HUYỀN LỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyền lục - Chương 416 - Chương 420

Chương 415: Mâu thuẫn tín ngưỡng

“Nguyên lai là vậy, mượn nhờ quang cảnh xung quanh để đánh lừa ánh mắt người khác, xác thực rất không tệ”.

Vu Chúc Lan gật gù nói.

Mộc Hoa Cương tựa hồ vẫn còn hơi mờ mịt một chút, suy nghĩ một hồi, hắn nói ra:

“Khương đạo hữu, giải thích như thế nào?”.

Khương Hy mỉm cười đáp:

“Một cách đơn giản thì khi nhận thức của chúng ta đã mặc định khu vực này có một số lượng tu sĩ Trúc Cơ cảnh hậu kỳ Hợp Bát Kiều nhất định thì những người sử dụng kỳ thuật này có thể mượn điểm đó để đánh lừa ánh mắt chúng ta.

Cách duy nhất để phá chính là phong bế nhận thức của mình lại, đồng thời cũng đem số lượng tu sĩ kia quên đi hẳn, như vậy thì không cần đánh cũng phá được Tàng Hoa Trầm Thuỷ”.

Nghe vậy, Mộc Hoa Cương liền gật đầu biểu thị đã hiểu, bất qua thần sắc của hắn vẫn có hơi chút không được tự nhiên.

Phong bế nhận thức...

Nói thì dễ lắm chứ trên thực tế chẳng có ai dám làm cả, bởi một khi phong bế nhận thức của chính mình lại thì đối phương có thể âm thầm giở thủ đoạn gì đó lên người làm bản thân vô pháp nhận biết được.

Nghĩ đến đây, đột nhiên thần sắc của Mộc Hoa Cương có chút hơi biến.

“Khương đạo hữu biết được kỳ thuật này, chẳng lẽ hắn tự phong bế nhận thức của mình rồi?”, Mộc Hoa Cương thầm nghĩ.

Sau đó, hắn âm thầm thả một tia linh thức tiếp cận Khương Hy rất cẩn thận, khi khoảng cách không còn đến mười phân thì hắn xác nhận Khương Hy thực sự không biết, thế là hắn liền làm liều tiến lên thêm.

Bất quá đến đây thôi.

Tia linh thức vừa bước vào bên trong giới hạn mười phân, một cỗ lực áp vô hình bất ngờ xuất hiện rồi cắn nuốt lấy tia linh thức kia một cách mạnh bạo nhất.

Mộc Hoa Cương nhận ra việc này nên liền nhanh chóng tự động cắt đứt chính một tia linh thức kia không chừa lại bất kỳ vết tích nào.

Bên ngoài hắn vẫn duy trì bộ dáng hào hoa phong nhã, miệng vẫn cười nói như cũ nhưng bên trong đã âm thầm khiếp sợ.

Không nói đến chuyện Khương Hy có phong bế nhận thức của bản thân mình không thì nội việc cắn nuốt linh thức của người khác đã là một loại thủ đoạn vô cùng kinh dị.

Trên thực tế, Mộc Hoa Cương không biết rằng hành động của hắn từ đầu đến cuối đều bị Khương Hy giám thị không sót một chút nào.

Chỉ là hắn muốn xem Mộc Hoa Cương sẽ thăm dò đến đâu thôi, không nghĩ đến tên này thật sự to gan tiến vào sâu hơn.

Nếu Khương Hy sử dụng cách bình thường để phá thì có khi bây giờ đã bị Mộc Hoa Cương thăm dò ra rồi.

Đáng tiếc, hắn có Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ tại thân nên Tàng Hoa Trầm Thủy hoàn toàn vô dụng với hắn, ảnh hưởng của môn kỳ thuật này hoàn toàn bị thần thông của hắn đẩy ra hết rìa ngoài không thương xót.

Về phần tia linh thức kia của Mộc Hoa Cương đã đi đâu thì câu trả lời chính là nằm bên trong bụng của Trầm Nê Sắc Hồn.

Trầm Nê Sắc Hồn là thần thông nhưng đồng thời cũng là ‘vật nuôi’ cộng sinh ở ngay bên trong linh hồn Khương Hy, bởi nguồn gốc của nó là một yêu quái.

Chỉ cần có linh thức lạ xâm nhập vào bên trong là nó sẽ xuất hiện cắn nuốt ngay lập tức.

Đương nhiên, nếu đối thủ có tu vi quá vượt trội thì Trầm Nê Sắc Hồn cũng sẽ ngoan ngoãn trốn đến cùng không xuất đầu lộ diện.

...

Không ngoài dự đoán, khoảng tầm ba mươi phút sau, trận lôi đài chiến dần dần đi đến kết thúc, mỗi lôi đài đều chọn ra được hai nhà chiến thắng. Đương nhiên trong đó không thể nào thiếu ba người Khổng gia rồi.

Lúc này, tại khán đài của Khổng gia, từng tiếng hò hét vui mừng vang lên khắp nơi, bọn hắn cuối cùng cũng thoát được khỏi danh phận trung thế gia rồi.

Các thế gia khác lộ vẻ không thể nào tin nổi được chuyện này, ánh mắt mỗi lúc một nghi ngờ nhìn về phía Khổng gia nhưng đáng tiếc lại không phát hiện được gì.

Về phần nhóm người Khương Hy thì đã được giải thích từ trước nên cũng chẳng ngạc nhiên trước cảnh này chút nào.

Khi biết cả ba người từ Khổng gia đều là Trúc Cơ cảnh đỉnh phong Hợp Thập Kiều thì bọn hắn không cần phải nghĩ nhiều nữa, Khổng gia vào thượng thế gia là ván đã đóng thành thuyền rồi.

Hai mươi thượng thế gia đã được tìm ra, vậy thì bốn mươi nhà còn lại buộc phải tranh vị trí trung thế gia, tránh hạ thế gia càng xa càng tốt.

Sau trận lôi đài chiến tự nhiên đến lượt trận đấu phân thứ hạng chính thức, hình thức được dựa trên các bảng đấu với nhau.

Khương Hy cảm thấy có chút nhàm chán nên cũng chẳng nhìn nhiều gì thêm, hắn đã quan sát được hết tất cả từ thời điểm lôi đài chiến rồi nên bây giờ cũng hết hứng tò mò.

Hắn lựa chọn rời khỏi đài quan chiến rồi tiến về phía phường thị đi coi ngó một chút, mấy năm này hắn chủ yếu là ở tại trạch viện không đi đâu nên cũng chẳng nắm quá nhiều về đường lối của Hoàng Thành, vừa vặn đây cũng hợp thức hoá cho thân phận Khương Vô Nhai này.

Kế Trường Minh thấy hắn rời đi thì cũng rời theo, dù sao hắn có cảm giác bản thân mình có thể đánh bại hết một trăm tám mươi người kia nên cũng chẳng còn hứng thú nán lại.

Đồng dạng, Quan Mộng Hân, Vu Chúc Lan cùng Mộc Hoa Cương cũng rời đi.

Các vị trưởng bối Kim Đan cảnh thấy vậy cũng không hơi đâu đi để ý làm gì, dù sao lấy thực lực của thiên kiêu đời này, đám tu sĩ Trúc Cơ cảnh của thế gia chẳng phải đối tượng đáng để quan tâm. Để bọn hắn tự quan sát nhau sẽ thu lại nhiều lợi ích hơn.

Khương Hy rời đi vì chán nhưng không nghĩ đến lại kéo theo tận bốn cái đuôi đi theo, hắn quay người lại nói:

“Các ngươi không ở lại xem?”.

Kế Trường Minh đáp lại:

“Có gì để xem?”.Mộc Hoa Cương mỉm cười nói:

“Ta nghĩ quan sát Khương đạo hữu còn thú vị hơn những người kia”.

Nghe vậy, Khương Hy mỉm cười đáp lại:

“Quan sát bằng linh thức sao?”.

Nội tâm của Mộc Hoa Cương liền lộp độp vài tiếng nhưng hắn cũng cố gắng không biểu hiện ra bên ngoài nhiều, hắn chắp tay lại rồi nói:

“Ban nãy có chút thất lễ, mong đạo hữu không trách”.

Khương Hy phủi tay không để ý, bộ dáng rất tuỳ ý, đồng thời cũng ngụ ý không cần để tâm.

Quan Mộng Hân cùng Vu Chúc Lan tựa hồ đoán ra được gì đó nên liền nhìn Mộc Hoa Cương rồi cười khúc khích.

Mộc Hoa Cương cảm thấy có chút xấu hổ nhưng tốt xấu gì hắn cũng là thiên kiêu của một tông nên độ trấn định vẫn rất cao, lúc đó hắn thu tay nhanh nhưng hắn không ngờ rằng Khương Hy lại còn nhanh hơn.

Trong đầu hắn bây giờ đang cố ước lượng lại thực lực của Khương Hy, xem thử giới hạn của người này là ở đâu.

Suy nghĩ một hồi, hắn truyền âm cho Kế Trường Minh:

“Kế đạo hữu, ngươi từng đấu với Khương đạo hữu nên hẳn sẽ biết giới hạn của hắn chứ?”.

Nghe vậy, Kế Trường Minh liền hạ thấp tốc độ đi bộ của hắn xuống một chút rồi truyền âm đáp:

“Ta không biết, Vô Nhai còn chưa bao giờ nghiêm túc đánh với ta”.

Vô Nhai?

Thân đến thế rồi?

Mộc Hoa Cương cảm thấy có chút ngạc nhiên nhưng không phải ngạc nhiên về độ thân thiết giữa hai người mà là chuyện Khương Hy không đánh nghiêm túc.

Thảm cảnh của Kế Trường Minh ngày hôm đó thế nào thì Mộc Hoa Cương không trực tiếp thấy nhưng rất nhiều người xác nhận ngày hôm đó hắn cực kỳ thê thảm.

Mộc Hoa Cương tự nhận mình mạnh hơn Kế Trường Minh nhưng lại vô pháp tuỳ tiện đánh hắn ra nông nổi đó.

Cho nên bây giờ hắn thật sự không thể ước lượng được nổi thực lực của Khương Hy.

Trên thực tế, Khương Hy cũng không phải tuỳ ý đánh bại Kế Trường Minh mà là vì linh thức của Kế Trường Minh đã bị Thuỷ Đàm Ảo Cảnh bào mòn, dẫn đến tốc độ phản ứng của hắn chậm hơn rất nhiều.

Trong khi đó Khương Hy lại ở trạng thái sung mãn nhất, vì vậy Kế Trường Minh hoàn toàn không có cửa chống đỡ lại Khương Hy khi đó.

...

...

Dọc đường đi dạo này, Quan Mộng Hân cùng Vu Chúc Lan trò chuyện với nhau rất vui vẻ, nhìn không giống như hai người ở hai đại tông môn đối lập nhau một chút nào.Bắc Nguyên khác các địa giới còn lại bởi nơi này tồn tại đến tận bốn tín ngưỡng.

Nho - Đạo - Phật - Quang.

Nho Môn độc bá thiên hạ, giáo hoá chúng sinh nên không cần phải nói, toàn thiên hạ này không ai có thể xoá bỏ được Nho Môn khỏi vị trí đầu.

Từ đó, ba nhà kia liền tranh chấp không ít, nhất là giữa Phật Môn cùng Quang Minh.

Thần Điện sáng lập nên một tín ngưỡng hoàn toàn mới, không thờ phụng bất cứ một người nào mà lại đi thờ phụng quang minh bất diệt.

Và tại thời điểm bắt đầu, thế lực này bị Huyền Thuỷ Am của Phật Môn chèn ép nhiều nhất, vì vậy quan hệ song phương tính ra thì có thể xem là địch nhân một mất một còn.

Nhiều năm trôi qua, hận thù cũng mờ dần, bây giờ chỉ còn lại xích mích cùng tranh chấp tín ngưỡng thôi, dù không lớn nhưng song phương cũng không thể thoải mái cười đùa với nhau như hai người này.

Quan Mộng Hân cùng Vu Chúc Lan xác thực không quan tâm đến thù hận thế hệ trước, các nàng cảm thấy đối phương có thể làm bằng hữu được, vậy nên liền tiến đến kết thân.

Về phần Đạo Môn thì khỏi nói, sự tồn tại của Đạo Môn cùng Nho Môn vốn không chênh lệch nhau bao nhiêu, đều là những tín ngưỡng thâm căn cố đế ở Huyền Đô.

Mặt khác, Cửu Tiêu Tông rất mạnh, đây là con quái vật duy nhất trên Đại Lục có thể tạo ra cấm tự, các thế lực khác dù có lớn thì cũng phải nhượng lễ ba phần.

Nhưng điều đó cũng không có nghĩa Cửu Tiêu Tông không có địch thủ của mình.

Địch thủ của Cửu Tiêu Tông lại chính là thánh địa Đạo Môn còn lại - Cổ Linh Môn.

Vạn vật quy nhất, Đạo Môn cũng phải quy nhất.

Ngôi vị bá chủ Đạo Môn từ xưa đến nay chỉ có một, Cửu Tiêu Tông muốn mà Cổ Linh Môn cũng muốn.

Không phải tự nhiên khi hai đại tông môn này lại một nam một bắc đâu, đây chính là do mâu thuẫn sinh ra, nếu để hai cỗ thế lực này gần nhau, lúc đó chắc chắn sẽ sinh ra đại chiến.

Hơn nữa đại chiến này sẽ không bao giờ kết thúc cho đến khi một bên ngã.

Suy cho cùng, chỉ có Nho Môn là an ổn nhất trong tất cả các loại tín ngưỡng, không bị nhà khác chen chân vào phá hoại, từ đó thế lực cũng được phân bổ rộng khắp cả ba địa giới.

Cá nhân Khương Hy cũng để ý đến thái độ hữu hảo của Quan Mộng Hân cùng Vu Chúc Lan, trong lòng cũng cảm khái không ít.

Nếu tất cả đều có thể suy nghĩ thông suốt được như các nàng thì thế giới này đã không tồn tại nổi hai chữ ‘mâu thuẫn’ rồi.

Tuỳ tiện nhìn ngó xung quanh được một hồi, Khương Hy không để ý đến ‘bốn cái đuôi’ của mình nữa, hắn lựa chọn quan sát nhân sinh nơi này một chút.

Gọi là Tiên Khu nhưng sinh hoạt tại nơi này lại không khác gì Bắc Thành của Nguyệt Hải Thành là bao.

Ở đây vẫn có chợ, vẫn có các cửa hàng nhu yếu phẩm bình thường, dân chúng nơi đây đều là tu sĩ nhưng nếp sống lại không giống mấy.

Hoàng Thành đông đúc không phải bàn cãi, số lượng tu sĩ Luyện Khí cảnh cũng nhiều cực kỳ. Nhóm người này ở đây còn được biết với một tên gọi đặc thù.

Thượng vị phàm nhân.

Vì vậy, lối sống cùng sinh hoạt không khác phàm nhân là bao, chỉ là nhu yếu phẩm của bọn họ có chút cao cấp hơn thôi.

Đơn cử như nơi này không dùng phàm dược mà lại là linh dược, không ăn phàm thực mà lại ăn linh thực, rượu bình thường không đủ mạnh, linh tửu mới đủ.

Khương Hy có hệ thống nhãn tuyến của mình nên từ sớm đã biết những chuyện này nhưng tận mắt thấy thì cảm giác lại khác.

Hắn có thể cảm ứng được nhân tức của bản thân mỗi lúc một mạnh hơn, dù chỉ một chút ít thôi nhưng xác thực là có mạnh lên.

Chuyện này cũng khiến hắn lấy làm lạ không thôi.

Suy nghĩ một hồi, hắn liền mượn Nhân Gian Hành Tẩu lướt lên một mái nhà cao gần đó rồi cách không hoạ một đạo Chân Tự Phù.

Dưới góc nhìn của Chân Tự Phù, mỗi một người là một đoàn bạch quan nhân mạch, hơn nữa số lượng nhân mạch này đều hướng thẳng về phía hoàng cung rồi tập hợp về một chỗ.

Đây là biểu hiện của quốc vận, trên dưới đồng lòng không chút dị nghị.

Bạch quang nhân mạch hội tụ nhiều đến độ này, Khương Hy lại còn là Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ cho nên cảm ứng được cũng là chuyện bình thường.

Khương Hy bây giờ có chút hơi hối hận bốn năm này không ra đường nhiều hơn, nếu không hắn đã đủ điều kiện để cô đọng linh thức lại thêm lần nữa, từ đó trực tiếp bước thẳng vào Trúc Có cảnh đình phong Hợp Thập Kiều.

Bất quá trên đời này không có nổi hai chữ hối hận kia, chỉ có thể nói thời điểm đó hắn lựa chọn không được chuẩn xác thôi.

...

...

PS: Các đạo hữu đọc truyện thấy hay thì cho tác 10 sao nha!

Tác cảm ơn!

Chương 416: Trà

Đi dạo được một hồi tự nhiên cũng sẽ chán nên bọn hắn lựa chọn vào Vạn Xuân Lâu để ngắm cảnh luận đạo.

Trừ bỏ ‘tửu’ cùng ‘sắc’ đầy trứ danh ra thì Vạn Xuân Lâu vẫn còn một loại mặt hàng khác thế nhân ít biết đến, đó chính là trà.

Tọa lạc tại tầng lầu thứ mười của Vạn Xuân Lâu, trà viện là một nơi cực kỳ thanh nhàn cùng yên tĩnh, xung quanh được bố trí trận pháp cách âm với xung quanh, cho nên một khi vào trong thì những tiếng ồn của các tầng dưới sẽ không cách nào vang lên được.

Kế Trường Minh cùng Mộc Hoa Cương muốn uống rượu bất quá Quan Mộng Hân lại không, Vu Chúc Lan lại thích thưởng trà, còn Khương Hy thì loại nào cũng được, hắn không quan trọng vấn đề này lắm.

Cứ nghĩ là một cuộc tranh cãi sẽ diễn ra nhưng không, hai đại nam nhân kia rốt cuộc vẫn nhường nữ nhân một bước, lựa chọn uống trà.

Phối trí của tầng lầu thứ mười hay trà viện rất đặc biệt, sàn nhà được phủ toàn bộ bằng chiếu cói được làm từ rơm ép chặt, độ dày khoảng độ trên năm phân một chút, mỗi bước chân chạm lên đều tương đối êm.

Xung quanh còn có từng khóm trúc được cắt tỉa cực kỳ đẹp mắt, nhìn qua rất có nghệ thuật, phục vụ tại nơi đây hầu hết đều là nữ tử và đương nhiên, không bán sắc.

Những người này ăn mặc rất kín đáo, phục trang cùng đầu tóc rất chỉnh chu, nhìn vào đều thấy đoan trang, thùy mị khắp người.

Mặt khác, trà viện không có bàn, cũng không có ghế, chỉ có mấy cái bồ đoàn để ngồi cùng ấm trà được nấu trên bếp lửa.

Người bình thường có lẽ sẽ khó ngồi thưởng trà với ‘kiểu cách’ như thế này nhưng đám người Khương Hy là người tu hành, mỗi ngày bọn hắn đều quen thuộc đả tọa trên bồ đoàn nên chẳng có gì khó khăn cả.

Khương Hy nhanh chóng lấy một cái bồ đoàn ra ngồi xuống bên cạnh ban công rồi nhìn ra bên ngoài, tiện đường vận dụng Cách Không Khiển Vật tự mình rót một chén trà rồi uống.

Trà hắn lựa chọn tương đối quen thuộc, là trà Minh Hà.

Ngày trước khi theo dõi Lý Viễn Trình tại Nguyệt Hải Thành, hắn đã từng gọi một bình trà Minh Hà tại trà quán đối diện Thông Trấn Bảo Lâu để uống.

Không phải hắn muốn ôn lại kỷ niệm hay gì mà hắn ưa thích vị lành lạnh của loại trà này, trà này dù có đun hàng trăm năm đi nữa thì nước trà vẫn cứ lạnh như cũ, mảy may không bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ một chút nào.

Đun trà trên bếp lửa chung quy lại cũng chỉ là một loại thủ tục quen mắt thôi.

Vu Chúc Lan từ tốn nâng chén trà của mình lên uống một ngụm, một cỗ lành lạnh thanh thần khí sảng đột nhiên bốc lên từ trong người, nàng quay sang nhìn Khương Hy rồi mỉm cười nói:

“Khương đạo hữu thích trà phổ thông như vậy sao?”.

Khương Hy mỉm cười đáp lại:

“Tùy tâm tình thôi”.

Trà Minh Hà là linh trà nhưng trong hàng ngũ các loại linh trà trứ danh thì nó đích xác thuộc hàng phổ thông, nếu nói chính xác hơn thì đây là loại trà tu sĩ Trúc Cơ cảnh phổ thông uống nếu có một chút tiền.

Nghe ra thì cũng không đến mức gọi là phổ thông bất quá nghĩ lại những người ở đây đều xuất thân từ đại tông môn, trà khá giả ở nơi khác lại thành trà phổ thông ở nơi này.

Mặt khác, uống trà còn phải nhìn vào tâm tình, người đang hớn hở vui tươi không thể nào uống loại trà đắng ngắt, người đang buồn sầu não cũng không thể uống trà ngọt, mặc dù tác dụng sẽ tốt nhưng không hợp.

Vu Chúc Lan là người chuyên thưởng trà, vì vậy nàng có chút hứng thú với một câu này của Khương Hy, nàng mỉm cười nói:

“Vậy tâm tình của Khương đạo hữu bây giờ như thế nào?”.

Khương Hy làm một hớp trà, cảm nhận cỗ thanh mát toát ra từ tận sâu cổ họng, hắn mỉm cười đáp lại:

“Như cũ, đạm bạc”.

Vu Chúc Lan nhướng mày, nàng có chút không hiểu hắn đang nói cái gì, thậm chí cũng không hiểu được.

Đạm bạc là loại tâm tình gì?

Đây không phải đang nói về tính cách sao?

Kế Trường Minh uống hai, ba chén trà rồi hướng nàng nói ra:

“Đừng để ý, cũng đừng suy nghĩ nhiều, ngươi không hiểu nổi ý hắn đâu”.

“Ngươi hiểu?”, Vu Chúc Lan lườm hắn nói.

Kế Trường Minh làm như không thấy, hắn nhún vai đáp lại:

“Không hiểu nên mới khuyên ngươi”.

Vu Chúc Lan liền hừ một tiếng rồi quay sang nói chuyện phiếm với Quan Mộng Hân, về phần Hoa Mộc Cương, một đường đi này hắn nhìn Khương Hy hơi bị lâu.

Nói khó nghe hơn là nhìn chằm chằm không hề dứt, hành động vụng trộm trước đó của hắn đã bị phát hiện rồi thì bây giờ công khai cũng chẳng sao, ý đồ đều đã lộ thì hành động kiểu gì chẳng như nhau.

Khương Hy dựa người vào thành gỗ, một tay chống nghiêng đầu, một tay nâng chén trà lên uống, ánh mắt hắn nhìn sang Mộc Hoa Cương đầy ý vị rồi nói:

“Mộc đạo hữu còn gì cần ta giải đáp sao?”.

Mộc Hoa Cương suy nghĩ một chút rồi đáp lại:

“Khương đạo hữu thứ lỗi, ta chỉ muốn biết khoảng cách giữa hai chúng ta là như thế nào”.

Khương Hy gật đầu rồi mỉm cười nói ra:

“Đấu một chút tự nhiên sẽ biết”.

Nghe vậy, Kế Trường Minh xém chút phun nước trà từ trong miệng ra, hai mắt hắn chuyển sang nhìn Khương Hy đầy cổ quái.

Hôm nay mặt trời mọc phía tây sao?

Vì đã hứa hẹn đến Thượng Dao Thiên Trì rồi nên đoạn thời gian qua hắn mới không đi khiêu chiến với Khương Hy nhưng chí ít hắn biết Khương Hy là loại lười chiến, không thể nào lại chủ động đi khiêu chiến người khác.Bất quá vừa rồi hắn nghe không sai, có Vu Chúc Lan cùng Quan Mộng Hân ở đây, thần sắc của cả hai cũng có chút hứng thú nữa nên hắn không nghe lầm được.

Mộc Hoa Cương cũng có chút ngoài ý muốn, hắn nói ra:

“Đánh ở đây?”.

Khương Hy gật đầu, Mộc Hoa Cương nói tiếp:

“Không gian không phải nhỏ quá sao?”.

Khương Hy mỉm cười đáp:

“Mộc đạo hữu hiểu lầm, ý của ta là đấu pháp lực”.

Bốn người còn lại liền à lên một tiếng đã hiểu, nguyên lai là đấu pháp lực.

Đấu pháp lực cùng đấu pháp chung quy lại chỉ chênh một chữ nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

Đấu pháp là đấu chính diện, dùng hết toàn bộ mọi thủ đoạn cùng chiến kỹ của bản thân ra để đánh, còn đấu pháp lực thì chỉ đơn thuần so pháp lực thôi.

Song phương đồng thời xuất ra một lượng pháp lực nhất định rồi đấu với nhau, ai phá hủy được hết pháp lực của đối phương trước là thắng.

So với cái trước, cái sau lại thường dành cho cao thủ. Tu vi càng cao, chiêu thức lại càng tinh giản lại, mọi thứ đều dần dần có nét gọi là quy chân, phân cao thấp lúc đó không nhờ vào chiêu số nữa mà là chân lực.

Giữa hai cái thì Khương Hy thích cái sau hơn, đỡ phải dùng nhiều lực, hơn nữa tùy tiện đưa một ngón tay ra là được rồi.

Mộc Hoa Cương không vội nhận lời khiêu chiến, dù sao đấu pháp lực đối với hắn tương đối lạ lẫm nhưng cũng không phải chưa từng nghe, chỉ là chưa từng đấu thôi.

Hắn nói ra:

“Ta chưa từng đấu pháp lực bao giờ”.

Khương Hy mỉm cười đáp:

“Mộc đạo hữu có thể dùng toàn bộ pháp lực của mình, ta chỉ dùng một phần thôi”.

Mộc Hoa Cương gõ cây quạt giấy trong tay mình vào lòng bàn tay còn lại một hồi rồi nói:

“Đạo hữu đang coi thường ta sao?”.

Khương Hy lắc đầu từ tốn nói ra:

“Đây là vấn đề chênh lệch kinh nghiệm, xem như đạo hữu không yếu thì tại phương diện này không thể ngang hàng đấu với ta được”.

Một câu này khá có ý vị, vừa giải quyết nghi vấn của Mộc Hoa Cương, vừa giữ mặt mũi cho nhau, đồng thời cũng giúp hắn che đi sự thật hắn là Trúc Cơ cảnh hậu kỳ Hợp Cửu Kiều.

Tình huống hôm nay giữa bốn đại tông môn tuy rằng có chút hòa hợp nhưng cũng không tránh được sự thật bọn hắn là đối thủ của nhau.

Càng ẩn giấu được nội tình của bản thân bao lâu thì thời điểm Thượng Dao Thiên Trì mở ra sẽ có lợi bấy nhiêu.

Khương Hy không nói ra cũng đồng nghĩa với việc đã giúp Mộc Hoa Cương che đậy nội tình rồi, hắn cũng không thể nào oán trách Khương Hy được câu nào.Suy nghĩ một chút, Mộc Hoa Cương nói ra:

“Mong đạo hữu chỉ giáo”.

Khương Hy gật nhẹ đầu, ba người còn lại thấy vậy liền khẽ cười rồi lui ra phía sau chừa lại khoảng không gian hai mét trước mặt hai người.

Khoảng không gian này chính là chiến trường, cả ba người Kế Trường Minh đồng thời làm trọng tài, phân xử đương nhiên có tính công bằng đủ cao.

Một nữ tử của Vạn Xuân Lâu thấy vậy liền vội vàng chạy đến khom người nói:

“Các vị khách quan, Vạn Xuân Lâu ngăn cấm đấu pháp, mong các vị hiểu cho”.

Nữ tử này không yếu, là Trúc Cơ cảnh sơ kỳ Hợp Tam Kiều, so với các thị nữ phục vụ ở những tầng dưới thì nàng mạnh hơn rất nhiều bất quá so với đám người Khương Hy thì quá yếu.

Dẫu vậy, nữ tử vẫn không có chút e ngại nào khi nói ra một câu đó.

Vạn Xuân Lâu là một tòa kỹ viện, đằng sau nó đương nhiên có người, hơn nữa là người Khương Hy vẫn luôn luôn cố gắng giám thị nhiều năm này.

Chủ nhân của Vạn Xuân Lâu là Thẩm gia, coi như Thập Đại Chính Phái đến đây gây sự thì cũng phải chừa lại ba phần mặt mũi cho đại tộc này.

Thẩm gia trước đây có lẽ chưa đủ sức để Thập Đại Chính Phái coi trọng nhưng đương đại gia chủ hiện thời là Thái Sư Thẩm Thanh Phong, đồng thời cũng là cường giả từ thế hệ hoàng kim.

Thập Đại Chính Phái nhất định sẽ cho mặt mũi.

Đương nhiên, đám người Kế Trường Minh biết rõ chuyện này, các đại tông môn không thể nào quên báo cho bọn hắn được.

Khương Hy hướng nữ tử kia mỉm cười nói:

“Yên tâm, chỉ là đấu pháp lực thôi, hậu quả chỉ như một cơn gió thoáng qua”.

Lời của hắn rất nhẹ, bất quá lại như ma âm truyền thẳng vào tai nàng, hai chân nàng liền xiêu vẹo ngã ra đất, sắc mặt ửng đỏ lên không thôi.

Nhưng nàng vẫn kiên trì nói:

“Chuyện này tiểu nữ không làm chủ được, mong chư vị khách quan đợi một lát”.

Vừa dứt lời, nàng liền nhanh chóng quay người rời khỏi phòng. Khương Hy thấy thế thì nội tâm khen ngợi nàng không ít.

Định lực của nàng rất cao, không hổ danh là người tu luyện trà đạo. Trà đạo không hẳn được tính là một con đường tu hành nhưng trà đạo mạnh nhất lại ở tu tâm dưỡng tính.

Tâm tình luôn luôn đạt được trạng thái thanh tĩnh không bị nhiễm ngoại vật, so với xuất gia tu hành thì không khác bao nhiêu.

Nếu nữ tử kia sở hữu tu vi ngang ngửa Khương Hy thì có thể miễn cưỡng chống đỡ lại ma âm nhưng đáng tiếc, nàng thua tận hai tiểu cảnh, tạo nghệ trà đạo cũng chưa thể rèn dũa sâu hơn được.

Nữ tử rời đi, Mộc Hoa Cương cũng không vội, dù sao mặt mũi của Vạn Xuân Lâu cùng Thẩm gia không thể nói qua loa là xong được. Mặt khác, hắn cũng nhân cơ hội này điều chỉnh bản thân một chút.

Quan Mộng Hân quan sát hướng nữ tử kia rời đi rồi híp mắt lạ đầy ý vị, nàng quay sang nhìn Khương Hy rồi nhẹ giọng nói ra:

“Không nghĩ đến Khương đạo hữu cũng có thể sử dụng âm công, chỉ là hơi khiếm nhã một chút”.

Huyền Thủy Am thuộc nhất mạch của Phật Môn, Phật Môn am hiểu công kích âm công cho nên Quan Mộng Hân nhận ra cũng không phải chuyện gì lạ.

Nàng nói ‘khiếm nhã’ cũng là vì nàng nhận ra cỗ khí tức dụ hoặc từ trong đó. Dưới góc nhìn của nàng, Khương Hy phải nói là có chút... hơi phong lưu.

Trong ấn tượng của nàng, hắn không phải người như vậy, cho nên quang cảnh này làm hình tượng lãnh đạm kia của hắn trong mắt nàng có chút đổ vỡ.

Khương Hy nhìn qua Quan Mộng Hân một chút rồi mỉm cười đáp lại:

“Đạo khác biệt mà thôi, hi vọng Quan cô nương không phiền”.

Quan Mộng Hân mỉm cười nói ra:

“Không phiền, chỉ cần không ảnh hưởng đến ta là được”.

Vu Chúc Lan có chút khó hiểu, nàng không nhận ra âm công nhưng nàng sở hữu linh thức mạnh, vì vậy nàng cảm ứng được một loại khí tức rất đặc dị toát ra từ người Khương Hy.

Nàng không gọi tên được nó nhưng nó lại khiến nàng tò mò không ngừng.

Về phần hai đại nam nhân kia thì khỏi phải nói, Khương Hy vận Sắc Dục Thể của mình cũng không phải nhắm vào hai người kia, bọn hắn không nhận ra được cũng là chuyện thường.

Hoặc có thể nói, bọn hắn không đủ tinh ý.

Không bao lâu sau, nữ tử kia quay lại, theo sau nàng là một trung niên nhân khoảng độ bốn mươi, dung mạo bình thường nhưng khí tức rất mạnh.

Khương Hy đã cảm ứng được người này từ sớm, bởi Dục Hỏa của người này cao cực kỳ, coi như hắn mù cũng phát hiện ra được.

Người này đi xuống từ tầng cao nhất của Vạn Xuân Lâu, cũng đồng nghĩa, hắn là Lâu chủ.

Và đồng thời là một cường giả Kim Đan cảnh của Thẩm gia.

Chương 417: Khương Hy đấu Mộc Hoa Cương (1)

Khương Hy không nhận ra được trung niên nhân này bởi linh thức của hắn không phát hiện ra được nhưng nhờ có sắc dục ý cảnh, tầm nhìn của hắn được chi tiết hơn rất nhiều.

Trung niên nhân này rất mạnh, tu vi có lẽ rơi vào Kim Đan cảnh đỉnh phong nhưng so với Vũ Nhạc thì vẫn thua một bậc.

Đám người Khương Hy thấy hắn đến liền đứng dậy hành lễ, trung niên nhân từ tốn bước đến cười cười nói ra:

“Các vị tiểu hữu đến bản lâu quả thực như rồng đến nhà tôm, bản lâu không thể đón tiếp chu đáo được”.

Mộc Hoa Cương mỉm cười đáp lại:

“Thẩm lâu chủ quá lời rồi, chúng ta không dám làm phiền đến người”.

Vạn Xuân Lâu thuộc Thẩm gia, tự nhiên lâu chủ là trưởng lão của Thẩm gia, chuyện này cũng tương tự như Tưởng Thôi của Trầm Thiên Bảo Lâu vậy.

Vạn Xuân Lâu chủ gật đầu nói tiếp:

“Nghe nói các vị tiểu hữu muốn đấu pháp lực ở đây?”.

Mộc Hoa Cương gật đầu, thần sắc vẫn nhã nhặn như cũ khó khiến người ghét bỏ được, hắn từ tốn đáp:

“Đúng như Thẩm lâu chủ đã nghe qua, ta cùng một vị bằng hữu khác muốn so tài một chút nhưng tại Vạn Xuân Lâu không được đấu pháp nên đành chọn phương thức đấu pháp lực, hi vọng quý lâu không phiền”.

Vạn Xuân Lâu chủ nghe vậy liền trầm mặc một hồi rồi mỉm cười nói ra:

“Đấu pháp lực còn phải nhìn tạo nghệ, các vị tiểu hữu hẳn không quen cách đấu này nên đề phòng hậu quả bất trắc, ta muốn ở đây quan sát đồng thời ra tay ngăn chặn nếu dư lực tản ra quá mạnh. Không biết các vị tiểu hữu có vấn đề gì không?”.

Mộc Hoa Cương suy nghĩ một chút, cảm thấy những lời này cũng không phải không có lý. Khương Hy có kinh nghiệm đấu pháp lực nhưng hắn lại không có, khả năng khống lực không đủ sợ sẽ gây ra một chút phiền phức.

Vạn Xuân Lâu chủ tự mình ở đây áp trận thì hậu hoạn có thể tránh được, mặt khác, có bốn người cùng làm trọng tài thì trận đấu này sẽ công minh hơn nhiều lần.

Chưa kể tầm mắt của tu sĩ Kim Đan cảnh rất cao, chí ít có thể nhìn ra được những điểm ba người Kế Trường Minh không nhìn ra.

Mộc Hoa Cương khác Khương Hy, hắn không nhìn ra được tu vi cụ thể của Vạn Xuân Lâu chủ bởi tu vi của hắn thấp hơn quá nhiều.

Còn Khương Hy thì đã từng một lần đạp chân vào Kim Đan cảnh đỉnh phong rồi nên hắn biết tại cảnh giới này sẽ tạo ra cho người khác áp lực như thế nào.

Nói chung dưới Nguyên Anh cảnh không ai có thể che giấu được cảnh giới trước mặt hắn.

Mộc Hoa Cương quyết định xong liền quay sang nhìn Khương Hy nói:

“Khương đạo hữu thấy thế nào?”.

Khương Hy mỉm cười đáp lại:

“Ta không có vấn đề gì”.

Không có vấn đề gì mới là lạ, Vạn Xuân Lâu chủ ngay từ đầu đã biết được bọn hắn vào trà viện rồi, dù sao danh khí của các thiên kiêu này rất lớn, người của Vạn Xuân Lâu nhất định sẽ lưu ý.

Đây là lần đầu Khương Hy lộ mặt thật ra bên ngoài cho người khác thấy trừ Sử Quân nên Vạn Xuân Lâu chủ không thể nào nhận ra được hắn.

Bất quá dưới con mắt của người này, hắn cùng Mộc Hoa Cương chắc chắn đồng cân đồng hạng, đều là thiên tài Trúc Cơ cảnh hậu kỳ Hợp Cửu Kiều.

Vạn Xuân Lâu chủ nhận ra đám người Mộc Hoa Cương nhưng không nhận ra được thân phận của Khương Hy, vì vậy hắn lựa chọn nán lại đây cũng là để quan sát.

Khương Hy tạm thời chưa muốn dính dáng trực tiếp đến Thẩm gia nhưng vì Vạn Xuân Lâu chủ đã tự tìm đến cửa thì hắn cũng không thể tùy tiện từ chối được, chỉ có thể từ tốn tìm cách ứng phó thôi.

Mộc Hoa Cương nhận được câu trả lời xong liền gật đầu hướng Vạn Xuân Lâu chủ nói ra:

“Vậy phiền Thẩm lâu chủ rồi”.

Vạn Xuân Lâu chủ mỉm cười đáp lại:

“Không có gì”.

Sau đó, hắn liền từ tốn lui lại phía sau ngồi quan sát, đám người Kế Trường Minh cũng không kiêu ngạo ngồi ngang hàng mà lui ra sau khoảng tầm hai gang tay.

Thiên kiêu rất tài giỏi, là vì sao tinh tú trên bầu trời của tu chân giới này nhưng cũng không vì thế mà đi kiêu ngạo khắp nơi.

Tu sĩ Kim Đan cảnh không có ai yếu cả, đều là tinh anh trong số hàng ngũ tinh anh, thậm chí có người còn từng là thiên kiêu thế hệ trước, thực lực hoàn toàn vượt trội đám thiên kiêu đời này.

Đám người Kế Trường Minh dù có tầm mắt cao đi chăng nữa thì cũng phải nhìn xem mình đang nhìn ai và đang so với ai.

Thiên kiêu có giá trị đấy nhưng một khi chết giữa đường thì giá trị còn không bằng một tu sĩ đồng giai bình thường.

Thiên kiêu là kiêu ngạo nhưng cũng là bi ai.

...

...

Vì cả Khương Hy cùng Mộc Hoa Cương đều muốn yên tĩnh nên Vạn Xuân Lâu chủ liền lệnh cho tất cả phục vụ ở nơi đây đi ra ngoài.Về phần những khách nhân khác thì cũng đuổi không kém. Tu sĩ Kim Đan cảnh đỉnh phong đã mở miệng trục khách thì ai dám phản kháng, chưa kể Vạn Xuân Lâu không thiếu khách, thiếu đi một, hai người cũng chẳng ảnh hưởng đến việc kinh doanh.

Không qua năm phút, toàn bộ trà viện bây giờ chỉ còn lại nhóm người Khương Hy cùng Vạn Xuân Lâu chủ thôi, Mộc Hoa Cương liền thở nhẹ ra một hơi, hai mắt ánh lên một tia phong mang, hắn mỉm cười nói:

“Khương đạo hữu, xin chỉ giáo”.

Khương Hy từ tốn làm một chén trà Minh Hà rồi mỉm cười đáp:

“Mộc đạo hữu, mời”.

Mộc Hoa Cương nâng một tay lên tạo thành thế chưởng, pháp lực trong người hắn tuôn trào ra rồi tụ hội lại thành một khối cầu ở lòng bàn tay.

Khối cầu này có màu xanh ngọc thuần túy, độ tinh thuần của pháp lực cũng tương đối cao, công pháp của Mộc Hoa Cương tu luyện có lẽ cũng không dưới Thái Dương Thiên Công một chút nào.

Khối quang cầu xanh ngọc đó tụ hội lại không được bao lâu liền bắn thẳng về phía Khương Hy, phong mang mạnh vô cùng.

Vạn Xuân Lâu chủ thấy thế liền gật nhẹ đầu, lực khống chế quả thực mạnh hơn hẳn những tu sĩ đồng cấp, trong hàng ngũ dưới Kim Đan cảnh cũng được xem là một phường kỳ tài.

Khương Hy đối diện với chùm quang chói lóa này cũng không biến sắc một chút nào, hắn đưa một ngón tay lên đối ứng, một tia pháp lực màu đỏ hồng xen lẫn một chút ánh lục quang liền bắn ra.

Tia pháp lực này cực mảnh, tựa như sợi chỉ bình thường vậy, đám người Kế Trường Minh đột nhiên co rụt con ngươi lại, thần sắc khó thể nào tin nổi.

“Lực khống chế này...”, Vu Chúc Lan nhỏ tiếng thốt lên.

Tia pháp lực của Khương Hy rất nhanh, đồng thời cũng di chuyển linh hoạt như một con độc xà rồi đánh thẳng về phía chùm quang của Mộc Hoa Cương.

Oanh!

Va chạm diễn ra, trong phạm vi hai mét, từng ánh xanh ngọc tỏa ra khắp nơi như những con đom đóm đêm hè. Con ngươi Mộc Hoa Cương liền co rụt lại, thần sắc ngưng trọng đến cực điểm.

Chùm quang pháp lực của hắn đang bị phá dần đi, tia pháp lực đỏ hồng ánh lục kia di chuyển quá nhanh, đồng thời công kích cũng cực kỳ mạnh bạo.

Nó đi đến đâu, pháp lực của hắn đều không thể nào ngăn trở nổi.

Pháp lực trên người Mộc Hoa Cương lập tức tuôn ra như lũ quét rồi ồ ạt tứ phía về với mục đích ép chết tia pháp lực kia.

Khương Hy cũng nhận ra điểm này, hắn âm thầm truyền thêm pháp lực vào để duy trì tia pháp lực đó, đồng thời cũng gia tăng tốc độ của nó lên.

Tứ phương bị pháp lực xanh ngọc của Mộc Hoa Cương ngăn chặn, Khương Hy cũng không sợ, hắn nhanh chóng điều khiển tia pháp lực của mình lao vào tả xung hữu đột.

Ánh quang xanh ngọc tản ra xung quanh mỗi lúc một nhiều, cũng đồng nghĩa với pháp lực của Mộc Hoa Cương đang dần dần bị rút đi.

Hắn không khinh thị đối phương nhưng không nghĩ đến đối phương lại sở hữu lực khống chế nghịch thiên đến như vậy.

Pháp lực của Mộc Hoa Cương bây giờ hiện đang sử dụng ở mức Trúc Cơ cảnh hậu kỳ Hợp Bát Kiều đỉnh phong nhưng hắn biết, kể cả hắn bộc phát pháp lực bậc Hợp Cửu Kiều ra thì cũng vô pháp đánh bại.

Bởi ngay từ đầu, hắn đã thua ở lực khống chế pháp lực rồi.Lực khống chế càng mạnh thì thực lực cùng khả năng vượt cấp khiêu chiến của tu sĩ sẽ vô cùng kinh khủng.

Thiên kiêu sở dĩ mạnh là do công pháp bọn hắn tu luyện cũng như lực khống chế của bọn hắn vượt trội rất nhiều so với phổ thông, vì vậy bọn hắn mới có thể vượt cấp khiêu chiến được.

Mộc Hoa Cương không yếu, lấy thực lực hiện tại của hắn, đánh bại tu sĩ Kết Đan cảnh không khó nhưng giết thì không nổi.

Ánh mắt của hắn cũng rất độc, nhìn vào lực khống chế kia của Khương Hy, hắn liền biết Khương Hy hoàn toàn đủ sức giết chết tu sĩ Kết Đan cảnh.

Một bên thái dương hắn bất giác đổ ra một giọt mồ hôi, khóe miệng khẽ cong lên cười khổ nhưng Mộc Hoa Cương không chịu thua.

Hắn muốn biết khoảng cách hai bên cũng như giới hạn của bản thân cho nên quyết định kiên trì đấu tiếp, chưa kể, hắn cũng không phải không có lợi thế.

...

Khoảng ba mươi phút sau, trận đấu của đôi bên dần dần tiến vào trạng thái cao độ, từng ánh xanh ngọc tán ra xung quanh mỗi lúc một nhiều nhưng cũng cùng lúc đó, tia pháp lực của Khương Hy cũng đã chậm dần đi.

Đáy mắt hắn liền lướt qua một tia tinh quang rồi khẽ mỉm cười.

Mộc Hoa Cương xác thực rất thông minh, Khương Hy công nhận điều đó.

Mặt khác, đấu được một hồi, Khương Hy cũng phát hiện ra pháp lực của Mộc Hoa Cương nhiều kinh khủng, so với phổ thông thì cao hơn đã đành nhưng so với thiên kiêu lại còn nhiều hơn không ít.

Chỉ có duy nhất một thuyết pháp có thể giải thích cho hiện tượng này, đó là Mộc Hoa Cương thuộc luyện khí nhất mạch, pháp lực cuồn cuộn không ngừng nghỉ.

Khương Hy mỉm cười nói ra:

“Không hổ danh thiên kiêu của Địa Cung, pháp lực khó dứt”.

Mộc Hoa Cương lắc đầu cười khổ đáp lại:

“Khương đạo hữu cũng không kém, xem như pháp lực của ta tương sinh với ngươi thì cũng không khiến ngươi lùi bước được”.

Khương Hy cười cười không pháp, pháp lực của Mộc Hoa Cương sinh ra từ việc hấp thụ Mộc linh khí còn của hắn sinh ra từ việc hấp thụ Thủy linh khí.

Ngũ Hành tương sinh, Thủy sinh Mộc.

Pháp lực của Khương Hy tuy mạnh nhưng đối đầu với Mộc Hoa Cương sẽ bị hấp thụ đi một phần nhưng cũng may bản chất pháp lực của hắn còn có Thực Dục Thiên.

Thực Dục Thiên đã bước vào đại thành chi cảnh từ lâu, cho nên lực cắn nuốt của nó cũng mạnh hơn trước rất nhiều, chỉ cần pháp lực của Khương Hy bao phủ đến đâu thì nó đều có thể cắn nuốt được pháp lực của người khác.

Đương nhiên, loại cắn nuốt này không có khái niệm trả về, Khương Hy cũng không có lợi lộc gì từ việc cắn nuốt pháp lực của người khác, nhiều lắm cũng chỉ khiến đối phương thiệt thòi thôi.

Pháp lực của Mộc Hoa Cương cuồn cuộn như hồng thủy, pháp lực của Khương Hy liên miên bất tuyệt không dứt cho nên trận chiến của bọn hắn dù chuyển sang cao độ nhưng vẫn mang ý vị triền đấu không ngừng.

Đấu pháp lực không tạo được hiệu ứng thị giác cho người xem nhưng bù lại nó đem về không ít thể ngộ.

Vu Chúc Lan là luyện hồn nhất mạch, nàng hiểu được bản chất của đấu pháp lực rất nhanh, cho nên ở một bên nàng cũng đang âm thầm luyện tập khống chế pháp lực của bản thân mình.

Quan Mộng Hân cùng Kế Trường Minh tùy có chút chậm hơn nhưng bọn hắn cũng đang dần tiến vào trạng thái tự mình cảm thụ.

Về phần Vạn Xuân Lâu chủ, bên ngoài hắn vẫn trấn định như cũ nhưng bên trong lại âm thầm vận pháp lực lên rồi luyện tập khống chế.

Hắn chưa bao giờ nghĩ bản thân lại nhận được thể ngộ từ trận chiến của đám hậu bối nhưng hắn không phải người quá tự cao tự đại không biết mình.

Kim Đan cảnh đỉnh phong rất uy danh nhưng tại Thẩm gia, Nguyên Anh cảnh mới thực sự là bá chủ, một ngày không vào Nguyên Anh, thậm chí là không vào Hóa Nguyên thì hắn cũng không dám tự cao.

Huống hồ, hiện tại hắn đang phải chứng kiến một hậu bối sở hữu lực khống chế còn siêu việt chính bản thân mình.

Vạn Xuân Lâu chủ sống đủ lâu, thấy đủ nhiều loại người, thậm chí đến hoàng tử cùng công chúa cũng đã thấy qua không ít lần nhưng chưa có ai khiến hắn phải rung động đến thế này.

“Rốt cuộc đây là đệ tử nhà nào?”, hắn thầm nghĩ.

Vạn Xuân Lâu chủ xác thực rất chấn kinh, lực khống chế của Khương Hy quá mạnh, đến hắn là Kim Đan cảnh đỉnh phong còn phải cam bái hạ phong.

Ánh mắt hắn toát lên vẻ nghi ngờ không ngớt, hai con ngươi nhìn chằm chằm vào Khương Hy không rời một chút nào.

...

...

PS: Các đạo hữu đọc truyện thấy hay thì cho tác 10 sao nha!

Tác cảm ơn!

Chương 418: Khương Hy đấu Mộc Hoa Cương (2)

Lực khống chế linh lực cùng pháp lực xuất phát từ linh thức, khống chế càng cao thì linh thức càng mạnh. Vạn Xuân Lâu chủ không biết được linh thức Khương Hy mạnh đến đâu bởi hắn ẩn tàng quá sâu nhưng nhìn vào lực khống chế này thì cũng đoán được một hai.

Mấu chốt là Vạn Xuân Lâu chủ tu hành không phải ngày một ngày hai, hắn đã tu luyện hơn năm trăm nay rồi nên biết rõ linh thức khó vượt ‘tiêu chuẩn’ đến mức nào.

Lấy cảnh giới Trúc Cơ cảnh hậu kỳ, giới hạn tiêu chuẩn của linh thức là một trăm mét, tuy nhiên hắn nhìn ra được Mộc Hoa Cương sở hữu linh thức hơn một trăm năm mươi mét.

Về phần Khương Hy thì hắn vô pháp phán đoán nhưng ước tính chí ít cũng hơn hai trăm mét, thậm chí là tiếp cận ba trăm.

Đây là cường độ hoàn toàn vượt qua tu sĩ Ngưng Dịch cảnh phổ thông.

Hiện tại Vạn Xuân Lâu chủ không phán đoán được sâu cạn của Khương Hy cho nên đành phải lựa chọn quan sát ngoài rìa một chút, hắn cũng không thể đưa linh thức của mình vào thể nội Khương Hy bởi đây là hành động bất kính.

Tu sĩ khác hắn sẽ không nhìn nhưng loại người như thế này tuyệt đối có hậu trường đủ cứng, hắn không thể làm việc tuỳ tiện được.

Khương Hy biết Vạn Xuân Lâu chủ đang nhìn hắn, dù sao hắn cũng không thích bị người nhìn nên rất nhạy cảm với các hành động như thế này.

Mặt khác, triền đấu nãy giờ cũng đủ để hắn hiểu được Mộc Hoa Cương một chút. Người này rất mạnh, mặc dù chưa biết chiến kỹ như thế nào nhưng nếu phối hợp với lượng pháp lực kinh khủng này thì sức công phá tuyệt đối kinh dị.

Kế Trường Minh hoàn toàn không có cửa đấu với Mộc Hoa Cương.

Chưa kể, trên đời này cũng ít người có thể khiến cho pháp lực của Khương Hy đình trệ lại, thậm chí là có xu hướng bị tán ra xung quanh.

Nếu không phải hắn cũng sở hữu một lượng pháp lực hùng hậu cùng Thực Dục Thiên thì cũng khó đối phó với Mộc Hoa Cương một cách nhẹ nhõm như thế này.

Lại qua tiếp mười lăm phút, sắc mặt Mộc Hoa Cương càng ngày càng không tốt, hai bên thái dương đã đổ không ít mồ hôi, linh thức dù có mạnh vượt tiêu chuẩn thì bây giờ cũng đang bị hao hụt đi hơn phân nửa.

Ánh mắt hắn vụng trộm nhìn qua Khương Hy, phát hiện đối phương trừ bỏ đổ một giọt mồ hôi mờ nhạt ở bên thái dương phải ra thì còn lại chẳng khác gì như cũ.

Trong lòng hắn liền thầm cười khổ không thôi, suy nghĩ một hồi, cổ tay hắn khẽ xoay chuyển, pháp lực nhanh chóng liền tán đi.

Khương Hy cũng nhanh chóng thu pháp lực của mình về rồi dùng Cách Không Khiển Vật rót ra hai chén trà Minh Hà, phân biệt cho hắn cùng Mộc Hoa Cương.

Mộc Hoa Cương tiếp nhận chén trà rồi lắc đầu cười khổ nói ra:

“Ta chịu thua, ngươi quả thực rất mạnh, hôm nay ta đã kiến thức được đấu pháp lực là như thế nào rồi. Hi vọng ngày sau có cơ hội đấu lại”.

Khương Hy từ tốn nâng chén trà lên làm một hớp nhỏ rồi mỉm cười đáp lại:

“Mộc đạo hữu học hỏi rất nhanh, ngày sau ta phải cẩn thận không ít rồi”.

Nghe vậy, Mộc Hoa Cương liền cười cười không đáp. Quả thực một trận này giúp hắn thu về không ít kinh nghiệm khống lực, cũng đồng nghĩa với thực lực của hắn có cơ hội được tăng trưởng trên diện rộng.

Mặc dù ban nãy hắn không dùng toàn lực nhưng hắn biết Khương Hy cũng không dùng toàn lực, đây chỉ là luận bàn thôi, không cần phải phô bày hết tất cả cho mọi người thấy.

Trận chiến kết thúc, Mộc Hoa Cương tự nhận thua, chức vị trọng tài cũng không cần phải dùng đến, ba người Kế Trường Minh cũng thu về không ít chỗ tốt, thần sắc cả ba tươi tỉnh không thôi.

Vạn Xuân Lâu chủ cảm khái nói ra:

“Không hổ danh thiếu niên anh hùng, hai vị tiểu hữu xác thực đã vượt qua cùng thế hệ rất nhiều”.

Mộc Hoa Cương ôm quyền đáp lại:

“Thẩm lâu chủ quá lời, núi cao tất có núi cao hơn, ta cũng không dám nhận bốn chữ thiếu niên anh hùng này”.

Khương Hy mỉm cười nói:

“Lại nói chúng ta cũng đều hơn ba mươi, thiếu niên đã là chuyện của gần hai mươi năm trước”.

Vừa dứt lời, những người ở đây đều cười lên một tiếng sảng khoái. Quan Mộng Hân cùng Vu Chúc Lan cũng nhịn không được khẽ cười một tiếng, bản thân các nàng cũng không thấy phiền hà gì.

Nữ nhân ghét bị nói ra tuổi thật, chuyện này ai cũng biết nhưng các nàng đều là người tu hành, chút chuyện nhỏ nhặt này không đáng để bận tâm.

Huống hồ dung mạo hiện tại của các nàng vẫn còn đang ở bậc thiếu nữ đây, người khác cũng vô pháp nhìn ra được tuổi thật.

Vạn Xuân Lâu chủ cũng không để ý lắm, Thập Đại Thiên Kiêu còn chưa chính thức trình diện thì bốn chữ ‘thiếu niên anh hùng’ kia cũng chỉ để trưng thôi.

Hắn mỉm cười hướng Khương Hy nói ra:

“Tiểu hữu có thể thắng Mộc tiểu hữu của Địa Cung, hẳn môn hộ cũng là một phương bá chủ, không biết ta có thể hỏi là nhà nào không?”.

Khương Hy mỉm cười đáp lại:

“Thẩm lâu chủ đề cao bản tông rồi, Thiên Nguyệt Tông từ lâu đã ẩn thế không đi lại trong tu chân giới, lần này ta xuất thế cũng chỉ đi dạo ngắm cảnh thôi”.Nghe vậy, ánh mắt Vạn Xuân Lâu chủ có chút lấp loé lên nhưng chỉ trong chốc lát rồi biến mất, hắn mỉm cười nói ra:

“Nguyên lai là tông môn ẩn thế, chẳng trách ta lại không nhận ra, hi vọng tiểu hữu không phiền lòng”.

Khương Hy cười ôn hoà đáp lại:

“Thẩm lâu chủ quá lời, để nhiều người biết thế này ta còn sợ lúc về sẽ bị trưởng bối trách phạt nữa cơ”.

Vạn Xuân Lâu chủ cười cười không nói, sau đó, hắn tuỳ tiện tìm một cái cớ rồi rời đi, đám người Khương Hy cũng chẳng có ý giữ hắn lại làm gì cả.

Dù sao khác biệt song phương quá lớn, nói chuyện cũng không hợp, luận bàn lại càng không hợp, chi bằng tách ra từ sớm, đôi bên sẽ dễ thở hơn.

Bất quá Vạn Xuân Lâu chủ rời đi thì cũng chẳng ai nói chuyện gì liên quan đến hắn cả bởi tất cả đều biết, linh thức của hắn có thể phủ được đến đây, kiệm lời được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Vu Chúc Lan đợi Vạn Xuân Lâu rời đi xong liền nhanh chóng tiếp cận Khương Hy để thỉnh giáo một chút vấn đề về khống lực.

Tạo nghệ khống lực của hắn rành rành ra đó không thể cãi được, ở phương diện này, hắn hoàn toàn có tư cách làm lão sư của bọn hắn.

Mặt khác, khi ở cạnh Khương Hy, bọn hắn cũng thu sự kiêu ngạo của mình về, thành thành thật thật dùng đối đãi ngang hàng để nói chuyện.

Nếu nói Khương Hy đánh bại Kế Trường Minh có thể khiến bọn hắn kiêng kỵ thì bây giờ hắn đánh bại Mộc Hoa Cương liền khiến bọn hắn bội phục.

Chưa kể tri thức của Khương Hy rất nhiều, nhiều hơn hẳn cả bốn người bọn hắn cộng lại, cho nên bọn hắn cũng được biết được không ít chuyện kỳ thú của tu chân giới đâu.

Ở phương diện này, Khương Hy lấy lý do quanh năm bế quan nên có nhiều thời gian đọc sách học nhiều, biết nhiều cũng không phải chuyện lạ.

Những người khác cũng không dị nghị gì, tu hành vốn là chuyện nhàm chán, tông môn ẩn thế không thể tuỳ tiện xuất thế đi ra ngoài ngắm cảnh được nên có nhiều thời gian đọc sách cũng là chuyện thường.

Huống hồ Kế Trường Minh còn chứng kiến đoạn thời gian qua hắn trạch đến mức nào nên càng ngày, sự tồn tại của Thiên Nguyệt Tông đã trở nên hữu hình và chân thật hơn trong nhận thức của các thiên kiêu.

Bọn hắn còn đang tự dặn bản thân sau khi rời Hoàng Thành trở về tông môn thì phải tự tay tìm hiểu một chút Thiên Nguyệt Tông là tông môn như thế nào.

Cá nhân Khương Hy cũng không biết sử sách của tu chân giới có lưu lại Thiên Nguyệt Tông không nhưng phần nhiều là không bởi hắn đã đọc hết toàn Công Thư Lâu rồi.

Nếu Thiên Nguyệt Tông là bí văn trong hàng ngũ bí văn thì hắn lại càng không đủ tư cách để tiếp cận.

Bản ý của Khương Hy trước khi mượn thân phận này là đi tìm Quan Nhân Các để mua thông tin nhưng đáng tiếc là không tìm được phân các ở đâu.

Minh Mạc là nhị đẳng Kim Diện còn không được biết thì tam đẳng Kim Điẹn như Khương Hy đành bó tay.

Chỉ có thể mượn hệ thống nhãn tuyến của bản thân để tìm ra kẽ hở của Quan Nhân Các thôi.
...

Sắc trời mỗi lúc một tối dần, thông tin về yến hội thế gia cũng truyền đi khắp thành, mười thượng thế gia mạnh nhất đã được tìm ra.

Đám người ở trà viện cũng nhận được thông tin thông qua lệnh bài của tông môn nên đương nhiên biết được kết quả từ sớm.

Không ngoài dự liệu, Khổng gia xác nhận đã tiến vào mười thế gia đứng đầu, chuyện này cũng gây oanh động không nhỏ cho giới tu sĩ của Hoàng Thành bất quá với đám người Khương Hy thì chẳng đáng để lưu ý.

Khương Hy cũng nhận được tin thông qua Lưu Tam, hơn nữa bên Dạ Ma cũng gửi thông tin thông qua lệnh bài. Lệnh bài của Dạ Ma sở hữu bề ngoài không khác gì một tấm lệnh bài bình thường cho nên cũng không gây sự chú ý đến những người khác.

Chưa kể Khương Hy đã nhỏ máu nhận chủ nên cũng chỉ có hắn mới có thể nhìn thấy được thông tin ở bên trong.

Khương Hy vốn nghĩ yến hội này sẽ có gì thú vị nhưng tính ra hắn kỳ vọng hơi cao, yến hội này nhàm chán quá, đến hội đấu giá cũng không tạo được hứng thú cho hắn, trừ bỏ mỗi ngày nói chuyện nhảm với Kế Trường Minh thì cũng chẳng còn chuyện gì khác ngoài tu hành.

Màn đêm kéo đến, Khương Hy tựa người vào thành ban công rồi nhìn lên bầu trời ngắm sao. Địa thế của Vạn Xuân Lâu không tồi, nơi này đủ cao để có nhìn ngắm lên bầu trời tinh hải xinh đẹp kia.

Mà cũng không cần nhìn lên, chỉ cần ngang tầm thôi cũng không có mấy tòa kiến trúc có thể chắn ngang tầm mắt được.

Thẩm gia không hổ danh là đại tộc đỉnh tiêm dưới hoàng tộc, địa thế tốt như thế này cũng đoạt được.

Mộc Hoa Cương nhìn thấy Khương Hy như vậy liền mỉm cười nói ra:

“Khương đạo hữu chưa từng thấy tinh hải nào như vậy phải không?”.

Khương Hy quay đầu cười đáp:

“Đại Nguyệt chỉ có trăng, muốn thấy tinh hải phải đợi đến mùa hè, hơn nữa cũng không đẹp được như Bắc Nguyên”.

Vu Chúc Lan gật đầu nói:

“Tại Hoàng Thành quan sát tinh hải xác thực rất đẹp nhưng nếu có thể lên Thiên Nhai Đỉnh thì nơi đó sẽ có tầm quan sát tốt hơn”.

Nghe vậy, toàn bộ mọi người liền gật đầu đồng tình. Thiên Nhai Đỉnh là nóc nhà của Bắc Nguyên, độ cao của nó chỉ thua mỗi Vạn Thú Đỉnh của Vạn Thú sơn mạch nơi trung ương Đại Lục.

Từ nơi đó quan sát tinh hải xác thực rất đẹp, về sau nếu Khương Hy bước vào Nguyên Anh cảnh một lần nữa thì hắn sẽ đến đó một lần để thưởng thức.

Đời trước hắn cũng từng ngắm sao tại Bạch Dương Đỉnh nhưng Bạch Dương Đỉnh không cao bằng Thiên Nhai Đỉnh, huống hồ hắn cũng không thường xuyên đến Cửu Tiêu Cung để quan sát.

Cửu Tiêu Cung là chính điện, không có đại sự thì không nên đến đó. Hơn nữa không phải ngày nào cũng có đại sự, nên không phải lúc nào cũng có thể nhìn tinh hải.

Sau đó, Vu Chúc Lan liền thuận miệng giới thiệu một chút các chòm sao ở trên bầu trời cho Khương Hy nghe. Hắn cũng từng nghe đến khái niệm chiêm tinh của Thần Điện, chỉ là chưa có dịp được thưởng thức.

Cho nên tiện thể một đường này cũng nghe Vu Chúc Lan giảng giải một phen. Những người khác từ trước đến nay chăm lo tu hành nên đối với các kiến thức như thế này cũng lạ lẫm, vì vậy Vu Chúc Lan được nước liền cố ý muốn ‘truyền giáo’.

Bất quá trừ bỏ kiến thức liên quan đến chiêm tinh ra, con đường truyền giáo của nàng còn bị hai vật cản khổng lồ là Quan Mộng Hân cùng Kế Trường Minh ‘cản đường’ nên nàng cũng khó theo ý mình được.

Kết quả đành phải từ bỏ.

Nhưng kể cả thế thì quan hệ song phương cũng không nhận ảnh hưởng bao nhiêu, chuyện giáo lý môn hộ thì ai cũng tự hiểu lấy rồi, không cần phải can thiệp vào nhau.

...

Cùng thời điểm đó tại tầng cao nhất của Vạn Xuân Lâu.

“Bẩm trưởng lão, thuộc hạ đã tra xong”, một lão nhân khom người cung kính nói.

Lão nhân này nếu để cho đám người Khương Hy thấy thì sẽ biết đây chính là chưởng quầy của Vạn Xuân Lâu, là người chuyên đứng ở sau quầy ở cửa chính.

Tu vi của lão không cao, cũng chỉ là Trúc Cơ cảnh đỉnh phong Hợp Thập Kiều nhưng lão lại là người được Vạn Xuân Lâu chủ ưu ái, bởi vì lão là người được việc nhất.

Vạn Xuân Lâu chủ đứng quay lưng về phía lão, hai tay chắp ở sau lưng, ánh mắt nhìn thẳng ra ngoài ban công hướng lên bầu trời để quan sát tinh hải.

Vạn Xuân Lâu có tổng cộng mười lăm tầng, từ vị trí này có thể thấy hơn được phân nửa Hoàng Thành rồi.

Thanh âm của hắn nhàn nhạt vang lên:

“Nói đi”.

Chương 419: Một nồi lẩu, một chuyện xưa

Lão nhân chưởng quầy kia nghe vậy liền khom người cung kính đáp:

“Bẩm lâu chủ, theo những gì thuộc hạ tra được, vị công tử kia gọi là Khương Vô Nhai, môn đồ của Thiên Nguyệt Tông, hiện nay đang ở cùng trạch viện với Kế Trường Minh của Cửu Tiêu Tông.

Đoạn thời gian trước Kế Trường Minh cũng bị vị công tử này đánh bại, nghe đồn đây là trận chiến một chiều”.

“Nghe đồn?”, thanh âm của Vạn Xuân Lâu chủ đột nhiên có chút trầm xuống.

Lão nhân không sợ hãi, sắc mặt vẫn bình tĩnh như thường, lão từ tốn đáp lại:

“Chuyện ngày hôm đó đại khái cũng chỉ có đệ tử Cửu Tiêu Tông biết được thực hư nhưng những đệ tử của các môn phái khác cũng có biện pháp lấy được thông tin.

Thuộc hạ không có phương pháp kiểm chứng nên đành phải dùng từ ‘nghe đồn’, mong lâu chủ không trách tội”.

Vạn Xuân Lâu chủ quay người lại, hắn từ từ ngồi xuống một cái ghế gần đó, ngón tay liên tục gõ nhẹ lên mặt bàn một hồi rồi nói tiếp:

“Khương Vô Nhai nhập thành từ thời điểm nào?”.

Lão nhân cẩn thận đáp lại:

“Bẩm lâu chủ, là cùng ngày khiêu chiến với Kế Trường Minh”.

Vạn Xuân Lâu chủ rơi vào trầm tư, thông tin của Khương Hy quả thực không có điểm nào kỳ quặc cả, hoặc muốn nói là quá ít thông tin.

Đầu tiên, Thiên Nguyệt Tông gần như không hề tồn tại, hắn không biết đến sự tồn tại của tông môn này ở Bắc Nguyên nhưng nghe đến khẩu âm của Khương Hy thì hắn lại nghĩ đến Đông Vực.

Nơi đó không phải địa bàn của Thẩm gia, hắn không can thiệp vào được.

Thứ hai, thời điểm Khương Hy ở lại Hoàng Thành quá mức im ắng, đến chuyện đi lại cũng không cần đi, hắn có cảm giác như Khương Hy đã đi hết Hoàng Thành rồi nên mới không cần phải đi.

Hai tin này thú thật thì không đem lại được cho Vạn Xuân Lâu chủ bất cứ một hình dung cụ thể nào về Khương Hy cả, tất cả cứ như là một mê vụ đã được sắp đặt sẵn vậy.

Nhưng hắn cũng không phải là người hấp tấp. Thiên tư của hắn có hạn nên một đời này có thể bước vào Hóa Nguyên cảnh không thì còn khó nói chứ đừng bảo là Nguyên Anh cảnh.

Vì vậy, thay vì phân tán tinh lực vào tu hành, hắn lại lựa chọn tập trung vào việc kinh doanh cùng mở rộng nhân mạch cho gia tộc.

Cho nên Vạn Xuân Lâu chủ cực kỳ già đời, vũ lực có thể không bằng những đại lão cùng cấp tại các đại tông môn nhưng trí lực tuyệt đối hơn.

Hắn có thể nhìn ra được Thiên Nguyệt Tông không đơn giản, thậm chí có phần hơn Thẩm gia, chỉ là hắn không có chứng cứ.

Khương Hy đã cáo tri đây là tông môn ẩn thế, như vậy thì trừ bỏ Quan Nhân Các ra, còn lại không thế lực nào có thể tra sâu hơn được cả.

Suy nghĩ một hồi, hắn nói ra:

“Trước tiên, ngươi sắp xếp người theo dõi Khương Vô Nhai, nhớ lựa chọn Kết Đan cảnh đi”.

Nghe vậy, lão nhân có chút giật mình nhưng lâu chủ có đạo lý của riêng mình, lão cũng không thể can thiệp được.

Lão ôm quyền thành khẩn đáp:

“Bẩm lâu chủ, tu vi của thuộc hạ hơi thấp...”.

Chưa dứt lời, một tấm lệnh bài bất chợt được ném về phía trước, tốc độ có chút nhanh nhưng lão nhân dù gì cũng là Trúc Cơ cảnh đỉnh phong, lão vẫn có thể nhanh chóng chụp lại được.

Nhìn thấy tấm lệnh bài đó, thần sắc lão nhân tựa hồ có chút giãn ra, đồng thời sắc thái gương mặt cũng hài lòng không ít.

Lão vội vàng ôm quyền cung kính đáp lại:

“Thuộc hạ lĩnh mệnh”.

Vừa dứt lời, thân ảnh của lão liền tiêu thất đi không còn một dạng. Vạn Xuân Lâu chủ không để ý đến nữa, hắn biết lão nhân kia có tư tâm nhưng dù gì cũng là người được việc, hắn có thể lợi dụng một chút.

Thẩm gia là đại tộc đỉnh tiêm của Huyền Đô Đại Lục, nội tình tích lũy gần hai ngàn năm, tu sĩ Kết Đan cảnh đương nhiên không hề thiếu, thậm chí trong tộc có tận hai chục người.

Lấy địa vị của Vạn Xuân Lâu chủ, hắn hoàn toàn có thể điều động được tầm năm người cùng lúc mà không cần phải báo cáo lại gia tộc, chỉ cần về sau hắn đem lại một lời giải thích hợp lý là được.

Hắn hoài nghi Khương Hy nhưng cũng đồng thời muốn lôi kéo một chút.

Địa vị của Thẩm gia quá đặc thù nên hoàng tộc đã ngăn cấm không được kết giao với Thập Đại Chính Phái, vì vậy, Vạn Xuân Lâu chủ phải nghĩ đến việc lôi kéo các thế lực đỉnh tiêm khác đồng cân đồng hạng với Thẩm gia.

Đương nhiên, hắn là một người nhìn xa, cho nên mới đánh chủ ý lên thế hệ trẻ chứ không phải thế hệ lão niên như hắn.

Quan hệ phải trải qua nhiều năm tích lũy thì mới vững chắc được, hơn nữa người trẻ tuổi cũng chưa già đời đến độ như mấy lão quái vật kia, tự nhiên sẽ khó nhìn thấu được hành động của hắn.

Bất quá Vạn Xuân Lâu chủ có chút hơi đen, hắn lại đi đánh chủ ý vào một con quái vật còn ‘già đời’ hơn cả hắn.

...

...

Khoảng tầm một canh giờ sau, Khương Hy cùng Kế Trường Minh chia tay ba người Mộc Hoa Cương để trở về, gọi là trở về nhưng thực ra là đi đánh lẻ.

Bắc Nguyên có khoảng thời gian tương đối lệch so với Đông Vực, nơi này ngày ngắn hơn đêm bất kể bốn mùa cùng năm tháng, cho nên chỉ khi đêm về thì cuộc sống mới chính thức bắt đầu.

Hắn muốn đi một mình nhưng đáng tiếc hắn đánh giá hơi thấp cái đuôi mang tên Kế Trường Minh, tên này đi đâu cũng nhất quyết bám theo cho bằng được.

Khương Hy nhàn nhạt nói ra:

“Ngươi đi theo ta làm gì?”.

Kế Trường Minh nhún nhẹ vai, thần sắc bình thản đáp lại:

“Ở trạch viện quá chán, trở về cũng không có gì làm, chi bằng đi với ngươi cũng có chuyện thú vị hơn. Lại nói ngươi định đi đâu?”.“Đi ăn”, Khương Hy từ tốn đáp.

Đoạn thời gian này Khương Hy cũng không ăn uống gì mấy nên có chút nhớ, bản ý của hắn là rời đi để vào một tiệm thực điếm nào đó rồi thưởng thức ẩm thực Bắc Nguyên.

Kế Trường Minh nghe xong liền trầm tư một chút rồi nói:

“Ăn uống có lợi gì sao?”.

Từ khi bước vào Trúc Cơ cảnh, Kế Trường Minh đã đoạn tuyệt với cái gọi là ăn uống rồi nên cũng chẳng thiết tha gì đến khía cạnh này. Dù sao hơn hai mươi năm tại Cửu Tiêu Tông, hắn chủ yếu là ăn chay nên cũng không có chút hứng thú gì.

Khương Hy bảo ăn có lẽ cũng không phải ăn bình thường.

Khương Hy bắt chước Kế Trường Minh, nhún vai đáp lại:

“Ăn uống bình thường thôi, không có gì đặc biệt”.

Kế Trường Minh không hiểu, hắn còn nghĩ Khương Hy có ngụ ý gì cho đến khi bọn hắn đến một tòa thực điếm tương đối nổi danh của Hoàng Thành thì hắn đã hiểu.

Nguyên lai, ăn chính là ăn.

Khương Hy không thích nơi đông người nên đã bỏ ra một lượng lớn linh thạch để thuê một phòng riêng ở trên tầng cao nhất, đương nhiên, lượng linh thạch hắn bỏ ra lớn hơn so với những gì thực điếm này nghĩ nên bọn hắn được tiếp đón cực kỳ chu đáo.

Thực điếm này khá lớn nhưng đại đa số khách nhân cũng chỉ là tu sĩ Luyện Khí cảnh hoặc nhiều lắm là sơ nhập Trúc Cơ cảnh thôi, dường như khách nhân cao giai như Khương Hy cùng Kế Trường Minh cũng chưa từng xuất hiện ở đây.

Vì vậy, đám tiểu nhị phục thị bọn hắn cực kỳ cẩn thận không dám sai sót một chút nào.

Khương Hy cảm thấy ăn uống gặp phải tình trạng này liền có chút phiền nhiễu nên đã đuổi ra ngoài, chỉ cần cho hắn không gian yên tĩnh là được.

Thực điếm có nhiều món ăn tương đối thân quen ở đời trước nhưng đời trước hắn cũng là người xuất gia nên cũng không ăn làm gì.

Bất quá thân là người đã nếm qua tay nghề của Tứ nương, hắn đương nhiên không vừa mắt với mấy món này, cho nên hắn lựa chọn lẩu nhúng.

Chí ít đây là món có thể ăn từ tốn không cần vội, nước lẩu luôn được đun sôi nóng bỏng tựa như lòng dung nham.

Kế Trường Minh cũng chưa từng ăn lẩu bao giờ cả nên cũng có chút hứng thú, hắn gắp một thăn thịt bò tương đối dài rồi thả vào nồi nước, chờ thịt bò chín liền nhanh chóng gắp ra cho vào miệng.

Sau đó hắn liền gật gù khen ngợi:

“Nguyên lai thịt có vị như thế này”.

Khương Hy có chút ngạc nhiên nói ra:

“Trước khi vào Cửu Tiêu Tông ngươi chưa từng ăn thịt sao?”.

Kế Trường Minh lắc đầu đáp lại:

“Từ lúc nhận thức được, ta đã ở tông môn rồi, người đầu tiên ta nhận thức là sư phụ, sau đó mới là các vị sư huynh. Phụ mẫu ta là ai thì ta cũng không biết nhưng ta cũng không quan tâm”.

Nghe vậy, Khương Hy liền gật đầu nói:

“Đã vậy ăn nhiều một chút, hôm nay ta trả”.

“Ngươi có dự tính gì trong đầu đấy?”, Kế Trường Minh muốn gắp miếng thịt bò vừa nhúng khác ra ăn nhưng lại nghe phải câu kia của Khương Hy nên chần chừ một chút.Khương Hy cũng không có ý gì, hắn mỉm cười nói:

“Ăn uống thôi, cũng không tạo nhân quả phiền phức đâu, ngươi nghĩ nhiều”.

Kế Trường Minh trầm mặc một hồi rồi gật đầu đáp:

“Có lý”.

“Gắp ra nhanh một chút, để lâu sẽ dai”, Khương Hy vội nhắc nhở.

Kế Trường Minh lần đầu ăn thịt nên cũng không hiểu đặc tính của thịt bò, nhúng quá lâu, thịt sẽ dai, ăn không ngon mấy.

Bất quá thần sắc của hắn vẫn rất hạnh phúc, tựa như đứa trẻ đang được chơi món đồ chơi yêu thích của mình vậy.

Khương Hy từng sống tại Cửu Tiêu Tông rất lâu cho nên hắn biết cuộc sống ở đó khô khan đến bực nào, từ nhỏ đến lớn hắn cũng như Kế Trường Minh, không biết thịt có vị như thế nào.

Về sau kết giao được với Kiếm Minh chân nhân thì hắn mới lần đầu nếm được vị thịt. Đáng tiếc, lúc đó hắn đã sớm xuất gia nên lần ăn thịt đó là lần đầu nhưng cũng là lần cuối cùng.

Nếu đời này hắn còn trọn vẹn âm dương trong cơ thể thì có lẽ hắn đã tu luyện Cửu Tiêu Chân Quyết nhưng tuyệt đối sẽ không xuất gia, bởi hắn muốn nếm lại vị thịt. Bất quá như vậy cũng được xem là dính líu đến hồng trần.

Suy đi tính lại, đời này của hắn đã được gắn với Tam Dục rồi.

Tam Dục được sáng tạo ra không phải để trưng, tự nhiên sẽ có người đến phát quang dương đại nó ra bên ngoài. Và người đó không ai khác là chính bản thân hắn ở đời này.

Khương Hy từ tốn gắp một miếng cá rồi nhúng vào bên trong, chờ thịt cá chuyển sang một màu trắng liền gắp ra thấm vào một chút nước chấm rồi cho vào miệng.

Vị dịu ngọt của cá liền tan chảy vào bên trong cổ họng hắn, một tia linh lực lập tức được sinh ra, Thực Dục Thiên nhanh chóng tự vận lên cắn nuốt nó rồi lặn đi mất dạng.

Kế Trường Minh chưa từng ăn thịt bao giờ nên Khương Hy cũng sẽ không để hắn ăn phàm thực, tất cả những món nhúng ngày hôm nay ăn đều là linh thực hết.

Mặc dù phẩm chất yêu thú đều dưới Trúc Cơ cảnh nhưng mùi vị tính ra vẫn rất ngon.

Khương Hy có khẩu vị quá cao nên nếu ăn những món được chế biến sẵn thì có khi ăn sẽ không vừa miệng.

Vì vậy hắn mới lựa chọn món lẩu. Nước lẩu chỉ cần đủ chua và đủ cay là được, ngoài ra không cần thao tác thêm quá nhiều.

Món ăn này tính ra tương đối ‘nhàm chán’ nên Tứ nương cũng không mấy khi nấu nhưng lại phù hợp để ăn nhiều người.

Thời điểm Điền y quán còn đông người nhất thì lẩu nhúng là món được ăn nhiều nhất vào mùa đông lạnh giá của Nguyệt Hải Thành.

Khương Hy đã lâu không ăn nên có chút cảm khái nhớ lại chút chuyện xưa.

Điền đại phu cũng đã sớm qua đời hơn mười năm, sự tồn tại của lão bây giờ cũng chỉ tồn tại trong tim của mỗi con dân Bắc Thành cùng chuyện xưa của Hiên Minh.

Hiên Minh đã nhập Thư Viện, nay đã trở thành một trong nhưng vì sao tinh tú nhất trên bầu trời tu chân giới thế hệ này, nhưng ngày gặp lại có lẽ vẫn còn rất xa.

Lân vẫn như cũ, bản tính của hắn vẫn rất thành thật, đến tận bây giờ hắn vẫn có thể vui vẻ gọi Khương Hy là công tử như cũ, đồng thời địa vị của hắn tại Kiếm Tông cũng không đến nỗi tồi, sư thừa không kém.

Kế Trường Minh hì hục ăn nhưng cũng không quên để ý lấy Khương Hy, hắn nhìn thấy Khương Hy lặng người có chút hơi lâu nên liền lên tiếng:

“Vô Nhai, ngươi đang nghĩ gì đấy?”.

Nghe vậy, Khương Hy liền mỉm cười nói ra:

“Nhớ lại một chút chuyện xưa, ngươi đừng bận tâm”.

Kế Trường Minh gắp một miếng thịt cho vào nồi nước rồi nói tiếp:

“Cái gì mà chuyện xưa, ngươi cũng chưa già”.

“Mười năm đối với một đời người cũng đủ dài rồi”, Khương Hy nhẹ giọng đáp.

Sau đó hắn gắp thêm rau cho vào trong nồi rồi nói tiếp:

“Ăn thêm chút rau vào, ăn thịt nhiều như ngươi thực điếm này cũng chịu không nổi”.

Kế Trường Minh nhìn qua từng chồng đĩa trống trơn ở cạnh mình một chút rồi khịt mũi đáp:

“Ta cũng không phải người trả tiền”.

Khương Hy liền tặc lưỡi không nói nữa rồi nâng chén lên húp một chút nước dùng.

Vị không tệ.

...

...

PS: Vừa viết xong chương này cũng vừa vặn xuống nhà ăn lẩu... giữa trời hè.

PS: Các đạo hữu đọc truyện thấy hay thì cho tác 10 sao nha!

Tác cảm ơn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau