HUYỀN LỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyền lục - Chương 451 - Chương 455

Chương 450: Sống chết mặc bay

Không nói đến những người khác, chỉ riêng đội hình phe cánh của Bạch Chân thôi cũng thấy hùng hậu không ngờ. Cảnh giới của Bạch Chân thế nào thì Khương Hy không rõ nhưng có vẻ lão đã rất gần với hai chữ ‘phi thăng’.

Còn Thiên Nguyệt Tông chủ tại thời điểm đó tự nhiên sẽ thuộc Động Thiên chi cảnh, Khương Hy không biết người này nhưng Động Thiên chi cảnh chính là cảnh giới của các lãnh tụ Thập Đại Chính Phái, không cần suy nghĩ nhiều thì cũng đoán ra được.

Về phần tứ phương thần thú thì khỏi phải nói, tu vi chắc chắn đều nằm tại nửa sau Nguyên Anh cảnh, thậm chí còn hơn nữa.

Chỉ riêng việc Nguyệt Sư sống hơn vạn năm thì Khương Hy ít nhiều cũng nắm được một chút thông tin cảnh giới.

Kèm thêm việc yêu thú lấy nhục thân cường hoành làm gốc thì dư sức chống lại hai, ba tu sĩ nhân loại đồng giai cùng lúc.

Đúng như Nguyệt Sư nói, luận về thực lực thì sáu người Bạch Chân dư sức nghiền ép toàn bộ những cao thủ còn lại trong tông rồi.

Khương Hy trầm mặc tiêu hóa thông tin được một hồi rồi nói:

“Nguyệt Sư tiền bối biết tung tích của những người còn lại chứ?”.

Nguyệt Sư từ tốn đáp:

“Thiếu chủ, ta nhiều nhất cũng chỉ biết tung tích của Nguyệt Kình cùng lão bất tử Nguyệt Dương, về phần Bạch lão tổ, tông chủ cùng Nguyệt Loan thì ta không rõ”.

“Tiền tố ‘Nguyệt’ đều là hiệu của thần thú sao?”, Khương Hy hỏi.

Nguyệt Sư mỉm cười nói:

“Đúng như vậy, tứ phương thần thú của Thiên Nguyệt Tông canh giữ bốn hướng của sơn môn. Ta gọi Nguyệt Sư, trấn thủ phương tây. Nguyệt Kình trấn thủ phương bắc, Nguyệt Loan trấn thủ phương nam, còn lão bất tử Nguyệt Dương trấn thủ phương đông.

Trong đó thì lão bất tử Nguyệt Dương sống lâu nhất, cảnh giới đến mức nào rồi thì ta không chắc nhưng coi như Ma Kiếp đến thì lão vẫn sống tốt chán”.

Nghe vậy, Khương Hy liền có chút ngạc nhiên nói ra:

“Lão tiền bối Nguyệt Dương mạnh đến thế sao?”.

Nguyệt Sư cười ha hả đáp:

“Thiếu chủ đánh giá cao quá rồi, luận chiến lực thì Nguyệt Kình mạnh nhất, bất quá tên này quá im lặng, không thích gần người khác. Nguyệt Loan sở hữu thực lực không tồi nhưng lại quá kiêu ngạo, trừ bỏ Bạch lão tổ ra thì nàng chẳng cho ai mặt mũi.

Lão bất tử Nguyệt Dương kia thì lại lười biếng có thừa, suốt ngày không ăn thì cũng nằm, trong tứ phương thần thú của bản tông thì lão nhàn hạ nhất”.

“Vậy còn Nguyệt Sư tiền bối thì sao?”, Khương Hy hỏi.

Nguyệt Sư mỉm cười, tựa hồ có chút cao hứng, bên ngoài không có vẻ gì giống với người sở hữu sát khí cùng huyết khí kinh khủng ban này. Nó nói:

“Ta là thần thú chủ sát, nếu tông môn gặp chuyện thì ta là mũi giáo đầu tiên xuất quân, đáng tiếc năm đó theo Bạch lão tổ rời sơn môn nên nhiệm vụ này không thể tận lực được”.

Khương Hy trầm mặc một hồi tương đối lâu, dưới góc độ của hắn, Thiên Nguyệt Tông bị hao hụt khí vận có lẽ là do các đại tông môn bắt tay với nhau sau lưng để lập mưu hãm hại nhưng vì không có chứng cứ nên hắn cũng không thể suy đoán bậy bạ.

Hắn tin tưởng Nguyệt Sư cũng đoán ra nhưng đồng dạng, không có chứng cứ nên mới không nhắc lại chuyện khí vận hao hụt.

Mặt khác, Bạch Chân lựa chọn giải tán tông môn ngược lại là chuyện rất khôn ngoan, so với việc bị tận diệt thì chi bằng giải tán sớm chờ thời cơ khí vận khôi phục hẳn đông sơn tái khởi như Nguyệt Sư nói thì tốt hơn.

Đáng tiếc, đám trưởng lão cùng đệ tử trong tông có lẽ đã đắc tội với không ít người nên vẫn cần cái tên ‘Thiên Nguyệt Tông’ chống đỡ.

Nếu Thiên Nguyệt Tông không còn thì bọn hắn chẳng khác gì tán tu suốt ngày bị đuổi giết cả. Chưa kể khi giải tán tông môn, các truyền thừa hạch tâm tuyệt đối sẽ không cách nào về tay bọn hắn được.

Bạch Chân có lẽ cũng đoán được ý định này từ trước nên đã tập hợp hết toàn bộ truyền thừa hạch tâm rồi cùng những người trong phe cánh của mình rời đi, chờ đợi thời cơ tốt nhất để đông sơn tái khởi.

Về phần những người khác... Sống chết mặc bay thôi.

Suy nghĩ được một hồi, Khương Hy hướng Nguyệt Sư nói:

“Nguyệt Sư tiền bối, ta còn chuyện muốn hỏi”.

Nguyệt Sư đáp:

“Thiếu chủ muốn biết các truyền thừa hạch tâm khác phải không?”.

Khương Hy chần chừ một chút rồi gật đầu, bảo hắn không động tâm với đống truyền thừa này thì nói dối, hắn cực kỳ động tâm, thậm chí là tham lam.

Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ cùng Thiên Nguyệt Thoái Phá hắn đã trực tiếp cảm thụ rồi nên hắn có thể hiểu được phần nào các truyền thừa khác cũng sẽ mạnh mẽ không kém.

Hiện tại ở ngoại giới hắn lấy thân phận đệ tử Thiên Nguyệt Tông để hành tẩu, vậy thì hắn phải làm cho thật giống vào, nếu có thể âm thầm dẫn ra được ‘dư nghiệt’ của phe chống đối năm đó thì hắn có thể trả ơn truyền thụ truyền thừa của Bạch Chân.

Bằng cách diệt sạch đám người chống đối năm đó hoặc theo một cách khác ‘nhân đạo’ hơn chẳng hạn.

Nguyệt Sư thấy Khương Hy gật đầu liền cười cười vài tiếng, miệng phì phèo một vài ngụm khói rồi nói tiếp:

“Theo như ta thấy thì Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ hiện tại của thiếu chủ hẳn chỉ là thuần thần thông thôi đi, còn công pháp thì người không tu luyện. Về phần Thiên Nguyệt Thoái Phá có lẽ thiếu chủ nhận được toàn bộ nhưng theo ta thấy hình như có chút khác”.

Khương Hy gật đầu đáp:

“Xác thực vậy, vãn bối đã điều chỉnh lại Thiên Nguyệt Thoái Phá cho phù hợp với bản thân, giảm một chút lực phá hoại dư thừa, gia tăng sự tập trung sát thương cùng nội liễm pháp lực hơn”.Nguyệt Sư mở to ba mắt chớp chớp một hồi rồi nói:

“Thiếu chủ tự mình điều chỉnh?”.

Khương Hy chớp chớp mắt nhìn nó một chút, đồng dạng tiểu Hoàng cũng làm tương tự, đương nhiên bộ dáng trông có vẻ ‘đáng thương’ hơn hắn nhiều.

Không bao lâu sau, hắn gật đầu đáp:

“Đúng là vãn bối tự điều chỉnh, Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ cũng không ngoại lệ”.

Nguyệt Sư tựa hồ vẫn chưa tin tưởng lắm, nó biết Khương Hy mạnh vượt trội rất nhiều so với cùng thế hệ, xem như đặt hắn vào thời đại hoàng hôn của Thiên Nguyệt Tông thì cũng là một đời thiên kiêu.

Nhưng kể cả thế thì việc điều chỉnh công pháp cùng chiến kỹ bậc cao như thế này cơ hồ là chuyện không thể nào. Đến bản thân nó còn chưa chắc tùy tiện điều chỉnh được Kim Đan công pháp chứ đừng nói là Khương Hy.

Bất quá căn cứ vào thực tế thì cả hai môn truyền thừa này xác thực đã bị động tay động chân qua. Suy nghĩ một hồi, Nguyệt Sư hướng Khương Hy nói:

“Thiếu chủ, người có thể thả lỏng tinh thần ra một chút được không?”.

Sắc mặt của Khương Hy có chút hơi đổi, đồng dạng tiểu Hoàng cũng cụp đôi tai của mình lại. Khương Hy hiểu ý của Nguyệt Sư là gì, nó muốn tự thân kiểm tra tình trạng thân thể của hắn.

Nếu hắn đã điều chỉnh công pháp thì bản thân tự nhiên sẽ nắm giữ lộ tuyến cũng kỹ xảo vận công rất thuần thục, người khác khó lòng bắt chước được.

Nhưng đây không phải chuyện Khương Hy có thể tùy tiện đồng ý. Hiện tại hắn cùng Nguyệt Sư tựa hồ có chút an ổn nhưng ai biết được Nguyệt Sư đang nghĩ cái gì trong đầu.

Xem như chuyện hắn nhận được truyền thừa Thiên Nguyệt sẽ dẫn đến thân phận thiếu chủ đi thì chưa chắc Nguyệt Sư đã thật sư coi trọng cái thân phận này.

Khương Hy còn hoài nghi nó đang có ý định cướp hai truyền thừa này ở trên người hắn về làm của riêng. Dù sao theo lời của nó ban nãy thì chỉ có Bạch Chân mới nắm rõ toàn vẹn Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ cùng Thiên Nguyệt Thoái Phá.

Hắn phải cẩn thận ra quyết định mới được.

...

Nguyệt Sư thấy hắn chần chừ như vậy thì nội tâm cũng âm thầm gật đầu, cẩn thận như vậy mới tốt, hơn nữa đối diện với lực lượng tuyệt đối thì thực lực có cao cũng chẳng nghĩa lý gì, cái nó muốn thấy ở Khương Hy chính là khả năng ứng biến.

Nguyệt Sư đã sống rất lâu, nó biết những người trong phe Bạch Chân năm đó bây giờ cũng chỉ còn lại tứ phương thần thú. Bạch lão tổ đã già, nếu không thể phi thăng thì chỉ còn một con đường chờ chết.

Về phần tông chủ thì khỏi nói, cảnh giới không bằng lão tổ, tư chất cũng không bằng, vạn năm trôi qua, bây giờ có lẽ cũng đã là một bộ xương trắng rồi.

Tứ phương thần thú còn sống nhưng cũng chưa hẳn có thể phò tá Khương Hy được bởi bọn hắn đều bị quấn thân khó ra, trừ phi hắn có thể trưởng thành tiếp nhận toàn bộ truyền thừa thì toàn bộ thần thú mới có thể phóng thích.

Nhưng đợi đến thời điểm đó thì Khương Hy về căn bản đã chẳng cần bọn hắn bảo vệ nữa.

Chim đã đủ lông, đủ cánh, vậy thì chỉ có bay về phương trời của mình thôi.

Cho nên Nguyệt Sư muốn biết kế tiếp Khương Hy sẽ giải quyết chuyện này như thế nào, liệu hắn có xứng đáng làm thiếu chủ hay không, có xứng đáng làm người đối đầu với đám ‘tàn dư’ của Thiên Nguyệt Tông không.
Nguyệt Sư bình tĩnh đợi Khương Hy quyết định, còn Khương Hy thì trầm ngâm suy nghĩ một hồi rất lâu, trong lòng cố gắng câu thông thử với Tuyết Lam nhưng vô dụng.

Thượng Dao Thiên Trì cơ hồ đã cách biệt với ngoại giới cho nên xem như Khương Hy ‘ăn gian’ thì cũng vô pháp liên hệ thông qua Đồng Mệnh Tương Liên Huyết Khế được, hắn chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.

Một lát sau, Khương Hy nói:

“Nguyệt Sư tiền bối có thể thực hiện một huyết khế với vãn bối được chứ?”.

Nguyệt Sư nhìn qua hắn một lần rồi nhả ra một ngụm khói đáp:

“Nếu ta từ chối thì thế nào?”.

Lời vừa ra, một cỗ uy áp của thiên địa bất ngờ buông xuống phiến thiên địa này, theo đó, không gian cũng rung động không ngừng nghỉ.

Ba con mắt của Nguyệt Sư lập tức co rụt lại, nó vội vàng quát lên:

“Thiếu chủ, mau thu Nguyên Anh Uy lại”.

Đúng vậy, chủ ý của Khương Hy chính là dùng Nguyên Anh Uy để uy hiếp Nguyệt Sư bởi phiến thiên địa Thượng Dao Thiên Trì này nghiêm cấm các loại lực lượng vượt biên vào Kim Đan cảnh.

Mặc dù hắn không hiểu được bằng cách nào Nguyệt Sư cùng một vài con thủy thú ở con sông kia có thể bỏ qua được loại quy củ này nhưng có lẽ đó là do ý chí của phương thế giới này quyết định.

Giả sử Nguyệt Sư thật sự thèm muốn truyền thừa trong người hắn thì hắn liền lấy Nguyên Anh Uy ra để ép, nếu Nguyệt Sư không nguyện ý ký huyết khế thì hắn sẽ giữ Nguyên Anh Uy rồi trực tiếp bị phương thế giới này trục xuất ra ngoại giới.

Xem như bỏ lỡ cơ hội tu luyện tại Thượng Dao Thiên Trì thì cái mạng nhỏ này của hắn vẫn quan trọng hơn. Khương Hy không đời nào đem mạng mình đặt vào tay người khác được.

Huống hồ, đây không chỉ là mạng của hắn mà còn là mạng của Tuyết Lam nữa.

Đương nhiên, hắn cũng không váng đầu để Nguyên Anh Uy hiển lộ quá lâu, Nguyệt Sư vừa lên tiếng thì hắn cũng đã cấp tốc thu lại rồi, đồng thời Tam Dục trong cơ thể cũng nhanh chóng thôi động để khôi phục.

So với lần trước thì hiện tại Khương Hy thôi động Nguyên Anh Uy cũng không đến nỗi hao hụt linh thức quá nhiều.

Nguyệt Sư thấy hắn đã thu lại rồi liền lắc cái đầu khổng lồ kia một chút rồi đưa một chân lên trên không, theo đó, một trận đồ án huyết quang đột nhiên bay ra từ lòng bàn chân trước của nó.

Đồ án này cực kỳ phức tạp, phù văn trên đó cũng cực kỳ loạn xạ không thể tả nhưng Khương Hy nhìn thấy đồ án trận văn này thì lập tức tỉnh hết cả người.

Hắn nói:

“Tiền bối tính làm thật sao?”.

Nguyệt Sư bình tĩnh đáp:

“Thiếu chủ, người thông quan, ta chính thức công nhận thân phận của người, vì vậy giao sinh mạng của mình cho người cũng là chuyện hết sức bình thường”.

Khương Hy suy nghĩ một chút rồi nói:

“Khó khăn lắm mới lấy được tự do, hà cớ gì tiền bối tiếp tục tự giam mình lại”.

Nguyệt Sư lắc đầu mỉm cười đáp:

“Thân là thần thú, nghĩa vụ cùng trách nhiệm một đời này của ta là thủ hộ tông môn, nay tông môn không còn thì trách nhiệm của ta là thủ hộ người kế nhiệm. Đây là tâm ý, đồng thời cũng là nghĩa vụ của ta, mong thiếu chủ không từ chối”.

Nghe vậy, Khương Hy liền thở dài, nội tâm cố gắng kiềm chế không kích động hét lên một tiếng vui vẻ.

Đồ án trận văn này là Chưởng Mệnh Thâu Hồn Đại Trận, gọi nôm na dễ hiểu là một dạng huyết khế chủ tớ.

Là ‘chủ’ có mọi quyền quyết định sinh tử của ‘tớ’.

Nguyệt Sư đã giao loại đồ án trận văn này ra thì Khương hy chỉ cần gật đầu thôi là hắn sẽ trở thành chủ nhân mới của Nguyệt Sư ngay.

Tu vi của Nguyệt Sư rất cao, hắn đương nhiên biết điều đó, vì vậy hắn sẽ chấp nhận loại giao dịch này, bất quá phải diễn sao cho đạt mới được, biểu lộ rõ ràng quá lại khiến hắn ‘mất điểm’ cũng không ổn.

Khương Hy cẩn thận đưa một tay lên cắn nhẹ, một dòng máu tươi theo đó liền chảy ra, miệng hắn khẽ lẩm bẩm một đoạn chú ngữ rất kỳ dị nghe không ra là tiếng gì.

Dòng máu đó theo từng đoạn chú ngữ lập tức bay thẳng lên dung nhập vào bên trong đồ án trận văn.

Không qua mười hơi thở, trận văn ngay tức khắc sáng lên hàng loạt các đạo huyết quang rồi phân biệt ra hướng thẳng về phía mi tâm của Khương Hy cùng Nguyệt Sư, hình thành lên một tiểu đồ án rồi dung nhập sâu vào bên trong.

Khương Hy thở nhẹ ra một hơi, hai mắt hắn liền tỏa ra một tia tinh quang, khóe miệng nhịn không được khẽ cong nhẹ lên.

Bởi hắn đã cảm nhận được sự tồn tại cùng sinh mệnh của Nguyệt Sư ở sâu trong linh hồn rồi.

Chưởng Mệnh Thâu Hồn Đại Trận chính thức hoàn tất.

Chương 451: Tam đại truyền thừa Thiên Nguyệt

Nắm được quyền sinh sát trong tay, Khương Hy hoàn toàn có thể cảm nhận được Nguyệt Sư cường đại đến bực nào, hắn chưa bao giờ nhìn thấy một sinh vật sống nào sở hữu nguồn sinh mệnh kinh khủng đến thế này.

Nếu so sánh nguồn sinh mệnh của hắn đời trước với Nguyệt Sư đời này thì nó tương đối giống với việc so sánh một cái ao làng với đại dương mênh mông vậy.

Bên cạnh đó, nguồn sinh mệnh của một sinh vật sống cũng phản ánh lại tu vi cực kỳ rõ rệt, dưới con mắt của Khương Hy, Nguyệt Sư có lẽ đã sớm vượt qua Nguyên Anh cảnh rồi.

...

Huyết khế hoàn thành, Nguyệt Sư cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, nó mỉm cười hướng Khương Hy nói ra:

“Thiếu chủ, ta có thể bắt đầu được chưa?”.

Khương Hy gật nhẹ đầu rồi thả lỏng cơ thể ra, Nguyệt Sư lập tức khởi động con mắt thứ ba chiếu sáng lên trên người hắn, một cỗ khí áp cường đại ngay lập tức xâm nhập vào bên trong cơ thể hắn.

Mặc dù gọi là ‘xâm nhập’ nhưng thực chất Nguyệt Sư lại cực kỳ cẩn trọng khi tiến vào trong thể nội của Khương Hy để tránh khiến thần hồn của hắn bị trọng thương.

Loại khống chế đến từng chi li này quả thực rất tài tình, đến Khương Hy cũng phải thán phục không thôi.

Bản thân hắn muốn điều chuyển linh thức của mình để học theo cách Nguyệt Sư sử dụng thần thức của mình nhưng vì e ngại sẽ cản trở quá trình kiểm tra của nó nên hắn liền nhịn xuống một chút.

Khoảng tầm mười phút sau, thần thức của Nguyệt Sư được thu về toàn vẹn, Khương Hy mở thở nhẹ ra một hơi rồi nói ra:

“Nguyệt Sư tiền bối thấy thế nào?”.

Nguyệt Sư trầm ngâm một chút rồi đáp lại:

“Thiếu chủ quả nhiên đã điều chỉnh lại Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ cùng Thiên Nguyệt Thoái Phá, nếu không phải nhìn tận mắt thì ta cũng khó tin nổi”.

Khương Hy cười cười nói:

“Bạch Chân lão tiền bối lần đầu nói cũng như vậy, hai người thật sự rất giống nhau”.

Nghe vậy, Nguyệt Sư lập tức bật cười lên một tiếng đáp lại:

“Nguyên lai Bạch lão tổ cũng cảm nhận như vậy”.

Kỳ thực, nó không chỉ đơn giản kiểm tra Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ cùng Thiên Nguyệt Thoái Phá mà nó còn muốn kiểm tra linh hồn của Khương Hy.

Đoạt xá khó vào bí cảnh, đó là thường thức của tu chân nhưng Nguyệt Sư không chỉ dựa vào mỗi thường thức để phán đoán, nó sống đủ lâu, thấy đủ nhiều nên biết được trên đời này vẫn còn cách lách qua được cảm ứng của bí cảnh.

Lấy kinh nghiệm cùng tu vi hiện tại của Khương Hy thì gần như không thể nào chỉnh sửa nổi Kim Đan công pháp chứ đừng nói là Nguyên Anh công pháp, đằng sau chắc chắn có ẩn tình.

Nhưng không ngờ sự thật lại trái ngược với những gì nó nghĩ.

Khương Hy chính là Khương Hy, không bị ai đoạt xá, cũng không bị ai ký sinh linh hồn lên, về cơ bản thì đây là thuần bản thân hắn.

Nguyệt Sư cảm thấy thật sự rất khó tin, câu sau cùng của nó chính là chỉ ý nghĩa này chứ không phải chuyện Khương Hy điều chỉnh được truyền thừa Thiên Nguyệt.

Nó nhìn Khương Hy được một chút rồi cảm khái nói:

“Thiếu chủ quả nhiên là vạn thế kỳ tài”.

Khương Hy cảm thấy có chút hơi khó hiểu bởi những câu sau này của Nguyệt Sư có chút hơi ‘đứt quãng’ nên hắn thật sự không biết những câu này đang dùng trong ngữ cảnh nào.

Hắn suy nghĩ một chút rồi mỉm cười đáp:

“Vãn bối chỉ là người bình thường thôi, tiền bối không cần coi trọng đến thế”.

Nguyệt Sư nói:

“Thiếu chủ đã là chủ nhân thì đừng xưng ‘vãn bối’ với ta làm gì, mặt khác, người cũng không nên xem nhẹ mình, không phải thiên kiêu nào cũng có thể nhìn nhận ra được con đường tu chân của bản thân”.

Nghe vậy, Khương Hy liền cười cười đáp:

“Ta cũng không phải cố ý xem nhẹ mình, chỉ là tầm mắt của ta cao hơn những người khác”.

Nguyệt Sư bật cười mấy tiếng, tẩu thuốc tựa hồ có chút run nhẹ lên làm rơi vài phiền tàn thuốc, nó nói:

“Đây vốn nên là phong thái của người”.

Sau đó, Nguyệt Sư nói tiếp:

“Liên quan đến truyền thừa thì năm đó Bạch lão tổ đã phân ra ba phần do ba người khác biệt canh giữ.

Đầu tiên là công pháp trấn tông Thiên Không Thương Nguyệt cùng chiến kỹ Thiên Nguyệt Thoái Phá sẽ do Bạch lão tổ nắm giữ. Thiếu chủ tu luyện được thần thông Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ về cơ bản sẽ nắm giữ yếu quyết của Thiên Không Thương Nguyệt.

Thứ hai là truyền thừa chiến kỹ Thiên Nguyệt Cửu Trảm, môn chiến kỹ này không phân biệt kiếm tu hay đao tu, chỉ tu luyện thuần một chữ trảm nên ta nghĩ thiếu chủ rất hợp với môn này. Vừa vặn, truyền thừa này do Nguyệt Sư ta làm chủ.

Cuối cùng là truyền thừa chiến kỹ hệ tinh thần Thiên Nguyệt Thượng Linh, thiếu chủ sở hữu linh thức mạnh như vậy đương nhiên thừa sức tu luyện được nó, bất quá truyền thừa này nằm trong tay tông chủ.

Vạn năm trôi qua tông chủ hẳn đã tọa hóa, còn về phần truyền thừa này hiện nay như thế nào thì ta không nắm chắc, về cơ bản phải nhìn vào cơ duyên của thiếu chủ rồi”.

Khương Hy đưa tay chống cằm trầm mặc một hồi, đây là lần đầu tiên hắn nghe đến Thiên Không Thương Nguyệt, đây là Nguyên Anh công pháp hàng thật giá thật, là gốc gác khai sinh ra Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ hắn đang dùng.

Nhưng theo lời của Nguyệt Sư thì hắn lại biết yếu quyết trong khi hắn không có bất kỳ ấn tượng nào cả, nhiều lắm cũng chỉ có thể ngộ để diễn sinh thần thông thôi, suy nghĩ một hồi, hắn nói:

“Nguyệt Sư, ta chỉ nhận được truyền thừa thần thông Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ, về phần Thiên Không Thương Nguyệt thì chưa từng có ý niệm”.

Nguyệt Sư cảm thấy có chút ngạc nhiên, không phải vì câu nói nữa hắn mà là thái độ, nó không nghĩ đến hắn có thể làm quen với loại xưng hô này nhanh đến thế, cứ như tâm lý đã được chuẩn bị từ lâu rồi, chỉ đợi được chấp thuận là sẽ thuận thế gọi ngay.

Nó cảm thấy vị thiếu chủ này có vẻ sở hữu tố chất thần kinh hơi bị ‘cứng’ một cách ngoại hạng rồi.

Ba con mắt của nó nhìn Khương Hy chớp chớp một hồi rồi nói:

“Thiếu chủ, ban nãy ta đã kiểm tra qua, Thiên Không Thương Nguyệt vẫn luôn nằm trong người thiếu chủ, chỉ có điều người không để tâm đến thôi”.“Luôn nằm trong? Ta không nghĩ là bản thân sẽ không để ý đâu”, Khương Hy đáp.

Nguyệt Sư nhìn hắn một chút rồi cười cười nói:

“Thiếu chủ cảm thấy thần thông có thể tách biệt với công pháp không?”.

Khương Hy trầm mặc một chút rồi đáp:

“Có thể, chỉ cần đạt đến một cấp bậc thể ngộ ý cảnh nhất định thì có thể tự sinh ra thần thông, không nhất thiết phải cần đến công pháp”.

Vừa nói, Khương Hy liền đưa tay ra ngưng tụ lại thành một khối cầu vô hình, khối cầu này chính là tĩnh chi ý cảnh, mọi thanh âm ở trong không gian của nó bây giờ đã triệt để biến mất nhưng đó không phải trọng điểm.

Trọng điểm là kế sau đó Khương Hy thay đối khối cầu tĩnh lặng đó thành một đoàn sương mù ngăn chặn linh thức ở bên ngoài, rồi sau đó lại thay đổi sương mù thành những đoạn đao khí vô hình một cách tĩnh lặng.

Đây cũng là minh chứng cho câu nói của hắn, thần thông có hình dạng thế nào là dựa vào thể ngộ ý cảnh, cảm ngộ càng sâu thì thần thông diễn hóa càng mạnh.

Nguyệt Sư suy ngẫm một chút rồi nói:

“Dưới góc độ của ta thì không đồng ý lắm”.

“Chỉ giáo cho”, Khương Hy bình tĩnh đáp.

Nguyệt Sư nhìn hắn một hồi rồi mỉm cười, bản thể theo đó lập tức thu nhỏ lại một chút, chí ít so với trước thì cũng đã nhỏ hơn phân nửa, có lẽ là để tránh cho hắn phải luôn ngẩng đầu cao để nói chuyện.

Nguyệt Sư là lão quái vật sống lâu năm, lý giải của nó về công pháp cũng tương đối sâu, riêng về mặt quan hệ giữa công pháp cùng thần thông đều được nó trọng thị kiến giải rất thú vị.

Khương Hy nghe ra cũng được một vài điểm mang tính đột phá cao nhưng vẫn như cũ, quan điểm của hắn khó có thể xoay chuyển được.

Dù gì hắn cũng từng là chân nhân, kiến giải của hắn về công pháp gần như không ai trên Đại Lục dám vỗ ngực tự xưng vượt qua hắn.

Xem như mấy lão bất tử sống quá một ngàn năm trăm năm cũng không ngoại lệ. Vì vậy, hắn lập tức đưa ra luận điểm của mình để phản bác lại một số ý của Nguyệt Sư.

Nguyệt Sư tựa hồ cũng rất hứng thú nên song phương tranh luận cũng phải mất đến tận một canh giờ, khi ấy tiểu Hoàng ở bên liền nhịn không được meo lên một tiếng tựa như đang báo thời gian không còn nhiều vậy.

Khương Hy cũng biết bản thân hắn đã tốn thời gian rất nhiều rồi nhưng vì tranh luận với Nguyệt Sư tựa hồ có chút hơi hăng nên cũng quên mất đi khái niệm giờ giấc.

Nguyệt Sư nhìn qua tiểu Hoàng một chút rồi nhìn về Khương Hy nói:

“Đây là sủng vật của thiếu chủ sao?”.

Khương Hy mỉm cười đáp:

“Đúng vậy, tiểu Hoàng là sủng vật của ta”.

Nguyệt Sư giương ba mắt quét qua người của tiểu Hoàng được một hồi rồi nói:

“Nó có tiềm lực trở thành một đời thần thú, mắt nhìn của thiếu chủ quả nhiên trác tuyệt”.

Khương Hy nghe vậy cũng có chút tự hào nói:

“Tiểu Hoàng có thể đi rất xa, bất quá hiện tại ta cũng không thể nán lại nói chuyện quá lâu được”.

Nguyệt Sư mỉm cười đáp:

“Tạm thời ta không thể rời khỏi đây, khi nào thiếu chủ vào Nguyên Anh cảnh thì người có thể triệu hồi ta rời khỏi phương thế giới này”.Vừa dứt lời, nó đưa một ngón chân lên chạm nhẹ vào đầu Khương Hy, một luồng thần thức theo đó lập tức xâm nhập vào bên trong đầu hắn.

Hàng loạt thông tin cùng văn tự đua nhau xuất hiện trong não hải không ngừng. Không bao lâu sau, hai mắt Khương Hy liền sáng lên một tia tinh quang, thể nội hắn không biết từ bao giờ đã khôi phục lại toàn vẹn thực lực.

Hai mắt hắn có chút kinh dị nhìn về phía Nguyệt Sư nói:

“Đây là...”

“Là đại trận triệu hồi ta cùng toàn bộ công pháp Thiên Không Thương Nguyệt và truyền thừa Thiên Nguyệt Cửu Trảm. Đại trận là thủ bút của ta nhưng công pháp thì vẫn luôn ở trong người của thiếu chủ, ta chỉ đóng vai trò khai mở thôi”.

Khương Hy nói tiếp:

“Vậy còn pháp lực?”.

Nguyệt Sư có chút ngạc nhiên đáp:

“Thiếu chủ không thắc mắc tại sao Bạch lão tổ đặt Thiên Không Thương Nguyệt vào người thiếu chủ mặc cho người đã sở hữu một Nguyên Anh công pháp sao?”.

Pháp lực đại biểu cho công pháp, một tu sĩ khó có thể tu luyện hai loại công pháp khác nhau cùng một lúc được, như vậy sẽ sinh xung khắc trong thể nội.

Nhưng từ đó đến nay Khương Hy không gặp bất cứ trắc trở nào khi tu hành cả, điều này cũng có nghĩa lúc truyền thừa lại cho hắn, Bạch Chân đã sớm âm thầm động thủ.

Khương Hy mỉm cười nói:

“Ta hiểu rõ khảo quan của Bạch lão tiền bối, trừ bỏ ta ra thì không còn ai có thể tiếp nhận truyền thừa này, lão tiền bối có lẽ cũng không còn cách nào khác đành phải truyền thụ hết lại cho ta”.

“Ban nãy thiếu chủ không phải không chấp nhận thuyết pháp công pháp ẩn mình ngay từ đầu sao?”, Nguyệt Sư mỉm cười đáp.

Khương Hy lắc đầu đáp:

“Lúc nói chuyện với ngươi ta cũng có chút ngờ ngợ rồi, bất quá không nắm được chứng cứ nên khó thừa nhận được, ngươi đã có thể khai mở nó ra thì ta cũng không còn lý gì để phản bác nữa”.

Nguyệt Sư cười nói:

“Xem ra thiếu chủ không cứng đầu như ta nghĩ”.

“Là ngươi nghĩ nhiều”, Khương Hy nhún vai đáp.

Nguyệt Sư cười vang lên một tiếng rồi lắc đầu nói ra:

“Thiên Không Thương Nguyệt rất huyền diệu, bản thân nó cũng là một bộ tinh thần công pháp nên nếu thiếu chủ hứng thú thì có thể nghiên cứu nó một chút, đối với con đường tu luyện của người tuyệt không có hại”.

Khương Hy ôm quyền đáp:

“Đa tạ đã chỉ điểm”.

Nguyệt Sư cười cười nói tiếp:

“Bây giờ thiếu chủ định vào bên trong sao?”.

‘Bên trong’ cũng tức là đằng sau cánh cửa hoàng kim được chạm trổ tinh túy kia, Nguyệt Sư vốn đã canh giữ nó từ vạn năm nay nên cũng không quá lạ lẫm với mục đích của những tu sĩ nhân loại đến nơi này.

Khương Hy nhìn cánh cửa khổng lồ đó một chút rồi mỉm cười đáp:

“Đúng vậy, ta sẽ vào trong”.

Nghe vậy, Nguyệt Sư liền gật đầu nói:

“Đã vậy ta sẽ cho thiếu chủ một lời khuyên”.

Khương Hy gật đầu không đáp, đồng thời sắc mặt cũng chuyển sang chuyên chú lắng nghe, biểu thị Nguyệt Sư cứ tiếp tục.

Nguyệt Sư thấy thế liền nói tiếp:

“Thượng Dao Thiên Trì chân chính không phải nơi đơn giản, cảnh giới của thiếu chủ tuy không thấp nhưng để hấp thụ được tinh hoa chân chính thì cảnh giới của người nên được đề thăng mạnh hơn trước khi lên đó.

Bên trong chứa đựng thiên địa linh khí rất nhiều, độ nồng đậm cũng cao không khác gì các cấm địa của đại tông môn.

Ta đã giúp thiếu chủ khôi phục lại tình trạng đỉnh phong, tòa Hợp Kiều cùng tòa Linh Kiều cuối cùng của người cũng đã rất gần nhau rồi, ngài cũng nên mượn cơ hội này đột phá thôi”.

Lời đề nghị này nói thật thì không tồi một chút nào, hơn nữa Nguyệt Sư cũng nói đúng trọng tâm của Khương Hy.

Tu vi của hắn thật sự đã đạt đỉnh rồi, trải qua chém giết liên tục mấy ngày liền này cùng với trận đối chiến với Nguyệt Sư đã thật sự khiến hắn đủ điều kiện để đột phá Hợp Thập Kiều.

Suy nghĩ một hồi, hắn nói:

“Sẽ không ảnh hưởng căn cơ chứ?”.

Nguyệt Sư mỉm cười đáp:

“Đồng cảnh giới, ta chưa từng thấy ai sở hữu căn cơ tốt hơn thiếu chủ”.

Khương Hy mỉm cười nói:

“Nguyệt Sư, nói thật đi”.

Chương 452: Phi thiên

Nguyệt Sư mỉm cười nói ra:

“Thiếu chủ, ta nói thật, người sở hữu căn cơ rất tốt, ban nãy ta còn truyền vào cho người không ít chân nguyên, lấy khả năng khống chế của người thì một, hai canh giờ là đủ tiến vào đỉnh phong Hợp Cửu Kiều rồi.

Kết hợp thêm thiên địa linh khí tại Nhân Đàn gia trì nữa thì người tiến vào Trúc Cơ cảnh đỉnh phong Hợp Thập Kiều cũng là chuyện nước chảy mây trôi”.

Kỳ thực Nguyệt Sư nói rất có lý, tu vi của Khương Hy vốn dĩ đã đạt đến tình trạng cao giai của Hợp Cửu Kiều, cảm ngộ của hắn tại Trúc Cơ cảnh đã đủ, nếu có thiếu thì cũng chỉ thiếu mỗi pháp lực cùng nhân tức.

Pháp lực thì đã có chân nguyên của Nguyệt Sư cung cấp, độ tinh thuần không cần bàn cãi nhiều, Thực Dục Thiên tuyệt đối yêu thích không dứt.

Về phần nhân tức thì lại càng không cần phải nói, nơi này là Nhân Đàn, nhân tức tại nơi này cứ như được gia trì lên thêm mười lần vậy, chỉ cần hít thở thuần thôi cũng có thể khiến tu vi của Nhân Mạch Trúc Cơ tăng tiến.

Khương Hy trầm mặc một chút rồi nói tiếp:

“Sẽ không tốn thời gian ổn định cảnh giới chứ?”.

Nguyệt Sư bật cười lắc đầu đáp:

“Thiếu chủ yên tâm, Nhân Đàn rất kỳ diệu, lúc người vào trong tự khắc sẽ hiểu ý của ta”.

Nghe vậy, Khương Hy liền gật rồi nhanh chóng gọi tiểu Hoàng trở vào lại Túi Linh Thú, kế tiếp hắn liền bước đến chỗ cánh cửa.

Nhưng vừa bước đến cách ba mét phía trước là một cỗ cảm giác nguy hiểm bất chợt ập đến, hắn liền nhanh chóng vận Nhân Gian Hành Tẩu lướt ra tận phía sau.

Nguyệt Sư thấy vậy liền à lên một tiếng, một chân đưa lên vỗ vào đầu, khói trắng tản ra khắp nơi có chút loạn xạ rồi áy náy nói:

“Thiếu chủ, thật có lỗi, ta quên gỡ cấm chế”.

Khương Hy: “...”

Chúc mừng, ngươi xém chút giết chủ mình thành công rồi đấy.

Khương Hy cũng không ngạc nhiên lắm, trước đó Nguyệt Sư đã từng xuất hiện một loại tình huống trí nhớ ngắn hạn rồi nên chuyện này xảy ra cũng có thể cố gắng hiểu được.

Tu sĩ hay yêu thú tại tu chân giới chỉ cần tu luyện đến cảnh giới đủ cao thì tình trạng đãng trí chắc chắn sẽ không xảy ra nhưng tu sĩ hay yêu thú lại có quyền lựa chọn nên nhớ cái gì.

Nguyệt Sư không muốn nhớ thông tin liên quan đến Dạ Ma, vậy thì không cần phải nhớ làm gì, trực tiếp quên đi cho nhẹ đầu. Tình huống lúc trước đại khái chính là vậy, lần này cũng có thể xem là tương tự.

Nguyệt Sư hít vào một ngụm thuốc rồi hướng đầu về phía cửa nhả ra một ngụm khói trắng, theo đó hàng loạt đồ án trận văn trên cánh cửa liền hiện ra rồi trực tiếp hoá thành khói bay đi mất.

Nguyệt Sư tuỳ tiện phất một chân ra, một cơn gió nhẹ lập tức nổi lên tản hết số khói đó ra một chỗ khác, nó hướng Khương Hy nói:

“Thiếu chủ, cửa đã thông”.

Khương Hy gật đầu cảm tạ rồi tiến lên phía trước, trong đầu cũng cảm thán không ít. Nếu ban đầu hắn liều mình lách qua Nguyệt Sư đang ngủ say rồi tiến về căn phòng này thì cái chết chắc chắn sẽ ập đến.

Cũng còn may hắn tỉnh táo không đưa ra quyết định ngu xuẩn. Nhân Đàn có ‘linh tính’, bản thân nó đã cho thử thách thì hắn phải tận lực thông từng quan mới phải đạo.

Đột nhiên, bước chân của hắn dừng lại, hai mắt có chút hơi đổi rồi quay lại nói:

“Có hai câu ta quên hỏi, làm sao ngươi lại là Kim Đan cảnh trong khi phiến thiên địa này bị giới hạn tu vi Trúc Cơ cảnh?”.

Nguyệt Sư cũng không ngạc nhiên trước câu hỏi này, nó còn nghĩ hắn không để tâm đến chuyện này nhưng không ngờ, kết quả vẫn không quên.

Nó cười đáp:

“Kỳ thực tu vi của chúng ta vẫn luôn bị áp chế đến Kim Đan cảnh trung kỳ để tránh bị các đời thiên kiêu giết chết vô ích. Nhiệm vụ chủ yếu của hộ thú là khảo quan, chỉ cần cảm thấy thiên kiêu đủ thông quan liền giả chết là được.

Ta vốn nghĩ mình nên bày thực lực Kết Đan cảnh ra là được rồi, nào ngờ thiếu chủ có thể nhìn thấu được tu vi hiện tại của ta, ánh mắt của người thật sự rất tốt, ta không còn lời nào có thể mô tả được”.

Nghe vậy, khoé miệng Khương Hy liền có chút giật giật, hắn vô tình nhớ lại năm đó bốn vị cự đầu kia liên thủ cầm xuống hộ thú của Địa Đàn. Nguyên lai năm đó con hộ thú kia một mực diễn, chẳng trách hắn có cảm giác không nên đến gần thu thập xác của nó.

Người sợ chết chung quy có trực giác với nguy hiểm còn tốt hơn cả những người bình thường, nhờ thế nên hắn mới có thể sống đến mức có thể ‘chết già’.

Bên cạnh đó, thông tin này cũng giúp hắn xóa bỏ hiềm nghi về ký ức có vấn đề lúc trước, thì ra không phải hắn nhớ nhầm mà là vì hộ thú lúc đó chỉ đang diễn nên mới bày ra thực lực yếu hơn thực tế như vậy.

Lần này hắn đến Nhân Đàn quá sớm nên Nguyệt Sư cũng có chút bất ngờ không kịp chuẩn bị. Nhưng không sao, chí ít lần này hắn cũng có thể tin tưởng lại một chút ký ức của mình rồi.

Hắn đột nhiên nghĩ đến cái gì đó nên nói tiếp:

“Nếu nhiệm vụ của ngươi đã thế thì làm sao ngươi lại cùng Phu Tử lập giao dịch được, chẳng phải như vậy ngươi sẽ không thể hoàn thành được nhiệm vụ lần này sao?”.

Nhiệm vụ là khảo quan mà trực tiếp giết sạch thế này đích thật là vi phạm phải quy củ Thượng Dao Thiên Trì ban cho rồi.

Nguyệt Sư bật cười vang một tiếng lớn đáp lại:

“Không hề gì, đây là cái giá tương xứng tiểu tử họ Chu kia phải trả. Giao dịch vốn dĩ không nằm trong điều kiện để thông quan nhưng ta lại đáp ứng, vì vậy người nhập Nhân Đàn lần này phải trả giá thay, như vậy mới cân bằng”.

Khương Hy gật đầu nói:

“Chậc, nếu ta không sử dụng Thiên Nguyệt Thoái Phá thì hôm nay có lẽ đã nằm lại đây rồi”.Nguyệt Sư mỉm cười đáp:

“Thiếu chủ có thể gọi đây là vận mệnh”.

Khương Hy lắc đầu cười cười nói:

“Bạch lão tiền bối ghét hai chữ này, những năm này ta cũng có chút hạn chế dùng hai chữ này rồi, về sau không nên nhắc lại”.

Nguyệt Sư lại cười lớn thêm một lần nữa rồi đáp lại:

“Xác thực vậy, Bạch lão tổ đích xác từng nói thế. Mặt khác, thời gian không nên chậm trễ, câu hỏi còn lại của thiếu chủ là gì?”.

Nguyên lai không có quên.

Khoé miệng Khương Hy có chút hơi vểnh lên nói ra:

“Ngươi là Động Thiên chi cảnh?”.

Ba mắt của Nguyệt Sư có chút ngạc nhiên nhìn lấy hắn, thần sắc cũng ngưng trệ lại tương đối lâu. Với một lão quái vật như nó thì đây đích xác là biểu hiện rất khoa trương.

Nó không biết từ đâu Khương Hy nghe được cảnh giới này nhưng nó biết tâm cảnh của Khương Hy rất vững, đã đoán ra nó ở cảnh giới này mà vẫn bình tĩnh đối mặt được thì ai ‘quái vật’ hơn cũng đủ hiểu rồi.

Đương nhiên, nó cũng không phải Động Thiên chi cảnh.

Nguyệt Sư mỉm cười nói:

“Về sau thiếu chủ đạt đến tự khắc sẽ hiểu, hiện tại ta không thể nói được thêm bất cứ chuyện gì”.

Khương Hy cười đáp:

“Là ta nhiều chuyệni, đã vậy ta cũng đi đây, ngày sau gặp lại”.

“À khoan đã”, Nguyệt Sư đột nhiên nói.

Khương Hy có chút không hiểu đáp:

“Có chuyện gì sao?”.

Nguyệt Sư mỉm cười rồi đưa ngón tay ra bắn vào bên trong giới chỉ hắn một luồng bạch quang. Hắn cũng có chút tò mò nên đã nhìn vào bên trong một chút, sắc mặt lập tức giãn ra đầy ngạc nhiên nói:

“Đây là...”

Nguyệt Sư cười cười đáp:

“Vốn là của thiếu chủ, người mang nhất định sẽ hợp”.
Nghe vậy, Khương Hy liền cười cười nói:

“Vậy thì ta sẽ không khách khí, nếu không còn chuyện gì thì ta đi đây”.

“Cung nghênh thiếu chủ”, Nguyệt Sư khom người cúi đầu thành kính đáp.

Khương Hy cũng cảm thấy có chút giật mình nhưng cũng không lưu ý quá sâu, hắn chỉ mỉm cười nhẹ rồi đẩy cửa tiến vào trong,

Trươc khi vào, hắn cũng không quên nhìn về phía Nguyệt Sư một chút rồi thở dài.

Vẫn còn kém xa.

...

...

Nguyệt Sư rất cường đại, chuyện này Khương Hy thừa nhận, hắn gần như đã xuất thủ phần lớn vốn liếng ra rồi nhưng cũng chỉ khiến nó đổ một chút máu thôi.

Nhưng vết thương nhỏ đó cũng đã triệt để biến mất khi Nguyệt Sư hiện ra nguyên hình.

Bất quá đó cũng không phải điểm đáng sợ nhất. Khương Hy để ý Nguyệt Sư rất kỹ nên từ đầu đến cuối hắn không có chỗ nào bất kính với nó cả.

Xem như xưng hô có đổi vì bối phận thì giọng điệu của hắn vẫn luôn giữ sự kính trọng rất cao đối với Nguyệt Sư.

Từ đầu đến cuối, Khương Hy di chuyển rất nhiều nhưng Nguyệt Sư không hề rời khỏi vị trí của nó một chút nào cả.

Đây chính là chênh lệch thực lực đôi bên, trừ phi hiện tại bước vào Kết Đan cảnh, còn không Khương Hy thật sự không có chút vốn liếng nào để đánh với Nguyệt Sư đang bị áp chế cảnh giới cả.

...

Cánh cửa lớn kia đóng sầm lại, Khương Hy tạm thời ném những chuyện khác trở lại sau đầu, hai mắt nghiêm túc quan sát cảnh vật ở trước mặt.

Nơi này là căn phòng chóp đỉnh của Nhân Đàn hoặc nói đúng hơn là Nhân Đàn chân chính. Kiến trúc bên trong này lại mang hình thù của một kim tự tháp hoàng kim khác.

Ngay tại trên đỉnh của kim tự tháp là một tế đàn vừa vặn cho một người đả tọa, hiển nhiên đó chính là chỗ để đặt ‘chìa khóa’ Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ vào.

Khương Hy đã thấy chỗ đó nhưng hắn cũng không vội vàng tiến lên, hắn lựa chọn đứng im tại chỗ để cảm nhận sự khác biệt tại không gian bên trong này.

Bởi vì linh thức của hắn cường đại quá nhiều so với cảnh giới cho nên hắn có thể nhìn ra được sự khác biệt nho nhỏ từ lời của Nguyệt Sư nói trước đó.

Hắn vốn lo bản thân không có đủ thời gian để ổn định cảnh giới sau khi đột phá Trúc Cơ cảnh đỉnh phong Hợp Thập Kiều nhưng bây giờ thì hắn không cần phải lo nữa rồi.

Thiên địa linh khí trong căn phòng này nồng đậm cực kỳ, so với Cửu Tiêu Cung còn muốn tinh thuần hơn vài thành, chưa kể bên trong kim tự tháp trước mặt còn chảy ra linh tuyền không ngừng nghỉ.

Thủy linh khí tại nơi đây cơ hồ là chiếm thế thượng phong.

Đạo Môn có câu thượng thiên nhược thủy, nước lợi cho vạn vật mà không hại. Vô luận là ở đâu thì nước đều đóng một vai trò cực kỳ quan trọng, cho dù chỉ để làm cảnh quan thì nó cũng khiến cảnh quan sinh động hơn.

Nhưng đó không phải điểm có thể làm giảm nỗi lo trước đó của hắn, điểm chân chính khiến hắn an tâm là thời gian ở trong này tựa hồ trôi qua phi thường chậm.

Khương Hy chưa từng trải nghiệm qua bất cứ cái gì gọi là không gian thời gian độc lập nhưng bây giờ hắn đoán có lẽ hắn đang được trải nghiệm rồi.

Linh thức của hắn rất mạnh, hơn nữa hắn lại có năng lực quan sát chi tiết rất tốt, cho nên hắn mới lưu ý được sự khác biệt này.

Nếu dùng một phép tính đơn giản để so sánh thì một ngày ở trong này có lẽ sẽ bằng một, hai canh giờ ở ngoại giới. Điều này cũng đồng nghĩa hắn có thể nán lại trong này sáu ngày thì ngoại giới chỉ mới trôi qua một ngày.

Lấy tình trạng hiện tại của hắn thì chỉ cần dành ba ngày để đột phá Trúc Cơ cảnh đỉnh phong, hai ngày ổn định thôi là vừa đủ dành một ngày cuối cùng để khai mở Nhân Đàn.

Nghĩ đến vậy, Khương Hy liền vui vẻ nhanh chóng phi thân đến đỉnh của kim tự tháp rồi ngồi xuống tại chính vị trí trung tâm để đả tọa.

Theo ký ức của hắn thì đời trước thì Đại Địa chân nhân cũng chẳng tốn chút sức lực hay cần phải động thủ gì khi tiến đến đỉnh của kim tự tháp.

Một khi đã vượt qua được trở ngại lớn nhất của Thần Đàn là hộ thú rồi thì sau đó chính là phần thưởng, không có chỗ nào gọi là thử thách nữa cả.

Khương Hy từ tốn hít thở nhẹ một hơi rồi đưa linh thức của bản thân vào bên trong cơ thể, bây giờ xung quanh tòa Hợp Kiều cùng tòa Linh Kiều cuối cùng của hắn là từng đoàn chân nguyên đầy tinh khiết.

So với lần trước Thẩm Hạo cho hắn thì số lượng chân nguyên bây giờ còn nhiều hơn hẳn mười tia đó, độ tinh thuần thì lại càng khỏi phải nói thêm.

Với ngần này chân nguyên của Nguyệt Sư, Khương Hy thực sự có thể thừa sức tiến thẳng vào Ngưng Dịch cảnh chứ chả đùa nhưng nếu hắn tiến vào Ngưng Dịch cảnh thì ngay tức khắc phương thế giới này sẽ trục xuất hắn ngay.

Chưa kể nhanh chóng đột phá như thế sẽ khiến cơ thể cùng tu vi chưa kịp tương thích với nhau, từ đó căn cơ sẽ có chút bất ổn, con đường tiến cảnh về sau sẽ khó khăn chập trùng.

Khương Hy điều chỉnh bản thân mình lại một chút rồi tiến vào nhập định, chuẩn bị để đột phá đỉnh phong cảnh của Trúc Cơ.

Chương 453: Hồng Nguyệt Y

Cùng thời điểm Khương Hy tiến vào bên trong Nhân Đàn, Nguyệt Sư nhìn bóng lưng hắn một hồi rồi mỉm cười đầy cảm khái.

Trước đây nó cũng đã từng thấy bóng lưng này rồi, nó cũng không ngờ khi nhìn từ đằng sau, Khương Hy lại giống Bạch Chân đến kỳ lạ.

Nguyệt Sư trở thành thần thú tương đối trễ nên không biết được thời trẻ Bạch Chân trông như thế nào, chuyện này có lẽ cũng chỉ có lão bất tử Nguyệt Dương mới biết được.

Nói đến đây, Nguyệt Sư bất giác đưa chân trước lên vỗ đầu một cái nói ra:

“Lại quên nói cho thiếu chủ biết tung tích của Nguyệt Kình cùng lão bất tử Nguyệt Dương rồi”.

Huyền Đô Đại Lục cực kỳ rộng lớn, tứ phương thần thú chung quy cũng chỉ có bốn người, nếu để Khương Hy tự tìm thì có khi tiêu tốn ngàn năm trời cũng tìm không ra mất, nhất là lão bất tử kia trốn quá kỹ.

Suy nghĩ một hồi, Nguyệt Sư liền thở dài một hơi, cửa đã đóng rồi thì không thể mở ra được nữa, về sau thế nào đành phải nhờ vào tự thân thiếu chủ mới được.

Nghĩ vậy, nó liền bật cười lên vài tiếng, thân hình lập tức chuyển về lại kích thước lúc trước, bộ lông dài trắng mượt như tuyết cũng hoá thành trở lại bộ lông hoàng kim như cũ, khí thế cũng được điều chỉnh lại một cách ‘yếu’ hơn lúc trước.

Ánh mắt nó nổi lên một chút sát khí nhìn thẳng ra bên ngoài. Giao dịch kia vẫn chưa được hoàn thành, nó không thể giết thiếu chủ, vậy thì đám tiểu tử theo sau phải chịu thay rồi.

...

...

Nhân Đàn, hai ngày sau.

Khí thế của Khương Hy đã tăng cao đến một mức độ cực kỳ khủng khiếp, toàn bộ chân nguyên trong cơ thể cũng đã được chuyển hóa toàn bộ thành linh lực.

Theo đó, Thực Dục Thiên được thôi động không ngừng cắn nuốt số linh lực đó rồi chuyển hóa thành pháp lực tinh thuần.

Bản ý của Khương Hy ngay từ đầu là để Thực Dục Thiên cắn nuốt chân nguyên nhưng dường như thứ này có chút khó ăn nên xém chút nữa là kinh mạch toàn thân của hắn đã nổ tung rồi.

Vì vậy hắn mới lựa chọn chuyển ngược chân nguyên thành linh lực rồi mới để Thực Dục Thiên cắn nuốt, tuy rằng chất lượng sẽ kém hơn so với gốc nhưng độ tinh thuần vẫn tính là rất cao.

Hơn nữa số lượng lại cực kỳ nhiều, nhiều đến độ thân thể của hắn bây giờ cũng có chút hơi bành trướng ra rồi, nếu bây giờ hắn không đột phá Trúc Cơ cảnh đỉnh phong Hợp Thập Kiều thân thể của hắn vẫn sẽ to như thế này mãi.

Khí thế của hắn kéo cao đến đỉnh phong Hợp Cửu Kiều rồi dần dần có xu hướng muốn phá cảnh tiến vào Hợp Thập Kiều nhưng hắn không vội.

Linh thức của hắn cẩn thận tiến vào bên trong thể nội quan sát tòa Hợp Kiều màu đỏ hồng giữa thiên địa một chút rồi mỉm cười gật đầu.

Sau đó, Khương Hy di chuyển mắt sang quan sát tòa Linh Kiều thứ mười, lúc này nó dường như đã có chút khát khao muốn hợp nhất lại với tòa Hợp Kiều rồi.

Khương Hy cũng cảm khái không thôi, chuyến này nhờ có Nguyệt Sư nên hắn mới nhanh chóng đạt được cơ hội tiến vào Hợp Thập Kiều sớm đến thế này.

Nếu không theo dự tính ban đầu thì phải lên đến Thượng Dao Thiên Trì mượn nhờ tẩy lễ thì mới đạt được một bước đó, tính ra thì số của hắn vẫn hên cực kỳ.

Hắn chưa bao giờ tin vào tín niệm công đức của Phật Môn mấy nhưng lần này có lẽ hắn cũng nên âm thầm cảm tạ một chút. Trước khi là tu sĩ, hắn cũng từng là thần y cứu vớt không ít chúng sinh nên công đức tuyệt đối không ít.

Mặt khác, trên đời này có lẽ không có thứ gì gọi là trùng hợp nên việc hắn đạt được truyền thừa Thiên Nguyệt có lẽ đã được sắp xếp từ trước.

Bất quá đến giờ hắn vẫn thật sự được không hiểu mấy đạo khảo quan kia của Bạch Chân.

Rốt cuộc là có sắp xếp hay không thì hắn xác thực không cách nào biết được.

“Thôi tạm ném ra sau vậy”, Khương Hy suy ngẫm một hồi rồi thở dài nói.

Sau đó, hắn hít vào một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại, bắt đầu mượn thiên địa linh khí ở xung quanh để trùng kích vào đỉnh phong cảnh.

Tại trong thể nội, tòa Hợp Kiều kia tòa ra hồng quang mỗi lúc một mảnh liệt rồi trực tiếp hóa thành hư ảnh một bóng người khổng lồ.

Đồng dạng tòa linh kiều thứ mười cũng hóa thành một hư ảnh tương tự nhưng với kích thước nhỏ hơn nhiều.

Hư ảnh tòa Linh Kiều cuối cùng này cứ như một đứa trẻ chạy lon ton xung quanh, tuy rằng khát khao được nhảy bổ vào tòa Hợp Kiều nhưng lại mang theo tâm thế muốn chơi đùa.

Đây là một trong những đặc tính cố hữu nhất của tòa Linh Kiều cuối cùng thuộc Nhân Mạch Trúc Cơ. ‘Linh tính’ của nó cực kỳ cao.

Không biết có phải là do sắp xếp từ trước không nhưng tòa Linh Kiều cuối cùng này được dựng lên từ bạch quang nhân mạch của trẻ con, độ tinh nghịch của nó còn kinh khủng hơn những gì Khương Hy tưởng tượng nhiều.

Tòa Hợp Kiều tuy rằng đã hóa thành hư ảnh người khổng lồ nhưng hành động lại chậm chạp vô cùng, về cơ bản thì không theo kịp nổi tốc độ ‘bay nhảy’ của tòa Linh Kiều kia.

Bây giờ Khương Hy mới hiểu vì sao Minh Kính trưởng lão nói Hợp Thập Kiều không dễ vào, cần rất nhiều kiên nhẫn cùng nỗ lực.

Người tu hành có thể tu luyện đến được cảnh giới này tự nhiên không thiếu kiên nhẫn cùng nỗ lực bất quá hình ảnh của tòa Linh Kiều cuối cùng này lại có chút chướng mắt không yên.Người nóng tính một chút thôi là mọi chuyện công cốc ngay lập tức.

Cũng may Khương Hy am hiểu nhất là ‘chờ đợi’, vì vậy không quản bao nhiêu kiên nhẫn, bao nhiêu chướng mắt thì hắn vẫn có thể đợi được.

...

Thời gian trôi qua không nhanh nhưng tại Nhân Đàn cũng đã ròng rã một ngày trời, tòa Linh Kiều kia vẫn cứ ‘lì lợm’ chưa chịu hợp nhất, mi tâm của Khương Hy bây giờ cũng đã có chút nhăn lại rồi.

Đương nhiên hắn nhăn lại không phải vì bực tức mà bởi vì hắn mệt. Đột phá vốn dĩ là một quá trình chớp nhoáng chứ không phải kéo dài lê thê như thế này, pháp lực của hắn còn đủ nhưng tinh thần cũng khó có thể chèo chống được thêm một ngày nữa.

Nghĩ đến vậy, hắn liền thở nhẹ ra một hơi rồi lại hít sâu vào, theo đó, thiên địa linh khí xung quanh lại cấp tốc tiến vào trong thể nội hắn rồi hóa thành một cơn lũ càn quét ở bên trong.

Nếu tòa Linh Kiều này muốn chơi nhởi trong sân chơi của hắn thì hắn liền thu nhỏ cái sân chơi này để xem nó có thể chạy đi đâu.

Quả nhiên không ngoài dự tính, tòa Linh Kiều thứ mười này ngay lập tức thu hẹp khu vực bay nhảy của nó lại để đến gần tòa Hợp Kiều.

Khương Hy cũng được nước đẩy thuyền nên hắn nhanh chóng mở rộng kinh mạch ra để hấp thụ thêm càng nhiều Thủy linh khí.

Gân xanh trên người hắn nổi lên ở khắp nơi, máu mũi cũng bắt đầu chảy dài ra, sắc mặt tựa hồ có chút hơi tái lại nhưng khóe miệng đã có phần hơi vểnh lên.

Trong thể nội, tòa Hợp Kiều lợi dụng ‘không gian hẹp’ này nhanh chóng bắt lấy tòa Linh Kiều cuối cùng rồi ôn nhu ôm vào lòng, tựa như đứa con được trở về với lòng mẹ.

Không quản đứa con nghịch ngợm thế nào thì người mẹ vẫn cứ luôn ôn nhu như vậy.

Theo đó, Khương Hy lập tức sử dụng thiên phú thiên sinh linh thức của mình, một bên điều khiển số Thủy linh khí kia chảy ngược ra ngoài càng nhanh càng tốt, còn một bên thì đốc thúc quá trình dung hợp lại.

Hai hư ảnh khổng lồ mỗi lúc một hòa vào nhau, hồng quang tỏa ra cực kỳ chói rọi. Toàn thân thể của hắn theo đó cũng dần dần được hồng quang bao phủ lại. Cơ thể bành trướng lúc trước dần dần co lại kích thước cũ.

Từng tiếng động rầm rầm vang lên trong thể nội không ngừng, khí thế của hắn cũng được kéo cao hơn trước đó không biết bao nhiêu, lớp bình chướng vô hình ngăn cách bị đánh thủng như đâm xuyên một tờ giấy.

Một cột sáng màu đỏ hồng lấy Khương Hy làm trung tâm liền bắn thẳng lên trên trời, tòa Hợp Kiều trong thể nội sáng lên rực rỡ hơn bao giờ hết, bây giờ nó tựa như một cây trụ chống trời khổng lồ giữa thiên địa vậy.

Một lượng lớn sinh mệnh lực cũng được tỏa ra từ nó giúp Khương Hy ổn định lại thương thế trước đó do đột phá gây ra.

Sắc mặt của hắn từ tái trắng đã trở lại hồng hào như trước, hai mắt chứa đầy tinh quang cùng Dục Hỏa xen kẽ, khóe miệng cong lên đầy cao hứng.

Thành công!

Hắn chính thức đột phá được Trúc Cơ cảnh đỉnh phong Hợp Thập Kiều, trở thành người sở hữu tu vi dẫn đầu của thế hệ trẻ này.

Sau đó hắn liền nhẹ nhàng hít vào một hơi rồi cẩn thận điều chuyển thiên địa linh khí nhập thể để làm quen với lộ tuyến vận chuyển linh khí mới.Quá trình đột phá khó khăn cuối cùng cũng đã trôi qua nên bây giờ Khương Hy cũng cảm thấy có chút nhẹ nhõm khi ổn định.

Tính đến nay cũng chỉ mới tròn hai mươi năm hắn tu hành nhưng có thể đạt đến độ cao này thì cũng đủ thấy hắn kinh khủng đến từng nào.

Nếu chiếu theo đời trước cùng độ tuổi thì hắn cũng chỉ mới tiến vào Trúc Cơ cảnh trung kỳ Hợp Ngũ Kiều mà thôi, cảnh giới còn xa mới có thể cường đại được như bây giờ.

Tiểu Hoàng nằm ở một góc khác của kim tự tháp thấy hắn đột phá thành công như vậy thì thần sắc cũng vui mừng không kém.

Nhân Đàn sở hữu thiên địa linh khí cực kỳ nồng đậm, Khương Hy không đời nào ủy khuất tiểu Hoàng suốt ngày ở trong Túi Linh Thú được cho nên đã gọi nó ra đây.

Vừa vặn những ngày này cũng vừa đủ để ổn định cảnh giới nên tiểu Hoàng đã có thể tự do thu phát bản thể của nó rồi.

Sở hữu thân thể khổng lồ cũng tiện nhưng bản thân nó ưa thích thân thể nhỏ nhắn này hơn, chí ít sẽ được chủ nhân bế lên rồi vuốt ve. Còn ở bản thể khổng lồ kia, nó chỉ có thể ngậm ngùi làm tọa kỵ.

Tay của chủ nhân không đủ lớn để xoa hết cả đầu khổng lồ kia được, cho nên nó cực kỳ chán ghét cái thân hình ‘hộ pháp’ ấy bất quá theo như Bạch Hổ Thần Quan đã nói thì nó chỉ có một ngày một to lên thôi.

Còn to lớn đến mức nào thì bản thân nó cũng chưa rõ nữa.

Nghĩ đến đây, toàn bộ lông mèo của tiểu Hoàng lập tức dựng lên đầy kỳ thị, nó liền quyết định không nghĩ nữa rồi khoanh mình lại đi ngủ.

Trong này không có gì để ăn hết, chỉ có đi ngủ mới là vương đạo.

...

Nhân Đàn, lại hai ngày nữa trôi qua.

Khương Hy mở mắt, miệng thở ra một ngụm trọc khí rồi từ tốn đứng dậy vươn vai đầy thoải mái, thần sắc cũng nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

Tính theo thời gian ngoại giới thì bây giờ đã xấp xỉ gần một ngày, còn ở bên trong này thì đã năm ngày qua đi, tu vi của hắn cũng đã tiến đến đỉnh phong cảnh, thực lực cũng đã đạt đến một trạng thái đỉnh phong mới.

Trong hai ngày này, hắn cũng đã thử quan tưởng dùng bản thân mình hiện tại quyết đấu với Nguyệt Sư xem thử kết quả thế nào.

Khương Hy tính toán rất kỹ, từ thời điểm, chiêu số cho đến góc độ tấn công nhưng không một phương án nào để hắn có thể khiến cho Nguyệt Sư đứng dậy hoàn toàn bằng bốn chân.

Thực lực chân thực của Khương Hy bây giờ có thể ví như một cái phễu lọc, tu vi càng hướng lên cao thì không gian lại càng rộng ra đồng nghĩa với giá trị vũ lực cũng được bành trướng không kém.

Nhưng kể cả vậy thì hắn vẫn vô lực khiến Nguyệt Sư phải xem như một mối đe dọa.

Khương Hy liền lắc đầu tự nói:

“Đúng là thất bại mà”.

Sau đó, hắn đưa linh thức của mình vào bên trong giới chỉ để lấy ra một vật. Vật này là thứ Nguyệt Sư đã đưa cho hắn trước khi hắn hoàn toàn bước vào bên trong Nhân Đàn.

Gọi là vật nhưng thực chất đây là một bộ y phục dành cho tu sĩ.

Luận về đẳng cấp thì bộ y phục này thật sự cao cấp hơn bất cứ một bộ nào hắn từng mang, Bạch Nguyệt Huy trứ danh cũng vô pháp so sánh được.

Bởi đây là một kiện trung phẩm pháp khí hệ phòng ngự.

Bộ y phục này có màu trắng từ đầu đến chân, điểm xuyết trên đó một chút màu đỏ, phía sau lưng được thêu lên hình ảnh một mặt trăng đỏ trông tựa như thật. Nếu nhìn kỹ thì mặt trăng trên bộ y phục trước của hắn có bảy phần giống với mặt trăng này.

Phần ống quần có chút hơi rộng nhưng loại ống này lại giúp hắn di chuyển rất thoải mái, vừa vặn cũng thuận tiện để sử dụng Thiên Nguyệt Thoái Phá.

Đây chính là phục trang chính tông của Thiên Nguyệt Tông, hoặc nói đúng hơn là phục trang ‘mới’ của Thiên Nguyệt Tông, tên gọi là Hồng Nguyệt Y.

Trong mắt của Nguyệt Sư, những người theo Bạch Chân năm đó đã không được xem là đệ tử của Thiên Nguyệt Tông nữa, trắng ra thì trong mắt bọn hắn, Thiên Nguyệt Tông đã không còn, cho nên phục trang của bọn hắn cũng phải được thay đổi.

Ban đầu vốn là màu trắng xen kẽ với màu tím huyền bí nhưng Nguyệt Sư xét lấy đạo của Khương Hy nên đã chủ động thay đổi sắc thái.

Dù sao Bạch Chân lẫn tông chủ đều không còn, Khương Hy là truyền nhân duy nhất nên phục trang mới cũng sẽ theo đạo của hắn, một màu đỏ hồng.

Không thể không nói, Nguyệt Sư tuy là thần thú chủ sát của Thiên Nguyệt Tông nhưng tâm tư cũng rất chi tiết cùng biết nhìn thế cục, bản thân nó nắm giữ truyền thừa Thiên Nguyệt Cửu Trảm cũng không sai.

Chương 454: Khai mở thông đạo (1)

Khương Hy cẩn thận thay bộ y phục cũ của mình ra rồi lại mang bộ y phục mới vào, kích cỡ ban đầu có chút hơi to nhưng vì là pháp khí nên khi hắn mang vào sẽ tự động điều chỉnh lại để vừa khít với cơ thể.

Hắn cũng đã từng mang pháp khí phòng ngự tương tự trong quá khứ rồi nhưng lần này cảm giác lại hoàn toàn khác hẳn.

Hồng Nguyệt Y cứ như không tồn tại vậy, tựa như thể nó đã hoàn toàn cùng một thể với hắn, tùy ý chuyển động liền có thể kích hoạt được khả năng phòng ngự.

Đáng tiếc trừ khi sử dụng thân phận Khương Vô Nhai thì hắn mới mang bộ y phục này, còn về thời điểm trở lại lớp dịch dung Vô Nhai kia thì phải tháo ra.

Bất quá như thế cũng không sao, tranh thủ thời điểm này hắn từ từ hưởng thụ là được rồi, tiếp theo, hắn phóng linh thức ra tra xét xung quanh một chút, tiện thể kiểm chứng phạm vi hiện tại có thể dùng.

Không gian căn phòng này tương đối lớn, lấy vị trí của hắn làm trung tâm thì có thể quét lên bán kính một trăm mét nhưng ngần đó còn quá ngắn so với phạm vi linh thức thực sự của hắn.

Vì vậy Khương Hy đành bó tay, đợi thời điểm lên Thượng Dao Thiên Trì rồi kiểm tra sau cũng được.

Sau đó, hắn quay sang tìm tiểu Hoàng, phát hiện nó vẫn còn đang ngủ nên phất tay thu nó vào lại bên trong Túi Linh Thú.

Tiểu Hoàng không thuộc bất cứ một mạch Trúc Cơ nào nên nó chỉ có hai cách để lên được Thượng Dao Thiên Trì, một là leo núi như Phàm Mạch Trúc Cơ, hai là nhảy vào Túi Linh thú để hắn mang đi.

Đương nhiên trong hai ý này Khương Hy sẽ chọn cho nó ý thứ hai, chiến lực của nó bây giờ đương nhiên đủ sức để leo núi nhưng như vậy sẽ dẫn đến chú ý quá lớn.

Dù sao thân thể của tiểu Hoàng vẫn là mèo, một con mèo có thể tu luyện đến trung giai Trúc Cơ yêu thú há lại là yêu thú bình thường, đảm bảo nó sẽ nhận được không ít sự truy đuổi từ các tu sĩ nhân loại đâu.

Thu tiểu Hoàng về xong, Khương Hy lập tức ngồi xuống đả tọa, khí tức của Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ ngay tức khắc bùng nổ ra không ngừng, phối hợp thêm tu vi đỉnh phong của hắn nữa thì khí tức này lại càng thịnh.

Sâm Nhiên Vạn Trượng trong chớp mắt liền bao phủ hết toàn bộ căn phòng, theo đó, toàn thảy Nhân Đàn bắt đầu rung chuyển không ngừng, từng ánh hoàng kim trên khối kiến trúc cũng bắt đầu phát sáng dần dần lên.

...

...

Cùng thời điểm đó tại bên ngoài Nhân Đàn.

Chấn động do Khương Hy vô tình tạo ra đã bắt đầu lan rộng hết các cánh rừng xung quanh, yêu thú vì thế liền lập tức chạy tán loạn hết cả lên nhưng cũng không thật sự ‘loạn’.

Bọn chúng chỉ có một mục tiêu duy nhất là tránh Nhân Đàn càng xa càng tốt bởi khí tức phát ra từ nó bây giờ quá đáng sợ, yêu thú không cách nào dám tiến lại gần đó cả.

Cách đó ba trăm dặm, đoàn người của Thư Viện tạm dừng chân tại một vách núi nọ, sắc trời cũng đã sớm tối lại, tử khí dâng lên khắp mọi nơi nên bọn hắn cũng không dám di chuyển loạn được.

Đột nhiên, Hiên Minh híp mắt lại nhìn về phía tận chân trời, theo tu vi tăng tiến thì thị lực của hắn bây giờ có thể nói là kinh hãi thế tục.

Tầm nhìn của hắn ít nhất có thể nhìn chi tiết trong vòng một trăm mét trở lại mà không cần đến linh thức, còn tầm nhìn rõ ràng ở xa thì có thể nhìn đến được tận ba đến bốn trăm mét.

Bây giờ là ban đêm, tuy rằng tầm nhìn vẫn rất hạn chế nhưng Nhân Đàn phát sáng sao lại không khiến hắn nhận ra được, hắn nhanh chóng thông tri cho ba người Tuyết Giang Thiên Thu chạy đến để quan sát tình hình.

Tuyết Giang Thiên Thu có chút ngưng trọng lại nói:

“Hướng đó là Thần Đàn, còn Đàn nào đang phát sáng thì ta không dám chắc”.

Ở cạnh nàng, nam tử cương nghị, dung mạo anh tuấn cũng hướng ánh mắt nhìn về phía đó một chút rồi nói:

“Lục tiên sinh ở đây, còn La Huyền Tử thì mới gặp cách đây một canh giờ, hắn không cách nào có thể di chuyển nhanh đến thế được, câu trả lời chỉ còn lại một người thôi”.

“Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ”, Chu Hữu Tài đột nhiên cắt ngang.

Chu Hữu Tài là hậu nhân đời này của Chu gia, so với Hiên Minh thì hắn thấp hơn hẳn, có lẽ cũng chỉ bằng một mét sáu là cùng, dung mạo cũng tồn tại ở dáng vẻ thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi.

So với độ tuổi thật thì dung mạo của hắn như thế này lại quá trẻ nhưng với người biết chuyện thì chẳng có gì ngạc nhiên.

Ngày trước Chu Hữu Tài rất tinh nghịch, về cơ bản thì quậy phá hết khắp chốn Thư Viện không ai không biết. Trong một lần nghịch ngợm nào đó ở trong phòng trưởng bối, hắn đã vô tình nuốt phải Định Nhan Đan nên từ đó dung mạo đã bị khóa lại ở độ tuổi này mãi mãi.

Cá nhân Hiên Minh đến sau nên không biết quá rõ ràng chuyện năm đó thế nào, chỉ biết được vị trưởng bối của Chu gia đó đã treo Chu Hữu Tài lên đánh ba ngày ba đêm rồi ném vào bên trong Thư Các đọc nho thư suốt một năm trời liền mới được thả về.

Còn người bị hắn cắt ngang lời không ai hết chính là thiên kiêu còn lại của Thư Viện - La Sơn Chấn Nghiêm.

La Sơn Chấn Nghiêm là một nam tử sở hữu ngoại hình anh tuấn nổi bật, được tụng xưng là chính nhân quân tử nhất của đời này, danh khí so với Hiên Minh không kém một chút nào, một thân kiếm đạo trác tuyệt khó so bì.

Hắn cao không kém Hiên Minh, vì vậy khi đứng cùng thì khí thế khí vũ hiên ngang của hai người bọn hắn liền trấn áp không biết bao nhiêu là người ở đây.

La Sơn Chấn Nghiêm suy nghĩ một chút rồi nói:

“Chúng ta không biết được thông tin của người kia nhưng bằng cách nào hắn lại có thể di chuyển nhanh đến thế được?”.

Ba người còn lại cũng rơi vào trầm tư không kém, tại trong bí cảnh này, tất cả bọn hắn đều không thể phi hành được nên tốc độ di chuyển phải nói là chậm chạp vô cùng.Nếu bảo người nào có lợi thế nhất ở trong đây thì hẳn là La Huyền Tử mới đúng bởi hắn là chân truyền của Cổ Linh Môn chủ, bản thân hắn cũng được thừa hưởng đạo pháp nhanh nhất của Cổ Linh Môn.

Thiên Địa Độn Pháp.

Cho nên tốc độ của hắn phải nhanh nhất mới phải nhưng không ngờ người thần bí Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ lại nhanh hơn hẳn không chỉ một đầu.

Cả bốn người suy nghĩ một hồi rất lâu, cuối cùng Hiên Minh liền khom người xuống nửa quỳ ở trên đất, một tay chạm nhẹ xuống mặt đất rồi nhắm mắt lại cảm nhận.

Một luồng sóng vô hình ngay lập tức lấy hắn làm trung tâm rồi lan tỏa ra khắp nơi ở trên mặt đất. Giờ phút này đây, vạn vật trên mặt đất trong vòng một dặm không thể nào thoát khỏi phạm vi tra xét của hắn.

Đại Địa chi thể là con cưng của đại địa, mặc cho linh thức của hắn chưa thể mở rộng ra một dặm thì thể chất sẽ giúp hắn phá bỏ cái giới hạn này.

Tựa như Khương Hy sử dụng sắc dục ý cảnh để định vị người khác ở một phạm vi ngoài linh thức vậy.

Không bao lâu sau, Hiên Minh mở mắt ra rồi từ tốn đứng dậy phủi phủi hai tay một chút. Chu Hữu Tài không đợi được liền nói:

“Lục tiên sinh tra ra được gì không?”.

Hiên Minh từ tốn đáp:

“La Huyền Tử đạo hữu ở ngoài một dặm một chút, hắn chưa đến được Thần Đàn, ngoài ra ta còn phát hiện ra đội ngũ của Địa Cung, Huyền Thủy Am, Huyền Lâm Tự cùng một vài tán tu trong phạm vi này, số lượng đều đầy đủ nên có thể từ từ loại trừ được”.

La Sơn Chấn Nghiêm nói:

“Nhân Đàn chưa chính thức khai mở nhưng hiện tại đệ tử Thư Viện chúng ta xác thực có lợi nhất, chi bằng bây giờ sớm di chuyển thì thế nào?”.

Ban đầu, đệ tử của Thư Viện có chút lo lắng bởi bọn hắn không nắm được thông tin của Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ cho nên không chắc được liệu Nhân Đàn có mở không.

Nào ngờ bây giờ Nhân Đàn lại là Thần Đàn đầu tiên chuẩn bị khai mở, đệ tử của Thư Viện muốn chiếm được tiên cơ thì phải nhanh chóng tiến về đó rồi tiến lên Thượng Dao Thiên Trì.

Hiên Minh lắc đầu đáp:

“Di chuyển vào ban đêm quá nguy hiểm, hơn nữa trừ bỏ La Huyền Tử đạo hữu ra thì tất cả các tu sĩ Chính Phái khác còn phải dựa vào ta để khai mở Địa Đàn. Ta không di chuyển thì bọn hắn cũng không di chuyển, chúng ta không cần vội”.

Trong tam đại mạch Trúc Cơ danh tiếng của Chính Phái thì số lượng tu sĩ thuộc Địa Mạch là nhiều nhất, gần như toàn bộ Thập Đại Chính Phái, Tam Đại Hoàng Triều cùng Tứ Đại Thế Gia thể nào cũng có phần lớn người đi theo mạch này.

Vì vậy về căn bản tất cả những người tham dự bí cảnh năm nay đều sẽ cố gắng bảo hộ Hiên Minh được an toàn để hắn có thể tiến đến Địa Đàn khai mở thông đạo.

Hắn không di chuyển thì những người này cũng sẽ không di chuyển, hắn di chuyển càn vào ban đêm thì những người kia bắt buộc phải di chuyển theo, nếu lỡ như xảy ra chuyện gì thì trách nhiệm rất dễ bị quy lên trên đầu hắn.

Hiên Minh không ngại người khác, dù sao hắn cũng có ngạo khí của chính mình, chuyện bản thân hắn đã quyết định thì những người khác nói gì hắn cũng không quản nhưng sau lưng hắn còn Thư Viện.
Thư Viện không thể vì hắn mà chịu ‘kỳ thị’ từ các đại thế lực khác được.

Tuyết Giang Thiên Thu gật đầu nói:

“Lục tiên sinh nói có lý, La Huyền Tử đạo hữu đã lựa chọn ngồi im thì chúng ta cũng không cần vội”.

La Sơn Chấn Nghiêm nói:

“Để Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ lên trước chẳng phải sẽ lợi cho hắn quá rồi sao?”.

Tuyết Giang Thiên Thu nhẹ giọng cười nói:

“La Sơn Chấn Nghiêm, ngươi làm sao biết được người kia là nam mà suốt ngày ‘hắn’ vậy, nhỡ như người ta là nữ nhân thì ngươi mất hết phong độ đấy”.

La Sơn Chấn Nghiêm mỉm cười đáp:

“Thiên Thu, chỉ cần trong mắt ngươi, ta phong độ là đủ”.

“Tiếp tục mơ đi”, Tuyết Giang Thiên Thu cười nói.

Hiên Minh thấy hai người bọn hắn thế này liền quay đầu sang chỗ khác có chút ngán ngẩm. La Sơn gia cùng Tuyết Giang gia có quan hệ rất tốt, thường xuyên thông hôn với nhau cho nên cùng thế hệ chỉ cần là một cặp nam nữ thì thể nào cũng sẽ phát sinh quan hệ.

Bất quá Tuyết Giang Thiên Thu đời này lại có chút cứng rắn cùng ghét nam nhân như La Sơn Chấn Nghiêm nên quan hệ giữa cả hai lại vi diệu khó tả.

Còn về phần Chu gia thì có chút hơi đặc biệt, trong số tam đại tộc của Thư Viện thì Chu gia là thế gia lâu đời nhất, cũng là thế gia sinh ra vị Phu Tử đầu tiên trong thiên hạ. Vì vậy địa vị của Chu gia thường cao hơn nửa bậc so với hai đại thế gia còn lại.

Tuyết Giang gia cùng La Sơn gia dù muốn thông hôn với Chu gia thì cũng có chút khó khăn bởi địa vị chênh lệch là một mà hậu nhân Chu gia cũng quái gở không kém là hai.

Đến đời Chu Tử An lên làm Phu Tử thì hậu bối Chu gia càng ngày càng quái gở hơn, Chu Hữu Tài là một ví dụ hết sức điển hình.

Mặc dù theo lời Tuyết Giang Thiên Thu thì hắn chỉ mới là Phù đạo đại sư nhưng trên thực tế, thiên phú của hắn không hề dưới nàng, nàng chỉ hơn hắn ở khoản chăm chỉ, cần mẫn nên mới đi xa hơn hắn nhiều đến vậy.

Chu Hữu Tài im lặng được một khoảng thời gian tương đối lâu thì đột nhiên lên tiếng:

“Các ngươi không thấy có điểm gì bất thường sao?”.

Ba người Hiên Minh đồng loạt quay sang đáp:

“Có chuyện gì sao?”.

Chu Hữu Tài nói:

“Xung quanh Thần Đàn tồn tại rất nhiều yêu thú cao giai cùng cạm bẫy, xem như người kia nhanh chóng phá cục được thì làm sao trong thời gian ngắn có thể vượt qua quan ải ở bên trong Nhân Đàn?

Lại nói hộ thú cực kỳ cường đại, mặc dù trưởng bối trong gia tộc đã khuyến cáo trước nhưng hộ thú được Phu Tử đại nhân trọng thị như vậy thì há lại là yêu thú bình thường?

Người kia chỉ dành thời gian ngắn như vậy đã có thể vượt qua thì có thể hiểu thực lực của người này thâm bất khả trắc”.

Tuyết Giang Thiên Thu trầm mặc một chút rồi đáp:

“Cũng có thể người này không đi một mình thì sao?”.

Chu Hữu Tài chắp tay sau lưng gật gù nói:

“Ý này cũng không phải không có lý nhưng như vậy thì những người đi theo cũng không hề yếu một chút nào”.

Hiên Minh mỉm cười nói:

“Dù là góc độ nào thì khai mở thông đạo cần thời gian rất lâu, sáng mai chúng ta lên đường sớm, thực hư thế nào các ngươi có thể tự mình kiểm chứng”.

Chu Hữu Tài có chút bĩu môi đáp:

“Ngươi cũng không đi Nhân Đàn”.

Hiên Minh cười cười không nói, hắn là Thập Luân Địa Mạch Trúc Cơ, điểm đến của hắn tự nhiên là Địa Đàn, vì vậy một câu kia cũng chẳng ám chỉ hắn vào.

Sau đó hắn quay lưng trở về lều đã dựng trước đó để nghỉ ngơi, ánh mắt như có như không nhìn về hư không vô định, không biết đang nghĩ gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau