HUYỀN LỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyền lục - Chương 146 - Chương 150

Chương 145: Võ lâm cao nhân

Khương Hy từng suy đoán đôi vợ chồng của Phong Phiên Cốc xác suất lớn không phải võ lâm cao nhân mà là tu sĩ, bởi võ lâm cao nhân của nhân gian đồng dạng với tu sĩ Nguyên Anh cảnh của tu chân giới.

Nào ngờ bây giờ hắn lại gặp phải một vị rồi.

Hôm qua Khương Hy cũng không phải không truy xét Ngô Hùng nhưng dưới ánh mắt của hắn, Ngô Hùng đáng lý ra không nên mạnh như thế này mới phải.

Trong lúc hắn đang suy nghĩ, Ngô Hùng đã uống cạn chén trà rồi mỉm cười nói ra:

“Trong số những người tại hạ đã gặp, Khương công tử là người đầu tiên dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện với tại hạ”.

Khương Hy rót cho hắn thêm một chén trà rồi mỉm cười đáp lại:

“Ta không ngại ngươi, bất quá ngươi cũng có chút thú vị”.

Ánh mắt Ngô Hùng hơi lướt qua dị quang, hắn nhếch miệng lên nói ra:

“Công tử chỉ giáo thêm”.

Khương Hy nói ra:

“Ngươi đáng lý ra phải mạnh ngang Kiều Đường chủ mới đúng, tại sao bây giờ lại có một thân thực lực vượt mức rồi?”.

Ngô Hùng bật cười, sau đó từ bên hông nâng một thanh đại đao lên để trên mặt bàn đáp lại:

“Bởi vì bây giờ nó đang ở trong tay tại hạ”.

‘Nó’ ở đây tức thanh đại đao này, nhưng dưới linh thức dò xét của Khương Hy, thanh đại đao này ngoại trừ sắc bén cũng nặng hơn so với phàm binh thì không còn chỗ nào đặc biệt cần chú ý cả.

Bất giác, hình ảnh ngày hôm qua một lần nữa lại tái hiện trong ký ức của hắn, hắn nhớ ra đao này ngày hôm qua dường như không hề xuất hiện.

Khương Hy gật nhẹ đầu đáp lại:

“Nguyên lai ngươi đã vào cảnh giới nhân khí hợp nhất”.

Ngô Hùng vỗ tay ba cái, sắc mặt lộ rõ tán thưởng mà khen ngợi:

“Nhãn lực cùng lịch duyệt của công tử quả nhiên không hề tầm thường”.

Nhân khí hợp nhất là một loại cảnh giới tu luyện không phân biệt tu chân hay luyện võ. Đây được xem là chí cao cảnh giới của người dùng vũ khí, xem vũ khí như một phần của thân thể mà tùy tâm sở động.

Chỉ có điều đối với người luyện võ thì biểu hiện của nhân khí hợp nhất có chút khác biệt, đó là vũ khí bắt buộc phải ở trên tay người thì mới có thể biểu hiện ra được cảnh giới kia. Còn không thì chỉ có thể dựa vào tự thân võ đạo cảnh giới mà thôi.

Dù sao võ công chung quy vẫn bị giới hạn ở phàm nhân, vũ khí ly thể gần như là chuyện không thể nào xảy ra được.

Ngô Hùng luận về nội lực tự thân thì cũng chỉ ngang ngửa Kiều Sở Sở trước đêm qua, nhưng một khi đao đã đến tay, mười Kiều Sở Sở hắn cũng dư sức chém giết.

...

Đối với lời khen Ngô Hùng, Khương Hy tự nhiên không cảm thấy một chút cảm kích nào cả, hắn lãnh đạm nói ra:

“Vậy ngươi đến chỗ ta làm gì?”.

Ngô Hùng thu đao của bản thân lại, rồi nhìn Khương Hy nói ra:

“Tại hạ thắc mắc tại sao công tử vẫn còn sống thôi, bất quá công tử ở cùng Kiều Đường chủ một đêm mà vẫn bình an vô sự thì bản lãnh của công tử... tại hạ cũng muốn thỉnh giáo đôi chút”.

Nghe vậy, Khương Hy một lần nữa lại nổi lên hứng thú với Ngô Hùng, bản thân hắn trời sinh cẩn thận nên không đời nào hắn toàn vẹn thu lại linh thức phòng vệ của bản thân cả.

Bất cứ người nào dòm ngó hắn tự nhiên không thể tránh được nhưng đêm qua hắn lại không phát hiện ra Ngô Hùng. Riêng điều này cũng đủ nói lên bản sự của Ngô Hùng... đủ cường.

Nghĩ nghĩ một chút, hắn mỉm cười nói ra:

“Đường đường là võ lâm cao nhân, ngươi không ngại nhìn lén sao?”.

Ngô Hùng bật cười rồi vội vàng đáp lại:

“Ấy ấy, công tử hiểu lầm rồi, hôm qua công tử cùng Kiều Đường chủ đi ngang qua hành lang vừa vặn ta ở trong phòng nghe được thôi”.

Ra vậy.

Khương Hy bật cười, khóe miệng hắn khẽ cong đầy dụ hoặc, Sắc Dục Thiên như có như không theo động tác này mà được thả ra.

Ngồi ở đối diện, Ngô Hùng bất giác cảm ứng được mà híp mắt lại, một tay nắm lấy đại đao, nội lực hùng hồn nhanh chóng liền vận chuyển khắp cơ thể mà thủ hộ.

Khương Hy nhẹ gật đầu, võ lực của Ngô Hùng rất mạnh, so với lão giả họ Cảnh ngày trước còn mạnh hơn gấp nhiều lần.

Ánh mắt hắn lay động rồi khép hờ lại rồi mỉm cười nói ra:

“Trước ăn sáng đã, bàn luận để sau”.

Lời vừa ra, Sắc Dục Thiên biến mất. Ngô Hùng cũng đình chị vận công lại mà suy nghĩ một hồi, không qua mấy hơi thở sau liền gật đầu mà đáp lại:

“Được, tại hạ chờ công tử”.

Sau đó, Ngô Hùng đứng dậy, mang theo đại đao của mình mà trở về lại đoàn, miệng nhỏ giọng nói cái gì đó với họ. Nhưng xem chừng cũng không thuận lợi lắm mà còn phải lời qua tiếng lại một khoảng thời gian sau.

Bất quá chuyện của người khác Khương Hy không quan tâm, bởi đồ ăn sáng đã đến rồi.

Nhìn vào một bàn đầy đồ ăn thế này làm Khương Hy cảm thấy có chút choáng ngợp. Bình thường ăn sáng no là tốt nhưng nhiều đến mức này hắn ăn cũng không nổi.

Tiểu Hoàng thì không cần thiết, đồ ăn ngày hôm qua bản thân nó còn chưa tiêu hóa xong nay còn muốn nạp thêm làm cái gì. Hắn nuôi mèo chứ không phải nuôi heo.
Khương Hy thở dài nhẹ một hơi rồi lấy tay chỉ một vài món cho tiểu nhị rồi bảo hắn mang trở lại vào trong. Đĩa thức ăn duy nhất còn ở lại là một loại bánh có vỏ tương đối mỏng được làm từ bột gạo, bên trong bao gồm mộc nhĩ, thịt băm cùng một vài gia vị khác.

Dĩ nhiên, thịt đây không phải là thịt người rồi.

Khương Hy dùng đũa gắp qua một miếng thấm vào một chút nước chấm mà ăn thử. Nhai qua hai lần, ánh mắt hắn liền sáng lên mà khen ngợi.

Thiên hạ cuối cùng cũng có món ăn thua đủ được với Tứ nương a.

Ăn xong một miếng, rồi lại một miếng nữa, nhịn không được lại thêm tiếp một miếng. Cứ như vậy mà trong vô hình, Khương Hy đã ăn hết đĩa bánh từ lúc nào không hay.

Mặc dù không nhiều nhưng bữa sáng này rất hợp ý hắn, món này lúc về Bắc Thành phải nói cho Tứ nương biết một chút mới được, nàng hẳn sẽ cao hứng lắm đây.

Sau đó, hắn làm một ấm trà lạnh mà ngắm ánh ban mai, Ngô Hùng dường như đã thỏa thuận xong xuôi với thương đoàn mà trở lại bàn của hắn mà ngồi.

Khương Hy một tay chống cằm, hắn nhìn Ngô Hùng nói ra:

“Ngươi đã là võ lâm cao nhân, tại sao lại phải đi hầu hạ một thương đoàn cật lực như vậy?”.

Ngô Hùng mỉm cười, đưa tay lên gãi nhẹ cằm đáp lại:

“Tại hạ nợ một cái nhân tình với lão bản thương đoàn, nhân dịp này bọn họ đi qua Sơn Hương Lâm, tại hạ thuận tiện trả lại”.

“Vậy bây giờ xong rồi?”, Khương Hy nói.

“Đã xong”, Ngô Hùng gật đầu.

Khương Hy không nói nữa, nhẹ nhàng gật đầu như muốn ra hiệu. Tiếp theo, hắn đứng dậy rồi bế tiểu Hoàng trước ngực mà vuốt ve một chút. Sau đó, Đạp Vân Bộ liền vận lên mà phi thân ra bên ngoài.

Thấy vậy, Ngô Hùng liền cười ha hả mà nắm lấy đao phóng thân đi theo. Trong chớp mắt, hai người bọn hắn dần dà trở thành điểm đen nơi xa rồi mất hút.

...

...

Tại một nơi nào đó trong Sơn Hương Lâm.

Một đoàn khói nhẹ thoắt ẩn thoắt hiện trên những cành cây mà tiến về phía trước. Theo sau, từng tiếng chấn động nhẹ vang lên trên mặt đất như có đại thú đi ngang qua.

Làn khói theo đâu, chấn động theo nấy.

Hai loại dị tượng này quần qua quần lại một đoạn thời gian khá lâu trong Sơn Hương Lâm.

Mặt trời lên cao, quang minh chiếu rọi, làn khói nhẹ kia từ từ tụ hội lại mà hiện lên thân ảnh Khương Hy, tiểu Hoàng không còn ở trên tay hắn, không rõ đã đi đâu. Đột nhiên, một tiếng chấn động mạnh mẽ vang lên mang theo chút khói bụi.

Ngô Hùng vác đại đao trên vai xuất hiện. Hắn mỉm cười nói ra:

“Khinh công của Khương công tử đúng là giang hồ nhất tuyệt, Ngô mỗ tự thẹn không bằng”.

Khương Hy bước một chân ra phía trước, cơ thể trong chớp mắt đã di chuyển từ cành cây xuống mặt đất mà nói ra:

“Đao đạo chú trọng ở một chữ bá, tốc độ ngươi không bằng ta cũng là lẽ bình thường”.

Ngô Hùng nắm chặt đại đao, khí thế bỗng dưng biến đổi, hắn bình tĩnh nói ra:
“Vậy tiếp theo đây công tử phải cẩn thận rồi”.

Vừa dứt lời, đao quang trong nháy mắt liền chém thẳng về phía Khương Hy. Bước chân hắn khẽ động mà nhích người sang một bên né tránh. Một cái cây sau lưng liền đổ rạp xuống dưới đất.

Đao quang một lần nữa lại hiện, Đạp Vân Bộ vận lên hóa thành đạo tàn khói mà lướt ra phía sau. Tay nắm lại thành quyền, Khương Hy đánh ra một chiêu.

“Lưu Thủy Quyền Pháp - Thủy Lưu”.

Một luồng kình khí nhu hòa phóng ra rồi nhẹ nhàng đẩy đao quang của Ngô Hùng về một hướng khác, một cái cây nữa lại ngã. Thấy vậy, khóe miệng Ngô Hùng khẽ cong lên, một chân bước lên trước, khí thế triệt để bùng phát.

Ngô Hùng rống lớn lên một tiếng, âm công hùng hậu vang lên chấn động cả khu rừng. Một đao phô thiên cái địa triệt để hạ lạc từ trên trời xuống, khí thế hùng hồn chấn nhiếp thương sinh.

“Tam Đao Xuất Thế - Nhất Đao Trảm Nhân”.

Một đao này phi thường dọa người, khí thế bá đạo chèn ép chấn nhiếp vạn vật ở bên dưới. Một đao này không chứa nội lực nhưng đao thế của nó phi thường kinh người. Cảnh giới nhân khí hợp nhất quả nhiên không thể xem thường.

Khương Hy nắm chặt hai tay lên, linh lực vận lên bao phủ hai cánh tay mà xuất chiêu.

“Lưu Thủy Quyền Pháp - Tam Thủy Quy Nhất”.

Ba luồng kình khí phân biệt nhu hòa, hạo hãn cùng tĩnh lặng đồng loạt xuất ra rồi tụ lại thành một dòng thủy lưu hỗn loạn xoắn kích lại mà chống đỡ.

Đao thế chém xuống liền trực tiếp chẻ đôi dòng thủy lưu kia, bất quá tốc độ càng ngày càng chậm dần rồi đứng hẳn, thủy lưu vẫn không ngừng chuyển động mà xoắn ép phá một đao kia.

Ngô Hùng có chút bất ngờ nhưng cũng không nhiều lắm, hắn hạ thấp trọng tâm người xuống, chân trái khuỵu gối, chân phải duỗi sang ngang. Tay phải nắm chặt đao hít vào một hơi rồi tạt ngang chém ra.

“Tam Đao Xuất Thế - Nhị Đao Trảm Địa”.

Đao thứ hai đánh ra, một luồng khí tức bá đạo như lũ lụt quét tới. Khương Hy liền nhíu mày lại, Đạp Vân Bộ vận lên lùi ra sau, hai tay nắm thành song quyền mà liên tục xuất động.

“Lưu Thủy Quyền Pháp - Đại Hà”.

Quyền kình đánh ra hóa thành thủy ảnh chồng ép lên nhau tạo thành một dòng sông lớn cuồn cuộn quét đến rồi va chạm với một đao bá đạo kia.

Thanh âm ầm ầm vang vọng ra xung quanh, dư kính bắn ra đánh rụng hết toàn bộ lá cây, sóng chấn phản lại phả vào mặt Khương Hy làm tóc hắn tung bay trong gió. Khói bụi bay mịt mù, một tay hắn liền đưa lên mà che chắn.

Sau đó, Khương Hy liền điểm nhẹ chân, Đạp Vân Bộ tầng thứ ba lập tức thi triển mà phóng thẳng lên trên cao. Thân thể hắn ẩn ẩn hiện hiện mà lơ lửng giữa không trung, ánh mắt không ngừng quan sát tình huống của Ngô Hùng.

Ngô Hùng cảm nhận được ánh nhìn của hắn liền nổi lên chiến ý, chân trái đang khuỵu làm trụ, chân phải liền quét một vòng ra phía sau, theo đó, một đao nữa lại được quét ra.

Ngô Hùng cười hào sảng lớn tiếng quát:

“Khương công tử, cẩn thận.

Tam Đao Xuất Thế - Tam Đao Trảm Thiên”.

Nếu đao đầu tiên dùng thế để chấn nhiếp thương sinh bên dưới thì đao thứ hai lại chứa đựng kình khí bá đạo mà phá hoại mọi thứ cản đường nó.

Trong khi đó, đao thứ ba này lại khác hẳn, một đao này quét ra, khí thế của Ngô Hùng triệt để mở rộng, thân ảnh nhỏ bé của hắn bây giờ trong mắt Khương Hy không khác gì một tôn cự nhân sừng sững giữa thiên địa.

Một đao này không có đao quang, cũng không có đao thế.

Một đao này phi thường đơn thuần, đơn thuần ở một chữ ‘trảm’.

Một đao này làm tóc gáy Khương Hy dựng đứng hết cả lên.

Khương Hy nắm chặt quyền lại, hắn hít vào một hơi thật sâu mà xuất ra một quyền đối ứng, quyền này cũng là quyền mạnh nhất của hắn.

“Lưu Thủy Quyền Pháp - Lãnh Thủy”.

Lãnh Thủy vừa ra, bàng bạc linh lực liền tản ra tạo thành một khối khí cầu bao bọc lấy cơ thể hắn.

Xẹt.

Đột nhiên, khối khí cầu bị xé rách ra mà chém thẳng về phía Khương Hy, xung quanh nó như có như không mà bốc lên từng bọt khí mơ hồ.

Tốc độ của một đao này đột ngột giảm xuống nhưng chung quy lại vẫn nhanh.

Ánh mắt Khương Hy lập tức tỏa lên quang mang nhưng không được một hơi thở thì biến mất đi. Hắn thu quyền lại mà chắp hai tay ra sau lưng rồi thở dài.

Một đao chém xuống, Lãnh Thủy liền bị phá, khí kình liền tản ra tạo thành cơn gió nhỏ mà thổi đi hết bụi đất ở bên dưới.

Khương Hy rơi xuống đất, Bạch Nguyệt Huy bị chém rách một mảng dài dọc từ ngực phải xuống bụng dưới.

Theo đường chém đó, một đường máu liền bắn ra mà nhuộm đỏ bộ bạch y.

Sắc mặt hắn tái nhợt lại, trong lòng liền thầm than không thôi.

Không hổ danh là nhân khí hợp nhất.

Khí tại nơi tay, duy ta vô địch.

Trận đấu này, Khương Hy thua.

Chương 146: Nỗi lòng khương hy

Ngô Hùng vác đao lại trên vai, hai chân hắn hùng hổ vội vàng bước về phía Khương Hy mà hỏi thăm, nội tâm liền lo lắng không thôi.

Một đao cuối cùng kia của hắn trong thiên hạ không có mấy người dám trực tiếp đối cứng chứ đừng nói là đưa thân mình ra đỡ.

Ở trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi Lãnh Thủy bị phá, Ngô Hùng đã phát hiện Khương Hy thu tay lại, vậy nên hắn sợ một đao này sẽ lấy mạng của đối phương.

Nếu Khương Hy là một người thường thì thôi đi, đằng này đối phương hư hư thực thực là con cháu thế gia tại Nguyệt Lâm Thành. Hơn nữa, một thân thực lực cũng không tương xứng với độ tuổi.

Lấy đầu óc của một người bình thường suy nghĩ thôi thì tám đến chín phần ai ai cũng sẽ cho rằng hắn là thiên tài của một đại tộc. Loại liên lụy này phi thường đáng sợ, cho nên Ngô Hùng tuyệt không thể để Khương Hy chết được.

Bất quá, ngay khi chạy đến trước mặt Khương Hy, một thân bạch y trước đó nay đã nhuộm đỏ máu nhưng may mắn mạng vẫn còn, sắc mặt Ngô Hùng liền phi thường đặc sắc không thôi.

“Vậy mà không chết”, Ngô Hùng tự nhủ.

Ngô Hùng gấp gáp nói ra:

“Khương công tử, ngươi không sao chứ?”.

Khương Hy hít vào một ngụm linh khí, sau đó điều động linh lực trong cơ thể mà chữa thương. Không đến mấy hơi thở sau, sắc mặt hắn cũng có chút hồng hào trở lại.

Thở ra một ngụm trọc khí, Khương Hy bình tĩnh nói ra:

“Ta không sao. Ngươi rất mạnh, trong võ lâm hẳn không đến mấy người có thể làm đối thủ của ngươi đi”.

Ngô Hùng lắc đầu cười khổ đáp lại:

“Khương công tử đề cao Ngô mỗ quá rồi, võ lâm rộng biết bao nhiêu, kỳ nhân thiên hạ này chưa bao giờ thiếu. Bất quá... ta cũng không phải là đối thủ của công tử”.

Ánh mắt Khương Hy khẽ động mà nhìn sang hắn rồi nói ra:

“Trận này ngươi đã thắng, ta xác thực không phải đối thủ của ngươi”.

Ngô Hùng mỉm cười đáp lại:

“Công tử khiêm tốn, Ngô mỗ vẫn chưa lãnh giáo loại thủ đoạn công tử dùng tại Hương Vân Điếm, làm sao nói Ngô mỗ thắng được”.

Khương Hy lắc đầu không đáp, hắn quay người lại mà cởi y phục ra. Bạch Nguyệt Huy đã bị phá rồi, mang trên thân cũng vô ích.

Ngô Hùng thấy vậy liền quay mặt đi chỗ khác nhưng nội tâm trong lòng thì lộp độp không thôi. Bạch Nguyệt Huy bị chém nát mất rồi, hắn không giàu có đến nỗi có thể đền lại được một bộ tương tự a.

Xử lý vết thương cùng mang lại một bộ y phục khác xong, Khương Hy liền kêu Ngô Hùng quay lại mà nói chuyện tiếp.

Ngô Hùng không quay thì thôi, quay lại thì tâm thần hắn liền trấn định tại chỗ. Hắn không thể nào tin được hình ảnh trước mặt mình nữa.

Hắn đúng là trông thấy Khương Hy nhưng vấn đề là y phục trên người rõ ràng... cũng là Bạch Nguyệt Huy, chỉ có điều là thanh y thay vì bạch y mà thôi.

Nói đúng hơn thì so với bộ trước, bộ này của hắn cũng chỉ tráo màu qua lại thôi nhưng với Ngô Hùng thì quang cảnh này quá mức trùng kích.

“Con mẹ nó ngươi rốt cuộc giàu đến cỡ nào?”, Ngô Hùng không nhịn được mà mắng trong lòng.

Dẫu thế, bên ngoài hắn vẫn một mực biểu hiện bình thường, không có gì dị động cả.

Khương Hy nhẹ giọng nói ra:

“Bây giờ ngươi định đi đâu?”.

Ngô Hùng nghĩ nghĩ một chút rồi đáp lại:

“Bây giờ còn quá sớm, Ngô mỗ hẳn trong hôm nay sẽ không rời Sơn Hương Lâm”.

Nghe vậy, ánh mắt Khương Hy lướt qua một tia tinh quang, hắn mỉm cười nói ra:

“Vừa vặn, không biết Ngô đạo hữu có hứng thú với Phong Phiên Cốc không?”.

Ngô Hùng không rõ tại sao Khương Hy lại gọi hắn là ‘đạo hữu’ nhưng hắn không quan tâm, cái hắn quan tâm bây giờ chính là ba chữ Phong Phiên Cốc kia. Ánh mắt Ngô Hùng lập tức nổi lên chiến ý.

So với chiến đấu ban nãy cùng Khương Hy thì lượng chiến ý bây giờ còn kinh khủng hơn nhiều lần. Xem chừng danh khí của Phong Phiên Cốc đối với tầng thứ cao thủ này cũng không phải nhỏ.

Ngô Hùng hướng Khương Hy hào hứng hỏi:

“Khương công tử định đến đó?”.

Thấy vậy, Khương Hy liền cười nói ra:

“Đúng vậy, cả hai ta đều đang trên đường đến đó”.

Ngô Hùng nhíu mày, hắn mặc dù là võ phu nhưng tồn tại lâu trong giới giang hồ, một chút điểm lanh lẹ cũng không phải không có. Hắn nghe ra rõ ý tứ của Khương Hy, một đường vận khinh công đuổi bắt từ đầu đến giờ không phải là ngẫu nhiên.

Ngô Hùng khẽ nhếch miệng, hắn nói ra:

“Khương công tử không nắm chắc phần thắng với hai vị Cốc chủ sao?”

Khương Hy cười cười không đáp, cố ý biểu hiện ‘ngươi nói đúng rồi đấy’ cho Ngô Hùng biết. Thấy thế, Ngô Hùng liền cười hào sảng rồi vỗ lưng hắn một cái mà nói ra:

“Khương công tử yên tâm, chúng ta không đánh không quen, Ngô mỗ sẽ giúp công tử một tay”.

Sau đó, hai người bọn hắn liền vận công lên mà tiến về Phong Phiên Cốc.

...

...
Dọc đường đi, thi thoảng Khương Hy sẽ đưa mắt sang mà nhìn sang Ngô Hùng một chút, đồng thời trong lòng cũng một mảnh bi ai không thôi.

Ngô Hùng mạnh không?

Rất mạnh, Ngô Hùng phi thường mạnh. Trên con đường võ học, Ngô Hùng đã đạt đến cảnh giới nhân khí hợp nhất, ngộ ra đao thế của bản thân rồi dung hợp nó vào võ học tự thân.

Đối với phàm nhân bình thường, Ngô Hùng đã là đỉnh cao. Khương Hy khó mà nghĩ đến được trên đời này liệu có mấy người có thể để cho hắn chém ra đao thứ tư không nữa.

Nghe qua cái tên Tam Đao Xuất Thế thôi cũng đủ thấy bá khí vô song.

Tam đao qua, thiên hạ duy nhất mình ta.

Bản thân Khương Hy sở hữu rất nhiều thủ đoạn khác nhau trong chiến đấu bất quá nếu luận một mình thuần võ học thì một đao cuối cùng kia của Ngô Hùng bản thân hắn không đỡ được và cũng không tránh được.

Đây là một vấn đề không liên quan đến vấn đề cảnh giới hay kinh nghiệm, mà bản thân nó liên quan đến cảm ngộ công pháp cùng chiến kỹ. Ở mặt này, Ngô Hùng hiện tại làm tốt hơn hắn rất nhiều.

Tại sao Khương Hy phải cố gắng nâng công pháp cùng chiến kỹ của mình lên viên mãn mà không chịu ở lại đại thành?

Đại thành không phải không tốt, bất cứ thứ gì tu luyện đến đại thành thì có thể tùy ý sử dụng rồi nhưng cánh cửa ‘viên mãn’ là một đạo khảm quan vô cùng đặc thù.

Vượt qua viên mãn, vô luận là công pháp hay chiến kỹ thì Khương Hy cũng sẽ đạt được biến hóa nghiêng trời lệch đất. Nói dễ hiểu thế này, trên thang điểm mười thì nhập môn là một, tiểu thành là hai, đại thành là ba, còn viên mãn là mười.

Công pháp cùng chiến kỹ đến trình độ viên mãn không những đem lại cho tu sĩ một môn thần thông mà còn có thêm cảm ngộ ý cảnh thiên địa.

Mọi công pháp cùng chiến kỹ ở trên đời này không có cái nào là không bắt nguồn từ ý cảnh trong thiên địa cả. Tu luyện đến tận cùng liền có cơ hội nhìn thấu áo nghĩa mà cảm ngộ ra ý cảnh.

Ngộ được ý cảnh, mọi biến hóa đều sẽ tăng vọt về chất.

Đời trước với thân phận là Phù Linh, Khương Hy cũng từng ngộ ra được ý cảnh vậy nên hắn vốn cho rằng đời này hắn sẽ có lợi thế hơn những người tu hành khác.

Nhưng cuối cùng hắn lại nhận ra rằng, hắn sai rồi.

Cảm ngộ ý cảnh chỉ có tác dụng với một thế và với một người. Phù Linh là Khương Hy nhưng Khương Hy không phải là Phù Linh, vậy nên hắn không thể nào cảm ngộ ý cảnh như hắn đã từng được.

Thậm chí so với người khác, hắn lại càng khó cảm ngộ hơn nhiều bởi cảm xúc của hắn đã bị chai sạn, tâm tư lại quá sâu, ánh mắt của hắn đặt quá cao và tri thức của hắn có quá nhiều.

Thành ra, cái gì ‘quá’ cũng không có tốt.

Tâm không thuần, ý cảnh khó mà ra.

Lưu Thủy Quyền Pháp, Đạp Vân Bộ, Sắc Dục Thiên, cả ba môn này chưa cái nào hắn có thể chạm đến cánh cửa viên mãn được.

Trận chiến trước đó Khương Hy vốn muốn mượn đao thế kinh người của Ngô Hùng để thử cảm ngộ xem nhưng cuối cùng lại thất bại, trộm gà không được lại còn mất một nắm gạo.

Nỗi lòng của hắn trên đời này mấy ai hiểu được a...

...

...

Một đường đi tới không biết trong bao lâu, cuối cùng hai người Khương Hy cũng dừng chân lại. Phía trước mặt bọn hắn bây giờ là một mảnh không gian vân vụ khắp nơi.

Ngô Hùng đưa tay lên gãi cằm nhíu mày nói:
“Quái lạ, gần giữa trưa rồi sao vẫn còn sương?”.

Khương Hy lắc đầu nói ra:

“Không phải sương, trước mặt ngươi chính là trận pháp”.

Ngô Hùng cau mày lại, ánh mắt đăm chiêu nhìn kỹ đám vân vụ phía trước rồi quay sang nói ra:

“Ý của công tử là trận pháp của tiên nhân?”.

Khương Hy lạnh nhạt đáp lại:

“Loại trận này không đáng để xưng tiên nhân. Ngô đạo hữu, ở trình độ của ngươi, bọn họ chưa chắc đã có thể đánh lại”.

Ngô Hùng cười hào sảng nói ra:

“Khương công tử đề cao Ngô mỗ quá rồi”.

Khương Hy lắc đầu không để ý hắn, một chân bước về phía trước, Hắc Trúc Bút xuất hiện ở trong tay. Khương Hy đưa lên họa một đạo phù văn, phù này chỉ có duy nhất một chữ.

“Phá!”.

Theo tiếng quát của hắn, đạo phù văn kia sáng lên mà bắn thẳng về phía trước, đám vân vụ dưới sự tác động của nó liền nhanh chóng tản ra xung quanh mà để lộ một thông đạo.

Thông đạo này rất đặc biệt bởi nó không phải do tự nhiên tạo thành mà được lát đá ngay ngắn. Thông đạo này hiện ra, Khương Hy liền biết bản thân mình đến đúng chỗ rồi.

Ngô Hùng ở bên cạnh thấy cảnh này liền trợn mắt lên không thôi, hắn đưa tay lên dụi dụi một hai lần xem thử bản thân mình có nhìn lầm không, thậm chí thiếu chút nữa còn đưa tay lên tự tát mình vài cái.

Khương Hy quay lại đối với hắn nói ra:

“Ngô đạo hữu, chúng ta đi thôi”.

Ngô Hùng nghe vậy liền sực tỉnh người, ậm ờ vài tiếng rồi đi theo, một tay cầm đao lại cầm chặt hơn bao giờ hết.

Thông đạo tương đối dài và cũng rất quanh co, nếu người không có chút hiểu biết gì về trận pháp mà đi vào đây thể nào cũng sẽ bị lạc. Nhưng Khương Hy nhờ có một đạo Phá Tự Phù mà có thể cậy vào nó dẫn đường.

Phá Tự Phù là một loại phù đặc biệt bởi nó không thể được họa trên phù lục thông thường. Để họa được nó thì về cơ bản, Phù sư bắt buộc phải dùng bút họa trên không trung.

Riêng ở điểm này đã đòi hỏi đến một lượng linh thức cùng lực kiểm soát phi thường tinh tế rồi chứ đừng nói còn cần thêm cả một lượng linh lực hùng hậu đi kèm.

Phá Tự Phù có điểm khó của nó nhưng tác dụng lại cực kỳ đáng giá bởi nó không cần nhìn trận pháp. Trận nào càng khó thì Phá Tự Phù mất nhiều thời gian để phá hơn.

Nhanh thì trong chốc lát, lâu thì mười năm, hai mươi năm. Thậm chí cả trăm năm cũng có.

Dù mất nhiều thời gian đối với trận pháp cấp cao thật nhưng với những trận pháp cơ bản như Vân Vụ Trận thì Phá Tự Phù vẫn dư sức ăn.

...

Đi bộ được khoảng mười lăm phút sau, hai người Khương Hy cùng Ngô Hùng rốt cuộc cũng ra khỏi thông đạo. Đập vào mắt bọn hắn lúc này là một thung lũng không quá rộng nhưng so với kích thước của hai người thì cũng tương đối lớn.

Nơi đây có rất nhiều hoa màu cùng... linh dược, Khương Hy có thể nhanh chóng nhìn thấy được Huyết Tinh Thảo ở đằng xa. Thậm chí còn có cả Huyền Băng Thảo chuyên dùng làm Hàn Huyền Cao của Điền đại phu, bất chấp sự khác biệt của thời tiết.

Nơi này được người ngoài tụng xưng thế ngoại đào nguyên của Sơn Hương Lâm cũng không sai.

Mặt khác, linh khí ở nơi này dồi dào hơn so với khu rừng bên ngoài đám vân vụ kia. Khương Hy vận linh thức lên tán đi Phá Tự Phù rồi phóng ra xung quanh truy xét, không bao lâu sau hắn liền nhếch mép nói ra:

“Quả nhiên là Tụ Linh Trận”.

Vân Vụ Trận có thể dựa vào đại thế tự nhiên mà tạo thành, linh dược cũng có thể do thần y ẩn thế nuôi trồng nhưng Tụ Linh Trận xuất hiện thì mọi sự đã khác.

Không ngoài dự đoán, Phong Phiên Cốc quả nhiên là do tu sĩ lập nên.

Lúc này, Khương Hy đã biết ý nghĩ của mình đúng rồi, hắn liền quay lại đối với Ngô Hùng mà nói. Nhưng thân ảnh của tên kia đã không còn ở đó nữa.

“Ôi thần linh ơi, sao nhiều linh dược thế này?”.

Giọng của Ngô Hùng ở nơi xa xa phát ra. Hắn từ khi bước ra khỏi thông đạo kia thì tập trung vào đám linh dược được nuôi trồng rồi.

Trước đó vài canh giờ, hắn vẫn còn là bảo tiêu của một đoàn thương nhân, vậy nên không lạ gì khi hắn biết được linh dược cả. Tu chân giới cùng nhân gian vốn dĩ cách biệt nhưng sự tồn tại của đôi bên cũng không phải là bí mật cần che giấu.

Linh dược rất nổi tiếng ở nhân gian, được tụng xưng thần dược nhân gian cũng không sai. Bản thân Ngô Hùng năm xưa cũng từng nhờ vào vài cây linh dược mà mới có được một thân võ lực như bây giờ.

Cho nên khi thấy đám linh dược này, hắn liền không nhịn được mà chạy đến xem một chút.

Đối với chuyện này, Khương Hy cũng không có gì dị nghị cả, bởi đám linh dược này đích thật được nuôi trồng rất tốt.

Mặc dù Khương Hy không biết luyện đan nhưng ở đời trước khi còn là đệ tử ngoại môn của Cửu Tiêu Tông, hắn cũng từng nhận nhiệm vụ chăm sóc linh dược rồi nên chí ít ánh mắt của hắn vẫn có thể phân biệt được loại nào tốt, loại nào không.

Ngô Hùng xem từ đám này sang đám khác, càng xem, ánh mắt của hắn mỗi lúc một sáng lên. Thậm chí nếu tinh mắt, người khác cũng có thể nhìn thấy được sự thèm thuồng không kiểm soát được ở trong mắt hắn.

Giữa lúc, đột nhiên không khí liền có chút dao động, một tiếng quát từ phương xa truyền đến:

“To gan, kẻ nào dám đến quấy rồi Phong Phiên Cốc”.

Chương 147: Ngô Hùng chiến Phong Cốc chủ

Một tiếng quát này phi thường kinh người, so với âm công khi Ngô Hùng phát ra lúc đấu với Khương Hy còn muốn kinh khủng hơn.

Ngô Hùng giật mình, sắc mặt lập tức ngưng trọng lại, tay phải nắm chặt đao mà lùi lại phía sau, nội lực nhanh chóng được luân chuyển đi khắp cơ thể để chuẩn bị chiến đấu.

Tiếng quát này dứt không được mấy hơi thở thì từ phương xa đã có người phi thân đến, là một trung niên nhân thân mang một bộ hôi bào, ánh mắt lộ rõ nộ hỏa mà hùng hồn đến đây.

Trung niên nhân kia xuất hiện năm mét trước mặt Khương Hy cùng Ngô Hùng mà trầm giọng nói ra:

“Các ngươi là ai?”.

Đồng thời, khí tức từ trung niên nhân cũng triệt để bùng nổ ra mà ép thẳng về phía bọn hắn. Sắc mặt Ngô Hùng bây giờ không đơn giản là ngưng trọng nữa mà đã ngập tràn chiến ý rồi.

Một thân đao thế không giữ lại mà bộc phá ra, sinh sinh cường ngạnh đối áp với trung niên nhân kia. Trung niên nhân kia thấy vậy liền nhíu mày nói ra:

“Người của võ lâm?”.

Ngô Hùng vác đao lên vai, một tràng cười hào sảng phát ra mà đáp:

“Ha ha ha, tại hạ Ngô Hùng xin ra mắt Phong Cốc chủ”.

Trung niên nhân nghe vậy liền có hơi híp mắt, thân người đứng thẳng, hai tay chắp ra phía sau mà nói ra:

“Ngươi biết ta?”.

Ngô Hùng hào sảng đáp lại:

“Phong Phiên Cốc có một đôi phu thê ẩn thế, nam tử họ Phong, nữ tử họ Phiên. Cốc chủ vừa đến tại hạ liền biết ngài là Phong Cốc chủ”.

Trung niên nhân không đáp, chỉ để lại một cái gật đầu xem như xác nhận. Đúng như Ngô Hùng nói, hắn đích xác chính là Phong Cốc chủ, hơn nữa còn là tu sĩ, một thân tu vi không tầm thường.

Phong Cốc chủ nói tiếp:

“Tại sao các ngươi lại đến đây?”.

“Chuyện này...”, Ngô Hùng có hơi ngượng ngùng đáp lại nhưng không biết nên nói gì, hắn vốn là theo Khương Hy đến đây chứ không phải là có chủ ý đến.

Khương Hy bây giờ cũng không đứng xem nữa, hắn tiến lên phía trước một bước mà nhẹ giọng nói ra:

“Ngô đạo hữu đi cùng ta nên hắn không biết gì đâu, Phong Cốc chủ muốn biết gì thì hỏi ta là được”.

Nghe vậy, sắc mặt Phong Cốc chủ có hơi đổi, từ nãy đến giờ hắn chỉ tập trung vào đao thế của Ngô Hùng nên xém chút nữa bỏ qua mất thiếu niên nhân này.

Bất quá từ ánh mắt của hắn thì thiếu niên nhân lại không có điểm gì đặc biệt ngoài dung mạo có chút xuất chúng. Hắn không nhìn thấy được tu vi hay nội lực luân chuyển gì trên người Khương Hy cả.

Hắn hừ lạnh đáp lại:

“Ở đây đâu phải chỗ cho ngươi nói chuyện”.

Nói xong, Phong Cốc chủ liền phất tay áo lên, một luồng khí kình liền bắn về phía Khương Hy. Ngô Hùng hừ một tiếng, một đao liền chém ra, đao quang hiện thế liền chém nát luồng khí kình kia.

Ngô Hùng trầm giọng nói ra:

“Phong Cốc chủ, đừng khinh người quá đáng”.

Phong Cốc chủ híp mắt nhìn Ngô Hùng, một thân tu vi ngay lập tức bùng phát ra, hắn lạnh giọng nói ra:

“Không quản các ngươi là ai, tự tiện xông vào Phong Phiên Cốc... đều là kẻ địch”.

Lời vừa dứt, Phong Cốc chủ liền phi thân lướt đến mà xuất ra một chưởng. Linh khí xung quanh lập tức dao động, Hỏa linh khí theo một chiêu này liền tụ lại tạo thành một đoàn nhiệt kình đánh xuống.

Chiến ý của Ngô Hùng nổi lên, một thân đao thế bùng phát, hắn nâng đao ra khỏi vai mà chém ra một đao đối ứng.

Đao quang phát ra, ngạnh sinh chém nát một chưởng này của Phong Cốc chủ, dư lực tản ra tạo thành một cơn gió nóng phả vào mặt Khương Hy.

“Luyện Khí cảnh tầng chín...”, Khương Hy thầm nhủ, ánh mắt như có như không nhìn về phía Phong Cốc chủ.

Sau đó, hắn liền vận Đạp Vân Bộ lên mà lướt ra phía xa nhưng vẫn đảm bảo khoảng cách nhất định để hắn có thể tùy thời mà trợ giúp Ngô Hùng.

Luận võ lực, Ngô Hùng mạnh hơn Phong Cốc chủ, cảnh giới nhân khí hợp nhất không phải chuyện đùa. Nhưng Phong Cốc chủ là tu sĩ, linh thức dù không bằng Khương Hy nhưng lại mạnh mẽ hơn hẳn Ngô Hùng.

Về phía Phong Cốc chủ, một chưởng bị phá cũng không khiến hắn loạn được, hắn liền thay đổi thủ thế mà tấn công tiếp.

Hai tay đưa ra khép lại, một chân tiếp đất làm trụ, Hỏa linh khí xung quanh liền điều động mà hóa thành một đoàn hỏa xà uốn lượn xung quanh thân người. Vài tiếng tí tách tí tách liền phát ra.

Thấy vậy, Ngô Hùng liền khẽ biến sắc, đồng thời mi tâm cũng nhíu lại. Hắn hít vào một hơi thật sâu, đao thế liền thay đổi mà tụ hội vào thanh đao kia.

Đôi bên đồng loạt xuất thủ.

“Tam Đao Xuất Thế - Nhất Đao Trảm Nhân”.

“Lộng Hỏa Thao Chưởng - Xà Hình”.

Đao thế vừa ra, thương sinh bên dưới liền bị chấn nhiếp.

Khóe mắt Phong Cốc chủ khẽ run lên, hắn liền biết một đao này không tầm thường. Hai tay xuất chưởng, hai con hỏa xà liền xoắn vào nhau mà đánh lên một đao này, đồng thời hắn cũng cật lực gia tăng thêm linh lực gia trì vào.

Hai đòn tấn công va chạm vào nhau liền tạo thành một vụ nổ lớn, kình phong tỏa ra xung quanh vô cùng dữ đội, khói bụi mịt mù liền bay lên.

Tầm mắt Phong Cốc chủ bây giờ hoàn toàn bị che khuất, ánh mắt hắn liền lóe lên tinh minh, linh thức ngay lập tức liền phóng ra.
Cùng thời điểm đó, linh thức của Khương Hy cũng phóng ra mà đánh gãy linh thức của Phong Cốc chủ, sắc mặt hắn liền tái nhợt lại không thôi.

Phong Cốc chủ không biết chuyện gì vừa xảy ra nhưng Ngô Hùng cũng không để cho hắn thời gian để truy cứu bởi đao thứ hai đã đến rồi.

“Tam Đao Xuất Thế - Nhị Đao Trảm Địa”.

Hùng hồn lực lượng xuyên qua đám khói bụi mà ép đến Phong Cốc chủ, hắn liền biến sắc, một đao này cường ngạnh hủy diệt hết một mẫu linh điền của hắn, linh dược bị chém nát bay đầy trời.

Phong Cốc chủ tức giận quát lên:

“Khốn kiếp, người dám!!!”

Dứt lời, trong tay Phong Cốc chủ liền xuất hiện một thanh trường kiếm, pháp lực trong cơ thể bùng phát ra như thủy triều rồi tụ hội lên trên kiếm.

Ánh mắt hắn sáng lên, một tay cầm kiếm khẽ xoay nhẹ mà chém ra một đoàn hỏa diễm hùng hồn, sau đó liền triệt để thiêu đốt hết thảy một đao kia của Ngô Hùng.

Khu vực xung quanh trong chớp mắt liền chìm trong biển lửa. Phong Cốc chủ vận thân pháp của bản thân rồi lướt lên trên không xoay kiếm lại đâm thẳng về phía Ngô Hùng ở phía dưới.

Hỏa xà một lần nữa lại hiện nhưng lần này bên trong nó còn mang theo một tia kiếm khí bức nhân, Ngô Hùng nếu ăn phải một chiêu này bản thân hắn liền không dễ chịu.

Bất quá, Ngô Hùng cũng không phải kẻ yếu, khóe miệng hắn cong lên rồi quát:

“Tam Đao Xuất Thế - Tam Đao Trảm Thiên”.

“Đến rồi”, Khương Hy thầm nhủ, hai mắt khẽ sáng lên.

Đao này vừa ra, thân ảnh Ngô Hùng lập tức hiển họa ra tôn cự nhân như có như không liền ép đến đối phương.

Phong Cốc chủ nhìn thấy tôn cự nhân này sắc mặt liền tái đi một mảng, một đao này chém ra, hỏa xà liền bị phân liệt thành hai bên mà tan vỡ thành từng mảnh rồi tiêu biến trong không khí.

Ánh mắt Phong Cốc chủ một lần nữa lại sáng lên, rồi một lần nữa bị cắt ngang, hắn ngay lập tức liền thổ huyết, đáy mắt liền nổi lên cảm giác tử vong.

Mắt thấy đao sắp chạm đến mình thì dị biến phát sinh, cơ thể của Phong Cốc chủ đột nhiên bị một loại hấp lực nào đó kéo sang một bên.

Một tiếng động vang dội như sóng gầm núi lở vang lên ở phía sau lưng.

Một đao qua đi, bả vai Phong Cốc chủ liền bị chém sượt qua, máu me bê bết. Bất quá so với cái rãnh sâu kéo dài trên mặt đất phía sau lưng thì đã đỡ hơn rất nhiều.

Tóc tai Phong Cốc chủ tựa hồ có chút hơi bù xù, hắn hướng Ngô Hùng nói ra:

“Ngươi là... võ lâm cao nhân?”.

Ngô Hùng thu đao lại, cười ha hả một tiếng mà đáp:

“Cái danh này Ngô mỗ không dám nhận, Phong Cốc chủ cứ giữ lấy cho mình đi”.

Nghe vậy, Phong Cốc chủ liền hừ lạnh mà quay sang một bên, một tay đưa lên giữ chặt vết thương, đầu óc không biết đang suy tính chuyện gì.

Sau đó, lông mày hắn có hơi nhếch lên, hai chân liền vận lực mà lùi lại phía sau một đoạn dài. Ngô Hùng thấy vậy liền có chút không hiểu nhưng rất nhanh hắn hiểu rồi.

Phong Cốc chủ lui ra sau thì ngay lập tức bên cạnh hắn không biết từ đâu xuất hiện một phụ nhân mang y phục màu xanh ngọc. Không cần nói cũng biết, đây chính là thê tử của Phong Cốc chủ - Phiên Cốc chủ.

Phiên Cốc chủ xuất hiện liền nhanh chóng rút ra một viên đan dược cho vào miệng Phong Cốc chủ, đồng thời ôn nhu nói ra:“Lão công, ngươi không sao chứ?”.

Nghe vậy, ánh mắt Phong Cốc chủ có hơi giãn ra, hắn đưa tay lên vỗ nhẹ mu bàn tay nàng rồi ôn nhu đáp lại:

“Ta không sao, bất quá tên kia có chút mạnh”.

Phiên Cốc chủ nghe xong liền nhìn theo hướng ánh mắt của Phong Cốc chủ mà dõi lên trên thân Ngô Hùng, ánh mắt nàng lập tức liền lạnh đi. Nàng bước lên một bước, trong tay liền xuất hiện trường kiếm.

Khí tức trên thân bộc phát, nhưng không hùng hổ bạo tạc như lão công của nàng, khí tức của nàng phi thường ôn hòa.

Dẫu vậy, đồng dạng cảnh giới cũng là Luyện Khí cảnh tầng chín.

Ngô Hùng thấy vậy liền hít vào một hơi, đao thế một lần nữa lại xuất hiện. Nhưng hiện lên không được bao nhiêu thì thế liền giảm đi rồi tiêu biến, Ngô Hùng đưa tay bụm miệng lại mà thổ ra một ngụm máu.

Trông thấy tình cảnh đó, Khương Hy liền thở dài ra một hơi. Ngô Hùng trước khi đến đây đã từng đấu với hắn một lần, sau lại cường ngạnh đấu tiếp với Phong Cốc chủ và cũng đồng dạng hai lần đều sử dụng tam đao.

Cơ thể của Ngô Hùng mặc dù thông qua tôi luyện võ thuật cũng có chút đề thăng nhưng so với tu sĩ thì lại không được thuần, từ đó dẫn đến sức chịu vẫn có giới hạn. Đao thế tuy rất mạnh nhưng Ngô Hùng cũng không thể sử dụng liên tục được.

Khương Hy một chân bước ra, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Ngô Hùng mà đối diện với Phiên Cốc chủ, hắn từ tốn nói ra:

“Hai vị Cốc chủ, dừng tay ở đây thôi”.

Phiên Cốc chủ nghe vậy liền nhíu mày, nàng chĩa mũi kiếm về phía hắn rồi lạnh giọng nói ra:

“Dừng tay? Đả thương người xong liền muốn nói lý?”.

Khương Hy lắc đầu, hắn bình tĩnh nói tiếp:

“Các ngươi không có cơ hội thắng. Luyện Khí cảnh tầng chín tuy mạnh nhưng cũng không phải đối thủ của ta”.

Con ngươi Phiên Cốc chủ lập tức co rụt lại, nội tâm nàng liền có chút trầm xuống. Nàng đối với đối phương vốn không có nhiều thông tin, hơn nữa từ lúc đến đây, nàng chỉ một mực tập trung vào Ngô Hùng mà thôi, Khương Hy xuất hiện từ bao giờ nàng không thể nào biết được.

Nhưng đối phương đã gọi thẳng ra cảnh giới của nàng cũng đồng nghĩa với việc đối phương không nhữngỉ là tu sĩ mà cảnh giới còn cao hơn cả nàng.

Ánh mắt Phiên Cốc chủ lập tức nổi lên kiêng kỵ, nàng mượn thân pháp mà lướt về đằng sau đứng lại bên cạnh Phong Cốc chủ, đồng thời cũng đem chuyện vừa phát sinh kể lại cho hắn.

Khương Hy không vội vàng tấn công hai người, hắn cũng không phải loại người vũ phu hay hiếu chiến như Ngô Hùng. Chuyện gì có thể dùng lời giải quyết được thì dùng lời, động thủ tay chân chỉ tổ phí sức.

Hơn nữa, hắn thân từng là Nguyên Anh lão tổ, không lẽ nói còn không lại hai tiểu bối Luyện Khí cảnh.

...

Trong lúc chờ đôi phu thê kia bàn luận, Khương Hy liền khẽ liếc về phía sau mà quan sát Ngô Hùng. Lúc này hắn đã không còn sính cường nữa mà cũng chịu ngồi xuống đất đả tọa rồi.

Chỉ có điều Ngô Hùng đả tọa hơi khác người một chút, hắn vẫn ngồi xếp bằng như bình thường nhưng gác ngang trên đùi hắn bây giờ là thanh đại đao kia. Hai tay của hắn úp lại mà chạm nhẹ lên đó, đồng thời hô hấp theo nhịp điệu mà thổ nạp.

Theo từng nhịp thở của Ngô Hùng, một luồng khí tức không rõ đột nhiên xuất hiện mà vây quanh lấy hắn. Đây không phải thiên địa linh khí, cũng không phải bất cứ dị khí nào cả.

Đây chính là đại thế, là thứ mà Ngô Hùng đã ngộ ra trên con đường võ học của mình.

Khương Hy chỉ nhìn qua một chút thôi, hắn cũng không có ý định nhìn quá lâu bởi cảm ngộ của Ngô Hùng không có tác dụng hỗ trợ hắn ngộ ra ý cảnh của riêng mình.

Ngay khi hắn quay người lại, đôi phu thê Phong Phiên Cốc cũng đã bàn luận xong, hai người bọn họ bây giờ đồng loạt tiến về phía Khương Hy.

Khương Hy vì còn phải bảo vệ Ngô Hùng ở phía sau nên đành phải đứng yên một chỗ. Đôi phu thê đến trước mặt Khương Hy tầm hai mét thì dừng lại, Phiên Cốc chủ bước lên một bước mà nói ra:

“Không biết tính danh công tử là gì? Tại sao lại đến Phong Phiên Cốc?”.

Linh thức Khương Hy đột nhiên có chút dao động không tự chủ, ánh mắt hắn lướt qua một tia tinh quang, hắn mỉm cười nói ra:

“Phiên Cốc chủ, trực tiếp sử dụng linh thức thế này có hơi quá hiếu khách rồi”.

Sắc mặt Phiên Cốc chủ khẽ biến, nàng hừ lạnh một tiếng đáp lại:

“Các ngươi đánh đến cửa Phong Phiên Cốc, ta đương nhiên có quyền tra xét các ngươi”.

Khương Hy mỉm cười, một lần nữa lại nói ra:

“Tùy ngươi, bất quá vẫn câu cũ, các ngươi đánh không lại ta”.

Phiên Cốc chủ nhíu mày, nàng có chút chịu không được loại tính khí này của hắn, thế là nàng liền đáp lại:

“Từ đâu ngươi có lấy loại tự tin này?”.

Nghe vậy, khóe miệng khương Hy khẽ cong lên, một đoàn quang hỏa xuất hiện trong mắt hắn, linh thức lập tức phóng xuất ra.

Sắc mặt Phong Cốc chủ cùng Phiên Cốc chủ ngay lập tức tái trắng lại, ánh mắt toát lên vẻ sợ hãi mà nhìn lấy hắn.

Khương Hy nở ra một nụ cười mê hoặc, ma âm liền phát ra:

“Các ngươi đoán xem”.

Chương 148: Thúc thúc?

Linh thức của Khương Hy vừa ra, tâm thần của đôi phu thê Phong Phiên Cốc liền chấn động không ngừng. Linh hồn bất giác run rẩy lên không tự chủ.

Khương Hy mặc dù phóng xuất linh thức ra nhưng với lực kiểm soát của hắn, đôi phu thê kia mới là người trực tiếp đứng trước mũi sào, còn Ngô Hùng thì vẫn bình an vô sự.

Sắc mặt Phong Cốc chủ vừa hồng hào lại không được bao lâu thì đã tái nhợt trở lại, bờ môi hắn có chút khô khốc cùng run rẩy mà nói ra:

“Cường độ linh thức này... Không thể nào...”.

“Trúc Cơ cảnh...”, Phiên Cốc chủ nuốt một ngụm vào trong mà yếu ớt nói ra.

Luận về cảnh giới, Khương Hy cũng chỉ vừa bước vào Luyện Khí cảnh đỉnh phong có hai ngày nhưng luận về cường độ linh thức, hắn mạnh ngang ngửa tu sĩ Trúc Cơ cảnh sơ kỳ.

Khương Hy chỉ bày ra lực áp của linh thức nên đôi phu thê Phong Phiên Cốc nhận lầm cảnh giới của hắn cũng không phải chuyện lạ thường gì. Nhưng chuyện này đối với hắn hóa ra lại là chuyện tốt.

Khương Hy thu lại linh thức, khóe miệng cong nhẹ lên rồi nói ra:

“Bây giờ chúng ta nói chuyện được chưa?”.

Phong Cốc chủ nghe vậy liền vội vàng kéo lão bà nhà mình lại mà cung kính nói ra:

“Ban nãy phu thê chúng ta đã mạo phạm, mong công tử lượng thứ cho”.

Khương Hy từ tốn đáp lại:

“Không sao, là bọn ta xông vào trước”.

Sau đó, hắn khẽ liếc mắt nhìn Ngô Hùng đả tọa ở phía sau, áng chừng có lẽ sẽ mất một khoảng thời gian khá dài nên đưa ra đề nghị đến chỗ khác để nói chuyện.

Đôi phu thê nghe vậy ban đầu liền có chút do dự nhưng cuối cùng cũng đồng ý, vậy nên bọn hắn liền vận thân pháp lên mà tiến sâu vào trong Phong Phiên Cốc. Còn Ngô Hùng thì vẫn như cũ mà đả tọa tại chỗ.

...

...

Một đường vận thân pháp cuối cùng cũng đến nơi, Khương Hy nhìn khung cảnh trước mặt mà trong lòng cảm thấy có chút thoải mái.

Cảnh rất đẹp, rất đơn sơ và mộc mạc.

Nơi mà bọn hắn đến là một khu rừng trúc được xây dựng bên trong một tiểu trận pháp. Giữa khu rừng trúc là một căn nhà lớn được dựng lên bằng rất nhiều loại vật liệu khác nhau nhưng để hợp với phong cảnh thì trúc vẫn là chính yếu.

Nơi này chung quy đem lại cho hắn một cảm giác tương đối gần với thời điểm ở Thanh gia tại Linh Vân Trấn cách đây vài năm, một cảm giác rất gần với tự nhiên.

Phong Cốc chủ đối với Khương Hy mà cười nói ra:

“Công tử, mời đi hướng này”.

Khương Hy gật đầu rồi cùng Phong Cốc chủ đi đến một cái bàn trúc ở giữa sân mà ngồi xuống nói chuyện. Hắn di chuyển ánh mắt lên bả vai của Phong Cốc chủ một chút rồi nói ra:

“Thương thế của Phong đạo hữu như thế nào rồi?”.

Nghe vậy, Phong Cốc chủ liền nhìn qua một chút rồi cười đáp:

“Không hề gì, Phong mỗ đã sử dụng đan dược để trị thương rồi, công tử không cần lo đâu”.

Khương Hy không quản lời Phong Cốc chủ nói, thương thế do Ngô Hùng tạo ra nào phải bình thường. Một đao trảm thiên cuối cùng kia mang toàn bộ thiên địa đại thế đi chém người, Khương Hy đã lãnh trọn một chiêu đó nên rất rõ.

Mặc dù linh lực của hắn hùng hậu nhưng đau thì vẫn cứ đau, nếu không phải nhờ đám Hồi Mệnh Phù trực tiếp dán lên vết thương thì chưa chắc hắn đã có thể khinh đạm phong vân như bây giờ.

Nghĩ nghĩ một chút, Khương Hy liền lấy từ trong giới chỉ ra một tấm Hồi Mệnh Phù rồi đưa cho Phong Cốc chủ.

Thấy vậy, Phong Cốc chủ vội vàng nói ra:

“Công tử... cái này...”.

“Ngươi nhận đi, bị đao thế chém không dễ chịu đâu”, Khương Hy đáp.

Bị nói như vậy, Phong Cốc chủ liền thở dài một hơi, mi tâm liền có chút nhíu lại. Quả thực hắn rất đau, một đao chiêu kia chỉ có sượt qua thôi mà đã đau như rách toạc cả lớp cơ rồi.

Vậy nếu ăn trọn thì sẽ như thế nào?

Phong Cốc chủ không biết nữa, có khi hắn cũng không còn toàn mạng để mà cảm nhận.

Tiếp nhận xong, thái độ của Phong Cốc chủ cũng đã hòa hoãn hơn rất nhiều, chí ít thì cỗ nộ khí ban đầu cũng tiêu tan đi. Thông qua linh thức, Khương Hy rốt cuộc cũng có thể từ tốn mà nói chuyện rồi.

Hắn sắp xếp lại từ ngữ một chút rồi nói ra:

“Phong đạo hữu, hôm nay ta đến đây là muốn làm một cuộc giao dịch”.

“Giao dịch?”, Phong Cốc chủ đáp.

Khương Hy gật đầu nói tiếp:

“Đúng vậy, là một cuộc giao dịch, ta muốn Phong đạo hữu cùng Phiên đạo hữu trở thành nhãn tuyến của ta ở tu chân giới”.

Nghe vậy, Phong Cốc chủ liền biến sắc, hắn ngưng trọng nói ra:

“Công tử, đôi phu thê chúng ta từ lâu đã ẩn thế khỏi tu chân giới, yêu cầu này chúng ta không thể tiếp nhận, mong công tử lượng thứ cho”.

Khương Hy vẫn bình chân như vại, câu trả lời này vốn không nằm ngoài dự đoán của hắn. Hắn mỉm cười nói tiếp:

“Phong đạo hữu khoan hãy từ chối, ta nói đây là giao dịch tất đối với các ngươi cũng có lợi”.

Phong Cốc chủ nhíu mày lại, suy nghĩ thêm một chút rồi nói ra:

“Bất kể là gì thì chuyện này chúng ta vẫn không thể đồng ý được. Công tử... nên tìm người khác thôi”.

Khương Hy mỉm cười, ánh mắt hắn lướt qua một tia tinh quang rồi nói tiếp:

“Vậy nếu ta nói ta có thể chữa quái bệnh cho con trai ngươi thì thế nào?”.“Chúng ta vẫn... Khoan đã...”.

Phong Cốc chủ đáp nhưng giữa chừng lại ngưng lại, ánh mắt hắn lập tức chuyển thành dáng vẻ ngờ vực rồi cẩn thận nói ra:

“Làm sao công tử biết được?”.

Khương Hy đáp:

“Ta chỉ đoán thôi”.

Nội tâm Phong Cốc chủ trầm xuống, hắn đương nhiên không tin vào lời Khương Hy rồi, nhưng một câu đó lại làm cho hắn phải suy nghĩ một chút. Một lúc sau hắn nói ra:

“Công tử biết từ khi nào?”.

Khương Hy nhún nhẹ vai đáp lại:

“Mới đây”.

Phong Cốc chủ có chút á khẩu không biết nói sao nhưng nghĩ kỹ lại đối phương là tu sĩ Trúc Cơ cảnh, cường độ linh thức mạnh hơn bọn hắn là chuyện không phải bàn cãi. Vậy nên cảm nhận được cũng là chuyện thường.

Chỉ có điều Phong Cốc chủ cũng không vội vàng đáp ứng Khương Hy. Mặc dù từ lâu hắn đã ẩn thế nhưng đối phương cùng hắn từ trước đến nay vốn không có giao tình gì cả, đột nhiên xuất hiện đưa ra một cuộc giao dịch mờ ám như thế này tất có huyền cơ.

Phong Cốc chủ suy tính rất lâu, một đường nghĩ ngợi cực kỳ kỹ càng, vô tình cũng làm cho không khí giữa đôi bên đột nhiên rơi vào một khoảng không trầm lặng.

Đối với tình huống này, Khương Hy vẫn rất bình tĩnh, Phong Cốc chủ biểu hiện như vậy hắn rất vừa ý, không phải dạng người hấp tấp vì cái lợi trước mắt được.

Lại nói về chuyện con trai của Phong Cốc chủ, ban nãy khi hắn bước vào khuôn viên căn nhà này, hắn đã cảm nhận được một cỗ nhiệt khí toát ra từ bên trong căn nhà. Phiên Cốc chủ cũng vì cỗ nhiệt khí này mà xin cáo lui trước.

Cỗ nhiệt khí này rất phù phiếm, Khương Hy tinh thông công pháp nên hắn có thể mười phần xác định rằng cỗ nhiệt khí đó không phải do công pháp tạo thành.

Như vậy chỉ còn một khả năng để giải thích, đó chính là quái bệnh.

Bất quá ở trong mắt Khương Hy, quái bệnh này thuộc về tiên thiên, là một phần không thể nào thiếu được trong có thể của đứa bé kia.

...

Cân nhắc đến hơn nửa canh giờ sau, Phong Cốc chủ mới lên tiếng:

“Công tử nắm chắc bao nhiêu phần?”.

Khương Hy nghĩ nghĩ một chút rồi nói ra:

“Ta cần kiểm tra lại một lần nữa. Nếu đúng với suy nghĩ ban đầu thì mười phần, còn nếu không thì khoảng năm phần”.

Nghe vậy, ánh mắt Phong Cốc chủ liền lướt qua một vẻ ngạc nhiên vô cùng sâu đậm, hắn chưa già nên tai hắn vẫn còn thính lắm. Đừng nói là mười phần, coi như năm phần thì Phong Cốc chủ vẫn cảm thấy đủ cao.

Bởi vì trong suốt mười năm nay, đôi phu thê bọn hắn không lúc nào không tìm kiếm phương thức để chữa trị, từ phù lục cho đến linh đan diệu dược, thậm chí là đi cầu tình ở các tông môn nhưng cuối cùng vẫn là không có cách trị.

Trên thực tế, bọn hắn chỉ là tán tu, các tông môn vô cùng khinh thị bọn hắn, vậy nên về cơ bản bọn hắn không thể nào tiến vào bên trong để cầu tình.

Phong Cốc chủ hướng Khương Hy mà ảo não nói ra:

“Nếu công tử có thể chữa trị được, giao dịch kia chúng ta sẽ tiếp nhận”.

Khương Hy gật đầu đáp lại:

“Thành giao”.Sau đó, Phong Cốc chủ đưa Khương Hy tiến vào bên trong căn nhà. Bên ngoài mộc mạc bao nhiêu thì bên trong đơn sơ bấy nhiêu, trong căn nhà không có quá nhiều đồ dụng trang bị, chỉ có một bộ bàn ghế cùng giường ngủ mà thôi.

Bất quá ở cương vị là tu sĩ, ngần này với Khương Hy vẫn tương đối nhiều hơn một thứ mà thôi.

Phiên Cốc chủ thấy tình huống này cũng rất ngạc nhiên nhưng lão công nàng chủ trì đến đây nên nàng cũng không có thêm ý kiến gì.

Phiên Cốc chủ hiện giờ đang xếp bằng ngồi trên giường, hai tay chuyển thành thế song chưởng áp vào lưng một nam hài đang ngồi ở phía trước.

Nam hài tử này khoảng độ không lớn, tầm mười tuổi là cùng, toàn thân hắn bây giờ gần như là đắm chìm bên trong mồ hôi rồi. Trên người hắn như có như không tồn tại một cỗ nhiệt khí hùng hồn bốc ra.

Nơi nào có nhiệt khí nhiều nhất thì đoàn khí tức nhu hòa của Phiên Cốc chủ sẽ tiến vào để áp chế lại, quá trình này cứ liên tục diễn ra không ngừng nghỉ. Cho đến khi cỗ nhiệt khí kia lắng xuống thì Phiên Cốc chủ mới chịu thu tay.

Khoảng năm, mười phút sau, Phiên Cốc chủ thu song chưởng về mà thở ra một ngụm trọc khí, sau đó vội vàng đỡ lấy nam hài ở trước mặt. Sắc mặt hắn bây giờ phi thường đỏ, mỗi lần thở là như có như không tồn tại một hơi nhiệt khí bay ra.

Ánh mắt Phiên Cốc chủ liền hiện lên một tầng nước mỏng mà đau lòng. Nam hài tử dường như cảm nhận được điều đó, hắn liền quay lại đối với nàng mà nói ra:

“Mẫu thân, con không sao thật mà, người đừng khóc có được không?”.

Phiên Cốc chủ chỉ mỉm cười nhìn hắn nhưng nam hài tử cho rằng nàng không tin, thế là hắn liền chạy nhảy xung quanh trên giường, cố gắng bày ra trạng thái khỏe mạnh cho nàng xem.

Nhưng hắn đâu biết được, càng tỏ ra khỏe mạnh, Phiên Cốc chủ lại càng đau lòng hơn, ánh mắt nàng mỗi một lúc lại càng ngập nước hơn, thậm chí nếu hắn còn cố làm thêm, nàng có khi cũng sẽ không nhịn được mà khóc mất.

Phong Cốc chủ thấy vậy liền nhẹ giọng nói ra:

“Khánh nhi, đừng quậy nữa”.

Nam hài tử gọi Khánh nhi kia bất ngờ bị gọi tên liền có chút giật mình mà quay lại, ánh mắt hắn liền có chút vui mừng nhưng không qua mấy giây thì phát hiện ra vết thương trên bả vai mà giật mình nói ra:

“Phụ thân người bị thương?”.

Phong Cốc chủ muốn giải thích nhưng nào ngờ, nam hài tử lại nhanh chóng chỉ ngón tay về phía Khương Hy mà quát:

“Là ngươi đả thương phụ thân ta?”.

Phong Cốc chủ trầm giọng quát lại hắn:

“Khánh nhi, không được vô lễ”.

Nghe vậy, nam hài tử liền giật mình mà co rụt lại nhưng ánh mắt hắn vẫn không thèm che giấu mà thể hiện địch ý với Khương Hy.

Khương Hy cảm thấy nam hài tử này có chút thú vị, hắn liền bật cười một tiếng mà nói ra:

“Tiểu đệ đệ, gan ngươi cũng lớn lắm”.

Nam hài tử hừ một tiếng mà nói lại:

“Liên quan gì ngươi”.

Lúc này, Phong Cốc chủ liền muốn quát thêm tiếng nữa nhưng Phiên Cốc chủ lại nhanh hơn, nàng nhẹ giọng đối với nam hài tử mà nói ra:

“Khánh nhi, mẫu thân đã dạy con thế nào?”.

So với Phong Cốc chủ, nam hài tử này dường như sợ mẫu thân hắn hơn nhiều, nàng chỉ nhẹ giọng hỏi một câu bình thường thôi mà nam hài tử đã rụt đầu lại rồi.

Nhưng hắn không dám không trả lời, giọng có chút lí nhí mà đáp lại:

“Người dạy con không được vô lễ với người khác...”.

“Vậy ban nãy con vừa làm gì?”, Phiên Cốc chủ lại hỏi tiếp.

Nam hài tử lí nhí đáp lại:

“Nhưng hắn đả thương phụ thân...”.

Phiên Cốc chủ thở dài một hơi mà răn dạy:

“Phụ thân con bị người khác đả thương, còn không mau đi xin lỗi công tử”.

Nghe vậy, nam hài tử liền có chút không nguyện ý nhưng dưới cái trừng mắt đầy uy hiếp kia mẫu thân, hắn nào không dám làm. Hắn liền hướng Khương Hy mà nói ra:

“Xin lỗi... thúc thúc”.

Khương Hy xém chút hộc máu, hai bên thái dương hắn như có như không mà nổi tầng gân xanh nhưng rất nhanh liền bị ép đi xuống.

Một thế này hắn chịu rất nhiều danh xưng nhưng chưa có ai dám đứng trước mặt hắn mà gọi hắn bằng hai chữ ‘thúc thúc’ cả. Luận về tuổi tác, đối với một số người, hắn đúng là thúc thúc thật nhưng đâu phải ai cũng biết tuổi thật của hắn.

Mặt khác, dung mạo của hắn hiện tại là đường đường là thiếu niên, trừ khi bị mù, trên đời này ai dám gọi hắn thúc thúc được. Nam hài tử này dám gọi hắn như thế chứng tỏ tâm tư liền có chút nhỏ, thích ghi thù người khác.

Bất quá giận thì giận thật nhưng Khương Hy cũng không rảnh đi đối chất với một đứa trẻ. Hắn đưa một tay ra mà sử dụng Cách Không Khiển Vật.

Thân thể nam hài tử trong chốc lát liền như bị ai nắm lấy mà đưa lên giữa không trung. Phiên Cốc chủ thấy thế liền muốn lên tiếng nhưng Phong Cốc chủ đã sớm ngăn nàng lại rồi.

Nam tử bị ‘bốc’ lên trên không trung liền quơ chân loạn tay mà hoảng sợ, ánh mắt nhanh chóng hướng về phía cha mẹ như muốn cầu cứu nhưng vô ích.

Khương Hy dùng linh thức của mình quét qua thân thể của nam hài tử này một chút thì ánh mắt liền sáng lên một thôi.

Hắn nhẹ giọng nói ra:

“Quả đúng như dự đoán a...”

Chương 149: Ngũ Hành bất cân - Triêu Dương Quyết

Nam hài tử bị ‘bốc’ lên trên cao bây giờ nào dám còn có thái độ hùng hổ như trước được nữa. Cha mẹ hắn có thực lực gì hắn đương nhiên biết nhưng trong đó không có cái trò điều khiển vật thể từ xa như thế này.

Thế là hắn đành im lặng chịu trói.

Một đoạn thời gian sau, Khương Hy liền thả nam hài tử xuống dưới đất rồi bắn về phía hắn một đạo pháp lực. Đạo pháp lực này được diễn hóa từ Sắc Dục Thiên.

Pháp lực nhập thể, nam hài tử bất giác liền rùng mình lên một cái, sắc mặt đỏ au kia vô thanh vô tức mà biến mất, trả lại vẻ trắng hồng non nớt của trẻ con ban đầu. Nhiệt khí cũng không còn bốc ra nữa mà đã lắng đi.

Phiên Cốc chủ một tay đưa lên che miệng, ánh mắt lộ rõ không thể tin nổi mà nhìn lấy nam hài tử, đồng dạng Phong Cốc chủ cũng như vậy.

Nam hài tử thân là người trực tiếp cảm nhận được, hắn đương nhiên hiểu được cảm giác biến hóa ở sâu bên trong cơ thể hắn.

Hắn cảm giác được một dòng nước ấm nào đó đột ngột xuất hiện rồi cuốn đi số nhiệt khí ở trong cơ thể hắn rồi biến đi đâu không biết. Nhưng hắn cũng không quan tâm lắm bởi bây giờ hắn đúng thật rất khỏe mạnh.

Hắn vui mừng hướng cha mẹ hắn mà nói ra:

“Mẫu thân, phụ thân, con thật khỏe rồi”.

Nghe vậy, Phiên Cốc chủ vội vàng chạy đến kiểm tra tình huống như thế nào, sau đó ánh mắt nàng liền chuyển thành cảm kích hướng Khương Hy mà nói ra:

“Đa tạ công tử đã ra tay”.

Phong Cốc chủ cũng vội vàng nói ra:

“Đa ta công tử đã ra tay”.

Khương Hy khoác tay nói ra:

“Chỉ là biện pháp tạm thời thôi”.

Nghe vậy, Phiên Cốc chủ tuy rằng có chút thất vọng nhưng đồng thời trong lòng cũng nhiều thêm một phần hi vọng. Từ trước đến nay nàng cùng lão công nhiều lắm cũng chỉ có thể trợ giúp con trai áp chế cỗ nhiệt khí kia mà thôi, nào có đơn giản tạo ra được hiệu ứng ‘tạm thời’ như Khương Hy được.

Vậy nên hành động này của hắn đối với Phong Cốc chủ cùng Phiên Cốc chủ cứ như là cọng rơm cứu mạng vậy.

Sau đó, Khương Hy không để ý hai người nữa mà tiến đến chỗ nam hài tử rồi ngồi xuống nói ra:

“Tiểu đệ đệ, ngươi tên gì?”.

Nam hài tử nghe vậy liền có chút hơi phản kháng nhưng Phiên Cốc chủ đã nhanh chóng dùng tay véo mông hắn một cái rồi. Hắn liền giật nảy lên mà nói ra:

“Ta gọi Phong Phiên Khánh”.

Nam hài tử ưỡn ngực mình ra mà nói với một cách tương đối là hào hùng, bất quá rơi vào mắt Khương Hy liền buồn cười không thôi.

Đột nhiên, Khương Hy nghĩ đến cái gì đó mà mỉm cười, Sắc Dục Thiên âm thầm được vận lên. Ánh mắt hắn trong nháy mắt liền có chút câu dẫn, hắn cười nhẹ rồi nói ra:

“Được rồi, tiểu đệ đệ ngươi có muốn hết bệnh không?”.

Nghe vậy, Phong Phiên Khánh tựa hồ lại giống như trước nhưng ánh mắt hắn bất ngờ nhìn vào mắt Khương Hy rồi dại ra. Một tia mê mang không biết từ lúc nào đã lướt qua trong đầu Phong Phiên Khánh, hắn liền lễ phép đáp lại:

“Đệ... Đệ muốn”.

Đôi phu thê Phong Cốc chủ nghe xong lại càng giật mình không thôi, đứa con trời đánh này sao lại đột ngột đổi tính rồi. Bất quá hai người cũng chỉ hai mắt nhìn nhau mà thôi, mọi sự còn lại để Khương Hy tiếp quản, bọn họ ở bên quan sát là được.

Phong Phiên Khánh nói ra một câu xong liền đến bản thân hắn cũng không tin nổi chứ đừng nói đến là cha mẹ hắn. Nhưng đến bản thân hắn cũng không thể lý giải được thì biết sao giờ. Nhưng Khương Hy trong mắt hắn bây giờ đúng thật là thuận mắt hơn không ít.

Nhìn thấy biểu hiện của Phong Phiên Khánh, nội tâm Khương Hy liền gật đầu cảm thán Sắc Dục Thiên không thôi.

Sắc Dục Thiên ngoại trừ công dụng mà hắn thường dùng ra thì nó còn giúp cho Khương Hy có thể đạt được thiện cảm trong mắt người khác.

Dù sao dân gian cũng có câu ‘yêu ai yêu cả đường đi lối về’ mà. Sắc Dục Thiên gợi lên một đạo bình chướng gọi là ‘tình’ ở bên trong Phong Phiên Khánh, từ đó liền khiến mọi thứ hắn nhìn ở Khương Hy đều trở nên thuận mắt hơn.

Đương nhiên, Phong Phiên Khánh cũng sẽ không thật sự nổi ‘tình’ lên với hắn, đây chỉ là một loại tiểu xảo mà thôi. Bất quá đối với một đứa bất trị như Phong Phiên Khánh thì thế này là đủ rồi.

Sau đó, Khương Hy mỉm cười, một tay đưa lên xoa đầu Phong Phiên Khánh một chút rồi quay sang nói với đôi phu thê Phong Cốc chủ:

“Hai vị đạo hữu, chúng ta nói chuyện một chút thôi”.

Nghe vậy, Phong Cốc chủ liền gật đầu đáp ứng, còn Phiên Cốc chủ thì nhìn qua Phong Phiên Khánh thêm một vài lần nữa, xác định đám nhiệt khí trên người hắn trong thời gian ngắn sẽ không tái phát thì mới yên tâm.

Tiếp theo, nàng liền nhớ đến Ngô Hùng còn đang đả tọa ở ngoài rìa Cốc nên nàng liền vội vàng nói ra:

“Khánh nhi, mẫu thân có việc cần phải bàn với công tử, con tự chơi một mình nhé. Nhưng nhớ một điều rằng, không được ra khỏi Trúc Lâm Viên này. Được chứ?”.

“Vâng, con nghe rõ”, Phong Phiên Khánh thành thật gật đầu đáp ứng.

Phiên Cốc chủ an tâm xoa đầu hắn một chút rồi ra ngoài, tiến về chỗ bàn trúc ở ngoài sân.

...

...

Phong Cốc chủ vì chuyện của Phong Phiên Khánh mà phiền nhiễu nhiều năm, nay trong tức khắc đã có thể thấy con trai khỏe mạnh, bản thân hắn liền phi thường cao hứng.

Mặc dù Khương Hy bảo chỉ là biện pháp tạm thời nhưng người có thể nhanh chóng nghĩ ra cái gọi là ‘tạm thời’ thì chắc chắn có thể nghĩ ra được cách chữa triệt để.

Vậy nên hắn liền vì Khương Hy mà rót cho hắn một chén linh trà rồi nói:

“Khương công tử, trà này gọi Phong Phiên, là do đích thân Phong mỗ sử dụng linh dược trồng được mà tạo thành. Mời công tử thử xem”.

Khương Hy mỉm cười gật đầu, sau đó nâng chén trà lên mà ngửi qua một chút, một mùi hương nhẹ dịu liền thoảng qua, đầu óc liền thanh thuần hơn đôi chút.

Hai mắt có hơi mở ra một chút mà ngạc nhiên, sau đó liền ngửa cổ mà uống. Nước trà vào miệng, ngay lập tức bùng nổ ra một vị đắng không ngờ, tổ hợp với mùi hương trước đó thì hoàn toàn trái ngược nhau.

Trà này gọi Phong Phiên cũng là có cái lý của nó, dựa vào khí tức biểu hiện của đôi phu thê này thì Phong Cốc chủ là một dạng bùng nổ mãnh liệt còn Phiên Cốc chủ thì nhu nhu hòa hòa.

Sự kết hợp giữa hai đặc tính trái ngược này lại vừa vặn bù trừ cho nhau mà tạo thành tuyệt phối.

Đặt chén trà xuống, Khương Hy gật nhẹ đầu nói ra:“Trà ngon”.

Nghe vậy, Phong Cốc chủ liền mừng rỡ không thôi, hắn tiếp tục nâng ấm trà lên tiếp tục rót cho Khương Hy thêm một chén nữa. Sau đó hắn nói ra:

“Ban nãy đã thất lễ với công tử nên Phong mỗ chưa giới thiệu rõ ràng. Phong mỗ gọi là Phong Chính, còn nương tử tên là Phiên Phương Hoa”.

Khương Hy mỉm cười đáp lại:

“Gặp qua hai vị đạo hữu, ta họ Khương”.

“Khương công tử hữu lễ”, Phong Chính cùng Phiên Phương Hoa đồng loạt nói ra.

Hai người bọn họ không rõ vì sao Khương Hy chỉ xưng mỗi họ nhưng nếu hắn đã không nói thì tất có lý do không nói được. Bọn họ cũng không nổi hứng lên tò mò làm gì, dù sao đối phương cũng là người có khả năng chạy chữa cho con trai họ.

Chào hỏi qua một vài câu xong, Phiên Phương Hoa liền hường Khương Hy nói ra:

“Khương công tử, không biết con trai ta rốt cuộc là bị bệnh gì?”.

Nghe vậy, Khương Hy gật nhẹ đầu rồi đáp lại:

“Cũng không có gì to tát cả, Ngũ Hành trong cơ thể bị mất cân bằng mà thôi”.

Phong Chính có chút hơi khó hiểu mà nói ra:

“Khương công tử lý giải như thế nào?”.

Khương Hy nói ra:

“Như thế này, con trai hai ngươi, Phong Phiên Khánh năm nay lên mười, trong cơ thể cũng đã hiển hóa ra được linh căn. Theo linh thức của ta do xét được thì là tam tạp linh căn, theo thứ tự là Hỏa, Kim, Thổ.

Ngũ Hành bất cân là khi một thuộc tính hoàn toàn vượt trội hoặc yếu kém hơn so với những thuộc tính còn lại. Trong trường hợp của Phong Phiên Khánh thì hành Hỏa mạnh vượt trội hơn quá nhiều so với hành Kim cùng hành Thổ.

Cho nên tình huống nhiệt khí ly thể cũng vì thế mà xảy ra”.

Nghe vậy, Phong Chính cùng Phiên Phương Hoa nhìn nhau mà hiểu ra được vấn đề. Nguyên lai là do linh căn không cân bằng.

Phiên Phương Hoa đột nhiên nhớ ra gì đó rồi nói ra:

“Nếu tình huống kéo dài thì Khánh nhi... sẽ như thế nào?”.

Khương Hy làm một hớp trà rồi đáp lại:

“Với cách làm hiện tại của Phiên đạo hữu thì Mộc linh lực của ngươi bây giờ cũng dần không áp chế được nữa đi?”.

Phiên Phương Hoa gật đầu đáp lại:

“Đúng như công tử nói, dạo gần đây ta thay Khánh nhi trấn áp nhiệt khí cũng không còn thuận lợi như trước được nữa”.

Phiên Phương Hoa ngẫm lại thời gian gần đây, nhiệt khí từ Phong Phiên Khánh không những thoát ly ra nhiều mà còn mạnh hơn trước. Nàng mỗi lần muốn trấn áp chúng cơ hồ phải vận nhiều lực hơn, cứ qua một ngày là lực phải vận thêm một thành.

Thậm chí nàng cũng dự tính đến trường hợp có ngày nàng không thể trấn áp được nữa cơ, chỉ có điều nàng không dám nghĩ đến a.

Trông thấy Phiên Phương Hoa tựa hồ có chút gấp, Khương Hy cũng không để nàng chờ lâu, hắn đáp:

“Không đến ba năm, con trai ngươi sẽ bị thiêu cháy mà chết”.

Một câu này hắn nói rất thản nhiên, cứ như là ‘đến giờ rồi, ăn thôi’ vậy, ánh mắt không chút gợn sóng, giọng điệu không chút nhấn nhá.Phiên Phương Hoa nghe xong hai chân liền khẽ run lên, nếu không phải bây giờ nàng đang ngồi thì chắc chắn đã ngã ra đất rồi.

Đột nhiên, một luồng khí ấm truyền vào trong người nàng, Phiên Phương Hoa nhìn sang Phong Chính mà run giọng nói ra:

“Lão công... Khánh nhi...”.

Phong Chính đưa tay ra sau lưng nàng mà vỗ nhẹ, hắn ôn nhu nói ra:

“Không sao, Khương công tử có cách”.

Sau đó hắn quay sang Khương Hy mà nói:

“Phong mỗ nói đúng chứ?”

Khương Hy gật đầu, Phiên Phương Hoa mới thở nhẹ ra một hơi, nàng điều chỉnh lại cảm xúc của mình một chút rồi nói ra:

“Không biết Khương công tử định làm bằng cách gì?”.

Khương Hy lại làm thêm một hớp trà nữa, cái vị đắng của Phong Phiên này thật đúng với sở thích của hắn, hắn mỉm cười đáp:

“Bệnh đã bắt đầu bằng linh căn, vậy thì chữa cũng sẽ từ linh căn. Cách đơn giản nhất... chính là tu luyện công pháp có thuộc tính hỏa”.

Lời vừa dứt, sắc mặt Phong Chính liền đặc sắc không thôi, đến Phiên Phương Hoa cũng ngờ vực không ít. Căn quái bệnh kia bọn họ mất mười năm đau khổ tìm kiếm cách chữa trị, vậy mà câu trả lời lại đơn giản đến thế sao.

Phong Chính nhịn không được mà nói ra:

“Khương công tử, chữa trị Ngũ Hành bất cân thật chỉ có từng đó thôi sao?”.

Khương Hy gật đầu đáp lại:

“Hai vị đạo hữu, Ngũ Hành bất cân đối với người bình thường thì đúng là tử lộ nhưng Phong Phiên Khánh rõ ràng có linh căn, hơn nữa lại còn thiên về thuộc tính hỏa.

Trên con đường tu hành nếu một mực phát triển hành Hỏa trong cơ thể thì hiệu quả có thể xem với song linh căn rồi.

Thành thật mà nói, Ngũ Hành bất cân đối với hắn có lợi cực lớn”.

Nghe vậy, sắc mặt đôi phu thê Phong Chính cùng Phiên Phương Hoa rốt cuộc cũng xuất hiện ý cười, đồng thời sâu trong ánh mắt họ, Khương Hy cũng thấy được sự cảm kích ở trong đó.

Phong Chính cười lớn rồi nói ra:

“Thật may qua, công pháp ta tu luyện lại thuộc hành Hỏa... ha ha ha”.

Khương Hy không đáp, đám hỏa xà lúc trước là minh xác đúng đắn nhất. Bất quá...

“Như vậy vẫn không đủ”, Khương Hy nói ra.

Phong Chính có chút không hiểu mà đáp lại:

“Ý của Khương công tử là thế nào?”.

Khương Hy mỉm cười nói ra:

“Công pháp của Phong đạo hữu tu luyện là Luyện Khí công pháp, luận về độ tinh thuần của linh lực tu luyện ra thì không đủ để tiêu hóa lượng nhiệt khí kia đâu”.

Nghe vậy, sắc mặt Phong Chính liền trầm hẳn xuống nhưng bản thân hắn cũng không biết nên làm sao cho phải. Hắn chỉ là tán tu, nhiều nhất cũng chỉ có thể thu về được Luyện Khí công pháp mà thôi, còn công pháp bậc cao hơn hắn chưa từng nghĩ bao giờ.

Phiên Phương Hoa cũng trầm lại, nhưng nàng khác Phong Chính, nàng có thể nghe ra được một chút ý tứ từ lời của Khương Hy, vậy nên nàng liền đáp lại:

“Khương công tử có cao kiến gì chăng?”.

Ánh mắt hắn lướt qua một tia tinh quang, sau đó hắn mỉm cười nói ra:

“Ngũ Hành bất cân đích thật hiếm thấy, vậy nên ta sẽ ban cho Phong Phiên Khánh một hồi tạo hóa. Bất quá giao dịch kia hai vị không có đường lui”.

Phong Chính hít vào một hơi thật sâu, sau đó đứng dậy hai tay ôm quyền hành lễ mà nói ra:

“Chỉ cần con trai của tại hạ bình an, yêu cầu gì của công tử tại hạ cũng sẽ đáp ứng”.

Đồng dạng, Phiên Phương Hoa cũng đứng dậy hành lễ với Khương Hy, ánh mắt hai người bọn họ phi thường thành khẩn, cũng phi thường gấp gáp.

Thấy vậy, Khương Hy liền lấy từ trong giới chỉ ra một quyển sách trống. Sau đó Hắc Trúc Bút xuất hiện trong tay rồi bắt đầu viết chữ.

Đôi phu thê Phong Chính thấy vậy liền im lặng không phát ra tiếng động mà để cho hắn viết.

Khương Hy viết rất nhanh, hơn nữa chữ của hắn cũng rất đẹp. Thân là Phù sư, chữ của hắn không những đẹp mà còn có thêm cả linh tính nữa, mỗi một nét chữ hắn viết ra liền như nước chảy mây trôi vậy, tĩnh lặng nhưng lại sống động.

Khoảng một giờ đồng hồ sau, Khương Hy cũng dừng bút lại, hắn đưa quyển sách cho Phong Chính rồi nói ra:

“Về sau, Phong Phiên Khánh tu luyện công pháp này là được”.

Cẩn thận tiếp nhận lấy quyển sách, Phong Chính nhìn qua ngoài bìa một chút, trên đó không có ghi bất cứ thứ gì cả. Hắn liền có chút tò mò mà nói ra:

“Khương công tử, môn công pháp này là...?”.

Khương Hy làm thêm một hớp trà rồi mỉm cười đáp lại:

“Triêu Dương Quyết... Cao giai Trúc Cơ công pháp”.

Lời vừa ra, quyển sách trên tay Phong Chính liền rơi xuống đất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau