẫng nhíu mày thở dài rồi xoay người lại nhìn thấy Trân Trân đang đi cùng tổng giám đốc công ty Vũ Giang, đó chính là công ty đối thủ của anh. Dù ở khoảng cách khá xa nhưng anh cũng đủ thấy bộ dạng lấm la lấm lét của hai người. Theo như anh điều tra, Gia Long có đến phòng anh lấy bản thiết kế nhưng bản đó chỉ là giả. Vậy bản chính rất có thể là Trân Trân, cô là người hiểu rõ chỗ để giấy tờ của anh.

- Sao anh lại đến gặp tôi? Bản thiết kế đó tôi đã giao cho anh rồi mà.

- Tôi biết, nhưng theo như mức độ khảo sát số lượng khách đặt không bằng một phần 3 bên đó.

- Vậy thì liên quan gì đến tôi.

- Cô giúp tôi thêm một lần nữa đi.

- Anh điên à. Tôi giúp anh vì nghĩ Gia Minh sẽ mời tôi làm người đại diện quảng cáo, bây giờ tại sao tôi phải giúp anh.

- Cô không giúp đúng không? Không giúp thì để tôi đi nói cho hắn biết cô chính là người đưa bản thiết kế đó cho tôi.

- Anh dám??

- Con người ta khi bị dồn vào mức đường cùng thì không gì là k dám cả.

- Anh???.... vậy bây giờ muốn tôi giúp gì.

- Hiện tại cô đang bị một số sacandan không hay nên người đại diện không thể là cô được. Cô mời Thiên Thiên giúp tôi đi, cô ấy là ngôi sao nổi tiếng lâu năm, nghe nói cô là bạn của cô ấy.

- Anh bị điên à? Bây giờ cô ấy không có trong nước.

- Thế tôi mới cần nhờ đến cô.

- Thiệt tình. Đã ngu thì phải chịu, còn phải cố kéo người khác vào. Đồ bất tài!

- K nhiều lời nữa. Bây giờ cô có giúp không?

- Về đi. Tôi sẽ nói chuyện này sau. Ở đây đông người không tiện nói chuyện, tôi không muốn bị đám phóng viên nhìn thấy.

- Vậy có gì liên lạc lại cho tôi nhá.

Trân Trân gật đầu một cái rồi gọi ông chủ.

- Ông chủ.. cho một xuất gà rán.

- Được được. Quý khách đợi lát..

Cô cúi xuống nhìn Trân Trân rồi nói với anh.

- Anh có muốn xuống ăn cùng cô ấy không kìa.

Anh im lặng không nói gì rồi kéo tay cô đứng dậy. Cô nói lớn.

- Chưa ăn xong mà.

- Tôi dẫn cô tới một nơi.

Đi được một đoạn khá dài thì chiếc xe bất đắc dĩ phải dừng lại. Cô thấy người ta hô hoán nhau ở đằng trước.

- Loại đĩ thoã phải cạo đầu bôi vôi.

- Ném nó xuống sông cho quỷ nước nó bắt.

Má ơi.. cô nghĩ mình đang xem cái gì thế này. Một người phụ nữ ngoài 30 tuổi, thân hình bầm tím với những cái quất roi đến ứa máu của một người đàn ông cao lớn, vừa đánh hắn vừa nói.

- Nói..! Cha đứa bé là ai?

Người phụ nữ vẫn im lặng mím chặt môi, người dân xung quanh vây vào mỗi người nói một câu gay gắt.

- Chuyện gì đang xảy ra thế này? Kia khác nào bạo hành phụ nữ không.

Dứt lời cô định bấm mở cửa xe thì anh ngăn lại.

- Bỏ tay tôi ra.

- Cô định làm gì?

- Tại sao mọi người có thể để cô ấy thế kia.

- Không phải việc của mình, đừng nên tham dự. Cô đã nghe câu phép vua thua lệ làng chưa?

Chương 30

- Ừ rồi thì sao? Chứng kiến cảnh như kia mà anh chịu được hả? Lòng dạ anh bằng gì đó?

- Lòng dạ tôi bằng gì cũng được, miễn là tôi lo cho em

Nhìn tận sâu trong đáy mắt anh tựa như hồ không đáy, cô vô tình bị cuốn sâu vào ánh mắt ấy rồi lại vô tình thẫn thờ trong vài giây thôi cũng khiến trái tim đập liên hồi. Sau đó anh nói tiếp.

- Thực ra trong những chuyện như này, nếu người chồng của cô ấy bảo vệ cô ấy thì mọi chuyện sẽ khác.

- Thị trấn này hay thật ấy, tôi tưởng mọi thứ hiện đại thì sống cũng hiện đại.. tại sao vẫn giữ hủ tục đáng sợ thế kia. Tại sao đàn ông có thể 5 thê 7 thiếp còn phụ nữ phạm chút sai lầm là hành hạ thân xác người ta cảm giác sống không bằng chết.

Anh khẽ thở dài rồi chậm chậm trả lời.

- Tôi vốn dĩ không quan tâm thế giới này ra làm sao, nhưng nếu đã là người phụ nữ của tôi, em xứng đáng được hạnh phúc cho dù em có là ai.

Câu nói của anh khiến cô chột dạ, vừa mừng vừa lo, ngộ nhỡ mai sau anh phát hiện cô không phải là tiểu thư Diệu Anh thì liệu anh có còn đối xử tốt với cô, có còn chấp nhận cô nữa hay không. Có lẽ vì người đàn ông này thực sự quá đỗi hoàn hảo nên cô mới biết sợ và muốn nắm giữ một người là như nào.

Anh định bụng sẽ đặt tay mình lên tay cô thì bất ngờ cô mở cửa xe chạy thẳng tới chỗ đám đông kia, anh nhíu mày.

- Lại bắt đầu lo chuyện bao đồng.

Cô nói lớn.

- Mọi người khoan đã... mọi người định làm gì với người phụ nữ này. Có chuyện gì cứ bình tĩnh giải quyết.

Người đàn ông hung dữ nói.

- Cô là ai? Khôn hồn thì cút ra cho chúng tôi làm việc.

- Anh là chồng hay là gì của cô ấy?

- Chồng ( trả lời cộc lốc)

- Vậy anh đã biết định nghĩa thế nào là làm chồng hay chưa? Khi anh đón rước con gái nhà người ta anh đã hứa những gì với bố mẹ, tổ tiên nhà người ta. Không tự nhiên mà bố mẹ cô ấy gả cô ấy cho anh.

- Bố mẹ nó còn cho không tao ấy. Số tao xui vớ phải con đĩ làm vợ.

Người phụ nữ ngước mắt lên nhìn cô, yếu ớt nói.

- Cô gái.. tôi cảm ơn nhưng tốt nhất cô đừng nên tham dự vào chuyện này kẻo ảnh hưởng tới mình.

- Phụ nữ thế kỷ 21 rồi mà chị còn yếu đuối vậy hả? Chị nên nhớ thân xác này do bố mẹ chị sinh ra thì chị phải biết trân trọng chứ, đừng để cho ai cũng tuỳ tiện muốn làm gì thì làm.

Người phụ nữ khóc, cô thiệt tình vừa thương vừa ức.. tại sao lại có người yếu đuối đến mức này chứ?

Mọi người xung quanh đó nói.

- Tránh ra cho người ta còn dạy vợ. Thứ đàn bà lẳng lơ phải trừng trị thích đáng cho mọi người lấy làm gương.

Cô cúi xuống nhìn một dòng máu chảy từ đùi cô ấy chảy xuống, bàn tay ôm chặt lấy bụng mình, nét mặt tái nhợt hơn.

- Không phải chứ.. là cô ấy đang mang thai...

Người đàn ông dơ cao tay quất mạnh thêm một roi nữa giáng xuống da thịt cô ấy.

- Tao đánh cho thứ nghiệt xúc này nó phải ra.

Không thể chịu đựng thêm nữa, cô mím chặt môi xông tới giữ tay người đàn ông lại.

- Không được đánh nữa. Anh nhìn cô ấy kìa, loại chồng không bằng cầm thú ( cô tức giận hét lớn)

Hắn đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn cô rồi vung mạnh tay khiến cô loạng choạng về phía sau, may mà có chồng cô đỡ kịp không xém chút nữa là dập mông xuống đất. Anh liếc mắt từng người một, khuôn mặt lạnh tanh không cần nói gì cũng đủ khiến mọi người thay đổi sắc mặt. Ai trong thị trấn mà không biết anh chính là cậu cả Trần Gia, danh tiếng lẫy lừng.

Anh lấy trong túi áo vest ra chiếc khăn tay màu trắng rồi nhẹ nhàng lau bàn tay cô.

- Động vào tay hạng người này làm gì cho bẩn tay hả vợ.

“ Vợ “ câu nói của anh như tia sét đánh giữa trời quang đãng khiến mọi người thất kinh ngạc, nói vậy thì cô ấy chính là vợ anh và là mợ cả Trần Gia.

- Còn cậu nữa...mau đưa vợ mình tới bệnh viện, vợ chồng có gì đóng cửa mà bảo nhau.

Hắn dù rất tức giận nhưng vì nể mặt anh nên ngữ điệu có chút hạ xuống.

- Cậu cả.. cậu ở thị trấn này tôi tưởng cậu biết lệ ở đây. Loại phụ nữ lăng loạn không đáng được tha thứ.

- Nếu như cô ấy chết, cậu chịu trách nhiệm được không? Những người ở đây ai dám lên tiếng sẽ chịu trách nhiệm nếu như cô ấy chết..

Mọi người im lặng, hắn cũng im lặng.

Cô nói:

- Còn không đưa vợ mình đi viện.

Một người đàn ông tóc bạc lên tiếng.

- Nể mặt cậu cả ở đây, cậu đưa cô ấy tới bệnh viện rồi có gì tính sau.

- Trưởng làng... tôi...

- Đi đi..

Hắn bất đắc dĩ xốc vợ mình lên trên chiếc xe honda màu đỏ rồi đi thẳng về đằng trước. Mọi người cũng không nói gì thêm nữa mà giải tán, cô thở phào nhẹ nhõm.

- Ơn giời... may mà mọi chuyện đã xong.

Anh cúi xuống nhìn cô rồi gõ nhẹ lên trán cô nói.

- Em cứ như hiệp sỹ đường phố ấy nhỉ.

- Không phải.. là em thấy bất bình thay họ.

Nói xong cô mới thấy có gì đó sai sai, cô với anh chưa xưng bao giờ xưng anh em trong lúc có hai người như này.

- Ơ nhưng mà...

Anh mỉm cười kéo tay cô đi.

- Đi thôi. Trễ hết giờ hẹn hò rồi.

Anh dẫn cô đi rất nhiều nơi, tham quan từ đầu thị trấn tới cuối thị trấn. Cho đến khi trở về nhà đã là 10 giờ đêm. Canh lúc cô ngủ say anh mới quay qua nhìn thật kỹ cô một chút... nào ngờ không nhìn thì thôi, lỡ nhìn rồi, hình như trong một khoảnh khắc khiến tim anh như ngừng đập.
Cô cảm giác như có ai đó đang vuốt nhẹ những sợi tóc của mình nhưng không tài nào mở mắt ra được. Trong mơ, hình ảnh con quỷ đó cứ xuất hiện trước mặt cô, nó nói.

- Thế mạng cho tao.. thế mạng cho tao..

Đồi thảo nguyên trong giấc mơ của cô nó lạnh lẽo và đáng sợ vô cùng. Từng cành lá ríu rít đập vào nhau, ánh trăng khuyết bị đám mây đen che mất trở nên mập mờ, xa xa cô thấy phần mộ của Diệu Nhi sáng rực, bên cạnh bia mộ là một cô gái tóc dài ngồi khóc nỉ non đầy ai oán... cô gái ấy ngước mắt lên nhìn cô,một tia chớp léo lên cô thấy khuôn mặt người con gái dung nhan vô cùng xinh đẹp. Ngoảnh mặt lại đằng sau, con quỷ nước xấu xí đang tới gần chỗ cô, chưa định thần lại được thì một bàn tay dài kéo mạnh cô về phía bia mộ, một tia sét xoẹt xuống mặt đất, mọi thứ trở lại bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tấm bia mộ yên ắng lạ thường, cô chẳng thấy sợ mà chỉ thấy bình yên khi nghĩ đến dung nhan cô gái xinh đẹp ấy, cô cảm giác vừa nãy là cô ấy đã cứu cô khỏi con quỷ nước đáng sợ kia.

Anh thở dài nhìn sắc mặt cô rồi ôm cô thật chặt vào lòng.

- Sinh nhật vui vẻ!

Trời hửng sáng, cô đã nghe thấy tiếng đập cửa uỳnh uỳnh, giọng bé Cúc vang lên.

- Mợ cả ơi.. mợ ơi...

Cúc gọi đến hồi thứ 3 cô mới mở mắt ra được, khắp người đau nhức cứ như vừa chạy vượt qua hàng ngàn cây số. Cô vẫn mơ hồ nhớ lại giấc mơ tối qua rồi cô mơ hồ hình như ai đó ôm cô thật chặt vào lòng mới khiến cô ấm áp mà ngủ ngon hơn. Liếc mắt sang nhìn chiếc giường đã trống trơn, cô thở dài nghĩ bụng chắc anh đã đi làm rồi.

- Mợ ơi mợ...

- Vào đi Cúc.. cửa mợ không khoá.

Nhỏ Cúc hớt ha hớt hải chạy vào nói.

- Mợ ơi.. mợ xuống nhà đi, có chuyện lớn rồi mợ ơi.

- Chuyện gì vậy Cúc? Nói lẹ đi..

- Lão phu nhân sáng sớm ra ngoài trở về, từ đâu giận đùng đùng kêu mợ xuống dưới nhà. Mợ nghĩ xem mợ có làm gì sai không?

Có bần thần suy nghĩ rồi nói.

- Không có!!!

- Mợ xuống luôn đi. Lão phu nhân nói phải bắt mợ xuống ngay lập tức.

Trong lòng cô ít nhiều cũng suy nghĩ, sau đó vội vàng thay bộ đồ lụa đi xuống từ đường. Bước đến cửa cô đã thấy bà nội một mình ngồi chính giữa căn phòng rộng lớn. Khuôn mặt giận dữ nhìn uy nghi vô cùng.

- Diệu Anh... cháu đã biết tại sao mình bị gọi từ sớm hay chưa?

- Dạ cháu.. cháu chưa rõ ạ.

- Nhà này dạy cháu đi lo chuyện thiên hạ à Diệu Anh?

Bà nói đến đây cô liền nghĩ ra liệu có phải cái vụ hôm qua với cô gái kia hay không. Chưa kịp lên tiếng trả lời bà đã lớn tiếng đập mạnh tay xuống bàn khiến cô giật mình.

- Sáng nay ở ngoài đường người ta nói luật lệ Trần Gia là để người ta lấy làm gương. Bây giờ chính con cháu Trần Gia không tuân thủ thì còn gì là tuân ti trật tự.

Cô bừng tỉnh, hoá ra luật lệ đó là do chính bà nội đặt ra. Cô thẳng thắn nói

- bà nội cũng là phụ nữ, tại sao lại không thông cảm cho nỗi khổ người phụ nữ. Phụ nữ sinh ra đã trăm ngàn cái khổ, tại sao thế kỷ 21 rồi vẫn còn tồn tại cái hủ tục như vậy ạ.

Bà giận mím chặt môi nói:

- Hỗn láo. Ở đâu ra cái kiểu dám nói tay đôi như vậy.

- Con không có ý đó nhưng con chỉ muốn nêu ra quan điểm chung thôi ạ.

- Quan điểm nào là quan điểm chung? Đàn bà lăng loạn là thứ rẻ mạt nhất trên đời này. Từ xưa, đàn ông có thể năm thê bảy thiếp nhưng đàn bà tuyệt đối không được.

- Bà nội.. con biết đàn bà lăng loạn là sai nhưng không đến mức phải chịu hình phạt như vậy. Tại sao mọi người không nghĩ thoáng ra một chút ạ.

- Im miệng... Im miệng lại!!

Dứt lời bà sai nhỏ Sún.

- Đưa mợ cả vào nhà kho, cả ngày nay không được ăn uống gì, tự đóng cửa suy nghĩ.Tin tức cô bị phạt nhốt ở nhà kho sớm đã bị xì xào to nhỏ đến tai tất cả mọi người trong biệt thự Trần Gia. Người lo lắng, người đắc ý như mở cờ trong bụng, đặc biệt là con nhỏ Ân Di, khỏi nói ả vui mừng khôn xiết.

Cánh cửa nhà kho đóng lại, tất cả cửa sổ đóng lại chỉ còn một màu đen lạnh lẽo không lấy một chút ánh sáng. Cô ngồi phệt xuống nền đất, do cơ thể mệt mỏi nên thiếp đi lúc nào cũng chẳng hay biết. Trong mơ cô thấy bố của mình đang đứng từ xa nhìn mình, ông mỉm cười hiền hậu nói với cô.

- Con là đoá hoa kiên cường.. mạnh mẽ lên cô gái nhỏ của ba...

- Ba... đợi con mới..

- Nụ... sinh Nhật vui vẻ con nhé!!!

Hình ảnh của ông khuất xa dần và tan vào không khí, cô rơi nước mắt với tay, càng đuổi càng xa..một con chuột nhắt chạy qua chân cô, cô giật mình tỉnh giấc, sờ lên khoé mi đã ướt giọt lệ.

“ Sinh Nhật vui vẻ “ ba nói cô mới nhớ hôm nay chính là sinh Nhật của mình. Ôi cái ngày sinh nhật xui xẻo nhất cuộc đời.

Buổi chiều, chiếc bụng cô cứ sôi ùng ục vì đói, ngày nay có lẽ là ngày dài nhất thế kỷ với cô. Vừa đói vừa khát nhưng cô vẫn chưa thấy mình sai, cô vẫn giữ quan điểm của mình về phụ nữ. Rõ ràng là mọi người cực kỳ quá đáng thì đúng. Càng lúc càng đói, đói muốn lả người đi luôn. Cánh cửa phòng bất chợt mở ra, là mẹ hai trên tay cầm theo hai chiếc bánh bao và một hộp sữa, bà nhanh chóng đóng sập cửa lại.

- Mẹ hai!

- Suỵt.. nói nhỏ thôi không mọi người nghe thấy. Bà nội vừa ra ngoài nên mẹ mới dám mang ít đồ ăn cho con lót dạ.

- Con cảm ơn mẹ hai.. bây giờ là mấy giờ rồi ạ.

- 4 giờ chiều rồi, cố lên. Sắp được tự do rồi. Gia Minh hôm nay không biết đi đâu mà ta gọi không liên lạc được. Kể có thằng bé ở nhà thì tốt.

- Dạ không sao đâu mẹ hai. Mẹ cũng ra ngoài đi kẻo có người vào lại liên lụy tới mẹ.

- Vậy ăn nhanh lên nhá. Mẹ ra ngoài trước.

Đúng như Gia Minh nói, vẫn là mẹ hai tốt nhất. Tiếc là mẹ không có con... haizz..

Nhờ hai chiếc bánh bao và hộp sữa của mẹ hai mà khiến cô bừng tỉnh con người. Bây giờ cô chỉ cần ngồi đợi cho tới khi được mãn hạn mà ra ngoài.

*****

Ở tập đoàn Trần Gia..

Gia Minh vừa bước chân xuống khỏi ô tô thì nhận được báo cáo.

- Bà hai gửi lời tới nói ở nhà xảy ra chuyện rồi. Mợ cả bị phạt nhốt vào nhà kho.

Sắc mặt anh thay đổi, tự mình lái xe trở về với tốc độ ánh sáng. Bước vào đến cửa thì kịp lúc cô từ nhà kho bước ra. Thấy anh, chẳng biết từ đâu sống mũi cô cay cay, giọt nước mắt đã sẵn ứ đọng ở trong hốc mắt. Anh tiến tới nhấc bổng cô lên rồi bước đi, bà nội đứng đằng sau chống gậy nói.

- Gia Minh...đặt con bé đó xuống.

Anh dừng chân lại rồi quay qua nói với bà.

- Lát cháu sẽ nói chuyện với bà nội sau ạ. Cháu xin phép!

Bà tức giận đập cây gậy xuống đất mấy lần.

- Cái thằng bé này. Cái tính bênh vợ giống hệt chú hai nhà nó.

Đặt cô xuống giường, anh im lặng không nói lấy một câu nào. Cô ấp úng lên tiếng.

- Giận em lắm đúng không?

- Thấy thương nhiều hơn.. còn giận cái tính cứng đầu khó bảo.

- Thôi mà.. người ta xin lỗi, giờ em mới biết thì ra hôm qua anh cản em là vì lo sợ bà nội sẽ giận.

- Em có biết là từ nay sẽ khó sống hơn không

- Vậy giờ em phải làm sao.

- Nghe lời anh.. biết chưa?

Cô gật đầu, anh véo mũi cô một cái.

******

Sáng ngày hôm sau, mọi chuyện đã là chuyện của hôm qua. Bé Cúc từ sớm đã mang thuốc lên cho cô rồi gấp gáp hỏi cô.

- Mợ.. hôm qua mợ có sao không? Con run quá.

Cô thản nhiên trả lời.

- Không. Vào nhà kho ngủ giấc rồi tỉnh ấy mà. Đây là thuốc gì vậy Cúc?

- Thuốc lần trước lấy ở nhà thầy Tuy đó mợ.

- Ưm. Lát mợ uống.

- Ý.. mợ cũng có quyển sách này hả?

Cô quay qua nhìn quyển sách trên bàn. Bình thường cô hay để trong ngăn kéo tủ, vừa tìm đồ còn chưa kịp cất.

- À... sách đó mẹ tư tặng mợ.

- Con thấy trong phòng bà hai cũng có.

- Khổ thân mẹ hai.. mẹ tốt vậy mà k có đứa con nào cả. Chắc mẹ buồn lắm.

- Con nói nhỏ mợ nghe này. Ngày xưa bà hai thân với bà tư lắm, bà tư còn cho bà hai kinh nghiệm sinh con trai cơ mà...nghe đâu bà hai hiếm muộn 2 năm là ông lấy bà ba, rồi năm sau ông lấy tiếp bà tư. Khoảng 4 năm sau bà hai có mang bầu nhưng con nghe đâu 2 lần đều bị sảy.

- Con vừa nói bà tư cũng chỉ bà hai kinh nghiệm sinh con trai hả?

- Dạ vâng. Cũng có quyển sách như mợ nè. Kể ra lắm lúc con còn không hiểu sao bà tư tốt thế. Con dâu bà cũng mới sinh được cô con gái thôi mà bà k lo, toàn lo hộ người khác thôi.

Cô suy nghĩ một hồi rồi nghi hoặc về quyển sách kia. Nếu ấn tượng đầu tiên thì cô sẽ nghĩ bà tư tốt nhưng vô tình chứng kiến vài lần bộ mặt thật của bà thì cô cũng nghĩ khác đi rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau