KHÓ KÌM LÒNG NỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khó kìm lòng nổi - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

đầu v* mẫn cảm bị nam nhân cắn có chút đau nhưng mặt khác đầu v* kia chưa được quan tâm lại hư không khó chịu cứng lên, y không thỏa mãn dùng đùi cọ nam nhân: "Đừng....Đừng chỉ liếm bên này...Bên kia cũng muốn...Sờ sờ....Phía dưới....Ân..."

Tư Đồ Lân Thiên nghe lời hàm trụ đầu v* bên kia, ngón tay thon dài hướng nơi riêng tư của Tần Nhạc, lấy nút lọ bên trong ra đem ngón tay cắm vào.

Đi vào cảm giác được bên trong dính ướt liền biết yêu tinh này cư nhiên ngậm tinh dịch của mình mãi đến giờ.

Trong lòng vừa thỏa mãn lại vừa đau lòng, vươn đầu lưỡi, ở trên người Tần Nhạc liếm canh một đường xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở vùng bụng.

Nhìn nam căn hồng phấn đang dâng trào, Tư Đồ Lân Thiên ngẩng đầu nhìn người đang không ngừng thở dốc: "Muốn anh liếm nơi này sao?"

Nghe hắn nói, Tần Nhạc hô hấp càng thêm dồn dập: "A...Muốn...Ân...Ngón tay....Đụng đến...."

hoa huy*t bị ngón tay trừu sáp an ủi run rẩy chảy nước. Trong nháy mắt bị nam nhân ngậm tính khí, Tần Nhạc nhịn không được khóc, hai tay không tự giác ôm lấy đầu hắn, không biết là đẩy ra hay là đón ý nói hùa: "Ân..."

Trong lỗ mũi phát ra âm thanh hừ hừ mang theo hàm ý yếu ớt bất lực, Tư Đồ Lân Thiên nuốt tính khí vào miệng, cảm nhận được đối phương động tình thì cố ý hấp mạnh một cái. Chỉ nghe Tần Nhạc kêu lên một tiếng, bắn ra.

Ngậm dị vật trong miệng nhìn Tần Nhạc vì xuất tinh mà thất thần, hắn lại gần hôn đôi môi đỏ mọng khẽ mở kia, đem gì đó đổ vào miệng y.

"Ngô..." Tần Nhạc nhíu mi muốn đẩy hắn ra lại bị ép nuốt thứ của mình xuống.

Oán trách nhìn nam nhân, chỉ thấy Tư Đồ Lân Thiên mỉm cười sờ thân thể y: "Không nếm thử sao biết hương vị nó thế nào?" Tần Nhạc mị nhãn như tơ nhìn hắn: "Em chỉ thích nếm của anh!"

Một câu khiến Tư Đồ Lân Thiên đang cương cứng suýt nữa bắn ra. Mắt hắn tối lại, rút ngón tay chôn trong huyệt ra, nhìn chất lỏng giữa khe hở, Tư Đồ Lân Thiên cầm thứ dâng trào của mình đối mật huyệt đỏ sẫm cắm vào.

Tiến quân thần tốc như thế khiến Tần Nhạc âm thầm hít một hơi ngưỡng đầu. Tư Đồ Lân Thiên lại không bận tâm y thích ứng hay chưa mà bắt đầu dốc sức làm, đem người ôm đứng lên, từng bước một đi lên lầu.

Tần Nhạc không chịu nổi muốn né khỏi người nam nhân, bởi vì cứ mỗi bước đi của hắn, vật cực đại sẽ hướng về phía trước tiến công hoa tâm yếu ớt của y, không đến một hồi liền đem y lên cao trào, một đường tí tách phun nước.

Nhưng mật huyệt vừa cao trào rất nhanh lại run rẩy đứng lên, Tần Nhạc muốn thét lên kêu nam nhân dừng lại nhưng lời ra khỏi miệng lại chỉ có rên rỉ. Thật vất vả đến phòng, chỉ một đoạn ngắn đã khiến Tần Nhạc cao trào ba lượt.
Tư Đồ Lân Thiên giống như muốn trừng phạt y vì lòng tham không đáy câu dẫn hắn, đem cánh tay còn quấn caravat treo lên. Cứ như vậy, vì giảm bớt gánh nặng của cánh tay, Tần Nhạc không thể không nhón chân lên, nhưng theo mỗi lần tiến công của nam nhân, y nào còn khí lực nữa, qua một hồi liền đứng không vững.

Trọng điểm toàn thân đều rơi xuống cự vật của nam nhân, Tần Nhạc chịu không nổi bắt đầu lắc đầu, muốn nam nhân dừng lại. hoa huy*t bị sử dụng quá độ không biết đã cao trào bao nhiêu lần, vừa nóng vừa đau gắt gao bao lấy cự vật của hắn.

"Em thật sự là yêu tinh, càng thao càng chặt. Em không phải muốn sinh con cho anh sao? Hôm nay anh sẽ thao em đến khi mang thai được không? Hãy nhận lấy."

Tư Đồ Lân Thiên thở hổn hển, hung hăng đâm mạnh vài chục cái, cuối cùng miệng quy đầu mở ra, đem tinh hoa tràn ngập bắn vào.

"A..." Tần Nhạc kêu nhỏ một tiếng run rẩy lại một lần nữa đạt tới cao trào.

Chậm rãi đem vật vừa bắn tinh rút ra, nhìn bạch trọc bị chảy ra, Tư Đồ Lân Thiên mở caravat trên tay Tần Nhạc, nhét vào trong hoa huy*t.

"Ân..." Đã không còn bao nhiêu khí lực, Tần Nhạc nhẹ tránh một chút liền nghe Tư Đồ Lân Thiên nói: "Hảo hảo mang theo, chảy ra sẽ không bắn cho em nữa."

"Ngô....Không cần..."

"Vậy em kẹp cho chặt." Nói rồi nâng tay vỗ viên kiều mông: "Quay qua đi, anh muốn thao mặt sau."

Tần Nhạc hừ một tiếng phối hợp lật ngược qua, chủ động đem cánh mông mượt mà nâng lên, lộ ra huyệt khẩu đang đóng mở hộc nước.

Chương 27

Nháy mắt thân hình nóng bỏng của nam nhân đi lên, Tần Nhạc nhịn không được hừ một tiếng, thẳng đến huyệt động cơ khát mặt sau bị vật cứng của nam nhân nhồi đầy. Tần Nhạc khó nhịn lắc mông, yên lặng cọ xát nam nhân, hơi hơi nghiêng đầu bất mãn nhìn đối phương, hoa huy*t phía trước đã bị thao đến không ra một chút thủy, huyệt khẩu mặt sau lại kêu gào ham muốn.

Dâm lãng cầu hoan như thế khiến ý thương hại vừa nổi lên trong lòng nam nhân nháy mắt không còn sót lại gì.

Đem Tần Nhạc đặt dưới thân, không chút ôn nhu xỏ xuyên qua cái huyệt khẩu căng chặt lại nóng cháy kia, cảm thụ được trong đó ướt át, Tư Đồ Lân Thiên hưởng thụ đồng thời cũng không khỏi cảm thán, rõ ràng nhìn bề ngoài là bác sĩ sạch sẽ cấm dục, trên giường cư nhiên dâm lãng như thế.

Trong không khí phiêu đãng mùi xạ hương nồng đậm, bên tai vang lên tiếng òm ọp, Tần Nhạc kêu đến cổ họng đều khàn lại như trước không dừng lại. Tính khí phía trước không bắn được gì ma sát với ga giường có chút đau, hoa huy*t ngậm caravat của nam nhân gắt gao mấp máy, run rẩy tựa như lại muốn cao trào.

"A...Từ bỏ...Chịu không nổi...Muốn hỏng...Tha em....Ân...Cáp..."

Rốt cuộc nhịn không được phát ra âm thanh cầu xin, Tư Đồ Lân Thiên lại đột nhiên quay y qua để y nằm ngửa trên người mình, mở chân y ra, đem nơi riêng tư bại lộ, caravat chôn ở trong hoa huy*t lộ ra ngoài một nửa, mặt trên đều là tinh dịch cùng dâm dịch.

Tần Nhạc vô thố hai mắt sương mù, toàn thân trên dưới đều là nhan sắc tình dục, môi không biết là bị chính mình cắn sưng lên hay là bị nam nhân hôn sưng, khép mở phát ra tiếng rên rỉ khàn khàn.

Cảm nhận được nam nhân căng thẳng, Tần Nhạc hai mắt vô thần đột nhiên xuất hiện thần sắc nôn nóng, giãy dụa nói: "Đừng...Đừng bắn ở bên trong...Bắn phía trước...Ô ô...Muốn có bảo bảo..."

Tư Đồ Lân Thiên nghe âm thanh thỉnh cầu khàn khàn của y, cả trái tim đều mềm xuống, dán lên tai y hôn một cái: "Được."

Đợi cao trào qua đi, Tư Đồ Lân Thiên thỏa mãn ôm người trong lòng, hôn cổ đối phương, nhìn bộ dạng mê man của Tần Nhạc cười: "Ngủ ngon bảo bối!"

Trong mộng, Tần Nhạc đi đến một vườn củ cải, thật nhiều thật nhiều củ cải, trắng trắng tròn tròn, lá xanh phấp phới đón gió. Không biết vì sao, y cảm giác rất thích những bông củ cải này...

Nhân sinh hạnh phúc nhất có lẽ là mỗi sáng nhìn thấy ái nhân trong lòng tỉnh lại, nhìn người bên cạnh ngủ say, hẳn là thời điểm đẹp nhất buổi sáng đi. Cúi đầu nhìn dung nhan Tư Đồ Lân Thiên khi ngủ, Tần Nhạc không nhịn được nghĩ, cũng chính là nam nhân này, nếu đổi thành người khác thì cả đời này cũng không thể khiến y chùn bước, nhưng bởi vì là người này cho nên y mới sao cũng không thấy đủ.

Thân thủ sờ bụng mình, cũng không biết thuốc kia có tác dụng hay không.

"Em lại nghĩ gì, biểu tình dâm đãng đầy mặt!" Tư Đồ Lân Thiên xoay người dễ dàng đem người áp xuống dưới thân. Trên người này đều là mùi vị của hắn, thật thơm!

"Anh nói em có thể nghĩ cái gì a?" Lúc nói xong lời này Tần Nhạc cũng đã mở chân quấn lên thắt lưng của hắn, hai tay trụ cổ hắn: "Muốn tới một phát sao?"

Mời gọi như thế lại là thời điểm sáng sớm dễ động tình nhất, Tư Đồ Lân Thiên há có thể bỏ qua, hơi hơi điều chỉnh tư thế liền đem chính mình thẳng tắp cắm vào.

"Cáp...Thật lớn...Đem tinh dịch bên trong đều đẩy ra rồi...Lát nữa anh phải bắn cho em nhiều một chút mới được...."
"Yêu tinh, sáng sớm liền phát tao, ngày hôm qua chưa no phải không?"

"Đối với anh sao cũng không đủ...A...Thật sâu...Đỉnh đến...Ân...Thoải mái..."

Tư Đồ Lân Thiên ôm lấy Tần Nhạc đi mở cửa phòng tắm đem người đặt xuống, một bên mở vòi nước một bên nhẹ nhàng trừu động. Cánh mông mượt mà ghé vào sỉ mao của hắn, đem nhục huyệt non mềm ma sát đến đỏ bừng một mảnh.

Nhìn Tần Nhạc dán vào tường, vòng eo mảnh khảnh hãm thành độ cong đẹp mắt càng làm viên kiều mông no đủ hơn, không biết tại sao, Tư Đồ Lân Thiên lại nghĩ có lẽ có rất nhiều người mơ ước nơi này, có chút khó chịu, thân mình áp sát người dưới thân: "Lúc trước có người theo đuổi em không? Anh nói nam nhân."

Không nghĩ tới nam nhân đột nhiên hỏi cái này, hai má Tần Nhạc vì tình dục mà đỏ ửng nghiêng đầu nhìn hắn, con người đen mang theo sương mù: "Anh ghen à?"

"Ân, vừa nghĩ tới nam nhân khác cũng có dục vọng giống như của anh với em, nơi này liền khó chịu." Hắn lấy tay Tần Nhạc sờ lên nơi trái tim của mình, nhìn Tần Nhạc nghiêm túc nói.

Tần Nhạc nhịn không được bật cười, thân thủ ở trên ngực Tư Đồ Lân Thiên bắt một phen: "Vậy thì sao...Dù sao thân thể của em chỉ có anh bính...Huyệt của em chỉ có anh thao...Mà em cũng chỉ phát tao với mình anh...A...Này còn chưa đủ....Ngô..."

"Không đủ, em là của anh, người khác đừng hòng mơ tưởng!" Tư Đồ Lân Thiên vừa dứt lời liền nghiêng đầu hôn cổ Tần Nhạc, tạo ra hàng loạt dâu tây tiên diễm.

"Này, anh như thế sao em đi làm được?"

"Anh thích!"

Thành công đánh dấu trên thân thể người nào đó, Tư Đồ Lân Thiên vui tươi hớn hở đem người từ trong ra ngoài ăn một lần sau đó tắm rửa ôm ra ngoài.

Chương 28

Hôn ngân trên cổ áo sơ mi căn bản không thể che, thế nhưng trời mùa hè thế này Tần Nhạc cũng không thể đeo khăn quàng cổ đi làm. Y cũng không để ý nhưng chung quy đối với đồng nghiệp vẫn có điều cố kỵ.

Tần Nhạc đành dán băng cá nhân lên, dù sao cái này cũng không phải thứ dễ khiến người khác chú ý.

Đến bệnh viện không ngờ lại gặp Trương Hạo ở hành lang. Y trước kia đối với thực tập sinh vừa tốt nghiệp này coi như có chút hảo cảm, nhưng từ lần trước gã nói những lời đó khiến trong lòng y đối với gã có chút bài xích.

Dù vậy y cũng không thể biểu hiện quá rõ rệt.

Thời điểm nhìn thoáng qua y nhẹ gật đầu coi như chào hỏi liền định rời đi, không nghĩ Trương Hạo gọi y lại: "Bác sĩ Tần, đề nghị lần trước của tôi anh đã suy xét chưa?"

"Cái gì?"Tần Nhạc theo bản năng nhíu mi.

"Tôi cảm thấy nam nhân kia không hợp với anh, các anh nên chia tay. Anh không nghĩ lại sao?" Trương Hạo nhìn Tần Nhạc, ánh mắt đảo qua cổ y vì ma sát mà cổ áo trễ xuống làm lộ ra hôn ngân khiến người khác chú ý.

"Chuyện của tôi không cần cậu quan tâm. Quản tốt chuyện của cậu đi." Tần Nhạc không muốn dây dưa vô nghĩa với người này. Nhẫn nại của y cũng có hạn.

"Bác sĩ Tần, anh nhất định sẽ hối hận." Trương Hạo nhìn Tần Nhạc đã tiến vào thang máy thản nhiên nói.

Tần Nhạc cảm thấy tâm tình tốt đẹp hôm nay của mình đều bị gã ảnh hưởng.

Cầm lấy bệnh án nhìn một lát, y quay người ra ngoài đi kiểm tra phòng bệnh.

Tư Đồ Lân Thiên nhận được điện thoại của Trần Tử Tuyên cũng không ngoài ý muốn, chung quy mấy ngày trước hắn vừa an bài chỗ ở giúp cô. Tưởng là cô muốn cảm ơn mình, không ngờ lại có chuyện cần giúp.

"Khám thai?" Tư Đồ Lân Thiên thật sự không nghĩ tới Trần Tử Tuyên lại muốn hắn cùng cô đi khám thai, nói gì mà có nam nhân thì bác sĩ sẽ không hỏi vấn đề kỳ quái. Nhưng tại sao lại là hắn?

Hơn nữa loại việc này mà hắn đi cùng cũng rất lạ đi: "Chồng cậu đâu, việc này anh ta nên đi cùng cậu chứ?" "Anh ấy xuất ngoại rồi. Em cũng không có biện pháp. Lân Thiên, anh giúp em một lần đi, em cam đoan chỉ một lần này thôi."

Tư Đồ Lân Thiên nhíu mi: "Tử Tuyên, tôi có thể giúp cậu. Nhưng việc này tôi đi không thích hợp. Nếu cậu không yên lòng, tôi có thể tìm người cùng đi với cậu."

Bên kia cũng nghe ra Tư Đồ Lân Thiên kiên quyết, dừng một lúc mới nói: "Vậy được rồi, anh tìm cho em một người đi."

Buông điện thoại, Tư Đồ Lân Thiên cảm thấy chuyện của Trần Tử Tuyên không đơn giản như hắn nghĩ. Hắn gọi trợ lý tới, bảo gã đi tìm hiểu chuyện của Trần Tử Tuyên mấy năm gần đây. Tốt nhất là không có việc gì, nếu có hắn cũng không muốn vì lòng tốt mà rước lấy phiền toái.

Nghĩ đến chỗ ở cùng Tần Nhạc đã trang hoàng không sai biệt lắm, chờ có thời gian đem Tần Nhạc đi xem, Tư Đồ Lân Thiên trong lòng liền dị thường ấm áp.

Lúc nghỉ trưa, Tư Đồ Lân Thiên đi đến cửa hàng trang sức, đặt cho Tần Nhạc và chính mình một đôi nhẫn. Nếu mình có thể cầu hôn trong ngôi nhà dành cho cả hai kia, Tần Nhạc nhất định sẽ rất vui.

Nghĩ đến đối phương, Tư Đồ Lân Thiên nhịn không được khóe môi giương lên.

Lúc về nhà, nhớ y lần trước nói muốn ăn tôm hùm, Tư Đồ Lân Thiên cố ý lái xe đến cửa hàng mua về một ít. Mở cửa ra, Tần Nhạc đã ở nhà, nghe được âm thanh liền đi ra: "Anh về rồi. Em đã nấu xong cơm, đi rửa tay đi."

Tư Đồ Lân Thiên giơ túi tôm hùm trong tay lên lung lay một chút, chỉ thấy mắt Tần Nhạc sáng lên: "A, Em yêu anh quá cơ. Cảm ơn anh!"

"Ăn với cơm, không được chỉ ăn cái này. Anh đi rửa tay."

"Biết. Mua cho em rồi còn nhiều chuyện như vậy." Ngoài miệng oán giận, tươi cười trên mặt lại chưa từng ngừng.

Tư Đồ Lân Thiên rửa tay xong trở lại nhìn Tần Nhạc: "Thứ bảy cùng anh đến một nơi."

"Đi đâu?"

"Đến lúc đó em sẽ biết."

"Thần bí như vậy, anh sẽ không là muốn cầu hôn em đi?"

"...Chúng ta như vậy còn cần sao?"

"Em thì sao cũng được. Nếu anh không để ý chuyện con của anh là ngoài giá thú thì tùy anh." Tần Nhạc liếm ngón tay không quan trọng nói.

Tư Đồ Lân Thiên quả thực muốn bị y chọc tức đến nở nụ cười. Hắn đời này chưa từng nghĩ qua trừ y ra sẽ tìm người khác. Sao con của hắn có thể ngoài giá thú được!

Bất quá nghĩ đến kế hoạch thứ bảy, hắn cũng không nói thêm nữa, nhìn Tần Nhạc ôm bát tôm: "Ăn cơm, đừng chỉ ăn cái kia!"

Chương 29

Tư Đồ Lân Thiên đột nhiên nói với y mấy ngày nay phải đi công tác. Tần Nhạc có chút ngoài ý muốn, chung quy công việc của Tư Đồ Lân Thiên thật ra không cần phải đi công tác, có chuyện bảo cấp dưới đi là được.

Dù vậy Tần Nhạc cũng không nói gì. Duy nhất làm y buồn bực chính là buổi tối ngủ trên giường thiếu người kia khiến y thực không quen.

Vốn có chút tâm trạng không tốt, nhìn thấy Trương Hạo, Tần Nhạc lúc này cũng không cấp cho gã sắc mặt hòa nhã nữa, lãnh đạm hỏi: "Có chuyện?"

Trương Hạo đi tới: "Bác sĩ Tần, cùng một chỗ với hắn anh thật không hối hận sao?"

Tần Nhạc cảm thấy người này quả thực chính là đầu óc có vấn đề!

Thấy Tần Nhạc không để ý tới mình, Trương Hạo từ trong túi lấy ra mấy tấm ảnh chụp, đặt lên bàn. Trong ảnh là Tư Đồ Lân Thiên cùng một nữ nhân mang thai.

Hai người tuy rằng cử chỉ không thân mật nhưng có thể nhìn ra Tư Đồ Lân Thiên quan tâm nữ nhân này.

Đồng tử Tần Nhạc rụt lại một chút nhưng không biểu hiện ra bên ngoài, ngẩng đầu nhìn Trương Hạo: "Sao cậu có thể nhàm chán như vậy. Dù tôi chia tay anh ấy cũng sẽ không cho cậu cơ hội."

Không nghĩ tới Tần Nhạc sẽ nói trực tiếp dứt khoát như thế, mặt Trương Hạo lập tức bạo hồng, đứng lên: "Vì sao tôi không được. So với hắn tôi không tốt hơn sao? Tôi chỉ thích mình anh, còn hắn? Anh xác định hắn ở cùng anh thì không muốn ôm nữ nhân sao?"

Tần Nhạc đứng trước mặt nam nhân đang thẹn quá hóa giận, nhếch môi cười, nụ cười có chút khinh miệt: "Vậy thì sao? Tôi thích anh ấy, anh ấy làm gì tôi cũng có thể chấp nhận. Huống chi, tôi tin tưởng anh ấy."

Tần Nhạc đứng dậy lấy ảnh chụp trên bàn đặt vào lòng Trương Hạo: "Chụp tốt lắm. Bất quá người bình thường, càng không nói đến quan hệ bạn bè, đối với phụ nữ mang thai tự nhiên đều sẽ quan tâm một chút. Lần sau phiền tìm ảnh thích hợp chút rồi lại đến."

Tần Nhạc nói rất bình tĩnh, nhưng sau khi Trương Hạo rời khỏi liền nghiến răng, Tư Đồ Lân Thiên!

Nhìn bộ dáng sau khi trang hoàng hoàn chỉnh của ngôi nhà, Tư Đồ Lân Thiên nhịn không được nở nụ cười. Nghĩ đến biểu tình của Tần Nhạc ngày mai khi nhìn thấy nơi này, hắn liền khó nén tâm tình kích động. Đúng lúc này, Tần Nhạc gọi điện đến. Hắn không hề do dự nhấc máy, liền nghe bên kia nói: "Tư Đồ Lân Thiên, cho anh 30 phút, lập tức trở về. Nếu không cũng đừng về nữa!"

Lần đầu tiên thấy Tần Nhạc nổi giận như vậy, Tư Đồ Lân Thiên hoảng hốt vài giây lập tức đi giày chạy ra ngoài, hoàn toàn quên lúc này hắn đang "đi công tác".

Tần Nhạc nhìn Tư Đồ Lân Thiên mở cửa liền hỏi y có chuyện gì, nguyên bản trong lòng buồn bực ủy khuất giảm bớt không ít, nhưng phía trên lại không biểu hiện ra: "Anh không có gì muốn nói với em sao?"

Tư Đồ Lân Thiên chớp mắt, giống như nhớ tới cái gì, đang định nói thì nghe Tần Nhạc nói: "Anh tốt nhất đừng nói anh vừa vặn đi công tác về liền nhận được điện thoại. Em không tin!"

Xong. Hiển nhiên là bị lộ.

"Khụ. Em biết rồi à? Vậy thì đi theo anh, anh đang định ngày mai đưa em đi." Tư Đồ Lân Thiên cười thò tay đem người giữ chặt: "Đi liền biết."

Tần Nhạc bĩu môi, mặc cho Tư Đồ Lân Thiên kéo lên xe.
Lúc Tư Đồ Lân Thiên che mắt y đẩy cửa ra, Tần Nhạc vẫn không nghĩ ra người này đến cùng muốn cho y xem cái gì. Nhưng đáy lòng lại ẩn ẩn chờ mong.

Lúc nam nhân hạ tay xuống, Tần Nhạc trong nháy mắt liền sững sờ tại chỗ. Cả phòng tràn ngập hoa hồng, ngây thơ lại kiều diễm.

Nổi bật nhất là ảnh chụp cao một mét trên tường, hai người dựa đầu vào nhau bộ dạng tươi cười sáng lạn. Y rốt cuộc biết vì sao ngày đó hắn lôi kéo mình nhất định muốn chụp ảnh, nguyên lai là bởi cái này.

Nhìn sách phong hồng tửu còn chưa gấp và lễ vật trên bàn, Tần Nhạc đỏ hốc mắt. Y có thể tưởng tượng được nam nhân vì muốn cho y kinh hỉ, mấy ngày nay đã yên lặng chuẩn bị thế nào.

Nghiêng đầu nhìn đối phương, Tư Đồ Lân Thiên ôn nhu cười, thân thủ kéo người qua nâng tay lau khóe mắt của y: "Làm vậy là muốn em cao hứng, cũng không phải là khiến em khóc, không thì anh cầu hôn thế nào?"

"Vậy anh cầu a!" Tần Nhạc đỏ mắt trừng hắn. Người xấu, không nói ra y còn không khóc, nói ra y ngược lại muốn khóc.

Tư Đồ Lân Thiên cười hôn y một chút, quỳ một chân xuống, thân thủ từ trong áo khoác lấy ra một hộp nhung đỏ, mở ra, bên trong là một đôi nhẫn khắc danh tự cả hai tựa vào nhau.

"Tần Nhạc, trong tình yêu anh là thực tập sinh, không có quá nhiều kinh nghiệm. Thế nhưng chỉ cần em muốn, anh đều sẽ tận lực thỏa mãn em, khiến em vui vẻ, khiến em khoái hoạt. Anh sẽ đối tốt với em. Anh chỉ hi vọng em có thể khỏe mạnh, cùng anh đi đến già. Em nguyện ý gả cho anh chứ?"

Nước trong hốc mắt Tần Nhạc cuối cùng vẫn trượt xuống. Y đến trước mặt Tư Đồ Lân Thiên: "Ai nói anh là thực tập sinh, anh đã tốt nghiệp rồi. Còn không mau đeo!"

Tư Đồ Lân Thiên cười đem nhẫn đeo lên ngón áp út của Tần Nhạc, sau đó đưa tay mình qua, để Tần Nhạc đeo vào cho hắn.

Đều mang xong Tần Nhạc cười lau nước mắt: "Không chuẩn tháo xuống!"

"Một đời đều không tháo. Em cũng không chuẩn!"

Chương 30

Tư Đồ Lân Thiên bưng mặt Tần Nhạc ôn nhu hôn. Hành động của hắn khiến Tần Nhạc cảm nhận được chân thành tha thiết, ôm nam nhân. Y cảm thấy chính mình còn chưa bị tiến vào đã động tình không thôi.

"Lân Thiên, ôm em."

Tư Đồ Lân Thiên đem người ôm lấy đi đá văng cửa phòng ngủ, đem người ôn nhu bỏ lên giường lớn, dịu dàng hôn.

"Ân...Lân Thiên...Sờ em...Muốn...." Quần dài bị cởi ra, áo sơ mi cũng bị lột xuống lộ ra đầu v* cứng lên bên trong. Tần Nhạc tách chân ra, đem nơi riêng tư không hề giữ lại lộ ra trước mặt nam nhân, hai tay khó kìm lòng nổi ở trên người mình du tẩu.

Nhìn cảnh đẹp mê người như thế, Tư Đồ Lân Thiên hầu kết lăn lộn, dục vọng trong lòng tăng lên, đôi mắt đen nặng trịch nhìn người trên giường: "Muốn, liền tự an ủi cho anh xem."

Tư Đồ Lân Thiên nói rồi thò tay đem chiếc ghế dựa một bên kéo qua ngồi xuống.

Tần Nhạc biết nam nhân muốn làm gì. Lời của nam nhân khiến y xấu hổ nhưng càng khiến y hưng phấn.

Đầu ngón tay trắng nõn run rẩy mơn trớn đầu v* của mình, xoa bóp một chút sau đó xẹt qua rốn sờ tính khí đã cứng lên, cuối cùng mò vào âm phùng, tách ra âm thần đầy đặn, đem âm đế khéo léo nhẹ nhàng kéo ra: "Ân..."

Huyệt khẩu đơn bạc mấp máy chảy nước, tựa hồ muốn gì đó tiến vào.

Ngón tay trắng nõn của Tần Nhạc vòng quanh miệng huyệt cuối cùng cắm vào: "Ngô...Thật lạnh...Ân..."

Nhìn Tần Nhạc trên giường mở lớn chân tự an ủi, nơi riêng tư bị ngón tay trắng nõn vỗ về chơi đùa, âm đế đã đứng thẳng cứng lên bị ngón tay không ngừng ấn xoa, huyệt khẩu đơn bạc cũng bị cắm vào hai ngón tay mô phỏng động tác tính giao, tiếng rên rỉ của Tần Nhạc cũng càng phát ra lớn hơn: "A...Ân...Ngón tay...Đụng đến...Ân...Chảy nước...Thoải mái...Ô ô..."

Nhưng mà thân thể sớm hưởng qua khoái cảm chân chính sao có thể thỏa mãn bởi ngón tay?Không qua một hồi Tần Nhạc liền chịu không nổi rút ngón tay ra, giãy giụa ngồi lên, nhìn nam nhân đối diện: "Lân Thiên, em chịu không nổi. Cho em được không?"

Tư Đồ Lân Thiên ngồi ngay ngắn ở nơi đó, đôi mắt u ám ẩn chứa nguy hiểm. Có thể nói, điểm M này của Tần Nhạc thật sự khai phá ra máu S trong lòng Tư Đồ Lân Thiên.Nhìn Tần Nhạc bị mình khi dễ thậm chí là làm nhục so với chính mình đi đụng chạm vào Tần Nhạc còn khiến hắn hưng phấn hơn.

"Lại đây." Đơn giản hai chữ, lại mang theo mệnh lệnh tuyệt đối khiến Tần Nhạc ngồi ở chỗ kia run rẩy một chút, khó có thể ức chế tuân theo. Nhìn tần Nhạc quỳ bên chân mình, Tư Đồ Lân Thiên vươn chân ra để ở nơi riêng tư của Tần Nhạc. Cảm nhận được ý đồ của nam nhân, Tần Nhạc phối hợp tách chân ra, ôm đầu gối áp vào trước ngực, đem nơi riêng tư bại lộ trước mặt dưới chân nam nhân.

Song huyệt đỏ sẫm vừa mới bị y ngoạn lộ ra ướt át dâm mỹ.

Tư Đồ Lân Thiên dùng ngón chân khiêu khích âm đế đã hoàn toàn sung huyết kia, nhìn Tần Nhạc vì hành động của hắn mà thở gấp, đối phương không tự giác sờ đầu v* trước ngực bản thân cùng khố gian không người hỏi thăm hoặc là nói tính khí bị cố ý xem nhẹ.

Tư Đồ Lân Thiên không ngăn cản động tác của y mà nghiêm túc dùng chân đùa bỡn địa phương mẫn cảm kia.

"A...Âm đế muốn hỏng...Ân...Đừng ngoạn như vậy....Chịu không nổi...Cáp..."

Hành động của Tư Đồ Lân Thiên khiến Tần Nhạc càng thêm hưng phấn, toàn thân bởi vì dục vọng mà biến thành màu hồng, âm đế bị đùa giỡn triệt để đứng lên, mà mật huyệt chưa được đụng chạm qua lại hư không phát đau. "Không cần ngoạn nơi này...Ngoạn tao huyệt của em...Ngoạn chỗ đó...A....Thật ngứa...Lân Thiên...Dùng chân ngoạn chỗ đó của em..."

Tần Nhạc vài lần vặn vẹo thắt lưng muốn để hoa huy*t đụng ngón chân của hắn đều bị Tư Đồ Lân Thiên né tránh. Cuối cùng không thỏa mãn phát ra âm thanh khẩn cầu lại nghe nam nhân nói: "Vậy em tự mình tách ra."

Nghe đến câu này, Tần Nhạc đã không chút do dự đẩy ra âm thần, đem huyệt khẩu hư không khó nhịn lộ ra, chờ nam nhân đến ngoạn.

Tư Đồ Lân Thiên quả thực như lời đã nói dùng chân đùa bỡn huyệt động trơn ướt lại nóng bỏng kia. Huyệt khẩu đơn bạc bị ngón chân trừu sáp, loại cảm giác làm nhục này khiến Tần Nhạc hưng phấn thở dốc cứng lên, thật giống như so với Tư Đồ Lân Thiên trực tiếp cắm vào còn thích hơn.

Cảm nhận được hoa huy*t dưới chân co rút run rẩy đứng lên, Tư Đồ Lân Thiên tâm tư xấu thu hồi ngón chân, làm Tần Nhạc bất mãn lên án: "Lân Thiên..."

Mà lúc này Tư Đồ Lân Thiên đã nhẫn nại từ lâu không thể đợi được nữa, lấy vật cứng của mình ra: "Ngoan, ngồi lên."

Tần Nhạc ủy khuất nhìn hắn một cái, giãy giụa ngồi dậy, nhưng chân mềm nhũn không động đậy được: "Em dậy không được."

Tư Đồ Lân Thiên nguyên bản tâm lãnh ngạnh rốt cuộc nhũn xuống, thò tay ôm người để lên người mình, sờ da thịt bóng loáng trong tay, hôn cằm Tần Nhạc: "Chính mình ăn vào đi."

Con ngươi đen của Tần Nhạc còn mang theo ánh nước, hai tay đỡ bả vai nam nhân. So với Tư Đồ Lân Thiên, y quả thực biểu hiện dâm đãng không chịu nổi. Nam nhân quần áo chỉnh tề chỉ lộ ra một căn cực đại cứng rắn, y lại hoàn toàn trần trụi ngồi trên thân hắn, dùng huyệt động ướt đẫm nuốt cự vật của hắn, thẳng đến khi đem toàn bộ ăn vào.

Bỗng ý thức được mình dâm loạn, Tần Nhạc tâm lý có chút bất an, ngồi trên thân nam nhân chịu đựng dục vọng nóng bỏng: "Lân Thiên...Cáp...Lân Thiên...Anh...Có thể hay không....Ô ô...Thật lớn...Có thể hay không cảm thấy...Ân...Em rất dâm đãng...Ân...Đừng lại lớn...Tao huyệt bị chống đỡ muốn hỏng...."

Tư Đồ Lân Thiên bị vấn đề này của y làm cho nở nụ cười, cắn cằm Tần Nhạc, thân thủ xoa nắn ngực y: "Nếu không phải, cùng nơi này của em, anh sẽ nghĩ mình đang thao một kỹ nữ thân kinh bách chiến. Bất quá anh thích em như vậy, chỉ đối với anh như vậy."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau