HUYỀN LỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyền lục - Chương 151 - Chương 155

Chương 150: Sắc Dục Khí

Cao giai Trúc Cơ công pháp, đây là một ý niệm như thế nào?

Phong Chính cũng không rõ nữa, một đời này hắn tu luyện Luyện Khí công pháp, tu vi đã tăng trưởng đến Luyện Khí cảnh tầng chín thì cũng xem là một phương hảo thủ trong nhân gian rồi.

Trúc Cơ công pháp đối với tu chân thế gia như Thẩm gia có thể không lớn nhưng với đám tán tu như Phong Chính cùng Phiên Phương Hoa thì lại là một khái niệm hoàn toàn khác.

Nắm giữ Trúc Cơ công pháp, bọn hắn cơ hồ đã có thể gia tăng thêm hai trăm năm thọ nguyên cùng sáng lập nên một tiểu tu chân thế gia rồi.

Quyển sách rơi xuống đất kêu một tiếng, Phong Chính mới giật mình tỉnh hồn lại mà nhanh chóng nhặt lên. Nắm chặt quyển sách trong tay Phong Chính có chút run giọng mà nói ra:

“Khương công tử, đây... thật là Trúc Cơ công pháp?”.

Khương làm một hớp trà rồi mỉm cười đáp lại:

“Phong đạo hữu có thể tu tập một chút thì sẽ biết một hai”.

Nghe vậy, Phong Chính liền có chút chần chừ. Chuyện này cũng không thể trách cứ hắn được, ai biết được môn công pháp này có phải là thật hay không. Nếu là giả, tu luyện vào chẳng phải là tự mình đi vào chỗ chết.

Trầm mặc một hồi, Phong Chính liếc ánh mắt sang Phiên Phương Hoa một chút rồi quay lại nhìn Khương Hy mà nói:

“Vậy đắc tội công tử rồi”.

Sau đó, Phong Chính liền ngồi xếp bằng xuống đất, tay lật ra trang đầu tiên mà bắt đầu vận khí theo như khẩu quyết. Ngay lập tức, Hỏa linh khí xung quanh liền tụ tập lại xung quanh hắn mà bắt đầu nhập thể.

Khoảng nửa canh giờ sau, Phong Chính mở mắt ra, ánh mắt tràn đầy tinh quang cũng như kinh ngạc. Hắn thốt lên:

“Thật sự là Trúc Cơ công pháp?”.

Khương Hy cười nói ra:

“Phong đạo hữu thấy thế nào?”.

Phong Chính thu công lại rồi đứng dậy mà nhìn vào quyển sách một chút, hắn nói ra:

“Linh lực đích xác tu luyện ra phi thường tinh thuần, hơn nữa giữa đường không có bất cứ trở ngại hay gây ra ám tật gì cả. Chỉ có điều...”.

“Chỉ có điều sao?”, Phiên Phương Hoa thắc mắc hỏi.

Phong Chính nhìn qua nàng một chút rồi lại nhìn Khương Hy mà nói ra:

“Chỉ có điều Khương công tử thật sự bỏ được Trúc Cơ công pháp sao?”.

Nghe vậy, Khương Hy liền bật cười. Sau đó, tay nắm lại thành quyền mà đánh về phía Phong Chính, một luồng nhu kình lập tức xuất hiện như một đợt sóng triều ập đến.

Phong Chính liền biến sắc, linh lực lập tức bùng phát ra mà hộ thể. Sóng triều va chạm vào liền thuận thế đẩy toàn thân Phong Chính ra phía sau, hai chân kéo dài trên mặt đất khoảng chừng bốn, năm mét thì mới dừng lại.

Ánh mắt hắn chuyển thành vẻ kinh dị mà nhìn lấy Khương Hy, tiếp theo liền cười khổ mà ôm quyền nói ra:

“Là kiến thức của Phong mỗ hạn hẹp rồi, mong công tử lượng thứ cho”.

Khương Hy mỉm cười tiếp nhận. Hắn thích dùng lời, không thích đánh đấm mấy nhưng mấy thứ liên quan đến công pháp thì vẫn phải mục thị một chút thì người ta mới tin được.

Phong Chính nói liệu hắn có toàn lực thả môn Trúc Cơ công pháp này cho Phong Phiên Khánh được không thì một chiêu kia của hắn cũng chính là câu trả lời.

Phong Chính đã thử tu luyện qua Triêu Dương Quyết, tự nhiên có thể áng chừng độ tinh thuần của linh lực đến từ nó, Khương Hy chỉ việc thể hiện linh lực có độ tinh thuần cao hơn thôi thì cũng đủ thuyết phục rồi.

Sau đó, Phong Chính nhìn qua Phiên Phương Hoa mà gật đầu, đôi phu thê bọn họ ngay lập tức hành lễ với Khương Hy mà nói ra:

“Phu thê chúng ta đa tạ Khương công tử đã ra tay cứu giúp”.

Tiếp theo, bọn họ liền đưa ba ngón tay lên mà phát thệ với thiên địa, một đời này bọn họ sẽ làm nhãn tuyến cho Khương Hy, tuyệt không có hai lòng.

Thấy vậy, trong long Khương Hy liền yên tâm đi không ít. Người thường phát thệ có thể sẽ không gặp thiên khiển nhưng tu sĩ phát thệ thì lại là chuyện khác.

Trước khi Đạo lộ hình thành, tu sĩ cần phải trải qua Tam tai Cửu nạn, một lần phát thệ nếu không vi phạm thì không nói. Nhưng một khi đã phạm phải lời thề thì khi đó nhất nạn để phản ứng mà tru sát người phát thệ.

Bởi vậy, tu sĩ có thể ăn gian nói dối nhưng tuyệt đối không thể phát thệ lung tung.

Giao dịch đã thành công, Khương Hy liền trực tiếp nói ra yêu cầu của cụ thể của chính mình. Đó chính là Phong Phiên Cốc từ nay giao lại quyền quản lý cho Hương Vân Đường, toàn bộ Sơn Hương Lâm này liền lấy Hương Vân Đường làm chủ.

Còn một nhà ba người Phong Chính thì xuất thế trở lại tu chân giới. Riêng chuyện này bản thân Phong Chính không thấy có vấn đề gì hết, Triêu Dương Quyết đã đến tay, hắn cũng có thể tu luyện.

Tu vi của hắn chỉ cần đột phá đến Luyện Khí cảnh đỉnh phong thì một nhà của hắn có thể thoải mái đi lại trong giới tán tu. Dù sao Trúc Cơ cảnh trong giới tán tu cũng không có nhiều, mà nếu có thì trước mắt cũng không phải đối tượng mà bọn họ có thể tùy tiện gặp được.
Dĩ nhiên là trừ Khương Hy ra.

Còn Phiên Phương Hoa thì có chút không thích ứng, dù sao thì nàng sống ở đây cũng đã mười năm, ít nhiều cũng sẽ có chút tình cảm với nơi này.

Nội tâm nàng kỳ thực cũng không muốn Phong Phiên Khánh tiếp xúc với tu chân giới, nơi đó quá nguy hiểm. Nàng chỉ cầu mong hắn có thể lớn lên rồi bình bình an an mà sống một cuộc đời bình thường.

Nhưng đời đâu phải là mơ, Phong Phiên Khánh rốt cuộc cũng phải bước vào cái con đường này.

Suy nghĩ nửa ngày, Phiên Phương Hoa mới quyết định đồng ý rời khỏi Phong Phiên Cốc.

...

...

Màn đêm rất nhanh liền kéo đến, một ngày này rốt cuộc cũng kết thúc. Đôi phu thê Phong Chính thấy sắc trời đã tối liền mời Khương Hy ở lại một đêm.

Khương Hy không từ chối, một phần vì trời cũng đã tối rồi, một phần vì hắn muốn tu luyện một chút. Bản thân Phong Phiên Cốc là tích góp mười năm liền của Phong Chính, đồng thời cũng là một cái Tụ Linh Trận khổng lồ.

Linh khí ở nơi này cao hơn gấp nhiều lần ở ngoài kia, Khương Hy ở đây tu luyện cũng xem như thoải mái, tu vi xem chừng cũng có chút tăng trưởng.

Ngô Hùng cũng ở lại một đêm, bất quá sau khi ăn tối xong thì hắn lại trực tiếp lăn quay ra ngủ rồi. Ngày hôm nay đối với hắn quả thực có chút gượng ép cơ thể quá mức. Nếu như hắn tu luyện nội lực tiến thêm được một bước nữa thì đã nhanh tốt hơn rồi.

Còn về tiểu Hoàng thì Khương Hy không cần phải lo lắng. Toàn Sơn Hương Lâm này ngoại trừ Phong Phiên Cốc ra, còn lại nó hoàn toàn có thể đi ngang, một đêm này hắn để cho tiểu Hoàng tự do một chút cũng không sao.

...

Mặt trăng lên cao, bầu trời quang đãng mà hiện ra từng ánh sao lấp lánh. Khương Hy hít vào một một ngụm khí rồi nhẹ nhàng thở ra, tu luyện chính thức hoàn thành.

Ánh mắt hắn chưa đầy tinh quang, tựa như từng chòm sao ở trên vùng trời kia, khóe miệng hắn cong nhẹ lên mà nói ra:

“Sắc Dục Thiên đại thành đỉnh phong”.

Từ sau một đêm mây mưa với Kiều Sở Sở của Hương Vân Đường, Khương Hy chưa có cơ hội để tiêu hóa cảm ngộ của hắn đối với con đường Dục Đạo này.

Đêm nay ngược lại là một cơ hội tốt cho hắn.

Đúng như suy đoán ban đầu, Sắc Dục Thiên của hắn từ khi bước vào đại thành đến giờ liền trì trệ khó tiến, cho đến khi hắn dùng Sắc Dục Thiên lên người Kiều Sở Sở thì lại là câu chuyện khác.

Sắc Dục Thiên của hắn đột ngột tăng mạnh không ngờ, thân thể cũng trở nên dẻo dai hơn trước. Đồng thời bản thân hắn cũng tu ra được một loại khí đặc thù của Sắc Dục Thiên, hắn tạm gọi là Sắc Dục Khí.

Ban đầu không rõ tác dụng của nó như thế nào nhưng một khi Khương Hy bắt đầu luyện hóa Sắc Dục Khí thì khí chất của hắn cũng sẽ thay đổi theo. Ở một nghĩa nào đó, thể chất của hắn đang dần được cải thiện theo.

Đương nhiên là không phải trở thành hậu thiên thể chất như lúc trước. Sắc Dục Khí dung nhập cơ thể, được điều chuyển bởi Sắc Dục Thiên thì thể chất của hắn có thể xưng là Sắc Dục Thể.
Bất quá Sắc Dục Thể của hắn hiện tại có thể chưa chính thức luyện thành nhưng khoảng hai đến ba năm nữa thì có lẽ sẽ thành công.

Một khi luyện thành, Khương Hy sẽ chính thức trở thành khắc tinh của mọi loại mị công cùng dục công trong thiên hạ.

Sắc Dục Khí mà Khương Hy tu luyện ra rất bất phàm, khi hắn đem loại khí này đi đối cứng với Địa Khí thì trong vòng mười giây đầu, đôi bên không làm gì được nhau, qua tiếp mười giây thì Sắc Dục Khí mới yếu thế một chút, qua đến gần vài phút sau thì Địa Khí mới cường hoành đem Sắc Dục Khí đánh nát.

Nên biết, thiên địa linh khí bình thường đứng trước Địa Khí liền bị đánh tan trong chớp mắt chứ đừng nói là vờn qua vờn lại như Sắc Dục Khí của hắn.

Vậy nên đối với chuyện này, Khương Hy phi thường cao hứng, nhưng cũng cùng lúc đó, hắn liền thở dài không thôi.

Sắc Dục Khí đối với việc tu luyện của hắn thì rất tốt nhưng Khương Hy ráng mãi cũng chỉ có thể nâng Sắc Dục Thiên lên đến đại thành đỉnh phong mà thôi.

Đạp Vân Bộ cùng Lưu Thủy Quyền Pháp cũng không ngoại lệ. Kể cả khi hắn đã vận dụng Sắc Dục Khí dung hợp với hai bộ chiến kỹ kia thì về bản chất, hai môn chiến kỹ này đã mang ‘mùi’ của Sắc Dục Thiên rồi nhưng đại thành đỉnh phong vẫn hoàn là đại thành đỉnh phong.

Nội tâm hắn như có một tấm bình chướng khổng lồ không cho hắn vượt qua cái ranh giới viên mãn kia được. Từ đó hắn liền có chút không vui.

Khương Hy tự biết bản thân mình không còn nhiều thời gian, hắn không thể nán lại Luyện Khí cảnh quá lâu được. Nhiều lắm là trong ba năm đến, hắn bắt buộc phải có một môn bước vào viên mãn, nếu không một thế này sống lại liền uổng phí.

Tại sao Khương Hy phải gấp gáp đến vậy?

Bởi Luyện Khí cảnh là giai đoạn căn cơ của tu luyện linh lực, vô luận là công pháp hay chiến kỹ chỉ cần đạt đến viên mãn thì con đường tu luyện linh lực ở hậu kỳ sẽ vô cùng suôn sẻ.

Mặt khác, Luyện Khí cảnh vẫn còn là ‘phàm nhân’, cảm ngộ ý cảnh sẽ không gặp nhiều rào cản như các cảnh giới cao hơn như Trúc Cơ, Kim Đan hay thậm chí là Nguyên Anh.

Cuối cùng, giống như ý đầu tiên, đó là căn cơ. Ý cảnh vừa ra, linh lực liền bay vọt về chất, từ đó căn cơ sẽ phi thường vững chắc, con đường tu luyện sẽ đi được xa hơn.

Suy nghĩ một hồi, Khương Hy thở nhẹ ra một hơi, cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng của bản thân mình một chút, miệng không ngừng lẩm bẩm:

“Không nên vội... Không nên vội... Không nên vội...”.

Gần nữa canh giờ sau, nội tâm hắn liền trở lại một mảnh hồ tĩnh lặng, lúc này Khương Hy mới yên tâm với chính bản thân mình. Hắn đứng dậy rồi phi thân trở lại phòng mình mà đi ngủ.

...

...

Ngày hôm sau, Khương Hy cùng Ngô Hùng chính thức từ biệt Phong Phiên Cốc mà trở ra ngoài. Trước khi đi, Khương Hy có để lại cho đôi phu thê kia một tấm phù cùng một ngàn linh thạch.

Linh thạch vừa ra, bọn họ liền trố mắt không thôi, đời bọn họ chưa từng thấy nhiều linh thạch như thế bao giờ cả, vậy nên ngạc nhiên cũng không có gì lạ.

Phong Phiên Cốc không phải không có linh thạch, nếu toàn cốc đem đổi ra linh thạch thì con số có thể lên đến ba ngàn nhưng mấy ai sẽ bỏ linh thạch ra mua lại chỗ này chứ. Cho nên một ngàn linh thạch xem như phí đi đường này đối với một nhà Phong Chính rất quan trọng.

Nội tâm hắn liền nghiêng về phía Khương Hy nhiều hơn.

Mặt khác, tấm phù Khương Hy lưu lại cũng đồng dạng với tấm phù hắn lưu lại cho Kiều Sở Sở, là Thiên Âm Vọng Phù. Hắn vốn có một phương pháp liên lạc tốt hơn bất quá tu vi lại không đủ nên không thi triển được.

Trước mắt đành phải sử dụng đến Thiên Âm Vọng Phù làm vật trung gian vậy. Hơn nữa loại phù này không nhất thiết phải cần tu sĩ mới sử dụng được, phàm nhân như Kiều Sở Sở cũng có thể.

Nói chuyện qua lại một chút, Khương Hy liền nhìn qua Phong Phiên Khánh mà cười nói ra:

“Tiểu đệ đệ, về sau nhớ chăm chỉ tu hành, sớm ngày trấn áp được cỗ nhiệt khí kia”.

Phong Phiên Khánh nghe vậy liền có chút hơi rụt rè, thái độ của hắn đối với Khương Hy bây giờ cũng không còn xấc xược như hôm qua nữa nhưng hắn vẫn còn có chút ngại ngùng mà núp sau lưng mẫu thân.

Phiên Phương Hoa không thấy con trai mình có dị động gì liền trực tiếp đẩy hắn lên phía trước rồi vỗ nhẹ vài cái lên vai. Vài hơi thở sau, Phong Phiên Khánh mới lễ phép nói ra:

“Vâng... Đệ sẽ cố gắng”.

Khương Hy mỉm cười xoa đầu Phong Phiên Khánh một chút rồi hướng đôi phu thê Phong Chính mà nói ra:

“Hai vị đạo hữu, ngày sau gặp lại”.

Nghe vậy, hai người liền mỉm cười rồi hành lễ đáp:

“Ngày sau gặp lại, công tử đi đường cẩn thận”.

Khương Hy gật đầu, sau đó hắn cùng với Ngô Hùng tiến vào trong đám vân vụ mà trở ra ngoài.

Chương 151: Thẩm Lăng Chính

Ra khỏi Phong Phiên Cốc, Ngô Hùng liền hít vào một ngụm thanh khí rồi than thở mà nói ra:

“Đáng tiếc, không khí bên ngoài thật sự không tốt bằng”.

Khương Hy mỉm cười nói ra:

“Nếu Ngô đạo hữu muốn không khí tốt hơn thì ta có một cao kiến, ngươi có muốn nghe không?”.

Nghe vậy, Ngô Hùng cười hào sảng nói ra:

“Công tử cứ nói”.

Khương Hy cười đáp:

“Ngô đạo hữu có hứng thú với việc tu tiên chứ?”.

“Tu tiên? Ý công tử là thế nào?”, Ngô Hùng ngờ vực hỏi.

Khương Hy mỉm cười, một tay đưa ra, ánh mắt liền xuất hiện lên một tia quang mang, đoàn Dục Hỏa ngay lập tức liền hiển hóa lên trong lòng bàn tay.

Thấy vậy, Ngô Hùng liền giật mình mà lui lại một bước. Khương Hy nói ra:

“Là như những gì mà đạo hữu vừa nhìn thấy”.

Ngô Hùng cau mày lại, hắn nhìn Khương Hy một chút rồi nói ra:

“Nói như vậy... Công tử là tiên nhân sao?”.

Khương Hy bật cười, thu lại đoàn Dục Hỏa trong tay rồi đáp lại:

“Ta bất quá chỉ là tiểu tu sĩ thôi, trên đời này không có mấy người xứng được hai chữ đó đâu”.

Ngô Hùng nghe vậy liền nghĩ nghĩ một chút rồi nói ra:

“Ngô mỗ nghe nói phải cần tiên duyên thì mới có thể tu tiên được”.

Khương Hy hiểu ý hắn, vậy nên cười nhẹ đáp lại:

“Tiên duyên trong miệng ngươi chính là linh căn, còn linh căn thì... bản thân ngươi vốn đã có rồi”.

Ngô Hùng mở to mắt ra mà ngạc nhiên nhìn Khương Hy, khóe miệng có hơi giật giật một hồi rồi định hình lại suy nghĩ một chút. Bản thân hắn không quá thân quen Khương Hy nên không chắc những lời đó có đáng tin được không.

Nhưng sau khi chứng kiến đoàn Dục Hỏa kia thì Ngô Hùng lại nghĩ thử một chút cũng không sao, sau đó mới hít vào một hơi mà nói ra:

“Khương công tử, công tử có thể giảng cho Ngô mỗ một chút về tu tiên được không?”.

“Được”, Khương Hy đáp.

Tiếp theo, Khương Hy cùng Ngô Hùng rời núi, vừa đi trên đường, Khương Hy tận tình giảng giải về tu chân giới cho Ngô Hùng nghe.

Bản thân Khương Hy vốn lười đi quản những việc này nhưng Ngô Hùng cho hắn một hảo cảm vô cùng lớn, hơn nữa Ngô Hùng lại có tứ tạp linh căn ở trong người nhưng chưa gặp được thời.

May mắn mà Khương Hy phát hiện ra được hắn, nếu không một đời này Ngô Hùng cũng chỉ có thể quanh quẩn qua lại ở bên trong võ lâm mà thôi.

Ngô Hùng năm nay mới hơn ba mươi, tuổi đời cũng chưa tính là quá lớn nhưng đối với tu tiên thì đã qua giai đoạn hoàng kim. Bất quá Ngô Hùng lại là kỳ tài võ học, ngần này tuổi đã ngộ ra đao thế, đạt cảnh giới nhân khí hợp nhất, trở thành một đời võ lâm cao nhân.

Lấy ngộ tính của hắn, chỉ cần chăm chỉ tu hành thì đến năm năm mươi tuổi đột phá Trúc Cơ cảnh cũng không có gì ngạc nhiên.

...

Giảng giải một hồi rất lâu sau đó, Ngô Hùng mới gật đầu mà tiêu hóa hết số thông tin vừa tiếp nhận. Khương Hy cũng không đi làm phiền hắn vì lượng thông tin tiếp thu đúng thật là rất nhiều.

Đột nhiên, đôi tai Khương Hy khẽ động, hắn quay đầu nhìn sang một hướng khác mà khẽ cười nhẹ. Tiểu Hoàng từ đâu xuất hiện đáp lên vai hắn mà cọ cọ cái đầu nhỏ.

Khương Hy đưa tay lên xoa xoa cái đầu nhỏ của nó thì phát hiện ra phía trên hai chân trước có dính một chút máu, hắn nhẹ giọng nói ra:

“Tiểu Hoàng, ngươi lại đi ăn vụng rồi”.

Nghe vậy, đôi ta nhỏ của nó cụp xuống, một lần nữa lại đưa cái đầu nhỏ mà cọ cọ như muốn làm nũng. Khương Hy liền bật cười, một ngón tay đưa lên mà phóng một tia linh lực ra cọ rửa đi số máu kia.

Cũng vừa vặn lúc này, Ngô Hùng đột nhiên nói ra:

“Khương công tử, Ngô mỗ đa tạ”.

Khương Hy quay sang cười nói ra:

“Ngô đạo hữu quyết định rồi?”.

Ngô Hùng nắm chặt đao trong tay, ánh mắt hiện lên một tia quang mang hùng hậu, hắn mỉm cười nói ra:

“Nếu Ngô mỗ đã có linh căn, vậy thì con đường này Ngô mỗ cũng muốn đi một lần”.

Khương Hy gật đầu đáp lại:

“Nếu Ngô đạo hữu đã quyết, vậy ta sẽ giúp một tay”.

Vừa dứt lời, từ trong giới chỉ, Khương Hy rút ra một tấm địa đồ. Tấm địa đồ này không lớn nhưng địa danh ở trên nó thì rộng lớn vô cùng. Đây là tấm địa đồ của toàn bộ Huyền Đô Đại Lục.

Sau đó, Hắc Trúc Bút xuất hiện trên tay, Khương Hy hạ xuống đánh dấu một điểm ở phía nam Đại Lục rồi đưa cho Ngô Hùng. Hắn nói ra:

“Ngô đạo hữu tìm đến nơi này, cơ hội có được hay không liền tùy vào bản thân rồi”.

Ngô Hùng tiếp nhận tấm địa đồ xong liền xem qua một chút, ánh mắt hắn có chút hơi thắc mắc mà nói ra:

“Thiên Đao Môn?”.

Khương Hy gật đầu đáp lại:“Đúng vậy, Thiên Đao Môn”.

Ngô Hùng nghĩ nghĩ một chút rồi đáp lại một câu ngắn ngủn: “Tên hay”.

Sau đó thì hắn chính thức chia tay Khương Hy mà rời đi. Trước khi đi, đồng dạng như Phong Phiên Cốc cùng Hương Vân Đường, Khương Hy cũng đưa cho hắn một tấm Thiên Âm Vọng Phù cùng chút ít lộ phí.

Ngô Hùng ban đầu không dám nhận nhưng nài nỉ một hồi hắn cũng phải tiếp nhận, từ đó, vô duyên vô cớ Khương Hy nhận được một nhân tình từ Ngô Hùng.

Bất quá chuyện này đối với Khương Hy có lợi, hắn không có lý do gì không nhận cả.

Mặt khác, Khương Hy chọn Thiên Đao Môn cho Ngô Hùng vì đó là nơi duy nhất phù hợp với hắn. Tại Huyền Đô Đại Lục, Thiên Đao Môn có lịch sử gần vạn năm, tuy ngắn hơn so với Cửu Tiêu Tông, Hạo Nhiên Thư Viện nhưng bản thân nó cũng nằm trong Thập Đại Chính Phái.

Trong số các môn phái tu tiên hiện tại trên Đại Lục, luận về đao đạo, Thiên Đao Môn là đệ nhất. Ngô Hùng từ sớm đã ngộ ra đao thế, hơn nữa còn là một đao trảm thiên.

Về lý mà nói, khuynh hướng của Ngô Hùng rất đồng điệu với Thiên Đao Môn. Nhưng hắn có được nhận hay không thì do bản sự thôi, Khương Hy không giúp xa đến thế được.

Chia tay với Ngô Hùng xong, sự kiện Sơn Hương Lâm đến đây về cơ bản đã xử lý xong, Khương Hy khẽ vươn vai một cái rồi bế tiểu Hoàng lên trước ngực mà nói ra:

“Tiểu Hoàng, chúng ta về thôi”.

Tiểu Hoàng meo một tiếng đáp ứng. Tiếp theo, hắn liền vận Bách Dặm Thuấn Phù cùng Đạp Vân Bộ lên mà trở về.

...

...

Cùng thời điểm đó tại Nguyệt Hải Thành.

Tại một nơi nào đó ở trong Thẩm phủ, Thẩm Hạo ngồi xếp bằng trên bồ đoàn mà đả tọa tu hành, từng đoàn thiên địa linh khí xung quanh lão như ẩn như hiện mà tiến nhập cơ thể.

Đột nhiên, lông mày lão có hơi nhếch lên, lão thở ra một ngụm trọc khí rồi mở mắt nói ra:

“Vào đi”.

Một tiếng kẽo kẹt vang lên, cánh cửa kéo ra, một lão nhân khác tiến vào. Lão nhân này so với Thẩm Hạo còn muốn trẻ hơn một chút, làn da vẫn còn căng bóng, mái tóc cũng chỉ điểm hoa râm là cùng nhưng râu thì đã bạc trắng hết rồi.

Lão ôm quyền khom người mà nói ra:

“Phụ thân”.

Thẩm Hạo nhìn qua lão nhân kia một chút, trong con mắt liền xuất hiện một ý cười mà nói ra:

“Chính nhi, Kết Đan thành công rồi?”.

Nghe vậy, lão nhân kia liền khụ khụ vài tiếng, sắc mặt có hơi đỏ lên mà đáp lại:

“Phụ thân, ta dù sao cũng già rồi, người một tiếng Chính nhi, hai tiếng Chính nhi sao ta chịu nổi đây”.

Thẩm Hạo cười vang một tiếng dài rồi lắc đầu nói ra:

“Thôi được rồi, vậy từ sau gọi... Lăng Chính đi”.

Lão nhân gật nhẹ đầu mỉm cười, tựa như đồng ý với quyết định của Thẩm Hạo. Lão nhân này tại Thẩm gia có địa vị phi thường cao, tên gọi là Thẩm Lăng Chính.

Thẩm Lăng Chính là thế hệ thứ hai của Thẩm gia, là đứa con duy nhất còn sống của Thẩm Hạo. Hơn nữa còn là niềm kiêu hãnh nhất của Thẩm Hạo đương thời.

Thẩm Lăng Chính nói tiếp:“Đúng như phụ thân nói, ta đã thành công Kết Đan, bất quá cần phải ổn định thêm vài tháng”.

Thẩm Hạo gật nhẹ đầu, một tay phất lên, sau lưng Thẩm Lăng Chính liền xuất hiện một cái bồ đoàn. Thấy vậy, Thẩm Lăng Chính liền không do dự mà thoải mái ngồi xuống.

An vị xong, Thẩm Hạo từ tốn nói:

“Kết Đan thành công là tốt rồi, con đợi thêm một đoạn thời gian nữa rồi lẻn ra ngoài thành độ kiếp, thành tựu Kim Đan chân chính”.

Nghe vậy, Thẩm Lăng Chính gật đầu đáp lại:

“Ta cũng đang dự tính vậy. Thời điểm Mặc Thành chủ độ kiếp có lẽ là cơ hội tốt nhất hiện giờ”.

Thẩm Hạo có chút ngạc nhiên nói ra:

“Con không quan sát sao?”.

Thẩm Lăng Chính lắc đầu đáp lại:

“Tư chất của ta yếu kém, có thể đi đến Kết Đan là may mắn, độ kiếp thành công vào Kim Đan đã là vạn hạnh. Cánh cửa Nguyên Anh cảnh đối với ta mà nói... quá xa”.

Thẩm Hạo thở dài nhưng cũng không nói gì thêm. Thẩm Lăng Chính năm nay đã gần hai trăm năm mươi tuổi, đại nạn còn có hai mươi năm, may mắn mấy ngày trước thành công Kết Đan, thọ nguyên nhiều thêm ba mươi năm.

Tư chất của Thẩm Lăng Chính nói kém thì không kém nhưng cũng không phải quá tốt. Thẩm Lăng Chính giống với Phong Phiên Khánh, là tam tạp linh căn kiêm trời sinh Ngũ Hành bất cân lệch hành Kim.

Nhưng Thẩm Lăng Chính may mắn hơn vì phụ thân hắn là cường giả Hóa Nguyên cảnh, trong tay nắm giữ Trúc Cơ công pháp không ít. Bất quá con ruột dù sao cũng là con ruột, công pháp mà Thẩm Lăng Chính tu luyện chính là trấn gia công pháp Liên Hoa Kim Kiếm.

Kim Đan công pháp hàng thật giá thật Liên Hoa Kim Kiếm.

Dẫu vậy, tư chất của Thẩm Lăng Chính vẫn là có giới hạn. Đời này liệu có đạt lên đến Kim Đan hậu kỳ được hay không còn không chắc chứ đừng nói là Hóa Nguyên cảnh.

Người duy nhất hiện tại ở Thẩm gia có tư cách bước vào cảnh giới Nguyên Anh chỉ có một mình Thẩm Hạo. Mặc dù cảnh giới của lão chưa đến đỉnh phong nhưng thọ nguyên của lão còn đến hai trăm năm.

Ngần ấy thời gian cũng đủ cho lão tham ngộ đột phá rồi. Chưa kể lần này Thẩm Hạo lại gặp may vì lão có thể chứng kiến được một người khác đột phá lên Nguyên Anh cảnh.

Chỉ cần chứng kiến được thì ít nhiều cũng sẽ có tham ngộ riêng. Cho nên toàn bộ Nguyệt Hải Thành bây giờ ngoại trừ nhìn Mặc Hiên Thành chủ thì cũng nhìn thêm Thẩm Hạo nữa.

Vô luận Mặc Hiên đột phá thành công hay thất bại thì người được lợi nhất trong chuyện này chính là lão.

...

Sau đó, hai lão nhân nói chuyện phiếm qua lại thêm một chút nữa thì đột nhiên một tiếng gõ cửa vang lên, theo đó, Thẩm Lăng Chính liền mỉm cười mà phất tay nói ra:

“Triết nhi phải không?”.

Nghe vậy, nội tâm Thẩm Hạo liền có chút khinh bỉ con trai mình. Ngươi không cho ta gọi ‘nhi’ thì thôi, vậy còn bày đặt đi gọi con trai ngươi là ‘nhi’.

Nhưng lão cũng không biểu hiện ra ngoài làm gì, loại xưng hô này hẳn... là do huyết mạch cả đi.

Thẩm gia chủ là Thẩm Triết ở bên ngoài nghe vậy liền có chút đỏ mặt không thôi nhưng lão không dám phản bác lại phụ thân như Thẩm Lăng Chính được.

Lão thở dài đáp lại:

“Gia gia, phụ thân, là ta”.

Noi xong, lão liền mở cửa đi vào rồi hành lễ một chút. Thẩm Hạo thấy vậy liền có chút cảm khái không thôi. Ba thế hệ của Thẩm gia vậy mà có ngày lại tụ tập lại được một chỗ.

Thực ra bình thường nếu Thẩm Hạo muốn thì lão có thể cho triệu tập toàn tộc cũng được, muốn thấy bao nhiêu thế hệ liền thấy bấy nhiêu. Nhưng chung quy lại thì lão vẫn để cho tộc nhân tự do a.

Dù sao Thẩm gia cũng là tu chân thế gia, tu hành làm đầu, còn các vấn đề còn lại đã có người lo liệu rồi, không cần phải quan tâm làm gì.

Thẩm Hạo đưa tay lên vuốt nhẹ chòm râu của mình rồi nói ra:

“Có chuyện gì sao?”.

Thẩm Triết gật đầu cung kính đáp lại:

“Vâng, ám tử bên Tô gia báo tin”.

Nghe vậy, ánh mắt Thẩm Hạo liền sáng lên mà nói ra:

“Tô gia thế nào rồi?”.

Thẩm Triết đáp lại:

“Bẩm gia gia, đúng như người dự liệu, nội bộ Tô gia bắt đầu lục đục rồi”.

Thẩm Hạo gật đầu hài lòng, một lúc sau lão lại cười vang lên rất thoải mái. Thẩm Lăng Chính cũng cười, tựa chừng rất hài lòng với tin tức này. Thẩm Lăng Chính nói ra:

“Cho bọn hắn một cái danh ngạch cũng không phí”.

Từ sau khi Hạo Nhiên chiêu sinh kết thúc, Tô gia trầy trật hết ba năm mới ổn định lại được như cũ, bất quá lượng tu sĩ ở Luyện Khí cảnh trong nhất thời vẫn chưa thể bù đắp lại được.

Nguyên nhân của việc này không phải nói cũng biết, bất quá người đó hiện đang ngao du Sơn Hương Lâm rồi. Tô gia dù có thông thiên đến mấy cũng không thể nào tra ra được.

Kinh tế Tô gia khôi phục, tưởng chừng một nhà có thể thở phào nhẹ nhõm thì một cơn bão khác bất ngờ lại ập đến.

Cơn bão mang tên nội loạn, mà bắt nguồn cũng chính là từ cái danh ngạch ngày trước của Hiên Minh.

Chương 152: Thằng ranh

Không nói đến tu chân thế gia, chỉ nội trong một gia tộc bình thường ở nhân gian thôi, nội loạn đã là một dạng tin phi thường xấu rồi. Thậm chí trong trường hợp tệ nhất, nội loạn cũng sẽ thành đảo chính.

Bất quá tình thế hiện tại của Tô gia cũng không đến nỗi gọi là đảo chính. Bởi Tô gia vẫn còn Tô Thanh.

Sự kiện này đúng như Thẩm Lăng Chính nói, chính là vì một cái danh ngạch của Hạo Nhiên Thư Viện. Ngày trước, Hiên Minh làm loạn kỹ viện, Tô gia đòi một cái danh ngạch làm bồi thường, Thẩm gia lúc đó không do dự liền trực tiếp đưa.

Đương nhiên loại hành động này thực chất lại là âm mưu đã dự trước của Thẩm Hạo. Ban đầu, lão muốn để Hiên Minh đi Man Sơn tu luyện nên danh ngạch đâm ra vô dụng.

Dù sao thế hệ hiện tại ở dòng chính cũng không có người nào khác có linh căn cả, chi bằng dùng cái danh ngạch này bày một hồi mưu kế.

Tại sao Tứ đại thế gia Nguyệt Hải Thành chỉ có ba danh ngạch mỗi nhà?

Vì ba là con số tốt nhất đối với sự cân bằng giữa dòng chính và chi thứ. Hai cái cho dòng chính, một cái cho chi thứ.

Dòng chính nhiều hơn thì không được, ít hơn lại càng không được, đồng dạng cho chi thứ cũng vậy.

Thẩm Hạo đưa cho Tô gia một cái danh ngạch đồng nghĩa với đưa cho Tô gia một bài toán. Tô gia đời này trừ bỏ Tô Chiến đã bỏ mình ra thì dòng chính chỉ có Tô Thái Lâm, Tô Uyên cùng Tô Trường Minh là có thể tu luyện.

Nếu dựa trên thuyết pháp ban đầu là hai danh ngạch cho dòng chính thì Tô Trường Minh sẽ không được đi Hạo Nhiên Thư Viện. Nhưng hắn năm nay chỉ mới mười tuổi, đợi thêm mười năm nữa thì vẫn có cơ hội đi thôi.

Bất quá Tô gia không đợi được, hơn nữa Thẩm Hạo lại rất hiểu Tô Thanh. Lão thái bà này rất tham, không dễ gì mà có chuyện từ bỏ đâu.

Cái danh ngạch kia Tô gia chắc chắn sẽ không đưa cho chi thứ vì như vậy vây cánh của chi thứ sẽ mạnh lên trong tương lai, tăng thêm một phần uy hiếp đối với dòng chính.

Còn trực tiếp dùng cho dòng chính thì sẽ gây ra phẫn nộ cho chi thứ. Dĩ nhiên Tô gia có thể nhìn ra được chuyện này, chỉ có điều bọn họ dám đánh cược mà thôi.

Kết quả, Tô gia có ba danh ngạch cho dòng chính, một danh ngạch cho chi thứ.

Điều này đã gây ra trong nội bộ Tô gia có chút lục đục nhỏ nhưng lấy tài trí của Tô Thiến Thiến thì nàng đã sớm dẹp yên rồi.

Bất quá Tô Thiến Thiến lại tính thiếu một nước, nàng lo lắng lục đục trong nội tộc với nhau thì lại quên mất lục đục của bốn đứa trẻ đi Hạo Nhiên Thư Viện.

Tô gia đi bốn người, trong đó có ba người đến từ dòng chính, tự nhiên người còn lại sẽ cảm thấy bị lẻ loi. Hơn nữa, Thẩm Hạo trước đó còn âm thầm lệnh cho Thẩm Phong cùng Thẩm Tiêu đi quấy rối quan hệ nữa nên cuối cùng vị đệ tử chi thứ của Tô gia chịu không nổi cảnh lẻ loi này mà bắt đầu đi kể khổ với người trong tộc.

Kết quả liền như Thẩm Triết mới nói xong.

Tô gia loạn rồi.

...

Thẩm Triết nói ra:

“Loạn thì loạn nhưng lấy năng lực của Tô gia chủ thì sớm muộn gì cũng sẽ dẹp yên thôi”.

Thẩm Lăng Chính gật đầu đáp lại:

“Quả thật đúng vậy, nha đầu Thiến Thiến kia rất có tố chất, lấy thiên tư của nàng, tương lai bước vào Kim Đan cảnh cũng không phải không thể. Bất quá trong tình huống này... chúng ta vẫn có thể thêm dầu vào lửa”.

Thẩm Hạo nghe vậy liền có chút suy nghĩ rồi nói ra:

“Tình thế hiện tại của Nguyệt Hải Thành có chút đặc thù nên chúng ta tạm thời cứ để yên đó đi. Dù sao nội loạn cũng không phải ngày một ngày hai là kết thúc”.

Vừa dứt lời, Thẩm Triết liền cảm khái không thôi. Nội loạn bản thân Thẩm gia cũng đã từng trải qua, cơ hồ liền mất sạch cả một thế hệ Luyện Khí cảnh.

Nhớ lại năm đó, Thẩm Hạo vẫn còn bế quan đột phá lên Hóa Nguyên cảnh nên không thể nhúng tay vào. Còn Thẩm Lăng Chính thì một mực tham ngộ cánh cửa Kết Đan, ngoại giới xảy ra chuyện gì lão cũng không quản.

Thành ra cuối cùng mọi sự đều phải dựa vào một mình Thẩm Triết chèo chống. May mắn sau hai năm cuối cùng cũng dẹp yên được mà phát triển đến bây giờ.

Dáng vẻ già nua hiện tại của Thẩm Triết về cơ bản là do năm đó quá lao lực mà tạo thành, nếu không lão hẳn phải trẻ hơn bây giờ rất nhiều.

Thẩm Lăng Chính nghe vậy liền có chút suy nghĩ, một tia tinh quang đột nhiên lướt qua mà nói ra:

“Phụ thân, nói mới nhớ, thời điểm ta Kết Đan thành công tựa hồ như có ánh mắt của người nào đó đang nhìn chằm chằm vào vậy. Người có biết được là ai không?”.

Thẩm Hạo không có chút bất ngờ với câu hỏi này, lão gật nhẹ đầu rồi thở dài đáp lại:

“Lăng Chính, con không cần để tâm đến ánh mắt ấy đâu, bởi đó là ánh mắt của... Chương Hồng Lôi”.

“Chương Hồng Lôi? Vị đại quan quản thành tạm thời sao?”, Thẩm Lăng Chính đáp.

Thẩm Hạo gật đầu nói ra:

“Đúng vậy, Chương Hồng Lôi thân làm cường giả Nguyên Anh cảnh, mọi sự biến hóa trong thiên địa lão tự nhiên sẽ cảm nhận được hết. Huống hồ con Kết Đan ngay tại Nguyệt Hải Thành này, lão không phát hiện mới là lạ”.

Thẩm Lăng Chính đưa tay lên vuốt râu một chút rồi thở dài ra một hơi, lão đáp lại:

“Nguyên Anh cảnh thật sự mạnh đến vậy?”.

Thẩm Hạo cười đáp:

“Tu sĩ Nguyên Anh cảnh đã không phải là con người nữa rồi, bất quá chuyện ở cảnh giới này con chưa nên biết thì hơn”.

Thẩm Lăng Chính gật đầu đáp ứng, một đời này lão có thể khó đạt được tu vi như phụ thân nên cánh cửa Nguyên Anh kia lão biết cũng được, không biết cũng không sao. Lão không có nhiều nhu cầu đối với thông tin ở cảnh giới này.

Sau đó, Thẩm Triết lại rút ra trong tay áo hai phong thư mà nói ra:

“Bẩm gia gia, còn một chuyện nữa, Phong nhi cùng Minh nhi có gửi thư về”.

Nghe vậy, ánh mắt Thẩm Hạo liền lướt qua ý cười, lão đưa tay ra ngoắc một cái, hai phong thư lập tức xuất hiện trong tay. Lão mở ra đọc phong thư đầu tiên của Thẩm Phong.

Một lúc sau, lão mỉm cười nói ra:
“Phong nhi không tệ, tu luyện tại Hạo Nhiên Thư Viện đã đến cảnh giới Luyện Khí cảnh tầng chín hậu kỳ rồi”.

Thẩm Lăng Chính có chút hứng thú mà nói ra:

“Không hổ là song linh căn, tốc độ tu hành quả nhiên đáng kinh ngạc. Nhưng Phong nhi hẳn sẽ không nói mỗi từng đó đi?”.

Thẩm Hạo gật đầu rồi nói tiếp:

“Đồng dạng với Phong nhi, mấy tên tiểu tử của Tưởng gia, Lý gia cùng Tô gia cũng đều là Luyện Khí cảnh tầng chín. Riêng nha đầu Mặc Hinh Nhi cùng Minh nhi... thì đã đột phá Luyện Khí cảnh đỉnh phong rồi”.

Thẩm Lăng Chính cùng Thẩm Triết nghe xong liền giật mình. Hai người bọn hắn biết rõ tu vi của Mặc Hinh Nhi, từ lúc Hạo Nhiên Thư Viện đến đây chiêu sinh thì nàng đã thành công đột phá Luyện Khí cảnh tầng bảy rồi.

Ba năm trôi qua, cảnh giới của nàng trở thành Luyện Khí cảnh đỉnh phong cũng không có gì ngoài dự liệu. Nhưng Hiên Minh thì khác, lúc đi, cảnh giới của hắn còn thấp hơn cả Thẩm Phong, sao nay lại viễn siêu rồi.

Thẩm Lăng Chính nhịn không được mà nói ra:

“Phụ thân, Minh nhi sao lại tu luyện nhanh đến như vậy? Hắn sẽ không phục dụng đan dược chứ?”.

Thẩm Triết cũng như lão, đều lo là như vậy. Tu hành khó thoát ly khỏi đan dược, đó là chuyện hiển nhiên nhưng nếu đột phá cảnh giới nhờ đan dược thì hậu họa khôn lường.

Nếu đại nạn gần kề thì không nói đi nhưng hiện tại Hiên Minh vẫn còn trẻ, tiềm lực vẫn đủ lớn, tại sao lại phục dụng đan dược được. Loại tri thức này cũng đâu phải chưa được Thẩm gia dạy qua đâu.

Nghe vậy, Thẩm Hạo liền mỉm cười nói ra:

“Không có gì kỳ lạ cả, lấy đầu óc của Minh nhi, hắn chắc chắn sẽ không phục dụng đan dược đâu. Hơn nữa, Đại Địa chi thể đã toàn vẹn mở ra rồi, tốc độ tu luyện của Minh nhi chắc chắn không thua nha đầu Mặc Hinh Nhi, thậm chí là còn hơn”.

Thẩm Lăng Chính đương nhiên biết thể chất của Hiên Minh nhưng lão lại không hiểu quá nhiều về thể chất đó, lão nghĩ nghĩ một chút rồi nói ra:

“Phụ thân, Đại Địa chi thể thật sự mạnh đến thế?”.

Thẩm Hạo mỉm cười gật đầu nói ra:

“Rất mạnh, bất quá bản thân ta lại không rõ quá nhiều. Thằng ranh kia cũng không nói quá nhiều cho ta biết, nhưng các ngươi yên tâm, Minh nhi tự thân hiểu rõ”.

Thẩm Triết thở ra một hơi mà cười khổ, lão biết ‘thằng ranh’ trong miệng Thẩm Hạo là ai nhưng Thẩm Lăng Chính thì không.

Thẩm Lăng Chính bế quan đã gần bốn mươi năm mới xuất thế trở lại, đến mặt cháu ruột của mình còn không nhớ mấy thì làm sao biết được chuyện của chắt đây.

Thẩm Lăng Chính ngờ vực nói ra:

“Phụ thân, nếu người muốn biết thì chẳng phải chỉ cần bắt ‘thằng ranh’ trong miệng người khai ra là được sao?”.

Thẩm Hạo hừ một tiếng nói ra:

“Nếu dễ như thế thì ta đã không bực rồi”.

Thẩm Lăng Chính nhíu mày nói ra:

“Vậy rốt cuộc chuyện là thế nào?”.

Thẩm Hạo không đáp, lão chỉ tiện tay đưa tấm phong thư còn lại cho Thẩm Lăng Chính thôi. Thẩm Lăng Chính hiểu ý của phụ thân lão nên cũng đọc qua một lần. Trong đó đương nhiên có nhắc chuyện đột phá Luyện Khí cảnh đỉnh phong cùng hỏi han sức khỏe người trong tộc.

Ngoài ra thì còn có hỏi thêm vài chuyện khác nữa nhưng Thẩm Lăng Chính vẫn không thấy có chỗ nào khác thường cả, lão nói ra:
“Phụ thân, ta không thấy có chuyện gì bất thường cả”.

Thẩm Hạo khẽ nhếch mép lên, bộ râu dài của lão có chút run nhẹ mà nói ra:

“Con không thấy nội dung Minh nhi viết có điểm gì bất thường sao?”.

Thẩm Lăng Chính nhìn qua một lần nữa rồi lại lắc đầu nói ra:

“Ta vẫn không thấy bất thường”.

Nghe vậy, Thẩm Hạo hừ một tiếng rồi hơi gằn giọng mà nói ra:

“Con xem thư Minh nhi viết, mười câu thì phân nửa trong số đó đã liên quan đến thằng ranh kia rồi. Con nói xem, hắn hỏi han ta thì chỉ có một câu, còn thằng ranh kia thì bao nhiêu?”.

“Tám câu”, Thẩm Lăng Chính nhìn lại bức thư một chút rồi đáp.

Thẩm Hạo trừng mắt quát nhẹ:

“Ta đâu có hỏi... Rốt cuộc Minh nhi xem Thẩm gia là nhà hay Điền y quán là nhà nửa không biết”.

Thẩm Lăng Chính tựa hồ hiểu ra cái gì đó, lão âm thầm truyền âm cho Thẩm Triết mà nói ra:

“Triết nhi, cái tên ‘Hy’ trong thư của Minh nhi không phải là người của tộc ta sao?”.

Thẩm Triết liếc ánh mắt nhìn Thẩm Hạo một chút rồi truyền âm đáp lại Thẩm Lăng Chính:

“Phụ thân, không phải người tộc ta, là thế này...”

Sau đó, Thẩm Triết liền giải thích tường tận những gì lão biết về Khương Hy cho Thẩm Lăng Chính nghe. Ban đầu còn bình ổn mà nghe nhưng nghe đến đoạn quá khứ hào hùng kia của Hiên Minh thì Thẩm Lăng Chính cũng không nhịn được mà khen một câu.

Mẹ nó, thật biết chơi.

Là thật biết chơi, chơi luôn cả nam nhân, hơn nữa về sau còn bị người ta giết ngược lại nhưng vẫn cứ hòa bình mà qua lại. Thẩm Lăng Chính thân là tu sĩ Kết Đan vậy mà cũng khó kiểm soát nổi được biểu cảm của mình nữa.

Lão không nghĩ đến bản thân mình lại có một hậu bối... thú vị đến thế này, thậm chí còn làm ra được cả hành động điên rồ đến mức mà cả thiên hạ không mấy ai dám làm đi.

Thẩm Triết kể cho Thẩm Lăng Chính xong liền hướng qua Thẩm Hạo mà nói ra:

“Bẩm gia gia, luận về lý, Thẩm gia có đủ trách nhiệm bồi dưỡng Minh nhi nhưng về tình thì chúng ta lại để mặc hắn quá lâu. Nếu ta nhìn không lầm thì Thẩm gia trong mắt Minh nhi... có lẽ chỉ có người cùng lão tam là cùng.

Thời gian Minh nhi ở Điền y quán không nhiều nhưng hắn rõ ràng ưa thích không khí ở đó hơn. Cho nên Minh nhi có thiên hướng về Điền y quán nhiều hơn cũng là chuyện không khó hiểu”.

Thẩm Hạo nghe xong liền thở dài ra một hơi, sau đó lão hướng Thẩm Lăng Chính nói ra:

“Con nghe rồi đấy, nếu ta trực tiếp bắt thằng ranh kia thì Minh nhi sẽ nhìn ta bằng ánh mắt gì đây? Tương lai về sau của Thẩm gia sẽ như thế nào đây?”.

Thẩm Lăng Chính nghiêm túc gật đầu rồi đáp lại:

“Phụ thân, ta thụ giáo”.

Sau đó, Thẩm Hạo lại nói tiếp:

“Mặt khác, thằng ranh kia cũng không phải người thường, về sau Thẩm gia cứ một mực giao hảo với hắn là được”.

Thẩm Lăng Chính cùng Thẩm Triết nhìn nhau, hai lão nhân này không hiểu ý của Thẩm Hạo là như thế nào nhưng cụm ‘không phải người thường’ xuất phát từ miệng lão tất có huyền cơ.

Thẩm Triết cách xa một bối phận tự nhiên không tiện hỏi nhưng Thẩm Lăng Chính thì khác. Tại Thẩm gia này ai dám ngang nhiên nói chuyện với Thẩm Hạo nhất thì chỉ có duy nhất con trai hắn là Thẩm Lăng Chính mà thôi.

Thẩm Lăng Chính nói ra:

“Phụ thân, thân phận của hắn có vấn đề sao?”.

Nội tâm Thẩm Hạo có chút phiền muộn, con trai lão cái gì cũng tốt, duy chỉ có việc nhiều chuyện là lão thật chịu không được.

Bất quá Thẩm Lăng Chính dù sao hiện nay cũng là Thẩm gia đệ nhị nhân, là trụ cột tương lai của Thẩm gia, chuyện này có lẽ cũng không nên giấu.

Sau đó, ánh mắt lão chuyển sang Thẩm Triết nhìn một chút mà nói ra:

“Triết nhi, con muốn nghe luôn không?”.

Nghe vậy, trong lòng Thẩm Triết liền lộp độp vài tiếng. Bản thân lão mặc dù có tò mò thân phận của Khương Hy nhưng Thẩm Hạo một khi đã không nói thì lão cũng không dám hỏi.

Nhưng dù sao lão cũng là gia chủ của Thẩm gia, một chút phong thái ít ra cũng phải có. Lão nhìn biểu hiện của Thẩm Hạo một chút rồi nói ra:

“Gia gia, ta muốn nghe”.

Thẩm Hạo gật đầu, sau đó lão trầm giọng nói ra:

“Thằng ranh kia có xuất thân rất cao, là đệ tử thân truyền của Cửu Tiêu Tông”.

Vừa dứt lời, sắc mặt của hai lão nhân liền biến hóa mà ngạc nhiên. Cửu Tiêu Tông bọn hắn đương nhiên biết nhưng khái niệm đệ tử thân truyền không phải muốn nói bừa là được.

Cái chức danh này có chút phiền phức a.

Chương 153: Đạo danh

Tại Cửu Tiểu Tông, Luyện Khí cảnh là đệ tử ngoại môn còn Trúc Cơ cảnh là đệ tử nội môn. Ngoài ra còn có một vị trí khác nhưng cao cấp hơn hẳn, gọi là đệ tử thân truyền.

Đệ tử thân truyền đối với một tông môn phi thường quan trọng, bởi đó là lực lượng nòng cốt cho cao tầng của tông môn sau này, được trực hệ tiếp nhận chân chính truyền thừa của tông môn.

Mặc khác, đệ tử thân truyền hầu hết đều có sư thừa, sư phụ của họ... chính là tu sĩ Nguyên Anh cảnh.

Bản thân Thẩm Hạo cũng không chắc thân phận của Khương Hy tại Cửu Tiêu Tông là gì nhưng lão lấy thân phận của Lý Viễn Trình của Lý gia để đối chiếu.

Bình thường, tu sĩ muốn xuất môn trở về thăm nhà trừ khi là có nhiệm vụ trong người, còn không bắt buộc phải trở thành đệ tử nội môn, từ đó mới có thể tự do đi lại được.

Lần đầu gặp mặt Khương Hy, Thẩm Hạo xác định hắn lúc đó chỉ mới là Luyện Khí cảnh tầng sáu, vậy mà đã có thể tự do xuất môn rồi.

Chưa kể loại thái độ của hắn khi nói chuyện với lão lại không có chút sợ hãi nào càng chứng minh cho việc đằng sau lưng hắn có người. Mà người này tuyệt đối phải cường đại hơn lão.

Mặt khác, Khương Hy có thể thoải mái gọi ra hai chữ ‘Bạch Dương’ kia chính là điểm mấu chốt nên Thẩm Hạo suy luận ra hắn là đệ tử thân truyền cũng không có gì lạ.

Trên thực tế, Thẩm Hạo nói cũng không phải không đúng. Nếu chiếu theo một góc độ khác mà nói thì Khương Hy nhận truyền thừa của Ngũ trưởng lão Phù Linh chân nhân nên bản thân hắn cũng xem như đệ tử thân truyền rồi.

Điểm này đứng ở góc độ của trưởng lão Chấp Pháp Điện là Vệ Khắc Nguyên cũng không sai.

Hai người Thẩm Lăng Chính cùng Thẩm Triết nghe qua tin này liền có chút choáng váng, bọn hắn cũng không hỏi thêm chuyện gì nữa. Một mình tin tức này thôi cũng đủ để cho hai người bọn hắn phải thay đổi thái độ rồi.

Sau đó, Thẩm Lăng Chính không tiếp tục ở lại nữa mà xin cáo lui trở về ổn định cảnh giới. Còn Thẩm Triết thì nán lại mà bàn sự vụ với Thẩm Hạo một đoạn thời gian nữa rồi mới lui đi.

Người đi hết, Thẩm Hạo đành phải trở lại đả tọa tu hành.

...

...

Tại một nơi khác, cùng thời điểm mà Thẩm Hạo gọi hai chữ ‘thằng ranh’ kia ra thì Khương Hy cũng hắt hơi một cái.

Lúc đó bản thân hắn cũng rất ngạc nhiên, phải biết từ sau khi bước vào Luyện Khí cảnh hậu kỳ, hắn cơ hồ đã không bị mắc các chứng bệnh vặt này rồi.

Như vậy thì chỉ có một thuyết pháp có thể giải thích mà thôi, đó là có kẻ đang nói xấu hắn. Bất quá hắn lại không nghĩ ra được là ai cả.

Khương Hy giao hảo với rất nhiều người, phàm nhân có, tu sĩ có, thậm chí đến quan lại hắn cũng có. Nhưng hầu hết tất cả đều có hảo cảm với hắn, hắn dám chắc chắn như vậy là bởi hắn có Sắc Dục Thiên gia trì.

Nghĩ nghĩ một hồi, Khương Hy không nghĩ ra được ai hết nên đành ném ra sau đầu, cho đỡ mệt óc.

Một đường vận thân pháp đến cùng cực, sau gần ba giờ đồng hồ, Khương Hy cuối cùng cũng trở về Thanh Hà trấn nhưng hắn không ngang nhiên đi lại giữa đường chính làm gì.

Hắn bây giờ rất mệt nên không muốn lộ mặt ra bên ngoài. Trước khi hắn đi, dân chúng Thanh Hà trấn cũng không biết mặt mũi hắn ra làm sao nhưng sau khi Hắc Hùng Trại bị triệt phá, ai biết được Trương Khánh Văn sẽ làm ra động tác gì.

Hồi Trương phủ, Khương Hy lập tức trở về phòng của mình mà đả tọa khôi phục, còn tiểu Hoàng thì hắn để nó đi báo cho Điền đại phu một tiếng bình an.

...

Khoảng một tiếng sau, mũi của Khương Hy khẽ động mà hít thở một chút, một mùi hương thơm ngào ngạt từ đâu bỗng dưng xuất hiện, ánh mắt hắn khẽ di chuyển đến cửa đi mà híp mắt lại.

Một lúc sau, hắn nói ra:

“Trương đại nhân, đã đến rồi sao còn không vào?”.

Trương Khánh Văn đang đứng đợi ở trước phòng nghe vậy liền giật mình, hắn nhanh chóng ra hiệu cho gia nhân chỉnh trang lại tư thế rồi thành kính nói ra:

“Tham kiến tiên nhân, tiểu nhân nghe tin ngài về liền cho người chuẩn bị chút đồ ăn, mong ngài không chê”.

Khương Hy bật cười, linh thức khẽ động nhẹ mà quan sát thể nội, xác nhận cơ thể đã hồi phục được khoảng bảy phần rồi hắn mới quyết định thu công lại rồi xuống giường ra mở cửa.

Trương Khánh Văn thấy cửa được mở ra liền nhanh chóng quỳ xuống mà hành lễ nhưng Khương Hy cảm thấy có hơi chút phiền hà nên vận linh lực đẩy người bọn hắn lên.

Đám gia nhân phía sau cảm nhận được một cỗ lực lượng nâng đỡ thì lập tức hít vào một ngụm lãnh khí không thôi.

Khương Hy nhẹ giọng nói ra:

“Đã đến rồi thì không cần khách khí đâu”.

Trương Khánh Văn vội vàng lắc đầu mà cung kính đáp lại:

“Bẩm tiên nhân, ngài hiện tại là thánh sống của Thanh Hà Trấn, nếu tiểu nhân không tiếp đãi ngài đường hoàng, dân chúng sẽ đánh chết tiểu nhân mất”.

Nghe vậy, nội tâm Khương Hy liền khẽ động, hắn từ bao giờ từ ân nhân mà biến thành thánh sống rồi. Xem chừng khoảng thời gian rời đi này của hắn đã xảy ra không ít việc a.

Sau đó, Khương Hy trở lại vào phòng mà ngồi xuống bàn, Trương Khánh Văn thấy vậy liền vội vàng cho người mang đồ ăn vào mà bày biện. Trong chớp mắt, cả bàn liền tràn ngập toàn sơn hào hải vị.
Khương Hy muốn nói Trương Khánh Văn đừng lãng phí nhưng nghĩ một chút thì lại thôi. Trương Khánh Văn làm việc nhiều khi còn phải cân nhắc nhiều khía cạnh, hắn tốt nhất vẫn là không can dự thì hơn.

Tùy tiện gắp lên vài miếng thịt rồi cho vào miệng, Khương Hy khẽ gật đầu một chút mà nói ra:

“Không tệ”.

Trương Khánh Văn mỉm cười, thần sắc tươi tỉnh mà nói ra:

“Tiên nhân quá khen, bữa ăn này đều là do đầu bếp trứ danh nhất của Thanh Hà Trấn nấu ra. Mặc dù tay nghề còn thua kém Thần Trù nhưng mong ngài lượng thứ cho”.

Khương Hy nhún nhẹ vai, miệng ngậm chặt đầu đũa, ánh mắt đảo qua đảo lại xem nên ăn gì tiếp. Một lát sau, hắn gắp lên một cọng rau cho vào bát rồi nói tiếp:

“Trương Đại nhân xử lý chuyện của Hắc Hùng Trại đến đâu rồi?”.

Nghe vậy, thần sắc của Trương Khánh Văn liền nghiêm túc lại mà đáp:

“Bẩm tiên nhân, theo lời căn dặn của ngài, tạm thời tiểu nhân đều cho người nhốt hết vào đại lao, ngày ngày đều cho binh lính canh phòng cẩn mật.

Nay ngài đã về rồi nên chuyện này tiểu nhân muốn xin ngài một chút ý kiến”.

Khương Hy nhẹ gật đầu, nuốt xuống một ít rau, uống qua một ít nước, hắn từ tốn đáp lại:

“Giải toàn bộ bọn chúng ra pháp trường, ta tự sẽ có cách giải quyết”.

Nghe vậy, Trương Khánh Văn liền giật mình không thôi. Mặc dù Hắc Hùng Trại làm qua biết bao việc ác nhưng đại đa số cũng chưa đến mức xử tội chết.

Đằng này Khương Hy vậy mà trực tiếp áp giải ra pháp trường, đây không phải nói là công khai hành quyết sao?

Bất quá Trương Khánh Văn cũng không dám làm trái lời làm gì cả. Dân chúng dù sao cũng đang rất nổi giận với Hắc Hùng Trại, bọn chúng chết đi có khi... cũng không phải là chuyện xấu.

Sau đó, Khương Hy liền cùng với Trường Khánh Văn vừa ăn uống vừa bàn qua một số chuyện lặt vặt cùng hậu sự cho sự kiện Hắc Hùng Trại này.

Theo yêu cầu ban đầu, dân chúng thờ bái Khương Hy là chuyện đã nắm chắc trong tầm tay nhưng Trương Khánh Văn vẫn chưa dám thực thi chuyện này, bởi nó can dự tương đối nhiều vào yếu tố tâm linh.

Cho nên một lần nữa hắn vẫn muốn xin ý kiến của Khương Hy. Khương Hy đối với vấn đề này thì cũng thông cảm cho Trương Khánh Văn, dù sao hắn cũng không hiểu quá nhiều về tu tiên cho nên lo lắng cũng là chuyện bình thường.

Khương Hy nghĩ nghĩ một chút rồi lấy ra một tờ giấy, hắn dùng Hắc Trúc Bút họa lên trên đó một cái tên. Tiếp theo, hắn đưa ngón tay lên miệng mà cắn nhẹ một cái rồi vận linh thức dung hòa lượng máu chảy ra vào trong chữ.

Kế tiếp, Khương Hy nâng nhẹ tờ giấy lên mà khẽ niệm. Trương Khánh Văn thấy vậy liền yên ắng mà ngồi im quan sát, xem thử tiên nhân đang làm gì. Tuy nhiên dù nghe đi nghe lại, hắn vẫn không hiểu được tiên nhân đang sử dụng loại ngôn ngữ gì nữa.

Khương Hy niệm xong, chữ viết trên tờ giấy liền sáng lên rồi tách ra khỏi giấy mà lơ lửng ở trên không rồi dung nhập vào trong không trung mà biến mất.

Trong vô hình, khí vận gia trì lên Khương Hy liền dao động một chút rồi ngưng. Hắn thở phào ra nhẹ nhõm mà tự nhủ:
“May mắn, chưa có ai sử dụng”.

Trương Khánh Văn từ đầu tới cuối vẫn còn chút không tỉnh táo, lúc Khương Hy viết cùng niệm chú thì hắn không có vấn đề gì. Nhưng khi những con chữ kia bắt đầu bay lên không trung, tâm thần hắn đã chấn động rồi.

Một đời này hắn chưa từng thấy được tiên pháp nào tuyệt diệu như thế cả, hơn nữa từ khi nhìn thấy được hai chữ mà Khương Hy viết kia, ánh mắt hắn đã hiện lên một tia sùng bái rồi.

Hắn lắc mình một chút rồi quay sang Khương Hy mà cung kính nói ra:

“Bẩm tiên nhân, chuyện vừa rồi là thế nào?”.

Khương Hy vận một tia linh lực lên chữa trị vết thương nhỏ ở đầu ngón tay rồi mỉm cười nói ra:

“Cũng không có gì to tát, Trương đại nhân về sau cho dân chúng thờ bái hai chữ ta vừa viết là được rồi”.

Nghe vậy, mi tâm Trương Khánh Văn có chút hơi nhíu lại, hắn có chút không hiểu nói ra:

“Bẩm tiên nhân, nhưng đó không phải là tên ngài a”.

Khương Hy cười đáp lại:

“Đương nhiên không phải tên ta, đó là đạo danh của ta”.

“Đạo danh?”, Trương Khánh Văn ngờ ngợ hỏi.

“Đúng vậy, là đạo danh”, Khương Hy mỉm cười đáp lại.

Trên đời này, không phải ai sinh ra cũng được ban cho một cái tên hay và ý nghĩa. A Tứ, A Man, A Thiết hay là Qua cô nương ở Linh Vân Trấn, đó là những cái tên xuất hiện nhiều nhất trong nhân gian.

Mà đừng nói là ở các trấn phụ thuộc, ngay ở tại Bắc Thành thôi, Khương Hy cũng đã nghe qua rất nhiều cái tên không được thuận tai rồi. Nhưng biết sao được, phàm nhân không phải ai cũng được ăn học đường hoàng mà đủ tri thức đặt tên hay.

Chưa kể trong nhân gian còn có thuyết pháp tên càng xấu thì càng dễ nuôi mà.

Cho nên một khi những tu sĩ có cái tên không được hay thành danh tại tu chân giới thì người ta sẽ gọi như thế nào đây?

Không lẽ gọi thẳng ra tên thật như... A Tứ chân nhân.

Ngay cả chủ nhân vừa nghe thôi cũng muốn giết người rồi chứ đừng nói là cho cả thiên hạ gọi, như thế quá mất mặt.

Vì thế mới có sự ra đời của đạo danh.

Đạo danh là tên gọi khác của tu sĩ trên con đường tu hành của bản thân. Bình thường, đạo danh thường sẽ gắn với lại đặc điểm cơ bản nhất để nhận diện ra tu sĩ đó.

Đơn cử như Phù Linh chân nhân chẳng hạn. Phù Linh chân nhân tên thật là Khương Linh, tu luyện chủ yếu là Phù đạo, về sau khi đột phá Nguyên Anh cảnh thì thành tựu một thế Nguyên Phù sư. Vậy nên đạo danh mới được tạo ra từ một chữ ‘Phù’ cùng ‘tên thật’.

Thần Cơ lão nhân của Hạo Nhiên Thư Viện cũng tương tự. Đời trước của Khương Hy là Phù Linh cũng xem như là cường giả cùng thế hệ với Thần Cơ lão nhân nên hắn mới biết lão họ Sử.

Nhưng ai bảo lão là Huyền Đô Đệ nhất Thần Toán đây, cho nên về sau lão chuyển thành đạo danh là Thần Cơ, cái họ Sử kia liền bị lịch sử cho vùi đi mất.

Mặt khác, một khi đã chọn được đạo danh cho mình rồi thì phải thực hiện tế bái như Khương Hy vừa làm, kết nối đạo danh với khí vận của chính bản thân.

May mắn một chuyện là đạo danh mà Khương Hy chọn chưa từng được ai sử dụng, cho nên hắn mới có thể toàn diện mà nhận lấy khí vận trực tiếp từ cái tên đó.

Đương nhiên, có đạo danh cũng tốt mà không có đạo danh cũng chẳng sao, nếu ai tự tin cái tên của mình đủ hay rồi thì có thể trực tiếp sử dụng tên mình là được.

Như Thương Nguyên hay Vệ Khắc Nguyên chẳng hạn.

Bản thân Khương Hy nhìn ở mọi góc độ thì cũng không hẳn là một cái tên tệ, bất quá cái tên này mang khá nhiều tầng ý nghĩa đối với Khương Hy.

Vừa là biểu tượng cho việc tiếp nối nhân quả hai thế, vừa là điềm lành cầu may mắn cho một thế này. Đồng thời cũng thầm mong Tam Dục dương danh ở trên Đại Lục, mở ra một truyền kỳ mới.

Phù Linh sáng tạo ra Tam Dục nhưng chưa từng có cơ hội tu luyện, Khương Hy tiếp nối nhân quả liền tu luyện và phát triển nó lên đỉnh cao.

Ai trên đời mà không muốn một lần dương danh, Khương Hy đương nhiên muốn... nhưng không phải thời điểm bây giờ.

Dẫu vậy, với cái tên ý nghĩa ấy, Khương Hy vẫn quyết tâm đặt đạo danh cho mình.

Bởi vì một thế này, hắn nhắm đến Chân nhân vị.

Và cũng vì một thế này, hắn nắm giữ Tam Dục trong tay.

Chương 154: Vạn dân sùng bái

Ngày hôm sau, mặt trời lên đến thiên đỉnh.

Dân chúng gần như tập trung lại hết ở pháp trường của Thanh Hà trấn mà xì xào, bất quá cũng không phải toàn bộ, dù sao không gian của pháp trường cũng không đủ rộng để chứa nhiều người như thế.

Nhưng số người đến xem cũng lên đến một vạn rồi.

Ở trên đài cao, Trương Khánh Văn yên vị ngồi tại ghế chủ tọa mà quan sát xuống phía trước, trên người mang quan phục, ánh mắt đầy nghiêm nghị, muốn bao nhiêu uy nghiêm liền có bấy nhiêu uy nghiêm.

Bên cạnh lão là Khương Hy đang đả tọa tu hành... cùng với tiểu Hoàng đang nằm ngủ.

Hôm nay, Khương Hy mang lại bộ Bạch Nguyệt Huy đã bị Ngô Hùng dùng đao thế chém nát. Nhưng hắn ít nhiều gì cũng là tu sĩ, sửa chữa một bộ Bạch Nguyệt Huy cũng không mất thời gian.

Dù sao thì bản thân hắn cũng rất vừa ý bộ y phục này, mặc vào rất có tiên khí, dùng đi lừa tu sĩ thì không được nhưng để mị dân thì dư sức.

Trương Khánh Văn quan sát hướng mặt trời, một lát sau, ánh mắt hắn có hơi nhíu lại mà gật đầu nói ra:

“Thời điểm đã đến, áp giải trọng phạm lên đài!”.

Lời hắn vừa ra, đồng loạt binh lính ở bên dưới cũng đồng thanh kêu lên:

“Áp giải trọng phạm lên đài!”.

Thanh âm của đám binh lính này phi thường lớn, đủ để chấn nhiếp tiếng xì xào của dân chúng ở bên dưới. Trong chốc lát, không gian liền yên tĩnh lại.

Ở một bên đài, từng đoàn người dần dần được áp giải lên mà quỳ xuống, từng người một đều bị trói lại phi thường chặt, nửa thân trên hầu như khó mà tự do động đậy được. Những người này không ai hết chính là đám thổ phỉ của Hắc Hùng Trại.

Theo từng tên thổ phỉ tiến lên trên đài, tiếng mắng chửi của dân chúng cũng dần dần được phát ra, qua vài hơi thở liền thành một mảnh hỗn loạn miệng lưỡi thiên hạ.

Đi kèm với những lời mắng chửi đó đương nhiên không thể thiếu tổ hợp cà chua, trứng thối cùng rau sâu bay đầy trời rồi. Thậm chí có người quá đáng hơn mà trực tiếp ném đá lên trên nhưng rất nhanh liền bị binh lính cản lại.

Mắng có thể mắng, ném đồ có thể ném nhưng tuyệt đối không được gây sát thương. Nếu không người đó cũng sẽ bị quy thành tội danh.

Đó là tâm trạng của dân chúng, vậy còn tâm trạng của đám thổ phỉ kia thì thế nào?

Phi thường sợ hãi, đúng vậy, là phi thường sợ hãi.

Phải biết đêm hôm đó, đại đương gia Hùng Quân của Hắc Hùng Trại đã mạnh mẽ tuyên bố đằng sau bọn hắn có tiên nhân tọa trấn làm cho tâm tình bọn hắn bay lên thẳng trời mây, cơ hồ mà buông lỏng đi phòng thủ của sơn trại.

Nào ngờ chỉ trong một khoảnh khắc lơ là đó thôi, quan binh của Thanh Hà trấn đã ập đến tập kích rồi. Ban đầu bọn hắn còn ỷ lại được vị tiên nhân kia mà cố gắng kéo dài thời gian chống đỡ, trong lòng chờ đợi vị kia đến giải vậy.

Nhưng cuối cùng vẫn là chống không lại quan binh mà rơi vào kết cục này.

Đáng trách hơn là Hùng Quân về sau không những không mời tiên nhân ra trợ giúp mà còn trực tiếp đi đầu hàng. Đây đích xác là một cú dội nước lạnh vào lòng trung thành của bọn hắn.

Đám thổ phỉ sống một đời huênh hoang, nào chịu sự phỉ báng của dân chúng, trong lòng liền một mảng tức giận không thôi. Ánh mắt bọn hắn liếc về người đi đầu một cách đầy hung ác cùng phẫn uất.

Người đi đầu hay nói thẳng ra là người bị áp giải lên pháp trường đầu tiên, người đó không ai khác ngoài Hùng Quân.

Chỉ có điều khác với những đám thổ phỉ khác, Hùng Quân lại bị trói lại bằng xích sắt, trên cổ còn phải đeo gông. Ngoài ra, trên người hắn có rất nhiều vết thâm, bầm tím cùng vết thương hở do bị đánh đập nhiều ngày nữa.

Nhìn chung, hắn là kẻ thảm nhất trong số đám thổ phỉ này.

Khương Hy ngồi trên đài cao nhìn thấy cảnh này cũng không biểu hiện ra cảm xúc gì đặc biệt. Hôm qua Trương Khánh Văn đã nói lại cho hắn biết rồi.

Hùng Quân bây giờ gần như mất đi hết uy vọng đối với đám thổ phỉ này rồi nhưng cuộc đời của hắn cũng không phải là hoàn toàn thất bại. Ít nhất trong số thủ hạ vẫn còn mấy người trung thành với hắn, đồng nghĩa với số phận không khác hắn là bao.

Trong số những người bị áp giải lên pháp trường hôm nay, người nào mang thương tích thì người đó thuộc phe của Hùng Quân. Còn lại thì là phe của những người phẫn uất với quyết định đầu hàng của hắn.

Vết thương trên người bọn hắn cũng chính là do phe phẫn uất này gây nên. Bất quá Hùng Quân cũng không chống trả lại làm gì, bởi hắn biết trong chuyện này lỗi thuộc về hắn. Hắn chấp nhận trở thành ‘bao cát’ để cho các huynh đệ hả giận.

Mặt khác, kể cả hắn muốn phản kháng thì cũng không phản kháng được. Bởi xích sắt không những trói buộc hai tay hai chân hắn mà còn đâm xuyên xương tỳ bà trên người hắn nữa.

Mỗi lần động đậy thôi cũng đã đau rồi chứ đừng nói là vận công đáp trả.

...

Áp giải hết toàn bộ thổ phỉ lên pháp trường, Trương Khánh Văn liền đứng dậy đi lên phía trước mà quát:

“Tất cả trật tự”.

Lời vừa ra, dân chúng liền giật mình mà dần dần im lặng trở lại rồi xem xét xử. Trương Khánh Văn lướt con mắt qua đám thổ phỉ thêm một lần nữa, xác định nhân số không dười bảy trăm người rồi mới gật nhẹ đầu mà nói ra:

“Thời điểm đã đến, hôm nay, bản quan Trương Khánh Văn sẽ đưa ra phán xét về tội ác mà Hắc Hùng Trại đã gây ra cho bản trấn trong thời gian qua”.

“Hùng Quân!”, Trương Khánh Văn gọi.

Hùng Quân nghe vậy liền ngẩng đầu lên rồi thở dài đáp lại:

“Có... hạ dân”.

Trương Khánh Văn nghiêm giọng nói ra:

“Ngươi đã biết tội chưa?”.

Hùng Quân đáp lại:

“Hạ dân đã biết”.

Trương Khánh Văn nghiêm giọng nói tiếp:

“Vậy ngươi biết mình đáng tội gì không?”.

Hùng Quân hít vào một hơi thật sâu, cơn đau từ xương tỳ bà bỗng dưng kéo đến, hắn cắn răng chịu đựng, hai bên thái dương đổ đầy mồ hôi mà đáp lại:

“Hạ dân đáng tội chết... nhưng mong Trương đại nhân tha cho các vị huynh đệ Hắc Hùng Trại cùng gia quyến của họ. Bọn họ không biết gì về chuyện này hết”.

Nghe vậy, đám thổ phỉ phía sau liền tức giận mà quát lên:

“Đáng chết, đến giờ phút này mà ngươi còn giả nhân giả nghĩa, ngươi cho bọn ta thứ gì hả?”.

“Đúng đấy, ngươi xem bọn ta là gì chứ?”.

“...”

Không những quát mắng, phỉ nhổ mà đám thổ phỉ kia thậm chí còn cố gắng đứng dậy mà tiến về phía trước, tựa hồ như muốn đánh Hùng Quân tiếp vậy.

Ninh thống lĩnh thấy vậy liền cho quan binh đến trấn áp nhưng binh lính còn chưa kịp đến thì những tên thổ phỉ kia không biết vì lý do gì mà đã đổ gục hết xuống đất rồi.Sắc mặt của bọn chúng tái trắng, ánh mắt liền trắng dã ra, hơi thở có chút hơi gấp lại, miệng thi thoảng ho ra máu.

Đồng bọn của chúng thấy vậy liền giật mình không biết chuyện gì vừa xảy ra cả.

Một tiếng thở dài phát, toàn trường vô ý thức liền nhìn về phía trên đài cao, Khương Hy đứng dậy rồi bước ra một bước. Thân thể lập tức hư hóa mà biến mất đi.

Một hơi thở sau, thân thể hắn đã hiện hóa trở lại mà xuất hiện trước mặt Hùng Quân.

Trương Khánh Văn thấy vậy lập tức đi xuống đài rồi hành lễ mà cung kính nói ra:

“Tham kiến tiên nhân”.

Ninh thống lĩnh cùng quan binh đêm hôm ấy cũng đã gặp qua Khương Hy, vậy nên bọn hắn cũng không do dự gì mà lập tức quỳ xuống đồng thanh nói ra:

“Tham kiến tiên nhân”.

Theo hành động của bọn hắn, dân chúng bên dưới bây giờ đã biết thiếu niên nhân từ đâu xuất hiện kia là ai rồi. Ánh mắt bọn họ ngay lập tức nổi lên sùng bài mà thành kính quỳ xuống nói ra:

“Tham kiến tiên nhân”.

Ba câu này vừa ra, khí vận của Khương Hy lập tức dao động mà tăng lên, trong lòng hắn liền vui mừng không thôi.

Còn đám thổ phỉ khác thì sao?

Bọn hắn xém chút đã ngất đi rồi, toàn thân liền run sợ mà khom người vái lạy không thôi, miệng không ngừng khóc lóc van xin tha mạng.

Nhưng sắc mặt của Khương Hy vẫn không đổi, ánh mắt của hắn vẫn cứ bình lặng như mặt hồ vậy. Ban nãy mấy tên thổ phỉ kia lại muốn tấn công Hùng Quân nên Khương Hy mới phải dùng linh thức mà đi chấn nhiếp linh hồn bọn hắn.

Trải qua hai ngày tù giam với bản án như có như không là tử hình, tâm thần của bọn hắn sớm đã mỏng manh sắp vỡ rồi. Khương Hy chỉ cần điểm nhẹ một tia linh thức như sợi chỉ đến thôi là bọn hắn liền ngất đi rồi.

Hùng Quân nhìn qua Khương Hy một chút rồi quyết định nói ra:

“Tham kiến tiên nhân”.

Đồng dạng thủ hạ theo hắn cũng cung kính nói theo. Khương Hy nhẹ gật đầu, sau đó hắn hướng về phía dân chúng mà nói ra:

“Các ngươi cảm thấy... bọn chúng có đáng chết không?”.

Lời vừa ra, dân chúng liền có chút xôn xao nhưng không mấy ai lại hùng hổ như trước nữa cả. Bất quá từ ánh mắt của bọn họ, Khương Hy cũng biết câu trả lời là gì rồi.

Hắn nghĩ nghĩ một chút rồi nói ra:

“Ở đây có nhà nào bị bọn chúng giết không?”.

Nghe vậy, một lão nhân tay cầm gậy đưa lên cao, Khương Hy sử dụng Cách Không Khiển Vật đưa lão lên trên pháp trường trước sự ngạc nhiên của bao người.

Lão nhân còn ngạc nhiên hơn nhưng biết đối phương là ‘tiên nhân’ thì không còn ngạc nhiên nữa. Lão cung kính nói ra:

“Bẩm tiên nhân, con trai cùng con dâu của tiểu nhân vào nửa năm trước đã bị đám thổ phỉ này giết chết, cháu trai thì bị bắt đi nhưng may mắn nhờ có ngài mà hắn đã bình an trở về”.

Nói xong, lão liền quỳ xuống mà khấu tạ Khương Hy. Trong một khoảnh khắc, linh thức của hắn khẽ động, bất giác, ánh mắt của hắn nhìn xuống bên dưới thì phát hiện ra thân ảnh của thiếu niên nhân nọ.

Người này Khương Hy đã từng gặp ở trong sơn động vào đêm đó, nguyên lai lão nhân này là gia gia của hắn.

Khấu tạ xong, lão nhân dùng gậy chống người đứng lên rồi quay sang chỉ thẳng vào một tên thổ phỉ rồi nói ra:

“Bẩm tiên nhân, hung thủ giết chết con trai cùng con dâu của tiểu nhân chính là hắn”.

Nghe vậy, Khương Hy nhìn theo ngón tay của lão mà xem tên thổ phỉ kia một chút, chỉ thấy hắn đang run rẩy vì sợ hãi mà thôi. Sau đó, Khương Hy đưa tay lên tạo thành chỉ thủ mà bắn về phía hắn một chiêu Ái Tâm Minh Sắc Dục.

Trong chốc lát, tiếng la hét thảm thiết liền vang lên, toàn thân tên thổ phỉ kia liền bị Dục Hỏa thiêu đốt mà hóa thành tro tàn.
Đám thổ phỉ xung quanh thấy vậy liền run rẩy không ngừng, sắc mặt liền tái trắng một mảng.

Lão nhân thấy vậy liền gật nhẹ đầu, ánh mắt có hơi nhòe đi mà cung kính nói ra:

“Đa tạ tiên nhân đã thành toàn”.

Một giọt nước mắt kéo dài trên gương mặt già nua của lão nhân, Khương Hy có thể cảm nhận được sự thanh thản trong lời nói cũng như con mắt lão. Nhân quả đôi bên rốt cuộc cũng được giải quyết.

...

...

Một người đi trước liền sẽ có người đi theo. Sau lão nhân đó là thêm một vài nhà nữa xuất hiện mà tố trạng, theo từng lời tố trạng thì từng đoàn Dục Hỏa liền hiện ra mà giải quyết nhân quả.

Có nhà đi lên muốn tố trạng nhưng lại không thấy gương mặt của kẻ thủ ác đâu cả thì thở dài một tiếng mà quay trở lại.

Trên thực tế thì không phải không có, mà là do bọn chúng đã bị Khương Hy giết vào cái đêm Thanh Hà Trấn bị đột kích rồi.

Hoặc là sớm hơn trước đó một ngày.

Chỉ trong vòng không đến một canh giờ, gần một phần ba đám thổ phỉ đã bị tố trạng mà thiêu chết không còn một mảnh. Toàn trường lúc này nào còn xôn xao như trước nữa, chỉ còn lại một vẻ lặng như tờ mà thôi.

Đám thổ phỉ bây giờ đừng nói là run rẩy, đến một hành động nho nhỏ bọn chúng cũng không muốn làm ra nữa. Tâm của bọn chúng đã chết rồi, tựa như thịt cá đang nằm trên thớt chờ người khai đao mà thôi.

Người cuối cùng xuống đài, không còn ai bước lên để tố trạng nữa, Khương Hy một lần nữa lại nói ra:

“Kẻ thủ ác đều đã chết... Vậy ta hỏi lại một lần nữa, bọn chúng có đáng chết không?”.

Vừa nói, Khương Hy vừa đưa tay ra mà chỉ vào đám thổ phỉ còn sống ở trên pháp trường. Trước đó hắn cũng đã hỏi một câu nhưng không ai dám trả lời. Nhưng bây giờ hắn hỏi, bên dưới đã đồng thanh đáp lại:

“Bẩm tiên nhân, bọn chúng không đáng chết”.

Nghe vậy, đám thổ phỉ liền có chút giật mình mà nhìn xuống dân chúng ở bên dưới, hốc mắt bất giác nóng lên mà hóa lệ. Bọn chúng nhìn thấy hi vọng sống sót, đồng thời trong lòng cũng một mảnh hối hận không thôi.

Hùng Quân nghe dân chúng nói thế nội tâm cũng thở dài không ít nhưng phần nhiều vẫn là vui mừng, không chết là tốt rồi.

Kỳ thật, quang cảnh đồ sát vừa rồi của Khương Hy làm hắn hoảng sợ không ít, đồng thời hắn cũng rất sợ sẽ có người đi lên mà chỉ điểm thẳng vào mình.

Nhưng may mắn, cuối cùng không có ai chỉ điểm cả và dân chúng tựa hồ cũng không hoàn toàn muốn ép bọn hắn chết.

Hay nói đúng hơn, đồng dạng với đám thổ phỉ, dân chúng cũng bị tràng cảnh vừa rồi dọa sợ. Bọn họ chưa bao giờ chứng kiến được mạng người lại có thể mỏng manh như thế, chỉ cần một lời thôi là đã bị thiêu sống rồi.

Cho nên dù có oán có hận thì bọn họ cũng không dám tố trạng nữa, nơi này không phải chỉ có mỗi người lớn mà còn có cả trẻ con nữa. Bọn họ sợ tràng cảnh hôm nay sẽ thành bóng ma của đời chúng.

Hận thì hận, bất quá không phải tên thổ phỉ nào cũng động đến nhà mình. Vì vậy nhân từ một chút cũng không sao, tích đức một chút cho con cháu đời sau cũng không tính là thiệt thòi.

Nghe được câu nói này của dân chúng, Khương Hy liền mỉm cười nói ra:

“Các ngươi nói đúng, bọn chúng không đáng tội chết... nhưng tội sống khó tha”.

Vừa dứt lời, Khương Hy phất tay lên, một luồng linh lực như kình phong xuất hiện mà quét ngang đám thổ phỉ, sợi dây trói trên người trong một khoảnh khắc liền bị chặt đứt mà lỏng lẻo trượt xuống dưới đất.

Từng sợi gông xiềng xích trên người Hùng Quân dưới cơn kình phong này cũng bị chặt đứt mà rơi rụng hết xuống đất, kể cả phần xích đang gắn ở trên xương tỳ bà kia.

Khương Hy thu tay lại rồi gia trì linh lực lên mà nói tiếp:

“Hắc Hùng Trại gây ra tội ác đến với Thanh Hà trấn, kẻ nào giết người thì đền mạng, nay kẻ thủ ác đã bị trừng phạt thích đáng. Những kẻ còn sống một đời này phải từ bỏ danh phận thổ phỉ, trở thành binh lính mà thủ hộ Thanh Hà trấn”.

Giọng của hắn dưới sự gia trì của linh lực nên phi thường vang, từng câu từng chữ hắn nói ra đều vừa vặn lọt vào tai của từng người một.

Sau đó, hắn đưa một tay ra, hùng hậu linh lực hóa thành từng tia bạch quang mà xuất hiện uốn lượn ở trên không. Tiếp theo, hắn đánh một chưởng về phía đám thổ phỉ, đoàn bạch quang liền phân liệt mà chia đều mà nhập thể vào từng người một.

Khương Hy nói tiếp:

“Mỗi một tên thổ phỉ đều đã bị ta đánh lên nguyền chú. Về sau nếu kẻ nào có dị tâm tất sẽ bị nguyền chú tru sát, vĩnh viễn không được siêu sinh”.

Lời vừa ra, đám thổ phỉ kia liền tái trắng mặt mày lại nhưng trong đáy mắt của bọn hắn như có như không xuất hiện một tia vui mừng.

Vui mừng vì không chết.

Sau đó, Hùng Quân cùng thủ hạ dẫn đầu vội vàng quỳ xuống mà thành kính nói ra:

“Đa tạ tiên nhân đã khai ân”.

Đám thổ phỉ khác nghe vậy cũng vội vàng quỳ xuống đa tạ theo.

Khương Hy nhìn xuống phía dưới dân chúng, tựa như muốn hỏi xem ý bọn họ thế nào. Bất quá bây giờ trong mắt bọn họ đã hoàn toàn tràn ngập sự sùng bái rồi.

Không phải đơn thuần một người sùng bái, đây là vạn người sùng bái.

Nghe đám thổ phỉ nói thì bất giác, bọn họ cũng vội vàng quỳ xuống rồi thành kính nói ra:

“Tiên nhân từ bi”.

Khương Hy gật nhẹ đầu, hắn quay đầu sang nhìn Trương Khánh Văn mà ra hiệu. Tiếp theo, Khương Hy liền quay lưng bước đi vài bước rồi hư hóa mà biến mất.

Trương Khánh Văn liền vội vàng ôm quyền khom lưng nói ra:

“Cung tiễn tiên nhân”.

Toàn trường nghe Trương Khánh Văn nói vậy cũng lập tức theo hắn mà cung kính nói ra:

“Cung tiễn tiên nhân”.

...

...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau