HỒNG HOANG TAM QUỐC TỐI CƯỜNG NGOẠN GIA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang tam quốc tối cường ngoạn gia - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Diệp Thần gian lận?

Nghe được tiếng nhắc nhở của hệ thống, Diệp Thần như vẫn còn trong mộng.

Sử dung Chiêu Hiền quán, Quách Gia chắc chắn đã gia nhập Luân Hồi Trấn, nói chính xác là ngụ cư tại Luân Hối trấn, nhưng vẫn chưa nhận Diệp Thần là chủ.

Vậy mà sự thật lại đùa giỡn Diệp Thần, cho hắn một niềm vui kinh thiên động địa, Quách gia không mảy may do dự, nhận chủ.

Diệp thần còn đang muốn chiêu dụ Quách Gia nhận chủ, lần này, lại không cần.

“ Chủ công, đang nghi hoặc vì sao ta nhận chủ nhanh như vậy đúng không? Quách gia mỉm cười, sau đó nhấp một ngụm rượu từ cái bình trong tay.

“Quả đúng vậy.” Diệp Thần gật gật đầu, sau đó mở miệng nói.

“Gia sợ bị chủ công đánh gãy chân…” Quách gia nuốt rượu đánh ực một cái, sau đó thở dài.

Diệp thần nghe tới đó, nhất thời ngẩn ngơ, sau đó mặt không khỏi cứng đờ, cười cười nói: “Ha ha ha… gì chứ… mau, uống rượu đi.’

Đúng vào lúc này, thông cáo trên kênh thế giới vang lên.

“Tinh, chúc mừng người chơi Diệp Thần là người đầu tiên thu nhận được nhất lưu lịch sử văn thần, Quách Gia nguyện trung thành, đặc biệt thưởng cho người chơi Diệp Thần danh vọng + 500 vạn, hoàng kim 1000 vạn lượng!”

….

Trong lúc thông cáo thế giới vang lên, kênh thế giới mới khôi phục sự an bình không lâu lại ồn ào náo động.

“Cầu bao nuôi’

“ Đúng vậy! Diệp Thần này đúng là con cưng của trò chơi a, không thể tin được, lúc nãy cách giờ bao lâu? Mới rồi lấy được Điển Vi, giờ lại có thể nắm Quách Phụng Hiếu trong tay.”

“ Ta không phục! Mẹ nó, ta không tin vận khí của Diệp Thần này lại tốt như vậy, chứ ta phải khiếu nại! Nếu không ai xử lí, lão tử sẽ không chơi cái trò chơi nát này.”

“Đồ con bò! Gia gia đây không tin ngươi sẽ bỏ trò chơi này, ngu vcl ra, từ nay về sau, chỉ cần ngươi không chơi một năm, không, chỉ cần một tháng, lão tử ăn c cho ngươi xem!”

“Ta chắc, ngươi ngang bướng dồn ép vậy, huynh đệ ta đã lập tức logout, chờ xem, một tháng trở nên, xem ngươi live stream ăn c!”

“Ngươi bị ngu à, lão tử chỉ giận dữ mà thôi, ngươi thực nghĩ lão tử cũng ngang bướng ngu ngốc giống ngươi ư? Ngu mới không chơi!”

“Đùa cái bì lợn, coi như lão tử mù, nhìn nhầm ngươi!”

“Ha ha ha, người may mắn thì nhiều thị phi nha, lão đại Diệp Thần chính là ngưu bức, các ngươi không phục? Không phục cũng phải phục!’

“Đặc biệt hơn nữa, Quách gia đó, là lịch sử văn thần nhất lưu, đúng rồi, còn cả Điển Vi nữa, mẹ nó! Diệp Thần đúng là đang đào chân tường của Tào Tháo nha, các ngươi nói, nếu Tào Tháo biết, hắn có tức tới nỗi lấy Thất Tinh bảo đao đi chém Diệp Thần không?”

“Mẹ nó, ta cũng phải đi tìm Diệp Thần nha, tiếp cận hắn, đừng nói tới Tào Tháo, nếu tiểu gia biết hắn ở đâu, tiểu gia cũng đi.”

“Ngươi đi chém hắn?”“Chém cái lông, ngươi cho rằng Điển Vi là ngồi không mà có? Quách gia cũng là ngồi không ư? Lão tử phải đi bái kiến y.”

“Các ngươi đừng nói thế, cho dù tìm được Diệp Thần, thì đoán chứng cũng không có bao nhiêu người có chủ ý muốn chém hắn, đừng quên, Diệp Thần là võ tướng vương cấp, đặc biệt mạnh, là cảnh giới thiên tiên bẩm sinh, Diệp Thần thực sự không biết sẽ trâu tới mức nào.”

“Ta khinh, sợ chó gì, thực lực cũng không phải đồng bộ trăm phần trăm, ngươi mạnh như thế nào, out game thì cũng yếu trở lại thôi, ta không tin không có người đánh chủ ý ở ngoài hiện thực nha.”

….

Trên kênh thế giới, người cãi nhau hầu như đều là người chơi cá nhân, mà các thế lực to nhỏ khác, lại đồng lòng nhất trí, không ai mở miệng.

Thế giới nhìn tưởng yên bình, song lại có một mạch nước ngầm len lỏi.

Có chỗ hướng về Diệp Thần, cũng có chỗ hướng về các thành trấn khác.

Chỉ hướng về Diệp Thần thì rất đơn giản, phải xác nhận được địa điểm hắn chiếm làm lãnh địa.

Mà nếu hướng về các thành trấn khác, mục tiêu cũng là các võ tướng văn thần trong lịch sử.

Diệp Thần liên tiếp thu nhận hai nhân vật lịch sử nhất lưu, gây đã kích mạnh đối với các thế lực lớn.

Diệp Thần có thể làm, bọn họ cũng có thể,

Cho nên, bọn họ bắt đầu hành động, bọn họ phải nắm được võ tướng, văn thần lịch sử trong tay.

Đáng tiếc, nhiều lúc, không phải ngươi muốn là được.
Nhưng, cố tình có rất nhiều người, lại muốn lơ điều này.

Luân Hồi trấn, Chiêu Hiền quán.

Quách Gia nghe Diệp Thần nói tới uống rượu, hai mắt nhất thời sáng ngời, nói:

“Chủ công, Gia không có rượu thì không vui, nhưng Gia lại chỉ thích rượu ngon.”

Diệp thần hơi sửng sốt, không kìm được nhìn về phía bình rượu trong tay Quách Gia.

“Chủ công, đây là rượu thượng phẩm, đừng nhìn vẻ ngoài xấu xí của nó, chứ hương vị thì tuyệt đối độc đáo.” Quách Gia nhận ra ánh mắt Diệp Thần đang nhìn, mặt không đổi sắc uống tới mê mệt, sau đó vô cùng say mê nói.

Nếu không phải nghe mùi rượu thường thường kia, nói không chừng ta sẽ tin a.

Khoé miệng Diệp Thần không kìm được co rút, sau đó mới mở miệng nói: “ Phụng Hiếu, rượu Luân Hồi trấn, sau khi ngươi uống, sẽ không muốn uống rượu bên ngoài nữa.”

“Thật thế sao!” Quách Gia hơi sửng sốt, sau đó hai mắt dần toả sáng, hỏi.

“Phụng Hiếu không tin?” Diệp Thần giương mi, mở miệng nói.

“Gia muốn nếm thử.” Quách gia nghe tới đó, nhất thời hưng phấn cười, nói.

“Chỉ là, loại rượu ngon này rất bất phàm, tạm thời không thể sản xuất, nhưng loại rượu ngon này, không loại rượu nào bên ngoài có thể sánh bằng.” Diệp Thần cười ha hả, mở miệng nói.

Quách Gia nhất thời sửng sốt, hơi hơi nghi hoặc hỏi: “Không thể sản xuất, vậy chẳng lẽ nó không phải là đồ của trần thế?”

Diệp Thần mỉm cười gật đầu, mở miệng nói: “Đúng vậy.”

“Chủ công! Gia bây giờ rất muốn đi nhấm nháp loại rượu này rồi đấy!” Quách Gia nghe tới đó, nuốt nước bọt đánh ực, vội vàng mở miệng nói.

“Đi!” Diệp thần cười ha hả, đưa Quách Gia tới tửu quán.

Vừa vào cửa, Diệp Thần đã nói ngay với ông chủ tửu quán: “Đi, đem rượu sản xuất hỏng tới đây.”

“Dạ! Lĩnh chủ đại nhân.” Ông chủ tửu quán vội khom người đáp, sau đó đem tới rượu Bách Hoa Tửu nấu hỏng.

Không nhiều lắm, chỉ có một hũ.

Nhưng chưa vén nút lên, đã cảm nhận hương rượu nồng đậm bay ra, thấm vào ruột gan, bất luận là Diệp Thần hay Quách Gia, đều không tự chủ mà hít sâu một hơi.

“Chủ công! Rượu ngon như này lại là đồ làm hỏng?” Quách Gia say mê nhắm mắt, hồi lâu mới mở mắt, vô cùng kích động hỏi.

Chương 67: Quách Gia quỷ thần

“Đúng thế, thời gian ủ quá ngắn, nếu kéo dài hơn, thì rượu này, so với cái dạng ngươi nếm thử, còn ngon hơn.” Diệp Thần cười ha hả gật đầu nói.

“Gia thật sự mong chờ ngày đó!” Quách Gia nói xong, tự tay cầm hũ rượu rót cho Diệp Thần một ly, rồi cũng tự rót cho mình một ly đầy.

“Chủ công, mời.” Quách gia nói xong, ngửa người, một ngụm uống cạn.

Diệp Thần mỉm cười, sau đó cũng theo hắn uống cạn.

Quách Gia uống rượu xong, hồi lâu sau mới thở ra, sau đó nhìn về phía Diệp Thần, nói:

“Tại sao chủ công không nghi ngờ Gia?”

“Nghi ngờ? Nghi ngờ cái gì?” Diệp Thần hơi ngẩn người, mở miệng hỏi.

“Nghi ngờ Gia vì bảo toán tính mạng, giả vờ đồng ý, sau đó tìm thời cơ rời khỏi Luân Hồi trấn, chạy trốn khỏi chủ công.” Quách Gia nhìn ánh mắt Diệp thần, nghiêm túc hỏi.

Diệp thần nghe tới đó, không khỏi cười cười, sau đó hỏi:

“Nếu hoài nghi thật sự hữu dụng, ta đây đã là chi chủ của thế giới”

Diệp thần nói xong, tự mình rót rượu uống cạn, tiếp tục:

“Ta coi trọng ngươi, bởi vì ta sớm đã biết truyền kì về ngươi, lúc ta biết ngươi là Dĩnh Xuyên Quách Gia Quách Phụng Hiếu, ta đã mừng rỡ như điên.”

“Lúc đó ta có nghĩ tới chuyện, nếu ngươi không theo ta, ta sẽ đánh gãy chân ngươi, thậm chí là giết ngươi.”

Diệp thần nói tới đây, trong mắt loé lên tia sát khí vô cùng mạnh mẽ.

Nhưng Quách Gia không thay đổi sắc mặt, thậm chí hắn còn tự rót cho mình một chén rượu, chậm rãi thưởng thức.

Sát khí trong Diệp Thần xuất hiện nhanh, nhưng biến mất cũng không chậm, lúc sát khí biến mất, hơi thở của bá chủ thiên hạ trào ra.

“Phụng Hiếu, đường của ta, bất cứ kẻ nào cũng không được phép ngăn cản, dù là yêu tộc, vu tộc, hay bất cứ tộc nào tương tự cũng không được! Ta cho rằng không một ai có thể ngăn cản bước tiến của ta!”

Diệp Thần ngừng một lát, sau đó quay đầu nhìn về phía Quách Gia, nói tiếp:

“Ngươi có thể một lần nữa lựa chọn, ở đây, ta cần sự trung thành của ngươi, ngươi muốn đi, ta bảo đảm ngươi lông tóc vô thương.”

“Ực” một tiếng, Quách Gia uống một hơi cạn sạch chén rượu ngon.

Diệp Thần không nói tiếp, hơi thở trên người vững như bàn thạch.

Quách Gia cũng chẳng nói một lời, giả bộ như nhắm mắt như chìm trong rượu ngon.

Thời gian trôi qua, lúc lâu sau, Quách Gia đột ngột mở mắt, trên mặt treo nụ cười tươi:

“Đúng thực là mỹ vị…” Hắn cảm khái, nói xong, đứng dậy, vô cùng trịnh trọng khom người nói:

“Dĩnh Xuyên Quách gia Quách Phụng Hiếu, thề sống chết đi theo chủ công.”

“Đinh, chúc mừng người chơi Diệp Thần qua khảo nghiệm, văn thần lịch sử nhất lưu, Quỷ Thần Quách gia chính thức nhận chủ.

“Đinh, chúc mừng người chơi Diệp Thần, độ trung thành của Quách Gia + 100, tiến cấp tử trung.”
Diệp Thần nghe tới đó, nhẹ nhàng thở ra.

Mẹ nó, quả nhiên, văn thần lịch sử hạng nhất không dễ nạp như vậy, người không tốt, nhân tài sẽ bỏ chạy.

May mà, may mà hắn không chạy mất.

Nghĩ tới đó, Diệp Thần vội vã nhìn về bảng thuộc tính của Quách Gia.

“ Quách Gia: lịch sử văn thần nhất lưu

Đặc tính: Trí tuệ nếu yêu, mưu nếu quỷ thần.

Tư chất: cấp SSS (phong ấn)

Độ trung thành: Tử trung.

Vũ lực: 30

Căn cốt: 90

Tinh thần: 100

Phúc duyên: ẩn

Công pháp: Quỷ thần (tàn – thánh cấp)

Kĩ năng: Qủy thần chi mắt, Vọng khí thuật.

Trang bị: Không”

Qủy thần chi mắt….
Ánh mắt quỷ dị của Quách gia trước mắt, chính là mắt Quỷ sao…

Đừng nói là, mắt quỷ này có thuật đọc tâm nhé.

Nghĩ tới đây, diệp thần nhìn về phía Quách Gia, có chút đau trứng.

Quách Gia nhìn Diệp Thần hơi kỳ quái, không khỏi sửng sốt, sau mở miệng hỏi: “Chủ công? Gia có gì không đúng sao?”

“Mắt quỷ của ngươi có thuật đọc tâm đúng không?” Diệp Thần tò mò hỏi,

“Chủ công lo rằng Gia có thuật đọc tâm, sẽ tra xét bí mật của chủ công ư?” Quách Gia có chuý sửng sốt, sau đó cười hỏi.

Mặt Diệp Thần cứng đờ, tuy rằng hắn không nghĩ tới chuyện thừa nhận, nhưng chuyện Quách Gia nói là sự thật.

Mẹ nó, có người mang thuật đọc tâm là thủ hạ, sẽ rất phiền lòng.

Cho dù thủ hạ này trung thành trăm phần trăm, thì cũng làm người ta phiền lòng.

Lúc này, Quách Gia cười ha hả, sau đó mở miệng giải thích:

“Chủ công, mắt quỷ cũng không có năng lực đọc tâm, chỉ có thể phát hiện trước nguy hiểm.

Quách Gia nói tới đây, cầm lấy bầu rượu, uống ực ực một hơi cạn sạch, mặt u oán nói:

“Gia cứ nghĩ tới chuyện chủ công muốn đánh gãy chân Gia, chủ công, Gia, thực sự đau lòng mà.”

Diệp thần nghe tới đây, không khỏi cười mỉa một tiếng, rồi mới nói: “Rượu ngon này, mỗi ngày mang cho ngươi một kích.”

“Ba kích!” Quách gia vội vàng nhảy dựng lên, giơ ba ngón tay cái, nói.

Diệp thần nghe vậy, mặt nhất thời cứng đờ.

Nhìn phản ứng, rõ rang Quách Gia cố tình tỏ ra thê thảm, cùng vì muốn uống nhiều rượu thôi.”

Nghĩ tới đó, Diệp Thần tức giận trừng mắt nhìn, sau đó nói:

“Ba kích cũng được, nhưng hiện tại chỉ có thể uống một, muốn đủ, chờ Bách hoa tửu thành công một nửa mới được, khi đó không làm tổn hại thân thể mà còn có lợi.”

Trong sử ghi lại, Quách Gia tuổi trẻ chết sớm, Diệp Thần không nghĩ là do uống rượu, mà do thân thể.

Về phần bệnh tình của Quách gia, Diệp Thần nhất thời cũng chưa có biện pháp.

Chỉ có thể nghĩ cách tìm vị thuốc trong truyền thuyết hoặc tìm được thần y Hoa Đà, bệnh của Quách gia mới thể khỏi thực sự.

Đương nhiên, cho dù hắn chết sớm thì Diệp Thần cũng không lo lắng, trong tay hắn còn có Hoàn Dương đan mà.

“Được! Chủ công, một lời đã định đấy.” Quách gia nghe tới đó, hai mắt sáng ngời trong nháy mắt, vội nói.

“Không thành vấn đề” Diệp thần dở khóc dở cười nói.

Chương 68: Quách Gia hiến kế

Bách hoa tửu là một trong mười loại rượu nổi danh nhất Hồng Hoang, vốn không thuộc về trần thế, Diệp Thần may mắn đoạt được.

Tuy hiện tại loại rượu này chưa sản xuất thành công, nhưng dựa vào đặc tính của loại Bách Hoa tửu, dù thất bại này, rượu ngon bên ngoài cũng không thể sánh được.

Huống chi, Quách Gia là sâu rượu, càng khó kiềm chế được mị lực của nó.

Diệp Thần đương nhiên hiểu rõ, chính vì thế không cảm thấy kì quái khi nhìn thấy biểu hiện của Quách Gia.

Nguyên nhân Quách Gia vui vẻ cũng chính là do Diệp Thần đã dồng ý với yêu cầu uống rượu của hắn, sau đó hắn hơi sửng sốt, sau khi hoàn hồn, vội vàng nói:

“Chủ công có lòng muốn làm quan ư?”

“Hả? Phụng Hiếu sao lại biết?” Diệp thần có chút kinh ngạc hỏi.

Diệp Thần thực sự thấy lạ, hắn chưa hề nói qua, vậy mà Quách Gia lại biết được tính toán muốn đi làm quan của Diệp Thần hắn, hắn chính là thập phần khó hiểu.

Có thể kì quái như vậy sao, vừa mới gặp mặt không bao lâu, Diệp Thần chưa nói gì, Quách gia đã nói ra ý của hắn rồi.

“Chủ công, còn muốn đi Lạc Dương?” Quách Gia nói đến đó, sắc mặt nhất thời biến đổi, hắn không trả lời Diệp Thần, ngược lại có chút lo lắng hỏi.

Quách gia nhìn ra hắn muốn đi Lạc Dương?

Quả nhiên… đúng là lịch sử văn thần nhất lưu… không đơn giản chút nào…

Chỉ là… Quách Gia sao lại sốt ruột như vậy…

Chẳng lẽ… hành trình tới Lạc Dương…

Nghĩ tới đây, lòng Diệp Thần không khỏi chùng xuống, sau đó mở miệng:

“Ta vốn muốn đi Lạc Dương, cuối cùng Phụng Hiếu lại tới đây, nên không đi được…”

Diệp thần nói chưa xong, Quách Gia vội khom người nói

“Chủ công! Chuyền này đi Lạc Dương với chủ công mà nói, là hoạ phúc tương y, mong chủ công suy xét.”

Diệp Thần nghe tới đó, lòng trầm xuống.

Nếu Quách Gia đã nhận chủ, còn trở thành tử trung, thì tuyệt đối không bắn tên không đích, lại càng không lừa gạt, hay cố ý khoe mẽ gì với hắn.

“Phụng Hiếu thấy nguy hiểm từ đâu tới?” Diệp Thần im lặng một lát, sau đó hỏi.

“Chủ công, nhất định phải đi Lạc Dương sao?” Quách Gia liếc về phía đỉnh đầu Diệp Thần một cái, hỏi.

“Đúng vậy, phải đi, giờ ta không thể ở lại, chức quan đó, ta phải nắm trong tay. Nếu không, sẽ phá hỏng hết kế hoạch của bản thân.” Diệp Thần gật đầu thật mạnh.
Lạc Dương, Diệp Thần phải đi, chức quan, hắn phải nắm trong tay.

Đây chính là nước cờ nhằm vào loạn quân Khăn Vàng của Diệp Thần, không thể không đi, dù nguy hiểm thì vẫn phải đi.

“Chủ công có thể nói sơ qua về kế hoạch đi Lạc Dương với Gia không?” Quách Gia im lặng một hồi, sau đó mở miệng nói.

Diệp Thần nghe tới đây, không do dự mảy may nói ra kế hoạch.

Nếu là người khác, hắn sẽ không nói, bởi vì chuyện này có dính tới các hoạn quan, nhưng Quách Gia thì không giống vậy.

hoạn quan: theo một nguồn thông tin tin cậy, hoạn ngoan y chỉ triều thần cậy thế làm loạn, chứ không phải thái giám đâu

Hắn đã nhận Diệp Thần là chủ, hơn nữa còn trung thành trăm phần trăm.

Quách Gia sau khi nghe xong kế hoạch của Diệp Thần, đi tới đi lui một hồi, bấy giờ mới dừng lại, nhìn về phía Diệp Thần, nói:

“Chủ công, tiêu diệt được cường bạo chứ khó nén nổi miệng lưỡi khoa trương của người đời, chủ công diệt đạo tặc, hiện giờ xác đã bị huỷ rồi, cho dù triều đình có truy nã tên trùm cướp đó thật, thì giờ phút này đào xác lên, cũng không có cách phân biệt.”

Diệt phỉ công lao

Diệp thần có chút sửng sốt, cũng không hiểu được sao Quách Gia đột nhiên lại đề cập tới.

Chỉ là lời Quách Gia cũng khiến Diệp Thần tỉnh táo.

“Phụng Hiếu, ngươi xem, công ta diệt 1 vạn 5 ngàn kỵ binh Ô Hoàn, đã đủ to lớn chưa?” Diệp Thần nhìn Quách Gia, mở miệng hỏi.

Quách Gia nghe vậy, nhất thời ngẩn người, có chút khiếp sợ nhìn về phía Diệp Thần, nói: “Chủ công diệt một vạn năm ngàn kỵ binh Ô Hoàn ư?”Diệp Thần gật đầu, nói: “Đúng vậy, ta mai phục trong rừng, diệt hết 1 vạn 5 ngàn kỵ binh.”

“Việc này thành rồi!” Quách gia nghe tới đó hai mắt sáng ngời, vô cùng vui vẻ nói:

“Chủ công hẳn cùng biết, ngoài tướng quân đã chết bên ngoài kia, còn có một vị thế lực lớn nữa?”

“Ý ngươi nói… là đại tướng quân Hà Tiến?” Diệp Thần hơi sửng sốt, sau đó hỏi.

Quách Gia lắc lắc đầu, sau đó trỏ thẳng ngón tay, chỉ lên trên.

“Ý ngươi là…” Diệp Thần nhìn động tác tay của Quách gia, hiểu ngay lập tức,, hoá ra Quách gia nói người này.

Quách gia gật gật đầu, sau đó nói:

“Đúng, chủ công, việc này chỉ cần làm đúng kiểu, thì chủ công sẽ không tổn thất gì cả.”

“Mau mau nói!” Diệp Thần nghe đến đó, mắt sáng ngời, nói.

Quách gia nhìn phải nhìn trái, xác định không có ai, mới nhỏ giọng bày kế hoạch.

Nghe xong kế hoạch của Quách gia, Diệp Thần không khỏi sửng sốt, sau ngửa mặt lên trời cười lớn:

“Phụng Hiếu, có ngươi tương trợ, ta không sợ nghiệp lớn không thành.”

“Chủ công, việc này vô cùng quan trọng, trăm phần không được mắc một sai lầm nhỏ, nếu không…” Quách gia cười khổ, sau trịnh trọng nói.

“Việc này chắc chắn thành.” Hai mắt Diệp Thần loé lên ánh sáng chói lọi, nói.

“Nhưng phải tổn thất một phần chiến mã, mong chủ công không trách vu Gia.” Quách Gia cung kính khom người, vẻ mặt tỏ ra bất đắc dĩ.

“Ha ha ha, chỉ là chiến mã mà thôi, nói sao, cũng không phải toàn bộ, hơn nữa, chiến mã rất nhanh sẽ tăng, còn tăng rất nhiều.” Diệp Thần cười ha hả, sau đó nói.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chương này có nhiều chỗ chưa rõ nên chắc team sẽ sửa chữa nhiều, đạo hữu nào rành tam quốc cho mình xin chỉ giáo nha

T đang trong quá trình cập nhật tam quốc chí đây........

Sr vì nay post chương hơi trễ nhé

Tvtg

Chương 69: Tính kế quân Ô Hoàn

“Chủ công sao lại nói vậy?”Quách Gia nghe tới đó, không tránh khỏi sửng sốt, hỏi.

Diệp thần cười ha hả, sau đó nói:

“Luân Hồi cốc bị núi bao quanh, phía trên của đỉnh núi cao nhất, có một con đại boss hoang dã, Lam Tinh Hổ Vương, chỉ là nó đã bị ta giết rồi, mục tiêu của Ô Hoàn Kỵ Binh lại là nó.

Dựa vào câu chuyện của bọn Ô Hoàn, có thể biết rõ mọi chuyện.

Bọn chúng ra quân ồ ạt xông vào đây, cũng là bởi vì, thủ lĩnh Đạp Đốn muốn chúc thọ Thiền vu Ô Hoàn, thọ lễ, chính là Lam Tinh Hổ Vương.”

Quách Gia nghe Diệp Thần giải thích xong, suy nghĩ một hồi, sau nói:

“Chủ công, việc này cần tính lại một lần, nếu không chỉ sợ Ô Hoàn Kỵ Binh không đến, có đến, cũng không đi ngựa vào rừng Luân hồi.”

Diệp Thần hơi sửng sốt, sau đó quay lại, hiểu ra ý tứ của Quách Gia, lập tức hỏi;

“Phụng Hiếu muốn nói, bọn họ phái người tới do thám?”

Quách gia gật gật đầu, nói:

“Nếu Luân Hồi trấn bị người Ô Hoàn tới do thám, tất nhiên bọn họ sẽ muốn bào thù, dồn binh lực tiến công, chẳng qua lúc đó, sẽ không dùng chiến mã nữa, mà trực tiếp thiêu rụi rừng Luân Hồi.”

Diệp Thần nghe tới đó, không khỏi cười lên, sau đó nói:

“Việc này, ta đã xuy sét qua qua, nguyên bản, ta tính toán, nếu gặp quân do thám, đến ít thì giết ít, đến nhiều thì giết nhiều, để bên Ô Hoàn tưởng Lam Tinh Hổ vương quá mức tàn bạo, giết hết kỵ binh Ô Hoàn, lại phái càng nhiều kỵ binh tới đây.”

Quách Gia sửng sốt, không ngờ Diệp thần đã nghĩ ra đối sách tốt từ sớm.

Sờ sờ cái cắm không có lấy một chòm râu, Quách Gia đột ngột khom người nói với Diệp Thần:

“Chủ công hùng tài vĩ lược, đúng là tư thái của người làm chủ.”

“Bớt vuốt mông ngựa đi.” Diệp Thần dở khóc dở cười, trừng mắt liếc Quách gia một cái, sau đó nói tiếp:

“Phụng Hiếu hẳn là có cách tốt hơn, mau mau nói.
Quách Gia ha hả cười, hắn đứng dậy,: “Chủ công đã từng nghe câu, tiền tài động lòng người chưa?”

“ Tiền tài động lòng ngườ?” Diệp Thần không khỏi sững sờ, sau nghi hoặc hỏi:

“Phụng Hiếu muốn nói, lợi dụng tiền tài, mê hoặc người Ô Nhân?”

“ Phải, nhưng cũng không phải.” Quách Gia mỉm cười, nói.

“Phụng Hiếu, lúc mới gặp mặt, ta cảm giác ngươi thật thiếu đánh. Qủa không sai a.” Diệp Thần trừng mắt nhìn Quách gia, sau đó thở dài.

Lịch sử văn thần nhất lưu đều thích giả thần giả quỷ, Quách Gia cũng không ngoại lệ, nhưng kiểu giả thần bí có sự cao minh này, làm Diệp Thần đau đầu.

Đương nhiên hắn cũng chỉ đùa Quách Gia chút thôi, không ảnh hưởng tới toàn cục.

Quách Gia nghe tới đó, mặt nhất thời cứng đờ, sau buột miệng nói: “Chủ công còn muốn đánh gãy chân Gia ư, đây không phải việc một chủ công tốt nên làm, không, nghĩ cũng không nên nghĩ.”

“Nói nhanh!” Diệp Thần trừng mắt nhìn Quách gia, dở khóc dở cười.

Quách Gia cười mỉm vài tiếng, lập tức trở lại vẻ mặt nghiêm túc ban đầu, hỏi: “Lam Tinh Hổ Vương bị chủ công giết, da hổ còn hay không?”

“Lam Tinh hổ vương được ta an tang ở Luân Hồi cốc, cũng vì đời sau của nó được nhận làm linh thú của ta.” Diệp Thần hơi sửng sốt, sau đó mới trả lời.Quách Gia nghe tới đâu, mắt sáng ngời mãnh liệt, sau đó mở miệng nói: “Đúng là chuyện đáng mừng.”

Diệp Thần ban đầu còn khó hiểu, sau đó mắt cũng sáng ngời, nói:

“Phụng Hiếu muốn nói, lợi dụng Lam Tinh Hổ vương và tiền bạc, gạt do thám của Ô Hoàn, để chúng dẫn quân Ô Hoàn tới?”

“Đúng vậy” Quách Gia gật đầu thật mạnh, nói tiếp.

“Vừa tránh được chuyện chém giết do thám Ô Hoàn, tránh việc cá lọt lưới...”

Quách gia nói tới đây, vội mở miệng giải thích: “Ý Gia không phải nói kế của chủ công không được…”

Diệp thần nghe xong lắc đầu bất đắc dĩ, sau đó nói:

“Ta cũng không phải người bảo thủ, suy nghĩ lúc trước đúng là có sơ hở, rừng Luân Hồi quá lớn, thám quân vào ít hay nhiều, quả thực không thể đoán.

Nếu không giết hết, có cá lọt lưới, Ô Hoàn sẽ biết Luân Hồi cốc, Luân Hồi trấn, đến lúc đó, rừng Luân Hồi đương nhiên sẽ bị đốt, gây nguy hiểm tới cả Luân Hồi trấn.”

Quách Gia nghe vậy, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nói: “Có thể theo chủ công là phúc phận to lớn của Gia.”

Khoé miệng Diệp Thần không kìm được mà co rút, sau nói: “Đừng vuốt mông ngựa, mau nói, làm như thế nào bây giờ?”

Quách gia cười ha hả, gật gật đầu, sau đó nói: “Việc này chỉ cần đào thi thể Lam tinh Hổ vương ra, đặt ở cửa cốc, giả như nó đang ngủ.

Linh thú của chủ công là hậu đại của Lam Tinh Hổ Vương, vậy nếu giấu nó gần Lam Tinh Hổ Vương, sẽ gào vài tiếng gầm gừ, do thám của Ô Hoàn nhất định không dám tới gần.

Cũng vì thế mà chuyện lam Tinh Hổ Vương đã chết không bị phát hiện.

Chẳng qua, chủ công phải xuất ra thật nhiều vàng bạc châu báu ngân lượng, đặt trên mặt đất, tốt nhất là phủ kín đất, tìm cách đặt thêm vài thi thể của kỵ binh Ô Hoàn, làm cho thảm thương một chút thì càng tốt.”

“Được! Việc này giao cho Phụng Hiếu làm chủ!” Hai mắt Diệp Thần dáng ngời, sau nói.

Chương 70: Có thể gây khó dễ cho ta?

Quách gia nghe vậy, nháy mắt đứng thẳng dậy, sau đó vô cùng cung kính khom người đáp: “Ty chức tuân mệnh.”

Diệp Thần gật gật đầu, sau đó hỏi: “Phụng Hiếu, ngươi tính xem, do thám bên Ô Hoàn do Đạp Đốn phái đi đến đây mất bao lâu?”

Quách Gia sờ cái cằm không râu, suy nghĩ một chút, sau đó nói:

“Chủ công, chỗ này là U Châu Liêu Tây, cũng là địa bàn hoạt động của tộc Ô Hoàn ở phương bắc, nếu đường gập ghềnh thì đi một ngày là đến nơi.”

Dự tính hai ngày sau, Đạp Đốn liền sẽ phái thám tử lên đường, chờ thám tử tới rừng rậm Luân Hồi thăm dò tin tức và trở lại phản hồi, lại là hai ngày, như thế tính toán, chờ Đạp Đốn phái kỵ binh tiến đến, ít nhất yêu cầu năm ngày.”.

“Năm ngày, thời gian như vậy là đủ rồi, ngươi mau đi chuẩn bị, ta đi Lạc Dương, chờ ta về thì đối phó Ô Hoàn kỵ binh.” Hai mắt Diệp Thần nhíu lại, nói.

Quách Gia gật gật đầu, sau đó khom người nói:

“Chú công tới Lạc Dương vạn sự cẩn trọng! “

“ Kế sách dù toàn vẹn, nhưng nhiều lúc, trời không chiều lòng người.

Gia có Thuật Vọng Khí, tuy rằng huyết khí quanh chủ công mười phần đã đi bảy tám phần, nhưng vẫn còn một chút không thể nào xua đi được.

Nguy hiểm từ đâu tới, Gia cũng không đoán được.

Chẳng qua Gia có thể kết luận, chỗ chủ công đến, chắc chắn máu chảy thành sông.

Dù chủ công dũng, cũng không thể tuỳ ý đánh giết, sẽ ảnh hưởng đến khí vận của ngài, thậm chí mang đến tai họa không lường được.”

Diệp thần nghe tới đây, không khỏi sửng sốt, hắn không nghĩ Quách gia lại nói vậy.

Chẳng qua ngay lập tức, Diệp Thần nhíu mày.

Đi tới chỗ nào, máu chảy thành sông...

Diệp Thần trầm giọng lặp lại một câu.

Một lát sau, sát khí ngập trời điên cuồng trào ra.

Người chơi! Theo lời Quách Gia nói, những nguy hiểm ấy...

Đến từ người chơi Hồng Hoang

Chỉ có tồn tại giống Diệp Thần, Quách Gia mới vô pháp làm ra chuẩn xác phán đoán.

Cũng đúng là bởi vì bọn họ, Quách Gia mới đoán được, Diệp Thần đến đâu, nơi ây, máu chảy thành sông.

Bởi vì, người chơi ở thế giới này, không cố kỵ cái chết!Bởi vì nơi này chỉ mới là khi tân thủ! Nên cho dù tử vongn, cũng chỉ là rớt cấp!

Không liên quan tới sự đau đớn nên cũng không ai sợ hãi.

Trong câu nói của Quách gia, rõ ràng đã nói với Diệp Thần, có người sẽ muốn đánh chủ ý lên hắn, hơn nữa không chỉ là một.

Tuy Quách Gia không đoán được, nhưng Diệp Thần có thể!

Kiếp trước, chuyện này cũng thường xuyên phát sinh.

Có người đạt được thứ tốt, sẽ có rất nhiều người giống nhau xuất hiện, dụ dỗ cưỡng ép, đoạt lấy.

Có người đạt được lịch sử nhân vật, đồng dạng sẽ có rất nhiều thế lực xuất hiện, đem tiền bạc, lợi ích lớn, đem lịch sử nhân vật cướp đoạt lại đây.

Bất quá, nhân vật lịch sử không phải cứ cướp là cướp được, nhưng điều này căn bản không thể ngăn cản bước chân của các thế lực.

Đời này, Diệp Thần vào trò chơi từ đầu, là người đầu tiên được ra thông cáo, cả thế giới đều nhớ thương hắn.

Không bao lâu sau đó, Diệp Thần trở thành người đầu tiên xây thôn, người đầu tiên trở thành Giai vương cấp Võ tướng, người đầu tiên đánh chết đại tướng Ô Hoàn, người đầu tiên thăng cấp thôn lên trấn, người đầu tiên thu nạp được võ tướng lịch sử hạng nhất Điển Vi, cũng là người đầu tiên thu nạp văn thần lịch sử hạng nhất Quách Gia.

Bất luận cái gì, thông cáo thế giới xuất hiện, cái tên ‘Diệp Thần’ đều sẽ xuất hiện theo.

Lúc trò chơi mới bắt đầu, rất nhiều người ngay cả chơi thế nào cũng không biết, mà Diệp Thần lại lập ra được một chuyện gần như là truyền thuyết thần thoại.

Không ai không nghĩ Diệp Thần nắm giữ bí mật của trò chơi, không ai không ghen tị với Diệp Thần, không ai không đỏ mắt nhìn Diệp Thần.
Thế giới dị biến này, chơi trò chơi cũng có thể làm thực thể trở nên mạnh mẽ, không ai không nghĩ tới chuyện tìm Diệp Thần, hỏi bí mật.

Nhưng, đó chỉ là số ít, phần lớn vẫn muốn bắt sống Diệp Thần, nắm hắn trong tay.

Diệp Thần không thoải mái, hắn sớm đã nhìn thấy sự tham lam của nhân loại, dục vọng sâu trong nội tâm nhân loại.

Xem ra, rất nhiều người muốn hắn, tuy không biết là ai…

Bất quá, không mấy quan trọng…

Quan trọng là… dù có là ai, thân phận là gì, dám đến tìm ta rước phiền toái…



Giết!

Nghĩ tới đây, cả người Diệp Thần bành nổ sát khí, “oành” một tiếng sôi trào, sau đó hướng thẳng tới trời.

Mạnh mẽ, nguy hiểm, bá đạo, mang theo khí thế coi rẻ thiên hạ hỗn loạn, bốc lên cùng sát khí.

“Chủ công…” Quách Gia nhận ra sát khó cuồng bạo từ Diệp Thần, không khỏi cả kinh, sau đó mở miệng kêu lớn.

Diệp thần thu lại suy nghĩ, sau đó nhìn về phía Quách Gia, ngửa mặt lên trời cười sảng khoái: “Nếu nguy hiểm cận kề mà sợ hãi, thì ta đây không xứng làm chủ công của ngươi.”

Nói tới đây, mắt Diệp thần khẽ cứng lại, sau đó quát:

“ Ta muốn xem những người đó có năng lực quá quỉ gì!”

“Oanh.”

Khí thế trên người Diệp thần, theo tiếng quát của hắn, lập tức bung ra.

Một cảm giác khiến người ta không dám nhìn thẳng, xuất hiện trên người Diệp Thần, sau đó càng ngày càng đậm.

Hơi thở kia, bá đạo, mạnh mẽ, là khí thế vương giả đầy hỗn loạn.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đạp Đốn: hay Thạp Đốn (chữ Hán: 蹋頓; bính âm: Tadun) là một thủ lĩnh của người Ô Hoàn trong thời kỳ Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Ông là một Thiền Vu đã quật khởi trong thời kỳ loạn lạc này. Ông đã chứa chấp Viên Thượng và Viên Hy hai anh em con của Viên Thiệu và chống lại Tào Tháo. Kết quả ông bị Tào Tháo giết chết trong một chiến dịch quân sự.

U châu Liêu Tây : là một trong cửu châu của trung quốc cổ đại. Bao gồm Tịnh châu, Kí châu, U châu, Thanh châu, Duyệt châu, Dự châu, Từ châu, Dương châu, Giao châu, Kinh châu, Ích châu, Sóc Phương cùng Lương châu ( thời tây hán)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau