HUYỀN LỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyền lục - Chương 106 - Chương 110

Chương 105: Thẩm gia vấn tội

Hạo Nhiên chiêu sinh đã xong, quảng trường cũng dần tán đi không ít. Sau khi sử dụng Hồi Mệnh phù mà Khương Hy lưu lại, thương tích trên người Hiên Minh về cơ bản cũng xem như ổn thỏa, an tâm tĩnh dưỡng một đoạn thời gian ngắn là có thể theo các vị đạo sư tiến về Hạo Nhiên Thư Viện.

Hiên Minh vì đã nhận lời với Thẩm Phong nên hắn không thể cùng Lân trở về được, hơn nữa bây giờ rất nhiều ánh mắt chú mục vào hắn, đi cùng Lân ngược lại sẽ dẫn thêm nguy hiểm về Điền y quán.

Hắn lưu lại vài lời cho Lân, nhờ Lân về chuyển lại cho Khương Hy. Kỳ thật, trong lòng Hiên Minh vẫn có chút lo lắng, sợ rằng trên đường trở về Lân sẽ bị những kẻ kia tóm lấy. Dù sao người muốn hắn chết cũng không ít.

Biện pháp tốt nhất là trực tiếp chuyển lời lại cho thanh bảo kiếm kia nhưng lúc này hắn không thấy được phù văn chuyển động nữa, hắn cũng không biết cách sử dụng loại phù này như thế này, đành phải mạo hiểm ký thác vào Lân vậy.

Vào lúc hắn chần chừ này, Thẩm Phong xuất hiện mà nói:

“Chúng ta đi thôi”.

Sau đó thì cằm hơi đưa nhẹ về phía Lân nói tiếp:

“Còn hắn ta sẽ cho người đưa về”.

Hiên Minh đứng trước người Lân, ánh mắt mang vẻ cẩn trọng mà nhìn lấy Thẩm Phong. Thẩm Phong cảm thấy vị đường đệ này của hắn thay đổi rất nhiều, đành thở dài một hơi, đưa tay lên vỗ vai Hiên Minh một chút nói ra:

“Đừng lo lắng, là ý của lão tổ”

Nghe vậy, toàn thân Hiên Minh bất giác co cứng lại, hô hấp có hơi chút đình chỉ. Vị lão tổ này của nhà hắn đem lại cho hắn rất nhiều loại trải nghiệm khó tả.

Từ việc ngó lơ hắn lúc nhỏ cho đến lúc lão đưa danh ngạch của hắn cho Tô gia, thậm chí là việc lão đứng ra chấn nhiếp những kẻ kia thay cho hắn ban nãy nữa. Hiên Minh càng ngày càng cảm thấy vị lão tổ này của nhà hắn... có chút không đúng.

Nhưng ít nhất, lão tổ đã mở miệng thì Lân sẽ an toàn. Khương Hy từng nói, cường giả có tu vi càng cao thì càng không thể hai lời, mặc dù Khương Hy lúc đó không nói cho hắn lý do là gì nhưng lấy hiểu biết của hắn mà nói, những lời đó tất có huyền cơ.

Thế rồi, Hiên Minh gật đầu, quay lại nói với Lân:

“Nhớ lấy lời ta”

Sau đó hắn quay lưng rời đi theo Thẩm Phong.

Lân đứng như trời trồng ở đó không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ít nhất bây giờ hắn đã biết xuất thân của Hiên Minh là gì rồi, da đầu của hắn liền tê hết một mảnh.

Nhưng Lân dù ngốc cũng không đến mức bại não, chuyện Hiên Minh muốn nhờ có liên quan đến công tử, hắn không thể không nhanh chóng được. Hắn liền cấp tốc dùng tốc độ nhanh nhất mà trở về Điền y quán.

...

...

Không đến nửa canh giờ sau, trên mặt Hiên Minh xuất hiện một nụ cười có chút chua chát. Bởi điểm đến không nơi khác là Thẩm gia phủ đệ, như thế này thì so với việc chui đầu vào rọ khác gì nhau, hắn thầm nghĩ:

“Chuyến này không về được rồi”

Bước vào Thẩm phủ, Hiên Minh liền hít vào một hơi thật sâu, hắn nhìn quanh qua một lượt. Từ cửa chính, đến đại sảnh, cho đến từng cái hành lang, từng cái gia nhân, thậm chí là thấy qua cả gia nhân ngày trước từng phục vụ hắn nữa. Trong lòng hắn cảm thấy có chút hoài niệm.

Cuối cùng, Thẩm Phong cùng Hiên Minh dừng lại trước một gian phòng. Gian phòng này Hiên Minh quen thuộc hơn bất cứ ai, bởi đây là phòng của phụ thân hắn. Thẩm Phong quay người lại nói với hắn:

“Ngươi vào trò chuyện một chút với tam thúc, ta đi báo một tiếng với gia gia”.

Nói xong, Thẩm Phong bỏ đi, để lại Hiên Minh một mình ở đó. Hiên Minh không nghĩ đến chuyện bỏ trốn, thời điểm Khương Hy rèn luyện khả năng ứng biến của hắn, hắn đã học được cách cảnh giác với xung quanh.

Mặc dù hiện tại tu vi của hắn không đủ nhưng hắn mơ hồ vẫn cảm nhận được xung quanh đây có không ít cao thủ đã khóa vị trí của hắn rồi.

Hiên Minh đặt tay lên ngực, hít một hơi thật sâu, thở ra thật nhẹ, hai tay nhẹ nhàng mở cửa bước vào phòng. Trong đó đã có sẵn một con đại sư tử đang đợi hắn.

Hiên Minh giật mình, nhưng cũng nhanh bình ổn lại. Hình ảnh này lâu rồi không nhìn, xém chút hắn cũng quên rồi. Giọng hắn có chút hơi nhỏ mà nói:

“Phụ thân... Ta đã về”

“Còn biết gọi ta là phụ thân?”

Thẩm lão tam nổi giận lên, đầu tóc rối của lão càng lúc càng rực lửa, lão bất ngờ xuất ra một chưởng đánh về phía hắn. Hiên Minh nhớ một chưởng này, nhưng hắn bây giờ không phải của ngày đó nữa, hắn liền xuất ra chiêu mà đối kháng.

“Thổ Bàn Chưởng”

Hai chưởng đối nhau, kình khí tán ra xung quanh, bàn ghế, cửa gỗ có chút lay động. Toàn thân Hiên Minh có hơi ngã ra sau nhưng hai chân của hắn vẫn vững vàng trụ tại chỗ.

Thấy cảnh này, Thẩm lão tam bất giác cười một cách thống khoái, cảm giác đại sư tử kia cũng đã biến mất, Thẩm lão tam tiến lại gần vỗ vai Hiên Minh cười nói:

“Ha ha ha... tốt... tốt... tốt, ra ngoài học được chút môn đạo”

Hiên Minh có chút mộng, tình huống có chút hơi khác với những gì hắn tưởng tượng. Đáng lý ra lấy tính cách của phụ thân hắn, một chưởng không thành tất phải bồi thêm một chưởng nữa, nào đâu ra chuyện tốt như bây giờ được.

Nhận ra biểu hiện của hắn, ánh mắt Thẩm lão tam liền trở nên hòa ái đi, rồi đưa hắn vào phòng mà hỏi han.

Thẩm lão tam rót cho Hiên Minh một chén nước, tiện đường hỏi:

“Một năm qua sống thế nào?”

Cầm chén nước lên, xoay qua xoay lại một chút, hắn đáp:

“Ăn chút khổ, trốn chút người, học chút chuyện”

Thẩm lão tam nghe hắn đáp rất nhẹ nhàng, tựa như không có gì nhưng thân làm cha sao lại không hiểu được chứ. Một đời làm con cháu thế gia, bất cứ thứ gì tốt đều sẽ được nhận lấy, khổ ở đâu mà cho ăn, người ở đâu mà cần phải trốn.

Hiên Minh một năm qua sống khổ thế nào, ở cương vị người làm cha, Thẩm lão tam cũng có thể cảm nhận được một hai.

Thẩm lão tam thở dài một hơi, nhìn hắn mà nói:

“Ngươi có dự định về không?”

Gọi là hàn huyên nhưng kỳ thật, Thẩm lão tam cũng không có nhiều thứ quá để hỏi, chỉ cần thấy con trai hắn khỏe mạnh là được rồi. Mà thực tế còn hơn là khỏe mạnh nữa chứ, một chưởng vừa rồi ở góc độ của của hắn thì gọi là ‘đánh yêu’ nhưng lực lại là của Luyện Khí cảnh tầng bảy.

Hiên Minh có thể ngạnh kháng chống lại một chưởng này của hắn cũng đủ nói lên, con trai hắn hiện tại thực lực đã không dưới Thẩm Phong rồi. Thẩm lão tam không cao hứng mới là lạ.

Nhưng vụ việc cải họ của Hiên Minh không phải chuyện nhỏ, đây là đại sự mà đến lão tổ cũng phải nhúng tay vào, hắn chỉ có thể cố gắng hết sức để... giữ lại cái mạng cho con hắn mà đi Hạo Nhiên Thư Viện. Có siêu cấp đại thế lực này chống lưng, Hiên Minh về sau không cần phải trốn tránh Thẩm gia nữa.

Hiên Minh nghe câu hỏi xong liền rơi vào trầm mặc, suy nghĩ một hồi rất lâu sau đó mới nghiêm túc đáp lại:

“Không, ta vẫn sẽ theo họ của mẫu thân”

Nghe vậy, Thẩm lão tam liền thở dài, ánh mắt hắn lướt qua vẻ hoài niệm sâu rộng, như có như không, đáy mắt hắn liền xuất hiện một thân ảnh nữ nhân, một nữ nhân hiền thục.

Vài phút sau đó, Thẩm lão tam nhìn qua Hiên Minh rồi nói:“Đi thắp cho nàng nén nhang rồi cùng ta đi gặp lão tổ”

Hiên Minh gật đầu đáp:

“Vâng, phụ thân”

...

...

Thắp nén nhang cho mẫu thân xong, Hiên Minh không vội rời đi mà ở đó đến nửa canh giờ sau rồi dập đầu ba cái. Dập xong hắn liền theo Thẩm lão tam tiến về phía đại sảnh.

Khi hắn vừa một chân bước vào đại sảnh, một áp lực liền đè ép lên đôi vai của hắn. Theo mỗi bước chân càng tiến tới thì áp lực này một nặng hơn. Đi không đến mười bước, hắn suýt nữa đã hai đầu gối chạm đất rồi.

Hiên Minh mím môi, cắn răng thật chặt rồi thôi động pháp lực trong người, gia trì lên toàn bộ thân thể mà tiến về phía trước. Càng tiến về phía trước, thân người hắn đã không thể đứng thẳng được nữa, mỗi bước đi đều là chật vật mười phần.

Cho đến lúc bước vào nội đại sảnh thì Hiên Minh cơ hồ đã gần như quỳ trên sàn rồi. Nếu không phải có Thổ Hành kinh cung ứng cuồn cuộn Thổ linh khí liên tục thì bây giờ hắn bị ép chết trên sàn rồi cũng nên.

Hiên Minh gắng gượng quỳ thẳng người, giương hai con mắt của mình mà nhìn thấy lão nhân ngồi tại chủ vị. Lão nhân này hắn chưa từng gặp qua bao giờ nhưng nếu đã ngồi ở đó thì người này mười phần chắc chắn là lão tổ rồi.

Hiên Minh cùng Thẩm Hạo, một già một trẻ hai mắt đối nhau, nhìn rất lâu. Đến khi mạch máu của Hiên Minh có chút căng cứng lên, Thẩm Hạo mới phất tay áo, khu trừ đi toàn bộ áp lực đang đè ép lên người hắn.

Áp lực bị giải đi, trên người Hiên Minh bất giác đã đầy mồ hôi, hắn thở một hơi hồng hộc. Từng giọt mồ hôi theo gương mặt hắn dần dần nhỏ giọt xuống sàn. Hắn lúc này mới phát hiện ra... đại sảnh nhiều người hơn hắn nghĩ rất nhiều.

Cách đây vài phút, trong mắt hắn, vị lão tổ này cao cao không chạm được, ánh mắt hắn mặc định bỏ qua luôn những kẻ khác. Áp lực qua đi, lão tổ nhìn qua cũng không khác gì lão nhân bình thường, chẳng qua là so với Điền đại phu thì trẻ trung hơn chút cùng khỏe mạnh hơn.

Hiên Minh hít vào một hơi thật sâu rồi hành lễ nói:

“Tham kiến lão tổ, gia chủ cùng chư vị trưởng lão”

Thẩm Hạo gật đầu, đầu ngón tay khẽ di động, một tia linh lực theo đó mà hong khô y phục cùng thân thể giúp Hiên Minh. Phát hiện toàn thân có biến hóa, hắn đáp:

“Đa tạ lão tổ”

Thẩm Hạo ôn hòa cười rồi nói ra:

“Có biết tại sao ta lại cho gọi con về không?”

Nghe qua chất giọng như lão gia gia nhà bên này, Hiên Minh có chút không thích ứng được nhưng hắn cũng không thất lễ, hắn lễ phép đáp:

“Bẩm lão tổ, là để trị tội ta”

Thẩm Hạo nói tiếp:

“Tội gì? Ngươi có tội gì mà ta phải trị?”

Hiên Minh nghiêm cẩn đáp:

“Cải họ, phạm vào đại kỵ của tộc quy... Tội đáng muôn chết”

Thẩm Hạo hỏi tiếp:

“Ngươi sợ chết chứ?”

Hiên Minh không nhiều lời, trực tiếp gật đầu, nghiêm túc mà nói ra:

“Ta sợ chết... nhưng hôm nay ta không thể chết”

Thẩm Hạo cảm thấy có chút hiếu kỳ, liền nói:
“Tại sao hôm nay không thể chết?”

Hiên Minh nghĩ nghĩ một hồi rồi nói:

“Thọ nguyên không đến, ta quyết không chết”

Thẩm Hạo cười vang, cười rất vui vẻ, tiếng cười của lão vang khắp toàn Thẩm gia nhưng khéo léo không để lọt ra bên ngoài.

‘Thọ nguyên không đến, ta quyết không chết’ ý rất đơn giản, đó chính là điên cuồng tu hành, càng tu hành càng mạnh, tu hành đến tu vi càng cao, thọ nguyên càng mở rộng. Hiên Minh đặt toàn tâm vào chuyện tu hành, tu hành đến khi nào tiềm lực không cho phép nữa thì mới chết.

Đây đại khái là thể hiện ý chí cầu sinh của hắn, ý chí phi thường mạnh. Thẩm Hạo rất thưởng thức.

Lão nhìn hắn ôn hòa mà nói ra:

“Được rồi... Minh nhi, con đứng dậy đi”

Hiên Minh có chút giật mình, hắn có cảm giác như mình nghe lầm. Hai chữ ‘Minh nhi’ này đã bao giờ hắn nghe chưa nhỉ, hẳn là có rồi nhưng chắc chắn không thể nào từ miệng lão tổ được.

Thẩm Hạo thấy hắn không động đậy, liền mỉm cười, kiên trì lặp lại:

“Minh nhi, con đứng dậy đi”.

Một lần không tin, vậy thì hai lần. Hai lần không được, vậy thì ba lần. Thẩm Hạo có thể nói đến lúc nào Hiên Minh chịu tin, chịu đứng dậy thì lão mới thôi.

Đôi co qua lại đến lần thứ năm, Hiên Minh mới làm ra quyết định, thầm nghĩ hôm nay quả thực không chết được nhưng trong lòng vẫn có chút cảnh giác, hắn từ từ mà đứng dậy.

Thẩm Hạo thấy vậy liền nói:

“Không cần cảnh giác thế, truy sát con chỉ là hành động khua chiêng gõ mõ mà thôi, bọn ta sao giết con được”

Nghe xong, Hiên Minh bất giác mà nhìn quanh đại sảnh. Lúc này, chư vị trưởng lão liền có chút nhịn cười không được mà bật cười ra thành tiếng, có người mở miệng ra mà châm chọc hắn một chút:

“Ha ha ha, Minh nhi, Thẩm gia nếu muốn thì ngươi đã bị bắt về đây từ lâu rồi”

“Đúng đấy, tiểu Minh tử, một ngày ngươi còn mang huyết mạch Thẩm gia thì dù có trốn đằng trời cũng không thoát được đâu. Ha ha ha...”

“...”

Càng nghe, hai mang tai hắn càng ngày càng đỏ lên. Thông minh như hắn bây giờ không lẽ còn không hiểu. Hắn bị lừa, bị toàn gia tộc lừa.

Thẩm Hạo đưa tay lên, ra hiệu cho toàn bộ trật tự rồi hướng Hiên Minh giải thích:

“Thẩm gia chúng ta tộc nhân rất ít, ta ít nhiều cũng có quan tâm, ai muốn làm gì thì làm, chỉ cần đừng rước đại họa vào cho gia tộc thì ta vẫn có thể mắt nhắm mắt mở cho qua...”

Sau đó, ánh mắt lão có chút thâm ý nhìn hắn nói tiếp:

“... Dĩ nhiên, bao gồm cả việc con cải họ. Kỳ thật, nếu không phải đến cảnh giới kia, cải họ hay không không quan trọng. Con hiểu rồi chứ?”

Hiên Minh gật đầu, ánh mắt mang chút ủy khuất mà nhìn lấy lão, rồi nhìn quanh toàn đại sảnh này. Đáy mắt hiện lên chút vẻ không cam, hắn nói ra:

“Vậy tại sao lại đem danh ngạch của ta cho Tô gia?”

Thẩm Hạo gật đầu, lão phất ống tay áo lên, một màn chắn vô hình xuất hiện bao phủ lấy hai người. Hiên Minh liền có cảm giác chuyện danh ngạch kia... không đơn giản.

Thẩm Hạo nói:

“Minh nhi, con muốn vào Hạo Nhiên Thư Viện đến thế?”

Hiên Minh gật đầu. Thẩm Hạo không ngoài ý muốn, lão nói tiếp:

“Vậy nếu ta nói con phù hợp ở một nơi khác hơn thì thế nào?”

Hiên Minh trầm mặc lại, tựa hồ không biết có nên nói hay không. Cuối cùng cũng quyết định nói ra:

“Có người nói với ta, Man Sơn không hợp”

Lời vừa ra, Thẩm Hạo có hơi biến sắc, lão mau chóng nói:

“Làm sao con biết cái tên ấy?”

Hiên Minh lễ phép đáp:

“Có người nói cho ta”

“Là ai?”, Thẩm Hạo gặng hỏi

Hiên Minh lắc đầu đáp:

“Ta không thể đáp”

Thẩm Hạo thở dài, tựa hồ vẫn có chút nghi ngờ nhưng ở nhân gian này, danh tự Man Sơn không phải ai cũng biết đến. Suy nghĩ một hồi, lão hỏi:

“Người đó có nói lý do tại sao không?”

Hiên Minh lễ phép đáp:

“Người đó không nói”

Thẩm Hạo suy nghĩ một đoạn thời gian rồi nói tiếp:

“Đáng tin chứ?”

Hiên Minh cười tươi, để lộ hàm răng trắng tinh, ánh mắt chứa đầy tinh quang mà nói:

“Ta tin hắn”.

Chương 106: Hạo Nhiên hậu cục

Chiều tà buông xuống, ám cam trong chốc lát phủ lên toàn bộ Nguyệt Hải Thành. Đèn hoa của các cửa tiệm bắt đầu được giăng lên. Đường phố tấp nập đông người, người qua người lại phi thường hối hả, phi thường vội vàng.

Bóng của Hiên Minh đổ dài trên đường, hắn vừa đi vừa nhìn quanh một lượt, quan sát một chút nhân sinh. Trước đây hắn mang một lớp dịch dung, đi ngoài đường lại rất cẩn thận, không nhìn nghiêng ngó quanh như thế nào, khi đó hắn sợ bị lộ nên không dám làm ra bất cứ loại dị động nào cả.

Nhưng bây giờ thân phận cũng đã lộ, tấm dịch dung kia cũng không cần phải mang nữa. Hiên Minh một lần nữa lại mang gương mặt thật của mình ra mà đối diện với thế giới, ngặt nỗi hình như không ai để ý đến hắn thì phải.

Nếu Lân ở đây thì tất sẽ cho hắn một nhận xét đại loại như ăn mang thì bình thường không có gì nổi bật, ánh mắt thì có chút thuần thục, hiểu đời, nào có chỗ nào nhìn giống một tên công tử nhà giàu bại hoại. Nhiều lắm là giống võ phu có chút tướng mạo mà thôi.

Ngoại hình có chút biến đổi là đúng nhưng không vì thế mà Hiên Minh phiền lòng, hắn cảm thấy rất vui. Trước đây, hắn luôn là trung tâm của sự chú ý, nào có thời gian mà quan sát nhân sinh như thế nào. Hắn không hiểu Khương Hy vì cái gì cả ngày đi đi lại lại xem sinh hoạt của dân chúng nơi đây.

Thậm chí hiện tại khi đã xem qua, hắn cũng không hiểu. Mặc dù cảm giác không tệ nhưng chung quy lại thì có chút chán.

Vừa trở về Điền y quán, Hiên Minh vừa nhớ lấy lời của lão tổ nhà hắn.

‘Đêm nay tuyệt đối cẩn thận’

Hắn không hiểu lời đó có nghĩa là gì. Hắn có hỏi kỹ hơn nhưng lão không nói, hắn cũng không thể đọc được bất cứ biểu hiện nào trên mặt lão. Hiên Minh khi đối diện với lão lại có cảm giác như đang ngồi với Khương Hy vậy, không thể nào nắm bắt được gì cả.

Vừa đi vừa nghĩ, nghĩ một hồi hắn vẫn không thông, liền cảm thấy có chút mệt não, đành ném mọi chuyện ra sau đầu. Đồng thời, hắn cũng kiểm tra mặt dây chuyền trên cổ của mình. Đây là vật mà lão tổ đưa trước khi hắn ra khỏi Thẩm phủ.

Hiên Minh dù sao hiện tại cũng đã cải họ, không tiện ở lại nơi đó làm gì. Hắn cũng không còn là người của thế gia nữa, lão tổ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua việc cải họ của hắn. Lão chỉ nói về sau chiếu cố Thẩm gia một chút.

Chuyện này thì hắn đồng ý, hiểu lầm dù sao cũng đã hoá giải, để lại trong lòng cũng không có tác dụng gì.

Còn về mặt dây chuyền kia, lão cũng không nói gì cụ thể cả nhưng khi ra khỏi cửa, hắn đã để ý đến sắc mặt của Thẩm Phong. Thẩm Phong lúc ấy dù có chút ngạc nhiên nhưng biểu hiện cũng không phải quá ghen tị.

Hiên Minh liền nghĩ mặt dây chuyền này hẳn là một pháp khí phòng thân. Nhìn một hồi, hắn quyết định về hỏi Khương Hy một phen, xem thử đây là gì. Đối với mấy loại thường thức của tu chân này hắn còn phải học nhiều lắm.

Hiên Minh thông minh nhưng chưa đủ sắc xảo cùng cẩn thận. Lúc đó, nếu hắn chịu di động con mắt xuống cổ của Thẩm Phong thì hắn sẽ phát hiện được mặt dây chuyền hắn đang đeo là cùng một loại với của Thẩm Phong.

...

...

Đi một hồi, Tây Thành cũng qua, Bắc Thành cũng về, màn đêm cũng kéo đến, Hiên Minh vừa vặn mà trở về Điền y quán. Vừa khéo, thời điểm hắn về, Tứ nương cũng đã làm cơm xong. Hai nhà năm người ăn uống rất vui vẻ, Hiên Minh sau hai ngày hảo tổn đi không ít sức lực tự nhiên ăn phi thường nhiều.

Đến Lân được mệnh danh là thúng cơm di động cũng phải cam bái hạ phong. May mắn là Tứ nương có nhiều năm kinh nghiệm phục vụ thực khách, nàng tính toán rất kỹ lưỡng khẩu phần ăn của từng người, năm người vừa no, đồ ăn cơm canh cũng vừa vặn hết.

Tối hôm ấy, Hiên Minh phi thường cao hứng mà ngồi cười suốt buổi ở trong phòng. Khương Hy dù muốn tập trung tu luyện cũng phải chịu thua, đành ngồi nghe hắn kể lại mọi sự hôm nay.

Trận đấu thì hắn bỏ qua, đấu pháp giữa tu sĩ Luyện Khí cảnh với nhau rất nhàm chán, không có ý nghĩa gì với hắn cả. Hắn hiếu kỳ là ở chỗ Hiên Minh còn toàn thây bước ra khỏi Thẩm gia.

Mặc dù Hiên Minh đối với Khương Hy rất trọng yếu nhưng trong lòng hắn quả thực vẫn có chút lo. Hắn dám chắc vị đạo sư từ Hạo Nhiên Thư Viện sẽ có hứng thú với Hiên Minh nhưng liệu rằng độ hứng thú đó có đủ để vị đạo sư đó đứng ra bảo hộ hay không thì hắn không chắc.

Mỗi người có một cuộc đời riêng, có những trải nghiệm riêng, ánh mắt cùng tầm mắt tự nhiên sẽ khác nhau. Khương Hy bây giờ không còn như trước, hắn không nắm giữ quá nhiều thông tin, đành phải liều mà đánh cược một phen.

Thắng thì hắn lợi, thua thì xem như đầu tư lỗ vốn, tốn kém thời gian.

Nhưng vạn lần không nghĩ đến, Hiên Minh trở về một cách lành lặn. Càng làm Khương Hy giật mình hơn là Thẩm gia không tính toán Hiên Minh, ngược lại còn rất cổ vũ hắn. Loại hình gia tộc này ở trên Huyền Đô Đại Lục đúng là hiếm thấy.

Hiên Minh vui vẻ kể với hắn:

“Hy, ngươi biết không, lão tổ nhà ta vốn đã có sắp xếp trước cho ta”

Khương Hy nghĩ một chút rồi đáp:

“Man Sơn?”

Hiên Minh cười gật đầu nói ra:

“Đúng vậy, ta không ngờ ngươi lại đoán đúng ý của lão tổ. Lúc đó người nghe được cũng rất ngạc nhiên”

Ánh mắt Khương Hy có hơi mở, ‘đoán đúng ý’ ba chữ này không nên nói loạn. Đúng ra thì hắn không có đoán, hắn chỉ là cảm thấy trong các môn phái có khả năng tiếp nhận Hiên Minh thì Man Sơn là thích hợp nhất.

Nhưng nghĩ sâu xa hơn một chút thì Man Sơn sẽ không khai thác được tiềm năng rộng lớn của hắn. Cuối cùng, Khương Hy mới im lặng, để Hiên Minh đi tham dự Hạo Nhiên chiêu sinh.

Thẩm gia lão tổ dám đem danh ngạch của Hiên Minh cho Tô gia tức lão chắc chắn đã biết thể chất của Hiên Minh là gì. Chỉ có thể chất này mới có thể khiến cho lão đổi ý mà thôi.

Nhưng điều khiến Khương Hy trầm mặc là làm sao lão biết được chuyện đấy. Lão không phải thuộc thế hệ của hắn, làm sao có thể nhận biết được loại thể chất bá đạo kia.

Trầm mặc một hồi, Khương Hy nói ra:

“Ngươi báo tên ta cho Thẩm lão tổ rồi?”

Hiên Minh vội vàng lắc đầu đáp lại:

“Không, không, ta không báo danh tự của ngươi cho lão tổ. Ngươi yên tâm”

Khương Hy nhìn chằm chằm vào đôi mắt hắn, nhìn rất lâu, phát hiện ánh mắt hắn không đổi, liền hài lòng gật đầu nói:

“Ừ”

Tiếp theo nghĩ đến gì đó lại nói ra:

“Cởi áo ra, ta xem thử thương thế của ngươi thế nào”

Hiên Minh gật gù, không hỏi nhiều mà tự động làm theo. Áo ngoài vừa thoát, Khương Hy bất giác hơi híp mắt lại mà nhìn về phía mặt dây chuyền kia, hắn hỏi:

“Cái gì đây?”

Nghe vậy, Hiên Minh nhìn xuống một lát. Lúc này hắn mới vỗ nhẹ đầu một cái mà nói:

“Quên mất, ta định hỏi, ngươi biết vật này là gì không?”

Khương Hy cầm mặt dây chuyền đó trên tay, lật qua lật lại một lát rồi hỏi:

“Cái này hẳn là Thẩm lão tổ đưa ngươi đi?”

Hiên Minh gật đầu. Khương Hy gật đầu đáp lại, kỹ càng xem qua một chút. Nghĩ nghĩ một hồi, hắn nói ra:

“Không chắc lắm, có cảm giác đã thấy ở đâu rồi. Ngươi đưa cho ta mượn vài ngày xem thử, nghiên cứu một chút hẳn sẽ nhớ ra”

Hiên Minh nghĩ nghĩ một hồi. Hạo Nhiên chiêu sinh cũng đã kết thúc, từ đây đến ngày đi cũng cần đến nửa tháng nữa, chưa kể bây giờ bản thân hắn đang nằm dưới sự bảo hộ của Thẩm gia. Mặt dây chuyền này dù có là pháp khí thì đoạn thời gian này hẳn là không cần.

Quyết định xong, hắn liền tháo dây chuyền ra mà đưa cho Khương Hy rồi nói:

“Ngươi xem đi. Trước ngày đi trả lại ta là được”

“Ừ”, Khương Hy gật đầu rồi tiếp nhận lấy.

Kế tiếp, hắn kỹ lưỡng xem qua thương thế của Hiên Minh. Quả thực hắn không bị thương mấy, dùng vài đạo Hồi Mệnh phù xem chừng cũng ổn định được thương thế.Xem xong, Khương Hy liền trở về lại giường của mình mà nghiên cứu mặt dây chuyền kia. Hiên Minh thấy vậy liền mỉm cười, ngồi ngây ngốc một hồi, hắn liền quyết định đi tắm.

Cho đến khi cửa tủ mở ra, sắc mặt hắn bất giác trở nên ngốc trệ. Hắn hướng Khương Hy mà nói:

“Hy, y phục của ta đâu?”

Khương Hy ngẩng đầu lên đáp:

“Ta để ở nhà tắm rồi. Ngươi bao lâu rồi không giặt đồ?”

Nghe vậy, sắc mặt Hiên Minh có hơi đỏ lại, hắn khụ khụ vài tiếng nói:

“Chuyện đó ngươi dùng linh lực một chút là được rồi, cần gì phải tự tay đi giặt”

Khương Hy nhìn hắn như một thằng ngốc mà đáp lại:

“Ai bảo ta làm. Ta là ném cho Lân làm, ngươi khỏi lo”

Ba chữ ‘ngươi khỏi lo’ này còn làm cho Hiên Minh lo hơn. Ai chứ y phục của hắn mà rơi vào tên ngốc kia ai biết sẽ thành cái dạng gì. Thế rồi, hắn liền đi ra khỏi phòng mà hướng đến phòng tắm.

Hiên Minh vừa đi, khóe miệng Khương Hy khẽ nhếch lên, ánh mắt như có như không xuất hiện quang mang đỏ hồng. Hắn thầm nói trong lòng:

“Cũng nên bắt đầu rồi”

...

...

Ngoài trời rất tối, hôm nay phòng của Điền đại phu không sáng đèn, lão cũng không ngồi tại bàn đá ở hậu viện mà tấu khúc cổ nhạc kia. Hiên Minh không biết lão đi đâu nữa, rõ ràng là trước đó có ăn tối cùng mà.

Chuyện này cũng khó trách hắn, bình thường Điền đại phu ít khi ra ngoài ban đêm, nếu có thì lão đã đi từ sớm chứ không phải đợi ăn xong mới đi. Hắn sinh nghi cũng không phải chuyện gì lạ.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn thầm nghĩ:

“Hẳn là ta đa nghi rồi”

Vừa dứt lời, đôi tai hắn khẽ động, ánh mắt liền biến đổi mà bật lui lại. Một tiếng nổ đột ngột vang lên, mảnh đất trước mặt liền nổ tung. Gạch, đá vỡ nát mà rơi tứ tung trên đất.

Hiên Minh vận pháp lực lên mà phòng bị xung quanh, lúc này sắc mặt hắn liền chuyển thành âm trầm. Bởi xung quanh hậu viện bây giờ đã chi chít người, đếm sơ qua thôi cũng gần hai chục người rồi.

Hắn lạnh giọng nói ra:

“Các ngươi là ai?”

Một tên trong số đó lộ diện ra, trên mặt nở một nụ cười tàn nhẫn mà nói:

“Thẩm Minh, để lại danh ngạch, bọn ta sẽ tha cho ngươi một mạng”

Hiên Minh nhíu mày lại đáp:

“Danh ngạch? Nó đã là của ta, các ngươi lấy cũng vô dụng”

Tên kia liền bật cười nói lại:

“Ngu ngốc, ngươi cho rằng Hạo Nhiên chiêu sinh kết thúc rồi?”

Lời vừa ra, Hiên Minh có chút biến sắc, trong đầu liền nhanh chóng xâu chuỗi thông tin lại với nhau. Cuối cùng, hắn mới nhớ ra lời cuối cùng Thẩm Hạo nói là có ý gì, thế rồi hắn cắn răng mà chửi nhỏ một tiếng:

“Khốn kiếp”

Tên kia cười lạnh nói ra:

“Bây giờ ngươi nhận ra thì đã muộn rồi”
Sau đó hắn quay sang nói với đồng bạn:

“Động thủ”

Lời vừa dứt, đồng loạt tất cả tu sĩ ở đây liền hướng Hiên Minh mà xuất thủ. Hiên Minh dưới tình thế bất ngờ này cũng không loạn, cuồn cuộn pháp lực của hắn trong chớp mắt được vận lên. Hắn cũng bắt đầu hướng bọn chúng mà xuất thủ.

...

“Ầm”

“Ầm”

“Ầm”

Vô số thanh âm đấu pháp diễn ra ở bên ngoài. Còn Khương Hy lúc này ở trong phòng lại đang dùng linh thức mà bao phủ lấy mặt dây chuyền kia. Mặt dây chuyền này hắn đương nhiên biết, ban nãy chẳng qua là nói dối mà thôi.

Tại sao Khương Hy lại nói dối?

Đầu tiên phải nói đến Hạo Nhiên chiêu sinh kia. Tại sao sứ đoàn lần này lại lựa chọn nửa tháng sau mới di chuyển? Tại sao Hiên Minh dù đạt vị trí đầu rồi mà vẫn chưa nhận được ‘phần thưởng’ mà bọn họ hứa hẹn?

Đáp án rất đơn giản, đó là bốn danh ngạch kia chưa được chính thức chốt hạ. Chưa kể cuối đợt chiêu sinh ngày hôm nay, lão giả kia vẫn chưa thông báo chính thức kết thúc. Nếu theo như truyền thống của Thư Viện thì hẳn sẽ bắn pháo bông chúc mừng nhưng hôm nay lại không có, vậy nên Hạo Nhiên chiêu sinh vẫn còn tiếp diễn.

Chỉ có qua đêm nay, kỳ chiêu sinh lần này mới chính thức kết thúc. Cái được gọi là để tu sĩ Tây Thành tự tranh chính là đây. Lôi đài chiến chỉ là một dạng công khai ngoại giới mà thôi, chân chính tu sĩ thì phải tự mình giết ra một đường mới được.

Thứ hai, liên quan đến mặt dây chuyền này. Khương Hy vừa nhìn qua thôi cũng biết nó là pháp khí, hơn nữa còn thuộc loại phòng ngự. Cách dùng tương tự như tấm hắc lệnh của Điền đại phu. Chỉ có điều người luyện ra mặt dây chuyền này rất mạnh, mạnh hơn rất nhiều so với người làm nên tấm lệnh bài kia.

Khương Hy phải khó khăn lắm mới có thể đánh lừa được cảm khí của pháp khí này, khiến cho nó nghĩ rằng chủ nhân của nó hiện vẫn đang an toàn. Nếu Hiên Minh một mực mang mặt dây chuyền này thì đám tu sĩ ngoài kia đừng hòng nghĩ đến chuyện động đến được một sợi lông của hắn.

Vậy nên hắn mới nói dối để giữ lấy cái dây chuyền này.

...

Giữa lúc này, tiếng đấu pháp đột nhiên iim ắng đi, hẳn đã rơi vào giai đoạn đình trệ rồi. Hiên Minh thở hồng hộc, nhìn trên đất mấy tên tu sĩ đã ngất đi, rồi tiếp đó lại nhìn mấy tên còn trụ lại. Ánh mắt bọn chúng lộ ra vẻ kinh hãi mà nhìn lấy hắn nhưng đâu đó vẫn có thể thấy được ý cười.

Bởi hao tổn gần chục người, Hiên Minh rốt cuộc cũng chịu thương.

Trên thân hắn lúc này đã xuất hiện không ít vết chém, nhưng chung quy chỉ là vết thương ngoài da. Trọng yếu nhất là pháp lực của hắn bây giờ không còn nhiều nữa.

Ban ngày hắn sử dụng Thổ Hành kinh tương đối nhiều để chiến với Liễu Liên Hoa cùng Đô Trường Sơn, chưa kể trước đó còn gắng gượng sử dụng để chống lại uy áp của Thẩm Hạo. Mặc dù bên ngoài không thấy nhưng thực tế cơ thể của hắn đã sớm chạm giới hạn rồi.

Bây giờ còn phải đụng độ không ít tu sĩ như thế này, hắn dù trâu bò cũng chèo chống không nổi.

Giữa lúc này, Khương Hy từ trong phòng nói ra:

“Cần ta giúp không?”

Mấy tên tu sĩ kia nghe thấy liền biến sắc mà nói ra:

“Cái gì, ở đây còn có người?”

“Không cần quan tâm, người ngoài không thể nhúng tat”

“Là ai? Ra đây ngay”

Khương Hy không trả lời bọn chúng, hắn đang đợi câu trả lời của Hiên Minh. Quả nhiên, Hiên Minh bật cười, đưa tay quẹt vết máu bên khóe miệng ra rồi nói:

“Đợi một chút, ta xong ngay”

Nói xong, hắn liền lấy ra Sơn Hà Phủ. Ban đầu hắn còn cố kỵ không sử dụng vì đây là Điền y quán, xa hơn thì đây là Bắc Thành. Nhưng bây giờ hắn không nghĩ nhiều đến thế, Điền đại phu cùng Lân không biết đã đi đâu nhưng không ở đây thì tốt. Khương Hy thì khỏi phải đề cập đến.

Điền y quán có sập thì bên Hạo Nhiên Thư Viện chắc chắn sẽ có đền bù thích đáng, chưa kể ở đây không phải còn có phú hào sao.

Sơn Hà Phủ vừa ra, đám tu sĩ kia lập tức lao vào ngay mà xuất thủ, ký ức của bọn chúng về pháp khí này ngày hôm nay quá rõ nét, buộc phải tiên hạ thủ vi cường mới được. Hiên Minh cầm pháp khí dĩ nhiên khí thế sẽ mạnh hơn trước, pháp lực cũng hao tổn ít hơn.

Qua một đoạn thời gian, số lượng tu sĩ đối thủ giảm dần, chỉ còn lại vẻn vẹn sáu người. Bọn chúng nhìn nhau một hồi rồi đồng loạt rút phù ra mà xuất thủ.

“Phi Điểu Hỏa phù”

Phù lục bốc cháy mà hóa thành hỏa điểu liên tục tiến đến tấn công Hiên Minh. Mỗi con phi điểu lúc này không khác gì một trái bom cả, chỉ cần chúng chạm vào người thôi cũng phát nổ rồi.

Tốc độ của chúng rất nhanh, Hiên Minh yếu nhất lại nằm ở tốc độ, đánh cắn răng mà quát lên:

“Thổ Giáp thuật”

Bàng bạc linh khí bùng nổ ra, pháp lực của Hiên Minh gia tăng trở lại, hữu hình hóa mà tạo thành một lớp màn óng ánh vàng đất thủ hộ cơ thể.

Vô số tiếng nổ phát ra, trên thân Hiên Minh dần dần xuất hiện thêm nhiều vết thương mới, máu đổ ra ngày một càng nhiều. Nhưng lớp Thổ Giáp thuật vẫn không mất bởi thương tích đến từ ngay chính cơ thể của hắn.

Trên làn da đồng của Hiên Minh lúc này đã nổi đầy gần xanh, có chỗ thì chịu không được nữa mà nổ tung ra. Toàn thân hắn bây giờ nội ngoại thương tích đều có đủ, gọi huyết nhân cũng không sai.

Cơ thể hắn cuối cùng cũng chạm đến giới hạn rồi.

...

Cho đến khi phi điểu dứt hết, Hiên Minh liền cắn răng mà dồn toàn bộ pháp lực cuối cùng của mình vào Sơn Hà Phủ. Sáu tên tu sĩ kia đại tổn linh thức vì Phi Điểu Hỏa phù lúc này cũng phải rợn người cả lên, bọn chúng liền đồng loạt xông về phía hắn, pháp lực linh lực đồng loạt xuất ra mà đánh.

Hiên Minh vận hết sức mình mà quát:

“Nhất Phủ Bổ Sơn Hà”

Bàng bạc pháp lực ép về sáu tên tu sĩ, tên nào tên nấy tái trắng cả mặt mày. Hai trong số đó vì đại tổn linh lực liền bị ép đến thổ huyết mà gục tại chỗ.

Ngay lúc bọn chúng tưởng chừng như cá nằm trên thớt thì dị biến phát sinh. Hành động của Hiên Minh bất chợt đình chỉ lại, bàng bạc pháp lực đột nhiên tiêu biến vào hư không, đôi mắt hắn run rẩy mà mở to, sâu trong ánh mắt hắn, một cỗ khí tức tử vong bỗng dưng xuất hiện.

Bốn tên kia không rõ chuyện gì vừa diễn ra nhưng cũng nhanh chóng chớp lấy cơ hội, xuất thủ mà đánh về phía hắn.

Trong nháy mắt, một đạo máu xuất hiện bắn lên, ngực của Hiên Minh bị pháp khí xuyên thủng.

Hiên Minh thổ huyết, hai chân gục xuống đất, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía căn phòng gần đó mà đổ gục.

Tiếng quạ đêm từ đâu bỗng vang lên.

Chương 107: Hiên Minh thân vẫn

Hiên Minh ngã gục trên đất, bốn tên tu sĩ còn tỉnh táo thì nhìn nhau một hồi rồi cẩn thận lại kiểm tra người hắn, lục qua lục lại một hồi, một tên trong đó bất giác kinh hỉ mà nói với đồng bạn:

“Tìm thấy rồi”

Vừa dứt lời, tên đó lấy ra một tấm ngọc bài màu trắng, trên đó được khắc phù triện hai chữ ‘Thư Viện’, đây chính là danh ngạch. Nhưng vui mừng không được bao lâu thì sắc mặt của ba người còn lại có hơi biến đổi, tên đó nhanh chóng thu lại danh ngạch rồi nói:

“Danh ngạch để lát nói, các ngươi quên nơi đây còn người sao?”

“Tuy là quên nhưng vẫn để lộ sơ hở tầm vài giây, các ngươi cũng đủ tự tin đấy”, Khương Hy đột ngột nói ra.

Lời vừa dứt, cả bốn bọn chúng đồng loạt giật mình xoay mình lại mà nhìn hắn, lắp bắp nói:

“Ngươi... từ bao giờ?”

Khương Hy mỉm cười không đáp, nhìn qua Hiên Minh nằm trên đất một chút rồi gật đầu, hướng bốn người bọn chúng nói:

“Bức tử được hắn, các ngươi cũng xem như có chút môn đạo”

Nghe qua lời hắn, trong đầu bọn chúng không hẹn mà có cùng suy nghĩ, người đối diện này không hẳn là đối thủ, vậy nên thủ thế có chút hơi lỏng lẻo nhưng ánh mắt vẫn thủy chung nhìn về phía hắn mà cảnh giác.

Khương Hy nói tiếp:

“Nhưng các ngươi chỉ đến đây thôi”

Vừa nói xong, không gian hậu viện liền có chút biến đổi, trên các xà gỗ, phiến đá, hành lang cùng nền sân dần dần xuất hiện các chuỗi phù văn. Phù văn ra, quang mang hiện mà kết thành phù trận.

Trận này tên gọi là Định Phù trận.

Định Phù trận vừa ra, toàn bộ những người ở đây trừ Khương Hy ra đều bị định thân ở một chỗ. Dù có cố bằng cách nào đi nữa thì trừ phi thực lực viễn siêu hắn mới có chút cơ hội thoát khốn được.

Về cơ bản thì bốn tên kia bây giờ đã như cá nằm trên thớt rồi. Sắc mặt bọn chúng trong chớp mắt liền xám như tro tàn.

Khương Hy cười cười nhìn bọn chúng rồi khẽ động linh thức.

Linh thức của hắn vốn đã mạnh hơn rồi, chưa kể bọn chúng còn bị đại tổn do sử dụng Phi Điểu Hỏa phù ban nãy nữa nên không khó để khiến bọn chúng bất tỉnh.

Bốn thân người ngay lập tức ngã rạp xuống đất. Khương Hy không nhìn qua bọn hắn một chút nào mà thẳng tiến bước đến chỗ Hiên Minh. Thân người ngồi xổm xuống, một tay đưa ra vỗ nhẹ trên mặt Hiên Minh một chút. Sau đó hắn lật người Hiên Minh nằm ngửa ra, kiểm tra qua động mạch cùng hơi thở thế nào.

Kết quả phát hiện Hiên Minh chết thật rồi.

Khương Hy đưa tay lên ngực mà thì thào:

“Như đã hứa với ngươi... hắn chết rồi”

Trong chốc lát, cỗ oán niệm kia lâu ngày không xuất hiện bây giờ như muốn bùng nổ mà vụt lên. Không đến một hơi thở, xung quanh Khương Hy đã tràn ngập một làn khói đen vô định.

Làn khói đen này dĩ nhiên là oán niệm kia, giờ phút này nó không còn tồn tại ở trong người Khương Hy nữa mà đã hữu hình hóa xuất hiện trước mặt hắn rồi.

Hắn có thể cảm nhận được tâm trạng bây giờ của oán niệm kia.

Vui vẻ, hạnh phúc, thở phào nhẹ nhõm, thanh thản cùng giải thoát.

Không đến mấy hơi thở sau, oán niệm cũng dần dần tán đi mà hóa thành hư vô.

Khí tức của Khương Hy theo đó liền không ngừng kéo lên, chu thiên linh lực trong chớp mắt lấy tốc độ không thể nào tưởng tượng nổi mà kéo thẳng lên ba trăm chu thiên.

Tu vi từ Luyện Khí cảnh tầng năm trực tiếp đột phá tiến vào Luyện Khí cảnh tầng sáu trung kỳ.

Một bước đột phá này vốn đã hoàn toàn nằm trong dự định của Khương Hy. Chuyện này không hề liên quan đến tu luyện mà là tu tâm. Nếu xem tâm ma, oán niệm như một loại bình cảnh thì khi oán niệm được giải, tu sĩ sẽ đạt được một trạng thái gọi là thăng hoa.

Có tu sĩ cả một đời không thể nào gặp được cơ duyên giúp mình thăng hoa chứ đừng nói là... tự tạo ra cơ hội để thăng hoa. Khương Hy sống đủ lâu, hắn biết được đủ nhiều, tự nhiên có thể làm được điều đó.

Thăng hoa qua đi, tu vi của hắn cũng tự động được ổn định luôn, căn bản không cần qua đả tọa làm gì cả. Đây chính là cái lợi của thăng hoa.

...

Khương Hy vui vẻ một lát rồi nhìn về phía Hiên Minh mà nói:

“Ta xong rồi, bây giờ đến lượt ngươi”

Nói xong, hai tay hắn liền bắt ấn lại với nhau. Một tiểu phù trận không rõ từ đâu mà xuất hiện quanh thân Hiên Minh, là vừa vặn mà xuất hiện quanh thân.

Điều này nói rõ lên cái tiểu phù trận này đã được dựng lên từ trước. Việc Hiên Minh ngã tại đúng vị trí này vốn dĩ đã nằm trong dự liệu. Chuyện này nghĩ qua thôi cũng đã thấy kinh sợ rồi.

Nhưng Khương Hy thì không, hắn là người đưa công pháp cho Hiên Minh tu luyện. Chiến kỹ, kinh nghiệm đấu pháp đều là hắn truyền dạy cho. Thử hỏi trên đời này có người làm sư nào không đi guốc trong bụng đồ đệ chứ, tất cả đều đi được hết. Chỉ là họ có chọn đi hay không mà thôi.

Phù trận vừa lên, bàng bạc thiên địa linh khí từ lòng đất liền muốn xung thiên. Thiên ở đây chính là... Hiên Minh. Thiên địa linh khí nhập thể, cơ thể huyết nhân của hắn trong chốc lát mà sáng lên.

Kế tiếp, Khương Hy từ trong giới chỉ mà rút ra hàng chục đạo Hồi Mệnh phù rồi vận linh thức lên mà chữa trị cho Hiên Minh.

Khương Hy không phải mấy tay mơ mua phù ở Tây Thành, hắn là phù sư, tự nhiên nắm rõ cách để sử dụng Hồi Mệnh phù so cho hiệu quả nhất.

Nguyên tắc rất đơn giản, bệnh ở đâu thì trị ở đó. Thông qua linh thức của mình, Khương Hy khéo léo dẫn dắt từng đoàn sinh mệnh khí kia mà chữa trị từng vết thương cho Hiên Minh.

Trị thương xong, hắn liền tập trung linh thức mà dẫn toàn bộ sinh mệnh khí tiến vào trái tim của Hiên Minh. Vết thương chí mạng của hắn là nằm ở tim, hơn nữa lại còn là pháp khí xuyên tim, Khương Hy bắt buộc phải tập trung toàn lực mới được.

...

...

Một người đã chết liệu có thể hồi sinh được không?

Câu này rất khó để trả lời bởi hồi sinh người chết là đi ngược lại với quy luật của tự nhiên, đi ngược lại với vòng tuần hoàn Sinh Lão Bệnh Tử. Nhưng trên khắp Đại Lục này không thiếu kẻ đang tìm cách để hồi sinh lại người chết đâu.

Tuy nhiên, đi ngược lại liệu có đồng nghĩa với không thể không thì không ai dám chắc cả. Duy chỉ có một điều mà nhiều đại cường giả tin tưởng đó chính là không có gì là tuyệt đối cả.

Trường sinh trong lịch sử vốn là chuyện viễn vong nhưng ngày nay thì sao, mấy lão quái vật sống trăm năm, thậm chí là ngàn năm ở trên Huyền Đô Đại Lục này không thiếu.

Sống lâu cũng không thể sống mãi, sớm muộn sẽ có một ngày phải chết. Từ đó, Khương Hy nghiệm ra rằng liệu cái chết có phải là tuyệt đối không?

Đời trước hắn không biết được bởi không ai điên mà tự tìm chết để xem câu trả lời. Nhưng may mắn, hắn đã chết và cũng đã sống lại. Như vậy không phải nói, chết không phải là điểm kết thúc, chắc chắn còn cách để người chết quay trở lại.Vì vậy, hắn mới lao tâm khổ tứ mà bày ra sát cục này. Một sát cục để giết rồi hồi sinh Hiên Minh.

May mắn, Hiên Minh đáp ứng được điều kiện để quay lại với cuộc sống, chỉ là hiện tại Khương Hy không đủ sức, hắn phải chờ người kia đến mới được.

...

...

Thời điểm Hiên Minh đang hấp hối, trên bầu trời Nguyệt Hải Thành, một đạo hoàng quang như tên bắn mà tiến về phía Tây Thành. Đột nhiên, từ đâu đó bỗng dưng xuất hiện một đạo thanh quang cản trở.

Hai đạo quang mang này trong chốc lát liền cuốn lấy nhau một hồi rồi tách ra ở hai nơi riêng biệt. Quang mang tản đi, bóng người cũng dần hiện ra.

Thẩm gia lão tổ Thẩm Hạo mang cái nhìn thâm trầm hướng về phía đạo thanh quang kia mà nói:

“Mai đạo sư vì sao lại cản trở lão phu?”

Đoàn thanh quang kia không ngờ lại là Mai đạo sư từ Hạo Nhiên Thư Viện. Nàng nhìn Thẩm Hạo một chút rồi cảm khái nói:

“Thẩm đạo hữu không hổ danh là cường giả Hóa Nguyên cảnh, ta quả thực không bằng”.

Sau đó nàng hướng lão nói tiếp:

“Mong đạo hữu thứ lỗi cho, Hạo Nhiên chiêu sinh vẫn chưa kết thúc, đạo hữu không thể can dự”

Thẩm Hạo híp mắt lại, hùng hồn uy áp trong chớp mắt ép về phía Mai đạo sư mà nói:

“Vậy nếu ta cưỡng chế xông qua?”

Uy áp Kim Đan cảnh đỉnh phong của nàng ngay lập tức bùng lên mà phản kháng nhưng nhìn qua thì vẫn yếu thế hơn hẳn so với Thẩm Hạo. Đây chính là khoảng cách của Kim Đan cùng Hóa Nguyên.

Thái dương nàng bất giác mà đổ một giọt mồ hôi, nàng bình tĩnh đáp lại:

“Vậy thì ta sẽ nhường lại cho Chương lão”

Lời vừa ra, trong lòng Thẩm Hạo liền lộp độp một tiếng, bất giác, lão quay đầu mà nhìn về phía Phủ Thành chủ. Mặc cho khoảng cách giữa hai bên đủ xa nhưng bây giờ lão hoàn toàn có thể cảm nhận được... cặp mắt kia đang nhìn về phía mình.

Lão liền cắn răng mà tọa lạc trên pháp khí của mình, chờ đợi thời gian Hạo Nhiên chiêu sinh kết thúc. Từ trong giới chỉ, lão lấy ra một miếng mệnh bài đã nát, trên đó ghi hai chữ ‘Thẩm Minh’.

Thẩm Hạo nhìn về Bắc Thành đầy lo lắng, trong lòng liền tự trách mình không thôi.

...

...

Phủ thành chủ.

Chương lão nhìn về hướng bầu trời, khóa vị trí của Thẩm Hạo lại, trong lòng mang chút dự tính. Một lát sau, lão nhìn về thạch thất ở sau lưng mà nói:

“Ngươi đã biết lão vào Hóa Nguyên?”

Thanh âm từ trong thạch thất truyền ra:

“Không, ta chỉ mới biết ngày hôm nay mà thôi”

Chương lão đưa tay lên sờ lấy bộ râu của mình, ánh mắt lộ rõ đăm chiêu mà nói:

“Ngươi có biết lão đang tính toán gì không?”
Thanh âm đáp:

“Trăm năm qua Thẩm gia không có gì dị động, Thậm Hạo cũng không làm ra đại động tác gì cả”

Chương lão nói:

“Ý ngươi là lão rất điệu thấp?”

Thanh âm một hồi sau mới đáp lại:

“Hẳn là vậy”

Chương lão nghe xong, ánh mắt lại chuyển về bầu trời mà suy nghĩ. Bản thân lão là đại quan triều đình, lại càng là tu sĩ Nguyên Anh cảnh, lão không đời nào để dưới trướng mình xuất hiện một nhân tố bất ổn được.

Nguyệt Hải Thành mặc dù là đại thành nhưng so với các đại thành thật sự của Đại Nguyệt Hoàng Triều thì lộ ra yếu thế rất nhiều.

Đầu tiên là vì thành chủ không phải Nguyên Anh cảnh.

Thứ hai là các thế lực có Kim Đan cảnh lại không đến mười nhà.

Cuối cùng là có nhân tố bất ổn.

Trong ba điều trên, điều cuối cùng là điểm chết của bất cứ tòa thành nào. Kim Đan cảnh trung kỳ đỉnh cùng Hóa Nguyên cảnh là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt. Bởi Hóa Nguyên cảnh đã rất gần với Nguyên Anh rồi, chỉ cần đạt được cơ duyên thích hợp, đột phá Nguyên Anh cũng không phải là nói chơi.

Nghĩ một hồi, Chương lão mở miệng nói tiếp:

“Ta giết hắn được chứ?”

Thạch thất im lặng, đến gần năm phút sau mới hồi đáp trở lại:

“Không cần”

Nghe được câu trả lời, Chương lão liền thở dài ra một hơi rồi không nói gì nữa.

...

...

Một đoạn thời gian sau, bầu trời dần dần thoáng đãng hơn, mây cũng dần tản đi, để lộ ra vầng trăng sáng kia.

Mai đạo hít một ngụm thanh khí rồi nói:

“Hạo Nhiên chiêu sinh đã kết thúc, Thẩm đạo hữu có thể đi đươc rồi”

Thẩm Hạo nghe vậy, liền động niệm mà bay về phía Điền y quán ngay tắp lự. Lấy cảnh giới của lão, không được hai hơi thở đã nhẹ nhàng đáp xuống hậu viện rồi.

Vừa đến hơi, ánh mắt lão liền có chút động vì lão đã nhập trận. Ngặt nỗi trận này không thể nào ngăn lão được nhưng trận pháp của tu sĩ xuất hiện tại Bắc Thành không phải là chuyện bình thường. Dẫu vậy, tất cả chuyện này tạm thời lão không tính toán,

Lúc này, tràng cảnh nơi đây quả thực có chút lộn xộn, người người nằm ngổn ngang đến chướng cả mắt. Lão tập trung chú mục vào mỗi Hiên Minh cùng thiếu niên nhân lạ mặt nào đó. Lão có thể nhận ra rõ ràng, Hiên Minh bây giờ đã không còn thở nữa nhưng hành động của thiếu niên nhân đó lão lại biết.

Thẩm Hạo đến, Khương Hy đương nhiên không biết, tầm mắt của hắn có cao thì cũng không thoát khỏi được sự chênh lệch về cảnh giới. Cho đến khi Thẩm Hạo mở miệng thì hắn mới giật mình mà để ý.

“Ngươi là ai?”, Thẩm Hạo hỏi

Đây là lần đầu tiên Khương Hy nhìn thấy lão nhân này, hắn không biết đây là ai cả nhưng cảm giác của người này cho hắn chỉ toàn là tử vong mà thôi. Người này tuyệt đối giết chết được hắn.

Khương Hy suy nghĩ một chút rồi nói ra một vài khả năng có thể:

“Người là thành chủ mới?”

Thẩm Hạo lắc đầu.

“Thẩm gia lão tổ?”

Thẩm Hạo gật đầu, ánh mắt càng ngày càng ngờ vực mà nhìn hắn.

Khương Hy nhìn thấy lão nhân xác nhận liền thở ra một hơi, hắn không tin có người dám đi mạo danh hai người kia được, vậy nên cái gật đầu này có độ tín nhiệm khá cao.

Hắn nói ra:

“Vãn bối là người quen của Minh nhưng chuyện đó để sau. Thẩm lão tổ người lại giúp vãn bối một chút”.

Thẩm Hạo mặc dù không rõ ý tứ của người trẻ tuổi này nhưng hành động của Khương Hy rõ ràng là cứu người, hơn nữa còn là cứu hậu nhân của lão, lão không giúp không được.

Chuyển lại quyền khống chế Hồi Mệnh phù cho Thẩm Hạo xong, Khương Hy liền nhanh chóng lấy huyết dịch trong giới chỉ ra mà bổ sung cho Hiên Minh.

Thẩm Hạo nhận ra đám huyết dịch kia nên chủ động đặt nghi vấn:

“Ngươi quen lão Điền?”

Khương Hy đáp:

“Vãn bối sống tại đây”

Thẩm Hạo gật đầu, ra là đệ tử của lão Điền. Vậy thì huyết dịch này từ đâu ra cũng đã giải thích được rồi.

...

Hai người một già một trẻ cùng nhau mà bổ sung sinh mệnh cùng huyết khí cho Hiên Minh. Cả hai người đều rất tập trung, rất cẩn trọng, không ai nói với nhau một lời nào cả, chỉ riêng phần mình mà làm nhiệm vụ thôi.

Cho đến gần một giờ đồng hồ sau, Hiên Minh cuối cùng cũng thở lại.

Chương 108: Đau đớn triền miên

Hiên Minh thở lại, Khương Hy cùng Thẩm Hạo đồng loạt mà thở ra một hơi nhẹ nhõm. Khương Hy lẩm bẩm:

“Cuối cùng cũng chịu thức tỉnh”

Thẩm Hạo nghe vậy liền nhìn hắn thật kỹ một chút, một bên vẫn không ngừng thôi động sinh mệnh khí của Hồi Mệnh phù đưa vào cơ thể Hiên Minh.

Một lát sau lão nói ra:

“Ngươi không sợ hắn chết?”

Khương Hy nhìn lão, mỉm cười một chút rồi nói ra:

“Đại Địa chi thể chết không được”.

Thẩm Hạo trầm người lại, một áp lực vô hình chợt đè ép người Khương Hy xuống. Toàn thân hình hắn có chút co lại, ánh mắt hắn hơi mở ra mà nhìn lấy Thẩm Hạo.

Thẩm Hạo có chút ngạc nhiên đối với người trẻ tuổi này. Đừng nói mà Luyện Khí cảnh, kể cả Trúc Cơ cảnh đứng trước mặt lão cũng phải run sợ, nào có chuyện thong thả như thế này. Chưa kể...

“Làm thế nào ngươi biết đến danh tự đó?”

Khương Hy không đáp. Lão lại tăng thêm một tầng áp lực nữa, lần này là trắng trợn dùng linh lực đè ép.

Khương Hy cảm thấy có chút hơi khó thở nhưng hắn vẫn chung thủy không trả lời. Thẩm Hạo lại tiếp tục tăng thêm một tầng áp nữa.

Khương Hy vẫn không nói, lão lại cứ tiếp tục.

Hai bên giằng co liên tục cho đến khi Khương Hy bị ép đến gãy mấy cái xương sườn cùng thổ huyết.

Thẩm Hạo kiên trì hỏi thêm lần nữa:

“Làm thế nào ngươi biết danh tự đó?”

Khương Hy tiếp tục im lặng. Ánh mắt lão lướt qua vẻ hàn quang, linh lực xung quanh Khương Hy trong nháy mắt liền xoắn lại mà chấn gãy xương vai trái. Hắn khẽ rên lên một tiếng đau đớn.

Thời gian cứ thế trôi qua, trên thân người Khương Hy không rõ đã có bao nhiêu vết thương nữa. Hơn nữa mỗi cái đều là cường lực xoắn nát.

Lúc này trong đầu hắn đã không biết bao nhiêu câu mắng chửi Thẩm Hạo rồi nhưng chuyện này hắn không nên mở miệng. Người duy nhất lúc này phải mở miệng thì còn chưa tỉnh đâu, vậy nên hắn liền bồi Thẩm Hạo mà chơi trò kiên trì này.

Nói về ‘nhẫn’ thì hắn không thua ai, càng không thể nào thua một tu sĩ không phải Nguyên Anh được.

...

Một canh giờ sau, Thẩm Hạo mang một ánh mắt không thể nào tưởng tượng nổi mà nhìn lấy Khương Hy. Hắn bây giờ so với Hiên Minh lúc đầu còn muốn thảm hơn, chỉ là không bị vết thương chí mạng mà thôi nhưng ví như huyết nhân cũng được rồi.

Thẩm Hạo sống hơn bốn trăm năm nay thì đây là lần đầu lão chứng kiến được một tu sĩ Luyện Khí cảnh có thể chống đỡ với lão lâu đến thế.

Mà đừng nói là Luyện Khí cảnh, loại tra tấn tính theo từng giây, từng phút này đến Trúc Cơ cảnh cũng chịu không nổi nữa là.

Khương Hy nằm trên đất, hơi thở có chút yếu ớt nhưng ánh mắt vẫn sáng như tinh minh, hắn nhìn lão mà thều thào nói:

“Thẩm... lão tổ... không hỏi... nữa... sao?”

Nghe vậy, Thẩm Hạo hừ lạnh một tiếng, đến nước này lão còn cố chấp làm gì nữa, đánh phất tay xua đi toàn bộ áp lực kia. Kế tiếp lão nhìn qua Hiên Minh, xác định tình huống của hắn đã ổn định rồi mới thu đi đám Hồi Mệnh phù kia.

Gọi là thu nhưng thực chất bây giờ Hồi Mệnh phù đã trở thành giấy lậu rồi, không còn giá trị sử dụng nữa.

Tiếp theo, Thẩm Hạo nhìn qua Khương Hy một lần mà khen ngợi:

“Được lắm người trẻ tuổi, tâm tính của ngươi đủ đáng sợ, lão phu khâm phục”

Sau đó lão nhìn vào mắt hắn mà nói tiếp:

“Linh thức của ngươi rất mạnh, mạnh đến vô lý, lão phu sống đến từng này tuổi còn chưa thấy ai cùng cấp mà sở hữu linh thức cường đại thế này. Nói đi, ngươi có âm mưu gì?”

Khương Hy có chút bật cười nhưng nụ cười của hắn rất nhanh liền méo đi, đau đớn trên khắp cơ thể cứ thế mà truyền về não hải. Hắn nói:

“Vãn bối... sao có âm mưu... gì được”

Sắc mặt Thẩm Hạo không đổi, lão đưa tay ra hướng về phía hắn. Trong túi áo liền bay ra một vật, chính là mặt dây chuyền kia. Lão đưa thứ đó ra trước mặt hắn mà nói:

“Vậy tại sao thứ này lại ở trên người ngươi được? Nói đi, ngươi đối với Minh nhi có âm mưu gì?”

Khương Hy nhìn lão một chút, nghĩ nghĩ một hồi rồi nói:

“Đợi Minh tỉnh... rồi vãn bối... sẽ nói”

Nói xong, hắn liền nhìn sang Hiên Minh một chút rồi điều động linh lực của mình mà chữa trị cơ thể, đồng thời nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lát.

Khương Hy thiếp đi, Định Phù trận cũng biến mất, tiểu phù trận quanh thân Hiên Minh trong chớp mắt cũng tiêu biến.

Thấy quang cảnh này, Thẩm Hạo liền có chút rung động, lão thực lòng khâm phục người trẻ tuổi này. Lão không ngờ được người này không những vừa chịu cực hình từ lão mà còn vừa duy trì phù trận hỗ trợ trị thương thế cho Hiên Minh.

Để làm được điều này, tâm tính phải mười phần đáng sợ mới kham nổi. Lão đặt tay lên ngực tự hỏi mình rằng ở cái tuổi ấy, lão có thể làm được như vậy không nữa.

Nhìn Khương Hy một hồi, lão lẩm bẩm:

“Hay ta trách lầm hắn...”

Sau đó, lão lại lắc đầu. Kể cả chuyện kia có trách lầm thì người biết được thể chất của Hiên Minh tuyệt không bình thường, không nên lơ là với những người như thế.

Quyết định việc của Khương Hy xong, lão nhìn qua gần hai mươi tu sĩ khác đang nằm ở đây, ánh mắt lướt qua nồng đậm sát khí.

...

...

Mặt trời giương lên tận trời cao, cuộc sống thường ngày của phàm nhân vẫn như cũ mà tiếp tục. Nếu có khác biệt thì len lỏi trong các cuộc trò chuyện nay đã có thêm chủ đề mới, đó chính là Hạo Nhiên chiêu sinh.

Hạo Nhiên chiêu sinh về cơ bản chính là một loại đại hội khai sáng cái gọi là ‘tiên nhân’ trong mắt phàm nhân thực hư ra sao. Tiếc một cái là những câu chuyện này qua từng người thì lại thành những dị bản khác nhau, thật giả lẫn lộn không biết đâu mà lần.

Duy chỉ ở Bắc Thành thì dấy lên một chút tin đồn. Bởi đêm qua có người nghe thấy tiếng đánh nhau, không biết là ở đâu. Sáng hôm nay thì không ai phát hiện ra chuyện gì kỳ lạ cả, đến một vết nứt cũng không có thì đánh nhau ở đâu đây.Lời ra lời vào, lời tới lời lui, cộng thêm cả chuyện Hạo Nhiên chiêu sinh nữa thì không đến một tuần, chuyện này cũng vô thanh vô tức mà biến mất đi.

Điền y quán.

Ở trong phòng, đôi mắt Khương Hy từ đêm tối chuyển sang có chút nhòe rồi dần sáng tỏ. Toàn thân hắn không cách nào có thể cử động được, trong đầu hắn liền tự động xuất hiện những hình ảnh ngày hôm qua, hắn liền thở dài một hơi.

Động thái này của hắn rất nhỏ nhưng lại khiến người bên cạnh để ý. Trong chớp mắt, một gương mặt quen thuộc bỗng dưng xuất hiện trước mặt hắn, nở một nụ cười phi thường tươi mà nói:

“Hy, ngươi tỉnh rồi?”

Ra là Hiên Minh. Khương Hy thầm nghĩ.

Hắn đáp:

“Khát”

Hiên Minh gật đầu, kế tiếp liền chạy đến bàn rót nước giúp hắn rồi lại đỡ hắn dậy. Cơ thể Khương Hy bây giờ phải gọi là rất thảm, hắn cơ hồ không thể nào cảm nhận được thân thể của mình nữa rồi.

Mỗi lần Hiên Minh chạm nhẹ vào hắn là sắc mặt hắn liền tái đi, đau đớn như vô tận mà truyền đến cơ thể hắn. Hiên Minh nhận ra được điều này liền không dám dị động.

Thành ra đến cuối cùng, Khương Hy chỉ có thể nằm há miệng rồi đợi Hiên Minh đổ nước vào mà thôi.

Khương Hy tỉnh lại, người đầu tiên chạy đến phòng hắn đương nhiên là Điền đại phu. Thương thế hiện tại trên người của hắn đều là do lão băng bó hết, một thân băng vải thế này nhìn không khác gì xác ướp.

Cũng may, qua một giấc ngủ, linh thức của hắn cũng đã khôi phục lại toàn diện, thậm chí sau khi trải qua thăng hoa, linh thức của hắn lại càng mạnh mẽ hơn trước.

Nhưng linh thức mạnh thì thế nào, cơ thể này không qua mấy tháng đừng mong khỏi, đến lúc đó lại trễ nãi hết dự định của hắn.

Khương Hy liền nhỏ miệng mắng:

“Lão đầu chết tiệt”

Điền đại phu nghe vậy liền giật mình, thầm nghĩ lão già này làm sai gì rồi.

Trông thấy lão Điền như vậy, hắn liền vội nói:

“Lão bá, ta không nói người”

“Vậy là lão phu rồi”

Bất thình lình, Thẩm Hạo không biết từ đâu mà xuất hiện ở sau lưng Hiên Minh. Điền đại phu thấy vậy liền gân xanh nổi hết lên, lão gân cổ mà quát:

“Lão thất phu ngươi còn dám vác mặt đến đây”

“Xem nhà ta là cái gì mà muốn đến là đến mà muốn đi là đi”

“Con mẹ nó vì cái gì ngươi dám đánh đại nhãn tử ra nông nỗi này”

“Lão thất phu, ta liều mạng với ngươi”

“...”

Điền đại phu phi thường tức giận. Ngày hôm qua lão không biết vì cái gì Khương Hy để lão cùng Lân sang nhà lão Hoàng ngủ một đêm nhưng sáng nay vừa về thì rõ mười mươi rồi.

Lão đã từng thấy hắn một chân bước vào quan tài nên đối với việc sinh tử của hắn lại cực kỳ nhạy cảm. Thử hỏi, lão vừa về lại thấy Khương Hy một thân huyết nhân như thế thì làm sao lão không nổi điên được.

Điền đại phu điên cuồng nằm lấy vạt cổ áo của Thẩm Hạo mà giật giật. Thẩm Hạo chẳng buồn để ý đến lão, mặc cho lão muốn làm gì thì làm.

Khương Hy thấy cảnh này cũng hết hồn không thôi, hắn thầm nghĩ:“Điền đại phu quả nhiên đủ liều”

Bất giác, hắn tự nhiên bật cười ra. Toàn thân run rẩy, cơn đau một lần nữa lại ập đến. Điền đại phu thấy thế liền hừ lạnh với Thẩm Hạo một tiếng rồi quay sang hỏi han Khương Hy.

Khương Hy nở một nụ cười nhìn lão mà nói:

“Lão bá, ta không sao đâu. Ta muốn nói chuyện với Thẩm lão tổ một chút”

Điền đại phu giật mình, còn tưởng là mình nghe lầm nhưng nhìn ánh mắt của hắn, lão biết hắn không có nói đùa. Ánh mắt lão nhìn qua Thẩm Hạo một chút rồi lại nhìn về Khương Hy.

Cuối cùng, lão thở dài ra một hơi rồi vỗ vai Hiên Minh, gửi tới cho hắn một ánh mắt vô cùng sắc lẻm.

Hiên Minh hiểu ý của lão, liền gật đầu liên tục biểu thị lão hãy tin tưởng ở hắn.

Thấy vậy, lão mới chịu rời khỏi phòng, trả lại không gian cho ba người.

...

...

Điền đại phu đi, Khương Hy lúc này mới bảo Hiên Minh đỡ bản thân hắn dậy. Mặc dù rất đau đớn nhưng so với nằm thì ngồi nói chuyện thuận tiện hơn nhiều.

Ráng hết sức, Khương Hy mới có thể thoải mái mà dựa người vào gối, ngồi trên giường đối mặt với Thẩm Hạo. Hắn nói:

“Thẩm lão tổ...”

“Khoan”, Thẩm Hạo cắt ngang, rồi lại nói tiếp:

“Ngươi một tiếng lão tổ, hai tiếng lão tổ. Ngươi cho rằng ta là lão tổ của ngươi, gọi ta là tiền bối”

Khương Hy gật đầu, đáp:

“Được rồi, tiền bối, vãn bối họ Khương, tên gọi là Hy. Xuất thân từ kỹ viện của Nam Thành”

Thẩm Hạo nói:

“Kỹ viện Nam Thành?”

Khương Hy gật đầu đáp:

“Đúng vậy, là kỹ viện Nam Thành. Cố sự của vãn bối và Minh đến tận bây giờ có lẽ vẫn còn chút nổi danh, tiền bối hẳn sẽ nhớ đến”

Thẩm Hạo nghe vậy liền suy nghĩ một chút, không bao lâu sau, ánh mắt lão hơi sáng lên, tựa như đã hiểu hết mọi vấn đề, lão quái dị nhìn sang Hiên Minh một chút rồi lại nhìn hắn nói:

“Vậy nên đó là lý do ngươi muốn giết Minh nhi?”

Khương Hy trầm mặc một chút rồi đáp:

“Chuyện này vãn bối sẽ cùng Minh nói chuyện. Vãn bối nghĩ tiền bối có nhiều chuyện tiền bối sẽ quan tâm hơn”

Thẩm Hạo không phản bác nhưng chuyện sinh tử của Hiên Minh lão vẫn còn có chút canh cánh trong lòng, liền nhìn sang Hiên Minh đầy thâm ý.

Hiên Minh nhìn sang Khương Hy một chút rồi lễ phép nói ra:

“Lão tổ, chuyện đó ta và Hy sẽ tự giải quyết”

Thậm Hạo gật đầu, sau đó, lão phất ống tay áo lên. Căn phòng trong chớp mắt liền chuyển động một chút rồi trở về ban đầu như không có gì xảy ra.

Khương Hy nói ra:

“Ảnh ảo kết giới”

Thẩm Hạo gật đầu, mỉm cười nói ra:

“Ngươi quả nhiên biết rất nhiều, nói đi, làm thế nào ngươi biết được Man Sơn?”

Sau khi Hiên Minh tỉnh lại, Thẩm Hạo đã cố gắng gặng hỏi vì lý do gì mà hắn biết Man Sơn. Khi ấy, hắn vẫn một mực im lặng không tiết lộ cho đến khi lão cho hắn thấy Khương Hy một thân đầy máu mới chịu nói thật ra.

Điểm này lão mặc dù làm có chút không khéo nhưng chuyện này quá cấp bách, không thể nghĩ nhiều đến thế.

Khương Hy nghe xong liền hít vào một ngụm thanh khí rồi đáp:

“Tại tu chân giới, Man Sơn không phải danh tự quá xa lạ, là một trong Thập Đại Chính Phái tại Huyền Đô Đại Lục, đệ nhất luyện thể tông môn.

Vãn bối biết được Man Sơn đều là nhờ sư phụ chỉ dạy”.

Nghe đến ‘sư phụ’, ánh mắt Thẩm Hạo có hơi sáng lên, lão hỏi tiếp:

“Sư phụ ngươi là ai?”

Khương Hy cười đáp:

“Ta không thể nói”

Thẩm Hạo nhíu mày nói:

“Tại sao? Làm sao ta biết được người sẽ nói thật?”

Khương Hy nghĩ nghĩ một chút rồi nói ra:

“Tiền bối, đã bao giờ người hối hận chưa?”

Chương 109: Đối thoại với Thẩm Hạo

Hối hận?

Thẩm Hạo trầm mặc. Đời người thử hỏi đã bao giờ có ai cảm thấy viên mãn chưa, có lẽ có mà cũng có lẽ không nhưng chung quy lại hối hận vẫn sẽ luôn tồn tại.

Thẩm Hạo sống hơn bốn trăm năm, chuyện khiến lão hối hận cũng nhiều lắm, không nói đâu xa, chỉ ngay ngày hôm qua thôi lão cũng đã hối hận rồi. Lão hối hận không cứng rắn mà bắt Hiên Minh ở lại Thẩm phủ một đêm, lão hối hận không để cho Thẩm lão tam sang Điền y quán bồi tiếp hắn.

Lão nhíu mày nhìn Khương Hy mà nói:

“Chuyện đó liên quan gì?”

Khương Hy mỉm cười, sau đó hắn thay đổi khẩu âm của mình mà nói:

“Vãn bối đoán không nhầm thì... rất có liên quan”

Hiên Minh không hiểu tại sao Khương Hy lại đổi khẩu âm, hơn nữa loại khẩu âm này hắn chưa từng nghe qua bao giờ, liền có hơi ngờ ngợ mà nhìn lão tổ. Nào ngờ, Thẩm Hạo ngưng trọng lại, uy áp trên người lão như có như không mà xuất hiện.

Khương Hy nhíu mày lại, Hiên Minh vội vàng chắn trước người hắn mà nói:

“Lão tổ, người đã hứa với ta không hại hắn rồi”

Nghe vậy, lão nhìn chằm chằm vào Hiên Minh một lát rồi thở dài ra một hơi, lão đưa tay hất nhẹ, thân hình hắn liền bị đẩy sang một bên. Lão nhìn Khương Hy nói:

“Ngươi đến từ đó?”

Khương Hy lắc đầu đáp:

“Sư phụ vãn bối đến từ đó”

Thẩm Hạo trầm mặc, suy tư một hồi thật lâu. Một lúc sau, lão nhẹ nhàng hít vào một hơi mà nói:

“Ngươi nói đi”

Khương Hy có chút ngạc nhiên nhìn lão, hắn mỉm cười đáp lại:

“Danh tự của sư phụ vãn bối không tiện nói nhưng môn hộ là Cửu Tiêu Tông”

Ánh mắt Thẩm Hạo hơi đổi, Cửu Tiêu Tông lão đương nhiên nghe qua, so về danh tiếng thì nó còn cao hơn Man Sơn một bậc, đây được xem là một trong hai đại thánh địa của Đạo Môn tại Huyền Đô Đại Lục, danh tiếng sao có thể nhỏ được. Tại tu chân giới, địa vị của Cửu Tiêu Tông phi thường dọa người.

Nhưng Thẩm Hạo sẽ không vì đoạn khẩu âm cùng danh tự này mà tin tưởng Khương Hy. Lão sống đủ lâu, trải qua kinh biến đủ nhiều, tự nhiên cần một loại bằng chứng chắc chắn hơn. Vừa vặn, Cửu Tiêu Tông lại là một câu trả lời lão chờ mong nhất.

Thẩm Hạo mỉm cười nhìn Khương Hy, lão nói:

“Được rồi, ngươi chỉ cần trả lời được câu này ta sẽ tin tưởng ngươi, không can dự vào chuyện của ngươi cùng Minh nhi. Đồng thời trị thương thế giúp ngươi”

Khương Hy mỉm cười gật đầu.

Thẩm Hạo nói ra:

“Cửu Tiêu Tông nằm tại đâu?”

Trong lòng Khương Hy liền khẽ ồ một tiếng, quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn. Thẩm Hạo hỏi vị trí của Cửu Tiêu Tông, chuyện này ngược lại có chút ý tứ.

Khương Hy nhìn qua lão một chút, cố gắng lục lọi lại trí nhớ của mình xem đã nhìn qua thấy người này bao giờ chưa. Nhưng kết quả hắn không nhớ được, Thẩm Hạo phi thường xa lạ.

Trông thấy Khương Hy chậm chạp không trả lời, trong lòng Thẩm Hạo liền cười lạnh, lão thầm nghĩ:

“Tiểu tử ngu xuẩn, ngươi cho rằng lão phu dễ bị lừa đến thế?”

Suy nghĩ không ra lão là ai, Khương Hy bình tĩnh trả lời:

“Bắc Nguyên có dãy núi gọi Bạch Dương sơn mạch. Ngự trị tại Bạch Dương đỉnh là Cửu Tiêu Tông”.

Hiên Minh ngồi cạnh nghe xong liền cảm thấy có chút lạ, hắn nghiêng người về phía Khương Hy mà nói nhỏ vào tai:

“Hy, ngươi không nhầm chứ? Huyền Đô Đại Lục làm gì có địa phương nào gọi...”

Đang nói giữa chừng, Hiên Minh bỗng dưng khựng lại, hắn cảm thấy có chút ngờ ngợ, không rõ tại sao bản thân lại không nói ra được cái tên đó mặc dù vừa mới chính tai nghe được.

Khương Hy đại khái hiểu biểu hiện này của hắn, liền cười nói ra:

“Người đời không thể gọi tên Bạch Dương sơn mạch ra được nên mới không thể vẽ vào địa đồ”

Sau đó hắn nhìn qua Thẩm Hạo nói:

“Không biết tiền bối có vừa lòng với câu trả lời này của vãn bối không?”

Sắc mặt của Thẩm Hạo bây giờ tối sầm lại, khóe miệng có một chút hơi có giật, trong lòng đã có chút hơi hối hận, lão thầm mắng trong lòng:

“Mẹ nó, lớn chuyện rồi”

Thẩm Hạo từ khi lập ra Thẩm gia đến tận bây giờ, lão có thể nhắm mắt cho qua mọi hành vi của tộc nhân, chỉ cần đừng rước đại họa vào gia tộc là được. Nào ngờ ngày hôm nay chính lão lại là người trực tiếp chọc ra cái đại tai họa này, không, phải gọi là thảm họa mới đúng.

Quan sát biểu hiện của lão, Khương Hy tự nhiên có chút hả hê. Hắn hôm qua mặc dù đã chuẩn bị tinh thần chịu trận rồi bán thảm nhưng lão nhân này quá nặng tay, dù lão không động đến linh căn cùng não hải nhưng gân cốt của hắn cơ hồ đã bị lão cho đứt ra từng đoạn.

Khương Hy không đâm lại lão một dao thì quá ngược đãi chính mình. Mặc dù là cục của bản thân nhưng ít nhiều cũng nên hưởng chút lợi tức mới phải đạo.

Cửu Tiêu Tông có truyền thừa hàng vạn năm, là một trong những môn phái cổ xưa nhất tại Huyền Đô Đại Lục. Vì để bảo trì địa vị siêu nhiên của bản phái, Cửu Tiêu Tông đã sử dụng một đạo pháp lên toàn bộ Bạch Dương sơn mạch.

Phàm không phải là người của Cửu Tiêu Tông thì không bao giờ có thể gọi ra được hai chữ ‘Bạch Dương’. Người nghe có thể biết, có thể nhớ nhưng không thể viết cùng nói ra được, đây chính là sự huyền diệu của đạo pháp đó.

Cũng chính vì điều này mà Thẩm Hạo mới hỏi vị trí của Cửu Tiêu Tông. Nếu Khương Hy thật sự là môn đồ của Cửu Tiêu Tông thì hắn chắc chắn phải trả lời được.

Tiếc thay cho lão, mặc dù đời này hắn không phải là Cửu Tiêu nhất mạch nhưng đời trước lại có, hơn nữa ký ức còn rất rõ ràng. Linh hồn của hắn vừa là Khương Hy, vừa là Phù Linh, hai từ ‘Bạch Dương’ này hắn vẫn có thể nói ra được.

...

...

Một đoạn thời gian ngắn sau, Thẩm Hạo mới lấy lại được vẻ mặt điềm tĩnh của mình, đối với hắn ôn hòa nói:

“Được rồi, lão phu tin ngươi. Chuyện lão phu nói ban nãy dĩ nhiên sẽ đáp ứng”

Khương Hy suy nghĩ một chút rồi mỉm cười đáp:

“Vậy tiền bối còn gì muốn hỏi không?”

Thẩm Hạo gật đầu. Sau khi xác định rõ ràng hắn là môn hộ của Cửu Tiêu Tông thì lão tự nhiên có nhiều câu hỏi khác muốn được giải đáp. Chưa kể, trong lòng lão thậm chí còn đẩy Khương Hy lên hàng ngũ thiên tài đệ tử.
Bởi linh thức của hắn quá mạnh, mạnh đến mức mà ở bất kỳ đâu hắn cũng có thể nổi bật hơn cả. Lão là tu sĩ Hóa Nguyên cảnh, ánh mắt của lão phi thường độc, lão hoàn toàn có thể nhìn ra ở thế hệ này tại Nguyệt Hải Thành, hắn đã xa xa ở trên những tên tiểu tử, nha đầu kia rồi.

Lão nói ra:

“Tại sao Man Sơn không được?”

Khương Hy hít vào một ngụm thanh khí rồi đáp:

“Man Sơn từ lúc lập phái đến nay mặc dù lấy luyện thể chi đạo làm gốc nhưng Minh thân là Đại Địa chi thể, ngoài luyện thể cường hãn ra thì luyện pháp của hắn cũng hùng hậu không kém. Để Minh đi Man Sơn gần như là đoạn đi một nửa đạo lộ của hắn rồi, đối với hắn không có lợi, với Thẩm gia cũng không có lợi”.

Ánh mắt của lão hơi mở, lão gấp gáp hỏi tiếp:

“Đại Địa chi thể còn luyện pháp?”

Khương Hy gật đầu đáp:

“Đúng, luyện pháp được. Hạo Nhiên chiêu sinh tiền bối cũng thấy rồi đấy, pháp lực của Minh đã vượt qua Luyện Khí cảnh tầng năm...”

Đang nói, hắn bỗng dưng nhìn về phía Hiên Minh mà giật mình, cơn đau bất chợt ập đến. Hắn cắn răng nói tiếp:

“Ngươi đột phá Luyện Khí cảnh tầng sáu bao giờ?”

Nghe vậy, Hiên Minh gãi đầu cười đáp:

“Không rõ nữa, lúc ta tỉnh dậy thì đã đột phá rồi”

Khương Hy đảo mắt suy nghĩ, chuyện này có hơi khác so với dự tính của hắn một chút. Hiên Minh sau khi sống lại vậy mà gi tăng tu vi, chẳng lẽ...

Khương Hy híp mắt lại nhìn Hiên Minh, nét mặt có hơi... ham muốn một chút. Khóe miệng Hiên Minh có chút giật giật nhưng cũng không biết nói sao bây giờ.

Sau đó, hắn điều chỉnh lại sắc thái của mình mà nói với Thẩm Hạo:

“Tiền bối, sư phụ vãn bối bảo con đường về sau của Minh tốt nhất là theo pháp thể đồng tu”.

Nghe vậy, ánh mắt Thẩm Hạo sáng lên mà nói:

“Vậy, sư phụ của ngươi... đánh giá Minh nhi thế nào?”

Trong lòng Khương Hy hơi động, hắn đương nhiên biết Thẩm Hạo có ý gì. Lão đây là đang xem thử có thể nương tựa vào con quái vật Cửu Tiêu Tông này không.

Khương Hy bình tĩnh đáp lại:

“Tiền bối, nguyên dương của Minh vốn đã không còn, không phù hợp để tu luyện Đạo Môn công pháp”

Thẩm Hạo liếc nhìn Hiên Minh một cái làm hắn có chút xấu hổ không đối mặt, lão thầm mắng:

“Đáng chết, ngày xưa đáng lý ra lão phu phải chặn cái hành động bại hoại của thằng ranh này mới đúng”

Nhưng đột nhiên, lão nghĩ đến gì đó mà nói:

“Không phải nguyên dương của ngươi đã mất rồi sao?”

Khương Hy đã sớm dự liệu, liền mỉm cười đáp lại:

“Sư phụ của vãn bối ngoài Đạo Môn công pháp ra còn có truyền thừa khác, vừa vặn vãn bối đáp ứng được yêu cầu của người”

Thẩm Hạo thở dài. Xem ra Minh nhi nhà lão quả thật không có duyên với Cửu Tiêu Tông rồi. Trầm mặc một hồi, lão lại hỏi tiếp:

“Vậy tại sao lại là Hạo Nhiên Thư Viện?”

Khương Hy lắc đầu đáp:

“Sư phụ không nói lý do cho vãn bối biết nhưng người bảo đối với hắn có lợi”“Có lợi...”

Thẩm Hạo trầm ngâm, lão đưa tay lên mà vuốt vuốt chòm râu, kế tiếp lão nói ra:

“Đổi lại là gì?”

Khương Hy mỉm cười đáp lại:

“Về sau, vãn bối cần gì, Minh phải giúp”

Thẩm Hạo có chút hơi ngờ vực, lão cảm thấy cái giá này hình như có chút thấp. Dù sao Đại Địa chi thể cũng không phải thể chất tầm thường, tương lai ít nhiều cũng có cơ hội xung kích cảnh giới kia, tiền đồ rộng mở. Đưa cái nhân tình cho người trẻ tuổi này không phải có chút phung phí sao.

Lần này Thẩm Hạo suy nghĩ rất lâu, bởi nhân tình này có tầm quan trọng gần như ngang với ơn dẫn đạo, nhân quả phi thường mạnh mẽ. Nhưng suy nghĩ một hồi, lão có cảm giác rằng bây giờ lão đã không thể chặn được nữa rồi.

Bởi công pháp tu luyện của Hiên Minh đã thay đổi, tâm tính cũng dần trở nên thành thục hơn rất nhiều, kinh nghiệm đấu pháp cũng phát triển không ít. Những sự thay đổi này đều là đến từ vị tu sĩ thần bí đằng sau Khương Hy, nhân gia đã nhào bột, không lẽ bây giờ lão lại đổ đi.

Quyết định lần này rất quan trọng, sai một li là hứng chịu hậu quả kinh người.

Suy nghĩ đến gần nửa canh giờ sau, Thẩm Hạo ôn tồn nói:

“Được rồi, chỉ cần Minh nhi không có chuyện, lão phu sẽ không can dự”

Khương Hy gật đầu, sau đó nói tiếp:

“Vãn bối có chút suy nghĩ, mong tiền bối giải đáp”

Thẩm Hạo gật đầu. Hắn nói tiếp:

“Làm sao tiền bối biết được Đại Địa chi thể của Minh?”

Thẩm Hạo nhìn qua Hiên Minh một chút rồi đáp:

“Ngày trước lão phu tham gia vào một bí cảnh, vô tình tìm được một điển tịch nói qua về Đại Địa chi thể. Ban đầu Lão phu vốn không nghĩ nhiều vì từ đó đến giờ cũng đã hơn hai trăm năm, lão phu chưa từng nghe danh tu sĩ nào sở hữu thể chất đó cả nên chỉ cho rằng đó là truyền thuyết thôi.

Nhưng cho đến ngày Minh nhi ra đời, lúc đó Thổ linh khí tại khuôn viên Thẩm phủ có dị động. Minh nhi càng lớn, đặc tính của thể chất càng ngày càng lộ rõ ra, lúc đó lão phu dù không muốn cũng phải nghi ngờ thôi”

Nghe vậy Khương Hy liền nói ra:

“Vậy... tiền bối có còn giữ quyển điển tịch đó không?”

Thẩm Hạo ngửa tay ra, trong chốc lát, một quyển sách cũ xuất hiện. Lão đưa cho Hiên Minh rồi hướng Khương Hy nói:

“Điển tịch đó đây”

Khương Hy không thể di chuyển tứ chi của mình được, đành phải để Hiên Minh lật từng trang một cho hắn đọc. Hắn phát hiện ra rằng điển tịch này viết cũng không phải quá chi tiết về Đại Địa chi thể, nhiều lắm cũng chỉ nằm ở phần da lông là cùng.

Loại điển tịch này... không chứa quá nhiều thông tin giá trị.

Sau đó hắn nói tiếp:

“Tiền bối, người nói bí cảnh đó tên là gì?”

“Bắc Nguyên Vạn Dặm”, Thẩm Hạo đáp

Nghe vậy, sắc mặt Khương Hy có chút đổi, hắn khéo léo mỉm cười không để cho Thẩm Hạo phát hiện ra bất cứ dị động nào. Nhưng trong lòng hắn bây giờ đã nổi sóng rồi.

Bắc Nguyên Vạn Dặm không phải bí cảnh bình thường. Từ thời đại của Phù Linh, nó đã là đệ nhất bí cảnh Bắc Nguyên. Thời gian bí cảnh xuất hiện không ổn định, thậm chí phải nói là người nào may lắm mới có thể bắt gặp được.

Xem ra vận may của Thẩm lão tổ không sai nhưng cũng có chút đen.

Bởi năm đó, toàn bộ tư liệu, điển tịch liên quan đến Đại Địa chi thể cơ hồ đã bị thế lực kia ôm đi hết rồi, hẳn quyển điển tịch này là thứ còn để sót.

...

...

Thời gian trôi qua rất nhanh, mới đó thôi mà đã đến trưa rồi, lúc này Thẩm Hạo dù chưa muốn về cũng phải về. Điền đại phu đã trục lệnh đuổi khách rồi thì ai còn mặt dày mà nán lại nữa.

Nhân lúc Thẩm Hạo chưa đi, Khương Hy nói:

“Tiền bối, tu vi của người đến đâu rồi?”

“Kim Đan trung kỳ đỉnh”, Thẩm Hạo nhàn nhạt đáp

Sắc mặt không thay đổi, Khương Hy nói tiếp:

“Vãn bối muốn xin mười tia chân nguyên”

“Được”, Thẩm Hạo đáp

Nhưng không được bao lâu, sắc mặt lão đình trệ lại. Lão nhìn hắn mà nghiến răng ken két, thanh âm tựa như lôi minh bất ngờ mà vang hết cả Điền y quán.

Thẩm Hạo đã đáp ứng nên không thể rút lời, đành búng tay mà đẩy mười tia chân nguyên vào trong cơ thể Khương Hy.

Chân nguyên nhập thể, sắc mặt Khương Hy dần hồng hào trở lại, hắn nói ra:

“Đa tạ tiền bối”

Sau đó lại nói tiếp:

“Chuyện ban nãy mong tiền bối đừng quên”

Bước chân của Thẩm Hạo có hơi dừng, trong đầu lão loạn chuyển một chút rồi quay lại hừ lạnh một tiếng mà phóng lên bầu trời.

Trong lòng lão thầm mắng:

“Ranh con, ngươi chờ đấy”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau