KIẾM XUẤT HÀN SƠN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiếm xuất hàn sơn - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Người đồng đạo

Chấp sự trẻ tuổi nhìn về phía đám đông, do dự nói: “Vậy, vậy ta…”

Mạnh Tuyết Lý thân thiện mỉm cười: “Ta bên này không có việc gì, hôm nay vất vả cho ngươi rồi.”

Chấp sự không dám nhận: “Nếu ngài không nhớ đường, ngày mai ta lại mang ngài đi lần nữa.”

Mạnh Tuyết Lý nói không cần phiền phức vậy.

Chấp sự thầm nghĩ, vị đạo lữ này của Kiếm Tôn tính tình mềm mỏng, năm đó tại sao lại mang danh ngông cuồng?

Ngoài cửa sổ tiếng người ồn ào, Mạnh Tuyết Lý một mình ngồi trong phòng học trống rỗng, mở của mình ra. Quyển sách này ba năm trước đây Tễ Tiêu tiện tay đưa cho y.

Sương mù buổi sớm giữa núi dần dần tản đi, ánh mặt trời nhu hòa vẩy vào trang sách.

Trong khoảng thời gian trước khi Hãn Hải bí cảnh mở ra, dựa theo kế hoạch của Chưởng môn chân nhân, hai tháng này Mạnh Tuyết Lý ban ngày đi học ở Luận Pháp Đường, buổi tối đến Tàng Thư Lâu đọc sách. Đến ngày nghỉ của Luận Pháp Đường, thì qua Diễn Kiếm Bình xem đệ tử nội môn luyện kiếm. Sau hai tháng luyện tập sử dụng pháp khí, đề cao tốc độ của khinh thân thuật, thuận lợi cho việc chạy thoát thân lúc nguy cấp.

Chưởng môn Kiến Vi chân nhân cho rằng, Mạnh Tuyết Lý có tu vi Luyện Khí viên mãn, đa phần là do Tễ Tiêu dùng linh đan diệu dược thúc giục mà thành.

Tễ Tiêu làm như vậy chẳng có gì lạ, đồng môn sư huynh của hắn, chủ nhân của Thiên Hồ Đại Cảnh, chính là luyện đan sư tốt nhất tu hành giới.

Mà các đệ tử tham gia Hãn Hải bí cảnh năm nay, phần lớn là Phá Chướng viên mãn, so với Mạnh Tuyết Lý cao hơn hẳn hai cảnh giới. Dưới điều kiện như vậy, không học chạy thoát thân thì học cái gì?

Chưởng môn sắp xếp rất hợp ý Mạnh Tuyết Lý. Y cảm thấy đọc đạo kinh rất thú vị.

Lúc ở Yêu giới, y chưa từng đọc loại sách này. Yêu tộc huyết mạch thiên phú là bẩm sinh, tu luyện và chiến đấu là bản năng. Nhân giới tu sĩ am hiểu học tập, hấp thu trí khôn đời trước.

Mạnh Tuyết Lý ban đầu chuyển kiếp làm người, chưa thích ứng với việc mất đi yêu thân mạnh mẽ, nghĩ đến phải học công pháp nhân tộc liền thấy nhức đầu. Nhờ có quyển đạo kinh nhập môn trong tay này, không có từ ngữ câu cú thâm sâu khó hiểu, đọc rất thú vị, khiến y nảy sinh hứng thú với việc tu hành.

“Sớm biết như vậy, lúc làm yêu quái nên đọc một lần.” Mạnh Tuyết Lý nghĩ.

Đối với nhân gian không phải y không biết gì cả, bằng không sẽ chẳng nhận ra Tễ Tiêu ở Giới ngoại chi địa. y cũng biết, là quyển sách căn bản tùy ý có thể thấy được.

Nhưng Mạnh Tuyết Lý không biết, quyển sách trong tay y là độc nhất vô nhị.

Do Tễ Tiêu Chân Nhân căn cứ vào tình trạng của y tự mình biên soạn, bằng không trong đạo kinh nhà ai lại vẽ chim muông thú vật, các loại cây cối kỳ dị chứ?

Lại còn là tranh màu.

“Ngươi mới tới? Ở học đường không được đọc thoại bản, trưởng lão giảng bài sẽ mắng ngươi đó.”

Mạnh Tuyết Lý nghe tiếng ngẩng đầu, thấy bàn bên cạnh là một thiếu niên xa lạ, hiển nhiên đã bỏ lỡ đọc sách sớm, bây giờ mới vào lớp, đang chăm chú nhìn vào quyển sách trong tay y.

Thiếu niên mặt mũi thanh tú, đạo bào trên người cũng giống các đệ tử khác, nhưng thêu hoa văn chìm màu bạc, dưới ánh mặt trời lấp lánh rực rỡ, mang lại cảm giác cẩm ý ngọc đái hoa lệ.

Mạnh Tuyết Lý khép sách lại.

Thiếu niên trông thấy ba chữ, khinh thường bĩu môi: “Chiêu này cũ rồi. Trước đây ta còn viết cả <Thái Thượng Cảm Ứng Thiên> ngoài bìa, vô dụng.”

Mạnh Tuyết Lý đang định mở miệng, ngoài cửa vang lên tiếng huyên náo.

Mọi người đi xem náo nhiệt xong, lại như ong tràn về tổ, vừa mặt mày hớn hở nghị luận, vừa kê lại bàn ghế, bày bút mực.

“Hắn đi nhanh quá, ta cũng không thấy rõ, có phải rất dễ nhìn như lời đồn không!”

“Ta nhìn thấy rồi, tiên thiên kiếm linh thân thể, chẳng phải cũng là hai con mắt một lỗ mũi sao? Cũng không thấy hắn mở miệng nói chuyện bao nhiêu.”
“Ha ha trong đạo kinh có câu “người đố kỵ không phải là người ngay”, ngươi đang ghen tỵ chứ gì!”

Luận Pháp Đường tuy ở trên Hàn Sơn, nhưng cũng đan xen người phàm thế tục cùng tu hành giới.

Những thiếu niên này mới mười mấy tuổi, đến từ các nơi ở nhân gian. Phần lớn còn chưa bước chân vào con đường tu hành, hoặc mới dẫn khí nhập thể chưa được bao lâu, là thời điểm có vô hạn mơ ước với tu hành, lòng tràn đầy ảo tưởng.

Có người đột nhiên nói: “Vị sư đệ thiên tài này, sẽ không tham gia kỳ thi cuối năm nay đi!”

Nhất thời mọi người càng thêm lớn tiếng ồn ào, như muốn lật tung nóc phòng.

“Không thể nào, thiên phú dị bẩm cỡ nào, cũng chỉ còn dư lại hai tháng. Hắn có thể dẫn khí nhập thể?”

“Ngươi chưa từng thấy tiên thiên kiếm thể, sao biết hắn không làm được!”

“Vậy ta xong rồi, ta chuẩn bị hai năm, định năm nay thi mà…” Chẳng may bị tiểu sư đệ mới nhập môn đánh bại, sẽ mất hết mặt mũi.

Luận Pháp Đường Hàn Sơn hàng năm tổ chức kỳ thi, các trưởng lão có mong muốn thu học trò sẽ đến khảo hạch.

Bái sư cần đến duyên phận, nói trắng ra chính là xem vận số, nếu trong lòng muốn bái Chưởng môn làm thầy, nhưng lại đúng dịp Chưởng môn mấy năm liền không thu học trò, cũng đành than thở vô duyên.

Không khí trong phòng học sôi nổi, Mạnh Tuyết Lý thầm nghĩ tuổi trẻ thật tốt. Nhưng ngồi cạnh y, vị thiếu niên kia không giống với người khác.

“Ngươi đừng nghe bọn họ.” Cẩm y thiếu niên bĩu môi, nghiêng người nói khẽ với y: “Có vị sư đệ thiên tài này ở đây, kỳ thi cuối năm nay, năm phong chủ của Hàn Sơn chắc chắn sẽ đến xem, so với năm trước chỉ có một hai trưởng lão đến ngồi chơi xơi nước tốt hơn nhiều. Đối với chúng ta mà nói chỉ có chỗ tốt, không có chỗ xấu.”

Mạnh Tuyết Lý sắc mặt phức tạp – Hàn Sơn sáu phong, Trường Xuân Phong của chúng ta vẫn còn đấy.

Cẩm y thiếu niên thấy y ăn mặc sang trọng hoa lệ, khí chất không tầm thường, có thể thấy là “người đồng đạo”, mới nói chuyện với ý.

“Sư đệ kia ta đã gặp rồi, là một ma bệnh gầy yếu. Tư chất tốt thì như thế nào, hắn nơi nào có thể so với Tễ Tiêu Chân Nhân?” Thiếu niên dè dặt mà kiêu ngạo nói: “Trăm năm trước, tằng tổ phụ của ta luận đạo cùng Kiếm Tôn, Kiếm Tôn đứng trên mây, phong độ tư thái vô song….”

Mạnh Tuyết Lý thầm nghĩ, trăm năm trước ngươi còn chưa ra đời, nói như thấy tận mắt vậy.
Nhưng nghe người khác khen ngợi Tễ Tiêu quả thực lọt tai, không nhịn được gật đầu liên tục.

“Ừm ừm.”

Cẩm ý thiếu niên thấy được khẳng định, sinh ra cảm giác “anh hùng sở kiến lược đồng”, nói chuyện càng thêm hưng phấn.

“Tổ trạch nhà ta, còn có tranh chữ trấn viện của Kiếm Tôn. Kiếm Tôn cả đời đề từ không nhiều, ngay cả Hàn Sơn, cũng chỉ có chính điện của Trọng Bích Phong còn cất giữ một bức.”

“Đúng đúng.” Mạnh Tuyết Lý thầm nghĩ, không sai, Trường Xuân Phong cũng không có.

Thiếu niên gặp được tri âm, lưu loát chắp tay: “Thực không dám giấu diếm, tại hạ là Ngu Khởi Sơ, cháu của Linh Hư Đạo Tôn, Sùng Nguyên Đạo Sư, con trai của Bạch Lộ Thành Thành chủ, Thiếu chủ tương lai của Bạch Lộ Thành. Xin hỏi tôn tính đại danh của đạo hữu?”

Mạnh Tuyết Lý mờ mịt: “Ngươi là Bạch, Bạch cái gì?”

“….Ngu Khởi Sơ.”

“Ngu đạo hữu, ta là Mạnh Tuyết Lý.”

“Thì ra là Mạnh…” Thiếu niên nháy mắt im bặt, sắc mặt cổ quái.

Ngay lúc này, phòng học ồn ào bỗng nhiên yên tĩnh không tiếng động.

Một ông lão mặc quần áo bằng vải thô chắp tay sau lưng xuất hiện ở cửa.

Các đệ tử sắc mặt trắng bệch, vội vàng cúi đầu đọc sách. Ông lão thân hình cao gầy, ánh mắt như chớp, uy nghiêm quét nhìn một lượt, đi thẳng về phía Mạnh Tuyết Lý.

Mạnh Tuyết Lý nghĩ, vị này hẳn là trưởng lão giảng bài.

Ông lão từ trên cao nhìn y, đi thẳng vào vấn đề, vô cùng không khách khí nói:

“Mạnh trưởng lão, lão phu biết thân phận ngươi quý trọng. Nhưng nếu đã vào căn phòng này, phải giống như các đệ tử khác, tuân thủ quy củ của Luận Pháp Đường. Đúng hạn đến trường, trễ một khắc cũng không được, bài tập nộp lên, không được thiếu nửa chữ. Nếu không làm được, hay là nhân lúc còn sớm trở về Trường Xuân Phong đi, mời Chưởng môn chân nhân chọn cao nhân khác dạy ngươi.”

Các học sinh không dám ngẩng đầu, chỉ vểnh tai nghe.

Mạnh Tuyết Lý không để ý đến nửa câu sau, gật đầu nói: “Vâng tiên sinh.”

Trưởng lão ngẩn ra, tựa hồ có chút bất ngờ, thần sắc hòa hoãn rất nhiều.

“Còn những việc vụn vặt như vẩy nước quét nhà, có thể do đạo đồng của ngươi làm dùm, không cần ngươi tự mình đi làm.”

Mạnh Tuyết Lý gật đầu.

Trưởng lão hài lòng, hùng hổ quay về, vẩy vạt áo một cái, ngồi xuống ghế dựa vào tường.

Hắn tùy ý gọi một đệ tử: “Hôm qua đạo kinh đã giảng, nói lại nghe xem nào.”

Trên vách tường trắng như tuyết, treo một bức tranh chữ “Tôn sư trọng đạo.”

Thiếu niên cẩm y tên là Ngu Khởi Sơ, thần sắc vẫn hoảng hốt, nhỏ giọng nói: “Ngươi là Tễ Tiêu Chân Nhân….”

“Đạo lữ.” Mạnh Tuyết Lý đáp.

Chương 12: Ăn hạt thông không?

Ngu Khởi Sơ quay đầu đi, không nói chuyện với y nữa.

Hôm ấy, Mạnh Tuyết Lý không trông thấy vị sư đệ thiên tài mới tới kia, nhưng biết được đối phương tên là Tiếu Đình Vân, cơ thể bệnh tật, dung mạo không tầm thường, ít nói.

Nếu không phải đối phương dời đi sự chú ý của mọi người, hôm nay bị nghị luận cả ngày, nhất định là đạo lữ của Tễ Tiêu đến học lớp căn bản.

Đệ tử ở Luận Pháp Đường xuất thân không giống nhau, có người đến từ tu hành thế gia, tỷ như danh hiệu rất dài Ngu Khởi Sơ, có người đến từ nông thôn, chưa từng đi học, một chữ bẻ đôi không biết.

Trong rừng tùng, sáu gian phòng học xếp thành một hàng, Mạnh Tuyết Lý ở phòng đầu tiên, vị Tiếu sư đệ kia, bị phân đến phòng cuối.

“Ta đoán rất nhanh thôi hắn sẽ tới nơi này của chúng ta.” Học sinh trong phòng đầu tiên nói.

Lên lớp đối với Mạnh Tuyết Lý là một trải nghiệm mới lạ, y và một đám thiếu niên học viết chữ, nghe trưởng lão giảng bài kéo dài âm điệu giải thích đạo kinh, thậm chí còn đứng dậy trả lời câu hỏi.

Sau khi giờ học kết thúc, đến giai đoạn giải đáp thắc mắc, đây là lúc mọi người mong đợi nhất, cũng sợ hãi nhất.

Trưởng lão giảng bài dựa vào ghế, nhàn nhạt giương mắt: “Hỏi đi!”

Phòng học yên tĩnh một lát, sau đó có người đứng dậy hành lễ: “Tiên sinh, lúc đệ tử ngồi tĩnh tọa trầm tư mặc tưởng, cảm giác như mình đang bay trên trời, bay qua Hàn Sơn, bay đến Nam Hải, ta đắc đạo rồi sao?”

Trưởng lão mắng:”Ngu xuẩn, ngươi nhập chướng! Ảo ảnh mê hoặc, mau tỉnh ngộ đi!”

Đệ tử kia xẩu hổ ngồi xuống, lại có người đứng lên hỏi: “Tiên sinh, mỗi lần ta trầm tư mặc tưởng, thời gian nhập định không vượt quá một khắc, nhưng cảm giác dài dằng dặc khó chịu. Như thế nào có thể giống như người khác ngồi tĩnh tọa suốt đêm?”

Trưởng lão mắng: “Tâm tư không tĩnh, chỉ biết nghĩ bậy nghĩ bạ! Tối nay chép <Tư Quá Kinh> hai mươi lần!”

Đệ tử liên tục đáp dạ.

Những vấn đề này, liên quan tới như thế nào cảm giác được linh khí lơ lửng phù du trong thiên địa, như thế nào kéo dài thời gian trầm tư mặc tưởng, trước mắt là vấn đề khiến các đệ tử ở phòng học đầu tiên đau đầu nhất.

Vạn sự khởi đầu nan, tu hành cũng giống vậy. Từ dẫn khí nhập thể, đến Luyện Khí tầng một, chỉ có thể luôn luôn tìm tòi, thử nghiệm.

“Đệ tử cả gan, xin hỏi tiên sinh, sau khi cơ thể tràn đầy linh khí thiên địa, hóa thành chân nguyên tự thân tu luyện, rốt cuộc là cảm giác gì?”

Trưởng lão do dự, bảy mươi năm trôi qua, cảm nhận vi diệu đó hắn đã quên từ lâu.

“Hôm nay còn có những vấn đề khác muốn hỏi sao?”

Các đệ tử trố mắt nhìn nhau, không ai trả lời.

“Xem ra là không có.” Trưởng lão giảng bài nhìn về phía Mạnh Tuyết Lý, thần thái dễ gần: “Mạnh trưởng lão, ngươi bằng lòng giải đáp vấn đề cuối cùng này không?”

Mạnh Tuyết Lý đáp: “Vâng tiên sinh.”

Trưởng lão hài lòng gật đầu. Mạnh Tuyết Lý ba năm trước dẫn khí nhập thể, hiện tại là Luyện Khí viên mãn, vừa hay có thể kể lại cảm nhận của mình cho những đệ tử này nghe.

Mạnh Tuyết Lý nói: “Lúc linh khí dồi dào trong cơ thể, cảm giác như sương trắng sáng sớm lơ lửng giữa núi rừng. Mặt trời mọc, sương sớm đọng lại thành giọt nước trên lá cây, tựa linh khí chuyển hóa thành ngưng luyện chân nguyên.”

Trưởng lão suy nghĩ một chút, gật đầu cười nói: “Thật vậy.”

Dứt lời rời khỏi phòng học: “Tan học.”

Phòng học không ai rời đi, người đặt câu hỏi vội la lên: “Linh khí giống như sương mù bay lơ lửng, chân nguyên giống như giọt nước hữu hình?”

Mạnh Tuyết Lý: “Không sai biệt lắm. Chân nguyên lưu chuyển trong kinh mạch, giống như nước chảy thành sông.”

Các đệ tử như có điều suy ngẫm.

Mạnh Tuyết Lý lại nói: “Thoát khỏi trạng thái nhập định, giống như ngươi ở trong mộng sắp tỉnh dậy, mơ hồ cảm giác được bên ngoài, nhưng tự nới với mình trời còn chưa sáng, ngủ thêm lát nữa.”

Đệ tử ban nãy bị phạt chép hai mươi lần đạo kinh vui vẻ nói: “Thì ra là thế, tối nay ta thử xem sao!”

Các đệ tử thấy thái độ của y ôn hòa, vừa nãy sợ hãi trưởng lão nghiêm nghị, không dám hỏi một số vấn đề, hiện tại rối rít đưa ra thỉnh giáo y.

Mạnh Tuyết Lý biết gì đáp nấy.Cẩm y thiếu niên Ngu Khởi Sơ muốn nói lại thôi, tựa hồ cũng có lời muốn hỏi, cuối cùng chỉ yên lặng rời đi.

Sáng sớm ngày thứ hai, Mạnh Tuyết Lý một mình đi vào rừng từng, đến Luận Pháp Đường.

Chỉ thấy bên cạnh đường mòn sỏi trắng, có một cẩm y thiếu niên đang đứng, chẳng biết đứng đã bao lâu, áo khoác hoa lệ đã thấm ướt sương, thần sắc uể oải.

Chính là Ngu Khởi Sơ.

Mạnh Tuyết Lý cười một tiếng: “Ngươi đang đợi ta?”

Ngu Khởi Sơ gật đầu. Dường như xoắn xuýt điều gì, thật lâu không lên tiếng. Chỉ cùng Mạnh Tuyết Lý trầm mặc đi về phía trước.

Khi đến gần Luận Pháp Đường, mái hiên màu đen mơ hồ xuất sau tán cây, hắn rốt cuộc nói:”Ngươi không giống trong tưởng tượng của ta.”

Mạnh Tuyết Lý lấy một túi hạt thông nhỏ ra, vừa ăn vừa nghe: “Không giống chỗ nào?”

“Ở giới tu hành bên ngoài Hàn Sơn, danh tiếng của ngươi rất kém, bọn họ đều nói ngươi…” Ngay trước mặt Mạnh Tuyết Lý, hắn khó lòng mở miệng, “Dù sao thì nói ngươi không tốt.”

Trước đây hắn chưa từng tham dự, nhưng cũng tin là thật.

Mạnh Tuyết Lý: “Thường thức thấp kém, thị sủng mà kiêu, lấy sắc hầu người, không có đạo đức.”

“Còn có khó nghe hơn nữa.”

“Ừm, ta biết.”

Ngu Khởi Sơ cảm thấy không thể tin nổi: “Ngươi không tức giận sao?”

“Giận cái gì chứ, ta ở Trường Xuân Phong, có ăn có uống không cần lao động.” Mạnh Tuyết Lý chẳng sao cả nói: “Ta đã được lợi cực lớn, chẳng nhẽ còn không để cho người ta nói đôi câu?”

Ngu Khởi Sơ thầm nghĩ, lẽ nào mỗi ngày tỉnh dậy, chỉ cần nghĩ “ta là đạo lữ của Tễ Tiêu”, là có thể quên hết buồn phiền?

Nếu đổi lại là mình bị hàng triệu người âm thầm khinh bỉ chửi rủa, chắc chắn sẽ không thoải mái như vậy.

Mạnh Tuyết Lý mở lòng bàn tay ra: “Ăn hạt thông không?”

Y không quen khi mình đang ăn để người khác bên cạnh nhìn. Mỗi lần tiểu đạo đồng tới báo tin với y, y cũng hỏi như vậy.
Nhưng ở trong mắt trẻ tuổi Ngu Khởi Sơ, là đối phương chủ động lấy lòng, phát tần số xin kết bạn.

Cẩm y thiếu niên yên lặng, vẻ mặt thay đổi phức tạp, cuối cùng trịnh trọng nói: “Ăn!”



Việc Mạnh Tuyết Lý giải đáp thắc mắc nghi hoặc nhanh chóng truyền ra, dần dần các đệ tử ở cách vách cũng tới thỉnh giáo y.

Y từ một phế vật trưởng lão, lắc mình một cái, thành học sinh ưu tú.

“Mạnh trưởng lão, ta mang cho ngươi mứt hoa quả đây.” “Mạnh trưởng lão, ta nhờ mua hộ hạt dưa cua vàng ở phố phường dưới chân núi cho ngươi nè!”

Các đệ tử để tỏ lòng cảm ơn, thường đưa cho y đồ ăn vặt, để trong túi gấm, giấy dầu.

Kiếp sống học trò của Mạnh Tuyết Lý trở nên thú vị.

Y ngồi trong phòng học nghĩ, người tu hành mỗi một giai đoạn lại có mục tiêu khác nhau.

Mới bước chân vào tiên môn, nóng lòng tăng lên thực lực, học một vài thứ bảo vệ tính mạng, mới có thể không bị người khác bắt nạt. Đến khi trưởng thành, cảnh giới tu vi đã mãn, mắt thấy vô vọng đột phá, thì muốn đào tạo đệ tử hậu bối, truyền thụ y bát.

Nếu có may mắn trở thành cường giả, sẽ chống đỡ tông tộc môn phái, che chở một phương, mưu phúc cho hàng vạn người.

Nếu giống như Tễ Tiêu, hiếm khi gặp được địch thủ, cả đời theo đuổi cũng chỉ dư lại một chuyện – phi thăng.

Yêu tộc tu luyện nói chung cũng như vậy, từ sơ khai linh trí, đến tạo yêu đan. Sau đó chiến thắng những yêu quái lợi hại khác, trở thành đại vương của núi, sông nào đó.

Mạnh Tuyết Lý trước đây theo đuổi nhất thống yêu giới, trở thành Yêu Vương duy nhất. Hiện giờ chuyển kiếp làm người, đành phải bắt đầu từ công pháp trụ cột nhất. Chả trách Tước Tiên Minh cười nhạo y càng sống càng thụt lùi.

Mạnh Tuyết Lý thầm nghĩ, nếu đổi thành Tễ Tiêu tu hành lại từ đầu, không biết sẽ như thế nào. Bởi vì nhãn giới, tâm cảnh, cảm ngộ với đại đạo sẽ không biến mất.

Trong Luận Pháp Đường chỉ có một việc duy nhất khiến y không thoải mái.

“Không hổ là tiên thiên kiếm linh thân thể, lại là thiên tài ngộ đạo giống như Tễ Tiêu Chân Nhân…”

Mỗi khi vị Tiếu sư đệ kia được trưởng lão khen ngợi, tất sẽ truyền khắp Luận Pháp Đường, ai nấy nhắc đến đều thêm câu cửa miệng “Giống như Tễ Tiêu vậy.”

Mạnh Tuyết Lý nghe mà không vui.

Thật giống như Tễ Tiêu đã thành quá khứ, tương lai ai cũng có thể sánh với hắn.

Ngu Khởi Sơ phản ứng càng kịch liệt hơn.

Hắn lấy tôn chỉ “Bảo vệ Tễ Tiêu Chân Nhân danh dự, phản đối so sánh Tiếu sư đệ và Kiếm Tôn”, thành lập “Ủng Tễ Đảng” (đảng ủng hộ Tễ Tiêu), cũng tự phong là người cầm đầu.

Mạnh Tuyết Lý cười thầm ngớ ngẩn, giống như mới vào giang hồ, tự xưng hắc bạch song sát, tổ hợp gì gì đó.

Y vội vàng lắc đầu, Ngu Khởi Sơ lại hiểu sai ý: “Được rồi được rồi, người đứng đầu cho ngươi làm!”

Vừa hay một đám đệ tử cười đùa đi ngang qua bàn bọn họ, một người vui vẻ nói:

“Mạnh trưởng lão ngươi biết không, Tiếu sư đệ đã dẫn khí nhập thể, ngày mai sẽ đến lớp học của chúng ta!”

“Tốc độ tu hành lợi hại như vậy, so với Tễ Tiêu Chân Nhân năm đó…”

Còn chưa dứt lời, Mạnh Tuyết Lý quay về phía Ngu Khởi Sơ: “Ta làm!”

Vì vậy “Ủng Tễ Đảng” âm thầm phát triển, thành viên chỉ có hai ngươi -theo thói quen bĩu môi Ngu Khởi Sơ, và Mạnh Tuyết Lý thoạt nhìn khôn khéo ôn hòa.

Hoạt động của đảng cũng chỉ có một việc, khi ai đó nhắc tới Tiếu sư đệ, hai người sẽ liếc mắt nhìn nhau, lộ ra nụ cười cổ quái trong lòng hiểu mà không nói.

Chương 13: Đại đạo vô nhai

Ánh chiều tà rải vào lớp học, tiếng chuông muộn vang vọng giữa núi rừng.

Trưởng lão phủi áo khoác: “Tan học.”

Các đệ tử nhoài người bên cửa sổ, mắt thấy trưởng lão giảng bài đã đi xa, trong phòng học vang lên tiếng hoan hô kiềm chế mà kích động.

Mạnh Tuyết Lý nhàn nhạt thu dọn bút mực. Ngày mai sư đệ mới muốn tới, mọi người vui đến thế sao?

“Tối nay vào thành không?” Ngu Khởi Sơ đến gần, thần thần bí bí nói: “Hàn Môn Thanh, Hồng Vận Lâu.”

Dưới chân núi Hàn Sơn vốn chỉ có vài thôn trấn rải rác, bởi vì Hàn Sơn kiếm tông, người phàm và người tu hành dần dần tụ tập, thời gian dài biến thành một toà thành trì, được đặt tên là Hàn Môn Thành.

Mạnh Tuyết Lý ngẩn ra: “Làm gì?”

“Ngày mai Luận Pháp Đường nghỉ dạy, không phải lên lớp mà. Ngươi nhìn dáng vẻ của bọn họ đi, có giống muốn đi về ngồi tĩnh tọa không? Tối nay các sư đệ ở phòng bên cạnh mời khách, Hồng Vận Lâu đánh bài nói chuyện phiếm uống rượu trái cây cắn hạt dưa, có đi hay không?”

Tiểu đệ tử tuổi này không thích ngồi yên một chỗ, tu hành khô khan, sư trưởng nghiêm khắc đến mức nào, cũng hải tranh thủ thời gian chơi đùa.

Hai người theo đám đông rời khỏi lớp học, bước lên đường mòn đá cuội trắng đi xuyên qua rừng tùng.

Nắng chiều xuyên qua kẽ lá, tùng xanh giống như được phủ một lớp nhũ màu vàng.

Mạnh Tuyết Lý lắc đầu: “Không đi. Buổi tối ta phải đến Tàng Thư Lâu, mượn hai quyển đạo kinh xem, bĩnh tâm tĩnh khí.”

“Không thể nào, giận đến mức ấy?” Ngu Khởi Sơ ngạc nhiên nói: “Ngươi thật kỳ quái, người khác mắng ngươi mắng rất khó nghe, ngươi nói mình được lợi, để người ta mắng đôi câu cũng không rơi thịt. Nhưng không chịu được người khác nhắc đến Tễ Tiêu Chân Nhân….”

Hắn suy nghĩ một chút, cho ra kết luận: “Tình cảm của các ngươi thật tốt.”

Mạnh Tuyết Lý sợ hãi run rẩy, trong đầu thoáng qua khuôn mặt lạnh lùng của Tễ Tiêu, còn có cảnh tượng gặp mặt đếm được trên đầu ngón tay giữa bọn họ.

Nhưng không hiểu tại sao, sau khi y cười khan hai tiếng, lại há mồm nói dối: “Đương nhiên rồi, đạo lữ mà, dây dưa triền miên, sớm sớm chiều chiều, là chuyện rất bình thường. Hắn một ngày không thấy được ta, sẽ ngủ không yên giấc! Hơn nữa đối ta cầu gì tất ứng, muốn gì được đó, ta đương nhiên đối với hắn cũng…”
Ngu Khởi Sơ cảm thấy nghi hoặc: “Khoan đã, thì ra lấy cảnh giới tu vi của chân nhân, còn cần ngủ à.”

Mạnh Tuyết Lý nghĩ thầm bỏ mẹ bịa sai rồi: “Vốn không cần, hắn, hắn muốn ngủ cùng ta. Đạo lữ đều ngủ chung mà, lúc ấy ngủ mới thoải mái. Khụ, đợi ngươi lớn rồi, ngươi sẽ hiểu.”

Ngu Khởi Sơ sắc mặt nháy mắt đỏ bừng, trừng y một cái: “Ta biết.”

Dứt lời thẹn quá thành giận, xoay người chạy.

Mạnh Tuyết Lý trêu chọc trẻ nhỏ ngây thơ cảm thấy thú vị, cười hừ hừ, cực kỳ đắc ý đi về phía Tàng Thư Lâu.

Rất lâu sau, vài câu nói đùa gây thành đau khổ. Mỗi lần y nhớ tới chuyện này, hận không thể quay ngược thời gian, bóp chết chính mình.

“Tiểu sư đệ, sao vậy?”

Trên con đường mòn quanh co khác, một đám đệ tử ở phòng học cuối cùng đang đi dạo.

Giữa đám người là một thiếu niên sắc mặt tái nhợt gầy gò. Khi hắn dừng bước, những người khác đều trở nên khẩn trương, không ai dám đi nữa.
Một người nhìn theo tầm mắt của thiếu niên: “Bên đó có gì sao?”

Cả đám trố mắt nhìn nhau.

Mấy ngày nay ở chung, bọn họ đã quen thuộc với tính cách của Tiếu sư đệ. Bề ngoài lãnh đạm ít nói, nhưng nếu hỏi hắn vài vấn đề, hắn sẽ bằng lòng kiên nhẫn giải đáp. Ngày mai sư đệ phải đến phòng học đầu tiên, sau này không tiện đuổi theo hỏi người ta nữa.

Cho nên tối nay hy sinh ngày nghỉ, mời đối phương cùng đến Tàng Thư Lâu, vì bọn họ giải đáp thắc mắc nghi hoặc.

Nếu Tiếu sư đệ thay đổi chủ ý, đột nhiên muốn xuống núi tìm vui, bọn họ đi, hay là không đi?

Tễ Tiêu lắc đầu: “Không có gì.”

Hắn không ngờ, đạo lữ trên danh nghĩa của mình, lại nói dối thành tính.

Trước có “Tễ Tiêu trăn trối”, nay là “ngủ không yên giấc”, ngày mai còn có thể nói ra cái gì?

Lời nói dối như vậy cũng chỉ có thể lừa gạt tiểu đệ tử, nếu là người khác tất nhiên sẽ ngay mặt vạch trần hắn.

Đạo lữ bình thường sống chung như thế nào?

Tỷ như Thanh Hà Đạo Tôn của Tùng Phong Cốc và Tĩnh Vi Tiên Tử của Hà Sơn Tông, chính là đạo lữ nổi danh của tu hành giới, hai người hợp tịch đã vài trăm năm. Lúc gặp nạn cùng nhau ngăn địch, ngày thường ai ở phái người nấy, tự mình tu hành.

Sinh mạng dài đằng đẵng, đại đạo không bến bờ.

Cao nhất sáng nhất là mặt trăng mặt trời, thân nhất sơ nhất là vợ chồng thôi.

Nhưng Tễ Tiêu nghe Mạnh Tuyết Lý lừa người ta, không cảm thấy tức giận, chỉ buồn cười.

“Tên lừa đảo này.”

Chương 14: Lửa đèn rất nóng

Phía nam Hàn Sơn, xuôi theo vạn dặm phương nam.

Bầu trời đêm tựa như bát mực, không trăng không sao. Giữa núi rừng bao bọc, mặt hồ rộng lớn tựa như miệng giếng khổng lồ, sâu hun hút không thấy đáy.

Hồ này tên là “Minh Nguyệt Hồ”, mặc dù khí hậu ở đây nhiều mây nhiều sương mù, khiến phân nửa thời gian trong năm, mặt hồ không thấy được ánh trăng.

Minh Nguyệt chẳng qua là tên một thanh kiếm.

Kiếm ra như trăng, đêm sáng như ban ngày, chấn nhiếp tứ phương.

Mà chủ nhân thanh kiếm, Chưởng môn Minh Nguyệt Hồ Vân Hư Tử, đang ngồi ở đình giữa hồ pha trà.

Độ lửa chưa tới, nước lạnh chưa sôi, đường trúc trên mặt hồ đã có người đi đến.

Thanh niên mặt mày tuấn mỹ đứng ngoài đình hành lễ: “Đệ tử chúc mừng sư tôn xuất quan.”

Vân Hư Tử khẽ vuốt cằm: “Tới.”

Thanh niên đi vào trong đình, chính là đại đệ tử của Minh Nguyệt Hồ – Kinh Địch. Lúc này hắn thu lại sắc bén, tiến thoái có độ, so với dáng vẻ khi chọc giận tu sĩ Hàn Sơn ở tiệm cơm như hai người khác nhau.

Vân Hư Tử cũng không còn là Chưởng môn nghiêm nghị, mà là sư phụ từ ái: “Lần này ngươi du lịch, có tiến bộ gì không?”

Kinh Địch từng cái trả lời, cuối cùng nói: “Đệ tử vô tình gặp được một thiếu niên, là tiên thiên kiếm linh thân thể, chỉ tiếc lòng hắn hướng về Hàn Sơn. Ta trên đường trở lại, nghe nói thanh danh của hắn đã truyền ra.”

Nước trong nồi đã reo, bọt nước phát ra tiếng tan vỡ yếu ớt, Vân Hư Tử đổ trà vào trong nước, thật giống như dậy lên hứng thúc: “Chà, nói thế nào?”

“Hàn Sơn gọi hắn là, người thừa kế của Tễ Tiêu Chân Nhân.”

Vân Hư Tử ý cười nhạt dần: “Việc nhỏ nhặt như vậy, cũng đáng giá ngươi để ý?”

Kinh Địch cúi đầu không đáp. Trong đình trở nên yên tĩnh.

Nước trà sôi hai lượt, Vân Hư Tử mới nói: “Vi sư biết tâm tính ngươi tự do tự tại, rất ít câu thúc ngươi, ngươi ở bên ngoài làm chuyện hoang đường, ta không muốn để ý tới. Việc trước mắt, Hãn Hải bí cảnh chi chiến, ngươi có mấy phần nắm chắc sẽ đứng đầu?”

Kinh Địch ngạo nghễ nói: “Tám thành.”

“Không đủ!” Vân Hư Tử chợt nghiêm sắc mặt: “Trước khi bí cảnh mở ra, đừng xuống núi nữa!”

Kinh Địch vội vàng quỳ xuống: “Đệ tử tất toàn lực ứng phó, thắng được Sơ Không Vô Nhai, hiến tặng cho sư tôn.”

Vân Hư Tử tiếp tục pha trà: “Đi đi.”

Thanh niên rời khỏi đình, đi về phía đường trúc quanh co trên mặt hồ, thân hình dần dần bị sương đêm che phủ.

Lò lửa tắt, Vân Hư Tử rót hai chén trà, sắc trà vừa vặn.

Có người nói: “Nước quá già.”

Chẳng biết từ khi nào, đối diện chỗ ngồi của Vân Hư Tử, đã xuất hiện một người uống trà.

Có lẽ hắn vẫn luôn ở đây, cũng có thể mới tới không lâu, nhưng với cảnh giới của Kinh Địch, lại chẳng hề phát hiện ra khí tức của người này.

Vân Hư Tử hỏi: “Sư thúc cho rằng, người này thế nào?”

Người nọ ngồi ở nơi ánh nến không chiếu tới, buông chén trà xuống: “Có thể làm tốt thí, không thể đảm nhận trọng trách lớn. Hãn Hải bí cảnh, ta có bố trí khác.”

Vân Hư Tử nói: “Hết thảy nghe sư phụ phân phó. Ta chỉ có một chuyện không hiểu, Tễ Tiêu chết đi chưa lâu, Hàn Sơn lại xuất hiện một vị tiên thiên kiếm thế, thật sự trùng hợp như vậy?”

Người kia cười đáp: “Là tiên thiên kiếm thể thật, hay là bồi dưỡng nên, có quan trọng không?”

Vân Hư Tử chẳng hiểu tại sao, như trút được gánh nặng: “Xem ra Tễ Tiêu thật sự đã chết rồi. Hàn Sơn mới phải bày ra biện pháp này.”

Nếu Tễ Tiêu trọng thương chạy thoát thân, tất sẽ gắng sức ẩn giấu tung tích, âm thầm khôi phục tu vi. Lúc còn nhỏ yếu, sao dám hiện thân trước mặt người khác?

Nếu Hàn Sơn lấy được tin tức về Tễ Tiêu, tất sẽ mở ra hộ sơn trận pháp, đóng cửa lánh đời. Co cụm lực lượng bày trận chờ đợi, yên ắng một thời gian dài.Mà nay, chỉ có Hàn Sơn cần uy thế còn lại của Tễ Tiêu.

Tất cả các nhân vật vĩ đại cuối cùng sẽ bị quên lãng, các ngôi sao mới sẽ dần dần mọc lên, đương nhiên đối với Hàn Sơn Kiếm Phái mà nói, quá trình này càng chậm càng tốt.

Chọn ra một đệ tử trẻ tuổi, tạo danh tiếng cho hắn, xây dựng nên câu chuyện người thừa kế của Tễ Tiêu, để cho thế nhân không đánh mất lòng tin với Hàn Sơn trong tương lai.

Đây không phải phương pháp thông minh, nhưng cũng không xấu.

“Đương nhiên đã chết, một trăm hai mươi năm. Hắn còn chưa chết, thật khó mà nói.”

Giết chết Kiếm Tôn nhân gian vô địch bằng cách nào?

Cần đầy đủ thời gian và kiên nhẫn, lập kế hoạch chi tiết, lấy có lòng mà ứng vô tâm, mới có thể hoàn thành chuyện thoạt trông như bất khả thi.

Vài đại nhân vật đứng trên đỉnh của giới tu hành, chờ đợi sát cục này bắt đầu, đã chờ một trăm hai mươi năm.

May thay người tu hành tuổi thọ dài đằng đẵng, sống càng lâu, suy tính càng chu toàn, càng phức tạp.

Người nọ uống xong chén trà, nhìn về phía bầu trời đêm mênh mông, hoài niệm năm tháng xưa cũ, sinh lòng cảm khái:

“Tễ Tiêu không chết, có người khó chứng đạo, có người mất ngủ.”

….

Màn đêm buông xuống, Hàn Sơn Tàng Thư Lâu đèn đuốc sáng choang.

Chỉ cần gần tới giờ Hợi, Mạnh trưởng lão còn chưa trở về Trường Xuân Phong, tiểu đạo đồng sẽ tới Tàng Thư Lâu tìm y, thay y ôm sách.

Lần đầu tiên Mạnh Tuyết Lý nói: “Ta nhớ đường, buổi tối không cần tới đón.”

Lưu Tiểu Hòe kính cẩn thưa vâng, lát sau thấp giọng hỏi: “Mạnh trưởng lão, ngài muốn chọn một đạo đồng khác sao?”

Giống như cậu, phụ trách đưa tin vẩy nước quét dọn các chuyện vụn vặt trên núi, gọi là vẩy tảo đồng tử. Một kiểu đạo đồng khác có thể đi theo trưởng lão ra bên ngoài, gọi là ôm kiếm đồng tử. Mặc dù đều là đạo đồng, hiển nhiên người sau có thể diện hơn.

Mạnh Tuyết Lý không biết đầu đuôi trong đó, thấy nhóc con có chút tủi thân, liền ngầm cho phép cậu tới. Vì vậy đạo đồng của các trưởng lão khác ôm kiếm, đạo đồng của y lại ôm sách, cũng xem như cảnh tượng đặc sắc của Hàn Sơn.

Tàng Thư Lâu không chỉ có đạo kinh, kiếm quyết, còn có tùy bút, du ký, tự truyện,….của các tiền bối Hàn Sơn, cung cấp cho các đệ tử tham khảo lĩnh ngộ.
Mạnh Tuyết Lý lần đầu tiên tới đây, muốn tìm thử xem Tễ Tiêu có để lại cái gì không, nhưng chấp sự trong lầu tiếc nuối báo rằng: “Chân nhân chưa từng viết sách.”

Lầu chia làm chín tầng, mỗi tầng bố trí tương đương giống nhau. Khoảng cách giữa các kệ sách cao lớn hơn sáu trượng, mọi người thoải mái đi lại. Bên cạnh cửa sổ sắp xếp rất nhiều bàn ghế, làm nơi học đêm cho các đệ tử cần cù.

Mạnh Tuyết Lý thích tới đây vào buổi tối, cả lầu thắp nến, ánh lửa nhảy nhót. Những giá cắm nến chạm hoa vươn ra từ bên trên kệ sách, treo ở đỉnh đầu, tựa như tinh linh ban đêm trên núi tuyết, vừa nhiều vừa sáng.

Đêm đã khuya, đệ tử trong lầu càng ngày càng ít. Mạnh Tuyết Lý khép sách lại, từ bàn bên cửa sổ đi về phía kệ sách, định đổi cuốn khác đọc.

Chợt nghe thấy giọng nói khe khẽ truyền ra ở chỗ ngồi bên ngoài kệ sách, loáng thoáng có ba chữ “Tiếu sư đệ”, lần này lại không nghe thấy nhắc đến “Tễ Tiêu Chân Nhân”, Mạnh Tuyết Lý dừng bước.

Người tu hành ngũ giác nhạy bén, y mơ hồ cảm giác được, đám kia là sáu bảy vị thiếu niên, tu vi thấp, chắc là ngoại môn đệ tử.

“Nhắc mới nhớ, các ngươi biết Tiếu sư đệ là người ở đâu không?”

“Hắn coi như là người phía nam, đi về phía nam qua dãy Vân Trung Sơn.”

“Nếu là phía nam, tại sao không đến Minh Nguyệt Hồ?”

“Vận khí của Trương sư huynh bọn họ tốt chứ sao, giành trước Minh Nguyệt Hồ mang người theo về. Cũng may thôn kia hẻo lánh, người bình thường chưa chắc tìm được, chỉ có thể nói là cơ duyên xảo hợp.”

“Thôn? Ta xem dáng vẻ cử chỉ của Tiếu sư đệ, cho rằng hắn xuất thân thế gia đại tộc, không phải à?”

“Ta hỏi Lý sư huynh mới biết, các ngươi đừng nói cho ai khác. Nghe bảo Tiếu sư đệ song thân mất sớm, hơn nữa…”

Mạnh Tuyết Lý nghe đến đây, thoáng cau mày.

Thiếu niên ở nơi hoang sơn dã lĩnh, nay trở thành thiên tài tiên môn, tựa như giữa đống đất đá xuất hiện ngọc thô chưa mài giũa, quả thật có vài phần truyền kỳ sắc thái, đáng giá bàn luận.

Mấy người nói chuyện cũng không có tâm tư ác độc gì, chỉ do hiếu kỳ thôi. Nhưng người nói vô tâm, người nghe hữu ý, Mạnh Tuyết Lý nghĩ, nếu Tiếu sư đệ biết bạn cùng trường bàn luận xuất thân của hắn sau lưng, e sẽ không dễ chịu.

Giống như y không thích nghe người khác so sánh một hậu bối với Tễ Tiêu vậy, cho dù người nói chuyện có ác ý hay không.

Các đệ tử càng trò chuyện càng vui vẻ, Mạnh Tuyết Lý thay đổi suy nghĩ: tầng lầu này không còn ai khác, ta lặng lẽ đi vòng qua, đến sát sau lưng bọn họ kêu một tiếng, nhất định bọn họ sẽ bị dọa sợ vỡ mật.

Y để sách xuống, thu liễm khí tức, rón rén đi về phía trước. Mắt thấy chỉ còn cách một kệ sách….Góc tối lóe lên bóng người, cơ hồ đối diện sát ngay gần y!

Mạnh Tuyết Lý không hề phòng bị, dưới sự hoảng sợ vội vàng thối lui hai bước, đụng vào kệ sách, giá cắm nến treo trên đỉnh đầu lay động kịch liệt, nến đang cháy rơi thẳng xuống.

Vốn y có thể dễ dàng lắc mình tránh né, theo bản năng công kích người tới. Nhưng trong khoảnh khắc, y lại thấy rõ khuôn mặt của người kia.

Ngay sau đó, Mạnh Tuyết Lý bị người ấy kéo vào lòng. Ngọn nến rơi xuống, vạch ra một vệt lửa trong bóng tối.

Người nọ một tay ôm y, một tay đỡ lấy ngọn nến, vượt qua đỉnh đầu y, vững vàng thả lại giá cắm nến.

“Không sao chứ.”

Mạnh Tuyết Lý sợ run tại chỗ, trong lòng y đột nhiên nảy sinh cảm giác quái dị, thật giống như bọn họ đã quen biết từ lâu, hoặc từ sâu xa đã có sắp xếp, bọn họ định trước sẽ quen biết nhau.

Suy nghĩ phức tạp mãnh liệt bao trùm y, vừa muốn khóc vừa muốn cười, không nói được là vui sướng hay khổ sở.

Người nọ tựa hồ bất mãn y lỗ mãng, lùi ra sau, nhưng không buông tay: “Đây là trường minh đăng dùng dầu cá giao, ngàn năm bất diệt, lửa đèn rất nóng.”

Mạnh Tuyết Lý không nghe rõ, ngẩng đầu lên lại chỉ trông thấy ánh nến trong tròng mắt hắn.

Cho đến khi cách đó không xa có ai đó gào lên: “Chớ có vô lễ, đây là Mạnh trưởng lão của Trường Xuân Phong.”

Lúc Lưu Tiểu Hòe lên lầu, bắt gặp một đám ngoại môn đệ tử lúng túng lo sợ bỏ đi. Cậu chạy đến bên cạnh, thấy Mạnh Tuyết Lý nước mắt lưng tròng, bị người ta siết cổ tay không dám phản kháng.

Bèn lấy hết dũng khí như lúc đối mặt với Tước Tiên Minh nói: “Mau buông trưởng lão ra!”

Chương 15: Danh chính ngôn thuận

Người nọ buông tay ra, lui lại một khoảng cách.

Sự rung động trong lòng nháy mắt tiêu tán mất tăm, Mạnh Tuyết Lý buồn bã mất mát, ngăn lại đạo đồng khí thế hung hăng: “Ta không sao, ngược lại là ta thất lễ. Ngươi, ngươi tên là gì? Trước đây chúng ta đã từng gặp ở đâu sao?”

“Tiếu Đình Vân. Có lẽ từng gặp ở Luận Pháp Đường.” Khuôn mặt tái nhợt của hắn nở nụ cười châm biếm, “Mạnh trưởng lão.”

Mạnh Tuyết Lý đột nhiên đỏ mặt. Thật giống như cách xưng hô thông thường này, hiện tại mang theo bỡn cợt không thể nói rõ.

– trưởng lão thân phận đặc thù đêm khuya quanh quẩn ở Tàng Thư Lâu, bị một tiểu đệ tử ngoại môn mê hoặc đến choáng váng, còn nói ra câu thoại bắt chuyện buồn nôn nhất “Chúng ta từng gặp nhau trước đây”.

Vô cớ mất thể diện.

“Thì ra là ngươi.” Mạnh Tuyết Lý thần sắc khẽ biến, thái độ lạnh nhạt: “Ngươi muốn đọc sách thì từ từ đọc, đừng đứng trong bóng tối, cẩn thận hù dọa người khác. Ngày mai mặc dù Luận Pháp Đường nghỉ dạy, đọc sách sớm không thể phế, quay về nghỉ ngơi đi, chớ trễ giờ dậy muộn.”

Tiếu Đình Vân chắp tay nhận lỗi, lễ phép nói: “Trưởng lão dạy phải.”

Có thể Mạnh Tuyết Lý cảm thấy hắn đang cười.

“Tiểu Hòe, chúng ta đi.”

Mạnh Tuyết Lý thẳng lưng ưỡn ngực đi đầu, đạo đồng theo sau lưng y, vẻ mặt phòng bị liếc nhìn Tiếu Đình Vân.

Trở lại Trường Xuân Phong, Mạnh Tuyết Lý ngồi bên ao, không yên lòng chuẩn bị thức ăn cho cá.

Gió đêm phe phẩy, gợn nước lăn tăn phản chiếu ánh sáng lên mặt y.

Y rất chắc chắn lúc đám tiểu đệ tử kia nói chuyện, y không hề hay biết xung quanh còn có người khác, cho nên mới bị Tiếu Đình Vân dọa sợ hết hồn.

Một ngoại môn đệ tử tầm mười bảy mười tám tuổi, dẫn khí nhập thể chưa lâu, tại sao lại có cách che giấu cao minh đến vậy?

Mình lần đầu tiên gặp hắn trong lòng dậy sóng, chẳng lẽ hắn đã luyện tà thuật gì đó đầu độc tâm trí? Nếu đúng vậy, tà thuật ấy thật lợi hại!

Tễ Tiêu về cõi tiên chưa lâu, Hàn Sơn liền có vị thiên tài kiếm đạo thứ hai, thật sự chỉ là trùng hợp sao?

Rất nhiều điểm khả nghi quay quanh một chỗ, Mạnh Tuyết Lý rơi vào trầm tư.

Khả năng đầu tiên, Tiếu Đình Vân là gian tế, lẻn vào Hàn Sơn Kiếm Phái không có ý tốt, có mưu đồ riêng. Khả năng thứ hai, Hàn Sơn tự mình bố trí, để thế nhân đều biết, Tễ Tiêu có người nối nghiệp, tương lai Hàn Sơn sẽ lại huy hoàng.
Khả năng cuối cùng, tối nay chỉ là bất ngờ đơn thuần, tâm thần mình hoảng hốt thôi. Tiếu Đình Vân chỉ là một thiếu niên thân thể ốm yếu, thân thế đáng thương.

Trước mắt đầu mối quá ít, khó định luận, chỉ có thể tiếp tục tiếp xúc đối phương, yên lặng theo dõi kỳ biến. Mạnh Tuyết Lý tức giận nghĩ, tệ nhất là, người nọ lại cao hơn mình một chút, đúng là chỉ dài chiều dọc không dài chiều ngang, gầy như vậy là đáng đời.

….

Tễ Tiêu vốn không định hiện thân.

Hắn thấy Mạnh Tuyết Lý vẻ mặt giảo hoạt, liền hay những đệ tử kia sẽ gặp xui xẻo. Sợ tiểu đạo lữ gây họa, đành phải xuất hiện ngăn cản.

Tễ Tiêu trở lại Hàn Sơn, là một nước cờ cầu thắng trong nguy hiểm.

Có lúc trốn đông trốn tây, hao hết tâm lực giấu diếm hành tung vẫn khó thoát khỏi thiên la địa võng; có lúc thanh thế càng lớn, khiến người khác chú ý, lại càng an toàn.

Khi pháp thân hủy hoại, địch trong tối ta ngoài sáng, nay hắn ở trong bóng tối, kẻ bố trí giết hắn, sớm muộn sẽ lộ ra dấu vết.

Có thể động tay chân ở Giới ngoại chi địa, bố trí sát cục như vậy, cần thiên thời địa lợi nhân hòa. Đỗi phương hẳn rất có kiên nhẫn, tu vi cực cao, nhìn rõ chĩnh xác thiên cơ.

Chuyện hắn đoạt xác sống lại, người biết càng ít càng tốt, cho dù cẩn thận thế nào, khó tránh khỏi sẽ để lại dấu vết. Tễ Tiêu cũng không muốn dính líu tới người khác, khiến người vô tội gặp nguy hiểm.

Hắn thấy môn phái bình yên vô sự, Mạnh Tuyết Lý vẫn ở lại Trường Xuân Phong, cuộc sống không buồn không lo, còn kết giao bạn mới, liền yên tâm.
Năm đó xây dựng Trường Xuân Phong, quả thật phí rất nhiều công sức.

Trận pháp to lớn nghịch chuyển thiên thời, bốn mùa ấm áp, do Thiên Hồ Đại Cảnh chi chủ thiết kế; duy trì trận pháp vận chuyển linh thạch, xuất từ vốn riêng của Tễ Tiêu, còn lấy đệ nhất thần binh Sơ Không Vô Nhai áp trận.

Chưởng môn Kiến Vi Chân Nhân là người đầu tiên không đồng ý: “Người ngươi mang về, rốt cuộc có lai lịch gì?”

Tễ Tiêu suy nghĩ một chút: “Một nhóc con không nhà để về, không chịu được giá rét.” Còn muốn một bếp lò nhỏ.

Những phong chủ khác đều cho rằng Tễ Tiêu bị mê hoặc.

“Ngươi nếu vì y động phàm tâm, tưởng làm lô đỉnh, lưu lại động phủ của ngươi là được. Hà tất tốn công tốn sức, gây hại đến thanh danh của ngươi.”

“Vạn cổ trường xuân trận”, nghe đã thấy mê muội hoang dâm.”

“Nếu không chịu nổi giá rét, ngươi liền xây cho y căn nhà dưới chân núi. lúc rảnh rỗi đến thăm y, có nhiều cách mà.”

Tễ Tiêu lắc đầu: “Không phải lô đỉnh, y chỉ muốn đi theo ta.” Động phủ quá nhỏ, con yêu này hoạt bát hiếu động, khẳng định không chịu được.

Năm vị phong chủ Hàn Sơn mặt lộ vẻ hoài nghi.

Tễ Tiêu không quan tâm người khác nghĩ như thế nào, cũng không mong muốn Mạnh Tuyết Lý bị hiểu lầm thành luyến sủng.

Vì vậy hắn hỏi Mạnh Tuyết Lý: “Ngươi bằng lòng ký khế ước hợp tịch với ta không?”

Mạnh Tuyết Lý chẳng hề do dự, rất thoải mái gật đầu: “Đều được, theo ngươi.”

Lúc y cầu xin Tễ Tiêu cứu mạng, nói bằng lòng ký kết khế ước linh thú, bây giờ nhặt về một mạng, sao có thể nuốt lời?

Nhưng sau đó y phát hiện, khế ước hợp tịch này quả thật vô bổ, y và Tễ Tiêu không có quan hệ chủ tớ, đối phương không thể thông qua khế ước điều khiển y. Ngược lại sau khi khí vận tương liên, giống như y chiếm được lợi từ Tễ Tiêu.

Mạnh Tuyết Lý trái lo phải nghĩ khó hiểu, đành phải đi hỏi Tễ Tiêu tại sao.

Tễ Tiêu đáp: “Danh chính ngôn thuận.”

Mạnh Tuyết Lý cái hiểu cái không gật đầu, làm người thật phức tạp. Chồn, còn kém xa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau