KIẾM XUẤT HÀN SƠN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiếm xuất hàn sơn - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Cẩm y dạ hành

“Trong tranh của ngươi, không có chồn.” Chim loan thấp giọng hỏi, “Là Linh Sơn Đại Vương không cho phép ngươi vẽ sao? Bởi vì nguyên thân của Tuyết Sơn Đại Vương là chồn, cho nên hắn không thích chồn?”

Trong điện không có đèn đuốc, chỉ có ánh trăng xuyên qua cửa sổ thủy tinh, nghiêng nghiêng chiếu vào.

Từ vách tường bốn xung quanh đến nóc điện hình vòm, trong bích họa ở đại điện có mười triệu con yêu vật hình thù khác nhau, sắc nét đến từng cái lông tơ.

Mắt của yêu được vẽ bằng sơn vàng lấp lánh, dưới ánh trăng màu bạc, vô số cặp mắt yêu hiện ra thần thái lạnh lùng, giống như đang sống vậy.

Chim loan từ lúc nhìn thấy bích họa và “họa sĩ cung đình”, những bóng dáng kia luôn hiện lên trong đầu nàng, không xua đi được. Nàng biết mình không nên tới nữa, rất nguy hiểm, nhưng bích họa giống như có ma lực kỳ dị, hấp dẫn nàng, khiến nàng sợ sệt lại trông ngóng. Vạn Yêu Chi Yến càng ngày càng tới gần, sắp đến ngày các tiểu yêu hiến nghệ, nhưng mà khi nàng luyện múa, luyện ca hát đều mất tập trung.

“Vị họa sĩ kia là yêu tốt, hắn nhất định sẽ không nói ra.” Ôm ý nghĩ như vậy, chim loan rốt cuộc lấy hết dũng khí, nhân dịp đêm tối lẻn vào trong điện, tán gẫu với “họa sĩ cung đình”.

Thường xuyên qua lại, bọn họ trở nên quen thuộc.

Họa sĩ nghe vậy cười cười, giữa chân mày lại hiện ra ưu sầu nhàn nhạt.

Vẻ mặt hắn ôn hòa, tựa hồ vĩnh viễn sẽ không tức giận.

Hắn nói: “Trước đây ta cũng từng vẽ.”

Họa sĩ lấy từ trong tay áo ra một bức tranh cuộn, từ từ mở ra.

Chỉ thấy trên giấy vẽ hơi ố vàng, mưa tuyết bay tán loạn đầy trời, hàn mai chênh chếch, một con chồn nhỏ màu trắng vùi bên cạnh đống tuyết, sau lưng là bầu trời đêm cùng núi tuyết trắng ngần.

Con chồn này có cặp mắt linh động, ngọc tuyết đáng yêu, khiến yêu thấy mà quên buồn phiền.

Chim loan thở dài nói: “Bức tranh này thật đẹp! So với những loài yêu khác, cũng đẹp hơn.”

Lúc vẽ bức tranh này, Linh Sơn Đại Vương không có giấy tốt mực tốt, kỹ năng vẽ cũng chưa thuần thục như bây giờ, nhưng bút pháp tinh tế, chứa đầy tình cảm, đúng là bức tranh mà hắn đắc ý nhất.

Kiệt tác hài lòng như vậy, lại không có yêu thưởng thức, không yêu nào ca ngợi. Chẳng phải là đáng tiếc như cẩm y dạ hành, minh châu phủ bụi hay sao.

Chim loan nói: “Thật là đáng tiếc. Ta xem bức bích họa này, cũng thiếu một con chồn.”

Họa sĩ lại nói: “Có yêu sắp đến.”

Chim loan ngẩn ra, quả nhiên nghe thấy tiếng bước chân ngoài điện, nàng kinh hồn bạt vía, vội vã bay ra cửa sổ thủy tinh, còn không quên bổ sung nói: “Tối mai ta lại tới tìm ngươi chơi!”

Họa sĩ đứng một mình giữa cung điện rộng lớn, nhìn bốn vách tường: “Đúng vậy, còn thiếu một con chồn.”

Hắn dọc theo vách tường mà đi, giống như đang thưởng thức tác phẩm của mình, suy nghĩ ở nơi nào thích hợp vẽ thêm, vẽ thêm một con chồn.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, yêu tướng vào điện quỳ mọp xuống đất: “Đại Vương.”

Linh Sơn Đại Vương không quay đầu lại, vẫn đang nhìn bích họa: “Nói.”

Chó sói xám yêu tướng cân nhắc nói: “Hổ tướng tự điều động yêu binh dưới quyền, đi về phía Bạch Hà Thành, có nên truyền lệnh triệu hồi hắn hay không?”

Linh Sơn Đại Vương lắc đầu: “Để cho hắn đi, ăn một lần đau, mới biết khả năng của mình.”



Gió đêm thổi qua, mây trôi tụ tán, bóng trắng lúc ẩn lúc hiện, khiến đỉnh Trấn Yêu Tháp xa xa lúc sáng lúc tối.

Mạnh Tuyết Lý tỉnh rượu, suy nghĩ trở nên rõ ràng.

Y hỏi Chử Hoa: “Bạch Hà Đại Vương đang chiêu mộ yêu giỏi leo treo, bay lượn? Tốt nhất là có thể lên trời?”Chử Hoa không hiểu Mạnh trưởng lão tại sao lại đột nhiên nghĩ đến điều này, buồn bực đáp: “Đúng vậy.”

Mạnh Tuyết Lý: “Các ngươi xem bầu trời có cái gì?”

Bích Du: “Có mây.”

“Còn gì nữa không?”

Nguyễn Khôi: “Sao và trăng sáng.”

Mạnh Tuyết Lý cười nói: “Còn có Trấn Yêu Tháp nữa.”

Tháp cao từ dưới đất mọc lên. Yêu bị khóa lại, liền ở trên trời, ở giữa mây và trăng sao.

Chử Hoa run lập cập: “Ý của Mạnh trưởng lão là….Bạch Hà Đại Vương muốn lên Trấn Yêu Tháp?”

“Trấn Yêu Tháp” không phải phong cảnh nên xem ở bờ sông Bạch Hà, mà là nhà lao nguy hiểm nhất ở Yêu giới.

Yêu muốn lên tháp chỉ có một mục đích – cứu ra yêu phản bội.

Nguyễn Khôi và Bích Du đối mặt, giống như bị suy đoán này này hù dọa: “Nếu bị Linh Sơn Đại Vương phát hiện, chẳng phải muốn phát binh ra trận? Bạch Hà và Linh Sơn đại chiến với nhau?”

Mạnh Tuyết Lý ý thức được những lời mình nói không ổn, bán yêu nhát gan, đêm hôm khuya khoắt quả thực không thích hợp nhắc đến những thứ này, có chuyện thì để đến ban ngày nói, ít nhất phải cho lao động trẻ em ngủ ngon giấc.

Mạnh Tuyết Lý: “Ta đoán bừa thôi. Đã không còn sớm, mau về nghỉ ngơi đi.”

Sau khi bán yêu rời đi, ban công an tĩnh lại. Gió thổi khiến bức rèm vang lên tiếng động thanh thúy, Tễ Tiêu và Mạnh Tuyết Lý sóng vai mà đừng, yên lặng nhìn về nơi xa.

Mạnh Tuyết Lý nắm tay Tễ Tiêu: “Lúc ngươi cứu ta, ta cam kết với ngươi khi làm người, sẽ ăn chay, quên đi quá khứ, ai ngờ đều không làm được.”

Tễ Tiêu nhìn y, nhàn nhạt nói: “Đạo lữ vốn là một thể. Có thể vì ngươi chia sẻ, ta cam tâm tình nguyện, ngươi không nên nghĩ như vậy.”
Mạnh Tuyết Lý vội vàng nhận sai: “Là ta nghĩ lầm rồi, ngươi đừng giận ta.”

Tễ Tiêu nhìn Trấn Yêu Tháp, giọng nói mềm nhẹ: “Hai con yêu kia có từng quen biết ngươi?”

Những lời này không đầu không đuôi, Mạnh Tuyết Lý lại nghe hiểu. Tễ Tiêu bằng lòng giúp y quên đi quá khứ, tình nguyện lý giải quá khứ của y, giống như y thường xuyên hâm mộ ghen tỵ với Hồ Tứ, bởi vì hắn ở xuất hiện trong thời niên thiếu của Tễ Tiêu.

Mạnh Tuyết Lý trầm ngâm nói: “Giao tình không sâu. Nhưng bạch hạc, tử hồ là thuộc hạ của Linh Sơn Đại Vương, bọn họ nhất định biết, năm đó trước và sau khi Linh Sơn Đại Vương độc giết ta, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

Rắn lớn, linh điêu, khổng tước, vốn là ba người bạn thân.

Ba năm trước, y bị rắn lớn phản bội, bị đuổi giết tới Giới Ngoại Chi Địa. Lúc chuyện xảy ra, Tước Tiên Minh còn đang du ngoạn ở nhân gian, nếu nói ai rõ ràng nhất việc “rắn lớn sắp đặt đọc giết linh điêu như thế nào”, tất nhiên là năm vị yêu tướng dưới quyền, có quan hệ thân cận nhất vứi Linh Sơn Đại Vương.

Rắn lớn từ khi nào nảy lòng tham, khi nào suy tính, khi nào bắt đầu hành động bố trí, mình lại không hề có cảm giác, suy nghĩ cẩn thận, mọi nơi đều khả nghi. Hoặc là nói, rắn lớn tại sao phải phản bội, mình đã làm chuyện gì có lỗi với hắn?

Ký ức đó quá đau đớn, Mạnh Tuyết Lý trước nay không muốn nhớ lại, thậm chí ôm tâm tình trốn tránh “ta đã làm ngươi, chuyện cũ cần gì nhắc lại”, không muốn tìm hiểu cặn kẽ.

Tại sao bây giờ lại bằng lòng nhớ lại? Bởi vì sau khi có Tễ Tiêu, cuộc sống đủ ngọt ngào, y không sợ bất kỳ đau khổ nào nữa.

Tễ Tiêu nói: “Nếu ngươi muốn lên tháp hỏi, ta đi cùng ngươi.”

Mạnh Tuyết Lý không trả lời, sao y có thể để đạo lữ mạo hiểm?

Y ôm cổ Tễ Tiêu nói sang chuyện khác: “Ngày lành cảnh đẹp, lãng phí sẽ bị trời phạt, chúng ra ngủ thôi.”



Phòng của ba con bán yêu cách vách, trong phòng trang trí giống hệt phòng của Mạnh Tuyết Lý Tễ Tiêu.

Bích Du đóng cửa lại, hưng phấn khi lần đầu tiên được ở phòng ngắm cảnh xa hoa, cũng bị lo lắng thay thế.

“Ta cảm thấy suy đoán của Mạnh trưởng lão có lý.” Chử Hoa nói, “Bạch Hà Đại Vương hàng năm ở dưới đáy sông, tại sao đột nhiên lại muốn lên trời? Thời gian lại vừa hay trước lúc diễn ra Vạn Yêu Đại Hội?”

Nguyễn Khôi trời sinh cẩn thận: “Chuyện của đại yêu, rất khó suy nghĩ rõ ràng. Chúng ta đêm nay xuất hàng, ngày mai phải rời khỏi Bạch Hà Thành!”

Bích Du nói với Chử Hoa: “Sau đó ngươi đi cùng chúng ta, đến Hắc Sơn Trại, ngươi tìm đến tiểu nhị Ám Hành bên đó tránh gió, nếu như Bạch Hà hết thảy vẫn ổn, ngươi hẵng trở lại.”

Những năm trước đây Yêu giới liên tục xảy ra chiến tranh, Ám Hành các nơi tiếp ứng lẫn nhau, đã là chuyện bình thường.

Chử Hoa gãi tai mèo: “Được. Tối nay xuất hàng, ngày mai cùng nhau chạy!”

Trong một căn phòng khác, Mạnh Tuyết Lý đang kéo đạo lữ ngã xuống giường. Giường nước đặc biệt của khách sạn Bạch Hà Thành, vỏ ngoài bóng loáng ngao luyện từ da cá giao, bên trong đổ đầy nước ấm, phía trên phủ một lớp giao sa thật mỏng, mềm mại thoải mái. Người vừa nằm xuống, tiếng nước chảy khẽ vang, còn có thể xuyên thấu qua giao sa, cảm nhận được ấm áp, giường nước đầy đặn.

Y đè lên đạo lữ, muốn cởi bỏ áo ngoài thắt lưng của Tễ Tiêu, thậm chí có phần nôn nóng, vì sợ đối phương dửng dưng mở miệng, yêu cầu “luyện kiếm”, “tu hành”,….

Thật may Tễ Tiêu không có.

Tễ Tiêu mặc cho Mạnh Tuyết Lý cởi, vẻ mặt ôn hòa bao dung.

Nhìn khuôn mặt như của thánh nhân này, Mạnh chồn ngược lại cảm thấy tội lội, có tật giật mình qua loa giải thích:

“Ta chỉ ôm ngươi ngủ, không làm gì khác. Cởi áo khoác ra, ngủ tương đối thoải mái. Tối nay không tĩnh tọa, chúng ta thể nghiệm “Giường nước Bạch Hà”, đây cũng là đặc sản. Tới cũng đã tới rồi…”

Chương 112: Nến đỏ chập chờn

Mạnh Tuyết Lý vừa nói, vừa cởi áo khoác của đạo lữ, rồi cởi áo ngoài của mình, giơ tay ném đi, tư thái tiêu sái sung sướng.

Áo khoác tung bay mở ra, lung lay rơi xuống đất, chớp mắt che khuất một phần ánh đèn bằng dầu cá.

Nến đỏ chập chờn, khuôn mặt của Tễ Tiêu từ sáng chuyển sang tối.

Hắn đánh ra một đạo kiếm khí, ánh nến phụt tắt.

Bên trong phòng chợt tối lại, chỉ có ánh trăng màu bạc xuyên thấu qua bức rèm rải vào phòng, tạo thành những vệt sáng rối loạn, rơi xuống thân thể hai người.

Mạnh Tuyết Lý động tác thoáng cứng đờ. Tễ Tiêu ngũ quan đường cong sắc bén, góc cạnh rõ ràng, chỉ có điều tính tình của hắn trầm ổn dửng dưng, mới giảm đi khí thế sắc bén.

Vào giờ phút này, cảm giác áp bách đó quay trở lại.

Mạnh Tuyết Lý như có ảo giác bị người săn đuổi nhìn chăm chú, đang định buông đạo lữ ra, bỗng nhiên cả người cứng ngắc.

Thì ra tay Tễ Tiêu sờ vào gáy y. Từ lúc hai người tâm ý tương thông, bọn họ dùng cách này để biểu đạt thân mật.

Song lần này không giống, đầu ngón tay của Tễ Tiêu theo xương cổ, càng lúc càng đi xuống tìm kiếm, nhiệt độ xuyên thấu qua lớp áo mỏng đánh vào người, cảm giác tê dại truyền đến xương cụt.

Mạnh Tuyết Lý bị người ta sờ từ gáy đến xương cụt, không khỏi run rẩy, nhưng không phải run rẩy vì lạnh. Nếu như y vẫn còn là chồn, nhất định toàn thân sẽ dựng hết cả lông lên.

Dưới giao sa và nệm cá giao trong suốt, giường nước đầy đặn nhẹ nhàng lay động, phát ra tiếng nước chảy dễ nghe.

Mạnh Tuyết Lý nghe thấy tiếng động kia, không biết nghĩ đến cái gì, hai gò má ửng đỏ.

Tễ Tiêu rũ mắt, không thấy rõ thần sắc trong mắt hắn, thấp giọng hỏi: “Thức thần ngự vật luyện đến đâu rồi?”Tay phải hắn vuốt ve qua lại xương cụt của Mạnh Tuyết Lý, tựa như rất thờ ơ, tay trái lại lấy ra chuỗi hạt châu Mạnh Tuyết Lý tặng hắn, đùa nghịch giữa các ngón tay.

Mạnh Tuyết Lý bị sờ đến cổ ngứa eo mềm, vốn ngồi ở trên người Tễ Tiêu diễu võ dương oai, dần dần run rẩy ngã xuống, dựa vào lòng đạo lữ, không nhịn được thấp giọng thở dốc.

Sau khi nghe xong lời này, y càng cảm thấy choáng váng hoa mắt, tình huống gì thế này, Tễ Tiêu muốn bàn chuyện tu hành, hay là muốn ngủ cùng ta?

Y phân ra một luồng thần thức, thử đụng vào chuỗi hạt châu trong tay Tễ Tiêu. Quà tặng rất không nể mặt chủ nhân, khẽ run lên, phát ra tiếng va chạm thanh thúy, rồi bất động.

Tễ Tiêu nhàn nhạt mở miệng: “Chưa đủ độ, vẫn không thể song tu.”

Mạnh Tuyết Lý xấu hổ cúi đầu: “Ta sẽ cố gắng.”

Tễ Tiêu lại nói: “Cũng không phải không có cách khác.”

Mạnh Tuyết Lý vui mừng: “Cách gì?”Tễ Tiêu: “Ngươi chịu là được.”

Mạnh Tuyết Lý mờ mịt, nhất thời không kịp phản ứng: “Cái gì…”

Vừa dứt lời, Tễ Tiêu ôm eo y, giúp y điều chỉnh tư thế ngồi, thứ nóng bỏng, cứng rắn kia, liền để ở giữa hai đùi y.

Mạnh Tuyết Lý hô hấp chợt ngừng trong chớp mắt, đầu ầm ầm nổ tung.

Tễ Tiêu than nhẹ, giống như không biết làm sao: “Ta cũng không muốn đối xử với ngươi như vậy. Trước từng nói với ngươi, ta cũng có thất tình lục dục, có điều tính nhẫn nại so với thường nhân tốt hơn một chút mà thôi, nhưng ngươi luôn trêu chọc ta, còn nhìn, <Vân Tuyết Phong Nguyệt Lục> mấy thứ linh tinh này, rất hay sao?”

Hắn bình tĩnh giải thích, đặt câu hỏi, tay đặt bên hông Mạnh Tuyết Lý lại không ngừng chuyển động, thăm dò qua lớp áo lót, bắt đầu động tác.

Tễ Tiêu giương mắt, hai người bốn mắt nhìn nhau, Mạnh Tuyết Lý nhìn thấy bản thân trong mắt của đạo lữ, hốc mắt ửng đỏ, như có như không mà khóc, dáng vẻ tràn đầy ý loạn tình mê.

“Ngươi lén xem thoại bản của ta?” Mạnh Tuyết Lý giọng nói đứt quãng, biện bạch: “Là ngươi lần trước ở Hàn Môn Thành trên cầu giận ta, ta mới mua.”

Tễ Tiêu ghé vào tai y, nhẹ giọng hỏi: “Vậy ngươi khiến ta giận cả đường, cũng nên trách ta?”

Mạnh Tuyết Lý rụt tai, thầm nghĩ xong rồi, lại là chuyện Bạch Hà Đại Vương tắm rửa, chuyện này sao mãi không bỏ xuống được thế.

“Ngươi sẽ không lại muốn đánh mông ta đi.” Mạnh Tuyết Lý thở hổn hển nói.

Y nhớ lần trước Tễ Tiêu tức giận, đè mình lên bàn đánh, đánh ác như vậy, không khỏi vừa uất ức vừa xấu hổ, cả người dâng lên hơi nóng.

Chương 113: Sen hồng hé nở

Dục vọng của Mạnh Tuyết Lý thản nhiên mà hình thành, y mong đợi, thích thân cận với đạo lữ, Tễ Tiêu đơn giản, thờ ơ đụng chạm đã khiến y xương cốt mềm nhũn. Nhưng y vẫn sợ bị Tễ Tiêu đánh mông, dù sao như vậy cũng rất mất mặt – lúc làm chồn còn được ôm vào lòng dịu dàng vuốt lông, tại sao thành đạo lữ rồi còn bị đánh?

Trong sự mâu thuẫn đó, phản ứng thân thể của Mạnh Tuyết Lý càng nhạy cảm, không chịu nổi nửa điểm kích thích.

“Đánh ngươi, ta không đau lòng sao?” Tễ Tiêu bình tĩnh nói, thanh âm có chút khàn khàn.

Mạnh Tuyết Lý quyết tâm: “Nếu đánh xong ngươi có thể hết giận, ngươi ra tay đi.”

Tuy nói như vậy, nhưng Tễ Tiêu lại thấy tiểu đạo lữ sắc mặt ửng đỏ, mắt hàm xuân thủy, như sen hồng hé nở, giống như tiến thêm một bước, sẽ khóc thành tiếng.

Mạnh Tuyết Lý nói được là làm được, vốn đang nằm trong lòng Tễ Tiêu, lúc này chống eo mềm đứng dậy, nằm sấp xuống giường nước, khiến tiếng nước vang lên khe khẽ, bày ra tư thái mặc người làm thịt.

Y quay đầu nhìn Tễ Tiêu, ánh mắt rõ ràng nói: “Ngươi nỡ sao?”

Y biết Tễ Tiêu thích mềm không thích cứng, bày ra tư thái yếu thế nhận sai, để khiến đạo lữ mềm lòng.

Lại thấy Tễ Tiêu mặt không cảm xúc, ánh mắt trầm trầm, uy áp quanh thân không bị khống chế, mơ hồ tràn ra ngoài, hiện ra khí thế khiếp người.

Mạnh Tuyết Lý thầm nghĩ không ổn, hình như mình đã tính sai. Nhưng đã quá muộn, Tễ Tiêu đỡ hông y lên.

Sau khi Mạnh Tuyết Lý làm người, không khổ công luyện kiếm, chỉ luyện thân pháp linh hoạt và kỹ năng chiến đấu. Eo của y chứa đầy sức mạnh, nhưng mềm dẻo nhẹ nhàng, rất thích hợp ôm ở trong tay.

Lúc này giống như một cành hoa sen khẽ run đẩy đong đưa trong gió, lại như là bị cá chép trong ao va chạm.

“Không đánh người, trước hết để ngươi được thoải mái.” Mạnh Tuyết Lý nghe thấy giọng nói khàn khàn của Tễ Tiêu.

Gió đêm đột ngột, bức rèm nhiễu loạn. Trong mộng không biết ai là ai, gió sông Bạch Hà mát rượi, lại có mùi hương ngọt ngào của hoa đào tơ vàng, say đắm lòng người.

Cá chép đụng cành hoa, trân châu thúy hưởng, giao sa nhăn nhíu.

“Vỏ kiếm” này để giữa hai chân, cứng rắn mà nóng bỏng chuyển động, nhiệt độ đốt cháy da thịt non mịn đối lập.

Đang đến lúc quan trọng, một tiếng thú gào quen thuộc bỗng nhiên vang lên: “Ngao.”

Đầu óc hôn mê choáng váng của Mạnh Tuyết Lý đột nhiên tỉnh táo, không nhịn được rên rỉ, run rẩy tiết ra trong tay đạo lữ.

Quần áo chồng chất dưới đất, truyền tới tiếng sột soạt, thì ra Thận Thú chẳng biết đã tỉnh từ khi nào, chui ra khỏi ống tay áo, bám vào mép giường: “Ngao?”
Mạnh Tuyết Lý vừa quay đầu lại, đối diện với ánh mắt tò mò của Thận thú, phể thú vẻ mặt u mê mờ mịt, như một đứa bé ngây thơ.

“Nhìn cái gì!” Tạo nghiệt mà.

Tâm trạng xấu hổ cộng thêm thân thể kích thích, nước mắt của Mạnh Tuyết Lý thoáng chốc tràn ra, liền vùi đầu vào gối mềm, bịt tai trộm chuông.

Một hồi lâu, Mạnh Tuyết Lý không dám ngẩng đầu lên, chỉ nghe đạo lữ ở sau lưng bình phục hô hấp, sau đó không biết làm sao than thở: “Đừng khóc nữa. Xem ra trời cao đã định trước, đêm nay không thể bắt nạt ngươi.”

Tễ Tiêu rốt cuộc vẫn thương tiếc y, cũng không muốn bắt nạt người ta ác quá. Tên đã lên dây, lại không thể không mặc niệm Thanh Tâm Chú, còn phải ôm tiểu đạo lữ dỗ dành an ủi.

Hắn khẽ vuốt ve lưng Mạnh Tuyết Lý, dụ dỗ nói: “Ngồi dậy nào. Ta bảo Thận thú đến ban công.”

Mạnh Tuyết Lý im lặng không lên tiếng, giống con đà điểu.

Tễ Tiêu: “Có vậy mà cũng khóc, sau này biết làm thế nào?”

Hắn hết cách, ôm lấy tiểu đạo lữ đến bồn tắm rửa ráy, lại thay quần áo sạch sẽ.

Đợi hai người nằm trở lại trên giường nước, bầu không khí nóng bỏng đã sớm biến mất vô tồn.

Mạnh Tuyết Lý bình tĩnh lại, trong lòng nghĩ mà sợ, đạo lữ tức giận, đêm nay cuối cùng cũng lừa gạt cho qua.
Đêm nay y lần đầu trải qua mây mưa, mở rộng tằm mắt, mới biết trước đó ở Trường Xuân Phong, nhân lúc đêm tối nhảy qua cửa sổ, quyến rũ đạo lữ, là lớn gan làm bậy dường nào.

Tễ Tiêu ôm y, vỗ nhẹ sống lưng y, giống như đang ru chồn nhỏ ngủ: “Không thích thật à?”

Mạnh Tuyết Lý nhỏ giọng giãi bày: “Thích. Nhưng mà quá phận.” Thứ tốt đến đâu chăng nữa, vượt qua trình độ nhất định, cũng trở nên đáng sợ.

Ôi, trong thoại bản đều là lừa người. Nếu như y không mua, Tễ Tiêu vĩnh viễn sẽ không học theo.

Mạnh Tuyết Lý nghĩ tới đây, cảm thấy tối nay thật xin lỗi đạo lữ, áy náy nói:”Ngươi để ta bình tâm lại, đợi chúng ta quay về Trường Xuân Phong…”

Sau đó thề thốt “cần cù tu luyện, luyện giỏi thức thần ngự vật, tranh thủ sớm ngày thuận lợi song tu”,…

Tễ Tiêu chỉ cười cười: “Ngủ đi.”

Mạnh Tuyết Lý: “Ngươi cũng ngủ đi!”

Hai người ôm nhau, nằm chung giường, ngủ mới là chuyện an toàn nhất.

Y nhắm mắt giả bộ ngủ, nhưng như chim sợ ná, thật lâu chưa chợp mắt, sau khi đạo lữ hô hấp đều đặn, liền thu liễm hơi thở, rón rén xuống giường, đến ban công tìm Thận thú.

Tễ Tiêu cũng không vạch trần y, thầm than mình không nên vội quá.

Thận thú nằm trên lan can ban công hóng gió phơi trăng, thích ý híp mắt, Mạnh Tuyết Lý nhìn mà ngứa răng.

Y xách Thận thú lên, thấp giọng cảnh cáo: “Tổ tông, ngươi sau này đừng như vậy nữa!”

Thận thú yên lặng cúi đầu, non nớt nói: “Nhưng mà, lúc ta ở ổ chuột thường xuyên nhìn, bạn chuột cũng không tức giận.”

“Ở bên cạnh nhìn người khác song tu rất vô lễ, cái này cùng nhìn thú vật giao phối hoàn toàn khác nhau, chờ ngươi hóa hình sẽ hiểu! Tối hôm nay, cái kia của ta nếu bị ngươi dọa mà hỏng, nửa đời sau sống kiểu gì? Đạo lữ của ta sống kiểu gì? Thú sống mấy trăm tuổi rồi, có mắt nhìn một chút.”

Thận thú nhẹ giọng đồng ý: “Ngao.”

Mạnh Tuyết Lý mới thở phào, chợt nghe bên dưới ban công truyền tới tiếng mèo kêu thảm thiết.

“Không tốt, là Chử Hoa!”

Chương 114: Cùng đến cùng đi

Bạch Hà Thành sau nửa đêm, quán rượu của hàng đóng cửa, cư dân trong thành trở về chỗ ở, trên đường phố không còn nghe thấy tiếng yêu huyên náo nữa.

Từ Vọng Giang Lầu nhìn xuống, vô số ngọn ngư long đèn trong thành sau khi tắt lửa, chỉ có ánh trăng u lãnh chiếu lên đá lát đường, từng nóc nhà như phủ một lớp rèm trắng.

Bạch Hà Thành lúc này, giống như một mỹ nhân đã tẩy rửa son phấn, an tĩnh ngủ say.

Một con mèo vượt nóc băng tường, thân hình nhanh nhẹn như gió, bốn chân nhẹ nhàng, chạm vào gạch ngói không một tiếng động. Nó leo lên nhà lầu đối diện, tung người nhảy về phía Vọng Giang Lầu. Lan can cạnh ban công, Nguyễn Khôi ném ra dây thừng chuẩn bị tiếp ứng nó, ai ngờ Chử Hoa chân sau phát lực không đủ, chân trước để lỡ mất sợi dây, giữa không trung không chỗ mượn lực, thân mèo rơi thẳng xuống dưới, vội kêu lên thảm thiết, mắt thấy sắp muốn ngã thấy bánh nhân mèo.

Bích Du nháy mắt hóa thành nguyên thân, phi thân đi cứu, Mạnh Tuyết Lý nghe thấy tiếng kêu, đang định nhảy xuống lan can, chợt bị ngăn lại.

Tễ Tiêu chẳng biết đã đứng sau lưng y từ khi nào, ra lệnh cho Thận thú: “Thận khí nồng nhất!”

Quả nhiên, hô hấp nhanh hơn động tác. Một đám mây trắng êm ái bay ra từ miệng Thận thú, theo gió đêm nâng mèo nhỏ lên từ giữa không trung, nhẹ nhàng đưa vào phòng ngắm cảnh ở cách vách, an ổn rơi xuống ngực Nguyễn Khôi.

Mạnh Tuyết Lý vỗ đầu Thận thú: “Làm tốt lắm.”

Thận thú non nớt nói: “Vậy ngươi đừng giận ta nữa.”

Chử Hoa chuyển nguy thành an, Bích Du, Nguyễn Khôi hết cả hồn.

Mạnh Tuyết Lý và Tễ Tiêu đi tới phòng cách vách, thấy mèm nhỏ tê liệt nằm trên thảm lông dài, chân sau bên phải đầm đìa máu tươi.

Tễ Tiêu cau mày: “Xảy ra chuyện gì?”

Mạnh Tuyết Lý mới phản ứng lại, nếu ban nãy đạo lữ không ngủ, y nói chuyện với Thận thú ở ban công, há chẳng phải bị nghe thấy hết, nhất thời có chút lúng túng.

Đêm khuya quấy rầy sư đồ Trường Xuân Phong nghỉ ngơi, ba con bán yêu cảm thấy xấu hổ, Nguyễn Khôi giúp Chử Hoa bôi thuốc, Bích Du đáp: “Vốn định đêm nay xuất hàng, ngày mai rời khỏi Bạch Hà Thành. Kết quả xảy ra biến cố, hàng bị cướp, ta và Chử Hoa chia binh hai đường trở về,…”

Chử Hoa nói tiếp: “Quan canh phòng Thủy Tinh Cung trước đây làm ăn với ta, là một con ba ba yêu, tháng trước hắn bị miễn chức, không thể cống hiến cho Bạch Hà Đại Vương nữa, hắn bèn giới thiệu ta với một con cá sấu yêu. Cá sấu yêu kia tính tình và tướng mạo cổ quái hung ác. May mà ta lanh lợi, thấy tình hình không đúng, lập tức hóa thành nguyên hình chạy trốn, cá sấu yêu thân thể cồng kềnh không đuổi kịp, bèn nhặt đá ném ta, không đủ chính xác, chỉ đập trúng chân sau, ha ha ha ha!”

Bích Du tự hào nói: “Bán yêu Ám Hành chúng ta am hiểu nhất chính là chạy thoát thân, ha ha!”

Nguyễn Khôi: “Đừng cười nữa, động đến vết thương!”

Chử Hoa: “Vết thương nhỏ mà thôi, sau hai ngày liền khỏi.”

Ba con bán yêu không bi thương than thở, trái lại bởi vì lúc gặp biến cố giữ được một mạng, mà cảm thấy vui vẻ tự đắc.

Mạnh Tuyết Lý kinh ngạc, Tễ Tiêu cũng lộ vẻ không hiểu, Nguyễn Khôi thấy vậy giải thích: “Bị cướp hàng là chuyện thường xảy ra, có một số khách hàng, muốn làm ăn lâu dài, sẽ trả tiền theo quy củ; có một số khách hàng, chỉ muốn cướp của ngươi. Một đường đút lót đi xuống, nếu còn dư lại nửa hàng hóa, đã coi như không tệ. Tiền chân nhân nói, gặp phải nguy hiểm phải ném hàng đi mà chạy, cài này gọi là bỏ tài không bỏ mạng, của đi thay người.”

Chử Hoa bôi xong thuốc, tinh thần khá hơn chút, biến trở lại hình dáng thiếu niên.

Bích Du nói với Nguyễn Khôi: “Tối nay tiểu nhị bị thương, bị sợ hãi, ngươi làm phó chưởng quỹ, không an ủi tinh thần chút à?”

Chử Hoa ánh mắt sáng lên: “Ta, ta có thể sao?”

“Tới đây.” Nguyễn Khôi nhận mệnh than thở, biến thành một con thỏ xám, nhảy vào lòng Chử Hoa.

Chử Hoa kinh ngạc vui mừng ôm hắn, nháy mắt quên đi đau đớn do vết thương, vùi đầu cọ xát lông thỏ mềm mại. Lát sau, hắn ưỡn ngực ngẩng đầu hít sâu: “Ta tốt lên rồi! Hanh Thông Tụ Nguyên không gì không thể!”

“Tốt rồi thì buông tay ra.” Thỏ xám nhảy xuống, lại biến thành thiếu niên quần áo màu xám mang tai thỏ, tựa hồ đã quen bị đối xử như vậy.

Nguyễn Khôi chú ý tới ánh mắt hâm mộ của Mạnh Tuyết Lý, gò má ứng đỏ: “Mạnh trưởng lão cũng muốn sao?”Mạnh Tuyết Lý liếc nhìn Tễ Tiêu, khoát tay tỏ vẻ trong sạch: “Không không, không cần.”

Đạo lữ mới hết giận, y nào dám?

Trấn an qua tiểu nhị, Nguyễn Khôi nghiêm mặt nói: “Mặc dù xuất hàng không thuận lợi, ngày mai chúng ta vẫn phải rời khỏi Bạch Hà Thành. Nếu đúng như những gì Mạnh trưởng lão đã nói, Bạch Hà Đại Vương muốn lên Trấn Yêu Tháp, vậy cả Bạch Hà sẽ gặp nguy hiểm.”

Trấn Yêu Tháp không chỉ là một tòa tháp, nó là nơi Linh Sơn Đại Vương trừng phạt phản bội yêu, vật tượng trưng cho chúa tể Yêu giới, kế hoạch của Bạch Hà Đại Vương, có nghĩa là phản kháng Linh Sơn Đại Vương, có nghĩa Bạch Hà sẽ nổi lên chiến loạn.

Mạnh Tuyết Lý cười nói: “Bạch Hà Đại Vương cũng không muốn xung đột chính diện với Linh Sơn Đại Vương, cho nên mới mượn lý do đến Phong Nguyệt Thành, tham gia Vạn Yêu Đại Hội, công khai chiêu mộ yêu vật biết bay. Nàng càng quang minh chính đại, Linh Sơn Đại Vương càng không hoài nghi. Nếu như ngấm ngầm chiêu mộ yêu biết bay, tin tức truyên tới tai Linh Sơn Đại Vương, có thể xem là “bí mật làm phản”, Bạch Hà ngược lại nguy hiểm.” Y nói với các bán yêu, “Trước dưỡng thương cho tốt đã. Nếu tin tưởng ta, chuyện này các ngươi không cần bận tâm.”

Y chắc chắn tự tin, ba con bán yêu nghe xong gật đầu liên tục, khó hiểu cảm thấy tin phục.

Mạnh Tuyết Lý lại hỏi, con cá sấu yêu khiến Chử Hoa bị thương kia ở đâu, hình dáng ra sao. Bích Du từng cái trả lời.

Chử Hoa khẩn trương khuyên nhủ: “Hắn làm việc ở Thủy Tinh Cung, xem ra cũng là lợi hại yêu tướng, Mạnh trưởng lão an toàn làm trọng, nhiều một chuyện chi bằng bớt một chuyện!”

Mạnh Tuyết Lý bề ngoài đồng ý, dặn dò các bán yêu an tâm nghỉ ngơi, trong lòng lại nghĩ con cá sấu yêu kia gan thật lớn, dám đánh lao động trẻ em của ta.

Tễ Tiêu nhìn đôi mắt linh động của y, cũng biết suy nghĩ của y, bó tay cười cười.

Sau khi hai người trở về phòng, Mạnh Tuyết Lý giành trước nói: “Chuyện này ngươi cũng đừng bận tâm, giết gà dùng dao mổ trâu, một mình ta đi là được.”

Tễ Tiêu không nhanh không chậm nói: “Ngươi định thế nào?”

Mạnh Tuyết Lý: “Chụp bao, đánh đến khi hắn bò loạn đầy đất, báo thù cho Chử Hoa.”

Tễ Tiêu bật cười: “Hả giận thì dễ. Nhưng Chử Hoa còn phải kiếm sống ở Bạch Hà Thành, Bích Du, Nguyễn Khôi còn phải làm ăn ở Bạch Hà Thành, đợi chúng ta đi khỏi, bọn họ bị cá sấu yêu gây phiền toái, phải làm sao?”

Mạnh Tuyết Lý: “Ta mặc áo choàng đen, cá sấu yêu không nhận ra ta, càng không biết ta vì Chử Hoa mà đánh hắn…”Tễ Tiêu: “Hắn là yêu tướng ở Thủy Tinh Cung, ở Bạch Hà tin tức linh thông, sao chịu được việc không đâu bị đánh một trận? Đợi hắn tỉnh táo lại, hỏi thăm tin tức khắp nơi, không khó đoán ra nguyên do.”

Mạnh Tuyết Lý: “Vậy ngươi dạy ta,chuyện này làm thế nào?”

Tễ Tiêu cười, vuốt ve gáy tiểu đạo lữ: “Chồn yêu nhà ta băng tuyết thông minh. Không cần ta dạy.

Mạnh Tuyết Lý nghe hắn khen ngợi, đang định đắc ý, lại thấy nụ cười của Tễ Tiêu nhạt dần, bình tĩnh nói: “Trong lòng ngươi đã có suy tính, có thể một đá trúng ba con chim, tuyệt vô hậu hoạn, chỉ là không muốn nói với ta, không muốn ta tham gia.”

Mạnh Tuyết Lý sắc mặt khẽ đổi, giải thích: “Kế này quá mức hung hiểm…”

Tễ Tiêu: “Ngươi muốn nhân cơ hội này, gặp Bạch Hà Đại Vương, rồi lên Trấn Yêu Tháp. Đúng không?”

Mạnh Tuyết Lý thấy không gạt được, đành phải gật đầu.

Tễ Tiêu nhàn nhạt nói: “Ta đã nói với ngươi, đạo lữ nhất thể, ngươi coi như gió thoảng bên tai? Nếu ngươi không tin ta, chi bằng nhân lúc còn sớm tách ra, chọn người khác.”

“Ngươi! Ngươi bảo ta tái giá?!” Mạnh Tuyết Lý không ngờ, Tễ Tiêu lại nói ra lời như vậy.

Sắc mặt y trướng đến đỏ bừng, ngược lại bị kích thích hào hứng: “Được rồi, là ta nghĩ sai rồi. Chỉ là Trấn Yêu Tháp, đâu làm khó được chúng ta?” Nói như vậy, giống như trở lại lúc còn làm Tuyết Sơn Đại Vương, không sợ trời không sợ đất, “Sau này dù là đầm rồng hay hang hổ, ngươi và ta cùng đến cùng đi, muốn sống cùng nhau sống, phải chết cung chết, không xa rời nhau nữa, không uổng công hai ta làm đạo lữ!”

Tễ Tiêu thần sắc hòa hoãn, kéo Mạnh Tuyết Lý ngồi trước bàn trang điểm.

Mạnh Tuyết Lý không hiểu, nhìn mình và đạo lữ trong gương. Tễ Tiêu đứng sau lưng Mạnh Tuyết Lý, lấy lược gỗ “Quyện Phong” ra.

Mạnh Tuyết Lý bình tĩnh lại, lúc chải đầu buộc tóc, hai ngươi thương nghị một lần, suy tính cẩn thận.



Bạch Hà Thành ca lầu, tầng tầng giao sa, mùi thơm thoang thoảng.

Rắn nước yêu nhảy máu, tôm yêu bưng ly, cá bạc yêu bồi rượu.

Cá sấu tướng uống say túy lúy, khoác lác với con ba ba yêu: “Ha ha ha tên tiểu tạp chủng kia, không biết từ đâu có được hàng tốt từ nhân giới, rơi vào tay ta! Chỉ là bán yêu tạp chủng, còn dám tìm ông đây đòi tiền? Ta đánh đến hắn tè ra quần, như một làn khói chạy mất dạng.”

Hắn lấy ra một cây trâm cài tóc, khoe mẽ vỗ lên bàn.

Ba ba yêu cầm lên ngắm nghía: “Ôi, đúng là thợ của nhân gian….Ngươi không tuân theo quy củ lấy hàng, không sợ đắc tội đại yêu sau lưng hắn sao?”

“Ngươi không hiểu, tiểu tạp chủng che che giấu giấu, chẳng chịu ló mặt, nếu sau lưng hắn thật sự có đại yêu, sao lại nhát gan như vậy?” Cá sấu yêu cười to, “Chạy còn rất nhanh, lần sau để ta bắt gặp, ta lột da mèo của hắn, sợ gì không hỏi ra được lai lịch thứ này! Đến lúc đó, lại thu được một khoản!”

Đợi rượu hết canh tàn, cá sấu yêu ban thưởng cá bạc yêu mấy món bảo bối, ôm eo thon mỹ yêu, nét mặt say sưa hớn hở đi vào phòng cho khách.

Cửa phòng vừa đóng lại, ánh nến thắp sáng, trước bàn lại có bóng người đang ngồi, uống trà ăn điểm tâm.

Cá sấu yêu mắt say mông lung, thấy người này da trắng như tuyết, mi mắt linh động đáng yêu, sắc tâm nổi lên: “Con rùa kia còn có lòng bố trí món quà bất ngờ này cho đại gia? Tiểu mỹ yêu, ngươi đợi lâu chưa?”

Cá bạc yêu bên cạnh trố mắt, bỗng nhiên bị ai đó đánh sau gáy, mềm nhũn té xỉu, không còn biết gì nữa

Chương 115: Tuyết Sơn ấn giám

Cá sấu yêu còn chưa tỉnh rượu, hồn nhiên không biết đại họa sắp giáng xuống đầu, sáp lại gần tiểu mỹ yêu dáng vẻ thanh thuần đáng yêu kia, cười hắc hắc nói: “Ngươi tên là gì? Định hầu hạ gia thế nào?”

“Tiểu mỹ yêu” Mạnh Tuyết Lý hỏi nhỏ: “Hôm nay ngươi kiếm bộn?”

“Đương nhiên, đều là bảo bối tốt từ nhân gian!” Cá sấu yêu đắc ý cười to, đang muốn khoe khoang, bỗng nhiên có một bóng đen lóe qua trước mắt, tựa như trường côn.

“Bốp!”

Trường côn hung hăng đập lên trán cá sấu yêu, ngay sau đó đau đớn truyền khắp toàn thân, cảm thấy đầu lâu như muốn nứt ra. Cá sấu yêu ăn đau, nháy mắt tỉnh rượu hiện nguyên hình, đuôi dài quăng quật, da dầy như giáp sắt, răng sắc như lưỡi kiếm, hắn há mồm định gào lên, nhưng cổ họng căng thẳng, miệng ừm ừm ô ô, kêu không thành tiếng.

Mạnh Tuyết Lý thấy “Cấm Ngôn Quyết” của Tễ Tiêu có hiệu lực, một chân dẫm lên lưng cá sấu, cầm lấy Quang Âm Bách Đại, múa may quay cuồng, đập lên đầu cá sấu.

Khoàng thời gian này y không có cơ hội ra tay, tối nay vừa vặn hoạt động gân cốt.

Cá sấu yêu bị Cấm Ngôn Quyết áp chế, có khổ không nói nên lời, bị Mạnh Tuyết Lý dẫm lên lưng, vãy đuôi khó khăn xoay mình, bị đánh trầy da sứt thịt, nước mắt nước mũi giàn giụa, mới biết mình đắc tội đại yêu, âm thầm hối hận không thôi.

Lát sau, Tễ Tiêu nói: “Được rồi.”

Cá sấu yêu nhìn về phía hắn, ánh mắt lộ vẻ cảm kích.

Tễ Tiêu lấy ra khăn lụa, giúp tiểu đạo lữ lau tay: “Nghỉ ngơi một chút. Uống nước.”

Cá sấu yêu thiếu chút nữa bất tỉnh.

Chờ Mạnh Tuyết Lý hả giận, cá sấu yêu đã sớm bị dọa sợ, sau khi giải trừ Cấm Ngôn Quyết, vẫn tê liệt nằm trên đất. Hắn run lẩy bẩy hỏi: “Các ngươi muốn làm gì? Đây là Bạch Hà Thành. Ta là Tuần thủ quan của Thủy Tinh Cung, được Bạch Hà Đại Vương che chở, cho dù các ngươi là đại yêu vùng khác, cũng không thể bắt nạt yêu bản xứ chúng ta….Ai u!”

Cá sấu yêu lại bị đánh một cái, ôm đầu kêu đau, thấy đối phương mặt lộ vẻ uy hiếp, lập tức ngậm miệng.

Mạnh Tuyết Lý cười nhạt: “Cho dù là Đại Vương các ngươi mua đồ, cũng phải trả tiền!”

Cá sấu yêu đuối lý, hoảng hốt sợ sệt: “Đại yêu, đó là mèo của ngài sao?”“Bằng không là của ngươi?”

“Không dám không dám, ta thật không biết hắn là mèo của ngài. Nếu ta mà biết, ta sẽ coi hắn như ông nội mà hầu hạ!” Cá sấu yêu vội la lên, “Bảo bối của ngài đều ở đây, ta đều trả lại hết cho ngài.”

Mạnh Tuyết Lý cười cười: “Không cần trả ta, nếu đưa cho ngươi, thì chính là của ngươi.”

Cá sấu yêu thấy nụ cười của y, như thấy ác ma: “Không phải của ta, van xin ngài đó.”

Mạnh Tuyết Lý hỏi: “Những kỳ trân nhân gian này, ngươi định xử lý thế nào?”

Cá sấu yêu không rõ ràng tính tình của y, sợ bị đánh, đành phải đáp đúng sự thật: “Cống hiến cho Bạch Hà Đại Vương, thăng quan phát tài.”

Mạnh Tuyết Lý: “Tốt lắm.”

Y lấy từ trong ngực ra một tấm giấy mỏng, ra vẻ cao thâm khó lường, “Còn có cái này, ngươi giấu ở trong hàng hóa, cống hiến cho Đại Vương của các ngươi.”

Đây là bức tranh Mạnh Tuyết Lý vẽ ở phòng ngắm cảnh của Vọng Giang Lầu, y quẹt vài ba nét bút, phác họa một hình vẽ đơn giản. Nét vẽ lên xuống, tựa như Tuyết sơn trập trùng, vừa tựa như dấu móng chân chồn nhỏ.Cá sấu yêu nhận lấy tờ giấy, khiếp sợ nhìn hai người.

Hắn làm việc ở Thủy Tinh Cung, coi như có chút kiến thức, lúc này kinh hãi nói: “Cái, cái này là “Tuyết Sơn ấn giám”, các ngươi là thuộc hạ cũ của Tuyết Sơn Đại Vương?!”

“Ấn giám” giống như chữ ký của nhân tộc, dấu ấn kèm theo một luồng yêu khí đặc biệt, chính là ấn giám của vị Đại Vương nào đó.

Trước đây Mạnh Tuyết Lý làm Đại Vương, khi phê duyệt công văn, ban bố dụ lệnh, sẽ ấn một dấu móng chân điêu nhỏ lên, biểu thị “Đã duyệt.” Nếu như chẳng may làm việc trong lúc hóa hình, không tiện ấn dấu, sẽ vẽ ký hiệu tựa như dấu móng chân, vừa tựa như Tuyết Sơn cách điệu, thổi một chút yêu khí vào, tức thành “Tuyết Sơn ấn giám”, thấy nó như thấy đích thân Tuyết Sơn Đại Vương.

Hiện tại Mạnh Tuyết Lý làm người, không có nửa điểm yêu khí, đành phải bóp nhẹ gáy Thận thú, để nó ăn gian.

Cá sấu yêu tràn đầy sợ hãi, thầm nghĩ mình rốt cuộc đã đắc tội đại yêu có lai lịch gì, cuốn vào một bí mật động trời cỡ nào, Bạch HÀ Đại Vương định liên hiệp cùng bộ hạ cũ của Tuyết Sơn Đại Vương, lật đổ Linh Sơn Đại Vương sao?

Mạnh Tuyết Lý tiếp tục giả bộ cao thâm: “Trời sắp sáng rồi, ngươi nên đến Thủy Tinh Cung. Ngươi làm gì, ta đều biết.”

Cá sấu yêu gật đầu liên tục: “Vâng vâng. Tiểu yêu nhất định lấy công chuộc tội!”

Mạnh Tuyết Lý mới miễn cưỡng hài lòng.

Y và Tễ Tiêu tung người nhảy ra ngoài cửa sổ, áo khoác tung bay, nhẹ nhàng như diều lượn, nháy mắt biến mất trong bóng đêm.

Sáng sớm ở Bạch Hà Thành, mặt trời còn chưa lên, yêu vật qua lại thưa thớt trên đường.

Gió nhẹ thổi qua, trước cửa viện, dưới mái hiên, vô số chuông gió vỏ sò thanh thúy vang lên.

Trân Châu Lầu vừa mới mở cửa, lồng hấp lớn trong sảnh tỏa khói trắng thơm nức. Hai người mua một ít đồ ăn sáng đặc sắc của Bạch Hà Thành như sủi cảo tôm thủy tinh, mì xào gạch cua, thức ăn cá nhỏ,….bỏ hộp mang về.

Bọn họ đón gió sông mát rượi, tay cầm hộp đựng thức ăn tinh xảo, sóng vai tản bộ, chậm rãi đi về phía Vọng Giang Lầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau