HUYỀN LỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyền lục - Chương 56 - Chương 60

Chương 55: Cọc làm ăn khó khăn

Khương Hy tùy ý mà đánh giá cô nương trẻ kia, thi thoảng lại khẽ gật nhẹ đầu làm nàng có chút bối rối. Nàng thầm nghĩ:

“Sẽ không phải là một tên hoa hoa công tử nào đấy chứ?”

Nghĩ vậy, nàng liền có chút gấp, nàng làm phục vụ Trầm Thiên Bảo Lâu cũng tương đối lâu, nhưng thực tế khách nhân của nàng lại không nhiều, tự nhiên không được coi trọng là bao.

Mỗi lần nàng tìm được mối mới thì y như rằng ngay sau đó sẽ bị người khác nẫng tay trên, lâu dần về sau, địa vị của nàng ở đây cũng không được ổn định.

Nếu nàng đen đủi gặp phải hoa hoa công tử nào đó thì chắc chắn Trầm Thiên Bảo Lâu sẽ không để tâm đến, như vậy nàng liền nguy, bởi thế, nàng không gấp không được.

Khương Hy nhìn nàng qua một lượt, tự nhiên không phải xem ngoại hình nàng thế nào, hắn nào phải hoa hoa công tử như ai kia. Hắn xem chính là tu vi của nàng, nàng thế mà lại là một tu sĩ. Hơn nữa tu vi còn là Luyện Khí tầng bốn.

Luyện khí tầng bốn tuy rằng không phải cao nhưng nàng là nữ tu đầu tiên hắn thấy kể từ lúc hắn vào Tây Thành. Có thể là hắn không để ý đến nhưng quả thực trên đường đi hắn đã lướt qua không ít nữ tu rồi, ngặt nỗi lúc đó hắn còn đang hứng thú với những thứ khác bên vệ đường.

Khương Hy thầm nghĩ:

“Để một tu sĩ Luyện Khí tầng bốn làm phục vụ, xem ra Trầm Thiên Bảo Lâu này quả thực có thứ tốt”

Sau đó hắn mới nhìn nàng mà nói:

“Ta có một số thứ cần mua, phiền cô nương dẫn đường”

Cô nương trẻ nghe vậy liền cẩn thận quan sát một chút rồi tươi cười đáp:

“Không rõ công tử cần loại nào?”

Khương Hy từ trong tay áo mà lấy ra cho nàng một mảnh giấy, nàng liền nhanh chóng tiếp nhận mà xem qua một lượt, thầm nghĩ:

“Nhiều như vậy”

Danh sách mà nàng đang xem đó là tất cả loại và số lượng linh dược mà Điền đại phu đang cần, trong đó đương nhiên không thể thiếu Huyết Tinh thảo cùng Huyền Băng thảo rồi. Còn những linh dược khác Khương Hy đương nhiên biết đến nhưng hắn chưa từng chứng kiến lão sẽ dùng để làm gì cả. Hắn nghĩ có lẽ Điền đại phu định sáng tạo ra một phương thuốc chữa trị mới.

Nàng nhìn xong rồi nhẹ nhàng gấp mảnh giấy lại, nhìn hắn nói:

“Tiểu nữ gọi là Na Lan, không biết công tử là...”

Khương Hy đáp:

“Ta họ Khương”

Na Lan cười nói tiếp:

“Vâng, Khương công tử, không biết ngài còn yêu cầu gì nữa không?”

Khương Hy trầm mặc, ánh mắt hắn khẽ lướt qua từng gian hàng một rồi bất giác ngưng lại một chỗ, hắn quay sang nhìn Na Lan mà nói:

“Phiền cô nương chuẩn bị những thứ trong mảnh giấy trước, ta sẽ xem qua đôi chút”.

Na Lan nghe vậy liền cười nhẹ một tiếng mà đáp:

“Vậy tiểu nữ không làm phiền công tử nữa”.

Sau đó nàng khẽ cúi đầu mà lui ra. Khương Hy cũng không để ý đến mà đi dạo một vòng. Không đi thì thôi, đi rồi mới biết Trầm Thiên Bảo Lâu cái gì cũng có, từ thượng vàng đến hạ cám đều có tất.

Từ những dược liệu hay vật liệu luyện kim thông thường cho đến linh đan diệu dược, tài nguyên luyện khí đều có đầy đủ cả. Thậm chí hắn còn nhận ra trong số những người đến mua cũng có cả phàm nhân nữa.

Khương Hy liền nhớ đến lời của trung niên nhân gác cổng kia, phàm nhân vào đây tất ăn quả đắng nhưng dường như phàm nhân cũng có phân cấp bậc rõ ràng.

Những người đến đây nếu không phải là quan lại thì cũng là phú hộ, những người này tu sĩ đương nhiên không tùy tiện động đến.

Nghĩ đến đó, hắn liền nhún nhẹ vai, bởi chuyện là phàm nhân hay không đối với hắn mà nói... không quan trọng cho lắm. Sau lưng hắn có Điền đại phu, mọi sự có lẽ cũng không đến lượt hắn lo là bao.

Bất giác, Khương Hy mỉm cười, hắn liền đi đến chỗ bán phù lục. Hắn dự kiến sẽ xem qua một lượt thử chất lượng nơi đây sẽ như thế nào. Nếu tốt thì thôi, nếu không thì mọi chuyện lại rẽ sang hướng khác.

Hắn đang tính đến một cọc làm ăn nhỏ với Trầm Thiên Bảo Lâu, bởi số linh thạch hiện tại hắn đang có thực sự không đủ để tu luyện chút nào. Mùa hè cũng đã đến rồi, khó khăn lại càng khó khăn hơn.

Hè đến, Thủy linh khí liền yếu hẳn đi, ngược lại Hỏa linh khí lại mạnh hơn không biết bao nhiêu lần. Ngũ Hành tương khắc, Thủy Hỏa bất dung, mùa này hắn kể cả có siêng năng tu hành đi chăng nữa kết quả đem lại cũng chỉ mang tính chất nhỏ giọt mà thôi.

Đương nhiên hắn còn có cách khác để gia tăng thực lực, nhưng bước đầu sẽ hao tài đôi chút, vậy nên cọc làm ăn này với hắn mà nói phi thường trọng yếu.

Một lát sau, hắn liền cười, bởi những phù lục này... chất lượng rất ổn, hắn cười đến phát điên rồi. Dù không thành tiếng nhưng ai mà rõ được cảm giác lúc này của hắn ra sao chứ, hằn thầm mắng:

"Thế này thì làm ăn kiểu gì nữa chứ"

Nhưng hắn nghĩ kỹ lại thì cũng đúng, đã mang tiếng là Bảo Lâu thì chắc chắn sẽ có người giám định. Một khi hàng đã được bày bán thì chất lượng tự nhiên không kém mới đúng. Hắn liền nghĩ có lẽ đã có chút xem thường nơi này rồi.

Đột nhiên, ánh mắt hắn khẽ nhíu lại, hắn liền tập trung vào tấm phù ở trong góc, một tấm phù xanh lục có chút ánh quang.

Nhưng dưới góc nhìn của hắn thì ánh quang này có chút ảm đạm hơn so với vẻ vốn có của nó.

Tấm phù này không hoàn mỹ, không hoàn mỹ liền tốt. Khương Hy vui mừng nhưng rất nhanh hắn liền trấn định lại, tự nhủ với lòng mình rằng:

“Không vội, không vội...”

Hắn liền nhìn qua một lần nữa, cẩn thận xem kỹ càng lại xem những tấm cùng loại khác như thế nào. Kết quả đúng là như nhau, ánh quang đều ảm đạm.

Khương Hy liền thở ra một hơi nhẹ nhõm, thầm nghĩ:

"Có tiền rồi"

Đột nhiên, một giọng nói liền vang ra từ sau lưng hắn:

"Khương công tử, linh dược của ngài đây"

Nghe vậy, Khương Hy liền nhíu mày, bởi hắn không nhận ra giọng này, đây không phải của Na Lan. Hắn liền quay lại thì trước mặt hắn là một cô nương trẻ khác.

Hắn nói:

"Ngươi là ai?"Cô nương liền cười đáp lại:

"Công tử, tiểu nữ gọi..."

"Ta không hỏi tên ngươi", hắn lạnh lùng nói ra.

"Tiểu nữ...", cô nương ấp úng nói ra, toàn thân có chút run rẩy bởi nàng đã vô tình chạm qua ánh mắt hắn. Từ ánh mắt đó, nàng cảm ứng được một luồng áp lực vô hình đè lên đôi vai.

"Đổi lại đi", Khương Hy nói, sau đó hắn liền quay đi chỗ khác, không nhìn cô nương đó nữa.

Sắc mặt nàng liền đỏ lên mà xấu hổ, quay lưng mà đi.

‘Đổi lại đi’ ba chữ này... quả thực rất vô tình.

...

Một lát sau, Na Lan xuất hiện, thần sắc có chút vui vẻ. Nhấy Khương Hy, nàng liền chỉnh trang lại đôi chút rồi nói:

"Đa tạ công tử"

Khương Hy nhìn nàng mà nói:

"Tại sao?"

"Vâng?"

Na Lan có chút lúng túng, nàng không nghĩ đến hắn sẽ hỏi lý do. Dù sao giữa hai bên chỉ đơn thuần là quan hệ mua bán, chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi.

Nay bất ngờ được hắn hỏi đến, lòng nàng có chút vui vẻ. Nàng liền nói:

"Đã để công tử phải quan tâm rồi, chỉ là việc nội bộ của Trầm Thiên Bảo Lâu mà thôi".

Khương Hy nhìn nàng một lát mà mỉm cười. Na Lan liền đỏ mặt lên, nàng len lén mà nhìn dung mạo hắn, thầm nghĩ:

"Khương công tử quả thực... đẹp nha"

Hắn nói tiếp:

"Về sau ngươi không cần phải như thế nữa. Ngươi mạnh hơn họ, tự nhiên không cần nhường nhịn"

Đúng như hắn nói, Na Lan quả thực mạnh hơn cô nương vừa rồi, kể cả hắn nhìn qua những người phục vụ khác ở đây thì cũng không được mấy người có thể đạt đến tu vi như Na Lan.

Nàng rơi vào tình trạng này mười phần hẳn là do sự nhu nhược mà ra.

Na Lan nghe vậy liền cúi đầu thấp xuống, dường như có chút suy nghĩ gì đó mà rơi vào trầm lặng. Khương Hy cũng không vội, hắn liền đứng đó đợi.

Cọc làm ăn của hắn phải thông qua Na Lan thì mới an toàn được. Trước mắt hắn cần phải lấy niềm tin từ nàng.

Không bao lâu sau, Na Lan liền ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua một tia tinh quang, khí thế quanh nàng liền có chút đổi đi. Sự thay đổi này rất nhỏ, chỉ có một mình Khương Hy phát hiện ra bởi toàn bộ quá trìnhi hắn đều quan sát nàng

Hắn liền mỉm cười, nàng vậy mà lại có thuế biến. Dù không nhiều nhưng tu vi của nàng đã có biến chuyển nhỏ, linh lực của nàng đã tinh thuần đi một chút.

Bình thường linh lực muốn tinh thuần thì một là lựa chọn thời điểm đột phá thích hợp, hai là tu luyện công pháp đẳng cấp cao, ba là chắt lọc linh lực của bản thân ra. Trong ba cách thì cái cuối là cả một quá trình gian khổ và tốn rất nhiều thời gian.

Đôi khi cần phải có cả cơ duyên nữa, tựa như Na Lan hiện tại vậy. Nàng thiếu chính là một lời khuyên, một lời chỉ điểm. Vừa vặn, nàng gặp Khương Hy.

Hắn thầm nghĩ:“Xem ra tính cách nhu nhược này của nàng lại là gồng cùm xiềng xích của việc tu hành”.

Thuế biến trôi qua, nàng nhìn hắn cảm kích mà nói:

"Đa tạ Khương công tử"

Khương Hy cười xua tay:

"Đều là tự ngươi cả thôi... Mặt khác, ta có chuyện muốn nhờ"

Nghe đến đây, Na Lan liền sáng mắt lên, nàng cung kính mà nói:

"Khương công tử cứ giao phó, tiểu nữ sẽ giúp đỡ hết mình"

Khương Hy liền gật đầu nói:

"Vậy phiền cô nương dẫn đường, ta muốn gặp chưởng quỹ"

Ánh mắt của Na Lan liền đổi, đúng là nàng có lòng nhưng chưởng quỹ không phải muốn gặp là gặp, dù sao người đó không phải lúc nào cũng rảnh rỗi. Nàng liền nói tiếp:

"Không biết Khương công tử có chuyện gì không?"

Khương Hy nói ra:

"Ta muốn bàn một cọc làm ăn"

Na Lan liền giật mình ngạc nhiên, không nghĩ đến hắn sẽ nói đến chuyện này, nàng liền suy nghĩ tiếp rồi nói:

“Tiểu nữ không chắc có thể sẽ mời chưởng quỹ ra được hay không nhưng tiểu nữ sẽ gắng hết sức”

Dù nói vậy nhưng dường như biểu hiện của nàng lại có chút hơi do dự, tựa như còn muốn nói điều gì đó nữa vậy. Khương Hy tự nhiên nhìn ra, hắn cười nói:

“Không biết Na Lan cô nương còn chuyện gì sao?”

Na Lan nghe vậy liền do dự đôi chút rồi đáp:

“Câu hỏi như thế này sẽ có chút mạo muội nhưng... không biết Khương công tử muốn bàn cọc làm ăn như thế nào?”

Khương Hy liền khẽ gật đầu, trong lòng liền nghĩ Na Lan làm người rất cẩn trọng, vô cùng phù hợp với người sẽ làm trung gian của cuộc trao đổi này. Hắn cười đáp:

“Na Lan cô nương báo lại với chưởng quỹ rằng ta muốn bàn về Hồi Mệnh phù”

“Hồi Mệnh phù?”, Na Lan bất giác hỏi lại, nàng cũng đột nhiênnhận ra nơi mình đang đứng là chỗ nào, nàng liền nhìn về nơi đặt những tấm phù đó mà khẽ gật đầu.

Nàng đáp:

“Vâng, tiểu nữ sẽ báo cho chưởng quỹ ngay. Còn số linh dược công tử đã đặt, chỉ cần ngài nói một câu, tiểu nữ liền sẽ cho người mang đến tận nhà”

Nghe vậy, Khương Hy hài lòng gật đầu, cười nói:

“Vậy đa tạ Na Lan cô nương rồi”

Na Lan khẽ lui, lắc đầu cung kính đáp:

“Khương công tử quá lời rồi”

...

...

Na Lan rời đi, Khương Hy liền đi sang những chỗ khác xem như thế nào. Hắn cũng chỉ dự định xem qua mà thôi, ngoại trừ phù đạo ra, những thứ còn lại hắn mười khiếu không thông. Những thứ khác dù có gặp bất trắc nào như Hồi Mệnh phù kia thì hắn cũng chỉ đứng nhìn thôi, căn bản không nhúng tay vào được.

Mặt khác, Hồi Mệnh phù kia cũng phi thường đặc biệt, dù là vô tình nhưng Khương Hy cũng khá là may mắn khi tấm phù duy nhất có vấn đề lại chính là nó.

Hồi Mệnh phù tác dụng đúng như tên gọi, nó là một loại phù chuyên chữa trị vết thương, phẩm chất phù lục càng cao, tác dụng càng lớn hơn rất nhiều. Đối với tu sĩ, nhất là tu sĩ có tu vi thấp, Hồi Mệnh phù tuyệt đối là vật bảo mệnh.

Tại tu chân giới, Hồi Mệnh phù giá tuyệt đối cao dọa người, một tấm hạ phẩm Hồi Mệnh phù giá đã lên đến ba mươi linh thạch rồi. Toàn bộ số linh thạch hắn nhận từ Thanh Bình cũng không đủ để chi trả cho tấm phù này.

Hồi Mệnh phù tuyệt đối là vật có thể đem lại lợi nhuận cao cho Trầm Thiên Bảo Lâu, hắn đương nhiên tin tưởng người giám định của nơi này đã nhìn ra hiệu quả của những tấm phù này không cao như dự kiến.

Nhưng Trầm Thiên Bảo Lâu vẫn quyết định bán, chứng tỏ bọn họ không có nguồn cung cấp nào khác cả. Như vậy liền tiện cho hắn.

Đời trước, hắn tích lũy được ngàn năm kinh nghiệm ở phù đạo, tự nhiên lý giải đối với phù đạo cao hơn rất nhiều người. Đời này hắn có thể sống lại một thế, tự nhiên cũng không muốn tìm hiểu đạo khác.

Đời trước đã cất công xây dựng căn cơ, đời này hắn càng phải tận dụng mà tiến thêm một bước. Hắn đã quyết, đời này, con đường phù đạo hắn vẫn sẽ tiếp tục đi.

Với vốn kiến thức cùng kinh nghiệm kinh người như vậy, hắn liền nhìn ra vấn đề thực sự của những tấm Hồi Mệnh phù này là gì.

Hồi Mệnh phù tại Trầm Thiên Bảo Lâu trên thực tế nhìn qua rất hoàn hảo, từ tài liệu làm ra cho đến từng đường nét họa phù nhưng kết quả lại không được hoàn hảo như thế. Bởi trên từng đường nét kia... có điểm không đúng.

Giữa lúc này, đột nhiên, một đoàn người liền ngang nhiên mà xông vào Trầm Thiên Bảo Lâu, khí thế hùng hổ kinh người. Khí thế lớn đến độ làm Khương Hy bất giác mà lùi lại một bước.

Hắn nhíu mày, ánh mắt liền hướng về người đứng đầu đoàn người kia. Giây lát sau, hắn liền ngẩn người ra mà nghĩ:

“Đại sư tử?”

...

...

Chương 56: Cải họ

Không chỉ một mình Khương Hy mà toàn bộ khách nhân ở đây cũng giật mình khi thấy đầu ‘đại sư tử’ kia, mỗi người một biểu hiện. Nhưng so với họ thì Khương Hy lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều, hắn từng là Nguyên Anh lão tổ, đạo uy áp từ ‘đại sư tử’ kia không ảnh hưởng quá sâu đến hắn.

Còn những khách nhân khác thì mặt mũi tái nhợt, kẻ yếu hơn thì trực tiếp ngồi xuống đất mà đổ mồ hôi hột, thảm hại nhất hẳn là mấy tên phú hộ phàm nhân kia, uy áp ép xuống liền trực tiếp thổ huyết ngất đi.

Những tu sĩ khác không tùy tiện động vào những phú hộ này nhưng kẻ đến thì lại khác. Có thể làm cho Khương Hy lùi một bước thì kẻ đến tu vi ít nhất đã phải Luyện Khí đỉnh phong rồi.

Ngặt nỗi, đầu ‘đại sư tử’ kia lại là tin xấu, hắn là tu sĩ Trúc Cơ.

Đầu ‘đại sư tử’ kia bước vào Trầm Thiên Bảo Lâu liền dùng ánh mắt sắc như đao của mình mà quét qua một lượt, đồng thời trực tiếp phóng linh thức ra mà tra xét toàn bộ Bảo Lâu.

Những tu sĩ có linh thức kém hơn liền dần dần bị chấn đến ngất đi. Nếu không có ai ra ngăn cản thì e rằng không mấy thời gian nữa toàn bộ đại sảnh này đều sẽ mất hết ý thức cả.

May mắn, giữa lúc này, một giọng nói già nua phẫn nộ không biết từ đâu mà quát lên:

“Thẩm lão tam, ngươi xem thường Trầm Thiên Bảo Lâu cũng vừa phải thôi”.

Thẩm lão tam nghe vậy sắc mặt vẫn không đổi mà đáp:

“Thất lễ rồi, ta chỉ đến tìm người thôi”

Đáp lại hắn một tiếng hừ lạnh vang vọng khắp đại sảnh nhưng Khương Hy có thể để ý rằng, người này hoàn toàn không có ý sẽ ra mặt đối chất ‘đại sư tử’ kia.

Hắn liền nghĩ đến vừa rồi người nọ gọi ‘đại sư tử’ là Thẩm lão tam. Hắn không biết đó là ai nhưng họ Thẩm thì lại khác. Theo hiểu biết sơ bộ của hắn về Nguyệt Hải Thành thì toàn thành chỉ có một nhà họ Thẩm mà thôi.

Chính là một trong tứ đại thế gia tu chân - Thẩm gia.

Hơn nữa, cái tên gọi ‘Thẩm lão tam’ cũng nói lên được nhiều việc, đơn cử nhất chính là xưng hô của dòng chính môn nhân, hơn nữa còn là trực hệ. Khương Hy thầm nghĩ:

“Đầu ‘đại sư tử’ này tuyệt đối có quan hệ cận huyết với Thẩm Minh”.

Hắn liền rơi vào trầm mặc, bởi cận huyết cũng có nhiều loại vấn đề, thân thuộc có, mâu thuẫn có, gian díu có, thậm chí thù địch cũng có. Trong số tất cả các loại vấn đề trên thì hắn lại mong rằng đầu ‘đại sư tử’ này đừng có thân thuộc với Thẩm Minh, nếu không thì kế hoạch của hắn sẽ xáo trộn lên hết, như thế rất phiền phức.

Giữa lúc suy nghĩ, đột nhiên, tóc gáy của hắn liền dựng đứng hết cả lên, hắn liền vận lên linh lực thủ hộ toàn thân rồi cảnh giác nhìn về phía trước. Ở đó, Thẩm lão tam đã dùng đôi mắt sắc như đao kia mà khóa chặt hắn.

Khương Hy thầm nghĩ:

“Sao hắn lại nhìn ta?”

Sau đó, bất giác hắn nhìn qua toàn đại sảnh một lượt mới nhận ra lý do tại sao. Toàn bộ đại sảnh hiện nay, những người còn đứng vững được đều có tu vi... Luyện Khí tầng năm trở lên. Hắn là người duy nhất dưới ngưỡng đó mà còn tỉnh táo, thậm chí còn không bị hề hấn gì cả.

Khương Hy liền thầm mắng:

“Chết tiệt, sơ hở rồi”.

Thẩm lão tam nhìn qua hắn, đầu tóc rối bay như sư tử kia cũng đã hạ xuống. Hắn nói:

“Tiểu tử, không tồi... Ngươi là môn nhân nhà nào?”

Nghe vậy, Khương Hy liền trầm mặc lại, hắn nhớ đến cái gì đó rồi từ trong tay áo liền lấy ra một lệnh bài đen mà đưa lên phía trước. Thẩm lão tam liền nhíu mày, hắn tập trung linh thức vào tấm lệnh bài đó mà quan sát, sắc mặt hắn liền khẽ biến, hừ một tiếng mà nói:

“Ra là người của Phủ Thành chủ, Thẩm mỗ mạo phạm rồi”

Lời vừa ra, những người còn lại liền giật mình mà nhìn Khương Hy. Mới giây phút trước họ cũng từng nghi ngờ làm sao một tiểu tử không có tu vi lại trụ vững dưới uy áp của Trúc Cơ cảnh, không ngờ Thẩm lão tam lại thốt lên một câu ngoài ý muốn như vậy.

Phủ Thành chủ, nghe đến ba chữ này, ánh mắt bọn họ liền thoáng qua vẻ tôn kính cực kỳ, đồng thời bọn họ cũng bắt đầu e dè hơn mà nhìn Khương Hy. Vô hình chung, hắn liền được xếp vào loại ‘không thể tùy tiện động’.

Mặt khác, những người này không thể nào nhìn ra được tu vi của hắn, tự nhiên cho rằng tu vi của hắn cao tuyệt. Khác với nhân gian, tu chân giới đề cao thực lực, mà trực tiếp hơn chính là vũ lực, kẻ nào có nắm đấm to liền nắm luôn đạo lý.

Tây Thành ở một góc độ nào đó cũng được xem là một tu chân giới thu nhỏ, thực lực cao hơn liền có quyền nói chuyện, tựa như bây giờ vậy. Từ lúc phát sinh kỳ biến đến giờ, người nói chủ yếu là Thẩm lão tam và lão nhân thần bí của Trầm Thiên Bảo Lâu, những kẻ khác căn bản không dám xen vào.

Khương Hy cũng vậy, thực lực của hắn không bằng hai người kia, đành phải dùng tấm lệnh bài của Phủ Thành chủ để bảo vệ mình.

Lại nói, tại sao tấm lệnh bài đó lại ở trong tay hắn?

Điền đại phu lần đầu đưa cho hắn là khi còn ở Linh Vân trấn, nhưng lần đó hắn không có cơ hội để sử dụng nên trả lại. Lần này thì khác, không những đưa mà Điền đại phu còn nhất mực nhắc nhở hắn phải luôn giữ tấm lệnh bài bên mình. Bởi trong quá khứ, lão có thể an toàn mà ra vào Tây Thành đều là nhờ vào uy danh của tấm lệnh bài này.

Hôm nay hắn không cầm tấm lệnh bài này trong tay thì e rằng đã bị Thẩm lão tam bắt đi rồi. Dù không lâu sau sẽ được thả ra thôi nhưng như vậy không phải sẽ bị lộ tẩy ra bên ngoài là tu sĩ sao. Tây Thành biết thì không sao, dù sao bọn họ cũng không phải lúc nào cũng rời đi, nhưng người ngoài thì quá phiền phức.

...

...

Đem tấm lệnh bài cất vào tay áo xong, Khương Hy liền bất động đứng một chỗ, không nói một lời nào cả. Điểm này cũng rất bình thường, không ai ở đây dám nói gì hắn hết.

Thẩm lão tam cũng không đứng đây quá lâu, ánh mắt như đao kia của hắn liền lóe lên tinh quang, hắn nhắm mắt lại, nghĩ nghĩ cái gì đó liền quay người đi ra.

Thẩm lão tam vừa rời đi, toàn trường liền thở ra một hơi nhẹ nhõm, có người vì quá sợ mà thẳng hơi nằm xuống đất. Khương Hy không sống tại Tây Thành, đương nhiên không rõ chuyện vừa rồi là như thế nào.Nhưng qua quan sát của hắn, những người này tựa hồ cũng không quá ngạc nhiên khi thấy Thẩm lão tam, tựa hồ đây cũng không phải là lần đầu. Thế là hắn liền đến gần một thanh niên nhân gần đó mà nói:

“Vị huynh đệ này, có thể cho ta biết chuyện vừa rồi là sao chứ?”

Thanh niên nhân đang thở hổn hển sau uy áp kia nghe được giọng hắn mà quay lại, liền giật mình tránh xa. Khương Hy thấy vậy liền cười nói:

“Vị huynh đệ này, ta đáng sợ đến thế sao?”

Thanh niên nhân lắc đầu, nào dám trả lời, trước đó thì thôi, bây giờ ai mà không biết Khương Hy có liên quan đến Phủ Thành chủ, nhỡ như hắn lỡ lời chỗ nào chẳng phải liền chết không đối chứng sao.

Nhìn bộ dạng của thanh niên nhân, Khương Hy bất giác mà nhớ đến ngàn năm trước đó, khi hắn còn là một tu sĩ nhỏ yếu, mọi hành động của hắn tựa hồ cũng cẩn thận từng ly từng tí như vậy. Hắn liền cười nhẹ.

Không biết là vô tình hay hữu ý, nụ cười này của hắn vô hình chung liền giải tỏa đi căng thẳng của thanh niên nhân. Thanh niên nhân nhìn hắn mà suy nghĩ một chút, liền nhìn quanh mà nói nhỏ:

“Ừm... vị công tử này, chúng ta có thể đi chỗ khác được không?”

Khương Hy có chút ngẩn người ra, nói:

“Sao không nói tại đây?”

Thanh niên nhân lại nói nhỏ:

“Ai biết được có tai mắt của Thẩm gia ở đây không? Vẫn là nên đi chỗ nào kín đáo hơn”

Khương Hy nghĩ một hồi thì đột nhiên khẽ cười, hắn nói:

“Trùng hợp”

Hắn liền quay ra đằng sau nhìn hình bóng đang đi về hướng mình. Na Lan đến rồi, nàng cười nói:

“Khương công tử, chưởng quỹ đã đồng ý gặp ngài”.

Hắn nhìn qua nàng, dường như sắc mặt nàng có chút tái đi nhưng cũng không nhiều lắm, hẳn là ban nãy đã có người giúp nàng chống đỡ một phần uy áp rồi.

Sau đó, hắn lại quay sang nhìn thanh niên nhân mà nói:

“Chúng ta đi thôi”

Thanh niên nhân nghe vậy liền ngẩn người ra, nhưng cũng đi theo, rất nhanh hắn liền biết đi đâu, bởi Na Lan đã dẫn hai người ra sau quầy, đi lên một cầu thang dài mà tiến vào một căn phòng nào đó. Tâm thần thanh niên nhân liền bắt đầu căng thẳng, hắn không phải là lần đầu đến Trầm Thiên Bảo Lâu nhưng nơi này là lần đầu hắn đi qua.

Đoạn đối thoại vừa rồi hắn cũng đã nghe được, nên càng căng thẳng hơn rất nhiều. Bản thân hắn tu vi rất thấp, chỉ mới Luyện Khí tầng năm nên chưa có cơ hội nhìn thấy chưởng quỹ. Hắn nghe đồn Trầm Thiên chưởng quỹ tu vi siêu tuyệt, dù không bằng Thẩm lão tam nhưng tuyệt đối kinh người.

Vì sự kiện vừa rồi của Thẩm lão tam, chưởng quỹ tạm thời phải chấn chỉnh lại việc buôn bán của Bảo Lâu trước nên đành phải để Khương Hy ngồi đợi. Thế này liền vừa hợp ý hắn, trong lúc chờ đợi, hắn liền hỏi thanh niên nhân:

“Nơi đây đủ riêng tư rồi chứ?”Thanh niên nhân nhìn qua một lượt mà khẽ nuốt một ngụm nước bọt, hắn gật đầu nói:

“Công tử, ta nghĩ chắc đủ rồi... Không biết công tử muốn nghe từ đâu?”

Khương Hy đáp:

“Từ đầu đi”.

Thanh niên nhân gật đầu, hắn hít vào một hơi thật sâu rồi bắt đầu kể lại mọi chuyện.

Cách đây gần hai tháng, Tây Thành phát sinh một sự kiện vô cùng oanh động, đó là Thẩm tiểu tam đột nhiên mà biến mất, việc này liền khiến Thẩm phủ nháo lên một trận. Thẩm tiểu tam cũng không phải ai quá xa lạ với Khương Hy, hắn chính là Thẩm Minh.

Không những mất tích, trước đó người ta còn nghe phong thanh rằng, Thẩm Minh đổi tên cải họ, bí mật trốn đi. Tại thế gia, cải họ chính là phản nghịch, đồng nghĩa với tội chết. Nghe đồn, Thẩm gia chủ đã rất nổi giận mà ra lệnh truy sát Thẩm Minh nhưng liền bị Thẩm lão tam ngăn lại.

Dưới cơn thịnh nộ của Thẩm gia chủ, Thẩm lão tam đã dùng tính mạng của mình ra mà đe dọa, Thẩm gia chủ liền biến sắc. Thẩm gia dù là một trong tứ đại thế gia nhưng tu sĩ Trúc Cơ cũng không có được mấy người, mất một liền là tổn thất kinh người. Cuối cùng, Thẩm gia chủ chọn cách hòa hoãn, để mọi sự của Thẩm Minh lại cho Thẩm lão tam lo.

Kết quả, những tháng ngày sau đó, cứ cách vài ngày là Thẩm lão tam lại dẫn người đi tra xung quanh. Đến hôm nay thì đã tra đến Trầm Thiên Bảo Lâu rồi.

...

Nghe xong, sắc mặt Khương Hy liền âm trầm bất định. Tình huống hiện tại có chút không được tốt lắm, thứ nhất, Thẩm lão tam ngoài ý muốn lại là phụ thân của Thẩm Minh. Đây tự nhiên là điểm mà hắn không muốn nghe nhất bởi kế hoạch của hắn sẽ bị xáo trộn nhưng sự đã đành, hắn không đổi không được. Tuy vậy đó cũng không phải là điểm hắn quá lưu tâm.

Thứ hai, Thẩm Minh cải họ. Đây mới là điểm Khương Hy thực sự lưu tâm, nếu trước đây, hắn mơ hồ cảm nhận được tố chất của một cường giả từ Thẩm Minh thì bây giờ, Thẩm Minh đã thực sự bước đi trên con đường đầy chông gai kia rồi.

Mà đáng ngạc nhiên hơn là Khương Hy không nghĩ đến Thẩm Minh lại dám làm ra quyết định điên rồ đến như vậy. Chuyện Thẩm Minh có nhiều kẻ thù hắn đương nhiên biết, với cái tính bại hoại đó, Thẩm Minh không gây họa mới là chuyện bất ngờ.

Lấy suy đoán của Khương Hy mà nói, Thẩm Minh chắc hẳn không còn ở Tây Thành nữa, đây là sân nhà của Thẩm gia, Thẩm Minh ở đây thì kiểu gì cũng sẽ bị tóm lại.

Mấu chốt là hắn nghĩ đến thì Thẩm gia sẽ không nghĩ ra sao?

Thẩm gia đúng là nghĩ không ra nhưng Thẩm lão tam lại khác. Trên đời này, hiểu rõ bản tính của con cái đương nhiên không ai ngoài cha mẹ, Thẩm lão tam làm cảnh gà trống nuôi con lại càng rõ ràng hơn.

Nhưng hắn chỉ lựa chọn đi tìm trong nội Tây Thành, cốt chính là để bảo vệ con trai hắn. Con trai hắn có không ít kẻ thù, nhưng dưới cái bóng của Thẩm gia, ai dám làm gì được. Nhưng nay lại khác, con trai hắn đã cải họ, đám kia liền bắt đầu rục rịch.

Thẩm lão tam không còn sự lựa chọn nào khác ngoài làm to chuyện lên như vừa rồi, người ngoài tự nhiên sẽ nghĩ rằng Thẩm Minh còn ở Tây Thành, lực lượng của Thẩm gia vẫn đang truy sát. Những kẻ thù kia buộc phải án binh bất động lại.

Phối hợp như vậy, vô hình chung, Thẩm Minh liền an toàn.

Nghĩ đến đây, Khương Hy khẽ nhếch miệng lên. Xem ra cũng đã đến lúc hắn bắt đầu tiến hành kế hoạch rồi.

...

Thời gian dần trôi qua, không để Khương Hy phải đợi quá lâu, chưởng quỹ liền xuất hiện. Nhìn thấy chưởng quỹ, hắn liền nhíu mày lại, bởi hình ảnh trước mắt có hơi chút quen quen.

Chưởng quỹ là một lão nhân không quá lớn tuổi, mái tóc hoa râm, thân người có chút hơi khom. Trên mặt lão là một chòm râu cá trê trông rất ra dáng... lừa đảo, nhìn chung, Trầm Thiên chưởng quỹ tương đối hợp mắt Khương Hy, ít nhất lão giống hai lão nhân Điền đại phu và lão Hoàng ở nhà, tự nhiên quen thuộc hơn nhiều.

Chưởng quỹ thấy hắn liền khẽ gập người lại rất kỳ dị, tựa như vái vậy, lão nói:

“Khương công tử đến chơi, lão hủ không đón tiếp từ xa”

Khương Hy liền cười đáp:

“Chưởng quỹ nói đùa rồi, là ta đến không báo trước”

Hai người cười nói như thể không phải lần đầu gặp mặt vậy, trông giống hai người bạn lâu ngày không gặp thì đúng hơn.

Na Lan nghe được đoạn đối thoại, trong lòng liền tự hỏi:

“Hai người này có gặp nhau rồi sao?”

Nghĩ là vậy nhưng nàng lại không thể hiện ra ngoài, ở mặt này Na Lan tỏ ra rất chuyên nghiệp. Nàng an tĩnh, sắc mặt bất định, cung kính mà đứng phía sau lưng chưởng quỹ. Thanh niên nhân thì khác, hắn không biết quan hệ giữa Khương Hy và chưởng quỹ như thế nào cả, tự nhiên liền tin hai người là chỗ quen biết.

Nhưng như vậy thì sao chứ, hắn không quan tâm. Hắn đã kể hết chuyện rồi, việc của hắn lý ra phải xong rồi... Nhưng tại sao hắn vẫn chưa được đi?

Trong lòng thanh niên nhân liền khóc ròng thảm thiết.

...

...

Chương 57: Họa trật một li, phù đi một dặm

Khương Hy cùng lão chưởng quỹ hàn huyên đến độ ánh đèn nổi lên lúc nào không hay, hắn cũng không ngờ thời gian lại nhanh trôi qua đến vậy, liền nhìn ra ngoài, nghĩ nghĩ một chút mà nói với Na Lan:

“Na Lan cô nương, phiền cô cho người chuyển toàn bộ số linh dược kia về chỗ của ta, tiện thể báo giúp ta sẽ về trễ”

Nghe vậy, Na Lan liền khẽ cười, gật đầu nói:

“Khương công tử yên tâm, tiểu nữ sẽ làm theo đúng lời ngài căn dặn”.

Sau đó nàng liền lui ra ngoài. Thanh niên nhân ở bên thấy vậy liền biết thời điểm đến rồi, hắn có chút ấp úng mà nói: 

“Vị công tử này... còn ta... thì sao?”

Lời vừa ra, Khương Hy liền khựng người lại, vẻ mặt của hắn có chút không được tự nhiên là bao. Hắn ngượng ngùng nhìn thanh niên nhân mà nói:

“Thật xin lỗi... ta quên mất”.

Nghe xong, thanh niên nhân ngay lập tức trợn mắt mà nhìn, vẻ mặt không thể tin được, hắn thầm mắng ở trong lòng:

“Mẹ nó, ta ở ngay đây mà ngươi dám quên?”

“Ngươi cho ta là không khí?”

“Ngươi dám khinh ta?”

“Nếu không phải ngươi đến từ Phủ Thành chủ, ta đã...”

“...”

Vô số lời mắng chửi cứ vậy mà tuôn ra trong đầu thanh niên nhân, nhưng căn bản là hắn vẫn không dám phát ra ngoài. Dẫu vậy, thông qua biểu hiện gương mặt, Khương Hy cũng ít nhiều đoán ra được chuyện gì đang diễn ra trong đầu hắn.

Đời trước lúc còn là tu sĩ Luyện Khí cảnh, mỗi lúc ấm ức mà không thể tuôn ra được, hắn đại khái cũng không khác thanh niên nhân này là bao.

Khương Hy liền nói tiếp:

“Thật xin lỗi, đã làm lỡ thời gian của huynh đệ rồi... Đây coi như chút tạ tội của ta vậy”

Vừa nói, hắn vừa dúi vào trong tay thanh niên nhân một cái túi nhỏ. Tiếp nhận xong, thanh niên nhân liền có chút ngờ vực mà dùng linh thức quét qua một hồi, sau đó, hắn liền giật mình, bất giác mà thốt ra khỏi miệng một câu:

“Nhiều đến thế?”

Nói xong, hắn liền đưa tay lên bịt miệng mình lại, sắc mặt hốt hoảng, tựa như vừa nói ra điều gì đó tuyệt mật vậy. Khương Hy cũng không muốn lỡ chuyện, liền xua tay muốn đuổi, thanh niên nhân thấy vậy khẽ liếc nhìn chưởng quỹ một chút, xác nhận lão không có ý kiến gì rồi mới hành lễ một cái mà rời đi.

Khương Hy vẻ ngoài lãnh đạm không đổi mà nhìn bóng lưng thanh niên nhân, kỳ thực trong lòng hắn lúc này đang tiếc đến đứt ruột rồi. Cái túi nhỏ kia đựng chính là linh thạch, hơn nữa còn là mười viên linh thạch.

Đối với tu sĩ Luyện Khí cảnh, mười viên linh thạch để đổi lấy thông tin khá đại chúng như vừa rồi là rất chịu chi, bởi vậy thanh niên nhân mới thất thố đến như vậy.

Khương Hy vốn dĩ không định trả nhiều đến thế nhưng ai bảo bây giờ hắn đang đội lốt ‘người của Phủ Thành chủ’ đây, nên không thể keo kiệt được.

Với người Tây Thành là vậy nhưng với Trầm Thiên Bảo Lâu thì khác. Hắn suy đoán rằng kiểu gì sau hôm nay thân phận hắn cũng sẽ bị lộ ra ngoài nhưng đến lúc đó, sự đã thành, muốn thay đổi cũng không thể được nữa.

Nghĩ đến đây, hắn liền nhìn lão chưởng quỹ mà nói:

“Phùng chưởng quỹ, chúng ta vào chuyện chính được chứ?”

Qua đoạn chuyện phiếm vừa rồi, hắn đại khái đã nắm được tên gọi của lão chưởng quỹ là gì, lão gọi Phùng Quang Tiêu và kinh ngạc hơn là lão đã làm cho Trầm Thiên Bảo Lâu gần năm mươi năm rồi. Địa vị của lão tại đây tuyệt đối đủ quyền quyết định cọc kinh doanh này của Khương Hy.

Như vậy cũng vừa tiện cho hắn, hắn vốn dĩ e ngại nhất chính là phải nói chuyện trực tiếp với lão nhân thần bí lúc chiều kia. Cảnh giới giữa hai người chênh nhau rất xa, như hiện tại mà nói thì chính là đất với trời, hắn không có bất kỳ vốn liếng hay ‘đạo lý’ nào mà đi so bì với lão cả.

Nhưng Phùng Quang Tiêu lại khác, lão không phải tu sĩ Trúc Cơ nhưng cũng không kém là bao. Tu vi của lão là Luyện Khí tầng chín, nghe qua đúng là không kém nhưng chung quy lại vẫn là Luyện Khí cảnh. Chỉ cần tiền đề là đồng cấp, hắn tự nhiên không quá ái ngại.

Phùng Quang Tiêu nhìn qua hắn một chút rồi mỉm cười, gật đầu nói:

“Khương công tử cứ nói”

Nghe vậy, Khương Hy liền trực tiếp vào đề:

“Hồi Mệnh phù của các ngươi bán không được phải không?”

Phùng Quang tiêu hai mắt bất giác có chút nheo lại, khí thế vô thức mà tràn ra, tựa như hắn vừa động vào chỗ đau của lão vậy. Ở bên lão, sắc mặt Na Lan bất giác liền tái nhợt lại mà lùi ra sau vài bước.

Lão không phải phẫn nộ hay gì cả, lão nhiều hơn vẫn là bất đắc dĩ. Kỳ thực, Hồi Mệnh phù không chỉ là nỗi đau của lão mà còn của cả Trầm Thiên Bảo Lâu này.

Toàn bộ Tây Thành nếu tính toán cẩn thận mà nói thì tu sĩ Luyện Khí cảnh chiếm phần đông dân cư, ước tính không thôi thì số lượng cũng đã lên chín thành rồi. Đối với Trầm Thiên Bảo Lâu thì đây chính là nguồn thu vô hạn, mà vật phẩm được săn đón nhiều nhất dĩ nhiên là Hồi Mệnh phù.

Làm người hay tu sĩ thì ai không sợ chết, tu sĩ lại càng sợ chết. Vậy nên nhu cầu nhiều nhất của tu sĩ Luyện Khí cảnh chính là Hồi Mệnh phù, vừa vặn xứng đáng cho ba chữ ‘vật bảo mệnh’ tại tầng cấp tu vi này.

Ngặt nỗi chất lượng Hồi Mệnh phù tại Nguyệt Hải Thành quá thấp, căn bản không khiến cho đám tu sĩ này yên tâm mà mua được. 

Dẫu vậy, Hồi Mệnh phù không tốt cũng không có nghĩa là không thể bán, chỉ là số lượng bán được không nhiều mà thôi.

Uy áp của Phùng Quang Tiêu tràn ra như nước, không nặng nề và dồn dập như những người khác nhưng lại âm trầm mà thổn thức hơn bất kỳ người nào. Khương Hy tự nhiên biết lão đang muốn chơi trò tâm lý, vấn đề là uy áp của lão vô dụng với hắn, trò này tự nhiên mất vui.

Nhìn thấy hắn không hề hấn gì, một thân vẫn bình chân như vại, Phùng Quang Tiêu liền nhíu mày lại, lão trầm mặc một hồi rồi đáp:

“Đúng như Khương công tử nói, Hồi Mệnh phù khó bán. Không biết cọc làm ăn của công tử có giải quyết được chuyện này không?”

Khương Hy nhìn lão mà nói tiếp:

“Đương nhiên là được, bởi vì... ta có thể làm cho Hồi Mệnh phù trở nên hoàn mỹ hơn”Nghe vậy, Phùng Quang Tiêu liền bật cười, lắc đầu mà nói:

“Công tử đừng đùa lão phu, ngài nói chuyện chính đi”

Khương Hy đáp:

“Ta không nói đùa, ta nghiêm túc”

Phùng Quang Tiêu liền nheo mắt lại, lão lạnh giọng nói:

“Công tử lần đầu mới đến Tây Thành sao?”

Khương Hy không hiểu ý lão, gật đầu đáp:

“Đúng vậy, ta là lần đầu”

Phùng Quang Tiêu liền nhếch miệng, một tay đưa lên khẽ vuốt chòm râu cá kia của mình, lão nói:

“Vậy công tử không rõ rồi, không chỉ ở đây mà những Bảo Lâu khác tại Nguyệt Hải Thành cũng không có Hồi Mệnh phù nào khá hơn. Phù sư ở đây đẳng cấp không đủ cao, tự nhiên phẩm chất phù lục cũng vậy. Nếu có khấm khá hơn thì họa chăng là... ở Phủ Thành chủ rồi”

Lời cuối cùng lão nói ra cùng vừa vặn đá xéo Phủ Thành chủ một câu, cũng vừa vặn mà châm chọc luôn Khương Hy. Ý của lão rất rõ ràng, cứ cho là Phủ Thành chủ có đi nhưng hắn có thể đem ra mà trao đổi được sao?

Hắn không để tâm tới ý lão là gì, liền nói tiếp:

“Phùng chưởng quỹ, giám định bên Trầm Thiên nói sao về Hồi Mệnh phù?”

Phùng Quang Tiêu sắc mặt liền không tốt mà nhìn hắn, bởi hắn dám lơ đi câu vừa rồi của lão, thậm chí còn không có phản ứng gì đặc biệt. Nhưng nghĩ đến thân phận của hắn, lão liền nhịn xuống một hơi, âm trầm nói:

“Linh khí không đủ...”

Khương Hy liền khẽ cười nói thêm:

“Ngoài linh khí không đủ ra, phù còn nhanh hỏng và người dùng thì... chết nhanh hơn đúng chứ?”

Nghe vậy, Phùng Quang Tiêu liền biến sắc, lão bật dậy khỏi ghế, hốt hoảng mà nói:

“Sao ngươi biết?”

Khương Hy híp mắt lại, đầy ý vị mà nói:

“Phùng chưởng quỹ đoán xem”

Phùng Quang Tiêu ngay tức khắc liền khựng người lại, hai tay lão bóp chặt lại. Lão không đáp lại được một câu nào bởi lời hắn nói không sai. Tấm Hồi Mệnh phù kia đúng là bị thiếu hụt linh khí, đồng thời, họa bản cũng không phải đúng hoàn toàn.

Họa bản được dùng trong tấm Hồi Mệnh phù này có một bộ phận nhỏ đã bị điều chỉnh đi... sao cho giống với họa bản của Tử Hoạt phù. Tử Hoạt phù chính là loại phù dùng để giết người, nếu dùng nó làm họa bản cho Hồi Mệnh phù thì không khác gì tự sát cả.

Họa bản của Hồi Mệnh phù và Tử Hoạt phù trên thực tế khác xa nhau nhưng chỗ bị sai vô tình lại có nét giống nhau.

Họa trật một li, phù đi một dặm.

Phùng Quang Tiêu liền hít một hơi thật sâu, trầm mặc một đoạn thời gian ngắn mà nói:
“Khương công tử có gì chứng minh lời mình nói là thật?”

Khương Hy nhìn hắn nói tiếp:

“Tấm lệnh bài trong tay ta còn chưa đủ?”

Phùng chưởng quỹ nghe vậy liền lắc đầu, nói tiếp:

“Lệnh bài của Phủ Thành chủ không đại diện cho tất cả, lão phu cần một lý do thuyết phục hơn”.

Khương Hy trầm mặc, hắn không nghĩ đến Phùng Quang Tiêu lại gan lớn đến vậy. Tấm lệnh bài này đến Trúc Cơ tu sĩ là Thẩm lão tam còn kiêng kỵ, hắn không hiểu làm sao một tên Luyện Khí tầng chín lại không có chút biến chuyển nào cả. 

Kỳ thực, Khương Hy không sống tại Tây Thành, tự nhiên không biết một chuyện, Trầm Thiên Bảo Lâu là gia sản của Tưởng gia, mà còn là nguồn thu chính.

Phủ Thành chủ dù có quyền lớn đến đâu đi chăng nữa thì cũng không thể nào mà ngang nhiên động vào căn bản của Tưởng gia được. Trên đời này không phải chỉ có mỗi Phủ Thành chủ là có tu sĩ Kim Đan cảnh.

Thẩm lão tam sở dĩ có thể đến hùng hổ tại Trầm Thiên Bảo Lâu là bởi thời gian này quá nhạy cảm, Thẩm lão tam có thể phát điên bất cứ lúc nào, không mấy ai có thể chịu nổi cơn điên rồ của Trúc Cơ tu sĩ cả, kể cả lão nhân thần bí kia.

Một khoảng thời gian ngắn sau, Khương Hy liền ngưng trầm mặc, nhìn Phùng Quang Tiêu mà nói:

“Phùng chưởng quỹ, phiền ngươi chuẩn bị dụng cụ đẩy đủ giúp ta”

Phùng Quang Tiêu liền giật mình, lão còn tưởng là mình nghe lầm, liền hỏi lại:

“Ý Khương công tử là...?”

Khương Hy đáp:

“Ta sẽ họa cho ngươi xem”

Phùng Quang Tiêu liền không biết nói gì nữa. Lão đương nhiên không tin Khương Hy có thể họa ra được, bởi ở tu vi của lão, lão hoàn toàn có thể nhìn ra hắn là Luyện Khí tầng ba.

Tu sĩ đến Luyện Khí tầng bốn mới có thể đủ điều kiện để bắt đầu học tu chân bách nghệ, vậy thử hỏi xem với tu vi đó, hắn có thể họa ra được sao? Câu này Phùng Quang Tiêu liền không cần phải trả lời vì đã quá hiển nhiên rồi.

Vốn dĩ lão nghĩ đến chuyện Phủ Thành chủ định thông qua Khương Hy mà làm ăn với Trầm Thiên Bảo Lâu nhưng xem ra lão đã quá cả tin rồi.

Dù nghĩ vậy, nhưng lão vẫn ra hiệu cho Na Lan đi chuẩn bị. Lão tự nhiên cho rằng Khương Hy ngông cuồng không hiểu sự đời, tự cho rằng mình điềm tĩnh hiểu chuyện nhưng thực chất lại ngu ngốc đến nực cười.

...

...

Rất nhanh sau đó, Na Lan liền quay trở lại, nàng mang về vừa đủ dụng cụ để họa phù, đồng thời còn mang theo một tấm Hồi Mệnh phù khác để đối chiếu. Ở điểm này, Na Lan cực kỳ cẩn thận, Phùng Quang Tiêu rất hài lòng, ra hiệu cho nàng ra sau đứng.

Thấy vậy, Na Lan liền vui vẻ, nhanh chóng mà đứng sau lưng lão. Thời gian nàng làm tại Trầm Thiên Bảo Lâu tuy đủ lâu nhưng so với Phùng Quang Tiêu lại chẳng đáng nhắc đến tí nào, bình thường lão rất bận rộn, không để ý đến bọn họ. Nay có cơ hội được lão thưởng thức, Na Lan tự nhiên không thể không bắt.

Nếu là trước kia, nàng có lẽ sẽ ngượng ngùng mà từ chối rồi nhưng qua Khương Hy chỉ điểm, nàng liền muốn tranh, nếu không tranh, nàng liền không thể tiếp tục tồn tại được tại Trầm Thiên Bảo Lâu.

Dụng cụ đã đầy đủ, Phùng Quang Tiêu liền nhìn qua Khương Hy mà nói:

“Khương công tử, đồ đã chuẩn bị xong, công tử có thể bắt đầu chứ?”

Khương Hy nhìn lão, cười đáp:

“Được, ta bắt đầu thôi”

Phùng Quang Tiêu cười đáp lễ, hai chòm râu cá của lão khẽ run lên, tựa như sắp chờ xem chuyện vui vậy.

Khương Hy ngồi xuống cũng không vội mà bắt đầu, hắn liền nhập định minh tưởng một chút. Phùng Quang Tiêu cũng không vội, lão cho là hắn đang diễn, mà diễn càng lâu, kịch càng nhạt, người xem liền chán. Đến lúc đó, lão liền cưỡng chế mà đuổi hắn ra ngoài.

Ở góc độ của lão, đây là họa tự hắn tìm đến, lão chỉ làm theo đúng chức trách mà thôi. Lời này nói ra ngoài, Phủ Thành chủ cũng phải muối cả mặt. Nghĩ đến đây, hai chòm râu của lão lại càng mấp máy rung động hơn.

Về phía Khương Hy, minh tưởng xong, hắn liền họa phù. Hắn làm rất chậm, làm từng thao tác một, từ chấm mực đến giữ tay áo, cho đến họa, nhìn rất thanh tao nhã nhặn. Na Lan ở bên nhìn đến mê mẩn, nàng thầm nghĩ:

“Công tử họa thật đẹp...”

Còn Phùng Quang Tiêu thì sắc mặt liền ngưng trọng lại, nghiêm túc mà xem. Lão khác Na Lan, lão không nhìn những động tác kia hoa mỹ như thế nào mà lão nhìn chính là dòng chảy của linh khí.

Dòng chảy của linh khí là một khái niệm vừa đơn giản mà cũng vừa vô cùng phức tạp. Trong tu chân bách nghệ, khống chế dòng chảy của linh khí là điều căn bản nhất mà mỗi tu sĩ cần phải nắm, cần phải hiểu. Đối với Phù sư thì càng khắt khe hơn nhiều.

Bởi phẩm chất phù tốt hay xấu phụ thuộc rất nhiều vào việc khống chế dòng chảy linh khí. Một đời lão nhìn qua không ít Phù sư, nhưng chưa bao giờ lão lại chứng kiến được khả năng kiểm soát dòng chảy đến đáng sợ như thế này.

Dưới góc nhìn của lão, từng dòng linh khí liền hội tụ về đầu bút họa, theo đó mà thẩm thấu vào từng đường nét được họa ra. Từng dòng chảy mỏng như tơ, đan xen lẫn nhau huyền diệu vô cùng, Phùng Quang Tiêu liền run rẩy mà nghĩ:

“Dòng chảy như tơ... Đây không phải là...”

Đột nhiên, một luồng ánh sáng chói lòa liền xuất hiện, mang theo một luồng khí tức sinh mệnh đến cường đại. Dưới luồng khí này, tấm Hồi Mệnh phù vốn được dùng để so kia trông thật thảm hại, tựa như những ngôi sao le lói mà cố với tới hào quang mặt trời vậy.

Khí tức sinh mệnh vừa hiện, Phùng Quang Tiêu cũng dại hết cả người ra.

Bởi Hồi Mệnh phù hoàn thành rồi.

Chương 58: Trầm Thiên Lâu chủ

Khí tức sinh mệnh là một loại khí nằm ngoài Ngũ Hành, ở một mặt nào đó thì có thể nói là cao cấp hơn. Nhưng trong Ngũ Hành lại có một loại gần với nó, đó là Mộc linh khí.

Tu chân thường thức mà nói, Ngũ Hành khí nếu đi đến cực hạn liền được gắn với hai chữ ‘hủy diệt’. Hỏa linh khí có thể thiêu đến tận cùng, Thủy linh khí có thể càn quét hết thảy, Thổ linh khí có thể rung chuyển toàn đại địa, Kim linh khí có thể xuyên phá mọi thứ.

Riêng chỉ có Mộc linh khí là ngoại lệ, cực hạn của nó chính là sự sinh trưởng, sinh trưởng liền là sinh mệnh. Trong Ngũ Hành khí, nó là ôn hòa nhất và cũng bình dị nhất

Hầu hết tất cả các loại pháp thuật chuyên dùng để chữa trị đều xuất phát từ Mộc linh khí, Hồi Mệnh phù cũng không ngoại lệ.

Ngay lúc Hồi Mệnh phù được hoàn thành, khí tức sinh mệnh kia liền lan tỏa ra khắp cả phòng, Phùng Quang Tiêu có thể cảm nhận được một luồng sinh khí đang chảy trong cơ thể của mình, lão liền biến sắc.

Hiện tại, lão đứng cách Khương Hy những hai mét mà đã có thể cảm nhận được như thể đang trực tiếp sử dụng thì... uy lực của tấm phù này khi thi triển sẽ kinh diễm đến mức nào?

Họa phù xong, Khương Hy nhanh chóng thu tay, hắn liền thở ra một hơi nhẹ nhõm, thầm nghĩ:

“May quá, xong rồi”.

Hồi Mệnh phù không phải là loại phù dễ họa, bản thân nó được xem là vật bảo mệnh của Luyện Khí cảnh tu sĩ, tự nhiên độ khó không phải vừa. Ít nhất nó không kém Ẩn Căn phù, mặt khác, Hồi Mệnh phù cũng không phải cùng thuộc tính mà Khương Hy chủ tu nên hắn hao tổn nhiều hơn so với bình thường.

Nếu Hồi Mệnh phù được tạo ra trên cơ sở của Thủy linh khí thì ít nhất tốc độ họa của hắn sẽ nhanh hơn vừa rồi, thậm chí, phẩm chất còn cao hơn hẳn. Nhưng thực tế lại không cho phép như thế, Hồi Mệnh phù thuộc về phạm trù của Mộc linh khí.

May mắn, Khương Hy là Kim, Thủy, Mộc tam tạp linh căn, phù lục có thuộc tính Kim và Mộc hắn vẫn có thể họa ra được. Nếu thứ bị hỏng tại Trầm Thiên Bảo Lâu là Hỏa và Thổ thuộc tính phù lục thì hắn cũng bó tay. Cơ thể hắn không thể cảm ứng được hai loại linh khí đó.

Giờ khắc này, Phùng Quang Tiêu hoảng sợ mà nhìn hắn, lão lẩm bẩm:

“Làm sao... có thể...”

Nghe vậy, Khương Hy liền đứng dậy, nhìn lão nói:

“Không gì là không thể cả, việc này với ta cũng không quá khó...”

Hắn liền dừng lại một chút rồi đánh ánh mắt ra bên ngoài, nói tiếp:

“... ngài nghĩ thế nào?”

Phùng Quang Tiêu đột nhiên trầm mặc, không đáp. Na Lan ở gần đó không biết chuyện gì đang xảy ra, và cũng không có tư cách lên tiếng. Nàng đành cung kính, nhắm mắt, cúi đầu, an tĩnh mà đứng ở một góc.

Một lát sau, thanh âm già nua ở đâu bỗng phát ra:

“Hậu sinh khả úy...”

Phùng Quang Tiêu ngay lập tức liền quỳ xuống, hành lễ nói:

“Tham kiến Lâu chủ”

Na Lan bất giác cũng quỳ xuống theo. Nàng sao không thể nghe ra được đây là giọng ai chứ, chỉ mới chiều nay thôi, đây chính là giọng nói đã cứu cả tòa Trầm Thiên Bảo Lâu khỏi đợt uy áp từ Thẩm lão tam.

Lão nhân thần bí kia xuất hiện rồi.

Khương Hy đương nhiên đã biết là lão đã xuất hiện, hơn nữa là từ sớm rồi. Nhưng chỉ khi hắn bắt đầu họa phù, thiên địa linh khí xung quanh liền có chút biến đổi, hắn mới mơ hồ nhận ra được sự hiện diện của lão.

Kỳ thực, với thực lực bây giờ, kể cả có dẫn động thiên địa linh khí thì hắn cũng không thể phát hiện ra được Trúc Cơ tu sĩ, trừ khi người đó tự mình lộ thân. Và đúng là lão đã cố tình để lộ thân... nhưng là ngưỡng tu sĩ Luyện Khí tầng bảy có thể nhận ra.

Vậy nên, lão gọi hắn bốn chữ ‘hậu sinh khả úy’ tự nhiên không sai.

Khương Hy khác với hai người kia, hắn không quỳ nhưng lại nhíu mày, thầm nghĩ:

“Lão nhân này tựa hồ sẽ không lộ diện với ta”

Sau đó hắn nghĩ nghĩ một chút rồi nói:

“Không biết Trầm Thiên Lâu chủ nghĩ như thế nào?”

Thanh âm già nua kia lại phát ra:

“Được, chất lượng của tấm Hồi Mệnh phù kia rất tốt, cọc làm ăn này... Trầm Thiên Bảo Lâu nhận”

Khương Hy nghe vậy liền gật đầu, nói ra:

“Vậy lợi ích chia như thế nào đây?”

Thanh âm kia đột nhiên rung lên mà bật cười, đáp:

“Ha ha ha, tiểu tử ngươi rất thẳng thắn, lão phu rất thích. Thế này đi, lợi nhuận từ Hồi Mệnh phù chúng ta chia đôi, ngươi thấy thế nào?”

Khương Hy liền trầm mặc, một tay liền đưa lên cằm mà vân vê, tựa như suy nghĩ rất kỹ càng. Phùng Quang Tiêu thấy biểu hiện của hắn như vậy liền có chút khó coi.

Lão dành gần một đời người tại Trầm Thiên Bảo Lâu, tự nhiên hiểu Lâu chủ là người thế nào. Thân là thương buôn, hầu như lúc nào cũng nghĩ lợi ích về mình trước tiên, kể cả Lâu chủ cũng không ngoại lệ. Nay bản thân Lâu chủ tự mình đề xuất chia đôi, đúng là khó có dịp.

Nhưng Phùng Quang Tiêu hiểu, đó là vì thân phận kia của Khương Hy, lão có thể suy đoán rằng hắn có thể không đến trực tiếp từ Phủ Thành chủ nhưng sở hữu tấm lệnh bài đen thì ít nhiều cũng có liên quan rồi.

Nếu không thì làm sao lại có chuyện Lâu chủ đích thân đến đây, lão chỉ cần trực tiếp bắt trói lại là được. Sau đó liền dùng thủ đoạn mà bắt hắn họa phù. Tiếc thay, thân phận của hắn vẫn là quá mức nhạy cảm.

Bởi vậy, khi nhìn thấy Khương Hy trầm mặc, Phùng Quang Tiêu mới không nhịn được, đây tự nhiên là lợi ích lớn nhất mà Trầm Thiên Bảo Lâu có thể đưa ra rồi, lão thầm nghĩ:

“Không lẽ hắn định ăn nhiều hơn?”

Trầm mặc một đoạn thời gian sau, Khương Hy liền nói:

“Lợi nhuận chia sáu, bốn... Ta bốn, các ngươi sáu”.Lời vừa ra, Phùng Quang Tiêu liền ngốc trệ, Na Lan cũng không nhịn được mà mở mắt ra nhìn hắn, giây phút này, cả hai người đều có chung một suy nghĩ:

“Hắn sẽ không phải là thằng ngốc chứ?”

“Nhưng...”, Khương Hy đột nhiên kéo một hơi ngắn mà nói

Sau đó hắn khẽ mỉm cười nói tiếp:

“Trầm Thiên Bảo Lâu sẽ cung cấp cho ta tài nguyên tu luyện, tài liệu cùng dụng cụ luyện chế. Trầm Thiên Lâu chủ thấy điều kiện này thế nào?”

Lần này, lão nhân kia liền trầm mặc. Vốn dĩ lão không lên tiếng nhiều, nay lại trầm mặc cũng không ai hay biết, nhưng Khương Hy biết lão sẽ trầm mặc.

Hắn làm sao không hiểu ngụ ý chia năm, năm kia là thế nào. Đơn giản mà hiểu chính là thuần túy chia lợi nhuận, nếu hắn đồng ý thì sau đó, tài nguyên tu luyện, tài liệu luyện chế, dụng cụ họa phù hắn đều phải tự bỏ linh thạch ra mà mua.

Và cái giá tuyệt đối rất lớn, số lợi nhuận kia tuyệt đối không thể giữ lại được bao nhiêu. Nhưng nếu tự mình giảm xuống một phần, đổi lại là những thứ kia thì ở mặt trong, hắn liền lời. Mặt ngoài, ai cho hắn là đồ ngốc cũng được, chỉ cần lợi ích của hắn được đảm bảo là được.

Mặt khác, dám đưa trò năm, năm đó ra mà không sợ hắn đổi ý tìm Bảo Lâu khác thì cũng đủ nói lên... vị Lâu chủ này không đùa được. Sống ngần ấy năm, Khương Hy đương nhiên hiểu, hắn dù có muốn đổi cũng không thể đổi được.

Bởi trên đời này có thứ gọi là thành ý, mà thành ý thì không phải ai cũng có tư cách được nhận.

Khương Hy nếu một mực muốn hợp tác với Trầm Thiên Bảo Lâu, bọn họ liền cho hắn thành ý đầy đủ, nếu hắn bỏ qua chỗ khác, tự nhiên những chỗ khác cũng sẽ ra cái giá năm, năm kia thôi. Thậm chí còn không bằng.

Khương Hy tự giảm bản thân một phần, ở một khía cạnh nào đó mà nói, hắn đã cho đủ thành ý rồi. Phần còn lại là câu trả lời của Trầm Thiên Bảo Lâu mà thôi.

Không được bao lâu sau, lão nhân liền lên tiếng mà nói:

“Được, ta đồng ý với điều kiện đó của ngươi”

Khương Hy đáp:

“Là ngài... hay Trầm Thiên Bảo Lâu?”

“... Vế sau”, thanh âm lão nhân phát ra.

Nghe vậy, hắn liền mỉm cười lên, sau đó nói:

“Thành giao”

...

...

Ngoài Lâu.

“Khương công tử ra về cẩn thận”, Na Lan cười nói, toàn thân nàng liền khẽ cúi người phía trước.

Khương Hy cũng gật nhẹ đầu, xem như tạm biệt, rồi quay lưng mà rời đi, hướng về Bắc Thành, hướng về Điền Y Quán. Cho đến khi bóng người hắn mất hút đi, Na Lan mới trở lại vào trong.

Từ trên lầu cao của Trầm Thiên Bảo Lâu, một lão nhân râu trắng, toàn thân ăn vận trường bào màu tro, trầm ngầm mà nhìn lên bầu trời, tựa hồ đang nghĩ đến một chuyện gì đó rất đáng cân nhắc vậy.

Lão nhân này không ai hết chính là Trầm Thiên Lâu chủ - Tưởng Thôi.Đằng sau lão lại là một lão nhân khác, chỉ là dáng vẻ trông yếu ớt hơn nhiều. Toàn thân như muốn cúi gập người về hẳn phía trước, trông thật khó khăn. Nhưng mấy ai biết được, tư thế này với lão rất thoải mái, phi thường thoải mái.

Lão nhân đó tự nhiên là Trầm Thiên chưởng quỹ Phùng Quang Tiêu. Giữa giây phút yên tĩnh này, lão đột nhiên lên tiếng:

“Bẩm Lâu chủ, người có muốn tra vị Khương công tử đó không?”

Tưởng Thôi nghe vậy liền quay người lại, nhìn lão mà nói:

“Ngươi nói thử xem”

Phùng Quang Tiêu gật đầu, cung kính đáp:

“Ta nghĩ là nên tra. Toàn bộ thông tin về tu sĩ của Phủ Thành chủ chúng ta rất rõ nhưng ta lại không tìm ra được người nào họ Khương cả. Chuyện này có chút... không được bình thường”.

Tưởng Thôi nhìn lão nhân lưng còng kia, gật đầu cười nói:

“Không sai... nhưng trong trường hợp này thì không cần”

Phùng Quang Tiêu giật mình, nói:

“Lâu chủ, tại sao vậy?”

Tưởng Thôi đầy ý vị nhìn lão mà nói:

“Tên tiểu tử này không đơn giản, lá gan lại không nhỏ. Mặt khác, thiên sinh linh thức rất cao... thậm chí so với nha đầu kia của Tô gia lại càng cao hơn một đoạn dài... E rằng phía sau tiểu tử này có người”

Phùng Quang Tiêu nghe vậy lại càng chân kinh lên, sắc mặt không thể tin được mà nói:

“Còn cao hơn Tô nhị tiểu thư sao, làm sao có thể?”

Tưởng Thôi thấy vậy liền lắc đầu, nói:

“Ngươi quên rồi sao, không gì là không thể, tên tiểu tử kia đã nói như vậy đấy”.

Nói xong, bất giác lão liền bật cười lên. Phùng Quang Tiêu không hiểu hành động này của lão là như thế nào, một mặt liền ngốc trệ ra.

Tưởng Thôi cũng không quan tâm, lão liền lẩm bẩm:

“Hạo Nhiên chiêu sinh, Thẩm tiểu tam mất tích, một tên tiểu tử thiên sinh linh thức không biết từ đâu xuất hiện...”

“Thú vị... thú vị... ha ha ha”

Tiếng cười già nua của lão cứ thế mà giòn giã vang vọng hết toàn lầu, tựa như rất cao hứng vậy.

...

Tối đến, đèn lên, từng đốm lửa theo hàng mà lượn lờ trên không trung, vô tình liền tạo thành một con đường dài bất tận trong bóng đêm.

Khác với những khu vực khác trong Nguyệt Hải Thành, cảnh về đêm của Tây Thành lại không đông đúc mấy. Thậm chí, so với Bắc Thành còn không bằng, đừng nói đến là Nam Thành.

Nhưng cảnh này lại hợp ý với Khương Hy, hắn thích yên tĩnh. Tây Thành khác những khu vực khác ở chỗ đó là mục đích, trên đời này, toàn bộ tu sĩ đều chỉ có một mục đích duy nhất, đó là trường sinh.

Để trường sinh đương nhiên là phải tu hành, tu hành mọi lúc mọi nơi, chỉ cần có thời gian liền tu hành. Vậy nên, tu sĩ thường sẽ không dành thời gian ra mà vui chơi như phàm nhân bình thường.

Ở điểm này, Khương Hy cũng có thể nói là bi ai cho tu sĩ. Tu sĩ tu hành là chuyện bình thường nhưng bỏ mặt trần thế quá lâu liền là họa.

Hắn nói là trần thế mà không phải hồng trần. Bởi hồng trần là cám dỗ, còn trần thế là thử thách.

Tu sĩ dù tu hành có xuất sắc đến đâu đi chăng nữa thì trước sau gì cũng sẽ đối mặt với Nhân kiếp. Kẻ rời xa trần thế quá lâu, Nhân kiếp liền đáng sợ nhất, so với Thiên Địa nhị kiếp còn kinh khủng hơn nhiều.

Cuộc đời trước của Khương Hy chính là minh chứng rõ ràng nhất cho điều này. Đời trước, hắn rất mờ nhạt, thiên tư không cao vậy nên tài nguyên tu luyện chiếm liền không được bao nhiêu, hắn đành phải len lỏi vào trần thế, trải qua sinh hoạt phong phú của phàm nhân, vượt qua bao nhiêu là cám dỗ, lao mình vào hiểm địa không ít lần. Cốt cũng chỉ để có thể gia tăng tu vi.

Từ đó hắn mới có thể hiểu trần thế là thế nào, là vui sướng, hạnh phúc, bi ai hay tàn khốc, hắn đều đã trải qua. Bởi vậy, nhân kiếp của hắn cứ thế nhẹ nhàng mà trôi qua.

Còn với những thiên kiêu khác, cuộc đời của bọn họ không giống với Khương Hy. Họ được tông môn cung cấp đại lượng tài nguyên mà tu hành, thi thoảng liền xuất môn mà tham gia bí cảnh, làm nhiệm vụ. Khoảng thời gian của họ tiếp xúc với trần thế phải nói là rất thấp, đến độ có lẽ họ đã quên đi trần thế là gì rồi.

Bởi vậy, Nhân kiếp đến, thiên kiêu vẫn.

Thời đại đó, đại lượng thiên kiêu chết đến kinh khủng, nếu phải hình dung số lượng thì ‘nhiều như rạ’ chính là câu trả lời. Từ đó về sau, thiên kiêu mới dần dần mà hành tẩu trên nhân gian, không còn bị tuyết tàng như trước nữa.

Nói đi cũng nói lại, năm đó chết tuy nhiều nhưng những người còn sống đều là đỉnh tiêm trong số những thiên kiêu đó. Đến tận bây giờ, bọn họ đều đã là cự đầu một phương rồi.

Khương Hy không được tính là thiên kiêu nhưng hắn vẫn sống sót qua được thời đại khốc liệt đó.

Với hắn mà nói, còn sống liền tốt rồi.

...

...

Chương 59: Hồi Mệnh xuất thế, Tây Thành đảo khuynh

Những ngày sau đó, theo giao ước, cứ cách ba ngày là bên Trầm Thiên Bảo Lâu liền phái người đến Điền y quán để nhận Hồi Mệnh phù từ Khương Hy, hiển nhiên ở đây là lén lút mà đi. Chuyện hệ trọng như thế này Tưởng gia cũng không dại mà công khai.

Một chuyện khác là dù Tưởng Thôi không phái người đi điều tra Khương Hy nhưng Phùng Quang Tiêu lại khác. Bản tính của lão vốn đa nghi, lại thích nắm giữ tin tức, tự nhiên liền chủ động cho người đi tra. Tưởng Thôi cũng hiểu tính lão nên đành mắt nhắm mắt mở.

Đến lúc cầm được kết quả trên tay, không chỉ Phùng Quang Tiêu mà đến Tưởng Thôi cũng phải giật mình không thôi. Hai lão không ngờ rằng ‘tên tiểu tử thiên sinh linh thức’ này lại có xuất thân phô trương đến thế.

‘Kỹ viện’ hai chữ này không chỉ nổi danh ở Nam Thành mà đến Tây Thành cũng biết đến, ngặt nỗi Tây Thành bị quản rất chặt, khó mà xâm phạm vào phàm nhân giới được. Đương nhiên, ở đây không bao gồm Tứ đại thế gia.

Hai lão tra ra được hắn liền tra ra được luôn cả Điền đại phu, cuối cùng, không biết vì lý do gì, Tưởng Thôi lại bày ra một sắc mặt kiêng kỵ khôn lường. Lão liền không cho kẻ nào khác tra xét nữa.

Phùng Quang Tiêu không hiểu lý do tại sao nhưng Tưởng Thôi đã kiêng kỵ đến như vậy rồi thì lão cũng đành phải tuân theo.

Lại nói, trong khoảng thời gian này, Trầm Thiên Bảo Lâu phải nói là đại phát tài. Cọc làm ăn ‘nhỏ’ giữa Khương Hy và họ không ngờ lại đem về lợi nhuận phải nói là cực kỳ khổng lồ. Chỉ trong gần một tháng, khách nhân của Trầm Thiên Bảo Lâu tăng lên đáng kể, đến độ tạo ra một làn sóng oanh động cho toàn Tây Thành.

Ba nhà còn lại trong tứ đại thế gia liền gặp khủng hoảng. Trong suốt một tháng nay, lượng khách ra vào Bảo Lâu nhà họ bị suy giảm không ngừng/ Nếu sự tình này còn tiếp diễn, có khi không còn bất cứ tên tu sĩ Luyện Khí cảnh nào sẽ xuất hiện tại Bảo Lâu nhà họ nữa cũng nên.

Như vậy cũng đồng nghĩa với chín thành dân số Tây Thành sẽ tập trung về sản nghiệp của Tưởng gia. Tưởng gia liền sẽ lũng đoạn toàn bộ thị trường, ba nhà còn lại tự nhiên không nguyện ý thấy điều này.

Tây Thành hiếm khi thấy được một hồi náo động như thế này, dân chúng nơi đó liền gọi giai đoạn này bằng một câu thơ.

Hồi Mệnh xuất thế, Tây Thành đảo khuynh.

Sự kiện lớn thì lớn thật nhưng thông tin cũng chỉ gói gọn tại Tây Thành mà thôi, đây cũng không phải là chuyện gì quá kỳ lạ. Phàm nhân có mối quan tâm của phàm nhân, tu sĩ có mối quan tâm của tu sĩ, hai bên căn bản là nước sông không phạm nước giếng, thông tin tự nhiên cũng vậy.

...

Tại một nơi nào đó ở Tây Thành, cỏ cây xanh tươi, tiếng chim hót rộn ràng nghe thật kêu tai. Phong cảnh phải nói là khá lệch quỹ đạo so với chốn thành thị này nhưng thực tế thì phong cảnh này chỉ chiếm khoảng không nhỏ dưới tên gọi Tô uyển.

Trên thực tế, Tô uyển là một vườn cây nhỏ tại Tô gia, cụ thể hơn thì đó là tư sản của vị con cháu thuộc dòng chính. Cũng như Thẩm Minh, người này phi thường nổi danh nhưng khác ở hai điểm.

Thứ nhất, người đó là nữ nhân.

Thứ hai, nàng có chân tài thực học.

Nếu Khương Hy gặp nàng, hắn tự nhiên sẽ không biết nàng là ai nhưng chắc chắn một điều rằng hắn sẽ phát hiện ra dao động linh thức của nàng.

Phải, vị tiểu thư này chính là Tô nhị tiểu thư trong miệng của Tưởng Thôi. Nàng là đứa con thứ hai trong nhà, đồng thời cũng là Tô gia đệ nhị nhân tại thế hệ này.

Nàng gọi Tô Uyên, Tô uyển vốn dĩ chính là được đặt theo tên nàng.

Giữa lúc Tây Thành đang nháo nhào lên vì Hồi Mệnh phù thì bản thân Tô Uyên lúc này lại đi du ngoạn tại Tô uyển. Theo sau nàng là một nữ tì nhưng ngạc nhiên thay, nữ tì đó lại đứng rất xa nàng. Nếu người ngoài thấy được có khi còn cho là hai bên hoàn toàn xa lạ với nhau cũng nên.

Bình thường, gia nhân phải theo sát chủ tử của mình để tiện hầu hạ, nữ tì kia đứng xa như vậy liền bị xét vào tội bất kính. Nhưng đó là tại thế gia khác, còn đây là Tô gia.

Nữ tì của Tô gia không được đứng quá gần với chủ tử, đặc biệt là không được đứng quá gần với Tô Uyên. Không ai biết tại sao Tô gia lại đặt ra một điều luật ngược đời như vậy, đừng nói là người ngoài, thậm chí đến đương nhiệm Tô gia gia chủ còn không biết nữa là.

Điều luật này do Tô gia lão tổ là Tô Thanh đặt ra, nếu như nàng không nói thì trên đời này vĩnh viễn sẽ không ai biết được.

Lại nói về Tô Uyên, nàng lúc này đang ngồi dưới một gốc cây lớn mà hưởng bóng mát. Từng con chim nhỏ liền hạ xuống quanh người nàng, dáng vẻ như muốn tiếp cận nhưng lại có chút sợ sệt. Thấy vậy, Tô Uyên liền khẽ cười, nàng đưa tay ra hướng về đàn chim đó.

Không hiểu tại sao, chúng dường như có chút đắn đo nhưng chỉ trong một khoảnh khắc mà thôi, một trong số chúng liền tiếp cận nàng, nhẹ nhàng điểm chân mà nhảy lên tay.

Tô Uyên cười thích thú, tay còn lại khẽ nâng lên mà vuốt vuốt cái đầu nhỏ, nàng nói:

“Ngoan ngoan, tiểu điểu điểu ngươi thật dũng cảm”.

“Không phải nó dũng cảm, mà là nó không có phòng bị với con”

Thanh âm đột nhiên từ đâu vang lên làm nàng giật hết cả mình, chú chim đó cũng bị kinh động mà cất cánh bay đi.

Tô Uyên tự nhiên biết giọng này, liền lắc đầu nhõng nhẽo nói:

“Mẫu thân, người lại làm thế nữa rồi”

Giọng nói này là của của mẫu thân nàng. Mẫu thân đã nói, nàng tự nhiên sẽ trả lời nhưng có một điều là nàng không hề có ý sẽ nhìn xung quanh tìm người.

Bởi nàng biết chắc chắn nơi này sẽ không có ai, khu vườn này ngoại trừ nàng ra thì chỉ có lão tổ mới có thể bước vào. Đây cũng là một cái luật khác mà Tô gia lão tổ đặt ra.

Vậy nên, khi nàng ở trong này, người nào muốn nói chuyện với nàng thì cũng chỉ còn cách dùng truyền âm thuật mà thôi. Mà để có thể truyền âm thì người dùng ít nhất cũng đã có tu vi Luyện Khí hậu kỳ rồi.

Nghe được thanh âm nhõng nhẽo của Tô Uyên, nữ nhân kia liền khẽ cười thành tiếng. Đương nhiên, tiếng cười này không thể đến tai Tô Uyên được, bởi khi không dùng truyền âm thuật, hai người liền ở xa vài chục mét.

Nữ nhân kia đáp lại:

“Uyên nhi, là do con không chịu quen. Ta ngày nào cũng dùng cách này để nói chuyện với con, với ta thì đã quen thuộc rồi”

Tô Uyên liền bĩu môi, nàng không đáp lại, tựa hồ rất giận dỗi.

Nữ nhận kia không thấy nàng phản hồi liền khẽ cười nói tiếp:“Nha đầu ngốc, con lại làm thế nữa rồi”

Nghe vậy, Tô Uyên liền chu miệng lên mà nói:

“Mẫu thân, người không được lấy câu của ta”

Lần này, tiếng cười khanh khách của nàng liền vang lên bên tai Tô Uyên. Tiếng cười này rất đặc biệt, vừa ngân vừa vang, thanh âm lại vừa đủ, nếu chỉ nghe thoáng qua có khi còn nghe ra là đang hát.

Nhưng vì tiếng cười này mà Tô Uyên liền nhíu mày lại.

Lát sau, nàng liền thu liễm lại dáng vẻ nhõng nhẽo kia, sắc mặt có chút nghiêm túc mà nói:

“Mẫu thân, đã có chuyện gì xảy ra sao?”

Nữ nhân kia nghe vậy cũng không cười nữa, nàng liền không đáp lại, phải tận một lát sau, thanh âm của nàng mới vang vọng trở lại:

“Con đến đại sảnh đi”

Tô Uyên nghe vậy liền giật mình chấn kinh. Nàng liền không do dự mà lập tức rời khỏi Tô uyển.

Rất nhanh sau đó, Tô Uyên đã xuất hiện tại đại sảnh. Ngạc nhiên hơn là đại sảnh lúc này lại trầm lặng một cách đáng sợ.

Trầm lặng là một tính từ không quá đáng sợ với một đại sảnh lớn như Tô gia nhưng một đại sảnh hơn chục người mà trầm lặng thì sự tình quả thực rất căng.

Đến đây, Tô Uyên liền nhanh chóng mà chỉnh trang lại, cung kính hành lễ nói:

“Tô Uyên ra mắt chư vị trưởng lão”.

Hơn mười ánh mắt ngay lập tức liền tập trung vào nàng, áp lực đột nhiên gia tăng, Tô Uyên liền biến sắc, hai gối nàng liền hạ xuống.

Nhưng tình cảnh này rất nhanh liền biến mất bởi những người kia đã nhận ra nàng, cũng kịp lúc mà thu lại khí thế. Trong những người đó, một lão bà tay chống quải trượng, dáng người khọm khẹm tựa hồ rất chậm chạp nhưng kỳ thực lại nhanh đến cực điểm mà tiến tới đỡ Tô Uyên dậy, ân cần nói:

“Uyên nhi, con không sao chứ?

Tô Uyên vì sự tình vừa rồi có chút bất ngờ mà sắc mặt còn hơi tái, nàng miễn cưỡng cười nói:

“Lục bà bà, ta không sao, đa tạ người đã quan tâm”

Lão bà kia nghe vậy liền lắc đầu, đáp:

“Uyên nhi, là đám già bọn ta có lỗi, xém chút nữa liền dọa con rồi”

“Đúng vậy đấy Uyên nhi, là bọn ta sơ suất”, một người khác cũng xen vào, sắc mặt mang chút lo lắng.

Tiếp đó, cả đám người nhao nhao mà xúm lại, đua nhau mà hỏi thăm. Tô Uyên liền có chút hơi... khó chịu, được quan tâm tự nhiên tốt nhưng như thế này thì hơi quá rồi. Dẫu vậy, nàng cũng đành phải giấu tâm tình của mình lại, vui vẻ mà tiếp nhận.Cũng may, giữa lúc này, nàng được cứu. Nàng cũng không hiểu bằng cách nào mà nàng được cứu, chỉ biết rằng vừa rồi nàng đang bị vây quanh thì một làn gió mát không biết từ đâu thoảng qua, nàng liền đã yên vị ngay cạnh ghế chủ vị rồi.

Ghế chủ vị kia đương nhiên là có người ngồi mà người đó không ai hết chính là mẫu thân nàng, đương nhiệm gia chủ của Tô gia - Tô Thiến Thiến.

Trong số các gia chủ của tứ đại thế gia hiện thời, Tô Thiến Thiến là người trẻ tuổi nhất và cũng là phận hậu bối so với ba người còn lại.

Nàng là người cùng thế hệ với Thẩm lão tam, nhưng nếu so ra thì tu vi của nàng cao hơn hắn rất nhiều, chưa kể nàng còn vô cùng giảo hoạt, đối đầu với ba người kia, nàng liền không yếu thế chút nào.

Cũng chính vì vậy mà tiền nhiệm Tô gia chủ mới nhanh chóng mà thoái vị, lui về hậu trường, Tô Thiến Thiến liền quang minh chính đại mà đăng lâm vị trí gia chủ. 

Lại nói, Tô Thiến Thiến là một nữ nhân vô cùng xinh đẹp, vóc người cân xứng, nàng còn cố tính mang phục trang táo bạo để lộ đôi chân dài miên man không tì vết kia làm người khác khó lòng mà trấn định được.

Nhìn qua, Tô Thiến Thiến đúng thật là nữ nhân tài sắc vẹn toàn, nếu không phải nàng đã có hai đứa con, có khi cả Tây Thành bây giờ còn đang xếp hàng trước cổng Tô gia cũng nên.

Tô Uyên sau khi được nàng ra tay cứu đi thì những trưởng lão kia cũng không nói gì nữa, nhưng so với trước đó thì sắc mặt đã có chút hòa hoãn hơn nhiều, không còn căng thẳng như trước.

Vị lục bà bà kia mới nhân cơ hội đó mà lên tiếng:

“Gia chủ, theo lão nghĩ, chúng ta nên tra ra lai lịch của Phù sư thần bí kia”

Tô Uyên còn đang mơ hồ không rõ chuyện gì thì nghe được câu này nàng liền hiểu vấn đề. Đoàn trưởng lão tập hợp tại đây quả nhiên là vì Trầm Thiên Bảo Lâu. Trong khoảng thời gian này, nàng tự nhiên biết Hồi Mệnh phù có tiếng tăm như thế nào.

Nàng cũng từng cho người lén mua một tấm về xem thử, kết quả liền chậm chân không mua được, đúng hơn là không có cửa chen chân vào cổng. Lúc đó, nàng liền phi thường phiền muộn rất nhiều.

Ở bên nàng, Tô Thiến Thiến nghe ý kiến của lục bà bà xong liền trầm mặc một chút rồi nói:

“Tra là chuyện phải làm nhưng quan trọng là dù tra ra được chúng ta có chắc sẽ ngăn được cơn sóng lúc này không?”

Lời vừa ra, những trưởng lão kia liền trầm mặc lại. Tô Thiến Thiến nói đúng, tra ra thì thế nào, không lẽ Tô gia định cưỡng ép bắt người? Tưởng gia còn chưa có mù mà để chuyện đó xảy ra. Mà có khi lúc Tô gia tra ra được thì đại thế đã thành, Tưởng gia liền một nhà độc đại rồi.

Một trưởng lão khác đột nhiên khẽ thở hắt ra một hơi, nghiêm túc nói:

“Gia chủ nói đúng, bây giờ không phải là lúc lo chuyện Phù sư kia là ai, chúng ta cần phải nghĩ cách để vực dậy chuyện kinh doanh của Tô gia”

Một người khác nghe vậy liền gật đầu tán thành bổ sung:

“Đúng vậy, ta đồng tình với ý kiến của Nhị trưởng lão. Thẩm, Lý hai nhà kia thì không nói nhưng Tô gia chúng ta cùng Tưởng gia bọn họ trước giờ đều là đối thủ trên thương trường, không ai chịu thua ai. Nếu bây giờ chúng ta không vượt qua được cơn nguy khó này, há sau này chẳng phải là chịu thua họ Tưởng kia một đầu”

Lúc này không chỉ những người khác mà đến Tô Thiến Thiến cũng gật đầu đồng ý, nhưng quan điểm của nàng khác với bọn họ. Bọn họ là nói, còn nàng là làm, cái nàng cần bây giờ không phải là ngồi nói suông, nàng cần chính là giải pháp.

Thế là mặc cho đám trưởng lão luyên thuyên, nàng liền một mình mà rơi vào trầm mặc.

Tô Uyên ở một bên tự nhiên biết mẫu thân đang suy nghĩ, liền tận lực mà giữ im lặng.

...

Không chỉ một mình Tô gia mà Thẩm, Lý hai nhà kia cùng lúc đó cũng tổ chức một hội nghị trưởng lão gia tộc lại, bàn cách đối phó với nước đi này của Tưởng gia.

Còn Tưởng gia, bọn họ lúc này đương nhiên đang tận hưởng thành quả mà Hồi Mệnh phù mang lại rồi.

...

...

Tây Thành sóng lớn đến đâu đương nhiên Khương Hy không biết, nhưng hắn cũng đại khái mà đoán ra được. Ở mặt nào không rõ chứ một khi đã nhắc đến Phù đạo, Khương Hy vẫn rất tự tin với thực lực của mình, nói quá hơn thì là cao ngạo vô cùng.

Cao ngạo đến độ hắn có thể xem thường kẻ khác, tựa như tình cảnh mà thiếu nhiên nhân trước mặt hắn đang phải chịu lúc này. Thiếu niên nhân này phải nói là thấp hơn hắn tới tận nửa người.

Khương Hy vốn đã không cao là bao, người mà thấp hơn hắn tận nửa người trừ khi là trẻ con, còn không thì là lão quái vật bất tử nào đó.

Nhưng nếu là vế sau thì hiện tại còn chưa đến lượt bị Khương Hy xem thường. Thiếu niên nhân trông thấp bé này kỳ thực rất cao, thân người to khỏe, trông thì hơi khù khờ nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ... của một kẻ liều lĩnh. Đặc biệt hắn rất đen.

Thiếu niên nhân đó không phải ai xa lạ hết, đó chính là Lân.

Lân lúc này hai chân quỳ xuống đất, trông bộ dạng phải nói là ủy khuất vô cùng, hắn chỉ có thể cúi gầm đầu mà nhìn mặt đất, hai tay thẳng tắp mà chống vào đầu gối, hắn không dám ngẩng đầu lên.

Ngẩng đầu lên, hắn sẽ thấy đôi mắt... đỏ hồng kia, hắn liền xong.

Khương Hy lúc này tâm tình có chút không tốt, hắn lạnh giọng mà nói:

“Ngươi còn điều gì trăn trối nữa không?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau