HỆ THỐNG TOÀN NĂNG HÓA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hệ thống toàn năng hóa - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Bi Thương Và Xuyên Không

30 Tết, ngày cuối cùng của năm 2018

Miền Nam Việt Nam, Sài Gòn, một địa điểm nào đó.

Có một chàng thanh niên đang ăn tết bên Gia Đình,... à mà nói vậy cũng chả phải, đúng thật là đang ăn tết bên đám tướng lol của mình. Còn về vấn đề là tại sao tết rồi mà anh ta không về với Gia Đình, do mê game à, ầy nếu nghỉ vậy là tội cho anh ấy rồi, thật ra anh ấy tên Dương Khải Minh quê ở Miền Tây cuộc đời ko được may mắn lắm cho nên mới đi mưu sinh, và công việc của anh ta thì nghề nào cũng từng làm, từ bán vé số,phụ hồ,,,,, đến bảo vệ, công nhân.

Lương ba cọc ba đồng nhiều lúc có làm mà không có tiền ( ý là làm cho chủ mà chủ méo trả tiền ấy) cậu ta cũng như bao người khác ai mà chả muốn đêm 30 được về bên gia đình, nhưng tết là lúc kiếm tiền nhanh nhất nên cậu ta bỏ đi ý nghỉ tề tựu cùng gia đình, vì đồng tiền nên cậu ta luôn lấy một lý do để an ủi mình,

«thôi tết năm sau hẵng về, giờ về tốn thêm tiền chứ chả làm được gì »

""Thằng mặt lol mày nghĩ cái éo gì vậy, chết rồi kìa!"

Cậu ta đang đánh lol với một người bạn và cũng là người bạn duy nhất của cậu ta ở đây, tên là Tuấn, một tên lầy vãi ra.

""À, Xin lỗi đang nghỉ vu vơ thôi!""

""Trận này là trận chuỗi lên vàng của tao, thua là tao méo chơi với mày nữa!""

""??clgt"" Khải Minh vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.

Biết vì sao main nhà ta đầy chấm hỏi không, vì anh bạn Tuấn của ta cầm đấng ys đi sp và sỉ số hiện tại 1/10/2 trong khi main nhà ta đang cầm ad cố gắng gánh con hàng này.

""Nhanh giữ trụ 4 đứa bay cố thủ nhanh nào, đợi tao ra all, tuấn la ó om sòm!""

""Em khâm phục đại ca rồi, ys cầm dao điện xông vô cân 5 chưa đến 1 s bốc hơi mất tiêu."" Khải minh cố ý trêu chọc.

""Tại máy lag chứ bộ, thêm một lần nữa all nào, thằng rừng ch* mới vậy mở phiếu đầu hàng, ko đầu hàng nhé khải minh.""

""Ừ, goog game!""

""Gì thế tao bảo không đầu hàng mà."" tuấn gắt gỏng một bộ mặt giận giữ đúng chất chuẩn trẻ trâu.

""À xin lỗi máy lag quá tao ấn nhầm."" Khải Minh đưa ra khuôn mặt ngây thơ vô số tội.

""Thôi bỏ đi, trễ rồi tao về đây, cha mẹ tao đợi."" Nói rồi tuấn đứng dậy thu dọn đồ

""Ừ, về sớm đi.""

""OK, sáng mai gặp tiếp tục chiến, thôi tao về,Chúc Mừng Năm Mới."" nói xong tuấn đứng dậy đi ra ngoài cửa.

""Ừ, Chúc Mừng Năm Mới."" Khải Minh nhìn hướng thằng Tuấn rời đi mà có chút ghen tỵ

Do thằng Tuấn cũng ở Miền Tây, cũng mưu sinh như bao người mà cả Gia Đình nó lên đây nên không cần về quê làm gì.

Khải Minh nhìn theo hướng thằng Tuấn rời đi mong ước cũng như nó.

Đứng dậy tính tiền xong Khải Minh hướng Công Viên mà bước đi, trên đường dòng người qua lại, những cặp đôi đi chơi, những gia đình sum vầy cười đùa vui vẻ làm cậu ta lòng như nặng trĩu,cảm giác cứ như là thiếu một thứ gì đó rất lớn lao. Cậu ta hỏi lòng mình rằng mình đã làm gì sai, không từ nhỏ đến lớn mình chưa làm gì quá đáng mà, sao ông trời bất công thế, cậu ta không ăn chơi, không rượu bia, không thuốc lá, không đập đá, những chất cấm càng không, vì thế đến giờ vẫn không có người yêu, 23 tuổi rồi còn gì vẫn chưa yêu ai, vì lí do duy nhất, nghèo, hazz.

Còn về cuộc sống thì hay giúp đỡ người khác, xong nhận được gì sự bất công của xã hội, và sự khinh thường của lớp đẳng cấp cao trong xã hội.

Vừa đi trên đường cậu ta vừa ngẫm nghĩ lại cuộc đời của mình rồi vừa lẩm bẩm.

""Chả nhẽ làm người tốt khó thế sao!""

Đi một lúc cậu ta cũng tới công viên, tìm một băng ghế đá ở góc vắng vẻ ngồi xuống nhìn ánh trăng, trên mặt mang một nỗi buồn khó tả, cậu nghĩ về những tháng ngày vui vẻ ở quê, những tháng ngày tuổi thơ ngây ngô cùng chúng bạn, những bữa cơm bên gia đình cùng cha mẹ.

Ngồi được một lúc bỗng bất ngờ.....

""Bùm!.... bùm!...""

Trên bầu trời những đợt pháo hoa đẹp đẽ đến mê người.

""Chúc mừng năm mới,... chúc mừng năm mới,...."" người bên đường vừa ngắm pháo hoa vừa chúc nhau tươi cười vui vẻ.

Duy chỉ có một người từ đầu đến giờ vẫn ngồi một chỗ trầm tư không biết đang suy nghĩ gì, bất chợt có một tiếng hét.

""Cướp, có ai ko, cướp cướp,,,,!""có một cô gái tuổi chừng 20 vừa bị ngã xe đang đuổi theo một kẻ khả nghi, chạy thẳng về phía Khải Minh.

""Thằng nhóc kia tránh ra!"" tên cướp hướng về Khải Minh la lên.

""Con m* nó tao ngồi đây có tội tình gì?"" Khải Minh uất ức nói.
""Thôi ko làm người tốt chắc không được rồi."" Khải Minh hướng về phía tên cướp.

""Tránh ra!"" tên cướp chạy tới Khải Minh la lên.

Khải Minh không có võ nhưng vẫn biết sơ sơ chút võ nhờ biệt tài học lén, tên cướp chạy đến cậu ta sáp lá cà đánh nhau như 2 thằng trẻ trâu, méo dùng võ (biết đâu mà dùng học lén làm sao dùng được) Do lí do cậu ta không sợ đau hay sau ấy nên tên cướp bị hạ.

Có thể nổi đau thể xác không bằng nổi đau tinh thần, nên ý chí kiên cường mới thắng được tên cướp, với lại đang buồn bực cuộc đời nên có thứ hả giận ngu gì ko xả, một người với chiều cao 1m65,50 kg đánh một tên cướp to hơn mình một chút nằm lăn, nghĩ xem cậu ta đang bực cỡ nào.

""Cô gái túi của cô nè."" Khải Minh cầm túi xách quay về phía cô gái trả Cho cô ta.

""Cảm ơn anh không có anh em không biết làm gì nữa."" Cô gái nhận túi xách trên mặt vẫn còn nước mắt chưa kịp lao.

""Không có gì, thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ mà."" Khải Minh vừa nói vừa nhìn xung quanh khinh bỉ, tại sao ư vì đây là Công Viên và đang tết, có rất nhiều người, vậy mà chả ai giúp cả, chả hiểu tình người đâu hết rồi.

Lo mãi mê nói chuyện không để ý tên cướp, lúc này hắn đứng dậy rút dao ra đâm vào sau lưng Khải Minh.

""Súc sinh cho mày lo chuyện bao đồng nè."" tên cướp la lên đâm Khải Minh xong bỏ chạy về đám đông trốn mất.

Về phần Khải Minh cậu ta đang đứng đó định tán gái thì thấy sau lưng đau đớn kịch liệt, rồi từ từ mất sức dần dần mất đi ý thức.

""Anh gì ơi, anh có sau ko."" cô gái dáng vẻ lo lắng nhìn Khải Minh.

""Alo! Cho một xe cứu thương đến Công Viên xx."" một người dân nào đó gọi điện.

""Con m* nó sao mày không cầm dao ngay từ đầu cho tao biết, hic đang định tán gái chưa kịp hỏi tên nữa,mình còn là xử nam mà, bắt công quá đi, nếu cho ta sống một lần nữa ta méo quan tâm gì nữa đâu.""

$$$$$$$$$$$(($(((($$$$$$$$))))$))

Qua một thời gian chả biết bao lâu 1 năm, 10 năm, 100 năm, ngàn năm, vạn năm,,,...... có một linh hồn trôi nổi vô định trong thời không vũ trụ, trong tình trạng ngủ say, nếu ko chắc phải tự tử quá, đây là linh hồn của Khải Minh và nghỉ ra sao nếu một ngày nào đó bạn bị quăng ra một nơi xa xôi chả có gì ngoài bạn và dòng chảy không thời gian.

*Thiên Tinh Cầu, Huyền Thanh Đại Lục, Nam Việt Quốc,Thanh Dương Thành

Dương Gia, tại một phòng nhỏ có một thiếu niên thân thể gầy gò, ốm yếu tuổi khoảng 16, đang chậm rãi mở mắt dậy.

""Đây Là đâu,và ta là ai.""

Bỗng một luồng kiến thức xâm nhập vào đầu cậu ta, cảm giác một cơn đau đớn ập vào làm cậu ta kêu lên một tiếng "A" rồi bất tỉnh.

Sau một Lúc lâu cậu ta tỉnh dậy.

""Con m* nó vậy mà mình lại Xuyên Không." Khải Minh ngỡ ngàng.

( mọi người ủng hộ nha, truyện đầu tay của ta)

Chương 2: Dương Gia Tam Thiếu Và Hệ Thống Toàn Năng Hóa

Nguyên là cậu được Xuyên Không vào Thiếu Niên vừa chết có cùng tên, thiếu niên này là Tam Thiếu Gia của Dương Gia, phụ thân là Gia Chủ, Mẫu Thân ầy trong Ký Ức của chủ cũ không rõ, có một Đại Ca một Tỷ Tỷ điều là Thiên Tài, Đại Ca Dương Phong trước đây là một thiên tài của Thành Thanh Dương có Tu Vi Trúc Cơ Thất Tầng, do một lần bị một đám Hắc Y Nhân truy sát, thoát chết nhưng bị phế Đan Điền, linh căn, từ một thiên tài trở thành phế vật. Nhị Tỷ thì là một Luyện Đan Sư hiện tại đạt tới Tam Phẩm, còn về hắn cũng đã từng là một thiên tài, đạt cảnh giới Luyện Thể Cửu Tầng ở Tuổi 15 được xưng là Yêu Nghiệt.

Trong một lần đi lịch lãm với Diệp Ánh Tuyết thì gặp phải một yêu thú Tam Giai, vì che chở cho Ánh Tuyết mà bị trọng thương cảnh giới bị lùi xuống Tôi Thể Tam Tầng và mãi mãi không tiến cấp được.

""Hazz! đi đâu cũng có số khổ, cậu ta ngồi đó trách cứ nhân sinh."

""Tên Phụ Thân này cũng tốt đấy nhỉ, Gen quá đỉnh sinh con toàn là Thiên Tài."

Phụ Thân hắn tên là Dương Hùng, Gia Chủ của Dương Gia, mà Dương Gia là một trong Tứ Đại Gia Tộc, 4 Gia Tộc lớn nhất của Thanh Dương Thành, 4 Gia Tộc gồm Dương Gia, Diệp Gia, Lý Gia, Hằng Gia, sức mạnh, tài chính 4 Gia Tộc điều ngang nhau.

Đang ngồi xem xét lại ký ức thì có tiếng đẩy cửa, một thân ảnh bước vào, nhìn sơ qua là một thiếu nữ khoảng 16 tuổi mặt rất xinh đẹp thuần khuyết, dáng vẻ cực kỳ xinh đẹp, khiến bất kì nam nhân nào nhìn thấy nàng đều phải rung động.

""Huynh tỉnh rồi à, còn chỗ nào không khỏe không."" một giọng nói ôn nhu vang lên.

""A, ta không sao, đỡ hơn nhiều rồi."" Khải Minh trả lời có phần lúng túng.

Còn về nàng, tên là Diệp Ánh Tuyết, Nhị Tiểu Thư Diệp Gia từ sau chuyến đi vào sơn mạch đến nay nàng cảm kích khải minh và có tình cảm nên đến đây ở luôn, nàng ở Dương Gia còn nhiều hơn ở Gia Tộc mình.

Thấy không khí có phần lúng túng hắn bắt đầu tìm lí do.

""Ta còn cảm giác hơi không khỏe nàng ra ngoài trước đi."

""Ta thấy huynh hôm nay hơi lạ nha, được rồi ta đi thông báo cho Phụ Thân Huynh, sau này đừng có dại mà ăn loại quả mình không biết, may mà không sao, có biết ta lo lắng thế nào không."" nàng nói mà vẻ mặt có hơi buồn cứ như sắp khóc đến nơi.

""Haha không có lần sau đâu, ta sẽ cẩn thận hơn."" hắn uỷ khuất mình có làm gì đâu.

Nguyên do chủ nhân thân thể này lên tây thiên là do ăn một loại Linh Dược có thể khôi phục Căn Cơ, xác xuất thấp chỉ năm phần nếu luyện thành đan thì tăng được bảy phần, hắn không thèm nghe lời khuyên, trực tiếp ăn Linh Dược thế là....... có ta ở đây, mẹ nó ngu méo tả được.

Thật ra cũng một phần là do chủ cơ thể này muốn khôi phục lại Căn Cơ nên mới nóng vội như vậy.

""À, vậy ta đi nhé bên ngoài có người đấy cần gì cứ kêu họ."" Ánh Tuyết nói rồi bước ra ngoài, còn dặn dò người bên ngoài cái gì đó.

Giờ phút này hắn trầm tư không biết nghĩ về tương lai tiếp theo như thế nào, chỉ có một điều chắc chắn là thế giới này sử dụng thực lực để nói chuyện, khi ngươi có đủ sức mạnh thì nói gì người khác cũng phải nghe, cũng như muốn làm gì thì làm, cũng giống ở địa cầu sử dụng tiền để nói chuyện, tiền không mua được tất cả,mà có thể mua được gần hết.

Còn hiện tại hắn đang đau đầu vì thân xác này là một phế vật, phế vật không tu luyện được thì chả làm được gì cả.

""Không, tại sao số tui đi đâu cũng đen thế này. hắn than vãn...!"

Được một lúc lâu hắn bình tĩnh lại, hắn nghỉ nhân vật chính nào Xuyên Không mà chả có quà, không có kinh mạch tốt thì chí ít có công pháp gì đó, thậm chí có khi còn có hệ thống gì gì đó nữa, hắn từng đọc truyện YY một thời gian cho nên biết rõ nhân vật chính lúc nào cũng bá, và đó được gọi là sự thiên vị của tác giả.

""Hệ Thống mở ra, úm ba la Hệ Thống, hú hú,......."" hắn gào thét làm đủ mọi động tác để xem có Hệ Thống không, nhưng làm hắn thất vọng là cả ngày trời chả có cái mô tê gì.

"ọt ọt....."

Được một lúc bụng hắn bắc đầu kêu.

""Thôi kiếm cái gì ăn đã."

Nói rồi hắn đi xuống nhà bếp kiếm cái bỏ vào bụng.

""Ôi bánh gì mà cứng lắm thế, cắn một cái là muốn gãy luôn răng của ta rồi."" hắn vừa cầm 2 chiếc bánh nếp vừa ăn vừa lẩm bẩm.

< Đinh, phát hiện có năng lượng, đang tiến hành thôn phệ! > < Đinh, đủ điều kiện để khởi động! >

< Đinh, đang xác nhận thế giới, đang cập nhật thông tin, xác nhận Ký Chủ, bắc đầu dung hợp, cưỡng chế dung hợp, tái tạo dung hợp 1%....10%.....50%....99%.100% dung hợp hoàn tất. >

< Đinh phát hiện Ký Chủ linh căn cơ thể bị tổn hại tiến hành chữa trị và tái tạo lại 1%....10%....50%....99%.100% hoàn tất. >

< Đinh Hệ Thống Toàn Năng Hóa xin chào Ký Chủ! >

Nguyên một tràng âm thanh như của máy móc làm cho hắn ta đứng ngây ngốc ở đó, một lát sau mới ổn định lại hỏi, ngươi là Hệ Thống, Hệ Thống như trong truyện ta từng đọc.

< Vâng Ký Chủ! > Hệ Thống đáp.

""Ha ha không ngờ ta cũng có Hệ Thống, ngươi tên Hệ Thống Toàn Năng Hóa đừng bắt ta phải học Hóa Học nhé, ta ghét môn Hóa.""

—_–

Hệ Thống giải thích:

< Toàn Năng Hóa là có thể biến hóa mọi thứ,tạo hóa các thứ.... vv....Không phải Hóa Học. >

""À à biết rồi, vậy ngươi có công năng gì. hắn thấy xấu hổ bèn hỏi.""

< Hệ Thống có chức năng tu luyện kiểu cày quái lên cấp, có Thương Thành hay Cửa Hàng, còn nhiều chức năng khác nữa Ký Chủ chưa đủ quyền hạng để biết. >

""Vậy Hệ Thống ngươi được ai tạo ra vậy, ta có thể trở về Trái Đất không?""

< Ký Chủ chưa đủ quyền hạn để biết. >

@@

""Vậy sao sử dụng Hệ Thống đây?"" < Ký chủ chỉ cần ý niệm giao diện là được, mọi thứ đều được thực hiện trên giao diện. >

Giao Diện:

Tên:Dương Khải Minh.

Chủng Tộc:Nhân Loại.

Tuổi:16

Huyết Mạch:Không.

Tu Vi: Tôi Thể Tam Tầng.

Công Pháp:Không.

Thần Thông:Không.

Vũ Khí:Không.

Chiến Thú:Không.

Chiến Thần:Không.

Trang Bị: Không.

Thê Tử:Không.

Tình Lữ:1.

Điểm Tích Lũy:0.

Bạc:0.

Vàng:0.

Linh Thạch:0

Nguyên Tố Linh Căn:Hoả Hệ, Lôi Hệ, Băng Hệ, Thổ Hệ, Kim Hệ, Ám Hệ, Phong Hệ, Mộc Hệ, Thuỷ Hệ, Quang Hệ.

""Con m* nó Ngưu Bức dữ vậy 12 Nguyên Tố.""

""Có Hệ Thống ca sẽ trở thành Cường Giả Đỉnh Tôn ha ha.""

< Ký Chủ có một Đại Lễ Bao có muốn mở hay không. >

""Mở, có ngu mới không mở, quà miễn phí mà không mở chắc đầu óc có vấn đề.""

Chương 3: Phần Quà

< Ký chủ có muốn mở Đại Lễ Bao không?> âm thanh lạnh nhạt không chút cảm xúc của Hệ Thống vang lên.

"Có! " Khải Minh trả lời trong vui sướng và hồi hộp.

< Đinh, chút mừng ký chủ nhận được: Luyện Thể Quyết, Huyền Băng Kiếm, Huyền Băng Kiếm Pháp, Thần Nhãn, Sáo Trang Ánh Trăng, Một lần quay thưởng miễn phí, lọ exp sơ cấp 5*, điểm tích lũy 1000, Bạc 100.

Tất cả đã được chuyển đến kho đồ mời ký chủ kiểm tra. >

Khải Minh niệm mở giao diện nó liền xuất hiện ngay chỗ khải minh, vẫn là giao diện lúc trước mà hệ thống làm như trò chơi game online của kiếp trước.

Giao diện có màu xanh dương, khoảng 60 inch có nhiều ô chức năng khác nhau, góc bên trái là thông tin nhân vật, một số ô thì vẫn còn màu đen, chỉ có ô cửa hàng, quay thưởng, nhiệm vụ và kho đồ là mở, cậu ta ấn vào kho đồ và thấy nó hiện lên một bảng với 90 ô vuông xếp thành 9 hàng ngang và 10 hàng dọc.

Nhìn lên góc trên cùng bên trái thì thấy một thanh kiếm màu bạc, một bộ quần áo, 2 cuốn công pháp ở 2 ô và lọ màu xanh lá đang ở ô kế tiếp.

Cậu ta xem thông tin.

Luyện Thể Quyết: phẩm chất Thiên cấp, giúp chủ nhân tu luyện công pháp này nâng cao thể lực, lực lượng, giúp cơ thể dễ dàng hấp thu linh khí hơn.

Huyền Băng Kiếm: phẩm chất Huyền cấp được làm từ Băng Linh Thạch bí ẩn không rõ nguồn gốc, chứa sức mạnh hàn khí.

Huyền Băng Kiếm Pháp: phẩm chất Huyền cấp, khi kết hợp với Huyền Băng Kiếm tạo ra sức mạnh ngang Địa cấp.

Thần Nhãn: giúp ký chủ nhìn ra tu vi người khác, kể cả yêu thú, công dụng của linh dược, đồ vật, các thứ khác. Yêu cầu không quá ký chủ 5 Đại Cấp.

Sáo Trang Ánh Trăng: phẩm chất Thiên cấp, giúp người mặc nó chịu được công kích không quá 2 cảnh giới với đối thủ, hiệu ứng toả sáng Lung Linh dưới ánh trăng, mê hoặc người nhìn thấy.

Lọ exp sơ cấp: mỗi lọ 500 exp.

< Đinh, ký chủ có muốn học 2 bộ công pháp không? > Hệ Thống hỏi, lại giọng lạnh nhạt đó vang lên.

"Có" Khải Minh trả lời, vừa dứt lời một đoạn ký ức khổng lồ ập vào não hải hắn, làm hắn choáng váng.

Sau một lúc hắn nói.

"Tăng tu vi cái đã, dùng lọ exp!" Khải Minh nói mà vẫn còn ôm đầu mặt nhăn nhó.

< Ký chủ dùng bao nhiêu lọ? > hệ thống hỏi.

"Dùng hết đi!" lúc này cậu ta đã đỡ hơn.

< Đinh,chúc mừng ký chủ nhận được 2500 exp! >

< Đinh, chúc mừng ký chủ thăng cấp. >

< Đinh, chúc mừng..................>

< Đinh chúc mừng Ký chủ thăng cấp Tôi Thể Cảnh Bát Tầng Đỉnh Phong. >

Hắn mở giao diện ra xem.

Tên: Dương Khải Minh, Chủng Tộc: Nhân Loại, Tuổi 16.

Tu Vi: Tôi Thể Bát Tầng ( Tu vi cần lên cấp 99,99%)

Huyết Mạch: Không.
Công Pháp: Luyện Thể Quyết, Huyền Băng Kiếm Pháp.

Thần Thông: Không.

Vũ Khí: Huyền Băng Kiếm.

Chiến Thú: Không.

Chiến Thần: Không.

Trang Bị: Sáo Trang Ánh Trăng.

Thê Tử: Không.

Tình Lữ: 1.

Hệ Nguyên Tố: Hoả............

Điểm Tích lũy; 1000.

Linh Thạch: không, Bạc 100 Vàng 0.

"Còn một lần quay thưởng nữa phải không? ta muốn quay!" Khải Minh nói với giọng hồi hộp.

< Đinh, xác nhận quay thưởng! >

Hệ Thống vừa nói xong hắn thấy một chiếc đĩa hình tròn, đường kính khoảng 50 cm, có 10 ô, 5 ô nghi là chúc bạn may mắn lần sau, các ô còn lại là.

Một Ly trà sữa

Một chai nước suối 500 ml
Một Vũ khí Hoàng cấp ngẫu nhiên

Một combo Bùa Hộ Mệnh

Một lần quay thưởng lại.

Hắn nhìn xong lẩm bẩm.

"Vậy là tỷ lệ 50/50 à, mà mấy cái này có tác dụng gì, chả nhẽ đánh nhau đem nước ra chọi bọn kia à?" Khi hắn nhìn xuống dưới thấy bùa với vũ khí, nhẹ gật đầu vì cái này còn dùng được.

Hắn bấm vào ô quay thưởng và chiếc ô chạy, 1 vòng, 10 vòng, 90 vòng, gần đến 100 vòng thì nó mới chậm dần, đến vòng thứ 100 thì nó dừng hẳn ngay ô chúc bạn may mắn lần sau, hắn đang định chửi vì bắt hắn nãy giờ đứng cả buổi mà chả được gì, thì chiếc vòng quay tiếp thêm một chút qua ô Bùa hộ mệnh.

< Đinh, chúc mừng ký chủ nhận được combo bùa hộ mệnh gồm:

Bùa Đỡ Đòn

Bùa Xạ Thủ

Bùa Tàng Hình

Bùa Chạy Trốn

Bùa Thông Thái

Bùa Bạo Kích >

"Ay za xướng quá mà!" hắn yy tự sướng sau đó.

"Ta là vô đối, ta là vô địch,......" Hắn la om sòm, một lát sau cửa mở hắn quay đầu lại.

"Thằng nhóc con,làm gì mà la om sòm vậy, bị nặng quá ấm đầu rồi sao,...... " Hắn bị xổ một tràng đứng ngơ ngác giả tạo một bộ mặt ngây thơ.

Người bước vào là phụ thân hắn Dương Hùng gia chủ Dương gia, ông ta khoảng 45 46 tuổi gì đó khuôn mặt chữ điền, Cao lớn cơ bắp cuồn cuộn nhìn thật dũng mãnh, nhìn cũng đập trai (đúng là cha nào con nấy mà) Khải Minh dùng Nhãn Thuật

Tên: Dương Hùng

Tuổi:45

Tu Vi: Kim Đan Cảnh Ngũ Tầng

Hệ Nguyên Tố: Phong, Thổ

Thê Tử:??

"Con xin lỗi phụ thân!" hắn trả lời khuôn mặt có phần áy náy.

"Thôi không sao là được rồi, khỏe hơn chưa?" Hắn hỏi mà khuôn mặt bình tĩnh có vài nét lo lắng xen lẫn vui vẻ không giấu được.

"Dạ con đỡ rồi!" hắn trả lời trong lòng có chút cảm động.

"Vậy con nghỉ ngơi đi, ta có chút việc!" ông ấy nói xong nhìn Khải Minh lần nữa rồi bước ra ngoài.

Chương 4: Tìm Hiểu Và Gây Sự Với Hệ Thống

Sau khi Phụ Thân hắn đi hắn nằm trên giường, suy nghĩ về cuộc đời, về tương lai, con đường sau này cần phải đi, được một thời gian hắn bèn hỏi Hệ Thống.

"Hệ Thống, sau này ta phải làm thế

nào?"

< Hệ Thống không biết Con đường của ký chủ, ký chủ phải tự chọn chứ! > Hệ Thống trả lời vẫn vô tư như ngày nào.

"Chí ít, Cho ta biết thế giới này một chút chứ?" Khải Minh bèn hỏi.

< Ký chủ muốn hỏi gì? >

"Tất tần tật!" Khải Minh trả lời.

"Vâng: Nơi đây có tên là Thiên Tinh Cầu, hành tinh lớn gấp trăm lần trái đất, thuộc hệ Hắc Quang, Dãi Ngân Hà ZX dưới sự cai quản của Thần Sáng Tạo, cách Trái Đất 1 tỷ tỷ năm ánh sáng.

Trên Thiên Tinh Cầu có 6 Đại Lục lớn là:

Thiên Huyền Đại Lục

Thiên Yết Đại Lục

Thiên Tôn Đại Lục

Hằng Sư Đại Lục

Huyền Thanh Đại Lục

Đông Hải Đại Lục.

Các Đại Lục rộng lớn vô cùng, có các quốc gia ngự trị, những ngọn nói cao trót vót đến tận mây xanh, những đồng bằng trù phú xanh xao, đặc biệt nhất là những khu rừng, những mê vực, những sâm lâm rộng lớn được xem là sự nguy hiểm cũng như nơi khai thác tài nguyên, nguyên liệu dùng để tu luyện và sinh hoạt đối với nhân loại, và nơi đây cũng tồn tại những yêu thú từ yếu nhất, đến những yêu thú mà cường giả mạnh nhất của nhân loại, cũng phải chịu thua.

Cũng là nơi tồn tại số Linh Dược khổng lồ cho nhân loại, đặc biệt nhất là nhân loại của Tinh Cầu này mới chỉ khám phá khoảng 10% khu vực rừng, mê vực, sâm lâm của toàn bộ hành Tinh.

Nơi bí ẩn nhất chính là Đông Hải Đại Lục chiếm với 97% diện tích là biển, còn lại là các đảo và quần đảo, con người chỉ mới khám phá 1% khu vực này.

Dân số của Tinh Cầu này tồn tại khoảng 100 tỷ tỷ tỷ.... triệu dân, do sự di chuyển giữa các Đại Lục với nhau bị ngăn cách bởi những khu rừng rộng không biết được,

cùng với hằng hà sa số những mối Nguy hiểm nên số lượng dân cư vẫn là dấu chấm hỏi.

Quốc Gia ký chủ đang ở có tên là Nam Việc Quốc, thuộc Huyền Thanh Đại Lục, một quốc gia tầm trung ở phía nam, có lịch sử hàng ngàn năm với hoàng đế hiện tại là Lê Hoàng Long được sự hậu thuẫn của Lê Gia Một trong Bát Đại Gia Tộc lớn nhất của Nam Việc Quốc.

Nam Việc Quốc: phía bắc giáp Đế Quốc Hoa Trung, phía tây bắc giáp La Mã Tây Quốc, phía tây nam giáp Tây Dương Quốc, phía nam giáp Phong Nam Quốc, phía đông giáp Mê Vực Sâm Lâm bên kia Mê Vực Sâm Lâm là 1 phần Đông Hải Đại Lục.

Dân Cư Nam Việc Quốc được các cường giả ước định khoảng trên 10 tỷ người. Ký chủ đang ở Thành Thanh Dương, các gia tộc trong thành chắc ký chủ có lẽ biết rồi. >

"Hazz, không ngờ cái nơi này rộng lớn như thế ấy!" Khải Minh nhìn lên trời nói.

"Ê này Hệ Thống?"

< Gì, hỏi lẹ đi ta còn đi ngủ? > Hệ Thống ngán ngẩm trả lời.

"WT....... Có vụ này luôn á, Hệ Thống cũng ngủ nữa?" Khải Minh thắc mắc hỏi.

< Bộ là Hệ Thống là không được ngủ sao, máy móc còn phải nghỉ để nguội nữa là! > Hệ Thống khinh bỉ trả lời.

"Sao ta thấy ngươi gắt vậy, lúc đầu ngươi có vậy đâu?" Khải Minh hơi chút tức giận.

< Do lúc đầu Hệ Thống không đủ năng lượng nên ở chế độ tiết kiệm nâng lượng, giờ đủ rồi rảnh thì chửi nhau chơi! > Hệ Thống nói làm Khải Minh đéo biết nói gì luôn.

Khải Minh:......

< Lời khuyên của Hệ Thống là ký chủ mau đi cày quái tăng cấp, rồi đi kiếm chỗ lớn lớn "chọc vào chơi" > Hệ Thống mỉa mai.

"Chọc cái củ lìn, ngươi tưởng ở đây gây chuyện rồi xin lỗi rồi là xong sao, đây là bảo ta đi chết đấy, ngươi không sợ ta chết sau." Khải Minh phản bác, tới lúc Hệ Thống phản rồi sau.

< Ký chủ có thể cho là Hệ Thống muốn như vậy, còn việc ký chủ chết là do ký chủ không có năng lực, ký chủ xong thì Hệ Thống ngủ vài ngàn năm rồi đi tìm ký chủ khác dễ ợt, đồ nhát cấy, chết một lần rồi còn sợ. > Hệ Thống khinh bỉ.

"Hệ Thống khốn nạn, cái Hệ Thống nào cũng như vậy sao?" Hắn nghĩ đến vài chuyện hệ thống trước đây thì thấy thật đúng vậy, cái Hệ Thống nào cũng chung một đặc điểm, không hút máu Ký chủ của nó thì cũng bắt ký chủ nó làm nầy làm kia. < Chửi nè, em Lôi đánh nó! > Hệ Thống vừa nói xong.

"xẹt...... xẹt..... đùng....."

"a......" Khải Minh thở ra một ngụm khói đầu tóc dựng lên bốc khói, quần áo cháy đen nhìn thật là thảm.

"Hệ Thống rốt cục ai tạo ra ngươi vậy?" Khải Minh cố nén tức giận hỏi ( Main nhà ta biết chơi không lại nó nên không cãi với nó nữa cho mệt)

< Thần Sáng Tạo tạo ra ta! > Hệ Thống trả lời với giọng lạnh lùng.

"Thần Sáng Tạo là ai?" Khải Minh hỏi tiếp.

< Thần Sáng Tạo là người tạo ra ta, ngươi, thế giới này,..... vân vân và mây mây ông ta muốn làm gì thì đừng mơ cản được.>

"Nghe cứ như là Tác Giả vậy nhỉ?" Khải Minh nhíu mày hỏi.

< Ngươi cứ cho là như vậy đi! > Hệ Thống đáp.

"Vậy cũng được luôn, à mà ngươi muốn ta chọn tương lai sau này à." Khải Minh thắc mắc hỏi.

Hệ Thống:< Ừ >

"Vậy ta muốn chọn một cuộc sống bình thường, cưới vợ sinh con, đi làm ăn rồi ngủ vậy thôi." Khải Minh mơ mộng nói.

"Tại Sao?" Hệ Thống hỏi.

"À thì ngươi nói cứ cho Thần Sáng Tạo Sáng Tác gì gì đó là tác giả đi, thì ta muốn an toàn nhất là yên lành một chút cuộc sống bình thường thôi, gặp ngay tên tác giả chuyên nghiệp còn sống đỡ một chút, ngay tên lầy thì ăn hành sml, ngay tên nghiệp dư thì một ngày nào đó chán, không bỏ rơi ta cũng tìm lí do lãng nhánh nào đó cho ta đi đời để kết thúc truyện là xong." Khải Minh cho ra một đống lí luận.

Hệ Thống:......

< Trí tưởng tượng bay xa! > Hệ Thống khen ngợi có mùi chỉ trích.

< Yên tâm đi, có ta rồi méo thay đổi được đâu đợi ăn hành đi con! > Hệ Thống châm chọc.

"Con m* nó lúc nào nhân vật chính cũng khổ, thôi ta ngủ đây." Khải Minh tức giận nhảy lên giường.

< Ký chủ chuẩn bị đi sắp đến đại hội tông tộc rồi đấy! > Hệ Thống uể oải đáp. Từ lúc gây sự với Khải Minh, Hệ Thống không còn nói giọng cứng nhắc như máy móc nữa, mà cứ như một tên Trung niên sống vạn năm vậy.

"Ừ biết rồi, để ta ngủ, mai tính." Nói rồi Khải Minh lăn ra ngủ khò khò một giấc tới sáng.

Chương 5: Con Đường Thăng Cấp

"Xẹt..... Xẹt..... đùng.. " một tia sét bổ xuống ngay phòng Khải Minh, lên ngay người cậu ta.

"Mẹ nó, chuyện gì vậy?, đau chết lão tử rồi."

Khải Minh thức dậy vẫn còn ngơ ngác, phun ra một ngụm khói.

< Do ta báo thức đấy! > Hệ Thống lên tiếng.

"Lần sau ngươi có thể báo thức kiểu khác được không?" Khải Minh uất ức nói.

"Được, vậy lần sau muốn ta nướng ngươi hay đóng băng ngươi đây?" Hệ Thống trả lời mang theo ý trêu chọc.

"Thôi, ta chịu thua, ngươi muốn làm gì thì làm!"

< Đinh, kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến: Đạt Top 3 trong đại hội tông tộc. Phần thưởng: thăng 1 cấp, Quỷ kiếm, kinh nghiệm đan 5* lọ, Công Phong tuyệt kỹ, 1 lần quay thưởng, 100 Linh Thạch Hạ Phẩm;

Thất bại: Hạ 1 Đại cấp, Thu sạch tiền.>

"Có nhiệm vụ rồi à, thôi đã chơi thì theo thôi, giờ thăng cái đã!" Khải Minh chán nản nói.

< Đinh, kích hoạt nhiệm vụ phụ: Lạnh lùng

Hướng dẫn nhiệm vụ; từ đây đến đại hội tông tộc lạnh lùng với Diệp Ánh Tuyết; Lý do: Do Hệ Thống thích, ý kiến gì thì hỏi em lôi. Thời Hạn 3 Tháng, 3 tháng nữa Dương gia gia tộc tổ chức Đại hội tông tộc.

Phần thưởng: 1000 bạc, Thất bại: ăn 81 đạo Thiên Kiếp từ em lôi. >

"Trời......"

" xẹt..... xẹt..... đùng....." lại ăn lôi điện.
"Ta có làm gì đâu chứ?" Khải Minh uỷ khuất, sáng sớm bị ăn lôi chưa nói gì đi, vừa kêu trời cũng ăn lôi.

< Thì chả phải ngươi kêu trời sao, đó là trời trả lời lại ngươi đấy! > Hệ Thống trả lời như đúng rồi. ( mà hình như là thế thì phải a)

Khải Minh:.........

Từ xa xa Ánh Tuyết đi lại, hôm nay nàng mặc một bộ đồ màu xanh lam cộng với ánh nắng và chút hơi Sương buổi sớm làm nàng nổi bật. Nàng có vóc dáng người nhỏ nhắn dễ thương, làn da trắng như tuyết, khuôn mặt thì khuynh quốc khuynh thành, bảo đảm 1 2 năm nữa ai ở cạnh nàng thì sác định khổ sở với bọn công tử không có não rồi.

"Huynh dậy rồi à, mà quần áo huynh sao cháy hết thế?" Ánh Tuyết hỏi mà trên mặt có nét lo lắng.

Hiện tại nhìn Khải Minh chỉ có chữ Thảm, Siêu Thảm, mình mẩy tả tơi da thì bị đen thui, không phải cải tạo lại cơ thể thì xác địch có thịt nướng rồi, áo thì tả tơi chỉ còn lác đác vài mảnh vải, quần còn nguyên chỉ rách vài lỗ ở đầu rối, tóc tai bù xù, thảm hơn cả tên ăn mày.

"Sáng ra đường bị trời đánh ấy mà, nàng về đi ta còn mệt không tiếp khách." Khải Minh lạnh lùng nói xong bỏ đi vào trong phòng kiếm đồ thay, bỏ mặc Ánh Tuyết đứng bên ngoài ngơ ngác, một lát sau nàng bỏ đi trên khuôn mặt có 2 hàng nước mắt chảy ra, đây là lần đầu tiên Khải Minh đối xử với nàng như vậy hỏi sao nàng không khóc.

Thay đồ xong Khải Minh bước ra Ngoại viện Dương gia, đi loanh quanh hồi lâu, đa số kiến trúc được làm theo phong cách cổ trang mà Khải Minh hay xem trên phim kiếp trước, chỉ có khác một điều là tất cả điều rộng hơn, lớn hơn và Cao hơn.

Loanh quanh một lúc hắn trở về nội viện, đảo qua đại sảnh rồi đến phòng Phụ Thân hắn, có một điều hắn thắc mắc nãy giờ là, "Nhân vật phản diện đâu hết rồi, ca đi cả ngày mà chưa thấy mặt thằng nào?" chỉ nghe Hệ Thống nói một câu là < chưa tới lúc >, hazz thật ra là bọn chúng đi luyện tập cho đại hội tông tộc rồi, đâu có rảnh như tên này đi lòng vòng chơi.
Bước tới phòng Phụ Thân hắn thấy Phụ Thân đang đọc sách thì lại gần nói,

"Phụ Thân,người khỏe!" ông ta không nói gì chỉ gật đầu rồi cúi mặt đọc sách tiếp.

Được một lúc lâu ông ta mới lên tiếng,

"Tại sao con làm Tuyết nhi khóc!" ông ta nhìn Khải Minh đợi câu trả lời.

"Con có lý do của con, không thể nói!" Khải Minh đáp.

"Vậy con tới tìm ta còn chuyện gì nữa không?" ông ta nghiêm giọng hỏi.

"Dạ, con muốn ra ngoài lịch lãm!" Khải Minh nói với ánh mắt cầu xin.

"Không được, nguy hiểm lắm lần trước...." Ông ta lên tiếng can ngăn.

"Con sẽ cẩn thận mà, cho con đi đi!" Khải Minh lên tiếng này nỉ.

"Không, là không, lần trước xém chút ta mất con, lần này muốn đi nữa à." ông ta giọng kiên quyết.

..................................................................

Sau một buổi chiều này nỉ, nào là người xin, người không cho đủ kiểu, cho đến Khải Minh dùng tuyệt chiêu nào là được cường giả bí ẩn nhận làm đệ tử, nào là bla bla,...... cuối cùng hắn cũng được đi.

Sáng sớm hôm sau hắn lên đường, địa điểm là U Minh Sâm Lâm, phía bắc Thanh Dương Thành khoảng 50 dặm.

U Minh Sâm Lâm có diện tích khoảng ngàn dặm, là một trong 20 sâm lâm lớn nhất Nam Việt Quốc, có 3 toà thành xung quanh Sâm Lâm để ngăn cản thú triều gồm: U Mình Thành, Thuỷ Lan Thành, Đại Nam Thành và có vài trăm thành trấn nhỏ khác phân bố xung quanh Sâm Lâm, chủ yếu cung cấp Đan Dược, Vũ khí cho các Dong Binh Đoàn, Các Tông Môn, Tu Chân giả vào đây săn bắn, rèn luyện, lịch lãm,.......

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau