HỒNG HOANG TAM QUỐC TỐI CƯỜNG NGOẠN GIA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang tam quốc tối cường ngoạn gia - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Ông trời đố kị

Quách Gia nhìn Diệp Thần, vốn dĩ hắn còn muốn khuyên bảo Diệp Thần một chút, nhưng lại chợt sửng sốt, sau đó ngẩn ngơ:

“Đây… có chuyện gì… sao… sao…”

“Hô…” Diệp Thần thở ra một hơi thật dài, khí tức trên người hắn biến mất trong nháy mắt.

“Phụng Hiếu, sao thế?” Diệp thần nhìn vẻ mặt bất khả tư nghị của Quách gia, nghi hoặc hỏi.

Quách Gia nghe thất Diệp Thần hỏi, lập tức hồi phục tinh thần, sau kinh ngạc nói

“Chủ công quả nhiên không giống với người thường, vận khí trên người chủ công lúc nãy, Gia nhìn không thấu a …”

Diệp thần không khỏi bật cười: “Nhìn thấu hay không thấu thì sao chứ, mấu chốt chính là, ngươi có thể tiên đoán những nguy hiểm đến với ta.”

“Chủ công, Gia hổ thẹn không thể vì chủ công phân ưu giải nạn.” Quách Gia thở dài, khom người nói.

“Phụng Hiếu đã làm rất tốt rồi, nếu không có ngươi, chỉ sợ ta vẫn chưa biết gì, có khi chỉ gặp mới bắt đầu xử lí, nhưng lúc đó cũng đã muộn, chỉ là hiện tại…” Diệp Thần nói tới đây, hai mắt nhíu lại, ánh sáng lạnh chợt loé rồi biến mất.

Không có Quách Gia nhắc nhở, Diệp thần chắc chắn sẽ coi nhẹ nguy hiểm từ các người chơi khác cũng như hành trình tới Lạc Dương.

Chỉ là hiện tại, lòng hắn đã có chút đề phòng.

“Chủ công vẫn là nên cẩn thận một chút.” Quách Gia thở dài, khom người nói.

Diệp thần gật gật đầu, sau đó cười, nói: ‘Đi, đi dạo xung quanh một chút, tìm chỗ ngươi thích, để nhóm nhân công làm phủ để ở.”

“Chủ công, địa phương, đã có rồi đấy.” Quách Gia nghe tới đó, hai mắt sáng ngời, nói.

“Hả? Ngươi chọn chỗ nào?” Diệp Thần sửng sốt, mở miệng hỏi

“Chủ công, chỗ Gia ở đối diện tửu quán, được không?” Quách Gia hưng phấn nói.

Diệp Thần nghe tới đây, dở khóc dở cười liếc Quách Gia một cái, nói:

“Phụng Hiếu thật muốn ở chỗ này ư… nơi này về sau là phố xá sầm uất, Phụng Hiếu chắc chắn muốn ở nơi này? Ngươi thích nơi này, ta hiều, nhưng phu nhân của ngươi thì sao? Nàng chắc sẽ thích chỗ này chứ?”“Không có chuyện đó, nàng lắm lời, gia hưu nàng, huống chi Gia chưa muốn cưới, càng không phải lo.” Quách Gia bất cần nói.

Diệp Thần sau khi nghe Quách Gia nói, không khỏi sửng sốt, sau cười ha hả, nói: “Lời Phụng Hiếu, chỉ sợ nửa câu sau là lời tâm huyết.”

“Khu khụ… lời Gia nói đều là thật!” Quách gia nghe tới đây, cười mỉa vài tiếng, nói.

Diệp Thần trừng mắt liếc y, nói:

“Nơi này sau sẽ là phố xá sầm uất, người qua lại quá nhiều, không hợp ở, đi tìm chỗ khác đi.

Về chuyện ngươi muốn uống rượu, ta giữ lời lúc trước, chờ chế tạo Bách Hoa Tửu thành công được một nửa, ngươi có thể uống một ngày ba bầu.

Nhưng mà… Phụng Hiếu, dù có tục ta cũng phải nói, nếu ngươi dám uống nhiều, ta sẽ đánh gãy chân ngươi thật đấy.”

Thực ra, Diệp Thần biết Quách Gia chọn xây phủ ở đối diện tửu quán là có ý gì.

Mỗi ngày sau khi uống hết Bách Hoa tửu, mua được thêm thì mua, uống được nhiều hơn thì uống.

Không còn cách nào khác, ai bảo Quách Gia là quỷ rượu chứ.Quách gia nghe tới đó, mặt nhất thời cứng đờ, u oán nhìn Diệp Thần.

“Phụng Hiếu, ta cũng chỉ vì muốn ngươi khoẻ, ngươi hẳn biết rất rõ, trước khi ta trị liệu tốt cho ngươi, cấm uống nhiều.” Diệp Thần thở dài, sau đó nhìn Quách gia, vô cùng nghiêm túc nói.

Quách gia nghe tới đây, nhất thời sửng sốt, vẻ mặt bình thường quay lại, giống như cảm thấy Diệp thần có ơn sâu dưỡng dục mình vậy…

“Chủ công, bệnh của Gia, chính là ông trời ganh ghét, uống thuốc châm cứu đều không hữu hiệu, hơn nữa…”

Diệp Thần nhướn mày, trực tiếp giơ tay ngắt lời của Quách gia, thấp giọng quát: “Ta nói sống được là sống được, không ai có thể cướp mạng sống của thuộc hạ từ tay ra, kể cả ông trời cũng không được!:

Diệp Thần nói xong, phẩy tay một cái, Hoàn Dương đan xuất hiện trong nháy mắt.

“Đây là…” Quách Gia ngẩn người, hai mắt co rút mãnh liệt, vô cùng khiếp sợ nói.

“Hoàn Dương đan, đây là biện pháp cuối cùng, nếu không tìm được cách trị liệu, thì ta cũng sẽ không để ngươi chết, ngươi chết, ta cũng kéo ngươi về.” Diệp Thần hùng hổ nói.

“Gia có thể đi theo chủ công, đời này không uổng!” Quách Gia không tự chủ được run lẩy bẩy, đứng lên, lớn tiếng nói.

Diệp thần mỉm cười, đúng lúc này, quách gia nói:

“Chủ công, công dụng của Hoàn Dương đan là cải tử hoàn sinh, dù Gia có sống lại nhờ viên đan này, sự đố kị của ông trời vẫn bám theo, chính vì thế, không cần lãng phí loại đan tốt này trên người Gia.”

“Ngươi nói gì, sau khi ngươi sống lại, thiên đố vẫn đi theo ngươi?” Diệp Thần nghe tới đó, mặt biến đổi ngay lập tức, sau đó thấp giọng nói.

“Đúng vậy, thiên đố không ai giải được, dù mưu kế ngất trời, cũng không nghĩ ra biện pháp phá giải.” Quách Gia thở dài, cô đơn nói.

“Không thể nào! Đại đạo năm mươi, Thiên hành bốn chín, thua đi một, chuyện gì cũng có thể giải quyết!” Diệp thần nhíu đầu mày, trầm giọng nói

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chương này chưa tới 1k chứ. Buồn!

Chương 72: Quách Gia kiếp sợ

“Chủ công, lý này, Gia biết, nhưng, sức người không thể chống lại trời.” Quách Gia trầm mặc một lát, sau đó nói.

Diệp Thần nghe ra tử kỉ trầm trầm trong lời của Quách Gia, không khỏi nhíu mày.

Quách Gia là thuộc hạ của Diệp Thần, còn là văn thần lịch sử hạng nhất, quan trọng hơn, hắn thực sự tử trung với Diệp Thần.

Diệp Thần tự nhiên không để Quách Gia rồi sẽ chết,

Đúng lúc này, Diệp Thần đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, hai mắt sáng ngời, rồi nhìn về phía Quách gia, mở miệng nói:

“Phụng Hiếu, nếu ngươi theo ta phi thăng, đố kị của trời hẳn là sẽ mất?”

“Chủ công nói phi thăng thượng cấp? Rời thiên địa này đi?” Quách Gia có chút sửng sốt. sau đó hỏi.

“Đúng vậy.” Diệp Thần nghe tới đó, lòng càng thêm lo lắng.

“Phi thăng thượng cấp, rời thiên địa này đi, hiển nhiên đố kị của trời không thể ảnh hưởng tới Gia nữa, nhưng chủ công, con đường phi thăng sớm đã đứt… huống chi, chủ công có thể phi thăng, không có cách nào mang theo Gia…” Quách Gia thở dài, sau đó nói.

Mẹ nó! Quả nhiên có thể… được lắm…

Hai mắt Diệp Thần sáng mãnh liệt, sau đó ngửa mặt lên trời cuồng cười : “ Ha ha ha…”

“Chủ công?” Quách gia hơi sửng sốt, hỏi.

Diệp Thần hít sâu một hơi, thở một hơi thật dài, sau đó nhìn về phía Quách Gia, vui sướng nói:

“Phụng Hiếu, con đường phi thăng chưa gãy, có thể mang theo ngươi phi thăng, chẳng những là ngươi, ta muốn mang tất thảy con dân, thuộc hạ cùng nhau phi thăng!”

“Không có khả năng… chủ công, cho dù đường phi thăng còn, chủ công biết cách nên… nhưng cho dù có vậy cùng không thể đưa nhiều người cùng phi thăng…”

“Phụng Hiếu không tin ta?” Diệp Thần nhướn mày, hỏi.

“Chủ công, Gia…” Quách Gia nói tới đây, dường như nhớ ra điều gì, nhất thời ngây người, sau đó kinh hoàng nói.

“Thần… Kiến thôn lệnh thần cấp! Thiên hạ có đúng một miếng kiến thôn lệnh thần cấp, nó nó... ở trong tay chủ công!”

Hiển nhiên, Quách gia biết Kiến thôn lệnh Thần cấp, cũng biết công dụng của nó.

Tụ lại số mệnh, cử quốc phi thăng.

Diệp Thần cười ha hả gật đầu, sau đó nói: “Phụng Hiếu nói đúng, Luân Hồi trấn cũng nhờ kiến thôn lệnh thần cấp mà tạo thành.”

Quách Gia nghe đến đó, nuốt nước bọt đánh ực, hai mắt sáng loá kêu lớn:

“Chúc mừng chủ công! Chúc mừng chủ công! Thần vật trong tay, nghiệp lớn ắt thành, chủ công đúng là có khí thế của người làm chủ.“Ha ha ha, Phụng Hiếu cũng không nhàn rỗi, phải giúp ta phân ưu.” Diệp Thần cười ha hả, nói.

“Chủ công, Gia sao dám nhàn hạ!” Quách Gia vội vàng nói.

“Uống ít rượu!” Diệp Thần trừng mắt liếc Quách gia một cái, nói.

“Khụ khụ, việc này… Gia, sẽ tận lận…” Mặt Quách Gia cứng đờ, hắn cười trừ, nói.

Diệp Thần bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó nói:

“Đi thôi, đi tìm phó trấn Triệu Hằng, bảo hắn bố trí người xây phủ cho ngươi.”

“Chủ công, mấy việc nhỏ này, không quá rắc rối, chủ công mau đi xử lí việc lớn.” Quách Gia cười ha hả nói.

“Đúng rồi, đúng rồi, tìm được Triệu Hằng nhớ bảo hắn tìm kiếm, sắp xếp mấy thị nữ và nữ trù lại chỗ ta.” Diệp Thần gật gật đầu, nói.

“Không biết chủ công có yêu cầu gì với dung mạo thị nữ?”Quách Gia hơi sửng sốt, hỏi.

“Không thể xấu!” Diệp Thần không do dự mở miệng.

“Chủ công, việc này để Gia!” Quách Gia nghe tới đo hai mắt sáng ngời, lập tức nói.

Diệp Thần vừa gật đầu một cái, cảm thấy có chút không đúng.

Ánh mắt Quách Gia không đúng cho lắm…
Y nghĩ, hắn muốn đi tìm tiểu thiếp?

Nghĩ tới đây, mặt Diệp Thần cứng lại, vội mở miệng: “Đừng làm bậy, nữ tử tầm thường làm chướng mắt bản chủ công.

Quách Gia nghe vậy nhất thời sửng sốt.

“Chủ công ngươi muốn mĩ nữ, khắc biết tự mình theo đuổi, dành lấy… khụ khụ.. nói ngắn gọn, thị nữ này dùng để làm mấy việc tạp nham, đừng nghĩ nhiều.” Diệp Thần liếc Quách gia một cái, nói.

“Ayoooo, Chủ công của Gia à, đào hoa nồng đậm, giờ phút này nhắc về thị nữ trước mặt Gia, chẳng lẽ không muốn chọn tiểu thiếp xinh đẹp?” Quách gia nghe tới đó, không khỏi sửng sốt hỏi lại.

“Đương nhiên không phải.” Diệp Thần thở dài, sau đó nói, nói xong liền sửng sốt.

Từ từ…

Đào hoa nồng đậm..

Triệu Vũ? Hoặc từ Lạc Dương…

Nghĩ tới đây, hai mắt Diệp Thần sáng ngời mãnh liệt…

Tính thời gian, thì lúc này, Điêu Thuyền hẳn đã đến Lạc Dương…

Mẹ nó! Không thể đợi, mai xuất phát đi Lạc Dương!

Lão thất phu Vương Duẫn kia nếu nhận Điêu Thuyền làm nghĩa nữ, nghĩ nhận Điêu Thuyền sẽ trở nên khó khăn.

Quách Gia vốn định mở miệng nhưng thấy Diệp Thần ngây người, liền đứng một bên chờ đợi.

Lúc này Diệp Thần mới hoàn hồn, thở một hơi thật dài, sau đó nhìn Quách gia, vui sướng nói:

“Phụng Hiếu, may có ngươi nhắc nhở, nếu không ta đã quên mất chuyện quan trọng.”

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thật lòng xin lỗi mọi người, hai ngày nay t sốt sml, không sờ nổi vô cái lap, không post chương được.... thật sự xin lỗi!!!!!!!!

Tối nay còn một chương nữa nhen, nghe bạn dịch đồn là có H mà k biết nguồn điện nhà bạn ấy có ủng hộ tụi mình k nữa... Chắc khoảng 8h mình sẽ post thêm c nữa nhe.

Mong mọi người bỏ qua cho mình nhé, hứa từ nay sẽ lên lịch post auto luôn cho chắc!!!!!

Điêu Thuyền sắp ra mắt r =)))

Chương 73: Khởi hành

Quách Gia đương nhiên không hiểu điều Diệp Thần nói, dù Quách Gia tài trí như yêu, mưu mẹo như quỷ, cũng không có cách nào dò ra suy nghĩ của Diệp Thần.

Nhìn vẻ mặt mơ hồ của Quách Gia, Diệp Thần không khỏi bật cười, nói tiếp:

“Phụng Hiếu chớ nghĩ nhiều, đây là việc tư của ta, về phần thị nữ, chỉ cần tìm người cẩn thận, khéo tay, nhìn thuận mắt là được.”

Quách Gia nghe tới đây thì gật đầu, khom người đáp: “Chủ công, vậy để Gia đi tìm phó trưởng trấn.”

“Được, đi đi.” Diệp Thần mỉm cười, nói.

Quách Gia khom người cáo biệt, rời khỏi đó, đi tìm Triệu Hằng.

Diệp Thần thở một hơi thật dài, sau đó xoay người bước về phía nhà lớn của trưởng trấn.

Nhà lớn của trưởng trấn to như vậy, giờ lại trống rỗng, ánh mặt trời lặn rọi vào tuy đẹp, nhưng không khỏi có chút cô quạnh.

Chỉ là, chuyện này cũng chưa cần xử trí, Luân Hồi trấn mới thăng cấp chưa bao lâu, đồ dùng trong nhà chưa chuẩn bị.

Đi vào hậu trạch, Diệp Thần tới phòng khách, thấy Triệu Vũ ngồi trên ghế, ôm má ngẩn ngơ.

Mà lúc này, Triệu Vũ cùng đã thấy hắn, mắt sáng ngời, sau đó vui vẻ đứng lên.

Chỉ là lúc nàng định mở miệng, lại chẳng biết nói gì.

Nghẹn một hồi, mặt không nín được hồng lên, nàng mở miệng nói:

“Ăn cơm chưa?”

Không phải vì nàng đới với Diệp Thần có chút xa lạ, cũng không phải nàng giận, mà không biết nói gì.

Ngoài niềm vui khi Diệp Thần trở về, Triệu Vũ còn vô cùng khẩn trương.

Không khẩn trương sao được, trước đó Diệp Thần đã nói, Triệu Vũ chính là nữ nhân đầu tiên của hắn, về sau được ở đây.

Triệu Vũ không thẹn thùng, khẩn trương mới là kì quái.

Nhìn thấy sự vui vẻ, lại hơi lo lắng, kèm một chút xấu hổ của Triệu Vũ, Diệp Thần không khỏi mỉm cười, đi về phía trước, ôm Triệu Vũ vào lòng:

“Chưa, nhưng ta nghĩ thứ ta muốn ăn tối là…”

Diệp Thần nói tới đây, cúi người nhẹ nhàng hôn Triệu Vũ, sau đó tiếp: “Nàng.”

Cả người Triệu Vũ mềm nhũn trong chốc lát, nàng vô lực tựa trên người Diệp Thần.Diệp Thần thấy thế không khỏi mỉm cười. Sau đố bế Triệu Vũ lên, đi vào phòng ngủ.

Hôm sau, trời sáng, Diệp Thần nhìn Triệu Vũ đang đỏ mặt trong lòng mình, không khỏi mỉm cười, nhẹ nhàng nói:

“Hôm nay đừng đi y quán, ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Triệu Vũ càng đỏ, vội vàng kéo chăn đắp tới mặt mình, sau đó nhẹ nhàng đáp: “Vâng.”

Khoé miệng Diệp Thần nhếch lên, sau đó đứng dậy, Triệu Vũ vội vàng vén chăn lên, nói: “Để ta tới hầu hạ quân mặc quần áo.”

Diệp Thần hơi sửng sốt, sau đó cười, đưa tay búng mũi Triệu Vũ, nói:

“Đừng để ý nhiều như thế, dù muốn hầu hạ ta mặc quần áo, cũng không phải hôm nay, nhiệm vụ của nàng là nghỉ ngơi cho tốt.”

“Chuyện này…”Triệu Vũ chần chừ nói.

“Không có chuyện này chuyện kia gì hết, đây là mệnh lệnh!” Diệp Thần trừng mắt một cái, sau đó bá đạo nói.

“Vâng…” Triệu Vũ ngẩn ngơ, sau đó ngọt ngào đáp.

“Hôm nay thị nữ hẳn là đã tới rồi, từ sau có việc lặt vặt gì thì bảo chúng làm.” Diệp Thần mỉm cười, nói.

“Phu quân phải rời khỏi Luân Hồi trấn?” Triệu Vũ vừa mới gật đầu, dường như nhớ ra chuyện gì đó, vội vàng nhìn Diệp Thần, hỏi.
Không phải Triệu Vũ muốn can thiệp vào chuyện của Diệp Thần, nàng cũng không có khả năng can thiệp, chuyện này nàng không nên làm, nàng cũng không làm.

Chẳng qua Triệu Vũ mới trở thành phụ nữ, lại chăn đơn gối chiếc ngay, lòng không tránh khỏi có chút mất mát.

“Ừ, có một số việc phải đi vài ngày, sau đó sẽ trở lại.” Diệp Thần áy náy nhìn Triệu Vũ, sau đó nói.

“Phu quân, thiếp thân chờ người về.”

Triệu Vũ nhìn thấy ánh mắt Diệp Thần, lòng không khỏi trở nên ấm áp, sau đó dựa vào ngực hắn, nhẹ giọng nói.

“Nghỉ ngơi cho tốt, ta sẽ nhanh chóng trở về.” Diệp Thần nói xong hôn Triệu Vũ một cái, sau đó mặc lại trường bào, xong, liền ra khỏi phòng.

Diệp Thần còn nhiều việc phải làm, đương nhiên không thể trầm luân trong thịt da ngà ngọc.

Trừ lúc nghỉ ngơi.

Đi vào tiền viện, Diệp Thần mới mở cửa ra thì lập tức sửng sốt.

Chỉ thấy Điển Vi, Quách gia, còn một ngàn Luân Hồi kỵ binh võ trang hạng nặng, lộn xộn vui vẻ đứng ngoài cửa.

“Á”

Họ đều quỳ một chân xuống đất, nháy mắt có tiếng vang lên.

“Tham kiến chủ công!”

Điển Vi và quân đoàn Luân Hồi trấn kêu lớn.

Diệp Thần chợt cười, sau đó nhìn Quách Gia đang hành lễ, hỏi: “Chuẩn bị tốt chưa?”

“Khởi bẩm chủ công, đều đã tốt, có thể khởi hành ngay,” Quách Gia tươi cười đáp.

Diệp Thần gật gật đầu, sau đó nhìn 1 vạn quân Luân Hồi trấn và Điển Vi, lớm giọng hô: “Khởi hành!”

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Xong H ==

Buồn!!!!!

Chương 74: Kị binh thần bí

“Đi!"

Một tiếng thét vang lên trong nháy mắt.

Điển Vi lập tức đứng dậy dẫn theo 1 vạn quân hướng cửa Luân Hồi trấn.

Lúc này Diệp thần nhìn về phía Quách Gia, mở miệng nói: "Phụng Hiếu, Luân Hồi trấn giao cho ngươi."

"Gia nhất cung cúc tận tuỵ, chết không từ nan!" Sắc mặt Quách Gia đanh lại, sau đó hắn khom người nói.

Diệp Thần liếc mắt nhìn, vỗ vỗ bả vai Quách Gia, không nói thêm xoay người đi về phía cửa thành.

U châu, vùng ngoại ô huyện Dương Nhạc.

Một đám người chơi đang bị mấy ngàn sơn tặc truy kích, liều mạng chạy trốn, bọn họ ủ rũ một đám, khiến người ta thương xót.

" Tên nào, tên nào đồn bậy đồn bạ, nói trại trên núi này là sơn trại nhỏ?"

“ Ta thao! Không biết đứa mất dạy nào nói, lão tử còn muốn nhân cơ hội đ-c nước béo cò, không bắt được cá lớn còn chịu nhục."

“Chó sống, đám sơn tặc đó quá khinh người, đã xuống núi, vẫn đuổi theo chúng ta, chẳng lẽ bọn họ không sợ thu hút quan binh huyện Dương Nhạc ư?"

“Ngu ngốc à, ngươi còn trông cậy vào quan binh? Bọn họ không bị dọa quay đầu bỏ chạy, đã là tốt rồi."

“ Mau nghĩ cách, nếu không, chạy không thoát, hôm nay chúng ta đều sẽ chết!"

“ À ta nhớ rồi, vừa rồi có một thằng khốn giết tiểu thiếp của tên trại chủ đó, bằng không, chúng ta cũng không bị đuổi tới nơi này."

"Con mẹ nó, chờ lão tử an toàn, lão tử nhất định phải tìm được thằng chó nào, giết chết tiểu thiếp, làm hỏng đồ tốt còn chưa tính, cuối cùng đến cái lông chân cũng không còn, bảo sao tên trại chủ đó tức giận."

Đúng lúc mấy người chơi đang vừa trốn vừa mắng, phương xa truyền đến tiếng vó ngựa.

Âm thanh từ xa tới gần, cùng lắm mất vài giây, từ lối đi xa xa đã bị cây cỏ che lấp, xuất hiện một nam nhân cưỡi ngựa trắng.

Nam nhân mặc áo giáp màu đen, tóc dài bay theo gió, áo choàng phía sau rung động, hắn khuôn mặt cương nghị, ánh mắt lạnh lẽo.

Sau khi nam nhân xuất hiện một giây, một nam nhân cưỡi chiến mã màu vàng theo sát chạy tới.

Hắn lưng hùm vai gấu, cực kỳ cừng tráng, lưng đeo hai cái kích sắt, nhưng diện mạo lại kinh thiên địa, khiếp quỷ thần.

Mặt hắn không hiện biểu tình gì, sau khi nhìn đám người liền hiện sự hung dữ.

Hai người bọn họ xuất hiện, không khiến cho lũ sơn tặc cùng các người chơi khác chú ý, chăm chú thì cũng chỉ là nhìn thoáng qua mà thôi.

Nên đuổi giết thì tiếp tục đuổi giết, nên chạy trốn thì tiếp tục chạy trốn.Nhưng mà, đúng lúc này, như tiếng sầm đập uỳnh uỳnh từ thấp lên cao, càng ngày càng vang.

“ Cộc... lộc... cộc... lộc."

Đây là tiếng động khi vô số chiến mã chạy nước kiệu.

Đúng lúc một đám sơn tặc sửng sốt, một đám người chơi cảm thấy kỳ quái.

Một nhánh kị binh, một người ba ngựa, đạp bụi mù cuồn cuộn, rất nhanh đã xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

“Mẹ nó! Là kỵ binh! Đúng là kỵ binh! Huyện Dương Nhạc có kỵ binh mạnh như thế từ bao giờ vậy?"

"Thanh thiên bạch nhật, ta không nhìn lầm đâu, đồ bọn kỵ binh này mặc đều là minh quang khải a, mẹ nó, minh quang khải cấp bạch ngân!"

“Mẹ nó! Mau nhìn! Thứ mấy tên kỵ binh cầm trong tay, không phải Điểm thương?"

"Tê...... Mẹ nó! Kia đúng là điểm thương, điểm thương kia cũng cấp.... bạch ngân!!!"

“Kỵ binh đó đúng là người huyện Dương Nhạc ư? Ngay cả Ngự lâm quân cũng không trang bị bằng vậy?"

"Không phải chứ, không thấy bọn sơn tặc kia trợn tròn mắt à, ha ha ha, mẹ nó, cuối cùng cũng có thể xả giận!"

"Đúng đúng, mau! Chúng ta qua đó, chỉ cần nói với đám kỵ binh đó chỗ này toàn là sơn tặc, bọn chúng nhất định phải chết! Chúng ta cũng được cứu!"

Người này vừa nói xong, đám người chơi ở đây hứng phấn chạy tới con đường trước mặt nhóm kỵ binh, rống to"Đại nhân! Đại nhân! Chỗ này có sơn tặc! Bọn chúng đều là sơn tặc!"

“Chỗ này có sơn tặc, tướng quân, mau tới tiêu diệt, ắt sẽ được hưởng công trạng!"

"Tướng quân, bọn sơn tặc định tấn công huyện Dương Nhạc!"

......

Các người chơi hét đủ kiểu, kiểu gì cũng có, mục đích cũng cùng một kiểu, là kêu nhóm kỵ binh này giết bọn sơn tặc đuổi bắt bọn họ, bọn họ đi theo đ-c nước béo cò.

Với bọn họ, chi kỵ binh này là"NPC" mà "NPC" đều rất ngu, để bị lợi dụng hết lần này tới lần khác. Không phải quá ngu ngốc sao.

Nếu bọn họ cẩn thận một chút, sẽ phát hiện ra, kỵ binh bình thường nào có một người ba ngựa sẽ mang theo cờ hiệu.

Mà chi kỵ binh này cố tình xếp một người ba ngựa, còn không có cờ hiệu, quỷ dị như vậy nhưng có đặc thù rõ ràng vậy mà không ai phát hiện.

"Chủ công?" Sự hung hãn trong mắt Điển Vi nhìn thoáng qua những người chơi ở phía xa, sau đó mở miệng nói.

Vốn dĩ lúc Điển Vi nhìn thấy đám người chơi, không tới nỗi bùng lên sát khí tứ phương.

Chẳng qua, đêm qua, Quách Gia đã nói với hắn về nguy hiểm của hành trình tới Lạc Dương lần này.

Điển Vi vốn là người trung nghĩa, nghe xong tin này, liền nổi giận.

Đây cũng là nguyên nhân Điển Vi vừa nhìn thấy đám người chơi thì sát khí ngùn ngụt.

“Những kẻ cản đường, giết!” Diệp Thần lạnh lùng nói.

Diệp Thần trọng sinh, đám người chơi phía trước có ý gì, hắn biết rõ.

Cũng vì biết, Diệp Thần không có thời gian nhàn rỗi theo bước chân của bọn họ, càng không giúp mấy người chơi này giết sơn tặc.

“Vâng!” Điển Vi trầm giọng đáp, sau đó quay đầu quát “Truyền lệnh! Những kẻ cản đường, giết!”

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Nhá trước một chương, đêm này còn nữa nhen

<3

Chương 75: Bàn tính như ý?

Giây tiếp theo, hàng kị binh trên cùng cao giọng hét: “Những kẻ cản đường, giết.”

“Truyền lệnh chủ công! Những kẻ cản đường, giết!”

“Giết! Giết! Giết!”

Một vạn quân Luân Hồi trấn cùng cao giọng, tiếng động nhanh chóng vọng tới tai mấy người chơi ở phía xa.

“Mẹ nó! Ta có nghe nhầm không? Đám kị binh đó muốn giết chúng ta?”

“Bá đạo như vậy, có lầm không, chẳng lẽ bọn họ là quân của Đại Hán! Là quan binh ư!

“Bà nó, đừng nói bọn chúng coi chúng ta là sơn tặc nhé?”

“Không có khả năng, chúng ta nói, bên kia là sơn tặc, bọn họ sao có thể nghĩ vậy?

“Bọn họ chắc chắn không cho rằng chúng ta là sơn tặc đâu, nhưng ngươi không nghe bọn chúng nói, những kẻ cản đường, giết.”

“Cái cmn, lão tử không tin, gặp sơn tặc bị khinh, gặp quan binh cũng bị khinh? Chúng dám giết lão tử, lão tử đi tố cáo chúng!”

“Đúng! Không sai, NPC không thể một tay che trời, nếu cấp lão tử không thấp, sẽ giết chết mấy tên đó vài lần.”

“Con mẹ nó, lão tử không tin, đám NPC này có thể giết người chơi lung tung ư?”

“Đúng đúng, chúng ta cứ đứng đây, xem chúng dám giết không.”

“ Lộc cộc... lộc cộc”

Tiếng vó ngựa như sấm ngày càng vang.

Diệp Thần phóng ngựa như bay, nhìn thấy đám người chơi không chịu đi, mày không khỏi nhíu lại, ánh mắt lạnh lùng.

Tay phải ngoắt một cái, Thí Thần Thương xuất hiện trong nhát mắt, hai chân kẹp bụng ngựa, chiến má hí dài một tiếng, tăng tốc, chạy về phía trước.

Điển Vi thấy vậy, cũng trong nháy mắt rút ra hai thiết kích từ sau lưng, tức giận quát: “Giết.”

“Oà.”

Quân Luân Hồi nhất tề giơ cao điểm thương, sát khí xuất hiện chỉ trong nháy mắt.

“Giết! Giết! Giết!”

Tiếng thét cao trong nháy mắt đồng loạt vang lên, quân Luân Hồi lập tức xung phong đi lên.

“ Uỳnh uỳnh.”

Chiến mã chạy nước kiệu, mặt đất vốn đã cuồn cuộn toàn bụi, nháy mắt bụi đã mịt mù trời đất.

“Mẹ nó! Bọn chúng xung phong rồi! Đứng là muốn giết chúng ta!” Một người chơi mở to hai mắt nhơ ngẩn, rồi kinh hãi hét.“Sợ cái dái gà, lão tử không tin chúng dám giết chúng ta, đừng quên chúng chỉ là NPC! Huống gì chúng ta không phải là tội phạm sợ cái gì.”

“Đúng vậy, sợ cái đít, nếu như bị NPC giết, sao phải xoắn, đi tìm huyện lệnh đòi bồi thường!”

“Nghe nói có người ở thanh lâu giành kĩ nữ với con trai huyện lệnh, bị con trai huyện lệnh giết, sau đó huyện lệnh phải bồi thường cho hắn một miếng Kiến Thôn lệnh.”

“Mẹ nó, việc này là thật? Ta còn tưởng bịa!”

“Là thật, tên ngu đó nhờ vậy mà giàu to, bán cũng được 500 vạn đó.”

“Vậy còn sợ cái méo gì, cứ đứng đây, nếu chúng giết thì tốt, đi tìm huyện lệnh đòi bồi thường.”

“Đúng, đứng đây, không sai, lúc này có cơ hội phát tài.”



Sau khi nghe được tin tức chuẩn, nhóm người chơi đều đỏ mắt, những người lúc trước còn do dự, giờ đứng nguyên một chỗ.

Mà đây, đúng là hành vi của họ kiến Diệp Thần nhớ tới kiếp trước.

Vì lợi ích, bọn họ dám làm tất cả, bởi vì chỉ là khi tân thủ, trừng phạt khi chết, cũng chỉ là rớt cấp.

Diệp Thần nhìn những người chơi ngày càng đông hai mắt lấp lánh tham vọng, không khỏi cười lạnh trong lòng.

Chúng muốn gì, Diệp Thần rất rõ.

Cái gọi là bồi thường không phải ai cũng có thể chạm vào.
Kỵ binh thúc ngựa nhanh, dù gì cũng có quân lệnh, căn bản sẽ không vì có người chặn mà dừng lại.

Người chơi dám chặn đường, trăm phần trăm bị đánh chết, ngoài ra sau khi sống lại, cũng sẽ phải vào đại lao.

Huống chi, Diệp Thần không phải NPC, tính toán của đám người chơi, chắc chắn sẽ thất bài.

“ Ầm ầm ”

Chiến mã chồm thân trước, Luân hồi quân xung phong, tăng tốc, rồi lại tăng tốc, chưa từng có từ trước tới nay.

Qua thời gian uống một chén trà, Diệp Thần đi tới phía trước đám người chơi, tay phải không do dự đâm Thí Thần Thương xuống.

“ Vèo ” Một tiếng truyền tới.

Một gã ngoạn gia đỡ thương của Diệp Thần bị chọc thủng người, sau đó bị quăng lên không trung, vứt về phía đám người chơi phía xa.

“ Thịch.”

Một gã người chơi bị chiến mã kiên quyết đáng bay.

“ Rầm.”

Lại một tên bị đ-ng chết.

Giờ phút này Thí Thần Thương của Diệp Thần đang mở chế độ ám sát.

Một thương rồi một thương, đơn giản mà thô bạo giết chết từng người chơi.

Điển Vi đứng bên cạnh Diệp thần, múa hai cái kích sắt vù vù chém gió, từng người chơi bị đạp tung ra chỗ khác.

Phía sau, Luân Hồi quân theo sát Diệp Thần, phàm là người chơi xuất hiện trước mắt, điểm thương không chút lưu tình chĩa ra, không chậm một giây một phút.

Những người chơi muốn chiếm lợi, từng người từng người bị giết, bị đánh bay, bị chiến mã giẫm lên.

“Ầm... ầm.”

Chiến mã vẫn chạy mạnh mẽ như trước, tư thế xung phong, không hề biến đổi.

Chỉ với thời gian thở mấy hơi, mà quân Luân Hồi đã đem hơn 1 vạn người chơi, mạnh mẽ cắt thành hai phần, để lại một vùng toàn tử thi.

“ Ầm ầm.”

Chiến mã càng chạy nhanh hơn.

Lúc mọi người còn nghĩ, Luân Hồi quân sẽ tiếp tục đánh, đang định liều chết xông lên, thì Luân Hồi quân lại không đánh nữa, phóng về huyện Dương Nhạc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau