HUYỀN LỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyền lục - Chương 346 - Chương 350

Chương 345: Giới

Nói không ngoa, Khương Hy tính toán tương đối tốt, gia tộc ‘Nguyên Anh cảnh’ hắn tự tạo ra đúng thật là cải biến không ít suy nghĩ của người khác đâu.

Thẩm Hạo có thể nói là đối tượng thảm nhất Khương Hy âm khi hắn dùng đến tận hai cái thân phận giả để ép lên đầu lão.

Một cái là đệ tử chân truyền Cửu Tiêu Tông, một cái là con cháu dòng chính của một gia tộc Nguyên Anh cảnh.

Coi như Hiên Minh là đệ tử của Phu Tử đi chăng nữa thì cuối cùng Hiên Minh cũng phải lưu lại Thư Viện thôi, lại nói, nếu chuyện phát sinh là từ Khương Hy thì chưa chắc Hiên Minh đã ra tay giúp sức đâu.

Trong tâm trí của Thẩm Hạo, lão có cảm giác đứa hậu bối này của lão tựa như có tâm hướng ngoại không ít, loại tâm tình này liền khiến lão phiền muộn không thôi.

Ngày trước nếu lão rõ ràng với Hiên Minh hơn thì có lẽ tình thế sẽ không đến mức phải đi dây dưa với ‘Khương gia’ kia.

Lão thở dài một tiếng rồi hướng Tuyết Lam nói ra:

“Chuyện ngày hôm đó cũng là vì hắn hạ thủ với Minh nhi nên lão phu cũng không còn cách nào khác”.

Tuyết Lam hừ một tiếng đáp lại:

“Chuyện giữa hậu bối với nhau lão già ngươi quản vào làm gì”.

Vừa dứt lời, thân hình của Tuyết Lam đột nhiên xuất hiện trước mặt Thẩm Hạo, thân ảnh của của hắn vẫn còn đứng ở trong sảnh nhưng người thật thì đã ra ngoài sân rồi.

Thẩm Hạo mở to mắt chấn kinh, kiếm khí ngay lập tức tề tụ về chặn ngay trước ngực. Tuyết Lam lập tức xuất ra một cước, lam quang liền hiện, hàn khí nội liễm đến cùng cực.

Trên chân hắn còn sáng lên một chuỗi phù văn bất quá nó lại ẩn dưới quần áo nên không ai thấy rõ cả.

“Thần thông - Băng Chấn Thiên Cước”.

Chiêu đầu tiên đánh ra lại là thần thông, đến Thẩm Hạo cũng không ngờ vừa ra tay lại là thần thông rồi, đến chiến kỹ cũng không cần dùng.

Rầm!

Lớp kiếm khí hộ thể kia liền gãy nát đi, Thẩm Hạo liền phun ra một ngụm máu tươi rồi văng lên trên bầu trời cao.

Thẩm Hạo lập tức gọi phi kiếm ra ổn định bản thân lại, khí tức Hóa Nguyên cảnh ngay lập tức bùng nổ ra giữa trời. Bầu trời âm u đầu đông ngay lập tức liền xuất hiện từng ánh nắng xen kẽ rơi xuống mặt đất.

Tuyết Lam liền tế ra phi kiếm bay lên trên trời, khí tức Hóa Nguyên cảnh cũng được bùng nổ ra bất quá khác với một trời tuyết rơi kia, lần này hắn buông khí tức, phong tuyết liền hiện.

Thẩm Hạo nghiêm túc lại, Tam Hoa Tụ Đỉnh lập tức hiện lên trên đầu, một cỗ trời quang bừng sáng lên, một đóa liên hoa khổng lồ liền xuất hiện, kiếm khí nội liễm đến đáng sợ.

Đóa liên hoa đó ngay sau đó liền nổ ra, vô tận kiếm quang liền oanh tạc như lưu tinh hướng về Tuyết Lam, phong mang mười phần ác liệt.

Tuyết Lam cũng không sợ đám kiếm quang này, thần thông Băng Chấn Thiên Cước lại nổi lên, hắn lập tức mượn phi kiếm làm bệ đỡ phóng lên trên trời cao rồi xuất cước đánh về phía từng đạo kiếm quang một.

Thân ảnh Tuyết Lam như quỷ mị mà tự do di chuyển giữa bầu trời, số lượng kiếm quang hùng hậu kia liền bị đánh đến thảm thương.

Theo lý thuyết, Tuyết Lam phải đến Nguyên Anh cảnh thì mới có thể tự do phi hành không cần pháp khí bất quá một khi chiến đấu trong một không gian nhất định thì hắn không cần phải dùng đến phi kiếm.

Trong không khí luôn tồn tại Thủy linh khí, tốc độ của hắn lại cực nhanh nên chỉ cần một khoảnh khắc nhỏ thôi, hắn hoàn toàn có thể dùng hàn khí của bản thân để ngưng tụ một tầng băng nhỏ ở dưới chân rồi dùng đó làm bệ đỡ được.

Kiếm quang của Thẩm Hạo rất mạnh, sát thương của nó cực kỳ cao, thực lực cùng tu vi của lão hoàn toàn rơi vào tầm Hóa Nguyên cảnh trung kỳ, hơn hẳn Tuyết Lam một tiểu cảnh.

Tuyết Lam rất nhanh nhưng cũng không hoàn toàn tránh được hết số kiếm quang kia, lớp áo choàng trắng bên ngoài liền bị chém tả tơi không thôi.

Bất quá Tuyết Lam không để ý đến những thứ này, thiên phú cùng thực lực của hắn không phải để trưng.

Một lần nữa, tốc độ của Tuyết Lam lại bạo tăng, hư ảnh của hắn xuất hiện ở khắp nơi, thần thông Băng Chấn Thiên Cước liền phát ra ở mọi nơi.

Thấy vậy, Thẩm Hạo liền híp mắt lại, lão liền nhanh chóng phất tay ra, kiêm liên cùng kiếm quang liền biến mất. Thay vào đó, một không gian hoàng kim lấy lão làm trung tâm liền bùng phát ra bên ngoài.

Hư ảnh của Tuyết Lam liền đồng loạt bị chém nát cùng một lúc, chân thân liền bay ra bên ngoài, lớp giáp trên ngực liền xuất hiện một vết xước dài làm hắn phải nhíu mày không thôi.

Bây giờ Tuyết Lam đã lấy lại thực lực chân thực của mình, hiển nhiên pháp khí sử dụng đều phải là thượng phẩm hết.

Lớp nhuyễn giáp mỏng này là vật Tuyết Vương đã từng ban thưởng cho hắn, phẩm chất chính là đỉnh giai thượng phẩm pháp khí, lực phòng ngự mạnh không cần bàn cãi.

Thế mà vẫn bị một kiếm của Thẩm Hạo chém xước.

Tuyết Lam nhanh chóng gọi phi kiếm đến làm bệ đỡ để hắn ổn định thân thể lại giữa không trung, hắn nhàn nhạt nói ra:

“Ra là thế, không nghĩ đến lão già ngươi đã ngộ ra Kiếm Giới”.

Kiếm Giới là cảnh giới đằng sau Kiếm Thế.

Tu sĩ bắt đầu tu hành sẽ ngưng tụ linh lực lẫn pháp lực của mình tạo thành một thứ gọi là Khí. Kiếm tu ngưng là kiếm khí, đao tu ngưng là đao khí.

Khí tích tụ lại với nhau sẽ tạo ra Mang hay còn gọi là Quang. Quang tích lũy lâu dần sẽ thăng hoa thành Thế.Thế là một lĩnh vực được tu sĩ tôi luyện cùng ngộ đạo trong nhiều năm thì mới hình thành ra được. Trong không gian của Thế, tu sĩ liền vô địch cùng giai.

Bộ ba cảnh giới Khí, Quang, Thế này không liên quan đến cảnh giới tu hành, thậm chí người bình thường tu luyện võ học cũng có thể ngộ ra.

Như Thanh La hay Ngô Hùng chẳng hạn.

Nếu không phải bị giới hạn bởi linh thức thì dưới Trúc Cơ, võ lâm cao nhân mới chân chính là tồn tại vô địch.

Nhưng cái gì cũng sẽ có giới hạn của nó, nhân loại có mạnh thì cũng bị giới hạn bởi thọ nguyên, cho nên bước vào Trúc Cơ cảnh liền là phá giới hạn.

Thế rất mạnh nhưng võ lâm cao nhân vẫn có thể ngộ ra được Thế, cho nên Thế vẫn tính là ‘phàm’. Chỉ có thăng hoa vượt Thế thì mới chân chính là cảnh giới của người tu hành.

Thế thăng hoa liền thành Giới.

Bước vào Giới, tu sĩ đó liền được người đời gọi bằng hai chữ ‘Tông Sư’.

Thẩm Hạo ẩn giấu thực lực rất sâu, đến Mặc Hiên cũng không nắm rõ được nội tình nhưng nhờ có Tuyết Lam, lão liền biết Thẩm Hạo là như thế nào rồi.

Kiếm Đạo Tông Sư.

...

Thẩm Hạo đưa một tay ra, một thanh kiếm khổng lồ liền xuất hiện trong tay, kiếm ý tỏa ra cực kỳ khủng khiếp, lão ngay lập tức liền chém thẳng xuống về phía Tuyết Lam.

Không gian liền vặn vẹo liên hồi, từng tiếng sát na cùng kiếm minh liền văng vẳng khắp nơi.

Nếu Tuyết Lam bị trúng một chiêu này thì hắn cũng phải trọng thương không thôi.

Thấy vậy, hắn liền thở dài một tiếng, bộ dáng vẫn khinh đạm phong vân như thường. Đôi mắt hoàng kim kia liền lay động.

Thần thông Băng Chấn Thiên Cước liền ẩn đi.

Thay vào đó, lục giác tuyết hoa xuất hiện, không gian màu xanh đột ngột buông ra đối kháng lại với không gian hoàng kim kia của Thẩm Hạo.

Không gian kia vừa ra, hơi thở của Tuyết Lam liền trắng xóa đến ngưng thực. Từng hơi của hắn vừa thở ra liền hóa thành khói trắng, khói trắng kết lại liền hóa tuyết hoa.

Tuyết Lam đưa tay ra, một thanh kiếm trắng muốt lạnh lẽo liền xuất hiện rồi chém thẳng về phía thanh kiếm kia của Thẩm Hạo.

Oanh!

Song kiếm va nhau, uy áp hùng hồn liền buông xuống bên dưới. Đám tu sĩ Tây Thành bây giờ đã thảm đến không thể thảm hơn, ai ai cũng tái trắng mặt mày lại mà ngồi bệt xuống đất, khí tức nhiễu loạn không ngừng.

Luyện Khí cảnh cũng vậy, Trúc Cơ cảnh cũng thế, đến Kim Đan cảnh... cũng không ngoại lệ.

Đến Lý Chấn là Kim Đan cảnh hậu kỳ còn phải vận linh lực của mình lên liên tục chống đỡ thì mới may ra trụ vững được trên mặt đất.Chân chính cưỡng ép đứng vững quan sát được trận chiến này cũng chỉ có mỗi trụ trì của thiền tự cùng viện trưởng của phân viện thôi.

Bọn hắn đều là Kim Đan cảnh đỉnh phong, nội tình đủ mạnh mẽ để chống lại được sức ép của Giới nhưng ánh mắt của bọn hắn liền rung động không thôi.

Quá mạnh!

Hai người đó quá mạnh rồi!

Trụ trì cùng viện trưởng đã thế thì tu sĩ Tây Thành lại còn hoảng hốt hơn. Bọn hắn không ngờ rằng Thẩm gia lão tổ lại cường đại đến thế. Một thanh cự kiếm kia nếu chém thẳng xuống Tây Thành thì có khi phân nửa liền bị hủy diệt không còn một vết tích chữ chẳng đùa.

Cường độ chiến đấu của Thẩm Hạo cùng Tuyết Lam rất cao, cũng may bọn hắn phi thẳng lên trên tầng mây để chiến thì mới giảm sức phá hoại lại, nếu không Mặc Hiên thành chủ đã sớm hiện thân chế trụ cả hai người lại rồi.

Va chạm vừa rồi diễn ra quá mạnh, song phương liền bị dư lực đẩy ra xa không ít nhưng lực lượng cơ hồ là ngang nhau.

Tuyết Lam có thể đánh ngang cơ với Kiếm Giới của Thẩm Hạo thì tự nhiên bản thân hắn cũng có Giới của mình.

Giới của hắn chính là Tuyết Giới, hay tên đầy đủ hơn là Băng Cực Tuyết Giới.

Hai năm trước, Tuyết Lam vẫn chưa ngộ ra Giới nhưng hai năm sau, hắn đã nắm giữ được Giới của chính bản thân mình rồi.

Thẩm Hạo tu đạo có hơn bốn trăm năm, nắm giữ Giới cũng có gần hai mươi năm nhưng tạo nghệ cũng chỉ ngang bằng với Tuyết Lam thôi.

Đây chính là sự chênh lệch của cái gọi là thiên phú.

Thẩm Hạo cố gắng trấn định bản thân mình, ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn lấy Tuyết Lam ở phía xa.

Dựa vào khí tức của Tuyết Lam, lão đương nhiên biết hắn là Hóa Nguyên cảnh sơ kỳ, ấy vậy mà lão lại không chiếm được chút tiện nghi nào sau khi dùng đến Kim Liên Kiếm Giới.

Nhưng lão vẫn có cảm giác Tuyết Lam vẫn còn ẩn tàng thực lực, còn trong khi đó, Kim Liên Kiếm Giới là thủ đoạn tự thân mạnh nhất của lão rồi. Bây giờ lão có lôi pháp khí ra đánh thì cũng như thế cả thôi.

Thẩm Hạo nói:

“Khương đạo hữu, ngươi rất mạnh, lão phu chịu thua”.

Lão không cảm nhận được sát ý trong từng chiêu từng thức nên lão hiểu Tuyết Lam không có ý giết lão, chỉ là muốn đánh cho lão một trận ra trò mà thôi.

Cho nên lão mới mở miệng nhận thua để tránh cho bản thân chịu thương, ảnh hưởng đến việc tu hành mấy năm tới của mình.

Tuyết Lam nghe vậy liền híp mắt lại, ánh mắt nhìn về phía Tây Thành một chút. Vừa rồi hắn có chút hưng phấn nên không kiểm soát Băng Cực Tuyết Giới nên hắn có chút hơi ngại.

Lỡ như vô tình biến Tây Thành thành một khối băng thì thật không biết nên bàn giao thế nào với Mặc Hiên đây.

Cũng may bên dưới ngoại trừ người nằm ngất la liệt ra thì cũng... không có thiệt hại nào đáng lo cả.

Hắn ngẫm nghĩ một chút rồi hướng Thẩm Hạo nói:

“Lão già, ngươi nhận thua còn hơi sớm, năm đó tiểu Hy còn phải bó tay bó chân nằm liệt giường một tuần liền. Lão già ngươi chí ít cũng nên như thế chứ?”.

Vừa dứt lời, một tiếng lôi âm hùng hồn liền vang lên khắp chốn bầu trời này, mây đen lập tức kéo đến rồi kết lại thành một ùng trời tối đen như mực, đến ánh nắng cũng không thể xuyên qua được.

Bên dưới tầng mây này chính là bóng tối.

Từng tiếng lôi minh liền đánh ra xen kẽ giữa tầng mây, uy thế hủy diệt vang lên cực kỳ đáng sợ. Một tiếng long ngâm bất ngờ vang lên giữa trời.

Tiếng long ngâm này vừa ra, sắc mặt Thẩm Hạo liền hoảng hốt không thôi, lão không chần chừ gì nữa mà lập tức tế ra Kim Liên Kiếm Giới.

Lão đã từng chứng kiến Mặc Hiên độ kiếp nên biết uy áp của con lôi long kia ngày trước đáng sợ đến mức nào, cho nên lão vừa nghe đã biết một chiêu này nếu đánh ra, uy lực tuyệt đối không dưới con lôi long đó.

Năm đó Mặc Hiên độ kiếp còn phải chuẩn bị tầng tầng lớp lớp thì mới dám đối đầu với con lôi long kia, mà khi đó lão đã là Hóa Nguyên cảnh đỉnh phong rồi.

Còn Thẩm Hạo bây giờ mới chỉ có trung kỳ cảnh, chuẩn bị thì bỏ đi, lão là bị đánh bất ngờ thì làm sao chuẩn bị gì được.

Một chiêu này nếu đánh xuống, tình huống của lão tuyệt đối không kém hơn Khương Hy năm đó đâu.

Nằm liệt giường tuyệt đối là có rồi.

Quả nhiên, gieo nhân nào gặt quả đấy.

Chuyến này quả nhiên không lành rồi.

Chương 346: Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn

Mây đen tản ra mỗi lúc một rộng, con lôi long kia dần dần hiện ra giữa tầng mây rồi ngâm từng tiếng ngâm dài.

Hiển nhiên, Tuyết Lam dự tính sử dụng Đại Thần Thông - Ngự Dạ Thiên Long, đồng thời hắn cũng muốn xem thử một chiêu này của hắn có thể so được với con tử lôi long trong ký ức của Khương Hy không.

Lôi long của hắn rất lớn, thân dài không đếm xuể nhưng kích thước đã không kém con tử lôi long kia.

Giờ phút này, trụ trì cùng viện trưởng ở phía dưới đã kinh hãi hết hồn rồi, bọn hắn vội vàng tế ra pháp khí để tạo thành một màn chắn bao phủ lấy Tây Thành, đồng thời cũng không quên liên hệ những tu sĩ Kim Đan cảnh khác trợ lực.

Một chiêu này của Tuyết Lam đánh xuống, Tây Thành chắc chắn sẽ bị phá hủy.

Lôi long ngưng tụ hoàn thiện, khí tức tỏa ra đã đạt đến tình huống cực thịnh, sắc mặt của Thẩm Hạo liền tái lại như tro tàn không thôi, lão e sợ rằng bản thân mình sẽ chết dưới một chiêu này mất.

Long ngâm vang vọng hết một vùng trời, lôi uy tỏa ra mạnh đến cực độ. Tuyết Lam quát:

“Đại Thần Thông - Ngự Dạ Thiên...”

“Khương hiền chất, đủ rồi!”, thanh âm của Mặc Hiên đột nhiên cắt ngang.

Cùng lúc đó, hư ảnh bồ công anh bất ngờ xuất hiện đầy trời, sát cơ nội liễm nhắm vào con lôi long kia.

Một cỗ uy áp bất ngờ tỏa ra ở ngay trên đỉnh đầu Tuyết Lam cùng Thẩm Hạo, thiên địa như muốn sinh biến.

Mây đen kia ngay lập tức liền tản ra không còn một mảnh, lôi long vì thế cũng biến mất, uy thế hủy diệt kia đã bị mài đi không còn tăm hơi.

Đồng dạng, Kim Liên Kiếm Giới của Thẩm Hạo cũng bị cưỡng ép phá tan, thay vào đó, một đóa bồ công anh khổng lồ liền rơi thẳng vào đầu của cả hai người.

Mặc Hiên lăng không giữa thiên địa rồi nói ra:

“Hai ngươi còn đánh nữa thì Tây Thành cũng không còn đâu”.

Thanh âm của lão nhàn nhạt vô cùng nhưng ai nghe qua cũng cảm nhận được một cỗ uy nghiêm không thể phạm.

Nguyên Anh cảnh là bá chủ, bá chủ đã lên tiếng, vạn vật buộc phải thần phục.

Tuyết Lam dù có thiên phú cao, thực lực mạnh nhưng cũng không dám ngỗ nghịch Mặc Hiên. Lão nhân này quả nhiên bá đạo, coi như đạo đồ bị hủy thì uy nghiêm của lão đúng là không thể phạm được.

Tuyết Lam thấy thế liền nhìn qua Thẩm Hạo một chút rồi cả hai như thống nhất với nhau mà ngưng chiến, sau đó liền ôm quyền hướng Mặc Hiên nói ra:

“Nghe theo Mặc thành chủ”.

Kế tiếp đó, uy thế của Hóa Nguyên cảnh liền thu về không còn một chút tăm hơi, Tuyết Lam liền ngự kiếm tiến đến gần Thẩm Hạo rồi rút ra một cái hộp ngọc ném cho lão.

Không đợi lão thắc mắc, Tuyết Lam nói:

“Cái này là lễ vật tiểu Hy đưa ngươi, coi như cảm tạ mấy năm Thẩm gia chiếu cố”.

Lễ đã đưa, hắn cũng không nán lại làm gì, liền nhanh chóng ngự khí bay về Phủ Thành chủ. Thẩm Hạo thấy vậy liền thở dài một hơi rồi hướng Mặc Hiên hành lễ một chút rồi bay về lại Thẩm phủ.

Hai người đã rời đi, Mặc Hiên liền truyền âm xuống bên dưới Tây Thành để trấn an mấy vị tu sĩ kia một chút. Lần đầu có cấp bậc giao thủ này xuất hiện ở đây nên khó tránh khỏi bàng hoàng.

Về phần Thẩm Hạo, sau khi lão trở về đưa hộp ngọc cho Thẩm Lăng Chính xong liền rẽ hướng đến phân viện tìm viện trưởng.

Lão cần phải giải thích cho vị viện trưởng kia rõ ràng một chút tình huống để đôi bên cởi bỏ hiểu lầm.

Sau lần này lão vẫn sẽ tiếp tục bế quan nên lão vẫn cần vị viện trưởng này quan hệ mật thiết với Thẩm gia một chút.

Năm đó đúng là lão sai thật nhưng tin tưởng nếu đem tình huống sinh tử của Hiên Minh khi đó nói ra thì vị viện trưởng kia sẽ thông cảm.

Đương nhiên, lão cũng phải lựa lời để không phải bôi xấu Khương Hy, nếu không lại tiếp tục vô tình chọc ra đại họa nữa thì mệt.

...

Tuyết Lam trở về Phủ Thành chủ xong liền trở về phòng mình đả tọa, đồng thời cũng thông trí cho Khương Hy một câu:

“Nhiệm vụ hoàn thành!”.

Tuyết Lam có nhiệm vụ đưa đan dược nhưng bên cạnh đó hắn còn có một nhiệm vụ khác, chính là đánh lão thất phu Thẩm Hạo kia một trận.

Năm đó Khương Hy bị lão thất phu này hại đủ thảm nên đời nào hắn quên được đoạn ‘ân tình’ này, cho nên liền ủy thác cho Tuyết Lam đi giải quyết một chút.

Thuận tiện cũng khai thác sâu cạn của Thẩm Hạo xem thử như thế nào.

Kết quả không chỉ Tuyết Lam mà đến cả Khương Hy cũng ngoài ý muốn không thôi, lão thất phu này có thiên phú không phải dạng tầm thường.

Trên đời này không phải ai cũng có thể ngộ ra Giới nhưng nếu ngộ ra được thì xác suất bước vào Nguyên Anh cảnh đúng là sẽ cao hơn so với người khác đôi chút.

Sở dĩ trụ trì cùng viện trưởng ngưng trọng quan sát Thẩm Hạo và Tuyết Lam đấu với nhau không phải mỗi chỉ bởi bọn hắn mạnh mà còn vì bọn hắn có tư cách bước vào Nguyên Anh cảnh.

Tuyết Lam thì thôi, dù sao cũng chỉ là đi ngang qua Nguyệt Hải Thành. Nhưng Thẩm Hạo thì cắm dùi ở đây, chỉ cần lão nhân này thuận lợi bước vào Nguyên Anh cảnh thì nội tình của Nguyệt Hải Thành sẽ không thua Ngũ đại thương thành của Đại Nguyệt đâu.

Thậm chí còn có mặt vượt trội ấy chứ.

Không phải tòa đại thành nào cũng có hai tu sĩ Nguyên Anh cảnh tọa trấn đâu.

......

Khương Hy trò chuyện vài ba câu với Tuyết Lam xong liền đồng thời ngắt đứt liên lạc, Tuyết Lam cần đả tọa tu hành còn hắn thì cần tìm kiếm Văn Đồng Quỳ Liên.

Trong hai ngày Tuyết Lam ở tại Nguyệt Hải Thành thì hắn vẫn cật lực ngày đêm truy tung dấu vết của nàng nhưng đáng tiếc, đến tận bây giờ vẫn không tra ra mấy thông tin.

Văn Đồng Quỳ Liên không chỉ mạnh mà còn thần bí hết mực.

Hai ngày vừa ra, số lượng tu sĩ đi ám sát nàng không kể Dạ Ma hay đệ tử chính phái đã tăng lên hàng vạn.

Đáng sợ hơn là mấy trăm người trong đó xui xẻo tìm được nàng liền bị nàng xuất thủ giết chết.

Khương Hy còn chưa nắm được dung mạo của nàng đây nên nếu có vô tình đi ngang qua thì chưa chắc hắn đã nhìn ra nàng.

Tình báo của Dạ Ma rất mạnh nhưng đến bây giờ cũng chỉ tra được đường đi của nàng thôi, còn dung mạo của nàng vẫn là một con số không tròn trĩnh.

Khương Hy đã không thể toán mệnh thiên cơ nên không thể tính ra được nên đi hướng nào thì gặp nàng nhưng chỉ cần nắm được dung mạo của nàng, hắn có thể chia sẻ ký ức với Tuyết Lam.

Tuyết Lam sẽ dựa vào dung mạo của nàng để toán mệnh một quẻ rồi cho Khương Hy biết kết quả.

Bình thường thì thiên cơ bất khả lộ, không thể nói cho người ngoài nhưng Khương Hy cùng Tuyết Lam có thể chia sẻ ký ức cho nhau, không cần nói bọn hắn cũng biết được kết quả toán mệnh.

Khương Hy không tự nhận mình là thiên kiêu chi tử nhưng hắn có thể nói bản thân hắn được đại vận gia thân.

Hắn không những có thể lẩn trốn thiên cơ mà còn có thể thông qua Tuyết Lam dự toán được thiên cơ.

Đồng Mệnh Tương Liên Huyết Khế này mặc dù là vô tình nhưng cũng bất ngờ là nó lại vô tình giảm bớt đi cái yếu điểm của Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ.

Chỉ là nếu không thật sự cần thiết, Khương Hy cũng sẽ không để cho Tuyết Lam toán mệnh thiên cơ, dù sao cái giá phải trả vẫn là thọ nguyên.

Thọ nguyên trân quý nên không thể tiêu hao bừa bãi được.

Quay trở lại với thực tại, Khương Hy xuôi nam hai ngày, hắn cũng cách Tinh Sơn Thành không xa, bất quá hắn sẽ không vào thành. Thay vào đó liền liên hệ với nhãn tuyến để kiểm tra xem những ngày này có nữ nhân nào lạ mặt xuất hiện không.

Mặc dù Khương Hy không hy vọng nhiều những người này có thể phát hiện ra Văn Đồng Quỳ Liên nhưng nhãn tuyến của hắn còn có phàm nhân.

Văn Đồng Quỳ Liên đề phòng tu sĩ nhưng cũng không cẩn thận đến mức phải đề phòng phàm nhân đi.

Một khi đã bước vào Trúc Cơ cảnh thì tu sĩ đã không được xem là con người rồi mà thay vào đó là sinh mệnh bậc cao.

Lấy thân phận Thánh Nữ Ma Cung, ánh mắt của Văn Đồng Quỳ Liên tuyệt đối rất cao, nàng hẳn sẽ không để ý đến phàm nhân làm gì.

Quả nhiên đúng là vậy, khoảng hai canh giờ sau khi Khương Hy hạ lệnh, một đoàn tin tức liền đổ về trong đầu hắn, mặc dù khoai ngô lẫn lộn đủ thứ nhưng chung quy lại đúng là có người lạ đến đây.

Theo thông tin thì là một nữ nhân mang một bộ y phục màu tím, còn dung mạo thì không ai nhớ rõ cả. Nhưng thông tin quan trọng nhất là tính đến thời điểm hiện tại thì nữ nhân đó vẫn chưa rời Tinh Sơn Thành.

Tin này với Khương Hy thì đích thật là tin tốt bởi hắn có thể nắm được hành tung của nàng trước Dạ Ma.

Còn về phần Khương Hy có định cung cấp tình báo cho Dạ Ma không thì xin kiếu, hắn không đời nào cung cấp đâu.Mạng lưới tình báo của Dạ Ma rất rộng, còn rộng gấp mấy lần hắn mà còn chưa tìm ra nàng, thế mà hắn đã nhanh chân tìm ra trước rồi.

Lúc đó Dạ Ma không hoài nghi đến bản thân hắn mới là lạ, mặc dù bề ngoài có thể không nói gì nhưng trong bóng tối chắc chắn sẽ cho người đi điều tra thực hư.

Khương Hy ẩn tàng trong Dạ Ma cũng hơn mười năm, hắn chưa từng thấy người nào có mạng lưới tình báo riêng lại trở thành của riêng ngay sau khi cung ứng tình báo cho Dạ Ma cả.

Thế lực này tuyệt đối sẽ dùng công phu sư tử ngoạm nuốt trọn cái mạng lưới tình báo đó thôi.

Khương Hy còn hoài nghi liệu mạng lưới tình báo hiện tại của Dạ Ma liệu có phải là dó dung nạp các mạng lưới tình báo cá nhân lại không nữa.

Mà khả năng cao là như thế thật.

Cho nên hắn sẽ không đi báo cáo chuyện này lại, thay vào đó sẽ tính toán phương hướng di chuyển của nàng rồi chuẩn bị các phương án ám sát thích hợp.

Gọi là ám sát bất quá đối với mục tiêu cá lớn như Văn Đồng Quỳ Liên thì kiểu gì cũng phải đánh một trận oanh tạc ra trò, muốn ẩn cũng ẩn không được.

Khương Hy còn đang tính đến chuyện ẩn nấp trong bóng tối đợi nàng lưỡng bại câu thương rồi xuất thủ nhưng chuyện này hẳn sẽ không xuất hiện đâu.

Mỗi lần hắn xem tình báo về Văn Đồng Quỳ Liên thì đại khái cũng là nàng lấy thế lôi đình lần lượt vặn từng cái đầu của từng sát thủ cùng tu sĩ chính phái xuống.

Nói chung thì đây là một cuộc thảm sát một chiều, tựa như đồ tể giết gà mổ heo vậy, cứ thuận tay rồi làm thôi.

Khương Hy suy tính cũng được một đoạn khá lâu mới ra được một vài phương án, sau đó hắn lại mất thêm một khoảng thời gian nữa để lựa chọn một phương án để hành động.

Hắn đã dự tính đây là một nhiệm vụ dài hơi rồi, mục tiêu cuối cùng của hắn cũng không phải là giết nàng, mà là dọa sợ nàng.

Chỉ cần nàng đủ kiêng kỵ hắn rồi chạy về Cực Tây thì Khương Hy nghiễm nhiên cũng được tính là qua ải.

Giết thiên kiêu cấp bậc này đâu phải dễ, cái đạo đề kia của Dạ Ma chính là không tưởng cho nên Khương Hy mới tạo cho mình một lối riêng, Dạ Ma chỉ việc nhìn vào lối đi đó rồi quyết định xem hắn có thành hạch tâm hay không.

Phương án đã chọn được, Khương Hy liền dùng Nhân Gian Hành Tẩu tiêu thất đi.

...

...

Hai ngày sau.

Tại một khu rừng nọ cách vài chục dặm về phía nam của Tinh Sơn Thành. Từng tiếng ma sát của kim loại cùng từng tiếng đấu pháp vang lên liên hồi.

Xen kẽ vào đó là từng tiếng la hét thê thảm đến thê lương rồi im bặt đi hẳn. Những tiếng la hét này cũng không kéo dài quá lâu nên rất khó mà nghe ra được thanh âm là của nam hay của nữ.

Nhưng dù là của ai thì đối với một người lại hóa thành rất phiền.

Cho đến khi không còn thanh âm nào phát ra thì một tiếng thở dài liền vang lên. Tiếng thở dài này rất trong trẻo nhưng cũng có chút phần buồn chán.

Người phát ra nó là một nữ tử, nữ tử này cực kỳ cao, chí ít cũng phải mét bảy trở lên, mái tóc đen dài suôn mượt như thác đổ kéo dài đến tận eo.

Nàng mang một bộ y phục màu tím cực độ nữ tính, hai vai để trần lộ ra làn da trắng mịn như ngọc, tà váy xẻ dài để lộ ra cặp chân thon dài.

Ánh mắt của nàng đẹp đến mê hồn, chỉ cần nhìn qua thôi là đã nhịn không được mà trầm luân vào bên trong, nó trong trẻo lạ thường, và cũng yêu dị đến lạ thường.

Chân của nàng là chân trần, nàng không mang bất cứ một đôi giày hay gì để bảo vệ cả bởi nàng không thích vướng víu.

Từng bước chân nàng đi rất uyển chuyển thướt tha, tựa như những vũ sư thành thục vậy, nàng rảo bước giẫm lên từng vũng máu rồi đi ra khỏi cánh rừng.

Sau lưng nàng là một tràng địa ngục đỏ thẫm máu tươi, huyết nhục văng tung tóe không biết đâu ra ai cả.

Sự tồn tại của nàng so với tràng cảnh này không khác gì một đóa liên hoa giữa vũng bùn nhơ bẩn.

Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Nàng chính là một đóa liên hoa đẹp tuyệt trần.

Nàng gọi Văn Đồng Quỳ Liên.

...

...

PS: Ok, nữ chính chính thức Debut rồi nha, buff đậu nhiệt tình cho tác sống qua ngày với có động lực viết truyện nào:))))

PS: Các đạo hữu đọc truyện thấy hay thì cho tác 10 sao nha!

Tác cảm ơn!

Tặng đậu

Chương 347: Văn Đồng Quỳ Liên (1)

Văn Đồng Quỳ Liên bước ra cánh rừng liền vận linh lực lên tẩy đi hết vết máu ở trên người mình, sau đó liền mỉm cười hướng về một phía rồi nói ra:

“Ta nên nói là ngươi chết nhát hay là chờ đợi thời cơ đây?”.

Vừa dứt lời, tiếng loạt xoạt của cỏ liền vang lên, một thân ảnh hắc bào mặt đeo Ngân Diện đột nhiên xuất hiện, hai tay chắp ra sau lưng yên tĩnh nhìn lấy nàng.

Văn Đồng Quỳ Liên khẽ nở một nụ cười mê hoặc, nàng cảm thấy người này có chút thú vị. Từ lúc nhập Bắc Nguyên đến giờ cũng đã có hơn một tháng, nàng gặp qua rất nhiều sát thủ cùng đệ tử chính phái.

Bất quá bọn hắn quá yếu, nàng đánh còn không cần dùng đến thực lực chân thật nữa là. Nàng đến Bắc Nguyên chỉ là muốn quan sát một chút phong cảnh, hiểu rõ một chút thiên kiêu, đánh qua một chút trận là đủ.

Nào ngờ từ ngày nàng vào đây là mỗi ngày lại cứ chém chém giết giết rất là phiền, người mạnh thì thôi nhưng đằng này lại quá yếu.

Dây dưa với những người này vừa tốn thời gian vừa không thu hoạch được gì.

Nhưng hôm nay thì khác, lúc nàng đối phó với đám đệ tử chính phái kia thì cũng vô tình phát hiện ra có người ẩn trong bóng tối, chỉ là nàng không biết đang ở đâu mà thôi.

Nàng không xem đám đệ tử chính phái kia ra sao nhưng cũng không dám khinh thị, dù sao công pháp của chính phái ít nhiều đều có khắc chế với nàng.

Sau khi xử lý hết đám đó xong, nàng liền toàn tâm toàn lực truy quét lại một lần nữa thì mới phát hiện ra người này.

Hắc bào nhân kia im lặng được một hồi rồi mới lên tiếng:

“Tùy ngươi, hiểu theo nghĩa nào cũng được”.

Nghe vậy, Văn Đồng Quỳ Liên liền có chút suy nghĩ rồi nói ra:

“Ta nghe nói Bắc Nguyên có mười sát thủ Ngân Diện rất có tiếng tăm, trong đó nổi bật nhất là Vô Nhất nhưng ta cảm thấy hắn còn không bằng ngươi. Ngươi... là Vô Cửu?”.

Hắc bào nhân không biểu lộ gì nhưng đằng sau tấm Ngân Diện đó là một con ngươi khẽ lay động rồi. Hắc bào nhân này đương nhiên là Khương Hy.

Hắn đã chờ đợi nàng âm thầm rời khỏi Tinh Sơn Thành thì mới đem tin tức này nhử đệ tử chính phái đến để kiểm tra xem nàng sâu cạn thế nào.

Bất quá ngay tại giây phút đầu tiên nhìn thấy nàng, hắn liền bị phân tâm, dù chỉ trong một vài giây nhưng đúng là hắn đã bị phân tâm.

Nàng quá đẹp, Khương Hy nhìn thấy quá rất nhiều nữ nhân, tính cả đời trước cùng đời này lại thì số lượng nữ nhân đẹp hắn thấy cũng vượt qua hàng chục người nhưng trong số đó hắn chỉ công nhận hai người.

Một là Chiêu Hồng Nan, hai là Thanh La.

Luận dung mạo, Chiêu Hồng Nan cao hơn Thanh La một bậc nhưng luận khí chất, Thanh La lại thắng một bậc.

Nhưng khi đem cả hai người này so với Văn Đồng Quỳ Liên, cả hai đều thua rõ rệt.

Văn Đồng Quỳ Liên thắng qua dung mạo của Chiêu Hồng Nan, đồng thời cũng thắng qua khí chất của Thanh La.

Nét đẹp của nàng không phải đẹp vô thực, cũng không phải đẹp như tiêu chuẩn thần tiên. Đẹp như vậy nhìn hoài cũng chán.

Nàng đẹp rất riêng biệt, càng nhìn nàng, Khương Hy lại càng thấy nàng đẹp, nàng đẹp nhưng không hề gây cho hắn nhàm chán chút nào. Ngược lại, hắn càng muốn nhìn lâu hơn, để xem nàng còn có thể đẹp đến tận mức nào.

Và nàng đẹp đến độ có thể câu hồn Khương Hy trong một vài giây.

Nên biết là Khương Hy tu luyện Sắc Dục Thiên đủ cao thâm, cùng cảnh giới muốn câu hồn hắn là chuyện không thể nào.

Nhưng hôm nay Văn Đồng Quỳ Liên thật sự làm được cái chuyện ‘không thể’ đó. Nàng có thể khiến hắn phải buông lỏng phòng thủ của bản thân.

Khương Hy nhìn nàng một chút rồi gật nhẹ đầu đáp lại:

“Đúng vậy, ta là Vô Cửu, có thể cho ta biết lý do được chứ?”.

Hắn tương đối tò mò làm sao nàng có thể nhìn ra hắn, sát thủ tự do tại Bắc Nguyên trên thực tế thì không ít, khoảng tầm trên dưới năm mươi người.

Nhưng nàng lại nhìn ra hắn rất nhanh và gọi tên hắn ra rất chắc chắn. Mặc dù là một câu nghi vấn bất quá hắn lại nghe ra là một câu khẳng định và ngữ khí của nàng cũng không nao núng một chút nào.

Văn Đồng Quỳ Liên mỉm cười, một tay khẽ đặt ngang trước ngực, một tay nhẹ nhàng chống cắm rồi suy tư một chút.

Biểu cảm của nàng cũng rất đa dạng, nàng có thể nói liền nhưng không hiểu sao nàng lại phải suy nghĩ, lại phải đắn đo khi phải nói ra.

Nhìn qua có chút mâu thuẫn nhưng Khương Hy lại thấy, nó rất hiện thực. Khương Hy cũng nhịn không được mà mỉm cười, ánh mắt có chút hơi si ra nhưng rồi cũng nhanh trở lại bình thường.

Một lát sau, nàng đáp lại:

“Trong số mười sát thủ Bắc Nguyên, ta đã giết tám người, bọn hắn cũng đã tự báo danh tự của mình ra. Hai người còn lại thì rất đối lập nhau, một người tĩnh, một người động. Ngươi là tĩnh, tự nhiên sẽ là Vô Cửu”.

Khương Hy gật đầu nhẹ, thần sắc không chút biến đối nào, tám người kia hắn muốn giết thì cũng giết được, dù sao hắn không để mắt đến những người đó. Trước đó hắn đã giết một người, thêm tám người cũng không là gì.

Bất quá tư duy này cũng không phải quá khó khăn, hắn không hiểu sao nàng lại nghĩ nhiều như vậy.

Hắn mở miệng nói ra:

“Kế tiếp ngươi muốn làm gì?”.

Văn Đồng Quỳ Liên đáp:

“Không phải ngươi đến giết ta sao, người đến, ta bồi”.

Rất thẳng thắn.

Khương Hy nhẹ gật đầu, một chân bước ra, hắn đã xuất hiện trước mặt Quỳ Liên, một chưởng liền xuất ra. Tốc độ của hắn rất nhanh, nàng cũng có chút hơi nhướng mày bất ngờ.

Nhưng nàng vẫn nhịp nhàng đưa một tay lên đối chưởng. Song chưởng va chạm, dư lực tản ra xung quanh, Khương Hy liền bị đẩy lùi ra năm bước rồi mượn Nhân Gian Hành Tẩu tránh ra xa.
Quỳ Liên cũng lùi, bất quá nàng lùi hai bước, từng ngón tay trên một chưởng vừa rồi kia liền khẽ di động một chút, nhiệt lực tỏa ra từ đó liền tiêu biến đi.

Khương Hy liền đổ ra một giọt mồ hôi ở bên thái dương.

Khó ăn rồi!

Một chưởng vừa rồi là Ái Tâm Minh Sắc Dục, lượng Sắc Dục Khí nó mang theo không ít nhưng nàng chỉ cần di chuyển một chút ngón tay thôi mà đã nhẹ nhàng hóa giải rồi.

Chưa kể linh lực của nàng cũng cực kỳ thuần, so với Khương Hy còn muốn thuần hơn. Tam Dục của hắn tính ở mặt tu luyện linh lực thì thuộc hàng cao giai Kim Đan công pháp, nhờ có thêm Thực Dục Thiên nữa thì có thể so với đỉnh giai.

Nhưng kể cả thế, hắn vẫn thua nàng.

Điều đó cũng có nghĩa rằng, công pháp chủ tu của nàng là Nguyên Anh công pháp. Cho nên một chuyến này của hắn cực kỳ khó ăn, hoặc nói đúng hơn, là ăn không nổi.

Đổi lại Quỳ Liên, nàng lại càng ngạc nhiên hơn, nàng hiểu công pháp của mình, là công pháp trấn môn của Ma Cung. Nếu so độ thuần của linh lực cùng pháp lực thì nàng không ngán bất cứ người nào trong thế hệ trẻ này.

Thậm chí nàng còn không cần nhìn linh lực của người khác nữa là.

Bất quá người này...

“Ta thật sự rất hoài nghi, ngươi sẽ không phải là La Huyền Tử đi?”.

Khương Hy mỉm cười đáp lại:

“La Huyền Tử ở Nam Vực, Hiên Minh ở Đông Vực, ngươi ở Bắc Nguyên. Mỗi thiên kiêu chi tử các ngươi đều là mục tiêu của Dạ Ma, tình huống của hai người trước so với ngươi cũng không kém đâu”.

Quỳ Liền nghe vậy liền gật nhẹ đầu rồi mỉm cười nói tiếp:

“Tháo mặt nạ ra cho ta xem mặt ngươi được chứ?”.

“Ta có thể nghe lý do không?”, Khương Hy đáp.

“Ngươi rất bình tĩnh, loại bình tĩnh này không phải vì tự tin về thực lực, mà là ngươi không có mấy hứng thú với chuyện khác. Cho nên ta tò mò”, nàng nhẹ giọng nói ra.

Nghe vậy, Khương Hy liền gật đầu, nàng nói không sai, để khơi gợi hứng thú của hắn đúng là rất khó. Hắn cũng có chút hứng thú với nàng, nhưng chỉ mới là lần đầu gặp mặt, có hứng thú thì cũng không đến mức phải khiến hắn thay đổi hành động.

Hắn bình tĩnh tiếp lời:

“Ngươi giết ta xong rồi tháo mặt nạ xuống xem là được mà”.

Quỳ Liên lắc đầu đáp:

“Người chết chỉ là bức tượng, người sống mới thực sự sinh động”.

“Kiến giải rất hay”, Khương Hy mỉm cười nói.

Không biết Quỳ Liên có nhận thấy biểu cảm của hắn không nhưng nàng cũng cười, sau đó nàng liền biến mất rồi xuất hiện trước mặt hắn.

Nàng cũng rất nhanh nhưng nhanh trong phạm vi quan sát của Khương Hy.

Một tay của nàng nhanh chóng chạm vào lớp Ngân Diện đó của hắn như muốn tháo xuống. Một tiếng rắc tan vỡ của thủy tinh liền vang lên, thân ảnh của hắn liền hóa thành quang vụ trôi đi mất.

Khương Hy đột ngột xuất hiện sau lưng nàng, Hãn Hải Điệp Gia được âm thầm súc thế từ đầu đến giờ ở tay còn lại liền đánh ra.Không có hư ảnh sóng biển, cũng không có dư ba pháp lực. Đây hoàn toàn là một chiêu được nén pháp lực đến cực điểm.

Một sự khống chế tuyệt đối với pháp lực tự thân.

Oanh!

Một chưởng này đập vào lưng nàng, một tiếng gãy xương liền kêu lên, nàng liền phun ra một ngụm máu tươi rồi văng ra phía trước.

Thân ảnh của nàng lăn lộn vài vòng trên thảo nguyên rồi mới dừng lại, bộ dáng chật vật cùng lộn xộn không thôi. Người ngoài nếu nhìn thấy được cũng không đành lòng.

“Vội vã ra sát chiêu rồi sao?”.

Một thanh âm từ tính đến mê hồn đột nhiên vang lên bên tai Khương Hy, một cảm giác ấm ấm bất ngờ bốc lên ở cổ, bàn tay mềm mại đó không biết đã chạm vào yết hầu của hắn từ bao giờ.

Người nói đương nhiên là Quỳ Liên, người chạm tự nhiên cũng là nàng, không biết từ bao giờ nàng lại có thể vòng ra sau hắn rồi.

Cùng lúc đó, thân ảnh chật vật kia ở xa xa đột nhiên hóa thành một đoàn khói hư ảnh rồi tiêu tán đi mất.

Khương Hy nói ra:

“Nguyên lai là ảo ảnh, Thánh Nữ Ma Cung quả nhiên có rất nhiều thủ đoạn”.

Quỳ Liền cười cười, sau đó một tay liền vận lực bóp lấy cổ hắn, đừng nhìn cánh tay mềm mại đó mà nghĩ vô lực, một lực bóp này của nàng cũng đủ biến sỏi đá thành cát cả đấy.

Tiếng tan vỡ của thủy tinh một lần nữa lại vang lên, thân ảnh đó của Khương Hy cũng là ảo ảnh.

Rẹt!

Một đạo hồng quang bất ngờ lướt quang cổ Quỳ Liên, máu tươi liền tuôn ra không ngừng nhưng tuôn một hồi rồi cũng hóa thành khói trôi đi mất.

Nàng cũng là ảo ảnh.

Cứ như vậy, Khương Hy cùng Quỳ Liên cứ vờn nhau qua lại, thân ảnh luân phiên ẩn hiện, nhưng tất cả đều là ảo ảnh, song phương cơ hồ không tìm ra được đâu mới là chân thân của đối phương.

Nhưng đồng thời, cả hai người đều không hẹn mà bật cười thành tiếng.

Tiếng cười của Quỳ Liên rất êm tai, nghe như tiếng chim hót vậy, nàng nói ra:

“Ta công nhận, ngươi đúng là sát thủ Ngân Diện mạnh nhất Bắc Nguyên”.

Cả Khương Hy cùng nàng dây dưa một hồi đều không phân ra thắng bại nên liền cùng nhau tách ra, lấy chân thân quan sát đối phương.

Khương Hy cười cười đáp lại:

“Tạo nghệ luyện hồn của ngươi rất mạnh, đây là lần đầu ta cảm thấy phải nghiêm túc đối đãi với một đối thủ cùng cảnh giới ở khía cạnh này”.

Đúng vậy, Quỳ Liên rất mạnh, tạo nghệ luyện hồn tại cảnh giới Trúc Cơ không hề dưới hắn chút nào. Linh thức của nàng tuyệt đối mạnh ghê hồn.

Hơn nữa trên người nàng còn được gia trì một lớp ảo thuật che mắt tương tự như Khương Hy. Chả trách nhãn tuyến của hắn không ai nhớ ra được dung mạo của nàng.

Thậm chí đến hành tung của nàng cũng phiêu phiêu bất định dẫn đến tin tình báo cũng mê mê hoặc hoặc không thôi.

Nếu không phải Khương Hy tinh mắt nhìn ra trọng điểm thì đúng thật hắn rất khó để truy tung ra tung tích của nàng.

Hắn muốn biết tạo nghệ luyện hồn của nàng cao đến đâu, cho nên liền dùng Thủy Đàm Ảo Cảnh để đấu với nàng.

Nhưng hắn cũng không ngờ rằng, nàng rất mạnh, linh thức của nàng len lỏi vào đầu hắn lúc nào không hay, đến kết giới tinh thần cũng không thể nào phát hiện ra được.

Sống lại một đời này, Khương Hy vốn nghĩ bản thân hắn đã đi đầu về tạo nghệ luyện hồn cùng thế hệ rồi.

Hắn có thiên sinh linh thức, có tinh thần công pháp bậc Nguyên Anh cảnh, có được tri thức của ngàn năm tu hành.

Hắn có đầy đủ tư bản để tự nhận định tạo nghệ luyện hồn của mình nằm ở đâu.

Nhưng gặp Quỳ Liên, hắn đúng là phải bật ngón cái cho nàng mới được.

Có thể tu luyện linh thức mạnh mẽ vượt biên độ đến như vậy thì công pháp sở tu của nàng hẳn phải là tinh thần công pháp, nếu không thì nàng sở hữu thiên sinh linh thức, cùng một lúc tu luyện hai môn.

Một môn Nguyên Anh công pháp, một môn tinh thần công pháp.

Vế đầu có thể sẽ hơi khó xảy ra nhưng chung quy vẫn tồn tại một xác suất nhất định. Nhưng vế sau thì xác suất đúng là cao hơn nhiều thật.

Nguyệt Hải Đà chủ từng nói với hắn rằng, Văn Đồng Quỳ Liên là người có thiên phú cao nhất trong hai ngàn năm qua của Ma Đạo nhất mạch.

Hôm nay, hắn xác nhận điều đó.

Thiên phú của nàng rất đáng sợ, so với thế hệ hoàng kim thì có thể nằm trước năm.

Ba trăm vạn linh thạch cho cái đầu của nàng là chuyện không thể.

Ba ngàn vạn mới đáng giá.

Chương 348: Văn Đồng Quỳ Liên (2)

Đơn thuần sử dụng mỗi thủ đoạn luyện hồn thôi đã chứng minh được Văn Đồng Quỳ Liên mạnh đến mức nào, danh xưng Thánh Nữ Ma Cung không phải chỉ là huyền hư.

Thậm chí Khương Hy còn có cảm giác chín người còn lại trong Thập Ma dù có kém hơn thì cũng không kém bao nhiêu, cường nhân vẫn cứ là cường nhân.

Quỳ Liên mỉm cười nói ra:

“Ảo thuật đã không dùng được rồi thì ngươi còn chiêu nào nữa không?”.

Khương Hy mỉm cười nhẹ, sau đó, thân ảnh hắn lại xuất hiện bất ngờ ở trước mặt nàng rồi đưa một ngón tay lên.

Thiên địa linh khí liền rung động đến đáng sợ, pháp lực trong chốc lát tụ hội hết lại ở đầu ngón tay.

“Thần thông - Hạo Hãn Toái Thần Chỉ”.

Một đoàn lam quang lấy tốc độ kinh khủng liền bắn ra, Quỳ Liên liền mở hai mắt to ra một chút, toàn thân vội vàng lui ra, một tay phất lên, tử quang liền xuất hiện rồi nhanh chóng bao quanh lấy nàng.

“Thần thông - Tử Linh Minh Kính”.

Tử quang hiển hóa ra thành từng mặt kính khác nhau nhưng nhìn từ bên ngoài thì lại giống mấy mảnh vỡ cỡ lớn hơn.

Bất quá Tử Linh Minh Kính vừa ra, Hạo Hãn Toái Thần Chỉ liền bị phản chiếu lại liên tục giữa các mặt kính rồi bật ngược lại về phía Khương Hy.

Hắn có chút nhíu mày lại rồi khẽ động linh thức, Hạo Hãn Toái Thần Chỉ liền tiêu tán đi mất dạng. Đồng dạng, Quỳ Liên cũng thu Tử Linh Minh Kính về.

Khương Hy cũng giống Tuyết Lam, bọn hắn vừa ra tay đương nhiên là xuất thần thông đánh nhanh thắng nhanh bất quá chất lượng đối thủ song phương lại khác biệt quá xa.

Thẩm Hạo có thiên phú rất tốt, dù gì lão cũng từng là Lục Luân Địa Mạch Trúc Cơ, bản thân ngộ ra Kiếm Giới nhưng thần thông thì lại không có mấy, hoặc nếu có thì nhiều nhất cũng chỉ có một môn.

Trong khi đó Quỳ Liên vừa thấy hắn xuất thần thông thì cũng xuất ra thần thông đối ứng đáp trả, thần sắc tuy có chút ngạc nhiên nhưng cũng không khiến nàng ngưng trọng lại.

Loại biểu hiện này cũng nói rõ bản thân nàng chắc chắn còn thần thông mạnh hơn.

Hạo Hãn Toái Thần Chỉ có thể nói là thủ đoạn cường công mạnh nhất hiện tại của Khương Hy bởi nó chính là thần thông thoát thai từ viên mãn chi cảnh Hãn Hải Điệp Gia.

Khương Hy đã ngộ ra thủy chi ý cảnh nên môn chưởng pháp này liền nhẹ nhõm bước vào viên mãn, không như môn nào đó hơn chục năm rồi vẫn không có tiến triển.

Hắn thở nhẹ ra một hơi, sau đó thân hình lại thoắt ẩn thoắt hiện vờn quanh nàng, từng trương Kim Quang Phù liền phóng ra liên tục đánh.

Thần thông cường công mạnh nhất bị vô hiệu hóa nhưng không có nghĩa là Khương Hy không còn cách khác, sát thủ đi cường công ngay từ đầu đã là sai lầm trầm trọng rồi.

Kim Quang Phù không nhanh bằng Hạo Hãn Toái Thần Chỉ nhưng nó có lợi thế của số lượng. Khương Hy đã sử dụng phù văn này nhiều đến độ lô hỏa thuần thanh rồi nên từng đoàn kim quang phối hợp với nhau rất ăn ý.

Quỳ Liên nhanh nhẹn nhưng cũng không thể nào thoát ra được vòng vây của nó. Nàng liền mỉm cười rồi lại gọi ra Tử Linh Minh Kính, sử dụng các mảnh vỡ kia phản chiếu từng đoàn kim quang để chúng tự diệt nhau.

Bất quá Khương Hy không dễ gì để ăn thiệt thòi từ cùng một chiêu, phù văn chữ ‘Thủy’ trên tay hắn đột nhiên sáng lên.

Ngũ Hành tương sinh, Kim sinh Thủy.

Kim quang đột ngột tản ra rồi bùng nổ thành từng đoàn vân vụ che lập thân thể của Quỳ Liên, kế tiếp đó, vân vụ đột ngột hóa thành hơi nước rồi bám vào bên trên thân thể nàng.

Nhiệt độ xung quanh qua mỗi một giây liền giảm đi một độ, tốc độ băng hóa mỗi lúc một tăng, trên người nàng liền xuất hiện từng lớp băng trắng bám trên thân khá khó chịu.

Hành động của nàng vì thế mà bị đình chỉ đi không ít, ánh mắt của nàng liền lay động xinh đẹp không nao núng, pháp lực của nàng liền bùng nổ ra như thủy triều.

Nếu nói pháp lực của Khương Hy có màu đỏ hồng xen lẫn với xanh lục thì của Quỳ Liên lại thuần một sắc tím.

Một màu tím đầy huyền bí cùng mị hoặc.

Lớp băng trên người nàng liền vỡ ra thành từng mảnh rồi văng ra xung quanh. Khóe miệng Khương Hy liền có chút cong lên, một đạo phù bất ngờ sáng lên kịch liệt.

Lớp băng bị văng ra kia đột nhiên như có linh tính mà bắn ra từng tia bạch quang kết nối với nhau lại, vừa vặn vây nhốt Quỳ Liên lại bên trong.

“Băng Kết Phù Trận”.

Từng đoàn phù văn đua nhau ẩn hiện xung quanh Quỳ Liên, tốc độ băng hóa bạo tăng gấp mười lần trước đó, chỉ trong một, hai hơi thở, Quỳ Liên đã hóa thành một khối đá nước rồi.

Phù văn chữ ‘Băng’ một lần nữa lại sáng lên.

Oanh!

Khối đá nước kia liền bùng nổ ra cực kỳ mạnh, băng vụ tứ tán ra khắp nơi phủ trắng một bộ phận nhỏ của thảo nguyên.

Chỗ vị trí của Quỳ Liên đứng trên đó giờ đã trở thành một vùng trũng tương đối sâu. Đứng ở trung tâm nơi đó tự nhiên là nàng.

Toàn thân được bao phủ bởi một lớp pháp lực màu tím tương đối mỏng. Linh thức của nàng cao như vậy tự nhiên sẽ sở hữu được một khả năng kiểm soát tốt, bất quá so với Khương Hy thì vẫn còn kém chút.

Nhưng lấy thiên phú cùng độ tuổi của nàng thì như vậy là đủ kinh hãi thế tục rồi.

Toàn thân nàng không hề có chút tổn thương nào, đến quần áo trên thân cũng không có chút hư hại chứ đừng nói là lông tóc, làn da.

Thấy vậy, Khương Hy liền thầm nhủ:

“Quả nhiên lượng băng không đủ”.

Băng Bạo Phù không phải Trúc Cơ phù văn nhưng uy lực của nó lại có thể vượt biên bởi sức mạnh của nó phụ thuộc vào khối lượng băng.Băng càng nhiều, bạo tạc càng khủng khiếp, đương nhiên pháp lực cũng hao theo lũy kế rất đáng sợ.

Nhìn vào việc nó có thể nổ thương tu sĩ Kết Đan cảnh của Bạch Kính gia trước đó thôi cũng thấy được sức mạnh của Băng Bạo Phù rồi.

Bất quá Quỳ Liên quả thực rất mạnh, pháp lực của nàng mạnh đến khó tin. Chỉ riêng việc này thôi Khương Hy cũng đã chắc chắn được suy nghĩ của mình rồi, nàng chắc chắn tu luyện Nguyên Anh công pháp.

Quỳ Liên bật nhẹ chân rồi nhảy ra khỏi vùng trũng trở lại thảo nguyên, thần sắc của nàng giờ đây đã nồng đậm hứng thú rồi, nàng cong miệng lên rồi nói ra:

“Ngươi thực sự rất mạnh, là kẻ mạnh nhất từng đến đây giết ta, nhưng ngươi sẽ không chỉ có như vậy đi?”.

Khương Hy nhàn nhạt đáp:

“Văn Đồng cô nương, ta không đủ tự tin để giết ngươi, cho nên muốn thăm dò một chút”.

Quỳ Liên đưa tay che miệng khẽ cười khanh khách, nàng cười rất tự nhiên và nghe cũng rất êm tai. Nàng nhẹ nhàng nói ra:

“Những người khác đến giết ta đều là một tiếng ma nữ, hai tiếng ma nữ, ngươi gọi ta Văn Đồng cô nương thế này quả thực rất ngại nha”.

Khương Hy đáp:

“Huyền Đô vốn là nơi trọng cường giả, ngươi mạnh, tự nhiên sẽ được kính trọng. Những người đã chết kia chung quy lại là cái giá phải trả cho sự bất kính với cường giả thôi”.

Quỳ Liên có chút ngạc nhiên nói ra:

“Không tính đến đám đệ tử chính phái kia, ngươi không quan tâm đến đám sát thủ khác sao?”.

Khương Hy từ tốn đáp:

“Bèo nước gặp nhau mà thôi, đến người còn lại trong mười sát thủ Bắc Nguyên cũng đã bị ta giết rồi, ngươi nghĩ ta sẽ để ý đến những người khác sao?”.

Quỳ Liên cười cười nói ra:

“Dạ Ma đúng là máu lạnh nha, bất quá người như ngươi mới thật sự hợp làm sát thủ. Thế này đi, ngươi đủ mạnh để làm ta vừa lòng, đến Ma Cung làm hầu cận cho ta đi”.

Khương Hy cười đáp lại:

“Không phải ngươi đã nói ta hợp làm sát thủ sao, đã vậy còn mời chào làm gì?”.

Quỳ Liên nói:

“Ngươi biết Thập Ma chứ?”.

Khương Hy gật đầu, Quỳ Liên thấy vậy liền mỉm cười nói tiếp:

“Thập Ma bây giờ còn thiếu không ít người, Ma Cung cũng chưa có Thánh Tử, ngươi đến làm Thánh Tử là vừa vặn”.

Nghe vậy, Khương Hy liền có chút hơi cau mày lại, lấy thiên phú của hắn đến Ma Cung đích thật có cơ hội tranh một chút vị trí Thánh Tử nhưng Quỳ Liên cũng đã nói rồi.

Đi để làm hầu cận.Đường đường là Thánh Tử mà lại đi làm hầu cận cho Thánh Nữ, mặt mũi để đâu cho hết, uy nghiêm của một cường giả thế hệ trẻ nên đặt ở đâu đây.

Bất quá nghe qua được câu này thì Khương Hy có thể xác nhận rằng hiện tại Thập Ma đúng là chưa tề tụ đầy đủ, đồng dạng Thập Đại Thiên Kiêu cũng thế.

Suy nghĩ một hồi, Khương Hy nói ra:

var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

“Đề nghị của ngươi rất thú vị nhưng ngươi phải xem thử bản thân mình có bước ra được khỏi Bắc Nguyên hay không đã rồi hãy nói đến những chuyện khác”.

Nghe vậy, Quỳ Liên liền cười lên một tiếng đáp lại:

“Yên tâm, ta sẽ ra được, chỉ là ngươi có còn sống thoát khỏi chỗ này không thì ta không chắc đâu”.

Vừa dứt lời, thân ảnh của nàng liền biến mất, đồng dạng, Khương Hy cũng biến mất. Song phương không cùng mà hẹn liền bắt đầu trận chiến ảo thuật.

Thân ảnh của Khương Hy cùng Quỳ Liên xuất hiện ở khắp nơi, khói trắng cùng mảnh vỡ đan xen nhau xuất hiện liên hồi.

Tiếng ma sát kim loại cùng tiếng gãy nát của cây cối thay phiên nhau phá vỡ không gian yên tĩnh.

Tốc độ của Quỳ Liên không cao bằng Khương Hy nhưng ảo thuật của nàng lại cực kỳ quái gở, phẩm chất chiến kỹ Thủy Đàm Ảo Cảnh của hắn trên thực tế là cấp bậc Kim Đan, ấy vậy mà ảo thuật của nàng lại tinh diệu hơn hắn.

Điều đó cũng đồng nghĩa với việc chiến kỹ này của nàng là xuất ra từ chính công pháp chủ tu. Nàng không những có thể làm giả thân ảnh của mình mà còn có thể làm giả được uy thế cùng chiêu thức.

Khương Hy nhiều lắm là làm giả được thân hình cùng chiêu thức thôi, uy thế về cơ bản chính là không tạo ra được.

Cho nên nửa trận đầu song phương đánh ngang ngửa, nửa trận sau Quỳ Liên đã nhìn ra được điểm này nên thành ra người chịu trận bây giờ lại chính là bản thân hắn.

Mặc dù Khương Hy cũng đã ý thức được điểm này nên đã thu khí thế của mình về, chỉ đánh đơn thuần. Bất quá nàng lại ra chiêu mạnh hơn, hắn không xuất sự thực lực thực sự ra thì không đỡ được.

Mà đã xuất ra thì nàng thể nào cũng tìm ra được thân ảnh hắn thôi.

Rầm!

Thân hình ảo ảnh của Khương Hy liền vỡ ra thành từng mảnh quang vụ, chân thân của hắn liền bay ra phía sau, hay tay nắm chặt lấy Song Hùng Nhai để phòng thủ.

Ở phần cánh tay đã có xuất hiện một chút máu chảy xuống dưới mặt thảo nguyên rồi.

Quỳ Liên xuất hiện ra ở phía đối diện, tay cầm pháp khí trường tiên lộng vũ một hồi rồi thu lại. Trường tiên của nàng cực kỳ dài, hơn nữa không biết là được làm từ con yêu thú nào mà sức tấn công của nó lại kinh khủng đến như vậy.

Quỳ Liên sử dụng nó tùy tâm sở dục, thu phát tự nhiên, cộng thêm cả công pháp cùng tu vi của nàng gia trì lên nữa thì mỗi đòn nàng đánh ra, Khương Hy liền bị đánh đến thê thảm.

Nếu không phải Song Hùng Nhai đã sớm bước vào đỉnh giai trung phẩm pháp khí thì có lẽ Khương Hy đã ăn thiệt thòi còn lớn hơn như thế này nữa rồi.

Khương Hy thở nhẹ ra một hơi, một bước chân bước ra phía trước, thân hình đột ngột xuất hiện ở ngay trên bầu trời, cách cầm chủy thủ ở hai tay cũng đã sớm thay đổi.

Một chiêu liền chém ngang, thiên địa linh khí ngay lập tức tụ hội về rồi hóa thành một đạo quang mang bạch quang cực kỳ mạnh, phong mang mười phần, sát cơ nội liễm.

“Nhất Tự Phù”.

Quỳ Liên có chút cau mày lại, trường tiên đang được quấn gọn gàng kia liền thả ra lại, pháp lực màu tím của nàng liền buông ra rồi nhanh chóng tụ hội về phía trường tiên.

Hư ảnh của một con mãng xà khổng lồ đột nhiên xuất hiện, khóe miệng nàng có chút cong lên, nàng liền đánh một chiêu nhắm thẳng về phía hắn ở trên bầu trời. Đồng thời thân pháp cũng hiển lộ lùi về sau thật xa.

Một chiêu kia của Khương Hy diễn ra chỉ mới được một giây nhưng tốc độ phản ứng của nàng lại thật kinh dị không ngờ.

Nhất Tự Phù của Khương Hy đánh xuống thảo nguyên liền tạo thành một cái rãnh cực kỳ sâu nhưng vì hắn kiểm soát pháp lực quá tốt nên những thứ xung quanh đường rãnh kia về cơ bản thì vẫn còn nguyên vẹn.

Con trường xà khủng khiếp của Quỳ Liên rất nhanh liền đánh đến hắn, hắn liền khẽ cắn răng quát nhẹ:

“Thần Thông - Thủy Hà Giá Y”.

Lấy Khương Hy làm trung tâm, một cột nước khổng lồ bất ngờ xuất hiện vây lấy hắn, hư ảnh trường bào bao bọc bên ngoài liền hiển lộ ra.

Oanh!

Trường xà đập thẳng vào người hắn.

Sát cơ lộ liễu, phong mang mười phần.

...

...

PS: Các đạo hữu đọc truyện thấy hay thì cho tác 10 sao nha!

Tác cảm ơn!

Chương 349: Văn Đồng Quỳ Liên (3)

Gọi là đập vào người nhưng thực chất là con trường xà này lại há cái miệng khổng lồ kia ra ngoạm lấy người hắn.

Thủy Hà Giá Y không có tác dụng cản đòn tấn công này ở ngoài nhưng bản thân nó cũng giúp cho lực tấn công của trường xà chậm đi hẳn rồi.

Khương Hy nhân thời điểm này liền âm thầm vận dụng Đại Địa Thủ Hộ lên để phòng thủ, đồng thời một chỉ cũng đánh ra.

Một chỉ này là Ái Tâm Minh Sắc Dục, Dục Hỏa được nội liễm rất kín đáo, một chiêu này đánh ra, trường xà liền bị xuyên thủng rồi bị thiêu cháy ngay tại chỗ.

Bất quá thứ cháy cũng chỉ là hư ảnh trường xà mà thôi, còn về phần trường tiên kia thì vẫn bình an vô sự.

Kế tiếp đến, Khương Hy liền khẽ xoay Song Hùng Nhai lại chém ra hai đường song song, nhân tức hòa trộn vào bên trong pháp lực rồi hiện hữu ra một đạo phù khổng lồ ép xuống bên dưới.

“Nhị Tự Phù”.

So với Nhất Tự Phù, uy thế của Nhị Tự Phù còn cao hơn một điểm, sức ép cũng mạnh hơn mấy thành.

Quỳ Liên thấy vậy liền có chút cau mày nhưng cái cau mày này cũng xuất hiện không lâu, phản ứng của nàng vẫn rất nhanh nhạy.

Trường tiên thu về, một tay biến đổi rồi đánh một chưởng xuống mặt đất.

“Thần thông - Tử Ma Quán Trung”.

Một luồng khói tím bất ngờ bốc lên từ thảo nguyên, theo đó, hàng loạt đoàn hư ảnh ma quỷ liền trồi lên như núi lửa phun trào bao bọc bản thân nàng lại. Nhị Tự Phù còn chưa kịp đánh xuống là đã bị từng đoàn khói tím kia làm cho biến dạng rồi.

Lần này liền đến lượt Khương Hy cau mày, Nhị Tự Phù là tự phù văn, nội hàm của nó không chỉ là pháp lực tinh thâm mà còn là chân nghĩa, cảm ngộ của phù đạo, sức tấn công của nó hoàn toàn mạnh hơn quá nhiều so với phàm phù văn.

Nhưng Quỳ Liên vẫn có thể nhẹ nhõm hạ gục một chiêu này, hay nói đúng hơn là Nhị Tự Phù của hắn đã bị làm cho ô uế.

Khương Hy không hiểu rõ thuật pháp cùng công pháp của Ma Đạo cho nên nhất thời thật sự không biết nên làm gì mới phải.

Xem như hắn lật đến bản sự ra thì cũng khó đánh bại được nàng, suy nghĩ một hồi, Khương Hy liền vận Nhân Gian Hành Tẩu lên lách mình ra xa rồi quan sát khối cầu ma quỷ gào thét kia.

Một chiêu này chắc chắn là thần thông hệ phòng thủ, hơn nữa kiểu phòng thủ của nó là làm ô uế các đòn tấn công đánh vào.

Muốn phá một chiêu này hẳn phải nhờ vào quang thuật thanh tẩy của Quang Minh Thần Điện mới được, hoặc là phải mạnh mẽ cường công với sức mạnh vượt qua tốc độ ô uế kia thì mới có cửa.

Khương Hy chỉ lựa chọn quan sát, không tiếp tục tấn công, cho nên đám oan hồn ma quỷ kia liền tản ra rồi dung nhập trở lại lòng đất.

Quỳ Liên nhìn về phía hắn cười nói:

“Ngươi là người đầu tiên ngoài Cực Tây có thể khiến ta phải sử dụng hai loại thần thông để đối phó, thực lực của ngươi đủ để tranh Thập Ma rồi đấy”.

Khương Hy cười cười đáp lại:

“Văn Đồng cô nương, ngươi vẫn còn chấp niệm với cái ý đó sao?”.

Quỳ Liên mỉm cười nói ra:

“Dù sao nhân tài cũng không nên chết lãng phí như vậy”.

Vừa dứt lời, ánh mắt nàng đột nhiên nhìn về một hướng nào đó, đồng dạng Khương Hy cũng thế. Bọn hắn cùng lúc phát hiện ra nên hiển nhiên cường độ linh thức là ngang ngửa nhau.

Hướng đó là hướng bắc và nơi đó đang có một lượng lớn linh lực đang được phóng ra, đây là biểu hiện cho thấy có người đang đến đây, hơn nữa số lượng rất lớn.

Dựa vào cảm ứng của Khương Hy thì khoảng độ năm mươi người, trong đó có khí tức đạo pháp của Cửu Tiêu Tông.

Thấy vậy, Khương Hy liền quay sang nói với Quỳ Liên:

“Có người đến phá đám rồi, ta cũng không còn hứng thú đánh với ngươi nữa. Ngày sau gặp lại!”.

Vừa dứt lời, hắn liền nhanh chóng vận Nhân Gian Hành Tẩu lên đi về một hướng khác. Quỳ Liên cũng không đuổi theo, nàng liền khẽ mỉm cười rồi quay lưng đi về hướng ngược lại.

Trước khi đi, nàng còn lẩm bẩm một vài câu:

“Chậc, đánh không lại thì có thể nói thật mà...”.

Hai người bọn hắn vừa đi không được bao lâu, đoàn người kia liền xuất hiện, khí thế rất hùng hổ, khí tức bùng nổ ra đều là Trúc Cơ cảnh.

Bọn hắn nhìn về phía chiến trường của Quỳ Liên cùng Khương Hy rồi cau mày, kỳ thực nếu nhìn thì tràng cảnh cũng không đến mức oanh chấn, nhiều lắm cũng chỉ là mấy chiêu mấy thức của Khương Hy đánh ra là chính.

Khương Hy không dự định lấy mạng Quỳ Liên mà chỉ định thăm dò sâu cạn, trong khi đó thì Quỳ Liên lại cảm thấy hứng thú với ‘Vô Cửu’ nên cũng không dùng sát chiêu quá mạnh, nói theo một cách khác thì cũng chính là thăm dò.

Song phương không đánh nhau mấy, chỉ chuyện trò qua lại một hồi là chủ yếu. Bọn hắn đều là người thông minh, cho nên tự biết không nhất thiết phải kéo thêm rắc rối cho mình, hiện tại còn chưa phải lúc.

Đám đệ tử chính phái này chỉ nhìn qua chiến trường này một chút rồi thôi, trong đầu cũng không suy nghĩ được sâu xa đến thế, sau đó bọn hắn liền di chuyển về phía khu rừng kia.

Tràng cảnh địa ngục ngay lập tức liền phơi ra trước mắt, một vài tên đệ tử liền nhịn không được quát lên một tiếng phẫn hận:
“Đáng chết, ma nữ này ra tay thật ác độc”.

“Ma Đạo quả nhiên không được tồn tại, nếu không chúng sinh liền nguy”.

“Ma nữ này đúng là không xem chính phái chúng ta ra gì”.

“...”.

Trong tất cả các môn công phu, võ mồm đương nhiên là tiện lợi nhất. Nếu Văn Đồng Quỳ Liên vẫn còn ở đây thì năm mươi người này cũng không đủ để nàng nhét kẽ răng đâu.

Chỉ nội mỗi việc sử dụng ảo thuật thôi là nàng cũng đã dư sức khiến cho đám đệ tử chính phái này tự diệt lẫn nhau rồi.

Bất quá, Quỳ Liên cũng đã sớm không còn hứng thú nán lại đây nên đã đi trước một bước. Đám đệ tử chính phái này cũng vừa vặn xem như thoát một kiếp.

...

...

Khương Hy di chuyển đi tương đối xa rồi mới dừng lại, hắn phải chắc chắn rằng Quỳ Liên sẽ không nổi hứng bám theo, nếu không hành tung của hắn sẽ bị lộ mất.

Qua một vài đoạn đối thoại vừa rồi với nàng, Khương Hy cảm thấy có chút hơi khó chơi. Hắn cơ hồ đã mất đi cái dáng vẻ trầm tĩnh ngày trước rồi nên bây giờ tự nhiên cảm thấy có chút hơi khó đối phó với mấy dạng người như thế này.

Quỳ Liên nhìn qua thì có vẻ giống một người thành thật nhưng Khương Hy có thể ngửi được một mùi không ổn từ cuộc đối thoại với nàng.

Hắn có cảm giác như bản thân mình bị lôi cuốn phải nói chuyện với nàng vậy. Nếu không phải bản thân hắn có linh thức mạnh cùng Sắc Dục Thể gia trì thì có khi đã bị nàng câu thì đời nào rồi.

Nhìn từ bên ngoài thì nàng cũng không giống như một người tu luyện mị công, hành động của nàng rất tự nhiên, hơn nữa cũng không có cảm giác như vận mị công. Bất quá hiệu quả lại mang mấy phần giống với mị công.

Khương hy cảm thấy nàng rất khó dò, muốn nhìn thấu triệt được nàng có khi phải sinh tử chiến mới được.

Bất quá hắn còn chưa có điên, Hợp Lục Kiều cùng Hợp Bát Kiều về cơ bản là hai phương trời khác nhau.

Chưa kể bọn hắn đều là những người thuộc hàng ngũ vô địch cùng cảnh giới nên chênh lệch hai tiểu cảnh cũng thấy được khoảng cách thực lực chân thực rồi.

Về bản sự của nàng thì thời gian đấu chiến vừa rồi có chút hơi ngắn nên cũng không thăm dò được gì nhiều.

Nhưng chí ít Khương Hy cũng nhìn ra được, nàng là cao thủ luyện hồn nhất mạch, đồng thời bản thân cũng có hai loại thần thông phòng thủ cực kỳ mạnh.

Tử Linh Minh Kính thì không những phòng thủ được mà còn có thể đem đòn tấn công của đối phương phản sát lại như không.

Đến Hạo Hãn Toái Thần Chỉ là thần thông mà cũng bị phản sát như thường chứ đừng nói là mấy môn chiến kỹ khác.

Còn Tử Ma Quán Trung thì có thể làm ô uế mọi loại thuật pháp nhắm vào bản thân Quỳ Liên. Bất quá Tử Ma Quán Trung lại có thiên địch là quang thuật thanh tẩy của Thần Điện cùng thần âm độ hóa của Phật Môn.

Một nhà chuyên thanh tẩy ma quỷ, một nhà chuyên tịnh hóa nghiệp chướng, Quỳ Liên nếu gặp phải cao thủ xứng tầm từ hai nhà này thì bản thân nàng hẳn phải bị bức dùng đến thủ đoạn mạnh nhất của mình thật.
Khương Hy không yếu nhưng thuật pháp cùng chiến kỹ, thần thông của hắn lại không đối nghịch với nàng cho nên chỉ có thể dùng chân lực để đấu.

Mà chân lực thì bỏ đi, nàng cũng tu Nguyên Anh công pháp chứ không phải chỉ mỗi mình hắn tu nên trước mắt, hắn chịu.

Hắn thật sự không có cách nào cầm nàng xuống trong thời gian ngắn được.

Trong trận vừa rồi Khương Hy không dùng phù trận nhưng kể cả nếu có dùng thì cũng chẳng ảnh hưởng đến Quỳ Liên. Linh thức của nàng rất mạnh, cho nên trực giác của nàng cũng cực kỳ khủng.

Nàng sẽ sớm nhận ra rồi tránh thôi.

Tại tu chân giới, các tu sĩ thường nói rằng nam tu thông thường sẽ mạnh hơn nữ tu vì tiên thiên thân thể đã mạnh hơn sẵn rồi.

Bất quá Khương Hy không công nhận điểm này.

Đầu tiên, số lượng nữ tu trong tu chân giới không nhiều, thậm chí là còn ít, nhưng nhìn vào Huyền Thủy Am thử xem. Môn phái nhà người ta toàn là nữ tu nhưng vẫn đứng vào hàng ngũ Thập Đại Chính Phái đấy thôi.

Thứ hai, nam nhân có tiên thiên thân thể mạnh hơn thì nữ nhân cũng có ưu thế tiên thiên của chính mình. Đó chính là thần hồn, cùng cảnh giới, linh thức của nữ tu mạnh hơn nam tu một chút, đồng thời trực giác cũng nhạy cảm với nguy hiểm hơn.

Cho nên khi đi lịch luyện bên ngoài gặp nguy hiểm thì tốt nhất nên âm thầm chạy theo nữ tu. Trực giác của nữ tu rất cao nên xác suất chạy vào đường sống sẽ cao hơn so với nam tu.

Chạy theo nam tu, cơ bản chính là muốn chết.

Với ưu thế tiên thiên này, tạo nghệ luyện hồn của Văn Đồng Quỳ Liên trong tương lai tất sẽ không kém hắn đâu, cho nên để nàng trưởng thành khá là nguy hiểm.

Hiện tại Khương Hy cùng Quỳ Liên chưa kết nhân quả nhưng dây dưa một hồi rồi cũng sẽ gặp chuyện thôi.

Khương Hy đã nhận nhiệm vụ ám sát nàng rồi thì không thể bỏ được, nếu được quyền tự do chọn hay bỏ nhiệm vụ thì Dạ Ma đã sớm loạn thành một tràng rồi.

Sát thủ của Dạ Ma đã nhận nhiệm vụ rồi mà không hoàn thành thì chắc chắn phải nhận lấy hình phạt của Dạ Ma.

Hình phạt thế nào thì trước mắt Khương Hy không rõ bởi hắn chưa từng để lỡ nhiệm vụ nào cả. Thời điểm hắn còn tại Nguyệt Hải Thành thì Quảng lão lại rất vừa ý hắn nên vẫn luôn chỉ điểm hắn một vài nhiệm vụ trước mắt nên tránh xa.

Thành thử những nhiệm vụ Khương Hy chọn liền không có cái nào vượt tầm sức cả, cũng đồng nghĩa với việc hắn chưa từng nghĩ đến hình phạt khi nhiệm vụ thất bại.

Nhưng đen đủi là bây giờ hắn phải nghĩ đến rồi, Văn Đồng Quỳ Liên rất mạnh, Khương Hy chắc chắn giết không được rồi nhưng dọa sợ nàng thì có khi cũng còn khó chứ không phải dễ.

Nữ nhân này luôn luôn cảnh giác cao độ, Khương Hy cơ hồ không tìm ra được kẽ hở nào để nhắm đến cả.

Trầm mặc một hồi rất lâu, Khương Hy liền thở dài ra có chút não nề rồi di chuyển về một tòa thành khác gần đó để trú ngụ, từ tốn tìm kiếm giải pháp đối phó.

...

Hắn rời đi không được bao lâu, không gian liền có chút vặn vẹo rồi hiển lộ ra hai thân ảnh hắc bào. Trên mặt cả hai đều đeo một tấm Kim Diện rất nổi bật, hiển nhiên là hai sát thủ cấp cao của Dạ Ma rồi.

Một người trong đó hướng về phía Khương Hy đi rồi nói:

“Ngươi thấy Vô Cửu thế nào?”.

Người còn lại có chút trầm ngâm một hồi rồi nhẹ giọng đáp:

“Khí tức nội liễm, pháp lực sung mãn, thể nội không có linh lực nhưng vẫn có thể họa phù được, chắc hẳn bên trong còn có chút huyền cơ. Mặt khác, hắn còn ngộ ra được thần thông nên cũng tính là một thiên tài hiếm có”.

Người kia gật đầu nói tiếp:

“Xác thực là thiên tài, mười sát thủ giỏi nhất Bắc Nguyên ta đã dẫn đi Tinh Phiên Thành một chuyến rồi, tên tiểu tử này xác thực rất mạnh, hơn nữa lại cực kỳ cẩn trọng, cho nên hắn mới còn sống sau khi đối phó với Thánh Nữ Ma Cung”.

Nếu Khương Hy nghe được câu này, hắn hiển nhiên sẽ nhận ra đây chính là vị Kim Diện dạo trước đã đưa cái nhiệm vụ tập thể kia cho hắn xem.

Và đương nhiên, hắn cũng sẽ không ngờ được bản thân vậy mà lại có đến tận hai tu sĩ Kim Diện âm thầm bám theo.

Người còn lại suy ngẫm một chút rồi tiếp lời:

“Trên người Thánh Nữ Ma Cung có thủ đoạn của lão tổ Nguyên Anh cảnh lưu lại nên nàng chắc chắn sẽ không chết được. Vô Cửu sẽ làm bằng cách nào đây?”.

“Không biết, từ tốn quan sát là được rồi. Mặt khác, nếu phát hiện hắn tháo mặt nạ xuống thì chúng ta cũng nhanh quay lưng rời đi nhanh thì hơn”.

Nghe vậy, người còn lại liền cười cười đáp lời:

“Không cần ngươi nhắc, cái cấm chế trong người chúng ta xác thực rất phiền nhiễu, ta tự biết ý tứ”.

Người kia gật đầu, sau đó cả hai liền lắc mình rồi biến mất vào hư không, đến một dấu vết cũng không lưu lại, tựa như chưa từng tồn tại vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau