HUYỀN LỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyền lục - Chương 356 - Chương 360

Chương 355: Thẹn quá hoá giận

Đã sống trên đời thì ai lại không tham tiền, nói văn vẽ hơn chút thì gọi là tham tài nguyên. Dưới Nguyên Anh cảnh, tài nguyên đóng một vai trò cực kỳ lớn đối với tốc độ tu luyện của tu sĩ.

Bốn trăm vạn hạ phẩm linh thạch không phải là một con số nhỏ, con số này đủ khiến cho toàn bộ tu sĩ dưới Kim Đan cảnh phải đỏ mắt không thôi.

Khương Hy sở hữu tài phú cực kỳ khổng lồ mà còn phải đỏ mắt với con số này thì đừng nói những người khác cảm thấy như thế nào.

Bất quá hắn ham thì cũng có giới hạn nhất định, bốn trăm vạn này không phải muốn cầm là cầm được.

Đầu tiên, độ khó quá cao.

Thứ hai, coi như cầm được thì cũng ngẫu nhiên trở thành một mục tiêu bị tập kích liên hồi.

Văn Đồng Quỳ Liên cực kỳ mạnh, người có thể giết được nàng tuyệt đối sẽ không thể vô danh, coi như Khương Hy núp dưới cái lốt Vô Cửu thì Vô Cửu cũng chấn danh toàn Đại Lục thôi.

Danh khí đột ngột bay cao như vậy rất nguy hiểm cho nên Khương Hy cảm thấy nhiệm vụ lần này khiến hắn thật đau đầu không thôi.

Giết cũng khó mà không giết cũng gặp phiền phức.

Suy đi tính lại một hồi, hắn liền quyết định từ tốn tìm hiểu tình báo rồi dần dần vạch ra kế hoạch âm thầm giải quyết nàng sau.

Còn bây giờ thì hắn phải để bản thân mình đạt đến trạng thái tĩnh tâm tốt nhất để tiếp tục luyện tập họa tự phù văn.

Tự phù văn có hàng ngàn, hàng vạn chữ, công dụng cùng sức mạnh cực kỳ phong phú, Khương Hy phải nhanh chóng họa được càng nhiều tự phù văn càng tốt, đối với bản thân hắn có lợi mà đối với con đường tu hành cũng có lợi.

...

...

Thời gian cứ vậy rồi nhẹ nhõm trôi qua.

Một tuần sau, tin tức Trầm nhị thiếu gia đã đến tạ tội với Khương Hy đã truyền ra hết khắp thành, chuyện này liền được dân chúng bàn luận khắp nơi.

Nội dung không ai biết rõ nhưng phàm vì không biết rõ nên mới có nhiều người biến không thành có, nói rằng Trầm nhị thiếu gia đã bị vị tiền bối thần bí kia trừng phạt và Trầm gia cũng nhẫn nhục chấp nhận điều đó.

Đây là loại tin đồn xuất hiện nhiều nhất ở Tinh Nguyên Thành dạo gần đây, mặc dù hoành không xuất thế nhưng cũng không phải không có lý do.

Đầu tiên, Trầm nhị thiếu gia không xuất môn mà vẫn ở yên trong Thẩm phủ, chuyện này đối với dân chúng Tinh Nguyên Thành lại là một chuyện rất chấn kinh.

Bọn họ biết vị thiếu gia này rất khó ngồi yên một chỗ, một, hai ngày bị quản thúc ở nhà thì bọn họ còn nghĩ đến được nhưng một tuần liền không bước ra thì đúng là quá kỳ lạ.

Thứ hai, khi tin đồn này được lan ra thì Trầm gia không có phát ngôn nào chứng thực hay bác bỏ cả, dân chúng liền ngầm hiểu đây là sự thật.

Cho nên bây giờ tất cả bọn họ đang tò mò xem thử vị tiền bối thần bí kia có lai lịch gì lại có thể khiến cho Trầm gia im ắng đến như vậy.

...

Trầm gia.

“Gia chủ, ngươi tính không làm gì đối với tin đồn ở ngoại giới sao?”.

Người lên tiếng là một lão nhân lớn tuổi, râu tóc đều đã bạc phơ, trên mặt in hằn không ít dấu vết của năm tháng nhưng ánh mắt vẫn còn rất tinh minh, đồng thời khí thế của lão cũng không kém Trầm Thiên chút nào.

Hiển nhiên, người này chính là tu sĩ Ngưng Dịch cảnh thứ hai của Trầm gia, đại trưởng lão.

Trầm Thiên ngồi ở ghế chủ tọa từ tốn thưởng trà, hắn không quá kích động bởi ngôn từ của đại trưởng lão bởi cả tuần này hắn nghe hoài đã quen, không nhất thiết phải phản ứng vội làm gì.

Hắn là nhất gia chi chủ, mệnh lệnh của hắn còn chưa ra thì xem như đại trưởng lão quyền cao chức trọng cũng không thể khiến cho cao thủ của Trầm gia hành động được.

Hơn nữa, lão cũng không đủ sức để đại diện cho mặt mũi của Trầm gia.

Trầm gia tuy là thế gia Kim Đan cảnh nhưng nó lại khác với các thế gia khác bởi Trầm gia chính là đơn truyền.

Chức vị gia chủ chỉ được truyền cho mỗi con trai cả của mỗi đời, và đứa con đó phải tu hành được, điều kiện chỉ đơn giản như thế thôi.

Coi như đứa con cả chết sớm thì trước đó cũng phải thành thân rồi hạ sinh ra một đứa con trai khác đã rồi chết.

Cho nên khi đứa con trai cả chết thì cháu trai cả sẽ kế vị.

Loại hình truyền thừa này từ lâu đã khiến cho mọi người trong tộc không vừa lòng rồi, chi thứ thì không nói nhưng đến cả trong dòng chính còn phân hai mạch chính và phụ nữa thì thật không còn gì để nói.

Nhưng có không vừa lòng thì cũng phải im miệng lại, bởi quy định này được do chính lão tổ Kim Đan cảnh đặt ra, lão tổ chưa chết, Trầm gia còn vẫn tiếp tục loại truyền thừa này.

Và không biết có phải là vô tình không nhưng các đời con trai trưởng đều sở hữu thiên phú tu hành cao nhất tộc.

Trầm lão tổ đã vậy, Trầm lão gia chủ cũng thế, Trầm Thiên cũng đồng dạng và đương nhiên, con trai trưởng đời này cũng không ngoại lệ.

Thậm chí thiên phú của con trai trưởng đời này còn được Địa Cung coi trọng nữa là.

Trầm Thiên từ tốn đặt chén trà xuống dưới bàn rồi hướng đại trưởng lão nhàn nhạt đáp lại:

“Đại trưởng lão cảm thấy Trầm gia cần phải lên tiếng?”.Đại trưởng lão nhăn mày lại, từng đường in hằn trên mặt lão nhăn nheo đến khó chịu rồi đáp:

“Gia chủ, mặt mũi của Trầm gia không quan trọng sao?”.

Trầm Thiên gật nhẹ đầu mỉm cười nói ra:

“Đại trưởng lão, ngươi cảm thấy đám thư sinh dạo gần đây thế nào?”.

Nghe vậy, đại trưởng lão suy nghĩ một hồi rồi đáp:

“Bọn hắn trừ bỏ đi dạy học cùng ngâm thơ thì còn có thể làm gì, nhị thiếu gia đã chọc ra đại họa nhưng mọi sự đã được giải quyết, tình huống xấu nhất sẽ không xảy ra nhưng chí ít gia chủ cũng không nên để mặt mũi của Trầm gia rơi xuống đến tận mức như này được”.

Trầm Thiên gật đầu, đứng trên quan điểm bình thường thì những lời của đại trưởng lão nói không sai, bất quá có một chút việc lão không nắm được.

Ngoại giới đồn Trầm nhị thiếu gia bị trừng phạt nhưng không ai biết được, đây không ngờ lại là sự thật.

Chuyện Trầm nhị thiếu gia bị Trấn Tự Phù áp vào người chỉ có mỗi Trầm Thiên cùng Minh lão biết mà thôi, đại trưởng lão với tư cách là đối thủ lại càng không thể biết.

Ngụ ý của lão khi bảo Trầm Thiên xuất đầu lộ diện vớt vát lại mặt mũi của Trầm gia chính là đính chính thông tin Trầm nhị thiếu gia bị trừng phạt.

Trầm nhị thiếu gia là bại hoại thật nhưng dù gì cũng là dòng chính của gia tộc, danh khí của hắn thật sự có thể ảnh hưởng đến danh khí của gia tộc.

Trầm Thiên biết ý của đại trưởng lão nhưng hắn còn có thể làm được gì bây giờ, đây vốn đã là sự thật rồi, hắn cũng không thể nói dối.

Giữa lúc này, Minh lão đột ngột đi vào hành lễ một chút.

Đại trưởng lão thấy vậy liền có chút không hài lòng nói ra:

“Minh hộ pháp, lão phu cùng gia chủ đã bàn chuyện, ngươi vào đây là ý gì?”.

Minh lão còn chưa kịp giải thích thì Trầm Thiên đã đưa tay lên ra hiệu cho lão im lặng lại, về phần mình thì mở miệng tiếp lời:

“Đại trưởng lão, người kia là một vị Phù đạo đại sư, ta đã đích thân xác nhận qua nên trước mắt khi không rõ nội tình của vị đại sư này thi ta mới không vọng động”.

Nghe vậy, đại trưởng lão liền mở to con mắt lên nhìn Trầm Thiên một hồi rồi nói:

“Vậy Minh hộ pháp đây là...?”.

Trầm Thiên gật đầu đáp:

“Minh hộ pháp nhận nhiệm vụ chứng thực nội tình của vị đại sư kia cho nên bây giờ trở về sẽ cáo tri cho chúng ta”.

Đại trưởng lão có chút trầm ngâm, ánh mắt như có như không nhìn về phía Minh lão tựa như tìm điểm gì đó không hợp lý.

Lão cùng Trầm Thiên không hợp ý đâu phải ngày một ngày hai, hôm nay Trầm Thiên đột ngột hòa đàm với lão thế này tự nhiên đằng sau đó có ẩn giấu huyền cơ.

Bất quá thông tin của lão lại bị đứt quãng nên cũng không thể nắm được gì. Một tuần trước lão đã bí mật cho người bám theo Trầm nhị thiếu gia nhưng không hiểu vì sao người đã đi thì lại không trở về.Lúc Trầm Thiên trở về cùng Trầm nhị thiếu gia thì lão đã hiểu rồi.

Người kia đã sớm bị Trầm Thiên xử lý, cho nên nội tình chuyện hôm đó lão liền mù tịt, chỉ có thể dựa vào lời đồn của ngoại giới rồi suy đoán một hai.

Đại trưởng lão ngẫm nghĩ một hồi rồi ngồi yên ở trên ghế mà thưởng trà, hành động này cũng đồng nghĩa với việc lão chấp nhận để Minh lão cáo tri sự việc.

Minh lão thấy vậy liền liếc mắt nhìn về phía Trầm Thiên, nhận được tín hiệu tiếp tục thì lão mới yên tâm nói ra:

“Khởi bẩm gia chủ, đại trưởng lão, ta đã đi tra danh tính của Vô Nhai đại sư một chút rồi. Hành tung của người này tương đối thần bí, bất quá trong số nhân mạch của ta thì có một vị bằng hữu biết đến Vô Nhai đại sư.

Vị bằng hữu này đã từng tham dự một buổi đấu giá cách đây không lâu tại Tinh Mộc Thành và hắn đã gặp được đại sư ở nơi đó.

Danh tiếng của vị đại sư này rất cao, đến Triều gia lão tổ cũng phải tươi cười tự mình đưa ra đến cửa cho nên tại Tinh Mộc Thành cũng tồn tại không ít người biết đến đại sư đâu”.

“Khoan đã!”, đại trưởng lão đột nhiên ngắt lời.

Minh lão có chút không hiểu nói ra:

“Đại trưởng lão có gì cần chỉ bảo sao?”.

Đại trưởng lão nói:

“Ngươi đang nói là Triều gia của Tinh Mộc Thành, liệu có phải là Triều gia lão phu biết không?”.

Minh lão gật đầu từ tốn đáp:

“Đại trưởng lão, Tinh Mộc Thành chỉ có một Triều gia, và đúng là Triều gia ngài biết”.

Nghe vậy, đại trưởng lão liền cảm thấy khó tin, lão thốt ra:

“Không thể nào, Triều gia lão tổ là Kim Đan cảnh hậu kỳ, Phù đạo đại sư tuy có địa vị không nhỏ nhưng cũng không thể khiến được vị lão tổ này tự thân đưa tiễn ra cổng được. Vị bằng hữu kia của ngươi có phải nói hơi quá rồi không?”.

Minh lão mỉm cười đáp lại:

“Đại trưởng lão, chuyện này tương đối lớn nên ngài chỉ cần dò la một chút là sẽ biết thôi, ngày hôm đó cũng không phải chỉ có mỗi bằng hữu của ta biết”.

Câu này ý bảo đại trưởng lão ngài muốn biết thì hãy tự thân đi nhìn, đảm bảo ngài sẽ rất kinh hỉ, còn ta thì chỉ cáo tri lại những việc cần thiết cho Trầm gia thôi.

Đại trưởng lão còn muốn nói gì đó nhưng đột nhiên lúc này, Trầm Thiên lên tiếng:

“Đại trưởng lão, nhân mạch của Minh hộ pháp rất lớn, độ tin cậy vẫn có thể trông cậy vào được. Mặt khác, không nói đến chuyện của Triều gia lão tổ thì cái danh Phù đạo đại sư cũng đủ khiến cho Trầm gia phải từ tốn nhìn lại tình hình rồi.

Ngươi thân là đại trưởng lão của Trầm gia, vậy thì phải tin tưởng vào quyết định của gia chủ chứ không phải là dựa vào thông tin bên ngoài rồi phán đoán lung tung”.

Nghe vậy, sắc mặt đại trưởng lão liền biến ảo không ngừng, từng đường nét hằn sâu kia lại càng hằn sâu thêm nhìn rất kỳ dị, đồng thời cũng tương đối dọa người.

Trầm Thiên thấy vậy thì trong lòng liền cười lạnh không thôi, bình thường rất khó để kiếm được cơ hội lên mặt với lão hồ ly này nhưng bây giờ thì có rồi, để xem lão hồ ly này sẽ phản ứng ra sao.

Đại trưởng lão dù có biến ảo sắc mặt thì chung quy lại vẫn là đại trưởng lão, tâm tính vẫn coi như đủ đạt, biểu cảm của lão rất nhanh liền trở lại như cũ, lão bình tĩnh nói ra:

“Gia chủ đã nói vậy thì ta đành tuân theo vậy. Nếu gia chủ không còn chuyện gì nữa thì ta xin phép cáo lui”.

Trầm Thiên mỉm cười đáp:

“Đại trưởng lão đi thong thả”.

Bề ngoài là thế nhưng trong lòng là thầm khinh bỉ không ít rồi, đại trưởng lão lấy loại tâm tính nhún nhường này mà lại muốn lăm le cái ghế gia chủ kia đấy, còn không sợ bị người khác chê cười sao?

Bất quá lão hồ ly này cũng tính là nhanh nhạy, biết tình huống rơi vào thế khó liền thuận nước vào chuồn đi.

Lão hồ ly này làm gia chủ không được nhưng làm vật cản đường gây sự thì lại có thừa năng lực.

Bên cạnh đó, Trầm Thiên còn nắm được rất rõ tâm tình của đại trưởng lão bây giờ bởi hắn phân biệt ra được từng bước chân của lão.

Đại trưởng lão khi đến thì bước chân nhẹ nhàng có chút nóng vội, tựa như đã chờ thời cơ chỉ trích này từ rất lâu nhưng khi đi thì bước chân nặng hơn ba phần, lão cũng cật lực vận lực lên để đi, đây cũng thuận tiện là biểu hiện của tức giận.

Hoặc theo ngôn ngữ của Trầm Thiên thì đây là do thẹn quá hóa giận.

Đợi cho đại trưởng lão đi thật xa rồi thì Trầm Thiên mới phất ống tay áo lên rồi tạo thành một lớp bình chướng ngăn cách hắn cùng Minh lão với thế giới bên ngoài.

Hắn nhàn nhạt nói:

“Minh hộ pháp, cáo tri đầy đủ cho ta”.

Chương 356: Quan Nhân Các là đám hút máu người

Minh lão đã cáo tri một lần nhưng Trầm Thiên vẫn muốn lão cáo tri lại lần nữa chứng tỏ những thông tin vừa rồi chỉ là bề nổi của tảng băng trôi.

Minh lão thuộc mạch của Trầm Thiên cho nên hắn hiểu rõ hành động của lão ra sao và đồng dạng, lão cũng hiểu ngụ ý của gia chủ là gì.

Đại trưởng lão là người ngoài, hơn nữa còn là đối thủ trực tiếp cho nên Minh lão không thể đem toàn vẹn nội tình cáo tri cho lão được.

Đại trưởng lão là lão hồ ly nhưng con hồ ly này quanh năm suốt tháng bế quan ít hỏi đến sự vụ của gia tộc, tự nhiên sẽ không thể nào lão làng bằng con hồ ly lăn lộn quanh năm rồi.

Minh lão làm một trong những người chưởng quản việc kinh doanh của Trầm gia nên lão tiếp xúc với ngoại giới nhiều, tâm tính cũng thâm trầm hơn đại đa số người.

Tất nhiên, so với đại trưởng lão thì Minh lão lại càng là lão hồ ly hơn.

Bây giờ đại trưởng lão đã đi, Trầm Thiên cũng đã dựng nên một tòa bình chướng cách âm rồi nên cũng không còn nhất thiết phải cố kỵ nữa.

Minh lão cung kính nói ra:

“Bẩm gia chủ, theo lời của người, ta đã tìm đến Quan Nhân Các mua thông tin, giá cả không nhỏ nhưng thông tin mua lại đích thật có giá trị”.

Trầm Thiên từ tốn nói ra:

“Ta nói rồi, giá cả không quan hệ, kết quả tốt là được, nói ta nghe xem ngươi thu về được gì?”.

Minh lão gật đầu đáp lại:

“Như ta vừa nói ban nãy, Triều gia lão tổ của Tinh Mộc Thành đích thật là đã từng đưa tiễn Vô Nhai đại sư ra đến cổng, hơn nữa bộ dạng cực kỳ khách khí.

Ngoài ra, Quan Nhân Các còn tra được tuyến đường của Vô Nhai đại sư rất cặn kẽ, trước khi đến Tinh Mộc Thành, đại sư đã dừng chân tại Tinh Hư Thành hai năm nhưng không tạo nên bất cứ chuyện gì cả, chỉ yên lặng bế quan hai năm.

Còn trước đó nữa thì phải nói đến Tinh Sơn Thành, gia chủ còn nhớ sự kiện Thuần Thú Môn dẫn đạo thú triều tấn công Tinh Sơn Thành chứ?”.

Trầm Thiên gật đầu, Đại Tinh Hoàng Triều bị tấn công ngay trong cảnh nội là một chuyện cực kỳ sỉ nhục nên hắn đương nhiên biết rõ rồi.

Khách quan mà nói, Tinh Sơn Thành cùng Tinh Nguyên Thành không chênh lệch bao nhiêu cả, thậm chí trong quá khứ Tinh Sơn Thành còn mạnh hơn.

Đáng tiếc sau trận chiến năm đó Tinh Sơn Thành đã bị trọng thương dẫn đến Tinh Nguyên Thành lại sở hữu thực lực tổng hợp mạnh hơn.

Minh lão gật nhẹ đầu nói tiếp:

“Vô Nhai đại sư cũng tham dự cuộc chiến năm đó, hơn nữa còn là công thần nên được Tần gia, Chu gia cùng Tiêu gia của Tinh Sơn Thành hậu thuẫn, nhất là Tần gia cùng Chu gia.

Ta cũng vô tình nhận được thông tin, Tần gia lão tổ đã tiến vào Kim Đan cảnh hậu kỳ còn Chu gia lão tổ đã tiến vào Kim Đan cảnh trung kỳ. Và cả hai vị lão tổ này lại cực kỳ duy trì địa vị của Vô Nhai đại sư ở nơi đó.

Bởi vì hành tung của Vô Nhai đại sư tương đối thần bí nên Quan Nhân Các hiện tại chỉ có thể ghi chép được từng đó thông tin”.

Trầm Thiên nghe xong liền đưa tay lên chống cằm suy nghĩ, ấn đường của hắn cũng vô tình nhăn nhiều hơn một chút.

Không nói đến hành tung bí ẩn không rõ nguồn gốc, chỉ nội việc nhân mạch thôi thì vị Vô Nhai đại sư kia đã có đến tận hai lão tổ Kim Đan cảnh hậu kỳ, một lão tổ Kim Đan cảnh trung kỳ cùng một lão tổ Kim Đan cảnh sơ kỳ rồi.

Lấy loại nhân mạch đáng sợ này thì Trầm gia đích thật không thể lật nên nổi sóng gió gì với Vô Nhai đại sư.

Trầm Thiên thở nhẹ ra một hơi cảm thán:

“Chả trách Vô Nhai đại sư không có chút cố kỵ nào đánh chủ ý vào đồ hỗn trướng kia, nguyên lai nhân mạch của người ta đủ mạnh”.

Minh lão cung kính khom người đáp:

“Gia chủ, bây giờ chúng ta nên làm gì đây?”.

Trầm Thiên ngẫm nghĩ một chút rồi nói ra:

“Ta không nhìn thấu được vị đại sư này, nếu có cơ hội thì ngươi có thể đem đồ hỗn trướng kia đi học hỏi chỗ đại sư một chuyến”.

Minh lão gật nhẹ đầu hiểu ý, nhiều hơn một đồng bạn còn hơn là nhiều hơn một địch nhân, gia chủ đây là đang muốn kéo quan hệ song phương lại gần.

Mặt khác, Minh lão cũng cảm thấy vị đại sư này không quá khó nói chuyện, người bình thường có được nhân mạch đáng sợ như vậy thì đã sớm không nhìn mặt mũi Trầm gia mà đánh chết nhị thiếu gia rồi.

Nào phải tốn công bày cục dương mưu ép Trầm gia phải tự mình đến cửa chứ.

Sau đó, lão liền tính toán một chút thời điểm thích hợp để đến trạch viện kia bái phỏng một hồi rồi khom người ôm quyền cáo lui.

Trước khi lão cáo lui, Trầm Thiên đột nhiên nói:

“Minh hộ pháp, khoan đi đã”.

Minh lão khom người mỉm cười đáp:

“Gia chủ còn việc gì cần phân phó sao?”.

Trầm Thiên gật đầu nói ra:

“Ngươi trả Quan Nhân Các bao nhiêu tiền?”.Minh lão: “...”

Không phải đã nói giá cả không quan hệ rồi sao?

Gia chủ cảm thấy xót tiền rồi?

Trong đầu nghĩ là vậy bất quá lão sẽ không nói rõ từng chữ ra bên ngoài, nhưng khi nghĩ đến cái giá thì lão liền do dự không thôi.

Không bao lâu sau, lão từ tốn bước đến bên tai Trầm Thiên nói nhỏ vào trong. Trầm Thiên cảm thấy có chút hơi quái dị, hắn đã tạo một lớp bình chướng cách âm rồi thì cần thiết gì phải nói nhỏ nữa.

Nhưng sau khi nghe xong con số thì hắn liền nghệt mặt ra rồi chửi nhỏ một tiếng ở trong lòng.

Con mẹ nó, đám Quan Nhân Các này đúng là hút máu người, con số đó cũng nói ra được.

Minh lão thấy phản ứng của gia chủ như vậy liền có chút hoảng sợ, trong lòng liền thầm lo sợ không thôi.

Lão sợ mình trả cái giá quá cao so với lượng thông tin nhận được nhưng lão cũng không còn cách nào khác.

Đối với Quan Nhân Các, thông tin càng khó kiếm thì giá cả lại càng cao, hành tung của vị Vô Nhai đại sư kia quá bí ẩn, đến cả thế lực sở hữu tình báo trải dài thiên hạ như bọn họ còn khó truy thì huống hồ là những người khác.

Lại nói, Minh lão làm sao biết được vị trí phân các của Quan Nhân Các?

Chuyện này rất đơn giản, đó chính là bản thân Trầm Thiên đã nói cho Minh lão biết, còn làm sao Trầm Thiên biết thì lại càng đơn giản hơn, đi hỏi lão tổ là được.

Quan Nhân Các bí ẩn hơn Dạ Ma cho nên những người biết chí ít cũng phải là tu sĩ Kim Đan cảnh, nếu có gia tộc thì cũng chỉ gia chủ mới nắm được chút thông tin thôi.

Minh lão là tâm phúc của Trầm Thiên nên hắn cho lão biết cũng là chuyện thường.

...

Trầm Thiên mắng chửi trong lòng một hồi xong thì tâm tình cũng có chút thoải mái ra nhưng đồng thời cũng đang nghĩ cách để lấy lại số tiền đã hao hụt kia.

Quan Nhân Các thu tiền quá nhiều nhưng thông tin xác thực đáng giá, chí ít nó đã biểu thị quyết định của Trầm Thiên là đúng.

Không vội vàng ra quyết định ngu xuẩn.

Trầm Thiên thấy Minh lão còn đang có chút xoắn quýt nên đành ra hiệu cho lão lui ra, tiền thì đúng là tốn thật nhưng ngần này còn chưa đủ để lay động căn cơ tài phú của Trầm gia.

Minh lão còn muốn nói gì đó nhưng thấy gia chủ không còn tâm tình tiếp mình thì thở dài ra một hơi rồi lui đi.

Trầm Thiên cũng không nán lại đại sảnh quá lâu, sự vụ trong ngày hắn đã sớm xử lý xong rồi, cho nên hắn liền động thân rời đi.

Hắn đi vào bên trong hậu viện, tiến vào một khu vườn cực kỳ lớn rồi đi vòng qua vòng lại một hồi trông không có chủ đích.

Người ngoài nhìn thấy còn tưởng là Trầm Thiên đang buồn bực chuyện gì nên không dám nhìn nhiều, mất công lại khi không chịu trận.
Trầm Thiên tiếp tục hành động kỳ cục kia của mình không được bao nhiêu thì đột nhiên thân hình của hắn biến mất không còn một dạng, tựa như tiêu thất vậy.

Đến lúc xuất hiện lại thì Trầm Thiên đã bước vào một thông đạo tối om như mực, đến một chút ánh sáng cũng không có.

Hắn khom người ôm quyền cung kính nói ra:

“Lão tổ, Trầm Thiên có chuyện muốn báo”.

...

...

Sự kiện của Trầm gia là như thế, còn về phần Khương Hy trong suốt một tuần này hắn cũng không nhàn hạ.

Bởi theo như hắn tính toán trước đó, đám thư sinh của Tinh Nguyên Thành xác thực đã tìm đến hắn để bái phỏng.

Hắn cũng không từ chối làm gì, ngược lại còn lệnh cho nô bộc ra đón tiếp đầy đủ. Đón tiếp thư sinh tự nhiên phải dùng lễ để đón, dù sao Nho đạo nhất mạch vẫn luôn rườm rà như vậy.

Khương Hy cũng không thấy phiền bởi hắn đủ kiên nhẫn để tiếp nhận sự rườm rà này.

Đám thư sinh này cũng đủ văn vẽ, và đương nhiên, cũng đủ nhàm chán. Đại đa số người đến đây chủ yếu cũng chỉ là đấu thơ, ngắm họa, thưởng chữ, thi thoảng có người có chút ý tứ hơn thì đánh cờ.

Lấy tri thức của Khương Hy, ngần này thứ đương nhiên không làm khó được hắn, rất nhanh, hắn liền khiến cho cái đám này tâm phục khẩu phục không thôi.

Phối hợp thêm uy áp nhân tức của bản thân nữa thì trong mắt đám thư sinh này, Khương Hy chính là thư sinh có tư cách đến từ Thư Viện.

Khương Hy cũng không quản đám thư sinh này nghĩ gì, hắn chỉ cần đảm bảo hai chữ Thư Viện kia chỉ được tồn tại trong đầu bọn hắn thôi, tuyệt đối không nên nói ra hai chữ này.

Hắn không còn cảm ứng được thiên cơ nữa nên tự nhiên sẽ không cảm ứng được việc Trác Nhiên tiến lại gần.

Nếu chuyện này để lộ phong thanh ra một chút thì rất dễ sẽ kéo Trác Nhiên đến đây. Thần thông Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ của Khương Hy đúng thật là tốt đấy nhưng chỉ mới tiểu thành thôi.

Đối diện với Trác Nhiên hắn tự nhiên không thể nào che dấu được nhân tức của bản thân. Nếu Trác Nhiên ở thành khác thì không nói nhưng nếu Trác Nhiên giáng lâm đến Tinh Nguyên Thành thì Khương Hy có sáu phần là sẽ bị phát giác.

Tỷ lệ này sẽ càng tăng lên nếu như Phu Tử trực tiếp đến đây. Và thậm chí có khi là lên đến mười thành.

Bởi Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ khác rất nhiều, đây là một sự thăng hoa không nằm trong việc so sánh số lượng bạch quang nhân mạch nữa, mà đã là một sự biến đổi về chất rồi.

Trăm Vạn Dân Chúng và Chín Mươi Bảy Vạn Dân Chúng nhìn qua thì một chín một mười nhưng thực chất lại cách nhau phi thường xa.

Chưa kể Khương Hy còn không biết nếu để hai Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ gặp mặt thì liệu có sinh ra cộng hưởng gì không nữa.

Cho nên hắn rất cẩn thận dồn đám thư sinh này vào một cái bẫy tinh thần, sau đó hắn liền vận lên Đồng Tâm Thuật rồi thôi miên đối phương, khiến cho những người này không có ý định sẽ nói hai chữ ‘Thư Viện’ kia ra.

Ròng rã một tuần, rốt cuộc hôm nay hắn cũng nhận lại được một chút gọi là yên tĩnh.

Bởi sau khi gặp mặt được đám thư sinh kia thì nhân tức của Khương Hy đã gia tăng lên rất nhiều, vì vậy hắn liền tuyên bố bế quan để cô đọng một chút.

Nhân tức của Khương Hy cực kỳ cao, nhân mạch của hắn cũng rộng kinh người, nhờ có một vài loại thân phận ‘giả’ nữa nên hắn cũng nhận lại được không ít sự thờ bái đâu.

Và cũng nhờ những điều này nên thực lực của Khương Hy một lần nữa lại có chuyển biến.

Hắn chỉ vừa mới tiến nhập Trúc Cơ cảnh Hợp Lục Kiều không được bao lâu nên gọi là chuyển biến thì cũng không tạo ra hiệu quả gì lớn lắm.

Nhưng mấu chốt là nhân tức của hắn muốn thăng hoa.

Thăng hoa ở đây chính là cô đọng nhân tức lại thành thực chất.

Khương Hy ngồi đả tọa tại trong gian phòng tu luyện của bản thân mình, tâm thần tiến nhập sâu vào bên trong thể nội quan sát các tòa Linh Kiều kia.

Tòa Hợp Lục Kiều thì giờ đây đã cực kỳ ổn định rồi, bạch quang nhân mạch phát từ đó lại phi thường sáng chói rồi hô hứng với bốn tòa Linh Kiều còn lại.

Xung quanh các tòa Linh Kiều này cũng là từng đoàn bạch quang nhân mạch khác, số lượng cũng phải tiếp cận mấy chục vạn đến trăm vạn nhân mạch.

Chỉ có điều hiện tại số bạch quang nhân mạch này không có gì để bám vào thôi nên đại đa số là trôi nổi vô định ở xung quanh.

Khương Hy chỉ có thể sử dụng nhân tức trực tiếp bám vào Linh Kiều vì Linh Kiều là nơi sinh ra linh lực cho bản thân hắn.

Còn những đoàn bạch quang nhân mạch trôi nổi kia thì không, chúng hoàn toàn nằm ngoài quyền chưởng khống của hắn.

Nói đến đây thì hắn đúng thật là bi ai không thôi.

Nhân tức không thiếu nhưng sử dụng thì lại có hạn.

Chương 357: Cô đọng nhân tức

Khương Hy không hiểu quá rõ về cách tu hành của Nhân Mạch Trúc Cơ nhưng hắn lại biết một người hiểu.

Đó là Nguyệt Hải Thành chủ - Mặc Hiên.

Toàn bộ quan lại triều chính của Tam Đại Hoàng Triều đều có xuất thân chính là từ Hạo Nhiên Thư Viện cho nên Mặc Hiên là Nhân Mạch Trúc Cơ cũng không phải là chuyện gì quá kỳ lạ.

Nho Môn nhất mạch sở hữu rất nhiều cao thủ, số lượng có khi còn vượt qua cả cao thủ của Đạo Môn cùng Phật Môn.

Chỉ riêng nhìn vào bố cục các đại tông môn thôi là đủ hiểu.

Phật Môn có Huyền Thủy Am cùng Huyền Lâm Tự.

Đạo Môn có Cửu Tiêu Tông cùng Cổ Linh Môn.

Nhưng Nho Môn chỉ có duy nhất một mình Hạo Nhiên Thư Viện.

Một mình Thư Viện đã có thể chèn ép cả bốn đại tông môn cùng lúc ở mặt tín ngưỡng thôi là cũng đủ hiểu Thư Viện cường thế đến bực nào, số lượng cao thủ của Nho Môn nhiều là chuyện hết sức bình thường.

Mặc dù không rõ Mặc Hiên đạt được bao nhiêu trong Nhân Mạch Trúc Cơ nhưng khả năng là từ Bốn Mươi Vạn Dân Chúng trở lên.

Bởi theo ghi chép của toàn Đại Lục, đây là con số thấp nhất để tu sĩ thuộc mạch này có cơ hội nhìn thấy cánh cửa Nguyên Anh cảnh.

Hiện tại Khương Hy không có cách nào hỏi thăm được Mặc Hiên nhưng Tuyết Lam lại có thể. Tuyết Lam bây giờ đã sớm không còn ở Nguyệt Hải Thành nữa nhưng trong thời gian hắn ở đây đã hỏi han Mặc Hiên rất kỹ ở vấn đề này rồi.

Bất quá làm như vậy sẽ không khiến Mặc Hiên nghi ngờ sao?

Đương nhiên là không, Khương Hy chắc chắn Mặc Hiên đã cảm ứng ra được chuyện hắn là Trăm Vạn Dân Chúng Nhân Mạch Trúc Cơ rồi.

Linh Vân Trấn ở rất xa, coi như Mặc Hiên đã vào được Nguyên Anh cảnh thì lão cũng không thể nào sở hữu thần thức mạnh đến mức có thể kéo ra hàng chục dặm được.

Lão cảm ứng được là nhờ vào cả thần thức lẫn nhân tức của bản thân.

Dạ Ma cùng Quan Nhân Các đến tận bây giờ vẫn không tra ra được thông tin chân thật của hắn tự nhiên phần nhiều là nhờ vào việc vị thành chủ này che đậy hết thảy.

Khương Hy biết lão có tư tâm nhưng loại tư tâm này hắn không ghét, ngược lại còn rất bội phục lão, lão biết mình không thể tiến xa trên con đường tu đạo nữa nên đành phải đặt hết tâm tư lên gia tộc.

Mặc Hưu rất tốt, tiến vào được Kim Đan cảnh cơ hồ đã rất tốt rồi bất quá đem so với Mặc Hiên thì cách nhau quá xa, cho nên lão cần một đồng minh có thể ra tay trợ giúp Mặc gia những lúc cấp bách nhất.

Theo như Khương Hy suy nghĩ thì ban đầu Mặc Hiên có lẽ muốn trông cậy vào vị sư phụ thần bí sau lưng hắn nhưng theo chuyện Tuyết Lam xuất hiện cùng với một đại tộc ‘Nguyên Anh cảnh’ ở sau lưng thì lão lại thay đổi ý định.

Cửu Tiêu Tông đúng là rất tốt nhưng dù sao một tu sĩ Nguyên Anh cảnh cũng không thể đại diện được cỗ thế lực cổ xưa này nhưng đại tộc Nguyên Anh cảnh thì khác.

Khương Hy hay Tuyết Lam đều là dòng chính của đại tộc ‘Nguyên Anh cảnh’, quan hệ đối với lão cũng không tệ, ít nhiều cũng sẽ kết được chút nhân quả thiện duyên nên về sau có thể sẽ trợ giúp được Mặc gia đôi chút.

...

Quay lại chuyện cũ, Tuyết Lam từ sớm đã đem hết những gì Mặc Hiên hiểu về Nhân Mạch Trúc Cơ kể lại cho Khương Hy nghe.

Hắn nghe rất chăm chú, đồng thời cũng phối hợp thêm tri thức của mình rồi tinh giản lại một chút.

Khương Hy không hiểu cách tu luyện của Nhân Mạch Trúc Cơ nhưng không có nghĩa là hắn không động tay động chân được.

Trăm sông đổ về biển, dù là đi con đường nào thì cuối cùng cũng phải nhập Nguyên Anh thôi.

Thiên Mạch Trúc Cơ cũng được, Địa Mạch Trúc Cơ cũng thế mà Nhân Mạch Trúc Cơ cũng không ngoại lệ. Thậm chí là Ma Mạch Trúc Cơ cũng không khác là bao.

Khương Hy tu luyện không phải thuần Nhân đạo, cho nên cách tu hành của Hạo Nhiên Thư Viện sẽ rất dễ xung đột với đạo của hắn.

Hắn đi là Dục đạo mà cụ thể hơn là Nhân Dục đạo.

Bất quá đạo này của hắn còn rất rất xa, hắn không những phải cảm ngộ được Nhân đạo cùng Dục đạo đến một mức độ nhất định mà còn phải hợp nhất hai đạo này lại với nhau nữa.

Cho nên hắn không thể nào vội được. Con đường hắn đi yêu cầu rất nhiều sự kiên nhẫn và trùng hợp thay, hắn là người rất kiên nhẫn.

...

Khương Hy yên tĩnh để bản thân vào trạng thái bình ổn nhất rồi sau đó bắt đầu sử dụng linh thức của bản thân để dẫn đạo số bạch quang nhân mạch kia dung hợp vào các tòa Linh Kiều.

Vị trí trên các tòa Linh Kiều từ sớm đã không còn chỗ nhưng Khương Hy vẫn cứ đưa chúng vào thì tự nhiên có ngụ ý của riêng mình.

Bạch quang nhân mạch là đại diện cho các cá thể nhân loại cho nên tập hợp nhiều bạch quang như vậy cũng vô tình tạo thành một xã hội không nhỏ.

Trong xã hội sẽ luôn có các mâu thuẫn nhất định, một trăm vạn bạch quang trước kia của Khương Hy nhìn thì có vẻ đồng lòng nhưng khi hắn tạm nghỉ ngơi thì lại quay ra ‘đánh nhau’ không kém đâu.

Chỉ là lần này bọn chúng không đánh nhau nữa mà lại chuyển sang bài ngoại. Số lượng bạch quang nhân mạch được Khương Hy điều dẫn vào bên trong các tòa Linh Kiều bây giờ đã bị đánh bật ngược ra sau hết rồi.

Nhưng hắn không nản lòng, nhân mạch đều là của hắn, hắn đương nhiên có thể chưởng khống được, cho nên hắn cần thời gian.
Và thời gian của hắn thì không thiếu.

Khương Hy không thể để số bạch quang nhân mạch kia tiến vào được thì hắn liền lựa chọn cách khác, hắn đem số bạch quang nhân mạch đang trôi nổi kia dung hợp lại với nhau, cố gắng kết hợp chúng lại thành một thể.

Quá trình này diễn ra không nhanh, hơn nữa còn đòi hỏi sức tập trung cực kỳ đáng sợ.

Hai bên thái dương hắn không biết từ lúc nào đã đầm đìa mồ hôi rồi, nửa thân trên của hắn là để trần nên mồ hôi cũng theo đó từ tốn chảy xuống.

Trên người liền như có như không bốc lên một mùi u hương vô hình. Một luồng hồng quang dài vô tận ẩn dưới lớp da hắn bắt đầu dần nổi lên di chuyển một hồi rồi lại ẩn đi mất.

Tựa như một con thuồng luồng trồi lên mặt biển thị uy một hồi rồi lại lặn ngược trở về vậy.

Cỗ u hương này lan ra rất nhanh nhưng một khi chạm đến cánh cửa thì phù văn ở trên đó đột ngột sáng lên đẩy số u hương đó quay ngược trở về.

Cũng may hiện tại nơi này có một mình hắn chứ nếu có người thì có lẽ người kia bây giờ cũng không khác gì bị trúng xuân dược đến nơi rồi.

Sắc Dục Thể của Khương Hy rất khủng bố, đến bản thân hắn còn chưa triệt để khai thác hết được tiềm năng của loại thể chất này đâu nhưng riêng cỗ u hương kia thôi là đủ hiểu loại thể chất này cường hoành đến bực nào rồi.

Mị thể trong thiên hạ muốn so được với hắn thì phải cần đến hai loại thể chất tối cao kia.

Cỗ u hương kia thoát ra không chỉ có tác dụng ảnh hưởng đến người khác mà nó còn giúp tâm thần của Khương Hy thả lỏng ra rất nhiều.

Thần kinh của hắn cứ luôn căng thẳng như thế này thì dung hợp không được bao nhiêu nhân mạch đã phải đình chỉ để ngủ một giấc rồi.

Nhưng nhờ có Sắc Dục Thể, hắn hoàn toàn có thể chèo chống được quá trình dung hợp này lâu hơn.

Khoảng tầm năm phút sau, trong thể nội hắn liền xuất hiện một tia bạch quang rất mảnh nhưng quang mang toát ra từ nó lại cực kỳ mạnh.

Quang mang này liền khiến cho các đoàn bạch quang trôi nổi ở xung quanh kia liền tránh xa ra như sợ hãi.

Khương Hy thấy vậy liền rất hài lòng bởi hắn cần chính là cái biểu hiện sợ hãi này.

Số bạch quang nhân mạch bám trên các tòa Linh Kiều kia rất mạnh mà trên tòa Hợp Lục Kiều lại càng mạnh hơn.

Bọn chúng chỉ cần tập hợp lại nơi đó bài ngoại thôi thì chắc chắn sẽ không có một tia bạch quang trôi nổi nào có thể dung hợp vào được.

Cho nên Khương Hy mới áp dụng đạo lý binh quý tinh vào việc dung hợp bạch quang nhân mạch. Chỉ cần số lượng bạch quang nhân mạch bên ngoài cường hoành ở chất lượng thì số bạch quang bám trên Hợp Lục Kiều kia sẽ bị chiếm ưu thế ngay.

Từ đó bọn chúng bắt buộc phải tham dự vào cuộc chiến sinh tồn của tự nhiên.

Mạnh được yếu thua.

Và đương nhiên, đây cũng chính là nguyên tắc duy nhất của việc tu luyện Nhân Mạch Trúc Cơ, quý tinh không quý tạp.

Con số trăm vạn là cố định, nhiều hơn thì bắt buộc phải cô đọng lại. Ít hơn thì bắt buộc phải dung nạp thêm.
Nói một cách dễ hiểu thì Khương Hy muốn mạnh thì hắn phải luôn đảm bảo con số trăm vạn này mạnh lên về chất.

Khương Hy đã cô đọng ra được một tia, vậy thì tiếp theo hắn lại tiếp tục cô đọng hết tất cả số bạch quang nhân mạch trôi nổi còn lại.

Khương Hy còn tương đối nhiều thời gian nên hắn cũng không vội, dù sao theo tình báo thì Văn Đồng Quỳ Liên cũng sẽ không sớm chạy khỏi Bắc Nguyên đâu.

Cho nên hắn phải nhanh mạnh lên rồi lại đi tìm nàng đấu tiếp một trận vậy. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Hiếm hoi lắm hắn mới gặp được một đối thủ ở luyện hồn nhất mạch cho nên hắn không đời bỏ qua cơ hội tiếp tục so tài này đâu.

Dù không muốn nhưng Khương Hy cũng phải công nhận rằng, an nhàn tu luyện rất khó tiến đến những cảnh giới cao, chỉ có tận lực quyết chiến một trận, đẩy cơ thể cùng tinh thần vượt qua giới hạn của bản thân thì mới có thể đột phá được.

Vì vậy, hắn muốn vô danh cũng khó nhưng may là hắn có một thân phận khác có thể che chắn bản thân mình được.

Bất quá là chuyện tốt hay xấu thì hắn không thể nói trước.

...

...

Thời gian như con thoi đưa, mới đó thôi mà một mùa xuân nữa lại về.

Tinh Nguyên Thành chính thức tạm biệt mùa đông để chào đón một mùa xuân ấm áp. Tại thời điểm này, khắp nơi ở trong Tinh Nguyên Thành đã nở rộ sắc hồng của anh đào rồi.

Tinh Nguyên Thành vào mùa xuân thì không khác Nguyệt Hải Thành là bao.

Nắng ấm nhẹ, hoa đào nở, dân chúng an vui.

Trạch viện của Khương Hy cũng có trồng một cây hoa anh đào lớn nên vào mùa xuân này, nó cũng nở rộ ra bao phủ hết một khu vườn.

Hai tên nô bộc quét tước chăm nom trạch viện này cũng hơn ba tháng rồi nhưng khi nhìn thấy anh đào nở thì cũng cảm thán không thôi.

Đồng thời bọn hắn cũng không nhịn được nhìn về phía gian phòng tu luyện kia một chút.

Vị đại sư kia đã bế quan được ba tháng không ra ngoài, đoạn thời gian này cũng có không ít người đến đây tìm nhưng bọn hắn đã nhận được lệnh nên chỉ có thể cáo lỗi chờ ngày khác.

Bọn hắn biết tu sĩ Trúc Cơ cảnh bế quan có thể kéo lên đến mấy năm nên cũng không có chút gì sốt ruột cả, chỉ là bọn hắn nhàm chán chút thôi.

Trong tình huống bình thường nếu như đại sư không bế quan thì thi thoảng vẫn cho bọn hắn đan dược cùng chỉ điểm tu hành bọn hắn một chút.

Đương nhiên, cái ‘một chút’ này cũng để bọn hắn tiến được một bước rất xa, tin tưởng không qua hai năm nữa là có thể tiến vào cảnh giới Luyện Khí cảnh tầng bảy rồi.

Đối với bọn hắn, loại tốc độ này có thể nói là nhanh lắm rồi nhưng bọn hắn nào biết được, loại tốc độ tu luyện này... còn chậm hơn cả Lân ngày trước không biết bao nhiêu lần.

Bọn hắn chỉ nhìn gian phòng tu luyện kia một chút thôi rồi quay lưng đi làm tiếp chuyện của mình.

Nhưng giữa lúc này, dị biến đột nhiên phát sinh.

Thiên địa linh khí ở khuôn viên xung quanh liền dẫn động không ngừng, một cỗ khí tức cường đại đột nhiên thoát ra khỏi gian phòng tu luyện rồi ập đến người hai tên nô bộc.

Khí tức này mang theo một cỗ nghiền ép cùng đại áp kinh thiên khiến cho những người yếu hơn phải sinh ra một cảm giác thần phục.

Bọn hắn liền giật mình đứng hình tại một chỗ, da gà, da vịt liền thay phiên nhau nổi lên không ngừng, cơ thể của bọn hắn không thể nào cử động được dù chỉ một ngón tay.

Sắc mặt bọn hắn liền có chút tái trắng lại nhưng đồng thời trong đầu cũng không hẹn mà cùng xuất hiện một ý nghĩ.

Đại sư xuất quan.

Một tiếng cọt kẹt của cửa mở liền vang lên, khí tức kinh khủng kia cũng theo thanh âm này biến đi mất dạng như chưa từng xuất hiện.

Khương Hy từ tốn bước chân ra bên ngoài rồi thở nhẹ một hơi.

Rốt cuộc cũng cô đọng thành công.

...

...

PS: Các đạo hữu đọc truyện thấy hay thì cho tác 10 sao nha!

Tác cảm ơn!

Chương 358: Xuất quan

Khương Hy xuất quan, khí tức của hắn cũng trầm lắng đi không ít nhưng cỗ khí tức dụ hoặc trên người hắn thì vẫn cường đại như cũ.

Đồng thời, nửa thân trên của hắn vẫn y như lúc vào bế quan, để trần không mảnh vải.

Hai tên nô bộc không còn bị khí tức kia chế trụ nữa nên có thể tự do hành động, bọn hắn dự định quay lại hành lễ với Khương Hy một chút nhưng không ngờ vừa quay lại nhìn thấy thân thể của hắn thì thần sắc lại dại ra không thôi.

Khoảng thời gian bế quan thì Khương Hy không đeo dịch dung nhưng lúc xuất quan thì hắn phải đeo vào lại.

Bất quá đó không phải là yếu tố chính ở đây.

Dung mạo của Khương Hy được che đậy nhưng thân thể của hắn thì không. Dù nửa thân dưới đã được che chắn bằng quần dài đầy đủ nhưng nửa thân trên thì không.

Hắn không phơi thân thể thì thôi nhưng một khi đã phơi ra thì dưới Kim Đan cảnh không ai không đình trệ hành động của mình cả.

Hai tên nô bộc đột nhiên cảm thấy bản thân mình như cóc ghẻ vậy, bọn hắn tu luyện nên thân thể tính ra cũng rắn chắc cũng cân đối nhưng đem so với Khương Hy thì lại cách biệt một thiên địa.

Khương Hy sở hữu một bộ thân thể cực kỳ tốt, hắn không phải dạng vai u bắp thịt nhưng cơ bắp vẫn có đầy đủ, hơn nữa mỗi khối cơ thớ thịt trên người hắn lại toát ra một dạng mỹ cảm rất huyền diệu khiến người phải ghen tị cùng thèm muốn không thôi.

Khương Hy nhìn ra được biểu cảm của hai tên nô bộc kia nên liền khẽ mỉm cười một chút, ma âm liền vang ra cảnh tỉnh:

“Hai ngươi chuẩn bị một chút nước tắm cho ta, đồng thời tháo cửa xuống, ta muốn ngắm hoa”.

Hai tên nô bộc nghe vậy liền choàng tỉnh, bọn hắn vội vàng khom người cúi sâu có chút xấu hổ rồi đáp lại:

“Vâng, thưa đại sư”.

...

Gian phòng tắm cùng gian phòng tu luyện của Khương Hy kết hợp lại với nhau sẽ tạo ra một góc vuông và trong khu vực góc vuông đó chính là khu vườn có cây đào lớn kia.

Cửa của phòng tắm thuộc dạng trượt ngang nên hai tên nô bộc rất nhanh liền tháo xuống, cũng vừa vặn để Khương Hy có thể nhìn ra ngoài.

Khương Hy cởi hết toàn bộ đồ trên người mình ra rồi từ tốn ngâm mình trong làn nước ấm. Sau lưng là rừng trúc, trước mặt là vườn anh đào, cảnh này đúng thật là mỹ cảnh nhân gian.

Khương Hy rất hài lòng với cái trạch viện này nên liền ném cho hai tên nô bộc mỗi người một trăm linh thạch.

Con số này đối với tu sĩ Luyện Khí cảnh bình thường mà nói không phải là một con số bình thường cho nên cả hai tên kia liền ríu rít tạ ơn Khương Hy không thôi.

Đồng thời bọn hắn cũng không quên đem những chuyện trong mấy tháng qua cáo tri lại cho Khương Hy biết.

Chỉ có điều tư thế bọn hắn cáo tri lại có chút hơi đặc biệt, đó là ngồi nghiêm cẩn quay lưng lại với Khương Hy, mặt nghiêm túc hướng về phía cây anh đào ngoài kia.

Khương Hy biết sức dụ hoặc của thân thể mình nên không thể để cho bọn hắn hướng vào đây rồi nói được.

Mất công bọn hắn vừa nói được hai câu rồi lại ngây dại thì khổ, song phương cứ vờn qua vờn lại như vậy chỉ tổ mất thời gian, đồng thời thông tin cũng không được liền mạch.

Hai tên nô bộc cũng không có ý kiến gì với quyết định này của hắn cả, dù sao bọn hắn cũng là người đã quen với việc nhìn sắc mặt chủ tử để sống rồi.

Bất quá vừa rồi Khương Hy vừa cho bọn hắn linh thạch nên tâm tình của bọn hắn cũng rất cao hứng, bởi không phải chủ tử nào cũng hào phóng như hắn đâu.

An ổn xong xuôi, bọn hắn liền từ tốn cáo tri lại từng sự việc một cho Khương Hy nghe.

...

Đầu tiên, việc của Trầm nhị thiếu gia cơ hồ đã bị dồn ép tuyệt đối xuống bên dưới rồi, từ nay về sau toàn bộ dân chúng sẽ không nhắc lại sự kiện của Trầm gia nữa.

Mặt khác, trước khi sự kiện này bị dồn ép xuống thì ba nhà khác trong Tứ đại thế gia Tinh Nguyên Thành cũng không quên bỏ đá xuống giếng tung ra thêm mấy tin đồn thất thiệt để làm mất mặt mũi Trầm gia nữa.

Nhưng dường như Trầm gia lại không để ý, luôn bày ra bộ dạng ‘ta không làm gì sai nên không mắc mớ gì phải sợ’ nên hành động của cả ba nhà kia liền không khác gì độc tấu.

Cuối cùng để tránh tự làm mất mặt mình thì cả ba nhà liền tuần tự thối lui, từ đó cái sự kiện kia mới chính thức bị dồn ép đi xuống.

Thứ hai, hiện nay toàn Tinh Nguyên Thành đang đồn ầm lên Trầm nhị thiếu gia bị điên rồi. Loại điên này cũng không phải là tâm thần hỗn loạn điên điên khùng khùng mà là vị thiếu gia này đột nhiên thay đổi.

Dân chúng vốn đang quen Trầm nhị thiếu gia như một con người bại hoại thì đột nhiên bây giờ hắn lại ăn nói lễ độ, tác phong đi đứng cùng ánh nhìn cũng thay đổi chóng mặt.

Thậm chí khi thấy người già gặp khó hắn cũng vươn tay giúp đỡ, thấy cường đạo hoành hành thì cũng xuất thủ tương trợ cứu người, thấy gia cảnh khó khăn thì cũng không ngại bỏ tiền ra để giúp đỡ.

Bây giờ người ngoài nhìn thấy hắn chẳng khác gì đang thấy thư sinh cả.

Trầm nhị thiếu gia là dạng người gì thì dân chúng Tinh Nguyên Thành cũng đâu còn lạ gì, bất quá bọn hắn đúng thật là không quen với bộ dáng bây giờ chút nào.Cho nên dân chúng cho rằng Trầm nhị thiếu gia bị điên thì cũng không phải là không có căn cứ.

Nhưng dân chúng là dân chúng, còn người có ánh mắt một chút thì sẽ nhìn ra được vấn đề. Trầm nhị thiếu gia đột nhiên trở thành như vậy chính là vì đã tiến đến trạch viện của Khương Hy.

Đồng thời cũng chính sự kiện này nên mới dẫn đến chuyện thứ ba.

Đó là Trầm nhị thiếu gia đến đây gõ cửa xin học nghệ.

Chuyện này không phải đùa mà là thật, đích thân Trầm nhị thiếu gia đã đến đây gõ cửa, không mang theo gia nhân, cũng không mang theo Minh lão.

Chỉ là đoạn thời gian đó Khương Hy còn đang bế quan nên không thể ra gặp mặt thôi.

Những thế gia khác không hiểu Khương Hy đã làm gì lại có thể cải biến được tâm tính của một người, đồng thời đến Trầm gia quyền thế vậy mà không làm gì hắn.

Cho nên các thế gia khác liền cho người đi dò la một chút thông tin của Khương Hy, từ đó liền nhận được kết quả không khác gì Minh lão đi tra.

Vì vậy, các thế gia khác liền thay nhau đi bái phỏng một chuyển, nhất là thế gia đang kinh doanh trạch viện Khương Hy đang ở đây.

Hai tên nô bộc kia cũng đã nhận được lệnh phải nói thật tốt về gia tộc để cho Khương Hy có ấn tượng tốt, và đương nhiên, bọn hắn cũng làm theo y như vậy.

Bất quá Khương Hy lại không để ý đến mấy, hắn có mục tiêu của riêng mình, cái thế gia này đối với hắn mà nói thì cũng chỉ là bèo nước gặp nhau thôi, hợp hợp tan tan được mấy hồi.

Hắn muốn hợp tác với Trầm gia vì Trầm Thiên là người có đầu óc, cũng có bản sự của riêng mình và cũng là một người rất thú vị.

Người khác thấy con trai mình bị đánh phù vào người thì đã sớm hiện thân uy hiếp mấy hồi rồi, nào có kiên nhẫn ẩn nặc trong bóng tối được như Trầm Thiên đâu.

Mặt khác, trực giác của hắn báo rằng hợp tác với Trầm gia sẽ tốt hơn so với những thế gia khác. Theo linh thức của hắn mỗi ngày một cường hoành thì trực giác của hắn cũng mỗi lúc một chính xác hơn.

Trầm gia đáng để cho hắn hợp tác.

Đó là ba chuyện đầu, còn chuyện tiếp theo cũng chính là chuyện cuối cùng và cũng là chuyện quan trọng nhất.

Trầm gia lão tổ cho mời.

Cách đây một tháng khi còn đang cuối đông, Trầm Thiên đã đến trước cổng trạch viện mà gửi lời mời đến Khương Hy, thời gian gặp lúc nào thì do chính hắn tự quyết, Trầm gia sẽ nhận lại hồi âm sau.

Tại Tinh Nguyên Thành này, lão tổ Kim Đan cảnh mời đến phủ tự nhiên là một sự kiện cực kỳ trọng đại, hoặc nói đúng hơn là biểu hiện cho cái gọi là xem trọng.

Gần như chẳng có ai ở Tinh Nguyên Thành này đước lão tổ Kim Đan cảnh triệu đến gặp mặt cả. Khương Hy có thể được tính là người đầu tiên.

Chuyện này liền khiến cho hai tên nô bộc kia hoảng sợ không thôi nhưng cũng cùng lúc đó, lòng thành kính của bọn hắn đối với Khương Hy cũng tăng lên không ít.Được phục vụ một người như vậy trong mắt bọn hắn đã không khác gì thiên đại cơ duyên rồi. Mà thực tế xác thực là vậy.

Chỉ cần bọn hắn hiểu hết mấy lời chỉ điểm tu hành kia của Khương Hy thì một đời này bọn hắn hoàn toàn có tư cách đi nhìn cánh cửa Trúc Cơ cảnh.

Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là phải hiểu được.

...

Khương Hy nghe xong tất cả các chuyện kia thì không nói gì nhiều, chỉ lâm vào trầm tư suy ngẫm một hồi.

Hắn từ tốn khép tay lại hứng nước rồi vuốt mặt mình một cái suy xét từng chuyện một. Những thế gia khác thì thôi, hắn sẽ không quản vì không có thời gian, hơn nữa cũng chẳng có liên hệ.

Còn về phần Trầm gia thì xác thực hắn sẽ đến một chuyến, dù sao Trầm gia lão tổ cũng đã gửi lời mời rồi, không đi thì không được.

Những thế gia khác có thể sẽ phật lòng với hành động của hắn nhưng hắn cũng không quản, hắn có tư cách để đi phật lòng đám thế gia đó.

Bên cạnh đó, sau khi viếng thăm Trầm gia xong thì chính bản thân hắn cũng rời khỏi Tinh Nguyên Thành rồi.

Hắn nán lại nơi này đã lâu và Văn Đồng Quỳ Liên thì mỗi lúc lại một rời xa phiến khu vực này. Hắn còn ở lại nơi đây thì sẽ mất luôn dấu vết của nàng.

Quyết định xong, Khương Hy liền đuổi hai tên nô bộc đi làm chuyện của mình, còn về phần bản thân thì từ tốn hưởng thụ một chút.

Ba tháng bế quan đối với hắn cũng không phải là lâu nhưng lần bế quan này lại rất quan trọng. Hắn xuất quan cũng đồng nghĩa với nhân tức của hắn đã đạt đến một mức cô đọng cao nhất hiện tại rồi.

Trong thể nội hắn bây giờ đã không còn tồn tại cái gì gọi là bạch quang nhân mạch trôi nổi nữa, tất cả đều đã thành công dung nhập vào bên trong các tòa Linh Kiều.

Đồng thời cũng nhờ lần này, khoảng cách giữa tòa Hợp Lục Kiều cùng tòa Linh Kiều thứ bảy cũng đang dần thu hẹp lại một chút.

Khương Hy có cảm giác nếu bây giờ dùng nhân tức để khu sử Băng Bạo Phù thì uy lực tuyệt đối sẽ mạnh lên năm thành so với lần cuối cùng hắn dùng.

Thẳng thắng mà nói thì mọi đòn tấn công của Khương Hy bây giờ đều đã được gia trì lên thêm năm thành nữa, cảnh giới không đổi nhưng chiến lực bạo tăng.

Hắn hi vọng lần gặp mặt tới đây nhất định sẽ cho Văn Đồng Quỳ Liên một cái kinh hãi.

Kế tiếp, Khương Hy liền rút ra một con phi hạc giấy rồi khẽ nói nhỏ cái gì đó rồi ném lên trời niệm chú:

“Phi hạc truyền thư, cấp cấp như lệnh!”.

Phi hạc ngay lập tức liền hóa thành lưu quang phóng về Trầm phủ, hắn muốn thông báo cho bên Trầm Thiên biết rằng ngày mai hắn sẽ đến thăm một chuyến.

Chuyện này đáng lý ra không nhất thiết phải do hắn tự đi làm đâu, hắn có thể chuyển lời lại cho nô bộc rồi để nô bộc làm thay là được.

Bất quá hai tên nô bộc này lại là tai mắt của thế gia khác, hắn hiện tại còn chưa muốn để những người khác biết đâu nên phải sớm giải quyết chuyện này mới được.

Xử lý xong một số việc, hắn liền trượt dài trên thành hồ nước rồi dần dần chìm nghỉm xuống đáy hồ, khung cảnh đẹp kia cũng được trả lại một bầu không khí yên tĩnh nhất định.

...

Ngày hôm sau, Khương Hy liền trực tiếp liên hệ với bên chưởng quỹ của Bảo lâu để trả lại trạch viện. Hành động này của hắn có chút hơi đột ngột nên khiến cho chưởng quỹ có chút trở tay không kịp.

Đồng thời tên chưởng quỹ này cũng không quên ném lại cho hai tên nô bộc kia một cái ánh nhìn đầy sắc lạnh khiến bọn hắn phải co đầu rụt cổ không thôi.

Tên chưởng quỹ kia còn muốn đôi co vài câu để kéo dài thời gian chờ cường giả trong thế gia chạy đến nhưng Khương Hy nào để cho bọn hắn được như ý muốn mình.

Hắn tùy tiện trả lại lệnh bài cùng chìa khóa của trạch viện xong liền dùng Nhân Gian Hành Tẩu tiêu thất vào bên trong dòng người.

Tên chưởng quỹ vừa tiếp nhận xong còn chưa kịp nói gì thì đã dại người ra nhìn về phía trước.

“Người đâu rồi?”.

Cường độ nhân tức của hắn có ảnh hưởng đến sự thuần thục của Nhân Gian Hành Tẩu, cho nên sau khi nhân tức được cô đọng lại thì tốc độ của hắn đã bạo tăng đến một mức độ rất khó để hình dung.

Chí ít, dưới Kim Đan cảnh này, Khương Hy có thể chưa đánh lại tu sĩ Kết Đan cảnh nhưng nếu hắn muốn đi thì cũng không ai có thể cản được cả.

Chương 359: Trầm Luân

Trong tất cả các môn chiến kỹ của Khương Hy thì Nhân Gian Hành Tẩu có thể nói là lai lịch lớn nhất, Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ cùng Thiên Nguyệt Thoái Phá cũng chưa chắc so nổi đâu.

Bộ pháp chí cao do Cửu Tiêu tổ sư sáng tạo ra đã đoạn tuyệt truyền thừa hàng vạn năm nay nhưng sự uy nghiêm của nó vẫn cứ được nhắc đến trong tổ huấn của Cửu Tiêu Tông.

Bộ pháp vừa ra, thiên hạ chỉ trong tầm mắt.

Các loại chiến kỹ khác của Khương Hy tăng tiến rất rõ rệt, cái nào tiểu thành, cái nào đại thành, thậm chí cái nào viên mãn cũng rất rành mạch không sót.

Nhưng chỉ riêng mỗi Nhân Gian Hành Tẩu thì không nắm được chút phong thanh gì cả bởi kỳ thực đến bản thân Khương Hy cũng không rõ hiện tại mình đã nắm được bao nhiêu rồi.

Hắn chỉ biết là bản thân mình đã không còn ở trong tiểu thành chi cảnh nhưng đại thành thì chưa đến, chỉ là tốc độ lại nhanh đến mức không tưởng.

Hắn cứ có cảm giác, mỗi một bước chân được bước ra là khung cảnh trước mặt sẽ thay đổi. Bản thân hắn cứ như là đang cố định ở một chỗ vậy, mà thứ đang chạy lại chính là không gian.

Cái cảm giác này rất huyền diệu, đến Khương Hy cũng khó lý giải được nhưng luận về bản chất thì Nhân Gian Hành Tẩu bây giờ đã khác rất nhiều so với trước khi hắn bế quan rồi.

Có thể sự thăng hoa của nhân tức là nguyên nhân khiến cho Nhân Gian Hành Tẩu có thể tiến vào cảnh giới sâu hơn.

Hắn sẽ tạm gọi là bán bộ đại thành.

Khương Hy đã từng thuấn di ở đời trước, cho nên hắn biết cảm giác thuấn di là như thế nào, so với vừa rồi thì hoàn hảo hơn nhiều.

Điều đó cũng đồng nghĩa, Khương Hy trên thực tế đã ở sát biên giới của đại thành chi cảnh rồi.

Lấy tốc độ này của hắn, dưới Kim Đan cảnh đúng thật là vô địch.

Khương Hy hiện tại còn chưa quá quen với tốc độ của mình nên hắn cũng không thử sử dụng Thần Hành Thiên Nhai Phù làm gì, mất công lại mất khống chế rồi đâm thẳng vào tường.

Bán bộ đại thành Nhân Gian Hành Tẩu quả thực rất nhanh, chỉ trong vòng mười phút, Khương Hy đã xuất hiện ở trước cổng Trầm phủ rồi.

...

...

Khương Hy đã nhìn qua không ít phủ đệ của thế gia Kim Đan cảnh nên Trầm phủ cũng không khiến hắn biến sắc gì cả, chỉ có điều tấm bảng tên phủ được họa ra rất có ý vị.

Hắn là Phù đạo đại sư nên tự nhiên biết được bốn chữ ‘Trầm gia phủ đệ’ này là do Phù sư viết ra, hơn nữa cấp bậc cũng thuộc hàng đại sư.

Khương Hy không biết Trầm gia lão tổ có tu luyện tu chân bách nghệ không nhưng nếu có thì lão có lẽ sẽ tu Phù đạo.

Trước cổng Trầm phủ có bốn tu sĩ Luyện Khí cảnh hậu kỳ canh gác nhưng Khương Hy đến thì không một ai có thể nhận ra hắn đến cả.

Đây cũng là một phần ảnh hưởng của Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ nhưng trong đó cũng có một phần không nhỏ của Nhân Gian Hành Tẩu.

Tu luyện Nhân Gian Hành Tẩu đến cảnh giới cao thâm thì ngoại trừ tốc độ ra còn có thêm tác dụng ẩn thân nữa.

Đám tu sĩ Luyện Khí cảnh này nhận ra được hắn mới là lạ.

Hắn đã rút được chút kinh nghiệm từ vụ việc của Triều gia rồi nên liền đưa tay lên giả bộ ho khụ khụ vài tiếng để mấy tên tu sĩ canh gác kia để ý đến.

Ban đầu thì bọn hắn còn hoảng sợ chĩa vũ khí về hắn nhưng sau khi báo danh đầy đủ thì liền quay sang xin lỗi liên hồi, đồng thời cũng co giò lên chạy vào bên trong báo.

Khương Hy cũng là thân bất do kỷ nên không thể không báo, mất công những người này chịu phạt oan ức.

Khả năng ẩn thân bị động của hắn quá tốt nên những người khác cơ hồ không thể nào nhận ra được hắn như Văn Đồng Quỳ Liên.

Không bao lâu sau, Trầm Thiên cùng hàng loạt trưởng lão khác vội vàng ra đón. Khương Hy không muốn để cho những người ngoài kia tụ tập lại bàn tán nên liền dùng Nhân Gian Hành Tẩu bước vào bên trong luôn.

Khi hắn xuất hiện trở lại thì đã ở ngay sau lưng đoàn người rồi bất quá những người này vẫn không tìm ra được thân ảnh của hắn.

Chấn kinh nhất hẳn là Trầm Thiên bởi lấy tu vi Ngưng Dịch cảnh của hắn vậy mà lại không biết được Khương Hy đã đi đâu, hoặc nói đúng hơn, bản thân hắn không bắt kịp được tốc độ này.

Khương Hy thấy vậy thì lại một lần nữa đưa tay lên họ khụ khụ vài tiếng để báo hiệu.

Trầm Thiên nghe xong liền giật mình quay lại, hai bên thái dương đã nhịn không được đổ ra vài giọt mồ hôi.

Trong đầu thì tưởng tượng tính toán xem thử nếu thật sự đánh nhau thì liệu hắn sẽ làm cách nào để ngăn chặn lại loại tốc độ này.

Nhưng suy tính không biết bao nhiêu lần rồi mà hắn vẫn không thể nào phá giải được loại tốc độ này.

Trầm Thiên tuy suy tính nhiều nhưng tất cả chỉ diễn ra ở trong đầu nên cũng không tốn mấy thời gian, hắn ngây người ra một hồi rồi đột nhiên thay đổi sắc mặt nghiêm nghị khó tính kia về hòa ái bước đến gần Khương Hy rồi cười nói ra:

“Vô Nhai đại sư, thật có lỗi, đã để đại sư phải đợi rồi”.

Những trưởng lão kia thuộc Trầm Thiên nhất mạch nên hiểu bản tính của hắn như thế nào nhưng khi nhìn thấy bộ dạng này của hắn thì đám người liền giật mình không thôi.

Gia chủ muốn chơi trò gì rồi?Đương nhiên đám trưởng lão này có giật mình thì cũng giật mình trong âm thầm, dù sao phong phạm của trưởng lão ít nhất cũng phải có.

Khương Hy nghe vậy liền mỉm cười nói ra:

“Trầm đạo hữu quá lời, là ta đến hơi gấp”.

“Không sao, không sao, lão tổ bảo ta phải dùng lễ đón đại sư nên chuyện này ta phải nhận lỗi với đại sư”, Trầm Thiên lắc đầu đáp.

Khương Hy thấy thế thì cũng cười cười cho qua, nói tiếp tự nhiên lại phải nghe thêm mấy câu khách sáo khá là phiền.

Kế tiếp, Trầm Thiên liền đưa tay ra giới thiệu từng trưởng lão một với Khương Hy. Hắn cũng từ tốn nghe rồi mỉm cười chào hỏi bình thường.

Đám trưởng lão thấy gia chủ nhiệt tình như vậy liền có chút không quen nhưng bọn hắn đồng thời cũng mở miệng ra chào hỏi Khương Hy, một bên khác thì âm thầm dò xét một chút.

Danh khí của Khương Hy tại Tinh Nguyên Thành trong thời gian qua không nhỏ, có thể hắn đã bế quan ít người nhớ đến nhưng phàm là tộc nhân của Trầm gia thì sao lại không biết bốn chữ ‘Vô Nhai đại sư’.

Đây chính là nguyên nhân khiến cho vị Trầm nhị thiếu gia kia của bọn hắn phải ngoan ngoãn cải tà quy chính đấy. Bất quá kiểu quy chính kia có chút hơi quá đà, bọn hắn xém chút nữa còn không nhận ra nhị thiếu gia nhà mình nữa rồi.

Những trưởng lão này dọc đường đi vẫn không ngừng quan sát Khương Hy tựa như muốn tìm ra điểm gì đó đặc thù nhưng càng nhìn thì bọn hắn cũng chỉ thấy được chính mình thôi.

Bọn hắn không biết Ảo Thuật, cũng chưa nghe qua bao giờ nên liền quy kết lại là do một loại phù văn nào đó hiển hóa ra, hơn nữa đẳng cấp rất cao nên bọn hắn không thể nhìn ra được.

Phù đạo đại sư quả nhiên là Phù đạo đại sư, thủ đoạn phù văn quả nhiên thông thần.

Khương Hy biết mấy tên trưởng lão này nhìn hắn nhưng lại không biết trong đầu bọn hắn đang nghĩ gì nhưng hắn cũng không để tâm nhiều.

Loại tràng cảnh này hắn đã trải qua nhiều rồi, cứ từ từ tiếp nhận là được, không cần quá vội phải chiếu cố từng người trong đám bọn hắn làm gì.

Đường đến đại sảnh tương đối xa nên Trầm Thiên muốn ngụ ý mời Khương Hy phi hành cho tiện nhưng Khương Hy lại từ chối.

Từ tốn vừa đi vừa ngắm cảnh là được rồi, dù sao cảnh vật trong Trầm phủ cũng không tệ, có thể nhờ thời tiết tốt hơn nên so với Tần phủ cùng Chu phủ ở Tinh Sơn Thành thì lại mang nhiều sức sống của cỏ cây hơn.

Đương nhiên riêng điểm cây cỏ thì không thể nào so được với Triều gia của Tinh Mộc Thành rồi. Tòa thành kia dù gì cũng được Nguyên Trận Sư tọa trấn nên khung cảnh tươi tốt hơn cũng phải.

Giữa lúc này, một bên tai Khương Hy khẽ động, hắn liền quay lưng lại nhìn về phía sau một chút. Trầm Thiên còn đang muốn hỏi có chuyện gì thì hai mắt hắn liền có chút động ngạc nhiên nhìn về phía Khương Hy.

Linh thức của Vô Nhai đại sư mạnh đến thế?

Mấy trưởng lão khác còn chưa kịp hiểu chuyện gì tiếng bước chân đã vang lên từ xa rồi, bọn hắn liền đồng loạt quay lại nhìn một chút thì mới hiểu chuyện gì.

Kế tiếp, bọn hắn liền nghiêm chỉnh tách ra hai bên nhường lại một lối đi ở giữa cho người đang chạy đến kia.

Người kia nhìn qua thì rất trẻ tuổi, chỉ khoảng độ trong tầm thiếu niên là cùng, trên người mang một bộ bạch bào có họa tiết rất tinh xảo, đầu tóc được búi cao lên rất gọn gàng, để lộ ra gương mặt tương đối ưa nhìn.

Khương Hy biết người này sẽ chạy đến vì hắn đã sớm cảm ứng được rồi, bất quá sau khi nhìn thấy bộ dáng kia thì đến chính hắn cũng âm thầm chấn kinh không thôi.Xem ra lời đồn thổi kia cũng không phải nói quá lên là mấy.

Hắn nhàn nhạt mở miệng ra nói:

“Tiểu tử, từ từ một chút, không cần vội”.

Thiếu niên nhân kia chạy đến xong liền dùng hai tay chống đầu gối rồi thở ra một hơi hồng hộc nhưng rất nhanh liền kiểm soát lại hơi thở của mình, hắn vội vàng ôm quyền khom người nói ra:

“Trầm Luân xin thỉnh an đại sư”.

Trầm Luân cũng chính là tên gọi của Trầm nhị thiếu gia, chỉ là thằng này đột nhiên dùng cụm ‘xin thỉnh an’ thay cho câu chào bình thường liền khiến Khương Hy có chút hơi nhột nhột trong người không thôi.

Người bình thường sẽ chào kiểu như ‘Trầm Luân gặp qua đại sư’ nhưng một khi đã dùng ‘xin thỉnh an’ thì có nghĩa là địa vị của người đó ở trong lòng phải rất cao.

Bởi đây chính là hành động biểu thị sự tôn trọng cực kỳ cao rồi.

Trầm Thiên nhìn thấy Trầm Luân như vậy liền gật nhẹ đầu hài lòng không thôi.

Đồ hỗn trướng này rốt cuộc cũng thành nhân, biết kính trọng người rồi.

Khương Hy thở dài ra một hơi, một tay phất nhẹ lên nâng đỡ hắn đứng thẳng dậy rồi nói:

“Ngoại giới nói không sai, ngươi đúng là ‘điên’ thật”.

Một luồng khí nhu hòa như cơn gió xuân thổi qua liền đẩy thân hình của Trầm Luân trở về trạng thái bình thường trong chớp mắt. Đáy mắt hắn liền hiện lên vẻ kinh dị không thôi.

Mặc dù phụ thân hắn cũng làm được thế này nhưng cũng không thể nhẹ nhàng làm như thế.

Hai mắt hắn liền tràn ngập ngưỡng mộ cùng thành kính nói ra:

“Đều là nhờ ơn của đại sư cả, ba tháng được Trấn Tự Phù của đại sư cảnh tỉnh, vãn bối cũng đã ngộ ra được nhiều điều. Lễ này của vãn bối... mong đại sư nhận cho”.

Vừa dứt lời, hắn liền từ tốn chỉnh trang y phục rồi quỳ xuống vái lạy ba cái.

Vái rất sâu, vái rất thành tâm.

Đến độ Khương Hy có thể cảm nhận được một chút khí vận gia trì lên bản thân thì đã chứng tỏ được độ thành tâm kia của Trầm Luân cao đến mức nào rồi.

Chỉ là Khương Hy như có như không cảm nhận được một tia khí tức ghen tị toát lên ở bên cạnh, hắn liền nhẹ nhàng liếc mắt sang nhìn Trầm Thiên một chút.

Trầm Thiên bây giờ nào còn bộ dáng uy nghiêm của gia chủ nữa, trên mặt hắn bây giờ chỉ toàn bày ra bộ dạng bất mãn không thôi.

Ta rút lại lời ban nãy.

Đồ hỗn trướng này đến phụ thân còn không quỳ, nay lại đi quỳ ngoại nhân.

Một lát nữa ta nhất định phải đánh què giò đồ hỗn trướng này mới được.

Bất quá bất mãn thì bất mãn, ghen tị thì ghen tị nhưng nội tâm của Trầm Thiên cũng bội phục Khương Hy không thôi.

Hắn biết đứa con này của hắn bất thành khí đến mức nào, vốn nghĩ định nương nhờ vào Trấn Tự Phù để cho đứa con này an phận một chút rồi hắn sẽ từ tốn giáo dục lại sau.

Nào ngờ tên tiểu tử này lại có thể tự mình thay đổi, trong một đêm liền biến thành người khác cứ như đã được qua tay của thần minh vậy.

Trầm Thiên thân là người làm cha còn không giải thích nổi tốc độ cải biến kia của Trầm Luân, huống hồ là người ngoài.

Ngoại giới cho Trầm Luân là người điên cũng không phải chuyện gì lạ.

Thậm chí nếu hắn bế quan trong một tháng đó thì có khi lúc xuất quan cũng đem Trầm Luân đánh đến mức hiện nguyên hình mới được.

Cái tà quy chính thì tốt nhưng làm ơn từ từ từng bước một để cho người khác cảm thụ chứ đừng đùng một cái liền thay đổi.

Đến thê tử của Trầm Thiên và cũng là mẫu thân của Trầm Luân cũng chịu không kịp loại đả kích này mà ngất ngay tại chỗ.

Đến nay còn chưa dám tin đứa con bất thành khí kia đã thay đổi đâu.

Thậm chí một vài người trong tộc còn đang cho là Trầm Luân đang muốn chơi trò đùa nghịch gì đó nên mới bày ra bộ dạng như vậy.

Chứ không đời nào đang yên đang lành lại cải biến đáng sợ như thế được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau