KHÓ KÌM LÒNG NỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khó kìm lòng nổi - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Nhìn ánh mắt nghiêm túc của Tư Đồ Lân Thiên, tim Tần Nhạc nhảy bang bang. Y không nghĩ tới Tư Đồ Lân Thiên sẽ cầu hôn mình. Y mới đầu cũng không dám tưởng Tư Đồ Lân Thiên sẽ thích thân thể quái dị của mình, cũng như hiện tại không dám nghĩ Tư Đồ Lân Thiên sẽ muốn kết hôn với y.

"Sao em không nói gì, em không muốn sao? " Tư Đồ Lân Thiên có chút nôn nóng. Hắn nghĩ rất đơn giản, hoặc nói con người hắn không phức tạp. Hắn thích Tần Nhạc, điểm này rất chắc chắn. Sau khi ở cùng Tần Nhạc, hắn cảm giác vài chục năm đã qua đều vì chờ Tần Nhạc. Hắn thậm chí hối hận sao mình không phát hiện tâm tư của Tần Nhạc sớm hơn, thế thì bọn họ đã có thể ở cùng nhau lâu hơn.

Nhưng hiện tại nhìn Tần Nhạc trầm mặc không nói gì, Tư Đồ Lân Thiên có chút hoảng. Hắn bỗng nhiên thấp thỏm không xác định nghĩ, người Tần Nhạc nói thích trước kia không phải là hắn!

Nhưng giây tiếp theo, Tần Nhạc lại ôm lấy hắn: "Lân Thiên, anh xác định muốn cùng em kết hôn? Tuy rằng thân thể em có bộ phận của nữ nhân nhưng không nhất định em có thể sinh con cho anh. Anh hoàn toàn có thể đi tìm một người càng tốt, em không muốn anh hối hận...A..."

Vừa dứt lời liền bị nam nhân đánh mông, Tần Nhạc đỏ mắt nhìn hắn, có chút ủy khuất.

"Không muốn anh hối hận, lúc trước em câu dẫn anh làm gì? Em muốn nam nhân làm mình phải không? Nếu đã có tiểu huyệt như thế còn sợ không hoài thai sao? Nếu không hoài anh sẽ làm đến khi em hoài. Tóm lại nếu chiếm tiện nghi của lão tử thì phải phụ trách đến cùng. Tần Nhạc, đừng nghĩ lại đẩy anh ra!"

Nhìn Tư Đồ Lân Thiên nghiến răng nghiến lợi lại chiếm hữu dục nói, Tần Nhạc vừa phát tiết lại bị dấy lên tình dục: "Được, em phụ trách. Lân Thiên, tính phúc nửa đời sau của anh đều do em phụ trách. Ngô!"

Tư Đồ Lân Thiên vừa lòng cắn miệng y: "Lúc này mới ngoan!"

Nhìn ý cười của hắn, Tần Nhạc chủ động lại gần, đáy mắt không chút nào che giấu tình dục, nhỏ giọng nói: "Trở về lại thao em!"

Một câu khiến Tư Đồ Lân Thiên thay đổi sắc mặt. Nhìn Tần Nhạc cười đạt được mục đích đẩy hắn ra, mặc quần áo.

Tư Đồ Lân Thiên đen mặt đi vào phòng tắm, đóng cửa lại thầm mắng một tiếng yêu tinh.

Hai người cùng ăn cơm ở ngoài sau đó đến hội quán. Không biết có phải do đều có gia đình hay không, mấy người bọn họ đến đây không nhiều, trừ phi cố ý mời.

Bất quá có một người cơ hồ đem hội quán thành nhà.

Mộc Cận Tinh nhìn hai người tiến vào liền biết hai người đã thành. Nhìn em họ nhà mình bộ dáng thỏa mãn đầy mặt, lại nhìn mắt Tư Đồ Lân Thiên.

Mộc Cận Tinh cười nhạo một tiếng: "Show ân ái lăn nhanh!"

"Còn chưa bắt được người lần trước sao?" Tư Đồ Lân Thiên vươn tay lấy một quả táo trên bàn, đưa cho Tần Nhạc cắn trước.

"Cậu thật đúng là....Tần Nhạc, anh thật hoài nghi đầu óc em có vấn đề. Ngoài kia bao nhiêu người ưu tú không chọn, cố tình chọn kẻ ngốc!"
"Anh ấy dù ngốc em cũng thích. Còn anh, Tiểu Vưu rất tốt, anh nếu đã ngủ với cậu ấy thì tốt nhất hãy phụ trách!"

Một câu của Tần Nhạc thiếu chút nữa chọc ngất Mộc Cận Tinh, trừng mắt nhìn nửa ngày nói: "Này vừa vài ngày liền vươn tay ra ngoài. Anh nói đồ ngốc này không cần em nữa thì đừng có khóc. Mặt khác, ai bảo anh ngủ với cậu ta thì phải phụ trách. Lão tử ngủ với nhiều người như vậy, ai cũng phải phụ trách sao!"

"Rất tra, đáng bị đánh!" Tư Đồ Lân Thiên nói xong, tùy tiện ném cuống táo vào thùng rác.

Mộc Cận Tinh rất phiền lòng. Vốn gã còn chưa nghĩ thông suốt lại có hai tai họa này đến: "Tôi nói sao cậu minh bạch được vậy, lần trước hỏi cậu cậu còn chưa biết mà?"

Biết Mộc Cận Tinh hỏi gì, Tư Đồ Lân Thiên hai má nóng lên: "Tớ và Tần Nhạc là lưỡng tình tương duyệt, sớm hay muộn đều sẽ tâm ý tương thông."

"Cậu còn có thể ghê tởm hơn được không? Thật sự là lười nói với các ngươi. Được rồi, chính mình tìm phòng chơi đi, đừng làm phiền tớ!"

Mộc Cận Tinh vừa phất tay đuổi người, cửa liền bị đẩy ra. Chỉ thấy một thanh niên tóc nhuộm đủ màu, mặc quần lỗ, tai đeo một chuỗi khuyên, trên mắt còn có nhãn tuyến đứng trước cửa.

Khi nhìn thấy người trong phòng, cậu nhếch môi cười, rất có ý xấu: "Ồ, rất náo nhiệt nha!"

Vừa thấy người tới, Mộc Cận Tinh nhất thời khẩn trương lên: "Sao cậu đến đây?"

"Tôi không thể tới sao? Nói đi, đứa bé giải quyết thế nào? Nếu anh trả thù lao, tôi giúp anh sinh ra. Nếu anh không trả, tôi sẽ đánh anh."

Lời nói trắng trợn như thế khiến Tư Đồ Lân Thiên và Tần Nhạc đang ngồi chỗ kia theo bản năng nhìn sang Mộc Cận Tinh, ăn ý nghĩ tới một câu, Mộc Cận Tinh lần này gặp phải thứ dữ rồi!

Chương 17

Mộc Cận Tinh bị những lời này của Hạ Dã làm nghẹn lại, một hồi lâu cũng chưa lên tiếng.

Hạ Dã nói trắng ra khiến gã rất xấu hổ, quay đầu nhìn hai người còn ngồi kia: "Này không phải đều là bằng hữu của anh sao? Không ngại những lời tôi vừa nói chứ?"

Tư Đồ Lân Thiên cảm thấy thú vị, người này rất có cá tính. Tần Nhạc một bên lại rất nghiêm túc: "Cậu nói cậu mang thai?"

"Không tin? Tôi có thể đưa giấy chẩn đoán của bệnh viện cho anh." Lúc nói lời này còn hoạt bát hướng Tần Nhạc chớp mắt một cái. Tư Đồ Lân Thiên ý thức được gì đó, quay đầu nhìn Tần Nhạc.

"Ngày mai có thể nói chuyện với tôi không?" Tần Nhạc đứng dậy đưa cho cậu ta một tấm danh thiếp, lại nói: "Không liên quan tới anh ấy, là tôi muốn nói chuyện với cậu."

"Đương nhiên không ngại, tôi tên là Hạ Dã."

"Tần Nhạc, Hạ Vưu là gì với cậu?"

"Anh biết hắn sao? Hắn là anh tôi, cùng cha khác mẹ." Thời điểm Hạ Dã nói những lời này, ánh mắt rơi xuống người Mộc Cận Tinh: "Xem ra đã có đáp án. Mặc kệ thế nào, anh cũng phải cấp tiền. Tôi không muốn nhiều, tiền giải phẫu và phí điều dưỡng sau đó là đủ rồi. Anh trả tiền, chúng ta liền thanh toán xong. Về phần anh cùng Hạ Vưu như thế nào, tôi cũng lười quản các người."

Mộc Cận Tinh nhìn tiểu hỗn đản trước mặt, quả thực tức muốn nổ phổi.

Ánh mắt rơi xuống người Tư Đồ Lân Thiên và Tần Nhạc, cảm giác như muốn phun lửa: "Hai người còn việc gì không, không có việc gì thì lăn ra đi!"

Tư Đồ Lân Thiên thấy Mộc Cận Tinh thật sự nổi giận, hắn cũng không phải không cảm nhận được, đứng dậy liếc mắt nhìn Tần Nhạc, sau đó nói: "Lão Mộc, cho dù cậu thật sự là tra, lần này cũng ra một chút tâm đi!"
Nói xong ôm Tần Nhạc nghênh ngang rời đi.

Hai người ra ngoài, Tần Nhạc cười nói: "Em có cảm giác lần này anh ấy xong rồi."

"Sao lại nói vậy?" Tư Đồ Lân Thiên khó hiểu.

"Chờ mà xem, Hạ Dã không đơn giản."

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Tần Nhạc, Tư Đồ Lân Thiên lại gần đem người ôm lấy: "Em vừa rồi bảo cậu ta ngày mai đến bệnh viện tìm em, em đang nghĩ gì vậy?"

"Cậu ta nếu có thể mang thai khẳng định là có nguyên nhân. Em muốn hỏi một chút, như vậy tỷ lệ thụ thai sẽ tăng lên."

"Tần Nhạc, có con càng tốt, nhưng không có cũng không sao. Anh không muốn em tự làm khó mình." "Sao lại là làm khó? Nếu sau này có thể sinh con cho anh, em sẽ thực may mắn."

Nhìn Tần Nhạc trong mắt không chút nào che giấu tình yêu, Tư Đồ Lân Thiên nhịn không được hôn lên, mà Tần Nhạc cũng nhiệt tình đáp lại. Nhiệt độ trong không gian xe nhỏ hẹp nhanh chóng tăng lên, Tần Nhạc một phen đem Tư Đồ Lân Thiên đẩy ra, nghiêng người cưỡi lên, xé áo rồi hôn cổ nam nhân. Tư Đồ Lân Thiên thân thủ xả dây lưng của y, vội vàng muốn ôm y.

Tần Nhạc phối hợp nâng mông lên, mặc cho nam nhân cởi quần y ra. Ngón tay cắm vào huyệt y khai thác, nhưng Tần Nhạc lại kêu hắn mau chút: "Đừng lộng. Trực tiếp tiến vào. Em muốn anh Lân Thiên!"

Tư Đồ Lân Thiên cũng sắp không nhịn được nữa, người này không lúc nào là không khơi mào dục vọng của hắn.

Trong nháy mắt bị vật cứng nóng bỏng nhồi đầy, Tần Nhạc ôm lấy cổ Tư Đồ Lân Thiên, dùng con ngươi ướt át nhìn ánh mắt xâm lược của hắn, khóe môi câu lên: "Lân Thiên, của anh thật lớn. Tao huyệt bị anh chống đỡ thật căng. Ân....Cảm giác được sao? Em lại đến...Cáp...Thật sâu....Thoải mái!"

Lên lên xuống xuống chủ động phập phồng trên người nam nhân, tư thái tao lãng khiến Tư Đồ Lân Thiên đỏ mắt, hung tợn hôn bờ môi không lúc nào quên câu dẫn hắn kia, cắn cắn liếm láp.

Không biết qua bao lâu, Tần Nhạc rốt cuộc không còn khí lực ngã vào lòng nam nhân: "Lân Thiên, mệt quá.....Ân...."

Tư Đồ Lân Thiên đem người dựa vào tay lái, nâng cái mông trắng nõn lên bắt đầu phát lực thao làm.

"A....Quá sâu....Thật thích....Lân Thiên...Lân Thiên....Chơi hỏng em....Không sao hết....Ngô....Sờ sờ phía trước...."

Theo động tác của nam nhân, Tần Nhạc dùng tính khí cứng rắn của mình trượt trên bụng Tư Đồ Lân Thiên. Nhìn Tần Nhạc bị mình thao còn không quên phát tao, một chút lý trí cuối cùng của hắn rốt cuộc đứt đoạn.

Chương 18

Tần Nhạc bị nam nhân đặt trên tay lái hung ác xỏ xuyên qua tiểu huyệt phía dưới có thể mang đến cho hắn vô hạn khoái cảm, khóe mắt vì tình dục mà phiếm hồng, môi đỏ mọng khẽ mở: "Lân Thiên....Em chịu không nổi....Anh điểm nhẹ...Tao huyệt muốn bị anh làm hư....Ân hừ...."

"Em không phải thích anh như vậy sao? Phía trước hút thật nhanh, thật muốn anh chậm lại?" Tư Đồ Lân Thiên phun đầu v* ra, dán vào cằm Tần Nhạc ái muội hỏi. Hắn cảm thấy vì Tần Nhạc mà hắn ngày càng không giống mình, thế nhưng hắn lại không kháng cự chút nào, chỉ cần Tần Nhạc thích.

"Cáp...Không cần chậm hơn...Cứ làm em như vậy....Chơi hỏng cũng không sao....A...Lân Thiên....Anh thật lớn....Tao huyệt bị anh nhồi đầy rồi....Em rất thích anh thao em...Ân hừ....Mau chút nữa...Muốn tới...A...Bắn cho em....Em muốn sinh bảo bảo cho anh...Ngô...."

Thời điểm bị tinh dịch nóng bỏng đánh vào vách nhục, Tần Nhạc sảng khoái đạt cao trào.

Mỗi lần tính sự tận hứng có thể khiến tinh thần và thể xác người ta sung sướng. Sau việc, Tư Đồ Lân Thiên sợ y cảm lạnh, ôm y lên ghế phó lái, cầm thảm che người y lại: "Ngủ một chút, lát về nhà anh ôm em lên."

Tần Nhạc biếng nhác nằm ở chỗ đó, địa phương bị nam nhân yêu thương tuy có chút toan trướng nhưng vì bên trong chất đầy tinh dịch nam nhân nên y dị thường thỏa mãn cùng an tâm.

Hai chân ở trên thảm cọ xát một chút, Tần Nhạc nghiêng đầu nhìn sườn mặt Tư Đồ Lân Thiên: "Lân Thiên, anh còn chưa thao mặt sau của em, trở về làm chỗ đó được không?"

Một câu làm Tư Đồ Lân Thiên đang quay xe trượt tay, trực tiếp khiến Tần Nhạc cười ra tiếng.

"Đừng nháo!" Quần vừa mặc vào lại bị Tần Nhạc mở ra. Tính khí mềm nhũn rơi vào tay đối phương, Tư Đồ Lân Thiên theo bản năng căng thẳng thân thể, hô hấp ngưng trọng muốn người nghịch ngợm bên cạnh an tĩnh, lại không nghĩ Tần Nhạc trực tiếp vứt cho hắn một cái mị nhãn, khom người hạ xuống giữa hai chân hắn, há miệng ngậm vào.
"Ngô..." Tư Đồ Lân Thiên thầm mắng yêu tinh, lần đầu tiên lái xe ra trình độ đua xe.

Vừa đến nhà, Tư Đồ Lân Thiên liền đem người ôm vào ngực, đánh vào cánh mông còn chảy tinh dịch: "Chỉ biết phát tao, vừa rồi có bao nhiêu nguy hiểm em biết không. Nếu xảy ra chuyện gì thì sao, em tao đến mức một khắc cũng không chờ được phải không?"

Bị đánh mông Tần Nhạc nổi lên nước mắt, quay đầu đáng thương nhìn nam nhân phía sau, khóe môi hồng nhuận còn dính bạch trọc khả nghi, có chút ủy khuất nhìn Tư Đồ Lân Thiên: "Anh đánh đi, đánh mạnh một chút, em thích anh như vậy!"

Oanh!

Mặt Tư Đồ Lân Thiên lập tức đỏ, mũi hắn nóng lên, theo sau là một dòng nước ấm chảy xuống.

Nhìn nam nhân xoay người chạy vào phòng tắm, Tần Nhạc thực không phúc hậu ha ha nở nụ cười, đứng dậy đem quần áo của mình cởi ra, cũng không để ý chính mình còn chảy tinh dịch liền đi đến cửa phòng tắm nhìn Tư Đồ Lân Thiên đang ở đó dùng nước rửa mũi: "Anh thật không có tiền đồ, lại chảy máu mũi, coi chừng thiếu máu!" Ngoài miệng nói vậy nhưng Tần Nhạc vẫn đưa khăn mặt cho hắn.

Tư Đồ Lân Thiên thân thủ tiếp nhận: "Anh không lo thiếu máu, anh là lo thận mệt a. Em chắc không muốn ép khô anh đấy chứ?"

Tần Nhạc hai má ửng hồng, dựa sát vào người hắn: "Anh không thích em như vậy?"

Tư Đồ Lân Thiên để tay lên mông y. Hắn thực thích cái cảm giác mềm mại này: "Em biết rõ em như thế nào anh đều thích, cho nên đừng câu dẫn anh, anh khống chế không được. Vừa rồi đánh đau không?"

Tần Nhạc ngửa đầu nhìn hắn, sau đó hôn lên cằm hắn một cái: "Không đau. Em thích anh đối với em thô bạo một chút. Lân Thiên, anh có biết có một loại người, càng đối xử thô bạo với hắn, càng làm đau hắn, hắn càng cảm thấy khoái cảm không?"

Nhìn ánh mắt thấp thỏm lại chờ mong của Tần Nhạc, Tư Đồ Lân Thiên đã sớm đoán ra một ít, nhéo má y: "Nếu em thích như vậy, anh sẽ học để khiến em càng khoái nhạc."

"Cáp, làm sao đây, phía dưới em lại ướt, anh thao thao em."

"...."

Chương 19

Trong nhà có một yêu tinh, Tư Đồ Lân Thiên cảm thấy thận hắn thật sự có điểm đau. Bất quá kia dù đau cũng khoái nhạc.

Buổi tối mang Tần Nhạc về nhà ăn cơm. Bởi vì quan hệ của hai người nay không giống trước, thái độ của Thái hậu trong nhà đối với Tần Nhạc quả thực khiến Tư Đồ Lân Thiên cảm thấy Tần Nhạc mới là con ruột của mẹ hắn.

Lúc trở về, Tần Nhạc nhịn không được trêu hắn: "Sao, ghen tỵ?"

Tư Đồ Lân Thiên nhìn y một cái: "Mẹ anh thích em anh vui còn không kịp, sao có thể ghen tỵ?"

Tần Nhạc buồn cười nhìn Tư Đồ Lân Thiên mạnh miệng, nhéo hai má hắn: "Mẹ anh tốt với em là vì không muốn anh khó xử. Anh cứ làm như mình bị vứt bỏ ý!"

Tư Đồ Lân Thiên sờ sờ mũi: "Rõ vậy sao? Bất quá anh thật sự rất vui. Lúc nào chúng ta gặp bố mẹ em?"

Nghe Tư Đồ Lân Thiên nói, Tần Nhạc nhếch môi cười: "Phải xem biểu hiện của anh." Nói xong lại gần bên tai Tư Đồ Lân Thiên nói: "Ngày đó anh xem sao?"

Nghĩ đến đoạn phim đó, biểu tình Tư Đồ Lân Thiên có chút cứng nhắc: "Xem. Bất quá em thật sự có thể chịu được?"

Tần Nhạc nhéo cằm hắn: "Em thích như vậy, đêm nay trở về xem biểu hiện của anh!"

Tư Đồ Lân Thiên sủng nịch hôn y một cái: "Tuân lệnh, nữ vương của tôi!"

"Không. Anh là chủ nhân của em mới đúng." Tần Nhạc ái muội đến gần tai hắn nhỏ giọng kêu. Tư Đồ Lân Thiên chỉ cảm thấy mình thật không có cốt khí, lại cứng rắn.

Về nhà, vừa vào cửa Tư Đồ Lân Thiên đã đem người áp lên. Tần Nhạc theo bản năng kinh hô một tiếng, sau đó ôm lấy Tư Đồ Lân Thiên: "Muốn bắt đầu sao, Lân Thiên?"

Tư Đồ Lân Thiên ôm yêu tinh trong lòng đá văng cửa phòng ngủ, đem người ném lên giường, lấy caravat buộc chặt hai tay Tần Nhạc. Xong hết thảy nhìn ánh mắt chờ mong kia của Tần Nhạc, hắn bỗng cảm thấy con đường học tập của mình đại khái còn rất dài.

Ra vẻ nghiêm túc đứng thẳng dậy, hai tay chạm đến đai lưng. Tần Nhạc có nói qua với hắn, đối với nam căn của hắn Tần Nhạc gần như là sùng bái biến thái.

Dụ hoặc rút đai lưng ra, kéo khóa quần xuống, trong nháy mắt phóng thích dục vọng, hắn thấy được phấn khích trong mắt Tần Nhạc: "Muốn sao? Kia phải xem em có thể lấy lòng anh hay không."
"Chủ nhân..."

Một câu chủ nhân khiến Tư Đồ Lân Thiên có cảm giác chính mình càng cứng rắn, nhưng hắn phải nhẫn nại.

Đứng dậy, cởi quần áo, dùng thân thể dụ hoặc yêu tinh của hắn. Nhìn hô hấp Tần Nhạc biến ngưng trọng, Tư Đồ Lân Thiên nhếch môi cười, nâng chân lên, cách quần đạp lên nơi riêng tư của Tần Nhạc, xoa nắn bộ phận mẫn cảm bên trong.

"Ân...Không cần cách quần áo được không...Em muốn cảm thụ anh...A..." Tâng Nhạc không thỏa mãn dùng nơi riêng tư ướt đẫm của mình hùa theo động tác của Tư Đồ Lân Thiên, nhưng bởi vì quần trở ngại khiến y dị thường không thỏa mãn.

Tư Đồ Lân Thiên cảm thụ được lòng bàn chân ướt át, thu hồi chân, thân thủ cởi quần y ra, nhìn nhan sắc chỗ đó đỏ sẫm đa tình: "Tao hóa, lộng như vậy em cũng có thể cao trào!"

Quần bị lột xuống, hai chân bị mở ra, Tần Nhạc vừa xấu hổ lại vừa hưng phấn nhìn Tư Đồ Lân Thiên, chờ mong hắn trừng phạt càng thêm nghiêm khắc.

Nhưng mà Tư Đồ Lân Thiên lại bị cảnh sắc mê người chỗ đó câu dẫn khiến hô hấp càng thêm dồn dập.

"A...Đừng nhìn....Hảo dọa người...Thật khó chịu....Muốn...Lân Thiên anh thao em đi....Bên trong em ngứa không chịu được...Muốn đại nhục bổng của anh cắm vào...."

Tư Đồ Lân Thiên mày nhíu một chút, lập tức trong lòng dấy lên lửa giận, nâng tay chụp vào hoa huy*t dụ hoặc, ánh mắt đỏ lên nói: " Lại câu dẫn anh, chỉ biết câu dẫn anh, em không phải ngứa sao?"
Ba ba ba, đánh nhanh lại ngoan lệ khiến Tần Nhạc bản năng muốn trốn nhưng là một tay Tư Đồ Lân Thiên còn kẹt ở bên hông y khiến y không chuyển động được, chỉ có thể giang rộng hai chân, bị nam nhân lấy tay đánh hoa huy*t. Đau đớn qua đi, còn lại chính là tê ngứa say lòng người, càng nhiều d*m thủy theo hành động của nam nhân mà vẩy ra, hoa thần yếu ớt đơn bạc sưng lên, mất máy đóng mở.

Tần Nhạc hưng phấn khóc kêu: "A...Đừng đánh...Muốn hỏng...Tao huyệt muốn bị đánh hỏng....A A...Thật thích...Thoải mái...Tao huyệt bị đánh nóng lên...Ân....Muốn tới...Ân hừ...."

Tư Đồ Lân Thiên nhìn hoa huy*t bị hắn đánh sưng bất ngờ phun nước, lý trí triệt để đứt đoạn: "Tao hóa, bị đánh còn có thể cao trào. Còn nói không phải là yêu tinh chuyển thế? Thật tao, một ngày không bị nam nhân thao liền phát tao đi?"

"A cáp...Chủ nhân....Mau thao em....Bên trong ngứa chết..."

Không nhịn nữa. Giờ phút này những thủ đoạn điều giáo muốn làm đều bị Tư Đồ Lân Thiên quên hết, chỉ còn lại ý nghĩ muốn dạy dỗ tốt yêu tinh này.

Động thân, tiến vào, công thành đoạt đất.

Trực tiếp đi vào như thế khiến Tần Nhạc vốn bị vây trong cao trào hét lên. Mật huyệt vì cao trào mà run rẩy bị xé mở khiến Tần Nhạc vừa đau vừa thích chảy nước mắt.

Nhưng Tư Đồ Lân Thiên cũng không chờ y thích ứng mà bắt đầu phát lực thao làm.

Tần Nạc nức nở lắc mông: "Điểm nhẹ...Ô ô...Muốn hỏng...Lân Thiên anh điểm nhẹ...Ân hừ...Đừng đỉnh chỗ đó...Em chịu không nổi..."

Tư Đồ Lân Thiên hoàn toàn không để ý tới y, như trước tiến công hoa tâm phát tao, thật gióng như muốn đem chỗ đó làm đến không còn kẽ hở. Ngón tay thô ráp ở trên nhục đế xoa nắn. Chỗ đó của Tần Nhạc vốn rất mẫn cảm, nay lại bị xâm phạm hung ác như thế, khoái cảm cường liệt khiến y không chịu nổi khóc thành tiếng.

Tính khí phía trước bắn ra tinh dịch đem bụng hắn làm bẩn, Tư Đồ Lân Thiên nhìn Tần Nhạc nức nở bị mình xâm phạm, đáy lòng nổi lên một tia thỏa mãn quỷ dị. Hắn ghé sát lại hôn cái cổ xinh đẹp của Tần Nhạc: "Thích đến khóc ra sao? Thích bị làm như vậy? Hửm?"

"Không...Không phải...Cáp....Thật lớn...Lại lớn...Đừng lại lớn...Thực sự muốn hỏng..."

Tần Nhạc nức nở lắc đầu, hai chân đã run lên nhưng nơi riêng tư bị nam nhân xỏ xuyên lại vừa nóng vừa chua xót, hiển nhiên đã đến cực hạn, y lại muốn bị đưa lên cao trào.

Nhưng mà nam nhân thật giống như không biết, động tác hung ác đột nhiên chậm lại. Tần Nhạc không thỏa mãn hừ một tiếng, lại nghe Tư Đồ Lân Thiên thở dốc áp lực nói: "Muốn cao trào, em liền tiểu ra đi."

Chương 20

"Ngô...Không cần...Cho em...Em muốn...Ân cáp..." Tần Nhạc khó nhịn cử động eo, hướng nam nhân tìm khoái cảm, nhưng Tư Đồ Lân Thiên lại quyết tâm không để y dễ chịu. Sắp tới cao trào lại bị nam nhân sinh sinh chặt đứt, Tần Nhạc khó chịu chảy nước mắt, chủ động tách đùi ra, triệt để buông xuống tôn nghiêm nam nhân cầu xin: "Cho em...Em tiểu...Cho em...A..."

Từng cỗ nước vàng cùng tinh dịch phun ra, Tần Nhạc khóc lớn. Tư Đồ Lân Thiên bị một màn trước mắt kích thích phát điên. Vật cực đại nguyên bản đã lui ra lại giận dữ đỉnh vào, lực đạo hung ác như một mãnh thú cơ khát đã lâu, nay chỉ còn lại thú tính giữ lấy mẫu thú dưới thân mình.

Bị mãnh liệt thao làm, hoa huy*t rốt cuộc không chịu nổi nam nhân tiến công, co rút run rẩy mở ra.

Tần Nhạc ngưỡng cổ, vô thanh rên rỉ. Loại kích thích đến chỗ sâu linh hồn này quá thoải mái khiến y ôm chặt nam nhân đang di động trên người.

Mà Tư Đồ Lân Thiên cũng tại mật huyệt căng chặt kia bắn ra tinh hoa của mình.

"Cáp!" Hai người ôm nhau cùng hưởng thụ dư vị cao trào. Tư Đồ Lân Thiên mở trói buộc trên tay Tần Nhạc ra, xoa nắn làn da xúc cảm tốt kia: "Đau không?"

Vừa trải qua cao trào Tần Nhạc có chút biếng nhác, đuôi mắt còn mang theo xuân tình chưa tan: "Em thích anh như vậy, anh có thể dã man hơn một chút!"

Tư Đồ Lân Thiên bị tức đến nở nụ cười, thân thủ bắt lấy cánh mông nhục cảm mười phần: "Anh còn chưa đi ra ngoài em đã bắt đầu câu dẫn anh. Liền không biết đủ như vậy?"

Tần Nhạc chủ động nhấc chân cọ xát nam nhân, tiểu huyệt trơn ướt cố ý co rút mang theo cự vật mềm nhũn bên trong: "Là anh, thế nào cũng không đủ."

Tư Đồ Lân Thiên chỉ cảm thấy cự vật của mình vừa nhuyễn xuống lại cứng lên. Nhìn trêu tức trong mắt Tần Nhạc, hắn bỗng cảm thấy hôm nay nếu không chế phục yêu tinh này, về sau chỉ sợ sẽ bị áp bức thảm hại hơn.
Động thân đem Tần Nhạc đặt dưới người mình, tiểu đệ cứng rắn thẳng tắp cắm vào chỗ sâu. Nhìn Tần Nhạc đầy mặt hưởng thụ, cố ý ma sát hoa tâm: "Đêm nay em tốt nhất đừng xin tha."

"Cáp...Đến đây đi...Để em nhìn xem anh có bao nhiêu lợi hại...Ân...Thật sâu..."

Tư Đồ Lân Thiên cầm mắt cá chân trắng nõn, đem chân Tần Nhạc áp trước ngực. Cứ như vậy, hoa huy*t bị triệt để thao mở cùng vật cứng của hắn càng thêm dán chặt vào nhau. Cùng lúc đó, quá trình hắn tiến vào cũng có thể thu biểu tình của Tần Nhạc vào mắt.

So với lúc trước, căn xử nam của Tư Đồ Lân Thiên nay đã triệt để lột xác thành màu đen, thời điểm cứng lên phá lệ hung hãn. Mà nơi riêng tư của Tần Nhạc nguyên bản thanh thuần phấn nộn nay đã biến thành màu đỏ dâm đãng.

Hoa thần đơn bạc bị vật cứng màu tím đen của nam nhân chống ra cực hạn, hỗn hợp dâm dịch và tinh dịch ở huyệt khẩu bị đánh thành bọt biển, theo động tác tiến vào rút ra của nam nhân phát ra âm thanh òm ọp.

Tần Nhạc thở hổn hển. Hành động của nam nhân khiến y hưng phấn không thôi. Mà Tư Đồ Lân Thiên cũng bị mật huyệt càng thao càng chặt kia kích thích không nhẹ. "Sờ sờ em...Lân Thiên...Sờ em..."

Nửa người trên bị nam nhân vắng vẻ khiến Tần Nhạc khó chịu, thân thủ ôm lấy hắn cầu khẩn. Tư Đồ Lân Thiên cúi đầu hàm trụ nụ hoa trước ngực. Khoang miệng ấm áp khiến Tần Nhạc nhịn không được phát ra một tiếng thở dài, càng thêm giương thân thể tác cầu càng nhiều.

"A...Đừng cắn...Ân...Bên trái...Bên trái cũng muốn..." đầu v* bên trái bị vắng vẻ phi thường không thoải mái, Tần Nhạc bất mãn phát ra tiếng hừ nhẹ.

Tư Đồ Lân Thiên ngẩng đầu, nhìn người yêu dâm lãng không chịu được dưới thân, con ngươi đen tối tăm, đem vật nóng cực đại của mình rời khỏi hoa huy*t căng chặt, trong tiếng rên bất mãn của Tần Nhạc, cắm vào huyệt sau.

"Ngô..."

Đem người biến thành tư thế nằm sấp, Tư Đồ Lân Thiên ghé vào tấm lưng trắng nõn hung hăng xỏ xuyên. Không biết vì sao tư thế này khiến hắn có một loại khoái cảm chinh phục quỷ dị.

Không biết bị lộng bao lâu, hai huyệt bị Tư Đồ Lân Thiên thay phiên chơi, cuối cùng bên trong đều chất đầy gì đó của nam nhân, Tần Nhạc cuối cùng cũng bị nam nhân hung ác triệt để chinh phục.

Nức nở cầu: "Từ bỏ...Không cần lại lộng...Chịu không nổi...Tao huyệt muốn bị sáp hỏng..."

Hai huyệt sắp bị nóng hỏng, vì hành động điên cuồng của nam nhân mà hai dâm huyệt đều không chảy ra nửa điểm d*m thủy. Nhưng Tư Đồ Lân Thiên lại giống như căn bản không phát hiện dị thường, tiếp tục thao làm huyệt động cơ khát câu dẫn hắn kia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau