HUYỀN LỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Huyền lục - Chương 1 - Chương 5

Chương 1-1: Lời mở đầu (nên đọc)

Chào các đạo hữu đã đến với Huyền Lục, mục đích mình viết ‘lời mở đầu’ này như là một lời chào mừng các đạo hữu đã ghé thăm truyện của mình, đồng thời cũng là nơi khuyến cáo nhẹ về truyện. Truyện của mình có thể sẽ không hợp gout với nhiều người nhưng mình viết chủ yếu là muốn để lại một cái gì đó đại diện cho mong ước ‘viễn vông’ mà từ nhỏ hay đến lúc lớn mình vẫn mơ ước dù nó khó mà thành hiện thực được.

Vậy nên đây tự nhiên cũng là truyện đầu tay của mình. Truyền đầu tay dĩ nhiên sẽ có một số sai sót nhưng theo thời gian viết mình sẽ cố khắc phục.

Dưới đây là một số khuyến cáo:

Thứ nhất: Truyện không hậu cung, không ngựa giống. Mình đặc biệt không thích hai loại này nên truyện mình tuyệt sẽ không có.

Thứ hai: Truyện mình có một thể loại tương đối hiếm xuất hiện trong văn học, nhất là văn học phương Đông mặc dù dạo gần đây cũng đã có nhiều tác giả và tiểu thuyết gia bắt đầu đá sang nhưng số lượng cũng không nhiều. Thể loại này tương đối mặn với đại đa số đạo hữu nhưng nó là thể loại gì thì mình không nói bởi vì còn chưa đến lúc khui. Các đạo hữu lưu ý là được. Bonus là ở Trung không có tên để gọi cho thể loại này (hoặc ít nhất là mình không biết, dù đã tra google).

Thứ ba: Main không vô địch.

Thứ tư: Truyện không YY, đời sống thực tế của mình vẫn thoải mái lắm, thi thoảng có chút stress nhưng cũng không đến nỗi phải viết để giải tỏa.

Thứ năm: Truyện đan xen với sinh hoạt phàm nhân nên trong những chương đầu ít xuất hiện các yếu tố tu luyện hay mới vào là đánh nhau như truyện bên Trung. Trong truyện sẽ có các yếu tố về món ăn hay danh lam thắng cảnh hay một vài địa điểm du lịch được lấy ra từ đời sống hằng ngày của mình (khụ khụ, ngại quá) + một vài danh nhân trong lịch sử Việt Nam.Thứ sáu: Về yếu tố ra chương thì nếu thuận lợi có thể là 1 chương/ngày, lâu thì 2-3 ngày mới có chương. Tệ hơn thì 1 tuần 1 chương. Các đạo hữu thông cảm, công việc của mình khá là nặng, chạy dự án liên tục, thời điểm rảnh rỗi mới có thể viết được nhưng mình sẽ cố đảm bảo chất lượng chương.

Thứ bảy: Về chất lượng chương như nói ở trên thì 1 chương mình viết trung bình rơi vào 2500-3000 chữ, chương nào có hứng thú mình có thể viết lên 4000-5000 chữ vẫn không sao. Mình không học hay làm việc ở các vị trí liên quan đến viết lách nên tốc độ viết truyện của mình có thể sẽ không bằng những tác giả khác.

Thứ tám: Mình sẽ không bỏ truyện, nội dung mình cũng đã xây dựng kha khá rồi, mặc dù đại cương nộp chỉ là một phần trong số đó (Khụ khụ, ad nào thấy nhớ mắt nhắm mắt mở, một số nội dung giữ bí mật vẫn thú vị hơn mà)

Thứ chín: Mình vốn không vội nên truyện... cũng không vội, mình sẽ cố gắng để tình tiết không phải quá chậm.Thứ mười: Các đạo hữu đọc truyện hãy comment giao lưu cho rôm rả nhé nhưng nhớ comment lịch sự, đọc truyện vì giải trí nhưng đừng để rơi học thức, nhân phẩm và mặt mũi nhé.

Ở trên là mười điều khuyến cáo của mình, nếu đạo hữu nào không thích thì có thể bấm nút quay lại để tìm đến một bộ truyện phù hợp với mình hơn. Xin cảm ơn!

Một lần nữa, chào mừng các đạo hữu đến với Huyền Lục. Chúc các đạo hữu có một khoảng thời gian đọc truyện vui vẻ.

Ký tên,

Vệ Huyền Hy.

...

...

Chương 1-2: Đại Nhãn tử

Tự cổ vạn năm, Huyền Lục chiếu viết Huyền Đô Đại Lục tu chân giới thịnh hành, người người tu luyện. Hai ngàn năm trước, Ma đạo hoành hành, tận diệt nhân gian, máu lửa khắp nơi, oán hận ngập trời.

Cổ Linh môn dẫn đầu chư môn chính phái công phạt ma đạo, năm đó tử thương vô số, cuối cùng chính đạo lấy thương đổi thương đẩy lùi ma đạo vào vùng viễn Tây Huyền Đô. Nhân gian yếu thế oán hận, không chịu cam lòng trước đại chiến đã liên hợp lại tạo thành Nhật – Nguyệt – Tinh Tam Đại Hoàng Triều, cộng đồng chính đạo thủ vững nhân gian, ngăn chặn ma đạo.

...

...

Đại Nguyệt Hoàng Triều.

Nguyệt Hải Thành.

Trong con hẻm nhỏ không người qua lại, một lão nhân lớn tuổi dáng người nhỏ bé mặt tồn các đốm đồi mồi, râu tóc bạc trắng, dáng người hơi khom, chân đứng hơi khụy gối, hai chân tạo hình chữ bát rất bắt mắt. Lão nhân hai tay bắt sau lưng, ánh mắt đang nhìn về góc hẻm, dù lớn tuổi nhưng đôi mắt của lão đặc biệt khác người, nó rất sáng.

Ánh mắt ấy đang nhìn về một cái ‘xác’, ít nhất theo lão là vậy. Lão nhân trầm mặc một đoạn thời gian rồi mời quyết định lại gần, vươn cánh tay khô gầy ra kiểm tra. Đột nhiên mắt lão liền ngưng lại, đưa tay chạm động mạch tại cổ. Lão bất ngờ nói ra:

“Ồ, còn chưa chết”

Thu tay về, lão liền trầm mặc một hồi rồi đứng dậy quay lưng đi về hướng con đường lớn. Một lát sau, một thanh niên trẻ tuổi chạy vào, mang cái ‘xác’ vác trên vai rồi đi ra. Ở đầu đường, lão nhân đang đứng đợi, thấy thanh niên nhân liền ra hiệu đi theo.

Một lát sau, hai người một ‘xác’ đứng trước một tiệm thuốc, tiệm thuốc này nằm ngay tại một ngã tư đông người qua lại, ở ngoài treo một biển hiệu bằng gỗ cũ, trên đó ghi ba chữ.

Điền y quán.

Thanh niên nhân mang cái ‘xác’ đi vào y quán, thuận đường mà vào hậu viện rồi đặt lên giường. Lão nhân kiểm tra lại một lần nữa, quay lưng lại ném một túi bạc cho thanh niên.

“Được rồi, công của ngươi đây”

“Đa tạ, Điền đại phu”, thanh niên nhân cười nói, sau đó liền cúi chào rồi đi.

Lão nhân không có ý giữ lại, cũng không thèm nhìn tiếp mà ánh mắt lại chuyển về cái ‘xác’, à không, là một thiếu niên. Theo đánh giá của lão, thiếu niên này tầm mười lăm tuổi, quần áo tả tơi nhưng lão có thể nhận ra, chất liệu hạng trung, xuất thân không đến nỗi kém. Làn da có nhiều vết tím bị đánh đập, một vài nơi còn tồn vết máu khô, làn da trắng noãn lại khiến các vết thương này càng rõ rệt hơn.

Lão nhân nhíu mày, thầm nghĩ con cái nhà nào lại bị đánh thảm như thế này, nghĩ mãi không ra liền lắc đầu rồi quay lưng đi lấy thuốc chữa trị. Một hồi sau, trên người thiếu niên khắp nơi liền là vết băng, trang phục cũng đã được thay bằng một bộ khác, màu nâu sờn cũ, còn bộ trang phục kia lão liền vứt bỏ không suy nghĩ.

Lão nhân ngồi đợi thêm một khoảng thời gian, không thấy thiếu niên sẽ có dấu hiệu tỉnh lại, lão liền đóng cửa ra ngoài.

Lão nhân rời đi được một lúc, ở trên giường, thiếu niên liền có chút cử động, chợt gương mặt liền co lại, lộ vẻ thống khổ, hai tay run rẩy đưa lên ôm đầu lăn qua lăn lại, thân hình co rúm lại một hồi liền đình trệ lại, thở dốc ra, thiếu niên tỉnh lại rồi.

“Lão phu còn sống?”, thiếu niên mở miệng, sau đó liền cảm thấy không đúng, giọng này không phải của hắn.

Hai tay đầy băng bó đưa lên sờ soạng trên người rồi lại sờ mặt, thiếu niên liền nhíu mày lại, đau, cả người đều đau. Thiếu niên liền sững sờ:

“Lão phu lại đau? Đây là thế nào?”

Thiếu niên nhìn quanh liền phát hiện thau nước bằng đồng cạnh đầu giường, liền dùng tay chống người dậy, gắng gượng chịu đau nhìn về mặt thau.

Bỗng nhiên, gương mặt hắn liền dại ra.

Đây là ai?

Lão phu đâu?

Đây là đâu?

Vô số ý nghĩ hiện ra trong đầu thiếu nhiên, bất giác, thiếu niên liền nhìu mày, vô số ký ức dần dần xuất hiện trong đầu hắn. Thiếu niên đưa tay còn lại đưa lên lay lay ấn đường, có chút phiền não.

...

Một lát sau.

“Ra vậy, lão phu chết rồi”, thiếu niên thều thào nói.

Hắn ngẫm một chút liền nhìn lại mặt thau, nhìn kỹ lại dung mạo của cơ thể này. Thiếu niên liền gật đầu hài lòng, mi thanh mục tú, làn da trắng như ngọc, đôi mắt có chút to hơn người thường, hắc bạch phân minh, gọi chung là tiểu bạch kiểm.

Thiếu niên nhìn quanh căn phòng hắn đang nằm. Căn phòng không quá lớn, bày trí đơn giản, trong không khí mang thoang thoảng mùi thuốc, hẳn là đang ở một tiệm thuốc. Thiếu niên liền nằm xuống dưỡng thương rồi tiêu hóa một chút ký ức ở trong đầu.

...
Hiện tại, cơ thể của người thiếu niên này đang cư ngụ một linh hồn, hay nói đúng hơn là linh hồn này đã dung hợp với linh hồn của người thiếu niên. Bản thân linh hồn này đời trước là một trong ngũ đại trưởng lão của Cửu Tiêu Tông – một vị Nguyên Anh sơ kỳ tu sĩ.

Cửu Tiêu Tông là một trong Thập đại chính phái ở Huyền Đô Đại Lục, Cửu Tiêu Tông có rất nhiều trưởng lão, hầu hết là từ Kim Đan cảnh trở lên, duy chỉ có ngũ đại trưởng lão là địa vị đặc thù. Ngũ đại trưởng lão chưởng quản Chấp Pháp điện, Công Thư lâu, Giới Ngục sơn, Đan Dược viện và Pháp Khí viện. Linh hồn này đời trước là trưởng lão chưởng quản Công Thư lâu – Phù Linh chân nhân.

Vài ngày trước, Phù Linh chân nhân thọ nguyên hao hết mà tọa hóa. Tin tức đã truyền đến cao tầng Đại Nguyệt Hoàng Triều, không bao lâu nữa sẽ đến Nguyệt Hải Thành. Phù Linh chân nhân vẫn lạc đem lại sự kinh động đến các môn phái khác.

Phải biết Nguyên Anh tu sĩ là cấp bậc lão tổ ở tu chân giới, ít khi hiện thế nhân gian. Một vị vẫn lạc cũng đủ oanh động cả ngoại giới một đoạn thời gian.

Còn thân thế của cơ thể này thì sao? Chủ nhân của cơ thế này là một tiểu nhị tại một kỹ viện ở Nam Thành Nguyệt Hải Thành. Xuất thân không rõ, từ nhỏ đã sống lang bạc, bị kẻ xấu lừa bán làm nô lệ, về sau được tú bà của kỹ viện mua lại làm tay chân phục vụ.

Nào có ngờ lại lọt vào mắt của đại nhân vật, số phận của thân thể này trực tiếp bị hãm hại và bị đẩy thành kỹ nam. Kể từ đó, kỹ viện bắt đầu có nữ nhân qua lại.

Đố kỵ, ganh ghét, cạnh tranh ở kỹ viện ngày một lớn. Người thiếu niên này liền gặp phải ám toán rồi bị vứt bỏ trong con hẻm ở Bắc Thành

...

Tiêu hóa một hồi sắc trời liền tối, lão nhân kia liền quay trở lại căn phòng, trên tay mang theo một chén cháo, nhìn thấy vị thiếu niên kia nằm trên giường, mắt hướng về trần nhà, ông lão cười nói:

“Đại nhãn tử, trong người thấy thế nào?”

Đại nhãn tử?

Thiếu niên nghe thấy liền kỳ lạ nhưng cũng nhanh mà chấp nhận. Đến tên của cơ thể này hắn còn không biết, lão nhân gọi sao cũng được. Thiếu niên gượng người dậy, lão nhân vội đặt chén cháo xuống rồi lại đỡ hắn. Sau đó lão kéo cái ghế đẩu lại mà ngồi

“Đã ổn hơn nhiều rồi, đa tạ lão huynh đã cứu mạng”, thiếu niên đưa tay hành lễ đáp.

Dù kiếp trước tu vi thông thiên thế nào thì bây giờ hắn cũng chỉ là thường nhân, thiếu niên không thấy có gì mất mặt khi hành lễ cả.

“Lão huynh?”

Nghe thấy hai chữ này, lão nhân liền cười ha hả, tay vỗ vào đùi liên tục.

“Đại nhãn tử, lão già ta nhìn thế nào cũng ra dáng một kẻ gần đất xa trời rồi, ngươi gọi ta hai tiếng ‘lão huynh’, có khi nào bị người đánh đến chập mạch rồi không?”

Thiếu niên liền thất thố, quên rằng hiện giờ hắn chỉ mới mười lăm tuổi thôi, đối phương nhìn thế nào cũng ngoài bảy mươi rồi. Thiếu niên giả vờ ho khụ khụ bình ổn vài tiếng liền nghĩ:

“Lão bá...”

“Khoan đã”, lão nhân khoác tay“Trước ta kiểm tra thân thể ngươi một chút, những chuyện khác để nói sau”

Nghe vậy thiếu niên liền không nói gì nữa, ngoan ngoãn nằm xuống đưa tay ra cho lão nhân bắt mạch và kiểm tra thương thế. Lão kiểm tra cũng không được bao lâu, sau đó nói:

“Mạch tượng ổn định, cơ thể không có vấn đề gì, tĩnh dưỡng vài ngày liền khỏi”

Nói xong câu này, một già một trẻ hai mắt nhìn nhau, không gian liền tĩnh lặng, ngoài trời gió nhẹ, tiếng cây đung đưa, một tiếng chim hót nhẹ rồi bay đi. Thiếu niên là người đầu tiên phá không gian tĩnh lặng này.

“Lão bá, nơi đây là...”

“Nơi đây là tiệm thuốc của lão già ta, gọi là Điền y quán, lão già ta tên là Điền Y”.

Lão nhân họ Điền nghĩ nghĩ một lát rồi nói tiếp:

“Mặt khác, nếu ở ngoài ngươi nghe người khác gọi ta là Bạch gia thì cũng đừng ngạc nhiên. Họ của ta vốn không phải là Điền mà là Bạch, Bạch Y. Ngươi nhìn xem ta cả người có chỗ nào trắng, đành cải danh lại họ Điền”

Cải danh đổi họ đối với phàm nhân mà nói nếu không phải là trọng phạm thì bình thường không ai lại muốn làm thế. Phàm nhân khác tu sĩ, thọ nguyên của họ rất thấp, mục đích nhân sinh cũng khác hoàn toàn. Bởi vậy mới phải sinh con đẻ cái kéo dài hương hỏa.

Điền đại phu cả đời không vợ không con, lão không có ý định này liền đổi họ, nhà lão vốn ở một thôn nghèo, cha mẹ làm nghề nông, lão cố gắng một đời mới thành đại phu, ‘Điền Y’ – Bỏ ruộng hành y, cũng là một cái tên có ý nghĩa.

“Đại nhãn tử, ngươi là ai?”, Điền đại phu hỏi

“Lão bá, ta họ Khương, tên gọi là Hy”, thiếu niên cười đáp

Trong ký ức của hắn kỳ thực không nói rõ thiếu niên này tên gì bởi chính thiếu niên này cũng không nhớ tên của mình, hắn liền lấy cái tên này.

Đời trước hắn họ Khương, hắn từng tự nhủ nếu có hậu nhân hắn sẽ lấy cái tên này để đặt. Đáng tiếc, cuối cùng hắn vẫn là đơn thân mà chết. Hắn hy vọng cái tên này sẽ có tác dụng về sau. Mặt khác, đời trước hắn còn vài nhân quả chưa giải quyết được, vậy liền để đời này gánh đi. Từ nay về sau, hắn là Khương Hy.

Sau đó, hắn liền kể lại thân thế của mình cho Điền đại phu, ngoại trừ thân phận Phù Linh kiếp trước, còn lại hắn tuyệt không giấu gì, bao gồm thân phận kỹ nam. Trong ký ức, hắn liền biết đây là Nguyệt Hải Thành, là một tòa đại thành của Đại Nguyệt Hoàng Triều, tòa thành này cực lớn nhưng nếu Điền đại phu muốn tra cũng không phải không tìm ra. Nghe xong, ông lão liền thở dài lắc đầu.

“Hài tử đáng thương, lão già ta những năm này chỉ quanh quẩn ở Bắc Thành, nhưng cũng có nghe nói qua tiểu kỹ nam ở Nam Thành, danh khí của ngươi không lớn nhưng cũng không nhỏ đâu”

Khương Hy nghe vậy cũng khá ngạc nhiên, không nghĩ tới lại có tiếng đến thế. Hắn liền nhíu mày, tiếng càng lớn thì càng phiền, nhỡ bị người bắt gặp thì sao đây. Hiện tại hắn còn chưa có thực lực để thoát khỏi đó. Dường như biết hắn đang nghĩ gì, Điền đại phu liền mở miệng

“Đại nhãn tử, ngươi muốn ở lại đây không? Lão già ta giúp ngươi chuyện bên kia. Ít nhiều gì lão già ta cũng từng chữa trị cho người bên đó... họ có lẽ vẫn bán chút mặt mũi cho lão già này.”

“Lão bá, người nói chuyện này là thật”, Khương Hy có chút ngạc nhiên, thầm vui mừng nhưng liền trầm lại, trên đời này không có bữa cơm miễn phí, rốt cuộc Điền đại phu muốn làm gì?

“Đương nhiên là thật, nhưng đại nhãn tử ngươi cũng không phải ở không, lão già ta cũng lớn tuổi rồi, tay chân không còn như trước. Ngươi ở lại đây phụ ta, ta cũng có thể truyền nghề cho ngươi. Cơm nước ngươi không cần quản, đến giờ chỉ cần qua quán ăn của Tứ nương bên đường liền được”, Điền đại phu nghiêm túc nói.

Khương Hy trầm mặc, một lát sau mở miệng:

“Lão bá, ta chấp nhận, người để ta ở đây đi”.

Trước mắt hắn cần một chỗ ở, còn những chuyện vặt kia tuy đã rất lâu rồi không dùng nhưng hắn sẽ quen nhanh thôi. Quan trọng là chuyện phiền phức kia liền có người giải quyết.

“Được rồi, người ăn chút cháo rồi nghỉ ngơi, vài ngày sau liền bắt đầu”

Điền đại phu gật đầu rồi mang chén cháo cho Khương Hy rồi đóng cửa ra khỏi phòng. Hắn nhìn chén cháo đã có chút nguội trong tay, cháo hoa thịt bò, hẳn là ở chỗ Tứ nương trong miệng Điền đại phu.

Khác với gương mặt vui vẻ non nớt vừa rồi, bây giờ Khương Hy trông trầm ổn hơn hồi nãy nhiều, ánh mắt to không còn sáng như trước mà thay vào đó là thâm trầm hờ hững tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Nếu Điền đại phu quay lại nhìn thì sẽ cảm nhận được, Khương Hy lúc trước và bây giờ hoàn toàn là hai người khác nhau.

Trầm mặc một đoạn thời gian, hắn thì thào:

“Cháo hoa a, ngàn năm rồi....”

Khương Hy ngẩng đầu nhìn về ô cửa sổ, ngoài trời là một màn đêm tĩnh lặng, trên trời treo một vầng trăng sáng, phản chiếu vào mắt hắn tựa như vầng trăng trong mặt hồ tĩnh lặng. Trăng trong hồ, huyền ảo không thể bắt, hắn liền nghĩ con đường sau này nên đi ra sao đây.

...

...

Chương 2: Bắc Thành Thần Y

Nguyệt Hải Thành.

Mùa đông vừa qua, ánh sáng ấm áp của mùa xuân đang tới dần. Tuy rằng tuyết mùa đông vẫn chưa tan hoàn toàn nhưng khung cảnh vẫn khiến người người cảm nhận được tân sinh.

Tại một ngã tư đông đúc nào đó, một lão nhân đang nắm tay một tiểu cô nương đứng trước cửa tiệm thuốc của Điền đại phu, cả hai đang đứng nhìn biển hiệu, theo một nghĩa nào đó mà nói, rất đăm chiêu.

Lão nhân mang trường bào cũ màu xanh lam đã có chút bạc màu, tóc tai lộn xộn. Tiểu cô nương mang phục trang màu hồng nhạt, mái tóc ngắn được chải gọn gàng thả ra sau. Hai người tạo thành một tổ hợp kỳ quái, như thái cực đối lập với nhau vậy. Người qua đường không để ý đến họ, dường như đã quen thuộc với hình ảnh như vậy rồi.

Nhìn biển hiệu một chút, lão nhân mới dắt tiểu cô nương vào.

"Điền đại phu, phiền ngài xem bệnh giúp cháu gái của ta", ông lão nói

Gương mặt lão có vẻ tiều tụy kết hợp với chòm râu cá trê khiến người của lão trông nặng nề hơn. Tiểu cô nương bên cạnh trông dáng vẻ tầm mười tuổi, nét mặt trắng bệch, đôi mắt lờ đờ, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ vậy.

"Lão Hoàng, tiểu Linh làm sao thế?"

Điền đại phu đang đứng ở sau quầy kiểm kê, thấy cặp ông cháu này liền hoảng hốt, vội chạy đến hỏi.

“Ài, ta không biết, mấy vị đại phu khác không chẩn đoán được”, lão nhân chán nản nói, đồng thời mang theo ánh mắt chờ mong nhìn Điền đại phu rồi lại nhìn sang cháu gái một cách lo lắng.

Điền đại phu không nhiều lời liền gật đầu, dắt tiểu cô nương gọi tiểu Linh đến chiếc giường ở sát trong tường.

Tiệm thuốc của Điền đại phu tương đối lớn, từ ngoài cửa nhìn vào, ở bên trái là quầy thuốc phổ thông với nhiều hộc thuốc được xếp tầng đều đặn. Bên phải đặc biệt hơn, chỉ có một vài loại dược liệu được đặt gọn gàng trong hộp gỗ, mỗi hộp gỗ được đặt cách nhau một hoặc hai gang tay trên những cái bàn.

Những hộp gỗ đó chứa linh dược, người thường mua không nổi.

Đằng sau hai quầy thuốc là nơi đặt giường bệnh, lúc này, tiểu Linh đã an vị trên giường. Điền đại phu bắt đầu bắt mạch. Một lát sau, Điền đại phu liền nhíu mày, vẻ mặt càng lúc càng khó coi, lão quay sang mắng lão nhân râu cá trê:

"Lão thất phu, dám lừa ta!!!"

Điền đại phu cũng tiện tay mà ném luôn cốc nước mà Khương Hy vừa mang ra về hướng ông lão cá trê.

Lão nhân kia thấy thế liền né sang một bên, dáng vẻ nhanh nhẹn khác hẳn vẻ nặng nề ban nãy, vẻ mặt tiều tụy giờ không còn thay vào đó là cao hứng khoái trá nhìn Điền đại phu, đưa tay vuốt chòm râu cá trê của mình. Khương Hy thấy lão nhân này trông thật hèn mọn, lão nhân cười ha hả nói:

"Thế nào, lão phu không lụt nghề chứ"

"Hừ"

Điền đại phu bực tức không nhìn lão nhân hèn mọn kia, quay sang nhìn tiểu Linh trên giường, ý nói còn con thì sao. Tiểu cô nương đã không còn nằm nữa mà ngồi dậy cười hì hì, lanh lợi bảo:

"Điền gia gia đừng giận tiểu Linh mà"

Tiểu cô nương còn nhõng nhẽo nói thêm:

"Gia gia bảo nếu lừa được Điền gia gia liền đưa tiểu Linh đi ăn Mỳ Bắc Thành của Tứ nương"

Lão Hoàng nghe vậy nụ cười trên mặt liền khựng lại, thầm nghĩ ta hứa hồi nào, ranh con, nhỏ tuổi mà đã dám lừa ta.

Điền Đại phu không thèm nhìn hai ông cháu này, đứng dậy trở về quầy. Khương Hy liền dọn dẹp cốc nước đáng thương vừa bị ném đi, tiểu Linh định xuống giường giúp đỡ liền bị ngăn lại. Khương Hy cươi nói:

"Tiểu Linh, muội bị cảm nhẹ nên nghỉ ngơi, để ta dọn cho"

Từ góc quầy đang lấy thuốc, giọng Điền đại phu vang ra:

"Đại nhãn tử nói đúng đấy, con nên nằm nghỉ đi"

Điền Y thầm ngạc nhiên, không khỏi nhìn về phía Khương Hy. Tên tiểu tử này không bắt mạch liền nhìn ra bệnh, thầm nghĩ kỳ quái. Lão Điền trong lúc đang suy nghĩ thì Khương Hy đã dọn dẹp xong, đang ngồi nói chuyện phiếm với lão Hoàng.

...

Lão Hoàng là một nghệ nhân kịch nói ở Nguyệt Hải Thành, hành nghề đã có hơn bốn mươi năm. Lão không xưng tên mình, lão bảo tên lão rất xấu, chỉ đem lại toàn xúi quẩy nên chán ghét vô cùng. Vậy nên mọi người đều gọi lão là lão Hoàng.

Hoàng gia ba đời đều làm nghệ nhân kịch nói, đến đời tiểu Linh liền là đời thứ tư. Ở Bắc Thành lão Hoàng nổi tiếng lừa gạt, hèn mọn vô cùng, không ít người đã bị lão lừa. Dân chúng quanh đây quen với điệu bộ này của lão liền không nói gì, dù sao lão cũng chưa từng gây ra chuyện gì lớn. Xui xẻo liền ở mấy con gà non lần đầu đến Bắc Thành, đương nhiên trừ Khương Hy ra.

Lại nói về Khương Hy, từ lúc được Điền đại phu mang về đến nay đã được một tháng. Thương thế trên người hắn đã khỏi, hắn phụ giúp Điền đại phu sắp xếp dược liệu, phơi khô, nghiền dược, quét tước nhà cửa, thi thoảng trông coi tiệm thuốc khi Điền đại phu đi vắng. Nhìn chung mà nói, hắn không có điểm gì giống với lão bất tử sống hơn ngàn năm cả. Ngược lại còn giống một người giúp việc hơn.Ngoài ra, Khương Hy cũng được Điền đại phu chỉ dạy về y thuật và bốc thuốc. Hắn học rất nhanh, không đến một tuần lễ liền có thể bắt mạch, bốc thuốc. Điền đại phu mặt như nằm mơ, thầm nghĩ:

“Lão già ta nhặt được bảo?”

Thành thật mà nói, Khương Hy có thể làm được ngay sau khi lão nói, có điều làm thế thì quá dọa người. Điền đại phu cũng lớn tuổi rồi, e rằng không chịu nổi kích thích lớn như thế. Nhưng để đạt độ thành thạo như hiện tại hắn đương nhiên phải bỏ thời gian luyện tập đôi chút.

Đối với Nguyên Anh lão tổ thì nghe rất lạ nhưng thực tế cơ thể của hắn không nghe theo bộ não chút nào, cơ thể này không phải của hắn. Hiện tại hắn đang trong tình trạng nhận thức và thân thể không tương xứng về mặt cấp độ. Có nhiều việc hắn biết nhưng không thể làm được, cách giải quyết duy nhất là hắn phải khôi phục lại tu vi.

Sau đó, Điền đại phu liền giao việc bảo quản dược liệu lại cho Khương Hy. Hiển nhiên những dược liệu này liền là phàm dược, linh dược lão vẫn tự tay bảo quản.

Trong những ngày chỉ dạy Khương Hy, Điền đại phu đại khái đã hiểu con người hắn, là một đứa trẻ ngoan, hay ít nhất là Khương Hy muốn cho lão thấy như vậy.

Điền y quán của Điền đại phu tương đối có danh khí ở Bắc Thành bởi tài nghệ của lão. Không phải tiệm thuốc nào cũng được quyền bán linh dược, trong tình huống bình thường bán linh dược thường là do tiệm dược của các thế gia mở ra, ngoài ra còn phải có đan sư bảo đảm.

Thế gia đương nhiên là tu chân thế gia, còn Điền Y không phải thế gia, cũng không phải đan sư, càng không phải tu sĩ. Chỉ nghe thế gian đồn rằng y thuật của Điền đại phu có thể cứu mạng một vị Luyện Khí hậu kỳ.

Tu chân cảnh giới đầu tiên Luyện Khí kỳ gồm mười tầng, tầng một đến ba là sơ kỳ, bốn đến sáu là trung kỳ, bảy đến chín là hậu kỳ, mười là đỉnh phong. Luyện Khí sơ kỳ chỉ mạnh hơn người thường một chút, cơ thể vẫn có thể bị nhiễm bệnh. Tu vi đến Luyện Khí trung kỳ thực lực có thể xưng là ngang ngửa với võ lâm cao thủ. Hậu kỳ liền ngang với cao nhân võ lâm tiền bối, cơ thể không bị nhiễm bệnh, nếu cần y sư thì cũng là trúng kịch độc hoặc gặp phải vết thương chí mạng.

Ở nhân gian, thủ đoạn của Điền đại phu thông thần, liền có thể xưng hai chữ Thần Y. Chưa kể đằng sau Điền đại phu là một đại nhân vật. Khương Hy lần đầu nghe cũng có chút bất ngờ về thủ đoạn của Điền đại phu, đồng thời cũng tò mò về đại nhân vật sau lưng. Ở với Điền đại phu mấy ngày nay, hắn ít nhất có thể xác định lão nhân này độc thân, không thân không thích, bỗng nhiên từ đâu lại tồn tại một đại nhân vật.

Đại nhân vật ở đây cũng rất có ý vị, Điền đại phu bán linh dược tất đang cướp khách của mấy tiệm dược thế gia. Giữa một tiệm dược thế gia cao sang và một tiệm dược bình dân mà cùng bán một loại linh dược, dân chúng mua ở đâu sẽ dễ hơn?

Khương Hy lo lắng Điền đại phu sẽ bị cuốn vào tranh đấu giữa các tu sĩ, hắn lo lão chỉ là quân cờ được đẩy ra đầu ngọn gió.

Thấy Khương Hy đăm chiêu, lão Hoàng đắc ý, tay vuốt chòm râu cười nói:

"Đại nhãn tử ngươi biết đại nhân vật là ai không?"

Lão già hèn mọn này mặc dù biết tên Khương Hy nhưng vẫn học theo Điền đại phu gọi Đại nhãn tử. Cá nhân hắn thì không quan tâm lắm, chỉ là một cái tên gọi mà thôi.

"Theo lời lão bá... hẳn là thành chủ đi", hắn cười nói

Mấy lời này đương nhiên là nói đùa, Nguyệt Hải Thành chủ hắn chưa từng gặp nhưng ít nhất biết tu vi của vị này, lão Điền còn chưa đủ tuổi làm tôn tử cho vị này. Hơn nữa, thành chủ không cần phải dùng lão Điền làm con cờ.

Theo hắn suy đoán, đại nhân vật chắc chắn là tu sĩ và địa vị phải rất cao. Hắn không hiểu quá rõ về cách cục thế lực ở tòa thành này nhưng ít nhất đại nhân vật kia đủ lực để chống lại tu chân thế gia.

Lão Hoàng lắc đầu sau đó lại gật đầu nói:
"Không phải thành chủ nhưng cũng có liên quan, là... cháu trai của thành chủ"

Sau đó lão nói tiếp:

"Hơn hai mươi năm trước, lão Điền cứu vị kia một mạng, sau vị đó thành tựu Trúc Cơ liền chống lưng cho lão, Bắc Thành ai dám không nể mặt lão chứ"

Năm đó, vị kia bị cường địch truy sát. Một đường bị đuổi giết, may mắn chạy kịp về Nguyệt Hải Thành nhưng một thân thương thế vô cùng trầm trọng. Vị kia liền ngất, Điền đại phu trong khoảng thời gian đó đang ở ngoại thành hái dược, vô tình bắt gặp được. Nhận ra thành huy trên phục trang, Điền đại phu liền cứu hắn. Mấu chốt là Điền đại phu không đưa về thành chữa trị và là chữa trị tại chỗ.

Ngày hôm đó không ai chứng kiến được.

...

Khương Hy nhớ lại vài ngày trước, Điền đại phu giúp hắn giải quyết phiền phức kia, kết quả đúng là đã giải quyết được, hắn được trả tự do. Lúc đó hắn không nghĩ gì nhiều, cho rằng mặt mũi lão Điền quả nhiên lớn, không nghĩ lớn đến dạng này.

“Phủ thành chủ, vua một đất a. Hi vọng tên cháu trai kia không dùng Điền đại phu như quân cờ. Nếu không...”, Khương Hy thầm nghĩ

Hắn trầm ngâm suy ngẫm, bỗng nhiên một tiếng bộp vang lên, hắn giật mình. Điền đại phu mang thuốc được gói cẩn thận để trước mặt lão Hoàng, nói:

"Bớt nói nhảm, mang thuốc về nhớ sắc cho tiểu Linh uống"

Nói xong, ánh mắt Điền đại phu liền liếc qua tiểu Linh, nói tiếp:

"Đừng quên dẫn tiểu Linh ăn Mỳ của Tứ nương"

Mặt lão Hoàng liền đen lại, thầm mắng trong lòng:

“Được lắm, hai người bắt nạt lão phu”.

Lão Hoàng đảo mắt qua nhìn Khương Hy, thầm nghĩ:

“Tên tiểu tử này... chưa hề bắt nạt ta, còn rất lễ phép”.

Lão Hoàng lại nhìn Điền đại phu, lão liền lắc đầu, hi vọng không bị lão Điền lây xấu, cầm gói thuốc trong tay dắt tiểu Linh ra về, trước lúc ra về con nhắc nhở Khương Hy

"Đại nhãn tử... bảo trọng"

Khương Hy thật khó hiểu lão già này, thật thật giả giả, còn định trang bức ai đây. Quay sang thấy Điền đại phu đang nhìn hắn. Lão nói ra:

"Đại nhãn tử, ngươi muốn học Y thuật không?"

Trong lúc gói thuốc, Điền đại phu quyết định sẽ truyền nghề cho Khương Hy, theo lão, hắn có thiên phú về mặt này, hơn nữa lại vô cùng cao. Về mặt nhân phẩm mà nói, đạo lý ‘lương y như từ mẫu’ đối với y sư rất quan trọng, đương nhiên lão không thể qua loa mà lão đã tự thân kiểm chứng. Khương Hy vốn đã được thông quan rồi.

“Lão bá, không phải ngài đã dạy ta rồi sao”, Khương Hy đáp

“Ta nói, là chân chính y thuật, không phải mấy trò vặt vãnh của lang băm kia”, Điền đại phu nói

Khương Hy nhìn ông lão chân hơi khụy trước mặt, ánh mắt chờ mong nhìn hắn. Khương Hy suy ngẫm một hồi liền cúi người xuống ngang lão, cười nói:

"Được Thần Y đại nhân chỉ dạy, Khương Hy cầu còn không được"

Điền đại phu mặt liền đen lại, mắng hắn:

"Chớ có nghe lão thất phu kia nói bừa"

Điền đại phu quay người đi lại vào quầy. Khương Hy nhìn theo bóng lưng lão, ánh mắt lộ ra nét tang thương thầm lặng nhưng chớp mắt liền biến mất. Hắn quay ra nhìn trời, ánh mặt trời lên đỉnh tỏa ra quang minh chói lòa nhưng lại ấm áp ở vào đầu xuân, hắn không tự chủ đưa tay lên che. Chợt, tay còn lại đưa lên bụng, mắt di chuyển về hướng bên kia đường, bên đó có một quán ăn tấp nập người người ra vào.

“Ta đói rồi sao”, Khương Hy thầm nghĩ.

...

Chương 3: Nguyệt Hải Thành

Đói bụng, với phàm nhân là bình thường, với Khương Hy thì có chút lạ. Một ngàn năm rồi hắn chưa từng ăn gì khác ngoài đan dược, càng không có đói bụng. Từ khi đột phá Trúc Cơ hắn liền ích cốc, việc ăn uống từ đó đã không còn quan trọng nữa.

Đến nay cảm giác lại một lần nữa, Khương Hy có chút suýt xoa tự nhủ:

"Thương hải tang điền a, không biết mấy lão già kia biết tin ta tọa hóa có cảm thụ ra sao đây".

Ngẫm một hồi Khương Hy liền thở dài, ôm bụng đói quay vào gặp Điền đại phu:

"Lão bá, ta qua chỗ Tứ nương ăn"

Điền đại phu nghe vậy liền thò vào tay áo lấy ra một túi bạc ném cho hắn, nói:

"Cầm lấy, chiều nay lão già ta có việc, tiệm thuốc đóng cửa, cũng một tháng rồi không ra ngoài, ngươi cũng nên tìm hiểu một chút cuộc sống ở Bắc Thành đi"

Điền đại phu nói xong liền phất tay đuổi người. Cầm lấy túi bạc trong tay, Khương Hy cười nói:

"Đa tạ lão bá"

Hắn di chuyển về phía cửa, trước khi đi không quên đem biển hiệu vào nhà cất. Thu dọn xong liền di chuyển qua chỗ Tứ nương.

Tứ nương là một phụ nhân trung niên, tuy đã có tuổi nhưng nàng trông chỉ như cuối độ tuổi hai mươi mà thôi. Dung mạo Tứ nương khá bình thường nhưng với người đã nhìn thấy nàng liền khó quên. Điểm đặc biệt mà Tứ nương có là khóe miệng của nàng, mỗi lần nàng cười, khóe miệng của nàng như được thổi hồn vậy.

Mặt khác Tứ nương là một người rất dễ nói chuyện nhưng tính cách nàng... lại đặc biệt nóng. Có hôm Khương Hy ra ăn trễ liền bị Tứ nương rầy mắng đại nhãn tử ngươi tuổi còn đang lớn, không ăn đúng giờ sao được. Mắng một hồi liền mắng lây qua lão Điền bóc lột sức trẻ nhỏ, già mà không kính các loại.

Khương Hy vào quán thấy Tứ nương đang loay hoay chuẩn bị, nàng vốn không thích có người đứng cùng bếp nên hầu như mọi việc nàng đều tự làm. Hắn suy nghĩ một hồi vẫn quyết định lại giúp. Tứ nương thấy hắn liền bảo:

"Đại nhãn tử đến rồi đấy à, lại ngồi đi"

"Tứ nương, hôm nay thật đông khách", Khương Hy đáp.

Hắn nhìn quanh quán ăn, hôm nay quả thật rất đông, ngay cả hắn cũng không có chỗ để ngồi đây.

"Tứ nương cũng không biết, Đại nhãn tử ăn gì đây?", Tứ nương lắc đầu, quay sang hỏi, tay vẫn không ngừng xắt hành, dáng vẻ rất thành thạo, hành xắt rất đều.

Khương Hy suy nghĩ một hồi, nhìn quanh xem thử mọi người ăn gì, chợt nhớ đến tiểu Linh lúc sáng. Hắn cười nói:

"Tứ nương, cho ta bát Mỳ Bắc Thành"

"Được, đợi một lát Tứ nương làm cho ngươi", Tứ nương cười nói, khóe miệng hiện ra.

Tứ nương là một quả phụ, phu quân vốn là một ngư dân, không may thay mười năm trước đã gặp nạn ngoài biển. Gốc gác mà nói, Tứ nương vốn sống ở Đông Thành, sau khi phu quân qua đời, nàng liền chuyển đến về Bắc Thành, mở một quán ăn nhỏ.

Quán ăn của Tứ nương rất có danh khí, không kém mấy quán ăn lớn nổi danh chút nào, hằng ngày người ra người vào tấp nập. Tứ nương nổi tiếng với trù nghệ cao, khắp Bắc Thành không đối thủ. Nhiều lần nhận được lời mời từ các quán ăn lớn, Tứ nương vẫn nhã nhặn từ chối, một mực chấp nhất với quán ăn của mình.

Khương Hy đứng đợi một hồi liền thấy một nhóm người vừa ăn xong, đứng dậy trả tiền, hằn liền nhảy vào ngồi. Trong thời gian một tháng, hắn học được một điều ở quán Tứ nương, đó là "không nhanh liền mất quyền lợi". Hôm nay đông khách, lại càng phải nhanh.

Một lát sau, Tứ nương mang bát mỳ ra. Mùi hương liền lan tỏa hết cả quán, mọi người đều không tự chủ mà nhắm mắt, khứu giác tự động ngửi mùi hương. Mỳ Bắc Thành, danh xứng với thực, toàn Bắc Thành không bát mỳ nào vượt qua nổi bát mỳ đang hiện hữu trước mặt Khương Hy.

Sợi mỳ dài trắng mà không nát, nước dùng trong vắt có thể thấy đáy. Trái ngược với hình thức thì mùi hương của nó lại mãnh liệt vô cùng. Ở trên còn có thịt và rau củ ngâm được xếp ngay ngắn, Tứ nương còn rắc thêm hành xắt lúc nãy vào. Bát mỳ lúc này trông như kỳ trân dị bảo, Khương Hy thật không nỡ ăn nhưng dạ dày liền thúc dục hắn quá rồi. Hắn ngẩng đầu lên nhìn Tứ nương, cười nói:

"Đa tạ Tứ nương, ta sẽ ăn ngon"

"Được rồi, Đại nhãn tử ăn ngon, Tứ nương làm việc tiếp", Tứ nương cười đáp, sau liền quay lại bếp.

Khương Hy liền bắt tay vào ăn, sợi mì dai vừa miệng, thịt thật mềm, thật thơm. Miếng thịt khi vào miệng hắn lập tức tan chảy ra, mùi vị bắt đầu thấm nhuần vào khoang miệng như một bước dạo đầu. Hắn bê tô lên húp một chút nước dùng, là nước dùng đậm đà của sò điệp. Hương vị liền lan tỏa đến khắp ngóc ngách trên người hắn. Khương Hy ngạc nhiên.

"Không phải ta đang ăn linh thực chứ?"

Linh thực là thực phẩm dành cho người tu hành, nhất là giai đoạn Luyện Khí. Linh thực dùng linh khí để nuôi trồng ra, giá trị liên thành. Tương tự như linh dược, linh thực không thể bán loạn. Phủ thành chủ và thế gia kiểm soát loại mặt hàng này rất kỹ.

Dù không làm từ linh thực, nhưng Mỳ Bắc Thành quả thực rất ngon. Bắc Thành đệ nhất Mỳ, không sai chút nào.

Trong lúc Khương Hy đang ăn, người vào quán ngày càng đông. Trong quán đã không còn bàn trống, khách nhân liền xếp hàng chờ đợi. Trong lúc mọi người đợi liền tám chuyện với đồng bạn

"Huynh đệ đã biết chuyện gì chưa?"

"Lão ca, có chuyện gì nữa rồi?""Nghe nói vài tháng trước có tiên nhân tọa hóa rồi"

Lời vừa ra, mọi người trong quán liền đình chỉ hoạt động lại, ánh mắt đều dồn về hướng thanh niên đang nói. Khương Hy cũng đình chỉ, chỉ là hắn đình chỉ sớm hơn những người khác mà thôi, thầm nghĩ xem ra tin tức cũng đã truyền đến đây rồi.

Thanh niên bị mọi người nhìn đến có chút lúng túng, Tứ nương còn nhìn hắn với con dao ở trong tay. Ở Huyền Đô Đại Lục, tiên nhân đáng được kính trọng, ngươi dám sỉ nhục tiên nhân, mọi người liền đập chết ngươi. Thanh niên liền cuống lên, đưa ba ngón tay lên thề:

"Ta nói thật, tin tức này ta nghe từ Đô đại nhân ở Phủ Thành chủ"

Nghe đến Phủ Thành chủ mọi người liền thôi không nhìn hắn nữa. Ở Nguyệt Hải Thành, phủ Thành chủ là một cụm từ rất nặng, Thành chủ là cây định hải thần châm của Nguyệt Hải Thành.

Trong ý nghĩ của mọi người, tiên nhân gì đó trong miệng khách nhân cũng không bằng vị Thành chủ đại nhân kia, dù sao với phàm nhân, biết bay liên nhân, ở phủ Thành chủ còn có một đội quân biết bay nữa kia. Một số người tò mò liền đợi để nghe tiếp, thanh niên thấy vậy liền tiếp tục:

"Đô đại nhân nói, tiên nhân kia địa vị rất cao... nghe bảo sống còn lâu hơn cả Thành chủ đại nhân".

"Cái gì cơ, sống lâu hơn cả vị kia sao?", mọi nguồ chấn kinh.

"Thật, nghe nói Thành chủ còn cảm thán... gọi là tiền bối nữa cơ"

"Này vị huynh đệ, ngươi không nói xạo đó chứ?"

Một khách nhân không tin mà nói ra. Vị khách nhân này một nhà ba thế hệ đều sống ở Nguyệt Hải Thành, từ thế hệ đầu đến giờ đều chỉ có duy nhất một vị Thành chủ. Chưa hề có một sự kiện truyền vị hay thay đổi nào cả. Trong mắt khách nhân này, Thành chủ đại nhân chính là trường sinh bất tử, hắn không tin cũng là lẽ đương nhiên.

"Ta đương nhiên là nói thật, hơn nữa..."

"Hơn nữa cái gì, nói mau", có người nóng nảy thúc giục.

"Hơn nữa Đô đại nhân bảo vị tiên nhân kia sống đã hơn ngàn năm. Trời ạ, là ngàn năm đấy"

Mọi người trong quán liền trầm trồ, sống hơn ngàn năm, nhà họ kéo dài đến hai mươi đời còn không dài đến thế. Có người liền cảm khái tiên nhân quả là tiên nhân, có người tiếc nuối vì vị tiên nhân kia đã tọa hóa rồi. Thậm chí có người còn kinh sợ mà nghĩ thầm:

"Sống hơn ngàn năm... sẽ không phải là yêu quái chứ?"

Những lời này đương nhiên sẽ không nói ra, như thế gọi là xúc phạm tiên nhân. Tiên nhân cao cao tại thượng, phàm nhân không thể hiểu, cũng không thể chạm vào được.

Khương Hy ngồi ngay đó cũng không nghe nữa, tiếp tục ăn bát mỳ, lòng cảm khái:

"Ngàn năm hóa bụi đất vàng a, tiếc thay "lão phu" còn chưa đến mức đó".
...

Buổi chiều, Khương Hy đi dạo quanh Bắc Thành. Nguyệt Hải Thành quả không hỗ là một trong các đại thành của Đại Nguyệt Hoàng Triều, tòa thành này to hơn nhiều so với tưởng tượng.

Nhân số của Nguyệt Hải Thành là hai trăm vạn người, nếu tính luôn cả thương nhân lẫn khách vãng lai thì con số có thể lên đến hai trăm năm mươi vạn người. Nguyệt Hải Thành chia làm năm khu vực, lần lượt là Đông, Tây, Nam, Bắc và Trung ương.

Đầu tiên là Đông Thành, Đông Thành nằm ở vị thế tương đối đặc thù so với bốn khu vực còn lại, nó nằm ngay trên biển. Đông Thành rất lớn, chiếm 4 phần diện tích của Nguyệt Hải Thành, chức năng cũng quan trọng nhất, đó là quản lý thương cảng. Hải cảng của Nguyệt Hải Thành phi thường có danh khí, hằng năm đóng góp kim ngạch cho Đại Nguyệt Hoàng Triều không ít. Hải cảng nơi đây giúp hàng hóa được lưu thông thuận lợi hơn. Nguyệt Hải Thành giao thương với rất nhiều nơi, bao gồm cả đại lục khác. Ngoài cảng có rất nhiều tàu thuyền neo đỗ, địa thế của Bắc Thành rất cao, Khương Hy có thể thấy được ngoài cảng có linh thuyền.

Linh thuyền là một loại di chuyển pháp khí có tác dụng phòng ngự mạnh, ngoài trừ điều đó ra linh thuyền không khác thuyền bình thường là bao nhiêu. Tác dụng phòng ngự chủ yếu là để chống yêu thú và hải tặc. Tu vi cao thì trực tiếp phi hành mà đi, tuy nhiên để di chuyển từ đại lục ra hải đảo gần nhất ít nhất cũng là Kim Đan cảnh tu vi. Tu vi chưa đến đó thì ngoan ngoãn trả tiền mà đi Linh thuyền thôi.

Bắc Thành là nơi có địa thế cao nhất ở Nguyệt Hải Thành. Và người sống ở đây chủ yếu là phàm nhân. Bắc Thành không giàu có nhưng cũng không đến mức gọi là nghèo. Ít nhất Khương Hy chưa thấy ăn xin nào xuất hiện ở Bắc Thành.

Thêm vào đó, Bắc Thành có Nguyệt Hải tam nhân, đều là kỳ nhân ở lĩnh vực của họ. Riêng điều này Khương Hy chưa bao giờ để tâm là bao, bởi vì hắn đã từng gặp hết cả ba.

Thần Y Điền đại phu.

Thần Trù Tứ nương.

Thần Kịch lão Hoàng.

Nam Thành thì khác. Nam Thành vô cùng giàu, giàu đến dọa người. Ở Nam Thành, dù có ai lỡ làm rơi tiền cũng không ai muốn lấy, ở đây không thiếu nhất chính là tiền. Nam Thành cũng nơi vui chơi của các tầng lớp, đồng thời cũng là nơi đãi khách của Phủ Thành chủ.

Tây Thành diện tích tương đối nhỏ nhưng địa vị cực cao. Nếu Bắc Thành tập trung phàm nhân, thì Tây Thành là nơi của người tu hành. Toàn bộ người tu hành sẽ ở đây, đương nhiên Nguyệt Hải Thành cũng không cấm họ ở chỗ khác. Tuy nhiên, người tu hành cần gì thì chỉ có Tây Thành mới bán, tỉ như linh dược, linh thực hay tài liệu luyện khí. Đương nhiên, trừ bỏ trường hợp của Điền đại phu.

Cuối cùng là Trung Ương Thành, diện tích nhỏ nhất nhưng cũng là nơi quan trọng nhất. Bởi vì... Phủ Thành chủ tọa lạc ở đây.

Thành chủ của Nguyệt Hải Thành Khương Hy chưa bao giờ gặp nhưng cũng có nghe các trưởng lão ở Cửu Tiêu Tông nói qua, tu vi là Kim Đan đỉnh phong, thậm chí là có xu hướng Hóa Nguyên cảnh.

Với thân phận "Phù Linh" mà nói, Nguyệt Hải Thành chủ là vãn bối, năm nay cũng gần sáu trăm tuổi. Đại nạn sắp tới, không lâu nữa nếu không đột phá đến Nguyên Anh, vị thành chủ này liền vẫn lạc. Tình huống hiện tại của Phủ Thành chủ có lẽ không được tốt lắm.

Ngoài vị thành chủ này ra, Nguyệt Hải Thành còn vài cái thế gia, nổi trội liền là Thẩm, Tô, Lý, Tưởng tứ đại thế gia. Bốn nhà này có Kim Đan tu sĩ tọa trấn. Tứ đại thế gia nằm ở Tây và Nam Thành.

Để cân bằng cuộc sống giữa người tu hành và phàm nhân, Nguyệt Hải Thành bắt buộc phải đặt ra một vài thiết luật như sau.

Thứ nhất, tu sĩ tu vi từ Kim Đan kỳ trở lên mới được quyền phi hành trong nội thành.

Thứ hai, tu sĩ không được phép xuất thủ trong thành. Nếu đánh thì ra ngoại thành, không thì đệ đơn lên phủ Thành chủ, mọi chuyện liền giải quyết ở lôi đài.

Thứ ba, tu sĩ không được can thiệp vào cuộc sống của phàm nhân.

Thứ tư, ở nội thành, tu sĩ và phàm nhân bình đẳng.

Thứ năm, người vi phạm, nhẹ thì bị phế, nặng trực tiếp giết.

Năm điều này Khương Hy cảm thấy cũng tương đối ổn, duy chỉ có điều thứ tư là hắn có chút khinh thường.

Tu sĩ và phàm nhân... bình đẳng được sao?

...

Vừa đi vừa xem Nguyệt Hải Thành, Khương Hy không để tâm rằng mấy vị cô nương xung quanh đều đang nhìn hắn. Quả thực, qua một tháng tĩn dưỡng và khôi phục thương thế, Khương Hy liền trở về với dáng vẻ tiểu bạch kiểm trước kia.

Không có Điền đại phu và Tứ nương ở cạnh, Khương Hy không cần phải bày bộ dạng trẻ ngoan ra. Hắn lúc này trông tĩnh lặng như mặt hồ, mang trên người một phong vị bí ẩn mà khiến người tò mò.

Phía sau hắn có một ánh mắt đang nhìn, từ lúc Khương Hy bước vào con đường này, ánh mắt kia đã luôn nhìn vào hắn.

Chủ nhân của ánh mắt kia thầm nghĩ.

Quái lạ.

...

Chương 4: Thiên sinh phế tài

Khương Hy đang đi trên con đường lớn nhất Bắc Thành - Thủy Vũ Lộ. Con đường này trước nay tên là Thạch Lộ, mặt đường được xây dựng bằng đá, chúng chính là từ đá khối tự nhiên. Những khối đá được xếp xen kẽ nhau không theo bất cứ trật tự nào, mặt đá bị nhẵn mài qua năm tháng do người qua lại.

Mỗi bước Khương Hy đi đều mang lại cho hắn một cảm giác khá khó chịu. Cứ như đang có thứ gì đó xuyên vào thân thể, những người khác không nhận thấy nhưng hắn lại rõ ràng.

Kiếm khí, hơn nữa vô cùng mỏng, mỏng đến vô hại nhưng lại rất khó chịu với những người nhận ra nó.

Khương Hy trầm mặc:

"Con đường này bị người chém ra từ lâu về trước sao?"

Bỗng nhiên, hắn nhớ đến một bằng hữu ở kiếp trước, một vị kiếm tu, đúng hơn là kiếm điên, một tên điên đúng nghĩa. Kiếm khí ở đây tuy mỏng nhưng đang dần phai đi, người chém một kiếm kia yếu hơn vị bằng hữu của hắn. Trong đầu hắn liền nhảy lên một cái tên.

Nguyệt Hải Thành chủ Mặc Hiên.

Khương Hy nghĩ đến vị thành chủ này, hắn không chắc Thành chủ có phải kiếm tu hay không. Hắn chỉ biết, không phải Kim Đan, không thể chém ra một kiếm kia.

...

Hằng năm, Nguyệt Hải Thành sẽ đón một mùa mưa bão trước khi đông đến, mỗi cơn mưa trút xuống Thạch Lộ đều tạo thành cơn lũ xuôi đường về Đông Thành hướng ra biển. Kỳ lạ là dòng nước lũ không ảnh hưởng gì đến nhà cửa xung quanh cả. Chúng di chuyển như thể đã được định sẵn lộ tuyến vậy. Thủy Vũ Lộ từ đó mà ra đời, đây là một kỳ quan của Nguyệt Hải Thành, tiền đề là có người đủ can đảm đứng giữa mưa bão để xem.

Dọc Thủy Vũ Lộ, mặc cho bao ánh nhìn về phía hắn, Khương Hy lại không để ý là bao. Hắn nguyên bản vốn không cùng đường với những con người này, tự dưng không quan tâm. Hắn hiện tại quan tâm về con đường đi sau này hơn, hắn có nên tu tiên tiếp không?

Tu tiên cầu trường sinh, đây là lý niệm mà phàm nhân công nhận. Tiên gia được người người cung phụng, người người kính trọng, điều này đúng.

Ngược lại, con đường nào chết nhanh nhất, Khương Hy liền trả lời tu tiên. Người cùng ngươi hôm nay xưng huynh gọi đệ, hôm sau liền chém ngươi chỉ vì một viên đan dược.

Con đường tu tiên rất mịt mờ, không biết thứ gì đang đợi phía trước. Mà thứ không biết mới là thứ đáng sợ nhất.

Lấy thọ nguyên trăm tuổi làm một cái khảm quan, phàm nhân sống không quá trăm tuổi, họ không sợ chết, tu sĩ sống hơn trăm năm, liền sợ chết. Sống càng lâu càng sợ chết.

Đời trước, hắn sống hơn ngàn năm, cuối cùng tọa hóa. Ở một nghĩa nào đó, hắn còn sống nhưng một chân từng bước vào tử môn quan. Có lẽ hiện giờ hắn mới là người sợ chết nhất.

Khương Hy thở dài lắc đầu, tự tranh cãi điểm này liền không có kết quả. Hắn dừng lại nhìn quanh rồi vào một quán nước bên đường. Quán nước này không lớn, chỉ gồm vài tấm phản gỗ, mỗi tấm ở giữa đều có một cái ô được dựng lên che nắng. Ngồi xuống gọi nước, hắn tiếp tục trầm mặc.

Tu hay không tu, hiện giờ hắn chưa quyết được. Ít nhất hắn hiểu tu tiên mới có thực lực.

Thực lực ở đây không đơn thuần đại diện cho sức mạnh vũ lực mà còn là trí lực, địa vị, thế lực, tiền tài và nhân duyên. Thực lực trong tay, không nhờ Điền đại phu, hắn cũng tự giải quyết được cái kỹ viện kia.

...

“Khách nhân, trà của ngài đây”, thiếu nữ mang nước đến cho Khương Hy, hắn ra hiệu để thiếu nữ đặt xuống bên cạnh. Trước khi lui, người thiếu nữ vẫn không quên nhìn hắn thêm một chút.

Cầm chén trà trong tay, nhìn thấy hình ảnh hắn phản chiếu ở trong, hắn liền cười khổ:

“Có chút phiền a”.

Đưa chén trà lên uống nhưng chưa đến miệng Khương Hy liền ngưng lại, ánh mắt liền nhìn về bên cạnh. Ở đó từ bao giờ đã có một thiếu niên ngồi nhìn hắn.

Thiếu niên dáng người cao ráo kết hợp với trường bào màu xanh lục được làm từ chất liệu thượng hạng, mái tóc dài mượt thả ra sau rất tùy ý. Gương mặt góc cạnh, tỏ rõ anh khí nhưng vẫn còn chút non nớt. Nhìn chung vẫn rất ưa nhìn.

Sau lưng là hai gia nhân lẳng lặng đứng không nói gì. Ánh mắt thiếu niên tùy ý đánh giá Khương Hy, không chút ngại ngùng nào.

“Vị công tử này theo tại hạ không biết có chuyện gì cần chỉ giáo?”, Khương Hy nhàn nhạt hỏi người thiếu niên.

Từ lúc dung hợp linh hồn xong, hắn phát hiện linh thức của hắn mạnh mẽ đến nhường nào. Tuy chưa thế ngoại phóng nhưng trực giác của hắn mẫn cảm hơn rất nhiều.

Tiểu Linh bị cảm nhẹ, hắn không cần bắt mạch cũng cảm nhận được luồng hàn khí trong cơ thể cô bé.

Ở Thủy Vũ Lộ hắn cảm nhận được từng tia kiếm khí lượn lờ xung quanh mà không một ai biết. Đương nhiên, hắn cũng chỉ biết có người theo dõi mà không rõ là ai.

Nghe Khương Hy nói, vị thiếu niên này có chút ngạc nhiên, không phải vì đối phương phát hiện ra mà là vì ngữ điệu của hắn. Khóe miệng kéo lên, vị thiếu niên liền đáp:

“Tiểu kỹ nam, ngươi không nhớ bản thiếu gia?”

Thoạt đầu, Khương Hy nhíu mày khó hiểu, nhưng ba chữ ‘tiểu kỹ nam’ hắn liền hiểu, ba chữ đó liền đủ rồi. Trong người hắn, một cỗ oán niệm không rõ bỗng dâng lên, Khương Hy âm thầm rùng mình. Hắn liền nhớ ra vị thiếu niên trước mặt là ai.

Thẩm gia Thẩm Minh.

Ở Nguyệt Hải Thành, tiếng xấu của Thẩm Minh không ai không biết, hoa hoa công tử chuyên gieo họa cho nữ tử.

Trong ký ức, Thẩm Minh là kẻ đẩy hắn đến vũng bùn nhơ bẩn, không phải người đầu tiên nhưng tuyệt là người khiến hắn oán hận nhất. Nói khó nghe thì Thẩm Minh từng làm nhục hắn.

Nghe rất kỳ lạ và không hợp thói thường, Thẩm Minh vốn không có hứng thú với nam nhân. Tuy nhiên, Thẩm Minh không vừa mắt Khương Hy. Một phần vì Khương Hy đẹp trai hơn, một phần là Thẩm Minh cảm thấy danh dự thế gia bị xúc phạm.

Mỗi lần Thẩm Minh đến kỹ viện vui chơi, hiển nhiên mấy cô nương kỹ viện sẽ tiếp hắn chu đáo. Nhưng chỉ cần Khương Hy xuất hiện tại đâu, ánh mắt bọn họ bất chợt liền nhìn theo đó. Đường đường là một thiếu gia của đại thế gia mà phân lượng trong mắt nữ nhân lại không bằng một tiểu nhị. Mặt mũi để đâu cho hết?

Cuối cùng, Thẩm Minh liền làm nhục hắn tại kỹ viện. Thân là nam nhân lại bị một nam nhân khác áp, "Khương Hy" lúc đó mặt mũi danh dự liền bị mất hết. Từ một tiểu nhị bình thường bị đẩy "lên" làm kỹ nam duy nhất của kỹ viện, duy nhất của Nguyệt Hải Thành.

May mắn cho hắn là sau đó không có nam nhân rảnh rỗi nào đến tìm hắn. Nam nhân có tiền có quyền thì mặt mũi và danh khí vẫn rất quan trọng, chưa có ai điên như Thẩm Minh. Thay vào đó, nữ nhân tìm đến hắn không ít nhưng là trong âm thầm. Một lần đến tìm là hắn bị che mắt, làm sao hắn biết được ai đang giao hoan với hắn chứ.Thẩm gia thế lớn, lại là tu chân thế gia, quan phủ bình thường không quản được, cũng quản không nổi. Phủ Thành chủ cho rằng chuyện nhỏ nhặt này không cần quản, thế là Nguyệt Hải Thành mặc sức cho Thẩm Minh tung hoành.

Nghĩ đến những việc này, lòng Khương Hy liền trùng xuống, hắn giữ nét cười trên mặt mà đáp:

“Thẩm thiếu gia, lúc nãy có chút vội vàng, không nhận ra, thiếu gia thứ lỗi”

“Ồ, vậy sao?”, Thẩm Minh híp mắt, thầm nghĩ quái lạ, tiểu kỹ nam đáng lý ra nên một mặt oán hận phẫn nộ nhìn hắn mới đúng.

Mặt khác, trong quá khứ, "Khương Hy" chưa bao giờ gọi hắn là "Thẩm thiếu gia" mà gọi thẳng là Thẩm Minh. Ba chữ "Thẩm thiếu gia" nghe tựa như đang mỉa mai vậy.

Vẻ mặt này, thái độ này của Khương Hy làm Thẩm Minh không quen, cũng không thích một chút nào. Gia nhân sau lưng thấy nét mặt Thẩm Minh liền hiểu tâm tình vị thiếu gia này như thế nào, liền quát Khương Hy:

“To gan, còn không mau dập đầu tạ lỗi thiếu gia”

Tiếng của gia nhân rất to, làm thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh. Vốn định xem trò hay nhưng khi nhận ra Thẩm Minh, đám người liền tản ra, làm như thể "ta không thấy", "ta không biết", "đừng liên lụy đến ta".

Thẩm Minh, tiếng xấu của hắn... đủ lớn.

Khương Hy nghe vậy, không để ý hắn, nhìn về phía Thẩm Minh nói:

“Thẩm thiếu gia, tên nô tài này thật quá phận, thiếu gia chưa nói gì mà hắn đã... Ài, thật mất hứng”, Khương Hy lắc đầu thở dài nói.

“Ngươi...”, tên gia nô kia chưa kịp nói sống lưng liền thấy lạnh, Thẩm Minh đang nhìn hắn, ánh mắt thể hiện rất rõ, ngươi muốn chết. Hắn liền sợ mà câm miệng, nhìn cũng không dám nhìn. Thẩm Minh quay đầu lại cười nói:

“Tiểu Khương, không cần chấp nhặt hắn, chỉ một cái gia nô mà thôi”.

Thẩm Minh không gọi là ‘tiểu kỹ nam’ nữa mà là ‘tiểu Khương’, xem ra đối phương đã biết Khương Hy được trả tự do rồi. Hai người nhìn nhau, không nói lời nào, duy chỉ có nét cười ở cả hai đều không mất.

Người sợ nhất lúc này là đại thúc chủ quán nước. Thiếu nữ lúc trước đưa trà cho Khương Hy là nhi nữ của hắn, thấy Thẩm Minh xuất hiện hắn liền đuổi nhi nữ của mình chạy đi chỗ khác càng xa càng tốt. Đại thúc không biết Khương Hy là ai nhưng dám ngồi ngang hàng mà nói chuyện với Thẩm Minh thì đại thúc cũng không dám đắc tội. Nếu hai người này gây sự tại quán hắn, hắn liền chịu không nổi.

Không khí trong quán lúc này thật vắng lặng, khách của hắn chạy đi mất rồi, tiền còn chưa kịp thu, vị đại thúc này thật muốn điên lên rồi.

Một lát sau, Khương Hy mở miệng:

“Chúc mừng thiếu gia, thành công bước vào tu tiên lộ”

“Ngươi nhận ra, tiểu Khương quả nhiên có mắt nhìn người”, Thẩm Minh ngạc nhiên không hiểu sao Khương Hy nhìn ra nhưng cũng cười đắc ý, hắn đặc biệt nhấn ‘tiểu Khương’ như thể đang gợi lại ký ức bị làm nhục ở kỹ viện.

Dù thế nhưng đúng, Thẩm Minh tu vi đã là Luyện Khí tầng hai đỉnh phong, cơ thể đã sản sinh ra một chút linh lực. Dựa vào trực giác, Khương Hy đã biết. Gia nhân khác sau lưng thấy Thẩm Minh đắc ý liền vuốt mông ngựa

“Đương nhiên, thiếu gia nhà ta liền là thiên tài, đợt thu đồ sắp tới của Hạo Nhiên Thư viện thiếu gia nhất định đoạt được ba vị trí đầu”

“Hạo Nhiên Thư viện?... Đã bắt đầu thu đồ rồi sao?”, Khương Hy thầm nghĩ. Ngoài mặt vẫn cười chúc:

“Thiếu gia quả thật thiên tài, Hạo Nhiên Thư Viện thiếu gia chắc chắn đi được”.Mặc dù vẫn còn chướng tai hai chữ "thiếu gia" từ miệng Khương Hy nhưng Thẩm Minh vẫn tương đối hài lòng. Hắn nhìn Khương Hy từ trên xuống dưới, ánh mắt không hề kiêng dè. Bộ dạng của Khương Hy lúc này đem cho hắn cảm giác rất lạ,... hắn có chút hứng thú. Thẩm Minh trầm mặc một hồi nói:

“Vậy…”

“Thiếu gia, không còn sớm nữa, ta phải đi, Điền đại phu đang đợi”.

Khương Hy ngắt lời Thẩm Minh, hắn cảm giác câu kế tiếp không hay ho gì. Nếu Thẩm Minh đã biết hắn được tự do, tất biết địa vị của Điền đại phu. Thẩm Minh không ngu, hắn còn chưa dám trở mặt với Điền đại phu. Mặt khác, thiết luật cũng không phải để trưng, Thẩm Minh dám động, Phủ Thành chủ liền sẽ động.

“Tiếc thật, hôm nào rảnh, bản thiếu gia sẽ tìm ngươi”, Thẩm Minh thất vọng, cười đáp, câu nói này mang chút ý vị. Sau đó hắn liền đứng dậy đi, hai tên gia nhân liền vội đi theo, hướng của bọn hắn dường như là về Nam Thành.

Khương Hy cũng đứng dậy đi, nhưng đi về hướng ngược lại.

Đợi hai người họ đi, vị đại thúc kia liền thở phào nhẹ nhõm. Người qua đường cũng lại an ủi trấn an, vị đại thúc này hôm nay chịu không ít kích thích rồi.

"Ông chủ, vất vả rồi!", có người trấn an, đại thúc liền phất tay bảo không sao. Chợt cả thân hình liền ngưng trệ lại. Mặt liền tức giận, nghiến răng ken két, mọi người xung quanh thấy làm lạ, chỉ có đại thúc hiểu. Hai tên tiểu tử đó chưa trả tiền.

...

...

"Thiếu gia, kế tiếp chúng ta làm gì đây?", vị gia nhân trước đó bị Thẩm Minh trừng mắt bây giờ mới dám mở miệng.

"Đi kỹ viện", Thẩm Minh nói, sau khóe miệng đều kéo, bổ sung, "Ở Nam Thành".

Hai gia nhân nghe vậy liền không nói gì thêm, hộ tống Thẩm Minh đi về Nam Thành. Hầu hạ vị thiếu gia này bao lâu hai người há lại không hiểu, tâm trạng hắn lúc này không tốt.

Trong lòng Thẩm Minh tức giận, thầm mắng:

“Tiểu kỹ nam ngươi được lắm, để bản thiếu gia xem lão Điền giữ ngươi được bao lâu”.

Hắn hôm nay quả thực bị xem thường, trước đó Khương Hy cười nói ngang hàng với hắn làm hắn tức giận vô cùng. Bị xếp ngang hàng với "kỹ nam" là hạ thấp thân phận của hắn. Khương Hy dù chuộc thân nhưng trong mắt Thẩm Minh, kỹ nam cũng chỉ là kỹ nam mà thôi.

Hắn lại lẩm bẩm nhỏ tiếng mắng:

"Ta từng đẩy ngươi làm kỹ nam một lần thì tất có lần tiếp theo. Đến lúc đó, bản thiếu gia sẽ cho ngươi biết thế nào là "dục tiên dục tử", đến chết đi sống lại cũng đừng mơ mà cầu xin”.

Thẩm Minh thật nổi giận rồi, kỹ viện Nam Thành hôm nay... xong rồi.

Trong lúc Thẩm Minh nổi giận đùng đùng hướng về Nam Thành. Khương Hy lại đang nén cỗ oán niệm ở trong người hắn

"Bình tĩnh nào... bình tĩnh nào”.

“Yên tâm, ta nhất định sẽ báo thù cho ngươi", Khương Hy thì thào với lòng mình, một lát sau cỗ oán niệm kia liền giảm đi. Hắn cười hài lòng, sau đó liền trầm mặc.

Thẩm Minh đã Luyện Khí tầng hai, bây giờ khó giết hắn, nhưng cũng không phải không có khả năng. Thẩm Minh năm nay mười bảy tuổi, ở tuổi này mà Luyện Khí tầng hai thì tương đối xem như tạm được.

Hắn không dám làm tới tức vẫn kiêng kị Điền đại phu. Thẩm gia đương nhiên không sợ Điền đại phu, cũng không sợ vị tôn tử kia. Chân chính Thẩm gia kiêng kị là thế lực mang tên ‘Phủ Thành chủ’. Nhưng việc của Thẩm Minh còn chưa đến mức phiền đến hai bên.

Trầm mặc một hồi, Khương Hy kết luận.

Tu vi của Thẩm Minh dưới trợ lực thế gia mà vẫn chỉ có thế thì chỉ có thể giải thích rằng Thẩm gia không coi trọng Thẩm Minh, cũng đồng nghĩa với việc tư chất của Thẩm Minh tuyệt đối bình thường. Trong hàng ngũ thế hệ trẻ của Thẩm gia chắc chắn có người cao hơn hắn.

"Nếu vậy vẫn có cơ hội", hắn tự nói.

Nghĩ đến việc ban nãy gọi Thẩm Minh là thiên tài, Khương Hy có chút hoài niệm. Kiếp trước hắn gặp qua thiên tài không ít, tư chất vượt xa Thẩm Minh, tâm tính ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Nhớ đến những người này rồi lại nghĩ đến Thẩm Minh, Khương Hy lẩm bẩm:

"Thiên tài"

"Thiên tài"

"..."

Sau khóe miệng hắn liền kéo ra.

"Thiên sinh phế tài"

Trên bầu trời, ánh sáng liền ảm đạm đi, mặt trời liền trốn, màn đêm dần kéo tới. Con đường tu tiên của Khương Hy đã bắt đầu rồi.

...

...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau