HUYỀN LỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyền lục - Chương 71 - Chương 75

Chương 70: Thiết bản

Thanh âm của kẻ vừa rồi không lớn cũng không nhỏ nhưng nó lại mang một áp lực nặng nề cho Chiêu Hồng Nan. Thậm chí, trước khi thanh âm kia xuất hiện, nàng đã nhận thấy được người kia đến rồi.

Từ ngoài cửa, một thanh niên nhân khoan thai bước vào, thân mang hoa phục,dáng người cao ráo, nét mặt tự cao mà nhìn toàn cảnh Điền y quán, thỉnh thoảng trong ánh mắt kia sẽ toát lên vẻ khinh thường.

Người đến hiển nhiên không có ý tốt, mặt khác, bước chân của Chiêu Hồng Nan cũng đã lùi lại, bất giác mà trốn sau lưng Khương Hy.

Nhìn qua thanh niên nhân, Khương Hy phần nào cũng đã đoán ra được chuyện gì rồi. Hắn liền bước lên một bước mà nói:

“Không biết công tử đến đây chữa bệnh hay là mua thuốc?”

Thanh niên nhân kia nghe vậy liền nhìn lướt qua hắn, ánh mắt đánh giá mà nhìn từ trên xuống dưới. Thấy vậy, Khương Hy liền có chút khó chịu bởi cảnh tượng này... tương đối quen mắt.

Đúng như hắn cảm nhận, không bao lâu sau, thanh niên nhân kia nói ra:

“Không hổ danh xuất thân từ kỹ viện nhà bản thiếu gia, dung mạo không tồi”

Nghe vậy, sắc mặt Khương Hy vẫn không có gì thay đổi nhưng trong lòng hắn đã có chút dậy sóng rồi. ‘Kỹ viện nhà bản thiếu gia’ sáu chữ này phi thường quan trọng bởi chỉ cần qua đó hắn cũng đã biết kẻ trước mặt là người phương nào rồi.

Thanh niên nhân tự nhiên là người của Tô gia, hơn nữa địa vị không thấp, chỉ là hắn không biết đó là ai mà thôi. Hắn cũng nhìn ra được kẻ trước mặt này hẳn là có ý với Chiêu Hồng Nan nhưng lại bị khước từ, có lẽ kẻ này đã dùng quyền thế để ép nàng.

Nhưng hắn từng nghe Hiên Minh nói qua, Chiêu Hồng Nan tại Tô gia mặc dù là ngoại nhân nhưng cũng có một số quyền lực nhất định.

Khương Hy rất ngạc nhiên khi nghe được chuyện này bởi Chiêu Hồng Nan ngoài là ngoại nhân, nàng còn là phàm nhân. Phàm nhân ngoại trừ dòng chính ra thì còn lại thân phận hầu như là nô bộc cả, sao lại có thể có quyền lực được.

Ở nơi khác có thể là vậy nhưng Tô gia thì khác, rất khác. Theo cách nghĩ của Khương Hy thì Tô gia này hẳn là một trong số các thế gia đặc thù nhất tại Huyền Đô Đại Lục bởi Tô gia theo thể chế mẫu hệ.

Người có quyền lực nhất tại Tô gia bắt buộc phải là nữ nhân, hơn nữa còn là nữ nhân phi thường xuất sắc. Địa vị nam nhân tại Tô gia... chỉ là phụ mà thôi.

Cũng bởi vì địa vị là phụ nên họ Tô kia dù có ép được Chiêu Hồng Nan thì sau khi thành thân xong, địa vị của nàng mặc nhiên sẽ cao hơn hắn. Đây chính là cái lợi của việc làm dâu tại Tô gia nhưng đó cũng chính là vấn đề.

Nếu biết trước địa vị của mình sẽ thấp hơn nữ nhân thì tại sao kẻ này lại muốn truy cầu Chiêu Hồng Nan đây?

Nghĩ đến đây, Khương Hy đột nhiên liền thoái thác, hắn thật không muốn nhúng tay vào chút nào, nhân quả hiện tại của hắn đã tương đối loạn lạc rồi, thêm vào nữa chỉ cực rắc rối hơn thôi.

Ngặt nỗi... dự tính cũng chỉ là dự tính, trong lòng hắn không ngừng cười khổ không thôi, bởi Chiêu Hồng Nan nắm lấy áo hắn rồi. Từ góc độ của họ Tô kia tự nhiên sẽ không thấy được nhưng Khương Hy có thể cảm nhận được.

Tay nàng đang run lên, cố gắng hết sức mà níu lấy lưng áo hắn, tựa như một tiểu cô nương đang sợ sệt vậy. Trong một thoáng, ánh mắt của Khương Hy có chút hơi đổi, hắn chần chừ một lát rồi nhìn họ Tô kia mà nói:

“Ra là Tô thiếu gia, không biết thiếu gia đến đây có chuyện gì không?”

Họ Tô nghe vậy liền có chút ngạc nhiên, không nghĩ tới Khương Hy lại gan to lớn mật như vậy, hắn hừ lạnh một tiếng mà đáp:

“Chuyện của ta ngươi quản được sao?”

Khương Hy gật đầu cười nói ra:

“Nơi khác ta có thể không quản được nhưng đây là Điền y quán, Tô thiếu gia xin cẩn thận một chút”

Họ Tô nghe xong liền híp mắt lại mà nhìn hắn, khí thế quanh người liền có chút âm trầm lại. Chiêu Hồng Nan sau lưng đột nhiên lạnh toát cả lên, nàng càng ra sức mà níu chặt lấy lưng áo của Khương Hy.

Khương Hy sắc mặt không nóng không lạnh, không có biểu hiện gì khác cả, chỉ có một mảnh bình tĩnh mà đối mặt với khí thế kia.

Họ Tô kia càng nhìn, ánh mắt hắn càng phát lạnh, tựa hồ chỉ trong chốc lát thôi là hai bên liền có thể đánh nhau rồi.

Không gian ngày một trở nên căng thẳng hơn, khí cơ như muốn co lại. Họ Tô liền hừ lạnh một tiếng, quay người mà trở ra ngoài.

Thấy vậy, Chiêu Hồng Nan liền thở nhẹ ra một hơi.

Đột nhiên, họ Tô kia bất giác liền quay lại, lấy tốc độ cao nhất mà bất ngờ ra một quyền đánh về phía Khương Hy. Chiêu Hồng Nan vừa nhẹ nhõm không lâu, thần sắc đại biến, nàng hét lên một tiếng thất thanh nhưng mọi thứ đã chậm, một quyền kia đã đến rồi.

“Rầm”

Thanh âm chấn động, xung lực tản ra làm toàn bộ bàn ghế bị đánh bật ra xung quanh. Mái tóc Chiêu Hồng Nan khẽ tung bay, miếng mạng che cũng đã bị thổi đi mất, hai tay nàng ôm lấy đầu mà ngồi thụp xuống. Nàng thật không muốn nhìn nữa, một chiêu vừa rồi không khéo đã đập chết Khương Hy rồi.

Toàn thân nàng khẽ run lên vì sợ, xung lực tản xong, một thanh âm ấm áp bất chợt vang lên bên tai nàng:

“Nan tỷ, tỷ có thể mở mắt ra rồi”

Nghe lấy thanh âm này, nàng liền chấn động mà mở mắt ra, sắc mặt bất ngờ mà nhìn toàn thân hắn, xem thử có chịu phải thương tích gì không, nàng nói:

“Tiểu Hy, đệ không sao chứ?”

Khương Hy lắc đầu, hắn nắm lấy tay nàng mà vỗ về nói ra:

“Không sao, mọi chuyện đều đã xong hết rồi”

Chiêu Hồng Nan liền ngơ ngác, không hiểu ý của hắn là gì cả. Nàng bất giác nghĩ đến kẻ kia, sắc mặt đại biến mà nhìn ra sau lưng hắn. Nhưng họ Tô đã không còn ở đó nữa.

Nàng liền có chút chật vật đứng lên, sắc mặt không rõ chuyện gì vừa xảy ra. Đột nhiên, nàng nghe được thanh âm ồn ào ở ngoài đường, nàng liền có chút hoài nghi. Do dự một hồi nàng quyết định chạy ra ngoài xem thử.

Kết quả liền khiến nàng giật mình không thôi, bởi kẻ kia đang bị không ít người bao vây lại mà nhìn ngó, chỉ trỏ, bàn tán đủ điều.

Kỳ lạ là họ Tô kia thật không có dấu hiệu sẽ bật lại bởi hắn ngất rồi. Toàn bộ hoa phục của hắn bị bao phủ bởi một lớp máu mỏng, nhìn chật vật thê thảm vô cùng. Cảnh tượng này rơi vào tầm mắt của dân chúng Bắc Thành liền biến thành một chuyện kinh dị.

Ánh mắt của bọn họ bất giác mà nhìn về phía Điền y quán bởi người vừa rồi bị bay ra là từ đó. Vừa vặn ánh mắt họ thấy được Chiêu Hồng Nan, sắc mặt liền chấn kinh không ngớt mà lên tiếng xì xào.

Cảnh trước mặt và cảnh sau lưng bọn họ cứ như là hai thái cực, một thiên đường, một địa ngục vậy. Đám nam nhân không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt lướt qua một tia say mê. 

Bị nhìn chằm chằm như vậy, Chiêu Hồng Nan đương nhiên không thoải mái nhưng còn cách nào khác đây bây giờ, miếng mạng che của nàng đã rơi mất rồi. Cuối cùng, nàng liền có chút xấu hổ mà chạy vào trong.

Có người không nhịn được mà chạy theo nhưng rất nhanh lại bị chặn ngay ngoài cửa bởi Khương Hy đã ra đến rồi. Người chạy theo đó liền khựng lại, sắc mặt có hơi biến nhưng cũng không nhìn hắn là bao, ngược lại có hơi ngẩng đầu mà cố gắng nhìn vào bên trong, tìm kiếm lấy thân ảnh xinh đẹp kia.

Thấy vậy, Khương Hy liền thở dài một hơi, đưa tay lên gõ nhẹ vào đầu người kia một cái, ánh mắt người kia trong chớp mắt liền tối sầm lại mà ngã xuống đất, không rõ tình hình thế nào.

Tiếng xì xào dưới kia trong nháy mắt liền im bặt đi. Khương Hy nhìn qua bọn họ một lượt rồi cười nói:

“Mọi người còn chuyện gì sao?”

Lời vừa ra, đám đông không rõ vì lý do gì mà lập tức tản đi, đến nhìn cũng không nhìn lại, cước bộ gấp gáp vô cùng.

Khương Hy có chút phát khổ, một tay đưa lên khẽ sờ sờ mặt mình mà tự nói:“Ta đáng sợ đến vậy sao?”

“Bọn họ hẳn vẫn còn nhớ chuyện lần đó”

Thanh âm của Hiên Minh đột nhiên phát ra từ sau lưng, Khương Hy nghe vậy liền quay lại nhún vai mà nói:

“Chuyện cũng qua lâu rồi còn gì”.

Hiên Minh nhìn hắn mà nói nhỏ:

“Bọn họ là phàm nhân, những thứ không rõ ràng tự nhiên sẽ nhớ lâu”

Khương Hy nhún vai không đáp. Lần đó chính là đợt mà Nguyên Anh kiếp vân của Mặc Hiện hiện thế, Khương Hy vì an toàn của Điền y quán mà đã dùng linh thức thi triển tinh thần công kích, khiến cho một đám người nằm thủ rạp hết lên trên đất.

Mặc dù về sau bọn họ đương nhiên không nhớ rõ tình tiết ngày hôm đó như thế nào nhưng sâu thẳm bên trong, linh hồn bọn họ tựa hồ rất nhạy cảm với sự hiện diện của Khương Hy. Một khi hắn xuất hiện ở đâu thì bọn họ tự động... dạt sang chỗ khác.

Chuyện này dù sao cũng đã là chuyện cũ rồi, Khương Hy không để ý đến nữa, hắn liền đưa tay lên chống cằm, vẻ mặt đăm chiêu nhìn về thanh niên nhân đang nằm ngoài kia mà nói:

“Kẻ kia là ai vậy?”

Hiên Minh nghe vậy liền đáp:

“Tô đại thiếu gia Tô Chiến”

Khương Hy nghĩ nghĩ một chút rồi lại nói:

“Là đại sao?... Yếu hơn ta nghĩ”

Hiên Minh cười một tiếng nói ra:

“Ta cũng không nói hắn mạnh. Kỳ thực, hắn cũng chỉ là tứ tạp linh căn mà thôi, tu tiên mười năm mới lên được Luyện Khí tầng bốn. Thiên phú của hắn rất nát, tại Tô gia cũng không được coi trọng là bao, ngươi không cần phải để tâm”

Nghe vậy, Khương Hy lại nói tiếp:

“Tô gia dòng chính thế hệ này như thế nào?”

Hiên Minh trong chốc lát sắc mặt có chút hơi trầm lại, nhưng rất nhanh cũng bị giấu đi mà nói:

“Tô gia thế hệ này có đến bốn người tu luyện được, nhiều gấp đôi Thẩm gia, à không... Bây giờ thì gấp bốn rồi. Một người là Tô Chiến đang nằm ở kia, một người thì gọi là Tô Trường Minh, người này thì ngươi không cần để ý bởi hắn chỉ mới mười tuổi mà thôi, linh căn cũng là tứ tạp”.

Khương Hy vừa nghe vừa gật đầu nhưng sau khi nghe Tô Trường Minh xong thì Hiên Minh đột nhiên không nói nữa, ánh mắt của hắn tựa hồ có chút biến hóa khó nói. Khương Hy liền nghĩ:

“Hắn cùng hai người còn lại... có khúc mắc gì sao?”

Im lặng được một đoạn thời gian ngắn, Hiên Minh cuối cùng cũng nói tiếp:

“Xin lỗi, vừa rồi ta có chút thất thần”

Khương Hy lắc đầu nói:

“Không sao đâu, ngươi nói tiếp đi”

Hiên Minh gật đầu nói tiếp:

“Hai người còn lại ngươi nên lưu ý một phen bởi hai người đó có thể xem là tương lai của Tô gia sau này. Một người gọi là Tô Thái Lâm, hắn chính là đệ đệ ruột của Tô Chiến, tu vi hiện tại ta không rõ nhưng hắn là song linh căn giống như vị đường huynh kia của ta. Tô Thái Lâm là Tô gia thế hệ này đệ nhất nhân. Hắn có thể sẽ tìm ngươi tính sổ chuyện Tô Chiến, ngươi cũng nên cẩn thận một phen.

Người còn lại cũng không kém, nàng gọi là Tô Uyên. Tô Uyên không mạnh như Tô Thái Lâm, thiên phú tu luyện cũng không bằng hắn, nàng là tam tạp linh căn. Nhưng cũng vì thế mà nàng rất giống ngươi”

“Giống ta?”, Khương Hy ngạc nhiên hỏiHiên Minh gật đầu đáp:

“Đúng vậy, giống ngươi, nàng chính là thiên sinh linh thức, đồng thời cũng là một thiên tài luyện đan thuật, danh tiếng của nàng tại Tây Thành rất cao. Mặt khác, địa vị của nàng tại Tô gia còn kinh người hơn, nàng là con gái của gia chủ đời này. Nàng tuy không phải là Tô gia đệ nhất nhân nhưng trước mặt nàng, Tô Thái Lâm cũng không dám nhận cái danh xưng đó về mình”

Nghe xong, Khương Hy liền đánh cho Hiên Minh một cái nhìn đầy ý vị. Vừa rồi hắn đã có chút nghi ngờ nhưng không ngờ rằng nghi ngờ của hắn... lại đúng.

Hiên Minh khi nhắc đến Tô Thái Lâm, sắc mặt của hắn liền âm trầm lại nhưng khi nhắc đến Tô Uyên thì thái độ lại khác hẳn.

Ánh mắt của Hiên Minh lúc đó tựa hồ nhu hòa đi rất nhiều, Khương Hy có thể thấy được một tia say đắm mê hoặc ở trong đó. Vậy nên hắn liền kết luận Hiên Minh có tình ý với Tô Uyên.

Khương Hy càng nhìn, khóe miệng của hắn càng cong lên. Hiên Minh cũng ý thức được vừa rồi mình có chút hơi lộ liễu rồi, hai mang tai hắn liền đỏ lên nhưng Khương Hy dám chắc rằng đằng sau lớp dịch dung đó, hắn tuyệt đối đã ửng hết cả mặt rồi. 

Bị phát hiện ra tâm tư, Hiên Minh tự nhiên không đứng ở đấy mà tiếp chuyện nữa, hắn liền nhanh chóng mà trở lại vào nhà.

Thấy vậy, Khương Hy liền lắc đầu cười nhẹ một tiếng, sau đó, hắn nhìn xuống tay mình. Nơi đó đang giữ lấy một tấm lệnh bài đen còn vương chút ánh sáng, hắn thầm nghĩ:

“Cái này quả nhiên là pháp khí”

Tấm lệnh bài đen kia hiển nhiên là lệnh bài từ Phủ Thành chủ, hơn nữa còn là lệnh bài do chính tay Mặc Chính Doanh chế luyện cho Điền đại phu. Tác dụng chính của nó đương nhiên là để bảo mệnh rồi.

Nói đúng hơn thì tấm lệnh bài này là một loại pháp khí chuyên về phòng ngự. Bình thường, pháp khí muốn dùng được thì đòi hỏi người dùng phải có được linh thức để thôi động nhưng tấm lệnh bài này rất khác.

Khương Hy dám chắc một điều rằng tấm lệnh bài này chắc chắn đã qua tay một tu sĩ Kim Đan và được chế luyện lại thêm một lần nữa mới có được năng lực như hiện tại.

Tu sĩ Kim Đan đó trong suy nghĩ của hắn đương nhiên là Mặc Hiên. Đơn thuần như vậy thôi cũng đủ nói lên được địa vị chân thật của Điền đại phu không đơn giản chỉ là nhờ vào Mặc Chính Doanh, mà có lẽ đằng sau đó còn có bóng dáng như có như không của Mặc Hiên nữa.

Tấm lệnh bài này có lẽ là số ít pháp khí có thể được sử dụng bởi phàm nhân. Khương Hy không thông luyện khí nhưng lấy kiến thức của hắn mà nói thì tấm lệnh bài này chỉ có thể phát động khi tính mạng của Điền đại phu đang lúc ngàn cân treo sợi tóc mà thôi.

Vừa rồi, tính mạng của Khương Hy tính ra thì nguy hiểm trong mắt người ngoài nhưng đó mới đúng là dụ ý của hắn. Chỉ cần có người cho là hắn gặp nguy liền được.

Như vậy, hắn mới có thể danh chính ngôn thuận mà phát động tấm lệnh bài này phản sát Tô Chiến.

Giây phút một quyền kia của Tô Chiến đánh đến, Khương Hy đã bí mật thôi động lệnh bài lên mà tạo thành một lớp màng ánh kim bảo vệ mình. Nhìn thấy lớp màng này, sắc mặt hắn lúc đó có chút thương cảm với Tô Chiến.

Bởi đánh trúng lớp màng này... thì Tô Chiến cũng ăn khổ không ít. Màu ánh kim đại biểu chính là Kim linh khí, mà về bản chất, Kim linh khí chính là linh khí có tính công kích và sát phạt rất mạnh. Lớp màng ánh kim kia về thực chất có thể ví như một quả cầu gai vậy.

Kết quả đúng là thế, Tô Chiến không những đánh không trúng mà còn bị phản sát đến thê thảm. May mắn là ở phút cuối Khương Hy đã thu lực lại, nếu không thì hắn cũng nên chạy khỏi Nguyệt Hải Thành đi là vừa.

Với thực lực hiện tại thì hắn không phải là đối thủ của Tô gia, vậy nên Tô Chiến không nên chết, ít nhất là hiện tại.

...

...

Sau đó, Khương Hy cất tấm lệnh bài mà trở vào dọn dẹp bên trong cùng Hiên Minh, xung lực vừa rồi đa phần là đến từ dư lực của tấm lệnh bài kia, tự nhiên lực phá hoại kinh người.

Chiêu Hồng Nan thấy hai người họ dọn liền phụ một tay. Ánh mắt của Hiên Minh lúc đó có hơi chút mất tự nhiên nhưng hắn cũng cố gắng mà không thể hiện ra ngoài. Còn Khương Hy thì hắn cũng không ngăn lại làm gì.

Tính cách Chiêu Hồng Nan ra sao hắn đương nhiên hiểu, nàng đã muốn giúp thì dù hắn có nói gì đi nữa thì nàng căn bản vẫn sẽ giúp mà thôi. Chưa kể... tàn cuộc cũng không nhẹ, thêm sức một người liền tốt.

Điền đại phu cùng Lân sáng nay đã có việc mà đi Nam Thành một chuyến, Điền y quán tự nhiên để cho Khương Hy trông coi, dù sao y quán cũng phải cần một y sư tọa trấn thì mới gọi là y quán được.

Tiếp đó, nhân lúc hai người họ chưa về thì ba người Khương Hy càng ra sức mà dọn dẹp, nếu không Điền đại phu trở về sẽ lo lắng cho hắn.

Giữa lúc này, đột nhiên một tiếng quát từ đâu vang đến:

“Kẻ nào dám đánh thiếu gia nhà ta?”

Tiếng quát này rất mạnh, tựa hồ được gia trì bởi một linh lực vô cùng kinh người. Đến độ Chiêu Hồng Nan bất giác bị làm cho đau tai mà co rụt người lại, cây chổi xương trong tay bất giác cũng ngã xuống đất kêu một tiếng ‘cộp’.

Thấy vậy, Khương Hy nhanh chóng dùng linh lực mà truyền vào người nàng. Bất giác, sắc mặt khó chịu của Chiêu Hồng Nan cũng dịu đi, nàng có cảm giác rằng trong người mình như đang có một luồng khí ấm kỳ lạ mà luân chuyển liên tục vậy. 

Nàng liền nhìn qua Khương Hy một chút bởi nguồn ấm kia là đến tay nơi tay hắn đặt vào người nàng. Đột nhiên, sắc mặt nàng có chút hơi đỏ ửng lên nhưng rất nhanh nàng liền lắc đầu, sắc mặt vội vàng mà nói:

“Tiểu Hy, ngươi mau chạy đi, người của Tô gia đến rồi”

Nghe vậy, Khương Hy liền vỗ nhẹ lên vai nàng mà nói:

“Nan tỷ, không sao đâu”

“Nhưng mà...”, Chiêu Hồng Nan vội nói

“Không sao hết, mọi thứ đã có đệ lo liệu rồi”, hắn nhìn nàng nghiêm túc mà cắt ngang, tựa hồ như muốn làm nàng tin tưởng vậy.

Thấy vậy, nàng liền á khẩu, những lời còn chưa kịp nói kia nàng cũng không nói nữa. Chiêu Hồng Nan sắc mặt tựa hồ có chút như nằm mộng, bởi Khương Hy lúc này thật sự rất khác, cứ như là đã trưởng thành vậy.

Trước đây, trong mắt Chiêu Hồng Nan, hắn tựa như một đệ đệ cần được thương yêu bảo bọc thì nay, hắn đã lột xác trở thành một nam nhân đúng nghĩa, một nam nhân có thể khiến người khác yên tâm mà dựa vào.

Cũng vì thế, nàng liền thở dài ra một tiếng rồi nói:

“Tiểu Hy... cẩn thận một chút”

“Ừ”, hắn đáp.

...

Nói chuyện với Chiêu Hồng Nan xong, Khương Hy liền đứng dậy mà đi ra ngoài, trong tay không quên nắm thật chặt tấm lệnh bài kia. 

Hiên Minh ở gần đó thấy vậy liền cười khổ không thôi, nhưng mặt khác, trong lòng hắn cũng có chút hả hê. Mối thù mất danh ngạch với Tô gia hắn làm sao mà quên được, hắn thầm nghĩ:

“Tô gia lần này đá phải... thiết bản thật rồi”

Chương 71: Ngàn năm đại nạn

Ngoài kia, một người đang phẫn nộ mà gào thét, một người thì đỡ Tô Chiến dậy mà bắt đầu chữa trị. Khương Hy vừa ra thì hơi chút ngạc nhiên bởi hắn không nghĩ đến lại là hai người, hơn nữa tuổi tác cũng không phải là thấp.

Người đang gào thét đến đỏ mắt kia là một trung niên nhân thân người cao lớn, nửa thân trên hầu như không mặc bất cứ thứ gì cả, chỉ để lộ da thịt vững chắc như đồng kia. Nhìn qua thôi Khương Hy cũng đoán được người này tu hẳn là ngoại luyện chi thuật.

Người còn lại thì thân hình nhỏ hơn, cũng là trung niên nhân nhưng lại mang dáng vẻ của thư sinh, văn khí đầy mình. Hắn đang cho Tô Chiến ăn cái gì đó, hẳn là đan dược trị thương.

Khương Hy khi nhìn vào thư sinh kia, tóc gáy hắn có hơi chút dựng lên, hắn bất giác liền giật mình. Bởi người kia thật sự có thể... giết được hắn. Cảm giác này hắn không thể tìm ra được trên người ngoại luyện trung niên nhân kia, như vậy cũng chỉ có thể nói rằng thư sinh đó thực lực cao hơn một đoạn.

Dẫu vậy, Khương Hy cũng không ngại gì cả, chỉ cần tấm lệnh bài còn trong tay thì tại cảnh giới Luyện Khí, hắn không phải ngại ai cả. Ngặt nỗi tấm lệnh bài này cũng có hạn sử dụng của nó.

Trên thực tế, pháp khí sở dĩ được gọi là pháp khí bởi nó dùng pháp lực để ôn dưỡng. Mỗi loại pháp khí được tạo ra hầu như là dựa vào đặc thù của công pháp tu luyện là chính nên sử dụng pháp lực để thôi động cũng là lẽ đương nhiên.

Cũng chính vì thế mà khi tấm lệnh bài này về tay Điền đại phu, nó không thể phát ra uy lực vốn có của nó được. Theo Khương Hy nghiên cứu ra được thì tấm lệnh bài này được Mạc Chính Doanh đưa vào bảy đạo kim quang.

Bảy đạo kim quang này đại biểu cho bảy đòn tấn công mạnh nhất của hắn và chỉ có thể kích hoạt khi tính mạng của người sử dụng gặp an nguy.

Còn ngoài trường hợp đó ra thì để chủ động sử dụng, người dùng phải dùng linh thức làm đánh lừa cảm giác của pháp khí, khiến cho nó hiểu rằng chủ nhân của nó đang gặp nguy. Như vậy thì kim quang sẽ tự động kích hoạt thôi.

Trước khi giao lại tấm lệnh bài cho Khương Hy, Điền đại phu cho biết lão đã sử dụng hai lần rồi, vậy nên hắn chỉ còn được năm lần. Trong đó, ban nãy hắn đã dùng một lần để đả thương Tô Chiến.

Khương Hy vừa ra, rất nhanh liền thu hút sự chú ý, một phần vì những người xung quanh biết Tô Chiến bay ra là từ Điền y quán, tự nhiên liền cảm thấy hắn có liên quan. Ngoại luyện trung niên nhân là tu sĩ, hắn đương nhiên nhận ra ánh mắt bất thường của những người xung quanh.

Thế là hắn liền tập trung nhìn về Khương Hy, ánh mắt lướt qua sát ý dày đặc. Khương Hy bình tĩnh nhìn hắn, tựa hồ cũng không quá sợ sệt gì. Thấy vậy, ngoại luyện trung niên nhân liền bước ra một bước, khí thế hùng dũng mà tiến về phía trước.

Dân chúng xung quanh ngay lập tức hoảng sợ mà tản ra chỗ khác, bọn họ không muốn đang yên đang lành mà gặp họa sát thân.

Không bao lâu sau, ngã tư liền trống không, chỉ còn vài người liên quan ở lại mà thôi. Ngoại luyện trung niên nhân liền không để ý là bao, hắn lập tức dẫm một chân xuống đất mà hét lên một tiếng. Toàn thân người ngay tức khắc liền bắn về phía trước mà ra một quyền.

Khương Hy đương nhiên không dám thất lễ, hắn lập tức đưa tấm lệnh bài lên phía trước, sẵn sàng thôi động linh thức bất kỳ lúc nào.

Đột nhiên, kỳ biến phát sinh, ngoại luyện trung niên nhân không rõ vì lý do gì mà ngã ngửa ra mặt đất, xung lực từ tốc độ của hắn liền tạo thành một cơn gió nhỏ mà thổi phần phần y phục Khương Hy.

Khương Hy híp mắt lại mà nhìn ngoại luyện trung niên nhân, đúng hơn là sợi dây đang buộc ngang người hắn. Chính cái sợi dây này là thủ phạm khiến cho hắn ngã xuống đồng thời cũng là thứ cứu mạng hắn.

Chủ nhân của sợi dây này không ngoài ai khác là thư sinh kia. Giây phút Khương Hy rút ra tấm lệnh bài đen, hắn đã lập tức thôi động pháp khí của mình mà giữ lại ngoại luyện trung niên nhân kia.

Thư sinh đưa tay ra vận lực, sợi dây kỳ bí kia ngay tức khắc liền rời khỏi ngoại luyện trung niên nhân mà trở về ống tay áo hắn. Dây thu xong, ngoại luyện trung niên nhân sắc mặt có chút hơi tím tái mà đứng dậy nhưng hắn cũng không lựa chọn tấn công tiếp nữa. Xem chừng hắn không hoài nghi gì về hành động của thư sinh vậy.

Giữa lúc này, thư sinh đột nhiên cười lên một tiếng mà nói:

“Thật có lỗi, vị bằng hữu này của tiểu sinh có chút lỗ mãng, công tử không sao chứ?”

Nghe vậy, Khương Hy liền cẩn thận thu lệnh bài lại mà cười đáp:

“Ta không sao, không biết hai vị lặn lội từ Tây Thành đến đây không biết có chuyện gì không?”

Ngoại luyện trung niên nhân hừ lạnh một tiếng mà nói:

“Tiểu tử, bớt hoa ngôn, nói đi, có phải ngươi đã đánh thiếu gia ra nông nổi này không?”

Khương Hy lắc đầu, vẻ mặt vô tội nói ra:

“Không phải ta”

Ngoại luyện trung niên nhân nhếch mép, nói ra:

“Ngươi cho rằng ta sẽ tin? Biểu hiện của đám phàm nhân vừa rồi đủ để nói lên ngươi là thủ phạm rồi”

“Vậy nếu ta chỉ có liên quan thôi thì sao?”, hắn hỏi tiếp

“Đều như nhau cả”, ngoại luyện trung niên nhân đáp.

Nghe vậy, Khương Hy khẽ cười một tiếng rồi nói:

“Ra vậy, ngươi không đần độn như ta nghĩ”

Sắc mặt trung niên nhân bỗng nhiên cứng đờ lại, tựa như khó tin những lời mình vừa nghe được. Lát sau, hắn liền rống lên một tiếng đầy phẫn nộ:

“Ranh con, ngươi nói cái gì?”

Khí thế bạo phóng, uy áp của hắn ngay lập tức bùng nổ ra xung quanh, toàn thân hắn chỉ trong chốc lát liền đỏ lên như thép nung. Vô số tia khói trắng liền từ người hắn mà bốc lên không trung.

Thấy vậy, thư sinh lập tức quát lên một tiếng:

“Chu huynh, đại thiếu gia còn ở đây, ngươi kìm chế lại cho ta”

Nghe vậy, sắc mặt ngoại luyện trung niên nhân liền khó coi, hai mắt nóng rực mà nhìn Khương Hy, tựa như muốn thiêu chết hắn vậy. Nhưng họ Chu kia cũng không định làm thật, hắn liền điều chỉnh hô hấp mình lại, không bao lâu sau, cơ thể của hắn không còn đỏ nữa mà đã dần trở lại bình thường.
Thư sinh liền thở ra một hơi nhẹ nhõm, sau đó ánh mắt liền lạnh xuống mà nhìn thiếu niên nhân kia.

Ban đầu hắn cùng họ Chu kia đi cùng với Tô Chiến đến kỹ viện để gặp Chiêu Hồng Nan. Nào ngờ nàng lại bỏ đi đâu đó, bọn hắn liền lựa chọn ở lại đợi. Nhưng ngoài ý muốn là Tô Chiến đột nhiên biến mất, hai người bọn hắn liền phải đi tìm.

Dựa theo manh mối để lại, bọn hắn cuối cùng cũng đã tìm đến Bắc Thành. Ngặt nỗi thảm trạng của Tô Chiến thật không dễ nhin.

Thư sinh về bản chất là một ngươi tâm tư thâm trầm, hắn sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Vậy nên theo chủ ý của hắn là dù có gặp được thủ phạm thì trước mắt, ‘nói chuyện’ vẫn là ưu tiên hơn, dù sao địa điểm này cũng tương đối nhạy cảm, đánh nhau thì không xong.

Đừng nói là thư sinh, bất kể tu sĩ nào giữ được cái đầu tỉnh táo cũng sẽ không tùy tiện mà ra tay tại đây. Thứ nhất, đây là Bắc Thành, tu sĩ bọn họ lý ra không nên xuất hiện ở đây chứ đừng nói là ra tay giết người.

Thứ hai, thiết luật của Nguyệt Hải Thành cũng không phải để trưng, nhất là trong thời điểm này, quyền lực của Phủ Thành chủ đang ở thế đại thịnh. Dù có là tứ đại thế gia thì trước khi hành động cũng phải suy nghĩ một phen chứ đừng nói là phận tay chân như họ Chu và thư sinh.

Thứ ba, nơi bọn họ đang đứng chính là ngã tư danh tiếng nhất Bắc Thành, là nơi cư ngụ của hai trong số Nguyệt Hải tam nhân. Nguyệt Hải tam nhân là phàm nhân, đó là chuyện không phải bàn cãi nhưng bất kỳ bất kỳ ai trong số đó lại có thể điều động được một lượng tu sĩ nhất định đi theo.

Nếu bọn họ dám chọc giận ai đó trong Nguyệt Hải tam nhân thì tốt nhất là không nên về Tây Thành. Về Tây Thành liền khó sống.

Khương Hy lúc xuất hiện thư sinh đương nhiên không để ý, hắn lúc đó đang bận chữa trị cho Tô Chiến, nào có thời gian quan sát. Nhưng đến khi tấm lệnh bài đen kia xuất hiện, hắn đã phần nào đoán được thân phận của thiếu niên nhân kia rồi.

Nhưng cũng vì thế mà ánh mắt hắn liền lạnh xuống bởi như vậy thì quá khó xử lý rồi. Thư sinh mười phần chắc chắn Khương Hy là người đả thương Tô Chiến, đúng hơn là Tô Chiến bị tấm lệnh bài kia phản sát.

Dù sao trong mắt hắn, Khương Hy chỉ là phàm nhân, đương nhiên không thể nào có được thực lực đánh bại tu sĩ Luyện Khí tầng bốn rồi.

Thư sinh trầm mặc một hồi, ánh mắt lấp lóe tinh minh lúc ẩn lúc hiện, rồi lại nói:

“Không biết công tử gọi là gì?”

Khương Hy híp mắt lại mà nhìn thư sinh một chút, ánh mắt lướt qua một tia tán thưởng, hắn đáp:

“Ta họ Khương”

Thư sinh nghe vậy liền gật đầu, nói ra:

“Tiểu sinh sẽ nhớ kỹ. Chuyện ngày hôm nay... Tô gia sẽ đòi lại vào một ngày khác”

Nói xong, hắn nhìn qua trung niên nhân kia mà nói:

“Chu huynh, chúng ta đi”

Ngoại luyện trung niên nhân có chút chần chừ, tựa hồ muốn nói gì đó nhưng sau đó vẫn quyết định im lặng, hắn nheo mắt lại nhìn Khương Hy, sát ý như ẩn như hiện mà nói:

“Tiểu tử, lần này ngươi xem như may mắn”

Sau đó, thư sinh cùng ngoại luyện trung niên nhân cũng không nán lại lâu mà nhanh chóng vác lấy Tô Chiến rời đi.

Nhìn vào tốc độ của họ, Khương Hy liền nghĩ đến gì đó, hắn cũng nhanh chóng mà chạy về Điền y quán đóng cửa lại.
...

...

Vào trong nhà, Khương Hy liền bắt gặp Hiên Minh cùng Chiêu Hồng Nan đang lo lắng mà nhìn hắn. Hắn liền cười một cái mà nhìn hai người, ý bảo vẫn bình yên vô sự.

Chiêu Hồng Nan lại gần hắn mà nhìn kỹ càng hơn, đôi mắt đẹp của nàng bất giác mà lay động, thu hút hết ánh nhìn của Khương Hy. Mặc dù mắt của nàng không thể nào to bằng hắn nhưng nói về độ cuốn hút, nếu hắn không giải trừ Liễm Tức thuật thì hoàn toàn không có cửa so với nàng.

Khương Hy nhìn rất lâu, đến độ Chiêu Hồng Nan cũng phải đỏ mặt hết cả lên, nàng thật không biết nên tránh như thế nào cả. Mỗi lần nàng di mắt sang chỗ khác là hắn lại nhìn theo. Đến mức này thì nàng chỉ còn nước quay lưng lại mới có thể tránh được mà thôi.

Nhưng nàng cũng sẽ không tránh hắn, liền ấp úng nói:

“Tiểu Hy... đệ nhìn đủ chưa?”

Nghe vậy, Khương Hy liền có chút thất thố, sắc mặt hắn có chút... hơi hoảng. Bởi hắn không ngờ rằng có ngày hắn lại rơi vào tình trạng mất cảnh giác như vậy.

Vốn dĩ với tâm cảnh của Nguyên Anh lão tổ, hắn sẽ phải vững vàng lắm nhưng dường như ở một thế này... lại không phải như vậy.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Khương Hy đột nhiên tái nhợt lại mà ngã xuống sàn. Chiêu Hồng Nan ở gần nhất, đương nhiên là nhìn thấy đầu tiên, nàng chấn kinh mà ngồi xuống đỡ lấy hắn.

Hiên Minh ở sau vốn đang tính xem trò hay giữa hai người họ nhưng Khương Hy đột nhiên ngã xuống cũng làm hắn hoảng hồn không thôi.

Chiêu Hồng Nan nhìn hắn đầy lo lắng là nói:

"Tiểu Hy, đệ không sao chứ? Đệ bị thương rồi sao?"

Nghe vậy, Khương Hy liền nhìn nàng rồi lại nhìn Hiên Minh, sắc mặt hắn thoáng qua một chút phức tạp. Hắn trầm mặc một đoạn rồi nói ra:

"Xin lỗi... bây giờ đệ muốn ở một mình".

Bàn tay Chiêu Hồng Nan đang chạm vào vai hắn vì nghe những lời này mà bất giác buông ra, nàng nhìn hắn mà không thể nói nên lời. Khương Hy liền đứng dậy mà một mình đi về phòng của mình.

Hiên Minh ở sau một mực vẫn dõi theo bóng lưng hắn, đến khi cánh cửa kia đóng sầm lại, hắn vẫn không có ý định sẽ thôi nhìn. Ánh mắt hắn chứa đầy nỗi lo âu... cùng hoài nghi

Chiêu Hồng Nan sau khi chứng kiến Khương Hy trở về phòng, nàng liền thở dài ra một hơi, ánh mắt lướt qua một vẻ đau xót.

Ở cái nhìn của nàng, bóng lưng kia dường như chứa đựng một tòa tâm sự khó kể, trông thật cô đơn và tĩnh mịch

....

Không biết là bao lâu, ánh mắt của nàng cũng đã trở lại như cũ, nàng liền suy nghĩ một chút rồi lấy cái mạng che đã bay kia ra mà đeo lên. Sau đó nhìn Hiên Minh mà nói:

"Hiên công tử, trời đã không còn sớm, Hồng Nan đành phải cáo lui. Tiểu Hy... đành nhờ vào mọi người vậy"

Hiên Minh dường như có chút lãng tránh đi ánh mắt của nàng mà đáp:

"Chiêu cô nương bây giờ đi liệu có ổn không?"

Chiêu Hồng Nan lắc đầu tiếp lời:

"Không sao cả, Tô đại thiếu gia hiện tại thân mang thương thế rất nặng, vậy nên tạm thời ta vẫn an toàn. Phiền công tử chuyển lời lại giúp Tiểu Hy, tránh làm đệ ấy lo lắng".

Hiên Minh gật đầu, nói ra:

"Chiêu cô nương yên tâm, ta sẽ chuyển lời"

Nghe vậy, Chiêu Hồng Nan liền nở nụ cười, nàng cúi đầu hành lễ mà đáp:

"Đa tạ công tử"

...

...

Ở trong phòng, Khương Hy mệt mỏi mà nằm trên giường, ánh mắt đạm bạc nhìn lên trần nhà, không biết là đang nghĩ gì.

Hiện tại, hắn đang đối mặt với một mối nguy lớn nhất từ trước đến nay, từ ngàn năm trước đến tận bây giờ, mà không biết phải làm gì mới hóa giải được.

Theo thời gian trôi qua, những ảnh hưởng xấu từ nhân quả mà kiếp trước mang lại đã gần như biến mất hết. Ký ức xưa kia của Khương Hy cũng dần nhạt đi, hắn đã quên đi một vài sự kiện của kiếp trước rồi.

Nhưng ngoài ý muốn là tâm cảnh của hắn... cũng đang dần mất đi.

Chương 72: Đi đêm có ngày gặp ma (1)

Tâm cảnh là một thứ mơ hồ, người ta có thể gọi thẳng tên ra nhưng lại không cách nào có thể giải thích rõ ràng được.

Đối với phàm nhân, tâm cảnh không đóng quá nhiều quan trọng bởi phàm nhân căn bản là bị cuốn hút bởi hồng trần, bởi ngoại vật mà không thể nào đạt đến bốn chữ ‘siêu thoát thế tục’ được.

Nhưng tu sĩ thì khác, khác nhiều lắm, hồng trần không có mấy thứ có thể dao động được họ. Từ đó liền sinh ra cái được gọi là tâm cảnh.

Tâm cảnh chính là chỉ góc nhìn của tu sĩ đối với thế giới này. Tâm cảnh càng cao, tầm nhìn cũng càng cao, liên hệ với hồng trần ngoại vật cũng càng ít đi, thất tình lục dục cũng dần nhạt đi.

Vậy nên phàm nhân thường sùng bái tu sĩ mà tụng xưng ‘tiên nhân tại thượng, siêu thoát thế tục’. Vong tình tại thượng cũng vì thế mà ra.

Khương Hy nghĩ kỹ lại thì nhận ra một điều rằng hắn nán lại trần thế rất lâu, ngoại vật cuốn thân ngày càng nhiều, nhân quả đeo đuổi lại không dứt. Tâm cảnh Nguyên Anh của hắn... sụp đổ cũng là lẽ đương nhiên.

Trên thực tế, tâm cảnh mất đi cũng không phải là thứ khiến hắn phiền muộn nhất, mà là nguyên nhân dẫn ra nó. Tâm cảnh mất cũng có nghĩa là tâm không tịnh. Tâm không tịnh cũng đồng nghĩa với đạo tâm không kiên.

Khương Hy chưa từng nghĩ đến chuyện hắn có kiên định với việc tu đạo hay không nữa, hắn tu không phải vì cầu trường sinh, hắn tu là bởi vì sợ chết.

Nghe thì hơi vô lý, hai ý đó nhìn chung thì đúng là rất giống nhau nhưng với Khương Hy thì không phải. Trường sinh không có nghĩa là sẽ sống mãi mãi, trường sinh rồi cũng sẽ có một ngày mà chết đi.

Khương Hy sợ chính là ở đó, bởi vậy hắn mới tu tiên.

Nhưng tình huống hiện tại của hắn lại cho thấy rằng hắn không kiên định với việc ‘sợ chết’ là bao. Nếu hắn đã kiên định với cái ý ‘sợ chết’ đó thì tâm cảnh của hắn đã không rơi rồi.

Càng nghĩ, hắn lại càng thấy mịt mù, hắn không hiểu bản thân mình không kiên ở chỗ nào. Đầu óc hắn cứ vậy mà rối tung rối mù hết cả lên.

Hắn đưa hai tay lên ôm đầu, nằm lăn qua lăn lại tựa chừng rất thống khổ vậy. Không thống khổ về thể xác nhưng lại thống khổ về mặt tinh thần.

Khương Hy không biết rằng, lúc hắn đang tự ‘giằng xé’ chính mình thì ngoài kia cũng đang có người đứng nhìn hắn.

Người đó là Hiên Minh.

Sau khi dọn dẹp và đưa tiễn Chiêu Hồng Nan xong, hắn tự nhiên không còn việc khác để làm nữa. Khách nhân vào thời điểm này hẳn là sẽ không đến nữa, hôm nay sự việc diễn ra quá nhiều, dân chúng ngoài kia có khi đã bị dọa sợ một phen rồi. Vậy nên Điền y quán tạm thời sẽ khá yên tĩnh.

Điền đại phu cùng Lân đến giờ vẫn chưa về, Điền y quán tự nhiên còn lại hai người, mà còn là hai người thấu hiểu nhau nhất.

Hiên Minh ở góc độ khác thì không thể gọi là hiểu Khương Hy nhưng nếu tính ở góc độ tu tiên thì lại khác. Hằng ngày, hắn tu luyện bằng cách đối luyện với Khương Hy, tự nhiên hiểu Khương Hy mạnh đến cỡ nào, tâm tư lãnh đạm ra sao. Thậm chí, hắn còn biết được linh thức của Khương Hy... bao phủ được từng nào nữa kia.

Theo hiểu biết của hắn, Khương Hy dù có khúc mắc đến đâu đi nữa thì cũng tuyệt đối sẽ không bỏ phòng ngự linh thức xuống. Đây cũng chính là lý do mà người tiếp xúc với hắn hằng ngày là Hiên Minh có thể tìm ra được sơ hở trong vùng ‘lãnh địa’ đó.

Hiên Minh có thể dám chắc một điều rằng, tu vi của Khương Hy không bằng hắn nhưng thực lực lại kinh khủng đến mức không thể hình dung được, đặc biệt là linh thức.

Linh thức của Khương Hy có thể bao phủ trong bán kính... mười mét.

Chuyện này nói ra ngoài tuyệt đối sẽ gây chấn động toàn Đại Lục bởi thiên sinh linh thức không thể nào kinh khủng đến như vậy được. Nếu dùng tu vi Luyện Khí tầng ba của một người sở hữu thiên sinh linh thức làm gốc thì nhiều lắm là phủ đến bán kính năm mét là cùng.

Điểm đó không sai, Khương Hy nếu thật sự tu luyện bình thường, linh thức của hắn chính là như vậy. Nhưng ai bảo hắn có tinh thần công pháp đây.

Tam Dục có tam thiên, Sắc Dục thiên có tam tầng mà hiện tại, Khương Hy đã đại thành tầng thứ nhất rồi, ‘Hư vô sinh dâm’ hắn đã luyện thành công rồi. Linh thức của hắn theo đó mà bành trướng ra một đoạn.

Cũng vì biết linh thức của hắn cường đại bực đó, Hiên Minh mới lựa chọn đứng ngoài ‘lãnh địa’ mà quan sát, tránh cho việc nhiễu loạn tâm tình hắn bây giờ

Từ sau khi nhập Luyện Khí tầng bốn đến tận bây giờ, Hiên Minh vô tình phát hiện ra được một điều rằng sức mạnh của của hắn đột ngột tăng mạnh không rõ lý do. Hắn đã từng dự định đem chuyện này đi nói cho Khương Hy nhưng cuối cùng hắn lại không hỏi.

Bởi hắn nhớ đến lời của phụ thân từng nói trước đây.

‘Đừng bao giờ tin vào người khác, nhất là tu sĩ’

Hiên Minh mặc dù tin Khương Hy nhưng có một số chuyện, có lẽ hắn cần phải nghĩ lại.

Thực lực của hắn tăng mạnh cũng đồng nghĩa với ngũ quan của hắn ngày càng nhạy bén hơn, nhất là thính giác. Bây giờ dù cách nhau xa hơn mười mét nhưng Hiên Minh có thể nghe ra được tiếng loạt xoạt giãy giụa từ tấm đệm ở trên giường.

Chỉ dựa vào mỗi âm thanh thế này, hắn liền khó có thể đoán ra được chuyện gì đang xảy ra. Hắn không dám xông thẳng vào kia bởi nếu thật không có chuyện gì cả thì hắn xông vào lại có chút xấu hổ.

Mặc khác, Khương Hy đã bảo muốn ở một mình... Thế là hắn quyết định canh ở ngoài, tránh để Điền đại phu cùng Lân trở về mà làm phiền.

...

...

Thời gian trôi qua, Điền đại phu cùng Lân cuối cùng cũng trở về, trên tay có mang theo vài bọc lá thức ăn phát ra một mùi thơm lừng, nhìn sắc mặt hai người bọn họ tựa hồ rất vui vẻ. Nhất là Lân, hắn cao hứng đến độ cười đến không thể khép miệng lại được.

Hiên Minh dù đang ở sau hậu viện nhưng hắn đã nghe thấy thanh âm của Lân từ lúc hai người đến ngay ngã tư rồi. Thế là hắn ngay lập tức chạy ra ngoài đón, cốt yếu chính là ngăn không cho hai người họ vào trong

Thấy vậy, Điền đại phu liền nhíu mày lại mà nói:

“Đại họa tử, ngươi làm gì đấy?”

Điền đại phu gọi Hiên Minh là đại họa tử đơn giản là vì lão Hoàng gọi hắn như thế. Chưa kể Hiên Minh ở Điền y quán cũng cần một cái tên, vừa vặn theo ‘truyền thống’, đã có đại nhãn tử, tiểu hắc tử thì thêm một đại họa tử cũng không có ai nghi ngờ gì.

Nghe vậy, Hiên Minh liền đáp:

“Điền đại phu, hiện tại ngài không tiện vào trong đâu”

Lão không vui nói ra:“Tại sao chứ?”

Hiên Minh nghe vậy liền có chút ấp úng mà đáp:

“Thì là...”

“Lão bá, người về rồi đấy à?”

Thanh âm từ trong nhà đột nhiên phát ra, Hiên Minh bất giác mà giật mình quay lại xem. Thấy Khương Hy xuất hiện, Điền đại phu tự nhiên vui mừng mà nói:

“Ha ha ha, đại nhãn tử, để ta nói cho mà nghe”

Khương Hy nhìn lão cười đáp:

“Lão bá hôm nay lại gặp được chuyện gì vui rồi sao?

Điền đại phu càng cười vui vẻ hơn mà đáp:

“Đúng, đúng, là chuyện vui. Để ta nói ngươi nghe, hôm nay ta cùng tiểu hắc tử đến Nam Thành để tham gia tửu chiến, ngươi đoán xem ai là người chiến thắng nào?”

Nghe vậy, Khương Hy cười nói ra:

“Nhìn sắc mặt của người thì hẳn là thắng rồi đúng chứ?

Điền đại phu gật đầu nói:

“Không sai, đúng là ta thắng, hơn nữa còn là toàn thắng”

Khương Hy vui vẻ nói ra:

“Vậy thì không thể không chúc mừng lão bá rồi”

Điền đại phu cười càng vui vẻ, kéo hắn vào nhà mà kể chi tiết sự việc hơn. Hiên Minh cả người cứng đờ không di chuyển, sắc mặt khó tin mà nhìn theo bóng lưng Khương Hy. Hắn không ngờ rằng Khương Hy nhanh như vậy mà đã ra khỏi phòng rồi.

Lân ở cạnh đó tự nhiên không biết chuyện, hắn nhìn Hiên Minh mà nói:

“Đại họa tử này, ngươi vừa rồi chặn Điền đại phu lại làm gì vậy?”

Nghe vậy, ánh mắt Hiên Minh liền chuyển sang vẻ bất thiện mà nhìn Lân rồi nói:

“Ngươi nói lại xem”

Lân cười lớn vỗ vỗ vai Hiên Minh mà nói:

“Ha ha ha, đại họa tử ngươi...”

“Rầm”
Hai chân Lân trong chốc lát liền rời khỏi mặt đất mà văng ra đằng xa, một tia máu từ mũi hắn thuận thế mà tạo thành một cầu vồng nhỏ trông có chút hơi hãi. Sau đó lưng hắn liền đập xuống đất mà kêu lên một tiếng đau đớn.

Hiên Minh hừ lạnh một cái mà nói:

“Nói năng cho cẩn thẩn”

Tiếp đó hắn quay lưng mà đi vào nhà, để lại Lân còn đang hoang mang trên mặt đất. Lân chật vật mà ngồi dậy, hai tay bịt lấy mũi mình, ngăn không cho máu chảy ra, hắn oán hận mà nói một câu:

“Mẹ nó, ta chỉ nói đùa thôi mà”

Hắn vốn dĩ thấy tình huống của Hiên Minh có chút thất thố, tựa hồ muốn đùa một chút, nào ngờ lại ăn đắng đến thế này. Kỳ thực, không cần Lân ăn nói lung tung, Hiên Minh cũng sẽ tìm cách mà đánh hắn một phen.

Trước đây, Hiên Minh từng có một cuộc nói chuyện riêng với Điền đại phu, lúc đó lão đã nổi một trận lôi đình mà ra tay đánh hắn. Nhưng lão lại rất khôn, biết rằng sức mình không thể đánh đau hắn được, thế là liền kêu Lân lại mà phụ một tay.

Hiên Minh khi đó đang ở thế nhờ người, hắn tự nhiên không thể nào phản kháng lại rồi. Mặt khác, hắn cũng không muốn để Khương Hy phải nhọc công, thế là liền cắn răng mà chịu đựng.

Ngặt nỗi, Lân càng đánh lại càng hăng, ra đòn ngày càng một đau thêm. Đến Điền đại phu cũng phải giật mình không thôi nhưng lão cũng không có ý định để cho... Hiên Minh nhẹ đòn, Lân liền được thế mà ra sức đánh mạnh hơn nữa.

Kết qua, vết bầm tím trên người Hiên Minh ngày ấy chính là vì Lân mà ra. Hiên Minh tha cho hắn mới là lạ.

...

Ăn tối xong, Điền đại phu lại tiếp tục kéo Khương Hy vào phòng mà trò chuyện rất lâu. Cái tính nói nhiều của lão đúng là khó bỏ được, lão càng nói càng phấn khích, kể từ chuyện linh tửu của lão được khen nhiều như thế nào, cho đến chuyện kẻ khác phải nịnh nọt lão ra sao.

Tất tần tật những câu chuyện nhỏ xung quanh cuộc tửu chiến kia đều được lão kể lại rất sinh động, rất chân thực, đến mức Khương Hy có thể tưởng tượng ra được hắn đang ở đó mà quan chiến vậy.

Phải mãi cho đến tận nửa đêm lão mới chịu ngưng lại đi ngủ, Khương Hy mới có thể thoát thân được. Nhưng trong lòng hắn thật sự không có ý kiến gì với lão cả, lão vui là được rồi. Mà quả thực là hôm nay lão thực sự rất vui, vui đến mức quên cả việc ngâm khúc nhạc cổ kia.

Lúc trở về phòng, hắn liền bắt gặp Hiên Minh đang ngồi trên ghế trầm tư mà giật mình, hắn nói:

“Ngươi còn thức?”

Hiên Minh ngẩng mặt lên, sắc mặt có chút não nề đáp:

“Điền đại phu nói nhiều quá”

Khương Hy liền cười cười không đáp.

Điền đại phu nói nhiều là chuyện bình thường, nhưng lấy thính lực của Hiên Minh thì không khác gì đang nghe lão nói bên tai vậy, kinh khủng vô cùng.

Dĩ nhiên, chuyện này là bí mật riêng của hắn. Khương Hy đương nhiên không biết, hắn chỉ cho rằng tu sĩ có thính lực tốt hơn phàm nhân, nghe tự nhiên rõ hơn chút mà thôi.

Đột nhiên, Hiên Minh nhìn hắn một hồi, rồi lại mở miệng nói:

“Ngươi không sao chứ?”

Khương Hy nghĩ nghĩ một chút rồi đáp:

“Không nhiều”

Nghe vậy, Hiên Minh tựa hồ muốn nói thêm gì đấy nhưng cuối cùng miệng cũng không mở ra. Khương Hy liền xem đây là chấm dứt cho cuộc đối thoại ngắn ngủi này của hai người.

Rất nhanh sau đó, ánh đèn trong phòng cũng tắt ngúm đi.

Không gian liền chìm vào trong tĩnh lặng.

Không bao lâu sau, cửa phòng đột nhiên mở ra, theo đó Khương Hy cũng đi ra ngoài mà hướng đến phòng tắm. Đây cũng không phải là chuyện lạ gì bởi hắn bình thường chính là tắm vào giờ này. Với những người hiểu chuyện như Hiên Minh thì hắn tự nhiên biết giờ này chính là lúc Khương Hy tu luyện.

Sau khi chuẩn bị nước tắm, Khương Hy liền cởi bộ y phục trên người mình xuống... rồi thay bằng một bộ khác. Một bộ y phục đen tuyền như muốn hòa vào màn đêm.

Hôm nay, Khương Hy đến phòng tắm không phải là để tu luyện, hắn đến đây vốn là để tung hỏa mù mà thôi. Hắn có chuyện cần phải rời đi mà không muốn để người nào khác biết cả.

Sau khi thay xong, hắn liền lấy một miếng vải đen mà bịt mặt lại, rồi lại dùng một miếng vải mỏng khác cũng màu đen mà che đi đôi mắt của hắn.

Không biết vì lý do gì, hôm nay Khương Hy lại ăn mặc mờ ám đến bất thường mà quan trọng nhất là hắn phải che giấu từ đầu đến chân, đến đôi mắt cũng không được để lộ ra.

Bình thường, đôi mắt của hắn quá dễ nhận biết, toàn Nguyệt Hải Thành e rằng không có mấy người có được đôi mắt to như hắn cả.

Tuy vậy, dù là che nhưng miếng vải đó cũng phải vừa đủ ở một mức nào đó cho hắn nhìn nữa, nếu không lại tự biến mình thành một kẻ mù thì thật không xong.

Chuẩn bị xong xuôi, hắn liền cẩn thận mà rời đi thông qua đường cửa sổ, nhẹ nhàng mà hòa mình vào màn đêm.

...

...

Chương 73: Đi đêm có ngày gặp ma (2)

Đêm tối buông xuống, ánh trăng sáng tỏ mà rọi chiếu nhân gian, cơn gió đầu thu mát rượi thoảng qua nơi không trung. Trên các con đường lớn dần dần xuất hiện những bóng người tay cầm đèn lồng mà canh phòng.

Bình thường hoạt động như thế này diễn ra gần như thường ngày nhưng khoảng thời gian gần đây thì số lượng người canh phòng đột ngột tăng mạnh. Khắp các nẻo đường trong Nguyệt Hải Thành từ lớn cho đến nhỏ đều có người đi lại mỗi khi đêm đến.

Nguyên nhân chủ yếu đều là vì Nguyệt Hải Thành chủ bế tử quan.

Mặc dù trong thành hiện tại còn có hộ thành đại trận và tứ đại thế gia nhưng ngần ấy khó mà có thể trấn áp được cường địch xung quanh. Nội thành cường giả tuy nhiều nhưng có được lực chấn nhiếp như Mặc Hiên thì một ai.

Nói dễ hiểu hơn thì hiện nay, phòng ngự của Nguyệt Hải Thành phi thường vững chãi nhưng đây cũng là lúc Nguyệt Hải Thành... suy yếu nhất, ngoại địch xâm lăng vẫn là chuyện có thể xảy ra.

Chuyện như thế này còn phải kéo dài đến tận một tuần nữa thì cường giả từ Hoàng Thành mới có thể đến và tọa trấn thay được.

Kể ra cũng rất lạ, cách đây vài tháng, Hoàng Thành đã phát ra Nguyệt quang minh chiếu thì đáng lẽ cũng nên phái người đi rồi mới phải.

Đằng này sự việc lại kéo dài đến tận bây giờ thì... Hoàng Thành bên kia chắc chắn có quỷ.

Dù vậy, nghị luận như thế này cũng chỉ xuất hiện ở tầng cấp tu sĩ cao giai tại Nguyệt Hải Thành mà thôi. Còn những người còn lại thì không hay biết gì, thậm chí nếu có biết thì cũng làm như tai không nghe mắt không thấy. Hoàng Thành không phải là chủ đề có thể bàn luận lung tung, nếu lỡ miệng thôi cũng đủ gây nên đại họa.

Khương Hy cũng từng nghĩ đến chuyện này rồi, nhưng chuyện của Đại Nguyệt Hoàng Triều hắn thật sự không rõ là bao. Bởi đời trước hắn không phải là con dân Đại Nguyệt.

Phù Linh chân nhân đời trước là người của Đại Tinh Hoàng Triều, chuyện của Hoàng Thành Đại Tinh hắn rõ ràng hơn. Chưa kể vị trí của Cửu Tiêu Tông cũng nằm ngay trong lòng Đại Tinh mà không phải Đại Nguyệt.

Nhưng không nằm cũng không có nghĩa là hắn không biết. Sau khi cố gắng lục lọi những ký ức còn sót lại thì hắn mới tìm ra được câu trả lời mà hắn cho rằng là hợp lý với trường hợp này.

Năm nay, tiểu công chúa của Đại Nguyệt Hoàng Triều vừa tròn mười lăm tuổi. Đối với Hoàng Triều, đây tự nhiên là đại sự.

Vị tiểu công chúa này Khương Hy chưa từng gặp qua, thậm chí đến tên hắn cũng không để ý là mấy nhưng có một thứ ở nàng mà hắn vẫn còn nhớ đến tận bây giờ. Hay nói đúng hơn là may mắn chưa bị quên mất.

Đó là nàng sở hữu thể chất đặc thù. Tương tự như Hiên Minh, thể chất của nàng đặc biệt biến thái bởi nó có lợi thế về địa lợi. Thể chất của nàng gọi là Minh Nguyệt chi thể.

Minh Nguyệt chi thể là một loại thể chất đặc thù chỉ có thể sử dụng âm khí từ mặt trăng để tu luyện, mà còn phải là trăng tròn. Tuy thời gian tu luyện rất ít nhưng hiệu quả từ âm khí thì không ai có thể bàn cãi được gì cả.

Mặt khác, Minh Nguyệt chi thể tại Đại Nguyệt Hoàng Triều được tụng xưng là thánh thể, theo đó, địa vị của vị tiểu công chúa kia đương nhiên không dưới Thái tử đương triều rồi.

Vừa vặn, trong thời gian Mặc Hiên phát tin về Hoàng Thành cũng là lúc trong cung đang chuẩn bị yến tiệc chào đón tuổi trăng tròn cho nàng. Cường giả đến viện trợ cũng vì thế mà có chút chậm trễ.

Mặc Hiên tuy rằng là đại quan nhưng địa vị của hắn không so được với tiểu công chúa.

Chuyện này Khương Hy cũng không có ý kiến gì cả, mặc dù đều là người tu hành nhưng Hoàng Triều và Tông môn khác biệt nhau xa lắm, không thể nói ai như thế nào được.

...

...

Lại nói về Khương Hy, sau khi rời khỏi Điền y quán, hắn ngay lập tức hướng Nam Thành mà đi. Đương nhiên, hắn di chuyển rất cẩn thận, gần như không gây ra bất kỳ tiếng động nào cả. Mặt khác, hắn cũng thôi động Liễm Tức thuật cùng Đạp Vân Bộ đến mức tận cùng.

Những người đi canh phòng kia hầu như đều là phàm nhân, tự nhiên sẽ không để ý nhưng nhiều người như vậy thì hắn cũng khó mà thoát khỏi ánh mắt vô tình nào đó được.

Rất nhanh, hắn cuối cùng cũng đáp lên được một mái nhà cao tầng ở Nam Thành mà ngồi xuống tĩnh tọa. Quãng đường từ Bắc Thành đến Nam Thành tuy rằng rất xa nhưng lại khá dễ đi.

Hầu như quãng đường đi của Khương Hy chính là xuống dốc, ngoại trừ việc dễ bị phát hiện ra thì hắn không thấy có vấn đề gì quá lớn cả.

May mắn, mùa thu cuối cùng cũng đến, thủy linh khí như thể được thoát khỏi gông cùm mà tiến vào cơ thể, vì hắn mà hồi phục. Quá trình này được Khương Hy vận toàn linh thức lên mà cẩn thận hấp thụ linh khí.

Hắn làm rất khéo, đến độ linh khí trong không trung gần như không có biến động gì lớn là bao. Như vậy cũng có thể thấy được độ khống chế của hắn đối với linh lực kinh khủng đến bực nào rồi.

Không bao lâu sau đó, hắn cuối cùng cũng khôi phục lại được toàn bộ thực lực của mình. Hắn nhìn qua cơ thể của mình một chút mà âm thầm gật đầu hài lòng. Tiếp đó hắn liền đứng dậy mà hướng về một khu phố vắng nơi Nam Thành.

Nơi đó mới là đích đến hôm nay của hắn. Ngặt nỗi đường bây giờ cũng không dễ đi như trước nữa.

Nam Thành là khu vực trọng điểm kinh doanh của Nguyệt Hải Thành, tự nhiên canh phòng nơi đó cũng cực kỳ sâm nghiêm, Bắc Thành không thể so với đó được. Chưa kể từ giờ phút này, trong đội ngũ canh phòng cũng bắt đầu xuất hiện tu sĩ rồi.

Mặc dù hầu như chỉ có tu vi Luyện Khí sơ kỳ nhưng Khương Hy cũng không lơ là mất cảnh giác. Trên đời này người ta không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Mà lần này chỉ cần sơ sảy một chút thôi là rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục như chơi.

Thế rồi, hắn hít vào một hơi, ánh mắt lập tức chuyển thành an tĩnh như mặt hồ, điểm nhẹ chân mà phi thân về phía trước. Ngay lúc hắn chuẩn bị rơi xuống một mái nhà gần đó thì một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo lá cây xào xạc.

Khương Hy ngay tức khắc liền đạp nhẹ lên. Thân hình hắn trong phút chốc lại phi lên không trung. Nếu cảnh này bị người khác nhìn thấy thì kẻ đó tuyệt đối sẽ chấn kinh không ngớt.

Bởi chỉ nhìn thoáng qua thôi, gần như sẽ khó có ai nhìn ra được hắn đang dùng thân pháp cả, ngược lại tựa như đang bay qua các dãy nhà vậy.

Đây cũng chính là kết quả của việc tu luyện Đạp Vân Bộ đến tiểu thành của Khương Hy. Tầng đầu tiên của Đạp Vân Bộ hắn đã hoàn toàn luyện đến thành công rồi. Bây giờ chỉ cần hắn đột phá đến Luyện Khí tầng bốn, tầng hai Đạp Vân Bộ liền có thể tu luyện được rồi.

Thôi động Đạp Vân Bộ đến mức tận cùng, tận lực mà né tránh đi ánh mắt của những người dưới kia, dần dần Khương Hy cũng có chút cảm giác ăn không tiêu. Bởi dù thân thể của hắn có sức bền tốt đến đâu đi chăng nữa thì linh lực cũng có hạn.

Đạp Vân Bộ là loại thân pháp mà theo Khương Hy phỏng đoán là hao tổn linh lực nhất. Đạp Vân Bộ tu luyện càng cao, độ khó lại càng lớn. Đây cũng được xem là một lý do nữa mà bản thân môn thân pháp... bị ‘hắt hủi’ đến đáng thương.

Nhưng may mắn là không đợi đến lúc bị hao hết linh lực, Khương Hy cuối cùng cũng đã đến được nơi hắn muốn.

Đó là một cửa tiệm đồ cổ vô cùng cổ kính, bên ngoài được trang trí bởi những tấm vải màu đen tuyền mang một dáng vẻ huyền bí mà thu hút khách qua đường. Dẫu vậy, khối kiến trúc này đặt tại Nam Thành lại tương đối bị lép vế, nói trắng ra thì không quá nổi bật tại nơi đây.

Khương Hy liền nhìn quanh một hồi, xác nhận không có ai rồi trực tiếp như vậy mà đi vào... cửa chính.
Chủ của cửa tiệm này cũng được xem như là kỳ nhân, ở cái giờ này rồi mà e rằng đây là nơi duy nhất vẫn còn sáng đèn, mặc dù không còn khách nhân nào cả. À không, bây giờ thì đã có rồi.

Ngay lúc Khương Hy bước vào, một giọng nói vô cùng lịch sự bỗng dưng vang lên:

“Hoan nghênh quý khách đến với Dạ cổ điếm”

Chủ nhân của thanh âm là một tiểu cô nương phi thường nhỏ tuổi, e rằng cũng chỉ tầm tiểu Linh nhà lão Hoàng là cùng.

Đáng ngạc nhiên là tiểu cô nương này dường như không có vấn đề gì với phục trang của Khương Hy cả, nàng ngẩng đầu nhìn hắn mà nói:

“Không biết quý khách đến mua đồ hay là bán đồ?”

Khương Hy nhìn qua nàng một chút rồi khẽ vươn tay ra mà xoa đầu nàng, hắn nói:

“Ta đến bán đồ”

Nghe vậy, ánh mắt của tiểu cô nương liền lay động tỏa sáng như linh anh, sắc mặt tựa hồ có chút hiếu động mà cúi đầu hành lễ, nàng nhanh nhẹn đáp lại:

“Vâng, phiền quý khách chờ đợi một lát, tiểu nữ sẽ đi gọi chưởng quỹ ngay”.

Nói xong, nàng liền xoay người mà chạy lon ton về phía sau. Khương Hy lướt mắt sang nhìn nàng một chút mà khóe miệng khẽ cong lên. Sau đó hắn liền nhìn qua những đồ cổ này một lượt.

Tiệm đồ cổ này dù trông có chút cũ nhưng kỳ thực là một điểm đến có tiếng của Nam Thành. Đồ tại nơi này không có cái nào là có niên đại dưới mười năm cả, thậm chí có cái có niên đại đến hơn trăm năm.

Đối với quan lại, phú gia thì nơi đây tuyệt đối là một cái khó sưu tầm đồ cổ. Đối với tu sĩ, nơi đây liền không có ý nghĩa gì cả. Nhưng với những người như Khương Hy thì nơi này... phi thường có ý vị.

...

Không bao lâu sao, lỗ tai Khương Hy bất giác có chút run nhẹ lên, hắn khẽ đưa mắt mà nhìn về phía cầu thang cũ kỹ ở trong góc kia. Từ trên đấy, một lão nhân già yếu liền đi xuống.

Tốc độ của lão nhân tương đối chậm, chân trước lão vừa bước xuống thì chân sau của lão cũng theo đó mà đáp theo, cánh tay run rẩy mà nắm lấy thành thang. Chỉ nhìn qua thôi cũng đủ khiến cho người khác có chút hấp tấp mà chạy lại đỡ lão xuống rồi.

Nhưng Khương Hy thì không, hắn am hiểu nhất chính là chờ đợi thì không lý gì hắn lại phải đến giúp cả. Mà lão nhân kia căn bản là không cần phải giúp, lão còn không yếu đến thế.

Quả nhiên, đúng như hắn dự tính, lão nhân kia cuối cùng cũng tự mình xuống được cái cầu thang mà thở ra một hơi phi thường nặng nhọc.

Sau đó lão liền đưa cái vạt áo lên thấm mồ hôi rồi đi tới chỗ Khương Hy mà nói:

"Lão phu nghe nói quý khách đến bán đồ?"

Cũng như tiểu cô nương kia, lão nhân này tựa hồ cũng không để ý đến phục trang của hắn là bao.

Nghe vậy, Khương Hy liền gật đầu mà nói ra:

"Đúng vậy, nhà có chút nghèo"

Lão nhân gật gật, tựa chừng hiểu ý hắn mà đáp lại:
"Quý khách muốn bao nhiêu?"

Khương Hy lập tức đưa ba ngón tay lên, lão liền gật đầu nói tiếp:

"Vậy phiền quý khách theo lão phu vào trong quầy nói chuyện, lão phu cần kiểm định một chút"

Khương Hy không từ chối, hắn liền đi theo lão. Trong quầy của lão cũng không phải là quầy tiếp khách phía trước kia, mà là một căn phòng nhỏ ở đằng sau. Vào trong phòng, lão nhân liền lựa chọn đến gần một cái bàn, lão bất giác mà cúi người thấp xuống một chút, vươn cánh tay khô gầy ra mà mò mẫm ở phía dưới

Đột nhiên, một tiếng "cạch" khẽ kêu lên, góc phòng liền có chút chuyển động. Nơi đó vốn để một giá sách cũ nhưng sau tiếng động kia, giá sách liền di chuyển sang một bên, kéo theo một mảng tường đi cùng nó.

Nguyên lai, phía sau đó là một thông đạo tối om không một bóng đèn. Lão nhân thấy vậy liền quay lại nhìn Khương Hy mà cười nói ra:

"Quý khách, mời"

Khương Hy mỉm cười, đưa tay ra mà làm một dáng mời đáp lại. Lão nhân liền cười cười gật đầu hài lòng rồi đi vào trong thông đạo.

Khương Hy ngay lập tức cũng đi theo lão. Hắn vừa đi vào, giá sách cũng bắt đầu di chuyển lại vị trí cũ, tựa hồ như chưa có chuyện gì xảy ra cả.

Dạ cổ điếm liền yên tĩnh hẳn đi. Lát sau, một tiếng chân chạy đột nhiên phát ra, tiểu cô nương kia không rõ từ đâu mà xuất hiện, nàng liền trèo lên cái ghế cao sau quầy tiếp khách mà ngồi.

Hai tay chống cằm, ánh mắt mang vẻ thích thú mà nhìn về phía cửa. Chân trước chân sau đung qua đưa lại theo một nhịp điệu tựa hồ rất vui tai.

...

...

Trong thông đạo kia, từ khi giá sách đóng lại cho đến bây giờ, hầu như không một ánh lửa nào xuất hiện lên cả. Khương Hy lúc này cũng gần như là hòa làm một với bóng tối luôn rồi.

Hắn cứ vậy mà đi theo lão nhân kia, đi rất từ từ. Khương Hy có chút không ngờ rằng đằng sau giá sách là một thông đạo, trong thông đạo lại là một cầu thang dài dẫn xuống dưới.

Hắn không biết cầu thang này sẽ kéo dài tới đâu, chỉ biết sau gần mười lăm phút đi bộ, hắn vẫn không nhìn thấy được điểm đến ở đâu cả.

Chưa kể lão nhân kia đi rất chậm, phi thường chậm. So với tốc độ thường ngày của Khương Hy thì quá chậm rồi, nhưng ngạc nhiên là hắn không hề nói gì cả, chỉ an tĩnh mà đi theo lão thôi.

Nếu thay hắn bằng người khác thì người đó bây giờ chắc đã phát điên lên rồi.

Giữa lúc này, lão nhân kia đột nhiên lên tiếng nói:

“Ngươi sợ bóng tối chứ?”

Lão nhân lúc này có chút khác, lão không gọi Khương Hy là ‘quý khách’ nữa mà thay vào đó là chỉ đích xưng là ‘ngươi’. Mặt khác, giọng của lão bây giờ không còn mang vẻ già yếu nữa mà thay vào đó là chất giọng vững chắc... có hơi chút lạnh lùng.

Nghe vậy, Khương Hy liền đáp lại lão:

“Ta sợ ma”

Lão nhân đột nhiên cười lên một tiếng, thanh âm của lão trong chốc lát liền vang hết cả thông đạo mà văng vẳng vào trong tai hắn. Hắn có chút nhíu mày mà khẽ điều chuyển linh lực thủ hộ thính giác lại.

Sau tiếng cười của lão, màn đêm vô tận trước mặt kia dần xuất hiện một tia sáng le lói, nhìn vào đó, Khương Hy liền biết cuối cùng cũng đến rồi.

Tia sáng dần dần trở thành nguồn sáng, nguồn sáng rồi cũng trở thành lối ra. Càng đến gần, ánh mắt Khương Hy đằng sau lớp vải mỏng kia liền có chút nheo lại.

Đến lúc ra khỏi thông đạo liền là một căn phòng sáng trưng rộng rãi. Hắn có chút chói mắt mà nghiêng đầu nhắm lại.

Đột nhiên, một thanh âm xé gió liền vang lên, tốc độ phi thường nhanh mà tiếp cận Khương Hy. Hắn liền nhíu mày mà nhanh chóng đưa tay lên tóm lấy rồi nhẹ nhàng xoay người lại mà phóng thứ vừa rồi về phía ngược lại.

Một tiếng ‘keng’ nhỏ kêu lên, hai cây ngân châm rơi xuống mà va chạm với sàn nhà. Lúc này, Khương Hy cũng đã lấy lại được thị giác mà nhìn về phía lão nhân đang quay lưng với mình kia. Hắn mở miệng nói ra:

“Ta được xem là hợp cách chưa?”

Nghe vậy, lão nhân liền cười một tiếng, khẽ gật đầu mà quay lại nhìn hắn, lão đáp:

“Tam quan, ngươi thông hai, vẫn còn một quan ở sau”

Khương Hy nói tiếp:

“Vậy tới đi”.

Lời vừa ra, một tia sát na lạnh lẽo từ sau lưng hắn truyền tới, hắn bất giác mà nhìn sang phía phải.

Ánh đao tới rồi.

...

...

Chương 74: Huyền Đô đệ nhất thế lực sát thủ

Đao mang chém ra, Khương Hy ngay lập tức liền cúi đầu, hạ thấp trọng tâm mà tránh né. Đao từ hướng từ đó, người tất nhiên là ở sau, hắn ngay lập tức đưa chân lên mà xuất một cước ra đằng sau.

Kẻ cầm đao kia cũng không phải là tay ngang, xuất đao xong, hắn lập tức liền nhảy ra sau, vừa vặn né được một cước kia.

Khương Hy nhân cơ hội đó mà lấy lại trọng tâm của mình, rồi nhìn về phía kẻ cầm đao kia. Hắn liền có chút giật mình bởi kẻ cầm đao kia quả thực có chút ngoài ý muốn.

Thân hình của hắn mập mạp một cách khó mà tin được. Trên tay hắn cầm đương nhiên là một thanh đại đao sắc bén, nhìn vào kích cỡ mà nói, đây tuyệt đối là một thanh trọng đao.

Hắn xuất hiện Khương Hy đương nhiên biết, dù sao tu vi của hắn cũng chỉ là Luyện Khí tầng năm mà thôi.

Dĩ nhiên, hắn cũng sẽ không đứng yên cho Khương Hy quan sát, hắn liền dẫm một cước thật mạnh xuống sàn mà lao về phía trước, tốc độ phi thường nhanh, trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài. Nhưng cũng vì thế mà hắn bây giờ không khác gì một quả đạn pháo cỡ lớn cả.

Thấy vậy, Khương Hy liền vận Đạp Vân Bộ mà nhảy lên trên, rồi xoay một vòng trên không mà xuất một chưởng xuống dưới, đánh thẳng về phía lưng hắn.

Một chưởng vừa vỗ xuống, toàn thân hình của hắn liền đập xuống sàn mà thổ huyết rồi văng về phía trước mà càn quét tất cả. Sau lưng hắn, một tia khí tức đỏ hồng lượn lờ như ẩn như hiện trong phút chốc rồi bỗng dưng mà tan biến vào không khí.

Linh lực của Khương Hy vốn không còn nhiều, tự nhiên không thể sử dụng Lưu Thủy quyền pháp rồi. Nhưng pháp lực của hắn thì còn nhiều lắm, vừa rồi, hắn đã dùng đến pháp lực của mình mà đánh ra một chiêu Hư Vô Sinh Dâm.

Một chiêu này về bản chất thì không khác gì lúc hắn dùng lên trên người Lâm Thanh Đình cả nhưng mục đích thì khác hoàn toàn.

Với Lâm Thanh Đình, hắn muốn chính là sự dày vò.

Còn với kẻ cầm đao kia, hắn muốn chính là... mạng sống.

Quả đúng như vậy, một chưởng kia của Khương Hy liền xuyên qua tầng linh lực mà đánh nát phổi của kẻ cầm đao. Giờ đây, hắn không khác gì một bị thịt vô dụng cả, không thở, không cử động, không có sự dao động linh lực nào cả. Hắn cứ vậy mà chết đi trên sàn nhà lạnh lẽo.

Giữa lúc này, một tiếng vỗ tay liền vang lên. Khương Hy bất giác mà nhìn qua hướng thanh âm phát ra, người vỗ tự nhiên là lão nhân già yếu kia.

Tuy rằng lão đang vỗ tay nhưng ánh mắt của lão lại mang một vẻ lạnh nhạt với nhân thế rất đáng sợ. Lão nhìn sang kẻ đang nằm trên đất kia mà tặc lưỡi một cái, tựa như nhìn phải thứ gì đó rất chán ghét vậy.

Lão nhìn qua Khương Hy một chút rồi gật đầu nói:

“Không tồi, tam quan ngươi qua cả ba”

Khương Hy gật đầu, hắn nhìn qua kẻ đang nằm dưới đất kia một chút rồi nói ra:

“Hắn thì sao đây?”

Ánh mắt lão nhân hơi mở, tựa hồ có chút bất ngờ, lão trầm mặc một chút rồi nói:

“Chết rồi thì bỏ... Mặt khác, đã gia nhập chúng ta thì kết cục cuối cùng cũng là chết mà thôi”

Nghe vậy, Khương Hy cũng không ngoài ý muốn, hắn đã biết được câu trả lời là như thế nào rồi, hắn cảm khái mà nói:

“Quả nhiên là Dạ Ma”

Ánh mắt của lão nhân lúc này bất giác mang một chút hòa hoãn, nhìn hắn mà cười nói:

“Tiểu tử, nói ta nghe sao ngươi biết đến Dạ Ma”

Khương Hy trầm mặc một đoạn rồi đáp lại lời lão:

“Ngày hôm đó đánh cờ ngươi thua”

Lão nhân có chút khó hiểu mà đưa tay lên gãi gãi đầu, lão không hiểu ý hắn nói là gì cả. Đành cờ thì đúng là lão có đánh nhưng có vấn đề gì với chuyện đó sao?

Thế là lão liền trầm mặc một đoạn thời gian rồi không có ý hỏi gì thêm về vấn đề đó nữa, đã biết đến hai chữ ‘Dạ Ma’ thì hắn tất không phải người thường. Lão nhìn hắn nói ra:

“Xém chút quên, chào mừng ngươi đến với Dạ Ma”

Khương Hy gật gật đầu, ngụ ý đa tạ. Sau đó lão liền hỏi hắn thêm một số câu nữa, tựa hồ cũng không quan trọng là bao nhưng Khương Hy là ai chứ, hắn thừa biết lão nhân này đang cố tình lấy thêm thông tin từ hắn ở một cách khéo léo hơn mà thôi.

Lúc này, đột nhiên lão nhân có hơi nhíu mày mà nhìn về cái xác đang nằm trên sàn kia, lát sau ánh mắt lão liền hóa thành chấn kinh mà nhìn Khương Hy, rồi lại nhìn về cái xác kia. Nhìn qua nhìn lại không biết bao nhiêu lần.

Chuyện gì mà lão lại chấn kinh đến vậy?

Đó là bởi cái xác kia đang... bốc cháy. Từ nãy đến giờ trong căn phòng này chỉ có duy nhất ba người là bọn họ mà thôi, một người thì đã chết, hai người thì nói chuyện. Vậy nên không thể nào có chuyện có người phóng hỏa thiêu xác được. Nếu có thì chắc chắn sẽ bị cả hai phát hiện

Chưa kể cái xác kia cũng không phải là bị thiêu từ ngoài, mà là bị thiêu từ thể nội. Lão nhân kia ánh mắt rất độc, lão đương nhiên nhìn ra chân tướng sự việc là như thế nào.

Hết thảy đều là vì một chưởng kì dị kia. Đúng vậy, một chưởng kia của Khương Hy ngoại trừ xung lực đủ để phá nát lá phổi của kẻ cầm đao kia ra thì về bản chất nó vẫn mang ảnh hưởng cực nặng của Sắc Dục thiên.

Đó là khơi dậy ham muốn sắc dục ở con người, đến một mức có thể sinh ra được tà hỏa thì bị thiêu chết cũng là chuyện bình thường.

Lão nhân đương nhiên không biết đó là do đặc tính công pháp của hắn, lão chỉ nghĩ rằng hắn đã giở ra một loại thủ đoạn có thể qua mắt được lão mà thôi. Vậy nên lão liền đánh giá hắn cao hơn một chút

Không bao lâu sau, cái xác cũng đã bị thiêu rụi, thân hình mập mạp kia giờ đây chỉ còn lại một nắm tro tàn. Lão nhân xem xong cũng không muốn tốn thời gian nán lại nữa, lão liền đưa hắn rời đi.

...

...

Tại Huyền Đô Đại Lục, Dạ Ma không phải là cụm từ phổ biến, ít nhất là với phàm nhân. Còn với tu sĩ, nhắc đến Dạ Ma hai chữ này thì không khác gì lôi minh đang đánh bên tai cả. Mỗi lần nghe đến Dạ Ma, tay chân bọn họ liền bủn rủn hết cả lên.

Bởi Dạ Ma chính là thế lực sát thủ duy nhất còn tồn tại trên Đại Lục này. Không nghe đến Dạ Ma thì thôi, Dạ Ma đã ra tất sẽ có người phải chết.

Dạ Ma giết người vô số, không phân biệt chính đạo hay ma đạo. Chỉ cần cái giá bỏ ra đủ lớn thì bất kể là ai Dạ Ma cũng dám giết, kể cả Nguyên Anh lão tổ.

Nguyên Anh lão tổ tại tu chân giới địa vị siêu nhiên, nhưng bọn họ gần như không xuất hiện trước mặt thế nhân. Nếu không phải trong cổ tịch có ghi chép lại thì có khi những vị lão tổ này đã bị người đời quên lãng đi rồi.

Bởi vì Nguyên Anh lão tổ bí ẩn như vậy, phàm nhân mới sợ hãi mà tôn sùng họ lên như thần như thánh nhưng mấy ai biết được, trong ngàn năm qua, số lượng Nguyên Anh lão tổ vẫn lạc trong tay Dạ Ma... nhiều vô kể.

Chỉ là những thông tin dạng này thế nhân không người nào biết được mà thôi, bởi như vậy thật quá bất lợi cho tu chân giới. Tu chân giới vốn dĩ được gọi là tu chân giới bởi vì có người tu chân.

Người ở đây xuất phát đương nhiên là từ phàm nhân. Tu tiên cầu trường sinh, đó là lý niệm mà các vị lão tổ kia tin tưởng cũng như muốn gieo vào đầu chúng sinh.

Chỉ có như vậy, dân chúng mới có hứng thú, mới có khát vọng mà tu tiên được. Tu chân giới từ đó mới có thể được tiếp máu mà tiếp tục trường tồn.

Ngược lại, nếu thông tin Nguyên Anh lão tổ chết trong tay Dạ Ma mà truyền ra ngoại giới thì thật không xong. Dân chúng tuyệt đối sẽ từ bỏ ý định tu chân ngay, không những thế niềm tin của họ dành cho tu sĩ cũng sẽ bị lung tay. Từ đó tu chân giới liền xong.

Cũng bởi vì vậy mà những năm gần đây, Chính đạo tu sĩ đã cộng đồng bắt tay lại mà truy quét Dạ Ma nhưng cuối cùng cũng phải bó tay bởi bọn chúng lẫn trốn quá sâu.

Theo thời gian, Dạ Ma cũng đã ẩn thế đi, Chính đạo liền quyết định không truy quét nữa. Cái tên Dạ Ma từ đó đến nay cũng dần dần mà ít người nhắc đến.

Chuyện này nói ra ai tin thì cứ việc nhưng Khương Hy thì mặc nhiên ngó lơ.

Chính đạo vây quét Dạ Ma?

Nực cười, Dạ Ma đến bây giờ vẫn còn tồn tại đó là vì Chính đạo quét không nổi, mà thậm chí bọn họ còn không muốn quét. Thông tin truyền ngoại giới như vậy chẳng qua là hành động khua chiêng gõ mõ nhằm ổn định tu chân giới mà thôi.Huyền Đô Đại Lục có Thập đại chính phái, tứ đại thế gia, Tam đại Hoàng Triều cùng hàng trăm, hàng ngàn môn phái lớn nhỏ, chưa kể còn phải tính đến các thế lực của Ma đạo nữa.

Thế lực quá nhiều, đạo lý tự nhiên khác nhau, giữa những người này không xảy ra mâu thuẫn mới là lạ nhưng vì đại cục, bọn họ dĩ nhiên không thể trắng trợn mà xé mặt nhau ra được.

Từ đó, Dạ Ma liền là câu trả lời tốt nhất.

Với người khác, Dạ Ma là mối họa. Với các đại thế lực kia, Dạ Ma chính là thế lực bình ổn cách cục tu chân giới, là lợi khí mà bọn họ cần mỗi khi có biến số.

Lấy địa vị của Khương Hy đời trước, hắn đương nhiên biết cách làm thế nào để có thể tìm được Dạ Ma. Dù sao đời trước hắn cũng đã từng thuê Dạ Ma vài lần nên cũng không quá khó khăn. Và cuối cùng hắn cũng đã tìm ra được một phân đà tại Nguyệt Hải Thành.

Tại sao lại gọi là phân đà?

Vì lúc này trước mặt Khương Hy có rất nhiều người, lão nhân kia sau đưa hắn rời khỏi căn phòng kia xong thì lại mang hắn đến một căn phòng khác rộng hơn và đông người hơn. Theo hắn ước tính thì số lượng những người này không quá hai mươi nhưng cũng không vì thế mà hắn thả lỏng.

Bởi tất cả những người ở đây đều là sát thủ, tu vi không kẻ nào dưới Luyện Khí tầng bốn cả. Bọn họ đều là những người đã kinh qua không ít trận chiến, tay nhuốm qua không biết bao nhiêu máu người rồi.

Lúc hắn bước vào, toàn bộ căn phòng kia ngay lập tức liền đổ dồn ánh mắt vào hắn, có kẻ lạnh lùng vô tình, có kẻ hiếu kỳ ngạc nhiên, có kẻ cười khúc khích mà xem chuyện vui.

Nhưng hắn cũng không thấy được mặt họ, tất cả những biểu hiện kia đều là từ quan sát và trực giác của hắn mà ra. Bởi vì mỗi người bọn họ đều mang một cái mặt nạ giống hệt nhau.

Mặt nạ đương nhiên là dùng để che giấu danh tính, mặt khác là để phân rõ cấp bậc sát thủ tại nơi đây. Dạ Ma phân sát thủ ra thành bốn loại cấp bậc dựa trên các cảnh giới tu chân.

Đầu tiên là thiết diện sát thủ ứng với Luyện Khí cảnh, sau là ngân diện sát thủ ứng với Trúc Cơ cảnh, tiếp đó là kim diện sát thủ ứng với Kim Đan cảnh. Và cuối cùng chính là ngọc diện sát thủ ứng với Nguyên Anh cảnh.

Trong đó, kim diện sát thủ cùng ngọc diện sát thủ là cao tầng chân chính của Dạ Ma, chỉ những người nào nguyện trung thành tuyệt đối với Dạ Ma thì mới có được đặc quyền mang những cái mặt nạ đó lên mà thôi.

Nhưng hai loại đó hắn tạm thời không tính đến bởi hầu như hiện tại những người tại căn phòng này mang chính là thiết diện.

...

...

Mười phút trôi qua, hai bên dường như chỉ có nhìn nhau không nói một lời, không khí yên tĩnh đến đáng sợ, thậm chí Khương Hy còn có thể nghe được hơi thở của từng người nữa.

Giữa lúc này, một người trong số đó bỗng nhiên lên tiếng, dựa vào giọng thì hẳn là nam nhân, người đó nói:

“Đao tử đâu rồi?”

Nghe vậy, Khương Hy khẽ nhìn qua nam nhân đang ngồi trên một cái bàn gần đó mà khẽ ngạc nhiên. Bởi người kia ăn mặc không khác hắn là bao, toàn thân hắc y, mặt đeo thiết diện nhưng phía sau đó, hắn có thể thấy được một dải vải kéo từ trước ra sau được cột một cách kỹ lưỡng, tựa như là đang che đi hai mắt vậy.

Hắn mở miệng ra đáp:

“Ngươi nói là tên mập kia?”

Người kia gật đầu, hắn cũng gật đầu.

Cái trước là ‘đúng vậy’, cái sau là ‘chết rồi’.

Người kia liền hừ lạnh một tiếng, nắm lấy trường thương bên cạnh, linh lực bạo phát mà lao về phía hắn.

Tốc độ của người kia rất nhanh, không đến hai thở, mũi thương đã cách đầu Khương Hy vài phân rồi.

Đối mặt với tình huống này, Khương Hy vẫn giữ một nét mặt bình tĩnh mà đối diện. Hắn nhanh chóng xoay người mà lách qua bên phải người kia, thuận lợi tránh được một thương, hắn liền tập trung linh lực vào khuỷu tay mà ra một đòn thúc ngược vào gáy của người kia.

Một tiếng ‘rắc’ nhẹ của xương liền phát ra, người kia hét thảm một tiếng mà văng về phía lão nhân kia. Lão nhân thấy vậy liền hừ lạnh một tiếng, đưa tay ra tát vào mặt nam nhân kia một cái. Toàn thân hình liền xoay vài vòng trên không trung rồi rơi xuống đất.

Khí tuyệt bỏ mình.

Không khí trong căn phòng đột nhiên liền trầm xuống, những người còn lại bất giác mà lui về sau một bước, cảnh giác tột cùng mà nhìn hắn.

Tổng thể quá trình vừa rồi chỉ diễn ra không đến năm hơi thở, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy mà một mạng người đã mất rồi. Dù cho người cuối cùng ra tay là lão nhân kia nhưng bọn họ đều là sát thủ, am hiểu nhất chính là nhất kích đoạt mạng thì sao lại không thể nhìn ra được cú thúc ngược kia mới là đòn chí mạng chứ.

Thế là bọn họ liền cảnh giác mà nhìn Khương Hy.
Tại Dạ Ma, chết người là chuyện bình thường nhưng người vừa chết kia... thực lực không tồi, trong số những người trong phòng này thì trừ lão nhân kia ra, hắn không phải đệ nhị thì cũng là đệ tam.

Một người với thực lực như thế mà chỉ trong một chiêu đã vong mạng thì người giết hắn phải kinh khủng đến mức nào cơ chứ?

Ngay lúc căng thẳng này, một giọng nói thanh lãnh đột nhiên vang lên từ phía trần:

“Chào hỏi như vậy là đủ rồi”

Nghe vậy, Khương Hy liền khẽ đưa mắt mà nhìn lên đó, thần sắc ngưng trọng lại nhìn người đang đứng ngược trên trần kia. Bởi hắn không phát hiện ra được có người khác đang ở đây

Dường như bắt được ánh mắt hắn, người kia liền khẽ cười một tiếng mà nói:

“Tiểu tử, không tồi, động tác lanh lẹ dứt khoát... Nhưng người như ngươi với ta mà nói thì không có chút thú vị nào cả”

Nói xong, người kia liền điểm nhẹ chân mà rơi xuống, nhẹ nhàng xoay một vòng rồi tiếp đất. Nhìn thấy người kia, trong lòng Khương Hy liền giật mình bởi hắn rất nhỏ con, so với tiểu cô nương trước đó ở bên trên thì không khác nhau là bao.

Cũng vì thế mà Khương Hy lại càng cảnh giác, bởi kẻ trước mặt này chắc chắn là một lão quái vật sống lâu năm. Ngoài ra còn có một điểm hắn cảm thấy phi thường kỳ quái, đó là người này không mang một chiếc mặt nạ nào cả.

Tuy vậy, Khương Hy hầu như không cách nào có thể nhìn thấy được dung mạo của hắn, mỗi lần Khương Hy sắp nhìn ra là cứ như có một tầng sương mù xuất hiện mà che phủ đi vậy.

Chỉ riêng điểm này thôi thì Khương Hy hoàn toàn có thể xác định rằng người này tuyệt đối có linh thức vượt xa hắn, tu vi khả năng cao không đơn giản chỉ là Trúc Cơ cảnh.

Lão nhân thấy người kia thì ngay lập tức cung kính quỳ xuống hành lễ nói:

“Tham kiến Đà chủ”

Những người khác nghe xong cũng hành lễ theo mà nói:

“Tham kiến Đà chủ”

Nguyên lai, vị này là Đà chủ của Dạ Ma phân đà tại Nguyệt Hải Thành. Đà chủ nghe vậy liền gật gật đầu, hắn bất giác nhìn qua Khương Hy một chút. Khương Hy dường như hiểu ý hắn là gì, liền chắp tay lên hành lễ nói ra:

“Tham kiến Đà chủ”

Lời vừa ra, toàn phòng liền tĩnh lặng như tờ, những người khác dù bị thiết diện che đi cũng khó mà thoát khỏi vẻ chấn kinh. Lão nhân kia thì không khoa trương như bọn họ, lão chỉ khẽ thở dài ra một hơi mà lắc đầu, ánh mắt nhìn về hắn như thể đang nhìn một người chết vậy.

Đối mặt với tình thế này, Khương Hy vẫn một mảnh bình tĩnh mà hành lễ với Nguyệt Hải Đà chủ. Trước đây, hắn đối với Đô Lư cũng là thế này thì đối với người trước mặt cũng sẽ như thế thôi.

Khác với những người kia, Nguyệt Hải Đà chủ tựa hồ có chút hiếu kỳ mà hỏi:

“Tại sao ngươi không quỳ?”

Khương Hy nghĩ nghĩ một chút rồi lại nói:

“Trước đây ngài có quỳ không?”

Nguyệt Hải Đà chủ liền rơi vào trầm mặc. Một lát sau, hắn liền bật cười rồi xua tay nói:

“Không quỳ, không quỳ, ngươi cũng không cần quỳ... Mặt khác, ta sẽ rút lại lời vừa nãy, ngươi rất thú vị”

Nghe vậy, thân người Khương Hy hơi khom một chút rồi lại nói:

“Đa tạ Đà chủ”

Nguyệt Hải Đà chủ gật đầu, rồi từ trong tay áo lấy ra một cái thiết diện ném cho hắn mà nói:

“Ngươi mới đến Dạ Ma, có chuyện gì không hiểu thì cứ hỏi Quảng lão là biết”

Rồi sau đó hắn nhìn qua căn phòng này một lượt mà nói tiếp:

“Còn bây giờ... thì đi làm nhiệm vụ hết đi”

Ngay lập tức, những người còn lại liền cung kính hành lễ đồng thanh đáp:

“Vâng, Đà chủ”

Nói xong, Nguyệt Hải Đà chủ liền vô ảnh vô tung mà biến mất. Đoàn người kia theo lệnh của hắn mà tản ra đi làm nhiệm vụ, khi đi ngang qua Khương Hy, mỗi người đều đồng dạng đưa tay lên mà vỗ vai hắn một cái, cứ như là một nghi thức công nhận.

Cho đến người cuối cùng, Khương Hy cũng đã đeo thiết diện lên mà đối mặt. Người cuối cùng này thân hình vô cùng nhỏ con, so với Khương Hy còn nhỏ hơn một chút, trên người khoác một bộ võ phục khác cũ.

Bộ võ phục này... tương đối có ý tứ, làm hắn bất giác mà nhìn về phía ngực của người kia, tựa hồ chỗ đó có đôi chút phổng phao. Hắn thầm nghĩ:

“Nữ nhân?”

“Ngươi nhìn hơi lâu rồi đấy”, người kia lạnh lùng nói ra, chất giọng quả nhiên là của nữ nhân.

Nghe vậy, Khương Hy khẽ cười mà nói:

“Thứ lỗi cho, không biết cô nương gặp ta có chuyện gì không?”

Nàng nhẹ gật đầu, không vòng vo nữa mà trực tiếp đáp:

“Làm thế nào ngươi tránh được mũi thương kia?”

Nghe vậy, ánh mắt Khương Hy lướt qua một tia dị quang, hắn không nghĩ tới nàng hỏi là vấn đề này. Tránh mũi thương thì đơn giản là tránh mũi thương mà thôi nhưng hắn biết ý của nàng là chỗ nào. Một thương chiêu kia chỉ vẻn vẹn hơn một hơi thở một chút mà thôi, người khác dù nhận ra thì chắc chắn vẫn phải chết không nghi ngờ.

Nhưng Khương Hy từ đầu đến cuối lại không có phản ứng gì đặc biệt cả, hắn chỉ đơn giản là tránh mà thôi. Phản ứng như vậy quá nhanh, cứ như là đã biết trước vậy.

Khương Hy trầm mặc một đoạn rồi nói:

“May mắn”

Nghe vậy, nàng hừ lạnh một tiếng rồi đi thẳng qua người hắn, không vỗ vai, không công nhận. Thấy thế, trong lòng Khương Hy liền cười khổ không thôi, hắn thầm nghĩ:

“Nữ nhân a...”

...

...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau