HUYỀN LỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyền lục - Chương 391 - Chương 395

Chương 390: Làm đạo lữ của ta chứ?

Thanh âm không gần không xa, nghe thì tưởng bên tai, nghiệm lại mới biết đối phương lại không ở cạnh.

Quỷ Mâu trưởng lão quay đầu nhìn về nơi phương xa, hai đoàn huyết quang bất ngờ hiện lên ở đằng sau lớp vải đen kia.

Tầm nhìn của lão phóng ra xa hàng ngàn dặm rồi dừng lại ở trên một đỉnh núi cực kỳ cao, vượt qua tầng mây đầy mịt mù nhắm thẳng đến cung điện nguy nga giữa trần gian kia.

Một lão nhân thân mang bạch y, râu tóc bạc trắng hết cả, sắc mặt ung dung nhìn thẳng vào mắt của Quỷ Mâu trưởng lão, phất trần trên tay khẽ đung đưa theo gió.

Sắc mặt Quỷ Mâu trưởng lão liền biến hóa không ngớt, thân hình lão không nhịn được lui về sau một chút rồi trầm giọng thốt ra:

“Thương Nguyên chân nhân...”.

Bạch Dạ Ma Tôn cũng có chút chấn kinh, thị lực của lão không tốt như Quỷ Mâu trưởng lão nhưng tai của lão không điếc.

Lão vội vàng quay người về hướng của Bạch Dương Đỉnh rồi ôm quyền hành lễ:

“Gặp qua chân nhân”.

Thương Nguyên mỉm cười đáp lại:

“Bạch Dạ Ma Tôn đến bản tông chơi, sao không đến Cửu Tiêu Cung gặp bần đạo mà phải lén la lén lút ở ngoại vi thế kia?”.

Bạch Dạ Ma Tôn nghe vậy, sau lưng ngay lập tức đổ đầy mồ hôi, ký ức của lão bất ngờ ùa về. Trước khi đến Bắc Nguyên, Ma Đế đã căn dặn lão thật kỹ không được giáp mặt Đại Địa chân nhân cùng Thương Nguyên chân nhân.

Bất quá Quỳ Liên muốn kiến thức nơi đây một chút trước khi trở về, lão cũng không từ chối, chỉ căn dặn nàng cẩn thận là được.

Về phần mình thì lão đã tận lực dùng thủ đoạn che giấu thân mình, coi như bùng nổ khí tức ra thì trong nửa canh giờ vẫn sẽ không bị phát hiện mới đúng.

Nào ngờ không đến mấy giây, Thương Nguyên đã xuất hiện rồi.

Thương Nguyên nói rất từ tốn, nghe qua thì không có gì nhưng chỉ có Bạch Dạ Ma Tôn mới biết, những từ đó không khác gì từng quả núi đè xuống trên vai cả.

Nếu không phải lão vận toàn bộ chân nguyên trong thể nội lên để chống đỡ thì có khi đã bị ép thẳng xuống dưới Bạch Dương sơn mạch rồi.

Lão cảm thấy có chút sợ hãi, loại cảm giác đáng sợ này không hề khác khi đối mặt với chủ nhân của Đại Ma Thiên Cung - Ma Đế cả.

“Rốt cuộc Thương Nguyên chân nhân ở cảnh giới nào?”, Bạch Dạ Ma Tôn tự vấn ở trong lòng.

Sau đó, lão nhanh chóng điều khiển lại cơ mặt của mình rồi từ tốn nói ra:

“Thánh Nữ của bản cung đến kiến thức uy danh của Đạo Môn, mong chân nhân không nổi giận”.

Bạch Dạ Ma Tôn sợ thì sợ thật nhưng lão vẫn có tự tin của mình, Thương Nguyên đang ở Bạch Dương Đỉnh, trong thời gian ngắn lão sẽ không thể đến đây nên Bạch Dạ Ma Tôn có thể tranh thủ đem Quỳ Liên đi trốn được.

Mặt khác, sau lưng lão là Đại Ma Thiên Cung, một thế lực không hề kém cạnh Cửu Tiêu Tông, truyền thừa cũng cực kỳ lâu đời, toàn lực bộc phát ra thì cả Đại Lục phải rung chuyển không ít.

Ma Đế không ở đây, Bạch Dạ Ma Tôn tự nhiên là người đại diện cho Đại Ma Thiên Cung, vì vậy lão không thể để Ma Cung mất mặt được, phong phạm của Ma Tôn chí ít lão vẫn có.

Thương Nguyên nghe vậy liền mỉm cười nói tiếp:

“Nếu đã muốn kiến thức uy danh của Đạo Môn, hà cớ phải ra tay giết đệ tử của bản tông?”.

Bạch Dạ Ma Tôn ôm quyền đáp:

“Mong chân nhân lượng thứ, Thánh Nữ chỉ là phòng vệ bản thân thôi, tin tưởng chân nhân cũng kiến giải được tình huống của nàng”.

Không đợi Thương Nguyên đáp, Quỷ Mâu ở đằng sau vội vàng ôm quyền hành lễ rồi nói ra:

“Gặp qua chân nhân, mong chân nhân nghe lão phu nói qua đôi lời”.

Thương Nguyên chân nhân cách không nhìn qua Quỷ Mâu trưởng lão một hồi rồi lại di chuyển ánh mắt nhìn về phía chiến trường của Khương Hy cùng Quỳ Liên một chút.

Lão mỉm cười nói ra:

“Quỷ Mâu cư sĩ không cần đa lễ”.

Quỷ Mâu trưởng lão đáp lại:

“Chân nhân quá lời, lão phu không dám nhận. Dạ Ma nguyện bỏ ra một cái giá đầy đủ, hi vọng chân nhân không để đệ tử trong tông đến làm phiền trận chiến của tiểu bối”.

Thương Nguyên mỉm cười nói tiếp:

“Trong tình huống bình thường, bần đạo sẽ chấp nhận nhưng cái giá bây giờ có lẽ Quỷ Mâu cư sĩ không chịu nổi đâu”.

“Lão phu nguyện ý nghe thử”, Quỷ Mâu trưởng lão từ tốn đáp lại.

Sau đó, thanh âm của Thương Nguyên vang vọng một bên tai Quỷ Mâu trưởng lão, thanh âm này cũng chỉ có mỗi lão mới nghe được mà thôi.

Nghe xong, thần sắc của lão có chút biến sắc, lão vội vàng nói:

“Chân nhân, cái giá này... ngang ngửa với việc ám sát một tu sĩ Kim Đan cảnh đỉnh phong rồi, mong chân nhân suy nghĩ lại”.

Ý nói, thực lực của Khương Hy lẫn Quỳ Liên đúng là rất mạnh nhưng để so với Kim Đan cảnh đỉnh phong thì quá xa, đòi hỏi này của chân nhân... có chút hơi quá phận.

Thương Nguyên chân nhân khẽ cười vang một tiếng rồi đáp:

“Trong hàng ngũ thế hệ trẻ, Vô Cửu đích xác rất mạnh, bần đạo công nhận điều đó, Thánh Nữ Ma Cung càng mạnh hơn nhưng hôm nay xác suất nàng bỏ mình tại Bạch Dương sơn mạch là bảy thành. Còn nguyên nhân thì một lát nữa cư sĩ sẽ hiểu”.

Lời vừa ra, cả Quỷ Mâu trưởng lão cùng Bạch Dạ Ma Tôn đều giật mình không thể tin nổi.

Đầu tiên, Thương Nguyên chân nhân là cao nhân thế ngoại, thực lực nằm vào hàng đầu của Đại Lục, ánh mắt cũng cực kỳ tinh chuẩn, lão đã công nhận người nào mạnh thì người đấy xác thực rất mạnh.

Thứ hai,chân nhân công nhận Quỳ Liên mạnh hơn, vậy thì nàng xác thực mạnh hơn nhưng tại sao tỷ lệ bỏ mình của nàng lại cao hơn?

Bạch Dạ Ma Tôn không hiểu nổi.

Lão không tin Thương Nguyên chân nhân không nhìn ra hậu thủ của Ma Đế lưu lại trên người Quỳ Liên, nhưng kể cả thấy, chân nhân vẫn phán định nàng có bảy thành tử trận.Người khác nói câu này lão có thể không tin nhưng chân nhân đã nói câu này, nội tâm lão liền lo lắng không thôi.

Quỳ Liên không phải là người bình thường, nếu nàng chỉ là người thường thì làm sao dám gọi lão là Bạch gia gia được.

Thiên phú của Quỳ Liên cao nhất trong hàng ngũ Ma Đạo nhất mạch suốt hai ngàn năm qua, tương lai của nàng bất khả hạn định.

Coi như lão bỏ mình ngay tại đây thì nàng bắt buộc phải an toàn trở về Cực Tây, nếu không lão không biết chuyện gì sẽ xảy ra lúc lão trở về nữa.

Chết ư? - Còn nhẹ quá.

Về phần Quỷ Mâu trưởng lão, lão cảm thấy tình huống có chút... kỳ dị. Lão biết Quỳ Liên có hậu thủ Nguyên Anh cảnh, đồng dạng lão cũng cảm ứng được hậu thủ Nguyên Anh cảnh trên người Khương Hy nhưng lão biết hắn không so được với nàng.

Lão xem trọng hắn nên không cần hắn giết chết nàng, dọa sợ nàng thôi là đủ rồi, hoặc nhiều lắm là bứt nàng đến đường cùng là lão sẽ đề bạt hắn thành hạch tâm.

Dù sao giết thiên kiêu không phải dễ, huống hồ đi giết yêu nghiệt như Văn Đồng Quỳ Liên.

Nhưng đồng dạng như Bạch Dạ Ma Tôn, Quỷ Mâu trưởng lão biết Thương Nguyên không nói dối, như vậy cũng đồng nghĩa với việc, Khương Hy còn một hậu thủ khác lão không biết được.

Huyết quang đằng sau lớp vải kia một lần nữa lại hiện ra, lão có cảm giác đột nhiên nhìn không ra sâu cạn của tiểu tử này rồi.

Suy nghĩ một chút, lão liền hướng Thương Nguyên nói ra:

“Dạ Ma chấp nhận cái giá này”.

Thương Nguyên cười cười không đáp, hai mắt khẽ nhắm lại rồi xoay người trở về, đồng thời hướng vào hư không nói ra:

“Ngươi đi nhìn hai người kia một chút, đồng dạng truyền lệnh không cho bất cứ đệ tử nào xuất sơn. Nếu đã ra, gọi quay về lại”.

Hư không vặn vẹo một chút, thân ảnh của trung niên nhân mang hắc y đột nhiên xuất hiện, hắn hừ một tiếng nói ra:

“Sao ngươi lại để cho bọn hắn tác quai tác quái tại Bạch Dương sơn mạch?”.

Thương Nguyên mỉm cười đáp:

“Lão Vệ, chỉ là tiểu bối đánh với nhau, hơn nữa, Dạ Ma chấp nhận cái giá ta đưa”.

Vệ Khắc Nguyên híp mắt lại nghiêm nghị nhìn lão nói ra:

“Tiểu bối nào có năng lực can thiệp vào cấm chế sơn mạch?”.

Thương Nguyên đáp:

“Hẳn là đệ tử trong tông, ngươi truy xét Công Thư Lâu nhất mạch một chút, nhanh chóng xác nhận thân phận xem thử người này có nguyện một lòng với tông môn không. Nếu không được thì tùy ngươi xử trí”.

Vệ Khắc Nguyên trầm mặc một chút rồi nói:

“Được”.

...

...

Nơi nào đó tại Bạch Dương sơn mạch.

Khương Hy cùng Quỳ Liên chiến đấu liên tục hàng giờ liền, sắc trời cũng đã dần có chút ảm đạm lại nhưng pháp lực của bọn hắn vẫn sung mãn kinh khủng.

Nội tình tích lũy của song phương quả nhiên kinh dị, tu sĩ Trúc Cơ cảnh hậu kỳ không thể nào bằng nổi một góc băng sơn của hai người.Rầm!

Khương Hy cùng Quỳ Liên đối chưởng với nhau, kình lực ngay lập tức đẩy bọn hắn ra xa. Y phục trên người bọn hắn đã nát ở nhiều nơi.

Một nửa y phục ở nửa trên bên phải Khương Hy đã sớm bị nàng đánh rách tơi tả, một nửa thân bên phải của hắn liền lộ ra bên ngoài, trên đó còn dính một ít máu tươi, không rõ là của hắn hay nàng.

var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Về phần nàng, từ trận chiến với lão nhân Kết Đan cảnh kia, quần áo của nàng đã có chút tơi tả rồi, đánh thêm một trận nữa với Khương Hy tự nhiên càng tơi tả hơn.

Bất quá nhìn nàng bây giờ quả thực rất có phong vị nữ nhân.

Nửa kín nửa hở... xác thực rất kích thích.

Người khác nhìn vào nàng bây giờ có lẽ đã không kiềm chế nổi thú tính rồi nhưng Khương Hy thì khác, Sắc Dục Thể luôn luôn bảo trì hắn trong trạng thái thanh tỉnh.

Chỉ là trong mắt người khác, hắn bây giờ tỏa ra... dâm niệm hơi nhiều. Nói văn vẻ hơn, dục vọng tỏa ra trên người hắn rất cao.

Quỳ Liên không đi Dục đạo nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận ra được, nàng híp mắt lại nhìn hắn một chút rồi sắc thái trên mặt lại bình tĩnh như cũ.

Lần trước y phục của nàng bị xé toạc ra hắn còn không để ý, bây giờ chỉ mới ngần này làm sao lại khiến hắn nhìn được.

Cỗ dục vọng kia của hắn mới làm nàng suy nghĩ kỹ càng. Theo nàng đoán, cỗ dục vọng đó có vấn đề, theo lời của Bạch gia gia thì nó xác thực có liên quan đến công pháp chủ tu của hắn.

Quỳ Liên muốn xác nhận lại một chút nhưng hiện tại có chút hơi khó, bọn hắn đều đã đấu qua một lần, thủ đoạn của nhau cơ hồ đều đã rõ rồi, đồng dạng cũng đã tính trước phương án để đối phó.

Khương Hy thấy nàng có chút trầm tư liền khẽ mỉm cười.

Nàng lộ sơ hở không?

Với cao thủ như hắn, đúng là có.

Nhưng bảo hắn tấn công không thì xin trả lời là không.

Quỳ Liên rất giảo hoạt, mọi hành động của nàng đều có dụng ý cả, nếu bây giờ hắn tấn công, có khi khóe miệng của nàng sẽ vểnh lên cũng nên.

Thực lực của nàng hắn đã nắm được một hai nhưng ai biết được nàng còn ẩn giấu gì ở trong người nữa.

Suy nghĩ một chút, hắn nói ra:

“Ngươi đang suy nghĩ gì vậy?”.

Quỳ Liên nghe vậy liền chuyển ánh mắt nhìn về phía hắn, mi tâm của nàng có chút hơi nhăn lại, con ngươi trong trẻo kia đột nhiên sáng lên một tia tinh quang, nhìn rất lay động tâm thần.

Cũng may hắn đã quen dần rồi, nếu không đúng thật là cũng vô pháp đối mặt với nàng.

Nàng mỉm cười nói ra:

“Nếu sát thủ nào của Dạ Ma cũng như ngươi thì tốt rồi”.

Khương Hy có chút hứng thú, giọng của hắn mang theo ý cười vang ra:

“Văn Đồng cô nương, dạ dày của ta làm ngươi nhung nhớ đến thế?”.

Hắn biết ý của nàng khác nhưng hắn vẫn nhịn không được trêu nàng một chút, dù sao đánh đấm nãy giờ cũng có chút mệt rồi, thư thái một chút cũng không sao.

Mục đích hôm nay của hắn vẫn là dọa sợ nàng hơn là giết nàng nên không cần phải căng thẳng quá.

Quy Liên có chút hơi cong khóe miệng lên, nàng đáp lại:

“Thịt của ngươi không tồi, so ra thì có mỹ vị hơn những kẻ khác. Mặt khác, ngươi là người xuất gia sao?”.

Khương Hy có chút hơi bất ngờ, hắn nghiêng đầu nhìn nàng một cách có chút thú vị. Hắn không bị cảm động bởi thân thể nàng nên bây giờ sinh nghi hắn là người xuất gia rồi?

Phối hợp thêm việc nàng nghi thần nghi quỷ hắn là đệ tử của Cửu Tiêu Tông nữa thì nàng nghĩ đến việc hắn xuất gia làm đạo sĩ cũng không sai.

Hắn mỉm cười nói ra:

“Ngươi nghĩ nhiều, ta không ăn chay, hơn nữa lần trước ngươi chẳng phải cột ta cùng Thánh Tử Hoan Tông vào một chỗ sao?”.

Quỳ Liên nghĩ một chút rồi đáp lại:

“Ta thay đổi suy nghĩ của mình một chút...”.

Đột nhiên, nàng dừng lại, sau đó, khóe miệng khẽ cong lên đầy ý vị.

Thanh âm của nàng nhè nhẹ vang lên:

“... Làm đạo lữ của ta chứ?”.

...

...

PS: Các đạo hữu đọc truyện thấy hay thì cho tác 10 sao nha!

Tác cảm ơn!

Chương 391: Cấm tự Bạch Dương

Ở trên bầu trời, hai lão nhân có chút im lặng nhìn Quỳ Liên, thần sắc cổ quái không ít.

Sao đột nhiên lại chuyển sang tình huống quái gở gì thế này?

Khóe miệng Khương Hy khẽ giật giật, hắn cười khan vài tiếng không đáp, Quỳ Liên xác thực làm hắn rất giật mình.

Hắn từ tốn nói ra:

“Ngươi có biết mình đang nói gì không?”.

Quỳ Liên lắc đầu thở dài đáp lại:

“Ngươi không thể có chút khiếu hài hước nào sao?”.

Khương Hy khịt mũi một cái, quả nhiên là có tâm tư chơi đùa. Đột nhiên, một giọng vang lên trong đầu hắn:

“Tài, pháp, địa, lữ ta đều hiểu cả”.

Thần sắc của hắn vẫn như cũ nhưng trong lòng đã có chút nổi sóng. Giọng này là của Quỳ Liên, hơn nữa nghe qua rất nghiêm túc.

Hắn hiện tại còn có chút hoang mang, không rõ rốt cuộc nàng lại muốn chơi trò gì đây nhưng trước mắt hắn sẽ không biểu hiện ra bên ngoài, để tránh bị mấy lão tổ Nguyên Anh cảnh dò xét.

Bạch Dạ Ma Tôn cùng Quỷ Mâu trưởng lão chắc chắn đang ở đây, Khương Hy sẽ không nhầm được.

Hắn có cảm giác một câu kia của nàng một nửa là thật một nửa là giả. Mặc dù trực giác của hắn báo là thế nhưng hắn vẫn khó mà tin nổi một nửa thật kia.

Nói cái gì thế?

Tính ra thì đây mới là lần thứ ba bọn hắn giáp mặt thôi, lần đầu đánh một trận coi như ngang nhau, trận thứ hai hắn đục một lỗ trên bụng nàng, nàng moi dạ dày hắn ra ăn. Còn trận thứ ba này đột nhiên ngỏ lời làm đạo hữu rồi.

Tâm cảnh của Khương Hy dù có tĩnh như mặt hồ thì bây giờ cũng khó tĩnh nổi. Quỳ Liên chơi hắn một vố quả thực khó đối đáp.

Trên con đường tu hành, bốn yếu tố tài, pháp, địa, lữ xác thực rất quan trọng. Trong đó ‘lữ’ là yếu tố cuối cùng.

Lữ là dùng để chỉ nhân mạch của bản thân, bao gồm các mối quan hệ giữa người với người trong tu chân giới, mà khi nhắc đến ‘lữ’, đại đa số tu sĩ sẽ nghĩ ngay đến đạo lữ.

Quỳ Liên đã hỏi thẳng hai chữ ‘đạo lữ’ rồi thì Khương Hy không vòng vo làm gì, nàng muốn âm thầm, vậy thì hắn cùng chơi âm thầm với nàng. Hắn nói ra:

“Ngươi thấy tình huống bây giờ giống như cần đùa không?”.

Văn Đồng cô nương, ngươi đang toan tính chuyện gì?

Quỳ Liên mỉm cười đáp lại:

“Không cần căng thẳng, có thể đấu với ta đến tận bây giờ cũng đủ chứng minh thực lực của ngươi rồi”.

Tìm một chỗ ngăn cách với ngoại giới, chúng ta nói chuyện một chút.

Đằng sau Ngân Diện, Khương Hy khẽ nhếch miệng lên, hắn nói:

“Vậy thì ta muốn xem thử giới hạn của ngươi đến đâu”.

Được.

Vừa dứt lời, Hắc Trúc Bút nhanh chóng họa ra một đạo Vân Vụ Phù. Khuôn viên ba trăm mét xung quanh trong chớp mắt liền bị một đám vân vụ bao phủ lại.

Kế tiếp đó, Nhân Phù thôi động, từng đoạn băng thương đột nhiên kết lại tấn công Quỳ Liên. Nàng khẽ mỉm cười, một chưởng vỗ xuống đất.

“Thần thông - Tử Ma Quán Trung”.

Ma hồn u quỷ bùng nổ lên từ mặt đất, khí tức tỏa ra làm ô uế hết số vân vụ cùng băng thương. Bất quá trước khi băng thương bị ô uế toàn bộ thì Băng Bạo Phù đã kích hoạt.

Oanh!

Hàng loạt tiếng bạo tạc liên hồi liền vang lên ngớt, mặt đất như bị cày xới lên không ngừng, hư ảnh ma hồn u quỷ bị nổ đến không còn một mảnh.

Đây là thần thông sinh ra cùng âm ám ý cảnh nên để phá nó, Khương Hy bắt buộc phải hòa trộn linh thức của mình vào trong nhưng hắn không cần làm điều đó.

Nhân tức so với linh thức còn muốn hữu dụng hơn, ma hồn không chống lại nổi nhân tức của hắn.

Tử Ma Quán Trung bị hủy, Quỳ Liên cảm thấy có chút ngạc nhiên, khóe miệng nàng khẽ cong lên đầy ý vị.

Một tay nàng đưa lên kết đơn ấn, hắc vụ ngay lập tức xuất hiện vây quanh lấy nàng.

“Thần thông - Tử Ám Hắc Vụ”.

Đám hắc vụ phiền phức kia một lần nữa lại khuếch tán ra xung quanh, mức độ xâm thực của nó còn đáng sợ hơn so với lần cuối đấu với Khương Hy nhiều.

Đám vân vụ do Vân Vụ Phù tạo ra khi đối mặt với một chiêu này liền bị đồng hóa trong chớp mắt, đến bản thân hắn cũng không nghĩ đến việc môi trường vân vụ như thế này lại tạo ra mức độ xâm thực nhanh đến thế.

Trong chốc lát, Khương Hy triệt để mất đường lui, hắn vội vàng vận Đại Địa Thủ Hộ lên, đồng thời bàng bạc Địa Khí cũng được hút ra khỏi mặt đất tiến vào bên trong Nhân Phù.

Lớp phòng ngự của hắn ngay lập tức được mở ra.

Quỳ Liên thấy vậy liền truyền âm:

“Ngươi tính ở trong cái mai rùa đó sao? Mau chóng nghĩ cách thoát ra, ta có cách đưa ngươi cùng ta ra khỏi đây ba trăm dặm”.

Khương Hy truyền âm đáp lại:

“Ngươi có Truyền Tống Phù?”.

“Ngươi biết?”, Quỳ Liên nói.

“Ta là Phù sư, bất quá ngươi cho rằng ta ngu sao?”.

Quỳ Liên nhìn hắn một hồi, tử vong ý cảnh mỗi lúc một tăng cao, hắc vụ càng ngày càng đen lại, đồng dạng độ xâm thực mỗi lúc một mạnh.

Khương Hy nhờ có Địa Khí nên nàng xác thực không thể xâm thực được hắn trong thời gian ngắn.

Nàng truyền âm đáp lại:
“Có người bảo hộ ta nên không thể nói thẳng với ngươi, bất quá Truyền Tống Phù ở đây, chí ít người đó sẽ không thể tìm ra được ta trong thời gian ngắn”.

Khương Hy híp mắt lại nhìn nàng rồi truyền âm nói:

“Ngươi không sợ ta liên lạc với những sát thủ khác sao?”

Quỳ Liên truyền âm đáp:

“Ngươi cho rằng ta chỉ có một tấm Truyền Tống Phù?”.

Nghe vậy, Khương Hy liền khẽ mỉm cười rồi lắc đầu truyền âm:

“Văn Đồng cô nương, vui đùa đủ rồi. Mục đích của ngươi là gì?”.

Quỳ Liên im lặng, đoàn hắc vụ đối diện Khương Hy đột nhiên tách ra để lộ ra thân ảnh của nàng. Y phục hiện tại của nàng không còn nửa kín nửa hở nữa mà đã thay mới rồi, bất quá sắc mặt hiện tại của nàng lại có chút... đầy hắc tuyến.

Nàng trầm giọng truyền âm nói ra:

“Đồ con heo kia, ngươi muốn ta phải nói lại sao?”.

Khương Hy: “...”

Hắn đột nhiên cảm thấy Quỳ Liên có chút hơi khác, loại tâm tình nổi nóng này không phải giả, nàng đúng là đang mắng hắn thật.

Bất quá, tại sao?

Không lẽ nàng nói thật? - Không thể nào!

Trầm mặc một chút, Khương Hy truyền âm nói ra:

“Ngươi biết Nguyên Anh cảnh phân chia như thế nào không?”.

Quỳ Liên không suy nghĩ nhiều, nàng truyền âm đáp:

“Sơ, trung, hậu, đỉnh phong”.

Nàng nói thật.

Khương Hy thầm nghĩ trong lòng. Hắn không nhìn lầm được, nàng không nói dối hắn, mặc dù nàng thông minh cùng khiến hắn rơi vào nhiều tình huống khó xử nhưng ánh mắt song phương vẫn chênh lệch nhau rất xa.

Nàng hơn hắn hai tuổi nhưng hắn ‘sống’ nhiều hơn nàng ngàn năm, người nào nói dối hắn nhìn là biết ngay, coi như nàng luyện tập đến mức độ cao không biến sắc thì cũng không ảnh hưởng đến nhãn lực của hắn.

Mặt khác, coi như thiên kiêu có khả năng vào Nguyên Anh cảnh thì tông môn cũng không bao giờ đưa chân tướng thực sự của cảnh giới này giải thích rõ ràng.

Bởi so với ‘sơ, trung, hậu, đỉnh phong’ như các cảnh giới khác thì phân chia trong Nguyên Anh cảnh đáng sợ hơn nhiều, hơn nữa cách biệt thực lực của mỗi tiểu cảnh cũng cực kỳ khủng khiếp.

Tâm cảnh của đám thiên kiêu này coi như vững lắm thì cũng không thể nào tiếp nhận nổi loại thông tin kia, xử lý không tốt thì đạo tâm sụp đổ cũng không chừng, các đại tông môn sẽ không mạo hiểm.

Vô luận Chính Phái hay Ma Đạo đều không khác gì nhau cả.

Khương Hy truyền âm nói tiếp:

“Ngươi biết thực lực của Bạch Dạ Ma Tôn chứ?”.

Quỳ Liên có chút ngạc nhiên truyền âm đáp:

“Ngươi biết Bạch gia gia?”.

“Một vị trưởng lão Ngọc Diện khác cũng đang ở đây, ngươi nghĩ hai ta chạy được nơi khác?”.
Quỳ Liên im lặng lại, trước đây Bạch Dạ Ma Tôn đã nói rằng Dạ Ma không thiếu người đang nhìn chằm chằm vào lão, những người trong lời lão đương nhiên là sát thủ Ngọc Diện.

Bất quá nàng cũng có chút ngạc nhiên là Dạ Ma lại thực sự để lão tổ Nguyên Anh cảnh đi theo Khương Hy đấy.

Dạ Ma vô tình, từ nhỏ nàng đã được dạy như vậy, coi như là đệ tử chân truyền thì chưa chắc mấy vị lão tổ Nguyên Anh cảnh của thế lực này sẽ đi nhìn chằm chằm trực tiếp như vậy.

Nàng biết hắn mạnh, phân nửa Thập Ma cũng không phải đối thủ của hắn. Nhưng bên cạnh thực lực cao bậc này, có lẽ thân phận của hắn... cũng có chút vấn đề.

Nàng cẩn thận truyền âm đáp:

“Ngoài ba trăm dặm Nguyên Anh cảnh không thể tìm ra được chúng ta”.

Nghe vậy, Khương Hy liền mỉm cười, hắn xác nhận, nàng muốn gặp riêng hắn, không phải bởi vì có bất cứ âm mưu nào cả.

Trên đời này tồn tại thuyết pháp ‘Nguyên Anh vô địch ba trăm dặm’ không?

Đương nhiên là có, hơn nữa đây là loại thuyết pháp được truyền bá rộng rãi nhất trong tu chân giới. Và dĩ nhiên, đây chính là thứ các đại tông môn muốn thế nhân thấy, muốn thế nhân biết.

Các đại thiên kiêu hay đệ tử chân truyền cũng chỉ biết đến ngang đó mà thôi, chỉ khi tu sĩ bước vào Hóa Nguyên cảnh thì mới vỡ lẽ ra được chân thực hình dáng của Nguyên Anh cảnh.

Ba trăm dặm chính là giới hạn của cảnh giới của Khương Hy đời trước, Định Thần cảnh đỉnh phong.

Còn lấy cảnh giới của Bạch Dạ Ma Tôn cùng Quỷ Mâu trưởng lão, chí ít cũng phải trên ngàn dặm là ít.

‘Nguyên Anh vô địch ba trăm dặm’ được tuyên truyền là đỉnh phong cảnh nhưng mấy ai biết được, đẩy chỉ là giới hạn của tiểu cảnh thứ hai trong Nguyên Anh chứ.

Các đại tông môn không giải thích chính xác thông tin cho các thiên kiêu cũng chính là vì vậy. Ba trăm dặm đã khiến bọn hắn phải ngưỡng vọng khó tin rồi thì đừng nghĩ đến việc lúc biết giới hạn còn cao hơn thế nhiều thì không biết bọn hắn sẽ nghĩ như thế nào.

Đương nhiên, trên đời này cũng có ngoại lệ, và kẻ duy nhất đó chính là bản thân Khương Hy. Đối với hắn, các tiểu cảnh cùng giới hạn của Nguyên Anh cảnh đã không còn bí ẩn nữa, thậm chí hắn còn xem đấy là chuyện hiển nhiên.

Cho nên đạo tâm của hắn vẫn luôn luôn vững vàng như cũ. Đây là sự khác biệt về góc nhìn.

...

Mặt khác, lúc đầu Khương Hy còn nghĩ nàng tính lừa hắn đến một nơi khác đã được bố trí bẫy rập sẵn, sau đó nhờ vào việc có Bạch Dạ Ma Tôn bảo hộ ở đằng sau, hắn sẽ không thể bộc phát được sức mạnh vượt mức.

Nhưng bây giờ thì hắn đã hiểu rồi.

Khóe miệng hắn khẽ cong lên rồi truyền âm cho nàng:

“Vận lực bảo hộ bản thân”.

Vừa dứt lời, hai mắt hắn ngay lập tức chuyển thành vẻ an tĩnh.

“Thần thông - Thiên Địa Vô Thanh”.

Thanh âm biến mất, tiếng vỡ nát của lá cây khô do xâm thực cũng triệt để không còn, đến tiếng hơi thở cũng không thể nghe thấy.

Thân ảnh của Khương Hy mờ nhạt rồi chìm hẳn vào hư không, hắc vụ lập tức ập đến chỗ vị trí của hắn nhưng nơi đó giờ đây chỉ là khoảng không, Tử Ám Hắc Vụ của nàng đánh vào cũng không có tác dụng gì.

Con ngươi Quỳ Liên có chút co lại, pháp lực của nàng ngay tức khắc vận lên hộ thể, đồng thời linh thức cũng điều chuyển lên cẩn thận thu hẹp lại phạm vi của hắc vụ.

Thần thông này tiêu tốn không ít linh thức của nàng, tốt nhất vẫn không nên dùng quá nhiều.

Thiên Địa Vô Thanh được thi triển, không gian ba trăm mét xung quanh Khương Hy liền chìm vào trong tĩnh lặng.

Thân ảnh của hắn bất ngờ xuất hiện giữa không trung, mượn nhờ Đạp Vân Bộ giữ bản thân lơ lửng giữa trời cao.

Khương Hy rút Hắc Trúc Bút ra bắt đầu họa một đạo phù văn.

Phù văn này rất đặc biệt và bản thân nó có cách họa riêng biệt, coi như người ngoài nhìn thấy được họa bản thì cũng không thể họa ra được đúng loại phù cần thiết.

Hắn họa chính là hai chữ ‘Bạch Dương’.

Vì đạo pháp của Cửu Tiểu Tông, người đời không thể gọi ra chữ này bằng miệng, đồng dạng viết cũng không được. Cho nên ‘Bạch Dương’ được xếp vào hàng cấm tự của Đại Lục, chỉ có Cửu Tiêu Tông mới có thể dùng.

Bạch Dương vừa ra, quang mang tỏa ra cực kỳ chói lóa, cùng lúc đó, lấy hắn làm trung tâm, một dặm xung quanh ngay lập tức sáng lên, từng đạo quang xuyên qua khỏi mặt đất bắn lên thẳng trời đêm.

Phiến khu vực này trong chốc lát liền rung chuyển không ngừng.

Đạo quang phá đất mà ra, thần thông Tử Ám Hắc Vụ của nàng như gặp phải khắc chế nên rất nhanh, đám hắc vụ bị đánh tan không còn một mảnh, nàng liền phun ra một ngụm máu tươi, hai mắt chấn kinh nhìn về phía bầu trời.

Cùng lúc này, phù văn bắt đầu xuất hiện dần dần trong không khí, lít nha lít nhít phủ đầy trời.

Sắc mặt Khương Hy có chút hơi tái lại, lấy thực lực của hắn bây giờ thôi động chìa khóa xác thực có chút miễn cưỡng.

Phù văn ‘Bạch Dương’ là chìa khóa kích hoạt cấm chế của Bạch Dương sơn mạch, đồng thời cấm chế này cũng hấp thụ không ít pháp lực cùng linh thức của hắn.

Hắn không biết Quỳ Liên đang nghĩ gì nhưng ánh mắt của nàng không nói dối, nàng đang muốn gặp riêng hắn, đồng thời hắn cũng muốn gặp riêng nàng.

Cho nên hắn muốn liều mình một lần, là phúc hay họa, bản thân hắn tự quyết.

Khương Hy quyết định không giữ lại chút gì nữa, khí tức trên người hắn liền bùng nổ ra như sóng triều, theo đó, tu vi cũng chính thức bại lộ.

Ánh mắt của Quỳ Liên nhìn về phía Khương Hy đầy rung động. Nàng không ngờ, bản thân nàng còn đánh giá thấp hắn.

Trong lòng liền nhịn không được mắng nhỏ một tiếng:

“Đồ gian xảo!”.

Bốn năm trôi qua, Khương Hy đã bước vào Trúc Cơ cảnh hậu kỳ, nhưng không phải Hợp Bát Kiều.

Mà là Hợp Cửu Kiều.

Chương 392: Nghĩ nhiều

Trúc Cơ cảnh có mười tiểu cảnh, càng tu luyện về sau thì tốc độ sẽ càng ngày càng chậm đi, nhưng Khương Hy thì ngược lại.

Càng tu hành đến hậu kỳ, tốc độ tu hành của hắn lại nhanh một cách khó hiểu.

Trên thực tế, Thiên Mạch Trúc Cơ, Thập Luân Địa Mạch Trúc Cơ, Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ cùng Thiên Hồn Ma Mạch Trúc Cơ đều sở hữu một loại tốc độ tu hành tại Trúc Cơ cảnh rất khó hiểu.

Đơn cử như Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ, tu luyện vào giai đoạn đầu sẽ tương đối chậm nhưng càng về hậu kỳ thì tốc độ lại càng nhanh bởi bản chất của Nhân Mạch chính là số lượng nhân mạch.

Càng hợp nhiều tòa Linh Kiều lại với nhau thì số lượng nhân mạch cũng sẽ lũy kế tăng theo, từ đó, tốc độ hợp các tòa Linh Kiều còn lại sẽ ngày một càng nhanh.

Chưa kể Khương Hy còn từng cô đọng nhân tức một lần nên nội tình cùng căn cơ Nhân Mạch Trúc Cơ của hắn lại càng khủng, trong bốn năm bước vào Trúc Cơ cảnh hậu kỳ Hợp Cửu Kiều cũng không phải vấn đề.

...

Quỳ Liên nhìn hắn đầy ngơ ngẩn, nàng không thể nào hiểu nổi Khương Hy tu hành kiểu gì lại có thể tiến giai nhanh đến thế trong bốn năm.

Cách đây không lâu, nàng cứ ngỡ phải lưu lại tám thành thực lực thì mới có cơ đánh với hắn một trận nhưng nàng đã sai, đối đầu với hắn, nàng bắt buộc phải toàn lực ứng phó.

Bất quá sau một trận đấu với lão nhân Kết Đan cảnh kia, thực lực của nàng đã rơi xuống còn sáu thành. Sau đó đánh tiếp một trận với Khương Hy, thực lực lại tiếp tục rơi xuống, bây giờ nàng cũng không còn quá nhiều sức để đánh.

Pháp lực của nàng vẫn còn sung mãn nhưng tinh thần lại dần dần mệt mỏi, nếu đối thủ là người khác thì nàng không ngại nhưng Khương Hy là luyện hồn nhất mạch.

Trạng thái bây giờ của nàng khó đánh lại hắn được.

Bất quá, nàng vẫn còn hậu thủ nên vẫn có thể bảo toàn bản thân được.

Trên thực tế, thực lực hao hụt không tạo ra tử kỳ đối với bản thân nàng.

...

Trên bầu trời, Bạch Dạ Ma Tôn cùng Quỷ Mâu trưởng lão ngưng trọng lại nhìn Khương Hy thôi động cấm chế của Bạch Dương sơn mạch.

Sắc mặt của cả hai phải nói là đặc sắc không thôi, coi như cả hai tu hành mấy trăm năm, thậm chí là ngàn năm cũng phải thất thố trước cảnh này.

Cấm tự Bạch Dương rất nổi tiếng, đến Ma Đạo nhất mạch còn biết thì không lý gì Dạ Ma lại không biết được.

Khương Hy có thể họa được hai chữ Bạch Dương thì cũng đồng nghĩa với việc hắn là người của Cửu Tiêu Tông.

Bạch Dạ Ma Tôn có thể nhìn thấy dung mạo thật của Khương Hy, đồng thời cũng biết được hắn đã phá nguyên dương của mình.

Bất quá, lão không cách nào hiểu nổi.

Đệ tử Đạo Môn không hoàn toàn cấm dục nhưng đệ tử thiên tài bậc này bắt buộc phải cấm dục để tu hành đạo công.

Theo lý thì đúng là thế nhưng lão không hiểu nổi tại sao Cửu Tiêu Tông lại để cho Khương Hy phá thân rồi.

“Không lẽ người này không phải thiên kiêu chân chính?”, Bạch Dạ Ma Tôn tự hỏi ở trong lòng.

Ngược lại với lão, Quỷ Mâu trưởng lão cũng ngạc nhiên không kém, đôi huyết quang ẩn sau tấm vải đen của lão ngay tức khắc lên hiện ra rồi dò xét Bạch Dương sơn mạch.

Lão còn nhớ những lời của Thương Nguyên chân nhân, Văn Đồng Quỳ Liên có xác suất bảy thành táng thân tại nơi.

Ban đầu lão còn không biết nguyên nhân, chỉ nghĩ là Khương Hy còn hậu thủ. Không ngờ, hắn lại đem cho lão một nỗi kinh hãi đến như vậy.

Can thiệp vào được cấm chế của Bạch Dương sơn mạch... cũng đồng nghĩa với việc có thể can thiệp vào hộ tông đại trận của Cửu Tiêu Tông.

Cửu Tiêu Tông nhất định sẽ bỏ ra đại giới chém chết Khương Hy.

Nghĩ đến vậy, đôi huyết quang của lão lại càng đỏ rực hơn, trong tay lão ngay lập tức xuất hiện một tấm hắc bài, sau đó lão nhanh chóng truyền âm vào bên trong.

...

Mỗi người đều có tính toán cùng suy nghĩ của riêng mình, Thương Nguyên chân nhân có, Bạch Dạ Ma Tôn có, Quỷ Mâu trưởng lão có, Quỳ Liên có và Khương Hy cũng có.

Cấm chế của Bạch Dương sơn mạch khởi động, một luồng kim quang ngay lập tức xuất hiện bao phủ phạm vi một dặm xung quanh Khương Hy.

Nội bất xuất, ngoại bất nhập.

Bên trong có thể thấy ở ngoài nhưng bên ngoài lại không thấy được bên trong, coi như lão tổ Nguyên Anh cảnh mạnh nhất cũng không thể thấy được.

Bởi cấm chế này có liên đới với hộ tông đại trận, lực phòng hộ của nó mạnh kinh khủng, cường giả cỡ Thương Nguyên chân nhân cũng vô pháp đánh vỡ trong thời gian ngắn.

Tại đời trước, Khương Hy là trưởng lão chưởng quản Công Thư Lâu, một đời không mấy lần bước chân ra khỏi Cửu Tiêu Tông, điều đó cũng đồng nghĩa hắn chính là người điều động hộ tông đại trận.

Mọi vị trí của cấm chế Khương Hy đương nhiên biết rõ, cho nên hắn âm thầm cô lập một phần cấm chế ra để sử dụng cũng không sao.

Đương nhiên, âm thầm thì âm thầm chứ hắn không nghĩ một khi đã dùng đến thì Cửu Tiêu Tông không phát hiện.

Cửu Tiêu Tông chắc chắn sẽ phát hiện ra rồi cho cường giả đến đây, nhưng Khương Hy không sợ, hắn đã chuẩn bị đường lui cho mình từ trước.

Nếu bảo ai là người có thể tự tin trốn khỏi Bạch Dương sơn mạch một cách an nhàn nhất thì Khương Hy sẽ vỗ ngực tự xưng ngay.

Chưa kể, cấm chế đã kích hoạt, lồng giam cũng đã dựng lên, trong vòng hai canh giờ đến, hắn cùng Quỳ Liên sẽ có được không gian cách biệt với ngoại giới.

Lồng quang được dựng lên, thân hình của Khương Hy liền rơi xuống dưới đất, pháp lực của hắn đã hao hơn phân nửa, tinh thần cũng có một chút uể oải.

Quỳ Liên nhìn hắn có chút phức tạp, nàng nói ra:

“Quả nhiên ngươi là đệ tử của Cửu Tiêu Tông”.Khương Hy lắc đầu đáp lại:

“Ngươi nghĩ nhiều rồi”.

Quỳ Liên nói tiếp:

“Ta muốn xem mặt ngươi”.

Khương Hy nhìn nàng một hồi, đáy mắt lướt qua một tia dư quang rồi đáp lại:

“Ngươi muốn nhớ mặt ta để rồi về sau huy động lực lượng của Ma Cung đến chém giết sao?”.

Quỳ Liên mỉm cười tiếp lời:

“Mượn một câu kia, ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta biết đằng sau tấm Ngân Diện ngươi còn một lớp dịch dung nữa, xem như ta thấy thì cũng không ảnh hưởng đến ngươi”.

Nghe vậy, Khương Hy liền có chút suy nghĩ, theo hắn đoán, có lẽ vị tiền bối kia đã nói cho nàng biết một chút phong thanh, thần sắc của nàng cũng rất tự tin, có lẽ nắm chắc mười phần tấm dịch dung này.

Khương Hy đưa tay lên trên mặt, tựa hồ như muốn tháo tấm Ngân Diện xuống nhưng có vẻ hắn vẫn còn đang cân nhắc gì đó nên chưa hành động.

Quỳ Liên cũng không quấy rầy hay chen ngang, theo vào đó, nàng tận dụng thời điểm này để khôi phục lại pháp lực cho bản thân mình. Thực lực đầy đủ thì nàng mới nắm chắc được mọi việc trong tay.

Không bao lâu sau, Khương Hy từ tốn tháo tấm ngân diện xuống, để lộ ra gương mặt dịch dung kia. Lớp dịch dung của hắn tính ra thì không tệ, nhưng đặt cạnh dung mạo của Quỳ Liên thì lại có chút giống cóc ghẻ ăn thịt thiên nga.

Thần sắc của hắn có chút uể oải nhưng nhờ có Sắc Dục Thể, bộ dáng của hắn bây giờ tựa hồ có một chút hơi gợi tình.

Quỳ Liên chăm chú quan sát hắn một hồi, đồng thời linh thức cũng phóng ra xem thử nàng có thể thấy dung mạo chân thực ở đằng sau không.

Kết quả đúng như Bạch gia gia từng nói, lớp dịch dung này không kém tấm Ngân Diện kia, hoàn toàn có thể che chắn mọi thứ.

Nếu không phải nàng biết hắn mang dịch dung thì có khi đã nhầm lẫn đây là dung mạo thật của hắn rồi.

Nàng mỉm cười nói ra:

“Dung mạo thật của ngươi đẹp hơn thế này, đúng chứ?”.

Khương Hy mỉm cười đáp lại:

“Không nghĩ đến ngươi còn đặt dung mạo vào trong tiêu chuẩn chọn đạo lữ đấy”.

“Tu chân giới coi trọng thực lực, ngươi đã thỏa mãn vấn đề này rồi, tự nhiên ta sẽ xem xét đến dung mạo của ngươi”, nàng đáp.

Khương Hy suy nghĩ một chút rồi nói ra:

“Có thể cho ta biết lý do được chứ?”.

Hắn không phải kẻ ngu, Quỳ Liên cũng biết điều đó, nhưng nàng vẫn bất chấp đưa ra một lời đề nghị khó có thể tin nổi.

Quỳ Liên mỉm cười đáp lại:

“Ngươi không biết tình huống của Ma Đạo nhất mạch, để giữ lấy tình hữu nghị của Ngũ Đại Ma Đạo, các đời Thánh Tử và Thánh Nữ của các tông môn sẽ thông hôn lẫn nhau, động chân tình cũng được mà lợi dụng nhau cũng được, mục đích cuối cùng vẫn là quan hệ hữu nghị thôi”.Khương Hy không đáp, hắn vẫn chưa nghe được trọng tâm. Quỳ Liên thấy vậy liền khẽ cười rồi uyển chuyển nói tiếp:

“Ta được ấn định sẽ thông hôn với Thánh Tử Huyết Giáo, ta không có vấn đề gì với hắn, lợi dụng một chút là được, bất quá tên kia quá phận, đem ta thành người của hắn, chuyện gì cũng muốn can thiệp vào nên ta quyết định, ném hắn sang một bên.

Bất quá Ma Đế không chấp nhận lý do của ta nên không thể từ hôn được. Cho nên ta muốn ngươi thành đạo lữ của ta, đợi gạo nấu thành cơm rồi thì Ma Đế cũng phải chấp nhận lý do thôi”.

Nghe vậy, Khương Hy liền cười lạnh đáp: var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

“Ngươi muốn lợi dụng ta?”.

Quỳ Liên cong miệng lại, sắc mặt bình thản nói ra:

“Ngươi cũng là người lý trí, đôi bên cùng được lợi là được, ta không cần phải thành thân với tên quá phận kia, còn ngươi có thể được song tu với ta”.

Khương Hy có chút xạm mặt lại, từ bao giờ ‘song tu’ trở thành lợi ích hắn nhận được rồi?

Nhưng nàng nói cũng không sai, chỉ tính mỗi dung mạo cùng thân hình thôi, hàng đống người còn đang xếp hàng để nhận một cái gật đầu từ nàng đây.

Suy nghĩ một chút, hắn nói:

“Sau đó thì thế nào? Huyết Sát Thần Giáo sẽ để yên cho ta sao?”.

Quỳ Liên dường như đã sớm biết hắn sẽ hỏi vậy nên nàng cười khúc khích một tiếng đáp lại:

“Lấy thực lực của ngươi còn cần lo Huyết Sát Thần Giáo trả thù sao? Yên tâm, tên kia rất ngạo mạn, hắn nhất định sẽ tự tay giết ngươi, trưởng bối bên kia sẽ có Ma Đế cùng Ma Tôn lo liệu. Hắn bây giờ mạnh hơn ta một chút nhưng một ngày bước vào Kim Đan cảnh, ta không cần nhìn hắn.

Về phần ngươi, am hiểu ám sát như vậy thì ngươi có thể cân nhắc đến việc dọa hắn một hồi”.

Khương Hy thở ra một ngụm trọc khí, hắn có cảm giác nàng như đang đùa vậy nhưng trực giác của hắn bảo nàng nói thật, Thánh Tử Huyết Giáo có lẽ rất cao ngạo, dù sao đứng đầu Thập Ma cũng tương đương với cường giả mạnh nhất thế hệ trẻ của Chính Phái rồi.

Khương Hy có niềm tin Dạ Ma sẽ không hơi đâu đi bán hắn cho Huyết Sát Thần Giáo, bởi hắn là thanh đao mạnh nhất bọn họ đang nắm ở Trúc Cơ cảnh, trong tương lai hắn sẽ còn mạnh hơn, giá trị đối với Dạ Ma cũng sẽ cao hơn.

Bên cạnh đó, hắn bất chấp mọi thứ để thôi động cấm tự Bạch Dương tự nhiên cũng đang chứng minh giá trị của bản thân.

Cho nên Dạ Ma bắt buộc sẽ trông coi hắn thật kỹ, Huyết Sát Thần Giáo sẽ không thông qua được tổ chức này để treo thưởng hắn, dù có biết mặt.

Mặt khác, hắn đang ở địa giới của Chính Phái, Ma Đạo có ngông cuồng thì cũng không dám cử tu sĩ Nguyên Anh cảnh bước vào đây để ám sát một hậu bối được.

Nguyên Anh cảnh không vào, Khương Hy vẫn còn hậu thủ của Mặc Hiên áp trận.

Xem như Thánh Tử Huyết Giáo đến đây, hắn cũng sẽ chơi với tên kia một chút.

Nhìn chung thì loại giao dịch này với Quỳ Liên cũng không phải là tệ. Nàng hỏi hắn có muốn làm đạo lữ không, Khương Hy đương nhiên không điên đi cầm hai chữ đó với nàng, hắn ưa thích làm giao dịch hơn.

Hắn không có ác cảm với nàng trừ việc nàng ăn dạ dày của hắn rất ngon nhưng trực giác của hắn không sai, nàng có vấn đề.

Hắn từng có cảm giác nàng nói nửa thật nửa giả, thật thì hắn xác nhận rồi, còn giả hắn vẫn chưa nhìn ra.

Suy nghĩ một chút, Khương Hy nói tiếp:

“Đạo lữ thì bỏ đi, bất quá song tu thì được, dù sao chỉ cần ngươi mất nguyên âm thì việc thành thân cũng không có ý nghĩa, hơn nữa còn dễ mất mặt, ngươi khéo léo nói vài câu nữa là ta cùng ngươi có thể phủi sạch quan hệ”.

Nghe vậy, Quỳ Liên có chút cau mày lại nhìn hắn như một thằng ngốc, nội tâm hắn liền lộp độp vài cái.

Ta nói sai gì sao?

Quỳ Liên nhàn nhạt đáp lại:

“Nguyên âm có vấn đề gì ở đây? Tên kia còn ngủ với không ít người đâu, ta còn không có hứng thú với người khác, nếu không ta cũng đã không đi nhờ ngươi”.

Câu này có thể hiểu ngắn gọn là ta có hứng thú với ngươi.

Chỉ là câu này có chút quái lạ.

Nguyên âm không có vấn đề?

Chuyện này nghe qua có chút... hơi kỳ lạ nhưng nghĩ kỹ một chút thì Khương Hy mới biết, hắn nghĩ nhiều thật.

Hắn bỏ quên mất một yếu tố cực kỳ quan trọng mà đáng lý ra phải cân nhắc ngay từ đầu.

Bất cẩn, bất cẩn rồi.

...

...

PS: Các đạo hữu đọc truyện thấy hay thì cho tác 10 sao nha!

Tác cảm ơn!

Chương 393: Song tu

Kể từ sau trận đại chiến Chính - Ma hai ngàn năm trước, Ma Đạo nhất mạch dần dần trở nên bí ẩn hơn trong mắt người đời.

Vị trí của sơn môn phải dời đến Cực Tây, mọi loại thông tin trên tu chân giới cơ hồ đều bị ‘tịt’ khi nhắc đến địa giới đặc thù này.

Trong hai ngàn năm này, trừ bỏ Tế Đình, Cực Tây không hề bị ảnh hưởng bởi bất kỳ loại giáo lý hay tín ngưỡng nào.

Đạo Môn? - Không.

Phật Môn? - Cũng không.

Nho Môn? - Lại càng không.

Theo lời của Chiêu Hồng Nan, đến thế lực tín ngưỡng cắm rễ hàng vạn năm như Tế Đình còn bị Ma Đạo ép đến mức co thân về tổ đình thì cũng đủ hiểu Ma Đạo bài xích các loại tín ngưỡng khác đến thế nào.

Từ đó về sau, đệ tử của Ma Đạo không có khái niệm tốt hay xấu, chỉ có bảo toàn chính bản thân mình mới là vương đạo.

Vì lẽ đó, Quỳ Liên không bị ảnh hưởng bởi triết lý nam tôn nữ ti của Nho Môn nhất mạch. Đối với nàng, trinh tiết không phải là thứ đáng giá ngàn vàng như nữ tử của ba địa giới còn lại.

Nàng trân trọng sinh mệnh của chính bản thân mình, đồng thời luôn tìm mọi cách để chính bản thân mình mạnh hơn.

Theo ngữ khí nói chuyện ban nãy của nàng, nàng hoàn toàn có thể thuyết phục được Ma Đế hủy hôn, chỉ cần nàng có được lý do chính đáng.

Chỉ cần dựa vào đây thôi, Khương Hy cũng đủ hiểu tại Cực Tây không hề tồn tại cái gì gọi là trưởng bối đặt đâu thì ngồi đấy. Bản thân mỗi người đều có được sự tự quyết của bản thân.

Nói không ngoa, Cực Tây có lẽ là nơi duy nhất trên Huyền Đô Đại Lục tồn tại được hai chữ ‘bình đẳng’.

Khương Hy đời này không theo Đạo Môn, không theo Phật Môn nhưng bản thân hắn lại có chút dính líu với Nho Môn.

Bởi hắn được học qua Tứ Thư, Ngũ Kinh.

Nho Môn thâm căn cố đế cực kỳ vững trong nhân gian, đến tư tưởng của Khương Hy cũng bị phần nào ảnh hưởng thì cũng hiểu tín ngưỡng này kinh dị đến bực nào.

...

Trầm mặc một hồi, Khương Hy hướng nàng nói ra:

“Nói như vậy, ta bắt buộc phải trở thành đạo lữ của ngươi?”.

Quỳ Liên mỉm cười đáp lại:

“Xác thực là thế”.

Khương Hy định nói thêm nhưng một ý nghĩ bất ngờ lướt ngang qua đầu nên hắn tạm thời lựa chọn im lặng.

Cực Tây bình đẳng hóa quan hệ nam nữ thì liệu nữ nhân có được thành thân với nhiều nam nhân không?

Chuyện này Khương Hy không biết được, nếu nàng cùng hắn kết làm đạo lữ thì hắn xác thực rất khó chấp nhận được có người khác ở bên cạnh nàng đâu.

Dù sao bản tính của nhân loại vốn là ích kỷ, hắn sẽ không nhường nhịn người của mình cho người khác.

Mặt khác, nếu suy nghĩ tích cực thì chưa hẳn Cực Tây đã để chế độ đa thê, đa phu tồn tại, biết đâu được bọn họ ưa chuộng quan hệ phu thê bình đẳng thì thế nào?

Nghĩ đến đây, sống lưng Khương Hy bất chợt rùng mình lên một cái, hắn thật không hiểu hắn đang nghĩ cái gì nữa.

Thành thật thì hắn không đành lòng nặng tay với nàng nhưng nghĩ trực tiếp đến viễn cảnh thành thân thì đáng sợ quá rồi, hắn không nghĩ mình nặng tình với nàng đến thế đâu.

Suy nghĩ một chút, hắn nói ra:

“Theo ý ngươi, bây giờ chúng ta... thành thân tại chỗ?”.

Nghe vậy, Quỳ Liên tùy tiện nhún vai một cái rồi đáp lại:

“Thành thân không phải dễ quyết định đến thế, chí ít ta còn phải nói lại với Ma Đế, đơn độc quyết định đại sự thế này chỉ tổ kéo thêm phiền phức.

Bây giờ ta cùng ngươi song tu là được, ta chỉ cần mất nguyên âm thì lúc về lựa lời nói một chút thôi là Ma Đế sẽ hiểu”.

Nội tâm Khương Hy cảm khái không ngớt, Quỳ Liên xác thực là nữ nhân độc đáo nhất hắn từng gặp. Đại đa số nữ nhân hắn biết ít nhiều gì cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi Nho Môn nên dù có mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ có vài phần yếu đuối mỏng manh.

Nhưng Quỳ Liên xác thực là một nữ nhân cực kỳ đáng sợ, nàng quyết đoán nhanh đến cực điểm, hơn nữa cũng độc ác với chính bản thân mình.

Khương Hy không biết nguyên âm có ảnh hưởng gì đến công pháp tu luyện của nàng không nhưng có lẽ là không, nếu không nàng cũng đã không đem nguyên âm của mình ra làm giao dịch.

Trầm mặc một hồi, Khương Hy thở dài một hơi rồi lắc đầu, hắn từ tốn đưa một tay lên xé nốt nửa thân áo bên trái của mình ra, để lộ nửa thân trên trần như nhộng.

Hắn mỉm cười nói ra:

“Nếu ngươi đã muốn giao dịch thì ta cũng có một yêu cầu”.

Quỳ Liên nhìn thấy hắn xé áo ra là cũng đủ hiểu hắn chấp nhận đề nghị giao dịch của nàng, hơn nữa còn mở miệng nói ra yêu cầu thì có lẽ đủ tự tin nàng sẽ chấp nhận yêu cầu này.

Nàng nhẹ giọng nói ra:

“Ngươi nói đi”.

Khương Hy mỉm cười đáp lại:

“Sau khi lớp cấm chế này biến mất, ta muốn ngươi lấy tốc độ nhanh nhất trốn khỏi Bắc Nguyên”.Nghe vậy, Quỳ Liên có chút nhíu mày, nàng nghe ra được hai ý trọng điểm, một là ‘nhanh’, hai là ‘trốn’.

Ngụ ý của một câu này nghe như thể muốn nàng đào mạng khỏi Bắc Nguyên vậy, như thế không phải muốn để nàng mất mặt sao.

Nàng đường đường là Thánh Nữ Ma Cung, thực lực quét ngang cùng thế hệ, thậm chí rời Cực Tây đến Bắc Nguyên dạo chơi một lượt, tiện thể giết mấy ngàn đệ tử chính phái cũng không khiến nàng khó khăn.

Đệ tử chính phái xác thực rất căm thù nàng, hận không thể để nàng ăn thiệt thòi mấy lần. Bây giờ Vô Cửu bảo nàng chạy trối chết trở về Cực Tây thì không khác gì để nàng tự tát mình mấy cái.

Mặt mũi của Ma Đạo để đâu cho hết.

Nội tâm nàng có chút tức giận nhưng dù gì nàng cũng là người lý trí, một chút trò này không dễ để nàng bạo phát được, nàng suy nghĩ một chút rồi nhàn nhạt nói ra:

“Ba ngày, sau ba ngày ta sẽ bí mật rời đi”.

Khương Hy không suy nghĩ nhiều, hắn cười tươi nói ra:

“Được, ta chấp nhận”.

Thấy thế, Quỳ Liên có cảm giác không đúng, bây giờ nàng còn không nhận ra nữa thì đúng là ngu ngốc thật rồi.

Nàng lườm hắn một cái rồi hừ lạnh, bộ dáng khinh thị không ít.

Khương Hy cũng chỉ cười cười cho qua, hắn mới gặp nàng ba lần nhưng thời gian hắn quan sát nàng cũng đủ nhiều, nàng cao ngạo thế nào hắn biết rõ, yêu cầu kia của hắn tuyệt đối sẽ không được chấp nhận.

Cho nên nàng nhất định sẽ đưa ra yêu cầu thêm.

Mặt khác, một câu kia của nàng cũng tiện đường cảnh báo hắn một chút, ngụ ý của nàng là nếu hắn không chấp nhận thì nàng sẽ đi tìm người khác.

Lấy tính cách của nàng, nàng nhất định sẽ dứt khoát đi tìm người khác thật, Khương Hy có thêm ba đầu sáu tay thì cũng không ngăn nổi quyết định này của nàng.

Hắn đã nghĩ đến việc nàng đưa ra yêu cầu, ba ngày đối với hắn cũng đủ rồi, không cần tham. Ngần ấy cũng đủ để cho Dạ Ma thấy hắn đủ sức dọa được nàng.

Song phương chấp nhận yêu cầu của nhau xong tự nhiên phải bước vào phần chính thôi.

Bọn hắn có nhiều nhất là hai canh giờ, trong đó mười lăm phút đã trôi qua rồi, còn chần chừ nữa thì thời gian cũng không đủ.

...

Quỳ Liên không hổ danh nữ tử Cực Tây, nàng trút bỏ hết y phục của mình mà không ngần ngại bất cứ thứ gì hết.

Khương Hy cũng từng nhìn thấy thân hình của nàng rồi, chỉ là thời điểm đó đang đấu pháp với nhau nên hắn không có thời gian nhìn nhiều.

Bây giờ có cơ hội nên hắn phải nhìn kỹ một chút mới được. Dù sao nàng cũng không biết xấu hổ nên nhìn một chút cũng không khiến nàng e thẹn nổi.

Quỳ Liên là một tu sĩ, thân hình của nàng xác thực rất hoàn mỹ, vòng nào ra vòng nấy rõ nàng, vòng eo của nàng thực sự rất nhỏ, mặc dù ngày nào nàng cũng ăn đầy đủ ba bữa nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng đến vòng eo của nàng.

Bên cạnh đó, bầu ngực của nàng cũng không lớn như Chiêu Hồng Nan, dù sao bầu ngực quá lớn lại ảnh hưởng đến chiến lực của mình.

Quỳ Liên rất cao, cặp chân của nàng cũng rất dài, nàng xác thực là nữ nhân cao nhất hắn từng gặp.
Chiều Hồng Nan cũng cao nhưng Quỳ Liên cao hơn nàng một đến hai phân, khí chất của nàng cũng cực kỳ yêu dị, một lần nhìn vào liền sinh nghiện.

Khương Hy trơ mắt nhìn nàng tương đối lâu nên hành động của bản thân cũng trì trệ đối chút, đến quần cũng... chưa cởi.

Quỳ Liên thấy vậy liền khẽ cười khúc khích đầy yêu dị, nàng nhẹ nhàng bước đến trước người hắn, mái tóc đen dài của nàng khẽ đung đưa đầy sống động.

Nàng nhẹ nhàng áp sát người hắn, hai chân nhón nhẹ lên thổi nhẹ vào bên tai hắn, một cỗ u hương bất ngờ tỏa ra từ trên người nàng.

Hai mắt của Khương Hy có chút hơi mờ lại, hắn áp mặt mình vào một bên nàng rồi ngửi một chút. Cơ thể của nàng xác thực rất thơm, hơn nữa cũng cực độ lôi cuốn.

Quỳ Liên rất chủ động, nàng cẩn thận ép sát đến ngực hắn, một tay luồn xuống dưới tháo dần dần lưng quần của hắn ra, từng tiếng cười khanh khách nhẹ nhàng như chim hót vang vọng khắp não hải của hắn.

Hai chân hắn trong chốc lát liền mềm nhũn ra rồi ngã ngửa xuống đất, Quỳ Liên cũng không cười nhạo, thay vào đó nàng mượn thế ngã này lột đi hết cái quần của hắn ra, động tác dứt khoát không ngờ.

Kế tiếp, nàng từ tốn ngồi lên người hắn, nửa thân dưới áp sát vào nhau, nàng đưa tay chạm vào mặt hắn rồi mỉm cười nói ra:

“Ai nha, ngươi từng bảo có kinh nghiệm mà nhỉ, sao lại đột ngột thất thố thế này?”.

Khương Hy không đáp, hai mắt vẫn mê muội nhìn lấy nàng, thấy vậy, khóe miệng nàng khẽ cong lên đầy yêu dị, nàng vuốt vuốt mặt hắn một chút rồi dùng tay nâng mặt hắn lên.

Sau đó, nàng từ tốn đặt lên đó một nụ hôn sâu, nàng chưa mất nguyên âm nhưng cũng không đại biểu cho việc nàng không biết hôn.

Nàng hôn cực kỳ giỏi, cái lưỡi không xương của nàng như một con rắn độc khuấy động hết khoang miệng của Khương Hy.

Khương Hy cũng không từ chối nụ hôn này, ngược lại phối hợp với nàng rất tốt, hắn vòng một tay ra sau ôm sát thân thể của nàng vào người, như thể sẽ sợ nàng chạy mất vậy.

Nàng cũng động dạng dùng hai tay giữ chặt đầu hắn lại không dứt ra.

Giữa lúc này, đột nhiên, song phương đồng loạt mở mắt rồi nhanh chóng xuất chưởng đánh thẳng vào ngực nhau văng ra phía sau.

Hai đạo huyết quang bất ngờ xuất hiện.

Chưởng lực bất ngờ không mang theo bất kỳ linh lực hay pháp lực nào, chỉ đơn thuần dùng cường độ thân thể để đánh mà thôi.

Bất quá, khóe miệng của bọn hắn đều kéo dài một đạo máu tươi, đồng loạt ở cả hai cổ tay đều được kết nhau bởi một đạo huyết quang.

Tay phải hắn nối với tay trái nàng.

Tay trái hắn cũng nối với tay phải nàng.

Đây chính là biểu hiện của huyết khế, hơn nữa còn là Bội Tín Huyết Khế.

Khương Hy nhìn Quỳ Liên một chút, sau đó vận pháp lực trong cơ thể lên để chữa trị đầu lưỡi đang chảy máu tươi kia của mình. Đồng dạng nàng cũng vậy.

Không qua năm phút, Khương Hy mỉm cười nói ra:

“Không nghĩ đến hai ta lại có cùng mục đích đấy”.

Nghe vậy, Quỳ Liên cười lạnh đáp lại:

“Quả nhiên không thể tin loại xảo trá như ngươi”.

Dứt lời, hai người bọn hắn liền nhìn nhau cười đến quỷ dị.

Bọn hắn có hai đạo huyết quang kết nối với nhau, tự nhiên sẽ được ứng với hai loại Bội Tín Huyết Khế.

Một cái do Khương Hy tạo ra, một cái do Quỳ Liên tạo ra.

Khương Hy thì không nói, trước đây hắn đã từng giả mạo một cái dùng lên người Hiên Minh rồi nhưng cũng không phải hắn không biết tạo ra loại huyết khế này.

Hắn ngạc nhiên là Quỳ Liên lại biết Bội Tín Huyết Khế, loại huyết khế này không phải dễ lập, nàng có thể tranh thủ trong thời gian ngắn như vậy để lập nên cũng chứng tỏ nàng... quen chơi trò này thế nào rồi.

Khương Hy không đành lòng nặng tay với Quỳ Liên nhưng cũng không đồng nghĩa hắn toàn vẹn tin tưởng nàng.

Trực giác của hắn báo rằng nàng chuyện này có một nửa là giả, hắn phòng bị chính là một nửa giả này.

Cho nên hắn cần Bội Tín Huyết Khế để nắm đằng chuôi của nàng, nào ngờ nàng cũng xem hắn là loại xảo trá cần đề phòng.

Nói không ngoa thì song phương xác thực không phải người tốt lành gì, đều là cùng một loại người cả thôi.

Quỳ Liên híp mắt lại nhìn hắn một chút rồi nói:

“Làm sao ngươi vẫn còn giữ được thần trí của mình tỉnh táo đến thế được?”.

Khương Hy cười cười đầy dụ hoặc, khí thế trên người hắn thay đổi, ma âm đột nhiên vang lên:

“Dù có hơi chút bất ngờ nhưng ta không nghĩ đến có ngày lại gặp được Nhân Gian Mị Thể đâu”.

Vừa dứt lời, sắc mặt của Quỳ Liên liền đại biến.

Chương 394: Thiên hạ đệ nhất mị thể

Quỳ Liên đại biến nhưng cũng chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn thôi, nàng kiểm soát biểu cảm của bản thân rất tốt nhưng đáng tiếc Khương Hy đã nhìn ra điểm này từ trước.

Song phương đề phòng nhau rất kỹ, tự nhiên sẽ không bỏ qua bất cứ chi tiết nào của đối phương, chỉ là Khương Hy ‘già đời’ hơn Quỳ Liên nên hắn kiểm soát bản thân tốt hơn thôi.

Khóe miệng hắn liền nhếch lên khiêu khích, bây giờ hắn đã biết tại sao nàng lại dám đưa ra yêu cầu song tu rồi.

Song tu trên thực chất chính là cái bẫy rập, hắn chỉ cần gật đầu là một thân tu vi sẽ mất sạch không còn một mống.

Hắn cũng không ngờ rằng Quỳ Liên vẫn còn giấu một con bài tủ cực kỳ đáng sợ như vậy.

Thiên hạ đệ nhất mị thể - Nhân Gian Mị Thể.

Nàng ẩn tàng thể chất này cực kỳ sâu, trong đấu pháp bình thường nàng cũng không hề dùng một chút nào, nếu nàng dùng ngay từ đầu thì Khương Hy có khi còn thảm hơn rất nhiều so với dự định rồi, một cái dạ dày cũng không đủ để hình dung đâu.

Đồng dạng như Đại Địa chi thể của Hiên Minh, Nhân Gian Mị Thể của Quỳ Liên cũng là loại thể chất cực kỳ cường hoành.

Nếu nói Đại Địa chi thể đem lại sự chống chịu vô hạn thì Nhân Gian Mị Thể lại khiến cho tu sĩ sở hữu một sức bền kinh khủng.

Chỉ cần tinh thần không hao tổn, Quỳ Liên có thể đánh liên tục mấy ngày liền mà không hao tổn một chút sức lực nào của cơ thể.

Ngoài ra, Nhân Gian Mị Thể còn khiến đối phương rơi vào trầm mê vô tận, không cẩn thận một chút thì sẽ biến thành sinh khôi ở trong tay nàng ngay.

Nghe đồn tu sĩ sở hữu Nhân Gian Mị Thể tu luyện đến Nguyên Anh cảnh thì có thể mị hoặc đồng cấp như ăn cơm uống nước, đồng thời mọi loại dục công cùng mị công trong thiên hạ đều vô dụng với bản thân tu sĩ đó.

Khương Hy chỉ mới nghe như vậy nhưng bản thân cũng không tin tưởng lắm bởi tu sĩ bước vào Nguyên Anh cảnh hầu như đã thành đạo của riêng mình, dễ gì có thể khiến cho những người đó lung lay bản tâm được.

Tu hành đến được cảnh giới đó, sắc đẹp cơ hồ đã là phù du rồi.

Bất quá vừa rồi hắn đã được trải nghiệm trực tiếp uy lực của Nhân Gian Mị Thể, nếu như không có Sắc Dục Thể gia trì thì hắn đích xác đã bị Quỳ Liên đưa vào thế vạn kiếp bất phục.

Vì vậy, truyền ngôn có thể mị hoặc tu sĩ Nguyên Anh cảnh xác thực có chút ý nghĩa.

...

Quỳ Liên cẩn thận nói ra:

“Từ đâu ngươi nghe ra cái tên đó?”.

Khương Hy mỉm cười đáp lại, ma âm vang ra cuồn cuộn không ngừng:

“Nhân Gian Mị Thể xác thực là truyền thuyết, chỉ có điều trong mắt ta không phải là chuyện quá bí ẩn. Văn Đồng cô nương, ngươi giấu đủ sâu”.

Quỳ Liên hít nhẹ vào một hơi, nàng bình tĩnh nói ra:

“Làm sao ngươi còn thanh tỉnh được? Là do thể chất của ngươi?”.

Thể chất của ta?

Khương Hy có chút suy nghĩ, xác thực là nhờ Sắc Dục Thể hắn mới thanh tỉnh được, bất quá hắn cần phải nhớ lại một chút, hắn để lộ thể chất của mình từ bao giờ.

Bạch Dạ Ma Tôn ẩn trong bóng tối sẽ không biết được thể chất của hắn, chuyện này hắn chắc chắn mười mươi.

Sắc Dục Thể là thể chất do công pháp của hắn cải tạo nên. Hắn từng đọc rất nhiều cổ tịch và cũng không phát hiện ra bất cứ dấu vết nào cho thấy thể chất này từng xuất hiện ở Đại Lục.

Điều đó cũng đồng nghĩa với đây là lần đầu tiên nó xuất hiện, hoặc chí ít, là lần đầu tiên trong thời đại này.

Suy nghĩ một hồi, Khương Hy liền nhớ ra, trong trận chiến tại Thiên Nhai sơn mạch, hắn từng để lộ u hương từ Sắc Dục Thể của bản thân mình ra.

Quỳ Liên sở hữu Nhân Gian Mị Thể, tự nhiên cũng sở hữu một cỗ u hương của riêng mình.

U hương do hắn tạo ra cùng do nàng tạo ra hoàn toàn khác nhau.

Của nàng khiến người khác mê muội chìm đắm, còn của hắn khiến lại dục vọng của những người ngửi phải dâng trào lên cực điểm.

Luận về bản chất thì cả hai đều khác nhau nhưng luận về mục đích thì giống nhau, cả hai cỗ u hương này đều là công cụ để kéo người khác phải hoan ái với chính bản thân mình.

Khương Hy mỉm cười đáp lại:

“Đúng vậy, là do thể chất của ta. Mặt khác, ngươi cũng vì thể chất này nên mới ngỏ lời với ta, đúng chứ?”.

Quỳ Liên bình tĩnh gật đầu nói ra:

“Không sai, thể chất của ngươi cũng là một nguyên do. Bất quá ban đầu ta chỉ nghĩ ngươi sở hữu một dạng thể chất hậu thiên thôi, không ngờ ta lại đánh giá thấp thể chất của ngươi”.

Khương Hy cười cười đáp lại:

“Thể chất của ta không thua Nhân Gian Mị Thể của ngươi, ngươi không thải bổ nổi”.

Nghe vậy, khóe miệng Quỳ Liên khẽ cong lên, nàng bất giác nhìn về hai cánh tay của mình rồi thở dài nói ra:

“Ngươi rất cẩn thận, nói đi, ngươi muốn gì?”.

Khương Hy từ tốn nói ra:
“Thời gian không còn nhiều nên ta sẽ vào trọng tâm, nói rõ mục đích của ngươi khi đưa ra đề nghị làm đạo lữ đi”.

Quỳ Liên gật đầu, nàng cũng không có chút do dự nào nói rõ mọi chuyện với hắn. Mặc dù bây giờ song phương để không một mảnh vải trên người nhưng thần sắc cả hai vẫn bình tĩnh một cách đáng sợ.

Quỳ Liên trực tiếp mở Nhân Gian Mị Thể ra, trong không gian liền tồn tại một cỗ u hương cùng một đoàn mị khí màu hồng phấn tỏa ra ở khắp nơi.

Khương Hy phô bày hết năng lực của Sắc Dục Thể, xung quanh hắn được bao phủ bởi một vùng không gian màu đỏ cực kỳ yêu dị, mức dụ hoặc trên thân thể hắn bùng nổ đến độ kinh khủng.

Trên thân có một đường hồng quang lưu chuyển không ngừng, nhìn từ bên ngoài thì thể chất của hắn có chút sinh động không ngờ.

...

Sự việc của Quỳ Liên rất ngắn gọn, hôn sự của nàng cùng Thánh Tử Huyết Giáo về cơ bản ngoài yếu tố kết thân giữa các tông môn ra thì quan trọng nhất vẫn là để khai mở toàn vẹn thể chất của mình.

Nhân Gian Mị Thể khác các loại thể chất khác, nguyên bản của nó đương nhiên vẫn rất mạnh nhưng nếu đem so với các thể chất tiên thiên khác như Đại Địa chi thể hay Sắc Dục Thể thì còn kém một chút.

Mị thể muốn được mở ra toàn vẹn thì bản thân chủ nhân của nó phải hoan ái với người khác, đồng thời người đó cũng phải sở hữu thực lực đủ mạnh thì mới khai mở được mức tối đa.

Theo lời của Quỳ Liên, mục đích của Ma Đế vẫn là mượn Thánh Tử Huyết Giáo khai mở thể chất của nàng, còn về phần hôn sự thì có cũng được, không có cũng không sao.

Chỉ cần thể chất của nàng được toàn vẹn mở ra, phối hợp thêm Thiên Hồn Ma Mạch Trúc Cơ nữa thì trong vòng mấy trăm năm đến, nàng sẽ trở thành Ma Đạo đệ nhất nhân.

Đại Ma Thiên Cung tự nhiên sẽ lại trở thành đệ nhất tông môn của Ma Đạo nhất mạch.

Thể chất của nàng hiện nay cũng chỉ có mỗi Ma Đế cùng Bạch Dạ Ma Tôn biết rõ, ngoài ra không ai có thể biết rõ chân chính thể chất của nàng.

Chỉ cần nàng thành công song tu được đêm đầu tiên thì về sau có bị lộ ra cũng chẳng hề gì, đối với nàng, lần đầu tiên đó rất quan trọng.

Quỳ Liên là tu sĩ thuộc luyện hồn nhất mạch, cho nên trực giác của nàng rất kinh dị, nàng có cảm giác Thánh Tử Huyết Giáo sẽ không dễ gì song tu với nàng đâu, thay vào đó sẽ có một phần thải bổ ở trong.

Cho nên nàng mới rời khỏi Cực Tây để tạm kéo dài thời gian hôn sự ra, đồng thời tìm kiếm một đối tượng khác ngoài Cực Tây.

Tại đây, nàng gặp được Khương Hy.

Trong trận chiến tại Thiên Nhai sơn mạch, khoảnh khắc nàng ngửi được cỗ u hương từ thân thể của hắn, nàng đã có được ý nghĩ muốn lôi hắn đi song tu rồi.

Có thể thân thể của nàng khó quyến rũ được hắn nhưng mị lực của bản thân nàng thì khác, so với thân thể, nàng tự tin với mị lực của bản thân hơn.

Kết quả, nàng thật sự thành công với đề nghị giao dịch của bản thân.

Luận thực lực, hắn không yếu, chỉ cần tu vi đồng cấp, chưa chắc nàng đã đánh thắng được, điều kiện đầu tiên xem như thỏa mãn.

Luận thể chất, thể chất của nàng có thể khắc chế được hắn bởi lúc đó nàng nghĩ hắn là thể chất hậu thiên.

Chỉ cần nàng dùng Nhân Gian Mị Thể khiến cho hắn không còn thanh tỉnh thì nàng có thể chủ động khiến hắn phối hợp song tu để khai mở thể chất.

Sau khi khai mở xong, nàng sẽ tiếp tục vắt sạch tu vi của hắn thông qua thải bổ rồi giết hắn.

Thể chất của nàng mở ra, hơn nữa còn hấp thụ được toàn bộ tu vi của hắn, nàng hoàn toàn dư sức bước vào được Kết Đan cảnh trong ba năm.Đến lúc đó, vị trí đệ nhất của Thập Ma sẽ thuộc về nàng, Thánh Tử Huyết Giáo đã trở nên vô dụng không còn ích lợi gì với nàng nữa.

Tin tưởng Ma Đế cũng nhìn ra được điểm này rồi phối hợp với nàng.

Nhìn chung thì kế hoạch của nàng rất hoàn mỹ, đáng tiếc, nàng tính sai thể chất của Khương Hy.

Sai một ly, đi một dặm.

Kế hoạch của nàng trực tiếp bị phá hủy không còn một mảnh, bản thân lại còn bị gia trì hẳn hai cái Bội Tín Huyết Khế.

Chỉ cần nàng nói dối một câu thôi là cả nàng cùng hắn đều phế.

Nếu rơi vào đường cùng, nàng xác thực sẽ làm chuyện đó nhưng bây giờ nàng chưa thể chịu thua, nàng không muốn chết.

Nàng có ngạo khí của riêng mình, nàng là người đầu tiên trong hai ngàn năm qua đạt được Thiên Hồn Ma Mạch Trúc Cơ, Ma Đế bảo con đường về sau của nàng sẽ rất rộng, nàng muốn được nhìn thấy quang cảnh nơi đó, cho nên nàng không thể chịu thua được.

Nàng suy nghĩ một chút rồi nói ra:

“Ta muốn đề nghị một giao dịch”.

Khương Hy nhìn nàng một hồi rồi mỉm cười đáp lại, ma âm văng vẳng bên tai nàng:

“Yên tâm, ta vẫn sẽ song tu với ngươi, đổi lại, ngươi phải đáp ứng ba ngày sau rời khỏi Bắc Nguyên”.

Nghe vậy, Quỳ Liên có chút giật mình nhìn đến hắn, nàng không nghĩ loại người xảo trá như hắn lại giữ chữ tín đến thế.

Bất quá có hai Bội Tín Huyết Khế ở đây, cả hắn cùng nàng đều không thể nói dối được.

Nàng giải thích cho hắn tình hình của nàng nhưng nàng không đời nào tin hắn không biết được thực hư thể chất Nhân Gian Mị Thể.

Nhân Gian Mị Thể có thể khai mở toàn vẹn ra nhờ vào song tu lần đầu tiên nhưng nếu bị thải bổ ngay trong lần này thì thế nào?

Câu trả lời chính là bị phế toàn diện.

Nếu Quỳ Liên bị thải bổ ngay trong lần đầu thì tu vi của nàng sẽ mất sạch, thể chất của nàng vĩnh viễn không thể được mở ra, đồng thời bản thân nàng cũng trở thành đỉnh lô cho người khác tu luyện.

Trong lịch sử của Huyền Đô Đại Lục, Nhân Gian Mị Thể không hiếm, ngược lại xuất hiện khá nhiều lần, tần suất cao hơn hẳn Đại Địa chi thể một bậc.

Nhưng trong số đó không có ai có thể đi đến được con đường cuối cùng cả.

Bởi tất cả đều đã bị biến thành đỉnh lô để thải bổ ngay trong lần đầu tiên rồi.

Quỳ Liên không muốn bản thân mình trở thành như vậy, cho nên nàng mới toan tính cho bản thân mình một lối thoát. Người khác biết thể chất của nàng cũng không sao, nàng chỉ nguyện qua được ải đầu là ổn rồi.

Khương Hy đọc được biểu cảm của nàng, hắn biết nàng không tin tưởng lắm nhưng cũng đồng dạng với nàng, hắn cũng chịu ước thúc của Bội Tín Huyết Khế, tự nhiên không thể nói dối được.

Bội Tín Huyết Khế này không phải dạng lừa người che mắt như lần hắn dùng lên Hiên Minh, đây là chân chính Bội Tín Huyết Khế, trong câu chỉ cần có một câu không thật lòng thôi là cả hai sẽ rơi vào thế vạn kiếp bất phục ngay.

Mặt khác, hắn cũng có mục đích của riêng mình. Quỳ Liên cần khai mở thể chất, hắn cần song tu với nàng để Sắc Dục Thiên có thể thăng hoa.

Hắn chắc chắn sau khi song tu với nàng, Sắc Dục Thiên của hắn đích xác sẽ bước vào viên mãn chi cảnh.

Nhân Gian Mị Thể không phải để đùa, song tu với nó tuyệt đối làm ít công to, linh lực sản sinh ra trong quá trình song tu sẽ cực kỳ tinh thuần.

Đây mới đích xác là Hợp Hoan đạo chính tông trong thiên hạ.

Hắn mỉm cười nói ra:

“Tin tưởng ta, ta cũng cần nguyên âm của ngươi để đề thăng công pháp của bản thân, so ra thì đôi bên đều được lợi”.

Quỳ Liên trầm mặc một hồi, mi tâm của nàng có chút hơi nhăn lại, nàng cẩn thận nói ra:

“Ta tin ngươi được chứ?”.

Bội Tín Huyết Khế đã lập, lời thì Khương Hy cũng đã nói nhưng Quỳ Liên vẫn nhất quyết hỏi lại, nàng cầu mong là một câu để nàng có thể triệt để yên tâm.

Đây là khoảnh khắc có thể biến cuộc đời của nàng chuyển hướng, nàng không thể nào quyết định qua loa được, coi như có bao nhiêu huyết khế gia trì cũng không có ý nghĩa.

Khương Hy nhìn nàng một chút, sau đó hắn đứng dậy thẳng lưng, thân thể của hắn phô bày toàn diện trước mặt nàng.

Bất quá sắc mặt của nàng vẫn rất bình tĩnh, một chút đỏ mặt cũng không có, ánh mắt nghiêm túc vô cùng.

Hắn mỉm cười đáp lại:

“Quỳ Liên, tin tưởng ta”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau