HỆ THỐNG TOÀN NĂNG HÓA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống toàn năng hóa - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Vạn Vực Chi Mộ

Làm xong hết thảy, Khải Minh tiếp tục cất bước, hướng về một thung lũng phía trước bước đi.

Trên đường đi, càng ngày càng có rất nhiều bộ xương của yêu thú, đến hiện giờ, Khải Minh chí ít cũng thu được gần trăm bộ xương của yêu thú rồi.

Bất chợt, phía trước Khải Minh xuất hiện một bộ xương người, không, không chỉ một, là hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn,...vô số những bộ xương người, trải dài vô tận khắp thung lũng, hiện lên một bức tranh tang thương hoàn mỹ.

Trong số những bộ hài cốt này, không chỉ có những bộ xương người bình thường, mà bên cạnh đó có những bộ hài cốt có hình dạng người, nhưng lại có thêm một đôi cánh phía sau, cho dù đôi cánh chỉ còn lại một khung xương, nhưng lại trông giống như là cánh của thiên thần, một số khác thì lại có đôi cánh như là của loài dơi.

Xen lẫn bên trong đấy, là vô số những bộ xương cốt của các loại yêu thú khác nhau.

Nhìn qua khung cảnh này, chắc hẳn ai cũng tưởng tượng ra, khi xưa, nơi đây đã trải qua một trận chiến khủng khiếp như thế nào.

"Ôi, thật là kinh khủng mà!" Khải Minh trợn tròn mắt, nhìn về phía khung cảnh trước mắt.

"Mà khoan, nãy giờ không phát hiện ra, yêu đan của yêu thú đâu mất hết rồi?"

Khải Minh tỏ vẻ khó hiểu, tại sao yêu đan của đám yêu thú đã chết này, đã biến đi đâu hết rồi, cho dù là một viên yêu đan nhỏ nhất, nãy giờ hắn vẫn chưa từng thấy qua.

Lấy làm lạ, Khải Minh ngó dáo dác xung quanh, bất chợt, hắn thấy tử khí khắp nơi, đang tập trung về một phía sâu bên trong thung lũng.

Hắn lập tức đi theo, trên đường đi, hắn không quên thu thêm một số bộ xương cốt yêu thú có tác dụng.

Đi theo được một thời gian không lâu lắm, Khải Minh cũng đến được một khe rãnh lớn bên trong thung lũng, xung quanh khe rãnh này, những luồng, những luồng tử khí dài đặc, quay quanh đây, tạo nên những gợn sóng, hiện lên một bức tranh rùng rợn.

"Địa Ngục Thiên Chi, Hoả Ngục Linh Chi, Tử Kết Linh Chi, Ác Linh Thuỷ Chi,...... "

Có vô số những linh dược cao cấp, đang mọc ở trên vách của khe rãnh, Khải Minh nhìn sơ qua cũng có thể thấy được là nó có hơn một trăm loại linh dược.

Hóa ra những yêu đan của đám yêu thú kia, đã bị phân hủy theo thời gian, hoà vào thiên địa, và bồi dưỡng những linh dược này, thành những linh dược cao cấp như thế này.

"Ha ha, ta giàu rồi, đây là những linh dược chỉ được nghe, chưa từng thấy đó ư?"

Khải Minh vui mừng, dùng ý niệm thu hết tất cả vào tiểu thế giới, hắn thu luôn cả đám hắc khí đang còn xót lại, mục đích chỉ là tiếp tục nuôi dưỡng đám linh dược này thôi, bây giờ hắn chưa dùng tới mà.

Hắn bắt đầu với tâm trạng phấn khởi, tiến vào sâu bên trong.

Nữa ngày sau, hắn hiện tại đang ở một hoang mạc rộng lớn, bốn phía khắp nơi đều là xương rồng và cỏ, xa xa có một số cây, mà xương rồng ở đây không phải là xương rồng bình thường mà hắn từng thấy, những cây xương rồng ở đây, to như là những cây cổ thụ khổng lồ, với chiều cao khoảng bốn đến năm trăm mét, thân cây thì vài chục mét, cùng với những chiếc gai xương rồng vừa to vừa dài, khiến cho Khải Minh nhìn vào mà sởn cả óc.
Cũng may, những cây xương rồng đó không có mọc gần nhau, cho nên Khải Minh vẫn có thể dễ dàng tiến về phía trước.

Nhưng cho dù hắn đi mãi, đi mãi, thì hắn vẫn cứ ở trên hoang mạc này, cứ như hoang mạc này là vô tận vậy, sẽ không bao giờ đi hết cái hoang mạc này.

Nhờ Khải Minh đã là Bán Tiên, cho nên cái nóng và sự khắc nghiệt, mệt mỏi trong thời gian dài, không ảnh hưởng gì lắm với hắn, nhưng hắn vẫn cảm thấy rất khó chịu.

"Cái đậu xanh nhà nó, sau đi mãi mà không thoát ra khỏi đây vậy?, đi đã một tháng rồi, vẫn chưa ra khỏi đây nữa, với lại ta hận nơi này, tại sao lại không cho ta bay chứ?" Khải Minh vừa đi vừa càu nhàu.

Nguyên do là lúc trước hắn có thử bay qua hoang mạc này, nhưng không thể hiểu tại sao, hắn đã dùng mọi cách, vẫn không thể bay được, tu vi của hắn thì vẫn bình thường, không có biến đổi gì, nhưng hắn lại không phi hành được, làm hắn thấy nơi đây có vẻ rất kỳ lạ.

Đi đến ngày thứ 50, cuối cùng hắn cũng thoát khỏi cái hoang mạc đấy, phía trước mắt hắn là một Thảo Nguyên bát ngát, phía bên trái hắn, trên Thảo Nguyên, tồn tại một ngôi nhà rất lớn, đứng sừng sững giữa thảo nguyên mênh mông bát ngát.

Khải Minh đứng ngốc tại chỗ.

"Cái méo gì đây? Tại sao vừa khỏi hoang mạc mà có thảo nguyên, chí ít cũng có rừng cây gì đó trước chứ, qui luật nào đây?"

Không thắc mắc nhiều, giờ thắc mắc cũng chả có ai trả lời, hắn liền lập tức tiến về căn nhà khổng lồ ấy.

"Vạn Vực Chi Mộ." Khải Minh đọc dòng chữ phía trước cửa căn nhà.

"Mộ, Chi Mộ, đậu phộng, đây là Lăng Mộ à,..... " Khải Minh hoảng hốt.
"Có nên vào không ta?" hắn đứng phía trước lẩm bẩm.

Một lát sau, hắn đẩy cửa bước vào, vừa vào bên trong, đập vào mắt hắn là một khung cảnh hoàn toàn trái ngược với điều mà hắn tưởng tượng.

Bên trong không phải những ngôi mộ âm u, rùng rợn san sát nhau, mà là một khung cảnh cứ như là đang ở tiên giới.

< Thông Báo cho ký chủ, đây là một không gian nén, tương tự như là không gian hệ thống hay không gian thuộc hạ, sủng vật vậy! >

Khải Minh nghe hệ thống thông báo xong, cũng mười phần hiểu rõ tại sao nơi đây lại khác như vậy, tại sao lại lung linh huyền ảo như vậy.

Nguyên lai bên trong này là có vô số những ngôi mộ to lớn, nhưng những ngôi mộ này lại được sắp xếp rất tỉ mỉ, cách xa nhau, mỗi ngôi mộ lại có rất nhiều loại hoa khác nhau, chúng có đầy đủ màu sắc, toả ra hương thơm vô cùng say đắm lòng người, cùng với đó là nguồn linh khí dồi dào, đậm đặc.

Bên cạnh đó, màu sắc của hoa, phấn hoa,.... lại cùng hoà quyện với linh khí nồng đậm nơi đây, hiện ra một bức tranh huyền ảo đa dạng màu sắc.

Chỉ tiếc là những loài hoa cỏ đây chỉ là những Hoa cỏ bình thường, không phải là linh dược cao cấp gì.

"Huyết La Đại Đế, Hoa Linh Thiên Đế, Dược Hàng Đế, Đan Nguyên Đế, Thiên Long Thần Đế, Chiến Lang Đại Đế, Sương Hoa Tiên Đế,...."

Khải Minh đi qua những ngôi mộ, vừa đi vừa đọc tên trên những ngôi mộ kia, hắn cũng không quên, mỗi lần qua một ngôi mộ, đều cúi đầu chào một cái, ý hắn cũng chả là gì, chỉ là có một sự tôn kích với các vị Tiền Bối mà thôi.

Trong Vạn Vực Chi Mộ này, không chỉ có những vị Thần Đế, Đại Đế ấy, mà cũng tồn tại cả những đệ tử của họ, những người chắc hẳn cùng tham gia trận chiến nào đó với họ, từ những người được xưng là Đế, cho đến những đệ tử bình thường, tất cả bọn họ đều ở đây.

Hắn cứ thế đi mãi, không biết đã trải qua bao nhiêu ngôi mộ, có bao nhiêu cái cúi đầu, sự vô tận của nơi đây, còn đáng sợ hơn cả cái hoang mạc lúc trước nữa, hắn cũng đi đến cuối Vạn Vực Chi Mộ.

Đến cuối Vạn Vực Chi Mộ, hắn nhìn thấy một quan tài được làm bằng Băng, bên trong là một nữ nhân.

< Quan tài trước mắt ký chủ được làm từ băng vạn năm! >

< Nữ nhân bên trong vẫn còn một chút dấu hiệu của sự sống, kính xin ký chủ cẩn trọng. >

< Nữ nhân bên trong hiện tại đang bị trúng độc, một loại độc hiện tại đã không còn tồn tại, có tên là Vạn Linh Tử Độc. >

< Nữ nhân bên trong có niên thọ là 19 tuổi, là trước khi được đưa vào quan tài băng, tính theo lịch bên ngoài, là 10 009 năm! >

Thông Báo của hệ thống, khiến Khải Minh sững sờ, thật không ngờ lại còn có người sống, mà lại tồn tại từ vạn năm trước, như thế này là sao, lại là cái tình tiết quái quỷ gì nữa vậy.

Chương 72: Thiên Phong Thần Đế

Tâm trạng trong khi vẫn còn đang tỏ vẻ khó hiểu, thì bất chợt, cả Vạn Vực Chi Mộ rung lên, và thế là Khải Minh cùng với quan tài băng, biến mất tại chỗ.

Sau khi hồi phục tinh thần do vừa bị dịch chuyển bất ngờ, Khải Minh ngó dáo dác xung quanh.

Chỉ là quang cảnh xung quanh của Khải Minh hiện tại, đã không còn là trước một căn nhà nhỏ ở cuối Vạn Vực Chi Mộ nữa, mà là hiện tại hắn đang ở trong một hang động, không, là một thạch động, bốn phía thạch động toả ra vô số màu sắc lung linh, đến từ những viên pha lê được điêu khắc vô cùng tinh xảo.

"Ha ha, chào ngươi, người đầu tiên đến được Vạn Vực Thánh Địa của ta!"

Đang cảm thụ sự lung linh kỳ ảo nơi đây, thì bất chợt có một giọng nói vang lên.

"Là ai? Là tên nào đang giả thần giả quỉ, có gan thì bước ra đây, đừng có giấu thân vang tiếng như vậy?" Khải Minh cảnh giác nhìn xung quanh nói lớn.

< Ký chủ, câu đó ngươi học ở đâu vậy? >

Hệ Thống tỏ vẻ kinh ngạc hỏi Khải Minh.

"Do ta tự nghĩ ra, rồi nói đại, được chưa, có vấn đề gì à?" Khải Minh trong đầu trả lời hệ thống.

Vì Khải Minh đã dung hợp với hệ thống, cho nên những lúc hắn cần câu thông hay trả lời với hệ thống, hắn chỉ cần dùng ý nghĩ liên lạc với hệ thống, như thế, người khác cho dù tu vi cao thâm, hay là như thế nào, cũng không thể phát hiện ra.

"Ha ha, ngươi tâm tính cũng tốt đấy, thế nào, có muốn nhận lấy sự truyền thừa của ta không?" Âm thanh đấy lại một lần nữa vang lên, thanh âm này là của một vị nào đó, theo Khải Minh nhận thấy, hắn chắc hẳn có tu vi cường đại, nhưng trong giọng nói lại hống hách, mang theo dáng vẻ chán nản.

Bỗng bất ngờ, một thân ảnh, cứ như là hình ảnh không gian ba chiều của một tên nào đó, tuổi tác dáng dấp cứ như là một vị trung niên, mặc một bộ áo bào màu trắng, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú.

"Hệ Thống, giúp ta tìm hiểu cái tên giả thần giả quỉ này đi!" Khải Minh âm thầm hỏi hệ thống.

< Tên này là chủ nhân của nơi đây, Vạn Vực Thánh Địa.

Tên là Thiên Phong Thần Đế, tu vi lúc trước Đại La Thiên Tiên Cảnh.

Tình trạng hiện tại chỉ là một tàn hồn, vô cùng suy yếu, do hắn đã dùng sức mạnh của mình để duy trì và gây dựng, bảo vệ Vạn Vực Thánh Địa này, cho nên tu vi trạng thái linh hồn hiện tại của hắn, chỉ ngang với Thuế Phàm Cảnh.

Hắn ta có tên thật là La Thiên Phong, sống tại Không Linh Quốc, Thiên Hương Thần Lục, Thần Long Tinh Cầu.

Hắn ta cũng là một Tông chủ cường đại của Thần Giới vào mười vạn năm trước, và hắn ta và tông môn của hắn cũng có góp mặt trong trận chiến ấy.

Lưu ý: Nữ Nhân bên trong quan tài băng kia là đệ tử của hắn, có tu vi Thần Nhân cảnh, tu vi hiện tại do bị phong ấn bởi độc tố nên chỉ có cảnh giới Trúc Cơ cảnh. >

Khải Minh nghe thông báo từ hệ thống, liền biết tên kia là ai, nhưng Khải Minh không có thiện cảm với hắn lắm, cho dù biết hắn là chủ nhân nơi này đi nữa.

Nguyên lai là tên Thần Đế ấy, khuôn mặt tuy nở một nụ cười, nhưng trên nụ cười ấy lại đầy sự gian xảo, xảo trá, ăn nói thì ngông nghênh, cao ngạo, khiến cho những người tiếp xúc với hắn, liền muốn xông lên, bất kể sống chết, đập cho hắn một trận, tuy hắn là một vị Thần Đế, nhưng khí tức không hề giống khí tức của một vị Đế, mà giống của một tên trẻ trâu hơn.

"Rồi, ý ông là gì, muốn truyền thừa thì truyền thừa, nhưng có lẽ lão yêu quái ngươi có điều kiện a, nói ra nghe chơi, được thì hợp tác, còn không thì ta đi!" Khải Minh thản nhiên trả lời.

"Hứ, giờ ngươi chỉ là một cái tàn hồn, tu vi chỉ có Thuế Phàm cảnh, ta tại sao lại phải sợ ngươi, rất tiếc, thời huy hoàng của ngươi đã kết thúc rồi, lão yêu quái à!" Khải Minh thầm nghĩ.

"Tốt, không hổ danh là người ta nhìn trúng, không dài dòng, vào vấn đề chính đi, ngươi có biết ta là ai không?" Thiên Phong bộ dáng ngạo nghễ, cất lời hỏi Khải Minh. "Ông là ai?" Khải Minh giả vờ không biết hắn ta, đây là hắn muốn xem kịch vui a.

"Ha ha, ta nói ngươi sẽ hoảng sợ cho mà xem, ta là người đã tạo ra nơi Vạn Vực Thánh Địa này, tên là Thiên Phong Thần Đế, bọn phàm nhân các ngươi chỉ nghe đến mà chưa từng thấy, đúng không!" Thiên Phong tỏ vẻ khoái chí cười lớn nói.

Bất chợt, nụ cười của hắn liền tắt lịm, chả là hắn cứ tưởng rằng, sau khi hắn nói ra tên và địa vị của hắn, Khải Minh chắc sẽ hoảng hốt hay bất ngờ gì đó, nhưng không, hắn lại thấy một việc khác, chính là Khải Minh vẫn đứng đó dửng dưng nhìn hắn, khuôn mặt không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào.

Thiên Phong tâm trạng bất ngờ nổi lên sóng gió, hắn cảm thấy mình trong mắt tên tiểu tử trước mắt này không đáng giá, hoặc là cảnh giới Thần cảnh trong mắt hắn, không có chút giá trị nào, nhưng không thể nào, hắn đây chỉ là một tên tiểu tử mới mười mấy tuổi à, cảnh giới của hắn không thể nào cao hơn Thần cảnh chứ.

"Ta là người đã tạo nên bí cảnh Vạn Vực Thánh Địa này, là một vị Thần Đế, tên là Thiên Phong Thần Đế!" Thiên Phong nghĩ rằng câu lúc trước hắn nói, Khải Minh không nghe rõ, nên nói lại.

"Ừ, rồi sao?" Khải Minh vẫn bộ dáng bình thản, có chút chán nản nói.

"Ta nói thật, không phải bịa, ta là Thần Đế!" Thiên Phong giọng nói có phần gấp gáp.

"Ừ, ta nói là ta biết rồi, ngươi là Thần Đế, rồi, giờ vào vấn đề chính được chưa, ngươi nhây đủ rồi đấy, ta không có điếc, cũng không có bị gì, không cần ngươi lập lại lời nói đâu!" Khải Minh không còn đủ kiên nhẫn để nghe tên này nói về địa vị của hắn nữa, đúng thật là lúc trước hắn là Thần Đế, nhưng bây giờ hắn chỉ là một tàn hồn, và cảnh giới không đến Bán Tiên, tu vi còn thấp hơn hắn, cho nên Khải Minh không thèm kiên dè hay quan tâm hắn, với lại cách ăn nói ngông cuồng khoe khoang của hắn, khiến Khải Minh không có mấy thiện cảm.

Riêng về phần Thiên Phong, hắn có cảm giác như là bị hàng ngàn mũi tên đâm xuyên tim, ôi, cả đời là một Thần Đế chinh chiến hàng ngàn, hàng vạn trận chiến kinh thiên động địa, thế mà bây giờ lại không có một chút giá trị nào, ngay cả một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa còn không thèm quan tâm.

"Ngươi biết ta là Thần Đế, không cảm thấy bất ngờ hay hoảng sợ sao?" Thiên Phong vẫn cố đè nén cảm xúc lại, hắn không muốn để mất hình tượng của một vị Thần Đế.

"Biết thì biết thôi, mắc mớ gì phải bất ngờ a!" Khải Minh bực bội nói.

Nói xong, Khải Minh hắn cũng cảm nhận được, càng ngày mình càng giống thể loại trẻ trâu nhỉ, nhớ kiếp trước mình là Thanh Niên nghiêm túc mà, chả lẽ là bị ảnh hưởng bởi thân xác và cổ ký ức này sao.

Bỏ qua suy nghĩ bất chợt đấy, hắn nhìn về phía Thiên Phong đằng trước, khuôn mặt của hắn hiện tại đã biểu lộ một bộ mặt bất ngờ, ngơ ngác, thất vọng, suy sụp,.... hắn không thể tin được, trải qua vạn năm, Thần Đế bây giờ không còn chút giá trị nào sao.
"Lão quái vật, ngươi còn đứng đó ngốc đến khi nào đây, mau nói điều kiện đi chứ?" Khải Minh mất kiên nhẫn, hắn thúc giục.

Thiên Phong nhìn Khải Minh dò xét một hồi lâu, cuối cùng, hắn cũng mở lời.

"Được, dù gì ngươi đã đến được đây, những cường giả sống vạn năm như bọn ta, đều có tích cóp, thu thập rất nhiều công pháp, đan dược, binh khí, kỳ chân dị bảo,... ta cũng vậy, giờ ngươi đã đến được đây, cũng xem như là một cái duyên, nhưng nếu như ngươi muốn lấy những thứ đó đi, thì phải xem thực lực của ngươi rồi!"

"Thế tiếp theo ta phải làm gì?" Khải Minh dáng vẻ hào hứng nói.

"Ha ha, để ta nói cho ngươi biết, nhớ khi đó năm xưa, ta đã cùng các vị Thần Đế, Tiên Đế khác chinh chiến khắp,....." Thiên Phong bộ dáng cao cao tại thượng.

"Được rồi, vào vấn đề chính đi, ta không thích nghe tiểu sử của ngươi!" Khải Minh không đợi hắn nói tiếp, liền lập tức ngắt lời hắn.

"Ngươi,....." Thiên Phong dáng vẻ tức giận, thật là từ lúc đầu đến giờ, tên Khải Minh này cứ kích động hắn.

"Được! Ta nói thẳng, khi xưa ta tạo ra nơi này, tất cả kỳ trân dị bảo từ khắp nơi trong vạn giới, ta đều mang đến đây, nơi đây được chia làm ba tầng, tầng một chính là con đường mà lúc trước ngươi đã đi qua, đây là tầng hai, cất giấu các mỏ khoáng thạch, khoáng sản,.......để trợ giúp trong con đường tu luyện của các ngươi.

Tầng ba chính là địa điểm cuối cùng của Vạn Vực Thánh Địa nơi đây, có một tòa Thần Điện, là nơi ta cất giấu những công pháp, binh khí, linh dược, đan dược, yêu đan,.......những thứ quý giá và tâm huyết nhất mà ta tích cóp hàng vạn năm, được chính ta cất giấu ở đó.

Nhưng nếu ngươi muốn đến những nơi đó, thì phải vượt qua những thử thách của ta, tìm về những viên đá thần, trở về mở khóa để vào tầng tiếp theo.

Và điều cuối cùng, ta muốn ngươi cứu giúp đệ tử của ta, nàng ấy trong một lần sơ suất, bị trúng độc của bọn Ma tộc, cũng may ta dùng Băng vạn năm để nàng vào trong đó, cũng đã vạn năm rồi, ta mong ngươi cứu giúp cho nàng ấy!"

Thiên Phong nhìn Khải Minh nói, tuy hắn không thích thái độ của Khải Minh, nhưng dù gì, nơi đây chỉ có Khải Minh là người đầu tiên đến được, vì thế ắt hẳn hắn sẽ không tầm thường, vì vậy cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, tất cả đều nói ra hết cho Khải Minh.

Khải Minh nghe hắn nói xong yêu cầu, liền lập tức câu thông với hệ thống.

"Hệ thống, vị nữ nhân kia bị trúng độc, có thể cứu được không vậy?"

< Được, thưa ký chủ, tuy hiện tại giá của viên đan dược giải độc này, ký chủ vẫn chưa thể mua được, nhưng ký chủ vẫn có thể luyện ra, dược liệu hiện tại ký chủ đã thu thập đầy đủ, chỉ cần ký chủ luyện ra thôi. >

< Đinh, nhắc nhở, hiện tại ký chủ vẫn còn đang nợ hệ thống khoảng 40 ngàn điểm tích lũy, mong ký chủ mau đánh cướp, sớm ngày trả nợ cho hệ thống. >

"Ôi cái định mệnh, cái hệ thống khốn nạn này, thật sai lầm khi mình vay tiền của hệ thống a!" Khải Minh chửi thầm.

"Được, điều kiện này ta chấp nhận, thế bây giờ ta cần tìm những viên đá gì đó ở đâu?" Khải Minh sau khi biết mình có thể cứu được nữ nhân kia, hắn liền đồng ý.

"Ngươi thật là, đừng có kêu ngạo quá, mà thôi, tùy ngươi vậy, ai bảo ta hiện tại chỉ còn là một tàn hồn sắp tan biến chứ, đây, ngươi cầm lấy, nó sẽ cho ngươi biết cần làm những gì!" Thiên Phong đưa một cuốn sách lớn cho Khải Minh, khuôn mặt tỏ vẻ thất vọng, giọng nói có phần buồn bã, bộ dáng hiện tại rất đáng thương, không giống như tên Thần Đế cao ngạo như lúc trước nữa.

"Được rồi, ta sẽ làm theo những gì đã hứa!" Khải Minh nhận lấy cuốn sách.

Sau khi Khải Minh nhận lấy cuốn sách ấy, Thiên Phong nở một nụ cười nhẹ, nói thêm một câu: "Nhớ chăm sóc các đệ tử của ta!" rồi từ từ tan biến vào hư vô.

Khải Minh thấy hắn tan biến, liền cúi đầu chào một cái, tỏ vẻ rất là cung kính, hắn nhận ra, tuy tên Thần Đế này rất là kêu ngạo, nhưng cũng không quá đáng ghét hay xấu xa gì.

Chương 73: Thiên Thư

Sau khi tên Thần Đế đó biến mất, Khải Minh liền xem cuốn sách trên tay hắn.

"Vô Tự Thiên Thư, đây là gì?" hắn đọc dòng chữ phía trên cuốn sách.

Khải Minh hắn tiếp tục xem cuốn sách, cuốn Thiên Thư này cũng không lớn lắm, chiều dài khoảng 50cm, rộng 25cm, và đặc biệt chỉ có hai trang, mặt bìa của cuốn sách thì có vô số những hình thù, văn tự kì lạ, bên trong thì là hai trang giấy trắng.

Bất chợt, phía trên hai trang giấy trắng ấy, từ từ hiện lên rất nhiều dòng chữ.



- Sáng tác: Thiên Phong Thần Đế.

- Biên tập: Thiên Phong Thần Đế.

- Nội dung: Giúp người được chọn thu thập các viên đá Thần, ở các thế giới khác nhau.

- Chức năng: Có đầy đủ thông tin về một tỷ, bốn trăm năm mươi triệu, hai trăm năm mươi ngàn, ba trăm hai mươi tám dị thế giới. { 1 450 250 328 }

- Ghi chú: Ngươi chắc hẳn đã đọc tới đây a, không nói nhiều, chỉ là ta gửi mấy viên đá thần cho đám đệ tử của ta rồi, ngươi chỉ cần đi thu thập những viên đá từ bọn chúng, à mà, đám đệ tử của ta không dễ nói chuyện đâu, ha ha, ngươi sợ chưa, thế thì mới khó chứ, ta nhắc nhở cho ngươi, bọn đệ tử của ta cũng không còn gì tốt lắm, ngươi thấy nữ nhân trong quan tài băng đấy chứ, bọn họ cũng có hoàn cảnh khá giống vậy, ngươi chỉ cần giúp đỡ bọn chúng, chắc hẳn bọn chúng sẽ giao đá thần cho ngươi, à mà nhớ giúp ta, giúp đỡ đám đệ tử của ta với a.

KÝ TÊN:

Thiên Phong Thần Đế đẹp trai nhất vũ trụ.

Thiên Phong Thần Đế vô địch thiên hạ.

Thiên Phong Thần Đế chưởng phá thiên khung.

Khải Minh nhìn dòng giới thiệu mà sững cả người, nhất là ở đoạn cuối, thật không ngờ, tên Thần Đế này vậy mà lầy vậy luôn ấy.

"Hệ Thống, ngươi biết quyển thiên thư này không?" Khải Minh hắn muốn biết quyển thiên thư này, có thật sự lợi hại không.

< Quyển thiên thư này có cấp bật Thần cấp, chắc có lẽ do tên Thần Đế ấy, lúc còn sống đã đi khắp vạn giới để thu thập thông tin vào đây. >

"À ra vậy, ta tưởng là đồ giả chứ, à mà hệ thống ngươi có thể dịch chuyển thiên hải và người về Thăng Long thành không?" Hắn hỏi hệ thống, chắc hẳn là đang suy tính gì đây.

< Được ký chủ, chỉ cần trả phí, phí của ngài là 10 ngàn điểm tích lũy, số lượng ít, hệ thống vẫn có thể tiếp tục cho vay. >

Nghe vậy, hắn lập tức vào tiểu thế giới gặp đám người, hắn lúc trước khi nhận được tiểu thế giới, thấy nơi này rộng rãi với thoáng mát, cho nên đã đưa đám người của hắn đến đây.

"Ta bây giờ vẫn muốn hoàn thành nhiệm vụ, với lại, dân chúng trong Thăng Long thành và xung quanh đó, ta không thể bỏ mặc được, bây giờ Hoả Lân, Tiểu Phong và Tiểu Hắc ở lại với ta, còn lại tất cả lên Thiên Hải, trở về bảo vệ Thăng Long thành đi!"

Đám người nghe vậy, liền gật đầu không nói gì, rồi tất cả lên thiên hải, chào hỏi nhau một chút, rồi thiên hải biến mất giữa không gian.

Khải Minh trở lại thạch động lúc trước, hắn lại chỗ quan tài bằng băng, nhìn vào trong, bên trong là một thiếu nữ dáng người thật tinh xảo, khuôn mặt ngũ quan cân xứng, làn da trắng hơn cả tuyết, cùng với dáng vẻ thanh cao, cao quý, hiện lên một cảm giác như là được thấy Tiên Tử.
Nàng hiện đang mặc một bộ trang phục màu trắng bạc, hoà vào với màu sắc của quan tài băng khiến cho nàng càng thêm có sức sát thương lớn.

< Nàng tên Thiên Hoa Tiên Tử, đệ tử thứ mười chín của Thiên Phong Thần Đế. >

Khải Minh vẫn còn đang chìm đắm bởi vẻ đẹp của nàng, thì bất ngờ tiếng Hệ Thống vang lên.

Hắn lập tức khôi phục tinh thần, thu Thiên Hoa Tiên Tử vào không gian hệ thống, đặt bên cạnh Nguyễn Như Ý.

Xong việc, hắn tiếp tục nhìn vào thiên thư, lúc này chữ trong thiên thư bắt đầu chuyển động, rồi thiên thư chợt toả ra một hào quang sáng chói màu trắng, bao phủ khắp thạch động, cho đến khi đạo ảnh đấy từ từ biến mất, thì cũng là lúc, Khải Minh cùng với thiên thư đã biến mất theo.

Ở một nơi khác, có một thân ảnh đang đứng trên một hòn đảo nhỏ, xung quanh bốn phía là biển xanh mênh mông bát ngát.

"Đây là đâu?" Khải Minh vẻ mặt ngu ngơ.

- Vị trí: Luân Hồi Tuyệt Tình Đảo.

- Ngoài ra còn có bốn nhiệm vụ phụ, khi đến Luân Hồi Tuyệt Tình Đảo, nhiệm vụ sẽ được đưa ra.

- Vị trí hiện tại: Phía nam ngoài khơi Tây Vực Đại Lục, cách Đảo Luân Hồi 1 triệu hải lí về phía đông.

Khải Minh cuối cùng cũng hiểu rõ, hóa ra là những viên đá thần, được tên Thiên Phong Thần Đế kia, giấu ở khắp mọi nơi trong vạn giới, và vừa lúc nãy là hắn được dịch chuyển, và hắn cũng thật không ngờ, Thiên thư lại có sức mạnh lớn như vậy. "Thiên thư, chắc hẳn ngươi có thể nghe thấy, ta hỏi ngươi, đây là đâu, tinh cầu nào, nhiệm vụ thu thập có tổng cộng bao nhiêu viên đá thần?" Khải Minh nhìn thiên thư hỏi, liền sau đó, chữ trên thiên thư lại biến đổi.

*Vị trí vị diện: Lam Hoa Tinh Cầu, dãi ngân hà Đông Linh, cách Thiên Tinh Cầu 125 năm ánh sáng.

Vị trí nơi đang đứng: Rìa phía Tây của Đồng Huyền Linh Hải, thuộc địa phận của Anh Thiên quốc.

Nhiệm vụ thu thập tầng thứ hai: Có tổng cộng 12 viên đá thần, nằm rải rác trong ba vị diện thế giới, trên Lam Hoa Tinh Cầu này, có 6 viên đá thần.

Vừa xem xong thông tin trên thiên thư, Khải Minh liền chuẩn bị lấy ra phi hành thuyền thiên cấp lúc trước mà hắn không xài, để khởi hành thì, tiếng hệ thống vang lên.

< Đinh, kích hoạt nhiệm vụ, vượt biển, đi đến Luân Hồi Tuyệt Tình Đảo mà không sử dụng vật phẩm cao cấp.

Thành công: Một Siêu Chiến Hạm 6.0.

Thất bại: Thu hồi phi hành thuyền thiên cấp. >

Nghe thông báo nhiệm vụ từ hệ thống, Khải Minh có chút khó tin, không cho phép sử dụng thuyền cao cấp, mà bây giờ hắn lại không còn một điểm tích lũy nào, làm sao mà mua thuyền khác, đổi linh thạch ra à, nghĩ rồi, hắn bắt chợt hỏi hệ thống.

"Hệ Thống, đổi toàn bộ linh thạch và vàng bạc của ta, ta muốn mua một con thuyền!"

< Xin lỗi ký chủ, tạm thời không thể giao dịch cho đến khi ký chủ kết thúc nhiệm vụ.>

"Cái đậu xanh, không cho mua thuyền, không cho dùng thuyền, chả nhẽ bắt ta phải đóng bè đi à?" Khải Minh bắt đầu có chút tức giận.

Không thấy Hệ Thống trả lời, hắn bèn lẳng lặng dùng kiếm vào đảo chặt cây để làm bè vượt biển.

< Đinh, vì nhiệm vụ, tu vi của ký chủ hiện được áp chế xuống Kim Đan cảnh. > Âm thanh ác mộng của hệ thống lại vang lên.

"Cái đậu xanh, đậu phộng, đậu nành,..... nhà nó, ngươi muốn ta chết trôi trên biển à, đã không cho dùng thuyền thì thôi đi, còn áp chế tu vi!" Khải Minh lôi nguyên dòng họ, tổ tông mười tám đời, nhà họ đậu ra chửi.

Một lát sau, sau khi đã chửi đủ mệt, hắn lại tiếp tục kết bè.

Sau thời gian bảy ngày cực nhọc, cuối cùng Khải Minh cùng hoàn thành xong chiếc bè của mình, à mà nói là bè cũng không đúng, phải là thuyền mới đúng, bởi vì Khải Minh hắn đã quét cả một nửa hòn đảo, đóng ra một con thuyền bằng cây cũng khá lớn.

Con thuyền này có chiều dài khoảng mười mét, và ngang bốn mét, được kết dích bởi dây cáp quang và keo 502, được Khải Minh mua từ Hệ Thống.

Khải Minh hắn cũng rất là bực mình, là những thứ khác trong cửa hàng hắn đều có thể mua được bình thường, vậy mà những thứ liên quan đến thuyền thì lại bị hệ thống khóa.

Hắn đã mua rất nhiều dây cáp quang, và gần một trăm triệu chai keo 502 loại lớn, để kết dích cả con thuyền, đây là hắn lo sợ trên đường có chuyện bất ngờ xảy ra, cho nên mới phải làm chắc chắn như vậy, đây là đoạn đường đến một triệu hải lí đấy, không thể đùa được a.

Chương 74: Me Lin Sát Hải

Cuối cùng, Khải Minh cũng cùng chiếc thuyền của mình, vươn ra khơi xa, bước vào một chuyến đi đầy chông gai và mạo hiểm.

"Chông gai mạo hiểm cái méo, ngươi làm ơn tha cho ta đi!" Khải Minh khuôn mặt tối sầm nói.

Do Khải Minh không được phép mua hay sử dụng các sản phẩm hiện đại về thuyền tàu, cho nên hiện tại Khải Minh chỉ đi bằng nguồn sức mạnh của thiên nhiên, đó là sức gió, cũng may là hướng gió về hướng đảo Luân Hồi, nếu không Khải Minh chỉ còn cách bơi thôi.

"Bơi cái bep, ngươi dẫn truyện cái méo gì vậy, những thứ này là do ai tạo ra, là ta chắc, cũng may, may cái méo gì, do ngươi cả thôi!" Hắn càu nhàu khuôn mặt khổ sở.

Khải Minh cùng thuyền của mình tiếp tục vươn ra khơi xa, hắn nhìn về phía hòn đảo, chỉ thấy hòn đảo nhỏ lúc trước, từ từ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi biến mất.

.................................

Một buổi sáng, ngày tháng năm không rõ.

Trải qua thời gian lênh đênh vô tận trên biển, Khải Minh hắn lúc này cảm thấy rất là chán nản.

"Ta lạc trôi giữa trời, lạc trôi giữa trời,... " Hắn nằm dài bên cạnh cần câu của hắn ca hát.

Chả là, hắn đã lênh đênh trên biển đã gần hai tháng rồi, chán nản vì suốt ngày chỉ thấy biển là biển, hắn bèn tạo ra một cần câu, để câu cá.

Nhưng khổ nổi, hắn đã thả câu gần một tháng nay, mà vẫn chả có con cá nào mắc câu.

< Ký chủ, ta chưa thấy ai dùng cáp quang để câu cá, dùng Thương để làm cần. > Đang nằm dài hưởng thụ ánh mặt trời buổi sáng thì tiếng hệ thống vang lên.

"Thế tên khốn nạn nào không cho ta mua dụng cụ, không cho mua những thứ liên quan đến thuyền ta đã khổ sở rồi, thế mà éo nào không cho ta mua những thứ liên quan đến biển luôn." Khải Minh dáng vẻ bực bội.

< Chí ít ký chủ cũng phải mắc mồi vào dây cáp chứ, để không như vậy thì câu kéo cái gì, vả lại, lần đầu tiên ta thấy ký chủ sử dụng đan dược làm cánh buồm! > Hệ Thống tỏ vẻ chán nản.

Cái gì? sử dụng đan dược làm cánh buồm, nghe lầm ư.

"Thế thì đã sao, ta giàu được chưa, tại ngươi cứ cấm này cấm nọ, ta thích làm như vậy không được sao, ta dư đan dược mà, không sử dụng, lỡ hết hạn thì sao!" Hắn bộ dáng nghênh ngang nói.

Vâng, đúng là tên điên này dùng đan dược để kết thành cánh buồm, hắn đã dùng phân nửa số lượng đan dược mà hắn có, luyện hóa lại, kết hợp cùng với một loại siêu chất dẻo mà hắn mua từ hệ thống, dung hoà luyện hóa thành một cánh buồm khổng lồ.

Chuyện hắn làm với đan dược như vậy, nếu truyền ra khắp vạn giới, chắc hẳn Khải Minh sẽ bị các luyện đan sư và những tán tu, không kể sống chết, truy sát hắn.

"Còn về chuyện câu cá, ngươi biết cái méo gì mà nói, ta đây là câu cá mập, dây cáp là món nó khoái khẩu nhất, không cần mồi, rõ chưa a!" Khải Minh ra dáng ta đây nói.

Hệ Thống im lặng không biết nói gì tiếp, thật là rảnh quá a, tự nhiên đi nói chuyện với tên điên này, đây là dị giới, cá mập đâu mà để cho hắn câu.

Một lát sau, bất ngờ dây câu chuyển động, rồi, cá đã mắc câu.

"Ha ha, thấy ta lợi hại chưa hệ thống, ta sắp có thịt cá mập ăn rồi a!" Hắn mừng rỡ, cấm Thương vào thuyền, tay kéo dây câu.

Kéo được một lúc, Khải Minh kiệt sức, hắn lẩm bẩm.

"Dây cáp của ta mắc vào đá ngầm hay sao nhỉ, kéo hoài mà chả lên?"

Hắn vẫn dùng hết sức kéo, thêm một thời gian ngắn nữa, hắn cũng biết được kết quả, sau khi biết kết quả, hắn chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn. "Thật sự, thật sự ta câu được cá mập a, mà hình như không phải, nó là gì vậy hệ thống?"

< Đây là một hải thú, có tên là Me Lin Sát Hải, hải thú Tứ Giai Hậu Kỳ. > hệ thống trả lời.

Hải thú Me Lin Sát Hải này, có hình dáng rất giống với Megalodon ở trái đất, nhưng lại to lớn gấp khoảng mười lần, chiều dài gần ba trăm mét, cùng với trên thân nó là một lớp vảy màu xanh ngọc.

Mà hiện tại, dây cáp của Khải Minh, đang mắc vào một miếng vảy trên thân của nó, sau khi nhìn thấy thủ phạm gây phiền phức, đánh thức giấc ngủ của nó, nó tức giận, hất đuôi một cái.

"Xong rồi!" Khải Minh vừa nói xong, cũng là lúc chiếc thuyền của hắn trở thành một quả tên lửa lao vun vút giữa bầu trời đầy sao lung linh huyền ảo, à mà làm gì có sao, đang là ban ngày mà.

Chuyện là, chiếc thuyền và Khải Minh, bay với một tốc độ không thể nào tin được, chỉ trong nháy mắt, hắn đã ở bên kia của tinh cầu.

Chiếc thuyền tên lửa, cứ thế lao vun vút, trở thành một vệ tinh cho tinh cầu này, tuy hải thú kia cũng không cường đại mấy, nhưng với một thân thể to lớn, cùng với lực lượng tứ giai, và chiếc thuyền kia cũng chỉ là sản phẩm bình thường do một tên điên tạo ra, làm cho sức mạnh của lực hất đuôi lúc nãy tăng cao mấy lần.

Tinh Cầu này cũng khá lớn, to khoảng gấp đôi trái đất, vì thế, khi vòng quanh đến vòng thứ năm xung quanh tinh cầu, tốc độ thuyền tên lửa, từ từ giảm dần, và một tiếng "Rầm!" lớn, thuyền tên lửa lao vào một ngọn núi lớn, hóa thành vô số những mảnh vụn, ngọn núi kia cũng do lực va chạm, mà mất đi một nửa diện tích, ngay cả một tông môn trên ngọn núi kia, cũng bị san phẳng một nửa.

< Đinh, ký chủ vừa chết, còn một lần hồi sinh do huyết mạch Thiên Thần, thời gian hồi sinh, 10 giây bắt đầu, 10, 9,....2, 1 chúc mừng ký chủ đã hồi sinh, thời gian hồi lần sau: Một tháng.>

Khải Minh từ từ trong đống đổ nát, bò ra ngoài, thân thể rách nát tả tơi.

"Con m* nó, thật sự rất là kinh khủng mà, cũng may vẫn có thể hồi sinh lại một lần a!" Khải Minh khuôn mặt nhăn nhó nói.

"Nơi đây là đâu?" Hắn ngó dáo dác xung quanh, rồi lấy một bộ đồ mới mang ra mặc, hắn bình thường ít khi dùng sáo trang, bởi vì không muốn quá nổi bật, như thế sẽ có phiền phức lớn a.

Khải Minh mở Thiên Thư ra xem:

Vị trí hiện tại: Núi Trúc Minh, Khang Thịnh môn, Thái Bình Quốc. Cách Luân Hồi Tuyệt Tình Đảo 1 triệu dặm và hai triệu hải lí.

Khải Minh hắn trợn tròn mắt, cái quái gì thế này, bỗng dưng vị trí lại xa hơn là sao, khoảng cách một triệu đường đất liền, và hơn hai triệu đường biển.

"Trời ơi, sao tôi khổ thế này?" Hắn ngửa mặt lên trời hét lớn.

< Đinh, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, nhận được một Siêu Chiến Hạm 6.0. > Tiếng hệ thống vang lên, làm Khải Minh ngạc nhiên.

"Ủa hệ thống, nhiệm vụ là ta phải đến đảo luân hồi, ta chưa đến mà, sao lại hoàn thành rồi?" hắn tỏ vẻ khó hiểu.

< Ký chủ không những đã đến đảo Luân Hồi, mà là đã đến năm lần, chỉ là ở trên bầu trời thôi. > Hệ thống mang dáng vẻ như muốn cười.

< Nhiệm vụ hoàn thành, tu vi ký chủ chính thức trở về như trước! >

"Ta,.... đã năm lần,... ôi cái đậu xanh, thế là ta đã bay qua đảo Luân Hồi năm lần à, hay thật a!" Hắn bộ dáng thán phục cái tình tiết siêu phi thường này.

Đang trong lúc cảm thán sức mạnh của Me Lin Sát Hải, thì bất ngờ có một giọng nói ôn nhu phía sau hắn vang lên.

"Tên ác ma kia, mau nộp mạng!"

Nghe thấy giọng nói ấy, Khải Minh hắn liền quay lại, thì chỉ thấy một thanh kiếm đâm về phía hắn, chỉ nghe boong một cái, thanh kiếm ấy vỡ vụn.

Chả là Khải Minh chỉ vung tay lên, đánh một cái nhẹ lên thanh kiếm, khiến thanh kiếm ấy nát vụn.

"Cái méo gì vừa xảy ra?" Khải Minh đứng ngây ngốc một chỗ nghĩ thầm.

"Ngươi, ngươi đúng thật là người của Ma đạo!" Người nói kia là một nữ nhân khoảng mười chín tuổi, khuôn mặt xinh đẹp không tì vết, dáng người đầy đặn, thân mặc một bộ quần áo màu xanh dương, hơi có phần cũ kĩ.

Một bên khác, Khải Minh vẫn còn kinh ngạc, nhưng liền khôi phục lại, hắn có cảnh giới yêu nghiệt mà, chuyện này cũng bình thường thôi.

Hắn tiến lại gần nữ nhân kia, định hỏi gì đó, thì bất chợt nữ nhân kia hét lớn, bộ dáng hoảng sợ, liên tục lùi về sau.

"Biến thái, ngươi mau tránh xa ta ra,... đừng tới gần, nếu không, nếu không ta tự sát đấy!" Nói rồi nàng cầm một thanh đoản kiếm, kề lên cổ.

Khải Minh ngây người, cái tình huống gì đây, ta chỉ muốn hỏi nàng một số điều mà thôi, thế éo mà ta lại trở thành tên biến thái vậy, bộ ta nhìn giống tên biến thái lắm hay sao.

Hắn quay người, nhìn về nơi xa, rồi lại nhìn nàng, xong bước đi ra ngoài, tìm một nơi đẹp đẽ, mở thiên thư ra hỏi.

"Thiên Thư, chuyện vừa rồi là thế nào?"

Dòng chữ trên thiên thư lại chuyển động, nhìn trông rất là sống động.

P/S: Ai đó cho ta xin cái đề cử, hoặc chút kim phiếu để ta lấy động lực viết tiếp nà:::

Chương 75: Đại Đệ Tử Tiêu Vân Ngọc

*Tất cả là do binh khí vừa rồi chỉ là một tàn phẩm, và tu vi của nữ nhân kia quá yếu.

Khải Minh nhìn dòng chữ ngơ ngác, chỉ thế thôi ư.

"Thế cảnh giới ở đây thế nào vậy Thiên Thư?" Hắn hiếu kỳ về cảnh giới tu luyện ở đây.

*Cảnh giới ở đại lục này, do linh khí nồng độ quá loãng nên được phân chia cấp bậc như sau: Tu Chân Giả; Đồ cảnh, Võ cảnh, Sĩ cảnh, Sư cảnh, Linh cảnh, Vương cảnh, Hoàng cảnh, Tôn cảnh, Đế cảnh, mỗi đại cảnh giới lại được chia làm mười tiểu cảnh giới, cấp bậc Bán Tiên, Bán Thần, Tiên Cảnh và Thần Cảnh, như ký chủ đã biết trước đây.

Khải Minh lúc này mới hiểu rõ, quả thật nơi đây linh khí rất loãng thật a, và cũng do nơi này cấp bậc được phân chia ra quá nhiều, tới tận chín đại cảnh giới, trong khi ở Thiên Tinh Cầu, cấp bậc Tu Chân giả chỉ được phân chia làm 5 đại cảnh giới.

"Thế thiên thư, chuyện mà làm nàng ta hoảng sợ là sao, rồi còn cái tông môn mà ta vừa san phẳng một nửa nữa, những thứ này là sao?" Khải Minh hỏi xong, nhìn về đống đổ nát và vị nữ nhân đằng kia.

*Là do nơi đây, quốc gia này, đại lục này, hiện đang bị một thế lực ma đạo hoành hành, bọn chúng đi tới đâu gây tội ác đến đó, giết người, phá hoại nhà cửa thành trì thôn làng, bắt dân chúng đưa vào sâm lâm săn giết yêu thú, dùng trẻ em đem đi luyện hóa đan dược, dùng trinh nữ song tu một loại công pháp ma đạo tăng cao tu vi, đầu độc nguồn nước sạch xung quanh nơi nhân loại sinh sống,....

*Bọn chúng đã gây nên một nỗi ám ảnh kinh hoàng khắp đại lục, tội ác của bọn chúng khiến cho cả đại lục câm phẫn, nhưng do thế lực của chúng quá cường đại, nên chả ai làm gì được chúng.

*Môn phái này có tên là Khang Thịnh môn, một môn phái đang trong quá trình suy yếu, tình hình hiện tại, bất cứ lúc nào môn phái này có thể bị hủy diệt chỉ với một thế lực nhỏ, lí do mà môn phái này suy tàn như thế, chuyện là cách đây năm năm, Khang Thịnh môn trải qua một đại nạn, mà cho đến bây giờ, thế hệ đệ tử sau này vẫn còn khiếp sợ.

*Năm năm trước, Khang Thịnh môn chính là một môn phái tam lưu, có số lượng gần vạn người, nhưng vào một ngày nọ, có một thế lực ma đạo không rõ từ đâu, tấn công vào Khang Thịnh môn, khiến cho hơn một nửa cao thủ, cao tầng Khang Thịnh môn bị diệt, các đệ tử còn lại dần dần rời khỏi môn phái, khiến cho môn phái càng ngày càng suy tàn.

*Hiện giờ Khang Thịnh môn chỉ còn một thái thượng trưởng lão không rõ tung tích, một chưởng môn với tu vi Linh cảnh, năm vị trưởng lão với tu vi Vương cảnh, trong số đó có ba vị trưởng lão đã bị trúng độc, mỗi lần họ vận chuyển linh lực, thì sẽ kích phát chất độc trong người họ, ngoài ra Khang Thịnh môn hiện tại có 12 chấp sự với tu vi Sư cảnh, hơn hai trăm đệ tử nội môn, ba trăm đệ tử ngoại môn, cùng khoảng hai mươi trưởng lão chưởng quản nội và ngoại môn.

*Nữ nhân ở bên kia có tên là Tiêu Vân Ngọc, là nữ nhi của chưởng môn Khang Thịnh môn.

Khải Minh hắn xem xong hết toàn bộ thông tin trên Thiên Thư, bất chợt não bộ hắn chuyển động.

"Tên tác khốn nạn lại ném ta vào một tình tiết máu chó nào rồi, a a a, ta hận a!" Hắn thầm nghĩ.

< Đinh, kích hoạt nhiệm vụ ứng cứu, xây dựng và phát triển lại Khang Thịnh môn như lúc ban đầu. Phần thưởng: Một lần triệu hoán ngẫu nhiên. Thất bại: Hưởng Thụ Thiên Kiếp cấp Bán Tiên. >

"Biết ngay là sẽ có chuyện mà, hay thật a!" Khải Minh khuôn mặt khổ sở.

"À mà Thiên Thư, lúc nãy ta san phẳng một nửa môn phái, có ai bị thương không vậy?" Hắn lo lắng nhìn thiên thư, bây giờ lúc nào cần thông tin hắn đều hỏi thiên thư, lí do tại sao không hỏi hệ thống, chỉ vì hệ thống tính phí, thiên thư miễn phí, như vậy thì ngu gì không hỏi.

*Cũng may một nửa môn phái bị phá hủy kia chỉ là nhà kho, một số thì lại được bỏ hoang lâu năm, nên không có ai chết hoặc bị thương.

Hắn thở phào nhẹ nhõm, cũng may a, nếu chẳng may ta lỡ giết chết hoặc làm bị thương ai đó, chắc chắn có rắc rối, tuy ta đã từng giết người nhưng phải lựa chọn kẻ đáng giết để giết chứ, ta không muốn làm ma đạo gì đâu a, suốt ngày bị cả đại lục truy giết, phiền phức chết đi được.

Hắn đi lại chỗ nữ nhân kia một lần nữa, đang định mở miệng thì tiếng hệ thống vang lên.

< Đinh, kích hoạt nhiệm vụ thu Tiêu Vân Ngọc làm đệ tử. Phần thưởng: Một trăm viên đan dược cửu phẩm. Thất bại: Không trừng phạt. > Khải Minh giật mình, thu nhận đệ tử ư, ta phải thu nàng làm đệ tử.

"Ngươi, ngươi định làm gì?" Vân Ngọc thấy Khải Minh tới gần, nên dáng vẻ thập phần hoảng sợ.

Chỉ thấy Khải Minh vung tay lên, thanh đoản kiếm trên tay nàng liền hóa thành bụi phấn.

"Khụ khụ, nàng,....nàng là ai, ta không phải kẻ xấu, không phải người ma đạo gì đâu, chỉ là ta bị một tên được gọi là tác giả quăng tới đây thôi a!" Hắn bộ dáng nghiêm túc nhìn nàng nói.

"Ngươi nói thật chứ? Làm sao ta tin được ngươi, mà tác giả gì đó là ai?" Nàng hiếu kỳ nhìn hắn.

"Nàng không cần quan tâm tên tác giả gì đó, khụ khụ,....giờ vào vấn đề chính đi, ta thấy nàng tư chất và thiên phú khá tốt, ta muốn nhận nàng làm đệ tử, nàng thấy sao." Hắn cuối cùng cũng vào mục đích của hắn.

"Ngươi có gì mà ta phải làm đệ tử của ngươi chứ, làm sao ta tin được ngươi?" Nàng vẫn còn rất đề phòng con hàng Khải Minh này.

"Ta có thực lực, tiền tài, vũ khí, công pháp, đan dược,... và đặc biệt là rất soái." Khải Minh nở một nụ cười nói.

"Ngươi,..... " Nàng đang định nói gì đó thì nhớ lại thanh kiếm và thanh đoản kiếm lúc trước, như thế nào mà bị phá hủy, nàng liền nhận định thiếu niên trước mặt này có tu vi rất là cường đại.

Nhưng một lúc sau nàng lại kinh ngạc, sững sờ, sợ hãi.

Nguyên do là tên Khải Minh kia thấy nàng bần thần gì đó, hắn nghĩ chắc rằng đã sắp thuyết phục được nàng, liền đem vũ khí, đan dược, công pháp,....ra trước mặt nàng.

Một thời gian sau đó, lúc này nàng vẫn chưa khôi phục lại tinh thần, nàng từ trước đến nay chưa thấy những vũ khí nào mà có khí tức mạnh như vậy, và cũng chưa thấy đan dược với số lượng nhiều như vậy. "Nàng còn chờ gì nữa, mau tới bái sư a!" Khải Minh biết nàng đã bị khuất phục, liền thúc giục nàng.

"Ta,.... Sư Phụ!" Nàng khuôn mặt cúi xuống, sao đó ngước mặt lên, bộ dáng nghiêm túc.

Sau đó cũng là nghi thức bái sư rờm rà, cũng chả có gì nhiều, chỉ là bái Khải Minh chín lạy, và mời một chén trà.

< Đinh, chúc mừng ký chủ thu nhận được đệ tử đầu tiên: Đại đệ tử Tiêu Vân Ngọc, tu vi Sĩ cảnh Lục tầng.>

< Đinh, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, Nhận được một trăm viên đan dược cửu phẩm. >

< Đinh, vì nhận được đệ tử đầu tiên, ký chủ được hệ thống triệu hoán, tặng một lần triệu hoán ngẫu nhiên, một lần triệu hoán tổ hợp, một lần triệu hoán thần thú. >

< Đinh, ký chủ được tặng miễn phí một lần triệu hoán chỉ định bửu bối thần kỳ Pokemon. >

Khải Minh hắn lúc này có cảm giác thật sự không thể tin được a, thật không ngờ chỉ nhận một đệ tử, thế mà có cả đống phần thưởng ập vô mặt.

Nhưng dù vậy, hắn vẫn khôi phục rất nhanh, chuyện này ta đã gặp vài lần rồi, hắn quay sang nhìn Vân Ngọc hỏi nàng, hắn dù bây giờ muốn biết bất cứ cái gì, đều có thể hỏi thiên thư, nhưng dù sao cũng phải theo văn bản truyện a.

"Giờ ta là sư phụ nàng, ta sẽ dạy cho nàng những gì ta biết, nàng nói đi, nàng muốn luyện về lĩnh vực nào, Luyện Đan, Luyện Khí, Luyện Võ, Linh Trận Sư, hay là Thuần Thú Sư?"

"Ta,..... Sư Phụ, ta muốn thực lực cường đại, ta muốn Luyện Võ!" Nàng suy nghĩ một lúc, liền quyết định.

*Luyện Võ: Là chủ tu về Luyện các loại võ kỹ, công pháp, khiến tu vi và thực lực cơ thể, tốc độ,.... trở nên cường đại.

"Được, ta sẽ giúp nàng, nhưng trước hết cần phải ổn định lại tình hình môn phái cái a!" Hắn nhìn đống đổ nát lắc đầu nói.

"Giờ ta dẫn người đến chỗ phụ thân ta và các vị trưởng lão trước a, ít nhiều ta vẫn phải giới thiệu Sư Phụ cho bọn họ chứ!" Nàng bộ dáng lúc này đã không còn đề phòng Khải Minh nữa.

"Được, nàng dẫn đường đi!" Khải Minh chỉ mĩm cười nói.

Nói rồi, nàng quay người lại, hướng phía môn phái bên kia bước đi, Khải Minh liền theo sát nàng, hắn nghĩ thầm:

"Nàng nhìn thật sự rất đẹp a, có một mị lực thật kinh người, cùng với vóc dáng không thể chê vào đâu được a."

"Ha ha, hay là ta sẽ nuôi nàng rồi sao này thịt a, "Nuôi Trước Thịt Sau" kha kha!" Hắn trong đầu đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ đen tối.

P/S: t/g; Ta không cho Thịt, Khải Minh ngươi thịt được sao.:::

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau