KHI SƯ PHỤ HẮC HÓA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khi sư phụ hắc hóa - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Đồ Đệ kì quái🌱

Edit:Nguyễn Ngọc

Beta: Đậu Xanh

Cứ như vậy, Hạ Lan Vi được Hi Loan đưa về chỗ ở của mình.

Toạ trên núi là một toà viện cổ kính, to lớn và rộng rãi còn mang đậm phong cách cổ xưa nhưng cũng rất khiêm tốn.

Lúc này đang vào tháng ba của mùa xuân, hoa đào theo gió rơi lả tả rồi từ từ tản ra trên mặt đất. Dưới cây đào được đặt một cái bàn đá, ở trên đó được bày ra một bộ dụng cụ pha trà tinh xảo, cạnh bên còn có mấy băng ghế được làm từ gỗ tử đàn. Vốn dĩ dưới gốc cây đào từ lâu đã trở thành nơi ngắm cảnh, mỗi khi đứng ở đó nhìn xuống không chỉ thấy được sương mù lượn lờ mà còn có cây cối xanh ngắt, hoa cỏ tôn nhau lên. Toàn bộ cảnh đẹp đều được thu vào mắt.

Hạ Lan Vi vừa đi vừa nhảy nhót, nàng cảm thấy mỗi đồ vật ở đây đều vô cùng mới lạ, lập tức chạy lại sờ vào bàn đá, chốc chốc lại nhìn cây đào. Khi còn ở hiện đại, khắp nơi đều là những toà cao ốc chọc trời mọc san sát nhau, dù cho có một số nơi còn lưu lại các di tích lịch sử cổ xưa thì cũng bị tu sửa lại rất nhiều nên làm sao có thể có được vẻ đẹp cổ kính như thế này. Huống chi đây thật sự là thời cổ đại!.

Hạ Lan Vi nhìn Đông nhìn Tây một hồi rồi sau đó đi thăm thú hết sân trước sân sau thì sư phụ nàng đã làm xong cơm chiều từ sớm, liền gọi nàng vào ăn cơm. Từ khi xuyên qua đến bây giờ, đây là bữa cơm đầu tiên của nàng ở thời đại này nên cảm thấy rất mới lạ, đôi mắt tròn nhìn chằm chằm vào các món được dọn ra ở trên bàn, tất cả có bốn món ăn và một món canh đều là một màu xanh ngắt. Xem ra khẩu vị của sư phụ có vẻ rất thanh đạm.

Thấy sư phụ bắt đầu động đũa, nàng cũng bắt đầu ăn. Mùi vị của mấy món ăn này cũng coi như là chấp nhận được không quá khó nuốt, nhưng lại không hợp khẩu vị của Hạ Lan Vi. Vì nàng là một người có khẩu vị nặng như là thích ăn bún ốc, lẩu, đồ nướng BBQ cùng với mỳ chua cay.

Trước kia, lúc mà đang còn học đại học, mỗi buổi tối sau khi tan học nàng với bạn cùng phòng liền vội vàng chạy đến chợ đêm gần nhất, ăn một đĩa tôm hùm đất xào chua cay trước tiên. Thỉnh thoảng ngẫu hứng thì gọi thêm một cốc bia ướp lạnh. Loại cảm giác cay nồng của ớt hoà với sự mát lạnh của bia thì không từ nào có thể lột tả được. Ngắn ngủi mấy ngày mà bây giờ nó đã cách nàng rất xa rồi. Hạ Vi Lan thở dài trong lòng...

Ngày đầu tiên rời xa lẩu, nhớ nó. Ngày đầu tiên rời xa bún ốc, rất nhớ nó. Ngày đầu tiên rời xa đồ nướng, rất rất nhớ nó. Ngày đầu tiên rời xa tôm hùm đất xào chua cay, cực kỳ cực kỳ nhớ nó.

" Tập trung ăn cơm của con đi".

Hi loan đang ăn thì phát hiện đồ đệ nhà mình lấy tay chống cái đầu nhỏ, hai mắt tròn xoe mở to không biết là đang suy ngĩ cái gì.

Chàng liền gắp một miếng thịt trước mặt mình bỏ vào chén của nàng giọng ôn tồn nhắc nhở.

Hạ Vi Lan liền tuỳ ý đáp lời, đem cơm và thị ăn vào, khi cảm thấy hơi no liền dừng đũa nhàm chán mà quan sát bốn phía, sau đó chống cằm nhì Hi Loan ăn cơm.

Chàng ăn rất nhã nhặn, dáng người ngồi ngay ngắn, đoan chính, động tác gắp đồ ăn thì không nhanh không chậm, làm cho người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui. Từ từ đưa miếng thịt vào miệng nhấm nuốt thực kỹ càng.

Hạ Lan Vi nhìn một lúc, đột nhiên nhận ra môi của sư phụ thật đẹp. Dày mỏng vừa phải, không cần bôi son cũng là màu đỏ tự nhiên. Khiến nàng không nghĩ ra được từ nào để khen, bởi vì bây giờ trong đầu nàng chỉ còn lại đôi môi mềm mại giống như thạch trái cây ấy nhìn chỉ muốn cắn một ngụm.

"Vì sao lại nhìn vi sư như vậy?".

Hi Loan dừng ăn cơm, chàng cảm thấy ánh mắt của đồ đệ mình thật kỳ quái nhưng cụ thể ở đâu thì lại không nghĩ ra được.

" Không có gì... không có gì..".

Hạ Lan Vi ngượng ngùng cười " ha ha " nói.

Thật là mất mặt quá đi mất.

Sư phụ hỏi vấn đề này nàng làm sao trả lời đây!. Chẳng lẽ nói thẳng rằng nàng mơ ước sắc đẹp của sư phụ hay sao?. Nhớ lại ánh mắt hoài nghi lúc này của Hi Loan đối với những suy nghĩ đáng khinh của mình. Hạ Lan Vi chỉ cảm thấy trên mặt nóng ran rồi lan dần đến hai tai.

Trời ơi, Hạ Lan Vi!. Ngươi vẫn còn là một tiểu hài tử sao lại có thể sinh ra tà niệm đối với khuôn mặt băng thanh ngọc khiết của sư phụ cơ chứ!!.
Sau khi củng cố lại tâm lý thì Hạ Lan Vi cũng bình tĩnh lại, nàng lại tiếp tục an tĩnh ăn cơm.

Hi Loan: Đồ đệ của mọi người cũng kỳ quái như vậy sao.

Hạ Lan Vi tiếp tục ăn rồi khi nhìn thoáng qua bát của Hi Loan như là đột nhiên nhớ đến vấn đề gì đó ngẩng đầu lên, gọi:" Sư phụ".

Đôi mắt nàng phát sáng như ngàn vạn vì sao trời hỏi:" Người tu tiên cũng cần phải ăn cơm sao?."

Không phải là nàng dự theo cốt truyện để hỏi mà đây là vấn đề mà nàng vẫn luôn thắc mắc sau khi đọc qua vô số tiểu thuyết về tiên hiệp, trong đó nó chỉ nói rằng người tu tiên có thể ăn Tích Cốc Đan. Chứ không hề nói những người tu tiên nhiều năm giống như Hi Loan có thể ăn cơm.

Mặc dù nàng đã đọc qua cuốn tiểu thuyết << tu tiên để báo thù >> nhưng không ai rảnh miêu tả chi tiết chuyện ăn uống của vai phản diện cả, vì tận mười năm sau nữ chính mới xuất hiện.

Hi Loan khẽ mỉm cười, một lần nữa gắp miếng thịt cho Hạ Vi Lan trả lời:" Những thức ăn này đều được chế biến từ linh thú, linh thực nên ăn vào rất có lợi cho tu tiên".

" À à".

Hạ Lan Vi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu sau đó tiếp tục ăn.

" Vậy mỗi ngày sư phụ có phải tắm rửa, đi wc... ý con là đi vệ sinh, ngừời có phải đi vệ sinh không?". Nàng sâu kín bồi thêm một câu.

Tay cầm đũa của Hi Loan dừng lại một chút nhìn vào cặp mắt to tròn trong suốt của nàng, lông mày hơi nhảy lên một cái nói:" Lúc ăn cơm không được nhiều chuyện".

"A".

" Sau này con cũng thành người tu tiên".

"Vâng". Hạ Vi Lan nhỏ giọng đáp một tiếng rồi không hỏi nữa nghĩ thầm dù sao thì sau này nàng cũng biết.

Sau khi ăn xong cơm chiều, từng người một tách ra đi về phòng mình nghỉ ngơi. Lúc này nếu ở hiện đại đoán chừng Hạ Lan Vi còn đang xem chương trình hài kịch. Có lẽ ngày hôm nay thật sự mệt mỏi cũng có thể là không còn việc gì để làm nên khi lên giường nằm chốc lát nàng đã ôm chăn rồi chìm vào giấc ngủ say. Cái chăn này cũng không biết được làm bằng chất liệu gì mà khi sờ vào thì rất mềm mại thoải mái. Trải qua một đêm không mộng mị.

" Ku ku ku ku—- cô".

"Ku ku ku ku ——— cô".

Hạ Lan Vi bị đánh tức bởi một tiếng chim kỳ lạ. Nàng mở đôi mắt còn buồn ngủ, ánh sáng đột ngột làm nàng hơi khó chịu.

Hạ Lan Vi vội lấy tay che mắt, đợi khi nhìn rõ cảnh vật thì thấy một con gà đang đứng trên bệ cửa sổ phòng nàng. Toàn thân của con vật có màu trắng tinh điểm xuyết thêm bởi những chấm tròn màu đen giống hệt con gà ở trong vườn bách thú. Chỉ có một điểm bất đồng đó là nó có cái mào màu xanh lục.

"Ha ha ha ha!".

Hạ Lan Vi nhịn không được cười thành tiếng.

"Ôi, trời ơi, nhìn một cái đi, nữ nhân ngu xuẩn này cuối cùng cũng tỉnh rồi!".

???

Hạ Lan Vi cười không thành tiếng nghĩ, rốt cuộc là ai đang nói chuyện nhỉ?.

" Thật không hiểu sao loại nữ nhân ngu xuẩn này lại có thể trở thành đồ đệ của tiên quân".

Con gà quý hiếm có cái mào màu xanh ở trên cửa sổ vừa bước đi vừa nghiêng đầu nói. Hạ Vi Lan cảm thấy toàn thân sợ hãi, đảo mắt quanh phòng, cuối cùng đem tầm mắt dừng ở trên người con gà.

" Nhìn cái gì, nữ nhân xấu xí kia".

Con gà nghiêng đầu kêu. Giờ phút này, Hạ Lan Vi bị khiếp sợ không hề nhẹ.

Mặc dù nàng biết trong thế giớ tu tiên có rất nhiều dị thú nhưng đây là lần đầu tiên nàng gặp một con gà biết nói chuyện, tin tức này thật quá chấn động. Nàng bước xuống giường, chạy đến bên cửa sổ, chuẩn bị cùng con gà kia thân mật nói chuyện.

Nhưng khi thấy Hạ Lan Vi chạy lại gần thì nó sợ hãi gân giọng kêu:" Quá xấu, quá xấu!". Rồi cất cánh bay đi.

"Nói ta xấu".

Hạ Lan Vi khom người nhặt cọng lông gà từ trên cửa sổ bay xuống nói:" Xấu...".

Nàng khẽ mỉm cười lộ ra hàm răng trắng.

" Lần sau mà để ta bắt gặp, xem ta có đem ngươi hầm lên không".

Chương 7: Lần đầu tu luyện (1)

Edit:Nguyễn Ngọc

Beta: Đậu Xanh

Lúc này trời cũng đã sáng Hạ Lan Vi không muốn nhớ đến con gà kỳ quái lúc nãy, sau khi rửa mặt, chải tóc đơn giản xong nàng liền đẩy cửa phòng đi ra.

Nắng sớm đã chiếu xuống sân, Hạ Lan Vi giơ hai tay lên trời "a" một tiếng, lười biếng duỗi eo ra. Trong sân đã nghe thấy thanh âm múa kiếm, thanh kiếm xé gió loé lên ánh sáng trắng, từng chiêu đưa ra đều sắc bén giống như muốn xé không khí ra làm đôi.

Người múa kiếm mặc một thân bạch y, khi múa vạt áo bay theo thân kiếm. Xoay người một cái, ba ngàn sợi tóc như mực phiêu phiêu trong gió, chỉ thấy được nửa mặt, đang nước chảy mây trôi thì suýt nữa đuôi tóc đã chạm vào thân kiếm, nguy hiểm vô cùng.

Đợi đến lúc người nọ hoàn toàn xoay người lại, bạch y bay bay, tóc xoã tuỳ ý ở trên vai, hoa đào rơi lả tả phía sau lưng. Màu hồng của cánh hoa làm nổi bật lên khuôn mặt tuấn mĩ ôn nhuận. Hạ Lan Vi trợn mắt há hốc miệng.

Đây không phải là Hi Loan thì còn có thể là ai?.

Quả nhiên người đã đẹp thì làm gì cũng đẹp, sư phụ ngay cả luyện kiếm một mình dưới hoa đào mà cũng có thể đẹp như vậy, thật không biết nữ chính có bị mù hay không nữa?.

Hạ Lan Vi lắc đầu thở dài.

Chắc là có đi, không nghĩ đến nữ nhân đó nữa tránh lại mất hứng, có thời gian rảnh thì nên nhìn nhan sắc tuyệt thế này nhiều hơn, dưỡng cho mắt nhìn cao một chút, bằng không đến khi nữ chính xuất hiện, sư phụ vì yêu mà hắc hoá thì lại không có cơ hội thấy nữa.

Vừa nghĩ đến đó, Hạ Lan Vi lại tiếp tục thở dài.

Hi Loan đã sớm chú ý đến Hạ Lan Vi từ lúc nàng ra khỏi phòng, sau khi múa được 2-3 chiêu thì liền thu bội kiếm sắc bén vào vỏ, treo vững vàng ở bên hông.

Chàng rũ mắt nhìn Hạ Lan Vi. Nàng đang đứng một mình bên cửa lắc đầu ảo não thở dài ở phía đằng xa, dáng người thấp bé mặc đồng phục màu trắng của Đạo Diễn Tông, trên đầu có hai búi tóc tròn tròn, một cái bên phải và một cái bên trái giống như hai cái bánh bao.

Chàng dùng tay áo che đi khoé miệng đang khẽ giương lên của mình rồi hướng Hạ Vi Lan bước đến.

" Chào buổi sáng, sư phụ".

Hạ Lan Vi mới vừa mở miệng chào thì Hi Loan đã đi đến đứng đối diện, làm cho nàng phải ngửa cổ để nói vì nàng mới cao đến bên hông của Hi Loan.

A.

Mỏi cổ quá.

Hi Loan sờ chỏm tròn trên đầu của Hạ Lan Vi, hỏi:" Tối hôm qua con ngủ có ngon không?".

" Ngủ ngon ạ".

Hạ Lan Vi bất động thanh sắc dịch sang bên cạnh tránh khỏi tay của Hi Loan.

Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng tóc thì không thể rối. Đây là kiểu tóc mà nàng khổ cực lắm mới có thể hoàn thành được.

Cũng may Hi Loan không có ý định tiếp tục xoa đầu nàng nữa, thanh âm của chàng vang lên trên đỉnh đầu của Hạ Lan Vi.

" Về sau cần phải dậy sớm hơn một chút nữa, đã là người tu tiên thì không thể lười biếng như vậy".

Hạ Vi Lan:".......".

Ánh mắt nàng nhìn về phía mặt trời mới vừa nhô lên, khoé mắt giật giật. Như thế mà còn nói nàng lười biếng?.

Vậy ở hiện đại, lúc nào nàng cũng ngủ đến 12 giờ trưa mới dậy, nếu như để Hi Loan biết được chẳng phải sẽ rất thảm sao. HạnLan Vi trong lòng nghĩ vậy nhưng trên mặt thì không biểu hiện gì, liên tục đáp ứng.

Hi Loan hài lòng gật đầu rồi nhìn Hạ Lan Vi nói:" Hôm nay, ta sẽ dạy con cách hấp thụ linh khí."

Hai mắt Hạ Lan Vi sáng lên.

Rốt cuộc cũng được học rồi sao?.

Hắc hắc, phải biết rằng ở thế giới này nàng chờ mong nhất là tu tiên đó!.
Trong nguyên chủ cũng là một trong những thiên tài hiếm thấy. Tuy rằng kém hơn so với Hi Loan nhưng khi đấu với các cao thủ ở Đạo Diễn tông thì có rất ít đối thủ. Chắc một phần cũng do bàn tay vàng của nữ chính chèn ép nên khó gặp được thiên tài.

Nghĩ lại thì mới nhận ra, Hi Loan cũng vì vậy nên mới nhận nàng làm đồ đệ cũng nên. Chỉ tiếc rằng đã làm nhân vật phụ thì sẽ mãi là nhân vật phụ cho dù có xuất sắc như thế nào đi chăng nữa thì cũng đều có kết cục giống nhau, khá hơn tí thì chỉ là chết một cách vinh quang hơn thôi.

Hạ Lan Vi cũng đã tính xong, đợi đến khi nàng tu luyện không sai biệt lắm rồi sẽ rời đi Đạo Diễn tông trước khi nữ chính xuất hiện, đến nhân gian một mình sung sướng tiêu dao tự tại, sau đó kiếm một lang quân tuấn mỹ.

Hi hi hi mới nghĩ đến đó nàng đã cảm thấy rất kích thích rồi. Tu tiên đối với nàng cũng dễ dàng như uống nước mà thôi, chút nữa nàng sẽ thể hiện khả năng của mình.

" Nhắm mắt lại, tĩnh tâm".

Hi Loan lên tiếng, Hạ Lan Vi vội vàng làm theo.

" Thả lỏng người rồi hít thở thật sâu".

Hạ Lan Vi lan hít sâu.

" Hô hấp trầm xuống, cảm thụ đan điền. Lấy da làm ranh giới cảm thụ linh khí từ ngoài đi vào cơ thể hội tụ ở đan điền...".

Hi Loan nghiêm túc dạy mà Hạ Loan Vi cũng rất nghiêm túc lắng nghe.

Chỉ là...

Hô hấp trầm xuống...làm nàng cảm thấy bụng có chút trướng giống như lúc sáng chưa đi vệ sinh vậy.

Cảm thụ linh khí của đất trời...cái này thì, gió thổi làm nàng cảm thấy hơi lạnh...

Qua nửa canh giờ Hạ Lan Vi không cảm nhận được cái gọi là linh khí.

Một canh giờ trôi qua, ngoại trừ cảm thấy lạnh ra thì Hạ Lan Vi vẫn không thể nhận được cái gì thêm.

Nàng rất tức giận thế nên đã cự tuyệt lời khuyên của Hi Loan bảo nàng đi ăn điểm tâm sáng trước.

Hơn nửa canh giờ tiếp theo, ngoài việc mang một thân cánh hoa đào do gió thôi đến còn lại cũng không có gì.

Một canh giờ tiếp, nàng rốt cuộc....

Ngủ rồi.————————-

Tới bây giờ Hạ Lan Vi mới nhận ra số mệnh không bao giờ tha cho con dê là nàng. Đột nhiên xui xẻo bị chết rồi còn xuyên tới nơi này thì không nói làm gì, đằng này thân thể thiên tài về tu tiên này của nguyên chủ rơi vào trên người nàng lại không linh nữa.

Quá thảm đi.

Cứ nghĩ đến đó là Hạ Lan Vi lại tức đến nỗi trưa cũng ăn nhiều thêm một chén cơm. Hi Loan thấy vậy thì chỉ cho rằng đồ đệ nhà mình luyện công mệt mỏi nên trong lòng cảm thấy yên tâm, vui vẻ bội phần.

Không hổ là đồ đệ của mình, tuy rằng thiên tư hơi kém một chút nhưng bù lại là một người chăm chỉ.

Nghĩ đến đó, chàng gắp một miếng thịt cho đồ đệ ngốc của mình.

Ăn no Hạ Lan Vi ngủ trưa một chút, sau đó thần thanh khí sảng đi học ở Điện Chủ Phong.

Bởi vì Đạo Diễn tông cho rằng người tu tiên cần phải có nội công cà ngoại công kết hợp, cho nên mới đặc biệt cây dựng một học đường ở trong tông, cả ngày chỉ dạy chi, hồ, giả, dã* cùng với một ít công pháp cơ bản.

*Chi, hồ, giả, dã (之乎者也): là bốn hư từ thông dụng trong Hán văn cổ để làm trợ ngữ từ để âm vận câu văn được êm tai, réo rắt hơn, hoặc tăng thêm ngữ khí. Cho nên "chi, hồ, giả, dã" thường được dùng để chỉ những lời lẽ sáo rỗng, chẳng có nghĩa lý gì. Do vậy, chúng thường được dùng để ví với những gì hư huyễn, không thực tế. Làm chuyện "chi hồ giả dã" tức là làm chuyện phù phiếm, không thiết thực.

Trong tông có quy định chỉ cần có đệ tử ngang độ tuổi cơ bản thì mỗi ngày đều phải đi học, đến khi nào trình độ tốt thì mới bắt đầu đi ra ngoài rèn luyện, nói như thế nhưng may mắn lắm thì mỗi tháng cũng chỉ được vài lần.

Vì thế Hạ Lan Vi bất hạnh phải quay lại làm học sinh một lần nữa. Bất quá, vì đây cũng là lần đầu tiên đi học ở thời này nên nàng cảm thấy rất mới mẻ.

Hạ Lan Vi tới chậm một chút, thời điểm bước vào Điện Chủ Phong, tuy nói cũng không phải là muộn nhưng mọi người đã ngồi vào chỗ của mình hết rồi.

Từ xa nhìn lại thấy toàn một màu trắng. Nàng suýt nữa quên mất đạo phục của Đạo Diễn tông là màu trắng. Cũng màu trắng nhưng khi nhìn sư phụ mặc thì giống như trích tiên trên trời, tiên khí vây quanh. Mĩ nhân sư bá thì có vẻ hơi lẳng lơ nhưng cũng không làm mất đi phong thái. Trái lại người bình thường mặc vào thì lại làm cho ta cảm thấy có chút cứng nhắc, khô khan, vô vị.

Chính là do nàng mới đến lại thêm là đệ tử mà Hi Loan nhặt về ở giữa đường nên đại đa số người đều không biết nàng, giờ phút này ai cũng tò mò nhìn lại.

Vì vậy dù da mặt của Hạ Lan Vi có được làm từ bê tông cốt thép thì cũng không thể nào chịu được nhiều con mắt quan sát như vậy!.

Nàng có chút xấu hổ nhìn xung quanh tìm chỗ ngồi, liền thấy một nữ tử trắng trẻo mặc váy màu hồng cánh sen khoảng 12,13 tuổi hướng nàng vẫy tay. Váy có màu sắc nổi bật như vậy thì không thấy cũng khó, Hạ Lan Vi liếc mắt liền thấy nàng.

" Tiểu sư muội".

Lâm Tư Dao vẫy tay bảo nàng đến đó. Đây không phải là sư tỷ hôm qua dẫn nàng đi thay quần áo sao?.

Hạ Lan Vi nhìn về phía sư tỷ thì quả nhiên thấy chỗ bên cạnh còn trống. Nên đôi chân nhỏ liền đi về phía Lâm Tư Dao.

"Hắc hắc, tiểu sư muội!".

Lâm Tư Dao hưng phấn nói:"Sở Minh bị cấm túc rồi nên không đi học, trước hết khoảng thời gian này muội cứ ngồi ở đây đi!".

Tư Dao vừa nói vừa thu thập sạch sẽ chỗ ngồi của Sở Minh. Hạ Lan Vi nhìn vị sư tỷ trước mặt một cái đầy hồ nghi,chuyện gì mà có thể khiến tỷ ấy nói chuyện với giọng điệu hưng phấn thế nhỉ?.

Nhớ tới lời tỷ ấy nói về chuyện Sở Minh bị cấm túc, Hạ Lan Vi bừng tỉnh hiểu ra. Thì ra đây là chỗ ngồi của tên hài tử hư hỏng ngày hôm qua?.

Hạ Lan Vi có chút ghét bỏ, bất quá nhớ đến việc xui xẻo mà ngày hôm qua hắn gặp phải nàng thiếu chút nữa không nhịn được mà cười ra tiếng. Tâm trạng của Hạ Lan Vi đang tốt nên liền thuận theo ngồi xuống, quay đầu nhìn sang Lam Tư Dao ngọt ngào cười một tiếng:"Cảm ơn sư tỷ".

Thanh âm trong veo thêm một chút mềm mại làm cho Lâm Tư Dao rất kích động, tay không hề báo trước tập kích lấy hai má mềm mại trắng nõn của Hạ Lan Vi. Lâm Tư Dao bưng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn Hạ Lan Vi, mặt đầy vẻ kích động.

" Ai nha, tiểu sư muội đáng yêu của ta, về sau nếu tên Sở Minh đó còn giám to gan tìm muội khinh dễ liền tới tìm sư tỷ!. Sư tỷ có rất nhiều biện pháp giúp muội thu thập hắn!".

Hạ Vi Lan"..... Sư tỷ có thể thả muội ra trước được không?. Muội...... muội không thở được nữa".

Lâm Tư Dao buông lỏng tay, tức thì trên má của Hạ Lan Vi xuất hiện hai vệt đỏ sau đó nhanh chóng bến mất.

Chương 8: Lần đầu tu luyện (2)

Edit:Nguyễn Ngọc

Beta: Đậu Xanh

Lúc này, lão tiên sinh mặc bộ đồ trắng một tay cầm quạt xếp, một tay cầm sách vở từ ngoài tiến vào. Tóc tiên sinh đã bạc đi một nửa, khoé mắt cũng đã có những vết nhăn hằn sâu, râu quăn lên như râu cá trê thoáng lay động.

Mà lớp học vừa rồi vẫn còn ầm ĩ nay đã im lặng chỉ còn sót lại vài người thì thầm.

" Đây là Trần lão sư, ông ấy rất nghiêm khắc nên lát nữa muội phải cẩn thận!".

Nửa người trên của Lâm Tư Dao nghiêng về phía Hạ Lan Vi, nhỏ giọng nhắc nhở.

Nàng gật đầu một cái biểu thị đã hiểu, trên kia Trần lão sư cũng vừa lúc ngồi xuống, lớp học cũng trong nháy mắt không có tiếng nói làm không khí như ngưng đọng lại. Bầu không khí căng thẳng làm Hạ Lan Vi cũng khẩn trương cúi đầu lòng bàn tay đổ đầy mổ hôi đều bị nàng lau vào vạt áo.

Sao giống như cảm giác khi đứng trước mặt của cô chủ nhiệm nhỉ?.

Nhưng vì ở hiện đại đã làm học sinh rất nhiều năm nên cách giảm bớt cảm giác tồn tại xuống như thế nào thì nàng vẫn nhớ.

Trần lão sư ngồi ở bàn đầu tiên nằm chính giữa, lớp thì tổng cộng có bảy hay tám mươi người, vốn dĩ từ chỗ của Hạ Lan Vi đến chỗ ngồi của lão sư cũng không tính là gần nhưng do nàng sợ nên vẫn luôn cúi đầu không giám ngẩng đầu lên quan sát.

Trần lão sư cũng không quá để ý đến bầu không khí căng thẳng ở phía dưới, nhàn nhã mở sách vở ra, suy nghĩ một chút rồi thong thả mở miệng, thanh âm trầm thấp xa xăm.

"Lần trước chúng ta nói đến Đạo Pháp chính là sinh ra đầu tiên là Đạo, thứ hai là đời người,thứ ba là vạn vật....".

Giọng của Trần lão sư vang vọng trong Điện Chủ Phong, ngoài điện, ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống xuyên qua cửa sổ đi vào, thỉnh thoảng có vài cơn gió nhẹ lướt qua mang theo hương hoa thoang thoảng cùng với tiếng chim hót líu lo vang lên từng nhịp.

Hạ Lan Vi liếc qua thấy ở trên Trần lão sư còn đang lắc đầu đọc thơ giống như đang chìm đắm vào trong bài thơ đó, đầu cũng theo đó mà lay động thì cảm thấy có chút buồn cười.

Tựa hồ lão sư cũng không đáng sợ giống như lời của sư tỷ nói.

Nửa khắc sau, đầu óc của Hạ Lan Vi đã mơ mơ màng màng chất đầy cổ văn. Sự hưng phấn vì cảm giác mới mẻ lúc ban đầu đã sớm không còn. Lại thêm cả khung cảnh ngoài cửa sổ thì cảm thấy đây chính là thời điểm thích hợp để ngủ.

Trần lão sư đọc bài vừa chậm vừa buồn tẻ giống như đang ru ngủ. Hạ Lan Vi sau khi trải qua mấy lần đấu tranh tâm lý vì mí mặt đánh nhau thì bắt đầu mặc kệ thuận theo tự nhiên.

Thanh âm của Trần lão sư càng ngày càng xa mờ mịt, khi thì giống như vọng xuống từ 18 chỗ cong của đường lên núi, lúc lại như từ trên trời trời truyền xuống vậy.

Thanh âm nhỏ dần, mờ nhạt dần, rồi bỗng nhiên hoá thành một tiếng rống.

"Lâm Tư Dao!".

Đầu của Hạ Lan Vi đang gục xuống nhanh chóng ngẩng lên, cơn buồn ngủ cũng bay đi sạch.

Bên cạnh Lâm Tư Dao đứng lên. Trên kia Trần lão sư đang từ từ bước xuống đi về phía Lâm Tư Dao. Hạ Lan Vi mở to mắt nhìn, cuối cùng cũng thấy rõ mặt của Trần lão sư. Nhìn qua thì khoảng 60 tuổi, tóc nửa trắng nửa đen, khoé mắt có một vài nếp nhăn nhưng ấn tượng nhất là một đôi râu cá trê. Hạ Vi Lan phi thường hoài nghi, tự hỏi không biết trong nhà của lão sư có máy uốn tóc không.

" Lâm Tự Dao, trò đem nhưng câu ta vừa đọc giải thích lại một lần?".

Trần lão sư đứng bên người Lâm Tư Dao, nên Hạ Lan Vi ngừng thở cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của mình.

Lâm Tư Dao nuốt nước miếng, toét miệng hỏi:" Vâng.... là câu nào ạ?".

Lông mày của Trần lão sư liền nhếch lên làm nếp nhăn ở khoé mắt sâu thêm một chút, râu cũng theo đó run một cái.

" Trò hiểu được câu nào thì nói câu đó".

" Đệ tử..... đệ tử câu nào cũng không hiểu".

"Ba!".

Trần lão sư đặt mạnh quyển sách lên mặt bàn của Lâm Tư Dao.

" Suốt ngày chỉ biết chơi đùa, thật hổ thẹn với công sức dạy dỗ của Túc Hoà!".

Lâm Tư Dao cúi đầu bộ dáng ngoan ngoãn nhận sai.

" Trò mặc quần áo gì thế này?".

Cơn giận đã tắt của Trần lão sư nay lại bùng lên dữ dội.
Lam Tư Dao trầm mặc.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Lâm Tư Dao.

Đạo phục của đạo diễn tông ngày thường không mặc thì không sao nhưng khi vào Điện Chủ Phong, đặc biệt là tiết của Trần lão sư thì ai cũng phải mặc, không mặc chính là thiếu đòn với lão sư.

Hôm nay, Lâm Tư Dao mặc một kiện y phục màu hồng phấn, cả người trông có vẻ trắng trắng mềm mềm, linh khí mười phần nhưng mà giờ phút này nàng có bao nhiêu đẹp thì chờ lát nữa sẽ thê thảm bấy nhiêu.

" Đạo phục của trò đâu?".

" Hai ngày trước..... con cùng luyện đan với sư phụ không cẩn thận nên bị cháy hỏng...". Lâm Tư Dao càng nói thanh âm càng nhỏ.

" Hừ".

Trần lão sư hừ lạnh." Luyện đan cháy hỏng...sao trò không ở nhà cùng sư phụ mình tu luyện luôn đi?".

" Phốc...ha ha ha".

Hạ Lan Vi không nhịn được cười ra tiếng nhưng khi ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Trần lão sư.

Toàn bộ lớp học yên tĩnh như tờ.

OMG!

Thì ra vừa nãy chỉ có mình nàng cười.

Tuy rằng trên mặt mọi người không có quá nhiều biểu tình nhưng ngoài ý muốn Hạ Lan Vi thấy được một tia bi tráng trong mắt bọn họ, đó là dành cho mình.

Lâm Tư Dao ngạc nhiên mở to mắt, bội phục dũng khí của nàng.

" Buồn cười lắm sao?".

Trần lão sư tiến về phía nàng, râu cũng run lên từng nhịp theo bước chân. Hạ Lan Vi lắc đầu như trống bỏi.

" Trò giải thích câu này xem."

Trần lão sư đặt câu hỏi." Câu" Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật"* nghĩa là như thế nào?".

*Trích trong: Đạo Đức kinh." Đệ tử không biết".

Hạ Lan Lan thành thật trả lời.

Trước kia cô nàng đã nói qua, nếu bị gọi trả lời biết thì trả lời là biết không biết thì nói không biết không cần phải cảm thấy ngại ngùng đỡ mất thời gian của hai bên.

Lần đầu tiên người thường xuyên ngủ gật trong giờ học như Hạ Lan Vi lại nhớ được lời cô nói rõ ràng như vậy. Thế nên sau này lúc bị thầy cô giáo nào gọi thì nàng cũng đều đứng lên trả lời " Em không biết".

Hơn nữa trả lời càng nhiều thì mặt càng dày lên nên cũng không thấy ngại nữa, lần này cũng không ngoại lệ.

Trần lão sư khinh ngạc, có lẽ thấy thái độ thành khẩn của nàng nên trên mặt cũng hoà hoãn đôi chút, cũng thoải mái vài phần.

"Trò không cần phải giải thích cặn kẽ, chỉ cần nói ý chính là được".

Xung quanh bắt đầu có người nhắc khe khẽ.

"Yên lặng".

Trần lão sư gõ gõ quạt xếp, ánh mắt nhìn chằm chằm Hạ Lan Vi, toàn bộ lớp học đều im lặng chờ đợi đáp án của nàng. Hạ Vi Lan rũ mắt, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Nói như thế nào đây?.

Một học sinh khoa tự nhiên như nàng tại sao lại phải học mấy cái đạo pháp linh tinh này.

Xem ra hôm nay không phải là ngày may mắn gì, mới sáng sớm gặp phải con gà mào xanh đó thì mọi việc đều không thông thuận.

Gà?.

Hạ Vi Lan ngẩng đầu, nhìn thẳng vào khuôn mặt nghiêm khắc của lão sư,ánh mắt hơi loé lên, trả lời:" Thực ra, đệ tử cảm thấy câu nói này cũng giống với con gà".

Hạ Lan Vi vừa nói xong, trong phòng liền vang lên tiếng xôn xao, sắc mặt của Trần lão sư cũng biến đổi.

Ngược lại Hạ Lan Vi đang chìm đắm trong câu trả lời nên vẫn hồn nhiên chưa phát hiện ra.

"Lãi sư nghĩ mà xem " Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật" nếu đặt trên người con gà thì phải nói là cực kỳ hợp lý. Giống như gà có thể đẻ trứng, trứng lại ấp nở ra thành gà, gà lại tiếp tục đẻ trứng, trứng nở ra vạn gà, đại khái thì cái này cũng gọi là Đạo Pháp đi".

Hạ Lan Vi vừa nói xong thì liền nghe thấy một trận cười. Sắc mặt Trần lão sư xanh mét, thổi râu trừng mắt, phảng phất như một giây tiếp theo sẽ xé xác nàng.

Tay cầm quạt xếp của Trần lão sư run rẩy, chỉ vào Hạ Lan Vi nói:"Trò... trò... trò."

Đến nửa ngày mới nói nên lời:" Trò là đệ tử của ai?".

" Trần lão sư?". Lâm Tư Dao nhỏ nhẹ đáp

"Muội ấy là đồ đệ của Hi Loan sư thúc".

" Hi Loan?".

Lâm Tư Dao gật đầu. Trần lão sư có vẻ đã nguôi giận hơn, quan sát từ trên xuống dưới một phen, rồi hừ lạnh một tiếng:" Túc Hoà, Hi Loan, hai thằng nhãi này toàn nhận đồ đệ kiểu gì không biết, ngày xưa có Sở Minh chưa đủ nay lại thêm Lan Vi".

Lầm Tư Dao yên lặng cúi đầu, Hạ Lan Vi cũng yên lặng rụt thân mình lại, để giảm cảm giác tồn tại.

Trần lão sư sau một hồi im lặng thì trầm giọng nói:" Về nhà, đem bộ văn chương này chép lại 20 lần, ngày mai nộp lại cho ta".

" Còn Lâm Tư Dao, 40 lần".

Tức thì bên tai vang lên tiếng than thở của Lâm Tư Dao. Hạ Lan Vi cũng không bình tĩnh được nghĩ, đây là phạt học sinh tiểu học sao?.

Không...

Cái này cùng với cái nàng tưởng tượng như kiểu đi mây về gió, cuộc sống tu tiên thảnh thơi tốt đẹp một chút cũng không giống nhau...

Chương 9: Cô Cô Gà🌱

Edit:Nguyễn Ngọc

Beta: Đậu Xanh

Sau khi trải qua sự việc đó, Hạ Lan Vi đã nhanh chóng nổi danh trong Điện Chủ Phong cùng Lâm Tư Dao, Sở Minh tạo thành ba "đại tâm phúc"* ở Đạo Diễn tông.

*Đại tâm phúc: người được chọn để bỗi dưỡng thành người tài

Trước khi về viện, tâm trạng của Lâm Tư Dao rất tốt giống như người mới kêu gào khóc lóc thảm thiết lúc nãy không phải nàng vậy.

Tư Dao thân mật sờ sờ mặt Hạ Lan Vi, vui vẻ nói:" Sư muội đáng yêu của ta, ngày mai gặp lại!".

Hạ Lan Vi bình tĩnh tiếp nhận khuôn mặt chính mình bị xoa nắn thành các loại hình dạng, chết lặng gật đầu. Vị tỷ tỷ này không lo lắng một chút nào sao, nàng phải chép phạt tận 40 lần mà...

" Đúng rồi! Tiểu sư muội!".Lâm Tư Dao vốn dĩ đã rời đi đột nhiên quay lại, lấy từ trong ống tay áo ra một vật đưa cho Hạ Lan Vi.

"Đây chính là bảo bối quý giá gia truyền mà tỷ thường dùng để chép phạt! Bây giờ tỷ tặng nó lại cho muội!".

Lâm Tư Dao nắm lấy tay Hạ Lan Vi nói với vẻ mặt thương tiếc:" Mặc dù vậy thì cũng đừng nên chép phạt đến làm hỏng bàn tay nhỏ bảo bối của muội nha". Hạ Lan Vi chỉ kịp nhận thấy tay mình cầm mấy cây bút, cúi đầu nhìn thì hoá ra là ba cây bút lông sói dính liền vào với nhau.

Đây chẳng lẽ là ba cây bút liền nhau trong truyền thuyết?.

Nàng ngẩng đầu kích động nhìn đối phương, trong mắt hiện lên tia sáng.

Lâm Tư Dao nhìn vẻ mặt hưng phấn của nàng một chút rồi gật đầu.

Sau đó hai người ngửa mặt lên trời cười to. Hạ Lan Vi mừng rỡ nghĩ, có cây bút thần này thì không cần phải chép 20 lần nữa, chỉ cần chép bảy lần, bảy lần thôi nha!.

Nàng nghĩ vậy nên tảng đá lớn trong lòng cũng vơi đi không ít. Hai tay nàng giơ lên ôm quyền, thần sắc chân thành như các nhân vật trong tiểu thuyết võ hiệp khi đa tạ ơn cứu mạng của tráng sĩ, nói với Lâm Tư Dao:" Nếu vậy muội đây xin đa tạ sư tỷ".

Lâm Tư Dao cũng trầm giọng đáp:"Một chút chuyện nhỏ thôi, sư muội không cần khách sáo như vậy".

Hạ Lan Vi vui vẻ cầm cây bút về nhà tìm sư phụ. Nàng nghĩ ngày hôm nay mình đã trải qua quá nhiều chuyện đen đủi rồi, nên giờ nàng cần phải trở về nhìn ngắm nhan sắc tuyệt mỹ của sư phụ một chút để an ủi tâm hồn bé nhỏ đang tổn thương của mình.

" Nha nha nha, để bổn gà nhìn một chút, đồ nhà quê này từ đâu đến!".

Thanh âm chói tai, cùng với giọng điệu kỳ quái đầy mùi vị giễu cợt vang lên. Hạ Lan Vi vốn đang vừa hát vừa hái những bông hoa nhỏ dọc đường khi nghe thấy thanh âm đó nàng liền quay đầu lại nhìn một vòng xung quanh, thì không thấy gì ngoại trừ mấy bụi cây có những bông hoa nhỏ đang lung lay trong gió.

????

Chẳng lẽ là ảo giác?.

Hơn nữa sao khi nghe được thanh âm này nàng lại cảm thấy có chút quen thuộc?.

Chân ngắn của Hạ Lan Vi dừng lại, rồi đi tiếp coi như không nghe thấy gì. Nhưng thanh âm đó lại vang lên một lần nữa rõ ràng hơn so với lúc nãy:" Đồ nhà quê này chỉ xứng liếm chân cho bổn gà thôi!".

Gà?.

Hạ Lan Vi híp mắt nhanh chóng bắt được trọng điểm của câu nói.

Sẽ không phải là...

Nàng nhanh chóng xoay người lại. Nhìn chằm chằm vào bụi cây an tĩnh ở trước mặt, cuối cùng phát hiện ra chân gà vàng nhạt lộ ra trong góc bụi cây màu xanh thẫm. Hạ Lan Vi nhìn chằm chằm vào chân gà, khoé miệng khẽ cong lên:" Này thì chỉ xứng liếm chân của ngươi?".

Nàng liếm môi trong đầu hiện lên các loại món cánh gà, chân không tiếng động tiến lại gần bụi cây.

Con gà vốn đang rỉa lông thì cảm thấy chân hơi lạnh giống như có điều không ổn. Nó nghĩ nghĩ đem chân thu vào người rồi ngẩng cổ lên thì liền nhìn thấy khuôn mặt không chút hảo ý của Hạ Lan Vi.

" Ku ku ku! Ku ku ku ku! Ku ku ku ku!".

" Ôi trời! Tổn thọ quá! Hù chết ta rồi!".

Cô Cô Gà bị doạ sợ đến mức bay lên trời, cánh màu trắng đập trúng miệng của Hạ Lan Vi, còn lưu lại trên áo nàng hai dấu chân rồi biến mất dạng.

Hạ Lan Vi phù một hơi, tức thì có mấy cái lông màu trắng bay ra từ trong miệng nàng. Trên mặt còn có chút tê dại, như nhắc nhở nàng những việc con gà đó đã làm. Quan trong hơn là trước ngực nàng còn in lại hai dấu chân của nó nữa!.

Mà quần áo nàng lại có màu trắng!.

Rất khó tẩy sạch!.

Con gà sau khi thoát được thì liền kêu lên, càng ngày càng to:" Ku ku ku! Ku ku ku! Ku ku ku!".

" Người xấu, giết gà rồi!".

" Người xấu, giết gà rồi!".

" Người xấu, giết gà rồi!".

Hạ Lan Vi nghe xong, liền xoay người đuổi theo. Nàng thề hôm nay nhất định phải làm thịt con gà đó! Còn phải thêm tỏi, đồ thơm để át bớt mùi thối của con gà đáng ghét này!.

Chân của Hạ Lan Vi ra sức chạy, dốc toàn lực đuổi theo con gà lông trắng:" Con gà chết tiệt kia! Đứng lại đó cho ta!".

Hạ Lan Vi gào to. " Ku ku ku! Ku ku ku!".

" Ngươi nghĩ ta ngu sao! Nói dừng là dừng! Nữ nhân ngu ngốc!".

Cô Cô Gà lắc mông chạy trước, Hạ Lan Vi hổn hển chạy theo, sau khi nghe gà nói xong nàng mệt mỏi dựa vào thân cây, tức giận cầm lấy đá ném vào nó:" Ngươi mới ngu ngốc! Ngươi có tin ta đem ngươi nướng lên không!".

Cô Cô Gà nghe vậy liền dừng lại, giương cổ lên thật cao, lông thì dựng đứng lên như một con nhím, rồi dùng lực rũ một cái đem toàn bộ bụi đất rũ sạch sẽ. Chân nó cong lên đứng cách Hạ Lan Vi một khoảng an toàn, rồi tao nhã đi qua đi lại.

" Ku ku ku ku ku ku ku ku?".

" Nữ nhân xấu xí kia, ngươi hiểu được tiếng của bổn gà sao?".

Vừa hỏi, đầu gà vừa đong đưa theo, đôi mắt ti hí nhìn với vẻ đầy nghiêm túc. Hạ Lan Vi vuốt ngực, thở mạnh mấy cái, rồi nhìn chằm chằm vào mắt của nó, khiêu khích nói:" Chút chuyện này sao có thể làm khó được bản cô nương!".

Cô Cô Gà đi qua đi lại ngày càng nhanh, tầm suất nhấc chân cũng nhiều lên rõ ràng.

" Thật kỳ lạ. Sao cái đồ nhà quê này lại hiểu được tiếng của ta nhỉ?".

Cô Cô Gà nghiêng đầu tự hỏi sau đó rỉa lông thì cảm thấy không khí như bị nén lại...

Đây là...

Không ổn...

Cô Cô Gà lập tức bay lên nhưng vẫn bị Hạ Lan Vi bứt được mấy cấi lông màu trắng làm nó đau đến mức liên tục phát ra những tiếng chói tai.

" Chết gà rồi".

" Chết gà rồi".

" Chết gà rồi".

Nó vừa đập cánh tiếp tục chạy vừa tiếp tục kêu:" Nữ nhân xấu xí giết gà rồi!".

Hạ Lan Vi tiếp tục đuổi theo ở phía sau, con gà lông trắng thì liều mạng chạy phía trước. Nửa khắc sau, Cô Cô Gà đột nhiên dừng bước, cẩn thận giơ chân ra cảm nhận độ lạnh lẽo của nước sông trước mặt, hai mắt ti hí mở to đầy hoảng sợ.

Không sai, phía trước là một dòng sông nhỏ.

Hạ Lan Vi nở nụ cười yêu kiều đi lên từ phía sau nói:" Chạy tiếp đi, sao không chạy nữa?".

Cô Cô Gà giương cao đầu quật cường nói:

" Chẳng qua là ta mệt nên muốn nghỉ ngơi một chút, không được sao?".

" Dĩ nhiên là được". Hạ Lan Vi gật đầu cười.

" Nhưng mà sao mông ngươi lại ướt nha".
Cô Cô Gà cảm nhận được mông ướt, nó mới nhớ lúc nãy lông của mình đã bị dính nước. Theo bản năng kẹp chặt mông nói:" Ai cần người lo!".

Nói xong nó mới kịp nhảy người lên đã bị Hạ Lan Vi dùng cành cây chắn gắt gao.

" Lại muốn chạy nữa à?".Hạ Lan Vi cười nhạt.

" Ngươi coi lão nương chết rồi sao?".

Người Cô Cô Gà run lên. Một lát sau, Hạ Lan Vi nhàn nhã nằm trên cỏ, nhìn trời. Cô Cô Gà bị trói giống như cái bánh chưng nằm bên cạnh, nó cũng ngước đầu xanh nhìn trời nhưng với ánh mắt đầy bi thương.

Do vừa nãy đuổi theo con gà quá lâu, bây giờ ngay cả khí lực để đi cũng cạn kiệt nên nàng đành phải tìm một chỗ sạch sẽ trên mặt cỏ để nhìn trời, nghỉ ngơi một lát. Lúc này nàng cảm thấy có chút mệt nên chậm rãi nhắm mắt lại.

Trên đầu nàng có mây trắng lượn lờ, dưới chân thì có đất đai, sông nước. Thong thả dạo chơi rồi cùng với đất trời hoà làm một. Nàng dần cảm nhận được hơi thở mình càng lúc càng dài hơn, sâu hơn. Gió đêm từ trong rừng thôi qua mang đi hết khô nóng trên người nàng.

Hạ Lan Vi cảm thấy từng lỗ chân lông như được mở ra tự do hô hấp, cảm thụ nụ hôn của gió. Cỗ mát mẻ của làn gió giống như đem bao vây lấy cả người nàng, xuyên qua từng lọn tóc, nhu nhu hôn lên da thịt nàng. Mở ra từng lỗ chân lông, tiến vào thân thể nàng, du tẩu trong lục phủ ngũ tạng rồi dần dần biến thành một dòng chảy đuổi đi hết mệt mỏi trên người nàng.

Cuối cùng hội tụ lại ở đan điền rồi chậm rãi trầm xuống. Hạ Lan Vi trợn tròn, mỏi mệt trong mắt cũng biến mất, hai mắt hiện lên chút mờ mịt cùng với một chút ngạc nhiên. Nàng đây là, hấp thụ linh khí thành công rồi?.

Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, thì thấy thân thể mình nay trở nên thật khoan khoái, nhẹ nhàng uyển chuyển hơn rất nhiều, cơn đau ở bắp thịt cũng đã biến mất.

" Trời ơi! Trời ơi! Gà đầu xanh ơi! Ta hấp thụ linh khí thành công rồi này!".

Hạ Lan Vi nắm lấy cổ Cô Cô Gà lắc lắc.

" Ôi trời! Nữ nhân đáng chết kia.... Mau buông bổn gà ra!".

Đầu Cô Cô Gà vừa muốn thoát khỏi ma trảo của Hạ Lan Vi vừa nói tiếp:" Bổn gà không phải là gà đầu xanh! Ta tên là Cô Cô Gà! Ngươi là nữ nhân đáng chết!".

Hạ Vi Lan cười hắc hắc:" Cô Cô Gà thì Cô Cô Gà!".

" Hôm nay may nhờ ngươi, nếu không có ngươi ta cũng sẽ không thể tự nhiên đánh bậy đánh bạ liền dẫn được khí nhập thể!".

Nàng ôn nhu sờ đầu Cô Cô Gà. Nghe Hạ Lan Vi nói hai mắt ti hí của Cô Cô liền trợn to, sửng sốt một chút sau đó bắt đầu giãy giụa:" Xấu nữ nhân kia sao giám sờ đầu của bổn gà, ngươi mau buông bổn gà ra!".

Tâm tình hiện tại của Hạ Lan Vi đang rất rốt nên cũng không so đo với nó, nàng tháo dây trói gà ra. Cô Cô Gà kêu to một tiếng rồi chạy đi, rất nhanh liền biến mất khỏi tầm mắt của Hạ Lan Vi, nàng cũng lười đuổi theo.

Hiện tại nàng chỉ muốn chạy về thật nhanh, tìm mỹ nhân sư phụ khoe khoang một chút. Nàng nói rồi mà, thân thể này của nàng chính là thể chất tốt nhất để tu tiên! Sao có thể không làm được việc đơn giản như hấp thu linh khí cơ chứ!.

Nghĩ như thế, Hạ Lan Vi liền vui vẻ nhảy nhót trở về tìm Hi Loan. Còn chưa đi vào sân thì đã thấy mỹ nhân sư phụ mặc một thân bạch y, đang đứng dưới cây đào.

Hi Loan vốn dĩ đã cao lớn, phong thái đĩnh đạc, tóc dài như thác nước nay lại thêm bạch y phiêu phiêu, đằng sau còn có cây đào đang nở hoa rực rỡ. Nhìn từ xa giống như thần tiên bước ra từ trong tranh.

Gió nhẹ thổi qua, con ngươi chàng hơi lưu chuyển rung động lòng người. Sư phụ nàng có khác, quả nhiên mỗi lần nhìn thấy đều làm cho người ta cảm thấy kinh diễm. Hạ Lan Vi nỗ lực che trái tim nhỏ đang đập liên tục, vui mừng hoan hô:" Sư phụ!".

Hi Loan nhìn nàng gật đầu, lông mày dãn ra.

Hạ Lan Vi nhảy nhót đi vào sân rồi bất ngờ nhào vào ngực Hi Loan. Chàng nghiêng người, tức thì cả người Hạ Lan Vi bổ nhào trên mặt đất làm bụi đất bay mù mịt:" khụ khụ".

Hạ Lan Vi ngửa đầu, ho khan thì mơ hồ nghe thấy tiếng than thở của Hi Loan:" May quá thiếu chút nữa là bẩn quần áo mới rồi".

Thanh âm sư phụ mang theo chút vui mừng, còn Hạ Lan Vi thì lại thấy tim mình đang rỉ máu.

Sư phụ mỹ nhân ôn nhu của nàng cư nhiên lại ghét bỏ nàng. Nàng nhìn xuống thấy hai bàn tay nhỏ bị bẩn, còn đạo phục đang mặc trên người thì đã không còn là màu trắng nữa. Có lẽ lúc nãy vì đuổi theo con gà đầu xanh đó vì vậy không tránh khỏi việc lăn lộn trên mặt đất, nên chắc bây giờ người nàng rất bẩn.

Nàng an ủi mình một chút, rồi vỗ bụi đất đứng dậy. Hi Loan quay đầu nhìn nàng bất quá cách nàng hơn hai mét.

" Sao về muộn vậy?".

Sau đó nhìn chằm chằm người nàng từ trên xuống dưới, nhíu mày nói:" Còn biến mình thành bộ dáng như thế này?".

Hạ Lan Vi đem sự tình con gà nàng gặp kể cho Hi Loan. Sau khi Hi Loan nghe xong thì cũng không hỏi gì thêm, do ở Đạo Diễn tông linh khí rất dồi dào nên ngẫu nhiên có 1,2 linh thú xuất hiện thì cũng không có gì lạ. Ngược lại điều làm chàng bất ngờ là Hạ Lan Vi đã biết dẫn khí vào cơ thể, có lẽ đồ đệ của mình không ngốc mà còn có thể rất có thiên phú trong tu tiên.

Hi Loan cảm thấy đồ đệ của mình có lẽ đã chịu vất vả rồi, vì thế lúc ăn tối gắp thêm cho Hạ Lan Vi một miếng thịt. Chờ sau khi ăn tối xong, Hạ Lan Vi không quên lấy pháp bảo của Lâm Tư Dao ra chép xong văn chương mà Trần lão sư giao phó, rồi chuẩn bị đi ngủ.

Nàng đứng bên của sổ nhìn thấy bầu trời một màu đen nhánh ở giữa treo một vầng trăng. Hoa đào đẹp đẽ giống như cũng đã ngủ thật say, chỉ còn gió đem lành lạnh thổi lay động màn che.

Ở dưới cây đào, có một nhân ảnh bạch sắc đang đánh cờ một mình, bàn tay màu trắng hợp làm một với tay áo, ngón tay kẹp một quân cờ đen nhánh đặt lên bàn. Chàng như cảm nhận được ánh mắt của Hạ Lan Vi quay đầu lại, đối mặt với mắt nhìn của tiểu đồ đệ.

Chàng hơi mỉm cười, nụ cười so với ánh trăng còn đẹp hơn vài phần, thanh âm ôn nhu say lòng người xuyên qua gió vang lên.

" Mau ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm".

" Vâng, sư phụ".

Hạ Lan Vi đóng của sổ, thật lâu sau mới thở dài một hơi, trong đầu đều là hình ảnh Hi Loan cười cùng với lời nói ôn nhu. Nàng cảm thấy tựa hồ xuyên đến đây cũng không tệ đến vậy.

Chương 10: Mỹ nhân sư bá

Edit:Nguyễn Ngọc

Beta: Đậu Xanh

Không biết có phải do tối qua Hạ Lan Vi quá hưng phấn hay không mà giờ lại không ngủ được. Nàng lăn qua lộn lại ở trên giường mãi đến khi trăng treo lên cao rồi mới cảm thấy buồn ngủ, mà chìm dần vào giấc ngủ say.

Hi Loan vẫn đang ngồi trong sân, đến khi hạ xuống quân cờ cuối cùng mới chậm rãi đứng dậy, trường bào lay động, chậm rãi bước về phòng.

Dưới ánh trăng, bóng người chàng kéo dài xiêu vẹo.

Ngày hôm sau, khi Hạ Lan Vi mở mắt ra, bên ngoài ánh mặt trời đã chiếu thẳng vào mặt.

Nguy rồi, nàng ngủ quên mất.

Không biết hôm qua bị gì mà đến khuya mới ngủ được, không nghĩ tới sáng nay lại dậy muộn như vậy.

Nàng lo lắng thu thập xong chính mình rồi đi tìm Hi Loan, thì thấy chàng đã sớm ngồi trong phòng, đồ ăn sáng cũng đã dọn xong xuôi.

" Tỉnh? Mau lại đây dùng bữa đi". Giọng điệu nhàn nhạt làm cho người ta không thể nghe ra được hỉ nộ.

Chẳng lẽ sư phụ đang tức giận sao?

Đáy lòng Hạ Lan Vi lộp bộp, vội vàng "vâng" một tiếng rồi nhanh chóng ngồi xuống, trong lòng hổ thẹn mười phần.

Dù sao cũng mới làm đồ đệ của người ta được mấy ngày mà ngày nào cũng dậy muộn, tốt xấu gì nàng cũng đã là người trưởng thành 20 tuổi rồi, chứ không phải 7,8 tuổi nữa.

Nàng cầm lấy bánh bao trên bàn bắt đầu ăn, sau đó liền nhướng mày nghĩ.

Nàng đang ăn cái gì thế này?

Trong bánh bao có nước thịt?. Một chút hương vị cũng không có.

Đây đúng là bánh dở nhất mà nàng từng ăn.

" Sao vậy?".

Hi Loan dừng đũa, nhìn chăm chú vào Hạ Lan Vi, nàng liền cứng ngắc mỉm cười, máy móc ăn xong rồi mở to đôi mắt ngập nước nhìn Hi Loan nói:" Không có gì, do đồ ăn sư phụ nấu quá ngon. Lan Vi chưa bao giờ được ăn đồ ngon như vậy".

À thì, điểm tâm của sư phụ làm thì dù có dở thế nào đi nữa cũng phải khen ngon!

Hi Loan khẽ cười, trong đôi mắt chứa tất cả đều là ý cười tựa như tuyết tan đầu mùa, gió xuân thổi qua mười dặm. Đáy lòng của Hạ Lan Vi cũng theo đó mà trở nên vui vẻ, xem ra lần này nàng vỗ mông ngựa đúng chỗ rồi.

Hi Loan lại gắp thêm một miếng bánh vào chén của Hạ Lan Vi:"Nếu ngon thì con ăn nhiều một chút".

Hạ Lan Vi:"....".

Hạ Lan Vi chấp nhận số phận chọc chọc đồ ăn trong chén nghe Hi Loan nói tiếp:" Nếu con thích ăn bánh này thì ngày mai ta sẽ nói phòng bếp làm nhiều hơn".

Phòng bếp??

Không phải của sư phụ làm sao?

Vậy công sức nàng bỏ ra để biểu hiện chẳng phải uổng phí rồi sao, Hạ Lan Vi cắn một miếng bánh thật to để phát tiết tức giận, vừa nhai vừa nhìn sư phụ đang bình tĩnh ăn cơm, nàng thấy chàng cũng không có biểu hiện bất thường nào.

Nhưng không biết tại sao, nàng luôn cảm thấy rằng sư phụ nhà mình có chút không giống như trong sách viết.

Hạ Lan Vi xuyên tới đây vừa đúng lúc, lớp học cũng mới dạy được nửa ngày nên rất dễ đuổi kịp chương trình trong hai ngày nghỉ, cho nên hôm nay nàng không cần phải đi học. Nhưng lại bị Hi Loan kéo đi luyện công.

Trải qua lần đầu tiên dẫn khí vào hoàng hôn ngày hôm qua nên hôm nay Hạ Lan Vi chỉ mất một lúc đã tìm lại được cảm giác.

Nàng ngồi xếp bằng trên mặt đất, cảm thụ đất trời vạn vật dần dần cảm thấy toàn thân mát lạnh. Trong thoáng chốc liền sinh ra một loại ảo giác như giao hoà cùng núi non đất đai, hấp thu tinh hoa của nhật nguyệt, cùng thiên địa hợp làm một thể.

Đến khi nàng chậm rãi mở mắt ra thì liền cảm nhận được một luồng khí ấm áp lắng đọng ở đan điền, nồng đậm hơn so với hôm qua.

Hi Loan đi tới trước mặt Hạ Lan Vi, vui mừng nói:" Lan Vi, vi sư thấy với tư chất của con chỉ cần có tâm đạo vững vàng cùng với chí hướng tiến lên thì đến một ngày nào đó sẽ trở nên rất mạnh".

" Vâng, đồ nhi sẽ không phụ sự kỳ vọng của sư phụ". Hạ Lan Vi cúi đầu, khom người lại, mặt mày kiên định đáp.

Sẽ có một ngày nàng trở thành cao thủ số một, số hai của Đạo Diễn tông, đến lúc đó, không cần biết nam nữ chính, nữ xứng là ai, chỉ cần dựa vào bản lĩnh của chính nàng, rồi tìm một chốn bồng lai tiên cảnh, sống một cách nhàn nhã, an ổn.

Trước khi rời đi Hi Loan nhìn chằm chằm vào bóng lưng kiên định của cô bé, nhớ lại đôi mắt long lanh cùng gương mặt ngây thơ ngày thường, mày nhíu lại.

Chàng nhớ lại lời dặn dò lúc trước của sư phụ.

"Hi Loan, con có một kiếp nạn, kiếp nạn này, vì người này nên mới có con, cũng vì vậy mà con hắc hoá".

Hi Loan lúc đó cung kính, nhướng mày:" Sư phụ, đồ nhi không hiểu".

Ngọc Lâm Uyên cúi đầu nhìn đồ đệ mà mình coi trọng nhất, xoay người nhìn mưa phùn ngoài cửa sổ thở dài nói:" Bắc hoàng thành, đồ đệ duy nhất của con sẽ đến từ Bắc hoàng thành".

Sau khi nói xong liền nhắm hai mắt lại, không nhúc nhích, giống như đã ngủ thật say. Nếu như bình thường, lúc có Túc Hoà ở đó, sợ rằng sẽ lại trêu ghẹo sư phụ mình rằng sao đứng mà cũng có ngủ được. Nhưng vì người này lại là Hi Loan nên chàng biết, lần này, sư phụ đã toạ hoá*.

Toạ hoá: Ý là đã chết

Chàng cũng rất thắc mắc không biết là kiếp nạn gì mà khiến cho sư phụ trước khi toạ hoá còn không quên dặn dò mình, nhưng cũng không dám nhiều lời vì sợ làm trái thiên đạo?

Hi Loan hồi phục lại tinh thần sau hồi ức, nhìn bóng lưng nho nhỏ của Hạ Lan Vi, mặt mũi hơi hoà hoãn, trên mặt cũng xuất hiện một nụ cười.

Nghĩ mọi người đều có vận mệnh của chính mình, nếu thật sự có ngày đó, chàng cũng không sợ. Chàng chỉ hy vọng sẽ dạy dỗ Lan Vi thật tốt.

Hai ngày nghỉ trôi qua rất nhanh, Hạ Lan Vi vẫn luôn rất chăm chỉ luyện tập dẫn khí theo lời chỉ đạo của Hi Loan.

Ở trên núi dưới sự chỉ đạo của sư phụ nên khả năng dẫn khí vào cơ thể tăng mạnh, hiện tại nó đơn giản giống, nhanh chóng như ăn cơm uống nước vậy.

Sáng sớm nàng lao đến Điện Chủ Phong thật sớm nhưng lại không thấy được bóng dáng màu hồng quen thuộc. Nàng nhìn thời khoá biểu hôm nay mới nhận ra, khó trách, hôm nay học võ, lại là tiết học đặc biệt dạy cho những người mới giống như nàng, Lâm Tư Dao ở Đạo Diễn tông đã mười năm, tiết sơ cấp này hẳn là không cần tới nữa.

Người dạy là Ngô lão sư, trên người cũng mặc một trường bào, nhìn qua thì có chút gầy gò nhưng bù lại tuổi còn rất trẻ, nhìn khoảng 30 tuổi. Bất quá, vạn vạn không nên nhìn mặt đoán tuổi của những người tu tiên.

Vị này nhìn chừng 30 nhưng nói không chừng đã sống đến vài trăm năm rồi. Lớp của nàng hầu như đều là tay mơ, chủ yếu là tiểu hài tử choai choai, nhiều lắm là 10 tuổi.

Thấy Ngô lão sư tới, mọi người rất tự giác đứng vào hàng, Hạ Lan Vi cũng đứng vào đội ngũ.Ngô lão sư liền cho mọi người đứng trung bình tấn, buộc một chân, nguyên một ngày. Từ lúc sáng sớm tinh mơ cho đến giữa trưa lúc mặt trời chói chang, rồi tiếp tục cho đến hoàng hôn khi mặt trời đã lặn.

Đúng thật là, tại sao đến cổ đại rồi mà vẫn phải huấn luyện là sao!

Hơn nữa còn nghiêm khắc hơn cả huấn luyện quân sự!

Trước kia khi các nàng đi huấn luyện quân sự thì huấn luyện viên cũng sẽ thương tình mà cho bọn họ mà cho nghỉ một chút, mà nàng còn kêu khổ nữa là bây giờ nghĩ lại mới thấy, huấn luyện viên cũ đúng là thiên sứ!

Chờ đến khi kết thúc huấn luyện, trên dưới toàn thân Hạ Lan Vi chỗ nào cũng đau ê ẩm, may mà nàng có thể dùng linh khí giảm bớt một chút mệt mỏi của cơ thể, lúc này mới đủ sức để đi về viện.

Về đến cửa, liền thấy một bóng người mặc bộ quần áo trắng lẳng lặng đứng ở dưới cây đào, đưa lưng về phía nàng, hai tay chắp sau lưng.

Không hiểu sao vừa nhìn thấy Hi Loan, uỷ khuất trong lòng Hạ Lan Vi càng lớn hơn.

Hai chân nhỏ của nàng liền nhanh chóng bạch bạch chạy về phía trước, tội nghiệp mà kéo lấy ống tay áo màu trắng, cúi đầu, rồi vang lên tiếng nói non nớt:" Sư phụ~".

Hạ Lan Vi tựa hồ cũng không ý thức được mình đang làm nũng.

"Lan Vi con sao thế?".

Thanh âm vang lên không giống với Hi Loan.

Hả?

Hạ Lan Vi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào dung nhan tuấn mỹ quen thuộc trước mặt, thốt lên:" Mỹ nhân sư bá?".

Mặt Túc Hoà liền biến sắc.

Nguy rồi, sao nàng lại đem biệt danh của Túc Hoà nói ra chứ!

Đều do Đạo Diễn tông đáng chết từ trên xuống dưới ai cũng mặc một màu trắng! Hại nàng đem sư bá nhận nhầm thành sư phụ!

Hầu như tất cả nam nhân đều không thích được người ta khen đẹp, huống hồ lễ giáo ở cổ đại rất nghiêm ngặt! Cho dù là thế giới tu tiên, thì cũng được coi là bất kính với người lớn tuổi!

Quả nhiên lúc nhìn mặt Túc Hoà đã chuyển sang màu xanh mét.

Hạ Lan Vi vội vàng giải thích:" Chưởng chưởng chưởng môn sư bá, con không có ý đó".

" Quá hay!". Túc Hoà lên tiếng:" Mỹ nhân sư bá! Tên này ta rất thích!".

Túc Hoà ngồi xuống xoa bóp mặt Hạ Lan Vi, cợt nhả cười:" Hắc hắc hắc, tiểu sư điệt con thật có mặt thưởng thức đó! Hoá ra dung mạo ta đẹp như vậy, ngay cả hài tử cũng trầm mê. Nhưng mà, danh dự mỹ nhân sư bá này con phải lén kêu đừng để người ngoài biết đấy!".

Hạ Lan Vi:"......".

Sao nàng cảm thấy giống như vụng trộm sau lưng chồng vậy?

Hạ Lan Vi lắc lắc đầu, nhớ lại những chi tiết miêu tả về mỹ nhân sư bá trong sách, đều như thế này:

[ Túc Hoà đứng trên đài cao, nhìn xuống hàng vạn đệ tử phía dưới, ánh mắt ác liệt, nói một cách chính nghĩa:"Lần trừ ma này, Đạo Diễn tông ta, nghĩa tử bất dung!"]

[ Túc Hoà vỗ bàn đứng dậy, mắt lạnh nhìn thẳng về phía trước, khoé miệng nở nụ cười lạnh:" Có đệ tử của Đạo Diễn tông là ta ở đây, ngươi nói mang đi, là mang đi được sao?"]

[ Trường kiếm trong tay Túc Hoà chỉ về phía trước, nháy mắt đã xuyên qua ngực của một người. Hắn quay đầu nhìn những thi thể của đồng môn. Đôi mắt đã chuyển sang màu đỏ tươi, tiếp tục xuất chiêu, tóc bay tứ tán, kiếm khí ngất trời:" Dù Đạo Diễn tông chỉ còn lại một người là ta, thì ta cũng muốn quyết tử với ma giáo!"]

Hồi tưởng lại về chưởng môn chân nhân trong tiểu thuyết một chút, rồi nhìn vị nam tử chỉ biết õng ẹo trước mắt. Hạ Lan Vi cảm thấy hoài nghi sâu sắc, không biết có phải chính mình đã xuyên vào đúng quyển tiểu thuyết đó hay không.

Cặp mắt đào hoa của Túc Hoà hơi nhướn lên, trên mặt xuất hiện tia không hảo ý làm Hạ Lan Vi cảm thấy hơi sợ hãi.

Đôi mắt hắn chớp vài cái, dụ dỗ nói:" Tiểu sư điệt, ngươi nói xem dáng dấp của sư phụ nhà ngươi so với sư bá ai đẹp hơn?"." Khụ khụ khụ". Hạ Lan Vi cảm thấy mình quá xem nhẹ trình độ vô sỉ của mỹ nhân sư bá mất rồi.

Hiển nhiên đây là một câu hỏi khó. Cũng gần giống với câu" Nếu như bạn gái và mẹ cùng rơi xuống nước thì anh cứu ai trước?";" Bố và mẹ con yêu ai hơn?".

Tất nhiên không thể trả lời một cách qua loa được. Vì vậy Hạ Lan Vi ngọt ngào cười một tiếng, nói với giọng ngọt ngào:" Tất nhiên là mỹ nhân sư bá đẹp hơn rồi hì hì hì".

Kỳ thật thì nếu so sánh một cách công bằng Hi Loan vẫn nhỉnh hơn một chút, lại là vai phản diện nên chắc chắn nhan sắc phải đẹp hơn.

Dù sao Hi Loan cũng không có ở đây, nên nàng trả lời như vậy hẳn là không sao.

Quả nhiên khi nghe xong Túc Hoà liền cất tiếng cười lớn," Cô bé này có vẻ thú vị hơn sư phụ con nhiều lắm!".

" Mỹ nhân sư bá vậy sư phụ con đâu?".

Lúc nãy Hạ Lan Vi đã nhìn xung quanh một vòng nhưng cũng không thấy tung tích của Hi Loan.

"Nga~ ". Túc Hoà giống như đột nhiên nhớ ra nói:" Sư phụ con có việc phải ra ngoài một chuyến, không yên tâm khi để con ở nhà một mình nên nói con đến ở với ta vài ngày".

Hạ Lan Vi gật đầu một cái, nơi này núi sâu hoang dã, nếu chỉ có một mình nàng thì đúng là rất nguy hiểm.

Nghĩ như vậy, Hạ Lan Vi không chút do dự đồng ý. Vì khoảng cách giữa các viện cũng không xa nên cũng không cần thiết phải dùng ngự kiếm. Túc Hoà dùng khinh công rồi ôm tiểu sư điệt bay về.

Ai biết đang bay giữa đường, Túc Hoà liền dừng lại, chậm rãi hạ xuống đem Hạ Lan Vi thả trên mặt đất, thần sắc nghiêm túc ngồi xuống, đặt hai tay lên vai nàng, ánh mắt ưu sầu giống như nhìn người bị bệnh nặng giai đoạn cuối.

Làm da đầu Hạ Lan Vi tê dại:" Sư bá...chúng ta dừng lại làm gì vậy?".

" Không có gì".

Túc Hoà vỗ đầu Hạ Lan Vi mấy cái, thành khẩn nói:" Sư chất...".

" Dạ?".

" Con nên giảm cân rồi".

Hạ Lan Vi:"........".

Do Hạ Lan Vi lần đầu tiên lộ ra ánh mắt lạnh lẽo, nên Túc Hoà ho nhẹ mấy tiếng giải thích.

" Hay là chúng ta đi bộ về đi, sư bá ngươi cảm thấy ngày nào cũng bay tới bay lui thật không thú vị, chúng ta đi bộ còn có thể nhìn được một chút phong cảnh ở hai bên đường".

Hạ Lan Vi thả lỏng bắp chân một chút rồi nghĩ, ngắm phong cảnh sao?

Ha hả...

Nhưng Túc Hoà đã nói như vậy rồi nên Hạ Lan Vi đành phải nghe theo. Mới vừa đi được vài bước thì Túc Hoà đã bắt đầu lải nhải:" Tiểu sư điệt à, con có muốn nghe một chút về lịch sử sư bá làm thế nào để mê đảo hàng vạn thiếu nữ ở giới tu tiên không?".

Hạ Lan Vi thầm nghĩ "Đây mới là trọng điểm chứ gì? Ngắm phong cảnh cái gì đều là lừa đảo. Quả nhiên nàng vẫn quá non nớt nên mới bị lừa".

Dĩ nhiên là Túc Hoà không đợi Hạ Lan Vi đồng ý liền bắt đầu nói về chuyện phong lưu của hắn.

Tỷ dụ như năm đó có một đôi tỷ muội xinh đẹp thuộc môn phải xx đồng thời coi trọng hắn, sau đó hai người đó liền xẩy ra xích mích với nhau rồi trở thành kẻ thù, đến bây giờ vẫn như nước với lửa không hề qua lại với nhau.

Lại tỷ như năm đó hắn đi nhân gian trừ ma, làm một vị công chúa đối với hắn vừa gặp đã thương. Sau khi bị hắn cự tuyệt liền bắt đầu nuôi 3000 nam sủng, mà mỗi người mắt, mũi, miệng đều tương tự hắn vài phần.

Lại tỷ như có tiếp một vị là đệ tử dòng chính của tu tiên đại tông, vốn dĩ đã có hôn ước rồi nhưng vì hắn nên đã vứt bỏ vị hôn thê, đến tận bây giờ vẫn còn chờ hắn.

Lại tỷ như cho dù hắn đã ở ẩn nhiều năm nhưng vẫn luôn đứng trong 5 người đẹp nhất trong bảng xếp hạng mỹ nam của tiên giới.

Hạ Lan Vi lắng nghe hắn nói, nàng cảm thấy hoài nghi sâu sắc có phải là Túc Hoà vì muốn khoe tiểu sử phong lưu với nàng nên mới đề nghị đi bộ hay không.

Dọc đường Túc Hoà nói rất nhiều nhưng trọng điểm vẫn là việc hắn ở tiên giới được rất nhiều người hoan nghênh.

Cuối cùng Túc Hoà thở dài rồi kết lại một câu:

" Ai...chỉ tại ta trời sinh lệ chất khó từ bỏ...".

Hạ Lan Vi: Thật muốn một cước đạp bay người này?

"Lan Vi! Muội tới rồi!".

Lâm Tư Dao đứng từ phía xa đã nhìn thấy sư phụ nhà mình nói liến thoắng bên tai tiểu sư muội. Làm nàng âm thầm trợn trắng mắt, trong lòng khẳng định chắc chắn sư phụ nhà mình lại nói chuyện đào hoa năm xưa của hắn với sư muội. Nàng đã nghe những cái đó đến mức lỗ tai sắp mọc kén rồi.

" Sư tỷ!".

Hạ Lan Vi chưa bao giờ vui vẻ như việc thấy Lâm Tư Dao lúc này, nàng kích động, tránh tay Túc Hoà chạy về phía trước rồi ôm lấy Lâm Tư Dao.

Khi biết Hạ Lan Vi có thể ở lại đây mất ngày, Lâm Tư Dao liền cảm thấy rất vui vẻ.

Hiện nay đệ tử của sư phụ nàng có rất ít nữ, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có 3  người gồm 2 sư tỷ cùng với nàng. Nhưng một người đã lấy chồng rồi, người còn lại thì ra ngoài rèn luyện, còn một tiểu sư muội nữa nhưng còn rất nhỏ, đợi đến khi đủ tuổi rồi mới được đưa đến Đạo Diễn tông bái sư.

Cho nên sau khi Hạ Lan Vi dùng xong cơm chiều, liền bị Lâm Tư Dao kéo đi tản bộ nói chuyện phiếm.

Bản thân Hạ Lan Vi không phải là còn nít, miệng cũng rất ngọt, lại thêm được nói chuyện cùng với người nàng rất thích nên cuộc trò chuyện của hai người rất hài hoà, rất nhanh sau đó đã vang lên tiếng cười của cả hai ở trong sân.

Hai người đang đi tới đi lui thì phía trước mặt liền xuất hiện một vật thể đen nhánh không rõ ràng, nhìn kỹ lại thì hoá ra là một tiểu hài đồng.

"Sao ngươi lại xuất hiện ở đây!". Tiểu hắc ảnh lên tiếng.

Thanh âm này hình như có chút quen thuộc?

Hạ Lan Vi nương theo ánh trăng nhìn lại lần nữa thì nhận ra đây không phải là Sở Minh mấy ngày trước bị thương sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau