[HỆ LIỆT 1] TRỜI GIÀ GẶM NÚI NON

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [hệ liệt 1] trời già gặm núi non - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Vợ yêu

Cốc Khiếu Thiên liếc nhìn điện thoại của mình, đúng là số điện thoại bàn vừa mới gọi đến. Chân mày khẽ nhíu lại một chút, trong lòng thực sự muốn về ngay nhưng vì bữa tiệc còn dang dở, Cốc Vũ cũng đang rất vui nên y đành hạ quyết tâm ngồi lại một chút.

Kim Tuyết Vân ngồi đối diện quan sát biểu tình trên mặt chồng cũ của mình, khóe môi nàng cong nhẹ lên, ghim một quả dâu tươi nữa cắn một miếng. Vị dâu chua chua ngọt ngọt thấm ngay đầu lưỡi khiến nàng hơi nheo mắt.

Kim Tuyết Vân tuổi thật sự nhỏ hơn Cốc Khiếu Thiên chín tuổi lận, cho nên hiện tại nàng vẫn còn khá trẻ trung để làm nhiều thứ cho cuộc đời của mình. Trong đó là việc trêu chọc một nhóc con sống chung nhà với chồng cũ.

Từ những lần gặp mặt đầu tiên, Kim Tuyết Vân đã có cảm giác kỳ lạ về người kia rồi, không ngờ suy nghĩ của nàng lại chính xác đến như vậy. Trước đây khi chung sống với y, nàng luôn lo sợ xung quanh y có quá nhiều bóng hồng quyến rũ, dễ làm y xao xuyến động lòng mà thay đổi.

Nhưng sống hơn ba năm Kim Tuyết Vân mới nhận ra là mình lo xa quá rồi. Căn bản con người của Cốc Khiếu Thiên rất lãnh đạm, cầu hôn nàng là một việc lãng mạn nhất mà nàng từng được chứng kiến. Dù sao đi nữa thì...đó cũng đã là quá khứ, còn hiện tại, nàng rất thong dong với tuổi xuân của mình, chỉ là nhìn biểu tình của chồng cũ như vậy, nàng thấy rất vui.

Cốc Khiếu Thiên ngồi xuống ăn thêm một vài đũa nữa liền thấy nhạt vị, cho nên chỉ ngồi nhấm nháp rượu và trò chuyện cùng con trai.

Cốc Vũ ở bên cạnh ăn vận rất đơn giản, thanh thoát lại đáng yêu. Khuôn mặt bánh bao trắng trẻo của cậu khiến cho mọi người đều muốn cắn một phát.

" Việc học của con đã kết thúc rồi nhỉ?"

Cốc Vũ ngồi ăn thịt nướng, ngoan ngoãn gật đầu:

" Vâng ạ. Con định sẽ không trở về kia nữa mà ở lại đây luôn."

Cốc Khiếu Thiên săm soi ly thủy tinh chứa chất lỏng màu vàng sóng sánh, mắt y liếc nhìn con trai, khó hiểu hỏi:

" Sao con không muốn về Mỹ nữa?"

Cốc Vũ nhấp môi ngụm nước hoa quả thượng hạng, mắt tít lại cười cười:

" Vì con muốn ở đây với ba đó~"

Kim Tuyết Vân phía đối diện khẽ bĩu môi, " Con tập tính nịnh nọt bao giờ thế?"

" Con học từ mẹ đó."

" Hứ, con trai hư!!" Kim Tuyết Vân liếc cậu một cái rồi nhìn sang phía chồng cũ, " Khiếu Thiên à, mẹ con tôi định sẽ ở lại đây luôn. Liệu có thể nào..."

Nàng còn chưa nói hết thì Cốc Khiếu Thiên đã lạnh lùng cắt đứt:

" Nếu cần thì tôi sẽ mua một căn nhà rộng rãi tiện nghi cho hai người."

Nghe baba nói thế, Cốc Vũ thoáng hụt hẫng. Cậu vẫn là muốn được ở cùng với ba hơn nha, nhiều năm xa nhau như vậy rồi mà. Nhưng vì biết tính tình của ba rất kiên định, đã quyết sẽ không đổi được nên Tiểu Cốc Vũ đành ngậm ngùi ăn bánh kem.

Kim Tuyết Vân ngược lại thích thú cười một tiếng, không thèm đôi co với Cốc Khiếu Thiên, lập tức tìm một ngôi nhà thật tuyệt vời rồi ném cho chồng cũ xử lý.

Tàn tiệc, Kim Tuyết Vân đi cùng Cốc Vũ trở về khách sạn. Cốc Khiếu Thiên thì đi xe riêng, lái về hướng ngược lại. Trên đường đi, y cố tình tăng tốc một chút để có thể về đến nhà sớm hơn thực tế.

Vào đến phòng khách, Cốc Khiếu Thiên chỉ nhìn thấy một không gian tối hù mà thôi. Bật một đèn lên, ánh sáng vụt mở, lấp đầy một vị trí trên ghế salon. Nơi đó đang có một thiếu niên cuộn tròn mình lại, thiêm thiếp ngủ.

Nhìn thấy một cảnh tượng như thế, trong lòng y bất giác nhói lên, nhưng rất nhanh đã khống chế được cảm xúc đó. Bước lại gần, Cốc Khiếu Thiên khẽ nâng mặt Lam Sơn lên, định sẽ bế cậu lên phòng ngủ thì ai đó tỉnh giấc.

Đôi mắt có lẽ vừa thút thít khóc mà hơi đỏ lên, liếc nhìn một vòng rồi nhìn sang phía Cốc Khiếu Thiên. Nhận ra y làm cậu giật khẽ người, mau chóng đứng dậy mà quên mất chân mình vẫn còn sưng.

Cốc Khiếu Thiên lần nữa quan sát cậu thật kỹ, ngón tay y vươn đến chạm vào viền mắt nóng nóng đỏ hoe kia, chân mày khẽ nhíu lại. Y còn định lên tiếng hỏi han thì Lam Sơn bất ngờ mỉm cười, khom người đốt nến lên.

Bưng trên tay ổ bánh kem mà cậu đã cất công chọn lựa thật kỹ càng, khuôn mặt phảng phất nét buồn bã kia hơi mỉm cười:

" Khiếu Thiên à, ước với thổi nến đi."

Cậu giả vờ như mình chưa từng gọi điện cho y, chưa từng nói chuyện cùng Kim Tuyết Vân, hoàn toàn không biết y vừa mới ăn một bữa tiệc sinh nhật cùng gia đình.

Nghĩ đến điều đó thật sự khiến tim cậu thắt lại đến khó chịu.

Nhưng cậu vẫn mỉm cười, cười rất thật.

Dù sao thì Cốc Khiếu Thiên cũng trở về với cậu rồi, không phải sao?

Tầm mắt Cốc Khiếu Thiên dời xuống những ngọn nến đang rực sáng kia, y nhắm mắt lại, ước một điều rồi thổi tắt nến. Khói nến bay ra theo một vòng cung đẹp mắt, Lam Sơn thở nhẹ một hơi.

" Xong rồi. Ngày mai chúng ta sẽ cùng nhau ăn bánh kem. Bây giờ..." Lam Sơn liếc nhìn đồng hồ, đã gần mười một giờ đêm, " Bây giờ khuya rồi, ngài mau đi tắm rồi ngủ đi."

Nói xong, Lam Sơn đem bánh kem đi cất vào tủ lạnh, sau đó mới phát hiện phòng khách bị mình phá một trận, đâu đâu cũng có bong bóng đủ màu hết. Thấy Cốc Khiếu Thiên chăm chú nhìn chúng, cậu bất giác đau lòng, lại chạy đến gỡ xuống từng cái một.

" Haha, em chỉ thấy bong bóng đẹp quá nên mới mua về thổi chơi thôi. Đợi em gỡ chúng xuống rồi đi ngủ."

Động tác của Lam Sơn có hơi vội vã khiến Cốc Khiếu Thiên nhịn không được mà bước lại gần, bắt lấy bàn tay run run kia, " Được rồi, ngủ sớm đi."

Cảm nhận hơi ấm từ tay y truyền qua cho mình, hốc mắt Lam Sơn dần nóng lên, nhưng cậu cố gắng đè nén nó xuống. Không nhìn y, cậu chỉ khẽ cười rồi cúi đầu nói:

" Vậy ngài ngủ ngon nha. Em đem một cái vào phòng trưng."

Nói rồi cậu mang theo một quả bong bóng màu cam có ghi chữ " Khiếu Thiên, em yêu ngài" vào trong phòng ngủ của mình. Ngồi xuống giường rồi, cậu mới nhận ra vết thương càng lúc càng đau, không chỉ riêng gì vết thương bên dưới mắt cá chân.
Tim cậu cũng đau nữa.

Cảm giác này đúng là rất khó chịu mà.

Lam Sơn chỉ chừa một cái đèn bàn, ngước mắt nhìn quả bong bóng đang đong đưa qua lại, dòng chữ mà cậu cẩn thận từng chút mới ghi đẹp như thế cũng không ngừng hiện ra trước mắt cậu.

Bao nhiêu công sức chuẩn bị bữa tiệc sinh nhật như vậy đều bị đổ sông đổ biển, Lam Sơn rốt cục không nhẫn nổi mà khóc một tiếng. Nhưng rất nhanh, tiếng khóc bị chôn vùi vào lớp gối, chăn bông phủ kín người, mèo nhỏ thật sự đã khóc đến thấy thương.

Nửa tiếng sau, trước cửa phòng Lam Sơn có âm thanh khe khẽ phát ra, sau đó cửa trực tiếp được mở ra.

Người đứng đó không phải ai khác mà chính là chủ nhân của căn nhà này. Cốc Khiếu Thiên nhìn thấy căn phòng ngập trong bóng tối, y hạ giọng hỏi:

" Tiểu Lam, đã ngủ rồi à?"

Lam Sơn vừa nghe tiếng mở cửa liền ngừng khóc, môi mím chặt lại không dám tạo ra tiếng động gì khác. Cơ thể cứng nhắc nằm im một chỗ, đợi đến khi Cốc Khiếu Thiên lần nữa lên tiếng:

" Vậy em ngủ đi."

Tiếng cửa đóng lại vang lên.

Lam Sơn lúc này mới khẽ cựa người, kéo tấm chăn ra khỏi đầu, để lộ một gương mặt mèo tèm nhem nước mắt. Cậu thoáng ngồi dậy, mở đèn bàn lên định đi rửa mặt thì bất ngờ nhìn thấy một bóng dáng đang ngồi ở phía đối diện.

Nhìn thấy gương mặt lãnh đạm đó đang hướng đến mình, Lam Sơn đứng như trời trồng một lúc lâu, sau đó vội vã cúi thấp đầu, hai tay lau qua lau lại khuôn mặt xấu xí của mình.

Giọng nói bị vỡ vì khóc quá nhiều, " Sao ngài còn chưa ngủ?"

Cốc Khiếu Thiên bình thản đứng dậy, bước đến chỗ của Lam Sơn, bắt lấy tay cậu, đẩy ngã cậu xuống giường. Cả cơ thể chốc chốc lại nằm trên giường nệm êm ái, mèo nhỏ kinh ngạc nhìn người nọ đang áp phía trên, gương mặt vẫn bằng lặng như mặt hồ nước.

"...Khiếu Thiên?" Lam Sơn còn định đẩy y ra, không muốn gần gũi như vậy thì bất ngờ bị hôn một cái.

Cốc Khiếu Thiên đan tay hai người vào nhau, khít chặt. Hai cánh môi mềm mềm nóng hực kia cũng bị y ngậm lấy, mút mát đến điên đảo. Lam Sơn căn bản không thể từ chối cho nên mới nhắm mắt lại, thuận theo ý của người nọ.

Gian phòng vốn rất tĩnh lặng cho nên có thể nghe rõ một loạt âm thanh ái muội phát ra.

Cốc Khiếu Thiên hôn mèo nhỏ đến khi khuôn mặt kia đỏ lựng, sinh khí bị hút đi gần hết mới chịu buông ra. Cúi xuống hôn sâu lên trán cậu, y thấp giọng nói:

" Đừng khóc một mình như thế nữa. Em nghĩ là giấu được tôi à?"

Lam Sơn lúc này còn chưa thể tĩnh tâm được, tim cậu đập như trống dồn với nụ hôn sâu khi nãy. Hai mắt chợt nóng lên, cậu vươn tay, ôm lấy Cốc Khiếu Thiên, đáng thương cất tiếng:

" Khiếu Thiên, em đã rất buồn, ngài có biết không? Dốc sức chuẩn bị cho người em thương một bữa tiệc sinh nhật như thế, nhưng người ta lại vui vẻ cùng với gia đình họ, em đã rất đau lòng. Khiếu Thiên, em chỉ có một mình, em chỉ có mỗi ngài, em rất sợ cái sự cô đơn đó. Em ngồi rất lâu, chờ ngài rất lâu nhưng ngài không về. Em đã...đã khóc rất nhiều...ô, ô..."

Cứ như quả bom được châm ngòi, Lam Sơn đã khóc đến mức giọng nói bị tiếng nấc nghẹn lấp đầy hết. Biểu tình kia muốn có bao nhiêu ủy khuất thì có bấy nhiêu ủy khuất, không khỏi khiến cho tâm của y động mạnh một tiếng.

Ôm lấy Lam Sơn đặt lên đùi mình, để đầu cậu dựa lên vai, Cốc Khiếu Thiên đã cẩn thận dỗ dành mèo nhỏ như một đứa trẻ. Ngay cả Cốc Vũ từ nhỏ cũng chưa từng được y dỗ dành như thế này.

Bao nhiêu sủng nịnh của y đều dành hết cho mèo nhỏ, vì tiếng khóc của mèo nhỏ quá đáng thương, đánh vào tâm y một cú rất đau." Đừng khóc nữa, là tôi đã sai, để em phải đợi thật lâu như vậy. Tiểu Lam à, tôi sẽ không để em một mình như thế nữa, được không?"

Lam Sơn ôm chặt lấy cổ y, ra sức gật đầu.

Ở thế giới này, cậu còn có ai để mà dựa dẫm chứ? Đúng là cậu còn có Thích Hạ, còn có Lâm Võng, nhưng suy cho cùng, cậu vẫn muốn người mà cậu thương che chở hơn tất thảy.

Nước mắt nhanh chóng thấm xuống lớp áo ngủ của Cốc Khiếu Thiên khiến y không thể thôi động tác dỗ dành trẻ con này.

" Khiếu Thiên, hức...em thương ngài, thương ngài lắm..."

Cốc Khiếu Thiên lần đầu chứng kiến một thiếu niên xấp xỉ con trai mình lại nói những lời yêu đương ngọt ngào này, tim y đúng thật là rung động.

" Em ghi trên bong bóng còn chưa đủ à?" Cốc Khiếu Thiên hôn lên tai cậu, trêu chọc.

Lam Sơn bám chặt ngón tay vào áo y, không ngại ngần gì liền trả lời:

" Em còn muốn nói cho tất cả mọi người cùng biết. Kể cả vợ cũ của ngài."

Ánh mắt của ai đó có chút kinh ngạc, sau đó lại cười một tiếng.

" Được, ngày mai em có thể gọi đến cho Kim Tuyết Vân, bảo với cô ta là em thương tôi, muốn làm vợ tôi."

Lam Sơn ở trong ngực Cốc Khiếu Thiên thút thít như đứa trẻ, nghiêng mặt mà thì thầm:

" Em là vợ ngài rồi mà..."

Khoảng cách gần như vậy, y làm sao có thể không nghe thấy được những lời ngốc xít mà đáng yêu đó chứ? Nhưng y lại chọn sự im lặng mà đáp lại.

Vẫn luôn muốn mèo nhỏ sốt ruột không yên lòng mà!

Hôm sau thức dậy, Lam Sơn có một đôi mắt thật đẹp như người ngoài hành tinh. Nhìn vào gương, cậu thảng thốt che kín mặt mình, suýt nữa gầm rú kêu gào khóc lóc.

Huhu, chỉ vì đêm qua mà mắt mình như vậy rồi sao?

Lam Sơn ảo não che đi đôi mắt của mình, từng bước từng bước đi xuống dưới phòng ăn. Cốc Khiếu Thiên đã ngồi sẵn vào bàn, không mấy để ý đến nhan sắc của mèo nhỏ bị phá hoại, y chỉ đẩy về phía cậu một cái hộp màu trắng.

Ngồi xuống bàn ngay ngắn, Lam Sơn đảo mắt nhìn hộp trắng trắng kia, trong lòng sững sốt không nên lời. Chộp lấy cái hộp đó, cậu cẩn thận mở ra, phát hiện bên trong là một chiếc Iphone mới toanh.

Ách, Iphone sao? Là là...là....Ip đó!!

Lam Sơn nuốt ực một tiếng, ánh mắt cảm động nhìn Cốc Khiếu Thiên:

" Khiếu Thiên, ngài mua cho em hở?"

Cốc Khiếu Thiên nhìn sang mèo nhỏ, thấy đôi mắt sưng húp kia đang long lanh trái tim, y bỗng bật cười. Nhận ra mình đang phô bày nhan sắc xấu xí, Lam Sơn liền cúi đầu, hừ một tiếng.

" Phải, mua để dễ liên lạc với em."

Cốc Khiếu Thiên nhếch môi cười một cái rồi khoác áo vào, chuẩn bị đến công ty. Lam Sơn bị con Ip mới cóng kia thu hút nên ngay cả y cậu cũng ném mất tiêu luôn.

Ngồi đó nghịch nghịch một lúc, cậu nhanh chóng lưu số của Cốc Khiếu Thiên vào điện thoại, đặt hẳn một cái tên đáng giá.

Vợ yêu.

Đặt xong còn cười hả hê thỏa mãn.

Ở công ty, Mễ Ly vừa mới đi đến phòng tập của một nhóm nhạc để thông báo gì đó, trên đường trở về phòng làm việc của mình, cô nàng gặp Cốc Khiếu Thiên đi tới.

Nhìn dáng vẻ của y trông rất vui vẻ, ít nhất trên mặt không có biểu tình lãnh khốc khó chịu mỗi ngày.

Mễ Ly niềm nở chào Cốc Khiếu Thiên một tiếng, sau đó định đi thì liền bị y kêu lại. Nhìn ánh mắt nghiêm túc của người kia, Mễ Ly hơi rụt người nhưng vẫn cố gắng ngoan ngoãn lắng nghe.

" Nghe bảo ở nhà cô có một đứa em trai?"

Chưa bao giờ Mễ Ly nghe thấy chủ tịch hỏi thăm gia đình nhân viên như vậy, trong lòng cô còn thất kinh thì đầu đã gật gật.

Cốc Khiếu Thiên khẽ cười một cách hài lòng, hướng đến cô nàng còn không hiểu chuyện gì xảy ra mà hỏi tiếp:

" Vậy làm thế nào để dỗ dành một cậu bé?"

Hết chương 21.

Chương 22: Mèo nhỏ trả thù!

Sau những ngày cố gắng nhẫn nhịn không đi lại quá nhiều thì Lam Sơn cuối cùng cũng được tháo băng.

Buổi sáng Cốc Khiếu Thiên đưa cậu đến bệnh viện để tháo băng, sau đó cả hai cùng nhau đến một nhà hàng gần đó chỉ để...ăn sáng.

Đối với cái sự xa hoa lãng phí này, Lam Sơn không hề có ý kiến vì hiện tại có rất nhiều món ngon bày biện trên bàn làm cậu lóa cả mắt, chảy cả nước dãi.

Nuốt xuống một ngụm không khí, Lam Sơn cầm đũa, hý hửng gắp ngay một cái sủi cảo nhân hải sản, cái mặt phè phỡn hưởng thụ.

Cốc Khiếu Thiên ngồi phía đối diện đương nhiên chứng kiến được một mảng háo hức của mèo nhỏ, nghĩ gì đó rồi lại gắp vào chén cậu thêm vài miếng sủi cảo nữa, rồi một cái bánh bao.

Y gắp rất nhiệt tình cho người kia, còn mình thì căn bản không ăn quá nhiều. Chủ yếu là bồi bổ sức khỏe cho mèo nhỏ thôi.

Lam Sơn nháy mắt đã thấy chén của mình đầy ắp thức ăn, hai mắt cậu chớp chớp, cũng rất ngoan mà gắp lại cho Cốc Khiếu Thiên một miếng há cảo nhân thịt.

" Ngài ăn nhiều vào đi."

Lam Sơn nói xong lại bỏ vào miệng cái bánh bao vàng nghệ, cắn mạnh một miếng. Cốc Khiếu Thiên nhìn cậu ăn hăng hái như thế, bao tử cũng tự động no luôn mà không cần ăn thêm cái gì nữa.

Sau bữa sáng xa hoa đó, Cốc Khiếu Thiên định đưa Lam Sơn về nhà nhưng vì ở công ty vừa có một việc khẩn cần giải quyết nên y đã quay đầu xe, hướng thẳng đến CK Ent.

" Hay là em đi xe buýt về nhé? Ngài cứ vào công ty giải quyết công việc đi."

Đi được nửa đường, Lam Sơn đề nghị như thế. Dù sao đi nữa thì một lát cậu cũng phải ghé qua chỗ của Lâm Võng để làm bù những ngày nghỉ phép mà. Nhưng Cốc Khiếu Thiên có vẻ không để ý cho lắm, mắt vẫn nhìn về phía trước, chân nhấn ga tăng tốc.

Im lặng một hồi, y bảo, " Đi xe buýt không an toàn. Đợi tôi giải quyết xong sẽ đưa em sang chỗ Lâm Võng."

Ách, sao y biết mình sẽ sang chỗ Lâm Võng nhỉ?

Lam Sơn hai tay giữ lấy đai an toàn, vẻ mặt kinh ngạc không ngớt. Chỉ có Cốc Khiếu Thiên là khẽ cười, chuyện gì của cậu mà y không biết được chứ?

Thật ra thì...vẫn còn một số chuyện của mèo nhỏ mà y chưa khám phá ra được.

Đến công ty, Lam Sơn sóng vai với Cốc Khiếu Thiên bước vào bên trong, vừa vặn gặp ngay Mỹ Lê đang đứng đó với một chú mèo nhỏ trên tay. Một lần nữa, cô nàng bị chủ tịch bắt gặp mình mang vật nuôi vào công ty.

Đôi mắt Cốc Khiếu Thiên nhanh chóng liếc đến phía mèo nhỏ sắc cam vàng, tròng mắt xanh biếc, thật đẹp.

Lam Sơn cũng phát hiện ra bóng dáng của con mèo kia nên liền đi tới, nói chuyện với Mỹ Lê mà không cần biết người kia đã cho phép cậu chưa.

" Chị Mỹ Lê, con mèo của chị hả?"

Mỹ Lê nghe loáng thoáng giọng một thiếu niên thật trong trẻo, ngẩng đầu lên nhìn thì nhận ra đó là Lam Sơn. Khóe môi cô nàng chưa cong lên được bao nhiêu thì bị một hình ảnh khác ở phía sau lưng cậu hù một trận xanh mặt.

Tay còn ôm mèo nhỏ, Mỹ Lê cảm thấy số phận mình không an toàn rồi.

" Ch---chào Tiểu Lam."

Lam Sơn rất vô tư muốn bế mèo nhỏ một chút, sau đó còn vô tư hơn khi quay lại nhìn Cốc Khiếu Thiên, đưa bé mèo đến trước mặt của y mà cười nói.

" Khiếu Thiên à, bé mèo này dễ thương quá!!"

Khiếu---Khiếu Thiên???

Mỹ Lê đứng phía sau cứ nghĩ tai mình bị nhiễu sóng âm, không thể hình dung ra được một thiếu niên mấy hôm trước còn gọi chủ tịch là ngài Cốc, hôm nay đã...nâng lên một tầm cao mới.

Oa, sao có thể gọi tên một cách thân mật như thế chứ?

Mỹ Lê vẫn còn mơ màng như trên mây, trong đầu còn nghĩ chắc chắn sẽ kể lại cho Mễ Ly nghe.

Cốc Khiếu Thiên từ trước đã rất ghét vật nuôi, vì cảm thấy bọn chúng rất phiền phức. Nhưng khi Lam Sơn đưa bé mèo đến gần, còn với khuôn mặt hoan hỉ kia nữa thì y bỗng dưng không bài xích cho lắm.

" Khiếu Thiên, chúng ta nuôi một con như thế này đi?"

Mỹ Lê đã quay về với Trái Đất, nhưng ngay lập tức bị pat pat vào mặt hai phát bởi cái câu nói đầy sức...ái muội của Lam Sơn.

Tiểu Lam à, em rốt cục là có sức mạnh siêu nhiên gì thế? Ôi, chủ tịch vừa cười thì phải? Ôi, mình chết rồi, cần phải thoát khỏi Trái Đất này thôi!!! Chủ tịch không phải là chủ tịch nữa rồi!!!

Lạch cạch lạch cạch.

Mỹ Mỹ Lê: Mễ ơi, xem hình này.

Mễ Mễ: Phụtttttttttttttttttttt!!!! What the hell?

Hai cô nàng tích cực trao đổi tin nhắn với nhau.

Cốc Khiếu Thiên liếc nhìn bé mèo vừa mới liếm lên tay Lam Sơn, cảm giác khó chịu đột nhiên ập tới. Nhưng y không thẳng thừng muốn bác bỏ ý kiến của cậu nên chỉ ừm nhẹ một tiếng.

Rõ ràng thái độ hờ hững đó bày tỏ y không muốn, nhưng Lam Sơn lại tưởng rằng y đồng ý nên còn suy nghĩ chọn ngày mà đi mang một bé về nhà nữa cơ.

" Vậy em ở đây đợi tôi. Giải quyết xong tôi liền chở em đi."

Cốc Khiếu Thiên giữ nguyên bộ mặt lạnh lùng đó mà nói với cậu, sau liền xoay gót hướng đến thang máy.

Lam Sơn ôm bé mèo trả về cho chủ của nó, nhưng hình như chủ của nó đang bận thì phải. Cậu thấy Mỹ Lê liên tục nhắn tin điện thoại nên không dám làm phiền.

Chỉ dám hỏi, " Chị Mỹ Lê, em chơi với bé mèo này chút nha."

Mỹ Lê rời mắt khỏi màn hình, tròn mắt nhìn Lam Sơn:

" Ừm, được chứ, em trông nó giúp chị chị còn vui nữa cơ."

" Hì, em cũng thích mèo lắm đó, để bữa nào em phải đi rước một bé về."

"... Ồ, chị nghe bảo chủ tịch không thích mèo lắm."

Lam Sơn vì đang mải mê đùa nghịch với mèo con nên tâm trí khá lơ đãng, vì thế mà cậu hiểu sai ý của Mỹ Lê, đáp một cách trơn tru:" A, chị đừng lo, Khiếu Thiên thích em lắm, còn gọi em là mèo nhỏ mà."

Mỹ Lê, die young!!!

Buổi tối, hai người Thiên Sơn có một khoảng thời gian thật nhàn rỗi.

Cốc Khiếu Thiên hôm nay cũng không có công việc gì cần làm cho nên đã nán lại ở phòng khách để cùng Lam Sơn xem truyền hình.

Trên kênh ca nhạc đang phát bài hát của Tống Dĩ Khang. Điều này vô tình làm cho y phát hiện trong nhà mình có một fan cuồng.

Sau một hồi quan sát khuôn mặt mến mộ đến cuồng quáng của Lam Sơn, Cốc Khiếu Thiên đã lạnh giọng hỏi:

" Em thích Henry đến như vậy?"

Lam Sơn còn tiếc nguồi nguội khi người ta đã phát sang một bản nhạc của ca sĩ khác, nghe hỏi liền gật gật:

" Vâng, em thích cậu ấy lắm. Đẹp trai muốn xỉu."

" Ừm hứm." Cốc Khiếu Thiên lần nữa liếc mắt đến màn hình tivi, lãnh khốc phát ra một tiếng từ cổ họng.

Lúc này Lam Sơn mới nhận ra điểm không đúng liền quay qua nhìn y, trong lòng mách bảo cậu là y đang khó chịu vì câu trả lời của mình cho nên...

Con mèo nhỏ một phát nhào đến gần chỗ Cốc Khiếu Thiên, còn thiếu đòn ngồi lên cả đùi của y, vòng hai tay sang ôm cổ y, quấn quýt không muốn rời.

Với hành động thân mật như thế này, Cốc Khiếu Thiên có chút kinh ngạc nhưng y cũng không từ chối. Vòng một tay ra phía sau đỡ lấy hông cậu, y khẽ cười:

" Ngồi cẩn thận đấy, đừng để ngã xuống đất."

Lam Sơn bĩu môi, " Chỉ có thể là ngài đẩy em ngã thôi."

" Phải, chính là nó."

"..." Lam Sơn hạ mi mắt, tức giận anh ách.

Nhìn vẻ mặt cáu kỉnh của mèo nhỏ, Cốc Khiếu Thiên lần nữa cười lạnh, cảm giác trêu chọc thành công nó rất là sảng khoái đó.

Nói là tức giận như thế thôi chứ Lam Sơn đã được ngồi lên đùi ai đó rồi thì cậu chỉ còn biết mỗi người đó mà thôi. Cho nên mà mèo nhỏ ghé môi hôn lên mũi của y, còn đáng ghét nói một câu:

" Ôm mèo có thoải mái không a?"

Cốc Khiếu Thiên dùng tay trái cầm cốc nước lạnh uống một ngụm, sau đó nhàn nhạt đáp:

" So với mèo thật thì vẫn ổn hơn."

" Tại sao?"

" Vì mèo này không có lông."

"..."

Lam Sơn liên tục bị trêu đến thẹn, cậu thở mạnh một hơi, định đẩy Cốc Khiếu Thiên ra rồi trượt xuống ghế thì ngoài cửa có tiếng động. Hai người đồng loạt nhìn ra ngoài đó, mèo nhỏ lúc này mới chịu trèo khỏi người y, ngoan ngoãn ôm lấy gối, coi truyền hình.

Cốc Khiếu Thiên bước ra ngoài mở cửa, nhìn thấy bóng dáng vợ cũ, chân mày y khẽ nhíu lại.

" Chào, chồng cũ của em."Giọng của Kim Tuyết Vân khá là lảnh lót cho nên mèo nhỏ bên trong vểnh tai lên nghe rõ mồn một. Kênh truyền hình lúc này chẳng còn là thứ gì thu hút cậu nữa.

Cốc Khiếu Thiên bảo nàng vào trong nói chuyện.

" Có chuyện gì thế?" Giọng y vẫn lãnh đạm như đối với bao người khác.

Kim Tuyết Vân ngược lại hướng mắt đến Lam Sơn đang ôm gối, mặt phụng phịu hờn dỗi, trong lòng nàng cười ngất.

" Hi Tiểu Lam~"

Lam Sơn liếc mắt nhìn Kim Tuyết Vân, bụng không muốn nhưng chân vẫn phải đứng, miệng vẫn phải mở, " Chào Kim phu nhân."

" A, lần này cậu lạnh lùng với tôi hơn rồi nha." Nàng khẽ cười, sau đó quay sang phía chồng cũ, " Căn nhà kia đã được dọn dẹp xong rồi, em qua đây để nói với anh là...Tiểu Vũ rất muốn ở cùng anh nha."

" Thằng nhóc ấy đã lớn rồi mà còn làm nũng cái gì vậy?"

Kim Tuyết Vân nhún vai, " Từ nhỏ không sống cùng baba của mình rồi, bây giờ có cơ hội cho nên thằng bé muốn ở cùng anh thôi. Tiểu Vũ thực lòng rất muốn đó. Có thể nào..."

Nàng còn chưa nói xong, Cốc Khiếu Thiên đã ngắt lời, mang theo một nụ cười lãnh đạm:

" Được rồi, tuần sau kêu thằng bé qua đây ở chơi vài ngày đi."

" A, như vậy được sao?"

" Nhưng tôi nghĩ là cô không muốn ở đây đâu, đúng chứ?"

Mèo nhỏ ở ghế salon suýt thì cào rách gối, nhưng nghe được câu nói này, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía Kim Tuyết Vân.

" Ay làm sao không muốn được chứ? Em cũng rất muốn ở cùng chồng cũ của mình vài hôm nha."

Cốc Khiếu Thiên định lực thật mạnh khi ở giữa vợ cũ cùng "tiểu tình nhân" của mình, ánh mắt y không hề đảo quanh mà chỉ nhìn vào khuôn mặt của Kim Tuyết Vân.

Một lời thẳng thừng từ chối:

" Nhà này không thể chứa một lúc nhiều người được. Tiểu Vũ muốn thì qua ở vài hôm, còn cô, cứ an phận ở bên kia đi."

Kim Tuyết Vân dù đoán được kết quả nhưng vẫn hơi tiếc một chút, còn tưởng được ở lại đây để chọc Lam Sơn, nào ngờ...Cốc Khiếu Thiên bảo vệ tiểu tình nhân kia quá rồi.

Nàng khẽ thở dài một hơi, gật đầu, " Được rồi, vậy em sẽ báo lại cho Tiểu Vũ nghe. Bây giờ em về đây."

Nói xong, nàng còn cố ý nhướn cổ hôn lên má y một cái, đôi mắt nhìn Lam Sơn đang sững sốt tại chỗ.

Nhóc con à, cưng ghen lên đúng là đáng yêu muốn chết. Cố gắng hành ông chồng cũ này của ta một tí nhé.

Khóe môi Kim Tuyết Vân cong lên một đường mảnh, " Bye bye tiểu tình...À, Tiểu Lam."

Tiểu tình?? Tình gì cơ?

Lam Sơn mặt ngốc lăng nhìn bóng dáng người phụ nữ kia rời đi, trong đầu suy đoán mãi, cuối cùng cũng nghĩ ra.

Tình nhân, ý của bà ấy là thế à?

Cốc Khiếu Thiên quay vào trong nhà, vẫn thấy một con mèo còn đứng giữa phòng khách, mặt mũi phụng phịu.

" Khiếu Thiên, em chỉ là tiểu tình nhân của ngài thôi sao?"

"..."

Cốc Khiếu Thiên hoàn toàn không nghĩ mèo nhỏ lại thông minh mà thẳng thắn đến thế, mà y cũng thấy việc cậu là tiểu tình nhân cũng không có gì ghê gớm.

Cho nên mới nhẹ gật đầu, bình thản bảo, " Tiểu tình nhân nghe rất đáng yêu mà?"

Lam Sơn lần này giận thật, liếc y một cái rồi bỏ về phòng của mình. Cốc Khiếu Thiên bất đắc dĩ quay người, chọc cậu:

" Em ngủ ở phòng mình thật sao?"

" Thật!"

" Vậy tôi khóa chốt phòng tôi đấy."

" Khóa đi!"

Lam Sơn đóng cửa cái rầm.

Nửa đêm, điện thoại di động của Cốc Khiếu Thiên rung lên khiến y tỉnh giấc. Mơ màng nhấn nút trả lời, đầu dây bên kia không có người nói chuyện, chỉ có một tràng âm thanh như thế này:

" A~ ư...ưm.....ha...matte~~~~ itee, itee..."

" Kimochidesuka?~"

" Ưm...yah...sugoi ki—kimochi..."

Cốc Khiếu Thiên thật sự tỉnh táo mà nhìn vào màn hình điện thoại, trên đó hiện lên số điện thoại bàn...của phòng mèo nhỏ.

Hết chương 22.

Chương 23: Dính rồi!

Nửa tiếng trước.

Lam Sơn vì bực bội chuyện tiểu tình nhân nên mới không ngủ được, thành ra nằm đó mà nghĩ cách chọc ghẹo Cốc Khiếu Thiên đang an giấc cách cậu một bức tường.

Cầm quả Ip mới mà nghịch nghịch, hồi sau cậu bấm vào một trang web không sáng sủa mấy, bật hẳn một đoạn video chiếu cảnh ân ân ái ái của hai người Nhật Bản.

Cái này cậu xem nhiều lắm rồi, bây giờ nhìn tới nhìn lui cũng chỉ nhàm chán mà thôi. Và để khiến nó thêm phần thú vị, Lam Sơn đã cầm điện thoại bàn, ấn nút gọi cho Cốc Khiếu Thiên.

Đầu dây được kết nối, mèo nhỏ bật đoạn video kia lên, ngay khúc cao trào mãnh liệt, âm thanh nóng bỏng dội vào ống nghe. Đoạn cao trào ấy được phát khoảng mười giây, Lam Sơn ngắt điện thoại, ôm bụng cười hả hê.

Nửa đêm nhận được một cuộc gọi kỳ quái như vậy, đánh bay cả giấc ngủ ngon khiến Cốc Khiếu Thiên có chút cáu kỉnh. Khi nhìn số điện thoại kia hiện lên màn hình, y đã bất đắc dĩ mà thở dài một tiếng.

Sau đó, Cốc Khiếu Thiên rời giường, mở cửa, bước sang phòng bên cạnh, nắm cho được cái đuôi mèo vừa mới nghịch ngợm. Gõ lên cửa phòng hai tiếng theo thói lịch sự, nhưng y biết thừa là con mèo kia dễ gì lại bước ra mở cửa.

" Tiểu Lam, ngủ rồi sao?"

Lam Sơn vừa nãy còn cười sặc sụa trên giường, khi nghe tiếng của y thì liền im thin thít như nắm thóc. Cả người được trùm kín, cậu tuyệt nhiên không tạo ra một động tĩnh gì cả.

Coi như khi nãy cậu mộng du đê!!!

Hí hí.

Bên ngoài cửa không còn âm thanh nào nữa, Lam Sơn khẽ thở phào, chắc là không đến nỗi truy cứu tội của mình đâu? Ai bảo khi nãy chọc giận mình làm gì. Này thì tiểu tình nhân nhé!!!!

Ban đêm được nghe âm thanh của GV không phải rất sướng à? Âm thanh ngọt ngào mềm mại như vậy, cậu nghe còn bị kích thích nữa mà.

Trong bụng liên tục tự trấn an mình như thế đó, nhưng mèo nhỏ nào biết Cốc Khiếu Thiên đã có thù thì phải lấy lại cho bằng được. Bản tính này giống hệt cậu còn gì nữa.

Căn phòng vốn rất yên lặng thì bị âm thanh của chiếc chìa khóa tra vào ổ, lách cách hai tiếng, cửa mở ra một cách kỳ diệu.

Lam Sơn ngồi ngốc trên giường, nhờ vào thứ ánh sáng le lói bên ngoài hắt vào, cậu thấy rõ hình dáng cao lớn đầy khí chất của Cốc Khiếu Thiên, trán cậu mướt mồ hôi.

Hai tay bấu vào chăn bông, Lam Sơn suy nghĩ nên vận dụng kế sách gì cho chuyện này.

" Khiếu Thiên, đêm rồi sao ngài không ngủ?"

Miệng lắp bắp hỏi, mắt lại nhìn xuống tay của y, phát hiện ngoài chìa khóa sơ cua thì còn có...cái cravat màu đen của y nữa. Nuốt thêm một ngụm không khí lạnh lẽo, mèo nhỏ run lên, lùi về phía thành giường.

" Cái kia...Khiếu Thiên à, đó là do em bấm nhầm nút thôi..."

" Nhầm nút? À, em đang bảo đến chuyện cuộc gọi khi nãy sao?"

Cốc Khiếu Thiên âm lãnh mỉm cười, " Ra là em làm? Tự giác nhận tội như vậy rất đáng khen. Mau lại đây, tôi có quà thưởng cho em."

Lam Sơn bao nhiêu năm lăn lộn trong giới hủ, đọc không biết bao nhiêu bộ tiểu thuyết, thể loại nào cũng có, SM càng không thiếu cho nên cậu dễ dàng ngửi thấy mùi nguy hiểm rình rập.

Cả người bất giác đứng dậy, muốn chạy thật nhanh ra khỏi phòng liền bị người nọ tóm gọn, ném xuống chiếc ghế dựa kiểu. Lớp đệm êm ái mát lạnh càng làm cho lông to mèo nhỏ dựng đứng hết lên.

Lam Sơn hai tay chắn phía trước, " Khiếu Thiên à, em xin lỗi, em không làm thế nữa!"

Cốc Khiếu Thiên ẩn trong một nửa bóng tối, nụ cười của y có vẻ rất là nhẫn nhịn tức giận. Ban đêm bị phá như vậy, lại còn...

" Em chưa bị phạt là chưa biết lỗi được đâu."

Dứt lời, y dùng cravat cột một chút vào tay mình, sau đó dùng lực quất từ trên cao quất xuống, sượt ngang qua lớp áo ngủ của mèo nhỏ. Một tiếng vùn vụt vang lên trong không khí khiến Lam Sơn nhắm chặt mắt.

Thật chất cái đánh khi nãy chẳng đau gì cả, chỉ dọa thế thôi nhưng đã dọa thành công rồi.

Lam Sơn sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, khóc nức nở:

" Hức, em đã xin lỗi rồi mà, ai bảo ngài gọi em là tiểu tình nhân. Trêu ngài một chút có là gì đâu chứ? Huhuhuhu..."

Cốc Khiếu Thiên nghe thấy tiếng khóc đáng thương của mèo nhỏ, khóe môi càng cong lên, cười ra một tiếng thoải mái. Hai cánh tay vươn về phía trước, y nói:

" Lại đây nào."

Lam Sơn trong lòng nghĩ người kia đã thật sự bỏ qua cho mình liền đứng dậy, nhào đến ôm lấy y. Mặt mũi tèm nhem nước mắt, dụi qua dụi lại trên áo ngủ của y.

" Em sợ chết mất rồi..."

Cốc Khiếu Thiên hơi cúi thấp đầu, hôn lên tai mèo nhỏ, không biết y đã dùng cách gì dời đi sự chú ý của cậu mà hoàn thành việc trói chặt hai tay cậu bằng cravat.

Đến khi nhận ra điều đó thì Lam Sơn đã bị y đẩy ngã xuống ghế. Cậu ngây ngốc nhìn cổ tay của mình bị trói chặt không cử động được.

Cốc Khiếu Thiên ngược lại rất bình thản ngồi xuống bên cạnh mèo nhỏ, tay cầm lấy điện thoại của cậu, bật ngay trang web lúc nãy. Bất ngờ là trước mắt y lúc này có quá nhiều video cùng một nội dung hiện ra với nhiều khung cảnh khác nhau, nhân vật khác nhau.

Chân mày y khẽ nhíu lại, quay sang phía mèo nhỏ, vỗ nhẹ vào mặt mèo nhỏ:" Hóa ra là em thường xuyên coi cái này?"

Lam Sơn đôi mắt rớm nước, lắc đầu nguầy nguậy, "...Không có."

" Hửm? Vậy à? Thế bây giờ chúng ta cùng coi đi."

"..." Cái gì chứ?

Khiếu Thiên chết tiệt, y không đùa mình đấy chứ?

Lam Sơn đảo mắt nhìn xung quanh, cố gắng không muốn để ý đến âm thanh đang vang vọng khắp căn phòng. Cốc Khiếu Thiên đã tùy tiện chọn đại một video mở lên, hình ảnh lập tức hiện ra, sống động, âm thanh cũng rất kích thích người khác.

" #$##&%&^&@" Âm thanh từ trong video.

Lam Sơn cúi thấp đầu, miệng liên tục nói cái gì đấy như niệm chú.

" ABCDEFG, bèn ben bén, phàiiiii phài ớ, ư rơ ron...Aaaa... Khiếu Thiên, ngài có thể tắt âm đi được hay không?"

Cốc Khiếu Thiên đôi mắt vẫn chăm chú vào màn hình di động, " Em ngồi yên đó và nghe đi."

Lam Sơn trong đầu ong ong không suy nghĩ được gì, hồi sau lại bất giác cảm nhận được...phía dưới có chút biến hóa. Hai chân cậu bắt đầu không ngồi yên mà ép sát vào nhau, cọ lên cọ xuống.

Hành động này nhanh chóng lọt vào mắt Cốc Khiếu Thiên, y khẽ nhếch môi, tắt đoạn video kia rồi di chuyển đến bên giường, ngồi đối diện với mèo nhỏ.

" Em lên rồi?"

"..." Lam Sơn cắn môi mình, gương mặt đột nhiên ửng đỏ gợi tình.

" Vậy hãy làm như bình thường em vẫn làm cho tôi xem nào."

Lam Sơn đôi mắt có chút mơ màng nhìn người đàn ông đối diện, đột nhiên cảm thấy có chút xa lạ. Cả người cậu khẽ nảy lên, hai chân tăng tốc mà cọ xát vào nhau, hồi lâu không nhịn được mà trượt xuống khỏi ghế.

Cốc Khiếu Thiên nhìn thấy cảnh đó, lồng ngực cũng khẽ nhói một chút. Đứng dậy ôm lấy mèo nhỏ đặt lên người mình, y nâng cằm mèo nhỏ lên, hôn lấy một chút. Nụ hôn của y thật ra lúc nào cũng dịu dàng nâng niu cả, nó khiến Lam Sơn không còn thấy tủi thân hay sợ hãi nữa.

Hôn xong, Lam Sơn gục đầu lên vai y, " Khiếu Thiên, em khó chịu lắm."

Cốc Khiếu Thiên cũng hiểu được nỗi lòng của mèo nhỏ nên đã tận tình giúp đỡ cậu. Động tác của y khá thuần thục đấy, còn rất biết cách trêu đùa cậu nữa khiến tinh thần mỏng manh như mèo nhỏ nhanh chóng phát tiết.

Sau khi thỏa mãn, Lam Sơn đảo mắt nhìn Cốc Khiếu Thiên, giọng điệu có chút ủy khuất:

" Khiếu Thiên, sao ngài chỉ giúp em thôi mà không cùng em làm bước cuối cùng?"

Cốc Khiếu Thiên liếc nhìn bàn tay chứa đầy thứ tinh hoa từ mèo nhỏ, khóe môi cong nhẹ lên, nói thực dịu dàng:

" Vì em chưa sẵn sàng nên tôi sẽ không làm đâu." " Vậy để em giúp lại ngài." Lam Sơn chớp chớp mắt.

Cốc Khiếu Thiên lần này nhìn cậu, bá đạo dùng ngón tay chạm lên cánh môi còn đỏ đỏ kia, " Bằng miệng nhỏ của em à?"

"..."

Lam Sơn lần đầu tiên bị một người khác nói thẳng mặt như vậy, cậu kinh ngạc trừng to mắt, cảm thấy sau này mình không nên nghịch dại với người tên Cốc Khiếu Thiên.

Cốc Khiếu Thiên có thể rất dịu dàng, nhưng nếu chọc giận y, chắc chắn số mạng sẽ...không bảo toàn nổi.

Nhất là cách nói chuyện thẳng thắn đó sẽ rất dễ giết chết một mạng người.

Thấy mèo nhỏ ngại ngùng, mặt đỏ lựng thế kia, Cốc Khiếu Thiên cũng không muốn đùa nữa, cũng bỏ luôn bộ mặt nghiêm túc khó chịu của mình mà bế cậu đặt lên giường.

" Rốt cục mục đích em làm chuyện kia là vì cái gì vậy?"

Lam Sơn nằm trên giường, đôi mắt vô tội mở to, " Muốn chọc ghẹo ngài thôi."

Nghe xong câu trả lời, Cốc Khiếu Thiên không muốn hỏi thêm gì nữa, càng thấy việc mình phạt mèo nhỏ là lãng phí thời gian. Vốn dĩ tên nhóc con này rất ngốc.

Trở về phòng của mình, Cốc Khiếu Thiên bước ngay vào phòng tắm, đứng dưới vòi hoa sen, mở nước lạnh mà tự an ủi chú em của mình.

Từ lúc trở về ngôi nhà này thì Lam Sơn đã có thói quen ngủ dậy rất muộn. Nhưng sáng hôm nay cậu cảm thấy trong người mình có chút khác lạ.

Muốn ngồi dậy nhưng đầu cậu lại choáng không chịu được, cả người lại lạnh run lên mặc dù máy lạnh đã tắt từ lâu.

Đỡ lấy cái trán nóng như lửa đốt, Lam Sơn liếc nhìn ra cửa sổ, thấy nó mở toang lúc nào mà cậu cũng không nhớ rõ nữa. Có khi nào đêm qua mình ngồi suy nghĩ, nghĩ không được lại mở cửa sổ rồi quên đóng không?

Haiz, không lẽ là cảm lạnh rồi sao?

Lam Sơn lắc nhẹ đầu cho tỉnh táo, nhưng động một cái là trời đất như muốn xoay tận mấy vòng. Khó khăn lắm cậu mới có thể đứng dậy, thay đồ các thứ rồi đi xuống bếp, ăn bữa sáng mà Cốc Khiếu Thiên chuẩn bị.

Nhìn bữa sáng lại nhớ đến người kia, mà nhắc đến người đó thì...cậu không thể nào quên được buổi tối hôm qua. Hình ảnh một Cốc Khiếu Thiên lãnh khốc đáng sợ cư nhiên không nương tình mà phạt cậu thật nặng cứ ám ảnh mãi.

Ngồi cố gắng cắn hết miếng bánh mì, Lam Sơn cũng không thể vứt được hình ảnh đêm qua của hai người ra khỏi đầu.

Ăn uống xong, Lam Sơn nằm dài trên ghế salon, gọi điện thoại cho Lâm Võng.

" Võng ca à, hôm nay cho em nghỉ một ngày nhé?"

" Sao đó?"

" Em bị bệnh rồi. Chóng mặt lắm."

" Nặng không thế? Ngài Cốc đâu?"

" Ừm...Ngài đi làm rồi, em ở một mình cũng ổn, không có gì đâu. Chắc ngủ một giấc là được."

" Ok, vậy nghỉ ngơi đi."

Lâm Võng cúp máy, trong lòng nghĩ đến việc nấu cháo mang đến cho Lam Sơn.

Đặt điện thoại xuống bàn, Lam Sơn thở nhẹ một hơi, cố gắng nhắm mắt lại ngủ một giấc. Cứ nghĩ tỉnh dậy thì sẽ tốt hơn nhưng không ngờ cậu ngược lại cảm thấy không chỉ nhức đầu mà còn buồn nôn nữa.

Ở tình huống cấp bách thế này nhưng mèo nhỏ vẫn còn lạc quan đến mức nghĩ tới việc...

Đêm qua có làm gì đâu mà buồn nôn?

Nghĩ như thế cho đời thêm tươi sáng nhưng Lam Sơn chịu không nổi mà chạy xộc vào phòng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo những gì mà sáng nay cậu đã ăn. Cả người bị mất nước và mệt lã, Lam Sơn loạng choạng bước ra ngoài, định gọi cho Cốc Khiếu Thiên nhưng điện thoại y không ai bắt máy.

Khuôn mặt nhỏ vốn đã trắng, bây giờ lại còn tái xanh hơn. Buông điện thoại xuống, Lam Sơn mệt mỏi nằm ngã ra sàn nhà lạnh lẽo.

Đến buổi chiều, Lâm Võng mang cháo đến cho cậu. Bấm hai tiếng chuông nhưng không thấy ai ra mở, anh đành lớn tiếng gọi vọng vào.

Nghĩ rằng Lam Sơn đã ngủ quên nên Lâm Võng mới gọi điện, chuông đổ thật lớn ở trong phòng khách nhưng không ai bắt máy. Trong lòng bất an, anh đành nhờ bảo vệ lên mở cửa giúp mình.

Bước vào trong nhà rồi, Lâm Võng mới phát hiện tên nhóc con kia đã ngất đi ngay trên sàn, tay chân đều lạnh mướt mồ hôi, còn trán lại nóng như lửa thiêu.

Hết chương 23.

Chương 24: Chiến tranh lạnh

Điền Mật Mật sau khi quay xong hai cảnh phim của ngày hôm nay liền lái xe đến CK Ent.

Hôm trước cùng Cốc Khiếu Thiên trò chuyện xong, nàng lại càng thấy thích thú với người đàn ông này. Mặc kệ tuổi tác của mình có trẻ hơn nhiều so với y nhưng nàng vẫn muốn thử sức theo đuổi y.

Đến trước cổng công ty, tuy không có nhiều người đi ra đi vào nhưng vẫn sót lại một số đôi mắt tinh ý nhận ra Điền Mật Mật, máy ảnh cùng di động liên tục được giơ lên, tách tách vài tiếng.

Quản lý của Điền Mật Mật ngay lập tức đứng ra chắn đi tầm nhìn của những người qua đường, để nàng đi vào bên trong thật an toàn.

Mễ Ly ôm một xấp tài liệu bước ra từ phòng thu âm, tầm mắt lập tức thu về một vóc dáng bốc lửa cùng khuôn mặt kiều diễm của Điền Mật Mật, cô không khỏi hưng phấn.

" Xin chào." Mễ Ly khoan thai bước đến chào hỏi.

Điền Mật Mật cởi kính râm xuống, để lộ một đôi mắt phượng xinh đẹp, đuôi mắt khẽ cong lên, tỏ ý mỉm cười.

" Xin chào, tôi muốn gặp ngài Cốc."

" Chủ tịch sao?" Mễ Ly thoáng kinh ngạc, sau đó liền dẫn nàng đến phòng của Cốc Khiếu Thiên.

Bên trong phòng làm việc, Cốc Khiếu Thiên đang nhìn lịch trình của Tống Dĩ Khang, sắp tới cậu ta sẽ sang lưu diễn ở nước ngoài nên cần phải sắp xếp việc học và việc ở công ty làm sao cho thật ổn thỏa.

Còn đang bận rộn suy nghĩ thì cửa phòng toang hé mở, Cốc Khiếu Thiên lãnh đạm liếc nhìn một cái.

" Ngài Cốc, là tôi, Điền Mật Mật."

Nhìn thấy Ảnh hậu đứng trước cửa phòng với nụ cười rạng ngời trên môi, Cốc Khiếu Thiên khuôn mặt tựa như đóng băng hàng vạn năm cũng không bị xiêu đổ một chút. Ngược lại y thấy nàng khá phiền phức khi cứ tranh thủ những thời gian rảnh rỗi lại đến tìm mình.

Nhưng vì hiện tại, Điền Mật Mật đang hợp tác cùng với CK Ent trong một bộ phim điện ảnh nọ, cho nên Cốc Khiếu Thiên ít nhiều vẫn phải nể mặt mũi của công ty mà tiếp nàng thật ân cần.

Y chẳng qua là vì lợi ích chung mới hy sinh bản thân như thế.

" Có chuyện gì sao Điền tiểu thư?"

Điền Mật Mật khuôn mặt hơi đỏ lên, " Hôm nay tôi vừa quay xong hai cảnh phim, chợt nhớ đến hôm bữa còn nợ ngài một bữa ăn. Chi bằng hôm nay chúng ta..."

Đi ăn à?

Cốc Khiếu Thiên vẫn không tỏ thái độ vui hay là chán ghét, chỉ nhẹ nhàng nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, đã gần bốn giờ chiều rồi.

" Cũng được. Hôm nay tôi mời cô." Y nói một câu, sau đó thì xoay người rời đi cùng Điền Mật Mật.

Vừa vặn lúc này điện thoại di động trên bàn làm việc của y hiện lên một loạt cuộc gọi nhỡ và tin nhắn.

Trong bệnh viện lúc này ai ai cũng thật bận rộn.

Những âm thanh xung quanh cứ đánh vào màng nhĩ của Lam Sơn khiến cậu khẽ đảo con ngươi, mở mắt. Hình ảnh còn mờ mờ ảo ảo không rõ, cậu lại nhận ra có một người đàn ông đang đứng bên cạnh nói gì đó với mình.

Sao âm thanh kém thế nhỉ?

Lam Sơn khẽ nhíu mày, toang nhắm mắt lại thêm lần nữa.

Và khi cậu thực sự tỉnh dậy đã là một tiếng sau.

Lâm Võng vừa đem cháo mình nấu đến đặt lên bàn, nhìn thấy Lam Sơn đã tỉnh táo, anh liền ngồi xuống, sờ trán cậu kiểm tra nhiệt độ.

" Hết sốt rồi này." Lâm Võng thở phào một tiếng, " Em ngồi dậy ăn miếng cháo nhé?"

Lam Sơn liếc nhìn Lâm Võng đang hăng hái múc cháo ra một chén nhỏ, tuy nhiên bao tử của cậu thì không hào hứng với việc này cho lắm. Chỗ giữa bụng vẫn còn khá khó chịu khi lúc nãy cậu nôn quá nhiều.

" Em muốn ăn chưa?" Lâm Võng nghi hoặc nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Lam Sơn.

Lắc đầu một cái, Lam Sơn lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh thấy thế liền đặt chén cháo về vị trí cũ, ngồi xuống ghế rồi thấp giọng nói:

" Bác sĩ bảo là em bị rối loạn tiêu hóa với cảm lạnh. Cần chú ý đến thức ăn một chút. Hôm qua em ăn bậy cái gì hả?"

Lam Sơn dời tầm mắt nhìn Lâm Võng đang lo lắng, mi mắt cậu lại hạ xuống. Một hồi lâu sau, cậu mới hỏi:

" Cốc Khiếu Thiên không đến sao?"

Cuối cùng cũng chịu mở miệng rồi.

Lâm Võng khẽ cười, vò vò tóc cậu. Khi nãy nhìn biểu tình hụt hẫng của mèo nhỏ là anh nghi ngờ rồi, không nghĩ là thật sự buồn bã về chuyện của Khiếu Thiên.

" Có lẽ ngài ấy bận công việc, em đừng nghĩ nhiều."

" Điện thoại em đâu?"

"...Anh không mang theo. Hay lấy điện thoại của anh đi?"

Lam Sơn khẽ gật đầu, sau đó cầm lấy di động của Lâm Võng, ấn số của Thích Hạ. Mèo nhỏ có thói quen ghi nhớ số điện thoại để phòng hờ trường hợp khẩn cấp còn có thứ mà dùng.

Giống như bây giờ đây.

Đầu dây bên kia rất nhanh có giọng nói dội đến.

Lam Sơn thở ra một hơi, " Thích Hạ, Khiếu Thiên còn có ở công ty không ạ?"

Thích Hạ vừa mới leo lên xe, định chạy đến viện mồ côi một chuyến thì Lam Sơn gọi đến. Từ sáng đến chiều chủ tịch đều ở trong phòng làm việc, chỉ có...

Thích Hạ nhấn ga, chạy đi một đoạn.

" Buổi chiều này chủ tịch ra ngoài đi ăn cùng khách quý."

" Khách quý?"

"... Ờ đúng rồi, đó là diễn viên sáng chói của màn điện ảnh, chủ tịch không thể từ chối. Mà, giọng cậu sao yếu ớt vậy?"

Lam Sơn mím nhẹ môi, " Không sao đâu. Cảm ơn anh."

Nói xong liền cúp máy.

Lâm Võng đứng bên cạnh cũng sốt ruột theo cậu, nhận lại điện thoại mà không quên hỏi:

" Sao rồi?"

" Đi ăn với diễn viên."

Lam Sơn có hai kiểu tức giận.

Khi chuyện không quá mức nghiêm trọng, cậu sẽ tức giận nhưng vẫn còn một chút ngốc nghếch hay nói cách khác là sẽ dễ dàng bỏ qua.Nhưng khi chuyện đó nghiêm trọng, nó ảnh hưởng đến tâm tình của cậu, nó khiến tim cậu đau thì... giọng điệu cậu sẽ lạnh lắm.

Giống như vừa nãy trả lời câu hỏi của Lâm Võng vậy, không biểu đạt cảm xúc tức giận hay buồn bã, chỉ là đáp lại rất bình thản.

Lâm Võng thấy thế cũng không hỏi thêm, chỉ định đi ra ngoài mua một ít đồ ăn vặt. Cả buổi chiều anh cũng chưa bỏ gì vào bụng.

Cốc Khiếu Thiên sau khi cùng Điền Mật Mật dùng bữa xong liền gấp gáp trở về công ty. Y không nghĩ khi nãy mình thực sự lại để quên di động ở trong phòng làm việc.

Mở cửa phòng, y bước nhanh đến bên bàn làm việc, cầm lấy di động thì thấy màn hình hiện ra tin nhắn của Thích Hạ.

" Chủ tịch, hình như Tiểu Lam bị bệnh à? Cậu ta vừa nãy hỏi chủ tịch về chưa đấy."

Đó là tin nhắn mới nhất.

Cốc Khiếu Thiên trong lòng càng thêm bất an khi nhìn thấy một loạt tin nhắn khác từ Lam Sơn, còn có cuộc gọi nhỡ của cậu nữa.

" Khiếu Thiên, em khó chịu, em nôn nhiều lắm."

" Khiếu Thiên, ngài về được không?"

Càng lướt đọc từng tin nhắn, sự lo lắng càng áp bức tinh thần của Cốc Khiếu Thiên hơn nữa. Nhấn nút gọi lại vào số của mèo nhỏ thì y chỉ nhận được vài tiếng ò í e mà thôi.

Không gọi được cho Lam Sơn, Cốc Khiếu Thiên liền nhanh chóng rời khỏi công ty, ngồi vào xe rồi ấn ngay số của Lâm Võng.

Lâm Võng đang ngồi ăn mì xá xíu gần bệnh viện, nhận được điện thoại liền bắt máy:

" Ngài Cốc?"

" Lâm Võng, cậu biết Tiểu Lam bị gì chứ? Tôi đang trở về nhà."

Nhận được cú điện thoại này, Lâm Võng mừng không hết.

" Ngài đến ngay bệnh viện Hồng Ân ấy, Tiểu Lam vừa mới nhập viện, phòng 203."

Cốc Khiếu Thiên ngay lập tức cúp máy, tăng tốc chạy đến bệnh viện.

Thời gian cứ chậm rì rì trôi qua như thế, Lam Sơn cũng ngủ thêm được một giấc nữa. Khi tỉnh dậy thì bụng cậu đói móc meo, kêu rột rột hai tiếng.

Chớp chớp mắt cho tỉnh táo, Lam Sơn vô thức gọi:

" Lâm Võng, em đói quá."

Bên cạnh cậu có người đàn ông dáng dấp như Lâm Võng, vừa nhìn thấy cậu thức dậy liền vội vã đứng lên, lấy cháo ra một cái chén nhỏ. Cháo để trong hộp đựng thức ăn nên vẫn còn nóng hổi.

Múc xong, người kia đỡ lấy Lam Sơn ngồi dậy. Hai mắt cậu mệt mỏi đảo một vòng, lại nhìn đến khuôn mặt người đàn ông kia, chân mày cậu lập tức chau lại.

Suýt nữa thì Lam Sơn đã hất mạnh chén cháo xuống đất.

Nhưng nhìn đôi mắt tuy lạnh lùng nhưng cũng có chút lo lắng kia, Lam Sơn không còn tâm trạng để gây hấn nữa.

" Em còn mệt chứ?" Cốc Khiếu Thiên sốt ruột nhìn cậu, không quan tâm đến việc cậu tỏ ra lạnh nhạt với mình.

Lam Sơn nhìn chén cháo trong tay y, không nhận lấy mà chỉ hỏi:

" Cho tôi mượn điện thoại được không?"

Cốc Khiếu Thiên không hiểu cậu muốn mượn điện thoại làm gì, nhưng vẫn đưa cho cậu. Lam Sơn cầm lấy nó, ấn số của Lâm Võng.

" Ngài Cốc có chuyện gì thế?"

Lam Sơn bình thản trò chuyện.
" Lâm Võng, là em đây."

" Ách, Tiểu Lam sao?"

" Vâng. Sao anh về sớm vậy? Khi thức dậy em không thấy ai cả."

Lâm Võng bên đây nghi hoặc, đừng đùa mình chứ, rõ ràng ngài Cốc đã đến rồi mà.

" Ngài Cốc không ở với em hả?"

Lam Sơn nghe hỏi nhưng không trả lời trọng tâm, chỉ hờ hững liếc nhìn người đàn ông bên cạnh cũng đang sầm mặt lại với mình mà nói:

" Có. Trong người em còn hơi mệt, cháo là anh mang đến đúng không?"

"... Cháo...là của ngài Cốc nhờ người mang đến đó. Cháo của anh nguội rồi."

" Em muốn ăn cháo của anh."

Cốc Khiếu Thiên từ đầu đến giờ đều im lặng nhìn Lam Sơn trò chuyện với Lâm Võng, giọng điệu kia không khác gì một đôi tình nhân nhõng nhẽo với nhau. Trong lòng y không hiểu sao lại khó chịu đến bức bối như thế.

Đặt chén cháo xuống bàn, Cốc Khiếu Thiên lần nữa nhìn Lam Sơn, không thể lạnh giọng chỉnh cậu, nhưng dịu dàng ân cần thì cũng không có hiệu quả.

Lam Sơn giống như không thấy được ánh mắt vừa khó chịu lại vừa buồn bực của y, cậu vẫn trò chuyện với Lâm Võng thêm một lúc nữa cho đến khi y xoay lưng, rời khỏi phòng bệnh.

Khuôn mặt nhõng nhẽo lúc nãy của mèo nhỏ chợt biến mất, ánh mắt lạnh lùng liếc đến cửa phòng bệnh, nhìn thấy một bóng lưng đang đứng ngoài đó, thật lâu cũng không làm gì.

" Được rồi, em cúp đây!"

Lam Sơn ném lại một câu như thế rồi cúp máy một cách tuyệt tình khiến Lâm Võng trong lòng đầy nghi hoặc. Anh nhìn mãi vào điện thoại, nhớ lại mấy câu nói quái dị từ mèo nhỏ, hai mắt anh trừng lớn.

Mẹ nó, đừng bảo mày lại lôi anh ra làm bia đỡ chọc giận Cốc Khiếu Thiên nha?!

Lam Sơn đặt điện thoại xuống bàn, sau đó tự giác cầm chén cháo trong tay, im lặng ngồi ăn từng muỗng, từng muỗng. Cốc Khiếu Thiên ở bên ngoài chỉ muốn hít lấy chút gió trời, sau đó trở về phòng bệnh thì thấy chén cháo đã hết sạch.

Nhìn xuống người kia nghiêng người qua một bên, để lại cho y có cái lưng nhỏ nhỏ gầy gầy đó. Trong lòng y bất giác nhói lên, ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, y chạm lên tóc của mèo nhỏ.

Động tác này khiến Lam Sơn mở mắt, nhưng cậu không xoay người lại nhìn, cũng không nhúc nhích một chút nào cả.

Cốc Khiếu Thiên thừa biết cậu đã mở mắt nhưng không cùng mình nói chuyện, cho nên y bất đắc dĩ độc thoại.

" Buổi chiều tôi cùng một diễn viên đi ăn, điện thoại di động tôi để quên trong phòng làm việc, hoàn toàn không biết em nhắn tin đến."

Lam Sơn nằm nghe rất rõ lời y vừa nói, dù sao y cũng thừa nhận đúng sự việc như vậy cho nên...cơn tức giận cũng phần nào nguôi ngoai. Nhưng trong lòng cậu vẫn còn chút khó chịu, giống như tha thứ không đành mà chán ghét thì không nỡ vậy.

" Em giận tôi đến như vậy sao?"

Cốc Khiếu Thiên thật sự là lần đầu tiên đối mặt với những chuyện như thế này. Rõ ràng trước kia Cốc Vũ nhà y cũng không đến mức như thế này. Từng có lần Cốc Vũ trở về nước lúc mười ba tuổi, cũng có lúc hờn dỗi vì y lạnh nhạt với bánh bao nhưng mà... đâu đến mức thế này.

Y cũng không nhớ mình đã dỗ dành bánh bao kia như thế nào nữa, chỉ biết...bánh bao dễ dỗ hơn mèo nhỏ.

Cuối cùng, cả một đêm đó Cốc Khiếu Thiên không dỗ dành thành công. Và chiến tranh lạnh đó cũng kéo dài hơn ba hôm chứ không ít.

Ở chung một nhà nhưng Lam Sơn không đoái hoài đến y chút nào cả. Buổi sáng cậu dậy trễ, y đã đi làm. Buổi chiều y về thì chỉ nhìn thấy thức ăn trên bàn, còn cậu thì trốn trong phòng chơi game.

Những ngày đó Lam Sơn cứ vùi đầu vào game mãi thôi.

Cho đến một hôm Cốc Khiếu Thiên chấp nhận xuống nước, đem những gì trước đó Mễ Ly từng truyền lại mà sử dụng.

Thứ nhất: Cứ dịu dàng, phải dịu dàng dỗ ngọt, cái gì cũng phải chiều tất.

Cốc Khiếu Thiên nhìn cái này cứ có cảm nghĩ đang dỗ em bé. Nhưng không biết lý do gì thôi thúc y cứ làm thử một lần đi.

Gõ cửa phòng mèo nhỏ, bên trong thực im lặng khiến Cốc Khiếu Thiên hơi nhíu mày. Toang mở cửa phòng ra, y nhìn thấy một con mèo nhỏ đang bận bộ đồ bò sữa, ngồi lù lù trên giường, đọc truyện tranh.

Mang ly sữa bò đến trước mặt mèo nhỏ, Cốc Khiếu Thiên hạ giọng bảo:

" Uống sữa đi rồi ngủ sớm."

Lam Sơn rời mắt khỏi màn hình, liếc nhìn ly sữa, tuy không cười không vui nhưng cũng cầm lấy nó, uống một ngụm.

Cốc Khiếu Thiên cũng bình thản ngồi xuống giường, tùy tiện cầm một cuốn truyện tranh của cậu lên nhìn qua.

Chợt y hỏi, " Đây là truyện gì?"

Lam Sơn bỏ cốc sữa xuống, hừ mũi, " Sao lại không biết được chứ? Đây là bộ Inuyasha đó."

Cốc Khiếu Thiên lâu lắm mới nghe thấy giọng nói của người kia, với cả y đương nhiên biết truyện này là truyện gì, tuy không đọc nhưng cũng nghe qua. Chỉ là y tìm cách gợi chuyện mà thôi.

" Vậy à? Nội dung như thế nào?"

Lam Sơn giành lại cuốn truyện, bộ dạng có hơi ngượng ngập, " Nói ra thì ngài chịu đọc nó hả? Tôi muốn yên tĩnh đọc truyện!"

Giọng điệu kia thực là...

Cốc Khiếu Thiên khẽ thở dài, đứng dậy cầm lấy cốc sữa đã cạn đến đáy. Sau đó thản nhiên cúi thấp người, hôn lên trán mèo nhỏ.

" Ngủ ngoan nhé!"

Sau đó y tiêu sái rời khỏi phòng. Cửa đóng lại một tiếng, Lam Sơn cảm nhận được mặt của mình nóng thật nóng, cậu đẩy một đống truyện sang một bên, vùi đầu xuống gối.

Aaaaaaaaa.

Đồ đáng ghét!!!!

Lam Sơn cắn nhẹ môi, trong lòng đã hạ quyết tâm không dễ dàng tha thứ cho ai đó được! Nhưng mà tim cậu...cứ đập thế này này, làm sao bây giờ?

Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, mèo nhỏ lần nữa lăn lăn trên giường, chỉ muốn khóc rồi bay qua ôm người kia một cái mà thôi.

Hết chương 24.

Chương 25: Crazy in love

Buổi chiều Cốc Khiếu Thiên lái xe sang tiệm bánh của Lâm Võng để đón mèo nhỏ. Khi y dừng xe trước cổng tiệm bánh thì tình cờ nhìn thấy một màn đùa giỡn thân mật của hai con người nào đó.

Lam Sơn tay ôm lấy đầu của Pikachu, nụ cười tươi tắn hiện trên môi khi chọc cho Lâm Võng thẹn đến giận. Hai người một bên nhây nhây một bên tức mà không biết làm gì cứ diễn trò trước mặt chủ tịch Cốc khiến y...không ngồi yên được.

Mở cửa bước xuống xe, hình ảnh một vị chủ tịch bận vest lịch lãm khí chất chốc chốc thu về hàng nghìn con mắt hiếu kỳ cùng chiêm ngưỡng. Cốc Khiếu Thiên chỉnh lại trang phục, khuôn mặt lãnh đạm bước đến trước hai con người kia.

Lâm Võng mới nhìn thấy y thôi mà nụ cười đã vụt tắt còn nhanh hơn sấm chớp, anh có chút bất đắc dĩ buông cánh tay đang véo má mèo nhỏ.

" Ch---chào ngài Cốc."

Cốc Khiếu Thiên chỉ nhìn anh thay cho một câu chào hỏi thân thiết, sau đó nhìn sang phía Lam Sơn, nói:

" Em vào thay đồ đi. Tôi cho em năm phút."

Năm phút?

Lam Sơn trong bụng vẫn còn giận chuyện hôm bữa chưa nguôi, tuy là phụng phịu nhưng cũng nghe lời chạy vào phòng thay đồ. Đúng như đã nói, sau năm phút thì Lam Sơn đã yên vị trên xe cùng với Cốc Khiếu Thiên.

Y đặt tay lên vô lăng, biểu tình lãnh đạm mang một ly trà sữa đến trước mặt Lam Sơn, vỗ về nói:

" Uống đi, đá sắp tan rồi."

Mèo nhỏ mới cài thắt đai an toàn xong liền nhìn thấy ly trà sữa đó, vị chocolate cùng với bánh orio đúng ý của cậu nữa cơ. Cầm lấy hút một hơi sảng khoái, mèo nhỏ có chút nhường nhịn, tha lỗi tạm thời mà nói:

" Cảm ơn."

Cốc Khiếu Thiên cho đến hôm nay mới thấy dỗ mèo không khó mấy. Mèo thực so với mèo bên cạnh y cũng không khác gì nhau cả. Đều là thích uống sữa.

Con xe mau chóng khởi động rồi chạy băng băng về phía trước. Khi chạy đến ngã tư, xe dừng lại vì đèn đỏ. Lúc này Cốc Khiếu Thiên mới gác một tay lên thành cửa sổ, nửa cười nửa không mà bảo:

" Bây giờ chúng ta đi xem phim."

Lam Sơn còn đang đeo tai nghe nhạc, vốn chỉ thấy Cốc Khiếu Thiên nhép nhép miệng mà không rõ y nói gì. Cậu tháo tai nghe ra, hỏi lại:

" Ngài nói gì?"

" Em cùng tôi đi xem phim."

Lam Sơn khẽ gật gù, " Ừm xem phim."

Nhưng ngay sau đó cậu đã a một tiếng sững sốt, quay sang nhìn y trân trân, nhìn đến lúc đèn đỏ chuyển thành đèn xanh, con xe lại tiến về phía trước cũng chưa thích ứng kịp.

Xem phim? Mình với y đi xem phim? Thật sao?

Lam Sơn lăn lăn ly trà sữa trong tay, tâm tình chốc chốc lên dây cót, khóe môi lén lút cong lên, cười thích thú.

Đến rạp phim thì trời cũng đã chuyển tối, người ra người vào thật đông đúc. Rạp phim quả nhiên là nơi hẹn hò lý tưởng cho các cặp đôi tình nhân.

Lam Sơn liếc mắt nhìn ai cũng tay trong tay tình tứ, người cầm bắp rang, người cầm vé cùng nước ngọt, đối nhau cười cười ngọt ngào.

Cốc Khiếu Thiên vốn dĩ lần đầu đến rạp phim, nhưng y không tỏ ra mình thua kém thế hệ trước cho nên cũng bắt lấy tay mèo nhỏ, đi đến chỗ mua vé.

Cô gái ở quầy vé ngẩng đầu lên chào họ như thường lệ, sau đó mới chợt nhận ra, hai người này có chút kỳ quái.

Không lẽ bố dẫn con trai đi xem phim? À không, có thể là chú cháu!!

" Em muốn xem phim gì?" Cốc Khiếu Thiên nghiêng đầu nhìn mèo nhỏ.

Mèo nhỏ lại ngước mắt âm thầm lựa chọn, cuối cùng chọn bộ phim Zombie nhưng là một dạng tình cảm. Nhìn thấy cậu hào hứng chọn bộ phim đó rồi chọn cả chỗ ngồi các thứ, Cốc Khiếu Thiên chỉ khẽ cười, không có ý kiến mà chỉ lẳng lặng lấy ví tiền ra thôi.

Vào đến rạp phim, Lam Sơn đặt ly nước ở bên cạnh, sau đó ôm lấy hộp bắp rang cỡ lớn, nhóp nhép ăn không ngừng. Cốc Khiếu Thiên sau khi yên vị rồi cũng không nói gi nữa, chỉ tập trung nhìn lên màn hình xem phim.

Bộ phim mở đầu là một thành phố bị bỏ hoang, không có người sống, chỉ có một tập đoàn Zombie thật lớn. Câu chuyện cứ thế biến hóa cho đến khi một nhóm người vô tình lạc đến thành phố này, không hề biết đến sự tồn tại của loài thích ăn não người này.

Xung quanh rạp dường như chỉ là những cặp đôi tình nhân đang ngồi dựa vào nhau mà chăm chú xem phim. Cốc Khiếu Thiên hơi liếc mắt nhìn người bên cạnh mình, chỉ thấy con mèo đấy rất thích ăn bỏng ngô, hoàn toàn đem y làm không khí.

Bộ phim chiếu hơn một nửa, cuối cùng cũng hiểu ra được nội dung là về một Zombie biết rung động, yêu một con người. Tình yêu cảm động đó khiến cho cả rạp thổn thức khi giữa một đám zombie không còn nhận thức, cô gái kia được chàng zombie yêu bảo vệ, cuối cùng đã hy sinh.

Lam Sơn vừa ăn bắp vừa khịt mũi, tuy máu chó nhưng cũng cảm động lắm. Cậu khẽ xoay đầu nhìn Cốc Khiếu Thiên không cảm xúc, bỗng dưng thấy buồn cười.

Nhẹ tựa đầu lên vai y, cậu nói, " Ngài không thấy cảm động hả?"

Cốc Khiếu Thiên đến giờ mới thả lõng thân người, hạ vai xuống cho mèo nhỏ tựa dễ dàng hơn. Nghe cậu hỏi, y chỉ bình thản bảo:

" Chỉ là phim thôi."

Lam Sơn cũng dự trước câu trả lời này rồi, cho nên cậu chỉ khẽ cười rồi ăn một miếng bỏng ngô nữa.

" Nếu như sau này đột nhiên em biến mất thì sao? Ngài có tìm em không?"

" Mèo nuôi còn có nguy cơ bỏ nhà đi à?"

Nghe câu trả lời kia, Lam Sơn chỉ thầm bĩu môi, tìm xuống bàn tay của y, nắm lấy thật chặt.

Mặc kệ giọng điệu lạnh lùng khó bỏ của người kia, Lam Sơn cũng chỉ cần biết là mình rất thương, rất thương y thôi. Không có khả năng cậu bỏ nhà đi, chỉ là...biết đâu một lúc nào đó thứ gì siêu nhiên cuỗm cậu đi mất thì sao?

Còn đang nghĩ ngợi ngốc nghếch, Cốc Khiếu Thiên ở bên cạnh bỗng nghiêng đầu hôn lên tóc cậu một cái.

Rồi bảo: " Tôi sẽ tìm cho bằng được em, rồi phạt em."

"..." Vạn lần đừng là kiểu phạt hôm bữa.

Lam Sơn sau khi chứng kiến SM ngoài đời thực, nhân vật chính còn là mình, cậu đã bài xích vụ đấy.

Quá đáng sợ, đáng sợ quá đi mà!!!

Sau khi phim kết thúc, ánh sáng vụt mở soi rõ từng đoàn người rời khỏi rạp. Cốc Khiếu Thiên với Lam Sơn cũng ra khỏi đó khá muộn.

Đến khi ra tới bên ngoài rồi mới thấy người ta bây giờ vào xem còn đông hơn khi nãy gấp mấy lần. Nhìn đâu cũng chỉ là tình nhân tình nhân.

Cốc Khiếu Thiên khẽ nhíu mày, toang nắm tay Lam Sơn, " Em muốn đi đâu nữa?"

Lam Sơn uống nước ngọt quá nhiều nên đã kéo tay y hướng đến phòng vệ sinh. Trước khi đi vào, cậu còn cười cười, " Đợi em tí."

Sau đó chạy biến vào phòng vệ sinh.

Ọt ọt ọt.

Xả nước xong, Lam Sơn bước ra ngoài rửa tay. Vừa mới ngẩng đầu lên thì bắt gặp một chàng trai có khuôn mặt đáng yêu, thu hút ánh nhìn nhưng đó không phải là thứ Lam Sơn quan tâm.

Thứ cậu quan tâm chính là...

Quay người lại, Lam Sơn bắt lấy tay chàng trai kia, quắc mắt lên nói:

" Nè, chúng ta gặp lại nhau rồi nha!"

Chàng trai kia bị bắt lấy bất ngờ cũng chưa kịp hiểu chuyện gì. Hồi lâu quan sát Lam Sơn, chợt nhớ đến đứa nhóc bị mình tông xe rồi khóc hu hu đòi mạng mình, cậu ta khẽ cười.

" Ra là cậu à? Chúng ta có duyên quá đấy."

" Không thèm duyên với cậu!" Lam Sơn hừ mũi, " Mau bồi thường đi."" Bồi thường gì chứ?" Chàng trai nhướn mi, " Hôm bữa ba hay chú cậu bảo không cần rồi mà?"

Ba...

Chú...

Lam Sơn chốc chốc đỏ mặt, nuốt xuống những lời mắng nhiếc chàng trai. Đúng là cách nhiều tuổi nó khốn khổ vậy đấy!!

Mèo nhỏ khẽ thở dài, tạm gác cái chuyện ba ba chú chú kia ra khỏi đầu, quay sang nhìn chàng trai kia.

" Hừ, nhưng tôi muốn được bồi thường. Với lại, người kia không phải ba hay chú tôi đâu."

" Chứ ai?"

" Cần quái gì trả lời cậu chứ!!!" Mặt Lam Sơn lại đỏ lựng khiến cho ai đó nghi ngờ.

Đôi mắt tinh anh nheo lại, chàng trai suy ngẫm rồi bật ra một câu:

" Ôi, đừng bảo là...cậu yêu Sugar Daddy nha? Haha..."

" Mẹ kiếp, cậu tin tôi giết chết cậu không hả?" Lam Sơn xù lông thật rồi đó.

Chàng trai cố gắng không cười nữa, chỉ cảm thấy ông chú kia kỳ thực rất soái, rất khí chất, sao lại có thể...chịu nổi tên nhóc không chịu lớn này vậy?

Hai người kỳ kèo trong phòng vệ sinh một hồi lâu mới chịu bước ra ngoài. Lam Sơn ngay lập tức đi sang đứng bên cạnh Cốc Khiếu Thiên, còn mặt dày nắm tay y, trêu người đối diện.

" Khiếu Thiên à, cậu ta là người hôm bữa tông em đó."

Chàng trai nhìn Cốc Khiếu Thiên vẫn lạnh lùng như hôm bữa mà không khỏi lạnh sống lưng, " Cháu chào chú."

" Ừm."

Cốc Khiếu Thiên không muốn nhiều lời, cho nên mới định kéo mèo nhỏ rời đi. Nhưng bất ngờ khi y vừa quay lưng thì từ xa vọng đến tiếng gọi thân thiết trìu mến.

" Baba!!"

Cơ mặt Cốc Khiếu Thiên hơi cứng lại, Lam Sơn càng kinh ngạc hơn nữa. Nghiêng đầu nhìn qua, cậu thấy một tên nhóc da trắng trẻo, mặt tròn tròn, hệt như bánh bao, ôi đáng yêu vãi luôn.

Nhưng mà... baba?

Lẽ nào...

Tâm tình của một đứa hủ nam xuyên vào bộ truyện đam mỹ bắt đầu rục rịch rục rịch.

Cốc Vũ chạy đến chỗ Cốc Khiếu Thiên, vui mừng lên tiếng:

" Ba, đúng là ba rồi!! Ba đi xem phim sao?"

Nhìn con trai mình đang cao hứng, y cũng khẽ mỉm cười, " Ừ."

Cốc Vũ không ngờ có ngày ba mình lại ra khỏi nhà để đến một nơi như thế này đó. Sau đấy bánh bao lại nhìn sang phía mèo nhỏ, cảm thấy...có chút kỳ quái.

" Ba, đây là.."

Cốc Khiếu Thiên lúc này đột ngột tách khỏi tay Lam Sơn, nhưng vẫn giữ vững tinh thần của mình.

" Là một người quen. Ba vừa đi xem phim với cậu ta."

" À..."

Lam Sơn vốn định chào hỏi Cốc Vũ, nhưng vì hành động rụt tay lại của Cốc Khiếu Thiên làm cậu không nghĩ được gì nữa. Cứ ngốc lăng nhìn tay mình như thế cho đến khi Cốc Vũ hỏi:

" Anh tên gì vậy?"

Lam Sơn ngước mắt nhìn bánh bao, " Lam Sơn."

" Lam Sơn? Á, tôi có từng nghe qua. Mẹ tôi nói về anh nhiều lắm."

Sau đó bánh bao chỉ sang chàng trai mặc áo khoác da kia, hào hứng nói:" Baba, đây là bạn của con, Phó Mộc Vĩ."

Bạn?

Hai người nọ đồng loạt tự hỏi, sau đó không khỏi nhíu mày bất ngờ. Cái duyên kiểu gì thế này?

Phó Mộc Vĩ sau khi biết Cốc Khiếu Thiên là ba của Cốc Vũ, thái độ thay đổi hẳn. Mặt mèo lóc chóc cứng đầu được thay thế bằng mặt ngoan ngoãn lễ phép.

Bốn người trò chuyện một chút rồi cũng kết thúc. Phó Mộc Vĩ với Cốc Vũ phải vào rạp xem phim, còn hai người kia thì trở về nhà.

Khi về đến nhà rồi, Lam Sơn liền nhảy tót lên ghế salon, bật truyền hình đến kênh âm nhạc, sau đó lấy kẹo ra ăn. Cốc Khiếu Thiên nhìn hành động kỳ lạ của mèo nhỏ cũng không thắc mắc, chỉ đi vào phòng thay bộ đồ khác thoải mái hơn.

Đến khi y ngồi xuống bên cạnh mèo nhỏ mới nhận ra là...mèo nhỏ đang lơ mình. Trong lòng lại dập dờn sóng vỗ, Cốc Khiếu Thiên vờ muốn ăn kẹo cho nên vươn tay ra mà lấy, không ngờ bị mèo nhỏ đem hũ kẹo giấu đi.

"..."

Lam Sơn tiếp tục chăm chú nhìn lên màn hình, nhìn một hồi lại không còn hứng thú gì nữa mới bỏ hũ kẹo xuống bàn, sau đó quay sang nhìn Cốc Khiếu Thiên.

Hai người mặt đối mặt nhìn nhau như thế mà chưa chịu nói gì, rốt cục y cũng phải mở lời:

" Em bị làm sao?"

Lam Sơn hít một hơi rồi thở nhẹ ra, cúi thấp đầu, " Khi nãy gặp Cốc Vũ, ngài đã buông tay em ra."

Cốc Khiếu Thiên nghe xong, đôi mắt hơi nheo lại. Y không nghĩ là người kia lại để ý đến hành động đó, mặc dù...chính y cũng khó chịu khi mình làm vậy.

" Thật ra em rất muốn trách nhưng mà nghĩ lại mình cũng không có thân phận gì mà trách cả. Gặp người nhà đương nhiên ngài không thể thân mật với em rồi. Giờ mới thấy, em như tình nhân bên ngoài của ngài vậy đó, lén lút như thế...thật sự thì...em cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa.."

Mèo nhỏ mím nhẹ môi, bỗng đứng bật dậy, " Thôi ngài không cần quan tâm đâu, haha...em nói thế thôi. Ngài ngủ sớm đi..."

Nói xong, mèo nhỏ định bỏ đi thì bất ngờ bị Cốc Khiếu Thiên nắm tay kéo lại. Mèo nhỏ ngã lên đùi của y, sau đó được y chỉnh lại tư thế ngồi. Hai người gần nhau trong gang tấc, bầu không khí cũng nóng lên vài phần.

"... Khiếu Thiên?" Lam Sơn nâng mắt nhìn người kia.

Cốc Khiếu Thiên một tay vòng qua giữ chặt lấy người Lam Sơn, ngón tay khẽ chạm lên gò má đỏ đỏ của cậu. Sau đó tay y đan vào tay cậu, mười ngón khít chặt với nhau.

Nâng hai bàn tay đan chặt vào nhau lên trước mặt, Cốc Khiếu Thiên khẽ hôn xuống bàn tay nhỏ kia, giọng sủng nịch:

" Nắm thế này đã được chưa?"

Lam Sơn không nghĩ người lãnh đạm như y còn có thể làm ra loại hành động lãng mạn đó. Tim cậu đập không còn theo luật, cứ dump dump dump.

" Cái đó..." Mèo nhỏ định nói gì đó nhưng ngôn ngữ đình công rồi.

Cốc Khiếu Thiên lần nữa ngước mắt nhìn cậu, ánh mắt y mang theo một loại ấm áp cưng chiều:

" Từ bây giờ tôi sẽ cho em một thân phận, một thân phận có thể trách móc tôi, có thể hờn dỗi tôi, có thể ghen với bất kỳ người nào có ý đồ tiếp cận tôi. Tôi sẽ cho em một thân phận, đường đường chính chính nói với người khác, em là người tôi yêu."

Đại não của Lam Sơn giống như ngừng hẳn lại vậy, cũng có khi là...đã muốn nổ tung mất rồi. Những lời kia làm sao cậu lại không hiểu được chứ?

Hai môi run rẫy mấp máy, " Khiếu Thiên, ý của ngài...có phải là..."

Cốc Khiếu Thiên kéo gương mặt mèo nhỏ xuống rồi nhẹ hôn lên môi cậu:

" Tôi không thể bảo thích em được, vì tình cảm của tôi dành cho em không đơn thuần là một từ thích đầy trẻ con đó."

" Từ thương sẽ biểu đạt được tình cảm của tôi dành cho em. Tiểu Lam à, tôi rất thương em."

Lam Sơn hốc mắt dần nóng lên theo từng lời nói của y, cuối cùng không nhẫn được mà ôm lấy cổ y, vùi sâu khuôn mặt mình vào hõm cổ y, thút thít.

" Cảm ơn ngài, Khiếu Thiên..."

Trong gian phòng ngủ chỉ còn lại ánh sáng màu vàng trà hắt ra từ chiếc đèn bàn, Lam Sơn đứng bên cạnh giường ngủ, khuôn mặt đã đỏ như quả cà chua chín.

Cốc Khiếu Thiên đứng trước mặt mèo nhỏ, từng chút hôn lên khuôn mặt đáng yêu kia. Một cái trên trán, một cái trên khóe mắt, lại một cái trên chóp mũi, đến cánh môi đang hé mở.

Ngón tay của mèo nhỏ khẽ run lên khi nụ hôn cứ dần rơi xuống bên dưới thân mình. Cốc Khiếu Thiên khụy một gối trên sàn, ngước khuôn mặt anh tuấn của y lên mà nhìn mèo nhỏ, sau đó nhẹ nhàng kéo đường khóa mỏng manh kia xuống.

Từng chút một vừa khiêu khích lại vừa vội vã.

Ngón tay mang theo nhiệt độ lành lạnh của y chạm đến da thịt của mèo nhỏ, mân mê trên cặp đùi thon dài đó. Hơi thở nóng rực của y lại phả lên lớp quần màu trắng mỏng tang, dễ dàng khiến cho nơi nào đó thức dậy.

Lam Sơn đứng không còn vững nữa khi chiếc hôn của y đã chạm đến nơi mẫn cảm nhất của cậu. Cúi thấp đầu nhìn xuống, khuôn mặt lãnh đạm thường ngày kia chợt biến thành một thứ gì đó thật quyến rũ, đủ giết chết con mèo nhỏ là cậu.

Cốc Khiếu Thiên len hai ngón tay vào lớp vải mỏng manh kia, nhẹ nhàng trượt xuống, không ngừng đặt lại tại nơi đó thật nhiều chiếc hôn ấm áp và nâng niu.

" Ưm..." Lam Sơn không nhịn được đã nghiêng đầu, kêu khẽ một tiếng, bàn tay cũng đặt trên đỉnh đầu của y, hỗn loạn mà dày vò.

Cơ thể mảnh khảnh của mèo nhỏ không lâu sau liền bị đẩy ngã lên chiếc giường đệm êm ái. Lớp drap giường màu tím nhạt khẽ động theo từng động tác của hai người.

Cốc Khiếu Thiên vươn lấy giữ chặt hai tay của mèo nhỏ, chiếc lưỡi vội vã chạm lên ngần cổ, trượt dài xuống đến trước ngực. Âm thanh mút mát dần khiến tâm trí hai người điên đảo mê loạn.

Chiếc áo sơmi bị mở toang, lộ ra bờ ngực màu mật ong đầy nam tính của Cốc Khiếu Thiên. Lam Sơn cảm thấy đầu mình rỗng tuếch, ánh mắt tràn ngập dục vọng ham muốn càng khiêu khích ai đó ra sức dày vò cậu hơn.

" Ha~...ư..."

Cốc Khiếu Thiên liên tục nếm lấy tư vị trên cơ thể của mèo nhỏ, đã nếm qua lại chỉ càng nghiện chứ không thể chán ghét. Dày vò mèo nhỏ một lúc thật lâu, rốt cục y mới chịu để cho cậu được phát tiết.

Cơ thể mèo nhỏ uốn nhẹ, khuôn mặt khẽ ngửa lên, để lộ chiếc cổ đầy dấu hôn mãnh liệt. Lam Sơn một bên ôm lấy cổ Cốc Khiếu Thiên, một bên cũng hòa vào trận vui nồng nhiệt, ngậm lấy đôi môi của y, hút lấy sinh khí của người đàn ông ấy.

Gian phòng ngập trong hương vị ân ái.

" A~...Khiếu Thiên, đau lắm..."

Lam Sơn bám chặt vào tấm drap giường, từng chút từng chút nức nở khi bên dưới y đang dày vò cậu không ngừng. Từng cú thúc vào mạnh mẽ rồi lui ra và lại thúc vào, thật cuồng nhiệt, nhưng cũng đau đớn.

Nước mắt nóng bỏng da rớt xuống lớp gối. Cốc Khiếu Thiên như cố ngăn bản thân mình phải thật kiên nhẫn, nhưng y bị cuốn vào vòng xoáy đó, không ngừng lại được.

Đưa đẩy nhau đến mệt lã, Lam Sơn rốt cục ngừng khóc, thay vào bằng những âm thanh khác động lòng người hơn. Cốc Khiếu Thiên ôm lấy mèo nhỏ, hôn xuông thật sâu vào cổ cậu.

Ban đêm dần an tĩnh trở lại.

Mèo nhỏ nằm cạnh Cốc Khiếu Thiên chỉ còn biết chìm vào giấc mộng thật đẹp. Cơ thể trắng nõn được che phủ bởi tấm chăn màu tím nhạt, chỉ để lộ đôi chân thon dài cùng với khuôn mặt mơ màng.

Cốc Khiếu Thiên ôm lấy mèo nhỏ trong lòng, đôi mắt đen láy nhìn xuống hàng lông mi khẽ run lên kia, vẫn là không nhịn được mà hôn xuống một cái.

Trước khi nhắm mắt lại yên giấc, y vẫn không nghĩ có ngày, mình lại trở nên điên đảo với tình yêu như vậy.

Hết chương 25.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau