KHÓ KÌM LÒNG NỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khó kìm lòng nổi - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Tư Đồ Lân Thiên lần trước ở bệnh viện bị Tần Nhạc lấy tay làm một lần sau đó cả người đều không quá tốt, trước không nói tư vị kia như thế nào, mỗi đêm đều mộng xuân nháo hắn không chịu nổi, sáng hôm sau việc đầu tiên chính là giặt quần lót, hoàn hảo không bị thái hậu nhà hắn phát hiện, không thì không chừng sẽ ghét bỏ hắn luôn, lại một lần đem quần lót đã giặt treo lên giá, Tư Đồ Lân Thiên nhìn một loạt quần lót trắng kia, phảng phất như từng mặt cờ xí chào hắn, Tư Đồ Lân Thiên cảm thấy còn như vậy hắn đại khái còn chưa phá thân sẽ tinh tẫn nhân vong.

Chẳng lẽ là kìm nén quá lâu, dục cầu bất mãn?

Xem ra phải nhanh tìm đối tượng, vừa vặn nhà hắn thu xếp cho hắn đi xem mặt, vốn hắn đối với việc này còn rất mâu thuẫn, nhưng nay vì hạnh phúc nửa đời sau, sao cũng phải giải quyết cho xong!

Giờ hắn có điểm hâm mộ Mộc Cận Tinh, ít nhất gã loại người nào cũng ăn được, hoàn toàn là bụng đói ăn quàng, hắn lại không được, muốn giải quyết vấn đề nhân sinh nhưng vạn nhất không thích, hắn ngay cả tâm tình nhìn đối phương cũng không có chứ đừng nói đến cái khác. Thở dài, Tư Đồ Lân Thiên mặc quần áo xuống lầu, lúc này Trương Xảo Nhi đã thu thập xong, chờ hắn đến liền đem mảnh giấy ghi số di động của đối phương đưa cho hắn: "Không thấy người thì gọi số này, cô gái đó mẹ đã gặp, lớn lên xinh xắn, tính tình cũng tốt, con đi sẽ biết."

Tư Đồ Lân Thiên tiếp nhận: "Con ăn cơm rồi sẽ đi, nha, mẹ sao lại đánh con?"

"Ăn cái gì mà ăn, đi đến đó cùng nhau ăn đi!" Đem con trai đẩy tới cửa, tận mắt chứng kiến Tư Đồ Lân Thiên đi giầy ra ngoài mới an tâm vào phòng.

Bà không sợ Tư Đồ Lân Thiên không đi, không đi để bà biết, đánh chết nó!

Tư Đồ Lân Thiên bị đẩy ra bất đắc dĩ đòi mạng, nhìn mảnh giấy trong tay, mi nhíu lại rồi giãn ra, cuối cùng vẫn là nhận mệnh lái xe đi đến điểm hẹn, việc này nếu để cái đám đó biết, nửa đời sau không chừng sẽ bị cười nhạo chết!

Trên thực tế, Trương Xảo Nhi nói không sai, thời điểm Tư Đồ Lân Thiên nhìn thấy đối phương, cũng thấy đó là một cô gái dịu dàng, phù hợp ánh mắt thái hậu, nhưng hắn vẫn cảm thấy thiếu gì đó.

Nghe cô gái hỏi chuyện, Tư Đồ Lân Thiên nhẹ giọng ứng phó, cô gái không tồi, nhưng không phải loại hắn thích, đang định tìm cơ hội rời đi thì thấy Tần Nhạc.

Ý nghĩ đầu tiên là người này sao lại ở đây? Nhưng không đợi hắn nghĩ nhiều, Tần Nhạc đã đi tới trước mặt hắn, cười nhìn hắn một cái, quay đầu nhìn cô gái: "Vị này là ai, không định giới thiệu cho tôi sao?"

Nhìn Tần Nhạc trên mặt tươi cười rõ ràng thực bình thường, thế nhưng Tư Đồ Lân Thiên lại có cảm giác chột dạ, khuôn mặt đầy xấu hổ nhìn cô gái đang mỉm cười đối diện:"Khụ, bạn tôi...."

"Bạn gái?" Tần Nhạc bỗng nhiên cười sáng lạn: "Sao mau tìm bạn gái thế, nói cho cô ấy biết phương diện kia của anh có vấn đề chưa, lừa gạt là không tốt đâu!"

Nghe Tần Nhạc nói, Tư Đồ Lân Thiên mờ mịt khó hiểu nhìn y hỏi: "Cậu đang nói gì thế?" Nhưng cô gái đối diện lại ngồi không yên, trực tiếp đứng dậy: "Thật sự xin lỗi, tôi nghĩ chúng ta không cần thiết phải tiếp tục đâu."

Nói xong liền xoay người chạy ra ngoài, Tư Đồ Lân Thiên thấy thế, theo bản năng hô một tiếng: "Này...."

"Sao vậy, anh còn luyến tiếc?" Tần Nhạc thổn thức nhìn hắn, không tự giác nắm tay thành quyền.

"Tần Nhạc, cậu nói thế là có ý gì? Mệt tôi còn xem cậu là bạn, không ngờ cậu lại làm như vậy, tại sao, dù sao cũng phải có nguyên nhân đi?"

Tư Đồ Lân Thiên đầy mặt hoang mang, hắn thực sự không rõ Tần Nhạc đang làm cái gì, tại sao lại đối với hắn như vậy?

Nhìn vẻ mặt khó hiểu của Tư Đồ Lân Thiên, tươi cười trên mặt Tần Nhạc cứng đờ nhưng rất nhanh lại khôi phục tự nhiên nói: "Tôi chỉ nói đùa một chút, không ngờ cô ấy tưởng thật."

Kéo ghế ra ngồi xuống, Tần Nhạc nhìn Tư Đồ Lân Thiên: "Dù sao đã vậy rồi, ăn cơm đi!"

Tư Đồ Lân Thiên một lần nữa ngồi xuống: "Ra là vậy, tôi còn cho rằng....""Cho rằng cái gì?" Tần Nhạc hai mắt sáng lên, lại không nghĩ rằng trên mặt Tư Đồ Lân Thiên chợt lóe lên một tia xấu hổ: "Nghĩ các người biết nhau, cậu thích cô ấy!"

"Anh thật đúng là...." Đủ ngốc, Tần Nhạc bỗng không thấy tức giận nữa, đồ ngốc này ngay cả việc y thích hắn cũng nhìn không ra, việc xem mặt thật sự có thể thành sao?

Đi xem mắt, cuối cùng biến thành cùng Tần Nhạc "hẹn hò", Tần Nhạc nghỉ buổi chiều liền đi xem phim, buổi tối cùng đi ăn, sau đó mới tách ra.

Thời điểm đi về, Tư Đồ Lân Thiên cảm thấy cùng Tần Nhạc tiếp xúc một ngày, đối phương lại cho hắn nhiều ấn tượng hơn, nguyên lai người nọ cũng không khó tiếp xúc như trong tưởng tượng, còn có một mặt thực khả ái.

Lúc về đến nhà, Trương Xảo Nhi nhìn Tư Đồ Lân Thiên trên mặt kìm lòng không đậu hiện ra tươi cười, liền cao hứng hỏi:"Như thế nào, thành?"

"Ách.....Đối phương không gọi cho mẹ sao?" Chẳng lẽ cô gái kia không cáo trạng?

"Sao thế?" Trương Xảo Nhi đầy mặt không ổn.

Tư Đồ Lân Thiên giật giật khóe miệng, đem mọi việc nói cho mẹ mình, còn đặc biệt cường điệu: "Tần Nhạc cũng không phải cố ý."

Nhưng Trương Xảo Nhi lại nhìn Tư Đồ Lân Thiên: "Con xác định nó không phải cố ý?"

"Ân, cậu ta đã giải thích với con, hơn nữa cậu ta cũng không có lý do gì để làm vậy."

Trương Xảo Nhi nhìn khuôn mặt bình tĩnh của con trai, đem lời muốn nói nuốt xuống: "Nga, quên đi, lần sau lại nói."

Tư Đồ Lân Thiên nghe những lời này, nhất thời nhẹ nhàng thở ra, đem quyết tâm giải quyết hạnh phúc nửa đời sau buổi sáng của mình đều quên, trong lòng thầm nghĩ hôm nay cùng Tần Nhạc chơi một ngày, cảm giác cũng không tệ lắm.

Chương 7

Vài ngày sau, Tư Đồ Lân Thiên không gặp Tần Nhạc, hai người giống như khôi phục lại tình trạng trước đây, chẳng qua Tư Đồ Lân Thiên thường thường sẽ nhớ tới Tần Nhạc.

Về phần ngày đó Tần Nhạc khác thường, hắn xem như là hiểu lầm.

Ngược lại là Trương Xảo Nhi mấy ngày nay cứ luôn hỏi hắn và Tần Nhạc có gặp nhau không, bọn họ cũng không phải bạn bè thân thiết, sao có thể mỗi ngày đều gặp nhau?

Mỗi lần hắn nói Trương Xảo Nhi lại dùng ánh mắt khác thường nhìn hắn, hắn đến nay vẫn chưa hiểu được hàm nghĩa của ánh mắt đó.

Buổi tối cơm nước xong, vừa ngồi xuống nghỉ ngơi rồi xem di động thì thấy Tần Nhạc gọi đến, trái tim liền mạc danh kỳ diệu mà nhảy vài cái, giống như mấy ngày nay hắn đều đợi một cuộc điện thoại này.

Cố ra vẻ tự nhiên, Tư Đồ Lân Thiên theo bản năng đứng lên: "A lô...."

Không đợi hắn nói xong, bên trong truyền đến một tạp âm, còn có tiếng người kêu la cùng âm thanh của Tần Nhạc: "Mau báo cảnh sát, có người bị thương."

Nghe những lời này, Tư Đồ Lân Thiên bản năng hô: "Tần Nhạc, đang nghe không?"

Trong giọng nói mang theo nôn nóng chính hắn cũng không ý thức được, Tần Nhạc bên kia đột nhiên không có âm thanh, lại qua một hồi lâu, lúc Tư Đồ Lân Thiên đang vội vàng nghĩ biện pháp liên lạc với y, Tần Nhạc gọi tới.

"Tần Nhạc cậu không sao chứ?" Không đợi đối phương mở miệng, Tư Đồ Lân Thiên đã nói.

"Không có việc gì, vừa rồi khách sạn có người đánh nhau, tôi không cẩn thận làm rơi điện thoại, ngại quá, tôi không sao." Ngữ khí ôn nhu tự nhiên vốn nên khiến người an tâm, nhưng Tư Đồ Lân Thiên lại cảm thấy có chút nôn nóng.

"Khách sạn, muộn thế này sao cậu còn ở ngoài, có tiện không, tôi đi tìm cậu." Một hơi nói xong, Tư Đồ Lân Thiên có chút thấp thỏm, hắn cảm thấy chính mình có điểm không bình thường, đối phương đã nói không có việc gì, nếu là trước kia hắn sẽ nói khác, chuyện này liền qua đi, nhưng là trước mắt, hắn lại phi thường muốn chính mắt xác nhận một chút, không thì trong lòng sẽ bất an.

"Vậy anh đến đây đi." Tần Nhạc sửng sốt một chút, nói địa chỉ.

Tắt máy, Tư Đồ Lân Thiên cơ hồ là chạy ra khỏi nhà, ngay cả Trương Xảo Nhi hỏi hắn đi đâu cũng không nghe thấy.
Trên bậc thang khách sạn nhìn thấy Tần Nhạc ngồi bên cửa sổ, Tư Đồ Lân Thiên mới thấy yên lòng một chút, nhưng khi đến gần ánh mắt chạm phải vết máu trên áo sơ mi trắng, hắn kích động nắm lấy tay Tần Nhạc: "Cậu bị thương?"

Tần Nhạc nhìn tay mình bị hắn gắt gao nắm nở nụ cười, khóe mắt cong cong một bộ thực vui vẻ.

"Cậu còn cười, bị thương ở đâu, có nặng lắm không, đi bệnh viện thôi." Tư Đồ Lân Thiên nói xong liền muốn đến ôm y, Tần Nhạc rốt cục thu hồi tươi cười đẩy hắn một chút: "Tôi không bị thương, máu người khác, đã nói với anh là không có việc gì, sao còn tự mình tới đây?"

Đột nhiên bị hỏi vấn đề này, lại nhìn ánh mắt sáng trong của Tần Nhạc, tim Tư Đồ Lân Thiên nhảy bang bang, không dám nhìn ánh mắt khiến hắn muốn hôn kia: "Khụ, ở nhà nhàm chán, ra ngoài hóng gió một chút."

Biết rõ người này nói dối, Tần Nhạc cũng không chọc thủng hắn, chỉ cười: "Ra là vậy, tôi còn tưởng anh đặc biệt đến quan tâm tôi, cảm động nửa ngày, thôi, anh đi nơi khác hóng gió đi, tôi muốn về nhà, trên người bẩn chết."

Tư Đồ Lân Thiên vừa nghe y muốn đi, theo bản năng bắt cánh tay y, trùng hợp bắt lấy cánh tay bị trầy da của Tần Nhạc, nghe người nọ hít vào một hơi, Tư Đồ Lân Thiên nhíu mi buông tay ra: "Không phải nói không bị thương sao?"

Ẩn ẩn mang theo một tia trách cứ, chính hắn cũng không phát hiện ra.

Tần Nhạc thấy hắn như vậy, cười càng tươi, nói: "Chỉ là quẹt trúng da một chút, đâu thể tính là bị thương, anh không chạm vào tôi cũng không cảm thấy đau."
"Cậu là bác sĩ mà không biết vết thương nhỏ cũng có thể bị nhiễm trùng chết người sao, đặc biệt cậu còn ở bệnh viện, chỗ nhiều bệnh khuẩn như vậy vạn nhất lây nhiễm thì sao?" Không ý thức được mình sẽ nói ra những lời như vậy, Tư Đồ Lân Thiên nói xong liền ngây ngẩn cả người, xấu hổ nhìn khuôn mặt tươi cười của Tần Nhạc nói: "Khụ, tóm lại chú ý một chút vẫn tốt hơn."

"Không nghĩ anh còn biết nhiều như vậy." Tần Nhạc buồn cười nhìn hắn một cái, sau đó nhìn cánh tay bị thương, chỉ là trầy da, y thật không để trong lòng, bất quá được người quan tâm thật tốt, đặc biệt đối phương vẫn là đồ ngốc.

"Cậu cũng không phải không biết mẹ tôi, mỗi ngày lải nhải nhắc." Không hề áp lực đem mọi việc đổ lên đầu thái hậu nhà mình, Tư Đồ Lân Thiên nói: "Tôi đưa cậu về."

Tần Nhạc không cự tuyệt, cùng hắn lên xe.

Thời điểm đi ngang qua hiệu thuốc, Tư Đồ Lân Thiên cố ý chạy vào mua bình thuốc, lúc Tần Nhạc nhìn thấy, nhịn xuống không nói là trong nhà y cũng có, làm bác sĩ không thiếu nhất chính là cái đó.

Bất quá y không lên tiếng, y thực hưởng thụ giờ khắc này Tư Đồ Lân Thiên quan tâm y, y rất muốn suy đoán đối phương có thích y hay không, thế nhưng không dám, y sợ nếu thất bại sẽ rất khó qua.

Đưa người trở về, Tư Đồ Lân Thiên đưa thuốc cho y, vừa định dặn y trở về nhớ bôi thì nghe y nói: "Người tốt làm đến cùng, đi lên giúp tôi bôi thuốc đi."

Một câu, Tư Đồ Lân Thiên liền cùng y vào phòng, đóng cửa lại. Tư Đồ Lân Thiên nhìn bốn phía: "Mộc Cận Tinh không ở đây sao?"

"Anh ấy sớm đã không còn ở đây nữa." Tần Nhạc nhìn thoáng qua Tư Đồ Lân Thiên, nghĩ người này thế mà còn nhớ y cùng Mộc Cận Tinh là anh em bà con.

"Nga, giờ bôi thuốc sao?" Tư Đồ Lân Thiên nhìn Tần Nhạc, hỏi.

"Không, tôi trước tắm một chút rồi anh giúp tôi bôi."

"Được."

"Anh ngồi chờ một chút, muốn uống gì tự mình đi lấy, tủ lạnh cái gì cũng có." Nói xong Tần Nhạc vào phòng ngủ.

Chương 8

Tư Đồ Lân Thiên ngồi trên sô pha một lúc, ánh mắt đảo khắp bốn phía, trong đầu bất giác nhớ lại đoạn phim ngắn kia, Tần Nhạc đi vào đã lâu, có thể hay không lại ở bên trong......Nghĩ đến cặp đùi trắng nõn thon dài của Tần Nhạc, Tư Đồ Lân Thiên hạ thân căng thẳng, vội vàng giữ tâm tư không nghĩ xa hơn.

Lúc sau Tần Nhạc một thân hơi nước đi ra, làn da nguyên bản trắng nõn phủ một tầng hồng, con ngươi đen ẩm ướt nhìn Tư Đồ Lân Thiên, cả người lộ ra bộ dáng mềm mại.

Trong nháy mắt, tim Tư Đồ Lân Thiên nhảy đến muốn vọt ra ngoài, Tần Nhạc lại không có cảm giác bất thường: "Bảo anh tự lấy nước sao không lấy?"

Nói rồi đi vào bếp, mở cửa tủ lạnh: "Bia được không, hay là rượu vang, nước trái cây thì sao?"

Tư Đồ Lân Thiên cảm thấy tình huống hiện tại hắn hẳn nên uống chút rượu an ủi: "Bia đi."

"Được."

Đem hai lon bia đổ vào cốc trên bàn đưa cho Tư Đồ Lân Thiên, nhìn đối phương một ngụm uống xong, Tần Nhạc nhịn không được nói: "Đưa thuốc cho tôi, tôi tự mình bôi."

"Tôi giúp cậu." Tư Đồ Lân Thiên lại uống một ly, lấy gói thuốc trên bàn mở ra, kéo cánh tay Tần Nhạc qua, cẩn thận sát.

Tần Nhạc mỉm cười nhìn hắn, ôn nhu trong mắt như muốn tràn ra ngoài, Tư Đồ Lân Thiên nháy mắt ngẩng đầu lên hỏi y có đau không liền đụng vào.

Phảng phất có một thỏi nam châm, khiến hắn yên lặng ở chỗ đó.

Lúc tỉnh táo lại, hắn đã hôn lên môi Tần Nhạc, mang theo kinh ngạc cùng không thể tin được đẩy Tần Nhạc ra, bối rối nhìn đối phương:"Xin lỗi."
Vội vàng đứng dậy, không nhìn vẻ mặt Tần Nhạc ở phía sau, Tư Đồ Lân Thiên cảm thấy hắn đêm nay quả thực không bình thường, thế nhưng một khắc lúc đi giày vẫn nhịn không được nhìn qua Tần Nhạc trên sô pha đến giờ vẫn không có động tĩnh: "Xin lỗi, tôi uống hơi nhiều, muộn rồi, tôi về trước, cậu nghỉ ngơi đi."

Phịch một tiếng đóng cửa lại, thân mình căng thẳng của Tần Nhạc lập tức khuỵu xuống, khuôn mặt không khóc so với khóc còn khó coi hơn.

Nằm lên bàn rót một ngụm bia uống, giống như chỉ có như vậy trái tim mới không đau.

Biểu hiện hôm nay của Tư Đồ Lân Thiên thuyết minh hắn thích y, nhưng sự thật là y quá ngây thơ rồi.

Tư Đồ Lân Thiên không biết mình ra về như thế nào, tựa như hắn không nhớ rõ cái hôn đó là ai bắt đầu trước.

Dựa người vào cửa xe, Tư Đồ Lân Thiên theo bản năng sờ lên miệng mình, địa phương kia giống như còn mang theo hương vị của Tần Nhạc, mềm mại xúc cảm, khiến đáy lòng hắn mê muội.

Hắn cảm thấy hiện tại mình không bình thường, thực không bình thường, trong lòng bối rối đều hiện lên ánh mắt. Hắn không dám về nhà, chỉ có thể lái xe đến hội quán, không ngoài ý muốn gặp được Mộc Cận Tinh. Nhìn thấy hắn, trong mắt đối phương hiện lên vẻ kinh ngạc: "Lúc này rồi cậu còn chạy tới đây làm gì?" "Đừng đụng tớ, để tớ yên lặng một mình." Tư Đồ Lân Thiên phất phất tay, ôm gối vùi vào giường nhỏ bên cạnh, Mộc Cận Tinh vừa đến nhìn gia hỏa này liền co đầu rút cổ vào chăn, có chút không biết nói gì. Giờ phút này hắn cũng không có tâm trạng đi quản chuyện của người khác, liền im lặng ngồi một chỗ hút thuốc, nghĩ chuyện của mình.

Tư Đồ Lân Thiên nằm ở đó vẫn mở mắt, trong đầu đều là hình dáng của Tần Nhạc, muốn xua cũng không xua được.

Một đêm không ngủ, sáng hôm sau Tư Đồ Lân Thiên đứng lên về nhà, nhìn Mộc Cận Tinh nằm đó cũng một đêm không ngủ, hai người lần đầu tiên ăn ý không hỏi gì, cùng nhau đi ăn sáng. Mộc Cận Tinh lại có ý gọi Tần Nhạc ra, Tư Đồ Lân Thiên ngồi chỗ đó mâu thuẫn lại chờ mong, đến lúc người kia xuất hiện Tư Đồ Lân Thiên mới phát giác trái tim mình tê mỏi như muốn hỏng mất, ánh mắt dừng trên người Tần Nhạc không cách nào dời đi, mà Tần Nhạc lại làm như không thấy hắn, ngồi cạnh Mộc Cận Tinh.

Tư Đồ Lân Thiên bị làm lơ trong nháy mắt có chút khổ sở cùng phẫn nộ, nhưng cuối cùng vẫn không dám phát tác, thành thành thật thật ăn bữa sáng, trong lúc đó Mộc Cận Tinh nhận được điện thoại liền vội vàng chạy mất.

Lưu lại hai người tương đối xấu hổ, hoặc là nói chỉ Tư Đồ Lân Thiên cảm thấy xấu hổ, cơm nước xong, Tư Đồ Lân Thiên đứng dậy nói: "Tôi, tôi đưa cậu đi."

"Không cần." Tần Nhạc lãnh đạm nói xong liền đi ra ngoài, nơi nào còn nửa điểm ôn nhu của đêm trước. Tư Đồ Lân Thiên hoảng hốt đuổi theo: "Tần Nhạc."

Thấy Tần Nhạc dừng lại: "Cậu giận tôi sao, thực xin lỗi, tôi ngày hôm qua uống hơi nhiều, tôi....Cậu đừng hiểu lầm....."

Nhìn Tư Đồ Lân Thiên ra sức giải thích, Tần Nhạc bỗng nhiên nở nụ cười, nhưng ngữ khí lại lộ vẻ xa cách: "Tôi không giận, cũng không hiểu lầm, anh không cần như thế, chỉ một nụ hôn mà thôi, không có việc gì thì tôi đi trước."

Không hề nhiều lời, Tần Nhạc vòng qua hắn nhanh chóng rời đi.

Mà Tư Đồ Lân Thiên đứng nơi đó nhìn bóng dáng Tần Nhạc, hoảng hốt muốn điên, hắn biết Tần Nhạc không nói thật, y rõ ràng thực để ý, nhưng vì sao lại nói không giận, còn nói chỉ là hôn mà thôi, kia nhưng là hắn....

Chương 9

Được rồi, hắn cảm thấy hắn từng này tuổi rồi mà còn để ý nụ hôn đầu tiên thì có chút khác người, thế nhưng Tần Nhạc nói chỉ là hôn mà thôi khiến hắn có chút không tiếp thu được.

Đứng ở nơi đó nhớ lại bộ dáng Tần Nhạc lúc rời đi, tâm loạn thành một đoàn, Tư Đồ Lân Thiên che ngực cảm thấy mình đại khái bị bệnh rồi, không thì tại sao trái tim lại suốt ngày đập loạn? Nghĩ đến đây, Tư Đồ Lân Thiên lái xe đến phòng khám tư nhân của Bạch Tử Huyễn.

Thấy hắn đến, Bạch Tử Huyễn có chút kinh ngạc: "Sao cậu đến đây?"

"Tớ đến xem bệnh, cậu xem cho tớ, tim tớ hình như xảy ra vấn đề, cứ hay đập mạnh." Tư Đồ Lân Thiên che ngực một bộ sắp chết, Bạch Tử Huyễn quét mắt nhìn hắn: "Hoảng hốt?" Cầm ống nghe bệnh muốn nghe cho hắn, lúc này từ bên trong chạy ra một đứa trẻ ba tuổi, miệng hô: "Cha, cha, ba ba cho con hai khối đường, cho cha một khối."

Nhìn nhóc đem đường trong tay để lên bàn, Bạch Tử Huyễn sủng nịch sờ sờ cái đầu nhỏ: "Cảm ơn bảo bối, gọi chú đi."

"Chào chú, con là Bạch Thành Thư, chú có thể gọi con là Tiểu Thư."

Tư Đồ Lân Thiên nhìn ngũ quan thằng nhóc có tám phần giống Bạch Tử Huyễn, cả người không khỏe: "Mẹ nó, Bạch Tử Huyễn cậu thật không có nghĩa khí, con đã lớn thế này mà cậu cũng không nói cho bọn tớ biết, cậu có ý gì a, cậu không phải đang đi tìm người sao, sao cả con cũng có luôn rồi?"

"Là con của tớ, Tiểu Thư, vào trong với ba ba đi, cha với chú nói chuyện."

"Vâng ạ, hẹn gặp lại chú."

Nhìn thằng nhóc chạy đi, Tư Đồ Lân Thiên quay đầu nhìn Bạch Tử Huyễn, chờ hắn có thể cho mình một đáp án.

"Mẹ của nó là người mà tớ muốn tìm, thời điểm tìm được phát hiện còn có kinh hỷ này, sao nào, hâm mộ tớ không?"
Nhìn bộ dạng khoe khoang của Bạch Tử Huyễn, Tư Đồ Lân Thiên khó chịu bĩu môi: "Nhanh nói đi, việc là thế nào?"

Bạch Tử Huyễn khom lưng nói với hắn:"Không có gì, thực bình thường, nói với tớ cậu khó chịu thế nào, lúc nào thì bị vậy?"

"Thì tim đập nhanh, đôi khi còn đau, cái cảm giác nói không nên lời, về phần thời gian?" Hắn có thể nói từ khi cùng Tần Nhạc trong phòng khám, hắn liền bắt đầu trở nên bất thường không? Nhưng lời này bảo hắn nói sao?

Thấy hắn do dự, Bạch Tử Huyễn nở nụ cười, Tư Đồ Lân Thiên có thể xem là người đơn thuần nhất trong mấy người bọn họ.

"Nói không tốt lắm, cậu không xem ra sao?"

Bạch Tử Huyễn nhướn mi: "Gần đây cậu gặp những người nào?"

"Tớ có thể gặp ai được nữa, cậu cũng không phải không biết, ba tớ, mẹ tớ, cậu, lão Mộc, còn có Tần Nhạc." Thời điểm nói xong tên cuối cùng, Tư Đồ Lân Thiên có chút chột dạ, Bạch Tử Huyễn lập tức nở nụ cười: "Cậu có phải hay không là, vừa gặp Tần Nhạc liền phát bệnh?"

"Sao cậu biết?"

"Cậu còn có thể ngốc hơn được không?" Bạch Tử Huyễn câm nín nhìn hắn nửa ngày: "Tớ tuy không biết giữa các cậu phát sinh cái gì, nhưng chỉ sợ y đối với cậu mà nói rất đặc biệt, người bình thường lúc thầm mến sẽ có bệnh này, cậu nghĩ một chút xem có phải hay không thích người ta rồi?"

Một từ thích khiến cho Tư Đồ Lân Thiên suy nghĩ đang bế tắc đột nhiên thông suốt, nhìn Bạch Tử Huyễn trên mặt tươi cười, Tư Đồ Lân Thiên gật đầu: "Tớ biết rồi, quà gặp mặt con trai cậu lần sau tớ đưa đến."

Bạch Tử Huyễn đứng dậy nhìn Tư Đồ Lân Thiên đang muốn rời đi:"Lân Thiên, mùa xuân đến muộn, đừng buông tay."

Tư Đồ Lân Thiên quay đầu cười với hắn một thoáng, đó là một nụ cười bình tĩnh mà tự tin.

Hắn cũng không ngốc, trước khi Bạch Tử Huyễn nói ra những lời này hắn đã mơ hồ ý thức được tình cảm của mình đối với Tần Nhạc có chút phức tạp, sở dĩ chưa xác định là vì hắn chưa từng có cảm xúc như vậy với bất cứ ai, nhất thời hoảng hốt không xác định được.

Thẳng đến khi Bạch Tử Huyễn cho hắn đáp án.

Nếu thích Tần Nhạc, vậy không có gì phải dấu giếm, về phần cảm tình của Tần Nhạc đối với hắn, chỉ sợ cũng không phải đơn giản, không thì sao lại gửi video ám muội cho hắn, còn ở phòng khám tự tay giúp hắn một lần, nếu là bạn bình thường thì sẽ không làm vậy đi.

Nhếch môi cười, Tư Đồ Lân Thiên lái xe đến bệnh viện Tần Nhạc làm, hắn muốn nói rõ ràng, tựa như Bạch Tử Huyễn nói, mùa xuân đến muộn dù giá nào cũng phải bắt lấy, huống chi con trai Bạch Tử Huyễn cũng đã ba tuổi, hắn dù thế nào cũng không thể chậm hơn Mộc Cận Tinh mới được.

Chương 10

Tần Nhạc tan tầm đi ra liền nhìn thấy Tư Đồ Lân Thiên chờ ở bên ngoài, nói thật ra y hiện tại phi thường không muốn thấy người này, nhất là khi bản thân chưa chuẩn bị tốt bước kế tiếp.

Nhưng Tư Đồ Lân Thiên lại hoàn toàn không định cho y cơ hội trốn tránh, vừa thấy y liền chạy đến, cùng khí thế lúc trước có chút bất đồng, ánh mắt kiên định nhìn Tần Nhạc: "Tần Nhạc, chúng ta nói chuyện một chút."

Đột nhiên đối mặt với Tư Đồ Lân Thiên như vậy, Tần Nhạc sửng sốt một chút, nhíu mi: "Tôi buổi tối còn có việc, hôm sau đi."

"Không được, em không có thời gian, tôi liền nói ở đây." Tư Đồ Lân Thiên một chút cũng không cho Tần Nhạc cơ hội bỏ đi, nhìn Tần Nhạc trên mặt không kiên nhẫn hắn cũng không gấp.

Tần Nhạc không nghĩ tới Tư Đồ Lân Thiên sẽ đột nhiên đùa giỡn vô lại như thế, không đợi y mở miệng, đối phương đã nhìn y hỏi: "Tần Nhạc, em có thích tôi không?"

Trong nháy mắt tâm Tần Nhạc nhảy lộp bộp một cái, có chút hoảng hốt nhìn Tư Đồ Lân Thiên, ngắn ngủi vài giây trong lòng y đã nhảy ra hàng loạt câu hỏi: bị nhìn ra rồi? thử mình sao? sao lại hỏi vậy? hắn có ý gì....

Nhưng rất nhanh Tần Nhạc bình tĩnh trở lại: "Phải, em thích anh, vậy thì sao?"

Nhìn qua giống như rất bình tĩnh, thực ra trong lòng lại cực hoảng, thậm chí muốn dời ánh mắt đang đối diện cùng Tư Đồ Lân Thiên.

"Ân, vậy là tốt rồi." Tư Đồ Lân Thiên nhẹ nhàng thở ra, sau đó nở nụ cười: "Cho nên gửi ảnh và video cho anh là cố ý, không phải gửi nhầm?"

Đột nhiên nghe Tư Đồ Lân Thiên nói đến việc này, Tần Nhạc hai má ửng hồng, không hề nhìn hắn: "Phải, em muốn câu dẫn anh."
Tư Đồ Lân Thiên cười càng vui vẻ, tiến lên một bước dán vào tai Tần Nhạc nói: "Ở phòng khám cũng là cố ý giúp anh lộng đi?"

Tần Nhạc quay đầu nhìn hắn, con ngươi đen lóe lên một tia ủy khuất: "Đúng, em thích đến hận không thể câu dẫn anh đi, anh hiện tại đã biết, anh thì sao, cố ý đến cười nhạo em sao?"

Nhìn hốc mắt đỏ hồng của Tần Nhạc, Tư Đồ Lân Thiên đau lòng không chịu được, hắn rõ ràng là chạy tới tỏ tình, sao lại đem người chọc khóc rồi.

Thân thủ muốn đi ôm Tần Nhạc lại bị y đẩy ra: "Tần Nhạc, sao có thể chứ, anh thừa nhận mình có điểm trì độn, thế nhưng anh đã suy nghĩ rất cẩn thận rồi mới đến, anh thích em, thật sự thích em, biết em câu dẫn anh, anh rất vui, ngày hôm qua cũng là kìm lòng không được hôn em."

Tần Nhạc nhìn bộ dạng nghiêm túc của Tư Đồ Lân Thiên, trái tim muốn nhảy khỏi lồng ngực, nhưng y không dám có bất cứ động tác nào, rất sợ tất cả chỉ là ảo tưởng của bản thân.

Nhìn Tần Nhạc vì hắn tỏ tình mà sững sờ đứng đó, biểu tình một bộ mê man, Tư Đồ Lân Thiên rốt cuộc nhịn không được lôi kéo người chạy đến cạnh xe, đem nhét vào trong xe đóng cửa lại liền đem người ôm lấy: "Tần Nhạc, anh thích em, giống như em thích anh, tuy rằng anh chậm hiểu, nhưng anh là nghiêm túc, cho anh cơ hội được không?" Tần Nhạc bị ôm lấy trong mắt lóe lên rung động, qua thật lâu mới thò tay ra ôm lấy nam nhân: "Ân."

Nghe Tần Nhạc đáp ứng, Tư Đồ Lân Thiên hưng phấn trực tiếp quay qua bẹp một cái hôn lên mặt y: "Anh sẽ đối với em thật tốt thật tốt."

Tần Nhạc nhìn hắn, ánh mắt có chút phức tạp, trên thực tế y đối với hết thảy việc bất thình lình xảy ra này cảm thấy có chút không chân thật, y không thể tin được Tư Đồ Lân Thiên thật thích y, nhưng lại không nghĩ buông tha cơ hội khó có được này, y bắt lấy tay Tư Đồ Lân Thiên: "Anh không cần đối tốt với em, anh chỉ cần không rời bỏ em là đủ rồi, trừ việc đó ra anh muốn cái gì em đều có thể cho anh."

Tư Đồ Lân Thiên không nghĩ tới Tần Nhạc sẽ như thế, trái tim hắn có chút đau, hắn không biết người này thích gì ở hắn, lại thích bao lâu, chỉ là đau lòng người trước mắt này.

Hắn không lại nói yêu, hắn nhìn ra Tần Nhạc cũng không tin lời hắn nói, vậy chỉ có thể dùng thực tế nói cho y, hắn là nghiêm túc.

Nghiêm túc muốn cùng y một chỗ....

Ăn xong cơm tối, Tư Đồ Lân Thiên đưa người về nhà, lúc Tần Nhạc hỏi hắn có muốn lên không, Tư Đồ Lân Thiên không cự tuyệt. Trong nháy mắt đóng cửa lại, Tần Nhạc còn chưa kịp bật đèn thì bị hắn ôm lấy.

Vừa chạm vào nhau hai người liền kích động. Tư Đồ Lân Thiên hung ác cắn môi Tần Nhạc mà Tần Nhạc cũng nhiệt tình đáp lại hắn, qua thật lâu hai người mới hổn hển buông nhau ra, Tư Đồ Lân Thiên nhìn đôi mắt trong bóng đêm cũng lấp lánh của Tần Nhạc: "Phải làm sao đây?"

"Đi lên giường!"Tần Nhạc không do dự trực tiếp nói ra đáp án.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau