LÀM DÂU NHÀ GIÀU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Làm dâu nhà giàu - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Mẹ. Con không lấy anh ta đâu.

- Trời ơi cái con ngu này. Mày có biết được làm dâu nhà họ Trần khác nào phúc nhà mày to như cái đình không hả?

- Nhà họ Trần có 3 người con trai, người lớn nhất nghe nói định cư bên Mỹ, người thứ hai điên điên khùng khùng, người thứ ba đã yên bề gia thất. Bây giờ mà gả vào đó không khác gì con phải lấy người điên làm chồng. Mẹ... con không biết đâu.

- Tao cũng không biết đâu, mày không lấy cũng phải lấy. Bố mày đã nhận lời nhà người ta rồi, nghe nói là đêm nay sẽ tới nơi để coi mắt đấy.

- Nếu thích bà đi mà lấy. Có phải vì bà là mẹ kế của tôi nên nghĩ muốn làm gì cũng được đúng không? Tôi nói cho bà biết, tôi gọi bà một tiếng mẹ là vì tôi nghĩ bà sẽ tốt, bà hứa tìm cho tôi được tấm chồng đàng hoàng. Không ngờ bà lại bắt tôi lấy thằng chồng điên.

- Mày... mày đúng là có phúc mà không biết hưởng, lại còn lớn tiếng với tao. Nhà họ Trần, gia thế vang danh lẫy lừng, mày tưởng bước chân vào đó là dễ à? Vào đó mày có biết một bước lên tiên không hả con.

- Tôi không biết tiên cảnh ở đâu nhưng nghĩ đến chuyện ngày đêm hầu hạ một thằng điên là tôi cũng muốn điên theo luôn rồi.

- Mày có chắc phải lấy thằng điên không? Nhà đó còn cậu cả nữa mà.

- Bà nghĩ gì vậy? Cậu cả nhà đó định cư bên nước ngoài rồi. Bà tưởng tôi không tìm hiểu trước à, đừng nghĩ lừa được con Diệu Anh này mà dễ. Bà lừa được bố tôi chứ còn lâu mới lừa được tôi.

Tiếng ho khụ khụ tới gần, một người đàn ông độ tuổi ngũ tuần từ cửa bước vào.

- Hai người lại to tiếng chuyện gì đấy? Lúc nào cũng muốn nhà này ầm ĩ lên mới chịu à?

- Ông vào mà xem con gái ông đấy. Giờ nó kêu nó không lấy chồng đây này.

- Con không lấy chồng điên đâu ba.

- Diệu Anh. Ai nói con là lấy chồng điên. Con có biết....

Diệu Anh nhanh chóng lên tiếng ngắt lời ba mình.

- Biết là lấy vào đó là một diễm phúc đúng không ba?

- Ờ thì.. thì đúng là vậy con ạ.

- Thế ba có biết nhà đó có người con trai bị điên không?

- Ừ biết.

- Con mà gả vào đó khác gì lấy chồng điên đâu.

- Lấy ai còn chưa rõ mà.

- Nói tóm lại con không đồng ý cuộc hôn nhân này. Đừng ép con quá không con cắn lưỡi tự tử cho hai người xem.

- Diệu Anh...!

- Con nói được là con làm được đó.

Bà bĩu môi.

- úi zời. Sợ chết như mày có mà dám.

- Bà đừng thách tôi.

Ông gằn giọng quát lớn tiếng hơn.

- Thôi im...Im hết đi. Vẫn chưa đủ đau đầu à?

- Thế bây giờ người ta sắp đến xem mặt rồi đó. Ông tính sao? Tiền thì cũng nhận rồi, hợp đồng đầu tư người ta cũng ký cho rồi. Ông mà lật lọng là ông mất trắng tất cả đó.

- Đấy! Tôi biết ngay mà, tất cả là do bà đứng đằng sau xúi giục ba tôi, chứ ba tôi thương tôi lắm.

- Là do ba mày làm ăn thua lỗ mới phải vậy đấy, mày còn trách tao?

- Ba.. con không chịu đâu.

- Diệu Anh.. hay là con cứ đồng ý đi con. Có gì mình tính sau.

- Ba buồn cười. Hôn nhân là chuyện cả một đời người. Ba nói tính sau làm sao được, thanh xuân của con được mấy năm. Với lại con mới 20 tuổi, con còn phải đi du học bên nước ngoài nữa. Ba muốn kiếm ai lấy chồng thay con thì kiếm.

Bà mắt bừng sáng lên, chầm chậm hỏi lại.

- Mày vừa nói kiếm người lấy chồng thay mày hả Diệu Anh?

- Đúng rồi đó.

- Được rồi. Tao sẽ kiếm giúp mày nhưng mày đừng có mà hối hận nhá.

Ông lên tiếng:

- Không được. Nhỡ chẳng may người ta phát hiện ra thì chết cả lũ.

- Xời cái ông này. Nhà bên đó đã gặp mặt cái Diệu Anh bao giờ đâu mà biết được.

- Liệu??

- Ông yên tâm. Tôi giải quyết được, nhưng có điều phải sắp xếp sớm cho cái Diệu Anh đi ra nước ngoài du học lấy vài năm.

- Ba. Trường con cũng đang có đợt tuyển du học sinh du học bên Ý đó. Hay là cho con sang đó nha ba.

- Phải xem thế nào đã.

- Bây giờ là 6 giờ chiều, chắc cái con bé Nụ cũng về đến nhà rồi ( bà nói)

- Ý bà là...( Diệu Anh và ba đồng thanh hỏi)

- Còn gì nữa. Tôi định để nó thay Diệu Anh lấy chồng.

- Nhưng người ta có chịu không? ( ông hỏi)

- Không chịu vẫn phải chịu. Chẳng phải nhà bên đó mới ứng tiền lương một năm làm của cái Nụ hay sao. Coi như là cho vay tiền rồi gán nợ luôn.

Diệu anh nhếch môi thở phào nhẹ nhõm.

- Cũng được. Con nhỏ đó xinh gần bằng con,coi như không mang tiếng cái danh của con.

Bà nhanh chóng đi thay đồ rồi cầm túi xách bước đi vội vàng.

- Nô... mày chở tao qua nhà cái Nụ. Biết đường vào nhà nó không?

- Dạ con nhớ thưa bà. Nhưng mà tới nhà nó làm gì hả bà chủ?

- Tao bảo mày chở thì mày cứ chở, lại còn hỏi nhiều. Rõ nhiều chuyện!

- Dạ vậy bà đợi con lấy xe máy. Đường đó nhỏ hẹp không đi được ô tô đâu bà.

- Vì không đi được ô tô nên tao mới bảo bay. Nếu ô tô vào đó được cũng chẳng đến lượt mày.

- Bà đợi con lát nhá.

Thằng Nô nhanh chóng chạy vào nhà kho dắt chiếc xe máy dearm ra sân, bà khẽ nhíu mày lắc đầu.

- Sao xe xấu vậy?

Thằng Nô gãi đầu cười nhạt.

- Dạ. Con không đi được xe ga của ông chủ.

- Thôi được rồi. Nhanh lên không muộn giờ mất.

Chiếc xe bon bon trên con đường đá bằng phẳng rồi rẽ trái tới đoạn đường đất gập ghềnh. Bà ngồi sau thằng Nô, miệng không ngừng ca thán.

- Mẹ cái đường gì không biết. Bọn huyện xã đâu mà lại để cái đường như thế này chứ.

- Bà chủ. Đây là đường liên thông với xã bên cạnh, con nghe nói hai xã đùn đẩy trách nhiệm cho nhau lắm. Với lại xung quanh đây đều là cánh đồng, phương tiện không thông dụng nên người ta không quan tâm mấy là đúng thôi. Hay là bà có nhiều tiền thì bà đầu tư đi.

- ơ hay cái thằng này. Tao việc gì phải đầu tư, tiền đó để tao đi làm đẹp còn hơn. Với lại tao cũng đâu thừa tiền. Mà sắp tới nơi chưa đó?

- Dạ trước mặt bà kia rồi.

Chiếc xe dừng lại trước ngôi nhà cấp 4 cũ kỹ, trước cổng nhà có nuôi một đàn gà và mấy con vịt con, bà ngần ngại bước xuống xe, vừa bước vừa lụng bụng trong miệng.

- Biết thế đi dép tổ ong cho xong. Phí cả đôi dép hàng hiệu.

Nô:- Để con gọi xem có ai ở nhà không nhá.

- Ừ thì mày gọi đi, chẳng lẽ lại là tao gọi.

Nô gọi lớn:

- Có ai ở nhà không ạ?

Từ bên trong căn nhà, qua chiếc rèm tre, người phụ nữ ngó ra nhìn ngoài cổng.

- Bà chủ Đường ( mắt tròn xoe kinh ngạc nói)

- Nụ ơi Nụ.. con xem ai đến nhà mình này.

Bà khẽ nhăn mặt rồi lên tiếng.

- Thế có mời tôi vào nhà được không?

- Dạ được chứ ạ. Mời bà vào trong xơi nước.

Bà bước đi trước, thằng Nô bước theo sau. Bước qua chiếc rèm một đoạn là tới bàn uống nước, nhìn sơ qua căn nhà mọi thứ đều cũ kỹ, phòng khách kê đủ được một bộ bàn ghế nhỏ và một chiếc giường, phòng của Nụ nằm ở cuối căn nhà.

Mẹ cô nhanh chóng kéo ghế cho bà chủ.

- Bà ngồi xuống đó đi ạ.

Nụ từ đằng sau chạy lên, cô là cô gái có dáng người nhỏ nhắn, nước da trắng hồng, khuôn mặt nổi bật nhất là đôi mắt to tròn và đôi môi trái tim đỏ mọng. Cô nhanh nhẹn hỏi bà chủ.

- Bà chủ tới tìm con ạ? Con vừa mới từ đó về thôi mà đã nhớ con rồi à?

- Bố cô. Tôi đến đây là có việc muốn trao đổi với bố mẹ cô. Cô ngồi xuống đó đi.

Nụ bán tín bán nghi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh bà. Cô là cô gái tinh ý nên trong lòng cũng phần nào đoán ra được chắc hẳn là có chuyện quan trọng lắm bà mới đến tận nhà cô thế này.

Bà nghiêm túc nói với mẹ cô.

- Nụ năm nay bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?

- Dạ cháu 20 tuổi thôi bà.

- Ở quê tầm tuổi này là lấy chồng tốt rồi.

Nụ lên tiếng.

- Con chưa muốn lấy chồng đâu ạ.

- Ơ hay cái con bé này. Người lớn nói chuyện thì cứ ngồi yên mà lắng nghe chứ.

Mẹ cô huých tay cô một cái ý nói im lặng.

Bà chủ nói tiếp.

- Chẳng là thế này, tôi có một chỗ rất tốt muốn giới thiệu cho con bé Nụ. Thấy con bé nhanh nhẹn mà lại thật thà nên mới giới thiệu cho đấy nhé.

Mẹ cô ngập ngừng.

- Dạ. Chúng tôi cảm ơn lòng tốt của bà chủ...nhưng.. nhưng mà con bé chưa muốn lấy chồng với lại nhà chúng tôi cũng chưa muốn gả đi sớm ạ.

Bà chủ thay đổi sắc mặt nói.

- Nếu cuộc hôn nhân này bắt buộc phải có thì làm sao?

Mẹ cô và cô quay qua nhìn nhau rồi hướng mắt nhìn bà chủ.

- Bà chủ. Ý bà là?

- Nói thẳng luôn là lần trước anh chị có ứng của tôi 60 triệu tiền công một năm của cái Nụ, vay thêm chúng tôi 50 triệu nữa là 110triệu đồng. Thôi thì bây giờ thế này, nhà tôi đang có việc cần đến tiền thì bà thu xếp trả luôn bây giờ cho tôi. Còn tiền công cái Nụ tôi cũng không cần nó đến làm nữa. Bà tính thế nào thì tính đi.

- Bà chủ. Bà đòi bất ngờ như vậy có quá không ạ? Bà biết đợt vừa rồi dịch bệnh gia cầm nên nhà tôi mới làm ăn thua lỗ, bây giờ có bán cả nhà chúng tôi cũng không đủ từng ấy tiền.

- Tức là bà nợ xấu đúng không? Nếu là nợ xấu để tôi gọi công an tới lôi cổ cả nhà bà vô tù. Tôi nghe nói ông nhà bà đang bị bệnh thận gì đó mà.

- Bà chủ..bà...cho chúng tôi khất thêm vài bữa nữa ạ.(rưng rưng nước mắt)

- Ơ hay. Bây giờ cần tiền mới phải đi hỏi nợ. Sao lúc vay không kêu sớm.

- Bà làm vậy có khác nào ép người vào đường cùng quá không vậy?

- Giờ bà mới biết à?

Nụ ngồi bên cạnh mẹ mình, chứng kiến như vậy, cô không thể nhịn thêm được nữa, rõ ràng bà ấy đang cố tình làm khó nhà cô thì đúng. Cái quan trọng ở đây chính là bà muốn mai mối cho cô nhưng không thành công nên mới quay ra chơi xấu đòi nợ. Cô đặt tay mình lên cánh tay mẹ rồi bình tĩnh nói.

- Mẹ.. mẹ bình tĩnh đi ạ.

- Con ơi. Nhà mình lấy đâu ra số tiền lớn như vậy bây giờ.Cô nhìn thẳng vào mắt bà chủ rồi hỏi.

- Bà chủ. Bà muốn con làm gì thì cứ nói thẳng đi ạ.

- Bây giờ muốn trả nợ cho bố mẹ không?

- Muốn ạ.

- Vậy lấy chồng giàu có đi, không những hết nợ lại có khi giàu lên.

- Bà...

- Thế này nhé, bây giờ mày làm dâu nhà Trần Gia thay cái Diệu Anh đi. Tao sẽ xoá nợ cho nhà mày, mày sẽ có cuộc sống giàu có. Cơ hội ngàn năm mới có một đấy.

- Bà nói thế khác gì bảo con bán thân.

- Cái thân mày được giá thế là ngon rồi. Với lại tao bảo mày đi lấy chồng chứ có bảo mày đi làm gái đâu mà.

Cô im lặng suy nghĩ, mẹ cô liếc mắt nhìn cô, ánh mắt nghe chừng bằng lòng đồng ý.

- Nụ.. hay là...?

- Ý mẹ là con đồng ý ấy ạ?

- Không có sự lựa chọn nào khác đâu con.

- Nhưng mà....

- Có quyết thì quyết nhanh lên. Gớm, đằng nào chẳng đi lấy chồng, sướng bỏ mịa lên được còn gì ( bà chủ nói)

- Có mối ngon đã chẳng đến lượt con ( Nụ đáp)

- Mày đi hỏi cả làng cả tổng xem gia thế nhà Trần Gia như thế nào.

Mẹ cô bất ngờ nắm lấy tay cô, bà vừa rơi nước mắt vừa nói.

- Nụ... hay là đồng ý nhá con. Coi như bố mẹ nợ con rất nhiều.

- Mẹ... con được lớn khôn như ngày hôm nay là do một tay bố mẹ nuôi nấng. Nếu mẹ muốn con đi lấy chồng thì con sẽ đi ạ.

- Con đừng nói vậy. Mẹ không muốn nhưng không còn lựa chọn.

Bà chủ lắc đầu nói.

- Thôi được rồi. Vậy là quyết sẽ lấy đúng không? Nếu quyết thì bây giờ theo tôi về nhà, tối nay nhà trai tới xem mặt rồi.

Nụ:

- Khoan đã. Con đi theo bà cũng được nhưng bà phải viết giấy xoá nợ cho nhà con đã.

- Cái con nhỏ này. Mày nghĩ tao trẻ con mà lừa nhà mày à? Còn chữ tín của tao nữa.

- Chữ tín bây giờ bán rẻ lắm bà ơi. Bà nói cho nhà con vay nợ rồi đùng cái bà đòi đó thôi.

- Thiệt tình. Chẳng hiểu bố mẹ thì ngơ ngơ mà đẻ ra đứa con đáo để ghê.

- Thế bây giờ bà có viết không ạ?

- Viết thì viết. Mang giấy bút ra đây.

Cầm tờ giấy xoá nợ trên tay, cô rưng rưng nước mắt đưa cho mẹ rồi nghẹn ngào nói.

- Mẹ.. mẹ giữ kỹ giấy xoá nợ này nhé. Con sang bên đó con sẽ tự biết lo cho bản thân mình nên bố mẹ ở nhà đừng lo lắng gì nhé. Đỡ nợ rồi nên mẹ bảo bố làm ít thôi, chịu khó ăn uống đầy đủ cho mau khỏi bệnh. Còn thằng cu Tý nữa, nếu em hỏi con đâu thì mẹ nói con đi học trên thành phố để nó vui nhé. Con đi đây. Có gì con sẽ liên lạc ạ.

Ngoảnh mặt bước đi, cô muốn bật khóc giống như một đứa trẻ nhưng vì sợ mẹ buồn cô lại cố gắng gồng mình để mạnh mẽ.Trên đường tới nhà họ Đường, những giọt nước mắt cô không ngừng tuôn rơi trên đôi má ửng hồng. Cô cười nhạt cho số phận của mình, cô đã từng mơ về một ngôi nhà hạnh phúc tràn ngập yêu thương, bây giờ tất cả sẽ tan như màn sương khói. Cô còn chẳng buồn nghĩ tới người chồng sắp tới của mình vì cô nghĩ nếu người đó không ngu si đần độn thì cũng chẳng giàu có, mà đã giàu có thì trí óc cũng chẳng bình thường nên bà chủ mới để tới lượt cô. Cô giờ đây chỉ biết thở dài chấp nhận, chỉ cần những người cô yêu thương được yên bình và hạnh phúc.

Về tới nhà họ Đường, bà chủ dặn đi dặn lại với cô tuyệt đối không được gọi nhầm, bây giờ ông bà chính là bố mẹ của cô... Cô được đưa vào phòng thay đồ, mặc một chiếc váy công chúa màu trắng của Diệu Anh, tóc được uốn xoăn nhẹ nhàng từng lọn sóng. Đứng nhìn mình trước gương, thậm chí cô còn không nhận ra chính mình, chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ đẹp tới mức này. Quả đúng là người đẹp vì lụa có khác.

Màn đêm buông xuống, khôg gian yên ắng trong màn đêm cô quạnh, từng cơn giới thổi lướt qua những chiếc lá cây bay xào xạc trong gió, ánh trăng khuyết mập mờ rọi xuống những con đường, những ngôi nhà cao tầng san sát nhau, cảm giác yên bình đến lạ. Đồng hồ tích tắc điểm 11 giờ đêm, ấy vậy mà vẫn không thấy bóng dáng nhà họ đâu, ông bà sốt ruột đứng ngồi không yên.

- Ông có chắc tối nay nhà họ tới không đó.

- Chắc mà. Người ta nói sẽ đến là đến.

Ông vừa dứt lời thì từ xa hai chiếc xe màu đen chầm chậm tiến lại gần rồi dừng lại trước cổng nhà. Người lái xe vội vàng bước xuống mở cửa cho người ngồi ghế sau. Từ trong xe, một người phụ nữ chừng 50 tuổi bước xuống,bà mặc chiếc váy màu đen, bên ngoài khoác thêm chiếc khăn lụa mỏng, dù nhìn xa hay gần đều toát lên sự sang chảnh vô cùng. Đi theo sau bà còn có 2 người phụ nữ và 2 người đàn ông khác. Vậy là tổng cộng có tất cả 5 người.

Ông bà Đường nhìn nhau vui mừng ra mặt, hồi hộp bước tới mời mọi người vào trong nhà uống nước. Người phụ nữ cười nhạt, một người theo sau đặt những túi quà xuống bàn.

- Ông là ông chủ Đường Tâm và bà nhà ạ. Rất vui được gặp mặt hai người.

- Dạ. Vợ chồng tôi cũng rất vui được gặp mặt phu nhân.

- Giới thiệu với hai người, tôi là bà hai của Trần Gia. Hôm nay được sự ủy quyền của mọi người trong Trần Gia, tôi đến để coi mắt cháu Diệu Anh nhà ông bà. Nếu ông bà đồng ý thì tôi có thể đặt lễ và đón cháu đi luôn đêm nay ạ. Thực ra công việc nhà tôi rất bận, cũng không có nhiều thời gian đi lại nhiều.

- Dạ.. vậy còn đám cưới ạ?

- Sẽ tính sau nếu như mọi người trong nhà ưng ý.

- À dạ vâng ạ. Bà đợi tôi lát, tôi vào gọi cháu Diệu Anh ra đây ạ. Cháu nó vẫn còn hơi e thẹn ạ.

- Được. Bà cứ đi đi.

Bà bước vào bên trong căn phòng, bà gọi nhỏ cô.

- Mày còn đứng đó, người ta tới rồi, đang kiếm mày.

- Thế để con ra.

- Nhớ những lời tao dặn trước đó nghe chưa?.

- Được rồi. Con biết rồi mà.

Cô mỉm cười bước ra phòng khách, tới gần bà hai cô cúi đầu xuống, giọng nói nhẹ nhàng.

- Con chào phu nhân ạ.

- Ái chà. Con bé này xem ra cũng xinh đáo để. Cũng không tồi.

- Dạ phu nhân quá khen con rồi ạ.

- Con năm nay bao nhiêu tuổi.

- Dạ con 20 tuổi.

- Để xem nào, nếu vậy thì rất hợp tuổi với thiếu gia nhà họ Trần. Ta ưng con rồi đấy.

- Dạ.. con cảm ơn ạ. (trong lòng cô thầm nghĩ con đang mong bà đừng ưng con)

Sau đó bà đặt một chiếc phong bì lên bàn rồi nói.

- Đường xá có chút bất tiện, chúng tôi không kịp mua lễ gia tiên, ông bà mua dùm và kêu gọi gia tiên giúp hai đứa. Bây giờ cũng muộn rồi, tôi xin phép đón cháu về bên đó để kịp nghỉ ngơi. Còn về lễ cưới chúng tôi sẽ nói sau.

- Dạ vậy chúng tôi nhờ gia đình bên đó chăm sóc và để ý cháu giúp. Có gì không đúng ông bà cứ phạt thẳng tay ( ông nói)

Bà Đường thấy vậy bèn giả bộ ôm chầm lấy cô.

- Về bên đó nhớ giữ gìn sức khỏe và điện thoại thường xuyên cho bố mẹ nhé. Bố mẹ nhớ con nhiều lắm.

Cô thấy bà diễn kịch khá tốt nên cũng tuỳ hứng đáp lại.

- Dạ. Mẹ cũng thật khỏe mạnh nha mẹ.

Chương 2

2 chiếc xe nối đuôi nhau đi trên con đường dài yên ắng, qua gương chiếu hậu bóng dáng ngôi nhà bà Đường ngày một xa dần. Cô được sắp xếp ngồi ghế sau cùng xe với bà hai. Cảm giác không khí trong xe vô cùng ngột ngạt, cô không biết nói gì vì cô sợ nói ra sơ xuất cái là bại lộ thân phận. Mà nghe vẻ bà hai nhà này cũng rất sắc xảo và khéo léo, ngồi trên xe nãy giờ nhưng một chốc một lát bà lại liếc mắt nhìn cô tỏ ý thăm dò.

- Mà Diệu Anh này.

Cô thót tim nghe bà gọi, phải rồi, từ giờ trở đi cô phải ghi nhớ cô là Diệu Anh.

- Dạ phu nhân gọi con ạ?

- Gọi ta là mẹ hai được rồi.

- Dạ. Con biết rồi ạ.

- Thấy con cũng có vẻ hiền lành nên ta mới dặn trước. Nhà có lão phu nhân là lớn nhất, chính là bà nội của chồng con. Xong sau đó là đến ba chồng con rồi đến ta, bà ba và bà tư. Nhà Trần Gia có 3 người cháu trai, lớn nhất là Trần Gia Minh, cậu hai là Trần Gia Long,cậu ba là Trần Gia Hưng. Cậu Trần Gia Hưng đã có một vợ và 2 con rồi. Còn lại Trần Gia Minh và Trần Gia Long vẫn độc thân.

Cô nhíu mày lẩm bẩm, chao ôi, sao nhiều thế hệ sống chung một nhà như vậy luôn hả. Vậy rốt cuộc cô làm vợ của Trần Gia Minh hay Trần Gia Long vậy? Cô nhanh trí hỏi bà hai luôn.

- Mẹ hai! Vậy chồng của con là ai ạ?

- Về nhà rồi con sẽ rõ. Quan trọng là phải để lão phu nhân xem tuổi con hợp với cậu nào. Cậu Cả thì tính tình lạnh lùng, cậu hai tính tình tuy bất ổn một chút nhưng mà trẻ con nên vui tính lắm.

Từ nhỏ đến giờ mới biết cách nhà giàu lấy vợ cho con lại kỳ quặc vậy luôn á. Xem ra chẳng có gì là vui hết. Tưởng làm dâu nhà giàu là sẽ có một lễ cưới cổ tích, ai ngờ không khác gì cho không nhà người ta. Chẳng biết sướng khổ cỡ nào nhưng nghe từng tầng lớp như vậy đã khiến cô khẽ lạnh sống lưng. Cô lại khẽ thở dài cho thân phận bèo trôi của mình. Mỗi lúc đôi mắt cô lại nhíu lại vì buồn ngủ, tuy nhiên cô thấy bà hai vẫn còn tươi tỉnh nên cô cũng không dám ngủ trước kẻo thất lễ. Cha mẹ ơi, chưa lúc nào cô lại mong mau chóng đến nơi như vậy, buồn ngủ sắp không chịu nổi đến nơi rồi.

Ngồi trên xe gần 3 tiếng đồng hồ, chiếc xe mới dừng lại trước ngôi biệt thự to lớn, đập vào mắt cô là tường đỏ trang nghiêm dưới ánh đèn vàng, ngôi nhà lộng lẫy giống như một cung điện hùng vỹ. Mọi thứ thu vào mắt cô khiến cô bừng tỉnh, cô chưa bao giờ nghĩ lại có một ngôi nhà to lớn giống như cung vua chúa vậy. Bảo sao bà chủ nói của cải nhà họ ăn 8 đời không hết. Nói đến bà chủ cô lại thấy có gì đó sai sai, bà ấy vốn là người hám tiền hám của, có mối ngon như vậy mà bà ấy lại chọn cô thì quả nhiên là chuyện lạ có thật. Đang miên man suy nghĩ, giọng nói của bà hai vang lên khiến cô giật mình thức tỉnh.

- Vào trong đi con.

- Dạ.

Cô bước xuống xe, có người phụ nữ trung tuổi đứng ở cổng chờ sẵn.

- Bà hai với mọi người về rồi ạ?

Bà mỉm cười giới thiệu.

- Đây là Diệu Anh. Trước sau cũng là mợ trong nhà này.

- Dạ chào mợ ( người phụ nữ cúi xuống trước mặt cô)

Cô liền vẫy tay xua xua.

- Ấy. Cô cứ gọi cháu là Diệu Anh được rồi, gọi như vậy cháu cảm giác giống như bị tổn thọ lắm.

Bà Hai nghiêm giọng nói.

- Đây là phép tắc của nhà này, tuyệt đối không ai được trái lại.

Sắc mặt bà hai giáo huấn khiến cô khẽ sợ, rõ ràng sắc mặt thay đổi hoàn toàn với lúc trước, cô chỉ biết nhỏ giọng đáp lời.

- Dạ.

- Được rồi. Dẫn mợ vào phòng nghỉ ngơi đi, chắc mợ cũng mệt rồi. Sáng mai 5 giờ có mặt từ đường để trình kiến lão phu nhân cùng mọi người trong nhà.

Cô được người phụ nữ trung tuổi kia dẫn đi lối cửa sau của ngôi nhà, nhà này thực sự quá rộng lớn, nếu đi một hai lần mà không được chỉ bảo chắc chẳng thể nhớ nổi hết các cửa. Cô chỉ nhớ rằng từ ngoài cổng vào tới phòng mình là có đi qua một cái hồ, hình như là hồ hoa sen thì phải, cô có ngửi thấy loáng thoáng hương hoa sen thơm ngát toả ra. Dừng chân lại trước căn phòng chừng 24m2, cánh cửa mở ra, bên trong mọi thứ rất đầy đủ và ngăn nắp gọn gàng, nó còn đẹp hơn rất nhiều phòng của tiểu thư Diệu Anh ở nhà bà Đường.

Người phụ nữ nhẹ nhàng nói với cô.

- Đây là phòng của mợ, mợ vào đó nghỉ ngơi đi.

- Dạ cháu cảm ơn cô nhé.

- Không cần cảm ơn, việc của tôi phải làm.

Nói rồi người phụ nữ cúi xuống trước mặt cô.

- Chúc mợ ngủ ngon.

Chưa để cô cất lời, người ấy đã quay mặt bước đi. Cô khẽ thở dài quay lưng lại đóng cửa căn phòng lại. Một nỗi buồn trong cô dâng trào, rõ ràng ban nãy buồn ngủ lắm mà bây giờ mắt lại thao thao không ngủ được. Cô tiến tới mở cửa sổ phòng, vừa nhìn lên bầu trời đầy sao, không ngờ đối diện phòng cô có một người đàn ông cao lớn đang nhìn xuống căn phòng, hai ánh mắt bất chợt chạm vào nhau trong vài giây ngắn ngủi. Cô giật mình thu ánh mắt lại, lắc đầu vài cái rồi ngước mắt lên nhìn đã không thấy bóng dáng người đàn ông đó đâu.

- Má... chẳng lẽ là ma, nếu không là ma thì cũng là ảo giác à? Người gì nhanh như cắt đã biến mất giống như chưa từng xuất hiện.

Do bản tính tò mò, cô có liếc mắt nhìn xung quanh một lượt để tìm kiếm bóng dáng người đàn ông đó, kết quả vẫn là một màn đêm sâu thẳm không lấy một bóng người. Phải rồi, phải cố gắng đi ngủ thôi, sáng mai còn rất nhiều việc đang chờ đón, không thể xuất hiện với bộ dạng phờ phạc và đôi mắt thâm như gấu trúc được.

- Ú oà....!

Cô định bụng đưa tay đóng cửa sổ lại thì tiếng nói cùng sự xuất hiện của người đàn ông trước mặt khiến cô giật mình muốn bắn cả tim gan ra khỏi lồng ngực. Người đàn ông có khuôn mặt khá điển trai đang cười cười trước mặt cô, nhưng nụ cười ấy không giống như người bình thường.

- Haha cô thua rồi nhé.

Cô ngơ ngác hỏi lại anh ta.

- Tôi thua?

- Đêm tối rồi chúng ta chơi trốn tìm đi. Chơi trốn tìm vui lắm!

- Anh là ai? Sao khuya rồi còn chưa ngủ?

- Cô đi chơi trốn tìm với Gia Long đi cô.

“ Gia Long “... lẽ nào là cậu hai Gia Long mà bà hai từng nhắc đến. À, giờ thì cô hiểu rồi, Diệu Anh sợ mình phải gả cho một người không được bình thường nên mới để cô thế thân.

Cô nhìn anh ta thật kỹ một chút, xem ra cũng không tồi, ngoại trừ tinh thần bất ổn thi mọi thứ đều rất đẹp, thân hình này cao tầm cỡ m75-78 gì đó, khuôn mặt vuông, sống mũi khá cao và ánh mắt....

“ Mà khoan đã.. ánh mắt ấy rất quen, mới gặp sao cô cảm giác như đã gặp rồi. Phải rồi, hình như là ánh mắt của người mặc áo đen khi nãy “

Cô đăm chiêu nhìn anh, anh bất ngờ chộp lấy tay cô.

- Chúng ta chơi trốn tìm đi,xem ai nhanh chân tìm ra được xác Diệu Nhi trước.

- Anh vừa nói xác ai cơ? Xác chết ấy ạ?

Cô vừa hỏi dứt lời thì một cô gái trẻ chạy tới.- Ơn giời.. cậu hai đây rồi, chúng tôi tìm cậu nãy giờ. Đêm hôm cậu không ngủ sao lại qua đây thế này.

- Không... tôi muốn chơi trốn tìm, muốn chơi trốn tìm cơ...

Cô gái quay qua nhìn cô đầy ái ngại.

- Xin lỗi đã làm phiền mợ ạ. Tôi đưa cậu hai về phòng luôn đây.

- À.. không có gì đâu ạ.

Cô gái cầm lấy tay cậu hai kéo về đằng trước, anh khựng chân lại không bước.

- Cậu hai mà không đi là tôi mách bà ba đó. Cậu hai có sợ bà ba không?

- Sợ.. sợ..! Đừng mách.. đừng mách ( nói với giọng hoảng loạn)

- Vậy theo tôi về phòng nhé cậu hai.

Trước khi đi, cậu hai không quên ngoảnh lại nói với cô.

- Tối mai chúng ta lại chơi trốn tìm tiếp nhé.

Cô ngơ ngác nhìn bóng dáng hai người khuất xa rồi quay mặt lại hướng về chiếc giường màu trắng kia. Đặt lưng xuống giường cô lại bắt đầu suy nghĩ về cậu hai Gia Long và biết đâu có thể cậu ấy lại là chồng của cô không chừng. Miên man trong suy nghĩ, cô dần thiếp vào giấc ngủ lúc nào cũng chẳng hay biết.

Cốc... cốc.. cốc...

- Mợ ơi dậy chưa ạ?

Tiếng gõ cửa vang lên cùng tiếng gọi, cô giật mình ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở nhìn xung quanh căn phòng mới chợt nhớ ra mình đang ở nhà Trần Gia. Giọng cô vang lên vẫn còn ngái ngủ.

- Ai đó? Vào đi ạ.

Cánh cửa mở ra, lần này là cô gái chừng tuổi của cô thôi, trên tay cô gái ấy hình như có cầm một bộ đồ thì phải.

- Mợ ơi. Con mang đồ tới cho mợ.

- Úi tôi vẫn trẻ lắm, mới 20 tuổi thôi, không chừng mình bằng tuổi nhau đó.

- Theo phép tắc con phải gọi mợ xưng con ạ.

- Bắt buộc phải vậy à? Thấy kỳ quá.

- Dạ. Bắt buộc ạ. Bà hai sai con tới đây để hầu mợ.

- Vậy còn bà gì đó tối qua cơ mà.

- À. Bà ấy là quản gia nhà này ạ.

- Ồ thì ra là vậy.

- Mợ xuống thay đồ rồi con dắt mợ tới từ đường. Lão phu nhân không thích ai tới trễ đâu ạ, với lại mợ lại là dâu mới nữa.

- Được rồi. Tôi cảm ơn cô nhé, mà cô tên gì nhỉ?

- Gọi con là Cúc ạ.

Cô gật đầu rồi vươn vai, xoay mình một vòng mới bước chân xuống giường, mỗi bước chân uể oải cảm giác chẳng có tí sức sống nào cả.

Cầm chiếc váy trên tay, cô thầm nghĩ bà hai xem ra có mắt thẩm mỹ phết chứ đùa, chiếc váy màu hồng nhẹ nhàng và rất thanh lịch, vừa vặn tôn dáng cô luôn.Cúc dẫn cô đi qua 3 lối mới đến từ đường, vừa đi con bé vừa giới thiệu rất kỹ từng căn phòng để tránh việc cô bị lạc đường. Bước đến cửa phòng, cô thấy trước mặt mình là bà lão ngoài 80 tuổi, tóc đã bạc trắng ngồi chính giữa, cô đoán đó là lão phu nhân. Hàng ghế đầu tiên bên phải là một người đàn ông trung tuổi nhưng rất phong độ, cô nghĩ đó là bố chồng cô. Ngồi đối diện ông chính là bà hai thì cô đã biết rồi. Sau đó lần lượt cô không biết đâu là bà ba hay bà tư. Còn người đàn ông trẻ tuổi kia nữa, cô không biết đấy là cậu cả hay cậu ba. Người ngồi bên anh ta chắc là vợ và con. Tất cả những ánh mắt ấy đang đổ dồn nhìn về hướng cô, cảm giác lúc này sao giống như một học sinh bị tới lớp muộn quá vậy. Cô hít một hơi thật sâu rồi thả lỏng cơ thể ra một chút, từng bước chân nhẹ nhàng tiến vào bên trong, cô cúi đầu chào mọi người theo phép lịch sự. Trước mắt cô cứ coi như mình không biết ai vào ai, người ta nói người không biết không có tội mà.

Bà hai đứng dậy khỏi chiếc ghế rồi tiến tới chỗ cô, dắt tay cô đi vào.

- Giới thiệu với con, đây là bà nội, người đứng đầu Trần Gia.

Cô cúi đầu xuống nói nhẹ nhàng đầy lễ phép.

- Dạ con chào bà nội ạ.

Bà gật đầu đáp lời cô rồi rút ra cho cô chiếc phong bao đỏ.

- Tặng con.

Bà hai nói tiếp.

- Còn đây là ba chồng con.

- Dạ con chào ba ạ.

Ông khẽ gật đầu đáp lại.

- Đây là bà ba.

- Dạ con chào mẹ ba.

- Ừ. Con tên là Diệu Anh nhỉ? Con bé này xinh đáo để.

- Con cảm ơn mẹ ba đã quá khen con rồi.

- Đây là bà tư.

- Dạ con chào mẹ tư.

Bà cười nhạt đáp lại.

- Ừ chào con.

- Đây là cậu ba Gia Hưng và vợ Gia Hưng.

- Chào chú ba và thím ba.

- Dạ chào chị dâu. Chào mừng chị tới nhà Trần Gia.

Cô khẽ thở dài và tự suy nghĩ thầm trong lòng, đến giờ này mình còn chẳng biết chồng mình là ai mà đi chào hỏi như đúng rồi ấy. Lão phu nhân giọng nói ồm ồm cất lời.

- Ngồi xuống đi con. Không cần khách sáo.

- Dạ. Vậy con xin phép ạ.

Cô vừa đặt mông ngồi xuống ghế thì từ xa một người đàn ông mặc bộ vest màu đen tiến lại gần. Trời đất ơi, từ bé đến giờ cô chưa thấy ai đẹp như là anh ta luôn ấy, đôi mắt chim ưng lạnh lùng, sống mũi cao thẳng và đôi môi đỏ như là con gái, nhìn tổng thể ngũ quan giống như một vật điêu khắc tới hoàn hảo. Nhìn thấy anh ta, bà nội vui mừng đứng dậy nói.

- Gia Minh... Con về rồi.

Anh lạnh nhạt nói với mọi người.

- Chào cả nhà. Con về rồi đây ạ.

Cô để ý mới thấy ngoài bà nội và ba Chồng cô vui mừng ra thì có vẻ trong ánh mắt mọi người đều có một nỗi sợ nào đó thì phải, cảm giác không được tự nhiên như lúc anh ta chưa xuất hiện.

Bà hai:

- Sao con về mà không nói trước để mọi người ra đón.

- Về bất ngờ mới vui mà mẹ hai.

Bà nội:

- Thôi được rồi. Có gì nói sau đi, bây giờ cho người dọn cơm cho thằng bé ăn không đói.

- Khoan đã bà nội. Còn chưa xong việc mà.

- Còn gì nữa đây?

- Bà chưa nói cô gái này sẽ lấy ai.

Bà ngạc nhiên nhìn Gia Minh, trước giờ anh cũng không quan tâm tới chuyện vợ con, lần này lại được anh mở lời hỏi trước nên mọi người trong nhà đều ngạc nhiên vô cùng.

- Gia Minh... con thích cô gái này không? ( bà hỏi)

Anh liếc mắt nhìn sang cô rồi khẽ nhếch môi cười nhàn nhạt.

- Sao cũng được ạ.

- Ơ kìa. Nếu cháu ưng thì cô gái đó sẽ được gả cho cháu và sẽ làm mợ cả trong nhà này.

Cô tròn xoe mắt nhìn anh, người gì đâu đẹp thì có đẹp thật nhưng mà lạnh lùng thế chứ, ghét cái thái độ!

Bất ngờ anh lạnh nhạt nói một câu khiến cô chết lặng.

- Vậy thì cứ quyết như lời nội nói đi ạ. Cô gái này sẽ làm vợ cháu.

Chương 3

Đúng là nhà giàu lấy vợ cũng khác người, chọn vợ nhanh hơn cả mua mớ rau mớ cỏ ngoài chợ. Sau đó cô có đưa mắt nhìn anh thêm một chút, ngoài cái thái độ lạnh lùng kia thì mọi thứ thật hoàn hảo, khí chất toát lên như một bậc vương giả cao cao tại thượng. Cô cũng có chút mừng thầm trong bụng, cô cũng chẳng hiểu sao mình lại vui mừng nhưng chí ít ra chồng cô hoàn toàn bình thường, ngược lại còn đẹp xuất sắc, điều đó dĩ nhiên cô phải tự hào rồi.

Mọi người cùng nở nụ cười rồi chúc mừng giống như kiểu thân thiết lắm, thực ra miệng thì cười nhưng lòng thế nào thì ai mà biết được. Gia Minh nhếch môi xỏ túi quần hiên ngang đi trước, sau đó bà nội cùng mọi người bước theo sau, tất cả di chuyển tới nhà ăn.

Vừa bước đi cô vừa nghĩ thầm trong bụng, kể ra nhà rộng quá cũng bất tiện, có di chuyển tới nhà ăn thôi mà giống như đi hàng cây số, thế này mà gặp đúng hôm đang đói thì có khi lả luôn ấy chứ.

- Wow! Ăn sáng thôi mà có nhất thiết nhiều món ăn vậy không hả trời?

Cô đưa mắt nhìn bàn ăn một lượt, toàn là những món ăn đắt tiền, cô nhớ nhà bà chủ Đường cũng giàu có lắm mà thỉnh thoảng mới dám bỏ tiền ra an những món như vầy.Nào là nem công, chả Phượng, Yến sào, bào ngư, vi cá...trời ơi, ăn như vậy thì bao giờ mới thiếu chất. Mọi người kéo ghế ngồi xuống chỗ của mình như một thói quen. Cô có chút bối rối, vô thức ngước mắt lên nhìn thì thấy Gia Minh đang nhìn cô rồi liếc mắt xuống chiếc ghế trống bên cạnh anh, cô lật đật tiến lại gần. Bình thường như ở nhà bà chủ Đường là cô sẽ đứng chia đũa, chia bát, nhưng hôm nay tất cả đã có người hầu đứng đằng sau phục vụ.

Bà nội nhìn về phía cô và Gia Minh rồi mỉm cười nói.

- Hai đứa ráng ăn nhiều vô nhé, ăn nhiều còn có sức khỏe sinh cho nhà Trần Gia chúng ta một đứa cháu trai nối dõi tông đường.

Cổ họng cô cứng lại, còn chưa biết thế nào mà bà nội nói giống như bắt buộc phải sinh được thằng cháu trai vậy ấy. Cô định lên tiếng thì Gia Minh bên cạnh nói trước.

- Bà nội cũng ráng ăn nhiều để có thật nhiều sức khoẻ còn bế chắt ấy ạ. Bà yên tâm, cháu chỉ sợ đến khi đó bà không có sức mà bế thôi ạ.

- Bố anh. Nói được là phải làm được đấy.

- Dạ... cháu nghĩ bà chọn dâu cho Trần Gia thì cũng phải nhìn trước ngó sau rồi đúng không ạ?

- Thiệt tình chẳng có gì qua được mắt cháu. Thôi cả nhà dùng bữa đi.

... Măm măm măm.. đến giờ ăn sáng thôi nào các bạn nhỏ...

Mọi người cùng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, là cậu hai Gia Long đang tung tăng bước vào. Theo sau cậu là cô gái hầu tối qua, cô vừa chạy vừa nói với dáng vẻ hốt hoảng.

- Cậu hai... chúng ta ăn sáng đằng kia cơ mà.

Thấy Gia Long, sắc mặt bà nội có chút thay đổi, giống như là không vui cho lắm, bà nói với hầu gái.

- Sáng giờ chưa cho cậu hai dùng bữa hay sao mà để cậu chạy lung tung thế hả.

Hầu gái mặt tái lại, cúi đầu nói.

- Dạ con có bê thức ăn cho cậu nhưng cậu lại chạy thẳng xuống đây, con đuổi không có kịp.

Ba chồng cô lúc này mới lên tiếng.

- Thôi được rồi, nếu thằng bé đã xuống đây rồi thì ngồi đây ăn luôn đi.

Bà hai nói:

- Đi lấy thêm chiếc ghế cho cậu hai.

- Dạ bà hai.

Gia Long được sắp xếp ngồi đối diện cô và Gia Minh. Cô có nhìn trộm Gia Long, cậu ấy ngồi xuống bàn ăn chỉ cúi đầu và bát cơm vào mồm, vừa ăn vừa cười ngu ngốc, tiếng cười đó khẽ làm cô lạnh sống lưng. Hôm nay cô mới để ý kỹ, thoạt nhìn cậu ta có vẻ là người điên điên khùng khùng nhưng ánh mắt lại cực kỳ nguy hiểm, cô cảm giác người đàn ông này không hề đơn giản.

Bà Ba nói với cô:

- Diệu Anh, con ăn đi con. Thằng bé này tuy nó gần 30 tuổi rồi nhưng tâm hồn không khác gì đứa trẻ lên 5 lên 6 ấy mà. Không nên bận tâm tới.

- Dạ mẹ ba ( cô nhẹ nhàng trả lời)

Ăn sáng xong xuôi, ai nấy đều trở về phòng, riêng cô được bà hai gọi lại nói.

- Diệu Anh... con đi theo ta.

- Đi đâu vậy mẹ hai?

- Đi theo ta rồi con sẽ rõ. Ở nhà này nên hạn chế hỏi nhiều.

- Dạ.

Nói rồi bà hai dẫn cô tới căn phòng bằng gỗ, trước cửa phòng có treo biển “ Thư phòng Trần Gia “, trước mặt căn phòng là khuôn viên hoa mẫu đơn nhìn rất đẹp mắt. Cánh cửa phòng mở ra, bên trong có bốn hàng giá sách và những bức ảnh màu đen trắng được treo trên tường. Ở giữa cửa nhìn vào là bức gia phả được đóng khung gỗ ngay ngắn. Bà hai dẫn cô vào bên trong căn phòng, mọi thứ được thiết kế kiểu kiến trúc cổ điển giống như thời vua chúa ngày xưa. Bên trên kệ sách có rất nhiều quyển sách đã bạc màu nhưng vẫn được sắp xếp rất ngăn nắp. Có cả một kệ sách chữ nho riêng biệt. Bà hai chầm chậm nói.

- Đây là thư phòng của Trần Gia, nơi lưu giữ những sổ sách và tài liệu quan trọng từ thời tổ tiên để lại. Đã làm dâu Trần Gia thì ai cũng phải biết tới nhưng không được tuỳ tiện ra vào. Và làm con dâu nhà Trần Gia phải biết những nội quy trên ( bà chỉ tay về khung gỗ bên trái căn phòng)

Cô nhìn sơ qua phải ít nhất có 30 nội quy, cô loáng thoáng đọc được vài nội quy như:

“ Bước chân vào Trần Gia, sống làm người Trần Gia, chết làm ma Trần Gia “

“ Đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau theo khả năng, giữ gìn gia phong và truyền thống tốt đẹp “

“ Tất cả đều theo Phổ hệ của ông bà - tổ tiên để lại. Việc này cần thiết để duy trì tôn ti trật tự của dòng họ,tránh sự chia rẽ, đố kỵ mất đoàn kết “

“ Là người của Trần Gia, phải biết đặt lợi ích của họ tộc lên trên lợi ích cá nhân để mãi mãi xứng đáng là con cháu Trần Gia “

Bà hai nói tiếp.

- Bà nội đã từng nói, không cần biết mọi người có muốn nghe hay không nhưng đã làm dâu Trần Gia phải biết ngoan ngoãn nghe lời, đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên và chấp hành tốt nội quy trong nhà. Ngoan sẽ có thưởng, trái lại sẽ có phạt, hình phạt này nặng hơn sức tưởng tượng. Vào nhà Trần Gia, cái gì không biết có thể học từ từ nhưng biết điều thì nhất định phải biết. Việc sinh con nối dõi tông đường là việc làm quan trọng của mỗi nàng dâu, nếu như 1 năm mà chưa có dấu hiệu sinh con đẻ cái thì người chồng bắt buộc phải nạp vợ lẽ. Diệu Anh... Con hiểu rồi chứ?

Đọc xong nội quy rồi lại nghe bà hai nói khiến cô cảm thấy chóng mặt. Xem ra làm dâu nhà giàu quả thực không bao giờ là đơn giản và không thể ngờ ở thế kỷ 21 rồi mà vẫn tồn tại chế độ một chồng nhiều vợ thế này. Cô khẽ thở dài nhưng nét mặt vẫn tỏ ra mình đang tiếp thu rất tốt.

- Dạ con biết rồi mẹ hai. Những lời mẹ dặn con nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng.

- Tốt lắm. Còn giờ con có thể về phòng nghỉ ngơi.

- Dạ...Nhưng mà con... con vẫn chưa nhớ rõ đường về phòng mình.

- Con đi ra cửa rẽ trái là tới hồ hoa sen, đi thẳng hồ hoa sen qua 3 lối là tới phòng mình.

- Vậy con xin phép mẹ hai con đi trước nhé.

- Ừ đi đi...

Theo cách mợ hai chỉ bảo cô cũng cảm thấy không quá khó lắm, cô vẫn nhớ mang máng tối qua mình có đi qua hồ hoa sen.

Tháng tư hoa sen nở khắp hồ tạo nên một bức tranh nên thơ trữ tình. Từng cơn gió mát khẽ thoảng qua đưa hương sen thơm ngát. Cô dừng chân lại, tha thẩn giống như người mất hồn, cô muốn chìm đắm giữa hồ sen sắc hồng kia, khoé môi bất chợt nở nụ cười nhè nhẹ, ánh mắt tỏ ra vô cùng thích thú.Từ xa, Gia Minh vô tình nhìn thấy cô, trong vài giây ngắn ngủi, nụ cười tỏa nắng cùng sắc đẹp khuynh nước khuynh thành ấy khẽ làm trái tim anh bối rối. Nhanh sau đó anh quay mặt bước đi ngược lại. Người trợ lý của anh hỏi.

- Cậu cả... không đi tới thư phòng nữa à?

- Không. Tôi muốn ra ngoài một lúc, đi lấy xe cho tôi.

- Dạ...

Đằng sau cô, Cúc đi tới lên tiếng khiến cô giật mình quay lại.

- Mợ... sao mợ lại đứng đây thế này? Có phải mợ quên đường về phòng rồi ạ?

- Úi giời con nhỏ này, làm mợ giật mình thót tim.

- Con có lòng tốt tới hỏi mợ vì sợ mợ lạc đường.

- Không có. Mợ đang ngắm hoa sen.

- Nắng sắp lên tới đầu rồi mà mợ còn đứng đó ngắm sen. Thôi mợ về phòng đi kẻo bệnh.

- Ơ kìa.

Cúc đẩy cô về phòng, bất đắc dĩ cô phải bước đi. Bước vào trong căn phòng, Cúc đóng sập cửa lại, nét mặt giống như đang cố che dấu điều gì đó.

- Mợ.. mợ.. mợ khát nước không, con rót nước cho mợ nhé.

- Mợ ăn sáng vẫn còn no tới cổ đây này Cúc ơi.

- Mà con chúc mừng mợ nhá.

- Vì điều gì?

- Con nghe người trong nhà nói nhau, họ nói mợ được làm mợ cả ạ.

- Ừ.

- Vậy thì tốt quá rồi. Mợ có biết hàng trăm hàng vạn cô gái muốn làm vợ cậu cả mà không được ấy mợ.

- Tại sao?

- Vì cậu không thích, cậu lạnh lùng lắm mợ. Với lại cậu chủ yếu sống bên Mỹ, ít khi cậu về nhà lắm mợ. Mà có về thì cậu cũng chỉ đến công ty rồi qua khách sạn xong lại đi luôn.

- Thì ra là vậy. Nhưng mà mợ thường thấy phụ nữ lấy chồng ai cũng mong lấy được tấm chồng biết yêu thương, biết quan tâm, người như cậu cả ấy, lạnh lùng lại khó gần thì có gì mà hạnh phúc.

Cúc nhanh chóng đưa tay lên miệng cô.

- Mợ đừng nói vậy, có nói thì nói nhỏ thôi không để người khác nghe tiếng là rắc rối ấy. Người tốt thì không sao, người xấu đến tai lão phu nhân là lớn chuyện á. Trong Trần Gia, lão phu nhân cưng nhất là cậu cả. Cậu ấy giỏi lắm, Trần Gia lớn mạnh như hôm nay một phần nhờ vào tài lãnh đạo công ty của cậu ấy trong chục năm nay đó. Mợ có biết là lúc cậu cả 22 tuổi đã giữ chức tổng giám đốc một tập đoàn lớn là mợ hiểu giỏi cỡ nào rồi ấy.

- Ui giỏi vậy hả? Mợ không biết, cảm ơn Cúc đã nhắc mợ nha. Nhưng mà Cúc này,nhà Trần Gia buôn bán gì mà giàu dữ vậy Cúc.

- Nhà cửa, đất đai, khách sạn, siêu thị, quán bar... tất cả đều có liên quan đến nhà Trần Gia.

- Tức là bất động sản?

- Còn có cả buôn bán siêu xe nữa mợ.

- Wow! ( cô kinh ngạc không nói lên lời)

Nói đến đây cô mới nhớ, bảo sao bà chủ Đường nói cô bước chân vào đây là một bước lên tiên, nhưng mà nếu bây giờ bà ấy biết cô được gả cho cậu cả Trần Gia Minh thì liệu bà ấy có nhảy ngược lên không nhỉ? Cô cứ thắc mắc thầm như vậy.- Mợ..Mợ nghĩ gì mà ngơ người ra thế mợ?

- À.. không có gì. Hì hì mợ chỉ thấy người ta giàu vậy bao giờ mới tiêu hết tiền. Ở đời đúng là kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra. Haizz

Cúc nghe xong sắc mặt buồn xuống, chầm chậm nói.

- Mợ còn may mắn hơn con, được sinh ra trong một gia đình cũng gọi là khá giả. Như nhà con nè, bố thì rượu chè, mẹ thì cờ bạc, nhà đông con nên không có cảnh gì hết mợ.

Thực ra nghe Cúc nói vậy cô cũng cảm thấy mình may mắn hơn Cúc chút, tuy nhà cô rất nghèo nhưng ít ra bố mẹ cô chịu thương chịu khó. Rồi tự dưng cô nghĩ, nếu chẳng may thân phận này bị bại lộ thì không biết mọi chuyện sẽ đi về đâu nữa. Thôi vậy, bây giờ đâm lao thì phải theo lao, đến đâu hay đến đó. Cô quay ra nhìn Cúc, nói đôi lời gọi là động viên.

- Thôi đừng nghĩ nhiều nữa Cúc ạ. Mỗi người sinh ra trên đời này đã có số phận cả rồi. Cố gắng lên nhé!

- Dạ mợ. Con cảm ơn mợ đã động viên con, bây giờ con đi làm nốt việc của mình đây.

- Ừ đi đi.

Cúc vừa bước đi khỏi thì bà ba gõ cửa.

- Diệu Anh à!

- Dạ. Ai gọi đấy ạ.

- Mẹ ba đây con. Mẹ vào được không con?

Cô vội vàng chạy ra mở cửa phòng.

- Mẹ ba ạ. Mẹ vào phòng đi ạ.

Bà ba mỉm cười bước vào, trên tay có cầm một túi đồ gì đó. Bà đặt túi đồ xuống bàn rồi kéo ghế ngồi xuống.

- Mẹ có mang ít mật ong rừng tới cho con, uống mật ong vào buổi sáng là rất tốt cho sức khỏe. Đây là mật ong rừng nguyên chất bên nhà ngoại mẹ làm được đó.

- Ôi. Món quà quý như này con không giám nhận đâu. Hay là mẹ cứ giữ lại dùng đi ạ. Tuổi mẹ bây giờ là cần bồi bổ lắm nè, như con khỏe như trâu ấy, con còn vác được mấy chục cân lúa bên nhà....( nói đến đây cô mới nhớ mình đã lỡ mồm)

Bà ba tròn xoe mắt nhìn cô, cô gãi đầu cười gượng sửa lại.

- Ý là tuổi của con bây giờ khéo vác được mấy chục cân lúa ấy chứ.

- Ừ thì biết là vậy. Nhưng mà ít bữa con còn sinh con đẻ cái cho nhà họ Đường nữa. Cứ nhận cho mẹ vui, dù sao đây cũng là tấm lòng của mẹ.

- Dạ. Nếu mẹ đã nói vậy thì mẹ ba cho con xin nhé. Con cảm ơn mẹ ba nhiều.

- Ơn huệ gì đâu. Chúng ta là người một nhà mà, với lại mẹ thấy con là mẹ quý lắm, con còn trẻ mà tương lai đã phải gánh vác những việc lớn của cả một dòng tộc. Mẹ quý con nên mẹ bảo thật, ở nhà này con phải cẩn thận nhất bà hai đó, bà ấy tuy vậy thôi nhưng tính đề phòng cao lắm, bây giờ tạm thời bà ấy là người quản lý Trần Gia, nên bà ấy rất sợ ai đó cướp mất chức quyền của bà ấy. Với lại bà ấy đâu có con cái gì nên chẳng sợ.

- Ơ thế chồng con không phải là do mẹ hai sinh ra ạ?

- Không. Chồng con là do mẹ cả sinh ra.

- Vậy mẹ cả đâu rồi ạ?

- Mẹ cả mất rồi.

- Thì ra là vậy. Con cảm ơn mẹ đã nhắc nhở nhưng mà con nghĩ con không làm gì sai trái nên cũng không nhất thiết đề phòng ai cả. Người trong nhà với nhau mà cứ đề phòng lẫn nhau thì mệt lắm mẹ ba.

Bà ba nghe cô nói vậy, trong lòng có chút không vui nhưng vẫn tỏ ra là người phụ nữ hiểu chuyện.

- Con biết vậy là tốt rồi. Thôi con nghỉ ngơi đi, khi khác mẹ sang thăm.

- Dạ. Vậy mẹ về ạ.

- Ừ.

Cô nhìn bà ba bước đi, khẽ thở dài suy nghĩ.Tiếng chuông điện thoại cô lúc này bất ngờ reo lên, trên màn hình hiện lên số điện thoại của bà chủ Đường nhưng đã được sửa lại bằng tên “ Mẹ “

- A lô... mày tới nơi chưa Nụ? Sao không gọi về cho tao thế hả?

- Con cũng đang tính gọi cho bà nè.

- Mày lúc nào chẳng tính với toán. Tính đéo gì mà tính lắm thế. Vậy sang đó mọi chuyện thế nào?

- Dạ ổn bà ạ.

- Liệu liệu mà cư xử sao cho tốt, đừng để mang tiếng nhà tao không biết dạy con.

- Bà yên tâm đi. Bà biết tính con mà.

- Mày nói vậy thì tao biết vậy. Nhưng mà nhớ lời tao dặn đó. À đúng rồi, cái Diệu Anh sáng mai nó qua nước ngoài rồi, hôm nào rảnh rảnh dắt chồng mày về đây chơi. Tao hỏi thật, chăm người dở dở ương ương chắc mệt lắm nhỉ.

Cô định lên tiếng giải thích cho rõ chuyện thì xa xa qua ô cửa sổ cô thấy bà hai đi trước hai người theo sau đang tiến về hướng phòng cô,

nhanh chóng cô nói với bà chủ Đường.

- Con bận rồi. Con nói chuyện với bà sau nhé.

Cô tắt máy để xuống bàn, kịp lúc bà hai bước tới cửa.Bà nói với hai người hầu.

- Dọn dẹp đồ đạc của mợ cả sang phòng cậu cả.

Rồi bà nói với cô.

- Bà nội vừa xem ngày, hôm nay rất thích hợp để động phòng. Còn chuyện cưới xin thì sáng mai nhà mình sẽ có lễ tới nhà con rồi đón bố mẹ con lên đây, 2 hôm nữa sẽ tổ chức đám cưới và ra mắt dòng họ.

Chương 4

- Gấp vậy hả mẹ hai?

- Gấp gì đâu con. Con không nghe người ta nói cưới vợ phải cưới liền tay à.

- Dạ.

- Bây giờ theo ta đến phòng của vợ chồng con.

Trời má, từ bé đến lớn đây là lần đầu tiên cô mới thấy cái kiểu đám cưới này. Rước luôn con gái người ta về cho tiện công tới, rồi động phòng trước cưới sau, đám cưới cũng chẳng linh đình 2 ngày một đêm như ở dưới quê. Mọi thứ thật kỳ quặc!

Cô được dẫn tới một căn phòng to lớn còn gấp đôi phòng cô ở dưới kia. Ôi mẹ ơi, phòng kia cô đã thấy nó lớn lắm rồi, phòng này nó phải nuốt trọn cái nhà cô mất. Căn phòng lấy hai tông màu đen trắng làm chủ đạo, nội thất đều được làm bằng gỗ quý khắc hoa văn tinh tế, đồ dùng ngăn nắp và gọn gàng. Đâu đó trong căn phòng còn có thoang thoảng hương thơm rất đặc biệt. Mọi người sắp xếp đồ đạc của cô vào cái tủ gỗ to chà bá, mẹ hai gật đầu tỏ ý rất hài lòng.

- Thôi sắp xếp thế là được rồi. Bây giờ mọi người lui ra cho mợ cả nghỉ ngơi.

Cô vui vẻ nói:

- Cảm ơn mọi người nhiều nhé. Mọi người đã vất vả rồi.

Bà hai cùng mọi người bước ra tới cửa thì chồng cô từ ngoài đi vào, trên tay có cầm theo một sấp tài liệu gì đó thì phải. Khuôn mặt anh khó chịu hỏi.

- Mẹ hai. Mẹ dẫn mọi người vào phòng con làm gì?

- À bà nội nói hôm nay đẹp ngày động phòng nên mẹ chuyển đồ của Diệu Anh lên phòng con.

- Cô ấy tên là Diệu Anh sao?- Ơ thế con chưa biết à.

Anh im lặng liếc mắt vào bên trong căn phòng. Bà hai nói thêm.

- Mọi đồ đạc vẫn y nguyên chỗ cũ. Chỉ là thêm cái tủ quần áo với bàn trang điểm cho vợ con nữa thôi. Mà sao mẹ tưởng con đi công việc rồi.

- Con về lấy tài liệu.

- Vậy mẹ với mọi người xin phép đi trước.

Anh gật đầu, mọi người nãy giờ đứng gần anh mà muốn tắc thở. Thấy anh bước vào, cô vội vàng xoay người lại để lảng tránh. Máy lạnh trong phòng đang ở mức 23 độ C nhưng cô lại cảm thấy người mình đang ngùn ngụt bốc hơi nóng giống như đứng trước hoả diệm sơn trong phim Tây Du Ký ấy. Anh lạnh nhạt nói với cô.

- Cô ở đây thì ở nhưng không được tuỳ tiện động vào đồ của tôi biết chưa?
- Biết rồi.

- Trả lời thế à?

- Dạ biết rồi.

- Bây giờ tôi đi ra ngoài có việc, cô biết thân biết phận thì cứ ở yên trong phòng thôi.

- Này anh...

Anh khẽ nhíu mày nhìn cô.

- Tôi định hỏi anh có ăn cơm nhà không?

- Nhiều chuyện.

- Ơ kìa. Tôi phải đề phòng bà nội hỏi anh đâu tôi còn biết đường trả lời chứ.

Anh im lặng,im lặng một hồi...

Cô cũng không biết nói gì và cũng không hiểu anh nghĩ gì, nhưng cái thái độ hoàn toàn không bận tâm đến lời người khác nói khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu. Ngay sau đó anh nói một câu khiến cô cảm thấy có chút tuyệt vọng.

- Cô chỉ là người vợ trên danh nghĩa của tôi nên không nhất thiết chuyện gì cũng phải hỏi.

Chương 5

- OK ok! Tôi biết chúng ta lấy nhau nhưng đâu yêu thương gì nhau nên anh nói vậy cũng tốt. Khỏe người!

- Cô thật sự nghĩ được như vậy?

- Phét anh làm gì.

Anh không nói gì nữa rồi quay mặt bước đi. Cô khẽ cong môi lên nói nhỏ.

- Xuý. Tưởng trên đời này có mình anh là đàn ông à? Ai mà yêu anh đúng là đồ ngốc. Ahihi

Buổi trưa hôm ấy sau khi dùng bữa trưa xong, khoảng 2 giờ chiều bà hai có dẫn tới một người phụ nữ khoảng 70 tuổi, nước da vàng vọt, trên mặt đã điểm chấm đồi mồi, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc đứng trước mặt cô. Bà hai nói:

- Diệu Anh. Đây là bà Sáu, bà là em họ của bà nội và là người sẽ trực tiếp giảng dạy các lễ nghi cho con để đúng với vị trí mợ cả Trần Gia.

Cô nghĩ thầm trong bụng “ lại còn phải học lễ nghi nữa sao “

- Diệu anh?? ( bà hai liếc mắt nhìn cô)

Cô giật mình cúi đầu nói.

- Dạ con chào bà Sáu ạ. Con rất vui được bà chỉ bảo ạ.

Bà nhìn cô một lượt từ dưới lên trên rồi từ trên xuống dưới, sau đó gật đầu một cái.

- Được rồi. Mong là tiếp thu tốt để đỡ phải nói nhiều. Tôi già rồi nên cũng không thích nói nhiều đâu.

- Đâu có đâu, con nhìn bà Sáu vẫn trẻ lắm ấy ạ. Bằng tuổi bà ở quê con mọi người đã mom mem lắm rồi ( Cô cười tươi nói)

Thấy khoé môi bà Sáu khẽ mỉm cười khiến mẹ hai cũng vô cùng hài lòng vì bà biết bà Sáu là người vô cùng nghiêm khắc và khó tính, rất ít khi bà mỉm cười với ai đó. Sau đó bà nói:

- Nhờ dì Sáu dạy bảo thêm cho con bé ạ.

- Ngày kia tổ chức lễ cưới để ra mắt dòng họ đúng không. Vậy giờ phải xuống phòng học luôn còn kịp.

Bà Sáu bước đi trước, cô với mẹ hai bước theo sau. Mẹ hai nói nhỏ với cô.

- Bà tuy nghiêm túc vậy thôi nhưng bà tốt tính lắm. Cố lên!

- Con cảm ơn mẹ hai.

Phòng học lễ nghi của nhà Trần Gia ở sau cùng dãy nhà, căn phòng áng chừng 25 mét vuông, ở giữa có một bộ bàn ghế hình tròn, trên bàn có một bộ ấm trà kiểu xưa và một đĩa bánh ở giữa.

Bà Sáu nghiêm giọng nói.

- Con người ta nói học ăn học nói, học gói học mở. Muốn làm dâu Trần Gia, bài học bắt đầu từ cách ngồi, ăn bánh, uống trà như một quý bà thượng lưu. Ngồi xuống đó đi.

Cô kéo ghế ngồi xuống, bà nói:

- Trong những bữa tiệc nhà Trần Gia, thường thì các nàng dâu sẽ diện váy sườn xám nên phải giữ thẳng lưng, mắt không chớp, chậm rãi ngồi xuống.

Cô cố gắng làm theo lời bà nói, cố tưởng tượng như mình đang mặc váy sườn xám để có thể làm tốt nhất có thể nhưng bà luôn lắc đầu tỏ ý không hài lòng. Cái lưng nãy giờ như muốn gãy ra làm đôi, nó còn khó nhọc hơn là trồng cây chuối. Bà liên tục giải thích và chỉ ra lỗi của cô. Trải qua không ít lần đứng lên ngồi xuống cô mới nhận được một cái gật đầu từ bà.

Bà nói tiếp.

- Khi cầm tách trà, không được móc ngón tay vào quai mà phải thẳng ngón tay để bàn tay nhìn dài hơn và thon thả hơn. Khi quấy thìa không được chạm vào thành tách, không được quấy tròn mà phải tuân theo hướng từ 6h đến 12h. Ngồi phải thẳng lưng,không vắt chân mà để 2 chân chéo, nghiêng sang một bên để có cảm giác chân dài hơn.

Thiệt tình nghe bà nói xong mà cô muốn ngáp ngủ, cô gượng gạo cầm tách trà lên theo lời bà nói. Bà liên tục lắc đầu.

- Không được. Cầm lại.

- Vẫn không được.

- Ngón tay thẳng ra.

- Được rồi, lưng thẳng hơn chút.

- Mọi người đã bước chân vào Trần Gia đều phải biết, vị trí xã hội càng cao thì càng phải ứng phó với nhiều lễ nghi, tiểu tiết phức tạp và nghiêm ngặt hơn. Chính vì vậy lấy chồng không chỉ để làm người mẹ hiền, vợ đảm mà còn phải không ngừng học hỏi để thích nghi với xã hội thượng lưu.

- Là người phụ nữ còn phải chú trọng tới sự nhã nhặn, tinh tế và vẻ đẹp, hình tượng của bản thân. Người ta nói phụ nữ là đại diện cho bộ mặt và sĩ diện của đàn ông, vì sĩ diện của chồng, vì để chồng hãnh diện với bạn bè nên bắt buộc người vợ phải quan tâm đến hình thức bên ngoài của mình. Không biết nói nãy giờ cháu đã hiểu chưa?

- Dạ bà. Cháu sẽ ghi nhớ và tiếp thu lời bà dạy ạ.

- Được rồi. Nói ít hiểu nhiều, nói vậy là đủ rồi. Bây giờ tiếp tục học cho tới khi nào thành thạo thì thôi. Còn nhiều cái phải học nữa.

- Vâng thưa bà.

Cả một buổi chiều cô được bà Sáu dạy lễ nghi cho tới lúc mặt trời đã bắt đầu xuống núi. Cô được trở về phòng thay đồ, Cúc đã đứng chờ cô sẵn ở cửa phòng.

- Ôi trời mợ ơi. Con nghe nói mợ đi học lễ nghi, bà hai nói con mang đồ để mợ thay đồ còn xuống dùng bữa tối. Ở đây đúng 6 giờ là mọi người phải có mặt đông đủ ở nhà ăn rồi.

- Được rồi. Mợ cảm ơn con. Nhưng mợ đau muốn gãy lưng luôn rồi, mợ chỉ muốn nằm nghỉ ngơi thôi.

- Không được đâu. Mợ phải xuống ăn cơm tối xong rồi mới làm gì thì làm.

- Mợ biết rồi. Con xuống trước đi rồi mợ xuống.

*****

Cô thay đồ xong, bước ra đến cửa phòng thì bất chợt có một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay cô, cô giật mình quay lại thì thấy Gia Long, anh đang nhoẻn miệng cười ngu ngốc nhìn cô.

- Chúng ta chơi trốn tìm đi...

- Á.. bỏ tay tôi ra, đau!

- Theo tôi, chúng ta chơi trốn tìm, nhảy xuống hồ sen, tắm mát ở hồ sen rồi vớt xác Diệu Nhi lên.
Cô khẽ nhíu hai chân mày rồi từ từ hỏi lại.

- Xác Diệu Nhi? Xác Diệu Nhi là ai?

- Diệu Nhi chết thảm lắm, mặt trắng bệnh, đêm nào cô ấy cũng gào khóc thảm thiết.. Diệu Nhi nói muốn chơi với Gia Long.

Một cơn gió thoảng qua khiến cô khẽ lạnh sống lưng. Chưa định thần lại thì bà ba tiến tới quát lớn.

- Gia Long... Theo mẹ về phòng.

- Con không về...không về đâu...

- Về phòng cho mẹ. Mẹ đánh con bây giờ đó.

- Đừng đánh Gia Long.. Gia Long hứa sẽ ngoan mà.

- Về phòng ngay lập tức.

Nói rồi anh chạy một mạch xuống cầu thang, bà ba gượng cười nhìn cô.

- Con đừng để ý nhiều đến lời nó nói. Đầu óc nó vốn không bình thường mà.

- Dạ mẹ ba ( trong đầu cô vẫn còn nhiều nghi hoặc)

- Thôi xuống dùng bữa không cả nhà lại đợi.

Bữa tối không thấy Gia Minh có mặt, bà nội sốt ruột hỏi mẹ hai liên tục.

- Đã nói với thằng bé là tối nay phải động phòng hay chưa?

- Dạ con có nói rồi.

- Thế sao còn chưa thấy về.

- Chắc là thằng bé bận thôi mẹ.

Sau rồi bà quay qua nói cô.

- Diệu Anh! Lát gọi cho chồng về biết chưa?

- Vâng bà.

Thím Út là vợ Gia Hưng lên tiếng.

- Chị dâu đã biết số của chồng chưa ạ?

- Thím cứ yên tâm. Không có thì lát tôi sẽ xin mẹ hai.

Gia Hưng liếc mắt nhìn vợ, cô nhếch môi ngoảnh mặt quay qua hướng khác.

Dùng xong bữa, ai lấy quay trở về phòng của mình. Gia Hưng nói với vợ.

- Từ giờ trở đi, chuyện gì của anh cả với chị dâu, anh nghĩ em nên bớt lời lại. Em biết tính anh cả rồi mà.

- Em chẳng hiểu sao anh cứ phải như vậy nhỉ. Mẹ đã vẽ bao nhiêu con đường tốt đẹp cho anh mà còn không biết đường.
- Nói bé cái mồm thôi không lại đến tai bà nội.

- Bà nội rõ ràng thiên vị, anh cũng là cháu trai của bà mà.

- Thôi chuyện dừng ở đây được rồi. Mà phải rồi, em nói với Trân Trân chuyện thành hôn của anh cả à?

- Sao anh biết? Anh đọc trộm tin nhắn của em?

- Vợ chồng với nhau thì có gì gọi là trộm. Em nói đi.

- Trân Trân nó là em họ em, cũng là người yêu cũ của anh cả. Em thông báo nó một tiếng thì có gì là sai.

- Em lại còn khuyên nó nên trở về nước để chúc mừng.

- Ờ thì...việc nó trở về cũng là việc tốt mà. Anh nghĩ xem,bây giờ nó đã là ngôi sao lớn tầm cỡ quốc tế, thông minh, xinh đẹp, gia thế lại hơn rất nhiều với chị dâu bây giờ. Nhìn chung hai người rất xứng đôi, vả lại nếu nó làm mợ cả trong nhà này sẽ rất có lợi cho vợ chồng mình.

- thôi thôi em bỏ ngay cái suy nghĩ đó đi. Tất cả đã là quá khứ rồi...4 năm rồi...tình cảm sẽ không còn được như lúc ban đầu nữa đâu.

- Anh không nghe câu tình cũ không rủ cũng về à. Anh cứ đợi mà xem kịch hay.

- Thiệt tình....

Anh bước đi trước, cô mỉm cười bước theo sau...

********

Trong phòng bà nội lúc này.

- Cúc. Đã thay ga trải giường phòng cậu cả chưa?

- - Dạ thưa lão phu nhân. Những gì người dặn con đã làm xong xuôi hết rồi.

- Được rồi. Lui ra đi cho ta nói chuyện với bà Sáu.

- Dạ lão phu nhân.

Cúc đi khỏi, bà Sáu hỏi.

- Lại bắt đầu thử trinh tiết à?

Bà cười đáp lời lại bà Sáu.

- Làm dâu Trần Gia không thể tuỳ tiện được chị ạ. Mà chuyện học lễ nghi của con bé đó sao rồi chị?

- À. Nếu được nhận xét thật lòng thì đối với hoàn cảnh xuất thân bình thường thì quả nhiên con bé học rất nhanh, còn nếu đối với một tiểu thư đài các thì đó lại là chuyện bình thường. Được cái học chăm chỉ, chịu lắng nghe và tiếp thu tốt.

- Lâu lắm rồi mới thấy chị mới khen ai đó. Xem ra đứa bé này cũng không tồi.

- Mà sao trên này thiếu gì thiên kim tiểu thư. Làm gì mà mò về tận đó?

- Thực ra cũng là chỗ quen biết từ thời xưa. Đợt này nhà bên đó làm ăn thua lỗ nên có gửi lời xin được đầu tư. Một phần cũng niệm tình cũ với lại nghe nói nhà đó có con gái mới 20 tuổi, rất hợp tuổi với Gia Long. Chủ bụng là muốn gả cho Gia Long nhưng không ngờ Gia Minh nó chịu lấy. Mà xem lại tuổi thì Gia Minh còn hợp hơn cả Gia Long.

- Thì ra là vậy. Gia Minh nhà mình mà chịu lấy vợ là chuyện đáng ngạc nhiên ấy. Cuối cùng thằng bé cũng thoát khỏi bóng hình của con bé Trân Trân.

- Cũng chẳng biết thế nào. Em nhớ ngày xưa nó yêu bé Trân trân bắt đầu từ ơn nghĩa rồi mới đến tình yêu. Còn vợ nó hiện tại, em không biết lý giải thế nào cho chị hiểu nhưng em cảm giác con bé đó có gì đó rất đặc biệt và thu hút Gia Minh nhà mình.

- Haizzz. Chuyện tình yêu bây giờ của tụi nhỏ phức tạp lắm. Thôi thì già mình cứ đứng yên mà nhìn. Tụi nó lớn cả rồi, tự biết trong lòng mình thế nào.

- Bây giờ e chỉ mong Gia Minh sớm cho em đứa chắt bế bồng. Có như vậy chết mới nhắm mắt chị ạ.

- Gớm. Chưa gì đã nói đến chuyện sống chết. Chị kém dì chục tuổi nhưng sức khỏe chắc gì đã được bằng dì.

Nói rồi hai người ngồi ôn chuyện trên trời dưới biển như quên thời gian.

******

Tại phòng Gia Minh.

Cô bước vào căn phòng đã thấy anh mặc chiếc khăn choàng màu trắng từ nhà tắm đi ra, cô tròn xoe mắt nhìn thân hình 6 múi rắn chắc lấp ló sau chiếc khăn, từng giọt nước trên mái tóc nhỏ giọt xuống càng làm tăng phần quyến rũ. Ngay sau đó cô xấu hổ che mắt lại, ấp úng nói.

- Anh... anh về khi nào vậy?

- Làm gì mà che che thế kia? Tôi là chồng cô chứ ai mà phải xấu hổ. Sớm muộn gì chẳng trải qua cái ngưỡng quan trọng.

- Ngưỡng quan trọng là ngưỡng gì? Sao tôi không biết.

- Bỏ tay ra tôi sẽ chỉ cô biết. Cáo già bày đặt nai tơ.

Nghe anh nói giọng mỉa mai, cô lập tức buông tay xuống nhìn thẳng vào mắt anh và nói.

- Anh tưởng trên đời này mình anh có.....

Anh tròn xoe mắt nhìn cô.

- Có gì..?

Cô đỏ mặt, anh nhếch môi cười nhạt một cái rồi tiến từng bước chân dồn cô tới cạnh giường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau