KHI SƯ PHỤ HẮC HÓA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Khi sư phụ hắc hóa - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thật sự không phải là mộng[1]🌱

Edit: Đậu Xanh

Dưới vòm trời, Thanh Sơn tựa như chốn tiên cảnh, núi non trùng trùng điệp điệp, phía trên đỉnh núi sương mù lượn lờ, từ xa nhìn lại tựa như tiên khí thoáng qua.

Nơi được tiên khí tập trung bao phủ đó chính là Đạo Diễn tông- một tông môn nổi danh tu tiên nhất trên đại lục Thanh Vân.

Ánh mặt trới xuyên qua sương mù, lại lướt qua tán lá cây chiếu rọi xuống mặt đất, gió thổi nhẹ làm lá cây hơi đong đưa, trong khoảng thời gian này chỉ nghe thấy tiếng lá xào xạc.

Nhìn qua nhánh cây, ở chỗ trống trải thấy một đoàn người trẻ tuổi mặc quần áo màu trắng, trên tay cầm bội kiếm, xếp thành nhiều hàng thẳng tắp, dáng người đĩnh đạc, kiên nghị.

Trước bậc thang còn có mấy chục người, quần áo hoa văn phức tạp, nhìn hướng về phía cầu thang.

"Ê...a".

Cửa gỗ chẩm rãi đẩy ra, những thanh niên vừa rồi còn yên lặng, tức khắc đôi tay ôm quyền, khom người cúi đầu, thanh âm hàng trăm, hàng ngàn con ngươi vang vọng khắp không gian:"Cung nghênh sư thúc tổ xuất quan". Như trận thế thiên quân vạn mã mà đi, như chuông lớn lay động cả trời đất.

Lúc này cửa đại điện hoàn toàn được mở ra, một nam tử mặc áo bào màu trắng xuất hiện, giống như những hành động này đã trở thành thói quen, hắn chỉ tiến lên phía trước vài bước, hàng lông mày tinh xảo hơi nhăn lại, đánh giá những để tử phía dưới đang cúi đầu.

Rõ ràng chỉ là cái nhìn thoáng qua, lại làm cho những người bị đảo qua đầu vai như nặng ngàn cân, người tu tiên đều biết đó chính là uy áp cường giả.

Xem ra Hi Loan sư thúc tổ tu vi lại tăng không ít, chúng đệ tử trong lòng thầm cao hứng, nghe nói sư thúc tổ lần này xuất quan sẽ lựa chọn để tử, nếu có thể được sư thúc tổ coi trọng...

Hi Loan không nghĩ được trong lòng bọn họ lúc này đều có tính toán, chỉ là điều tra một phen cũng chưa thấy có điều gì khác lạ, hắn mới thu hồi uy áp, quay người lại, chưởng môn sư huynh Túc Hoà còn có sư đệ Vân Hoàn đều tới.

"Hi Loan lần này lần này thành Thanh Vu ma tộc làm loạn đệ dẫn người đi có khả năng nắm chắc mấy phần". Chưởng môn sư huynh nói chính sự:"Ngay cả lần trước Kiếm Diễn tông phái ra mấy chục cao thủ đều không có tin tức, chuyện này đệ nhất định phải cẩn thận".

Khoé miệng Hi Loan hơi hơi gợi lên, trên mặt lộ ra ôn hoà như là xuân phong tháng hai, thanh âm như giọt sương mát lạnh, chậm rãi nói:"Để sư huynh phải lo lắng, sư đệ nhất định sẽ cẩn thận, cho Thanh Vu ta thái bình trở lại".

Đại lục Vân Nguyệt, thành Thanh Vu.

Bất đồng với ban ngày người đến người đi tấp nập, xe ngựa như nước, ban đêm đường phố yên tĩnh, trống trải. Một vòng Thanh Nguyệt doanh lướt qua bức tường vây cao lớn, qua cây liễu đầu cành thẳng đến khi nhìn trời cao, ánh trăng bạch oánh, thanh thanh tự nhiên chiếu xuống làm cho không gian như mạ lên ngân quang xuyên qua tán lá cây không nhanh không chậm rơi xuống. Quang cảnh đan xen, mở hồ có thể thấy được dưới cái bàn chỗ góc cấy có một đạo thân ảnh.

Chỉ thấy cả người co rúm thành một đoàn, dần dần giãn ra, cuối cùng đứng thẳng dậy.

Hoá ra là một tiểu hài đồng. Đầu tiên tiểu hài đồng lười biếng duỗi cái eo, gió đêm luồn bào quần áo rách nươm nướp làm hài đồng không nhịn được run rẩy một chút, toàn bộ thân hình lại cuộn tròn, đầu tóc rối che khuất biểu tình khuôn mặt, chỉ dư một đôi mắt lộ ra bên ngoài, trong trẻo bức người.

"Hắt xì".

Hạ Lan Vi theo bản năng kéo quần áo trên người mình lại, lẩm bẩm nói:"Không nghĩ tới giấc mộng này còn rất chân thực".

Nàng đánh giá xung quanh, cây cối thưa thớt, dưới chân dẫm toàn lá cây, ngẩng dầu có thể nhìn thấy ánh trăng cao cao, cho dù là nửa đêm tầm mắt cũng rất rõ ràng, nàng thu hồi tầm mắt, thở ra một hơi, may mắn không có gì dị thường.

Nằng chép miệng, ngày xưa nàng mộng không phải bị người đuổi giết, chính là mơ thấy tang thi vây thành, hoặc mơ thấy chính mình bị biến thái bắt cóc còn vui vẻ chịu đựng bị nấu chung với đầu người, không nghĩ tới lần này có thể bình yên đến vậy.

Nhưng chỉ một lát trong rừng bỗng nhiên nổi lên một trận gió mạnh, cây cối không ngừng đong đưa, một trận bước chân từ xa tới gần.

"Tới tới, nên tới, vẫn là tránh không khỏi". Hạ Lan Vi đáy lòng thầm than, quả nhiên nàng mộng không phải thứ gì tầm thường.

Nàng tìm được thân cây thô to, lợi dụng cỏ cao che dấu mình, phảng phất như có ma thuật, rừng cây trống trải có nhiều thêm hai thân ảnh, một trắng, một đỏ, chấp kiếm đối lập.

Người mặc bạch y hẳn là nam tử nhìn qua tiên khí mười phần, còn người mặc hồng y là một nữ tử, ngực thật sự rất lớn, vòng eo nhỏ nhắn tinh tế, quyến rũ lòng người.

Nếu không phải trong tay bọn họ kiếm phiếm ngân quang, Hạ Lan Vi cho rằng là một đôi tình lữ muốn tăng cảm giác tình thú thế nên đánh bên trong sơn giã này. Không đợi xem vài lần, chỉ nghe thấy thanh âm hai trường kiếm chạm vào nhau, chỉ sau vài hiệp, kiếm trong tay nữ tử áo đỏ bị đánh rớt, còn nàng hung hăng rơi xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi. Bởi vì trong lúc đánh nhau, quần áo nửa cởi, vai ngọc lộ ra, tạo ra cảnh hương diễm.

Bạch y nam tử chậm rãi rơi xuống đất, đi đến gần nữ tử áo đỏ.

Lúc này hai người cách Hạ Lan Vi rất gần, bạch y nam tử đưa lưng về phía nàng, nàng chỉ có thể thấy nữ tử áo đỏ nhìn chằm chằm nam tử, khoé miệng gợi lên nụ cười yêu mị, phảng phất vừa rồi người mới bị thương không phải là nàng ta.

"Ai da~". Nữ tử áo đỏ chớp mắt:"Lúc trước ở khách điếm đạo trưởng đối với ta lãnh đạm, còn một hai phải cùng ta quyết đấu tới đây, nguyên lai là...".

Nàng ta ha hả cười, giống như chuông bạc, lại cố ý đè nén thanh âm:"Nguyên lai đạo trưởng cố ý dẫn ta đến nới này, thật không có cố kị, cùng nô gia một phen mây mưa, đêm xuân triền miên~".

Vừa nói xong nàng ta chậm rãi ngẩng đầu, khoé miệng có chứa vết máu nhưng lại không làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp kinh thế động lòng người, ngón tay trắng nõn đi xuống lơ đãng vén lên váy lụa đỏ ẩn ẩn lộ ra chỗ da thịt dưới đùi bóng loáng, trong mắt không chút nào che dấu dục vọng:"Đạo trưởng a, ngươi a, thật đúng là gian tà".

Âm điệu kiều mị, thanh âm quyến rũ đến tận xương, làm cho tâm người chỉ sợ đã mềm đến rối tinh rối mù.

Thân hình Hạ Lan Vi cũng mềm nhũn xem ra đêm nay hẳn là mộng đạo sĩ giả vờ đứng đắn cùng tiểu nương tử phong tao.

Hơn nữa theo cảnh tượng này phát triển đạo sĩ cùng tiểu nương tử rất nhanh liền phải như vậy rồi như vậy, cuối cùng hướng con đường 18+ rộng thênh thang.

Quả nhiên những giấc mộng của nàng trước sau như một quá biến thái, nhưng, hắc hắc, nàng thích.

Hi Loan lạnh lùng trên mặt vẫn luôn là trạng thái đề phòng, hai tròng mắt lộ ra sự lạnh nhạt, trường kiếm tuỳ ý cầm trên tay chỉ thẳng vào trên ngực nữ tử áo đỏ:"Phạn Cơ, ngươi dùng cổ thuật làm hại bá tánh thành Thanh Vu, giết hại người tu tiên, hôm nay, không thể để ngươi sống".

Vừa dứt lời, thân kiếm vừa chuyển sát khí bốn phía.

"Không". Thanh âm nhỏ bé, yếu ớt giờ phút này vang lên, tuy rằng nghe không rõ ràng, nhưng đủ để quấy nhiễu hai người còn có Hạ Lan Vi.

—————————

Lịch đăng truyện: gần đây tui bận học chắc 1 tuần ra khoảng 1-2c còn ngày nào thì tui cũng chưa biết, khi nào thi xong chắc chắn sẽ bù cho mn.

Chúc các nàng đọc truyện zui zẻ, đừng quên vote+cmt cho mình để mình có động lực😘

Chương 2: Thật sự không phải mộng[2]🌱

Edit: Đậu Xanh

Hạ Lan Vi không khỏi ngạc nhiên, bên cạnh mình khi nào lại có thêm một tiểu nữ hài, nhìn bộ dáng ước chừng khoảng bốn, năm tuổi, ăn mặc phục sức của người dân tộc, giữa trán còn đeo một chuỗi châu thạch màu sắc sặc sỡ.

Nhưng điều khiến Hạ Lan Vi ấn tượng nhất vẫn là cặp mắt, mà trước đó nàng chưa bao giờ gặp qua hài tử nào trong con mắt chứa đầy oán hận, giống như độc dược hại chết tâm hồn con người.

Phạn Cơ sau khi nghe thấy thanh âm nữ hài xong, biểu tình vũ mị trên mặt lập tức thay đổi, trong khi Loan Hi muốn quay đầu lại, nháy mắt nàng ta ném ra mấy mũi ám khí, thừa dịp hắn tránh né, lấy tiểu nữ hài làm trung tâm vung tay lên làm cho cát bụi bay loạn xạ trong không khí.

Cũng may Hạ Lan Vi phản ứng nhanh nhẹn, lập tức quỳ rạp trên mặt đất liều mạng túm rễ cây, bụi đất cuối cùng cũng lắng xuống, nhưng tiểu nữ hài nháy mắt không thấy.

Đất cát trong miệng Hạ Lan Vi còn chưa lấy ra, liền cảm giác mình bị người bế lên, mặt hung hăng vùi vào địa phương mềm mại, co dãn, rồi từ dưới mặt đất bay lên trên không.

Hương thơm nhàn nhạt quanh quẩn đầu chóp mũi làm Hạ Lan Vi say mê, nàng bị người một tay ôm vào trong ngực, đầu óc mơ mơ, màng màng- trời ơi, đây không phải nhà trẻ, mau buông ta xuống.

Chỉ nghe thấy người ôm nàng lạnh lùng nói:"Hi Loan, ta muốn nhìn xem, tiểu khất cái này, ở trong mắt loại người giả nhân giả nghĩa các ngươi có bao nhiêu quan trọng!".

Vừa dứt lời liền tăng tốc bước chân.

Ánh mắt Hi Loan dừng lại ở Hạ Lan Vi trong lòng Phạn Cơ khẽ cau mày, cũng đuổi theo.

Vẻ mặt Hạ Lan Vi trở nên ngạc nhiên, vừa mới không phải là đôi tình lữ sao?. Như thế nào bây giờ lại trở thành kẻ thù?. Nàng còn biến thành con tin đáng thương?.

Phạn Cơ không dấu vết nhìn về phía sau một cái, rốt cuộc dừng lại, sau đó không hề do dự đem Hạ Lan Vi hung hăng ném lên trên trời.

Nàng ta khiêu khích mà nhìn Hi Loan cười, tiểu nữ hài thân thể mềm mại, yếu ớt, khi bị ném như vậy, rơi xuống Hạ Lan Vi nhất định sẽ ngã thành bánh nhân thịt.

Mà lúc này Hạ Lan Vi không có nhiều sợ hãi, ngược lại khi thấy mình càng ngày càng gần mặt trăng lớn thì càng vui vẻ:"Không nghĩ tới trông mộng còn còn có thể trải nghiệm một lần được làm tiên tử Hằng Nga. Thật thú vị! Haha!".

Hạ Lan Vi vui sướng dang hai tay ra, bày ra tư thế giống như mỗi lần Ultraman rơi từ trái đất xuống, nàng hưng phấn đến mức hét to lên, trong lòng tràn đầy vui mừng khi được hoà vào không trung.

Nhưng chỉ một giây tiếp theo, nàng lại rơi vào cái ôm thanh lãnh.

"Đừng sợ". Hắn nói.

Không sợ năm tháng luân chuyển, thời gian trôi đi, Hạ Lan Vi mỗi khi nhớ lại tình cảnh ngay lúc đó, không tự giác kinh diễm.

Mặt trăng giống như đĩa bạc khổng lồ treo lơ lửng trên đầu người, tải ra ánh sáng dìu dịu, bình yên làm sáng cả một vùng rộng lớn.

Một nam tử mặc áo choàng trắng hoà cùng với ánh trăng, đạp không mà đến. Hắn lơ lửng giữa không trung, đôi mắt sáng như sao, mày liễu nhăn lại, gương mặt tựa điêu khắc, ở dưới ánh trăng càng thêm nhu hoà, tuấn mĩ, môi mỏng hơi nhếch lên như gãi đúng chỗ ngứa.

Hắn giống như từ trong mặt trăng ra, một tay ôm Hạ Lan Vi vào trong ngực.

Thanh âm và hơi thở anh giống nhau đều thanh lãnh, thuần khiết như băng, hắn nói:"Đừng sợ".

Hạ Lan Vi bất ngờ đập vào vòng ngực rắn chắc, ngửi hương bạc hà trên cơ thể Hi Loan, cảm nhận được hai cánh tay cơ bắp của hắn, trong lúc nhất thời nàng xem đến choáng váng, thế nhưng trong lúc hắn ôm nàng xoay người, có thứ gì nhanh chóng đi vào giữa mày hắn, trong quá trình đi vào còn phát ra ánh hồng quang, rồi nhanh chóng biến mất giống như chưa từng từng xuất hiện.

Hạ Lan Vi thoả mãn hưởng thụ mĩ nam ôm ấp, dù sao đây cũng là mộng, thật vất vả mới một lần mơ thấy cực phẩm, tất nhiên là phải hảo hảo... Hắc hắc hắc nàng khi cười vẻ mặt thật đáng khinh, còn dùng tay mà sờ sờ cằm... Từ từ... nàng... cằm... Tay nàng, không mà phải nói thân thể của nàng khi nào mà nhỏ như thế này, giống như một tiểu hài tử?.

Hi Loan tất nhiên biết là vừa rồi Phạn Cơ nhân cơ hội tính kế hắn, nhưng nếu vừa rồi tránh đi, hắn lại không tiếp được đứa bé kia.

Hắn ôm hài tử trong ngực hạ từ trên không trung xuống, xoay một vòng, kiếm trong tay bay ra, lấy tốc độ mắt thường khó thấy nháy mắt xuyên qua ngực Phạn Cơ.

Lúc này Phạn Cơ không kịp phản ứng, nháy mắt phun ra một ngụm máu tươi, nàng ôm ngực hơi thở đứt quãng, ngẩng đầu nhìn Hi Loan ôm tiểu khất cái vững vàng rơi xuống đất.

"Hi Loan...". Máu trong miệng Phạn Cơ lại trào ra:"Ngươi... Cho rằng...... Ngươi...... Trúng...... Tình cổ... Không được tốt... Ha ha ha ha ha......"

Lúc đầu thanh âm nàng ta rất lớn, sau đó hơi thở cũng yếu dần dần nhỏ tới mức chỉ nghe thấy tiếng thở gấp, cuối cùng không màng mọi thứ chỉ cười to lên, sau đó không còn tiếng động.

Thời điểm nàng ta chết, đôi mắt vẫn trừng lớn, lại không phải nhìn về phía Hi Loan, mà hướng lên trời chứa đầy oán hận. Hi Loan nhìn thi thể không nhúc nhích, sắc mặt bất biến, phảng phất Phạn Cơ như một đồ vật vô tri vô giác cùng hắn không có quan hệ.

Giờ phút này, Hạ Lan Vi lại ngây ngẩn cả người.

Chân thật, là điều duy nhất nàng cảm nhận được.

Nếu mà là cảnh trong mơ cũng quá chân thật rồi.

Nữ tử áo đỏ ở trước mắt nàng cả người đầy máu, trước khi chết hai mắt phẫn hận.

Nàng không thể hiểu được tại sao mình lại xuất hiện ở rừng cây quỷ dị này, sau đó phát sinh bao nhiêu việc.

Chưa bao giờ có giấc mộng nào mà nàng có thể nhớ rõ từng chi tiết cụ thể như thế, những khuôn mặt ở đây nàng đều có thể nhìn rõ ràng chứ không mờ mờ, ảo ảo, hiện tại, nàng đang nghiêm túc tự hỏi đây có phải là một giấc mộng hay không?.

Nhưng nếu đây không phải là một giấc mộng, những sự việc này nên giải thích như thế nào?.

"Hi Loan sư thúc".

Lạc Thuỷ cùng các sư huynh đệ ở Đạo Diễm tông đến muộn.

Lập tức lực chú ý của Hạ Lan Vi bị Lạc Thuỷ hấp dẫn, người này vừa mới kêu cái gì?.

Hi Loan?.

Không biết vì sao nàng luôn cảm thấy cái tên này rất quen thuộc.

Thấy người tới Hi Loan nói:"Đem nơi này xử lí, sau đó chúng ta liền trở về".

Lạc Thuỷ gật đầu, chỉ là ánh mắt nhìn về phía Hạ Lan Vi đang ngẩn người do dự một lat, lại nói:" Đứa nhỏ này, sư thúc định xử lý như thế nào?".

Hi Loan cúi đầu nhìn Hạ Lan Vi, tay bấm pháp quyết, khuôn mặt xám tro của màng trở nên sạch sẽ.

Hi Loan ngồi xổm xuống đất, cùng Hạ Lan Vi mặt đối mặt, hắn hạ giọng, phảng phất giống như sợ làm nàng sợ:" Tiểu nữ hài, nhà ngươi ở đâu?". "Nhà ta ở tại...". Hạ Lan Vi theo bản năng mở miệng, rồi dừng lại, sau đó lại lắc đầu.

Không biết nói từ đâu.

Nàng ý định nói là nhà nàng ở tại thành phố Thiệu, phố 38 hào nhưng hắn chắc chắn không hiểu.

Hi Loan có chút do dự nhưng cuối cùng mở miệng:" Vậy tại sao cha mẹ không tới tìm ngươi?".

Hạ Lan Vi tiếp tục lắc đầu, vấn đề này nàng không biết nói thế nào?.

Trong lòng Hi Loan đã có đáp án, xoa đầu nàng, nói:" Bản tôn tên là Hi Loan, là sư đệ của chưởng môn Đạo Diễn tông, ngươi và ta có duyên, ngươi có nguyện ý bái ta làm sư phụ không?".

Giờ phút này nội tâm Hạ Lan Vi loạn lên.

Đạo Diễn tông Đạo Diễn tông Đạo Diễn tông Đạo Diễn tông Đạo Diễn tông Đạo Diễn tông Hi Loan Hi Loan Hi Loan Hi Loan Hi Loan Hi Loan Hi Loan Hi Loan Hi Loan xuyên thư xuyên thư xuyên thư xuyên thư xuyên thư xuyên thư vai ác vai ác vai ác vai ác vai ác vai ác vai ác vai ác

......................................................

......................................................

Biểu tình trên mặt Hạ Lan Vi quá mức phong phú, mày Hi Loan hơi nhăn lại, hỏi ngược lại:" không muốn hay sao?".

Hạ Lan Vi giật mình một cái, từ trong hoảng hốt bắt đầu tỉnh táo lại, sau đó học theo các bộ phim truyền hình từng xem, quỳ xuống, tôn kính nói:"Bái kiến sư phụ".

Trong khi cúi đầu Hạn Lan Vi nghĩ, cho dù nàng có phải xuyên thư hay không trước hết cứ ôm bắp đùi cho tốt, nếu không nàng bây giờ chỉ là một tiểu hài tử ở nơi rừng núi hoang vắng thế này làm sao có thể sống sót.

Khoé miệng Hi Loan nhếch lên, nâng Hạ Lan Vi dậy, hỏi:" Ngươi có tên chưa?",

Hạ Lan Vi do dự một lát, lắc đầu nói:"Chưa từng".

Hi Loan suy nghĩ một lúc lâu, bỗng nhiêm nói:" Lan Vi, vậy kêu ngươi là Lan Vi đi".

Hạ Lan Vi bỗng dưng mở to hai mắt.

Qua đoạn đối thoại này, nàng trăm phần trăm xác định là mình xuyên thư.

Nàng nghĩ lại, hôm qua trước khi đi ngủ có xem một cuốn tiểu thuyết tu tiên<tu tiên để báo thù>

Nghe thấy tên là có thể đơn giản thô bạo biết cốt truyện. Hi Loan đươc giao nhiệm vụ đến thành Thanh Vu, giết chết ma tu Phạn Cơ, nữ nhi Phạn Cơ, cũng chính là nữ chủ, vì giết chết Hi Loan báo thù cho mẫu thân mà lẻn vào Đạo Diễm tông, bắt đầu quá trình báo thù.

Hạ Lan Vi khi xem cuốn tiểu thuyết này rất tức giận, không phải bởi vì nữ xứng cùng tên với cô, tranh đoạt nam nhân với nữ chủ, sau đó bị cho "ăn hành" mà bởi vì cuốn sách này không hề logic.

Rõ ràng nữ chủ đem Đạo Diễn tông nháo đến chướng khí mù mịt, thân là đệ tử nhưng nam chủ vẫn bao dung nữ chủ, thậm chí giúp đỡ nữ chủ đối phó với Đạo Diễn tông, nơi cưu mang hắn lớn lên.

Còn có giai đoạn trước nàng thích nhất là người sư phụ này như ánh trăng thanh lãnh, mãi mãi không thể với tới, thế nhưng vì nữ chủ hắc hóa đọa ma, giết người vô số, còn cầm tù nữ chủ.

Hạ Lan Vi nhớ rõ ràng lúc ấy sau khi xem tiểu thuyết xong, càng nghĩ càng giận, sau đó cảm thấy ngực đau kịch liệt, liền ngất đi.

Hiện giờ xem ra, nàng hẳn xui xẻo mà chết đột ngột, còn xuyên thành nữ xứng, trở thành vai ác.

"Từ hôm nay trở đi, ta là sư phụ của ngươi". Hi Loan ôn nhu dắt tay nàng, thanh âm ôn hoà như dòng nước mát lạnh thấm vào lòng làm cho người ta thoải mái.

Hạ Lan Vi ngẩng đầu, đối diện với khuôn mặt tuấn mỹ của Hi Loan, đáy lòng cảm thán:" Sư Phụ đẹp như vậy, đáng tiếc về sau sẽ vì nữ chủ mà hắc hoá".

Chương 3: Sở Minh[1]🌱

Edit: Đậu Xanh

Chuyện Hi Loan giết chết ma tu thành Thanh Vu đã sớm truyền khắp Đạo Diễn tông, thời điểm Hi Loan mang theo Hạ Lan Vi trở về, một nhóm người ngay lập tức chú ý tới.

Trong đó Hạ Lan Vi là người được chú ý nhiều nhất.

Người không vướng bụi trần như Hi Loan bỗng nhiên bên cạnh có thêm một tiểu nữ hài, thật là chuyện lạ nhất trên đời.

Hạ Lam Vi cảm thấy mình như là động vật quý hiếm bị mọi ánh mắt dò xét đến từ bốn phương tám hướng, nàng cảm thấy khó chịu, ngay cả bàn tay được Hi Loan nắm cũng run theo.

Hi Loan cúi đầu nghi hoặc nhìn cô, Hạ Lan Vi nói:"Sư Phụ, con sợ".

Hoá ra là tiểu hài tử sợ người lạ.

Vừa dứt lời, Hi Loan liền ôm Hạ Lan Vi vào lòng, khuôn mắt nhỏ nhắn trắng nõn vùi sau vào trong ngực Hi Loan, bên trong xoang mũi tất cả là hương thơm tươi mát của hắn, che khuất tầm mắt của những ngươi tò mò.

"Đừng sợ, có vi sư ở đây".

Giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đầy quan tâm làm cho lòng người trầm luân, ỷ lại.

Nghe được những lời này trái tim Hạ Lan Vi mềm mại, a a a sư phụ sao có thể ôn nhu như vậy?.

Hạ Lan Vi được Hi Loan ôm chặt suốt quãng đường, cho đến khi đến cửa đại điện mới thả nàng xuống, nắm tay nàng đi vào.

Hạ Lan Vi thấy giữa đại điện, một nam tử mặc áo bào màu trắng đang đứng đó, không nàng quên mất, Đạo Diễn tông từ trên xuống dưới ai cũng đều mặc áo màu trắng.

Nhìn bề ngoài nam tử chỉ mới đến tuổi tứ tuần, cả người mang khí tức trầm ổn, đôi mắt rũ xuống, hai tay bắt ra sau hông lẳng lặng nhìn bọn họ.

Túc Hoà xa xa nhìn thấy sư đệ mình, dắt một tiểu nữ hài đi tới, khuôn mặt ôn nhu, mỗi động tác đều rất cẩn thận, đôi mắt hắn đột ngột mở to.

Chẳng lẽ, ngày này rốt cuộc cũng đến?.

Túc Hoà hối hận mà nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt, nhìn vẻ mặt ngây thơ của Hạ Lan Vi, cố gắng bình tĩnh nói:"Sư đệ, ngươi... ngươi vẫn đưa nàng trở lại...".

Hi Loan cảm thấy kì quái:" Sư huynh đã biết nàng từ lâu rồi sao?".

Túc Hoà vô cùng đau đớn nói:" Ta đã sớm liệu được...".

Hạ Lan Vi:"....".

Hai người này có phải đang đánh đố nhau không?.

Trước ngực Túc Hoà càng thêm đau đớn, hắn không thể ngờ được sẽ có ngày này.

Từ khi còn nhỏ đến khi trưởng thành có biết bao nữ tử trên Tu Tiên giới mơ ước kể cả thèm muốn vẻ đẹp của sư đệ.

Vỗn dĩ làm một người sư huynh hẳn phải vui mừng cho sư đệ của mình. Tuy nhiên hiện nay các môn phái tu tiên đang dần suy tàn, người có thể tu luyện thành tiên lại càng hiếm. Mặc dù ở giới Tu Tiên việc song tu là chuyện hết sức bình thường, nhưng Túc Hoà thân là một tông chủ, hắn hi vọng sư đệ nhà mình có thể dốc lòng tu luyện, cố gắng sớm ngày đột phá đến Hoá Thần kỳ, làm cho Đại Diễn tông nở mày nở mặt.

Nhưng hôm nay, không chỉ bị nữ tử xa lạ hấp thụ nguyên dương*, mà còn thực sự sinh ra hài tử.

*nguyên dương: tinh dịch nam nhân

Nghĩ đến đó tâm can đều rất đau.

Trong lòng có cỗ tức giận không biết trút lên đầu ai.

Hi Loan gật đầu bình tĩnh nói:"Lúc trước sư phụ từng nói, ở vùng đất hoang phía bắc đệ sẽ thu nhận đẻ tử duy nhất của mình, lần này cũng coi như hoàn thành uỷ thác của sư phụ".

"Đồ đệ?". Túc Hoa ngạc nhiên hỏi lại:" Sư đệ đây là đồ đệ của ngươi?".

"Đúng vậy".

Giống như trong cơn bão, trời bỗng nhiên trong xanh trở lại.

Túc Hoà liền nghĩ, sư đệ nhà mình là người bộc trực, thẳng thắn làm sao có thể gần nữ sắc được.

Trong đầu Túc Hoà hiện lên ngày sư đệ giữ được trinh tiết, đột phá Nguyên Anh tấn cấp Hoá Thần.

Chờ đến ngày đó hắn nhất định mang sư đệ đến trước mặt mấy lão đạo sĩ Kiếm Diễn tông khoe khoang.

Nghĩ như vậy khuôn mặt đau khổ của Túc Hoà ngay lập túc bình thường, trên môi không kìn nén được nụ cười.
Đôi mắt đào hoa, phong lưu,khuôn mặt từ ái hướng Hạ Lan Vi vẫy tay:"Quả nhiên là tiểu hài tử xinh đẹp, mau mau lại đây để sư bá nhìn rõ hơn".

Túc Hoa tuy rằng đã trung niên nhưng vẫn dữ nguyên phong độ, mặc dù không đẹp bằng sư phụ nhà mình nhưng khi sư bá cười lên quả thật làm người ta chống đỡ không được.

Vì thế Hạ Lan Vi rút tay Hi Loan ra, đôi chân ngắn chạy đến trước mặt Túc Hoà, ngọt ngào kêu lên:"Sư bá...".

Hi Loan:"....".

Không phải sợ người lạ sao?.

Sau khi gặp xong Túc Hoà, Hạ Lan Vi nghiễm nhiên trở thành đệ tử chính thức của Hi Loan được trên dưới Đạo Diễn tông công nhận.

Sau đó, Hi Loan lấy cớ có chuyện quan trọng muốn cùng Túc Hoà thương lượng, liền gọi người trước đem Hạ Lan Vi đi rửa mặt, chải đầu sạch sẽ, rồi sẽ đưa đến phòng của mình.

Thời gian nửa nén nhang, trong điện đã yên tĩnh, chỉ có làn khói trắng từ lư hương lượn lờ trong điện.

"Đệ cố ý".

Mày Túc Hoà nhăn lại, dẫn đầu mở miệng, trên mặt nghiêm túc khác hẳn với lúc đầu vui vui cười cười.

"Sư huynh có từng nghe qua...".

Hi Loan mở miệng nói, nghĩ đến điều gì, khẽ nhíu mày:"Nói đến thật kỳ quái, lúc đệ trở về từng dùng pháp lực đem cổ tình ép ra khỏi cơ thể, nhưng thế nào cũng không tìm thấy nơi ẩn thân của nó. Đệ nhớ rõ ràng cổ tình chắc chắn đã đi vào cơ thể".

"Cổ tình này, đệ từng thấy ở sách cổ thượng, thật không ngờ có một ngày sẽ có người nghiên cứu ra được".

Túc Hoà trầm tư đi đi lại lại trong điện, sau đó quay đầu nhìn Hi Loan:"Loại cổ này vì tình mà sống lại, đệ chưa từng động lòng, nó cũng sẽ trong cơ thể đệ ngủ say, đệ tự nhiên không tìm được nó".

"Huynh có biện pháp".

"Cổ tình khi ngủ say sẽ vô hại, nhưng một khi phát tác hậu quả khó lường.Nhưng...". Túc Hoà cười đến không có ý tốt:"Sư huynh cảm thấy cổ tình lưu lại trong cơ thể đệ thật ra mới là tốt nhất".

"....".

Không nhiều lời, Hi Loan áo bào vừa động, tay áo vươn lên, xoay người liền đi.

Nhưng còn chưa ra tới của điện, đệ tử vừa mới dẫn Hạ Lan Vi đi xuống, hốt hoảng chạy vào điện.

"Tông chủ, quân thượng, việc lớn... không xong rồi...".

Đệ tử kia không kịp hành lễ đã vội nói:" Tiểu sư thúc mới tới cùng với Sở Minh đánh nhau ở Dục Trì...".

Mà người nhắc đến trong miệng hắn không ai khác chính là Hạ Lan Vi.

Chương 4: Sở Minh[2]🌱

Edit: Đậu Xanh

Hi Loan có bối phận không tầm thường, cho nên tầm quan trọng của Hạ Lan Vi cũng cao lên, vì vậy cho dù là đệ tử tu luyện lâu năm, cũng phải gọi Hạ Lan Vi một tiếng sư thúc.

Còn Sơ Minh lại là đệ tử nhỏ nhất của Túc Hoà, so với Hạ Lan Vi tuổi không chênh lệch nhau nhiều lắm.

Một người là độ đệ tông chủ yêu thương nhất, người khác lại là đồ đệ duy nhất của Hi Loan sư thúc, hai tiểu tổ tông này, tuổi tuy nhỏ nhưng bối phận lại cao, bênh vực hay uỷ khuất người nào cũng không được vì thế chúng đệ tử đành phải tới điện báo cáo.

Túc Hoa với Hi Loan liếc nhìn nhau, liên đi theo đệ tử đến Dục Trì.

————-Nửa canh giờ trước———

Hạ Lan Vi được để tử đưa đến Dục Trì, đem quần áo cho nàng, rồi để nàng tự mình tắm rửa.

Nhưng thật ra Hạ Lan Vi biết, Đạo Diễn tông là môn phái tu tiên, ít nhiều có nô bộc chuyên môn hầu hạ người khác hoặc những người có tu vi thấp lại không có người chống lưng, nhưng không được làm quá.

Vì thế Hạ Lan Vi ngọt ngào cảm ơn, sau đó cầm quần áo đi vào.

Trong <Tu tiên để báo thù> cũng nhắc tới Dục Trì ở Đạo Diễn tông thực tế là ao linh tuyền, nước ở đây mùa đông thì ấm còn mùa hạ thì mát mẻ, không chỉ có thế còn bài trừ ô uế mà đối với người tu tiên có rất nhiều lợi ích.

Những người có năng lực và những ai có người nâng đỡ mới được sử dụng.

Hạ Lan Vi vén màn che đi vào, không khí nhẹ nhàng, thoang thoảng mùi thơm khiến người ta thoải mái.

Dục Trì rất lớn, sương mù dày đặc bốc lên từ mặt nước, giữa hồ có một nhóm tiểu cô nương xấp xỉ tuổi của nàng đang chơi đùa vui vẻ.

Nàng tốt xấu gì cũng đã 20 tuổi, hơn nữa từ nhỏ sống ở phương nam nên không có thói quen tắm ở một nơi lớn như thế này.

Nàng nghĩ tìm một góc không người nhanh chóng tẩy rửa rồi đi ra ngoài.

Nhưng không ngờ khi nàng đi đến gần, những hài tử đang đùa giỡn trong nước đứng dậy.

Đập vào mắt Hạ Lan Vi là một loạt bờ mông trắng nõn, còn có những tiểu "kê kê" lắc lư trước mặt nàng.

Trời ơi! Nàng đã tạo nghiệp gì?.

Nơi nào còn tiểu cô nương, rõ ràng là một đám nam hài.
Hạ Lan Vi tuy rằng tung hoành nam bắc, chỗ đó của nam nhân cũng nhìn vô số lần nhưng nàng không vô sỉ đến mức ngay cả nam hài cũng xuống tay được.

A di đà phật, nàng vẫn nên lặng lẽ lui ra ngoài là tốt nhất.

Nghĩ như vậy Hạ Lan Vi liền ôm quần áo đi về phía cửa.

"Mau tập trung lại một hàng cho ta".

Giọng hài tử non nớt vang lên.

Hạ Lan Vi theo bản năng dừng bước chân, quay đầu lại.

Nàng liền nhìn thấy bảy nam đồng loã thể, đưa lưng về phía nàng, cả người hướng về chỗ bồn nước nhìn khá giống WC nam ở hiện đại.

Giọng nói lại phát ra từ nam hài ở giữa, hắn di chuyển xung quanh, hai cái mông tròn lắc lư theo từng bước chân:" Theo quy tắc cũ, hôm nay ai phun nước tiểu ra xa nhất, mỗi người đều phải trả cho hắn một linh thạch hạ đẳng".

"Phốc... haha".

Hạ Lan Vi nhịn không được cười lớn lên, nàng tưởng rằng mấy hài tử này sẽ làm chuyện gì đó quan trọng, hoá ra lại là chuyện này.

"Này, ngươi là ai?",
Sở minh hét lên, ngữ khí không vui.

"Ngươi không cần biết". Hạ Lan Vi mỉm cười khiêu khích.

Lúc nàng ở trước mặt Hi Loan, Túc Hoà, thậm chí là một số đại đệ tử ngoan ngoãn, lấy lòng điều đó không có nghĩa là ở trước mặt mấy hài tử này nàng cũng sẽ làm như thế.

Bây giờ nàng như một tiểu bá vương, khuôn mặt bình thản mỉm cười, doạ cho nhóm hài tử sửng sốt.

Ngay lúc đó có người nhịn không đươc hỏi:"Người này là ai, chưa từng thấy bao giờ?".

"Có ai biết hắn không?".

"Đây chắc là người mới tới".

"Nhìn có vẻ so với Chu Minh còn lợi hại hơn".

Những lời này đều được Sở Minh nghe rõ ràng, để tử trên dưới Đạo Diễn tông hắn đều đã gặp qua, nhưng chưa từng gặp qua người này, có thể thấy cũng không phải người quan trọng.

Vì thế trong thế giới đơn giản của Sở Minh, "người mới" tương đương với " có thể bắt nạt" vì vậy Sở Minh sẽ không bỏ qua người này.

"Này, ngươi đứng lại đó cho ta".

Mắt thấy Hạ Lan Vi sắp đi, Sở Minh đành phải lớn tiếng ngăn cản:" Ngươi dám cùng ta so tài không?".

Hạ Lan Vi dừng chân, cảm thấy tiểu hài tử này thật buồn cười, nàng quay đầu lại mỉm cười hỏi:" So cái gì?".

Nụ cười rơi vào mắt Sở Mình đó là trần trụi khiêu khích, vì thế chỉ thấy bàn tay của hắn gắt gao nắm chặt, khuôn mặt bị chọc tức làm cho phồng lên, hắn cúi đầu xuống làm như đã hạ quyết tâm gì đó.

Rồi đột nhiên hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm Hạ Lan Vi nói:" Ngươi với ta so ai có thể phun nước tiểu xa hơn".

Hạ Lan Vi choáng váng, chân run run, thiếu chút nữa đã trượt ngã vào hồ.

—————

Xin lỗi các nàng hứa lúc tối đăng mà wattpad bị gì không vào được😢.

Chương 5: Nam nhân không ai đáng tin🌱

Edit:Nguyễn Ngọc

Beta: Đậu Xanh

Thi xem ai tiểu được xa hơn?.

Hạ Lan Vi cố gắng kiềm chế khoé miệng đang run rẩy, tranh thủ điều chỉnh nét mặt của bản thân để nhìn không quá thất thố.

Nàng chỉ muốn cùng hắn tỷ thí một cách bình thường chứ không phải sẽ cũng nhau so lợi hại cái đồ vật kia.

Xem ra trẻ trâu không riêng gì hiện đại, ngay cả thời đại tu tiên cũng có. Nàng cũng lười phải so đo cùng một đứa trẻ, lúc này, thật sự chỉ muốn đi thật nhanh.

Sở Minh thấy người mới này lại giám coi thường mình thì rất tức giận, chân nhỏ hướng tới Hạ Lan Vi đá một cái. Nàng chỉ cảm thấy trên người mất trọng tâm, hai đầu gối bất ngờ thẳng tắp đập xuống sàn nhà đá xanh, đau đớn chợt xuất hiện làm người nàng quỳ xuống.

Sở Minh nắm lấy cổ áo nàng hung ác nói:

" Hôm nay ta nhất định phải tỷ thí với ngươi".

Hạ Lan Vi bất động, rũ mắt, hít sâu, nắm tay, mắt hình lưỡi dao rồi bất ngờ lộn mình đem Sở Minh gắt gao đè dưới thân, bắt đầu động thủ.

" Lão nương cho ngươi nói!. Hôm nay bà đây không đánh chết đứa trẻ hư nhà ngươi!".

Hạ Lan Vi thở hổn hển vừa đánh vừa mắng, vẻ mặt dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi thành công doạ lui một đám người hầu muốn tiến lên giúp đỡ Sở Minh. Mà Sở Minh cũng bị đánh cho mê man rồi, từ khi hắn nhập tông tới nay, ngoại trừ sư phụ, cho tới bây giờ không có ai giám đánh hắn như vậy.

Cho đến khi bị Hạ Lan Vi đánh thật đau, hắn mới kịp phản ứng lại, lập tức ở dưới người Hạ Lan Vi giãy giụa. Tính tới tính lui, năm nay Hạ Lan Vi cũng đã 20 tuổi rồi nhưng suy cho cùng cỗ thân thể này mới khoảng 6,7 tuổi, cộng thêm Sở Minh lại là nam hài nên dần dần có chút không chống đỡ nổi, chỉ dốc hết sức mà đánh. Hai người cứ giằng co như vậy, lăn qua lăn lại trên mặt đất, cuối cùng song song rơi xuống bồn tắm.

Hạ Lan Vi bị uống mấy ngụm nước, nàng hít sâu một hơi, nắm lấy thời cơ, chân nhỏ duỗi ra không chút lưu tình hướng " Đồng tử kê" của Sở Minh đá vào một cách nhanh, tàn nhẫn, chính xác.

"A...".

Tiếng Hét cực kỳ bi thảm tê tâm liệt phế của Sở Minh vang lên trong Dục Trì như tiếng heo bị giết. Đợi đến lúc Hi Loan cùng Túc Hoà chạy vào liền nhìn thấy cảnh tượng. Sở Minh sắc mặt tái nhợt che lại tiểu kê kê đang lăn qua lăn lại trên mặt đất.

Còn Hạ Lan Vi toàn thân ướt đẫm, tình trạng không hơn Sở Minh là mấy, nàng cúi đầu ngồi một bên không biết đang suy nghĩ gì. Hạ Lan Vi liếc mắt thấy sắc mặt Sở Minh trắng bệch, dường như thật sự đau đớn mới nghĩ:" Nguy rồi, chẳng lẽ một cước vừa rồi của nàng không biết nặng nhẹ".

Hạ Lan Vi thấy thấp thỏm trong lòng nhưng trên mặt vẫn không biểu hiện gì, đã diễn là phải diễn đến cùng. Nước lạnh theo lọn tóc từ gương mặt trượt xuống thấm vào quần áo đã ướt đẫm. Nàng cắn môi chịu đựng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy, đầu vai không ngừng run rẩy. Giờ phút này Hạ Lan Vi cảm thấy mình nhất định còn yếu ớt hơn cả tiểu bạch hoa trong gió. Đến khi nhìn thấy Hi Loan, Hạ Lan Vi giống như gà con tìm được mẹ, lập tức nắm lấy vạt áo của chàng rồi nhào vào ngực chàng khóc lớn.

" Sư phụ ô ô ô sư phụ....ô.....ô....ô".

Tiếng khóc lanh lảnh quanh quẩn trong phòng tắm nghe vào tai thật làm cho người cảm thấy thương xót, rơi lệ.
Nếu như ngay từ đầu Hạ Lan Vi đã khóc lóc tố cáo thì còn tốt nhưng ngược lại nàng cái gì cũng không nói, chỉ một mực khóc lớn gọi sư phụ, thanh âm đứt quang nghe giống như là không thở nổi.

"Đừng sợ, ngoan... đừng sợ".

Hi Loan vỗ nhẹ sau lưng nàng, thấp giọng trấn an:" Có vi sư ở đây".

Hạ Lan Vi vốn còn muốn khóc lớn nhưng khi nghe được thanh âm hoà hoãn trầm thấp của sư phụ mình thì cũng không tự giác hạ thấp giọng xuống, chỉ còn lại một đôi mắt đẫm nước tràn đầy uỷ khuất.

Hi Loan ôm Hạ Lan Vi, nghiêng đầu nhìn Sở Minh với sắc mặt lạnh lùng. Túc Hoà kiểm tra một chút phát hiện vết thương của Sở Minh còn chưa tổn hại đến căn cơ thì âm thầm cảm thấy may mắn nhưng khi quay đầu lại thấy ánh mắt của sư đệ. Đáy lòng liền thấy hổ thẹn, quay đầu lại gõ lên trán Sơ Minh một cái, hắn " Ai da" một tiếng rồi rụt đầu lại.

" Con...tiểu hỗn đản!. Con đã làm gì?. Sao lại bắt nạt tiểu sư muội mới của con!".

" Tiểu sư muội?".

Sở Minh ngừng lăn lộn tựa như quên mất đau đớn, khiếp sợ nhìn Hạ Lan Vi mấy lần.

" Nàng... nàng... Nàng không phải nam hài?".

Lúc này Hạ Lan Vi mới lên tiếng:"Sư bá, vừa rồi sư huynh muốn tắm cùng với Lan Vi, là con quá sợ hãi không nên trách sư huynh!".

Giọng điệu non nớt mang theo một chút ngây thơ, độ lượng vượt quá tuổi tác cùng với một tia uỷ khuất như có như không. Giờ phút này, ánh mắt Hi Loan nhìn Sở Minh tựa như một lưỡi dao sắc bén.

" Sư phụ con không có ——— ai da!". Sở Minh đang muốn giải thích đã bị Túc Hoà đá một cước vào mông. Lông mày Túc Hoà nhếch lên cao cùn không để ý đến tiếng kêu đau của Sở Minh nói:" Con, con... làm ta thật thất vọng, ta tuyên bố cấm túc con mười ngày kể từ hôm nay, đi về phòng đem << Đạo Đức Kinh>> chép một trăm lần cho ta!".

Lần này Hỗn Thế Ma Vương nhận được bài học nên rất thành thật. Cuối cùng sai một nữ đệ tử của Túc Hoà đến mang Hạ Lan Vi đi tắm rửa sạch sẽ.

Gió thổi qua chầm chậm, Hạ Lan Vi nắm tay Hi Loan đi từng bước lên đỉnh núi. Chỗ ở ngày thường của Hi Loan ngay tại trên đỉnh núi này.

Ánh mặt trời xuyên qua cành cây chiếu lên người của hai thầy trò, kỳ thật hơn phân nửa ánh nắng đã bị thân thể cao lớn của Hi Loan che lại. Hạ Vi Lan ngửa đầu nhìn lên, vừa vặn đối mặt với tuyệt thế dung nhan của Hi Loan. Trong lòng nàng động một cái.

" Sư phụ".

Nàng chợt kêu một tiếng.

"Hửm?".

"Vì sao sư phụ đối với con tốt như vậy?".

Hi Loan bật cười sờ đầu nàng.

" Con là đồ đệ duy nhất của ta, tại sao ta lại không tốt với con chứ?".

Hạ Vi Lan rũ mắt, sau đó vờ ngây thơ hỏi:" Sư phụ sẽ phải lấy sư nương, đến lúc đó người vẫn còn đối xử tốt với Lan Vi chứ?".

Hi Loan trầm giọng cười, nghĩ tâm tư của nha đầu này cũng thật nhiều, một lát sau cố làm ra vẻ huyền bí, nói:" Vạn vật đều có một chữ duyên, chuyện của tương lai là ý trời sắp đặt nên thuận theo ý trời thì đều có thể".

"..........".

Đây không phải nói nàng nên thuận theo tự nhiên, thuận theo ý trời sao....

Mà ý trời còn không phải như nguyên tác Hi Loan sẽ phải quỳ dưới váy của nữ chủ rồi sau đó nhập ma, đến người thân cũng không nhận sao.

Đến lúc đó có nữ chính, tên đồ đệ như nàng chỉ sợ đã sớm bị ném ra sau đầu rồi.

Quả nhiên là thế, nam nhân đều là đại móng heo*. Sư phụ mỹ nhân của nàng cũng sẽ bị nữ chủ đánh gục. Hạ Lan Vi vừa đi vừa đá hòn đá dưới chân, Hi Loan đã bước lên trước 2 bước nắm tay nàng chậm rãi nói:" Lan Vi, vi sư đưa con về nhà".

*nam nhân đều là đại móng heo: ý nói không đáng tin.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau