HỒNG HOANG TAM QUỐC TỐI CƯỜNG NGOẠN GIA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang tam quốc tối cường ngoạn gia - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Trở về hiện thực

“Cái này không cần lo lắng, trong chợ chưa bán thôi, chờ bắn ra, chúng ta mua được hết…” Diệp Thần nói tới đâyđây, vung tay lên, nháy mắt sau trên mặt đất lấp lánh toàn tiền vàng.

Triệu Hằng ngẩn ngơ, hắn không nghĩ là Diệp Thần sẽ ngay lập tức cấp nhiều kim tệ tới vậy.

“Đây là hai mươi vạn kim, ngươi thấy thiếu công trình gì thì vào chợ mua ngay, nếu thấy bản vẽ kiến trúc hoặc một thứ gì đó có mang chữ “thật” thì mua hết về, thiếu tiền thì nhanh chóng báo ta.” Diệp Thần chỉ đống tiền trên mặt đất, phân phó.

“Dạ, chủ công.” Triệu Hằng nghe đến đây, vội khom người nói.

“Tốt, việc xây dựng Luân Hồi thôn giao cho ngươi, ta đi có việc chút.” Diệp Thần gật đầu một cái nói.

“Cung tiễn chủ công!” Triệu Hằng khom người.

Diệp Thần ừ một tiếng, ra khỏi luân hồi thôn, lấy Hắc Thủy Huyền Xà ra phân thây, còn để Viêm hổ cho Triệu Vũ chăm sóc.

Viêm hổ vốn không thích với người khác ngoài trừ Diệp Thần, chỉ là, Triệu Vũ trời sanh có mị lực đặc biệt.

Viêm hổ rất thích Triệu Vũ.

Như vậy cũng giảm bớt rất nhiều phiền toái cho Diệp Thần.

Sau khi giao phó công việc xong xuôi, Diệp Thần trở về nhà trưởng thôn, sau đó đóng cửa, ý nghĩ lóe lên, rời khỏi trò chơi.

Trong thế giới trò chơi, ba ngày bằng 1 ngày ở hiện thực.

Diệp thần ngồi trong trò chơi chờ đã một ngày, trong thế giới hiện thực cũng chưa qua tám tiếng đồng hồ, nếu không phải quá mắc, phải giải quyết nhu cầu sinh lí, hắn sẽ không offline sớm vậy.

Một trận choáng váng ập tới, Diệp Thần mở to hai mắt.

Thoáng cái có cảm giác giống như đã qua một đời, đây tất nhiên là phản ứng khi rời trò chơi.

“Đinh” Cửa khoang trò chơi mở ra, Diệp thần rời khỏi, vặn eo, bẻ cổ.

“Rắc, rắc” mấy âm thanh truyền tới.

Trong nháy mắt truyền tới cảm giác vô cùng thoải mái.

Nắm chặt tay thành đấm, cảm thấy năng lượng trong cơ thể đột nhiên tăng không ít, hai mắt Diệp Thần lóe sáng.

Người bình thường bắt đầu chơi, võ lực bằng 10, cá biệt lắm là chừng 20, mà võ lực của diệp thần đã đạt tới 80.

Chức năng của Tinh thần châu chính là đồng bộ 100% thực tế và trò chơi.

Diệp Thần ngay tại giờ phút này có thể không do dự tuyên bố, ông đây đang đứng Top đỉnh của đàn ông.

Dĩ nhiên là Diệp Thần sẽ không làm vậy, đây cũng chỉ là hứng khởi nhất thời thôi.
Muốn đứng trên đỉnh, chỉ có cách không người thay đổi, phát triền, cải thiện, tới nỗi tất cả sinh linh run rẩy.

Khi đó, Diệp Thần mới thực sự mạnh mẽ.

Kéo màn cửa sổ ra, ánh mặt trời rọi vào phòng.

Đưa mắt ra, nhìn nơi nơi cây lớn che trời.

Trên mặt đất, một cái cây vĩ đại, phủ lên đầu tất cả người đi đường.

Trời đất mát mẻ trong lành làm cho người ta tâm tình thư thái.

Đây cũng là sự thay đổi sau mưa sao băng.

Hơn nữa sự biến đổi này vẫn còn tiếp tục, khắp mặt đất chỗ nào cũng bị cây cỏ bao trùm.

Trên đường chính, đã có không ít người từ khắp nơi bu tới xem, tò mò sờ cái này sờ cái kia.

Còn có người mặt đầy sợ hãi.

Thế giới biến đổi quá lớn, thần kinh yếu ớt của bọn họ không chịu nổi.

Có rất ít người khác, xách dao, gậy gộc thận trọng dò xét.

Không biết nó thể hiện sự thần bí và nguy hiểm.

Nhìn hết thảy ngoài cửa sổ, Diệp Thần không có bất cứ khác biệt gì, trong đôi mắt kia, nồng đậm tinh quang, giống như nhìn thấu hết thảy.Không bao lâu nữa, tất cả sự an bình sẽ bị phá vỡ, từ việc thuốc nổ mất đi hiệu lực, đến việc nhân loại điên cuồng, sau đó là sợ hãi mà chết đi.

Một phần do Yêu tộc sắp quật khởi, phần còn lại do... chính bản chất nhân loại.

Diệp Thần không cho rằng mình là thứ gì đó tốt đẹp.

Cho dù hắn xây thôn thần cấp, lãnh địa lại có thuộc tính khí vận, lãnh địa càng lớn, linh khí tụ tập càng nhiều thì tốc độ tu luyện càng nhanh, mà Diệp Thần cũng thay đổi dự tính ban đầu, quyết tâm trở thành hoàng đế, càn quét thiên hạ, mangn cả cử quốc phi thăng hồng hoang toàn diện.

Cho dù vậy Diệp Thần cũng không mảy may nghĩ tới chuyện cứu người.

Bởi vì hắn biết, không cần thiết.

Thế giới hiện tại có quá nhiều người ngu ngốc, quá nhiều âm mưu quỷ kế và phản bội.

Có lúc, Diệp Thần thấy mình quả thực rất thích mấy NPC trong trò chơi, ít nhất, bọn họ có rất ít cảm xúc đố kị.

“Đi ăn chút gì nào, còn phải sớm trữ đủ thức ăn, đây mới là thứ cần thiết nhất,trước khi trí não Bàn Cổ nắm quyền cung cấp nhu yếu phẩm, có thể dùng điểm tín dụng mua, chỉ còn lại ba tháng lẻ hai ngày nữa thôi…”

“Đoán chừng vài giờ nữa, mọi người bắt đầu cuống cuồng…Vì thức ăn, vì tâm địa độc ác…”

Nghĩ tới đây Diệp Thần thở dài, sau đó tới cửa khoang trò chơi bên cạnh, tay phải nhấn nút.

Ánh sáng long lãnh tỏa ra, khoang trò chơi biến mất trong nháy mắt, mà trên ngón tay Diệp Thần, có thêm một chuwcs nhẫn kim cương.

Đây là chức năng tự có của khoang, tùy lúc có thể biến thành nhẫn mang theo.

Chẳng qua, khoang trò chơi có một nhược điểm, ai lấy cũng được, đều có thể sử dụng.

Kiếp trước vì chuyện này mà xảy ra nhiều vụ chém giết, nhiều kể không xuể.

Máu đỏ nhuộm sông, xương trắng ngập nơi hoang dã…

Mà nguyên nhân là vì bất kể loại khoang nào của trò chơi, cùng có thể nâng cao thực lực.

Nội tâm bọn họ tham lam, sâu thẳng trong nội tâm dụ con người tàn sát.

Diệp Thần hít một hơi thật sâu, nhẹ thả ra, liền rời khỏi nhà.

Cửa vừa mở, liền có tiếng thét chói tai vang đến.

“Cút ngay, không ta báo cảnh sát.”

Chương 17: Diệp Thần cường đại

Diệp Thần hơi sững sờ, âm thanh này có chút quen thuộc.

Đi ra khỏi cửa phòng, bóng lưng một cô gái mặc váy trắng, trong nháy mắt lọt vào tầm mắt Diệp Thần.

Thân thể của cô ấy kịch liệt run, run rẩy, từng bước một lui về phía sau.

Nàng bàng hoàng, bất lực, sợ hãi, khẩn trương……

Cách đó không xa, hai người mặc tây trang đen, đeo kính từng bước, từng bước ép sát cô.

Từ lối ăn mặc của bọn họ, không khó nhìn ra hai người là vệ sĩ.

“Báo cảnh sát? Báo đi, xem có ích lợi gì không, ha ha ha.” Một người cười ngông cuồng, nói.

Lúc này, một người khác thấy Diệp Thần bất ngờ xuất hiện ở cửa, hơi nhướn mày một cái.

Chân họ trong thoáng chốc dừng lại, hành lang trở lại im lặng trong nháy mắt.

Cô gái thấy hai người đàn ông không tới gần nữa, trong lòng thở phảo nhẹ nhõm, thì trong nháy mắt, một trong hai người đứng đối diện Diệp Thần lạnh lùng nói:

“Cút, nếu không giết mày.”

“A!” Cô gái sợ hết hồn, dù chưa hiểu lắm, nhưng cũng vội gật đầu “Được, tôi đi, tôi đi.”

“Câm, không nói cô!” Một người tức giận quát.

Giọng nói quen thuộc vẳng tới, Diệp Thần dù không thấy mặt cô gái nhưng cũng nhận ra người này.

Đại hoa khôi trường đại học XX năm hai, cùng năm cùng khối cùng lớp cùng chuyên ngành với Diệp Thần, dáng dấp đẹp, khí chất hơn nhiều nữ minh tinh, Hồ Tiểu Nguyêt.

Tại sao cô lại ở chỗ này, muốn mướn phòng?

Theo trí nhớ của Diệp Thần, Hồ Tiểu Nguyệt vốn là một đại tiểu thư danh hương khuê tú, thư hương môn đệ, dù giờ hình như không còn như vậy nữa.

Trên mặt tốt đẹp dưới da bẩn thỉu sao.

Nếu như là kiếp trước, Diệp Thần chưa trải qua chuyện hồng hoang, nhất định sẽ thấy bất bình.

Dẫu sao cũng là hoa khôi trường học, lại tới đây thuê phòng.

Nhưng Diệp Thần sống tới giờ, lòng tự nhiên thấy bình thản, trong lòng chỉ là nuối tiếc cho một vật đẹp đẽ bị vấy bẩn mà thôi.

Hồ Tiểu Nguyệt lúc này đã phát hiện ra điểm kì lạ, xoay người lại, có chút sửng sốt.

“Diệp Thần?” Hồ tiểu Nguyệt giật mình kêu lớn.

Cô tất nhiên là biết Diệp Thần, dù hắn trong giờ học thường xuyên ngủ gục, mặc đều là đồ vỉa hè không đáng bận tâm nhưng cô biết hắn.

Vì cô là lớp trưởng.

“Chết tiệt,tên khốn này biết con nhỏ kia.” Âm thanh tức giận vọng tới, sau đó là tiếng gầm.
“Xử nó.”

Hai người đàn ông đồng loạt vọt về phía Diệp Thần, một người móc dao ghăm ra.

“Diệp Thần, mau chạy đi!” Hồ Tiểu Nguyệt sợ hãi hét ầm lên, vừa hét vừa chạy về phía Diệp Thần, chạy đến bên cạnh chuẩn bị kéo tên ngốc Diệp Thần đi.

Diệp Thần có chút kinh ngạc nhìn Hồ Tiểu Nguyệt, không ngờ cô không bỏ rơi hắn, còn muốn cùng hắn chạy thoát thân.

Hồ Tiểu Nguyệt đột ngột dừng bước, vì cô kéo không nổi Diệp Thần.

“Chạy đi! Bọn họ sẽ giết chúng ta đấy!” Cô hét lên, vừa hét vừa kéo.

Nhưng đúng lúc này Diệp Thần bỗng rút tay ra khỏi tay Hồ tiểu Nguyệt, nhìn cô một cái, rồi không cảm xúc nhìn về phía hai người đàn ông đang lao tới.

“Mày đi chết cho ông.” Một tiếng quát truyền tới, người đàn ông chạy nhanh hơn bị ánh mắt miệt thị của Diệp Thần kích thích, cầm dao không chút do dự đâm về phía ngực Diệp Thần.

“ĐỪNG!” Tiếng thét chói tai của Hồ Tiểu Nguyệt truyền tới lần nữa.

Diệp Thần nhíu mày, sau đó bắt cái tay đang cầm dao của người đàn ông.

“Buông ra!” Người đàn ông hơi hoảng hốt, rồi tức giận quát.

Diệp Thần nhìn gã như nhìn nguời ngu vậy, người đàn ông trước mắt lại sửng sốt, dừng bước.

Gã chưa từng nghĩ rằng mình đâm tới nhanh như vậy, lại bị Diệp Thần bắt nhẹ một cái là được.

Phải biết bọn họ là vệ sĩ còn là loại vệ sĩ được huấn luyện tàn khốc.

“Chết tiệt…” Người đàn ông kéo mạnh một cái, gã ngây ra, không ngờ tay Diệp Thần như vòng sắt, mãi không nhúc nhích.
Ngay lúc này, mặt người đàn ông đỏ lựng lên.

“A!”

Trong nháy mắt, một tiếng hét thảm thiết vang lên.

Người gào thảm không phải Diệp Thần, cũng không phải Hồ Tiểu Nguyệt, mà là người bị Diệp Thần giữ tay.

“Khục, khục…” Mấy tiếng ho vọng tới.

Diệp Thần buông lỏng tay.

Chỉ thấy tay người đàn ông vốn rất linh hoạt, giờ cứng lại hết, năm ngón tay cong cong vẹo vẹo, giống như hoa ma.

“Á”

Tiếng hét thê lương của người đàn ông vọng tới, nghe qua khá thê thảm.

Diệp Thần lúc này đột nhiên động, một quyền đánh trúng bụng gã.

“Bành.” Một tiếng vang thật lớn truyền tới.

Người đàn ông hét thảm giống như tông phải xe hơi, ngã bay ngược lại.

Ước chừng bay xa bảy tám thước mới rơi xuống đất, sau đó không có động tĩnh nào khác.

“Ừng ực.” Có tiếng động truyền tới.

Người đàn ông còn đứng nặng nề nuốt nước miếng một cái.

“Đại… đại ca. Chúng em sai rồi, tha cho chúng em, tha…” Gã không chút do dự quỳ trên đất, dập đầu xin tha.

Gã không thể không xin tha, đồng bạn gã từng một mình giết chết tám người, lại có thể bị Diệp Thần một quyền đánh cho tan tác, hai ba chục người tầm thường ắt chẳng phải là đối thủ của Diệp Thần.

Người kia trong tay Diệp Thần giống y như con gà nhép, đánh một quyền liền bẹp dí.

Người như vậy, gã sao có dũng khí đối mặt chứ?

Diệp Thần đi tới trước mặt người đàn ông đang quỳ mặt không cảm xúc đá một cái.

“Banh.”

Tên quỳ dưới đất nhanh chóng bị đá bay về chỗ cũ, sau đó nặng nề rơi xuống đất, không còn động tĩnh.

Nhìn Hồ Tiểu Nguyệt, Diệp Thần có chút đáng tiếc lắc lắc đầu, sau đó đi vào thang máy, rời khỏi khách sạc.

Hồ Tiểu Nguyệt nhìn tới khi hắn rời đi, mới tỉnh táo lại, nhớ ra điều gì đó, khuôn mặt bé nhỏ không đỏ không được, cao giọng hét: “Diệp Thần! Tên khốn khiếp! Tôi không phải người như vậy!”

Chương 18: Luật rừng

Diệp Thần lúc này đã xuống lấu 1, đương nhiên không nghe thấy Hồ Tiểu Nguyệt nói.

Sảnh trước khách sạn, giờ không một bóng người.

Cả thế giới đều mơ giống nhau, sau một đêm liền thay đổi long trời lở đất.

Nếu bọn họ vẫn còn có thể thản nhiên làm việc, thì đó mới là kì quái.

Đi đến cửa lớn khách sạn năm sao, cây cỏ dại cao bằng đầu người, chắn trước mặt Diệp Thần.

Đối với sự biến đổi này, Diệp Thần không thấy lạ, cũng không hề có ý đề phòng cẩn thận.

Giờ phút này, dã thú, sâu, chim các loại động vật khác đều chưa lợi hại như vậy.

Tuy chúng không ngừng lớn lên, so với loài người thì phát triển rất mạnh.

Nhưng Diệp Thần cũng không lo lắng, vì hắn càng ngày càng mạnh.

Ngay lập tức ra khỏi cửa, dựa theo trí nhớ đêm qua, Diệp Thần tìm được ô tô, nhìn qua con số trên xe, mở cửa rồi đi ra đường quốc lộ.

Cả thành phố, chỉ có quốc lộ không có bóng cỏ dại, chính vì thế hiện tại vẫn có thể đi.

Chỉ hai ngày sau thôi, quốc lộ này cũng sẽ bị cỏ dại phá thành từng mảnh vụn, sau đó mất tăm mất tích.

Trên đường chỗ nào cũng là ô tô nằm úp, mấy cái xe đó đã hỏng toàn bộ, nằm la liệt trên đường.

Chẳng qua đối với Diệp Thần nó cũng không phải là chướng ngại.

Bên ngoài thành phố, trên các toà cao ốc, đều là dây thường xuân thô to.

Kể cả đèn đường, pano quảng cáo, dây điện cũng không ngoại lệ, đều bị dây leo chăng kín.

Rách nát hoáng vắng, tràn ngập sự lo lắng về cơ hội sống lẫn mâu thuẫn, giội lên trong lòng mọi người.

Đương nhiên, nhiều nhất vẫn là khủng hoảng.

Bởi vì không ai biết tự dưng, tại sao lại như thế…

Thế giới biến đổi, quả thực quá nhiều.

Biển báo giao thông biến mất, hai bên đường là cỏ dại cao tới đầu người, nếu không quen thuộc thành phố, sợ là không thấy mục tiêu.

Nhưng với Diệp Thần, đây không phải là chuyện gì khó khăn.

Không bao lâu, hắn đã đi tới một siêu thị vô cùng lớn.

Lúc này siêu thị chẳng còn ai dành giật mua bán.

Bởi vì thế giới biến đổi quá nhiều, hết thảy đều yêu dị như vậy, không ai dám dùng tính mạng mình để mạo hiểm.

Chỉ có thể ở nhà, chờ đợi trong sợ hãi.

Chờ đợi thứ gì đó tới cứu, tới giải thích, cuối cùng là chờ đợi điều mà họ không cách nào đoán ra được.Kiếp trước cũng như vậy, kiếp này vẫn thế, không sai dù chỉ một chút.

Nhìn siêu thị trước mắt, Diệp Thần cảm thấy rất bình thường.

Nếu như là người khác hẳn sẽ điên cuồng cướp, điên cuồng giấu.

Nhưng Diệp Thần không như vậy, hắn không định cướp hay giấu cái gì cả.

Bởi vì hắn biết, giờ phút này, toàn bộ thế giới đều bị trí não Bàn Cổ tiếp quản.

Mặc cho người lấy nhiều, lấy ít, cướp nhiều cướp ít, tất cả sẽ khấu trừ vào điểm tín dụng của ngươi, sau đó trả ngược cho người sở hữu siêu thị.

Nếu tín dụng không đủ, ngươi vẫn có thể lấy.

Nhưng trong trò chơi, mỗi lần ngươi có kim tệ, đều bị trừ sạch tới lúc trả hết nợ thì thôi.

Kiếp trước có nhiều người cũng vì không biết điều này, mà điên cuồng tích trữ lương thực.

Tiền đủ rồi còn chưa nói, tiền chưa đủ mà cứ lấy, ở trong trò chơi sẽ thảm tới mức nào.

Nghiêm trọng hơn, người cầm càng nhiều thực vật thì sẽ trở thành đối tượng theo dõi của người khác.

Chuyện như vậy phát sinh thường xuyên, những chuyện tương tự, trí não Bàn Cổ không quan tâm.

Nói đơn giản chút, trong khoảnh khắc thiên thạch kia rơi xuống, pháp luật của con người, đã mất tác dụng.

Cũng tại giây phút đó, thế giới khôi phục một bộ luật từ xa xưa, luật rừng.

Cửa siêu thị đóng, hình như còn khoá.

Diệp Thần đương nhiên không mong sẽ được nhân viên siêu thị ra mở cửa, tay phải vung lên, Thí Thần thương ngăm đen thô to, mang theo sự mạnh mẽ xuất hiện trong nháy mắt.“ Phập ”

Diệp Thần tuỳ tiện hướng về phía cái khoá lớn ở cửa siêu thị.

Trong nháy mắt, cái khoá to ở cửa siêu thị, bị một chiêu của Diệp Thần phá, biến thành từng mảnh vụn nhỏ.

Thu hổi Thần Thí thương, hắn đẩy cửa đi vào.

Tuy không sợ bị người khác nhìn thấy mình cầm Thí Thần thương, nhưng cũng phải nói, nhiều một chuyện chi bằng ít một chuyện.

Vào đến siêu thị, hắn đi thẳng tới khu thực phẩm.

Gạo 99 túi, nước uống 99 thùng, muối ăn 99 túi, mấy thứ này, Diệp Thần vỗ tay phải, chúng tư dưng biến mất.

Đây là năng lực mới của nhân loại, túi trữ vật

Giống như trong trò chơi, hiện thực cũng có túi trữ vật, gồm 10 ô, mỗi ô chứa 1 loại vật phẩm, tối đa là 99 đơn vị.

Rất nhanh sẽ có người phát hiện ra bí mật này, mà Diệp Thần trọng sinh, điều này cư nhiên không còn tính là bí mật.

Nhưng cũng có bất đồng với trò chơi, chính là khi người chết, đồ vật sẽ tự động xuất hiện.

Đúng là vì nguyên nhân như vậy, mà trong hiện thực xuất hiện nhiều nhóm, chuyên môn giết người cướp của.

Mặc kệ lúc nào, đều có một đám như vậy, muốn ăn mà không muốn làm.

Diệp Thần cầm thêm chút gia vị, ít rau rưa, trứng gà rồi rời khỏi siêu thị.

Đương nhiên, giá tiền của mấy thứ này, đều được tính vào lúc hắn mua, sau đó sẽ tự động khấu trừ vào tài sản của Diệp Thần.

Về phần thịt, Diệp Thần không muốn lấy, nếu muốn ăn thì đi săn là được.

So với cái thịt hoá chất này, thịt thú càng nhiều dinh dưỡng.

Lúc Diệp Thần rời khỏi siêu thị, thành thị coi như yên tĩnh lúc ban đầu, giờ bắt đầu ồn ào náo động.

Người to gan. Lúc nào cũng có.

Một nhóm ba người rồi năm người, thăm dò trong bụi cỏ thấy không có gì nguy hiểm, liền gọi đồng đội.

Nhìn thấy họ, Diệp Thần thở dài.

Bạo lực, đến lúc bắt đầu rồi.


Team mình k drop truyện đâu nhé, tại mấy chương đầu đăng từ từ tích hàng dự trữ thôi.

Để sau này còn có phúc lợi cho mọi người nữa chứ ~~~~~~ <3<3<3

Mong mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ nhóm mình nhé ^^ <code> -------tvtg-------- </code>

Chương 19: Mãnh thú chuột

Phóng xe ô tô về phía khách sạn năm sao, Diệp Thần đi vào cửa khách sạn.

Trên đường, có thể dễ thấy những nhóm người đi đường túm năm tụm ba.

Trong tay họ, đều cầm mấy loại vũ khí thô sơ, như dao thái, gậy bong chày linh tinh.

Thỉnh thoảng sẽ có dăm ba người cầm đao, dao bầu, những người này cơ bản đều là lưu manh, côn đồ.

Không thể mở cửa ô tô, đường không thông, cho dù thông cũng chẳng thể sử dụng, bởi vì quy tắc đã thay đổi.

Diệp Thần ngồi trên xe, phóng đi trước, nhìn những người kia đã bắt đầu đông lên.

Mục đích của bọn họ, chính là thức ăn.

Dân dĩ thực vi thiên, bất luận là thời đại nào, đều như vậy.

*() ham muốn đầu tiên của con người là ăn

*

Mặc dù tỷ lệ tiến bộ của xã hội luôn cao, lương thực, mãi là nhóm đồ cần thiết nhất cho con người.

Trời đất biến động mãnh mẽ, mọi người khủng hoảng sợ hãi, nhưng dù vậy cũng không thể nào cản lại sự uy hiếp từ đói khát.

Thời đại này, nhất là trong thành phố, sớm đã hình thành thói quen không chứa rau củ trong nhà.

Mọi người mua ngay ăn ngay, cùng lắm là trữ rau trong hai, ba ngày.

Đương nhiên, tự mình nấu cơm, thì sẽ chất ở trong nhà một khối lượng cực kì lớn đồ xuất xứ thực vật, như gạo, bột mì và các đồ linh tinh khác.

Rau dưa cũng không lưu lại nhiều.

Mà trong thành phố, không tự nấu cơm, quả thật rất nhiều người.

Chính vậy tạo thành kết quả, bọn họ không thể không ra đường, đi cướp thực vật.

Mặc dù bên ngoài tràn đầy những thứ họ không biết, tòn tại nguy hiểm khó lường.

“Thế giới chết tiệt này, rốt cuộc là sao vậy chứ?”

“Ai mà biết, mới qua một đêm, cỏ dại đã cao quá đầu người, nhìn cái cây này xem, nếu sinh trưởng bình thường, mấy trăm năm cũng không thể to như vậy.”

“Các cậu nói, tình huống hiện tại có liên hệ gì với cái trò chơi kia không?”

“Sao băng, dị biến, trò chơi, ai mà biết, thật sự có quan hệ hay không.”

Có quan hệ thì chúng ta cũng làm được gì đâu, mệt mỏi a, còn không nói, trò chơi kia quả là không tồi, công nghệ cao, các cậu có xem tiền chũng ta gửi trong ngân hàng không/”

“Cậu nói đến tín dụng điểm ư, ở trò chơi ý, lúc trước có một đám người cứ nói cái gì tín dụng điểm, tớ tự đi thăm dò, thì phát hiện ra tiền trong ngân hàng của tớ đều biến thành tín dụng điểm.”“Chẳng lẽ địa cầu bị xâm lược?”

“Ai biết chứ, chẳng qua cái tín dụng điểm này, hẳn là hữu dụng, cụ thể sao chỉ có trời mới biết.”

Tiếng thảo luận dần nhỏ đi, Diệp Thần ngồi xe ô tô, cũng dần rời xa khỏi đám người kia.

Giờ phút này nhìn có vẻ yên bình, nhưng không bao lâu nữa, sự an bình này sẽ bị phá vỡ.

Tới lúc mọi người phát hiện súng ống đã hết hiệu lực, hỗn loạn sẽ bùng nổ, càng ngày càng trầm trọng.

Mặc dù trí não Bàn Cổ cung cấp vật tư cho cuộc sống, cũng không có tác dụng.

Thời điểm kia, mọi người đều sẽ hiểu thế giới này, hiểu về trò chơi hồng hoàng, dục vọng mới sẽ xuất hiện, hơn nữa còn vô cùng mạnh mẽ.

Chém. giết tranh đấu hỗn loạn trở thành chủ đề gần như vĩnh hằng.

Cũng vì nhân loại tự làm, cũng do Vu Yêu hai tộc.

Diệp Thần đang lái xa, đi vào cửa khách sạn năm sao, thấy một bóng người thất thểu chạy từ cửa khách sạn ra.

Hồ Tiểu Nguyệt?

Diệp Thần hơi sửng sốt, sau đó mày nhíu lại.

Cái váy trắng của Hổ Tiểu Nguyệt loang lổ vết máu, tóc tai tứ tung, mặt vô cùng sợ hãi.

Hiển nhiên là gặp chuyện vô cùng sợ hãi.
Ngay lúc Diệp Thần đang cho rằng hồ tiểu nguyệt bị người khác đánh, thì hắn nghe thấy tiếng “Bùm bùm”.

Nghe thấy tiếng động này sắc mặt Diệp Thần có chút biến đổi, người vừa động, hơi thở đã ở ngay sau người Hồ Tiểu Nguyệt, tay phải vung lên, Thí Thần thương xuất hiện trong nháy mắt.

Hồ Tiểu Nguyệt đột nhiên thấy diệp thần, chính vì hắn tốc độ quá nhanh, không đợi cô nói gì, đã tới sau lưng cô rồi.

Hồ tiểu nguyệt có chút sửng sốt, bắt đầu hoảng sợ đứng lên, kêu to: “Diệp Thần! Chạy mau! Có…”

Lời Hồ Tiểu Nguyệt định nói, mới nói được một nửa, lưỡi đã líu lại.

Cô nhìn chằm chằm vào Thí thần thương trong tay Diệp Thần.

Không phải cô nhận ra Thí Thần thương, mà cô xác định lại, vừa rồi trong tay diệp thần không có gì, hai tay hắn trống trơn.

Tuy hiện tại cô chật vật,sợ hãi quá sợ hãi, nhưng cô chắc chắn mình không nhầm.

Diệp Thần không để ý tới Hồ Tiểu Nguyệt, hai mắt nhìn chằm chằm vào sảnh lớn khách sạn.

Đúng lúc, một con chuột trưởng thành vô cùng to có lông màu vàng xuất hiện trên sảnh khách sạn.

Chuột cấp mãnh thú! Sao có thể!

Diệp Thần xác định được thực lực của nó trong nháy mắt, là cấp mãnh thú.

Thông suốt, mãnh thú, tinh quái, yêu thú, yêu tinh, chính là cách phân chia tạp binh của Yêu tộc.

Trở thành yêu tinh mới xem như trở thành thành viên chân chính của yêu tộc, có thể hoá lớn nhỏ, đương nhiên các chủng linh tinh thân người đầu thú cũng tồn tại.

Thân thể của chúng nhiều hoặc ít sẽ giữ lại một phần của bản thể.

Giống như đầu hay đuôi, hay móng vuốt, vân vân.

“Diệp Thần! Chạy mau đi!” Hồ Tiểu Nguyệt nhìn thấy con chuột đang lao xuống, hét một tiếng chói tai.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chương này beta hơi gấp mọi người đọc tạm nhé

Tình hình là t5 thi, t6 đi phượt nên 3 ngày tới thời gian ra chương k đúng giờ nữa. Nhưng mình sẽ tranh thủ

Chúc mn đọc truyện vui vẻ

Cảm ơn bạn Thiên.Địa.Pháp.Tắc đã ủng hộ nhóm dịch nhá <3 <3 <3

------------------------ Tvtg ---------------------------

Chương 20: Bóp chết nguy hiểm từ trong nôi

Diệp Thần có chút sửng sốt, sau đó hắn không quay đầu lại, quát: “Câm miệng! Không muốn chết liền cút!”

Thực ra Hồ Tiểu Nguyệt cũng là có ý tốt, Diệp Thần đương nhiên hiểu rõ.

Nếu là người khác, chỉ sợ không dám nói gì, lập tức chạy đi.

Chuột cấp mãnh thú, cũng không khủng lắm, đơn giản là động tác mau, lực lớn, da dày thôi.

Đương nhiên đây là đối với Diệp Thần, còn đối với người thường quá nguy hiểm.

Tốc độ của nó nhanh hơn, nấm đấm cũng to hơn của nhân loại. Kết cục chỉ có một, đó là tử vong, rất ít có ngoại lệ.

Diệp Thần bảo Hồ Tiểu Nguyệt chay đi, tuy trong lời nói có chút thô bạo, nhưng cũng vì muốn cô đừng do dự, nhanh chóng chạy đi.

Cũng vì an toàn của nàng mà suy nghĩ..

Nếu đem thực lực lúc này của Diệp Thần đổi thành yêu tộc, vậy thực lực lúc này của hắn vừa đúng bằng cấp mãnh thú.

Nhưng Diệp Thần không hề sợ hãi, đừng nói một con, mười con thậm chí hai mươi con, hắn cũng không sợ.

Bởi Diệp Thần có Thí Thần Thương, tuy rằng chỉ là thí thần thương (tàn), nhưng cũng là chí bảo thiên tiên.

Đánh người người chết, đánh thú thú vong.

Nhưng giờ phút này, Diệp Thần cau mày, sắc mặt cũng không được tốt.

Chuột là động vật có tính quần cư, bình thường là hội theo cả gia đình.

Nhưng sau khi sao băng rơi xuống, phàm là chuột đã mở mắt sẽ tụ tập cùng một chỗ.

Cái này cũng không quá to tát, nhưng một khi thực lực của chúng tăng, số lượng cũng tăng, thì rất nguy hiểm.

Mặc dù Diệp thần nắm Thí Thần thương trong tay, cũng chưa nắm chắc sẽ bảo vệ nổi chính mình, chứ đừng nói đến Hồ Tiểu Nguyệt.

Về phần chạy trốn né tránh nguy hiểm, Diệp Thần không hề nghĩ tới.

Nguyên nhân con chuột này xuất hiện ở khách sạn, Diệp Thần không cần tìm hiểu.

Nhưng Diệp Thần biết, trong tám giờ ngắn ngủi có thể đạt tới cấp mãnh thú, nhất định là con chuột này đã ăn được bảo vật gì đó.

Hoặc là nuốt được đồ tốt, bằng không sẽ không thăng lên cấp mãnh thú nhanh như vậy.

Hơn nữa, cũng còn một đám chuột đã tới cấp mãnh thú,

Thực vật trong thiên địa sinh trưởng tốt, cũng có thể cùng lúc sản sinh vài cây cỏ chứa năng lượng thần kỳ.

Nếu nuốt những vật này mà đạt tới cấp mãnh thú thì Diệp Thần cũng chẳng thèm để ý.

Bởi chúng vô dung mới bị người khác ăn.

Thứ Diệp Thần để ý, chính là bảo vật!.

Bảo vật theo sao băng rơi xuống mặt đất, không nhiều nhưng lại là bảo vật có công năng rất mạnh.Quan trọng hơn một chút, ở chỗ này, kiếp trước cũng không có yêu tinh chuột nổi loạn.

Kết hợp với tình trạng hiện tại, không khó có thể đoán ra.

Mãnh thú chuột cấp đại đó, khẳng định là bị người giết.

Thậm chí Hồ Tiểu Nguyệt đang đứng trước mặt hắn lúc này, khi ấy đều tán thân dưới răng chuột.

Bị ai giết, Diệp Thần cũng mặc kệ, hắn chỉ để tâm tới bảo vật.

Một khi đúng là bảo vật, Diệp Thần sẽ không bỏ qua.

Hơn nữa, nếu thả cái loại chuột tự do tăng kích thước này, đối với người sắp lập lãnh địa như Diệp Thần mà nói, là uy hiếp cực lớn.

Chuột thường còn chưa tính, con chuột trước mắt càng không thể giữ.

Bằng không cứ để mặc nó phát triển, trở thành yêu vương một phương, dẫn đầu đoàn quân khổng lồ, đánh sâu vảo lãnh địa gây tổn hại lớn, đáng sợ biết chừng nào.

Kiếp trước không ít lãnh địa bị chuột mãnh thú diệt, mà chỉ là một đàn không có yêu vương.

Diệp Thần không muốn dẫm lên vết xe đổ, lại càng không thể mượn tay kẻ khác diệt chuột, nguy hiểm phải bóp chết trước tiên.

“Xoạt xoạt.” Âm thanh bén nhọn truyền tới.

Con chuột lớn vừa xuống lầu thấy Diệp Thần, hai mắt màu đỏ tươi, lộ ra ánh đỏ của máu.

Ngay lúc Hồ Tiểu Nguyệt bị Diệp Thần quát, bị doạ nhưng chẳng rõ tình huồng, định mở miệng, lui từng bước rồi dừng lại.

Lại lùi, lại dừng lại.Vài ba lần muốn trốn, muốn chạy rồi lại ngập ngừng.

Nội tâm cô lúc này rất mâu thuẫn, cô muốn chạy thật nhanh.

Loại chuột này rất kinh khủng, một đớp cắn chân, dù có xương cũng không cản được răng nanh sắc nhọn của chúng.

Người trong khách sạn, dù là trong phòng hay đứng ngoài hiện, đều bị chúng tìm được.

Sau đó cắn chết, nhai vụn, nuốt ăn, không lưu lại chút gì.

Vậy mà Diệp Thần cứ thế, như thạch bàn đứng ở cửa.

Hồ Tiểu Nguyệt há miệng thở dốc, lại không biết nên nói gì, cô nhận ra Diệp Thần không có ý rời đi.

Sau một phen giao tranh kịch liệt giữa lí trí và tình cảm, Hồ Tiểu Nguyệt cắn răng dậm chân.

Sau đó, cứ đứng ở đó.

Chỉ là tay cô đã chạm được vào của xe của Diệp Thần.

Cô không muốn chết, thực sự không muốn chết.

Nhưng cô không muốn về sau lương tâm bị khiển trách, ngày đêm đều gặp ác mộng.

Diệp Thần cứu cô một lần, đây đã là lần thứ hai.

Cô chưa từng nghĩ, tối qua Diệp Thần này, người thuộc tầng lớp thấp kém của thấp kém, lại không chớp mắt mà cứu cô, hơn nữa đây là lần thứ hai.

Trong mắt cô, Diệp Thần là vì cô mà ở lại.

Đúng lúc này, Diệp Thần cử động tay cầm thí thần thương, cả người hướng về phía trước mà lao như điên, về phía con chuột chuẩn bị cắn chết hắn.

Không có trí tưởng tượng, không có chiêu thức, Diệp thần đơn giản chỉ phóng thương về phía trước.

“Vèo’ một tiếng.

Nhằm phía con chuột phòng tới, trong nháy mắt con chuột bị đâm thủng, rồi bị Diệp Thần thuận tay vứt qua chỗ khác.

Máu vung đầy trời cao

“Xoé xoé.”

Tiếng con chuột kêu thảm thiết vẳng tới.

Một con rồi một con liên tiếp xuất hiện ở cửa khách sạn.

“A!” Mặt Hồ Tiểu Nguyệt nhất thời cứng đờ, sau đó cô kêu một tiếng chói tai.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau