HUYỀN LỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyền lục - Chương 436 - Chương 440

Chương 435: Cùng một độ cao, khác biệt chỉ nằm ở thời gian

Phương đông của Đông Vực có một ngôi làng gọi là Đằng Vân, đời sống của nơi đó có thể nói cực khổ không thể tả, sỏi đá đất cát không cách nào có thể trồng trọt bình thường được.

Không những thế, một đời người sống ở đây còn phải chịu biết bao là thiên tai triều lũ, thậm chí phải trả giá bằng chính sinh mạng của mình để giữ vững cuộc sống hằng ngày.

Nhiều lần những người dân ở đây muốn dời đi chỗ khác nhưng đất nơi này là của tổ tiên lưu lại, rời đi thì có chút không nỡ.

Mà kể cả muốn rời đi thì cũng vô pháp tiến được xa hơn vì Đằng Vân cách quá xa trung thổ, đường dài như thế này sức người chịu cũng không nổi.

Cho nên dân nơi đây mới phải cực khổ ngậm đắng nuốt cay sống hết một đời còn lại.

Mặt khác, Đằng Vân nằm tại Đông Vực nhưng không thuộc quản hạt của bất cứ phương thế lực nào, vì vậy không bên nào vươn tay ra giúp đỡ cả.

Cho đến nay, Đằng Vân đã sớm không còn nhưng trà Vân Phương có thể nói là cố sự của bọn họ. Vị đắng đại diện cho cuộc sống nơi đó, còn màu sắc chính là cái giá phải trả từ những cuộc thiên tai.

Tuyết Giang Thiên Thu niệm lên hai câu thơ này cũng xem như tỏ lòng thương xót cho xứ Đằng Vân, hoặc cũng có thể là tưởng nhớ.

Khương Hy nhẹ giọng nói ra:

“Tuyết Giang cô nương học rộng hiểu nhiều, trà Vân Phương xem như hữu duyên với cô nương”.

Tuyết Giang Thiên Thu từ tốn đặt chén trà xuống rồi mỉm cười nói:

“Khương đạo hữu uống trà Vân Phương sẽ không phải vì màu sắc của nó chứ?”.

Khương Hy cười cười đáp lại:

“Thật xấu hổ, bị cô nương phát hiện ra rồi”.

Tuyết Giang Thiên Thu rất thông minh, nghe qua một câu kia thôi nàng cũng phát hiện ra hắn không phải là người có duyên với trà Vân Phương.

Bởi nếu có duyên, hắn đã vô ý dùng từ ‘cũng’.

Nàng xác thực rất tinh ý, chi tiết nhỏ nhoi không đáng lưu tâm đến vậy cũng có thể nghe ra. Tuyết Giang gia có thiên kiêu như nàng cũng không làm xấu cái tên Tuyết Giang.

Bất quá nàng lại khiến hắn nhớ đến Minh Kính trưởng lão, Nho Môn trọng nam không trọng nữ, dù cho thiên phú của nàng cao đến đâu thì thể nào cũng sẽ bị sắp xếp hôn sự, nửa đời tu đạo sau khó có được địa vị cao.

Minh Kính trưởng lão không cam lòng chấp nhận số phận như vậy nên đã lựa chọn bỏ trốn, không biết về sau Tuyết Giang Thiên Thu sẽ lựa chọn như thế nào đây.

Tuyết Giang Thiên Thu ngẩng đầu nhìn ra bầu trời kia một chút rồi rút một cây bút ra. Bút của nàng có màu bạch ngọc rất đẹp, thân bút được chạm trổ họa tiết rất cân xứng.

Nàng từ tốn hư không họa một đạo Tĩnh Tự Phù, động tác thuần thục, bút lực cũng mềm mại cẩn thận không kém.

Tĩnh Tự Phù của nàng mang một màu bạch quang xen lẫn ánh kim rất đẹp nhưng khả năng khống chế phạm vi yên tĩnh thì kém hơn Khương Hy hai bậc.

Hành động này của nàng cũng trả lời luôn cho câu hỏi trước đó của hắn, nàng là Phù sư, hơn nữa còn là Phù đạo đại sư.

Tuyết Giang Thiên Thu nhìn Tĩnh Tự Phù của mình rồi ngẩng đầu lên nhìn Tĩnh Tự Phù của Khương Hy, nàng mỉm cười nói ra:

“Xem ra đây là chênh lệch của tông sư và đại sư”.

Khương Hy làm một hớp trà Vân Phương rồi đáp lại:

“Tuyết Giang cô nương quả thực ham học hỏi, người bình thường cũng không có tư tưởng tự mình hạ thấp thân phận đến thế”.

Tuyết Giang Thiên Thu lắc đầu nói:

“Tri thức là vô hạn, Thư Viện tuy được xem là kho tàng tri thức của Đại Lục nhưng cũng không phải chứa toàn bộ. Đại thiên thế giới rộng biết bao nhiêu, sự học là không ngừng nghỉ”.

Khương Hy mỉm cười đáp lại:

“Tuyết Giang cô nương có suy nghĩ này thật khiến ta khâm phục, địa vị của cô nương tại Thư Viện có lẽ cũng cao không kém”.

Tuyết Giang Thiên Thu mỉm cười duyên dáng nói ra:

“Khương đạo hữu đang muốn thăm dò sao?”.

Khương Hy nhún vai tùy ý nói:

“Cô nương nói vậy cũng không sai”.

Tuyết Giang Thiên Thu ngạc nhiên, nàng có chút hiếu kỳ nói ra:

“Khương đạo hữu làm người thẳng thắn không câu nệ, so với các thư sinh còn muốn thú vị hơn nhiều”.

“Đa tạ cô nương đã khen”, Khương Hy nâng ấm trà lên làm đầy chén của nàng rồi mỉm cười đáp.

Tuyết Giang Thiên Thu nói tiếp:

“Nếu đạo hữu đã hiếu kỳ thì ta cũng không giấu, ta tự tin thực lực không thua kém Chu Hữu Tài cùng La Sơn Chấn Nghiêm nhưng với lục tiên sinh thì ta chịu thua”.

Tam đại tộc của Thư Viện không hổ danh là gốc rễ của thánh địa Nho Môn, đến việc đặt tên cũng nghe thật kêu tai.

Tuyết Giang Thiên Thu, Chu Hữu Tài, La Sơn Chấn Nghiêm.

Người nào người nấy đều sở hữu những cái tên người người không cách nào quên được.

Tam đại tộc này bề ngoài nhìn như thân thiện nhưng bên trong thì đấu đá không ngớt, Tuyết Giang Thiên Thu gọi thẳng tên của bọn hắn ra chính là không muốn đề cao đối phương nhưng khi gọi Hiên Minh thì khác.

Luận về địa vị, Hiên Minh còn cao hơn không ít đạo sư của Thư Viện, đương đại lục tiên sinh không phải đùa, vô luận là khía cạnh thực lực hay bối cảnh đều không thua kém người nào cùng thế hệ.

Xem như bối cảnh Hóa Nguyên có chút hơi thấp thì sâu xa vẫn có sự tồn tại của Thẩm Thanh Phong chấn tràng, huống hồ Phu Tử vẫn còn ở đó, ai dám ở ngoài sáng gây bất lợi cho Hiên Minh.

Tuyết Giang Thiên Thu xưng hắn là lục tiên sinh cũng xem như một loại công nhận.

Khương Hy suy ngẫm một chút rồi nói:

“Thế hệ này ngoài cô nương ra không còn ai là Phù sư sao?”.
Tuyết Giang Thiên Thu mỉm cười đáp:

“Trừ bỏ lục tiên sinh, hậu bối của tam đại gia tộc bắt buộc phải học Phù đạo, dù thích hay không thì người nào người nấy vẫn là Phù sư.

Bất quá thế hệ này chỉ có Chu Hữu Tài vừa vặn bước vào cảnh giới đại sư, còn La Sơn Chấn Nghiêm thì thiên về kiếm đạo hơn”.

Nghe vậy, Khương Hy liền gật đầu, Chu Hữu Tài miễn cưỡng bước vào cảnh giới Phù đạo đại sư thì tính ra thiên phú của hắn vẫn rất tốt so với đại đa số tu sĩ.

Chỉ có điều so với tầng cấp thiên kiêu thì kém thật, về phần La Sơn Chấn Nghiêm thì không cần nói thêm làm gì, hắn chắc chắn là Phù sư nhưng cũng chỉ thế thôi, không đáng nhắc thêm.

Khương Hy nói:

“Như vậy Tuyết Giang cô nương là đệ nhất thiên tài Phù đạo của Thư Viện những năm này rồi”.

Tuyết Giang Thiên Thu đáp:

“Nếu chưa gặp Khương đạo hữu, ta đã có thể kiêu ngạo nhưng đối mặt với tông sư, đại sư chẳng là gì cả”.

Nói xong, nàng bất giác ngẩng đầu nhìn đạo hồng quang phù văn ở trên đầu một chút rồi nói tiếp:

“Ta đã đạt đến đỉnh phong của đại sư, cũng từng có lần thử trùng kích vào cảnh giới tông sư, trở thành tồn tại ngang ngửa với Phu Tử đại nhân cùng đại tiên sinh năm xưa nhưng đáng tiếc, ta thất bại”.

Khương Hy tựa hồ hiểu ý nàng, hắn nhẹ giọng nói ra:

“Tuyết Giang cô nương muốn thỉnh giáo sao?”.

Tuyết Giang Thiên Thu gật đầu đáp lại:

“Xác thực như vậy, đạo hữu đã là Phù đạo tông sư, bút pháp thuần thục tùy ý, không giống với người vừa bước vào nên ta nghĩ đạo hữu hẳn có phương pháp”.

Khương Hy mỉm cười nói ra:

“Phương pháp vào tông sư về cơ bản là như nhau, cách không họa một lần không được thì làm lại ngàn lần, vạn lần, cho đến khi nào làm được thì nghiễm nhiên trở thành tông sư”.

Tuyết Giang Thiên Thu trầm mặc một chút rồi nói:

“Ý của đạo hữu là chênh lệch thiên phú?”.

Khương Hy lắc đầu đáp lại:

“Cô nương hiểu sai ý ta, Phù đạo cần thiên phú nhưng không cần quá cao, quan trọng vẫn là nỗ lực cá nhân, ngày đêm họa phù không ngừng nghĩ tự nhiên sẽ thành tài”.

Ánh mắt của Tuyết Giang Thiên Thu lấp lóe một chút rồi nói:

“Khương đạo hữu luyện tập họa phù như thế sao?”.

Khương Hy làm một hớp trà Vân Phương rồi đáp:

“Ta không có nhiều chuyện để làm, tự nhiên có thừa thời gian luyện tập họa phù. Và đương nhiên, ngày đêm ta đều luyện tập liên tục”.

Tuyết Giang Thiên Thu mỉm cười nói:

“Thụ giáo”.

“Không dám”, Khương Hy mỉm cười đáp.

Tuyết Giang Thiên Thu đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó nên nói tiếp:
“Khương đạo hữu không có nhiều chuyện để làm, hẳn cuộc sống tại tông môn cũng có chút nhàm chán đi?”.

Tu đạo vốn là chuyện nhàm chán, đây đã là thường thức nên một câu này của nàng cũng không thất lễ, ngược lại còn mang một cỗ ý vị thâm trường.

Đồng dạng như những người khác, Tuyết Giang Thiên Thu hôm nay đến thỉnh giáo Khương Hy là một nhưng cũng không quên thăm dò Thiên Nguyệt Tông.

Khương Hy cũng không ngoài ý muốn cho lắm, hắn cũng đã chuẩn bị câu trả lời sẵn từ trước rồi. Hắn mỉm cười nói:

“Sống lâu như vậy đã quen, ta cũng không có quá nhiều yêu thích với các hoạt động khác ở bên ngoài”.

Tuyết Giang Thiên Thu cười nhẹ một tiếng đáp lại:

“Đạo hữu quả thực giống với tam tiên sinh cùng tứ tiên sinh, đều là trạch nhân”.

Khương Hy biết danh tiếng trạch nhân kinh người của hai người kia, chí ít ở mảng ‘trạch’, được so sánh với bọn họ chính là một loại công nhận.

Hắn cười cười nói ra:

“Trạch nhân có điểm tốt của trạch nhân, có thể chuyên chú với đạo của bản thân”.

Tuyết Giang Thiên Thu gật đầu thừa nhận, nàng đáp:

“Đạo hữu có thể thành tông sư, đây chính là sự chuyên chú, ta thua kém ở mặt này”.

Khương Hy mỉm cười nói:

“Tuyết Giang cô nương không cần đánh giá thấp chính mình, độ cao của Phù đạo đều như nhau, vào sớm hay trễ chung quy rồi cũng sẽ vào, đỉnh phong đại sư cùng tông sư cũng chỉ cách một bước chân”.

Tuyết Giang Thiên Thu gật đầu thừa nhận, có thể nàng thừa nhận đạo lý của câu này, độ cao của Phù đạo và tu vi cũng tương xứng như nhau.

Ngươi không có tư chất thì không nghĩ cao nhưng người có tư chất cùng thiên phú trác tuyệt há lại không nghĩ.

Không cần biết chênh lệch thiên phú thế nào, chỉ cần một mực chuyên nhất thì sớm ngày thể nào cũng sẽ vào.

Cùng một độ cao, khác biệt chỉ nằm ở thời gian, so sánh chung quy cũng chỉ nhìn một thời điểm chứ không phải cả một đoạn đường.

Nhưng một bước chân kia không đơn giản chỉ là một bước chân, nó có thể là cả một vùng thiên địa.

...

Sau đó, Khương Hy cùng Tuyết Giang Thiên Thu trò chuyện có chút vui vẻ, dù sao cả hai đều thuộc Phù đạo nhất mạch nên xen kẽ vào đó có thể trao đổi kinh nghiệm với nhau.

Phù đạo của Tuyết Giang Thiên Thu so ra kém với Khương Hy nhưng cách lý giải của nàng cũng có chút độc đáo nên tranh luận cũng thú vị không kém.

Ngược lại, lý giải Phù đạo của Khương Hy rất sâu, giải khai không ít thắc mắc bấy lâu nay của Tuyết Giang Thiên Thu nên nàng cũng âm thầm cảm kích hắn không ngớt.

Bọn hắn cười nói rất vui vẻ nhưng những người bên ngoài lại không cách nào nghe thấy được nội dung, Tĩnh Tự Phù của Khương Hy rất cường đại, thế hệ này không ai có thể bỏ qua được ảnh hưởng của phù văn này để nghe lén cả.

Nội tâm của đám người này liền phiền muộn không thôi, bất kể tại Thư Viện hay ở ngoài, Tuyết Giang Thiên Thu đều là một người hòa đồng, dù không thường xuyên cười nói nhưng nàng cũng là một người dễ gần.

Vì vậy chúng nam tu của chính phái truy cầu nàng rất nhiều lần, đáng tiếc đều bị cái tên nào đó hay chặn ngang cản đường.

Nay nhìn thấy nàng chủ động tiếp cận Khương Hy như vậy liền khiến không ít nam đệ tử nảy sinh ghen ghét đâu.

Bất quá ghen ghét thì ghen ghét nhưng cũng chẳng thể nào làm gì được, ai bảo thực lực của người ta cường đại.

Nóng nảy nhảy ra chẳng khác nào tự tát vào mặt mình.

Trò chuyện liên tù tì được hai canh giờ sau thì sắc trời cũng đã ngả tối, Tuyết Giang Thiên Thu cũng không thể nán lại lâu nữa nên lựa chọn trở về.

Trước khi đi, nàng cũng trao lại cho hắn một cây trâm cài đầu bằng ngọc rất tinh xảo. Nàng mỉm cười nói:

“Đây là tín vật riêng của ta, về sau nếu đạo hữu có chuyện cần giúp đỡ thì có thể đến Thư Viện tìm ta”.

Khương Hy nhìn ngắm qua cây trâm này một chút rồi liếc mắt nhìn ra đám đệ tử ngoài kia. Linh thức của hắn mạnh vượt trội những người này nên nhất cử nhất động của bọn hắn không cách nào qua mắt được hắn.

Thần sắc của bọn hắn bây giờ đều như nhau, đó là chấn kinh, thậm chí thông qua linh thức, Khương Hy còn như có như không nghe ra được ba chữ ‘vật định tình’.

Hắn hướng Tuyết Giang Thiên Thu nói:

“Ý tốt của cô nương ta xin nhận nhưng đưa ta thứ này sẽ tạo ra không ít bàn tán đâu”.

Tuyết Giang Thiên Thu nghe vậy liền liếc mắt quan sát xung quanh một chút, đồng thời linh thức của nàng cũng tản ra nghe ngóng một hồi.

Không lâu sau đó, sắc mặt của nàng có chút hơi ửng hồng lên đáp lại:

“Thật có lỗi, để cho đạo hữu phải khó xử rồi. Chuyện này ta sẽ đính chính giúp đạo hữu”.

Khương Hy không muốn nhận phiền phức nên hắn phải nói trước chuyện này để nàng xử lý, dù sao nàng cũng là thiên kiêu của Thư Viện, lời của nàng ít nhiều sẽ giải thích được một số hiểu lầm.

Hắn mỉm cười nói:

“Vậy phiền cô nương rồi”.

Tuyết Giang Thiên Thu mỉm cười gật đầu, sau đó nàng liền ly khai khỏi quán trà, về phần Khương Hy thì hắn thu lại Tĩnh Tự Phù của bản thân rồi ngẩng đầu nhìn lấy vầng trăng sáng ở trên trời cao kia.

Khóe miệng bất giác cong lên đầy vui vẻ.

Đã lâu không nhìn, trăng vẫn cứ đẹp như vậy.

Chương 436: Mơ hồ Bại lộ

Tuyết Giang Thiên Thu rời đi được một đoạn tương đối xa thì một bóng người bất ngờ xuất hiện trước mặt nàng, thân người cao ráo, trường bào trắng mang theo điểm xuyết của chim Lạc đó.

Là phục trang của Thư Viện.

Tuyết Giang Thiên Thu đang ở giữa phố đông đúc nhưng dường như những người xung quanh cũng chẳng cảm nhận được sự tồn tại của người đó.

Nàng nhanh chóng hành lễ cung kính nói ra:

“Thiên Thu xin thỉnh an đại tiên sinh”.

Trác Nhiên nhìn nàng mỉm cười có chút ngây ngô nói:

“Không cần đa lễ, đi theo ta một chút”.

“Vâng”, Tuyết Giang Thiên Thu mỉm cười đáp.

Nàng vừa dứt lời, thân ảnh của nàng bất chợt xuất hiện ở trên một mái nhà nọ tương đối cao, từ vị trí này nàng có thể quan sát được cảnh quan tổng thể của toàn bộ Nguyệt Lôi Thành.

Nàng không biết bằng cách nào nàng có thể đến được đây nhưng có Trác Nhiên ở đây thì không cần phải nghi vấn gì thêm nữa.

Lão tổ Nguyên Anh cảnh không có gì không thể làm được.

Trác Nhiên tùy ý ngồi xuống ở một bên mép mái nhà rồi thả hai chân đung đưa giữa không trung, nhìn qua trông có vẻ rất thích thú.

Tuyết Giang Thiên Thu cũng không cảm thấy ngạc nhiên gì cả, từ nhỏ tiếp xúc với đại tiên sinh nên trong mắt nàng, đại tiên sinh như thế này mới thực sự là đại tiên sinh.

Nàng không ngồi vì như thế không hợp với thân phận, cho nên chỉ có thể lẳng lặng đứng đằng sau.

Đại tiên sinh mạnh đến đâu nàng không biết nhưng tam đại tộc của Thư Viện đều phải nhượng lễ ba phần khi nhắc đến hắn, cho nên phận hậu bối như nàng lại càng không dám thất lễ.

Trác Nhiên đung đưa chân một hồi, hai mắt dõi lên ngắm trăng một lượt rồi mở miệng nói ra:

“Khương Vô Nhai như thế nào?”.

Tuyết Giang Thiên Thu cung kính đáp lại:

“Bẩm đại tiên sinh, tiểu nữ đã xác nhận qua, Khương đạo hữu là Phù đạo tông sư, hơn nữa có vẻ đã tiến vào cảnh giới này được một thời gian rồi.

Mặt khác, tiểu nữ không nhìn ra sâu cạn của hắn, vô luận là tu vi hay linh thức đều vô pháp tìm hiểu”.

Trác Nhiên nghiêng đầu cười có chút ngây ngô đáp lại:

“Khương Vô Nhai là Trúc Cơ cảnh hậu kỳ Hợp Cửu Kiều cao giai, khoảng cách đỉnh phong cũng không còn xa nữa, cường độ linh thức của hắn tính ra thì vô địch dưới Kim Đan cảnh, ngươi không tra ra cũng là chuyện thường”.

Lời của hắn nghe rất thoải mái, không biểu thị ngưng trọng hay cần lưu tâm gì nhưng rơi vào tai của Tuyết Giang Thiên Thu lại như lôi âm vang dội.

Theo như lời đồn thổi của đồng đạo Bắc Nguyên thì nàng biết Khương Hy là Trúc Cơ cảnh hậu kỳ Hợp Cửu Kiều nhưng trong vòng mấy tháng trời có thể tiến đến tình trạng cao giai thì cũng đồng nghĩa tốc độ tu hành này quá nhanh.

Nàng suy nghĩ một chút rồi nói:

“Bẩm tiên sinh, không biết Khương đạo hữu là tiên thiên Trúc Cơ nào?”.

Lấy thiên phú cùng tốc độ tu hành này, nàng không thể nào nghĩ đến chuyện hắn là Phàm Mạch Trúc Cơ, thậm chí trong mắt nàng, tiên thiên Trúc Cơ mới là Trúc Cơ cảnh, còn lại không được tính.

Trác Nhiên suy nghĩ một chút rồi đáp:

“Không phải Thiên Mạch, cũng không phải Địa Mạch”.

Nói như vậy cũng đồng nghĩa là Nhân Mạch, chỉ có điều Tuyết Giang Thiên Thu không hiểu vì sao đại tiên sinh lại không nói thẳng mà chọn cách phủ định như vậy.

Bất quá dù có thắc mắc thì nàng cũng không dám hỏi, đại tiên sinh đã không nói tự nhiên có thâm ý của riêng mình.

Một lát sau, Trác Nhiên nói:

“Được rồi, ngươi trở về trước đi”.

Tuyết Giang Thiên Thu cảm thấy có chút hơi kỳ quái, đại tiên mang nàng lên chỉ trao đổi một, hai câu xong liền trục lệnh đuổi người có hơi chút không được nhưng nàng cũng không thể nói gì hơn.

Nàng liền ôm quyền hành lễ rồi tế ra phi kiếm bay về khu vực trạch viện của Thư Viện, trước khi đi nàng vẫn không quên đưa mắt nhìn Trác Nhiên tựa như muốn nhìn ra điểm gì đó nhưng đáng tiếc.

Cho đến tận thời điểm Trác Nhiên chỉ còn là một chấm đen thì nàng cũng chẳng nhìn ra bất cứ thứ gì cả.

Đợi Tuyết Giang Thiên Thu rời đi thật xa, Trác Nhiên liền đưa ngón tay lên họa một đạo phù văn, ánh bạch quang phát ra óng ánh tương đối nổi bật giữa trời đêm.

Nhưng vì hắn đang ở một nơi rất cao nên cũng chẳng mấy ai để ý đến cả, thậm chí có người đứng trước mặt cũng chưa chắc đã có thể thấy được hắn.

Lão tổ Nguyên Anh cảnh một khi đã muốn ẩn mình thì chưa chắc những lão tổ cùng cấp khác đã nhìn ra, huống hồ Trác Nhiên cũng không phải Nguyên Anh cảnh bình thường.

Hắn hướng về đạo phù văn đó thành kính nói:

“Thỉnh an lão sư”.

Thanh âm của Phu Tử vang lên từ đạo phù, ngữ khí tựa hồ có chút tiếu dung:

“Như thế nào?”.

Trác Nhiên suy ngẫm một chút rồi nói ra:

“Lão sư, Khương Vô Nhai có vẻ như là Nhân Mạch Trúc Cơ nhưng ta không chắc lắm, bất quá hắn chắc chắn là Phù đạo tông sư, chỉ có điều phù văn của hắn là hồng quang”.

“Hồng quang?”.

Ở bên kia, Phu Tử tựa hồ nghĩ đến thứ gì đó nên nói tiếp:

“Xem ra hắn biết cách tu luyện chính thống của Nhân Mạch Trúc Cơ, chỉ có điều pháp lực mang hồng quang thì đạo của hắn cũng không thuần Chính”.

Trác Nhiên nói:

“Hồng quang đại biểu cho Huyết Sát đạo, Hợp Hoan đạo và Dục đạo. Thiên Nguyệt Tông không phải Ma Đạo nhất mạch nên có lẽ hắn tu luyện Dục đạo”.

Phu Tử mỉm cười đáp:

“Dục đạo không xấu nhưng con đường này không dễ đi. Mặt khác, hắn vào được tông sư ở độ tuổi cùng tu vi này thì đẳng cấp Nhân Mạch tuyệt đối vượt qua Tám Mươi Vạn Dân Chúng”.

Trác Nhiên tựa hồ nghĩ đến gì đó, thần sắc của hắn vui vẻ như đứa trẻ rồi nói:

“Lão sư, có phải lão thất không?”.Phu Tử trầm mặc một hồi rồi đáp:

“Ta không tại Nguyệt Lôi Thành nên không khẳng định được, Thần Cơ không toán mệnh được tiểu thất, cũng không toán mệnh được Khương Vô Nhai. Cả hai đều có điểm chung nhưng cũng có điểm khác, con không nhìn ra được gì khác sao?”.

Trác Nhiên lắc đầu nói:

“Ta không cảm nhận cụ thể được tình huống Nhân Mạch của hắn, chỉ biết là rất cao”.

Phu Tử nói:

“Thiên Nguyệt Tông dù gì cũng từng là một trong Thập Đại Chính Phái, nội tình của tông môn này tuyệt đối đủ mạnh để che lấp được cảm ứng của chúng ta.

Khương Vô Nhai có thể là tiểu thất nhưng cũng có thể không. Mặt khác, ngoài chuyện đó ra còn phát hiện gì không?”.

Trác Nhiên hơi nghiêng đầu, hai chân đung đưa tùy ý đáp lại:

“Khương Vô Nhai đi cùng một người, hơn nữa người này từng đến Thư Viện gặp tiểu lục, theo như mô tả của tứ sư muội thì không sai”.

Phu Tử biết chuyện của Hiên Minh ngày hôm đó nên cũng có chút ấn tượng với vị ‘Khương đại ca’ kia, ban đầu lão có chút suy nghĩ nhưng cũng không nghĩ nhiều.

Bây giờ vô tình vị ‘Khương đại ca’ trong lời Hiên Minh lại bất ngờ xuất hiện ở đây thì danh tính của Khương Vô Nhai ít nhiều đều có chút sáng tỏ.

Lão mỉm cười nói ra:

“Nguyên lai là cố nhân của tiểu lục, con đi tìm Quan Nhân Các, tra tường tận người này cho ta”.

Trác Nhiên có chút không hiểu, hắn nói:

“Lão sư, không phải tứ sư muội tra rồi sao?”.

Phu Tử lắc đầu đáp:

“Tiểu tứ chỉ tra quá khứ, không tra đoạn đường sau. Con làm việc ta yên tâm hơn”.

Nghe vậy, Trác Nhiên liền có chút vui vẻ, hắn mỉm cười nói:

“Vâng, thưa lão sư”.

Nhưng đột nhiên hắn nhớ đến gì đó nên nói tiếp:

“Lão sư, người đang mong hắn không phải tiểu thất phải không?”.

Phu Tử nghe vậy liền cười cười đáp:

“Nếu hắn thật sự là tiểu thất thì một chuyến này có lẽ không thể về rồi”.

Trác Nhiên suy nghĩ một chút rồi nói:

“Lão sư, ta sẽ tận lực ngăn lão thất lại”.

Phu Tử cười đáp:

“Để mọi chuyện tự nhiên đi”.

Vừa dứt lời, đạo phù văn kia cũng ảm đạm rồi biến mất, Trác Nhiên vẫn giữ sắc mặt ngây ngô như cũ nhưng ánh mắt của hắn đã tồn thêm một chút ý vị thâm trường.

Không ai biết hắn đang nghĩ gì nhưng hắn lại khiến cho mọi người có cảm giác thật tiếc nuối.

Cảm giác này thật sự rất khó hiểu.

...
...

Khương Hy không biết được thời điểm hắn nghĩ bản thân mình còn đang thoải mái chơi đùa với tiểu Hoàng thì Phu Tử cùng Nhậm Trác Nhiên đã bắt đầu ngờ ngợ ra thân phận của hắn rồi.

Nhưng chuyện này cũng không thể trách hắn được, sử dụng dung mạo thật có điểm lợi nhưng đồng thời cũng có điểm bất lợi của nó.

Bị phát hiện chung quy lại cũng là chuyện sớm muộn bất quá Khương Hy cũng không sợ lắm. Thư Viện còn muốn lôi kéo hắn nên chắc chắn sẽ không đem chuyện này nói ra ngoài.

Hắn cũng sẽ nhân thời điểm ‘kéo giãn’ này để ẩn mình trở lại bóng tối, Thư Viện xem như biết nhân dạng thực của hắn thì cũng chẳng sao cả, sau lần này hắn cũng không có ý định tiếp tục sử dụng lại nhân dạng thực của mình.

Hành động lần này chủ yếu là để phân tán sự chú ý của các đại tông môn khác thôi, hơn nữa bản thân hắn còn dính dáng để quá khứ của Hiên Minh khá nhiều, nếu Thư Viện còn muốn giữ mặt mũi thì tự nhiên sẽ giấu hắn thật sâu.

Tự mình ẩn giấu thì có chút khó khăn, vì vậy Khương Hy lựa chọn ‘nhờ’ Thư Viện trợ giúp một chút, dù sao song phương cũng có lợi.

Thư Viện biết nhân dạng của hắn, biết luôn Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ cũng chẳng phải vấn đề gì, dù gì Minh Kính trưởng lão cũng sẽ không để hắn rơi vào tay Thư Viện.

Có nhiều phương bảo hộ ngầm thế này thì Khương Hy càng nắm chắc khả năng sinh tồn của bản thân mình hơn.

...

Những ngày sau đó, khách nhân đến quán trà cũng mỗi lúc một nhiều, đám người Kế Trường Minh, Quan Mộng Hân biết hắn đến Nguyệt Lôi Thành tự nhiên cũng kéo một lượt sang để chào hỏi.

Khương Hy đương nhiên tiếp đãi bọn hắn đủ chu đáo, dù sao cũng đều là người quen cả. Chỉ có điều lần này Kế Trường Minh đến không mang theo hai thiên kiêu còn lại của Cửu Tiêu Tông nhưng theo ngữ khí của hắn thì hai người kia đang súc thế chuẩn bị.

Đồng dạng các đại thiên kiêu khác cũng đang bế quan súc thế chờ ngày Thượng Dao Thiên Trì mở ra.

Đám người Kế Trường Minh chấp nhận súc thế chậm một chút chung quy lại cũng chỉ để đi gặp Khương Hy nên trong thâm tâm, hắn cũng có chút cảm động.

Đời này tính ra hắn không có quá nhiều bằng hữu, thậm chí có là bằng hữu thì song phương vẫn mơ hồ tồn tại một loại liên kết lợi ích nên cũng không thể khiến hắn cảm động được.

Hành động của đám người Kế Trường MInh nhìn qua không có gì đặc biệt nhưng Khương Hy cũng sẽ âm thầm ghi nhớ trong lòng.

Đương nhiên, bọn hắn cũng không nán lại quá lâu, khoảng độ một tiếng sau khi đến thì bọn hắn đều lũ lượt kéo nhau trở về rồi.

Trước khi đi, Kế Trường Minh còn không quên cố ý nhắc hắn lời hứa hẹn tái đấu lần trước.

Thông qua cảm nhận của bản thân, Khương Hy biết đám người Kế Trường Minh đã mạnh hơn trước không ít.

Bọn hắn đều là thiên kiêu, chỉ cần dời mắt đi chỗ khác một chút thôi thì lúc quay lại bọn hắn đã có thay đổi nghiêng trời lệch đất rồi.

Vô luận là tâm tính hay thiên phú thì thiên kiêu đều là khối ngọc thô nhất đẳng, chỉ cần mài dũa cẩn thận qua năm tháng thì sẽ trở thành mỹ ngọc thôi. Đường đi của bọn hắn còn dài nhưng hiện tại cũng chẳng mấy ai vượt nổi bọn hắn nữa rồi.

Tại phòng riêng nơi quán trà.

Khương Hy ngồi trên bồ đoàn tựa hồ có chút suy nghĩ, tiểu Hoàng nằm nhoài ngay trên đùi hắn, hắn mắt nhắm nghiền lại ngáy lên từng tiếng nho nhỏ.

Bàn tay của hắn đều đặn vuốt từ đỉnh đầu tiểu Hoàng ra đến tận sau đuôi, thủ pháp nhẹ nhàng, động tác thuần thục. Tiểu Hoàng không chỉ ngủ thiếp đi mà còn ngủ rất sâu, Tuyết Lam cùng Khương Hy nói chuyện cũng không khiến nó thức dậy được.

Xung quanh hai người bọn hắn bây giờ là một tòa đại trận phù văn thu nhỏ chuyên cách biệt linh thức cùng thanh âm giữa bên trong và bên ngoài.

Tòa đại trận này là tác phẩm đặc thù của Lam Thiên Tuyết Tộc nên bọn hắn cũng không lo có cao thủ Phù đạo mạnh hơn nghe lén được.

Xem như Minh Kính trưởng lão đến đây thì cũng chưa chắc nhất thời phá được đại trận này bởi bản chất Phù đạo của Lam Thiên Tuyết Tộc và nhân loại là hoàn toàn khác nhau.

Đạo khác nhau, khó xen lẫn.

Tuyết Lam đột nhiên nói:

“Kế hoạch của ngươi quá liều lĩnh”.

Khương Hy mỉm cười đáp lại:

“Liều cũng không sao, tương lai của Nhân Võng không thể gặp bất cứ trở ngại gì”.

Tuyết Lam trầm mặc một hồi rồi nói:

“Hôm nay ta vận dụng linh nhãn tra xét một chút thì đã phát hiện ra tung tích của một vài lão tổ Nguyên Anh cảnh, số lượng tuy chưa đầy đủ nhưng hai tay hai chân cộng lại cũng không đếm đủ được”.

Khương Hy mỉm cười nói:

“Thượng Dao Thiên Trì là bí cảnh quan trọng nhất tại giai đoạn Trúc Cơ, nội tình của các thiên kiêu có được đề thăng hay không chính là nhờ vào bí cảnh này. Các vị lão tổ Nguyên Anh cảnh không trọng thị mới là lạ”.

Tuyết Lam nói tiếp:

“Như vậy làm sao ta chạy được?”.

Khương Hy cười cười đáp:

“Yên tâm, Thượng Dao Thiên Trì mở ra rất lâu, nhanh thì cũng một tháng, lâu cũng phải một năm, trong thời gian đó, các đại phái sẽ không lưu lại Nguyệt Lôi Thành quá lâu.

Lấy thực lực cùng Phù đạo Lam Thiên Tuyết Tộc của ngươi, trốn cũng không khó”.

“Dưới Nguyên Anh cảnh ta nắm chắc nhưng nếu đích thân Nguyên Anh cảnh bám theo thì ngươi tính như thế nào?”, Tuyết Lam nói.

Khương Hy mỉm cười đầy ý vị, trên tay hắn đột nhiên xuất hiện một tòa trận bàn. Tuyết Lam cũng có chút hiếu kỳ nên nhìn vào trong quan sát một chút.

Không bao lâu sau, hắn ngẩng đầu lên, hai mắt đầy kinh ngạc nhìn Khương Hy.

“Từ đâu ngươi có được thứ này?”.

...

...

PS: Các đạo hữu đọc truyện thấy hay thì cho tác 10 sao nha!

Tác cảm ơn!

Chương 437: Thượng Dao Thiên Trì xuất thế

Khương Hy sở hữu cực nhiều kiến thức, chuyện này Tuyết Lam hiểu rõ, thậm chí hắn cũng học lại được bảy đến tám phần rồi.

Mặc dù hai phần còn lại hắn không chắc nhưng hắn biết Khương Hy không thể nào tạo ra được một tòa phù trận như hắn đang thấy kia.

Khương Hy mỉm cười không nói, linh thức của hắn khẽ động, một đoạn ký ức đột nhiên xâm nhập thẳng vào bên trong não hải Tuyết Lam.

Không bao lâu sau, Tuyết Lam liền lắc đầu cười khổ nói:

“Ngươi tính đủ xa”.

Khương Hy nhún vai đáp:

“Ta chỉ thuần tính toán thôi, còn thuận lợi hay không còn phải nhờ ngươi toán mệnh một vài quẻ”.

Tuyết Lam đưa tay lên định bấm quẻ nhưng được nửa đường thì thu ngược trở về lại, hắn nói:

“Chuyện này có liên quan đến lão tổ Nguyên Anh cảnh, chưa chắc ta đã tính toán ra, trong tình huống xấu nhất còn có thể dẫn động sự chú ý của mấy vị lão tổ nữa”.

Khương Hy mỉm cười đáp:

“Cẩn thận là tốt”.

Tuyết Lam nghe vậy liền lắc đầu rồi trầm mặc một khoảng thời gian rất lâu mới nói:

“Đừng chạy loạn, an nguy đặt lên đầu”.

“Ta biết”, Khương Hy cười cười đáp.

Khương Hy gọi Tuyết Lam đến Nguyệt Hải Thành trừ bỏ làm bảo tiêu ở giai đoạn đầu ra thì còn lại chẳng cần phải làm gì thêm nữa cả.

Chuyện tiếp theo Tuyết Lam cần làm chính là trốn đi khỏi tầm tra soát của các đại lão Nguyên Anh cảnh, đương nhiên, lấy thực lực của hắn hiện tại thì chuyện đó có chút hơi khó khăn.

Nhưng Khương Hy đã sớm chuẩn bị từ trước, có lớp phù trận kia, trừ phi đích thân Phu Tử đến, còn không Tuyết Lam sẽ có thể an toàn tẩu thoát.

Còn Khương Hy thì ngay từ đầu hắn đã có dự tính của riêng mình rồi, đây là chuyện hắn bắt buộc phải làm.

Như hắn đã nói trước đó, tương lai của Nhân Võng ra sao còn phụ thuộc vào hành động lần này rất nhiều.

...

...

Thời gian trôi qua rất nhanh, một tuần sau.

Toàn bộ tu sĩ trên Đại Lục lũ lượt tiến về địa điểm Thượng Dao Thiên Trì mở ra, nơi đó trùng hợp thay lại là một mặt hồ tương đối rộng trong một cánh rừng nguyên sinh.

Hàng loạt phi chu của Thập Đại Chính Phái, Tam Đại Hoàng Triều cùng Tứ Đại Thế Gia đều tiến về nơi đây, những môn phái nhỏ hơn thì di chuyển bằng phi chu nhỏ hoặc pháp khí, thanh thế tuy không bằng nhưng còn đỡ hơn so với tán tu.

Cảnh tượng bây giờ có thể nói là cực kỳ rung động, nhân gian tụng xưng tiên nhân đầy trời cũng không sai.

Tuyết Lam ngự kiếm mang theo Khương Hy bay về nơi đó, tốc độ cực kỳ nhanh, bỏ qua gần như đại đa số các tu sĩ dưới Nguyên Anh cảnh khác.

Tốc độ này cũng dẫn đến không ít sự chú ý nhưng cũng chẳng sao cả bởi không mấy ai để ý nhiều đến thế.

Nhân số tiến vào Thượng Dao Thiên Trì có hạn, trừ bỏ các đại thế lực ra thì những phương thế lực còn lại phải tranh đấu để tiến vào bên trong.

Hôm nay, Tuyết Lam nghe theo lời Khương Hy nên đã thay một bộ bạch y có điểm xuyết họa tiết hoàng kim, sau lưng được thêu một loại đồ án mặt trăng tương đối huyền diệu.

Loại đồ án này được Khương Hy dựng lên từ trong truyền thừa Thiên Nguyệt, dưới ánh nhìn của hắn, đây có lẽ là tông huy của Thiên Nguyệt Tông, vì vậy thêm vào một chút cũng gia tăng tính thuyết phục.

Đương nhiên, trừ bỏ cao tầng của các đại thế lực ra thì còn lại cũng chẳng ai biết bọn hắn đang mặc gì, thậm chí mặt mũi ra sao.

Bởi Tuyết Lam đã dựng lên trên phi kiếm của mình một tòa phù trận chướng nhãn, tu vi chỉ cần vượt qua hắn là có thể nhìn thấu vào bên trong.

Cảnh giới của Tuyết Lam hiện này là Hóa Nguyên cảnh nhưng đạt đến cái trình độ nào rồi thì Khương Hy cũng không rõ ràng.

Tuyết Lam là thiên tài, thậm chí tư chất của hắn lại không dưới Thương Nguyên, Vệ Khắc Nguyên một chút nào. Chưa kể Khương Hy còn đưa cho hắn kinh nghiệm ngưng tụ chân nguyên nên tốc độ tu luyện của hắn nhất định sẽ nhanh cực kỳ.

Chỉ có điều tu vi tiến đến đâu thì ngoài hắn ra không còn ai có thể biết được.

Nhưng Tuyết Lam đã tự tin có thể tránh qua mọi đối thủ dưới Nguyên Anh cảnh thì Khương Hy cũng không cần phải nghĩ nhiều làm gì.

Các phương thế lực rất nhanh liền tụ hội lại tại một dặm ngoài mặt hồ kia, không ai mạnh dạn tiến thêm một bước nữa bởi Thượng Dao Thiên Trì sắp xuất thế.

Bí cảnh này rất lớn, nó xuất thế sẽ dẫn động phong bạo rất kinh khủng, càng ở gần tự nhiên càng chịu thiệt. Người dẫn đội càng yếu thì tự nhiên không dám ở quá gần mặt hồ kia.

Tuyết Lam là Hóa Nguyên cảnh, đẳng cấp của hắn chỉ thua mỗi các đại thế lực nên vẫn có thể miễn cưỡng đứng vào hàng ngũ dẫn đầu được.

Giữa lúc này, mặt hồ đột nhiên rung động kịch liệt không ngừng, từng gợn sóng từ trung tâm tản ra khắp nơi, mặt nước tung tóe lên không ngừng.

Vùng hư không phía trên nó vặn vẹo liên hồi rồi một tiếng nứt vỡ đột nhiên vang lên, không gian tan vỡ, một luồng phong bạo kinh hoàng lập tức xuất hiện càn quét ra xung quanh.

Tuyết Lam thấy thế liền nâng tay điều chuyển phù trận hóa thành một khối cầu lam quang bảo vệ bọn hắn.

Các đại thế lực khác cũng làm ra hành động tương tự để bảo vệ đệ tử nhà mình.
Thảm nhất bây giờ hẳn là đám tu sĩ tán tu cùng các tu sĩ đến xem cuộc vui. Thượng Dao Thiên Trì cứ cách ba trăm năm mới mở một lần thì tri thức về nó cũng chỉ nằm tại các đại thế lực thôi, về phần tán tu thì bí cảnh này cũng chỉ là huyền thoại được tương truyền.

Cho nên bọn hắn không cách nào biết rõ được Thượng Dao Thiên Trì xuất thế sẽ tạo ra loại oanh động kinh người như thế nào.

Từng tu sĩ phun ra một ngụm máu rồi lảo đảo lùi ra phía sau, người mạnh hơn thì may mắn trụ vững nhưng sắc mặt cũng có chút tái nhợt lại rồi, ánh mắt của bọn hắn đầy rung động nhìn về phía trước.

Vậy ra đây là Thượng Dao Thiên Trì.

Theo không gian tan vỡ cùng phong bạo xuất hiện, một thông đạo không gian cao mười mét cũng xuất hiện ở ngay giữa trời, uy áp tỏa ra từ nó mạnh cực kỳ.

Không bao lâu sau, phong bạo cũng dần dần lắng xuống rồi biến mất, thông đạo cũng đạt được trạng thái ổn định của chính mình, đồng thời, thiên địa linh khí trong vòng mười dặm quanh nó cũng đạt đến trạng thái tinh thuần đến cực điểm.

Thực Dục Thiên trong thể nội Khương Hy như gặp phải món ngon liền tự mình thôi động cắn nuốt không ngừng.

Khương Hy nhắm mắt lại cảm thụ một chút, khóe miệng hắn liền cong lên đầy cao hứng. Tuyết Lam cảm nhận được độ tinh thuần này liền cảm khái không ngớt.

“Độ tinh thuần này thật đáng sợ, nếu có thể tu luyện tại đây mười năm thì ta có thể trực tiếp bước vào Nguyên Anh cảnh rồi”.

Khương Hy cười cười đáp lại:

“Mười năm thì hơi quá nhưng dựa vào độ ổn định này thì chí ít ngươi có thời gian ba tháng, dành hai tháng tu luyện cũng không phải tệ”.

Tuyết Lam nhìn về phía thông đạo màu xanh ngọc kia một chút rồi cười nói:

“Hai tháng xác thực không tệ”.

Cùng lúc này, hư không đột nhiên vặn vẹo một chút, một lão nhân cao tuổi đột nhiên xuất hiện giữa trời cao.

Thân mang Nguyệt bào, đầu đội mũ quan, uy thế tỏa ra cũng mạnh không ngờ, lão lăng không giữa trời mà cứ như hòa mình vào thiên địa vậy.

Khí thế của lão cùng thiên địa cứ như là một nhưng thi thoảng lại như hai.

Lão nhân xuất hiện, thiên địa cũng tĩnh mịch lại, thanh âm của lão có chút khàn khàn nói ra:

“Theo như quy củ hàng vạn năm nay, Thượng Dao Thiên Trì chỉ có thể chứa đựng ba ngàn tu sĩ Trúc Cơ cảnh, tu vi từ trung kỳ cảnh trở lên.

Mỗi nhà trong số Thập Đại Chính Phái, Tam Đại Hoàng Triều cùng Tứ Đại Thế Gia cử ra năm mươi nhân tuyển. Các thế lực nhất lưu chiếm cứ hai mươi nhân tuyển một nhà, còn lại như cũ tự tranh”.

Sau đó, lão dừng lại một chút, nhìn qua một lượt rồi nói tiếp:

“Bản quan không muốn làm mất nhiều thời gian, tranh đấu Thượng Dao Thiên Trì... bắt đầu!”.

Vừa dứt lời, thân ảnh của lão biến mất vào trong không trung, các đệ tử của đại thế lực lần lượt ngự khí xuất hiện giữa trời cao.

Thứ tự vào Thượng Dao Thiên Trì đã được phân dựa trên từ trước nên Khương Hy cũng không vội, dù sao chen ngang cũng đem lại hiệu quả không tốt một chút nào.

Để tránh bị nhiều tán tu để ý đến, trước đó Khương Hy cũng đã nhắc nhở đám người Kế Trường Minh đừng đá động gì tới hắn cho đến khi tiến vào Thượng Dao Thiên Trì.

Khoảng tầm một tiếng đồng hồ sau, các đại thế lực cùng các thế lực nhất lưu đã hành công tiến nhập bí cảnh thì bên ngoài đã bắt đầu sôi trào lên không ngừng.

Hàng loạt lưu quang của phi kiếm đồng loạt tiến về phía thông đạo nhưng cũng cùng lúc đó, từng tiếng đấu pháp vang lên liên hồi.Các đại thế lực cùng các thế lực nhất lưu đã chiếm đến tận phân nửa số danh ngạch rồi nên số lượng danh ngạch còn lại vốn không có nhiều, chỉ có hơn ngàn một chút thôi.

Vì vậy đấu pháp tranh giành là chuyện không thể nào tránh được.

Khương Hy ngoảnh đầu mỉm cười nói:

“Thời điểm đã đến, ta đi đây”.

Tuyết Lam nói:

“An toàn làm đầu”.

Khương Hy gật nhẹ đầu, sau đó một chân bước ra, thân hình hắn liền xuất hiện giữa không trung, mượn nhờ Đạp Vân Bộ viên mãn, hắn có thể tạm thời lơ lửng giữa trời cao.

Sau đó, hắn hạ cấp độ của Nhân Gian Hành Tẩu xuống thành tiểu thành tiền kỳ rồi lướt đi giữa không trung.

Nhìn qua thì không khác gì đang lăng không cả, thậm chí Khương Hy cũng đã từng lăng không rồi nên hắn bắt chước lại cũng chân thật không ngờ.

Tốc độ mặc dù đã giảm nhưng vẫn nhanh hơn không ít đại đa số tu sĩ ở đây. Một đường di chuyển của hắn cơ hồ không gặp phải bất kỳ trở ngại nào cả cho đến khi hai trung niên nhân đột ngột xuất hiện trước mặt.

Bọn hắn lập tức xuất thủ không nói thêm bất cứ một lời nào cả, uy lực cùng sát cơ tỏa ra cực kỳ mạnh.

Khương Hy không nhìn bọn hắn mấy, Hắc Trúc Bút nhanh chóng xuất hiện ở trong tay rồi cách không họa một đạo phù văn hồng quang.

“Trấn Tự Phù”.

Phù văn vừa ra, một đạo uy áp khổng lồ bất ngờ giáng lên người bọn hắn, thân hình của bọn hắn lập tức cố định giữa không trung, đến đòn tấn công trước đó cũng bị trấn áp nhẹ nhõm không ngờ.

Khương Hy mỉm cười tựa như chào hỏi một chút rồi nhẹ nhàng lướt qua người bọn hắn rồi tiến sâu vào bên trong thông đạo.

Cho đến khi thân hình của hắn mất hút đi thì Trấn Tự Phù mới hóa thành hồng quang vụ tiêu biến đi.

Hai tên trung nhiên nhân cản đường trước đó như gặp phải sang chấn tột độ mà đứng yên một khoảng thời gian rất lâu, sau lưng đổ ra không biết bao nhiêu là mồ hôi lạnh.

Hiển nhiên bọn hắn đã biết chênh lệch thực lực khủng khiếp đến mức độ nào rồi. Cũng may Khương Hy không muốn tạo sát nghiệp quá nhiều nên mới không diệt luôn, chỉ trấn áp cho qua.

Tại một nơi các, các tu sĩ cao tầng của các đại thế lực cũng chứng kiến được cảnh Khương Hy ra tay, dù sao phù văn hồng quang vẫn cực kỳ hiếm thấy.

Một người trong đó nói ra:

“Vậy ra đó là Khương Vô Nhai, thực lực của hắn cao hơn những gì lão phu nghĩ”.

Một người khác nói tiếp:

“Xem ra tin đồn không sai, hắn là Phù đạo tông sư”.

“Lão thân không thông Phù đạo, cho nên không đánh giá được hắn mạnh yếu ra sao so với các hậu bối đại tông môn. Đại tiên sinh có kiến giải gì không?”.

Người xưng ‘lão thân’ đó là một vị cường giả cực kỳ lớn tuổi, lưng cũng đã sớm còng lại nhưng đừng vì thế mà xem thường. Khí tức của nàng thuộc hàng mạnh khủng khiếp ở đây, sự tồn tại của nàng không khác gì một thanh kiếm sắc bén giữa trời cao.

Nàng là lão tổ Nguyên Anh cảnh của Thiên Huyền Kiếm Tông, một vị kiếm tu cực kỳ thành danh.

Trác Nhiên nghe vậy liền cười cười có chút ngây ngô nói ra:

“Tạ tiền bối, ta đã quan sát hắn từ trước, luận Phù đạo thì hắn đã đứng đầu thế hệ này”.

Tạ lão bà đáp lại:

“Thư Viện cũng có ngày chịu thua lĩnh vực Phù đạo sao?”.

Trác Nhiên cười cười tiếp lời:

“Nếu Khương Vô Nhai còn là đại sư, Thiên Thu có thể chiến một trận nhưng đáng tiếc, tông sư cùng đại sư chênh lệch quá xa”.

Tạ lão bà gật đầu không nói nữa, những người khác cũng chỉ nghị luận qua một vài câu rồi tiếp tục bảo trì im lặng quan sát tình hình.

Trên tay bọn hắn không biết từ lúc nào đã xuất hiện một khối cầu thủy tinh, bên trong khối cầu là một quang cảnh đẹp tuyệt diệu.

Non nước hữu tình, thu sương nhược thủy.

...

...

PS: Các đạo hữu đọc truyện thấy hay thì cho tác 10 sao nha!

Tác cảm ơn!

Chương 438: ‘Thượng’ Dao ‘Thiên’ Trì

Khương Hy tiến nhập vào bên trong Thượng Dao Thiên Trì, quang cảnh xung quanh hắn nhanh chóng chuyển từ một màu trắng tinh sang một khung cảnh đẹp mê người.

Thiên nhiên thiên thượng, sinh mệnh dung hòa.

Cây cối ở trong Thượng Dao Thiên Trì nhiều vô cùng, hoặc muốn nói nhiều một cách vô lý, trước mắt Khương Hy trừ bỏ màu trắng của mây ra thì toàn bộ đều là sắc xanh của cây cối cùng thảm cỏ rồi.

Mặt khác, trên mỗi thân cây đều tỏa ra một luồng khí tức sinh mệnh cực độ tinh thuần, chỉ cần tu sĩ tiến vào phụ cận đả tọa thì có thể khôi phục thương thế nhanh chóng.

Đây có lẽ cũng được xem như bù đắp cho những người bị kích thương khi bí cảnh hiện ra đi.

Khương Hy tiến vào rồi chỉ quan sát một chút thôi, quang cảnh này năm xưa hắn cũng đã nhìn qua nhiều lần, nếu có khác thì cũng chỉ khác ở địa điểm tiến vào.

Sau đó, hắn nhanh chóng vận Nhân Gian Hành Tẩu rồi chạy đi tìm một con sông.

Năm xưa hắn đã tiến vào nên địa đồ của nơi này hắn vẫn còn nhớ rõ như in, thậm chí hắn còn tình cơ phát hiện ra được một thông đạo bí mật nhanh chóng dẫn đến khu vực hạch tâm.

Bây giờ phải nói rõ lại một chút chân tướng của bí cảnh này.

Đầu tiên, vào được đây chưa chắc đã vào được Thượng Dao Thiên Trì bởi cái tên này chứa hai chữ ‘thượng’ và ‘thiên’. Đồng nghĩa với việc Thượng Dao Thiên Trì chân chính nằm ngay tại hạch tâm của bí cảnh này.

Và dĩ nhiên, nó nằm ngay trên một hòn đảo nổi khổng lồ ở trên trời.

Thứ hai, địa đồ của bí cảnh này cũng không phải bí mật, hầu hết các đại tông môn đều có nhưng không mấy người có thể phát hiện ra được con đường nhanh nhất chạy đến Thần Đàn.

Mà kể cả có biết thì bí cảnh này có một loại cấm chế phi thường đáng sợ không kém đạo pháp Bạch Dương nên những người từng tiến nhập vào đây không thể nói được một lời nào về nội tình của Thượng Dao Thiên Trì cho hậu bối.

Khương Hy có lợi thế hơn ở những người khác chính là ở chỗ này, hắn có ký ức cùng trải nghiệm của lần trước, tự nhiên sẽ đến Thần Đàn nhanh hơn những người khác.

Thứ ba, bí cảnh này ngăn cấm phi hành, cho nên tu sĩ muốn di chuyển nhanh cũng chỉ còn mỗi cách dùng thân pháp để di chuyển, còn không thì dùng chính hai chân của mình để chạy bộ.

Đó cũng là lý do tại sao mục tiêu của tất cả các tu sĩ là phải tiến về Thần Đàn.

Tại các thế hệ khác, Thần Đàn không có mấy tác dụng nhưng tại thế hệ hoàng kim cùng thế hệ này thì có.

Bởi đỉnh tiêm của Tam Đại Mạch Trúc Cơ đã xuất thế.

Thần Đan có thể khai thông một thông đạo xuyên trời kéo thẳng lên trên Thượng Dao Thiên Trì nhưng tiền đề phải có Tam Đại Mạch làm chìa khai mở.

Thiên Mạch Trúc Cơ khai mở Thiên Đàn, Thập Luân Địa Mạch Trúc Cơ khai mở Địa Đàn còn Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ khai mở Nhân Đàn.

Sau đó tu sĩ thuộc mạch nào thì theo Thần Đàn tương ứng để được tiếp dẫn lên trên. Còn về phần các tu sĩ Phàm Mạch Trúc Cơ thì xin chia buồn, bọn hắn bắt buộc phải tự thân leo núi để tiến đến Thượng Dao Thiên Trì.

Đương nhiên, quá trình này cũng dẫn đến một chuyện cần lưu ý.

Cuối cùng, bí cảnh này sở hữu bề ngoài đẹp mê hồn nhưng không có nghĩa sinh vật sống ở nơi đây hiền dịu đâu. Sinh mệnh khí ở đây đã mạnh hơn bình thường thì hung sát khí ở đây cũng kinh khủng không kém.

Yêu thú cùng yêu quái tại đây nhiều vô kể, nhiệm vụ của chúng chính là cản đường các tu sĩ nhân loại tiến đến Thần Đàn. Và đây cũng chính là chuyện cần được lưu ý.

...

Rầm!

Một chưởng kinh người mang theo kinh đào lãng hải đánh ập vào một con Hùng Yêu, thân hình của nó liền văng ra phía xa rồi đập thẳng xuống mặt đất, cát bụi bay lên tứ tung khắp nơi.

Khương Hy hiện thân ra rồi từ tốn tiếng về phía trước, không quản con Hùng Yêu kia còn sống hay đã chết, dù sao nó không thể tiếp tục tấn công được nữa là được rồi.

Một bên tai của hắn đột nhiên khẽ động đậy, gần mười con Trúc Cơ yêu thú bất ngờ lao về chỗ này, khí thế mạnh vô cùng.

Khương Hy liền hừ một tiếng, một tay lập tức vung ra, một đạo phù văn hồng quang hiện lên ở trên cánh tay.

Đám yêu thú đó lấy tốc độ nhanh nhất đóng băng lại rồi nổ tung ra thành từng mảnh nhỏ, đến một chút thân xác cũng không còn.

Gào!

Một tiếng chim hót đầy quái dị đột nhiên vang lên từ trên trời, Khương Hy có chút nhíu mày lại ngẩng đầu nhìn lên trên.

Nơi đó là một con chim ưng cực kỳ lớn, chí ít phải gấp mười lần thân hình Khương Hy, khí tức tỏa ra không ngờ lại là cao giai Trúc Cơ yêu thú.

Bộ lông của nó có màu xanh ngọc tương đối đẹp, cái mỏ có màu hoàng kim đầy chắc chắn, hai con mắt đỏ ngầu như máu, sát cơ tỏa ra cũng lộ liễu vô cùng.

Nguyên lai là Thanh Lân Ưng.

Khương Hy nhàn nhạt nói:

“Tiểu Hoàng”.
Theo đó, một đạo kim quang bắn ra từ Túi Linh Thú ở một bên hông rồi hiển hóa ra thân ảnh một con mèo lông vàng, trên người nó đột nhiên phát ra một ánh hoàng kim thần thánh.

Tiểu Hoàng kêu lên một tiếng meo đầy thanh thúy, kim quang hiển hóa thành hàng trăm đạo kiếm khí oanh tạc về phía Thanh Lân Ưng.

Kiếm khí cực kỳ mạnh, hơn nữa mang theo đặc tính công phá thuần túy của Kim linh khí nên rất nhanh, thân thể của Thanh Lân Ưng đã xuất hiện chi chít lỗ thủng.

Nó gầm lên một tiếng đầy đau đớn, khí tức tử vong bắt đầu dần dần kéo về. Tiểu Hoàng đáp nhẹ cái thân hình mập mạp của nó lên trên một ngọn cây rồi bật miêu trảo ra tựa như sắp xuất đòn sát thủ.

Nhưng dị biến đột ngột phát sinh.

Con Thanh Lân Ưng kia không hiểu vì cái gì đột nhiên phẩy cánh tạo thành hai chiêu phong nhận chém thẳng lên trời, còn về phần nó thì giang rộng hai cánh ra đình chỉ phi hành.

Rẹt!

Phong nhận bay lên trời xong liền quay ngược lại chém đứt lìa đôi cánh của Thanh Lân, nó gầm lên một tia đau đớn nhưng ánh mắt không hề lộ ra vẻ nao núng một chút nào.

Theo đó, thân hình của nó rơi thẳng xuống mặt đất, máu me chảy khắp nơi, khí tức cũng có chút ảm đạm rồi tiêu biến đi hẳn.

Thanh Lân Ưng tự vẫn thành công.

Tiểu Hoàng nghệt mặt ra không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nó vội vàng phi thân về trên đầu vai Khương Hy để hỏi nhưng hắn lại nhanh hơn nên đã vội dùng hai tay tóm lại rồi bế ở trước ngực.

Mấy năm nay, tiểu Hoàng tiến bộ rất mạnh, truyền thừa của Bạch Hổ Thần Quan đích thật rất cường hoành, hiện nay nó mạnh không khác gì một tu sĩ Trúc Cơ cảnh hậu kỳ của đại tông môn, mặc cho tu vi mới chỉ đê giai đỉnh phong Trúc Cơ yêu thú.

Băng Giáp Hổ ngày xưa mà đối đầu với tiểu Hoàng bây giờ thì chỉ có chết trong một cái chớp mắt.

Canh Tân Kim Kinh của Bạch Hổ Thần Quan quả nhiên rất mạnh, tốc độ tiến cảnh của tiểu Hoàng so với các yêu thú khác không những nhanh mà chiến lực cơ hồ là đi ngang cùng giai.

Dẫu Khương Hy đã sớm biết nhưng vẫn phải bất ngờ với thực lực hiện tại của tiểu Hoàng.

Hắn liền mỉm cười, đưa tay lên vuốt ve tiểu Hoàng rất nhịp nhàng. Nó liền nhắm mắt lắc người tựa hồ rất hưởng thụ, sau đó nó truyền âm:

“Chủ nhân, con chim kia vừa nãy làm sao vậy?”.

Khương Hy nhìn về chỗ Thanh Lân Ưng hạ lạc một chút rồi đáp:

“Thượng Dao Thiên Trì cấm các loại pháp thuật phi hành, trừ bỏ các loại yêu thú hình chim ra thì không ai được phép bay cả.

Thanh Lân Ưng biết mình đánh không được, chạy cũng không thoát nên mới phải tự đoạn cánh của mình để tự sát. Các tu sĩ có ý định muốn biến nó thành yêu thú phi hành để bay lên Thượng Dao Thiên Trì thì cũng không thể đạt được ý muốn”.

Nghe vậy, tiểu Hoàng liền có chút không hiểu nói:

“Nó tự mình đâm đầu vào núi đá là được, sao lại phải phiền phức thế?”.
Khương Hy xoa xoa đầu của tiểu Hoàng một chút rồi nói:

“Không phải phiền phức, đây là mệnh lệnh của phương thế giới này, nó bắt buộc phải tự đoạn đôi cánh của mình phòng trừ sau khi chết bị luyện chế thành khôi lỗi”.

Tiểu Hoàng giương hai con mắt nó nhìn về phía Thanh Lân Ưng tựa hồ có chút thương cảm nói ra:

“Con chim đáng thương, nhân loại cũng thật ác độc”.

Vừa nói xong, nó vô ý thức đưa một chân trước bụm miệng lại, ánh mắt giương lên nhìn Khương Hy, biểu cảm có chút ăn năn.

Khương Hy thấy bộ dạng này của nó liền có chút buồn cười, hắn lắc đầu nói ra:

“Ngươi nói không sai, nhân loại rất ác độc, cho nên mới có thể sống được lâu”.

Vừa nói xong, hắn bất giác ngẩng đầu nhìn về một phương rồi cho tiểu Hoàng trở lại vào bên trong Túi Linh Thú, còn về phần hắn thì vận Nhân Gian Hành Tẩu lên để đi chỗ khác.

Thanh Lân Ưng đã chết nhưng máu thịt của nó vẫn còn, yêu thú tại nơi này rất hung tàn, hơn nữa lại cực kỳ mẫn cảm với máu nên chỉ cần có mùi máu tươi là sẽ lũ lượt kéo đến ngay.

Huống hồ máu thịt của Thanh Lân Ưng cực kỳ bổ dưỡng, các yêu thú có tu vi thấp hơn sau khi ăn ít nhiều đều sẽ có chút đề thăng.

Vùng đất bên dưới Thượng Dao Thiên Trì này có nhiều yêu thú cực kỳ, số lượng gần như vô hạn, đi một tấc đất là đã gặp không biết bao nhiêu là yêu thú rồi.

Khương Hy muốn tìm một con sông cho nên số lượng yêu thú hắn gặp còn gấp mấy lần bình thường.

Bởi yêu thú chung quy lại không thể sống xa nguồn nước được.

Tu sĩ Trúc Cơ có thể ích cốc không ăn không uống, chỉ cần dựa vào thiên địa linh khí là có thể sống sót nhưng yêu thú thì không.

Yêu thú không thông pháp thuật, cũng không cường ngạnh ở mặt linh thức nhưng bù lại nhục thân của nó cực kỳ rắn chắc, có thể xem như thuộc luyện thể nhất mạch.

Luyện thể nhất mạch cần nhất chính là ăn uống, xem như vào Trúc Cơ cảnh cũng không thể thoát khỏi ăn uống, thậm chí nhu cầu này còn cao hơn bình thường rất nhiều.

Khương Hy dành ra tầm một canh giờ đồng hồ thì hắn mới tìm đến được con sông này, khóe miệng hắn liền vểnh lên đầy vui vẻ nhưng chưa kịp vui vẻ được bao lâu thì một cái miệng đầy răng nhọn ở dưới đáy sông bất ngờ lao ra khỏi mặt nước hướng về hắn.

Hắn liền hừ lạnh một tiếng, Hắc Trúc Bút nhanh chóng quẹt ra hai đường thẳng song song, hồng quang lấp lóe ngập trời.

“Nhị Tự Phù”.

Con Ngư Yêu vừa lao ra kia ngay lập tức bị Nhị Tự Phù chém ra thành hai mảnh khác nhau rồi rơi ngược lại xuống sông.

Tiếp theo, những con Ngư yêu khác cũng lao vào cắn xé như tình cảnh của Thanh Lân Ưng. Khương Hy thấy thế bất giác lại lùi về sau vài bước.

Con đường này hắn chưa từng đi bao giờ nên cũng không có mấy kinh nghiệm nhưng con sông này đích thị là đường nhanh nhất tiến đến Thần Đàn.

Vừa vặn, hướng đi cũng là hướng xuôi dòng nên tốc độ đảm bảo sẽ nhanh.

Bất quá bên dưới lòng sông rộng lớn kia lại tiềm tàng không ít hung hiểm đâu. Yêu thú nhìn chung chia làm ba loại trên cạn, dưới nước cùng trên không.

Trong đó thì yêu thú ở dưới nước được xếp vào hàng ngũ kinh khủng nhất.

Thủy yêu cực kỳ mạnh, hơn nữa bọn chúng cũng bí ẩn hơn rất nhiều so với các loại yêu thú khác.

Khương Hy nhảy xuống lòng sông này đi sẽ nhanh hơn nhưng hắn sẽ đối mặt với một hung hiểm không biết trước.

Lựa chọn an toàn nhất có lẽ là di chuyển dọc theo bờ sông nhưng nghĩ kỹ thì đây lại càng là hạ sách bởi hắn sẽ phải đối mặt với yêu thú đến từ cả dưới sông lẫn trên cạn, thậm chí là cả trên không.

Suy đi tính lại, Khương Hy liền thở dài một hơi, bộ y phục trên người nhanh chóng được cởi ra rồi cho vào giới chỉ, trên người hắn bây giờ chỉ còn lại một lớp quần trắng dài mà thôi.

Sau đó, hắn lấy ra một mảnh vải rồi buộc tóc cao lên như Tuyết Lam, linh thức tản ra xung quanh dò xét một lượt.

Tiếp theo hắn liền lẩm bẩm một câu ‘đành liều vậy’ rồi nhảy ùm xuống dưới sông.

Bọt trắng của nước tản ra kéo dài theo độ rơi của hắn, từng cặp mắt đỏ ngầu như máu theo đó lập tức sáng lên rồi nhìn sang.

Khương Hy đã sớm biết nguy hiểm nhưng tận mắt nhìn thấy hàng trăm con Ngư Yêu nhìn hắn với hàm răng sắc nhọn kia thì thật có chút cảm khái không ngớt.

Hắn liền lắc đầu ngán ngẩm, thủy chi ý cảnh lập tức được vận lên, tốc độ của hắn như được gia trì mà xuyên thẳng qua hàng ngũ Ngư Yêu kia lao xuôi về hạ nguồn.

Đám Ngư Yêu còn chưa kịp hiểu điều gì thì thân hình của Khương Hy đã biến mất rồi, bọn nó ngay lập tức liền nhe hàm răng sắc nhọn ra chuyển hướng đuổi theo không ngừng nghĩ.

Chương 439: Yêu thú biến dị

Con sông này tuy sâu nhưng không hiểu sao quang cảnh dưới này lại rõ như ban ngày vậy, Khương Hy không cần dùng đến linh thức thì mắt thường của hắn cũng có thể thấy rõ mồn một.

Thủy yêu tại nơi này cực kỳ nhiều, trừ bỏ đoàn Ngư Yêu đang đuổi ráo riết ở sau lưng thì các loài thủy yêu khác cũng bắt đầu rục rịch đuổi theo hắn.

Thấy vậy, Khương Hy liền híp mắt lại, thủy chi ý cảnh thôi động đến tận cùng, các dòng thủy lưu ẩn trong nước theo đó liền đẩy tốc độ của hắn lên cực hạn.

Lớp phù văn trên hai cánh tay hắn đột nhiên sáng lên từng đoàn hồng quang, thủy lao nhanh chóng được tạo ra rồi phóng ngược trở về đâm vào từng con yêu thú một.

Tại thời điểm thủy lao xuyên tâm thì nó cũng cùng lúc đông kết lại thành băng rồi lập tức nổ toang ra thành từng mảnh.

Các con yêu thú khác bơi ở xung quanh dù không trực tiếp trúng nhưng cũng bị vạ lây không kém, chỉ trong chốc lát, một bộ phận của con sông đã bị nhuộm lên một màu đỏ tươi.

Các loài thủy yêu khác cũng nhanh chóng nhờ đó mà lũ lượt kéo về, cũng may cùng lúc này Khương Hy đã vận dụng Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ nên đã lách mình trốn được khỏi một đám phiền phức.

Đám yêu thú này không mạnh, tu vi không con nào vượt qua được đê, trung giai Trúc Cơ yêu thú nhưng lại mạnh ở số lượng.

Khương Hy xem như sở hữu Phù đạo quần công mạnh mẽ thì cũng không muốn mất thời gian vô ích.

Chiếu theo tốc độ di chuyển của thế hệ hoàng kim thì các thiên đời này chi ít cũng phải dành hai đến ba tuần mới có thể tiến đến được Thần Đàn.

Còn về con đường lòng sông Khương Hy đang đi thì còn tùy vào đoạn đường này có trắc trở hay không.

Nếu thuận lợi thì trong vòng một tuần sẽ đến, nhưng nếu gặp phải yêu thú mạnh mẽ hơn thì có khi phải mất đến mười ngày.

Thiên địa linh khí ở đây rất nồng nên Khương Hy cũng không lo bản thân hắn bị hao sức quá độ được. Đương nhiên, thiên địa linh khí nồng không có nghĩa chỉ có mỗi tu sĩ hưởng.

Yêu thú nơi này sinh trưởng nhờ nguồn thiên địa linh khí dồi dào của Thượng Dao Thiên Trì nên bọn chúng chí ít còn có chút lợi thế địa lợi hơn so với tu sĩ ngoại giới.

Khương Hy chủ tu Thủy linh khí nên trong môi trường nước này hắn khôi phục lại thực lực rất nhanh, triền đấu liên tục với yêu thú cũng chẳng phải vấn đề to tát gì.

Giữa lúc này, tốc độ của hắn đột nhiên chậm lại, ánh mắt chuyển thành ngưng trọng quan sát hắc động khổng lồ ở trước mặt hoặc nói đúng hơn là con yêu thú ở trước mặt.

Thân dài hơn năm mươi mét, cái miệng to rộng sâu như hắc động đầy răng nanh nhuốm máu tanh, thân hình của nó trải dài theo chiều dòng sông, cái miệng lớn kia há ra đón các yêu thú trôi ngược từ thượng nguồn về.

Trên thân nó được phủ lên một lớp giáp đá trông rất cứng cáp vững chãi, đồng thời khí tức tỏa ra từ nó cũng mạnh kinh khủng.

Giả Đan yêu thú - Thạch Ngạc Yêu (Cá sấu đá).

Gia Đan yêu thú có thể so sánh với tầng thứ Ngưng Dịch cảnh của nhân loại nhưng con Thạch Ngạc Yêu này mạnh hơn hẳn Ngưng Dịch cảnh, tu vi có lẽ sánh ngang với tu sĩ Kết Đan cảnh của nhân loại.

Khương Hy có thể liệp sát tu sĩ Kết Đan cảnh như thường nhưng yêu thú cấp bậc này lại không dễ đến thế.

Bởi lực lượng lẫn phòng ngự của chúng còn mạnh hơn nhân loại không biết mấy chục lần.

Nếu làm so sánh tương quan để dễ hình dung thì để giết một con yêu thú cấp bậc này cần phải có một tu sĩ Kết Đan cảnh tọa trấn cùng chín tu sĩ Ngưng Dịch cảnh trợ chiến.

Như vậy mới có đủ cơ may hạ gục nó được.

Khương Hy có thể lựa chọn không chiến đấu với nó nhưng nó thì không, cái miệng khổng lồ của nó bây giờ cơ hồ đã chặn hết một phần của con sông rồi, Khương Hy lách mình qua tự nhiên sẽ bắt gặp ánh mắt của nó ngay.

Còn về phần trồi lên mặt nước rồi di chuyển thì xin thưa, trên cạn chính là địa lợi của Thạch Ngạc Yêu, ở dưới nước ít ra còn kiềm chế được phạm vi hoạt động cũng như sức công phá của nó hơn.

Khương Hy từ tốn mượn thủy chi ý cảnh để bản thân lùi lại ra sau, đồng thời cũng dùng linh thức cảnh giác đám yêu thú đang đuổi theo ở sau lưng.

Hai mặt giáp địch chưa bao giờ là dễ dàng nhưng trong trường hợp này Khương Hy xem như gặp được chút may mắn.

Bởi đám yêu thú ở sau lưng sợ Thạch Ngạc Yêu.

Yêu thú phân biệt đẳng cấp với nhau ngoại trừ tu vi ra thì còn có cả huyết mạch. Tu vi của Thạch Ngạc Yêu không những cao siêu mà huyết mạch của nó còn mạnh hơn hẳn so với đám yêu thú ô hợp kia.

Cho nên hiện tại đám yêu thú đó cũng không dám tiến lên dù chỉ một đoạn nhỏ, chỉ có thể lựa chọn bơi qua bơi lại ở phương xa.

Khương Hy thấy thế liền âm thầm thở ra một hơi nhẹ nhõm. Nói như vậy, hắn chỉ việc chém chết con Thạch Ngạc Yêu này là được.

Vừa dứt lời, một tay của hắn lập tức vung lên, hồng quang xuất hiện, vùng không gian bao bọc Thạch Ngạc Yêu đột nhiên giảm nhiệt độ đi liên tục không ngừng.

Theo đó, trên người nó liền phủ lên một lớp băng cực kỳ dày rồi lập tức nổ tung ra thành từng mảnh, đáy sông bắt đầu bùng phát lên từng đạo khói trắng mờ nhạt nhưng không được bao lâu thì một tiếng gầm kinh thiên đột nhiên vang lên.

Xung lực tạo ra từ một tiếng gầm này cực kỳ khủng khiếp, Khương Hy ở gần nhất liền bị chấn văng ra xa không biết bao nhiêu mét.

Nếu không phải hắn văng theo hướng ngược dòng thì không rõ đã bị đẩy lùi ra bao xa nữa.Khương Hy đã thế thì đám yêu thú ở phía sau lại càng bị dọa sợ chạy đi mất dạng.

Thần sắc của hắn lập tức ngưng trọng lại, một chiêu băng bạo vừa rồi không hề nhẹ, hắn đã gia trì pháp lực lên cực kỳ nhiều, đủ để nổ chết một con Giả Đan yêu thú bình thường, đồng nghĩa với một phần ba lượng pháp lực của hắn đã tiêu đi.

Xem như Thạch Ngạc Yêu có mạnh hơn thì ít nhất cũng phải bị thương một chút mới phải, đằng này hắn lại không thấy được bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nó bị thương.

Thay vào đó, một tiếng gầm kia đại biểu cho nó đang tức giận thì đúng hơn.

Theo một cơn nộ hống kinh hoàng kia, lớp khói trắng lập tức tản ra chỗ khác, thay vào đó là thân hình khổng lồ của Thạch Ngạc Yêu, trên thân không lộ ra một chút thương thế nào cả.

Đồng thời lớp giáp đá trên người nó thi thoảng còn ánh lên từng đường vân đỏ như dung nham. Hai con ngươi của Khương Hy lập tức co rụt.

Khóe miệng liền co quắp lại, nội tâm đã mắng không ít câu chửi.

Chả trách Thạch Ngư Yêu không bị thương một chút nào, nguyên lai nó đã biến dị.

Yêu thú biến dị tại tu chân giới cơ hồ là một chuyện rất hiếm hoặc nói đúng hơn là tỷ lệ xảy ra của nó cực kỳ thấp.

Biến dị có mạnh có yếu, có loại biến dị xong liền mạnh hơn cùng loài một bậc nhưng cũng có loại biến dị xong còn yếu hơn cả loại có đẳng cấp huyết mạch thấp hơn.

Về phần con Thạch Ngạc Yêu này thì nó lại nằm ngay vế trước, biến dị mạnh hơn.

Cảnh giới của nó vẫn là Giả Đan hoặc muốn nói là Kết Đan nhưng nhục thân đã đạt đến trình độ của Kim Đan Yêu Tướng rồi.

Loại đối thủ như thế này không hề dễ giết một chút nào.

Khương Hy nhanh chóng biến chiêu, chi chít phù văn hồng quang bất chợt xuất hiện ở trước mặt rồi oanh tạc về phía Thạch Ngạc Yêu, uy thế hủy diệt kinh người.

Thạch Ngạc Yêu há cái miệng khổng lồ kia ra rồi rống lên một tiếng, uy lực của phù văn lập tức giảm đi phân nửa, cho đến khi oanh vào trên thân thì lại không gây ra chút thương tổn nào.

Ánh mắt Thạch Ngạc Yêu có chút lấp lóe đầy kiêu ngạo nhưng không được bao nhiêu thì đột nhiên sóng nổi lên.

Đáy sông có sóng?

Không, là sóng của Khương Hy.

Hư ảnh sóng biển nổi lên cực kỳ nhiều, dựa vào thủy chi ý cảnh cùng môi trường nước rộng bao la này, uy thế của hắn nổi lên mỗi lúc một mạnh.

Hắn nhanh chóng xuất ra một chỉ, hồng quang tụ hội lại mang theo thế không để đỡ bẳn thẳng về phía Thạch Ngạc Yêu.

Thần thông - Hạo Hãn Toái Thần Chỉ.Thạch Ngạc Yêu lại tiếp tục gầm nộ, bốn cái chân ngắn ngủi đã bắt đầu di chuyển chạy về phía trước, tựa như sau khi gầm xong thì nó sẽ không ngần ngại đớp Khương Hy một miếng vậy.

Bất quá tiếng gầm này không thể ngăn cản được thần thông, huống hồ đây còn là một chiêu được nén cực nhiều pháp lực cùng linh thức.

Oanh!

Hạo Hãn Toái Thần Chỉ nhanh chóng xuyên qua hàm trên của Thạch Ngạc Yêu rồi đánh thẳng vào đỉnh đầu của nó.

Khương Hy kiểm soát lực rất tốt nên sức hủy diệt của nó không cách nào lây lan ra các vị trí khác để tránh hao tổn, đồng nghĩa với lực công phá sâu sẽ tốt hơn nhưng kể cả thế, một chiêu thần thông này cũng chỉ làm lớp giáp đá ở trên đầu nó vụn vỡ ra thôi.

Thạch Ngạc Yêu lập tức gầm lên một tiếng giận giữ, thân hình của nó đột nhiên quay lại nhanh một cách bất thường, cái đuôi đầy cứng cáp đó lập tức quật thẳng về phía Khương Hy.

Nhờ có môi trường nước, một chiêu này chậm hơn bình thường một chút nhưng đó không phải trọng điểm.

Trọng điểm là Khương Hy không có đường nào để chạy.

Rầm!

Va chạm xảy ra, thân hình của Khương Hy lập tức bị đập mạnh thẳng sâu vào lớp đất đá ở một bên, nước sông theo đó liền tràn vào bên trong mang theo đất bụi mịt mù.

Hư ảnh sóng biển một lần nữa lại nổi lên, một tia hồng quang bắn thẳng từ bên trong lớp đất bụi đó nhắm thẳng vào vết thương trước của Thạch Ngạc Yêu.

Đòn tấn công này cực kỳ bất ngờ, hơn nữa tốc độ lại cực nhanh, linh thức của yêu thú lại thuộc hàng yếu kém nên phản xạ không thể nào kịp thời được.

Rất nhanh, Hạo Hãn Toái Thần Chỉ liền xuyên qua não hải của Thạch Ngạc Yêu, nó liền gầm lên một tiếng đầy đau đớn, ánh mắt nổi đầy sát cơ hướng về đám đất bụi trong nước kia.

Khương Hy từ tốn mượn thủy chi ý cảnh bơi ra ngoài, trên thân phủ đầy đồ án hồng quang của Đại Địa Thủ Hộ, thi thoảng còn ánh lên một chút kim quang.

Nhân Dục đạo khiến Phù đạo của Khương Hy thay đổi nghiêng trời lệch đất, đến Nhân Phù cũng nhiễm hồng quang thì đủ biết Nhân Dục đạo được hắn tu luyện có thành tựu ra sao.

Chỉ có điều Địa Khí vẫn còn ngạnh kháng rất dữ dội nên Khương Hy vẫn chưa hoàn toàn đồng hóa được.

Hai bên thái dương của hắn nổi đầy gân xanh, hai mắt cũng đã triệt để chuyển thành tử đồng, Dục Hỏa nổi lên cực kỳ mạnh, sát cơ cũng dày đặc vô cùng.

Tuy trên thân không có thương thế nhưng có thể đánh văng được hắn vào sâu bên trong đất như vậy thì Thạch Ngạc Yêu là yêu thú đầu tiên có thể làm được.

Cho nên hắn liền quyết định không dây dưa kéo dài thời gian nữa.

Một tay của hắn nâng lên trên, linh thức ngay lập tức hóa tơ kết đao chém thẳng về phía Thạch Ngạc Yêu. Bản thân nó cảm ứng được một cỗ nguy cơ mãnh liệt từ một đao đó nên đã lựa chọn quay đầu lại chạy.

Nhưng đáng tiếc, cùng thời điểm linh thức hóa tơ thì một tay khác của Khương Hy đã cầm Hắc Trúc Bút lên cách không họa một đạo Định Tự Phù khổng lồ.

Pháp lực sẽ hao hụt nhiều với đạo phù văn này nhưng nếu chém giết được Thạch Ngạc Yêu thì lại đáng vô cùng.

Chữ ‘định’ dưới thân của Thạch Ngạc Ngư bùng lên một ánh hồng quang đầy mãnh liệt cố định lại thân thể của nó.

Linh Đao Trảm Hồn ngay sau đó liền oanh tạc vào bên trong não hải của Thạch Ngạc Yêu, nó gầm lên một tiếng thê lương rồi im bặt đi hẳn.

Cặp mắt sát cơ trước đó cũng đã triệt để trắng dã ra không còn chút sức sống nào.

Thạch Ngạc Yêu tử vong.

Máu của nó theo vết thương từ Hạo Hãn Toái Thần Chỉ bắt đầu tản ra bên ngoài, tin tưởng không qua mấy phút sẽ dẫn động không ít yêu thú đến đây.

Khương Hy nhanh chóng tản linh thức của mình vào bên trong thể nội của Thạch Ngạc Yêu, nhanh chóng tìm đến Yêu Đan của nó.

Không bao lâu sau, Song Hùng Nhai lập tức xuất hiện trên tay, với kinh nghiệm phẫu thuật nhiều năm của mình, Khương Hy dư sức tìm được điểm yếu mềm trên cơ thể của nó rồi mổ xẻ.

Điểm yếu của Thạch Ngạc Yêu nằm ngay tại phần bụng dưới nên từ đầu đến cuối Khương Hy khó có thể công kích vào đó nhưng sau khi nó chết rồi thì lật nó lại cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Lại qua tiếp vài phút, hắn thành công lấy được Yêu Đan của Thạch Ngạc Yêu rồi nhanh chóng mượn thủy chi ý cảnh tẩu thoát đi về hạ nguồn.

Theo đường mổ xẻ của hắn, máu của Thạch Ngạc Yêu chảy ra mỗi lúc một nhiều, lượng máu của nó nhiều đến mức khiến mấy chục mét sông bị nhuộm đỏ không ngừng, từ đó dẫn dụ về không biết bao nhiêu là yêu thú cấp thấp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau