KHÓ KÌM LÒNG NỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khó kìm lòng nổi - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Buổi sáng, khi một luồng dương quang hắt qua cửa mà vào, Tần Nhạc chậm rãi mở mắt. Trên thân thể truyền đến cảm giác mệt mỏi chua xót khiến y chau mày, thử động một chút mới phát hiện, chính mình bị nam nhân ôm chặt vào ngực không nói, kia vật cứng ép buộc y một đêm cư nhiên còn chôn trong hoa huy*t. Nhớ tới điên cuồng đêm qua, Tần Nhạc không khỏi đỏ mặt.

Huyệt động không tự giác co rút lại khiến vật cực đại chôn bên trong có dấu hiệu thức tỉnh. Y cẩn thận nhưng tiểu huyệt kia giống như không chịu khống chế chậm rãi kẹp chặt.

"Ngô...Đừng lớn nữa...Em chịu không nổi...Tiểu huyệt đau quá..." Tần Nhạc khàn khàn đẩy nam nhân đang ngủ bên cạnh.

Tư Đồ Lân Thiên mở mắt liền nhìn thấy một đôi mắt hồng hồng, đáng thương nhìn mình.

Đại não đần độn lập tức tỉnh táo, hình ảnh đêm qua xuất hiện trong đầu, Tư Đồ Lân Thiên lập tức đứng dậy nói: "Thực xin lỗi, có phải rất đau không? Ngày hôm qua làm quá mức, để anh xem xem."

Tần Nhạc không nghĩ tới nam nhân sẽ như thế, chưa kịp nghĩ nhiều, chăn đã bị xốc lên, đùi chua xót bị mở ra đem huyệt khẩu bị sáp một đêm lộ ra trong mắt nam nhân. Tiểu huyệt đỏ sẫm đã sưng lên, huyệt khẩu không thể khép lại, chảy ra hỗn hợp dâm dịch và bạch trọc.

Nhìn hai huyệt nguyên bản xinh đẹp lại bị chà đạp thành như vậy, ngay cả âm đế bên trong cũng thũng lồi ra, Tư Đồ Lân Thiên càng cảm thấy mình đêm qua thực không biết tiết chế.

Cảm giác áy náy tự nhiên sinh ra: "Anh ôm em đi tắm rửa."

Tần Nhạc nhu thuận mặc cho hắn ôm, hai tay ôm đầu Tư Đồ Lân Thiên, nhìn vẻ đau lòng trong mắt hắn, ủy khuất trong lòng nhất thời hóa thành ấm áp: "Đau lòng?"

Tư Đồ Lân Thiên nhìn y một cái: "Em về sau ít câu dẫn anh, thấy gì chưa, thủy đều chảy khô."

Tần Nhạc đỏ mắt, bộ dạng ủy khuất dị thường đáng thương, nhưng mở miệng nói lại suýt đem Tư Đồ Lân Thiên tức chết: "Nhưng em thích anh thao em, hận không thể để anh thời thời khắc khắc đều cắm vào bên trong em!"

Trong giọng nói ẩn ẩn đắc ý cùng chờ mong khiến Tư Đồ Lân Thiên mềm lòng. Hắn không nghĩ người này lại thích hắn như thế, bên cạnh cảm động còn khiến hắn cảm thấy mình chưa đủ tốt.

Ghé sát vào hôn yêu tinh trong lòng: "Em thật muốn anh tinh tẫn nhân vong sao? Đều bị em vắt khô."

Tần Nhạc nhịn không được nở nụ cười: "Sao có thể được, em luyến tiếc a!" Đem người thả lên bồn, lấy vòi phun chỉnh nước: "Chính mình tẩy, anh đi làm bữa sáng cho em."

"Không cần, anh giúp em tẩy. Anh đưa vào thế nào thì lấy ra thế ấy." Tần Nhạc thấy hắn muốn đi lập tức lấy chân ôm hắn, không cho hắn như ý.

Tư Đồ Lân Thiên bất đắc dĩ lại gần hôn y: "Đừng lại câu dẫn anh, bảo bối."

Tần Nhạc bị hắn hôn có chút ngứa, nhịn không được rụt rụt cổ: "Vậy anh đi đi, em muốn ăn cháo trứng muối."

"Tuân mệnh, tiểu tao hóa của anh." Niết hai má Tần Nhạc một chút, Tư Đồ Lân Thiên xoay người rời khỏi phòng tắm.

Bị lưu lại Tần Nhạc có chút buồn bực nhìn vòi phun trong tay, mở chân ra, đem vòi phun thanh tẩy nơi riêng tư của mình. Nhục bích mẫn cảm bị nước ấm cọ rửa vừa đau lại vừa kích thích khiến Tần Nhạc nhịn không được ứa nước mắt, cắn môi, chịu không nổi hừ một tiếng, bên trong con ngươi đen chớp động một tia khác thường.

Khi người tắm xong đi ra, Tư Đồ Lân Thiên đã đem cháo nấu xong để lên bàn, lại gần ngửi tóc y: "Ăn xong nghỉ ngơi cho tốt."

"Anh muốn ra ngoài?" Tần Nhạc ngồi xuống nghiêng đầu nhìn hắn. "Ân, công ty có chuyện, anh muốn đến xem một chút, tranh thủ buổi chiều trở về." Tư Đồ Lân Thiên có chút áy náy nói, khó được Tần Nhạc hôm nay nghỉ mà hắn lại không thể bồi.

"Đi đi, lúc trở về mua cho em ít tôm hùm được không?" Tần Nhạc trong mắt chớp lóe ánh sáng, tràn đầy chờ mong.

Tư Đồ Lân Thiên có chút không biết nói gì: "Em xác định muốn ăn?"

Tần Nhạc dừng một chút, y bỗng ý thức được, tham hoan quá cũng không tốt: "Kia coi như xong."

Tư Đồ Lân Thiên sờ sờ đầu y: "Bữa sau mang em đi ăn, anh đi đây."

"Ân."

Nhìn nam nhân rời đi, Tần Nhạc một ngụm lại một ngụm đem cháo nuốt xuống. Y định hẹn Hạ Dã ra ngoài, dù sao bây giờ cũng không có việc gì.

Lúc nhìn thấy Hạ Dã, đối phương như trước ăn mặc phá cách, chẳng qua so với lúc trước màu sắc bất đồng. Hôm nay tóc toàn bộ biến thành màu trắng khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm tinh xảo.

"Cậu không biết thời gian mang thai không thích hợp nhuộm tóc sao?"

Vừa ngồi xuống uống nước, Hạ Dã thiếu chút phun ra: "Anh đây là bệnh nghề nghiệp?"

Tần Nhạc cười mà không nói, Hạ Dã buông chén: "Anh tìm tôi muốn hỏi cái gì?"

"Cậu làm sao có thể mang thai?" Tần Nhạc nói trực tiếp ngược lại khiến Hạ Dã có hảo cảm với y, quả nhiên cùng vẻ tao tao lãng có chút khác người kia bất đồng.

Chương 22

"Anh hỏi cái này làm gì?" Hạ Dã không đáp mà hỏi lại.

Tần Nhạc gợi lên khóe môi: "Trực giác cậu với tôi cùng một loại người."

Hạ Dã cũng nở nụ cười: "Nếu đúng như vậy, đáp án không phải rất rõ hay sao? Chắc không phải anh với nam nhân trước nay đều cọ bên ngoài không đi vào đi?"

Nhìn trêu tức trong mắt Hạ Dã, Tần Nhạc cũng không giận mà nói: "Bởi vì không phải cho nên mới hỏi cậu."

Hạ Dã gật gật đầu, cũng biết lời mình vừa nói không quá chính xác. Người như bọn họ không nên dính vào dục vọng, trong sạch đến chết, một khi dính vào sẽ không trốn khỏi khoái cảm thị cốt kia.

"Anh cảm thấy tôi có thể cho anh đáp án gì? Làm nhiều lần, cuối cùng cũng sẽ hoài thượng. Bất quá anh xác định hắn hi vọng anh có con sao?"

Nhìn nhắc nhở trong mắt Hạ Dã, Tần Nhạc trong lòng ấm áp: "Anh họ tôi kỳ thực cũng không phải..."

"Không nói hắn, đứa bé này không liên quan gì đến hắn. Anh lần sau gặp hắn có thể chuyển lời cho tôi không?"

Tần Nhạc nhìn Hạ Dã sắc mặt tươi cười, trong lòng lộp bộp một chút: "Chuyển lời gì?"

"Nói cho hắn, tôi sẽ phá thai, tôi và hắn không còn quan hệ gì nữa, không cần lo tôi sẽ tiếp tục dây dưa với hắn, chúc bọn họ trăm năm hảo hợp."

Nghe Hạ Dã trong giọng nói tràn đầy tiêu sái, Tần Nhạc có chút đau lòng hỏi cậu ta: "Cậu xác định muốn như vậy? Cậu thật bỏ được, tôi thấy...."

"Anh có thể thấy cái gì. Hắn không thích tôi, tôi tốt cũng thành không tốt. May mà tôi không để chính mình yêu tên hạ lưu kia, đứa bé xem như hắn bù lại. Được rồi. Hôm nay tôi còn có việc, đi trước. À, tôi cảm thấy anh có thể thử tư thế ở mặt trên."

Nhìn Hạ Dã nghịch ngợm nháy mắt với mình, Tần Nhạc vừa buồn cười lại vừa đau lòng, chỉ hi vọng Mộc Cận Tinh cái người ngu ngốc kia sẽ không bỏ lỡ một người tình tốt. Bất quá, y ở mặt trên, cưỡi ngựa sao?

Hình như không sai.

Lúc này, người nào đó đang ở công ty nghe cấp dưới báo cáo công tác không khỏi rùng mình một cái.
Buổi chiều về nhà, Tần Nhạc đang ngủ. Tuy không mua tôm hùm cho y nhưng hắn lại mua cháo hải sản. Sau khi đem cháo đổ vào nồi, Tư Đồ Lân Thiên cởi quần áo ngồi lên sô pha, nghĩ lúc nào đi trang hoàng phòng ở bên kia, hắn và Tần Nhạc không thể ở nơi này mãi.

Lúc hắn đang suy nghĩ, điện thoại vang lên. Nhìn tên Bạch Tử Huyễn trên màn hình, Tư Đồ Lân Thiên nhướn mi nối máy.

"Có việc gì vậy?"

"Hiện tại không có việc gì thì không thể gọi cho cậu sao? Tớ chỉ muốn hỏi chút xem bệnh tim của cậu thế nào rồi?"

Nghe âm thanh trêu tức của Bạch Tử Huyễn, Tư Đồ Lân Thiên nghẹn họng: "Sớm đã tốt lên rồi, không cần nghĩ đến."

"Vậy thì tốt, bất quá tuy rằng khai trai cũng phải biết tiết chế nha!"

"Bạch đại phu cậu quan tâm người thế sao, chuyện giường chiếu cậu cũng nhớ đến, cậu có phải dục cầu bất mãn không?"

"Ha ha, tớ rất hạnh phúc, cậu không cần lo lắng. Đúng rồi, con của Cảnh An sinh rồi, tháng sau đầy tháng. Nhớ nhé."

"Sinh con rồi, sao nhanh vậy?" Tư Đồ Lân Thiên cảm giác này chính là cầm thú a. Con của mình còn chưa biết ở đâu, bọn họ đều bắt đầu có đứa thứ hai. Không, là đã sinh đứa thứ hai!
"Đúng vậy, cậu nhanh lên a!"

"...Biết!" Nghĩ đến Mộc Cận Tinh tên khốn kia cũng đã có hài tử, trước mắt đúng là chỉ mình hắn không có. Bất quá loại chuyện này hắn cũng không gấp, thuận theo tự nhiên đi. Nhưng vẫn không cam lòng a.

Hắn không biết, so với hắn còn có người sốt ruột hơn.

Khi Tần Nhạc tỉnh lại liền kéo Tư Đồ Lân Thiên đến bên người đem một cái danh sách cho hắn xem: " Anh xem đi, về sau chúng ta cứ dựa theo tư thế trên này, nghe nói có thể giúp thụ thai."

Tư Đồ Lân Thiên nhìn 18 cách thụ thai bên trên: "Từ đâu đây?"

"Đương nhiên là cầu cao nhân." Cái gọi là cao nhân, chính là Hạ Dã đem tư thế cậu ta và Mộc Cận Tinh dùng qua trên giường miêu tả một lần. Cảm giác lúc ấy chỉ có thể dùng từ sốc để hình dung.

Tư Đồ Lân Thiên chịu đựng cảm giác kỳ quái trong lòng, không truy hỏi đến cùng, đem cháo hải sản đã mua đẩy đến trước mặt y: "Mấy ngày nay em nghỉ ngơi cho tốt đi."

"Đương nhiên, vật đó của anh gần đây dùng nhiều, phải tịnh dưỡng cho tốt."

Nhìn ánh sáng trong mắt Tần Nhạc, Tư Đồ Lân Thiên bỗng cảm thấy thận thật đau.

Buổi sáng thứ hai, Tư Đồ Lân Thiên đưa Tần Nhạc đến bệnh viện còn mình đến căn nhà bên kia. Hắn đã bảo trợ lý hẹn kiến trúc sư đến xem.

Tần Nhạc đến phòng khám liền thấy Trương Hạo đang từ một phòng khác đi ra, theo thói quen gật đầu, lại không nghĩ rằng bị Trương Hạo ngăn lại: "Bác sĩ, anh vẫn cùng một chỗ với hắn ta sao?"

Tần Nhạc sửng sốt một chút mới nghĩ ra là Tư Đồ Lân Thiên, nói: "Ân."

"Bác sĩ, anh có thể đừng ở cùng với hắn ta không? Tôi cảm thấy hắn căn bản không xứng với anh, anh càng xứng đáng với người tốt hơn."

Bộ dạng nghiêm túc của Trương Hạo khiến Tần Nhạc nhăn mày: "Cậu không phải tôi, sao biết anh ấy không tốt?"

Chương 23

Tần Nhạc không để ý tới Trương Hạo tự cho là đúng, xoay người vào phòng nghỉ. Hôm nay không có giải phẫu, cũng không cần hội chẩn, Tần Nhạc định hảo hảo nghỉ ngơi, dưỡng tốt thể lực để buổi tối cùng Tư Đồ Lân Thiên thực hiện kế hoạch.

Thời điểm thay quần áo không cẩn thận để quần ma sát đến nơi riêng tư, Tần Nhạc không khỏi hừ một tiếng. Không thể không nói thân thể này bị nam nhân hầu hạ dễ chịu ngày càng mẫn cảm, huống chi phía trước bị nam nhân điên cuồng đòi hỏi khiến chỗ đó của y đến bây giờ còn sưng đỏ. Nghĩ tới buổi tối còn muốn dùng đến nơi này, Tần Nhạc liền đứng dậy mở ngăn kéo ra, y nhớ rõ dầu cù lần trước dùng qua vẫn còn, thứ này không chỉ thanh thanh lạnh lạnh mà trọng yếu còn có tác dụng giảm nhiệt.

Bất quá vì chưa dùng qua thứ này, Tần Nhạc vẫn tương đối thấp thỏm, lấy một ít sát vào trên huyệt khẩu hồng hào, y hơi rụt lại một chút, khi cảm giác nhẹ nhàng lành lạnh xuất hiện, y có chút thoải mái, loại nóng bức trước kia không còn thấy nữa.

Tần Nhạc vì cơ trí của bản thân cảm thán một chút.

Xoay người ngồi trên giường, tách chân ra đối diện với tấm gương trên tủ quần áo, một bàn tay đẩy âm thần sưng tấy lộ ra âm đế cùng huyệt khẩu, lau một ít dầu cù là, đầu tiên bôi ở trên âm đế đỏ ửng, lại ở chung quanh huyệt khẩu bôi một ít, cuối cùng là sát ở âm thần.

Lộng xong rồi, Tần Nhạc khép chân lại định mặc quần vào, không kìm được nghĩ, so với hậu huyệt mặt sau, cảm giác phía trước quả thực rất kích thích.

Ý nghĩ đó lập tức khiến y mềm nhũn cả người ngồi ở trên giường, huyệt động bị y bôi dầu thanh lạnh đến trừu động co rút, d*m thủy không khống chế được chảy ra ngoài, càng nhiều nước càng kích thích.

Trong thời gian ngắn Tần Nhạc không biết làm sao cho tốt, ngã vào trên giường, hai chân gắt gao kẹp chặt, lại như trước không làm cảm giác này biến mất. Nước mắt không chịu khống chế chảy ra, loại chuyện này khẳng định không thể để người khác biết, hiện tại y lại không có khí lực đi tắm rửa, chỉ có thể gọi điện cho Tư Đồ Lân Thiên.

Vừa đến công ty thì nhận được điện thoại, Tư Đồ Lân Thiên sửng sốt một chút, lại nghe được Tần Nhạc bên kia áp lực thở dốc như khi muốn hắn. Hắn cơ hồ là không suy nghĩ gì bỏ lại mọi người đang chờ họp mà lái xe đến bệnh viện.

Cửa bị mở ra, nhìn thấy Tần Nhạc một đôi mắt đỏ hồng vừa ủy khuất vừa thẹn sỉ nhìn hắn, hạ thân trần trụi còn có d*m thủy theo đùi chảy xuống, Tư Đồ Lân Thiên trong lòng lộp bộp một cái, không suy nghĩ nhiều lập tức đem người ôm vào lòng, đóng cửa lại: "Có chuyện gì vậy, đừng sợ, kể anh nghe."

Tần Nhạc mặc cho hắn ôm, dù rất cảm động câu nói của Tư Đồ Lân Thiên nhưng y lúc này quả thực sắp bị dầu cù là đáng chết kia tra tấn cho điên rồi, dán vào lòng nam nhân cọ cọ: "Ôm em đi tắm rửa, phía dưới khó chịu, chịu không nổi."

Tư Đồ Lân Thiên theo lời ôm y vào phòng tắm, mở nước, chỉ thấy Tần Nhạc ngồi vào bồn tắm, tách chân lộ ra nơi riêng tư mê người: "Mau, giúp em tẩy nơi này. Ân, hảo lạnh, ô ô, khó chịu, muốn hỏng!"

Rõ ràng là nước ấm, thời điểm chạm lên lại cảm giác như nước lạnh, hơn nữa theo dòng nước xâm nhập, khoái cảm kia phát ra càng nhiều.

Tư Đồ Lân Thiên nhìn Tần Nhạc khó chịu khóc, một mặt dựa theo lời Tần Nhạc giúp y súc chỗ đó một mặt hỏi: "Đến cùng đã xảy ra việc gì?" "Ô ô...Em...Vì...Giảm nhiệt...Đem dầu cù là...Sát vào nơi này...Nhưng là rất lạnh...Xử lý sao đây...Muốn hỏng..." Tần Nhạc nghẹn ngào nói lại khiến khẩn trương trong lòng Tư Đồ Lân Thiên an xuống, cố nén cười: "Em là bác sĩ mà không biết sao, sao lại đi đem cái thuốc đó sát vào nơi này? Ân, chẳng lẽ tối qua anh chưa thỏa mãn em sao?"

Tần Nhạc mắt hàm sương mù nhìn hắn: "Bởi vì thực thỏa mãn, em mới nghĩ biện pháp khiến nơi này nhanh chóng khôi phục, buổi tối cùng anh làm a!"

Tư Đồ Lân Thiên lại gần mặt y hôn một cái, thân thủ đóng vòi nước: "Không vội, anh giúp em."

"A!" Bị nam nhân thình lình ôm lấy, Tần Nhạc hô lên một tiếng vòng tay ôm hắn. Bị đặt lên giường, Tần Nhạc ngẩng đầu nhìn hắn, có chút chờ mong xem nam nhân này làm sao giúp y.

Tư Đồ Lân Thiên cởi đồ của y cùng áo sơ mi ướt nhẹp của mình, ở dưới eo Tần Nhạc kê một cái gối đầu: "Muốn anh liếm nơi này sao?"

Tần Nhạc không nghĩ tới hắn sẽ như vậy, nhưng chỉ vừa nghĩ đến hình ảnh ấy, Tần Nhạc liền kích động không nhịn được. Nam nhân cũng không chờ câu trả lời của y, trực tiếp cúi đầu chôn ở nơi riêng tư của y, há mồm ngậm nhục đế mẫm cảm.

"Ngô..." Nhục đế bị dầu cù là kích thích không nhẹ rơi vào khoang miệng ấm áp, Tần Nhạc nhịn không được rên rỉ ra tiếng.

Đầu lưỡi hút mạnh cùng liếm láp rất nhanh khiến cho chỗ đó sung huyết đứng thẳng, đồng thời cũng kích thích tính khí phía trước sưng lên. Tần Nhạc theo bản năng cầm tính khí triệt động, chiếc cổ xinh đẹp ngưỡng lên, trong mắt tràn đầy tình dục: "A...Thoải mái...Lân Thiên anh liếm em thật thoải mái...Ân...Còn muốn...." Được cổ vũ Tư Đồ Lân Thiên càng liếm sâu hơn, đầu lưỡi đảo qua âm thần đơn bạc, đâm vào trong huyệt liếm láp nhục bích trơn ướt mẫm cảm.

"Ngô....Ân cáp..." Tần Nhạc căng thẳng thân thể, đem huyệt khẩu đến gần miệng nam nhân, tìm lấy càng nhiều khoái cảm.

"Ân...Liếm liếm bên trong...Bên trong ngứa...Muốn...Ô ô..." Tính khí phía trước bắn ra tinh dịch nhưng vẫn đứng thẳng như trước.

Tư Đồ Lân Thiên mô phỏng động tác tính giao liếm láp chỗ đó, d*m thủy trào ra đều bị hắn nuốt vào.

"A...Em không được Lân Thiên...Không cần liếm...Em muốn anh...Tiến vào...." Nhục huyệt đã quen bị xỏ xuyên run rẩy kêu gào khát vọng.

Nhưng Tư Đồ Lân Thiên lại làm như không nghe thấy, đối với huyệt khẩu vì hắn liếm mà sớm mềm mại dị thường hút một chút.

"A...Không cần hấp..." Tần Nhạc chịu không nổi giật bắn lên, bắt lấy đầu nam nhân muốn đẩy ra lại bởi vì cao trào mà giống như đem đầu nam nhân áp vào càng sâu.

"Ngô..." Thoải mái phát ra một tiếng thở dài, toàn bộ tiểu huyệt bởi vì cao trào co rút không thôi.

Tư Đồ Lân Thiên ngẩng đầu nhìn chỗ đó bị mình lộng đến thủy quang lan tràn, con ngươi đen lắng đọng lại, đứng dậy đẩy ngã Tần Nhạc, chống tay hai bên người y: "Bây giờ còn lạnh không?"

Tần Nhạc thở gấp ôm lấy nam nhân, chủ động lấy lòng cọ cọ.

Đùi mở ra vòng quanh eo nam nhân, trêu chọc dục vọng của hắn: "Cắm vào trong đi...Hoa tâm chỉ có đại gia hỏa của anh mới có thể khiến nó nóng lên."

Không đợi nam nhân có động tác đã dùng huyệt khẩu chưa khép chặt thử nuốt vào cực đại của hắn.

Chương 24

Phù một tiếng, triệt để nuốt vào cự đại của nam nhân, khoái cảm dồi dào kia phảng phất có thể làm phỏng linh hồn khiến Tần Nhạc nhịn không được run rẩy cọ nam nhân: "Hảo nóng...Lân Thiên anh động a...Bên trong ngứa...Anh mau động a....Ân hừ..." Chủ động ôm lấy nam nhân, Tần Nhạc ở dưới thân Tư Đồ Lân Thiên luôn không để ý tới tôn nghiêm là gì.

Đem một mặt dâm lãng của mình hoàn toàn hiện ra trước mắt nam nhân, chỉ cần hắn thích, y có thể vì hắn mà càng hạ lưu hơn.

Bị tiểu huyệt nóng cháy vây lấy, liền cho là thánh nhân chỉ sợ cũng sẽ nổi điên, huống chi là Tư Đồ Lân Thiên đã hưởng qua lại đối với yêu tinh này mê muội không thôi.

Phần eo nhanh chóng cử động, mỗi một lần hạ xuống đều như muốn xỏ xuyên đến địa phương sâu nhất. Càng ngày càng có nhiều d*m thủy tràn ra, nhìn Tần Nhạc vì xâm phạm của hắn mà phát không ra thanh âm, Tư Đồ Lân Thiên há mồm cắn yết hầu của y, nhẹ nhàng liếm láp, hai tay ở trên da thịt trắng nõn du tẩu, cuối cùng dừng lại ở chỗ hai viên hồng anh, xoa nắn lôi kéo: "Tần Nhạc, nơi này của em sẽ ra sữa đi?"

"Ân...Cáp...Nếu...Anh hấp nhiều...Hấp...Ân...Nhất định sẽ ra....A...Điểm nhẹ quá sâu...Ân hừ...A..." Đột nhiên bị ôm lên, Tần Nhạc theo bản năng ôm lấy nam nhân. Tư Đồ Lân Thiên đem đầu chôn vào đầu v* đứng thẳng trước ngực y, hai tay nâng hai cánh mông tròn trĩnh lên xoa nắn.

Tần Nhạc híp mắt hưởng thụ nam nhân mang khoái cảm cho y, ánh mắt đảo quanh cuối cùng dừng ở tấm gương trước mặt, nhìn trong gương tất cả là bộ dáng bị tình dục thao túng hết thảy, huyệt khẩu bị nam nhân tiến vào rút ra xỏ xuyên chảy một giọt lại một giọt d*m thủy, vòng eo mảnh khảnh trong tiết tấu xâm phạm của nam nhân vặn vẹo đón ý nói hùa, y bỗng nhiên cảm thấy mình chính là mẫu thú dưới thân nam nhân, sinh ra liền nên bị đối đãi như thế.

"Lân Thiên...thoải mái không...Em khiến anh thoải mái sao..."

Có chút vội vàng muốn nghe trả lời, Tần Nhạc vặn vẹo khiến nam nhân ngẩng đầu lên.

Tư Đồ Lân Thiên hôn cằm y: "Thoải mái, nơi này vừa ướt vừa nóng, gấp như muốn đem anh nuốt vào."

"Cáp...Lân Thiên chuyển lại đây...Em muốn nhìn gương....Anh...Là sao yêu em...Cáp..." Tư Đồ Lân Thiên xoay người ngồi xuống, nương theo tư thế cắm vào đem người xoay tròn lại, xếp thành tư thế giống như trẻ con đi tiểu khiến Tần Nhạc nhìn càng thêm dâm lãng. Tần Nhạc lại say mê nhìn chính mình trong gương, huyệt khẩu đỏ sẫm bị vật tím đen của nam nhân xỏ xuyên qua, thị giác xấu hổ khiến y hưng phấn không thôi.

"Tần Nhạc, em hảo dâm a, thích bị thao như vậy?"

Tư Đồ Lân Thiên nhìn hình ảnh trong gương, dán bên tai y nói lời tình sắc.

"Ân...Thích...A...Muốn tới....Em thích anh Lân Thiên..."

Lại nghênh đón cao trào Tần Nhạc căng thân thể đem vật cực đại bên trong huyệt động gắt gao bao bọc. Tư Đồ Lân Thiên bị căng chặt của y khiến da đầu run lên, hung hăng trừu động vài cái cũng đem tinh hoa của mình bắn vào.
"Ngô..." Nam nhân bắn tinh Tần Nhạc đồng thời cũng run lên một chút, sau đó liền nghe thấy âm thanh xì xì.

Tư Đồ Lân Thiên từ trong cao trào hồi phục tinh thần, ý thức được âm thanh này từ đâu mà có, không khỏi nở nụ cười: "Thoải mái đến tiểu ra?"

Tần Nhạc có chút xấu hổ bưng kín mặt: "Đừng nói!"

"Cáp!" Tư Đồ Lân Thiên rút vật cứng chôn trong huyệt ra, đứng dậy ôm người vào phòng tắm, mở nước: "Tắm rửa xong em nghỉ ngơi một lát. Buổi tối anh tới đón em."

Tần Nhạc cũng biết hắn hôm nay bận, gật đầu: "Nếu anh không có thời gian, em tự mình về cũng được."

"Được, đến lúc đó gọi cho anh."

Tư Đồ Lân Thiên hôn hôn y, đứng dậy sửa soạn một chút liền rời đi.

Tần Nhạc ngâm mình trong nước, nhẹ tay sờ bụng. Không biết lúc nào nơi này mới có thể hoài thượng hài tử?

Y thực sự mong có thể mau nhìn thấy một chút!

Chương 25

Tư Đồ Lân Thiên vừa từ trong xe đi ra, cánh tay liền bị người bắt lấy. Thời điểm nhìn rõ đối phương, hắn trong nháy mắt kinh ngạc. Lúc nghĩ đến người kia là ai, trong lòng Tư Đồ Lân Thiên không khỏi có chút khác thường: "Trần Tử Tuyên?"

"Lân Thiên, anh, anh còn nhớ rõ em, thật sự quá tốt, anh giúp em được không?" Trần Tử Tuyên thấy Tư Đồ Lân Thiên còn nhớ rõ bộ dáng của cô không khỏi lộ ra chút tươi cười. Cô thật sự sợ hắn không biết mình là ai, nhất là bộ dáng hiện nay có chút khác xưa.

Ánh mắt rơi trên cái bụng lớn của cô, Tư Đồ Lân Thiên có chút động dung: "Có chuyện gì vậy?"

"Lân Thiên, anh có thể tìm cho em một chỗ không? Em có chút chuyện, hiện tại không thể trở về, hơn nữa em cũng không thể nói cho ai, anh có thể giúp em chứ?"

Tư Đồ Lân Thiên nhìn đối phương. Người này thời đại học theo đuổi hắn rất lâu, sau này bị hắn trực tiếp cự tuyệt nên không tiếp tục dây dưa. Hắn nhớ rõ lúc ấy cô còn cao ngạo nói sẽ khiến hắn phải hối hận, khiến hắn yêu thích cô, không nghĩ tới vài năm không gặp cư nhiên lại thành thế này.

Nhưng đã từng là đồng học, hắn dù sao cũng phải quan tâm một chút, đặc biệt đều đã cầu tới cửa.

"Được, cậu chờ tôi một lúc."

Không nghĩ Tư Đồ Lân Thiên sẽ giúp đỡ, Trần Tử Tuyên sửng sốt một chút sau đó vui sướng gật đầu. Một lát sau, trợ lý của Tư Đồ Lân Thiên đi xuống mang Trần Tử Tuyên đi tìm chỗ ở.

Tư Đồ Lân Thiên buổi tối tan tầm thuận đường mua chút hoa quả cho Tần Nhạc. Mở cửa ra liền thấy Tần Nhạc đeo tạp dề bận rộn trong bếp. Không nghĩ tới Tần Nhạc còn biết làm cơm, Tư Đồ Lân Thiên có chút kinh ngạc, nghĩ lúc trước đem người ép buộc không nhẹ thì không khỏi có chút lo lắng, buông hoa quả xuống, cởi giày vào phòng.

Nghe thanh âm, Tần Nhạc quay đầu nhìn hắn: "Đã về rồi à? Em đang nấu canh, lập tức sẽ xong."

Tư Đồ Lân Thiên đi qua đem y ôm lấy: "Không mệt sao?"

Tần Nhạc cười hôn hắn: "Anh còn chưa hưởng qua tay nghề của em đâu!"

"Anh hôm nay nhất định sẽ hảo hảo nếm thử." Ái muội ở bên tai Tần Nhạc thở hắt ra, chỉ thấy Tần Nhạc cười đẩy hắn: "Đừng nháo, đi rửa tay." Tư Đồ Lân Thiên xoay người đi rửa tay, lúc trở về, Tần Nhạc đã đem đồ ăn mang lên bàn chờ hắn.

Ngồi xuống nhìn bát canh trên mặt nước nổi lên mấy cọng rau thơm: "Thơm quá!"

Tần Nhạc cười: "Vậy anh uống nhiều một chút, bên trong em đã cố ý bỏ thêm một thành phần đặc biệt!"

Nhìn Tần Nhạc nháy mắt với mình, Tư Đồ Lân Thiên nhướn mi: "Bỏ thêm cái gì?"

"Anh đoán xem?" Tần Nhạc thân thủ ở phía dưới nam nhân bắt một phen, ý tứ rõ rệt lại trực tiếp, Tư Đồ Lân Thiên nào có thể chịu được trêu chọc của y, cơ hồ lập tức liền cứng rắn.

"Đừng nháo. Hôm nay không thể lại làm không thì lại giống như hôm trước, xem ai khó chịu."

Cứ nghĩ đến việc đem người thao đến d*m thủy đều cạn khô khiến hắn khó có thể áp chế hưng phấn ở dưới đáy lòng, nhưng cuối cùng vẫn là đau lòng a.
Nhưng Tần Nhạc lại bất mãn đứng lên. Y thực sự muốn hoài thai con của Tư Đồ Lân Thiên, thế cho nên buổi chiều rõ ràng mệt chết đi vẫn đến chỗ lão trung y uy tín mua phương tử liền khẩn cấp trở về nấu.

Vậy mà đêm nay hắn định không làm?

Tư Đồ Lân Thiên thấy người không nói lời nào, trong lòng cũng không thoải mái đứng lên, thò tay ôm lấy y: "Tần Nhạc, anh biết em muốn có con nhưng cũng không nên nóng lòng nhất thời. Chúng ta hãy thuận theo tự nhiên."

Tần Nhạc ngẩng đầu nhìn hắn: "Lần này chúng ta thử một chút. Không được thì lần sau em không dùng nữa."

Nhìn chờ đợi trong mắt Tần Nhạc, Tư Đồ Lân Thiên thở dài, ánh mắt sủng nịch nói: "Được rồi, bất quá em tốt nhất an phận một chút, đừng câu dẫn anh."

Tần Nhạc nhịn không được cười, đứng dậy khóa ngồi trên thân nam nhân, lôi kéo caravat hắn chưa kịp cởi, mị nhãn như tơ nhìn hắn: "Nếu em câu dẫn anh thì anh định làm gì em?"

Tư Đồ Lân Thiên ánh mắt âm trầm nhìn y: "Ngươi này yêu tinh."

Đem người ôm đặt lên bàn, dùng cái caravat vừa bị Tần Nhạc cởi ra quấn lấy tay y, Tư Đồ Lân Thiên cởi quần Tần Nhạc mới phát hiện người này bên trong cư nhiên không mặc cái gì, tách chân ra liền nhìn thấy hoa huy*t hôm qua vừa bị hắn yêu thương ngậm một nút lọ hồng nhạt, nhét đầy huyệt khẩu.

"Ân..." Hành động của nam nhân khiến Tần Nhạc hưng phấn, nhất là địa phương bị ánh mắt nóng bỏng của nam nhân nhìn chăm chú kia, quả thực ngứa không chịu được.

Đem áo Tần Nhạc đẩy lên lộ ra hai điểm hồng anh, Tư Đồ Lân Thiên thân thủ niết một chút chỗ đó, thò tay đem bát canh đã nguội lạnh trên bàn đổ lên người Tần Nhạc.

Ý thức được nam nhân muốn làm gì, Tần Nhạc rên rỉ một tiếng, chủ động đem chân mở ra càng rộng: "Ân...Thật nóng...Muốn bị nóng hỏng..."

Tư Đồ Lân Thiên khom người vươn lưỡi liếm đầu v* mẫn cảm của y: "Quả nhiên ăn thế này mới ngon nhất!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau