HỒNG HOANG TAM QUỐC TỐI CƯỜNG NGOẠN GIA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang tam quốc tối cường ngoạn gia - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Bảo bối trong mật thất

“ Đều chết hết đi” quân sư Thanh Lang sơn trại nhìn thấy thế, lập tức lộ ra khuôn mặt dữ tợn, thét lên chói tai, điên cuồng xông về phía pho tương cự lang.

“ Muốn chết” Diệp Thần hai mắt ngưng lại, đem Thí Thần Thương phi đến một nhát.

“ Vèo” Thí Thần Thương nháy mắt đâm qua eo tên quân sư, rồi sau đó đâm trên mặt đất.

“ A A a a….’ thanh lang quân sư điên cuồng hét lên.

Bởi vì đau đớn, bởi vì điên cuồng.

“ Ngươi thực trung thành, đáng tiếc…” Diệp Thần nhìn Thanh lang quân sư giờ này như kẻ điên, nhàn nhạt nói.

“ ta hận ngươi, vì cái gì, vì cái gì ngươi giết người ta yêu, ngươi không giết hắn ta sẽ khuyên hắn đầu hàng. Là ngươi, tất cả là do ngươi. Ta muốn giết ngươi, giết ngươi “

Quân sư Thanh Lang trại đỏ đậm hai mắt hung tợn nhìn Diệp Thần, quát lên

“ Người ngươi yêu?” Diệp Thần hơi hơi sửng sốt, sau đó sắc mặt cứng đờ.

Ni mã, cái kia, tại Thanh Lang trại này lão tử chỉ giết có trại chủ a…

Đây là cái kiểu ngọa tào gì…

“ Nói đi mật thất ở đâu, nếu nói ta sẽ cho hai người chôn cùng nhau, nếu không ta sẽ đem thân thể hai ngươi xé nát đem cho cẩu ăn” Diệp Thần có chút ra uy, liếc thanh lang quân sư một cái quát lớn

“ Ngươi.. ” quân sư Thanh Lang trại còn nghĩ cậy mạnh, thực mau hắn liền trầm mặt xuống.

Một lát sau, hắn ngẩng mặt lên nói “ Ngươi đáp ứng rồi sẽ thực hiện sao?’

“ Nói hay không?” Diệp Thần lạnh mặt trầm giọng quát.

Quân sư Thanh Lang sơn trại cắn chặt răng, chỉ chỉ núi giả nói “ Nơi đó có một pho tượng thạch lang lớn, kéo bàn tay pho tượng mật thất liền mở ra “

Diệp Thần nghe đến đó, lập tức đi qua đem Thí Thần Thương động một cái, lục phủ ngũ tạng tên quân sư liền dập nát.

Thật giả không quan trọng, nếu là giả, Diệp Thần đành tắm máu Thanh Lang trại để tìm được mật thất.

Bất quá Diệp Thần cảm giác tên quân sư này là nói thật.

Từ trong ánh mắt hắn có thể thấy được hắn đối với tên trại chủ đã chết kia thật sự là “ chân ái”

Thu hồi Thí Thần Thương, Diệp Thần hướng về phía hai tên binh lính đang còn hoảng sợ kia phân phó

“ Cẩn thận một chút”

“ Rõ, lĩnh chủ đại nhân” hai tên binh lính Luân Hồi thôn cùng đáp lại, sau đó đi đến phía sau núi giả, tìm thấy cái bàn tay tượng thạch, dùng sức kéo.

“ Kẽo kẹt” một tiếng truyền đến.

Trước vùng đất trống của núi giả bỗng xuất hiện một đường ngầm đi xuống phía dưới.“ Đi, đem hắn cùng tên thanh lang trại chủ an táng cùng với nhau “

Diệp Thần nhìn thấy thông đạo liền nhẹ nhàng thở ra sau đó phân phó nói.

“ Vâng, lĩnh chủ đại nhân” hai tên binh lính Luân Hồi thôn khom người đáp, sau đó khiêng thi thể tên quân sư rời đi.

Diệp Thần ngay lập tức đi xuống mật thất.

Mật thất cũng không có tối tăm bởi vì trên vách tường từng viên dạ minh châu bằng cái nắm tay khảm trên đó.

Tất cả dạ minh châu đều thuộc hàng cực phẩm, bất luận lấy ra viên nào bán cũng được giá trên trời, ít nhất cũng là mười vạn lượng hoàng kim.

Trên một đường đi, Diệp Thần đếm đếm, nơi này dạ minh châu có đến ba mươi sau viên.

Đi vào mật thất, nhìn thấy viên minh châu lớn bằng nắm tay người lớn rọi vào hai mắt Diệp Thần mà tỏa sáng.

Nơi này có dạ minh châu lớn! Diệp Thần đột nhiên trợn mắt, sau đó khóe miệng nhếch lên.

“ Sự kiện kia. Thành “

Diệp Thần hưng phấn nói xong, ngay sau đó nhìn về phía bên trong mật thất, nơi để vật phẩm.

Một bản vẽ, một lệnh bài, một dãy lọ dược phẩm cổ xưa, tất cả được đặt trên bàn đá.

Diệp Thần cầm lên ba vật phẩm, nhìn một chút, tức khắc thở ra một ngụm trọc khí.

1.Phương phối Bách Hoa Tửu: duy nhất.Đặc tính: danh rượu thứ mười trong Hồng Hoang.

2.Đặc chủng quân đoàn chuyển chức lệnh: duy nhất ( chưa đặt tên)

Đặc tính: vô hạn tiến giai.

Nhân số giới hạn: một vạn

3.Hoàn dương đan: Sau khi sử dụng giúp người sống lại sau tử vong không quá ba ngày.

Tam kiện vật phẩm này, giá trị đều không thể đem so sánh với giải thưởng đánh thắng Thanh Lang sơn trại.

Bách Hoa Tưu có thể trở thành đặc sản của luân hồi thôn, hơn nữa còn là đỉnh cấp đặc sản, kể cả có tiến vào Hồng Hoang, cũng chỉ có thể là cung không đủ cầu, có thể đem đến cho Diệp Thần vô vàn tài phú.

Lệnh bài đặc chủng quân đoàn chuyển chức, cũng cường đại không kém, bởi vì đặc tính vô hạn tiến giai.

Nói cách khác, Diệp Thần có thể tạo ra một đặc chủng quân đoàn một vạn người, cấp bậc quân đoàn có thể từ cấp F sau đó không ngừng tăng lên, liền tính là cấp SSS cũng được.

Có được cấp bậc quân đoàn, chiến lực nếu so với quân đội có thể lớn hơn gấp ba lần, cấp bậc càng cao, chiến lực càng mạnh.

Mà đặc chủng quân đoàn, thực lực càng cường hơn.

Ví dụ như trong lịch sử ghi lại Bạch kỵ Nghĩa Từ quân đoàn, giành được doanh trại, tiến vào trận địa…

Từ từ...

Quân đoàn nào cũng là sự tồn tại đặc thù, là duy nhất và không thể thay thế.

Mà Diệp Thần nay có được lệnh bài đặc biệt chuyển chức, nói cách khác, Diệp Thần chỉ cần kiếm đủ nhân số, liền máy mắt sở hữu một quân đoàn cấp bậc F, tiếp đến là khả năng vô hạn tiến cấp quân đoàn.

Tiếp theo là Hoàn Dương đan, cũng là vật phẩm nghịch thiên.

Người chết thì không thể sống lại, nhưng Hoàn Dương đan có thể hồi sinh.

Có được Hoàn Dương đan, Diệp Thần đi tìm đường chết cũng chả sao, dù chết rồi cũng có thể mọc da hoàn xương sống lại, không hề tổn thất.

“ Sơn trại sẽ không xuất hiện mật thất, nhiều lắm là kho hàng, nếu không có bản vẽ mật thất này ta thật đúng là xem nhẹ sự tồn tại của nó… quả nhiên khen thưởng gấp 10 lần a....”

Diệp Thần lầm lầm bầu bầu nói xong, sau đó thu hồi ba vật phẩm đi ra khỏi mật thất.

Thời điểm ròi khỏi mật thất, Diệp Thần cũng không có quên đem dạ minh châu trên vách tường từng cái từng cái thu xuống.

Đặc biệt là mấy dạ minh châu lớn bằng tay người lớn, Diệp Thần phải dùng nó để đi làm một chuyện, chuyện thành Diệp Thần có thể rất nhanh liền quật khởi rồi.

Chương 42: Luân Hồi quân đoàn

Luân hồi rừng rậm, Thanh Lang trại.

Bọn sơn tặc bị bó thành bánh chưng, đều đã tỉnh.

Tỉnh lại, không chút do dự lựa chọn đầu hàng, không có ngoại lệ.

Tiểu nhân vật có tiểu nhân vật trí tuệ, không đầu hàng khẳng định sẽ chết, không ai muốn chết.

Diệp Thần tự nhiên sẽ không cự tuyệt bọn sơn tặc đầu hàng, bởi vì mặc kệ là sơn tặc hay là cường đạo, tư chất kém cỏi nhất cũng sẽ đạt tới D cấp.

Mà tư chất của bọn họ phổ biến nhất, là C cấp.

B cấp cũng sẽ xuất hiện một bộ phận, bất quá rất ít.

Một vạn sơn tặc cường đạo này, ít nhất có thể có bảy phần đạt cấp C, những người này có thể trực tiếp chuyển thành Luân Hồi thôn binh lính.

Diệp Thần muốn nhanh chóng quật khởi, thủ hạ binh lính, tự nhiên là càng nhiều càng tốt.

“Chủ công, đây là muốn đem nơi này trở thành điểm luyện binh?” Triệu Mãnh lúc này đi bên người Diệp Thần, mở miệng hỏi.

“Xác thật như thế.” Diệp Thần cười ha hả gật đầu nói.

“Chính là chủ công, Luân Hồi rừng rậm còn có rất nhiều sơn trại chưa được đánh hạ, chỉ sợ Thanh Lang trại sẽ trở thành tai hoạ ngầm to lớn, đối chúng ta gây bất lợi.” Triệu Mãnh nghe đến đó, vội vàng mở miệng khuyên nhủ.

“Ngươi còn muốn đi theo ta đi tấn công sơn trại?” Diệp Thần ha ha cười, rồi sau đó mở miệng hỏi.

“Chủ công ý tứ là…… Mạt tướng trấn giữ ở chỗ này?” Triệu Mãnh ngẩn ngơ, rồi sau đó kinh thanh hỏi.

“Đương nhiên.” Diệp Thần gật gật đầu nói.

“Không thể! Chủ công, ở Luân Hồi rừng rậm, sơn trại to lớn như Thanh Lang trại không ít, trên dưới 5 trại, mỗi trại có ít nhất 5000 người…” Triệu Mãnh mới nói được nơi này, đã bị Diệp Thần giơ tay ngăn lại.

“Năm ngàn người cũng không có gì đáng sợ, đừng quên, ta là dị tộc, huống chi, chỉ với 5000 người, đáng để chủ công ngươi bận tâm sao?” Diệp Thần nhìn Triệu Mãnh, rất là nghiêm túc hỏi.

Triệu Mãnh khuyên nhủ, lo sợ hắn gập nguy hiểm, Diệp Thần đương nhiên hiểu.

Chính là Diệp Thần không nghĩ chờ, hơn nữa hắn đối với tấn công các sơn trại lớn, cũng không hề có lo lắng.

Đã có đặc chủng quân đoàn chuyển chức lệnh, tự nhiên muốn lập tức sử dụng, hơn nữa, còn phải nhanh chóng giúp cấp bậc quân đoàn mạnh mẽ tăng lên.

Tam quốc thời kỳ, người mạnh là người có quyền.

Mặc kệ là vì ở nơi này tranh giành tài nguyên, vận khí, hay giúp cử quốc phi thăng, Diệp Thần đều cần thiết có được cường đại vũ lực, cường đại thế lực.

Nói đơn giản một chút, nắm tay càng lớn càng tốt, càng mạnh càng tốt, ai không phục, đánh chết hắn, tất cả đều được giải quyết.

Triệu Mãnh há miệng thở dốc, còn muốn khuyên ngăn, chính là lời nói đến bên miệng, lại thu trở về.

Rối rắm một hồi lâu, Triệu Mãnh lúc này mới mở miệng nói:

“ Thỉnh chủ công cẩn thận một chút, nếu không, mạt tướng chết vạn lần, cũng không đền hết tội!”Diệp Thần nghe đến đó, không khỏi cười, thật mạnh vỗ vỗ Triệu Mãnh bả vai, mở miệng nói:

“Ta muốn mang đi một vạn người, dư lại đều cho ngươi, hảo hảo luyện binh, đây là nhiệm vụ của ngươi!”

“Chủ công! Mạt tướng chỉ cần 1000 người, không, 100 người đủ rồi.” Triệu Mãnh vừa nghe Diệp Thần chỉ mang một vạn người, vội vàng mở miệng nói.

Diệp Thần trừng mắt nhìn Triệu Mãnh liếc mắt một cái, rồi sau đó mở miệng nói: “Ta nói một vạn người, tự nhiên có đạo lý, đi, tuyển ra một vạn người tư chất C cấp tới!”

Diệp Thần nói xong liền đem đặc chủng quân đoàn chuyển chức lệnh đem ra.

Triệu Mãnh nhìn đến đặc chủng quân đoàn chuyển chức lệnh nháy mắt, đột nhiên ngẩn ngơ, rồi sau đó mừng như điên hô:

“Chúc mừng chủ công! Chúc mừng chủ công! Chủ công có cái này, nhất định có thể quét ngang hoàn vũ, nhất thống thiên hạ!”

“Bớt vuốt mông ngựa, đi, đem người tìm đủ cho ta!” Diệp Thần bất đắc dĩ lắc lắc đầu, rồi sau đó mở miệng quát lớn nói.

“Mạt tướng lập tức đi thay chủ công chuẩn bị!” Triệu Mãnh đầy mặt cao hứng nói xong, liền chạy đi ra ngoài.

Diệp Thần bất đắc dĩ lắc lắc đầu, rồi sau đó đi đến Thanh Lang trại giáo trường, lẳng lặng chờ đợi.

Thực mau, một vạn người tụ tập đến.

Diệp Thần đứng ở trên đài cao, nhìn phía dưới đen nghìn nghịt một đám người, trong lòng khi có chút sảng khoái.

Bởi vì, này đó đều là binh lính của hắn, hơn nữa nguyên bản đều là tư chất cấp C, nhờ thuộc tính Luân Hồi thôn mà tăng lên tới A cấp binh lính!

Dưới đài một vạn người, đều đã biết sắp đến xảy ra chuyện gì, những người này, không một ai không kích động.

Nguyên bản, bọn họ sau khi đầu hàng Diệp Thần, liền kích động, bởi vì bọn họ tư chất tăng lên hai cấp.Mà hiện tại, bọn họ lại gặp một đại kỳ ngộ!

Trở thành thành viên của đặc chủng quân đoàn!

Đây là vô ngàn vinh quang, không ai không kích động, không ai không điên cuồng!

“ Ngươi nguyện vì ta mà chiến? ” Diệp Thần giơ lên đặc chủng quân đoàn chuyển chức lệnh bài, mở miệng quát.

“Nguyện!”

“ Ngươi nguyện vì Luân Hồi mà chiến? ” Diệp Thần lại lần nữa quát.

“Nguyện!”

“Ngươi nguyện vì tương lai mà chiến?” Diệp Thần bạo thanh quát.

“Nguyện!”

“ Ta thề sống chết đi theo chủ công! Vì chủ công mà chiến! Vì luân hồi mà chiến! Vì tương lai mà chiến!”

Từng tiếng thề lên, không ngừng vang lên, chấn phá trời cao.

Diệp Thần giơ tay, dưới đài thanh âm đột nhiên im bặt.

“Nhớ kỹ lời hôm nay, các ngươi vì ta mà chiến, vì luân hồi mà chiến, máu có thể mất, nhưng ý chí, vĩnh viễn không được sa sút! Sinh là người Luân Hồi, chết là ma Luân Hồi!”

Diệp Thần nói xong, tay phải nhấn đặc chủng quân đoàn chuyển chức lệnh.

Một đạo bảy màu nháy mắt hiện lên, rồi sau đó bao phủ binh lính.

“Đinh, chúc mừng người chơi Diệp Thần sử dụng đặc chủng quân đoàn chuyển chức lệnh, thỉnh đặt tên quân đoàn.”

“Luân hồi!” Diệp Thần không chút do dự mở miệng nói.

“Đinh, chúc mừng người chơi Diệp Thần tổ kiến đặc chủng quân đoàn, Luân Hồi.”

Hệ thống nhắc nhở thanh mới vừa một kết thúc, giáo trường chứa một vạn luân hồi quân đoàn binh lính, đồng thời mở hai mắt.

“Bá”

Đều nhịp quỳ một gối xuống đất thanh, nháy mắt vang lên.

“Bái kiến chủ công!” Luân hồi quân đoàn các binh lính, cùng lớn tiếng hành lễ.

Túc sát, uy nghiêm, thiết huyết hơi thở, bắt đầu hiện lên, rồi sau đó càng ngày càng nồng, càng ngày càng liệt.

Chương 43: Xâm Lược Như Hỏa, Bất Động Như Sơn

" Đinh, chúc mừng quân đoàn Luân Hồi lĩnh ngộ được quân đoàn kỹ, Bất Động Như Núi."

" Đinh, chúc mừng quân đoàn Luân Hồi lĩnh ngộ được quân đoàn kỹ, Xâm Lược Như Hỏa."

Quân đoàn Luân Hồi (duy nhất): Đặc chủng quân đoàn.

Cấp bậc: F

Nhân số: Một vạn

Kỹ năng quân đoàn: Xâm Lược Như Hỏa, Bất Động Như Sơn

Xâm Lược Như Hỏa: Khi tấn công quân địch thì như ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ, không thể chống đỡ!

Bất Động Như Sơn: Khi quân đoàn phòng thủ thì như núi cao sừng sững, vô pháp lay chuyển!

Tiếng nhắc nhở của hệ thống vừa kết thúc, Diệp Thần nhất thời sửng sốt, khóe miệng nhanh chóng cong lên.

"Không ngờ... Quân đoàn Luân Hồi mới thành lập mà đã lĩnh ngộ được hai quân đoàn kỹ, hơn nữa còn là quân đoàn kỹ cao cấp!"

Nghĩ tới đây, Diệp Thần nhìn về phía dưới đài của quân đoàn Luân Hồi, càng lúc càng mong đợi.

Đúng lúc này, tiếng thông báo từ hệ thống thế giới vang lên.

"Đinh, chúc mừng player Diệp Thần lập nên đặc chủng quân đoàn đầu tiên, quân đoàn Luân Hồi, đặc biệt thưởng cho 100 vạn điểm danh vọng."

"Đinh, chúc mừng player Diệp Thần lập nên đặc chủng quân đoàn đầu tiên, quân đoàn Luân Hồi, đặc biệt thưởng cho 100 vạn điểm danh vọng."

Theo thông báo của hệ thống, toàn bộ kênh thế giới lại lần nữa nháo thành một mớ lộn xộn.

"ĐMMMMM! Diệp Thần đại thần, ngươi trâu quá, lúc này mới bao lâu chứ, lại là thông báo thế giới!"

"Diệp Thần ca ca, luân gia cấp cho ngươi chăn ấm!"

....

" Diệp Thần, vì nhân loại, đem bí mật ngươi biết nói ra đi chứ."

Tin này vừa xuất hiện, kênh thế giới trong nháy mắt yên tĩnh, 3 giây sau, vô số tin tức xông ra như lũ.

"Đúng vậy, Diệp Thần, đem tất cả những gì ngươi biết nói ra đi, bên ngoài bây giờ rất nhiều dã thú hung mãnh, gặp người liền cắn, cắn không chờ chết liền bắt đầu ăn a."

"Diệp Thần, nếu như ngươi còn có tính người, mau đem bí mật mình biết đều nói ra!"

"Diệp Thần! Ngươi không thể ích kỷ như thế, ngươi có thể nhẫn tâm nhìn vô số người chết bi thảm sao?""Đúng vậy, những dã thú kia càng ngày càng hung tàn, càng ngày càng lợi hại, hơn nữa còn thông minh như vậy, mau đem bí mật nói ra đi!"

...

"Diệp Thần, Phong Vân Minh trịnh trọng mời ngươi, chỉ cần ngươi bằng lòng đến, điều kiện tùy ngươi, muốn tiền có tiền, muốn nữ nhân có nữ nhân!"

"Diệp Thần, ta thay mặt Ma Đô, cấp cho ngươi chức vị Thị trưởng vinh dự, trịnh trọng mời ngươi gia nhập hội nghị cơ mật."

" Ta đại diện kinh thành..."

...

Kênh thế giới hỗn loạn, rất nhiều người dùng đại nghĩa thậm chí uy hiếp, bắt Diệp Thần khai ra bí mật trò chơi.

Có người trực tiếp mời Diệp Thần gia nhập vào thế lực của họ.

Song, mặc cho bọn họ nói thế nào, hô quát ra sao, đe doạ kiểu gì, giảng đạo nghĩa, giảng đạo đức, Diệp Thần chính là một chữ cũng không nói!

Bởi vì căn bản Diệp Thần không mở kênh thế giới, cũng tắt chức năng thêm bạn đi.

Lạc Dương.

" Còn không thêm được Diệp Thần?"

"Tên hỗn đản này tắt chức năng bạn tốt rồi, thêm kiểu gì?"
...

Vô số người một mực không buông tha thử liên lạc với Diệp Thần, tất nhiên, kết quả làm bọn hắn buồn bực hết sức, thậm chí nổi trận lôi đình.

Diệp Thần đóng kênh thế giới là để được yên tĩnh. Những người này bất kể lấy cớ gì, kỳ thực đều là vì chính bọn họ!

Thế giới xảy ra biến đổi lớn, bây giờ mọi người đã phát hiện trò chơi có nâng cao thực lực, cho dù là ai cũng muốn mạnh hơn.

Thậm chí có người muốn nắm giữ Diệp Thần trong tay, cả cá nhân lẫn thế lực, còn là thế lực khổng lồ.

Bọn họ tính toán rất tốt, tiếc là, Diệp Thần đã sớm nhìn thấu hết thẩy.

Rừng rậm Luân Hồi, Thanh Lang trại.

Ngay lúc khí thế của quân đoàn Luân Hồi lên đến đỉnh điểm, Diệp Thần vung tay phải lên, quát lớn: "Xuất phát! San bằng thổ phỉ!"

"Giết! Giết! Giết!"

Vạn người cùng hét, theo sau Diệp Thần trùng trùng điệp điệp rời Thanh Lang trại.

Vào giờ khắc này, quân đoàn Luân Hồi chính thức lộ mặt với thế giới, răng nanh dữ tợn bắt đầu phơi bày trước thế gian!

Triệu Mãnh nhìn Diệp Thần mang theo quân đoàn Luân Hồi rời đi, vẻ mặt xoắn xít thở dài, muốn đi cùng hắn, tiếc là đi không được.

"Tướng quân, chúng ta đóng quân ở nơi này, có nên không?" Một gã mới được đề bạt lên Thiên phu trưởng mở miệng hỏi.

"Đông tây nam bắc mỗi phương đều đóng giữ một nghìn người, còn dư lại đóng ở giữa sơn trại, thổ phỉ vừa xuất hiện trực tiếp thắt cổ!" Triệu Mãnh nghe thuộc hạ hỏi ý kiến lập tức khôi phục tinh thần, sau đó mở miệng quát lên.

"Vâng! Tướng quân!" Thiên phu trưởng cao giọng đáp lại.

Triệu Mãnh gật đầu, chợt nhớ tới cái gì, vỗ ót một cái vội vàng phân phó: "Đúng rồi, gọi người đem những vũ khí đoạt được chở về Luân Hồi thôn, tùy trưởng thôn phân phó bán ra thị trường, giá cả thấp hơn người ta một bạc là được!"

"Vâng! Tướng quân!" Thiên phu trưởng lĩnh mệnh, vội vội vàng vàng chạy đi thu xếp nhân thủ, đem binh khí Luân Hồi thôn đoạt được chở về thôn.

Cấp bậc binh khí không cao, nhưng đối với thị trường tân thủ mà nói, vừa vặn thỏa mãn nhu cầu tất cả mọi người.

Chỉ cần bán nhóm binh khí này đi, Luân Hồi thôn hiển nhiên kiếm thêm được một khoản lớn.

Diệp Thần không có ở đây, nếu có ở chỗ này, tất nhiên sẽ khen ngợi Triệu Mãnh một phen.

Bởi Diệp Thần phải suy nghĩ chuyện này chuyện kia, việc đem binh khí thừa bán ra thành tiền, quên luôn.

Chương 44: Thế Như Chẻ Tre

Rừng rậm Luân Hồi.

Quân đoàn Luân Hồi sau khi xuống núi, bắt đầu hành quân cấp tốc, rất nhanh đã mở ra hình thức càn quét.

Diệp Thần là vương cấp võ tướng, còn có Tiên thiên chí bảo Thí Thần Thương, cho dù Thí Thần Thương không được trọn vẹn, cũng không cách nào ngăn cản bước chân của Diệp Thần.

Quân đoàn Luân Hồi dưới sự hướng dẫn của hắn, dọc theo đường đi công thành bạt trại, thế như chẻ tre.

Sơn trại loại nhỏ, một kích phá nát!

Sơn trại hạng vừa, một kích phá tan!

Sơn trại mô hình lớn, đồng dạng như thế, một kích liền sụp đổ!

Diệp Thần rất ngang ngược, đấu đá bừa bãi, phá cửa trại, dưới Thí Thần Thương, chưa từng có quân địch ngang sức.

Dù là trại chủ của các sơn trại lớn, cũng không cách nào chống nổi một chiêu của hắn.

Quân đoàn Luân Hồi chính là bá đạo ngang ngược như vậy.

Bọn họ lãnh huyết vô tình, tiến công uy mãnh, lấy đi vô số tính mạng của thổ phỉ, đánh bọn sơn tặc cường đạo đến kêu cha gọi mẹ.

Một đường giết sạch, giết đến thiên hôn địa ám, nhật nguyệt vô quang.

(thiên hôn địa ám: trời đất mù mịt)

Nơi quân đoàn Luân Hồi đi qua, thây chất khắp nơi!

Máu tươi, nhiễm đỏ núi cao.

Tiếng kêu bi thống, vang vọng cả núi rừng.

Mỗi một sơn trại bị đánh bại, Diệp Thần không chút mảy may do dự, trực tiếp lựa chọn phá huỷ.

Bởi vì để luyện binh, càng bởi vì, chỉ còn hai ngày, là thời gian bọn sơn tặc cường đạo tiến đánh Luân Hồi thôn.

Một ngày sau, Diệp Thần đánh hạ được 36 sơn trại, thu được rất nhiều tài nguyên, bắt được hơn một vạn tù binh.

Những tù binh kia, Diệp Thần chẳng qua là gọi bọn hắn đi theo để vận chuyển binh khí cấp thấp đoạt được.

Diệp Thần không rảnh đi quản mấy tên tù binh này, nhưng bọn họ một người cũng không dám chạy, từng tốp từng tốp yên lặng đi theo.

Coi như có tụt lại phía sau, cũng sẽ liều mạng đuổi theo, lặng lẽ nối hàng.

Diệp Thần quá kinh khủng, cửa trại làm từ gỗ lớn chắc chắn, vậy mà tựa như đậu hũ, một thương liền hủy.

Mà cản đường hắn, bất luận là sơn tặc cường đạo hay trại chủ, liền bị một thương đâm chết.

Diệp Thần chỉ huy quân đoàn Luân Hồi mạnh như vậy, bọn sơn tặc cường đạo, không phải là chưa thấy qua quân chính quy ở đế quốc Đại Hán.

Nhưng là, quân chính quy so quân đoàn Luân Hồi, quả thực là tiểu vu kiến đại vu.

(tiểu vu kiến đại vu: phù thuỷ nhỏ gặp phù thuỷ lớn, ý chỉ kẻ yếu gặp kẻ mạnh)
Trang bị của quân đoàn Luân Hồi cùng bọn sơn tặc cường đạo căn bản không khác nhau, nhưng bọn họ giết người, đơn giản như cắt lúa mì.

Gọn gàng, dứt khoát!

Bọn tù binh, không ai dám chạy, lại càng không muốn chạy.

Có thể đi theo lĩnh chủ như Diệp Thần lăn lộn, trở thành thôn dân của thôn Luân Hồi, đáy lòng bọn họ cảm thấy thật hưng phấn.

Bởi vì thôn Luân Hồi đủ cường mạnh! Lĩnh chủ đủ bá đạo!

Hơn nữa, gia nhập vào Luân Hồi thôn, có ruộng đất, có cơm ăn!

Hai ngày sau, Diệp Thần dẫn quân đoàn Luân Hồi chiếm lĩnh bốn mươi hai sơn trại!

Quân đoàn Luân Hồi cũng ở đây một ngày đêm, thăng cấp lên đặc chủng quân đoàn cấp E.

Ngay lúc Diệp Thần chuẩn bị hành quân, trở về thôn Luân Hồi phòng thủ, xa xa xuất hiện vô số sơn tặc cường đạo.

Bọn họ đang từ từ đến gần Luân Hồi quân đoàn, vừa chấm dứt cuộc chém giết.

Quân đoàn Luân Hồi đánh đánh giết giết nguyên một ngày trời, đã rất mệt mỏi, thế nhưng trong chớp nhoáng này, cùng nhau giơ lên binh khí trong tay.

Chỉ đợi Diệp Thần ra lệnh, bọn họ sẽ không chút do dự ra trận giết địch.

"Đừng... Đừng hiểu lầm! Lĩnh chủ đại nhân! Tiểu nhân là đến xin hàng!" Một tiếng hét hoảng sợ truyền tới.

Diệp Thần khẽ cau mày, mà lúc này, người mới vừa xin hàng trong nháy mắt xoay người lớn tiếng mắng bọn sơn tặc cường đạo:

" Đều quỳ xuống cho ta! Mau quỳ xuống! Giơ tay lên!"

Ra lệnh xong, hắn dẫn đầu quỳ xuống, giơ hai tay lên thật cao, tỏ ý bản thân không có mang theo bất kỳ vũ khí gì.
Lúc này, một đám lại một đám quỳ trên mặt đất, giơ hai tay lên thật cao.

Diệp Thần không khỏi hơi sửng sốt.

Đây là tới đầu hàng?

Diệp Thần thật không biết sẽ xuất hiện tình huống như vậy, kiếp trước chưa từng có ai gặp được sơn tặc cường đạo chủ động đầu hàng.

Nhưng những sơn tặc này, trên mình thật không có vũ khí, nếu là giả đến xin hàng thì đó là tự mình tìm chết.

Hít thở vài lần, Diệp Thần phát hiện nơi này có chút bất thường.

Những sơn tặc đang quỳ dưới đất, mỗi một người đều rất sợ sệt, không ít người còn hoảng sợ.

Cho đến lúc này, Diệp Thần mới phản ứng được một chuyện.

Bọn sơn tặc cường đạo là sợ bị giết, nên mới xuất hiện sự kiện quỷ dị là kéo nhau đến xin hàng.

Về phần nguyên nhân, rất đơn giản, Diệp Thần tiến công chớp nhoáng, không có khả năng bỏ qua cho bất cứ ai.

Tuỳ ý chạy mất mấy người, sẽ đem tin tức của quân đoàn Luân Hồi truyền đến các sơn trại khác.

Mà đây cũng là còn dư lại hơn hai mươi cái sơn trại, đều cùng đến hàng tập thể.

Bọn họ sợ hãi, cực kì sợ hãi.

Nghĩ tới đây, Diệp Thần đi về phía bọn họ đang quỳ.

Mà trận hình quân đoàn Luân Hồi bất loạn, vững vàng theo sau Diệp Thần, từng người từng người như nhau, giơ lên vũ khí tronng tay.

Nếu xảy ra cái gì bất thường, quân đoàn sẽ xử tên cầm đầu bọn cướp đầu tiên.

Đến nỗi bọn tù binh ở hàng đầu đều đang vô cùng hăng hái quỳ trên mặt đất nhìn chằm chằm bọn sơn tặc cường đạo.

Bọn họ chuyện gì cũng chưa từng làm, liền theo sau quân đoàn Luân Hồi, đoạt lại vũ khí vận chuyển.

Bọn họ vội vã muốn chứng minh chính mình trung thành, chứng minh bọn họ là người của thôn Luân Hồi, là thật tình muốn gia nhập vào thôn Luân Hồi.

“Lĩnh chủ đại nhân, tiểu nhân thật là tới đầu hàng.” Người kêu gọi đầu hàng lúc nãy, phát hiện Diệp Thần không có mở miệng, cái trán nháy mắt treo đầy mồ hôi lạnh, sau đó hoang mang hô lớn.

“ Trại chủ sơn trại lớn là ai, đứng lên hết đi!” Diệp Thần liếc nhìn người này một cái, rồi lại nhìn về phía một mảnh sơn tặc cường đạo đông nghìn nghịt, mở miệng quát.

Lời Diệp Thần vừa rơi xuống, ba nam tử tức khắc rùng mình một cái.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Mấy chương này k có gì để nói hết ~

Thí Thần Thương chắc phải đợi lên Hồng Hoang mới phục hồi đc nguyên hình vs nguyên sức mạnh quá. Tác giả sama cứ thả thính cái Thương này hoài. Nhắc tới nhắc lui....

Chương 45: Trở về Luân Hồi thôn

“Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng a!” Ba đại trại chủ dập đầu như giã tỏi, mặt đầy hoảng sợ hô.

“Câm miệng!” Diệp Thần nhăn mày, trầm giọng quát.

Ba đại trại chủ rùng mình, đồng thời im lặng, vẻ mặt khủng hoảng nhìn về phía Diệp Thần, chậm chạp chờ đợi.

“Sơn trại các ngươi ở đâu?” Diệp Thần liếc ba người kia, mở miệng hỏi.

Ba người nghe đến đó lập tức sửng sốt, sau mới phản ứng được, Diệp Thần không phải muốn giết bọn hắn.

“Lĩnh chủ đại nhân, tiểu nhân nguyện ý dẫn đường!” Một trại chủ vội vàng mở miệng hô.

“Lĩnh chủ đại nhân, tiểu nhân cũng nguyện ý dẫn đường!” Hai người kia vội vã hô theo.

Diệp Thần gật gật đầu, xoay người nhìn về phía sau quân đoàn Luân Hồi, mở miệng quát:

“Phân ra sáu ngàn người, mỗi sơn trại đóng quân hai ngàn người!”

“Vâng! Chủ công!”

Tiếng vâng đều nhịp lập tức truyền đến.

Giây tiếp theo, quân đoàn Luân Hồi tả hữu, đi ra sáu ngàn người, nhanh chóng chia ra làm ba đoàn.

Trong lúc này, không ai ồn ào, không ai tranh đoạt, đều nhịp, đâu vào đấy.

Lần này khiến cho bọn sơn tặc cường đạo đầu hàng cảm nhận được càng nhiều áp lực.

Đây mới là kỷ luật nghiêm minh, mới gọi là quân chính quy.

Trên thực tế bọn họ không biết, cho dù là quân chính quy cũng sẽ không phản ứng nhanh như vậy, càng sẽ không đi đứng quy củ, trận hình không loạn.

Đây là đặc chủng quân đoàn có thể.

Quân đoàn Luân Hồi là đặc chủng quân đoàn, duy nhất, không thể thay thế, có thể tiến cấp vô hạn!

Diệp Thần như vậy quyết định, muốn lưu quân lại ba chỗ đại hình sơn trại kia.

Mục đích, rất đơn giản, luyện binh!

“Xuất phát!” Diệp Thần vung tay phải lên.

Ba đại trại chủ lúc này vội vàng đứng dậy, phân ra ba nhánh dẫn đường cho quân đoàn.

Diệp Thần lúc này nhìn về phía bọn sơn tặc cường đạo còn lại, mở miệng nói: “Sơn trại các ngươi không cần thiết tồn tại.”

“Tiểu nhân nguyện ý dẫn đường, lĩnh chủ đại nhân, bên này, bên này là Hắc Cẩu trại!”

“Đại nhân! Nơi này hướng tây năm dặm, là Sài Lang trại!”

……

Bọn họ, phía sau tiếp trước tỏ thái độ, kêu la ồn ào.

“Câm miệng!” Diệp Thần gầm lên một tiếng, nói tiếp: “Đi tới sơn trại gần đây nhất trước! Đến dẫn đường!”
Lời Diệp Thần vừa dứt, một tiểu trại chủ vội vội vàng vàng đứng ra, dẫn đường cho Diệp Thần.

Điều Diệp Thần phải làm, chính là phá hủy sơn trại này.

Sơn trại này không cần thiết giữ lại, bằng không lại tạo chướng khí mù mịt cho rừng rậm Luân Hồi, đối với thôn Luân Hồi không phải chuyện tốt.

Sơn trại, một cái tiếp một cái bị phá hủy, thu hoạch của Diệp Thần, không ngừng gia tăng, tiền tài nhiều lên, công huân tăng lên, còn thu được vô số tài nguyên.

Thẳng đến sơn trại cuối cùng bị phá hủy, lúc này Diệp Thần mới dẫn người trở về thôn Luân Hồi.

“Cung nghênh chủ công hồi thôn!”

Diệp Thần vừa mới tiến đến sơn cốc, một tiếng hô vô cùng kích động nháy mắt truyền đến.

“Cung nghênh chủ công hồi thôn!”

Một tiếng đồng thanh, theo sát vang lên.

Chỉ thấy Triệu Hằng, Triệu Vũ còn có một thôn dân trong thôn, vẻ mặt kích động nhìn Diệp Thần.

Trên tay bọn họ, còn mang theo nông cụ.

Nhìn đến nơi này, Diệp Thần hơi hơi sửng sốt, giây tiếp theo, một dòng nước ấm áp chảy trong lòng Diệp Thần.

Vô luận là Triệu Hằng, hay là Triệu Vũ, hay là thôn dân thôn Luân Hồi, bọn họ, đều biết thôn Luân Hồi sắp đã đến nguy cơ.

Mà giờ phút này, binh lính ra ngoài, thôn Luân Hồi vô binh đóng giữ, bọn họ tự phát cầm lấy nông cụ trong tay, tự phân công nhau vào sơn cốc đóng giữ.

Mục đích của bọn họ rất đơn giản, bảo hộ thôn Luân Hồi!

Bảo hộ này khiến cho bọn họ an bình, thôn xóm hạnh phúc!
Càng là vì, bảo vệ cho cơ nghiệp của Diệp Thần!

Tĩnh, thực yên tĩnh!

Toàn bộ sơn cốc, giờ phút này cực kỳ an tĩnh, mọi người đều nhìn chăm chú vào Diệp Thần.

Một sợi gió nhẹ thổi qua, thổi bay một sợi tóc dài trước trán Diệp Thần, thẳng đến lúc này, Diệp Thần mới thở ra thật dài.

Thế giới hiện thực, quá nhiều ngươi lừa ta gạt, quá nhiều âm mưu phản bội.

Mà giờ phút này, ở thôn Luân Hồi, trên lãnh địa Diệp Thần, có một đám người, trăm phần trăm trung thành với Diệp Thần.

Thậm chí nguyện ý trả giá sinh mệnh của họ, chỉ vì giữ được lãnh địa của Diệp Thần.

Rất đơn giản, cũng thực ấu trĩ ý tưởng, lại là trân quý nhất.

Đối với Diệp Thần mà nói, đây mới là điều Diệp Thần muốn.

Nhìn chúng thôn dân Luân Hồi thôn, Diệp Thần hơi hơi mỉm cười, sau đó mở miệng nói lớn:

“ Từ hôm nay, đất đai thôn Luân Hồi phân phát, chuyển thành sở hữu tư nhân, thuế má từ bốn thành thay đổi thành một!”

Lời vừa dứt, tất cả mọi người ngây ngẩn cả người, rồi sau đó, hưng phấn cùng kêu lên: “Lĩnh chủ đại nhân vạn tuế! Vạn tuế!”

Nguyên bản bọn họ đều là lưu dân, có cơm no, bọn họ liền thấy đủ.

Thôn Luân Hồi thu lưu bọn họ, không để bọn họ chịu đói, có thể an tâm sinh sống.

Mà hiện tại, Diệp Thần cấp cho bọn họ ruộng đất, quan trọng hơn là, bốn thành thuế giảm còn một!

Các thôn dân sao có thể không kích động, sao có thể không hưng phấn.

Phải biết rằng, thời đại này mọi người, đối với đất đai cực kỳ chấp nhất.

Hưng phấn không chỉ có cư dân thôn Luân Hồi, mà còn có bọn sơn tặc.

Hứa hẹn của Diệp Thần, cũng áp dụng lên bọn họ.

Vô luận là tham gia quân ngũ, hay là buông binh khí trở thành nông dân, bọn họ đều có thể ở thôn Luân Hồi quả thực tốt, không lo ăn, không lo mặc.

“Đinh, chúc mừng người chơi Diệp Thần, độ yên ổn trong thôn Luân Hồi +20.”

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------

~ Suy luận time ~

Vì đây vẫn là một game nên mấy sơn trại sơn tặc có thể xem là boss lớn boss nhỏ. Giết xong thì 1 thời gian sau nó sẽ reset lại. Có sự kiện đặc biệt thì một đám chạy đi tấn công người chơi. Mà main cũng nói họ không phải số liệu gì mà là người thiệt. Từ đó suy ra đây là một thế bị Bàn Cổ khống chế hoàn toàn, hoặc do nó tạo ra luôn. Nên nó mới khống chế được sinh lão bệnh tử, ban phát sức mạnh hoặc lấy đi... Trâu bò vl ra. Nói chung hiện h main có mạnh mức nào thì vẫn trong sự tính toán của nó. Càng đọc càng thấy nó quá đáng sợ... Có ai có chung suy nghĩ k??? Mấy chương đầu tác giả sama còn nhắc tới Bàn Cổ, mà h ít nói hẳn ra, nhưng t vẫn sợ nó qtqd =)))

Nói nhảm chút cho vui vậy thôi, chuyện còn dài, bọn mình cứ từ từ đoán. Hơn 800c mà nghe đồn còn đang viết!

Tvtg

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau