LÀM DÂU NHÀ GIÀU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Làm dâu nhà giàu - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Anh nói xong câu đó khiến cô tự động im lặng không nói gì thêm nữa. Sau một hồi thấy cô im lặng anh lại lên tiếng.

- Sao không nói gì nữa?

- Không nói! Nói mất công lại mang danh nói nhiều

- Thì cũng phải nói gì đó chứ!

- Cho tôi xuất viện.

- muốn xuất viện lắm đúng không?

Cô gật đầu.

- Nằm xuống ngủ giấc thật ngon đến sáng mai xem tình hình bác sỹ nói sao rồi sẽ được xuất viện.

Mắt cô nhìn anh sáng bừng lên như những ngôi sao lấp lánh, vẻ mặt đầy háo hức.

- Thật chứ?

- Trẻ con đâu mà nói dối. Mà kể ra cô cứ ở đây thêm vài ngày cho tôi được bình yên mấy hôm.

- Xuý.. đừng mơ!

Ngay lập tức cô mỉm cười ngoan ngoãn kéo chiếc mền nằm xuống, chẳng bao lâu mắt đã nhắm nghiền lại rồi thiếp đi vào giấc ngủ. Anh ngồi kế bên chiếc giường, mắt chăm chú nhìn cô, ánh mắt hết thảy dịu dàng, đôi bàn tay đôi lúc còn nhẹ nhàng vén gọn những sợi tóc loai thoai trên khuôn mặt xinh đẹp ấy, miệng thì thầm nói nhỏ.

- Cô đúng là dễ ngủ như heo ấy!

Từng giây từng phút trôi qua, anh lặng lẽ ngồi ngắm nhìn cô một lúc rất lâu, rất rất lâu...cho tới khi điện thoại anh reo lên cuộc gọi từ một số máy lạ.

- Cho hỏi anh có quen cô gái nào tên Trân Trân không ạ?

Anh im lặng rồi lạnh lùng lên tiếng.

- Có chuyện gì không?

- Hiện tại cô ấy đang xảy ra tai nạn trên đường 75, do không liên lạc được cho người nhà nên cô ấy nhờ tôi gọi cho anh. Làm phiền anh tới đón cô ấy nha.

- Gọi cho người khác đi, tôi bận rồi.

- Cứu một mạng người hơn xây bảy toà tháp, nếu được anh làm ơn làm phúc tới đón cô ấy dùm tôi mới. Tôi cũng chỉ là người qua đường, vợ con tôi còn đang ở nhà chờ tôi về ăn tối.

Anh liếc mắt nhìn sang cô rồi đáp lời.

- Được rồi. Nhắn địa chỉ qua đây.

Ánh đèn sáng tắt đi, anh rời đi khỏi ngay lúc đó. Trước khi đi vẫn không quên dặn Cúc bên ngoài hành lang.

- Trông mợ cho cẩn thận.

- Dạ cậu cứ yên tâm ạ.

Đi xe tới đúng địa chỉ người kia nhắn, chiếc đèn xe rọi thẳng đằng trước, xa xa anh thấy Trân Trân đang ngồi ven đường cùng một người đàn ông trẻ, người này chắc là người gọi điện cho anh khi nãy. Chiếc xe dừng lại trước mặt hai người, anh bước xuống xe, ánh mắt lạnh băng nhìn trước mắt, Trân Trân đang trong bộ dạng say xỉn ngồi dựa đầu vào tường.

Người đàn ông:

- Anh là người tôi gọi điện khi nãy đó hả? Anh đến rồi thì tốt quá, cô gái này giao cho anh.

- Khoan đã. Mọi chuyện là như nào.

- Cô ấy say rượu nên đi thế nào mà lại đâm thẳng vào đầu xe của tôi. May mà tôi phanh gấp lại nên chỉ đụng trúng chân cô ấy. Mà lỗi này không hoàn toàn là ở tôi nên đừng bắt đền gì nhé. Tôi là tôi tốt bụng mới ở lại đó, vào người khác là người ta bỏ chạy lâu rồi.

- Dìu cô ấy vào trong xe đi.

- Sao cơ?

- Tôi không thích nói lại lần hai ( vẻ mặt anh khó chịu nói)

- Được được.

Anh lái xe đưa Trân Trân về căn hộ cô ở, Trân Trân ngồi ghế sau liên miệng kêu tên anh.

- Gia Minh... Gia Minh..

- Tới nơi rồi. Xuống xe đi..

Anh quay lại nhìn cô trong trạng thái say không biết gì cả, mắt cá chân vẫn còn sưng phồng, thôi thì làm người tốt thì làm cho trót, bất đắc dĩ anh đành mở cửa xe rồi dìu cô bước xuống. Bất ngờ cô kéo người anh lại rồi đặt lên môi anh một nụ hôn, vài giây thất thần rồi lại nhanh chóng đẩy cô ra khỏi người mình rồi nói.

- Cô??

Cô mỉm cười với anh.

- Em yêu anh.. Gia Minh!

Hít một hơi thật sâu rồi anh đỡ cô lại ngồi sảnh chính, nói với bảo vệ khu đây.

- Cô gái này say sỉn nên nhờ tôi đưa về. Anh nhận ra cô ấy chứ?

- Đây là cô Trân Trân mà.

- Nhận ra thì tốt rồi. Nhờ anh đưa cô ấy lên phòng giúp.

Không để bảo về trả lời anh đã vội vã rời đi. Bảo vệ tiến lại gần cô, từ xa trợ lý của cô chạy tới.

- Bỏ cái tay anh ra khỏi người cô ấy. Có biết cô ấy là ai không mà chạm vào.

- Tôi thấy anh kia nhờ tôi vậy nên tôi có lòng tốt thôi mà

- Háo sắc!

Anh bảo vệ lắc đầu ngao ngán.

Trợ lý của cô dìu cô đi, những bước đi loạng choạng.

- Tôi tưởng cậu ấy đưa cô lên phòng cơ mà.

Cô rơi nước mắt nói.

- Việc tôi bảo, đã làm xong chưa?

- Rồi.. nhưng cô chắc chứ? Còn danh tiếng của cô nữa, dư luận sẽ lên án cô đó.

- Kệ đi. Với tôi bây giờ không gì quan trọng bằng anh ấy.

- Haizz lại còn đôi chân này nữa, tình hình vậy phải nghỉ quay ít nhất chục ngày.

- Liên hệ với đạo diễn dùm tôi.

******

Sáng sớm ngày hôm sau, anh đến bệnh viện từ lúc mặt trời chưa lên cao, trên tay còn cầm theo một hộp cháo. Cánh cửa phòng mở ra, kịp lúc chứng kiến cảnh cô vươn vai ngáp lớn một tiếng, bộ dạng trông thật sự xấu hổ.

Anh ho lên vài tiếng rồi mới bước vào. Cô giật mình nhìn ra ngoài cửa.

- Mình cô ở đây sao?
Cô gật đầu nói.

- Bé Cúc vừa chạy loanh quanh đi đâu đó thôi.

- Nhỏ này. Đi chăm người ốm kiểu gì vậy.

- Anh đừng trách con bé, qua nay cũng vất vả vì tôi nhiều rồi.

- Mình nó vất vả thôi sao.

- Ừm.. à quên.. còn anh nữa, cũng vất vả nhiều rồi

Anh nhếch môi cười nhẹ rồi lấy trong chiếc hộp ra một bát cháo hạt sen thơm phức. Cô nhăn nhó.

- Lại là cháo hả?

- Ốm không ăn cháo thì ăn gì.

- Ăn nhiều nên chán.

- Cháo hôm nay đặc biệt hơn mọi lần.

- Cũng chỉ là cháo thì có gì đặc biệt.

- Sao lại không đặc biệt. Cháo này do tôi nấu ấy.

- Do anh ấy ( cô tròn xoe mắt hỏi lại)

- Tiện tay thì làm thôi.

- Liệu ngày mai trời có bão không?

- Ý gì vậy?

- Không. Cảm ơn anh..( cô tủm tỉm cười)

- Ngồi lại gần đây.

- Làm gì?

- Bảo thì cứ làm theo đi.

Cô lê mông ngồi sát cạnh giường, anh đưa thìa cháo ra trước mặt. Cô nhăn mặt nói.

- Tôi tự xúc được rồi.

- Há mồm.

- Á.. nóng..

Anh vội đặt bát cháo xuống rồi tiến tới thổi phù phù gần miệng cô. Cô nhíu mày nói.

- Ý tôi là cháo nóng.

- Tự xúc mà ăn đi.

- Ơ...

Bà hai từ bên ngoài tiến vào, cô cười tươi chào lớn.

- Mẹ hai!

- Con bé này xem ra đỡ nhiều rồi nhỉ? Nay nói lớn được rồi.

- Cái mồm cô ta có lúc nào là bé đâu ( anh nói)

- Gia Minh.. con đến đây lâu chưa?

- Con vừa mới tới thôi ạ.

Bà liếc mắt nhìn bát cháo trên bàn rồi nói.

- Xem ra cháo của ta hôm nay ế rồi.
Anh lảng tránh đứng dậy lúng túng nói.

- Con ra ngoài chút.

Bà lắc đầu kéo ghế ngồi xuống cạnh giường.

- Đêm qua ngủ ngon không?

- Dạ ngon ạ.

- Chẳng bù cho ai kia, đèn phòng 2 giờ vẫn thấy sáng.

- Mẹ hai hôm nay dậy sớm thế ạ.

- Ừ. Có tuổi rồi nên dậy sớm quen rồi.

- Dạ.

- Bác sỹ nói bao giờ con được xuất viện không? Bà nội với mọi người gửi lời hỏi thăm tới con đó.

- Con đang xin anh Gia Minh cho con xuất viện mà anh ấy không chịu.

- Chắc tại nó lo cho con ấy.

- Không có đâu. Để về nhà ảnh được bình yên hơn đó.

- Ai nói con vậy.

- Vừa nãy anh bảo con vậy mà.

Bà cười với cô.

- Đúng là cô bé ngốc này, biết đâu trong lòng lại mong con về nhà từng giờ ấy. Mà mẹ hai hỏi thật con nhé, con cảm nhận sao về Gia Minh?

Cô nhíu mày suy nghĩ, kịp lúc anh bước chân tới cạnh cửa, ánh mắt nhìn vào bên trong chờ đợi câu trả lời.

- Theo như con nhận xét ban đầu thì rất lạnh lùng, khó gần, lạnh như tảng băng ấy mẹ hai.

Bà bật cười. Cô nói tiếp.

- Thưc ra sau một vài ngày chung sống, con thấy anh ấy cũng rất tốt, tuy vẻ ngoài lạnh lùng nhưng mang một trái tim ấm áp. Biết quan tâm, biết giúp đỡ.

Nói đến đây anh giãn nhẹ khuôn mặt ra rồi nở nụ cười nhẹ. Sau đó ho lên vài tiếng mới bước vào bên trong.

- Con phải tới công ty. Mẹ hai về sau nhá.

- ừ được rồi. Con đi đi.

Cô vội vàng nháy mắt nhìn anh rồi nói.

- Thế còn xuất viện?

- Cứ biết thế!

******

Trước cổng tập đoàn Trần Gia, từ hồi sáng đã tụ tập rất đông phóng viên, nhà báo. Trên đường lái xe tới, anh nhận được cuộc gọi của thư ký.

- Tổng giám đốc, cậu dừng xe lại cách công ty vài trăm mét nhá.

- Sao phải vậy?

- Sáng giờ đám phóng viên, nhà báo tập trung từ rất sớm. Bọn họ muốn phỏng vấn anh về nghi án ngoại tình với diễn viên Trân Trân, họ còn có bức ảnh hai người hôn nhau nữa.

Anh im lặng không nói lời nào rồi tắt máy. Xe dừng lại trước tập đoàn một đoạn không xa, trợ lý của anh thấy vậy vội vàng chạy tới.

- Chúng ta đi cổng sau.

- Không cần. Trốn tránh không phải là giải pháp.

- Cậu nghe tôi đi, không được manh động. Rồi tìm phương án giải quyết.

Khuôn mặt anh không chút biểu cảm mà tiến thẳng xe về đằng trước. Thấy xe anh xuất hiện, một đám nhào vô lấn tới.

- Trần Tổng.. anh đây rồi.

Bảo vệ chạy tới mở cửa xe cho anh, ba bốn vệ sỹ ngăn đám phóng viên, nhà báo tới gần.

- Trần tổng. Có phải hiện tại diễn viên Trân Trân đang là nhân tình của anh ạ.

- Trần tổng. Được biết cô ấy là tình cũ của anh, hai người quay lại lâu chưa, có phải cuộc hôn nhân của anh chỉ để che mắt thiên hạ.

- Trần tổng. Xin anh tiết lộ một chút ạ.

Anh dừng chân lại đưa mắt càn quét một lượt, hơi lạnh toát ra khiến phóng viên tự động lùi lại vài bước.

Bước lên phòng làm việc, trợ lý của anh đặt bức ảnh xuống bàn làm việc của anh.

- Cậu xem đi.

Anh cau mày cầm bức ảnh trên tay rồi giận dữ vò lát chúng trong lòng bàn tay.

- Bịt mồm tụi toà soạn lại. Phong tỏa tin tức.

- Tôi e là hơi khó khăn vì Trân Trân là ngôi sao lớn, sức ảnh hưởng quốc tế. Lần đầu tiên xuất hiện tin đồn nên sẽ là tin cực hót.

- Tôi không muốn chuyện này đến tai bà nội và cô ấy. Hiểu chứ?

- Tôi sẽ cố gắng!

- Được rồi. Đi chuẩn bị tài liệu cho tôi, 1 giờ nữa bàn hợp đồng với đối tác.

******

Tại khu trung cư cao cấp Trân Trân ở.

- Trân Trân.. hội phóng viên nhà báo vẫn tụ tập bên dưới rất đông

Cô mỉm cười vắt chân chéo ngũ, miệng nhấp môi ly cafe đầy mãn nguyện.

- Kệ đi. Dù sao chân tôi cũng chưa lành lặn nên nghỉ ngơi trên này, không ra ngoài cũng không sao hết.

- Trân Trân à. Nói thật nhé, tôi sợ chuyện này sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của cô đấy.

- Kệ đi. Miễn là đạt được thứ mình muốn, hy sinh một chút có sao đâu.

Chương 22

Biệt thự nhà Trần Gia đầu chiều.

Trong căn phòng ngủ của hai vợ chồng Gia Hưng xì xào to nhỏ.

- Em thấy bức ảnh của anh cả và Trân Trân rồi chứ?

- Em thấy rồi.

- Em không bất ngờ gì à?

- Em thấy có gì đâu mà bất ngờ. Còn yêu thương thì sẽ quay về.

- không đúng. Anh cả không còn yêu Trân Trân nữa, anh khẳng định luôn.

- Anh làm như mình hiểu anh cả lắm ấy. Lúc nào cũng anh cả, anh cả nhưng anh ấy đã xem anh ra cái gì chưa. Gần 30 tuổi rồi mà chẳng lên nổi chức giám đốc.

- Đó là do thực lực của anh chứ sao trách được anh cả.

- Tại sao anh không thử phấn đấu đòi lại quyền vị một lần. Anh mà cứ như vậy là thiệt thân với làm khổ vợ con đó.

- Ở Trần Gia, ai đã để em thiếu thốn gì chưa.

- Không có. Nhưng em muốn anh tiến xa hơn nữa để khi đó em có động lực sinh cho anh thằng con trai. Ít ra khi con em sinh ra cũng có chút gì đó được thừa kế từ bố.

Gia Hưng im lặng.

Vợ anh liếc mắt nhìn chồng rồi mỉm cười nói tiếp.

- Hay là mình mở công ty riêng đi anh.

Anh tròn xoe mắt hỏi lại.

- Công ty riêng.

- Phải. Mở công ty riêng là anh được làm chủ tịch luôn.

- Biết gì đâu mà mở. Mở rồi lại phá sản thì mở làm gì. Khi đó còn nhục hơn.

- Xui xẻo cái mồm anh. Chưa mở thì làm sao biết được.

- Chuyện này nói sau đi.

- Lúc nào cũng vậy! Chán chết. À mà lát em sẽ về bên nhà mẹ chơi mấy hôm.

- Xin phép bà nội với mẹ chưa.

- Nói với anh xong là em xin nè.

- Ừ tuỳ em.

Cô ấm ức bước xuống giường, thiệt là tức muốn chết với chồng cô, có nói thế nào đi nữa vẫn không khá lên được, lúc nào rồi mà còn giậm chân tại chỗ như vậy. Tức là tức quá à!!!

Cô đi sang tìm bà nội bên phòng nhưng không thấy.

- Này con Sún.. mày thấy lão phu nhân đâu không ( hỏi hầu gái)

- Mợ ba.. lão phu nhân trưa nay không có lên phòng, hình như là ở dưới khu thư viện.

Cô không nói lời nào nữa rồi bước đi thẳng xuống dưới khu thư viện, vừa đi vừa gọi bà nội..

Bước tới cửa phòng thư viện, đúng lúc cánh cửa phòng mở ra, người bên trong bước ra là Gia Long. Cô cau mày nói.

- Anh hai.. anh vào đó làm gì?

- Gia Long muốn chơi trốn tìm ( cười ngu ngốc)

Cô cười khẩy nói nhỏ

- Thật ngu ngốc!

Gia Long thấy vậy bám lấy cổ tay Út Liên rồi cười khành khạch.

- Sống làm người Trần Gia.. chết làm ma Trần Gia.. ăn cơm trắng, uống nước sôi, tuân thủ nguyên tắc nhà Trần Gia... haha..hà há ha...

Giọng nói, ánh mắt của Gia Long man rợn doạ Út Liên muốn bay hồn. Cô lập tức hất tay mạnh Gia Long ra khỏi người mình.

- Đi chỗ khác mà chơi, chỗ này không phải chỗ của anh đâu...

Gia Long cười ngây ngốc chạy đi ra hướng khác, Út Liên rùng mình nói.

- Đúng là đồ điên!

Nhanh sau đó cô đi tìm bà nội để xin phép vụ muốn được về nhà mẹ đẻ. Nhà ngoại nhà cô cách đây chừng 15km, cũng là gia đình khá giả, bố thì buôn gỗ, mẹ có tiệm sapa nho nhỏ, cuộc sống có dư thừa.

Bà ba:

- Làm gì mà trưa không ngủ lại đi gọi bà nội thế hả Liên?

- Mẹ ba ạ.. con đi tìm bà nội có chút chuyện. Mẹ thấy bà nội đâu không?

- Bà nội trong phòng làm việc của ba con ấy.

- Dạ. Con cảm ơn mẹ ba nghen.

Đứng trước phòng làm việc, giọng nói bên trong vọng ra khiến cô phải dừng chân lại, áp sát tai vào cửa nghe cho rõ hơn.

- Công việc công ty dạo này thế nào?

- Vẫn ổn thưa mẹ.

- Mẹ đang nghe nói con muốn lui về nghỉ ngơi.

- Thật là chẳng tin tức nào chậm đến tai mẹ.

- Thế tính sao? Giao lại quyền điều hành cho ai?

- Thì còn ai vào đây nữa mẹ. Mẹ biết là sẽ chẳng có ai làm tốt như Gia Minh. Thậm chí bây giờ con cũng không làm tốt như thằng bé.

- Ừm. Nếu vậy thì mẹ yên tâm rồi. Thôi nghỉ chút đi, mẹ về phòng đây.

- Dạ mẹ..

Út Liên giật mình chạy đi cách đó một đoạn xa, vừa chạy vừa suy nghĩ “ vậy là ba muốn giao tất cả quyền hành cho anh cả”

Mãi sau hồi cô mới lấy lại bình tĩnh tìm gặp bà nội.

- Bà nội.. con có chuyện muốn xin phép bà.

- Ừ. Vừa thấy con Sún nó bảo cháu tìm ta.

- Dạ bà. Cháu muốn xin phép bà cho cháu về ngoại chơi vài bữa.

- Cũng được. Rồi liệu đón con về bên này luôn.

- Dạ cháu cảm ơn bà nội ạ.

*******

Tin tức về cậu cả Trần Gia có mối quan hệ mật thiết với diễn viên Trân Trân vẫn không ngừng hót. Trên khắp các mặt báo, trang mạng xã hội liên tục phát tán ảnh của hai người. Ấy vậy mà trên phòng làm việc phòng tổng giám đốc tập đoàn Trần Gia vẫn im ắng lạ thường, không một chút bối rối, không một chút bận tâm, vẫn uy nghi lạnh lùng ngồi gõ máy tính.

Trợ lý của anh đặt bản thảo xuống bàn làm việc.

- Đây là kế hoạch phòng marketing nộp. Mời anh xem qua.

- Ừ cứ để đó ( mắt chăm chú nhìn màn hình máy tính, tay gõ gõ)

- Sao vậy? Còn chuyện gì nữa.

- Tụi nhà báo vẫn ngồi chờ từ sáng giờ.

- Ừ. Tôi biết. Việc tôi sai cậu, làm tới đâu rồi?

- Hiện tại đã dập tắt được vài toà soạn. Đáng lo nhất chính là báo mạng.

- Dập được thì dập, không dập được thì để tôi.

- Sao cơ ạ?

- Người không làm việc sai trái với lương tâm thì sợ gì.- Tôi chỉ sợ chuyện này đến tai mợ cả, sợ mợ ấy tổn thương.

Anh dừng động tác suy nghĩ vài phút rồi nói.

- Chuẩn bị xe tới bệnh viện giúp tôi. Tôi sợ bọn nhà báo sẽ viết bài đăng tin lung tung như là cô ấy bị shock phải nhập viện.

- Vậy đi cửa sau ạ.

- Ừ. Để cắt đuôi bọn chúng.

Anh mặc chiếc áo sơ mi đen, quần tây đen, trên đầu đội thêm chiếc mũ lưỡi trai, đeo thêm chiếc kính đen rồi tự mình lái xe tới bệnh viện.

Bước tới cửa phòng, cô vừa hay đặt ly nước nhấp môi, liếc mắt thấy anh liền sặc mà ho lên vài tiếng.

Cúc:

- Mợ ơi.. mợ uống từ từ thôi ạ.

Cô tròn xoe mắt nhìn anh từ đầu tới chân rồi bật cười.

- Anh làm gì mà ăn mặc nhìn gớm chết đi được.

- Tôi đến đón cô về nhà.

- Về nhà?

- Không muốn về à?

- Tất nhiên là có rồi..

Anh quay qua nói với Cúc.

- Dọn dẹp đồ đạc giúp mợ. Tôi đưa cô ấy về trước.

- Ơ nhưng mà thay bộ quần áo bệnh nhân ra đã.

- Ừ..

Trên đường lái xe trở về nhà, anh ngập ngừng vài lần, thực ra anh muốn tự mình giải thích trước cho cô khi biết sự việc. Ngờ đâu cái miệng cô không nói như sợ da non nó mọc lên nói liên hồi khiến anh rối trí không biết bắt đầu từ đâu.

- Ý mà vừa tôi quên không hỏi, anh không thanh toán viện phí à?

- Để đó, rảnh thì thanh toán.

- Làm gì mà đón tôi gấp vậy? Nói đi, có phải nhớ tôi lắm rồi đúng không? ( ánh mắt cô tinh nghịch trêu chọc anh)

- Thật ra là...( ngập ngừng)

- Thật ra là nhớ quá rồi...( cô cười nói)

Anh thấy nụ cười của cô cũng khiến khoé môi anh bất giác nở một nụ cười nhẹ.

Chiếc xe đậu lại trước cửa Trần Gia.. anh tháo đai an toàn cho cô rồi nói.

- Vào nhà trước đi. Tôi có chuyện cần giải quyết.

- Vậy anh đi cẩn thận.

Anh gật đầu mở cửa xe cho cô bước xuống. Cô thở phào nhẹ nhõm, vươn vai một cái, cảm thấy tinh thần thật dễ chịu. Ngay lập tức cô nghĩ tới chính là đi tìm bà nội chào hỏi.

- Ây za.. xem ai đây, có phải chị dâu không ạ?

Cô quay người lại thì thấy Ân Di..trong lòng thầm nghĩ “ vừa mới cảm thấy dễ chịu một chút, gặp trúng nhỏ này là cảm thấy khó chịu liền, thiệt tình muốn triệu tập mười tám đời tổ tông nhà ả lên cho bõ ghét, người gì đâu chả được việc gì ngoài gây sự, thật xấu hổ khi cùng tuổi với ả ta “

- Chị dâu.. nghe nói chị ốm à? Ốm nặng lắm không?

- Ốm sương sương thôi cô út.

- Lại muốn làm nũng chồng rồi.

- Vợ chồng với nhau, thỉnh thoảng làm nũng cũng có sao đâu. Chỉ sợ những người không biết thân phận mình ở chỗ nào mà cứ cố tình lấn sâu, như vậy mới nguy hiểm.

- Chị.. chị nói gì đấy?

- Ớ. Tôi chỉ ví von sương sương một chút thôi mà, làm gì mà nét mặt cô út căng vậy. Tôi nói cô đâu mà.

- Tôi nói cho chị biết, đừng tưởng lấy anh Gia Minh rồi là anh ấy sẽ yêu chị.

- Anh ấy nói với cô út là anh ấy không yêu tôi à?

- Phải.

- Không yêu bây giờ thì mai sau yêu. Cùng lắm là mặt dày như ai đó.

- Đồ không biết xấu hổ!
- Ân Di.. con vừa nói gì ( thím hai đằng sau lên tiếng)

Ân Di giật mình quay lại nói nhỏ.

- Mẹ.

- Xin lỗi chị dâu đi.

- Con có làm gì đâu mà xin lỗi.

- Mẹ vừa thấy con thái độ với chị dâu.

- Mẹ.. con không có.

Cô thấy vậy lên tiếng.

- Thím hai.. không có gì đâu ạ. Ân Di vui tính lắm!

- Con bé này nó được chiều từ nhỏ nên lắm khi không biết tốt xấu. Cháu đừng bận tâm nhiều nhé.

- Thím hai yên tâm đi. Cháu không chấp vặt đâu ạ.

- Mà sao thím tưởng cháu ở viện? Qua nay thím đi thăm họ hàng lên không có thời gian vào viện với cháu.

- Dạ không có gì đâu. Cháu ốm chút rồi lại khỏe như trâu ấy mà. Thỉnh thoảng ăn vạ chồng tí. Hihi

- Mới xuất viện xong thì về phòng nghỉ ngơi đi con, ở ngoài nhiều gió máy không tốt.

- Cháu đi tìm bà nội đã ạ.

- Bà vừa rời đi có việc rồi.

- Dạ. Vậy cháu xin phép lên phòng trước.

Thím hai mỉm cười nói với Ân Di.

- Con xem mà học tập chị dâu con ấy. Bằng tuổi con mà nhanh nhẹn, tháo vát, ăn nói rất khéo léo biết điều, lại còn xinh xắn nữa.

- Sao con không thấy gì ngoài cái tính xấu của chị ta nhỉ. Nhan sắc quá tầm thường.

- Thiệt tình. Đến diễn viên Trân Trân con còn chê gì khen được ai.

******

Cốc.. cốc.. cốc..

Cô vội đặt chiếc điện thoại xuống giường rồi chạy ra mở cửa.

- Mẹ hai?

- Mẹ vào được chứ?

- Dạ mẹ vào đi.

- Mẹ nghe nói con về nhà được lúc rồi. Mẹ mới đi công chuyện với bà nội về. Con ổn chứ?

- Dạ con ổn.

Bà hai liếc mắt nhìn về phía màn hình điện thoại vẫn sáng lên bức ảnh của Gia Minh với Trân Trân. Cô cười gượng nói.

- Mẹ ngồi xuống ghế đi.

- Diệu Anh..! Mẹ cũng mới biết chuyện thôi, bà nội cũng vậy nên ngay lập tức bà phải đích thân đi giải quyết. Không ngờ tin đồn đã lan tràn khắp báo mạng.

Thực sự nhìn bức ảnh đó của hai người, cô không thể nào thấy vui cho được, không thể coi đó là điều bình thường vì dù sao anh cũng đang là chồng của cô, hai người công khai như vậy khác gì cắm cho cô thêm một chiếc sừng dài trên đầu cô đâu. Mới tuần trước cô còn mạnh miệng nói với Trân Trân về mối quan hệ tốt đẹp của cô và anh. Cô không muốn thừa nhận mình có cảm giác với anh nhưng cô lại thấy buồn khi thấy hình ảnh đó trước mặt. Cô gượng cười nói.

- Không sao đâu mẹ hai.mẹ đừng lo cho con.

- Con vừa mới bị bệnh, hai đứa lại mới kết hôn chưa được bao lâu, thực ra bà nội cũng lo lắng con bị tổn thương.

- Con ổn thật chứ ( mẹ hai hỏi lại)

Cô mỉm cười trả lời.

- Con ổn mà mẹ hai. Mẹ xem con này, vẫn cười được cơ mà.

- Sao mẹ thấy ánh mắt con lại khác.

- Người ốm thì ánh mắt phải khác đi chứ mẹ hai.

- Mẹ nói con nghe nè Diệu Anh.. theo như mẹ cảm nhận thì Gia Minh đã không còn tình cảm với Trân Trân rồi. Mà nếu có thì chỉ là một chút cảm xúc nhất thời thôi. Dù sao hai đứa cũng từng có khoảng thời gian bên nhau.

- Dạ mà thôi không nói tới chuyện này nữa được không mẹ. Con muốn sang phòng bà nội chút.

- Ừ.

Cô vừa đi vừa suy nghĩ về những bình luận của mọi người về bức ảnh.

- Trời ơi. Trần tổng có vợ rồi mà.

- Không biết vợ Trần tổng có đẹp như Trân Trân không nhỉ.

- Nghe nói hai người là tình cũ của nhau. Vậy là còn yêu nên mới quay lại.

- Tuy hành động này là sai trái nhưng có sự thật không thể phủ nhận bọn họ rất xứng đôi.

- Ôi.. tò mò nhan sắc mợ cả Trần Gia quá. Chắc không yêu vợ nên mới không công khai.

Cô lắc đầu xoá bỏ những suy nghĩ trong lòng. Hít một hơi thật sâu rồi bước vào phòng bà nội, kính cẩn cúi đầu chào bà.

- Con chào bà nội ạ.

- khỏe hẳn chưa mà đã xuất viện.

- Dạ. Con ổn rồi.

- Ừ. Vậy là tốt rồi. Chịu khó nghỉ ngơi cho khỏe hẳn rồi mới làm gì thì làm.

- Dạ bà.

- Phải rồi. Chuyện của Gia Minh cứ yên tâm nhé.

- Dạ con biết rồi ạ.

******

Trăng thanh gió mát, buổi tối anh trở về lúc đã khuya, cô nằm nghe được tiếng bước chân liền vội vàng nhắm chặt mắt lại giả như mình đã ngủ say. Anh thở dài vì mệt mỏi, lặng lẽ bước vào trong phòng tắm thay đồ rồi lại lặng lẽ nằm kế bên cô. Ngay lúc đó cô giả vờ xoay mình để giữ khoảng cách với anh xa một chút. Vừa nằm vừa nghĩ thầm “ Gia Minh.. anh là đồ xấu xa, là đồ đáng ghét “

Hắt xì... ( anh nằm kế bên cô hắt xì một cái).. cô dù trong lòng có chút khó chịu cũng phải bật cười. Đáng đời nhà anh, quả nhiên làm việc sai nên linh ứng liền.

Anh cau mày nhìn cô, liền hiểu cô vẫn chưa ngủ. Thở hắt ra một hơi rồi nói.

- Chúng ta nói chuyện lúc đi. Tôi biết cô chưa ngủ.

Cô mở mắt bật dậy nói.

- Được thôi! Tôi cũng đang có chuyện muốn nói với anh. Con người tôi khi chưa nói ra được những suy nghĩ trong lòng nên cảm thấy khó chịu lắm.

- Chuyện của tôi và Trân trân.. thực ra không như cô nghĩ.

- Tôi không cần biết mối hai người thế nào. Nhưng việc anh hiên ngang công khai như vậy thiệt là khiến tôi tức á. Người ta nói vuốt mặt phải nể mũi, tôi vẫn sờ sờ ra đây mà anh coi làm vậy được không?

- Cô thật sự tin vào bức ảnh đó. Cô nghĩ tôi cũng giống như những người đàn ông khác?tôi như thế nào cô còn không biết sao?

- Tôi làm sao hiểu được khi chúng ta kết hôn chưa đầy một tháng. Tôi chỉ muốn sống một cách đơn giản nên anh cứ làm gì cũng được, miễn là đừng để mất mặt tôi quá như vậy.

Chương 23

Sắc mặt anh thay đổi, ánh mắt thể hiện sự thất vọng rồi sau đó chầm chậm nói.

- Vậy tức là từ trước đến giờ cô không hề muốn hiểu tôi.

- Tôi...( ngập ngừng)

- Được rồi. Ngủ đi!

Hai người cùng đặt lưng xuống rồi quay lưng lại vào nhau. Đôi lúc anh có ngoảnh mặt lại liếc mắt nhìn cô rồi lại thở dài. Đôi môi cô mím chặt vào nhau, tâm trí cứ quanh quẩn trong cái suy nghĩ chết tiệt kia. Chẳng biết từ hồi nào giọt nước mắt lại lặng lẽ tuôn rơi trên gò má.

Mãi một lúc sau đó, rất rất lâu cô mới bắt đầu chìm vào trong giấc ngủ.

Trong mơ cô thấy Trân Trân cười mỉa mai mình.

- Cô đã sáng mắt ra chưa.. chồng cô yêu tôi.. chồng cô là của tôi.. cô chỉ là tạm bợ..tạm bợ mà thôi...haha.. haha..

Cô giật mình ngồi dậy,nhìn căn phòng một lượt rồi thở phào nhẹ nhõm.

- Hoá ra chỉ là giấc mơ.. chết thật, suy nghĩ cho lắm vào rồi đêm cũng ngủ mơ..

Liếc mắt sang nhìn người đàn ông bên cạnh vẫn còn say giấc, bầu trời ngoài kia mới rạng sáng, cô xoay cái eo qua trái rồi lại qua phải, cảm giác đỡ đau nhức thiệt dễ chịu. Sau đó cô bước chân xuống giường đi thẳng vào buồng tắm vệ sinh cá nhân, thay một bộ đồ pizama lụa, tóc tai gọn gàng, tô thêm chút son cho đời thêm tươi. Ngắm nghía trước gương một lúc, cô mỉm cười tự nhủ.

- mình còn may mắn hơn ối người, buồn phiền làm gì chứ. Kệ bố đời!

Sáng sớm mọi người trong nhà vẫn chưa thức giấc nhiều, chỉ có đằng sau khu bếp là rộn rã tiếng bước chân người giúp việc. Loanh quanh một hồi rồi sau đó cô tìm đến sân vườn, mấy hôm nay không được gặp chú vẹt kia rồi.

- Ý.. chú vẹt kia đi đâu rồi ( cô nhìn chiếc lồng trống trơn trước mặt)

- Diệu Anh.. Diệu Anh..

Cô nghe thấy tiếng chú vẹt nhưng không thấy nó đâu. Liền gọi lớn.

- bối bối..mi ở đâu vậy?

Cô ngước mắt nhìn xung quanh rồi dừng lại trên cây xoài thì phát hiện chú vẹt đang bị mắc kẹt gì đó trên cây mà không bay xuống được. Không suy nghĩ nhiều, cô vất lại đôi dép dưới gốc cây rồi leo thẳng một mạch tới gần ngọn cây, tiến xa thêm một chút là tới chỗ bối bối.

- Mi đừng sợ nhé, ta sẽ gỡ cái dây ra khỏi người mi. Làm gì mà không yên phận dưới lồng, lại ở đây thế này.

- Ý chị dâu. Chị làm gì mà leo trót vót lên đó vậy. Bà nội, bà xem chị dâu kìa.

Cô cúi xuống giật mình khi thấy ánh mắt bà nội đang nghiêm khắc nhìn mình, xuýt chút nữa thì tuột tay rơi xuống, may mà phản ứng tốt nên bám kịp vào thân cây. Cô bình tĩnh mang bối bối xuống nơi an toàn rồi sau đó chạy ra chỗ bà.

- Bà nội. Cháu...

Bà cúi xuống nhìn đôi chân cô vẫn đi chân trần.

Ân Di:

- Chị dâu làm gì mà sáng sớm đã leo lên đó vậy?

Cô chỉ tay ra chỗ con vẹt.

- Cháu đến để giải vây cho con vẹt ạ.

- Theo ta lên phòng ( bà khó chịu nói)

Ân Di nhếch môi nhìn cô, trong lòng ả hả hê vô cùng, nghĩ chắc lần này cô chết chắc với bà nội. Đúng là ông trời đang giúp cô đây mà.

Tại phòng bà nội, có cô, bà và bà Sáu.

Bà nội nghiêm khắc nói.

- Bước chân vào Trần Gia đã học hết gia quy nghi lễ chưa Diệu Anh?

- Dạ con..

- Nhìn lại mình đi, xem có ra dáng làm mợ cả nhà này không?

- Con xin lỗi bà nội.. nhưng thiệt tình con chỉ muốn mang chú vẹt đó xuống thôi ạ.

- Nhà này thiếu gì người, mở mồm kêu họ một tiếng không được à?

Cô cúi đầu xuống.

- Dạ. Con biết lỗi rồi ạ.

- Đàn bà con gái mà leo trèo như vậy thì ra thể thống gì. Thân làm mợ cả Trần Gia mà hành động không biết suy nghĩ trước sau gì cả.

Bà Sáu thấy bà nội gắt gao quá nên mới lên tiếng.

- Thôi nào. Chắc con bé làm vậy cũng là có nguyên nhân, chẳng qua con vẹt đó quan trọng với cháu trai bà quá nên con bé mới làm vậy.

Bà nội hừm lên một tiếng rồi nói tiếp.

- Nếu như hôm nay không phải người trong nhà nhìn thấy, chẳng như một người xa Lạ thì người ta sẽ nói nhà mình không biết dậy dâu đó chị.

- Nói một lần là rút kinh nghiệm, ai mà chẳng có sai lầm. Thôi thì chuyện to hoá nhỏ, chuyện nhỏ hoá hư không là được.

- Nhưng mà...

- Hay là thế này, cứ giao con bé lại cho chị thêm ít ngày nữa. Chị sẽ dạy con bé thêm, để cho con bé hiểu hết gia quy nhà này.

Bà liếc mắt nhìn cô rồi gật đầu.

- Vậy nhờ chị.

Cô thở phào nhẹ nhõm hơn chút, trong lòng không khỏi cảm ơn bà Sáu, trước giờ bà luôn nghiêm khắc với mọi người trong nhà nhưng lòng dạ bà cũng rất tốt. Ơn giời, may mà còn có người này người kia, chứ ai cũng giống con nhỏ Ân Di kia thì thà cô đi đầu thai sống lại kiếp sau ở giá cho lành. Thực ra làm dâu nhà giàu nói là sướng thì cũng sướng, chẳng phải lo đến cơm ăn áo mặc.. nhưng khổ thì cũng rất khổ, phải đi nhẹ nói khẽ cười duyên, luôn luôn trong khuôn phép lễ nghi phức tạp và đặc biệt chỉ cần sơ xuất một lỗi là quanh nhà đủ mấy người rảnh chuyện thích cà khịa.

Bước ra khỏi phòng bà nội, bà Sáu đi cùng cô rồi nói.

- Lát ăn cơm xong xuống phòng dạy dỗ lễ nghi học lại từ đầu.

- Dạ con biết rồi. Con cảm ơn bà nhiều nha.

Bà im lặng bước đi thẳng, nghĩ thế nào rồi lại dừng chân lại nói.

- Sống phải để ý một chút mới sướng được.

Tại bữa ăn sáng, mọi người đồng loạt kéo ghế ngồi xuống, nhỏ Ân Di ngồi đối diện cô, ả nhẹ nhàng gắp thức ăn vô bát mình rồi lại trả vờ tốt bụng gắp cho cô miếng thịt gà to chà bá.

- Chị dâu mới ốm dậy nên ăn nhiều vào cho mau khỏe.

Cô thấy vậy cũng đáp trả con nhỏ bằng nụ cười thật tươi.

- Cảm ơn cô út. Cô cũng ăn thật nhiều để lấy sức lo học hành. Ít bữa vào đầu năm học mới chắc vất vả lắm ha!

Thím hai mỉm cười nói.

- Bây giờ đi học đại học cũng đỡ vất vả hơn hồi trung học rồi. Quan trọng là con đó Diệu Anh, bây giờ phải cố gắng làm sao sinh cho bà nội một đứa chắt cho bà vui lòng.

Nói tới đứa bé, hai má cô bắt đầu ứng đỏ lên. Cô và anh còn chưa bao giờ suy nghĩ tới vấn đề đó.

Mẹ ba trêu thêm vài câu.

- Tuổi còn trẻ, cứ đẻ cho bà nội lấy dăm đứa chắt thôi là được rồi.

- Tụi con còn đẻ một đội bóng ấy chứ ( Gia Minh lên tiếng)

Cô ngước mắt nhìn phía anh đang từ cửa đi vào.

Bà nội:

- Gia Minh. Ngồi xuống ăn sáng đi con.

- Dạ thôi. Con qua chào hỏi mọi người rồi con đi làm luôn.

Ba chồng cô.

- Vậy đợi ba rồi cùng đi.

Sau đó hai người đi khỏi, mọi người cũng không ai nói thêm câu nào nữa mà chỉ tập trung vào ăn uống, đặc biệt là bà nội, sáng giờ không hề lên tiếng nào cả, chắc vẫn tức cô cái vụ trèo cây.- Gia Minh. Hôm nay tiện đường chở ba tới công ty được chứ?

Anh không nói gì chỉ gật đầu.

Đi được một đoạn khá dài, anh mới lên tiếng.

- Ba có chuyện gì muốn hỏi con thì cứ hỏi đi.

- Thực ra vấn đề này cũng khó nói, vì số ba đã đào hoa rồi thì làm sao nói được con. Tuy ba có đào hoa nhưng ngày mẹ con còn sống, ba thề chỉ chung thủy với một mình bà ấy. Huống hồ con cũng chỉ mới lấy vợ chưa đầy một tháng, không nên vậy con ạ.

- Ý ba nói đến việc của con và Trân Trân?

Ông gật đầu. Anh nhếch môi cười nhạt.

- Đến ba cũng cho rằng con như vậy.

- Nói vậy là, bức ảnh đó là giả.

- Ảnh là thật nhưng mọi thứ đều là giả.

- Không hiểu.

- Rồi con sẽ cho mọi người câu trả lời.

- Con nói vậy thì ta yên tâm hơn rồi.

********

Tại khu trung cư cao cấp Trân Trân ở.

Út Liên:

- Hai hôm nay tụi phóng viên, nhà báo vẫn tụ tập đông như vậy à?

- Đúng vậy. Mà sao nay chị qua đây sớm vậy?

- Thì chị về ngoại chơi mấy hôm nên tiện đường vì gần chỗ em ở mà.

- Tưởng ở Trần Gia thì em còn nghe được chút tin tức.

- Chị ở đó kiểu gì cũng bị bà nội tra hỏi, chi bằng biết thân biết phận về ngoại mấy hôm.

Trân Trân mỉm cười nói.

- Chị thấy sao?

- Thấy gì nữa. Chị không ngờ hai người tiến nhanh như vậy đâu.

- Vì anh ấy vẫn còn yêu em mà.

- Thế chân em sao rồi?

- À. Đỡ rất nhiều rồi, may mà có thuốc xoa bóp của Hàn Quốc nên mức độ hồi phục nhanh vô cùng.

Vừa dứt lời thì trợ lý của Trân Trân cười tươi chạy tới, trên tay cầm theo chiếc laptop.

- Trân Trân.. cô xem này.

- Gì vậy?

- Thư mời tới dự tiệc của tập đoàn Trần Gia vào tối mai.

Trân Trân mỉm cười.

- Cá đã cắn câu rồi!

Út Liên nhíu mày suy nghĩ.

- Nhanh vậy có đáng mừng không?

- Còn nghi ngờ gì nữa. Rõ ràng cho thấy trước đây anh ấy ngại với dư luận, bây giờ mọi chuyện bại lộ nên muốn tiến xa hơn.

- Hy vọng mọi thứ trở nên tốt đẹp ( Út Liên thở dài nói)

*******

Cả ngày hôm nay học gia quy lễ nghĩa các kiểu con đà điểu khiến cô mệt mỏi chỉ muốn tìm cho mình một chiếc giường rồi nằm vật xuống đó ngủ một giấc thật sâu cho quên sự đời. Rời khỏi phòng học, cô đi thẳng lên phòng mình, bé Cúc đi theo sau cô.

- Mợ để con đấm lưng cho mợ.

- Ừ. Đấm giúp mợ cái lưng, ngồi nhiều muốn gãy làm đôi luôn rồi.

- Khổ thân mợ.- Mà cả ngày nay Cúc đi đâu mà giờ mợ mới thấy.

- Con theo bà hai qua sông để sang làng bên.

- Sang đó làm gì?

- Con nói nhỏ với mợ thôi nhé. Lão phu nhân kêu bà hai đi cắt thuốc bổ cho mợ đó. Ông thầy bên làng bên nổi tiếng cắt thuốc sinh con.

- Ù uôi! Cậu mợ mới cưới nhau mà đã lo điếc rồi hả?

- Không phải. Là thuốc sinh con trai.

- Tào lao. Sinh con trai hay không thì theo khoa học phải do chồng chứ sao lại do mợ.

- Cái này con không rõ, con đã sinh con đâu mà biết. Người trên bảo đâu thì con làm đó thôi ạ.

- Con cái là Lộc trời cho, trời cho con nào thì nhận con đó, cứ kiểu phân biệt trai gái vậy thấy mệt ghê

- Mợ không được nghĩ thế đâu mợ. Nhà Trần Gia phải có con trai, mợ muốn sướng thì phải có vì mợ là dâu trưởng mà.

Một thoáng nét mặt cô trở nên buồn bã, mối quan hệ của cô và anh còn chưa đi đến đâu cả, hai người là vợ chồng nhưng mọi thứ chỉ trên danh nghĩa. Cúc vừa bóp vai cho cô vừa nhỏ giọng nói.

- Ngày nay con có loáng thoáng nghe mọi người xì xào về việc của cậu với cô Trân Trân. Mợ đang buồn vì điều đó à?

- Không. Sao mợ phải buồn.

- Cô Ân Di biết chuyện, tức như muốn điên lên rồi ấy mợ.

- Kệ con nhỏ đó, mợ đâu điên như nó.

Cô ngước mắt nhìn tấm ảnh cưới của hai người chụp hôm tổ chức đang treo ở đầu giường, trong lòng gợn lên cảm xúc khó nói lên lời, cảm giác bức bối khó chịu, lại ấm ức nữa.

Buổi tối, buồn buồn cô xuống ngồi xích đu ở sân vườn, một mình tha thẩn ngước mắt lên nhìn những vì sao sáng trên trời cao. Cô nhớ nhà, nhớ mọi người ở quê. Cụp mắt xuống, vô tình ánh mắt cô dừng lại trước ánh mắt của Gia Long đang đứng ngoài hành lang đối diện với cô. Chưa để cô phản ứng, anh đã quay lưng lại bước vào bên trong căn phòng.

Thời gian khiến con người ta thư thái nhất chính là lúc nửa đêm, khi bóng tối buông xuống, con người ta trút bỏ tất cả để bước vào giấc mộng ngọt ngào. Đặt lưng xuống chiếc giường êm ái, cô quyết định tự thưởng cho mình một giấc ngủ thật ngon.

Sáng sớm ngày hôm sau, khi cô đang say xưa giấc ngủ ngon thì bị tiếng đánh thức của Cúc. Ngáp một cái thật đã rồi cô hỏi.

- Làm gì sáng sớm đã gọi mợ dậy vậy?

- Cậu bảo con lên gọi mợ.

- Ủa anh ta về hồi nào vậy?

- Chồng mợ sao mợ lại hỏi con. Hồi sáng con thấy cậu từ phòng bước ra mà.

Cô thầm nghĩ, gọi cái đầu nhà anh đấy, không biết tôn trọng giấc ngủ của người khác hay sao? Mồm đâu không tự gọi mà phải sai người ta, tức muốn chết mà!

Cánh cửa phòng mở ra, Cúc biết ý liền xin phép rời đi. Căn phòng lúc này chỉ còn hai người, cô không thèm nhìn anh lấy một cái rồi quay mặt về chiếc giường êm ái kia.

- Tại sao lại trốn tránh tôi?

- Trốn tránh? Anh đang nghĩ tôi trốn tránh anh hả? Tôi trốn tránh anh hồi nào?

- Sao không thèm liếc nhìn tôi?

- Buồn ngủ.

- Có phải cô vẫn giận tôi vì bức ảnh đó?

- Không có!

Nói rồi anh tiến tới gần xoay người cô lại đối diện mình.

- Nghe kỹ đây... tối nay tôi sẽ cho cô câu trả lời.

- Anh gọi tôi dậy chỉ để nói những lời này thôi hả? Nếu chỉ có vậy thì có thể bảo người khác nói với tôi là được mà.

- Như vậy cảm thấy không ý nghĩa.

Nói rồi anh không nói thêm câu nào nữa rồi rời đi..

Buổi chiều, anh về từ rất sớm, trong lúc cô vẫn mải học lễ nghi thì anh sồng sộc đi vào, không nói không rằng kéo cô ra chiếc siêu xe của mình. Cô bực dọc, nếu như anh không phải chồng cô thì nhất định anh chết chắc, người gì đâu toàn hành động theo cảm xúc của cá nhân.

Chiếc xe dừng lại trước một cửa hàng thời trang rất lớn, nhân viên từ xa cúi đầu chào hai người.

Chủ cửa hàng thấy anh liền biết ý đón tiếp niềm nở.

- Trần tổng! Mời anh vào bên trong chọn đồ.

- Chọn giúp tôi chiếc đầm dạ hội cho cô gái này.

- Đây là?

- Vợ tôi!

- Thì ra là mợ cả Trần Gia. Đúng là tuyệt mĩ gia nhân.. xin hai người đợi lát ạ.

Ngay sau đó từ bên trong bước ra khoảng chục cô gái bước ra, trên tay mỗi người đều cầm theo một chiếc đầm dạ hội đủ bảy sắc cầu vồng.

- Mợ cả... cô xem có thích bộ nào không?

Phần vì trong lòng vẫn giận dỗi anh nên nhìn trước mặt có đẹp cỡ mấy cũng thấy không thoải mái. Chủ cửa hàng nhẹ nhàng nói.

- Hay là chiếc váy hai dây đuôi cá này, khoét ngực hơi sâu nhưng để lộ vòng một quyến rũ.

....anh lắc đầu...

- Hay là chiếc váy trễ vai này ạ, khéo léo để lộ ra xương quai xanh xinh đẹp.

.....anh nhăn mặt lại...

- Hay là váy cúp ngực này ạ?

.....anh lườm nổ đom đóm mắt....

- Vậy cho hỏi Trần tổng thích cái nào ạ?

Anh xỏ tay túi quần, chậm rãi tiến về chiếc đầm dạ hội trắng treo trong tủ kính. Cô và mọi người đưa mắt nhìn về phía anh, anh lạnh nhạt chỉ.

- Lấy cái này.

Chủ cửa hàng có chút do dự vì đây là đầm khách đặt trước. Nhưng danh tiếng Trần Gia, không thể làm phật lòng họ được.

- Vậy xin mời mợ cả vào bên trong phòng thay đồ ạ.

- Làm tóc, trang điểm cho cô ấy giúp tôi.

- Dạ. Anh cứ yên tâm ạ.

Cô bất đắc dĩ đi theo cô nhân viên vào phòng thay đồ. Chiếc váy vừa vặn ôm sát eo cô, vừa vặn hở một chút khe ngực, phần lưng lấp ló sau chuỗi ngọc trai lấp lánh mờ mờ ảo ảo càng làm tăng độ quyến rũ. Cô ngó nghiêng ngượng ngùng bước ra, tất cả những ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, đặc biệt là anh, ánh mắt nhìn không muốn rời, chỉ có thể là mê hoặc.

Anh mỉm cười gật đầu tỏ ý hài lòng.

Cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ đã 2 giờ đồng hồ trôi qua, vậy là bữa tiệc kia chỉ còn 30 phút nữa là bắt đầu. Nắm tay cô bước đi, vừa đi anh vừa nói.

- Tôi sẽ cho em câu trả lời thích hợp nhất!

Chương 24

Khách sạn Trần Gia..Cách xa trung tâm thành phố chừng 20km, đi về hướng Đông, toạ lạc gần bãi biển nổi tiếng đắt đỏ đất Giang Nam. Đây là khách sạn 5 sao có tiếng, được xây dựng theo phong cách cổ điển Châu Âu cao sang quyền quý, có views đẹp nhìn thẳng ra biển, là nơi chuyên tổ chức tiệc tùng của những người có tiền trong giới thượng lưu.

Chiếc xe dừng lại trước cổng khách sạn, nhìn hàng xe hơi hạng sang kéo dài dằng dặc khiến cô cảm thấy choáng ngợp. Bao lâu nay sống trong vùng quê nghèo nó đã làm hạn chế tầm nhìn của cô rất nhiều. Trong lòng đâu đó thấp thỏm không yên nhưng ngoài mặt cô cố tỏ ra bình thản nhất có thể. Cô liếc mắt nhìn sang anh, kịp lúc anh quay qua nhìn cô khiến tim cô đập nhanh hơn bình thường.

Bên ngoài có tiếng ồn ào.

- Ôi xem kìa.. kia chẳng phải là diễn viên Trân Trân hay sao?

Đám phóng viện đổ dồn về phía Trân Trân đang bước tới khiến cô tò mò đưa mắt nhìn theo. Hôm nay cô ấy thật sự lộng lẫy giống như một nữ hoàng. Chiếc váy đỏ khoét sâu ngực thật quyến rũ, chẳng trách dân mạng họ nói cô ấy và chồng cô như tiên đồng ngọc nữ.

- Trân Trân.. cô đến đây dự bữa tiệc cùng Trần Tổng hay sao? Có phải hai người định công khai mối quan hệ hay không? ( phóng viên hỏi)

Cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng đáp.

- Tôi xin từ chối trả lời câu hỏi. Có như nào thì mọi người hãy chờ đón cho tới khi bữa tiệc bắt đầu.

- Trân Trân.. chúng tôi được biết Trần tổng ít khi tổ chức tiệc tùng, sau khi rộ tin tức hai người thì chắc chắn bữa tiệc này có lẽ dành cho cô rồi.

Trợ lý của Trân Trân ghé sát tai cô nói nhỏ.

- Trân Trân! Nhìn xem kia có phải là xe của Gia Minh không?

Trân Trân đưa mắt nhìn, miệng mỉm cười nói với phóng viên.

- Tôi xin phép vào bên trong.

Trợ lý Trân Trân.

- Xem ra bữa tiệc này đúng là dành cho cô rồi Trân Trân.

- Còn phải nói.

Cô bên trong xe ngơ ngác nhìn ra bên ngoài, bất giác một bàn tay ấm áp đặt nhẹ lên những ngón tay mềm mại của cô, chầm chậm nói.

- Sẵn sàng chưa?

- Sao cơ?

- Cô có ngại đối mặt với truyền thông hay không?

- Tôi...

- Xuống xe!

- Mà khoan đã. Anh chưa nói cho tôi biết bữa tiệc này là bữa tiệc gì, trong đó có những ai.

Thấy anh im lặng, cô nói thêm.

- Dù sao thì tôi hiện tại cũng đang là vợ anh, nếu anh không nói rõ, ngộ nhỡ tôi làm anh mất mặt thì sao?

- Giờ mới chịu nhìn vào tôi mà nói chuyện rồi hả?

- Dù sao cũng đến đây rồi, tôi còn lựa chọn không?

- Chứ không phải cô giận tôi.

- Sao tôi phải giận anh, anh hâm à.

- Kệ đi. Con gái tụi cô nói không là có, cô giận tôi chứng tỏ cô đã để ý tới tôi.

Cô tròn xoe mắt nhìn anh, không ngờ càng ngày người chồng trước mặt cô càng lầy lội. Gia Minh ngày đầu cô biết rất khó gần và lạnh lùng, Gia Minh bây giờ trước mặt cô đã ôn hoà đi rất nhiều, cứ như là hai người khác nhau vậy.

Anh bấm xe mở chốt cửa, cô gấp gáp hỏi.

- Ấy mà anh chưa nói cho tôi những người có trong bữa tiệc. Có họ hàng, cô dì chú bác nhà anh không đó, để tôi liệu mà biết đường cư xử.

- Cô không cần quan tâm những người trong đó, chỉ cần quan tâm tôi đang ở bên cạnh cô là đủ.

Ừ uôi! Nghe xong cô muốn rụng tim, xem bao nhiêu phim ngôn tình cuối cùng cũng được nghe từ chính miệng người đàn ông nói, huống hồ người này còn chuẩn soái ca ngôn tình, được xếp vào trong danh sách những anh chàng cực phẩm hiếm hoi. Nhìn thật kỹ anh một chút, vẻ đẹp lạnh lùng, khí chất cao ngút trời, khó trách xung quanh có rất nhiều cô gái tình nguyện bên cạnh. Chưa kịp định thần, cánh cửa xe đã mở ra trước mặt. Bước chân xuống xe, tất cả những ánh mắt đổ dồn về phía hai người. Thực chất rất ít số người biết đến cô, đa số đông đều tròn xoe mắt ngạc nhiên thắc mắc cô là ai, một mỹ nữ hay một nàng tiên giáng trần? Vẻ đẹp trong trẻo như nước mùa thu, chỉ cần nở một nụ cười nhẹ cũng đủ làm khuynh đảo cánh đàn ông. Người đi bên cạnh cô chính là Trần tổng, người đàn ông quyền lực đẹp trai hào nhoáng.. vậy lẽ nào đây chính là vợ anh, mợ cả của Trần Gia trong lời đồn? Trong suy nghĩ của mọi người trước giờ, cô chưa bao giờ đẹp đến mức độ vậy, chỉ xếp vào hạng nhan sắc bình thường, không ngờ hôm nay được chứng kiến tận mắt diện mạo ấy, quả nhiên không làm người ta thất vọng. Sau đó đám phóng viên định đổ dồn tới chỗ hai người thì nhanh chóng đã bị vệ sỹ của anh giữ chân lại.

- Xin mọi người bình tĩnh, có gì thì vào trong cho thoải mái. Bây giờ nhường đường cho vợ chồng Trần tổng.

Nghe được lời vệ sỹ nói vậy, mọi người đã có thể khẳng định chắc chắn đó chính là vợ của anh mà không nghi ngờ gì thêm nữa. Vậy hôm nay Trần tổng tổ chức tiệc, lại còn mời phóng viên nhà báo đến đây để thông báo mối quan hệ của anh và Trân Trân hay là muốn thông báo với toàn xã hội về vợ của mình.

Bước chân tới cửa chính, hai người giống như là trung tâm của vũ trụ, mọi ánh mắt hết thảy ngạc nhiên nhìn hai người.

- Xem kìa.. ai kia?

- Cô ấy đẹp quá.

- Công nhận vừa đẹp lại còn quyến rũ nữa.

Trân Trân quay lại đằng sau nhìn, cô giật mình tới nỗi rơi ngay ly rượu vang xuống chân tạo nên tiếng vang lớn cho mọi người xung quanh ngoái nhìn. Vừa nãy còn hãnh diện, còn kiêu sa là thế mà bây giờ thấy sự xuất hiện của vợ anh khiến cô ít nhiều mất vài phần hồn phách.

Trợ lý của cô đặt nhẹ lên cánh tay cô nói nhỏ.

- Trân Trân.. cô bình tĩnh.

- Tại sao ả lại ở đây?

- Mọi người đang nhìn cô đó Trân Trân. Giữ thần thái đi nào.

Trân Trân nuốt mọi cảm xúc vào trong nào, cơ mặt dãn nhẹ ra một chút.

Người ở ngoài khi nãy đã được biết đến cô chính là vợ của anh, người trong này vẫn đang thắc mắc vô cùng. Một số người thân quen của anh liền tiến ra chào hỏi.

- Gia Minh.. cậu đã đưa vợ tới rồi.

Anh gật đầu giới thiệu.

- Cô... à em còn nhớ đây chính là vài người bạn hôm cưới chúng ta, họ có tới tham dự.

Thực ra nếu bình thường mà số lượng khách đông như vậy thì có cho thêm tiền cô cũng chẳng nhớ, nhưng những người này toàn cao to đẹp trai cả nên có chút mơ hồ trong trí nhớ, đúng là toàn cực phẩm chơi với nhau, tuy nhiên chồng cô vẫn là xuất sắc nhất. Cô mỉm cười cúi đầu nhẹ một cái.

- Rất vui được gặp lại mọi người ạ.- Úi. Không cần khách khí vậy đâu, tụi anh là hội bạn thân chơi với nhau cả ấy. Em là vợ Gia Minh thì cũng như là vợ bọn anh.

Cô tròn xoe mắt ngạc nhiên, anh bên cạnh cô đưa mắt nhìn hắn ta muốn cháy mắt.

- Anh đùa chút cho vui thôi mà. Để không khí bớt căng thẳng chứ không có ý gì đâu. Ai chứ vợ của Gia Minh thì dù cho diêm vương sai bảo cũng không dám động. Thằng này đáng sợ hơn cả diêm vương ấy em ạ.

Cô bật cười nói.

- Anh vui tính quá ạ. Ai lấy được anh khéo cười cả ngày.

- Tất nhiên. Hội anh toàn người vui tính, trừ chồng em thôi đó. Hôm nào buồn buồn chỉ cần liên lạc tụi anh, đảm bảo e phải cười cả ngày.

- Vậy lát cho em số phone nha ( cô bật cười trêu lại)

Gia Minh huých vai cô một cái khiến cô giật mình ngước mắt nhìn lên.

- Xem kìa. Có người ghen tới nổ đom đóm mắt luôn rồi. Mới bẵng đi gần tháng không gặp mà em khiến thằng bạn anh có nhiều thay đổi bất ngờ luôn đó.

- Nói đủ chưa? Còn nói nữa thì coi chừng hợp đồng sắp tới.

- Ối.. không nói nữa, không nói nữa là được. Hợp đồng vẫn như vậy nhá bạn tốt.

- Còn xem xét!

Anh cúi xuống hậm hực nói nhỏ vào tai cô.

- Thiệt dại trai!

Cô ngước mắt ấm ức nhìn anh, sau hồi nghĩ kỹ lại bật cười vui vui.

Lát sau, trợ lý của anh đi tới.

- Bắt đầu được chưa ạ?

Anh gật đầu.

Sau hồi trên khán đài xuất hiện một mc trẻ tuổi, anh ta lên lớn tiếng trong micro cầm tay.

- Chào mừng tất cả mọi người đã tới tham dự bữa tiệc của Trần Tổng. Trước tiên bắt đầu vào bữa tiệc ngoài trời, Trần tổng có đôi lời phát biểu.

Anh từng bước chân hiên ngang tiến về đằng trước, khí phách tỏa ra giống như một bậc vương giả cao cao tại thượng khiến cô như bị hút hồn vào tận sâu bên trong. Cầm lấy chiếc micro, anh chầm chậm nói.

- Đầu tiên là tôi xin gửi lời cảm ơn tới tất cả mọi người đã dành thời gian tham dự bữa tiệc nhỏ của tôi. Như mọi người đã biết, tổ chức tiệc tùng vốn không phải phong cách của tôi,và tất nhiên mọi chuyện đều có nguyên nhân. Tôi nghĩ mấy ngày qua tin tức của tôi và diễn viên Trân Trân ít nhiều khiến mọi người ngạc nhiên và thắc mắc. Để giải thích mọi thắc mắc ấy, tôi xin mời cô Trân Trân lên trên này đứng cùng tôi.

Trợ lý của Trân Trân mỉm cười nói nhỏ.

- Trân Trân! Xem ra bữa tiệc này đúng là dành cho cô rồi. Cô lên đó đi.

Trân Trân thở phào nhẹ nhõm bước đi, đi qua Nụ cô khẽ nhếch môi cười mãn nguyện.

Nhìn thấy hai người trước mặt khiến cô không tránh khỏi những ấm ức, cô thầm nghĩ “ Gia Minh đáng ghét, Gia Minh xấu xa “

Đứng trước mặt Gia Minh, Trân Trân nhẹ nhàng nói.

- Gia Minh!

- Đứng sang bên này.

Cô tiến 3 bước chân đứng bên cạnh tay trái của anh, nụ cười hiền dịu trên khoé môi nhìn xuống dưới, trước những ống kính.

Anh im lặng một hồi rồi bắt đầu lên tiếng.- Đứng trước mọi người, trước ống kính truyền thông, có tôi, có cô Trân Trân ở đây, tôi đứng đây để thanh minh với mọi người rằng những gì mọi người nhìn thấy trong bức ảnh đó không phải là sự thật.

Nghe tới đây Trân Trân tối sầm mặt mày lại, cổ họng cứng ngắc không nói lên lời.

Mọi người bên dưới nhìn nhau xì xào to nhỏ. Anh nói tiếp.

- Tôi và cô Trân Trân đây đã là quá khứ, tất cả mãi mãi chỉ là quá khứ. Con người phải sống cho hiện tại và tương lai, hiện tại của tôi chính là vợ mình, tương lai chắc chắn cũng sẽ là cô ấy. Người phụ nữ tôi lấy làm vợ tôi tin mình không chọn sai ( ánh mắt anh dịu dàng nhìn xuống phía cô)

Mọi người đưa mắt nhìn về phía cô đầy ngưỡng mộ. Ở trong hốc mắt cô đã rưng rưng giọt lệ, thật sự những lời anh nói như chạm vào tận đáy trái tim cô vậy.

Nói rồi anh bước xuống cầm tay cô đi lên trên khán đài, Trân Trân uất ức muốn dâng trào.

- Giới thiệu với mọi người, đây chính là vợ tôi, là người phụ nữ tôi nhận định sẽ đi đến hết cuộc đời.

Cô mỉm cười cúi đầu xuống, mọi người bên dưới liệt nhiệt vỗ tay chúc mừng.

Trân Trân dù tức giận nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh nói.

- Chúc mừng anh.. Gia Minh!

*******

Sau đó mọi người di chuyển ra bữa tiệc ngoài trời, là khuôn viên bên cạnh hồ bơi của khách sạn.

- Thiệt là tức chết mà.

- Trân Trân.. cô định đi đâu?

- Tôi muốn đi về.. tôi không thể ở đây thêm một phút giây nào nữa.

- Trân Trân. Cô không được như vậy, bây giờ cô mà đi là ngày mai đám bọn nhà báo sẽ có cớ nói cô vì bẽ mặt, vì ghen tuông phải rời bỏ bữa tiệc.

- Cô bắt tôi ở đây chứng kiến cảnh hai người họ hạnh phúc ( cô đưa mắt nhìn về phía anh và Nụ đang nâng ly với mọi người)

- Con nhỏ đó nó có gì hơn tôi chứ? Nhìn thấy nét mặt mãn nguyện của nó mà tôi căm!

- Trân Trân.. cô là ngôi sao quốc tế, qua chuyện này ít nhiều cũng ảnh hưởng tới danh tiếng. Xin hãy nghĩ đến những vất vả và những cố gắng để có được ngày hôm nay. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn.

- Lý Tình. Chỉ có cô là tốt với tôi nhất.

- nghe tôi. Bây giờ cứ đi ra nói chuyện với mọi người. Coi như bức ảnh đó là sự cố chứ không phải chủ đích của cô.

- Tôi biết rồi.

Vừa dứt lời thì từ đâu đi tới 2 cô gái rất trẻ.

- Chị Trân Trân..em hâm mộ chị lắm mà hôm nay mới có dịp gặp mặt.

- Ừ!

- Em tiếc cho chị với Trần tổng quá, hai người mới đẹp đôi.

Cô quay qua thấy Nụ đang ngồi một mình ven hồ, đưa mắt tìm kiếm mà không thấy Gia Minh đâu. Trong đầu liền nghĩ ra ý tưởng để trả thù.

- Hai đứa thật sự hâm mộ chị lắm hả?

- Dạ. Tụi em hâm mộ chị lắm luôn.

- Muốn giúp chị không?

- Là sao ạ?

- Lại đây nói nhỏ... ( Trân Trân thì thầm vào tai hai người)

- Coi làm được không? Nếu làm được, sau này muốn lấn sân vào showbit cứ alo chị, chị sẽ giúp. Thời giờ phải tự thân vận động đi em gái ạ, không thể cặp Bồ với mấy ông già đại gia mãi được. Nó mong manh lắm.

Cô gái suy nghĩ một hồi rồi hỏi lại.

- Chị chắc giúp tụi e chứ?

- Tất nhiên. Chị là ngôi sao lớn, đâu thể nói xuông.

- Nhưng em sợ...

- Nó là sự cố thì ai trách được em. Lẹ lên!

Thấy Nụ chuẩn bị đứng dậy, một cô gái nhanh chân bước tới, khi cô cất bước, cô gái liền giẫm mạnh vào đuôi váy cô khiến cô ngã nhào xuống hồ bơi.

...Ùm...

Tiếng vang lớn khiến tất cả mọi người đều ngo lại nhìn.

- Ôi trời.. vợ Trần tổng.

Anh đang nhấp môi ly rượu cùng đối tác, nghe được âm thanh liền đặt ly rượu xuống bàn, quay qua đã thấy cô chơi vơi dưới hồ... không chần chừ anh lao nhanh xuống nước. Trợ lý của anh thấy vậy sai người đi lấy khăn choàng.

Dìu cô lên mặt đất, anh choàng khăn tắm vào người cô rồi nói.

- Anh mới rời mắt em có một phút mà em đã khiến bản thân mình thảm hại như vậy à?

- Em Không sao chứ?

Cô lắc đầu.

Bất ngờ anh đặt nụ hôn lên môi cô trước mặt bao nhiêu người.

Chương 25

Từ từ buông môi ra khỏi môi cô, anh nhấc bổng cô lên rồi đi thẳng vào phòng thay đồ, đi qua trước mặt Trân Trân, anh dừng chân lại chừng 15 giây rồi lạnh lùng bước đi tiếp. Trân Trân loạng choạng lùi lại đằng sau vài bước, mắt nhắm lại lấy một chút bình tĩnh. Trợ lý của cô đưa cho cô cốc nước ép cam.

- Trân Trân.. cô ổn chứ?

Cô im lặng không nói gì rồi uống một hơi hết ly nước cam ép.

- Có phải tôi đến đây là một sai lầm phải không Lý Tình?

- Trân Trân..!

- Tôi không sao, tĩnh tâm một chút sẽ ổn thôi.

*******

Đặt cô ngồi xuống chiếc ghế sofa phòng thay đồ, anh quay qua nói với nhân viên.

- Chuẩn bị trang phục mới cho cô ấy.

Sau khi nhân viên rời khỏi, cô mới ngước mắt lên nhìn anh mà lắp bắp nói.

- Vừa nãy.. cảm ơn anh!

- Đơn giản là một lời cảm ơn thôi sao?

- Chứ anh còn muốn gì nữa. Tôi còn chưa tính sổ anh dám tuỳ tiện hôn tôi ấy.

- Cô là vợ tôi, tôi hôn vợ mình thì có gì là sai? Luật pháp nào cấm chồng không được hôn vợ không?

- Anh...( ngượng ngùng đỏ mặt)

Anh bật cười rồi sau đó nụ cười nhanh chóng vụt tắt.

Lát sau nhân viên mang tới một vài chiếc đầm dạ hội khác.

- Trần tổng... đây là đầm dạ hội có sẵn tại khách sạn. Mời anh chọn!

Anh tiến tới chọn chiếc đầm dạ hội màu trắng khác.

- Mặc cái này đi.

Cô nhận lấy chiếc váy nhưng vẫn ngập ngừng.

Anh nói tiếp.

- Mặc đi.

- Ra ngoài cho tôi thay đồ.

Anh thẫn thờ rồi gật đầu nói với nhân viên.

- Cô ở lại giúp cô ấy thay đồ!

- Thiếu phu nhân.. cô xinh thật đấy ( cô nhân viên nói)

- Cảm ơn cô.. cô cũng đáng yêu lắm.

Chỉnh sửa một chút, mọi thứ đã ổn cô mới bắt đầu bước ra ngoài. Cứ tưởng anh chờ mình bên ngoài nhưng cuối cùng chẳng thấy bóng dáng anh đâu, thôi thì cô đành tự mình bước xuống bữa tiệc. Từ trên bậc cao bước xuống, cô giống như một nàng công chúa kiêu sa lộng lẫy.

- Gia Minh... xem vợ cậu tới kìa ( anh nhấp môi ly rượu vang rồi từ từ đặt xuống bàn, ánh mắt chăm chú hướng về phía cô)

- Gia Minh. Cậu làm gì mà nhìn vợ chăm chú vậy? Sợ người khác đập chậu cướp hoa à?

Gia Minh thu gọn ánh mắt lại, sắc mặt có chút thay đổi rồi ho lên vài tiếng.

- Nghiêm chỉnh chút đi!

- Thì có ai không nghiêm chỉnh đâu.

Cô hướng mắt tìm bóng dáng anh, vô tình đụng trúng người phụ nữ trước mặt, tưởng ai định xin lỗi, hóa ra lại là ả Trân Trân. Cô với ả cứ như kẻ thù truyền kiếp, đi tới đâu cũng dễ đụng phải.

Anh thấy vậy định tiến đến thì bạn của anh kéo tay lại.

- Chuyện của phụ nữ hãy để họ tự giải quyết một lần.

Trợ lý của Trân Trân lên tiếng.

- Ô kìa. Đây chẳng phải mợ cả Trần Gia, thiếu phu nhân của Trần tổng hay sao? Trái đất tròn mà bé thật ấy, lại đụng phải nhau rồi. Hình như mợ cả thích đụng vào đồ của người khác thì phải.

Trân Trân nghe vậy mỉm cười nhìn cô với ánh mắt đầy khiêu khích. Cô là cô cũng nóng máu lắm rồi nhưng cô biết hôm nay bữa tiệc này có rất nhiều ánh nhìn về phía mình, bạn bè của anh trong giới thượng lưu cũng rất nhiều cho nên không cần thiết vì ai đó mà tức giận, không làm dâu nhà hào môn thì thôi nhưng đã bước chân vào gia đình hào môn thì chút ít mấy ngày học lễ nghi ứng xử đó chính là thản nhiên đối đáp khôn ngoan, tuyệt đối không được tức giận, tức giận thường không được việc. Cô giữ nụ cười thản nhiên trên khoé môi, nhẹ nhàng đáp trả.

- Sao tôi nghe thấy nó sai sai thế nhỉ? Cảm giác như là ngược lại với ai đó. Ít ra câu nói này bây giờ không đúng với tôi, k cần tôi phải nói, ai đụng vào đồ của ai thì sau hôm nay tất cả mọi người đều biết.

- Cô?? ( Trân Trân không thể chịu đựng được người khác công kích mình, sắc mặt cô thay đổi trông rất khó coi. Những lời cô nói khiến Trân Trân không tìm được lý do nào phản bác để lấy lại thể diện cho bản thân)

Sau một hồi cô ta lên tiếng.

- Cô chỉ là người vợ dởm thôi, chắc chắn sẽ không có chuyện Gia Minh ân ái cùng cô vì anh ấy không yêu cô.

Nghe Trân Trân nói đến đây cô bật cười thành tiếng.

- Ớ. Cô ngủ dưới gậm giường vợ chồng tôi hay sao mà biết hay vậy? Haha.
Lời nói của Nụ vừa ngây thơ vừa hồn nhiên khiến Trân Trân càng thêm phần tức giận. Những người xung quanh đều liếc mắt nhìn về phía họ, chắc hẳn mọi người sẽ có cách nhìn khác về Trân Trân. Nói những lời này khác nào Trân Trân tự vạch áo cho người xem lưng rằng chính mình đang cố tình chen chân vào mối quan hệ của hai người.

Nói xong những lời này, Trân Trân mới biết mình đã giận quá mất khôn. Đúng như người ta thường nói “ một phút nông nổi, cả đời bốc cám “. Lời nói đã nói ra rồi, làm sao có thể rút lại bây giờ.

Trợ lý của cô thấy vậy liền nói.

- Trân Trân.. chúng ta đi thôi.

- Ơ còn chưa nói xong mà. Tôi còn chưa nói tôi biết chồng tôi là một người tài giỏi lại đẹp trai, không thiếu những bóng hồng thầm thương trộm nhớ và lắm khi còn không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, không ngờ trong đó có cô.

- Cô??

Trợ lý kéo Trân Trân đi khỏi, cô bật cười.

- Xúy! Tưởng ai cũng hiền để cô bắt nạt à?

Cuộc nói chuyện của cô và Trân Trân nãy giờ thu gọn vào tầm mắt của anh, xem ra từ nay trở đi anh sẽ phải có cái nhìn khác về cô, người vợ này của anh cũng không tồi, ngược lại đối đáp còn rất thông minh là đằng khác. Đến thời điểm này, bữa tiệc đã kết thúc thành công tốt đẹp.

- Gia Minh.. cậu lấy được cô vợ thật không phải đơn giản. Hai người rất hợp nhau ( bạn anh lên tiếng)

Anh mỉm cười lắc lắc ly rượu vang trên tay rồi nói.

- Mọi người ở lại vui chơi thêm đi nhé. Tôi đưa cô ấy về trước.

- Vẫn sớm mà.

- Bận rồi.

Dứt lời anh kéo tay cô bước đi..

Trên đường trở về nhà, hai người im lặng rất rất lâu.. im lặng tới mức cô có thể nghe được tiếng thở của cả hai...Cho đến khi tiếng chuông điện thoại cô reo lên, nhìn lên màn hình điện thoại chính là số của bà chủ Đường. Mấy ngày ở Trần Gia, đã có những lúc cô quên mất đi thân phận thực sự, cũng từ hôm tổ chức hôn lễ tới giờ bà chủ Đường mới gọi cho cô. Cô nghĩ thầm chắc hẳn là có chuyện gì đó thì bà ấy mới gọi đêm tối thế này. Cô liếc sang anh, chần chừ bấm nghe máy.

- Ai gọi cô? Sao không nghe đi.

- À.. lát về nghe cũng được.

- Nhưng ai gọi?

- Mẹ.. mẹ tôi gọi.

- Vậy nghe đi.

- Tắt máy rồi. Lát tôi nghe sau.

Về đến nhà, ngay lập tức cô chạy thẳng lên phòng bấm số gọi lại cho bà chủ Đường. Giọng nói đầu dây vang vảng bên tai.

- Sao bây giờ mới nghe máy?

- Con k cầm máy thưa bà.

- Tao đang biểu hay là bây giờ mày lấy được chồng giàu nên quên vợ chồng tao luôn.

- Không có đâu bà.
Từ trong điện thoại vọng ra tiếng kèn trống đám tang.

- Mà bà gọi con có gì chỉ bảo không? Bà đang ở đâu vậy? Sao con nghe thấy tiếng kèn trống đám tang à?

- Làm gì có tiếng kèn trống nào.

- Rõ ràng con có nghe thấy. Ở quê ai chết hả bà?

- Xui xẻo cái mồm bay. Lâu lâu tao gọi điện nhắc nhở mày kẻo mày lại quên mất vợ chồng tao. Thế nhé..

- Khoan đã bà... bố mẹ con lẻ nhà khỏe không ạ?

- Mẹ mày khỏe.

- Vậy còn bố con?

- Tao bận rồi. Thế nhé..

Tút.. tút.. tút..

Tự dưng cô thấy nóng ruột, ruột gan cứ như có ai đó nhóm lửa đốt. Rõ ràng là cô có nghe thấy tiếng kèn trống đám tang. Đang loay hoay trong suy nghĩ, cô giật mình khi nghe thấy tiếng cạch cửa.. Thấy sắc mặt cô không tốt, anh nhíu mày hỏi.

- Sao vậy?

- Không có gì. Tôi đi thay đồ.

Đóng sập cửa nhà tắm lại, cô bấm máy gọi cho số của mẹ đẻ mình ở quê nhưng không thể nào liên lạc được.

Cả đêm đó, cô trằn trọc lăn qua trái rồi lại qua phải. Sau cuộc gọi của bà Đường mà khiến trong lòng cô nóng râm ran, thấp thỏm không yên. Một chốc một lát cô lại bật dậy. Anh nhíu mày hỏi cô.

- Cô sao thế?

Cô lắc đầu.

- không có gì. Tôi tưởng anh ngủ rồi.

- Cô trằn trọc không ngủ thì tôi làm sao mà ngủ được.

- Vậy à? Tôi xin lỗi.

- Cô có chuyện gì à?

- Không có.

Dứt lời cô đặt lưng nằm xuống, quay lưng lại với anh. Một lúc sau đó anh nhẹ nhàng xoay người cô áp sát vào lồng ngực mình.

- Ngủ đi.

- Tôi không ngủ được.

- Không ngủ được thì làm tí khởi động nhá.

- Khùng. Tôi đâu có tâm trạng giỡn với anh.

- Tôi cũng đâu có giỡn em.

Chưa để cô phản ứng anh đã đặt nụ hôn lên môi cô, nụ hôn cuồng nhiệt vồ vập. Hôn từ đôi môi xuống đến xương quai xanh rồi dừng lại trước bầu ngực căng tròn. Một tay linh hoạt kéo tuột chiếc váy ngủ cô đang mặc quăng xuống sàn. Anh đưa mắt xuống nhìn cô, hai má ửng Hồng khiến một góc cõi lòng lạnh giá như tan chảy thành nước. Cúi xuống mút mạnh nụ hoa Hồng đỏ rồi trượt xuống phần hạ thân, tấn công một phát đánh ập vào bên trong hang động, ra sức tung hoành, ra sức càn quấy. Người vợ này của anh luôn khiến anh có cảm giác đặc biệt. Đã bốn năm nay, anh chưa từng động lòng với bất kỳ ai khác, cho dù họ có lột sạch quần áo hoặc khiêu gợi trước mặt anh thì anh cũng chẳng bao giờ quan tâm dù là lướt mắt nhìn một cái. Vậy mà khi gặp cô, được nói chuyện với cô, nhìn thấy cô cười khiến anh cảm thấy dễ chịu vô cùng.

Lẽ nào anh đã thích cô rồi?

Bầu trời hửng sáng.. hai người vẫn còn quấn quýt bên chiếc giường, thoạt nhìn thật hạnh phúc. Rồi sau đó hai người cùng nhau thức giấc rồi cùng nhau xuống ăn sáng.

Út Liên về ngoại mấy hôm, chú thím hai đi sang làng bên từ rất sớm nên bữa ăn chỉ còn có anh, cô, Trân Trân, bà nội và mẹ hai. Mẹ ba và mẹ tư đi đâu cô cũng không rõ vì dạo gần đây hai người thường xuyên vắng mặt. Trong lúc dùng bữa, bà nội có nhắc đến chuyện của anh và cô.

- Bà nghe nói hôm qua cháu đã giải quyết xong việc với Trân Trân. Bà rất hài lòng.

- Dạ bà.

- Thế bây giờ là việc của hai vợ chồng. Chừng nào thì tính sinh thêm cho Trần Gia thêm một thành viên mới. Cháu là cháu đích tôn nên cả họ ai cũng mong đấy.

- Bà nội. Việc sinh con đẻ cái là Lộc trời cho, đâu phải muốn tính là tính được ạ ( Gia Minh trả lời)

- Ai nói cháu không tính được. Mà hôm qua mẹ hai của cháu phải đi thuyền sang làng bên để cắt thuốc bổ cho hai đứa ấy. Lát nữa bảo nhỏ Cúc sắc thuốc uống đầy đủ là chẳng mấy sẽ có tin vui.

Biết là không nói lại được với bà nội nên hai người nhìn nhau Dạ vâng cho qua chuyện.

Tiễn anh ra xe đi làm, anh nói với cô.

- Cô chẳng cần uống thuốc bà nội bảo đâu.

- Anh không muốn có con à?

- Tôi có yếu sinh lý đâu mà phải uống thuốc, thích thì đẻ phát 2 đứa còn được nữa là.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau