HUYỀN LỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyền lục - Chương 336 - Chương 340

Chương 335: Định Nhan Đan

Đối với Phù đạo, để được người đời tôn vinh làm đại sư thì phải đạt được ít nhất hai yếu tố sau.

Đầu tiên là hư không họa phù, thứ hai chính là họa được một đạo tự phù văn.

Một Trúc Cơ Phù sư nghiên cứu cả một đời thì có thể hư không họa phù nhưng chưa chắc đã có thể họa được một đạo tự phù văn.

Mà trong đó Chân Tự Phù lại là một trong số tự phù văn khó họa nhất. Cho nên trong mắt những người hiểu rõ nội tình, người họa được Chân Tự Phù chắc chắn có thể họa được thêm hai đến ba loại tự phù văn khác.

Bậc Phù sư như vậy thì lại càng ra dáng đại sư hơn đại sư bình thường.

Tường lão nhân không yếu, lão là tu sĩ Ngưng Dịch cảnh, dưới Kim Đan cảnh, vô luận là danh khí hay thực lực thì lão vẫn thuộc nhóm tu sĩ hàng đầu của Tinh Mộc Thành.

Nhưng đối diện với bậc Phù đạo đại sư họa được Chân Tự Phù như Khương Hy thì cũng phải kính trọng không thôi.

Thân phận đại sư của Khương Hy đã được công nhận, vậy thì tự nhiên cũng chẳng ai dám đi ngấp nghé Hắc Tre ba trăm năm nữa cả, hắn liền thành công ôm Hắc Tre về bên mình.

Đối với Khương Hy, chỉ cần chưa đến nguyên gốc hai mươi vạn linh thạch thì hắn vẫn xem thứ này có giá rẻ thôi, cho nên cầm được Hắc Tre thì hắn cao hứng không hết.

Mặt khác, Khương Hy ngay từ đầu cũng không cố ý giấu thân phận Phù đạo đại sư này làm gì, hắn chỉ đang cần một cơ hội để có thể bộc lộ ra một cách thuyết phục nhất mà thôi.

Vừa vặn thay, Tường lão nhân đã cho hắn một cơ hội, vậy thì hắn liền không ngần ngại mà tiếp lấy.

Có thân phận Phù đạo đại sư được tu sĩ Ngưng Dịch cảnh bảo đảm gia trì thì Khương Hy không lo sau buổi đấu giá này sẽ có người âm thầm tập kích hắn đoạt bảo.

Người tỉnh táo sẽ không điên mà đi đối đầu với một vị đại sư, chưa kể thân phận đại sư đã lộ ra thì Triều gia sẽ ngồi yên sao?

Đương nhiên là không, Triều gia muốn kinh doanh phù lục tốt thì thể nào cũng sẽ tìm cách kéo lên giao dịch làm ăn với Khương Hy thôi.

Có Phù đạo đại sư tọa trấn, chất lượng phù lục có gì cần phải nghi ngờ sao?

...

Sau Hắc Tre ba trăm năm thì lần lượt các vật phẩm thuộc Trúc Cơ cảnh khác cũng dần dần xuất hiện, thậm chí xuất hiện linh tài năm trăm năm nữa kia.

Nhưng Khương Hy đã đạt được mục đích ban đầu của mình rồi nên hắn sẽ tạm ngưng lại một chút mà đợi Định Nhan Đan.

Định Nhan Đan có sức hút với nữ tu rất lớn nhưng với nam tu thì thế nào?

Cái này còn tùy thuộc vào một số người, với người có dung mạo xấu thì bỏ qua đi, đã xấu rồi thì còn cố định dung nhan xấu đau xấu đớn đó làm gì, muốn tôn vinh cho người khác nhìn sao?

Dung mạo tầm thường thì có lẽ cũng có chút nhu cầu đi nhưng người có nhu cầu cao nhất tự nhiên là nhóm nam tu có dung mạo đẹp trai.

Lợi ích của của việc sở hữu dung mạo trẻ đẹp là rất lớn bởi nó có thể dễ dàng gây thiện cảm cho người đối diện, đối với danh khí của bản thân cũng góp phần không ít.

Thậm chí với người ít giao tiếp xã hội chỉ thuần khổ tu thì sở hữu dung mạo trẻ mãi cũng xem như một loại thỏa mãn chính bản thân mình.

Khương Hy thì lại càng muốn Định Nhan Đan, dung mạo của hắn thế nào hắn biết, lực sát thương của dung mạo này đối với nữ nhân cực kỳ cao mà hắn lại còn tu Dục đạo nữa.

Sắc Dục Thiên có công dụng trú nhan nhưng theo tuổi tác cao dần thì trú nhan cũng sẽ bị giới hạn.

Dung mạo thể hiện bên ngoài phụ thuộc rất nhiều vào thọ nguyên, hay nói thẳng ra chính là sinh mệnh lực.

Sinh mệnh lực còn nhiều thì dung mạo tự nhiên sẽ trẻ trung nhưng nếu sinh mệnh lực còn ít thì dung mạo sẽ càng ngày càng khô héo mà già yếu đi.

Nếu như tu vi không tăng trưởng để mở rộng thọ nguyên thì dung mạo có một ngày rồi cũng phải già.

Định Nhan Đan không có tác dụng khiến người khác trẻ lại mà chỉ có tác dụng khóa dung mạo tại thời điểm phục dụng mà thôi.

Nếu tu sĩ đang ở dung mạo trung niên mà phục dụng thì cái dung mạo trung niên đó sẽ bị khóa lại vĩnh cửu, về sau có gia tăng được thêm nhiều thọ nguyên thì dung mạo vẫn cứ luôn là trung niên thôi, không bao giờ trẻ lại được.

Cho nên Định Nhan Đan chỉ nên được phục dụng ở thời điểm còn đang trẻ trung thì hiệu quả mang lại sẽ tốt nhất.

Một ngày nào đó, Khương Hy rồi cũng sẽ già đi, có thể không lọm khọm ốm yếu nhưng trung niên thì đã có sẵn một vé đặt trước rồi.

Mà hắn tu luyện Sắc Dục Thiên nên lên giường ngự nữ là chuyện không thể thiếu, nghĩ đến chuyện vác cái bộ dạng trung niên nhân ấy đi hoan ái thì hắn đã không chịu nổi rồi.

Cho nên hắn cũng có nhu cầu không ít đối với Định Nhan Đan đâu, một chuyến này hắn chắc chắn sẽ tranh một chuyến.

...

Lại qua thêm một tiếng nữa, Tường lão nhân liền mỉm cười bước lên phía trước mà nói ra:

“Các vị đạo hữu, kế tiếp đây lão phu không để cho các vị đợi lâu nữa, vật phẩm đấu giá kế tiếp là vật phẩm áp trục lần này - Định Nhan Đan. Công dụng của Định Nhan Đan lão phu tin rằng tất cả mọi người đã tường tận rồi nên sẽ không nói thêm”.

Vừa dứt lời, lão liền phất nhẹ tay, năm nô bộc liền tuần tự bước lên đài đấu giá, mỗi người cầm trong tay một cái hộp ngọc. Bên trong mỗi hộp ngọc là một viên Định Nhan Đan.

Theo chủ ý ban đầu của buổi đấu giá, Định Nhan Đan sẽ được chia làm hai đợt đấu giá, mỗi đợt năm viên.

Đợt này là đợt đầu tiên.

Tường lão nhân mở hộp ngọc ra cho toàn trường quan sát Định Nhan Đan, thân đan có một màu trắng ngọc rất tinh khiết, hương khí toát ra từ nó liền khiến người khác cảm giác dễ chịu không thôi.

Đến Khương Hy cũng nhịn không được mà hơi chồm người về phía trước mà quan sát. Ánh mắt của hắn rất độc nên hắn có thể nhìn ra được Định Nhan Đan này là thật, Triều gia Bảo lâu không lừa thế nhân một chút nào.
Tường lão nhân chỉ cho mọi người xem qua một chút thôi rồi nhanh chóng đóng nắp hộp ngọc lại, đan dược để bên ngoài lâu sẽ mất đi tác dụng dần dần.

Đây là thường thức tu chân nên những người bên dưới cũng không phàn nàn gì mấy.

Tường lão nhân trao lại hộp ngọc cho một nô bộc rồi quay lại nói ra:

“Định Nhan Đan này được do chính Triều gia lão tổ tự tay luyện chế nên các vị đạo hữu có thể yên tâm chất lượng của đan”.

Giữa lúc này, một tu sĩ Ngưng Dịch cảnh ở thượng tầng lầu đột nhiên lên tiếng:

“Tường đạo hữu, tại hạ không có ý nghi ngờ nhưng Định Nhan Đan này chỉ mới được một mình Triều gia chứng thực, đạo hữu có thể chứng minh thêm được không?”.

Nghe vậy, Tường lão nhân liền có chút cau mày lại, biểu hiện không vừa ý lắm, Triều gia lão tổ không có lý do gì phải đi luyện đan giả cả.

Với lại bản thân lão cũng là giám định sư có tiếng, nào có thể nhìn nhầm vật được.

Nhưng những lời này cũng không phải không có đạo lý, Định Nhan Đan có giá trị rất cao, riêng việc chủ dược là một trong Bát Trân tu chân là Thời Nguyên Hà thôi cũng đủ khiến những vật phẩm trước đó thành nền rồi.

Giá trị càng cao, rủi ro càng lớn.

Giữa lúc này, một tu sĩ Kết Đan cảnh bỗng nhiên nhìn về phía gian phòng của Khương Hy mà nói:

“Vô Nhai đại sư, ý của đại sư thế nào?”.

Khương Hy nghe xong liền đánh ánh mắt lên nhìn về phía vị tu sĩ kia ở thượng tầng lầu, hắn hiểu thâm ý của người này.

Mặc dù hắn không thông Đan đạo nhưng ít nhiều gì cũng là Phù đạo đại sư, một lời của hắn có thể quyết định chiều hướng tiếp theo của buổi đấu giá này.

Là tiếp tục đấu giá hay gọi thêm người khác đến kiểm chứng thực hư.

Khương Hy đang có nhu cầu với Định Nhan Đan nên cũng sẽ không vòng vo làm gì, hắn liền bình tĩnh nói ra:

“Tại hạ đã từng nhìn thấy Thời Nguyên Hà tự nhiên sẽ không quên được mùi của nó, viên đan dược trong hộp ngọc vừa rồi ngoại trừ mùi của Thời Nguyên Hà ra còn có mùi của Trú Nhan Quả nên viên Định Nhan Đan này có chín thành là thật”.

Thời Nguyên Hà là chủ dược, có tác dụng khóa chặt thời gian của một sự vật, nhưng để nhắm chính xác dung nhan của tu sĩ để khóa thanh xuân lại thì cần phải có Trú Nhan Quả làm phó dược.

Trú Nhan Quả có đẳng cấp không đến Bát Trân nhưng cũng hiếm có cực kỳ, loại thần quả này chỉ có mọc tại bên trong các khe nứt của vách núi tuyết mà thôi.

Tu sĩ muốn hái được quả này về cơ bản phải chịu qua không ít sự rét lạnh của phong tuyết núi cao cùng với lại sự cứng rắn của núi đá thì mới có thể lấy được.

Vị tu sĩ Kết Đan cảnh kia nghe Khương Hy nói xong liền ồ lên một tiếng, sau đó liền ra hiệu cho Tường lão nhân tiếp tục buổi đấu giá.

Có Phù đạo đại sư xác thực rồi thì những người khác cũng không cần phải nghi ngờ gì thêm, dù sao đã mang danh đại sư thì chắc chắn không thể nói càn.

Toàn trường không còn ai nghi ngờ nữa thì mới Tường lão nhân mới thở nhẹ ra một hơi, lão hướng về phía gian phòng Khương Hy rồi nhẹ nhàng khom người cảm tạ.

Sau đó lão cất cao giọng nói ra:

“Giá khởi điểm của Định Nhan Đan là ba mươi vạn linh thạch, mỗi lần tăng giá không dưới một vạn linh thạch”.Lời vừa ra, toàn bộ hạ tầng lầu liền hít vào một hơi lạnh không thôi. Con số ba mươi vạn này không phải số nhỏ, đến một tu sĩ Trúc Cơ cảnh cũng không chắc đã lôi ra được con số đó đâu chứ đừng nói đến chuyện tăng thêm giá.

Đám tu sĩ Luyện Khí cảnh cơ bản chính là không có cửa chơi tại một ải này, chỉ có thể ngước đầu ngồi xem thần tiên đánh nhau mà thôi.

Bất quá nếu suy nghĩ kỹ càng thì ba mươi vạn cũng là một con số hợp lý, Bát Trân Thời Nguyên Hà cùng Trú Nhan Quả há là vật rẻ tiền.

Với cái giá này thì chắc Thời Nguyên Hà cũng không quá mười giọt nhưng như vậy cũng đủ thành đan rồi.

Rất nhanh, tiếng đấu giá liền vang lên liên hồi.

“Ba mươi mốt vạn linh thạch”.

“Ba mươi hai vạn linh thạch”.

“Ba mươi lăm vạn linh thạch”.

“...”

Lên tiếng hầu hết là nữ tu mà đáng sợ hơn là mỗi lần lên tiếng các vị nữ tu này lại không hề có chút nao núng nào.

Quả nhiên sức dụ hoặc của Định Nhan Đan rất khủng bố.

Đương nhiên xen lẫn trong đó cũng có tiếng của nam tu, thông qua linh thức, Khương Hy biết nam tu đó cũng sở hữu dung mạo ưa nhìn, cho nên có ham muốn với Định Nhan Đan cũng là chuyện bình thường.

Đến thời điểm cái giá kéo lên bốn mươi tám vạn linh thạch thì Khương Hy liền tham chiến, giọng của hắn nhàn nhạt vang lên:

“Năm mươi vạn linh thạch”.

Khương Hy không đấu giá thì thôi, hắn vừa đấu giá là trung tầng lầu cùng thượng tầng lầu liền áp lực không ít.

Dù sao bây giờ thân phận Phù đạo đại sư đã bày rành rành ra đó, khí tràng cá nhân hắn cũng thuộc hàng mạnh mẽ nữa nên những người khác liền kiêng kỵ không thôi.

“Năm mươi hai vạn linh thạch”, một nữ tu thượng tầng lầu lên tiếng.

Khương Hy mỉm cười ra giá tiếp:

“Năm mươi lăm vạn linh thạch”.

Nữ tu đó lại cắn răng ra giá:

“Sáu mươi vạn linh thạch”.

Khương Hy không ngại, ngữ khí của hắn vẫn rất bình thản đáp lại:

“Sáu mươi lăm vạn linh thạch”.

Lần này, nữ tu không tiếp tục ra giá nữa, những người khác cũng đã ngừng ra giá từ lâu. Tường lão nhân thấy vậy liền cất cao giọng nói:

“Sáu mươi lăm vạn linh thạch lần một”.

Không ai đáp.

“Sáu mươi lăm vạn linh thạch lần hai”.

Lại không ai đáp.

“Sáu mươi lăm vạn linh thạch lần ba”.

Vẫn là không có người đáp.

Ba lần hô giá đã qua, Tường lão nhân liền chốt hạ viên Định Nhan Đan đầu tiên thuộc về Khương Hy. Toàn trường liền ồ lên một tiếng mà cảm thán.

“Phù đạo đại sư quả nhiên là có tiền”.

“Người ta tăng hàng vạn còn không đổi sắc, chúng ta tăng một ngàn thôi mà đã xoắn quýt cả lên rồi”.

“Đừng nói sáu mươi lăm vạn, ta nghĩ nếu vị tiền bối nào tiếp tục tăng giá thì vị đại sư này cũng không ngại tăng thêm đâu”.

“...”

Vô số tiếng bình luận ở bên dưới liền vang lên, đồng thời những tu sĩ ở gian phòng khác cũng truyền âm chúc mừng Khương Hy đã đạt được Định Nhan Đan.

Đương nhiên Khương Hy cũng truyền âm tạ lễ rồi, Định Nhan Đan là tình huống bắt buộc, hắn tự nhiên không thể ra giá lưu tình được.

Cho nên viên đầu tiên này hắn nhất định phải cầm xuống trước.

Chương 336: Thất phu vô tội, hoài bích có tội

Đấu giá lần này có tổng cộng mười viên Định Nhan Đan chia thành hai đợt, mỗi đợt đấu giá năm lần, cho nên lần đấu giá đầu có ý vị rất riêng.

Mười viên chắc chắn sẽ về với mười người nhưng lần đấu giá đầu về ai thì phải xem người nào dám bỏ ra nhiều tiền nhất.

Lần đấu giá đầu tiên diễn ra có thể xem như là một lần thử giá, xem thử giới hạn chịu chi của từng người cao đến đâu, đồng thời cũng tính toán chiến lược phù hợp để bản thân có thể cầm đến được Định Nhan Đan.

Để tránh va chạm trực tiếp với người khác, Khương Hy liền nguyện ý trở thành người cầm Định Nhan Đan đầu tiên, dù sao hắn cũng có rất nhiều tiền, ngần này không đủ khiến hắn biến sắc được.

Đấu giá thành công ở lần đầu này tự nhiên sẽ khó mà khiến người khác thù hận được, bởi lần đầu này ngoài thử giá ra thì còn mang ý vị loại đối thủ mạnh nhất ra khỏi vòng đấu nữa.

Nếu như những lần sau không có người nào chịu bỏ đại giá ra để đoạt thì người tiếp theo cầm Định Nhan Đan hẳn là nữ tu vừa đấu với hắn ở thượng tầng lầu kia.

Và không ngoài dự đoán, lần đấu giá thứ hai đã tìm ra được chủ nhân của Định Nhan Đan, chính là nữ tu ở thượng tầng lầu đó.

Bất quá cái giá nàng bỏ ra lại là sáu mươi hai vạn linh thạch, so với lần ra giá trước của nàng còn muốn cao hơn hai vạn nhưng cũng thành công cầm được Định Nhan Đan rồi.

Còn những người kế tiếp là ai thì Khương Hy cũng không quản lắm, chỉ cần lưu ý người là được rồi.

Rất nhanh, Triều gia Bảo lâu liền cử người mang Hắc Tre ba trăm năm cùng Định Nhan Đan lên đưa cho hắn.

Hắn cũng tự thân kiểm tra qua một lần rồi gật nhẹ đầu, trực tiếp xuất bảy mươi bảy vạn linh thạch ra thanh toán.

Người kia liền cười tươi tiếp nhận linh thạch rồi cung kính hành lễ một cái mà rời gian phòng.

Khương Hy ném Hắc Tre vào bên trong giới chỉ, đợi sau buổi đấu giá sẽ đi tìm Khí sư để đề thăng phẩm chất pháp khí.

Còn về phần Định Nhan Đan thì hắn liền không cất đi mà trực tiếp phục dụng tại chỗ.

Định Nhan Đan vừa vào miệng liền hóa thành dược thủy mà xâm nhập vào ngay trong thể nội hắn, sau đó, một lớp dịch bắt đầu thẩm thấu ngược từ trong ra ngoài mà phủ lên trên da mặt.

Bất quá Khương Hy còn có một lớp dịch dung nên nhìn bề ngoài về cơ bản là không có bất cứ thứ gì diễn ra cả.

Lớp dịch này phủ lên trên da mặt được khoảng vài phút liền nhanh chóng thẩm thấu vào trở lại, cảm giác trên thân thể cũng không có gì thay đổi nhưng Khương Hy biết dược lực đã có tác dụng rồi.

Năm nay hắn hai mươi chín tuổi, qua thêm hai, ba tháng nữa là tròn ba mươi tuổi nhưng dung mạo của hắn hiển thị ra bên ngoài chỉ như thanh niên hai mươi mà thôi.

Nay nhờ có Định Nhan Đan gia trì nữa nên Khương Hy vĩnh viễn sẽ không già đi, dung mạo tuổi hai mươi này của hắn sẽ trường tồn với thời gian.

Khương Hy vốn có thể đợi sau khi kết thúc buổi đấu giá rồi trở về phục dụng cũng được nhưng vì Định Nhan Đan quá hiếm nên không thể để lâu ở ngoài.

Mặc dù xác suất khá thấp nhưng cũng không phải không có người ngấp nghé viên đan dược này, cho nên giây phút chuẩn bị phục dụng, hắn đã mở hộp ngọc ra để hương khí lan tỏa hết toàn trường.

Hành động này chính là báo cho những người khác biết rằng hắn đã ăn đan dược, đừng tìm đến hắn làm gì cho mất công.

Đồng dạng nữ tu thượng tầng lầu kia cũng phục dụng ngay tại chỗ để tránh bị người khác giở trò cướp đoạt.

Buổi đấu giá Định Nhan Đan đợt đầu rất nhanh liền kết thúc, năm viên Định Nhan Đan đã có chủ và giá cũng dần dần có xu hướng giảm dần.

Viên thứ năm kia được đấu giá thành công với năm mươi tám vạn linh thạch.

Bất ngờ là trong số năm người đấu giá thành công này lại có đến tận hai nam tu, một người là Khương Hy, người còn lại chính là nam tu ưa nhìn trước đó.

Đương nhiên, nam tu đó cũng lựa chọn phục dụng tại chỗ, hương khí một lần nữa lại bay ra mà mê hoặc mọi ánh nhìn.

Mấy nữ tu khác ngửi được mùi liền ném về hai gian phòng nam tu từng cái ánh mắt ai oán không thôi.

Khương Hy liền mỉm cười lắc đầu, mỗi người có một sở cầu khác nhau, không phải chỉ có mỗi nữ tu mới trọng ngoại hình đâu.

Bên cạnh đó, Khương Hy cũng âm thầm quan sát hai tu sĩ còn lại thành công đấu giá được Định Nhan Đan.

Một người ở thượng tầng lầu, một người ở trung tầng lầu.

Cả hai người này giống nhau ở một điểm là đều sở hữu ngoại hình của phụ nhân ngoài bốn mươi, nói trẻ thì không trẻ nhưng già thì không đến.

Bất quá cả hai lại lựa chọn giữ đan dược lại mà không phục dụng, hẳn là chờ đợi tu vi đột phá, dung mạo có chút trẻ trung lại rồi mới dùng Định Nhan Đan.

Lựa chọn này tính ra cũng không tồi bởi Khương Hy cảm nhận được cả hai nàng đều ở đỉnh phong cảnh của chính bản thân rồi.

Một người là Ngưng Dịch cảnh đỉnh phong, một người là Trúc Cơ cảnh hậu kỳ Hợp Bát Kiều đỉnh phong.

Ở cấp bậc tu vi này thì một khi thành công đột phá trong ba năm, dung mạo chắc chắn sẽ có biến chuyển theo chiều hướng trẻ lại không ít.

Đến lúc đó phục dụng Định Nhan Đan liền là thượng sách.Khương Hy vừa quan sát hai người này, đồng thời cũng âm thầm vận linh thức lên mà tra xét trong tấm ngọc bài của Dạ Ma xem thử có tên người nào tham gia buổi đấu giá xuất hiện trong nhiệm vụ Ngân Bảng không.

Nói đến ngấp nghé Định Nhan Đan thì cũng phải tính Khương Hy vào một chân bởi hắn cũng không phải thiện nam tín nữ gì đâu. Trong đầu hắn tính toán gì thì đến Tuyết Lam cũng chịu chứ đừng nói là người khác.

Loại miếng ngon như Định Nhan Đan này Khương Hy đời nào bỏ quên Tuyết Lam được, tên kia sở hữu dung mạo cũng không kém hắn đâu cho nên phải tìm cách cướp đoạt mới được.

Mà so với cướp đoạt thì dùng thân phận Dạ Ma đi xử lý chẳng phải sẽ thuận lý thành chương hơn sao?

Trừ bỏ hạ tầng lầu, những người tham dự buổi đấu giá này cơ hồ đều là nhóm người có thế lực chống lưng cho nên tên tuổi xuất hiện ở trong nhiệm vụ Ngân Bảng không ít đâu.

Bất quá Khương Hy sẽ không vội chọn mục tiêu, trước mắt hắn vẫn phải đợi đến năm viên Định Nhan Đan còn lại có chủ đã rồi sẽ lựa chọn sau.

...

Buổi đấu giá vẫn còn rất nhiều vật phẩm đáng giá khác ở Trúc Cơ cảnh nhưng Khương Hy cũng không nhìn thêm làm gì, hắn đã sớm biết cụ thể tình huống ở trong danh sách trước đó rồi nên cũng không có chút hứng thú gì.

Để tránh cho đám tu sĩ Luyện Khí cảnh nhàm chán về sau, Tường lão nhân đương nhiên cũng xuất ra một vài thứ đáng giá ở Luyện Khí cảnh để những người này tham gia đấu giá.

Dĩ nhiên, những vật phẩm đó cũng có phẩm chất rất cao, công dụng bảo mệnh cũng không đến nỗi tồi.

Lại thêm một khoảng thời gian ngắn nữa trôi qua, đợt đấu giá thứ hai của Định Nhan Đan lại bắt đầu, toàn trường một lần nữa lại sôi trào không ngừng.

Lần này đấu giá còn ác liệt hơn so với lần trước, vừa mới bắt đầu đã trực tiếp hô lên năm mươi vạn linh thạch rồi, thậm chí có người hô giá còn trực tiếp đề thăng mười vạn linh thạch dẫn đến song phương căng thẳng không thôi.

Khương Hy đã phục dụng Định Nhan Đan rồi nên bây giờ liền an ổn ngồi đây mà xem chuyện vui là được.

Trong đợt đấu giá này đương nhiên cũng có nam tu tham dự, bất quá dựa vào thái độ thì hẳn không phải là đấu giá cho chính mình dùng mà cho người khác dùng.

Tên nô bộc ở sau lưng thấy Khương Hy có chút hơi khó hiểu liền nhanh chóng đến bên cạnh giải thích cho hắn rõ ràng hơn.

Vị nam tu kia nguyên lai là gia chủ của một thế gia tu chân bậc Ngưng Dịch cảnh tại Tinh Mộc Thành, trong nhà có tổng cộng năm vị thê thiếp cùng hơn mười đứa con, bất quá bi ai là hắn chỉ có duy nhất một đứa con gái.

Trong thời đại Nho đạo nhất mạch ăn sâu vào tư tưởng của từng người như thế này thì một nhà nhiều nam nhân như vị nam tu kia có thể nói là đại phúc nhưng vị nam tu kia thì không cho như vậy.

Hắn ưa thích có con gái, cho nên mới kết thân với nhiều nữ tu như thế. Cuối cùng thì vị thê thiếp gần nhất của hắn cũng hạ sinh được một đứa con gái. Năm nay mới lên bảy tuổi.

Vị nam tu kia đấu giá Định Nhan Đan hẳn là vì để tặng cho con gái của mình.

Chỉ là độ tuổi này thì quá nhỏ để phục dụng Định Nhan Đan cho nên chí ít vị nam tu kia phải đợi thêm mười năm nữa thì mới có thể đưa được.

Nghe vậy, Khương Hy liền có chút nhíu mày nói ra:“Mười năm đối với tu sĩ Trúc Cơ cảnh cũng được xem là dài, hắn có thể bảo hộ được Định Nhan Đan lâu đến thế sao?”.

Tên nô bộc liền mỉm cười, ngữ khí cung kính đáp lại:

“Đại sư không biết, gia tộc của hắn có tận ba tu sĩ Ngưng Dịch cảnh tọa trấn, trong tộc còn có không ít tu sĩ Trúc Cơ cảnh, nói chung là cường giả như mây, những người khác muốn đến cướp thì phải xem thử bản thân có đủ lực không đã”.

Khương Hy nhẹ gật đầu, gia tộc có tận ba tu sĩ Ngưng Dịch cảnh tọa trấn thì trừ bỏ Lục đại thế gia Kim Đan cảnh ra thì rất khó có thế lực nào dám đến gây sự cả.

Tình thế của gia tộc này có chút giống Đô gia của Nguyệt Hải Thành, là gia tộc mạnh nhất dưới thế gia Kim Đan cảnh.

Giữa lúc này, Tường lão nhân đột nhiên cao giọng tuyên bố:

“Chúc mừng Trịnh đạo hữu đã đạt được khỏa Định Nhan Đan thứ bảy”.

Trịnh đạo hữu cũng chính là vị nam tu kia, họ Trịnh này đã thành công mua được Định Nhan Đan với giá sáu mươi hai vạn linh thạch.

Trong âm thầm, khóe miệng Khương Hy liền có chút hơi kéo ra.

Con mồi đây rồi.

Với người khác, thế gia cấp bậc như Trịnh gia thì cực kỳ khó phá, coi như sát thủ Ngân Diện có tu vi Ngưng Dịch cảnh cũng rất khó công phá, cho nên tiền thưởng cho cái đầu của Trịnh gia chủ cũng cực kỳ nhiều.

Hai mươi vạn linh thạch.

Số tiền không nhỏ, mục tiêu lại lớn, chưa kể trong tay còn cầm Định Nhan Đan, Khương Hy chắc định sẽ ra tay với người này rồi.

Kỳ thực để công phá Trịnh gia thì Dạ Ma cũng không phải là không có cách bất quá nếu dùng phong cách khoa trương như lần đột phá Bạch Kính gia thì đúng thật là rất khó, làm không tốt thậm chí còn dẫn đến đồng minh của Trịnh gia vây giết nữa.

Nguyệt Hải Đà chủ cũng đã từng nói Dạ Ma nay đã quên mất cái gốc của một sát thủ rồi, chữ ‘tiềm’ đến tận bây giờ cũng chỉ còn mấy vị Ngọc Diện trưởng lão cùng một vài vị Kim Diện trưởng lão biết ‘viết’ mà thôi.

Khương Hy lại càng am hiểu cái gọi là ẩn tàng cùng ám sát, cho nên lấy thực lực của hắn, trên dưới Trịnh gia sẽ không đời nào nắm bắt đến được sự hiện diện của hắn.

Cho nên, Trịnh gia chủ lần này đành phải chịu ủy khuất thật.

Thât phu vô tội, hoài bích có tội.

Viên Định Nhan Đan này Khương Hy buộc phải lấy đi thôi.

Nếu đã xác định được con mồi rồi thì Khương Hy phải cấp tốc chuẩn bị phương án ám sát, nhanh nhất là có thể động thủ ngay trong đêm nay.

Mà tốt nhất là nên như thế bởi để thêm một ngày nữa thì Trịnh gia chủ chắc chắn sẽ cất giấu Định Nhan Đan rất kỹ.

Mặc dù Khương Hy có thể sử dụng Đồng Tâm Thuật để đọc suy nghĩ nhưng phòng trừ trường hợp Trịnh gia chủ đưa đan dược cho tu sĩ Ngưng Dịch cảnh ở trong nhà giữ.

Lấy độ tuổi cùng dung mạo của ba vị Ngưng Dịch cảnh kia thì Định Nhan Đan cũng chỉ như gân gà thôi, đảm bảo sẽ không có tư tâm gì với viên đan dược này.

Nhưng rơi đến tay tu sĩ Ngưng Dịch cảnh thì Khương Hy lại có chút hơi khó xử lý.

Suy đi tính lại, tốt nhất là trong đêm nay ra tay là được.

Không đến một tiếng sau, buổi đấu giá đã chính thức kết thúc, toàn bộ mười viên Định Nhan Đan đã được bán ra, lần này trừ bỏ Hắc Tre ba trăm năm ra thì Triều gia Bảo lâu cơ hồ là đại thắng.

Vô luận là tiền tài hay danh tiếng thì Triều gia bây giờ không khác gì mặt trời ban trưa. Các đại thế gia khác nếu không có vật phẩm cấp bậc như Định Nhan Đan tọa trấn thì rất khó để đẩy Triều gia ra khỏi vị trí này.

Đấu giá kết thúc, Khương Hy liền nhanh chóng rời khỏi gian phòng mà âm thầm bám theo Trịnh gia chủ, bất quá hắn còn chưa kịp đi thì một giọng nói bất ngờ vang lên:

“Đại sư, xin chờ một chút”.

...

...

PS: Các đạo hữu đọc truyện thấy hay thì cho tác 10 sao nha!

Tác cảm ơn!

Chương 337: Trịnh gia

Người gọi đương nhiên là Tường lão nhân, Khương Hy đã sớm biết lão nhân này sẽ đại diện Triều gia chạy đến kéo lên quan hệ từ trước nhưng thời điểm hiện tại thì có chút không được đẹp lắm.

Tường lão nhân nhìn thấy dung mạo của Khương Hy thì ngay lập tức liền hiểu ra, chả trách lại bỏ đại giới ra để mua Định Nhan Đan.

Loại dung mạo này để già đi thì quá phí. Bât quá nếu lão biết đây chỉ mới là sáu thành dung mạo thực tế của hắn thì không biết cảm giác của lão sẽ ra sao nhỉ?

Thượng thiên bất công đi.

Bởi vì Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ nên Tường lão nhân không thể nhìn ra được cốt linh của Khương Hy là bao nhiêu nhưng đã là Phù đạo đại sư thì có khi đã sống lên đến gần trăm năm rồi.

Lão mỉm cười hướng Khương Hy nói ra:

“Gặp qua đại sư, lão phu họ Tường, tên là Viễn Trình, là giám định sư chuyên biệt của Triều gia. Không biết hiện tại đại sư có thể dành ra chút thời gian được không?”.

Khương Hy quan sát Tường lão nhân này một hồi, trong đầu loạn chuyển một chút thông tin. Cái tên Viễn Trình này cũng có chút quen thuộc, năm xưa hắn cũng từng hạ sát một người gọi là Viễn Trình.

Hi vọng cái tên này cũng đừng mặc định trở thành mục tiêu của hắn đi. Hắn mỉm cười nói ra:

“Tường đạo hữu, thật có lỗi, tại hạ có việc quấn thân nên trước mắt không thể nán lại hàn huyên, hai ngày nữa tại hạ sẽ quay lại đây, đến khi đó mong đạo hữu đừng chê”.

Khương Hy không nán lại tại chỗ được nên Tường Viễn Trình có chút thất vọng nhưng nhận được cuộc hẹn sau đó hai ngày thì lão lại vui mừng.

May quá, còn cơ hội.

Lão vội vàng cười đáp lại:

“Nếu đại sư có việc trong người thì lão phu cũng không tiện cản đường. Hai ngày nữa lão phu sẽ chờ đại sư đến”.

Khương Hy mỉm cười gật đầu, sau đó Nhân Gian Hành Tẩu liền vận lên, thân ảnh hắn liền mất đi tăm hút. Tường Viễn Trình thấy vậy liền giật mình.

Nhanh quá.

Ánh mắt Ngưng Dịch cảnh của lão vậy mà lại không thể nào bắt được cái tốc độ này. Khương Hy không giấu tu vi nên lão biết hắn là Trúc Cơ cảnh trung kỳ Hợp Lục Kiều nhưng cái tốc độ này lại hoàn toàn viễn siêu Ngưng Dịch cảnh.

Tường Viễn Trình nghiêm nghị sắc mặt của mình lại, lão có cảm giác vị đại sư này không đơn giản, xem chừng hai ngày sau phải cẩn trọng một chút rồi.

...

...

Khương Hy rời đi nhanh nên không biết trong đầu Tường Viễn Trình đang não bổ cái thứ gì. Cũng may tốc độ của hắn nhanh nên trong chốc lát đã bám kịp Trịnh gia chủ rồi.

Khương Hy tu luyện Nhân Gian Hành Tẩu nên bản thân hắn cũng có lợi thế của riêng mình, đó chính là đi dưới đất.

Đại đa số tu sĩ của tu chân giới chính là Luyện Khí cảnh mà cảnh giới này lại không thể bay, chỉ có thể một mực đi bộ mà thôi.

Ngoài ra thì số lượng đi dưới đất còn phải kể đến thêm cả nhân loại nữa những tu sĩ từ Trúc Cơ cảnh trở lên khác sẽ không nghĩ đến người bám theo đang đi dưới đất đâu.

Đây là còn chưa tính đến Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ nữa đấy.

Có môn thần thông này trong tay, người trên đường không có người nào có thể nhận ra được sự tồn tại của hắn cả.

Khương Hy âm thầm bám theo Trịnh gia chủ được khoảng ba mươi phút thì rốt cuộc cũng đến được Trịnh phủ của Trịnh gia.

Trong số các gia tộc mà hắn từng lẻn vào thì Trịnh phủ đích thật rất hoa lệ, chỉ dưới các đại thế gia Kim Đan cảnh một chút mà thôi.

Theo như lời kể của tên nô bộc kia thì nội tình của Trịnh gia không hề thua kém Lục đại thế gia Tinh Mộc Thành.

Cùng lắm cũng chỉ thiếu một đại năng lão tổ Kim Đan cảnh mà thôi. Trịnh gia chỉ cần ra được một vị thì ngay lập tức Lục đại thế gia sẽ trở thành Thất đại thế gia ngay.

Mà loại đề thăng thế gia này lại phi thường an ổn nên Trịnh gia sẽ không gặp phải trở ngại nào.

Bất quá Khương Hy lại không phải hạng người vô tri, Trịnh gia có nội tình mạnh như vậy nhưng suốt bao nhiêu năm qua sao lại không ra được một tu sĩ Kim Đan cảnh, đằng sau chắc chắn không thiếu bàn tay vô hình của Lục đại thế gia đâu.

Địa bàn của Tinh Mộc Thành đã phân chia trong, trừ bỏ Phủ Thành chủ cùng các chi thế lực ra thì Lục đại thế gia chính là thổ hoàng đế, bọn họ làm sao nguyện ý để một thế gia khác quật khởi được.

Chỉ là loại đấu đá này Khương Hy sẽ không can dự vào nhưng đêm nay nếu hắn hành động thì Lục đại thế gia có vô tình thấy cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ thôi.

Trịnh gia bị trọng thương thì Lục đại thế gia mới thở nhẹ một hơi được.

Nói vui là thế nhưng Khương Hy đời nào để bản thân mình bị phát hiện được, chủ nghĩa bí mật của hắn vẫn rất cao, còn lâu hắn mới để mấy tên tu sĩ dưới Kim Đan cảnh tóm được mình.

Trịnh gia rất lớn, Khương Hy trước mắt cũng chưa tiến vào trong, chỉ âm thầm đi vòng ngoài xem địa thế rồi thả linh thức vào bên trong kiểm tra một chút mà thôi.

Bố trí gian nhà của Trịnh gia tính ra thì cũng có chút phức tạp, nhất là hậu viện vì Trịnh gia chủ có đến tận năm thê thiếp cùng hơn mười đứa con, số lượng gian phòng ở hậu viện nhiều không kể xiết.

Suy ngẫm một hồi, Khương Hy liền âm thầm lách mình trốn ra cửa sau của Trịnh phủ rồi thuận tay bắt lấy một tên gia nhân ở gần đó.Sau đó hắn trực tiếp sử dụng Đồng Tâm Thuật mà đọc suy nghĩ một chút, hai mắt của tên gia nhân đó ngay sau khi gặp phải cặp tử đồng của Khương Hy thì liền ngây ngẩn không thôi.

Trong thiên hạ này, các loại kỳ thuật chuyên nhắm vào việc đọc ký ức hay suy nghĩ sẽ để lại gánh nặng lên linh hồn cho người bị đọc ký ức.

Tùy vào mục đích của loại kỳ thuật mà gánh nặng tạo ra sẽ khác nhau.

Như Đồng Tâm Thuật của Khương Hy là một loại kỳ thuật hắn vô tình lấy được từ một phế tích của chiến trường cổ từ hơn năm trăm năm trước.

Loại kỳ thuật này trong mắt hắn thì để lại gánh nặng linh hồn thấp nhất bởi bản chất của Đồng Tâm Thuật chính là đồng hóa ký ức của đối phương rồi quan sát.

Nếu sử dụng với mục đích tốt thì song phương trong nhất thời sẽ đạt được trạng thái song thể nhất tâm, như hồi Khương Hy dùng để đưa Tuyết Lam đi xem thiên cơ vậy.

Nhưng nếu sử dụng với mục đích xấu như đọc ký ức thì hậu quả cũng không đến nỗi quá thảm.

Người bị soi ký ức sẽ choáng váng một chút, ký ức sau đó sẽ có hơi mơ hồ nhưng qua một, hai phút là sẽ trở lại bình thường ngay.

Đồng Tâm Thuật thường đi đôi với một loại kỳ thuật khác chuyên xóa bỏ ký ức nhưng Khương Hy hiện tại không đủ sức để xóa bỏ ký ức.

Bất quá hắn có Thủy Đàm Ảo Cảnh có thể dựng lên một ký ức giả cho người bị đọc ký ức. Đồng thời với tác dụng của thần thông Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ, người bị đọc ký ức sẽ không nhận thức rõ ràng bản thân hắn.

Thậm chí ngủ một giấc dậy quên lãng luôn sự tồn tại của hắn cũng nên.

Ngoài Đồng Tâm Thuật ra thì còn có Sưu Hồn Đại Pháp, Thấu Hồn Độc Tâm Thuật, Thiên Nhân Giao Kết Kỳ Thuật,... nhưng hậu quả thường đem lại không được tốt cho lắm.

Nhẹ thì si ngốc một đoạn thời gian ngắn, nặng thì trực tiếp hóa điên điên khùng khùng, còn tệ nhất thì thần hồn tan vỡ mà trực tiếp tử vong.

...

Quay trở lại với thực tại, sau khi đọc được ký ức của tên gia nhân xong, Khương Hy liền đánh ngất hắn rồi ném vào một chuồng ngựa gần đó, khoảng vài canh giờ nữa tên kia tỉnh lại thì sẽ không nhớ gì hết nữa.

Theo như thông tin thu thập được thì Trịnh gia chủ đời này có tổng cộng mười lăm đứa con, trong đó mười bốn người là nam, chỉ có duy nhất đứa con út là nữ.

Khương Hy khi biết thì cũng cảm thấy Trịnh gia chủ thật vất vả, sinh một, hai đứa con trai thì còn cảm thấy quý trọng chứ sinh liền một lần mười bốn đứa thế này thì mỗi lần nhìn chính là mỗi lần cao huyết áp.

Mười bốn đứa con trai này có đến tận bảy đứa có thể tu hành, loại xác suất này hoàn toàn đủ cho Thẩm gia hay Tưởng gia ở Nguyệt Hải Thành ghen tị không thôi.

Bất quá cùng thế hệ mà có quá nhiều người dòng chính có thể tu hành thì một khi đã trưởng thành hết thảy thì sẽ tranh đấu cái ngôi vị gia chủ Trịnh gia mất.

Trong tương lai Trịnh gia chủ không đau đầu mới là lạ, nhưng thôi, Khương Hy sẽ sớm cho hắn đỡ đau đầu về sau vậy.

Mặt khác, gia nhân này làm việc trong khu vực hậu viện nên hắn nắm rõ được thời gian sinh hoạt của Trịnh gia chủ.

Hằng ngày, cứ sau mỗi giờ ăn tối là Trịnh gia chủ đều tự thân bồi con gái đi dạo trong vườn một vòng rồi mới trở về phòng của mình mà tu hành.

Dựa vào ký ức của tên gia nhân này, Khương Hy hoàn toàn có thể mường tượng được bản đồ có Trịnh phủ cùng với lộ tuyến di chuyển của Trịnh gia chủ.Trầm mặc một hồi khá lâu, khóe miệng của hắn liền khẽ cong lên, hắn bước ra một bước, thân hình liền tiêu thất đi không còn hình dạng.

...

Buổi tối.

Như thường lệ, Trịnh gia chủ liền cùng năm vị thê thiếp và mười lăm đứa con cùng nhau dùng bữa. Vì để tránh phân cao thấp trong nhà cũng như để cho những đứa con này đoàn kết, một nhà hai mươi mốt người của Trịnh gia chủ liền ăn cùng một bàn.

Đương nhiên để có thể chứa nổi hai mươi mốt người thì cái bàn ăn đó cũng khoa trương không kém, đó là một cái bàn hình bán nguyệt tương đối lớn được đặt ngang ở ngay đại sảnh.

Trịnh gia chủ là tu sĩ Trúc Cơ cảnh hậu kỳ Hợp Cửu Kiều cho nên từ lâu đã không cần ăn, bất quá thê thiếp cùng mấy đứa con của hắn không có ai Trúc Cơ cả nên hằng ngày vẫn phải ăn như thường.

Trịnh gia chủ tham dự vào bữa ăn này mục đích chính vẫn là bồi đứa con gái cưng mà thôi.

Khương Hy ẩn nấp trong bóng tối thấy được cảnh này cũng phải cảm khái không thôi. Trương Khánh Văn của Thanh Hà Trấn cũng có nhiều con nhưng gặp phải Trịnh gia chủ liền thua một con phố.

Trong bữa ăn Trịnh gia chủ cũng hỏi rất nhiều chuyện của từng đứa con, bao quát cả chuyện tu hành. Đứa nào không tu hành được thì hỏi đến chuyện học hành.

Tại Hoàng Triều, tu hành không phải là con đường duy nhất để thành danh, bởi Hoàng Triều quản lý vừa là dân chúng vừa là người tu hành nên quan lại trong triều cũng phân ra hai nhánh khác nhau.

Một nhánh quản người tu hành, một nhánh quản phàm nhân bình thường.

Không tu hành được thì có thể học hành thật tốt để làm quan lại rồi hưởng một đời phú quý cũng không tệ.

Buổi tối diễn ra cũng không lâu, theo như thường lệ, sau khi ăn xong thì Trịnh gia chủ liền cười tươi hớn hở mà bế đứa con út lên mà đi dạo ở trong vườn.

Khương Hy liền âm thầm lần mò theo, đồng thời ánh mắt của hắn cũng như có như không nhìn vào một đứa trong số mười bốn đứa con trai kia của Trịnh gia chủ mà có chút suy nghĩ.

Nhưng Khương Hy cũng sẽ không nhìn lâu bởi như vậy quá mất thời gian mà bỏ lỡ mất Trịnh gia chủ.

Trịnh gia chủ đích thật là cưng chiều con gái của mình, nội việc đi dạo vườn hoa thôi cũng mất đến tận một tiếng đồng hồ. Một tiếng này hắn cũng nói được rất nhiều chuyện đối với con gái của mình.

Nếu không phải Khương Hy là một người cực kỳ kiên nhẫn thì hắn sớm hiện thân đập chết Trịnh gia chủ ngay tại chỗ rồi. Cái tên này khiến hắn tiêu tốn quá nhiều thời gian.

Sau khi đưa con gái trở về phòng của mình, Trịnh gia chủ liền cao hứng mà trở về lại phòng của mình mà tu hành.

Trên đường trở về, hắn đi ngang qua một cái hồ nhỏ ở trong khuôn viên trong phủ, gió xuân thôi qua nhè nhẹ làm tâm thần người khác thư thái không thôi.

Trịnh gia chủ đột nhiên nán lại một chút rồi nhìn về mặt hồ rồi lại nhìn về bầu trời đầy sao ở trên kia mà cảm khái.

Giữa lúc này, một mùi hương đột nhiên xuất hiện mà xộc thẳng lên mũi của hắn, mùi hương này có một mùi thơm rất lạ, hắn chỉ vừa mới ngửi thấy thôi mà đầu óc đã có chút lâng lâng lên rồi.

Sau đó, trong người hắn liền có chút rạo rực lên, toàn thân liền ngứa ngáy không thôi.

“Lão gia?”.

Thanh âm của một thiếu phụ đột nhiên vang lên ở đằng sau, Trịnh gia chủ liền giật mình quay lại mà nói:

“Là nàng sao? Chả trách nơi này lại có mùi”.

Thanh âm của Trịnh gia chủ liền có chút nhu hòa lại, thiếu phụ này là vị thiếp thứ năm của hắn, đồng thời cũng là thân sinh mẫu thân của đứa con gái hắn cưng chiều, cho nên thái độ của hắn đối với nàng lại rất tốt.

Thiếu phụ nhẹ nhàng bước đến mà cười nói:

“Lão gia không thích sao? Ta phải mất cả buổi mới chọn được mùi ưng ý như vậy mà”.

Nghe vậy, Trịnh gia chủ liền cảm thấy ngứa ngáy không thôi, trong người hắn liền là một cỗ hỏa khí không ngừng lớn lên.

Nhìn thấy bộ dạng uyển chuyển thướt tha kia của thiếu phụ, hắn liền nhịn không được mà kéo tay nàng trở về phòng, sau đó liền hung hăng ném nàng lên giường đầy mạnh bạo.

Thiếu phụ liền kêu ai nha một tiếng đầy từ tính, Trịnh gia chủ liền nhịn không được mà cởi y phục bên ngoài ra rồi leo lên trên giường.

Hắn nở một nụ cười có chút hơi dâm tiện rồi nói ra:

“Nàng hôm nay quả thực đáng bị phạt”.

Thiếu phụ liền thu người lại, ánh mắt đẹp khẽ ngước lên mà nhìn vào hai con ngươi đầy lửa nóng kia của Trịnh gia chủ.

Đôi mắt đẹp ấy đột nhiên hóa thành một màu tím ngời.

Chương 338: Yêu nghiệt chủy thủ đạo

Tử đồng không phải là đặc điểm của nhân loại phổ thông mà Trịnh gia chủ lại càng hiểu thê thiếp của mình là người nào, tộc nào.

Tử đồng vừa ra, hắn liền vội vàng vận linh lực lên nhưng đã trễ, tử đồng mang theo một tia phong mang dụ hoặc rất mạnh, rất nhanh, hai mắt hắn liền ngơ ngơ ngẩn ngẩn ra.

Vị tiểu thiếp thiếu phụ kia liền mỉm cười nhẹ, một tay đưa lên chạm lên mặt hắn, lấy tử đồng làm trung tâm, xung quanh liền dần dần vỡ vụn ra từng mảnh mà để lộ ra thân hình Khương Hy.

Trịnh gia chủ là Trúc Cơ cảnh hậu kỳ Hợp Cửu Kiều, thực lực có thể thua xa Khương Hy nhưng bản thân hắn cũng không thể im hơi lặng tiếng mà giết được.

Khương Hy có Thiên Địa Vô Thanh nhưng lực khống chế của hắn đối với môn thần thông cũng không phải là toàn diện, phạm vi tối đa hắn có thể mở ra là hai trăm năm mươi mét nhưng phạm vi tối thiểu thu lại cũng là ba mươi mét.

Trong vòng ba mươi mét này, cơ hồ đã bao phủ được một góc của Trịnh phủ rồi, ba vị Ngưng Dịch cảnh đang tiềm tu sâu trong Trịnh gia sẽ phát giác ra điểm không ổn ngay.

Mà cũng phải công nhận một điều rằng Trịnh gia rất cẩn thận, lấy vị trí của Trịnh gia chủ bây giờ làm trung tâm thì trong vòng phạm vi một trăm mét quanh đây đều có được sự tồn tại của cả ba vị Ngưng Dịch cảnh.

Chả trách Dạ Ma bảo Trịnh gia khó công phá, Trịnh gia chủ luôn được đặt dưới sự bảo vệ của cả ba tu sĩ Ngưng Dịch cảnh cùng một lúc thế này thì làm gì có sát thủ nào giết nổi, thậm chí còn bị giết ngược lại cũng nên.

Lấy quy củ chênh lệch hai tiểu cảnh của Dạ Ma thì ba vị tu sĩ Ngưng Dịch cảnh này động thủ cũng không phá đi cái quy củ đó.

Khương Hy thi triển Đồng Tâm Thuật đọc ký ức của Trịnh gia chủ, cố gắng tìm kiếm xem hắn đang giấu Định Nhan Đan ở đâu.

Xem qua được một hồi, khóe miệng Khương Hy liền khẽ nhếch lên, một tay liền ra tay đánh ngất Trịnh gia chủ rồi từ tốn đặt hắn xuống giường.

Kế tiếp, Khương Hy rút cái giới chỉ ở trên ngón tay của Trịnh gia chủ ra rồi quét linh thức vào bên trong.

Định Nhan Đan vẫn còn ở trong đó, Trịnh gia chủ vẫn chưa ẩn giấu nó đi, ngoài ra ở bên trong còn có rất nhiều thứ trân tàng khác cũng không kém.

Thậm chí đến cả thứ được đấu giá ngày hôm nay cũng đang còn ở trong, thấy vậy, Khương Hy liền vui vẻ không thôi.

Trịnh gia là thế gia nên Trịnh gia chủ đã đi đấu giá tức là đi đấu giá cho gia tộc, số linh thạch còn ở trong giới chỉ của hắn không nghi ngờ gì hết chính là gia khố.

Số lượng vượt qua trăm vạn linh thạch.

Bây giờ Khương Hy cầm cái giới chỉ này đi thì ngày hôm nay hắn không hề bị lỗ chút nào, ngược lại còn là lời to.

Sau đó, hắn liền nhanh chóng truyền pháp lực cùng linh thức vào bên trong mà luyện hóa cái giới chỉ này, đây là giới chỉ của gia tộc, tầm quan trọng rất cao cho nên bên trong tất sẽ có cấm chế định vị.

Khương Hy không mau luyện hóa nó thì khi rút đi vẫn sẽ bị đuổi theo như thường.

Quá trình luyện hóa giới chỉ rất nhanh, không lâu như luyện hóa những thứ khác, cấm chế ở trong cũng thuộc loại cơ bản, không phải loại cấm chế khó nhằn hay được cài bẫy thêm làm gì.

Hoàn thành đoạt bảo xong, Khương Hy liền suy nghĩ một chút rồi rút Trúc Nguyên Bút ra mà họa lên trên ngực của Trịnh gia chủ một đạo Võng Phù, xung quanh đó còn được họa thêm một loại trận đồ khác cũng không kém.

Phù này hiển nhiên cũng là Nhân Phù, kế tiếp, Sắc Dục Khí liền tràn ra khỏi cơ thể hắn mà tiến vào trận đồ kia.

Trận đồ được quán thông sung mãn, khí tức phát ra liền có mang một loại cảm giác như sắp bùng nổ đến nơi.

Quá trình họa này hiển nhiên rất đau đớn bất quá Trịnh gia chủ sẽ không tỉnh lại, bởi trước đó Khương Hy đã dùng Đồng Tâm Thuật đánh trọng thương thần hồn của hắn rồi.

Dưới tình huống này cơ bản phải mất mười ngày nửa tháng thì mới tỉnh lại được.

Họa phù xong xuôi, đạo Nhân Phù đó liền ẩn vào bên trong thân thể Trịnh gia chủ như chưa có chuyện gì xảy ra vậy.

Kế tiếp, Khương Hy đương nhiên không quên họa dòng độc ký của Dạ Ma rồi nhanh chóng rút tấm Ngân Diện ra mang lên.

Chuẩn bị xong xuôi, hắn liền vận Nhân Gian Hành Tẩu lên mà ly khai khỏi Trịnh phủ.

Tính đến thời điểm hiện tại, Trịnh gia chủ đương nhiên chưa chết, bất quá phụ cận hắn lại có đến tận ba tu sĩ Ngưng Dịch cảnh thủ hộ nên Khương Hy không thể động thủ ngay tại chỗ được.

Hắn có nhanh thì nhất thời cũng tránh không được cả ba người cùng lúc, huống hồ đây còn là Trịnh phủ, ba tu sĩ Ngưng Dịch cảnh kia hoàn toàn có địa lợi cho bản thân.

Nếu theo như ký ức của tên gia nô kia thì trong buổi tối này sẽ không có ai đến tìm Trịnh gia chủ cả, mà kể có ngoài ý muốn đến đi thì Khương Hy cũng không lo.

Trước đó hắn đã họa một chuỗi phù văn ở phụ cận căn phòng của Trịnh gia chủ rồi, chỉ cần có tu sĩ đến là hắn sẽ biết ngay.

Khương Hy rời đi xong tự nhiên liền tìm đến một chỗ để thuê động phủ, chuyện này hắn cũng đã nghĩ trước đó rồi, Triều gia muốn kéo quan hệ với hắn, vậy thì hắn liền dứt khoát chọn động phủ của Triều gia.Giá cả cũng không kém Tinh Hư Thành là bao, trên dưới năm vạn linh thạch, bất quá Khương Hy chỉ ở một tháng nên hắn chỉ trả năm ngàn linh thạch mà thôi. Hiển nhiên, người chưởng quầy cũng không nhận ra hắn.

Dù sao bên ngoài hắn cũng có một lớp ảo thuật gia trì, dưới Kim Đan cảnh hiếm có người nào có thể nhớ được dung mạo của hắn đâu.

Thậm chí đến Tường lão nhân đến bây giờ còn chưa chắc đã nhớ ra được bộ dạng ngày hôm nay của hắn như thế nào nữa là.

Tiến vào động phủ của mình xong, Khương Hy liền thở nhẹ ra một hơi rồi ngồi xuống đả tọa trên cái bồ đoàn.

Đồng thời trong đầu cũng kích phát Võng Phù giết chết Trịnh gia chủ, về phần trận đồ có chứa Sắc Dục Khí thì tác dụng của nó chính là tiêu hủy vết tích.

Võng Phù vừa kích hoạt, mệnh bài của Trịnh gia chủ chắc chắn sẽ nát, cái trận đồ được họa trước đó liền sẽ bốc lên Dục Hỏa mà thiêu đốt hết tất cả dấu vết của Khương Hy.

Khương Hy có hơi e ngại việc đi sâu vào thế lực của Dạ Ma nhưng cũng không phải không có ý định đi, cho nên hắn phải dùng phương pháp mà Vô Cửu hay dùng để cho mấy lão quái vật của Dạ Ma thấy.

Hắn mới thật sự là sát thủ nha.

Nguyệt Hải Đà chủ cho hắn ba lựa chọn để vượt qua đạo đề hạch tâm của Dạ Ma nhưng cả ba lựa chọn kia hắn đều không chắc.

Nhất là cái lựa chọn mà hắn đang đối đầu đây.

Thánh Nữ Ma Cung tự nhiên không yếu, có khi mạnh một cách không tưởng cũng nên. Trong số Tứ Đại Mạch Trúc Cơ thì hiện nay nàng chính là người duy nhất sở hữu tu vi tối cao nhất.

Bảo Khương Hy đi giết nàng thì rất khó, nếu tu vi hắn ngang bằng nàng thì có thể nghĩ một chút nhưng đằng này là đang thua thiệt hai tiểu cảnh.

Nhiều lắm thì hắn cũng chỉ đi dây dưa dọa sợ nàng mấy hồi mà thôi, ai mà biết được trong người nàng liệu có lưu lại thủ đoạn của đại năng Nguyên Anh cảnh không chứ.

Cho nên ngoại trừ ba cái lựa chọn đó, Khương Hy tự tạo thêm cho mình cái lựa chọn thứ tư. Nhiệm vụ nào Dạ Ma bảo khó, hắn liền đi xử lý cho bọn họ xem.

Khó hay không thì còn phải nhìn vào thủ đoạn, mà thủ đoạn thì hắn lại không thiếu chút nào.

...

Trịnh gia chủ chết là chuyện đã chắc nịch trong lòng bàn tay và Khương Hy cũng sẽ không tự thân đi kiểm tra lại làm gì, hắn có lòng tin với Võng Phù của mình.

Nếu không suốt đoạn thời gian qua làm sao hắn kiểm soát được Nhân Võng của bản thân chứ.

Tin tức của Trịnh gia chủ ngày mai đi nghe ngóng một chút là được, còn bây giờ thì hắn liền rút cái giới chỉ của Trịnh gia chủ ra mà kiểm kê lại một chút.
Số lượng linh thạch là một trăm ba mươi tám vạn, một viên Định Nhan Đan, hai thanh cao giai trung phẩm pháp khí, hàng trăm viên đan dược chữa thương cùng khôi phục linh lực.

Ngoài ra trong cái giới chỉ này còn có thêm cả tài liệu luyện khí có phẩm hạnh ba, bốn trăm năm nữa.

Khương Hy vốn nghĩ hắn chỉ nên đề thăng phẩm chất của Hắc Trúc Bút thôi nhưng nhìn vào số lượng tài liệu luyện khí này thì có lẽ hắn cũng nên để tâm đến Song Hùng Nhai một chút.

Hắn là Phù sư nhưng cũng không ai cấm Phù sư đi sử dụng vũ khí khác. Hắn không có thiên phú ở kiếm đạo cùng đao đạo nhưng lại có thiên phú dùng chủy thủ.

Bản thân Khương Hy cũng không nhận ra mình có thiên phú ở điểm này nhưng Tuyết Lam lại nhìn ra, Tuyết Lam đã từng hỏi tại sao hắn không dùng chủy thủ.

Hắn đã bảo là không quen dùng nên không dùng, cuối cùng lại bị cái thằng kia lôi ra giáo huấn một trận.

Nếu đã không quen dùng chủy thủ thì tại sao lại có thể cầm Song Hùng Nhai đánh ngang cơ với Tuyết Lam dùng cặp chủy thủ xanh làm kia được?

Theo ý tứ của Tuyết Lam, cách hắn dùng chủy thủ tương đối thuần bản năng, và loại bản năng này có thể đánh ngang cơ với một người chuyên tôi luyện chủy thủ lâu năm như Tuyết Lam.

Vậy giả dụ như một người có bản năng như vậy lại học được cách sử dụng đúng đắn thì thế nào?

Câu trả lời chính là yêu nghiệt chủy thủ đạo.

Trong hai năm qua, Khương Hy ngoài việc đối luyện với Tuyết Lam để nâng cao độ thuần thục chiến kỹ của bản thân thì hắn cũng học được cách dùng chủy thủ rồi.

Thậm chí Khương Hy cũng thử kết hợp chủy thủ đạo với phù đạo lại với nhau, thay vì dùng bút họa phù thì dùng chủy phủ chém ra phù cũng không phải ý kiến tồi.

Dĩ nhiên, phương pháp này khó cực kỳ, chủy thủ không thể nào họa được các đạo phù uyển chuyển và nhiều nét được, nhiều lắm cũng chỉ chém ra được Nhất Tự Phù, Nhị Tự Phù, Tam Tự Phù, Bát Tự Phù, Thập Tự Phù và Nhân Tự Phù là cùng.

Và đương nhiên, toàn thảy trên đều là tự phù văn, nét ít nhất nhưng độ khó cũng không phải dạng vừa.

Bất quá lấy năng lực của hắn thì mỗi ngày họa một ngàn lần tự nhiên lại làm được.

Khương Hy sử dụng Song Hùng Nhai cũng đã quen tay nên đề thăng phẩm chất của nó lên cũng không phải ý tồi. Hơn nữa dựa vào lượng tài liệu luyện khí này thì Song Hùng Nhai có thể được nâng lên cao giai trung phẩm pháp khí cũng không chừng.

Nếu có thêm được Nhũ Thạch Tán nữa thì thành đỉnh giai trung phẩm pháp khí cũng không phải không được.

...

Nhìn chung thì một chuyến này thu hoạch rất tốt, tuy rằng nhân quả sẽ xuất hiện với Trịnh gia nhưng Khương Hy có Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ, dây dưa nhân quả hẳn sẽ không nhiều.

Đối với con gái của Trịnh gia chủ, hắn có thể nhìn ra được nàng rất ưa thích phụ thân của mình, nếu biết được Trịnh gia chủ bị giết thì nàng chắc chắn sẽ rất đau buồn.

Trong trường hợp nàng có được linh căn để tu hành, vậy thì tương lai nàng có thể sẽ tìm mọi cách để tra ra hắn mà trả thù.

Bất quá hiện tại hắn cũng không nằm chắc được nàng có thiên chất tu hành hay không, chí ít cũng phải đợi thêm ba năm nữa thì mới biết được thực hư.

Cân nhắc một hồi, Khương Hy liền phải nghĩ cách lưu lại nhãn tuyến của mình ở Trịnh gia mới được, thuận tiện thẩm thấu một chút cái thế gia này.

Sắp xếp một chút dự định của bản thân xong, Khương Hy liền trực tiếp tiến vào căn phòng chứa linh tuyền kia mà ngâm mình một chút.

Tinh Mộc Thành nằm tại phía đông nên mạch linh tuyền nhận được địa lợi mà có phẩm chất tốt hơn không ít so với Tinh Hư Thành. Hơn nữa, cường độ Thủy linh khí ở trong này phải nói là cực độ đậm đặc.

Nếu tu sĩ bình thường trực tiếp ngâm mình trong này có khi đã sớm bị linh tuyền ăn mòn hết thân thể rồi nhưng Khương Hy có Sắc Dục Thể.

Thể chất của hắn bây giờ là tiên thiên, sức chống chịu đương nhiên không bằng Đại Địa chi thể, thậm chí năm cái thể chất của hắn cũng chơi không lại. Bất quá độ dẻo dai tuyệt đối vượt qua hẳn.

Độ dẻo dai này hoàn toàn có thể khiến cho sức chiến đấu của hắn cực kỳ dai, đánh càng lâu thì càng mạnh, thương tổn nhận vào từ bên ngoài sẽ giảm đi ba phần so với thực tế.

Đương nhiên, Sắc Dục Thể của hắn chịu được cường độ đậm đặc của linh tuyền này, thỉnh thoảng hắn cũng cố ý thu thể chất lại một chút để nhận kích thích cho bớt nhàm chán.

Nói chung thì hiện tại hắn cũng có chút rảnh rỗi ấy mà.

Chương 339: Triều gia cầu tình

Hai ngày sau, Khương Hy rời động phủ mà tiến về Bảo lâu của Triều gia, lần này hắn di chuyển chính là lựa chọn đi bộ.

Tinh Mộc Thành dù sao cũng là đại thành, quang cảnh tự nhiên sẽ cực kỳ đẹp nên Khương Hy cũng muốn đi ngắm nhìn một chút.

Đương nhiên tâm thế lần này khác với lần ở Tinh Hư Thành, tại tòa thành kia, bản ý của hắn chính là muốn ẩn cư nên mới không đi ra ngoài làm gì.

Còn bây giờ tại Tinh Mộc Thành này, hắn là Phù đạo đại sư, xem như gia chủ của Lục đại thế gia cũng phải dùng lễ để tiếp hắn, mấy tên thiếu gia bại hoại hay tiểu thư chua ngoa muốn dây đến hắn cơ hồ là đi tìm ngược.

Kỳ thực hành tẩu tại tu chân giới cũng không phải là quá khó nếu như địa vị của bản thân vững vàng một chút. Đây là phương thế giới thực lực vi tôn chứ không phải vũ lực vi tôn, cho nên vẫn có thể nói lý được.

Tu hành dù sao vẫn phải cảm ngộ đại đạo của bản thân, đối với phương thế giới này ít nhiều cũng sẽ có được kiến giải của bản thân mình.

Những người thuần vũ lực tại tu chân giới cơ hồ cũng không được xem trọng quá nhiều, ngược lại những người có trí lực tốt lại được đề cao hơn.

Tất nhiên, tiền đề là tu vi không được yếu.

...

Nhờ vào đại trận hộ thành ngăn cách bốn mùa nên Tinh Mộc Thành cơ hồ cũng không khác Nguyệt Hải Thành ở giai đoạn chuyển giao mùa xuân với mùa hạ là bao.

Không khí rất ấm áp, khí trời lại trong lành, thảm thực vật cũng phong phú hơn nhiều so với các tòa thành khác.

Với lợi thế không có tuyết rơi, Tinh Mộc Thành hoàn toàn có thể tổ chức được không ít các hoạt động như kịch xiếc hay tỷ võ ngoài trời đâu.

Bên cạnh đó, một đường di chuyển này Khương Hy cũng nghe được rất nhiều thông tin, bao gồm sự kiện đấu giá Định Nhan Đan trước đó của Triều gia và đương nhiên không thể thiếu tin tức Trịnh gia chủ bị Dạ Ma ám sát rồi.

So với tin trước thì tin sau lại càng chấn động hơn.

Nội tình của Trịnh gia căn bản không có gì gọi là bí mật cả, ba vị Ngưng Dịch cảnh cộng đồng tọa trấn ngay Trịnh phủ là chuyện mà ai cũng biết.

Thậm chí Lục đại thế gia còn biết rõ cả ba người vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Trịnh gia chủ, ấy vậy mà Trịnh gia chủ vẫn bị Dạ Ma ám sát như thường.

Trịnh gia chủ chết, rối loạn nhất tự nhiên là Trịnh gia bởi vì chức vị gia chủ đang bị bỏ trống không, trực hệ của Trịnh gia chủ thì lại có quá nhiều mà đồng hệ thì cũng âm thầm ngấp nghé cái ghế đó không thôi.

Nói chung trong đoạn thời gian ngắn đến thì Trịnh gia về cơ bản không thể vươn tay ra bên ngoài làm việc được, chỉ có thể khư khư cố thủ bản thân mà thôi.

Trịnh gia gặp chuyện, các thế gia dưới Kim Đan cảnh khác đương nhiên vui mừng rồi bởi bọn họ có thể tranh thủ thời điểm này là đề thăng thực lực của gia tộc lên, nhanh chóng giảm khoảng cách lại với Trịnh gia.

Kỳ thực nếu suy nghĩ kỹ càng mà nói thì Trịnh gia rất khó bị các thế gia khác vượt qua, nội tình ba vị Ngưng Dịch cảnh không phải nói chơi, các gia tộc khác nhiều lắm cũng chỉ có một vị Ngưng Dịch cảnh tọa trấn mà thôi.

Ba vị này không ngã thì Trịnh gia vẫn còn đó, không mất đi được nhưng bước chân hiện tại thì đã chậm đi đôi chút rồi.

Trịnh gia đi chậm một chút thì những người sau mới có cơ hội bắt kịp được.

Về phần Lục đại thế gia thì sao?

Trong ý nghĩ của Khương Hy, các thế gia này hẳn là vui mừng trong âm thầm lắm. Bất quá hắn nghĩ sai rồi.

Lục đại thế gia bây giờ cũng âm trầm không kém, mà nhất là gia chủ đương nhiệm và đại trưởng lão.

Gia chủ đương nhiệm cùng đại trưởng lão của Lục đại thế gia có tu vi Ngưng Dịch cảnh, thực lực cũng không sai biệt lắm với ba người bên Trịnh gia.

Nhưng vấn đề là cả ba người bên Trịnh gia ở gần Trịnh gia chủ như vậy mà vẫn không phát hiện ra được có sát thủ Dạ Ma thì thử hỏi bọn hắn làm sao không lo được.

Giá trị cho cái đầu của bọn hắn đảm bảo nhiều hơn hẳn cái đầu của Trịnh gia chủ, bị một sát thủ có hành tung vô định như vậy vô thanh vô tức tiếp cận tự nhiên không phải chuyện gì tốt rồi.

Cho nên bây giờ bọn hắn cũng đang phải gồng mình lên để tìm cách đối phó với đám sát thủ Dạ Ma đây.

...

Khoảng một tiếng sau đó, Khương Hy rốt cuộc đã đến được với Bảo lâu của Triều gia, bất quá không có ai ra đón tiếp hắn cả bởi không người nào có thể nhận thức được sự hiện diện của hắn ở ngay trước mặt đâu.

Cho nên Khương Hy liền cố ý tiến đến chỗ chưởng quầy mà thông báo một chút. Chưởng quầy nghe danh hắn xong liền vội vội vàng vàng cho người đi gọi Tường Viễn Trình, đồng thời cũng nhanh chóng tạ tội tại chỗ.

Dưới góc nhìn của chưởng quầy, Phù đạo đại sư giá lâm đến Bảo lâu vậy mà lại không có người ra tiếp đón, loại đãi khách như thế này không khác gì một cú tát vào mặt vị đại sư đây.

Hắn sợ vị đại sư này sẽ nổi giận mà ghi hận với Triều gia, cho nên không quản bình thường uy phong ra sao, hắn bắt buộc phải khom người nhận lỗi mới được.

Khương Hy cũng không muốn để cho vị chưởng quầy này khó xử đâu nhưng Thiên Nguyệt Tàng Thiên Hạ lại là môn thần thông bị động rồi, không muốn cũng không cản được.

Thế là hắn liền xua tay mỉm cười nói không sao, bất quá tên chưởng quầy kia lại cho rằng hắn đang âm thầm ghi hận nên vẫn một mực đưa ra rất nhiều lời đề nghị tạ tội khác nhau.

Nghe thì cũng được đấy bất quá Khương Hy cảm thấy có chút hơi phiền rồi.

Giữa lúc này, Tường Viễn Trình vội vội vàng vàng chạy đến, đồng thời không quên gửi đến chưởng quầy một ánh mắt cực kỳ rét lạnh.

Sau đó lão lại thay đổi sắc mặt mà nói với Khương Hy:

“Vô Nhai đại sư thứ lỗi, là bản lâu làm việc thất trách, lão phu nhất định sẽ trừng phạt bọn hắn một trận”.Khương Hy mỉm cười đáp:

“Tường đạo hữu, cũng không cần làm quá đến thế, tại hạ chỉ muốn yên tĩnh mà thôi”.

Nghe vậy, Tường Viễn Trình liền thở dài một hơi rồi nói:

“Đại sư quả nhiên là người có tấm lòng rộng lượng, lão phu chịu phục”.

Khương Hy cười cười không đáp, có người chịu phục cũng không phải chuyện xấu, chí ít cũng gia tăng nhân tức được chút đỉnh.

Sau đó, Tường Viễn Trình liền đưa Khương Hy lên tầng cao trên cùng của Bảo lâu mà bàn chuyện. Về phần chưởng quầy thì ngay sau khi tiễn hai người đi xong, hắn liền quét một ánh mắt cực kỳ tức giận về phía mấy tên người hầu ở ngoài cửa.

Đám người kia liền run sợ không thôi.

...

...

Bảo lâu của Triều gia tương đối cao, cho nên Khương Hy lên trên đó là có thể thong thả mà ngắm được rất nhiều phong cảnh của Tinh Mộc Thành.

Hắn từ tốn đưa tách trà lên miệng uống một chút rồi mỉm cười nói ra:

“Tinh Mộc Thành quả nhiên rất đẹp, so với Tinh Hư Thành thì phong cảnh phong phú hơn nhiều”.

Tường Viễn Trình nghe vậy liền cười đáp:

“Vô Nhai đại sư từng ghé qua Tinh Hư Thành rồi sao?”.

Khương Hy gật đầu nói:

“Có ghé qua hai năm, bất quá cũng chỉ mượn động phủ nghiên cứu chút Phù đạo mà thôi”.

Ba chữ ‘nghiên cứu chút’ này rơi vào tai Tường Viễn Trình không khác gì sấm rền cả. Phù đạo đại sư nghiên cứu Phù đạo há là Phù đạo bình thường?

Trên thực tế đúng là không bình thường thật nhưng Khương Hy cũng sẽ không nói rõ, Tường Viễn Trình chỉ cần tùy hành não bổ các loại là được.

Sau đó, Khương Hy nhìn thẳng vào hai mắt Tường Viễn Trình một hồi, một cỗ dụ hoặc như có như không liền tỏa ra.

Đương nhiên cỗ dụ hoặc này là từ thể chất phát ra, Khương Hy còn chưa có điên mà đi câu dẫn người già. Loại dụ hoặc này nhiều lắm cũng chỉ gia tăng thiện cảm mà thôi.

Hắn mỉm cười nói:

“Không biết Tường đạo hữu muốn nói chuyện gì với tại hạ?”.

Nghe vậy, Tường Viễn Trình liền thở dài một hơi, hắn nói ra:“Xác thực có việc cần phải cầu tình đại sư, chuyện là thế này...”.

Tường Viễn Trình sử dụng cụm từ ‘cầu tình’ thay vì ‘nhờ vả’ đã cho thấy tình huống có chút ngưng trọng thật sự rồi.

‘Nhờ vả’ thì có thể xem như một cuộc giao dịch nhưng ‘cầu tình’ thì chứng tỏ Tường Viễn Trình hoàn toàn có thể bỏ ra được đại giới.

Nguyên lai, trưởng tử của Triều gia gặp chuyện, một năm trước không biết vì lý do gì mà bản thân chịu một loại ám thương kỳ dị khiến cho căn cơ tu hành có nguy cơ bị tổn hại.

Tình huống thân thể mỗi lúc một suy nhược, ban đầu thì còn tỉnh táo nhận thức nhưng dần dần lại chuyển thành nửa tỉnh nửa mê, cho nên nửa năm trước thì đã hoàn toàn rơi vào tình trạng hôn mê bất tỉnh rồi.

Bởi vì thiên phú của Triều gia trưởng tử rất cao, địa vị trước khi gặp chuyện lại càng là thiếu gia chủ nên Triều gia lão tổ cũng đã đích thân xuất quan xem xét một hồi nhưng lại không nhìn ra được gì.

Bản thân lão tổ cũng đã muối mặt đi cầu tình thành chủ đại nhân, ngặt nỗi từ năm năm trước, thành chủ đại nhân đã tiến vào mật động bế quan, đến nay chưa biết được thời điểm nào mới phá quan mà ra.

Lão tổ Nguyên Anh cảnh có thọ nguyên rất dài, một lần bế quan đến trăm năm cũng không phải chuyện quá khó để tiếp nhận. Nhưng trong trăm năm này thì vị trưởng tự kia chết chắc.

Khương Hy nghe qua một lượt rồi có chút suy nghĩ, loại biểu hiện này hắn cũng không phải chưa từng thấy qua, bất quá để truy nguyên thì có đến tận hơn một trăm nguyên nhân, làm sao biết rõ được là cái nào.

Hắn từ tốn nói ra:

“Vậy còn các chi thế lực thì thế nào? Thiền am, thánh đường đều rất am hiểu thủ đoạn trị liệu, không lẽ những người này cũng không được?”.

Tường Viễn Trình gật nhẹ đầu đáp lại:

“Xác thực như vậy, các vị tiền bối kia cũng đã xem qua, kết quả cũng không tìm được căn nguyên. Lão tổ cũng đã từng cầu tình viện trưởng một lần, viện trưởng xem qua xong thì có cách nhưng đáng tiếc, bản thân viện trưởng thực hiện không được”.

Nghe vậy, Khương Hy liền nghĩ đến một chuyện, hắn nói ra:

“Là Chân Tự Phù?”.

Tường Viễn Trình mỉm cười gật đầu đáp lại:

“Đúng là vậy, Chân Tự Phù. Viện trưởng đã nói, Chân Tự Phù là một trong số ít phù văn duy nhất trên đời có thể nhìn thấu vạn vật, suy diễn chân thực nhưng độ khó họa phù quá cao. Bản thân viện trưởng cũng là Phù đạo đại sư nhưng lại vô pháp họa được Chân Tự Phù.

Hai ngày trước tại buổi đấu giá, lão phu đã nhìn thấy được chữ ‘chân’ kia của đại sư, đã chứng kiến được sự huyền diệu của Chân Tự Phù. Lão phu liền biết rốt cuộc lão phu cũng đã tìm được rồi”.

Khương Hy gật gù rồi nói:

“Như vậy thì tại hạ sẽ được gì đây?”.

Tường Viễn Trình đã dùng đến từ ‘cầu tình’ rồi thì Khương Hy cũng không vòng vo nữa, trực tiếp nói thẳng ra giao dịch luôn. Hắn không chắc Chân Tự Phù có nhìn ra được thực hư gì không nhưng tri thức của hắn rất nhiều.

Hắn ít nhiều cũng sẽ nhìn ra được một vài con đường cứu chữa được.

Tường Viễn Trình đáp:

“Lão phu nghe nói đại sư đang muốn tăng phẩm pháp khí của mình, không biết đại sư đã tìm được Khí sư thích hợp chưa?”.

Khương Hy lắc đầu, Tường Viễn Trình thấy vậy liền mỉm cười nói tiếp:

“Vậy lão phu giới thiệu giúp đại sư một người, gia chủ tiền nhiệm của Triều gia là một vị Khí đạo đại sư, tạo nghệ luyện khí của lão gia chủ lão phu có thể đản bảo, đại sư không cần phải lo”.

Khương Hy ồ lên có chút hứng thú, hắn đáp:

“Theo lời Tường đạo hữu, đằng sau có huyền cơ gì sao?”.

Tường Viễn Trình gật đầu nói ra:

“Vô Nhai đại sư quả thật rất tinh ý. Đúng vậy, lão gia chủ không phải Khí đạo đại sư bình thường, ngài là đệ tử ký danh của Thương trưởng lão Cửu Tiêu Tông. Dưới thượng phẩm, lão gia chủ hoàn toàn nắm chắc được trong tay”.

Nghe vậy, con ngươi của Khương Hy hơi động, nguyên lai là đệ tử ký danh của Thương Trọng Lâm, chả trách Tường Viễn Trình lại tự tin vào tạo nghệ luyện khí của lão gia chủ Triều gia đến vậy.

Lấy địa vị đời trước của Khương Hy tại Cửu Tiêu Tông, hắn đương nhiên biết được mặt mũi cùng tên tuổi của tất cả các trưởng lão rồi.

Thương Trọng Lâm hay Thương trưởng lão gì đó cũng không ngoại lệ. Tại Cửu Tiêu Tông, họ Thương rất hiếm, họ này cũng không phải đại tộc, chỉ đơn giản là một họ bình thường ở một sơn thôn nghèo mà thôi.

Nhưng cái họ này lại xuất ra được hai người danh chấn toàn Huyền Đô Đại Lục.

Một người gọi Thương Trọng Lâm.

Một người gọi Thương Nguyên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau