KHÓ KÌM LÒNG NỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Khó kìm lòng nổi - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Tư Đồ Lân Thiên cắn táo, nhìn di động, mẹ lại lải nhải bên tai nhắc hắn nhanh tìm đối tượng mang về ra mắt bà, nói đến lỗ tai hắn mọc kén, hiện tại đã là trạng thái nghe cho có lệ tai này ra tai kia rồi.

Hôm nay nếu không phải cha hắn đi kiểm tra sức khỏe, làm con không thể không có chữ hiếu, hắn đã không đến.

"Con đến cùng có nghe hay không a?" Nói nửa ngày cũng không thấy con trai có phản ứng gì, Trương Xảo Nhi ở trên đùi hắn vỗ một cái.

"Nha, mẹ, con đang nghe, con đang nghe, một thời gian nữa con sẽ tìm cho mẹ!" Xoa địa phương bị mẹ đánh, Tư Đồ Lân Thiên lấy lòng cười, tay thuận thế ném hạt táo vào thùng rác.

Trương Xảo Nhi trừng mắt nhìn con mình, nói: "Mẹ cũng không phải người cứng nhắc, nữ không được, con đem nam về cho mẹ cũng được, lại nói, mẹ cũng không cần con giống như Tiểu Tô tìm được một người còn có thể sinh hài tử, nhưng hiện tại con đã trưởng thành, một người cũng chưa từng mang về, con có phải không được hay không a?"

"...."Không nghĩ tới mình chậm chạp không tìm đối tượng lại khiến mẹ bắt đầu hoài nghi năng lực của mình.

Tình thế phát triển có điểm nghiêm trọng hơn hắn đoán, nhìn ánh mắt thấp thỏm bất an và mịt mờ của mẹ, Tư Đồ Lân Thiên vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười: "Mẹ, con, thật sự, một thời gian nữa sẽ đưa người về ra mắt mẹ, mẹ yên tâm đi a, bác sĩ Tần ra rồi kìa."

Nhìn thấy người đi ra, Tư Đồ Lân Thiên nhẹ nhàng thở ra, vội đứng dậy nghênh đón: "Tần Nhạc, ba tôi có việc gì không?"

Vừa dứt lời, Tư Đồ Hách liền mở cửa đi ra: "Gọi bác sĩ Tần, thật không lễ phép gì cả!"

Bị cha mắng một câu, Tư Đồ Lân Thiên xấu hổ cười một tiếng, Tần Nhạc trêu tức nhìn hắn một cái: "Chú không có việc gì, yên tâm đi."

"Vậy là tốt rồi, cảm ơn Tần...bác sĩ Tần, lần sau mời cậu ăn cơm."

"Không cần lần sau, ngày mai tôi có thời gian, không bằng đêm mai đi?"

Thuận miệng nói một câu, không ngờ y sẽ trả lời như thế, trong nháy mắt biểu tình của Tư Đồ Lân Thiên có chút mất tự nhiên.

"Được a, tối mai tôi sẽ đến đón cậu." "Được."Tần Nhạc không hề do dự gật đầu, sau đó quay sang nói với Tư Đồ Hách bên cạnh: "Chú, bệnh của chú phải chú ý vận động, không được uống nhiều rượu."

"Tiểu Nhạc cháu yên tâm đi, lần này dì sẽ quản tốt ông ấy." Trương Xảo Nhi nghe xong trừng chồng, ánh mắt kia nói, ông không nghe tôi, thấy bác sĩ nói gì chưa.

Tư Đồ Hách ngượng ngùng cười, không nói gì.

Sau khi Tư Đồ Lân Thiên đưa cha mẹ về nhà, nghĩ đến Tần Nhạc đáp ứng mình cùng ăn cơm quả thực có chút khó tin, hắn luôn nghĩ, mình và Tần Nhạc hoàn toàn không phải cùng một loại người.

Lúc nhỏ hai nhà rất gần, Tần Nhạc lớn lên trong gia đình truyền thống làm bác sĩ, hắn cảm giác mình và Tần Nhạc không giống nhau, lúc hắn cùng đám bạn còn lăn lộn ngoài đường thì Tần Nhạc đã biểu diễn dương cầm trên sân khấu, hắn nguyên bản cho rằng Tần Nhạc sẽ trở thành diễn tấu gia, lại không nghĩ rằng y sẽ thành bác sĩ, bất quá đối với Tần Nhạc luôn rất vĩ đại mà nói, y có trở thành gì cũng không không thích hợp.

Dù không hay chơi cùng nhau nhưng hắn vẫn cảm thấy Tần Nhạc đại khái rất xem thường hắn, cho nên tới nay dù rất quen thuộc với Tần Nhạc nhưng vẫn có cảm giác xa cách.

Lại không nghĩ rằng chỉ thuận miệng khách khí một câu, cư nhiên bị đáp ứng.

Có điểm kinh ngạc, cũng có chút vui sướng. Tần Nhạc trở lại phòng khám, mở ngăn kéo ra, cầm ảnh chụp bên trong, trên ảnh là hai thiếu niên, bộ dáng mười sáu mười bảy tuổi, còn mặc đồng phục, một người cười tươi, người còn lại bộ dáng không tình nguyện.

Người không tình nguyện kia là y, người cười sáng lạn là Tư Đồ Lân Thiên.

Y nghĩ, đây có lẽ là ảnh chụp chung duy nhất của cả hai, Tư Đồ Lân Thiên nhất định không có, hắn thậm chí có khả năng không nhớ có một ảnh chụp chung như vậy.

Ngón tay sờ qua nụ cười sáng lạn của Tư Đồ Lân Thiên, giống như bị lây nhiễm, y nhếch môi cười. Tần Nhạc nghĩ yêu thầm nhiều năm, cuối cùng vẫn không thể khống chế được tâm mình, hi vọng người kia phát hiện chân tướng sẽ không chán ghét mình.

Buổi tối, thời điểm tắm rửa, Tư Đồ Lân Thiên đứng dưới vòi sen, nhìn tính khí hùng vĩ của chính mình, nhớ tới lời mẹ nói hôm nay, thân thủ cầm tính khí nhẹ nhàng động, khoái cảm không thể ức chế nổi lên khiến hắn thở dốc, lúc bắn tinh trong nháy mắt kìm lòng không đậu chợt lóe lên khuôn mặt cấm dục của Tần Nhạc: "Cáp..."

Có chút không thể tin được nhìn bạch trọc trên tay, trái tim nhảy bang bang, sao lại nhớ đến y?

Tắm rửa xong đi ra, Tư Đồ Lân Thiên theo thói quen cầm di động, mở mục tin nhắn, ảnh chụp Tần Nhạc toàn thân ướt đẫm ánh mắt khát cầu nằm ngửa trong bồn tắm hiện ra, Tư Đồ Lân Thiên run tay thiếu chút nữa ném điện thoại đi, hít sâu một hơi, xác nhận chính mình không nhìn lầm, hắn bình tĩnh nghĩ bức ảnh này nhất định là gửi nhầm.

Nhưng hắn vẫn yên lặng đem ảnh lưu lại, nhìn tấm ảnh kia, hắn thật không nghĩ tới Tần Nhạc một bộ cấm dục đứng đắn, khi động tình lại mê người như vậy...

"Lân Thiên, con đang làm gì đấy?" Trương Xảo Nhi đẩy cửa tiến vào liền nhìn thấy con mình đem cái gì đó nhét vào quần, nhất thời quên mất mình tiến vào làm gì, nhìn chằm chằm Tư Đồ Lân Thiên.

Nhận ra mình đem điện thoại nhét vào đũng quần, Tư Đồ Lân Thiên sắc mặt đỏ trắng đan xen đứng lên nhìn mẹ mình, không biết giải thích thế nào. May Trương Xảo Nhi là người từng trải, rất nhanh liền ý thức được, phá vỡ bầu không khí:"Ai nha, không có việc gì, con xem mẹ nói con tìm đối tượng có phải đỡ tự mình dùng tay không, đúng rồi, mẹ suýt quên, túi táo này mai đem cho Tiểu Nhạc, mẹ thấy nó sắc mặt trắng bệch, để nó bổ huyết, con đừng đụng vào, tay bẩn, mẹ để đây, nhớ rửa tay rồi cầm, đừng quên đấy nhé."

Bỏ lại những lời này, Trương mẹ ghét bỏ nhìn hắn một cái, xoay người đi ra ngoài.

Tư Đồ Lân Thiên ngưỡng cái cổ đã cương nửa ngày, cầm điện thoại từ trong đũng quần ra, ném lên giường....

Chương 2

Ngày hôm sau, Tư Đồ Lân Thiên lái xe tới bên ngoài bệnh viện Tần Nhạc làm chờ y đi ra, hôm qua nhận được một tấm ảnh chụp như vậy, hắn rất ngượng ngùng, bất quá nghĩ đến hơn phân nửa Tần Nhạc sẽ không nói cho nên hắn cũng xem như không biết, coi như mình không để ý đi.

Hắn ở trong xe suy nghĩ một hồi thì thấy Tần Nhạc đi ra, y mặc quần tây sơ mi trắng đơn giản càng làm dáng người có vẻ thon dài có khí chất.

Mở cửa ngồi lên xe, nhìn bộ dáng Tư Đồ Lân Thiên ngơ ngẩn đầy mặt, Tần Nhạc hạ mi: "Anh rất sợ tôi sao?"

"Sao có thể, chỉ là không nghĩ tới cậu tan tầm sớm thế, có điểm kinh ngạc, không phải bác sĩ đều rất bận sao?"Tư Đồ Lân Thiên ra vẻ tự nhiên lái xe, nhưng tai hắn lại quỷ dị đỏ lên, may mà Tần Nhạc cũng không để ý, lắc đầu thắt dây an toàn:"Hôm nay không có nhiều bệnh nhân."

Y tự nhiên không định nói việc đổi ca với người khác cho Tư Đồ Lân Thiên.

"Cậu muốn ăn gì?"Tư Đồ Lân Thiên có chút không quen trao đổi với Tần Nhạc, mặc dù hai người rất quen thuộc nhưng ngồi nói chuyện với nhau như vậy từ nhỏ đến lớn chỉ có vài lần, nhất là thời điểm hai người ở cùng một chỗ.

Hơn nữa điểm chết người là, nhìn khuôn mặt Tần Nhạc hắn lại nhớ đến tấm ảnh gửi nhầm tối qua, quả thực muốn mệnh mà!

"Anh mời khách, anh quyết định đi."Tần Nhạc kéo ngăn đựng đĩa CD ra, kết quả ba trái táo ào ào rơi xuống, Tần Nhạc sửng sốt một chút rồi cười nói: "Anh thật đúng là, rất thích ăn táo sao?"

"Thói quen, không ăn thấy khó chịu."Tư Đồ Lân Thiên cũng có phần xấu hổ: "Đừng nhặt, chút xuống xe rồi nhặt sau."

Tần Nhạc cười cười khom lưng đem táo nhặt lên, đặt về chỗ cũ, nói:"Đúng rồi, ngày hôm qua hình như tôi gửi sai ảnh, anh có thấy không?"

"A, không có, tôi không mở máy."Nói xong Tư Đồ Lân Thiên cảm thấy có chút không đúng, quay đầu nhìn thoáng qua Tần Nhạc, theo bản năng hỏi:"Ảnh chụp gì vậy?"

"Không thấy thì thôi."Tần Nhạc cười thâm ý rồi quay đầu đi, chỉ để lại cho Tư Đồ Lân Thiên một dấu chấm hỏi.

Đây là ý gì? Chẳng lẽ không gửi sai? Ảnh là gửi cho hắn?

"Chúng ta đến cùng là đi ăn cái gì đây?"Ngồi nửa ngày, Tần Nhạc nhịn không được hỏi, y cảm giác nếu y tiếp tục không lên tiếng, người ngu ngốc bên cạnh có thể lái xe ra biển luôn.

""A, lẩu thì sao, có thể ăn cay không, không thì ăn lẩu Uyên Ương đi?" Lấy lòng nhìn Tần Nhạc cười, chỉ thấy Tần Nhạc nhướn mi: "Được." Lái xe đến cửa quán lẩu, Tư Đồ Lân Thiên đỗ xe xong thì thấy Tần Nhạc đã an vị, hắn ngồi xuống, bộ dạng xấu hổ có điểm không biết làm sao khiến Tần Nhạc cảm thấy buồn cười.

Tần Nhạc thuộc kiểu người rất dễ nhìn, cười rộ lên lại càng xinh đẹp, Tư Đồ Lân Thiên không dám nhìn y quá lâu, cảm thấy hình như hôm nay Tần Nhạc rất vui.

Đồ ăn rất nhanh được dọn lên, nhìn vào nồi lẩu một bên đỏ một bên trắng, Tư Đồ Lân Thiên theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng.

Lúc nhúng, Tư Đồ Lân Thiên nhìn Tần Nhạc đem hầu hết đồ ăn bỏ vào bên cay, chính mình yên lặng đem đồ bỏ vào nước lèo trắng, Tần Nhạc nhìn hắn một cái:"Không ăn cay?"

Tư Đồ Lân Thiên xấu hổ gật đầu:"Đúng vậy, cay quá không tốt."Sờ sờ mũi, mời người ta ăn lẩu kết quả chính mình không thể ăn cay.

Tần Nhạc cười nhìn hắn một cái:"Nam nhân cũng không phải không thể nói không được."

Một câu làm hai má Tư Đồ Lân Thiên nóng lên, mượn cớ cầm lấy chén uống nước, Tần Nhạc buồn cười nói: "Lân Thiên, nói gì chúng ta cũng coi như trúc mã, anh không cần khẩn trương, anh như vậy tôi cũng sẽ không thoải mái, kỳ thực trước kia tôi rất hâm mộ các anh."

"Hâm mộ chúng tôi, chúng tôi có gì để hâm mộ?"Tư Đồ Lân Thiên quả thực không thể tin được, Tần Nhạc lại nói hâm mộ bọn họ, không phải là khinh bỉ sao? "Chính là hâm mộ, các anh có thể tùy tiện chơi đùa, hồ nháo, chuyện đứng đắn cũng không nghiêm túc, tôi nghe nói Sở Nam Tước và Tô Cảnh An đều đã có con, anh còn chưa tìm được đối tượng sao?"

"Lúc thích hợp tự nhiên sẽ tìm, sao cậu giống như mẹ tôi vậy, ba câu không rời câu này."

Tần Nhạc thấy hắn đỏ mặt, trong lòng cao hứng, chủ động gắp đồ ăn cho hắn: "Được rồi, ăn đi, dì sốt ruột cũng đúng thôi, anh cũng nên tìm ai đó đi."

"Tôi biết."Tư Đồ Lân Thiên ăn thịt viên trong đĩa, trong lòng nghĩ làm sao để chuyển đề tài: "Đừng nói nữa, cậu thì sao, người như cậu sớm nên có gia đình đi?"

Nghĩ đến Tần Nhạc khêu gợi như vậy, không biết sẽ cưới kiểu vợ gì.

"Giống anh thôi, tôi cũng đang độc thân."

"Sao có thể?"Nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Tần Nhạc, Tư Đồ Lân Thiên có chút không thể tin được mở to hai mắt, Tần Nhạc thấy hắn như vậy nhịn không được nở nụ cười: "Tuy độc thân, nhưng tôi đã thích một người nhiều năm, do dự thật lâu vẫn không bỏ xuống được."

"Tôi đã nói mà, người như cậu sao lại độc thân mà không có nguyên nhân được."Tư Đồ Lân Thiên nhẹ thở ra đồng thời tiếp tục nói: "Không bỏ xuống được thì theo đuổi đi!"

"Hắn là nam, tôi sợ hắn...."Tần Nhạc nhíu mày, đầy mặt cô đơn, Tư Đồ Lân Thiên vội nói:"Không thử sao biết, hiện tại thích nam nhân đâu hiếm."

"Anh cũng có thể chấp nhận?" Tần Nhạc hai mắt sáng lên.

Tư Đồ Lân Thiên theo bản năng gật đầu: "Nếu thích thì nam hay nữ cũng không quan hệ."

Tần Nhạc cười gật đầu: "Ăn cơm đi, tôi sắp chết đói rồi!"

"Ừ."Tư Đồ Lân Thiên cắn miếng gì đó, trái tim nhảy bang bang, trong nháy mắt vừa rồi Tần Nhạc cười với hắn, hắn phảng phất thấy được pháo hoa! Người này bộ dáng thật sự rất dễ nhìn.

Chương 3

Cơm nước xong, Tư Đồ Lân Thiên lái xe đưa người trở về, ở trên xe, Tần Nhạc mở cửa kính đón gió, Tư Đồ Lân Thiên bên cạnh hỏi: "Kỳ thật tôi rất hiếu kỳ, cậu vì sao lại trở thành bác sĩ?" Rõ ràng lúc nhỏ rất yêu dương cầm.

Không nghĩ tới Tư Đồ Lân Thiên lại tò mò chuyện này, Tần Nhạc quay đầu nhìn hắn:"Bởi vì người tôi thích từng nói qua, nếu có bạn bè làm bác sĩ sẽ thực tốt."

"Không ngờ là nguyên nhân này, người được cậu thích chắc chắn rất hạnh phúc."

"Thật sao?"

"Ân."Tư Đồ Lân Thiên gật đầu, sau đó chỉ phía trước:"Rẽ phía trước phải không?"

"Đúng." Nhếch môi cười nhìn sườn mặt Tư Đồ Lân Thiên: "Kỳ thực tôi rất ngạc nhiên, nhìn bốn người bên cạnh ân ái, anh không nghĩ tới cũng tìm một người sao?"

"Khụ, tôi cùng bọn hắn không giống nhau a, cậu đừng dùng ánh mắt này nhìn tôi, tôi thật không có vấn đề gì."

Nghe Tư Đồ Lân Thiên giải thích, Tần Nhạc cười càng ái muội, nổi bật dưới ánh đèn, khuôn mặt dễ nhìn kia giống như phủ một tầng sáng, lòe lòe phát quang.

"Anh có vấn đề hay không lần sau để tôi khám sẽ biết, ở phương diện này tôi mặc dù không phải chuyên gia nhưng bệnh của anh tôi vẫn có thể trị."

"Đã nói tôi không sao, cậu nói phía trước phải không, đến rồi."

Tần Nhạc buồn cười nhìn phản ứng xấu hổ của Tư Đồ Lân Thiên: "Không đi lên chơi sao?"

"Thôi, muộn rồi, cậu lên nghỉ ngơi đi, để lần sau."Đề tài vừa rồi khiến Tư Đồ Lân Thiên xấu hổ muốn chết, thầm nghĩ nhanh rời đi, nào có tâm tư đi làm khách.

Tần Nhạc cũng không làm khó hắn, mở cửa xuống xe. Chẳng qua vừa đóng cửa xe liền bị Tư Đồ Lân Thiên gọi lại, quay đầu nhìn đối phương, vốn tưởng rằng đối phương đổi ý, lại không nghĩ tới Tư Đồ Lân Thiên từ phía sau lấy ra một túi táo qua cửa sổ đưa cho y: "Mẹ tôi đưa cho cậu, cầm đi, bà nói nhìn cậu thiếu máu, đưa cho cậu tẩm bổ."

Tần Nhạc buồn cười lắc đầu, đồng thời có chút thất vọng nhận lấy: "Giúp tôi cảm ơn dì." "Muốn cảm ơn cậu tự mình tới, bà ấy nghe sẽ rất vui, tôi đi đây."

"Ân. Đi đường cẩn thận."Nhìn theo Tư Đồ Lân Thiên rời đi, đáy mắt Tần Nhạc cuồn cuộn cảm xúc không rõ.

Về nhà liền thấy Trương Xảo Nhi ra đón:"Tiểu Nhạc nhận không?"

"Một túi táo thì có gì mà không nhận."Tư Đồ Lân Thiên cởi giày, đi tới cầm lấy quả táo trên bàn, theo sau liền bị một bạt tay:"Đừng có như cha con, đi rửa tay đi."

Tư Đồ Hách một bên biểu tình cứng đờ:"Sao cái gì cũng lôi tôi vào vậy?"

"Đừng làm như ông vô tội, lần trước ông đi WC xong không rửa tay đã ăn cơm, tôi đều thấy hết."

Tư Đồ Lân Thiên:"......."

Tư Đồ Hách:".....Chuyện tám trăm năm trước bà cũng có thể nhớ!"Trương Xảo Nhi: "Cái gì mà tám trăm năm, chỉ mới hôm qua thôi."

Tư Đồ Lân Thiên để điều khiển xuống đứng lên: "Cũng không để yên cho con xem TV."

Gặp sự tình không ổn, Tư Đồ Lân Thiên vội vàng trở về phòng, cởi quần áo định đi tắm thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại, lấy đến mở ra liền nhìn thấy tin nhắn Tần Nhạc gửi cho hắn.

Vừa mở ra, oanh một cái, Tư Đồ Lân Thiên mặt đỏ lên, nhìn video ngắn ngủi vài giây, cư nhiên lại là Tần Nhạc đang tự an ủi!

Tính khí phấn nộn sạch sẽ bị một tay cầm lấy, vừa thuần khiết lại gợi cảm, Tư Đồ Lân Thiên cơ hồ lập tức liền cứng rắn.

Nhìn cái tay không ngừng triệt động kia nửa ngày, Tư Đồ Lân Thiên chỉ cảm thấy nếu đổi lại thành tay hắn thì tốt biết bao.

Ý thức được mình nghĩ gì, Tư Đồ Lân Thiên vội lắc đầu, đang lúc hắn cảm thấy xấu hổ, Trương Xảo Nhi đẩy cửa tiến vào, bưng một đĩa táo bỏ lên bàn:"Con vào phòng nửa ngày sao còn chưa thay quần áo, ở bên ngoài một ngày bẩn rồi, về nhà phải nhanh chóng thay đi chứ!"Một tay đoạt lấy điện thoại di động trên tay Tư Đồ Lân Thiên, ghét bỏ trừng mắt nhìn hắn một cái, miệng than thở:"Một đám đều không khiến ta bớt lo."

Nói rồi cúi đầu nhìn di động trong tay, trên màn hình còn phát đoạn video Tần Nhạc tự an ủi, cơ hồ trong nháy mắt Trương Xảo Nhi cúi đầu, Tư Đồ Lân Thiên liền đứng lên, giật lấy điện thoại, nhưng vẫn chậm một bước.

"Con xem con còn coi cái gì đây, con trai, con nói thật với mẹ, không có thứ này kích thích có phải con sẽ không được không, mẹ nói rồi, con thích nam mẹ cũng sẽ chấp nhận, con nói con đang làm gì đây. Không được, ngày mai đi tìm Tiểu Nhạc đi, bảo nó nghĩ biện pháp chữa trị đi, ai nha, sao lại thành thế này a"

Đưa điện thoại cho Tư Đồ Lân Thiên, Trương Xảo Nhi bi thống đi ra ngoài.

Chỉ để lại Tư Đồ Lân Thiên một mình hỗn độn, lúc này hắn nhảy sông Hoàng Hà cũng không tẩy sạch được.

Cúi đầu nhìn video, hắn thật không biết đến cùng là Tần Nhạc vô tình hay cố ý, việc này hắn cũng không thể đi hỏi được, chết tiệt, để hắn đi chết đi.

Chương 4

Đi theo sau Trương Xảo Nhi vào phòng khám của Tần Nhạc, Tư Đồ Lân Thiên cả người đều không khỏe.

""Con nhanh chân lên." Thời điểm tới gần cửa, Trương Xảo Nhi còn ghét bỏ trừng hắn một cái, Tần Nhạc buồn cười nhìn bọn họ, biết bọn họ muốn tới đây, y đã cố ý dành ra nửa ngày.

"Dì."Tần Nhạc cười nói:" Táo hôm qua dì bảo Lân Thiên mang cho con ăn ngon lắm ạ."

"Dì cũng thấy ngon nên cố ý lấy cho con, Tiểu Nhạc à, nói sao thì con cũng cùng Tiểu Thiên lớn lên, dì nhờ con, trị tốt, dì sẽ cho con một hồng bao lớn."

"Dì nói trong điện thoại con đã hiểu rồi, bệnh này cũng không phải không thể chữa, dì yên tâm." An ủi Trương Xảo Nhi xong, Tần Nhạc ngẩng đầu nhìn Tư Đồ Lân Thiên đang xấu hổ gần chết: "Vào trong đi, dì chờ ngoài này một lát nhé."

"Ta không vội, con cứ chậm rãi xem."

Cùng Tần Nhạc bước vào phòng, đóng cửa lại, Tư Đồ Lân Thiên vội vàng nói: "Đừng nghe mẹ tôi nói bừa, tôi thực sự không sao!"

"Nếu không có việc gì sao dì lại nói anh không được?" Tần Nhạc có chút buồn cười, trên thực tế y cũng không tin Tư Đồ Lân Thiên không được.

Nghe Tần Nhạc hỏi, Tư Đồ Lân Thiên vừa định nói này đều không phải do cậu sao, nhấc đầu nhìn khuôn mặt sạch sẽ cấm dục của Tần Nhạc, nháy mắt liền không biết có nên nói hay không.

Trong nháy mắt hắn do dự, Tần Nhạc đã đeo bao tay lên: "Được rồi, cởi quần ra, để tôi xem liền biết."

Gặp bộ dáng giải quyết việc chung của Tần Nhạc, Tư Đồ Lân Thiên quả thực sắp hộc máu: "Thật sự, thật sự, tôi thật sự không có việc gì."

"Anh nếu không có việc gì tôi thấy sẽ biết, cởi quần!" Trên mặt Tần Nhạc tự nhiên nhưng trong lòng khó có thể ức chế chờ mong: "Đại nam nhân, anh khác người cái gì đây!"

"Tần Nhạc, tôi thật sự không có việc gì, mẹ tôi thấy tôi lâu không mang người về nên đoán lung tung thôi."
Tư Đồ Lân Thiên ra sức giải thích, bắt hắn cởi quần trước mặt Tần Nhạc, hắn thật sự không còn mặt mũi nào, nhưng Tần Nhạc bỗng nhiên cười: "Nếu anh nói thật, tại sao lại sợ tôi xem?"

"...." Lập tức Tư Đồ Lân Thiên không còn biết nói gì, nhìn Tần Nhạc nửa ngày, quyết định: "Được rồi, cậu xem đi."

Nói xong giống như bình thường cởi dây lưng, kéo quần lót xuống, đem tính khí mềm nhũn bên trong lấy ra, một mảng lớn liền lộ ra ngoài, dù không cương nhưng rất có phân lượng, sạch sẽ phấn nộn.

Tim Tần Nhạc đập mạnh, nhìn vật trong tay Tư Đồ Lân Thiên, tâm lý thích ghê gớm, nếu không phải biết vẫn chưa thể, y quả thực muốn quỳ xuống liếm một cái xem xem tư vị có giống trong tưởng tượng của mình không.

Bất quá bây giờ vẫn chưa được: "Sạch sẽ thế này, vẫn chưa dùng qua đi?"

Lời nói nhìn như vui đùa lại đem mặt Tư Đồ Lân Thiên bạo hồng, ngoài miệng không dám phản bác, trong lòng lại nói thầm, cậu không phải cũng thế sao!

"A, cậu đừng đụng!" Không ngờ Tần Nhạc sẽ đột nhiên cách bao tay cầm lấy vật của mình, cơ hồ trong nháy mắt, vật mềm nhũn của hắn liền tiến vào trạng thái chiến đấu, thẳng tắp nằm trong tay Tần Nhạc.

"Thực có tinh thần nha!" Tần Nhạc trên dưới triệt động, thực tế kinh nghiệm của y cũng có hạn, nhưng đối với xử nam như Tư Đồ Lân Thiên, vậy là đủ rồi. Nhìn bối rối và kinh ngạc trong mắt Tư Đồ Lân Thiên, Tần Nhạc chỉ cảm thấy địa phương khó có thể mở miệng của mình đều phiếm nước.

Tư Đồ Lân Thiên bị vây trong khiếp sợ và khoái cảm, không biết Tần Nhạc khác thường, có cảm giác không đúng, nhưng tâm lý bỗng phát hiện ra quả nhiên tay người khác và tay chính mình không giống nhau.

Thân thủ cầm tay Tần Nhạc, Tư Đồ Lân Thiên đem y đẩy vào phạm vi của mình, một tay ấn cái bàn phía sau, nói:"Nhanh lên!"

Tư Đồ Lân Thiên đột nhiên hành động khiến hai má Tần Nhạc càng đỏ hơn, đôi con ngươi đen cũng nổi lên hơi nước.

Hai tay khép lại cầm lấy vật phát nhiệt phảng phất có thể làm phỏng linh hồn kia, dùng toàn lực lấy lòng nam nhân, Tư Đồ Lân Thiên ở bên tai y thở hổn hển, thẳng đến lúc bắn tinh mới trầm tĩnh lại.

Sau khi thanh tỉnh, hắn mới ý thức được mình cư nhiên bắn trong tay Tần Nhạc, mặt liền đỏ lên.

"Tần Nhạc, tôi..."

Nhìn Tư Đồ Lân Thiên trên mặt xấu hổ, Tần Nhạc ra vẻ tự nhiên từ trong hộp rút ra hai tờ giấy, lau tay sạch sẽ rồi nói: "Yên tâm đi, lát nữa tôi sẽ nói với dì, anh rất khỏe mạnh, ân, phân lượng đầy đủ."

"Thực xin lỗi, tôi..."

"Không sao, tôi không ngại, anh ra ngoài trước chờ tôi đổi quần áo, trưa nay cùng ăn cơm đi."

"Được." Tư Đồ Lân Thiên lúc này cũng không biết ở chung với Tần Nhạc thế nào, vội vàng đi ra ngoài.

Thấy hắn rời đi, Tần Nhạc mới nhẹ nhàng thở ra, xoay người tiến vào toilet, đóng cửa lại, cởi quần, nhìn quần bị d*m thủy làm cho ướt nhẹp, Tần Nhạc cắn môi:"Ngu ngốc, đừng bắt em chờ lâu!"

Chương 5

Lúc Tần Nhạc đi ra, Tư Đồ Lân Thiên vẫn đầy mặt xấu hổ, Tần Nhạc cười cười: "Dì, dì yên tâm đi, Lân Thiên hắn rất tốt."

"Vậy thì tốt quá, Tiểu Nhạc cháu biết không, ngày hôm qua dì thấy nó dùng điện thoại xem phim kia, dì còn cho là nó không được, làm dì sợ hết hồn, thật tốt quá." Trương Xảo Nhi nhẹ nhàng thở ra, quay đầu trừng Tư Đồ Lân Thiên: "Nếu không có việc gì thì nhanh chóng tìm đối tượng đi, mẹ mặc kệ con thích nam hay nữ, tóm lại mang về cho mẹ một người, đừng không có việc gì đi xem cái loại phim ấy, có bản lĩnh thì làm ai đó lớn bụng đi."

"Mẹ, mẹ đừng nói nữa được không!"

"Làm gì mà hét lên vậy, ở đây cũng không có người ngoài, nếu con sợ Tiểu Nhạc chê cười thì đừng khiến mẹ bận tâm nữa, được rồi, trưa nay mời Tiểu Nhạc ăn cơm đi, mẹ về nấu cơm cho cha con đây, lớn nhỏ đều không khiến ta bớt lo." Trương Xảo Nhi ghét bỏ trừng con trai, quay đầu nhìn Tần Nhạc như đây mới là con ruột của mình: "Tiểu Nhạc, trưa nay để Tiểu Thiên đưa cháu đi ăn, làm bác sĩ rất mệt, phải chú ý thân thể, đừng khách khí với nó nhé, dì về trước, nếu rảnh thì đến nhà dì chơi!"

"Cháu sẽ đến, dì đi thong thả."

"Được được, dì đi đây."

Nhìn theo Trương Xảo Nhi rời đi, Tư Đồ Lân Thiên nhẹ nhàng thở ra đồng thời lại có chút xấu hổ, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tần Nhạc: "Đừng nghe bà ấy, tôi thật không có."

"Không có cái gì, không lén xem phim kia sao?" Tần Nhạc nhìn Tư Đồ Lân Thiên nghẹn đỏ mặt, mắt hàm sủng nịch nói.

Tư Đồ Lân Thiên nhìn Tần Nhạc như vậy, chỉ cảm thấy ánh mắt kia thật đẹp, trong thời gian ngắn thất thần, thẳng đến khi Tần Nhạc chụp tay lên người hắn: "Nhìn gì mà thất thần vậy, đi ăn cơm thôi, tôi đói rồi, không ăn lẩu, hôm nay ăn gì thanh đạm đi."

"Nga, được." Tư Đồ Lân Thiên sờ hai má nóng lên của mình, cảm giác chính mình có chút không bình thường, vừa rồi sao lại nghĩ muốn hôn y chứ!

Cùng Tần Nhạc ăn cơm bên ngoài xong, Tư Đồ Lân Thiên vốn muốn đưa y trở về, kết quả Tần Nhạc lại từ chối.

Nhìn Tần Nhạc rời đi, Tư Đồ Lân Thiên sờ ngực, cảm giác tim mình hôm nay đập có chút nhanh, nghĩ đến vừa rồi trong phòng khám, hắn xuất trong tay Tần Nhạc, Tư Đồ Lân Thiên liền xấu hổ không chịu được, sau này hắn làm sao đối mặt với y đây?

Tâm có chút loạn, hắn định đến hội quán ngồi một chút, hiện tại khiến hắn tỉnh táo lại có chút khó khăn.

Chẳng qua có thời điểm, đến sớm không bằng đến đúng lúc, hắn vừa muốn đẩy cửa bao phòng ra thì thấy một thiếu niên thanh tú từ bên trong chạy ra va vào hắn, mắt hạnh trừng: "Nhìn cái gì mà nhìn, lăn!"

Không đợi hắn kịp phản ứng, thiếu niên liền đẩy hắn ra chạy đi, sau đó rất nhanh Mộc Cận Tinh quần áo không chỉnh, trên mặt có dấu năm ngón tay khả nghi, hổn hển chạy đến, nhìn thấy Tư Đồ Lân Thiên liền hỏi: "Người đâu?" Tư Đồ Lân Thiên nhún vai: "Tớ sao biết, tớ cũng không phải bảo tiêu của cậu."

Nói xong cũng không để ý Mộc Cận Tinh tùy thời đều có khả năng phát nổ, đi vào phòng, ngồi lên sô pha, theo thói quen sờ đĩa táo trên bàn, vừa hạ tay, Mộc Cận Tinh đã đẩy cửa đi tới: "Ăn ăn, cậu chỉ biết ăn thôi, thật không biết thứ này có gì mà thích!"

"Cậu đừng vì việc mình không thuận mà phiền tớ, tớ cũng không chọc cậu, bất quá là ai mà lợi hại vậy, ngay cả cậu cũng dám đánh?" Tư Đồ Lân Thiên đầy mặt hiếu kỳ, Mộc Cận Tinh liền bực: " Không cần cậu quản, quản tốt mình đi."

""Khó được cậu cũng có lúc khốn quẫn, còn không cho người khác bát quái một chút, tớ thấy dứt khoát đều kêu bọn họ đến, chúc mừng một phen!"

"Cậu không chọc tớ thì chết phải không?"

"Có thể"

Mộc Cận Tinh nhìn Tư Đồ Lân Thiên, chỉ cảm thấy người này thật trẻ con, sao mình lại cùng hắn so đo chứ.

Tỉnh táo lại, Mộc Cận Tinh ngồi lên sô pha: "Tần Nhạc dạo này thế nào, gần đây hai người giống như rất hay đi cùng nhau." Nghe Mộc Cận Tinh ngữ khí bình tĩnh, Tư Đồ Lân Thiên ngạc nhiên hỏi: "Sao cậu biết?"

Mộc Cận Tinh khinh thường nhìn hắn một cái: "Cậu đừng quên, Tần Nhạc là em họ tớ."

"...." Hắn thật đúng là quên, bất quá: "Cậu đã biết thì còn hỏi làm gì?"

Mộc Cận Tinh có chút hết chỗ nói: "Cậu không nhìn ra gì sao?"

"Cái gì?" Tư Đồ Lân Thiên khó hiểu.

Nhìn Tư Đồ Lân Thiên hoang mang đầy mặt, Mộc Cận Tinh cảm thấy lửa giận của mình còn chưa đủ vượng, tên ngốc này căn bản một chút cũng chưa nhận ra!:"Thôi, không nói chuyện này nữa, cậu đột nhiên đến đây có việc gì?" Mộc Cận Tinh đột nhiên chuyển đề tài, ngược lại khiến Tư Đồ Lân Thiên mất tự nhiên đứng lên: "Không có việc gì tớ không thể đến sao, Bạch Tử Huyễn đâu, hắn chẳng phải cũng chưa có bạn gái sao?"

Mộc Cận Tinh trong lòng có tâm sự nên cũng không chú ý đến vẻ mặt mất tự nhiên vừa lóe qua của Tư Đồ Lân Thiên, nói thẳng: "Cậu cho là cậu và hắn giống nhau sao, Bạch Tử Huyễn sắp kết hôn rồi, chuẩn bị quà đi!"

"A?" Một câu này trực tiếp làm Tư Đồ Lân Thiên nửa ngày không phản ứng lại được, phục hồi tinh thần mới hỏi lại: "Ai vậy?"

"Nói cậu cũng không biết, Bạch Tử Huyễn tìm người đó ba bốn năm, trước đây không lâu mới tìm được!"

"Không thể nào, người nọ thật khiến hắn tìm như thế?"

"Không dụng tâm thì không làm được, cậu cho rằng Bạch Tử Huyễn là cậu sao?"

"Giống tớ còn tốt hơn so với giống cậu đi, củ cải hoa tâm, sớm muộn cũng bị quả báo!" Tư Đồ Lân Thiên khinh thường phản kích, cũng không cảm thấy lời này có gì không đúng, hơn nữa lúc trước không biết hắn đã nói câu này bao nhiêu lần, vậy mà lúc này Mộc Cận Tinh trực tiếp đen mặt, đứng dậy đi ra ngoài.

Bỏ lại Tư Đồ Lân Thiên đang ngu ngơ không hiểu gì hết, Mộc Cận Tinh đã đen mặt đi bắt người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau