[HỆ LIỆT 1] TRỜI GIÀ GẶM NÚI NON

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện [hệ liệt 1] trời già gặm núi non - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Cậu là ai?

Giữa bầu không khí ban sáng đầy hứng khởi thì tầng tầng lớp lớp sinh viên lại đang gục lên gục xuống như gà mổ thóc.

Chuyện gì đang xảy ra với họ?

Bọn họ đều đang cảm thấy mệt mỏi và bị áp bức dưới ánh nhìn nghiêm khắc của thầy Cường cùng với môn Triết học đầy khô khan kia.

Ngược lại với vẻ mặt chán nản của mấy đứa bạn trong lớp, Lam Sơn lại có vẻ thích thú lắm.

Cậu một tay cầm bút bi, một tay thì kéo kéo lướt lướt trên bàn, đầu cúi thấp nên tóc mái rơi xuống che mất đôi mắt đang vui sướng mà tít lại kia.

Một thằng bạn bàn dưới lâu lâu nghe thấy tiếng cười khe khẽ phát ra từ thằng bàn trên, nó liền khó hiểu, tò mò và đã nhổm người lên quan sát thử. Không ngờ sau đó nó liền cười ha hả làm cho Lam Sơn giật bắn mình.

Lam Sơn ngẩng đầu dậy ngó đông ngó tây, sau đó thì nhìn xuống dưới, thấy thằng kia nhìn mình một cách bí hiểm.

Thầy Cường trên bảng thì nghiêm khắc quát lên:

" Mấy anh không học thì có thể đi về. Ngồi bên dưới làm mất trật tự thì tôi đuổi thẳng."

Lam Sơn nghe thầy quát liền ngồi thẳng lưng, cầm bút giả vờ ghi ghi chép chép. Còn thằng bàn dưới có vẻ chai mặt rồi, vẫn cơng cơng nhìn thầy cười cười đưa...ghèn.

" Ôi giồi, tao còn tưởng mày chăm học lắm, đếch nghĩ mày lại đang ngồi đọc truyện."

Thằng bàn dưới là bạn cũng thân với Lam Sơn, cũng biết được sở thích của cậu là đọc tiểu thuyết. Còn tiểu thuyết gì thì nó không quan tâm lắm.

Lam Sơn phía trên nghe vậy liền ho khụ khụ hai tiếng, nhẹ nhàng quay xuống nhìn thằng kia, cười cười:

" Truyện hay hơn cái đống trên bảng mày ạ. Không đọc uổng phí cuộc đời."

Thằng kia chống cằm, buồn chán ngáp một tiếng, không cần mặt mũi.

" Mày đọc thể loại gì vậy? Thú vị không?"

Lam Sơn liếc mắt nhìn điện thoại của mình, quả cười gian manh không thể tả. Cậu gật gật đầu, thì thầm:

" Thú vị lắm nhé. Nhất là những cảnh nóng bỏng mắt đó."

" Shit, mày cũng râm gớm."

Lam Sơn xoa xoa mũi, đôi mắt hơi híp lại, để lộ hàng lông mi vừa đen vừa dài. Đến mức mà thằng bạn phải nhíu mày cảm thán:

" Lông mi đếu gì dài như con gái ấy."

Lam Sơn nghe thế liền chớp mắt với tần suất cực cao, cuối cùng bị thằng kia tung thẳng một cước, quay lên lại.

Thời gian cứ lẳng lặng trôi qua, tích tắc tích tắc từng giây thật chậm chạp.

Lam Sơn thì vẫn ngấu nghiến bộ tiểu thuyết đam mỹ mà cậu vừa mới tìm được trên mạng. Nội dung khá phong phú, mới mẻ. Nhân vật cũng hợp với sở thích của cậu, đặc biệt là có cảnh nóng.

Lam Sơn không thích gì, Lam Sơn chỉ thích đam mỹ.

Lam Sơn là một sinh viên Việt Nam đậu đại học với số điểm vừa tròn, không phải thuộc loại học giỏi, chỉ thuộc loại may mắn nhất mà thôi.

Khi cậu đậu vào được ngành ngôn ngữ Trung Quốc ở trường Đại học Mở thì gia đình cậu đã vui mừng biết là bao. Ba cậu tậu hẳn một con xe mới cóng. Mẹ cậu mua sắm cả đống quần áo. Anh trai cậu thì chỉ tặng cậu cái nhếch môi đầy khinh bỉ.

" Mày may thôi con ạ."

Lam Sơn cũng không phản bác câu nói đó, chỉ thầm lặng mắng ông anh mình bằng ngôn ngữ thứ hai mà thôi.

Vì có một lòng yêu mến đam mỹ, một lòng trở thành hủ nam chân chính, cậu đã dần sa vào con đường đam mê văn hóa Trung Quốc. Lam Sơn dành ra một năm tự học tiếng Trung, tìm hiểu tất cả về ngôn ngữ thứ hai này.

Cuối cùng là ôm ấp niềm hy vọng sẽ đậu vào một trường có ngành ngôn ngữ Trung, rồi phát triển tài năng của mình. Chỉ với một ước mơ là trở thành biên dịch viên đam mỹ...

Ước mơ cao cả đó được thực hiện bằng việc mỗi ngày Lam Sơn chỉ luyện tiếng Trung và luyện đam mỹ. Thời gian còn lại, cậu dành cho việc ăn, ngủ, đi chơi.

Môn Triết ngán tận họng kia cuối cùng cũng kết thúc dưới sự hân hoan của hàng chục sinh viên sắp chết dần chết mòn.

Cả bọn lũ lượt rời khỏi lớp. Lam Sơn cũng mau chóng dọn sách vở rồi vọt thẳng đến cửa. Bám sau cậu là thằng bạn dưới, gọi là Tuân.

Tuân đuổi theo rồi quàng vai Lam Sơn, kéo cậu đứng lại.

" Mày định đi đâu không hay về nhà?"

Lam Sơn nheo nheo mắt nhìn Tuân, sau đó phun ra vài chữ:

" Về nhà, gấp."
" Gấp à? Ê..."

Lam Sơn sau khi trả lời xong liền tách khỏi Tuân, chạy nhanh xuống cầu thang, để lại một mình Tuân đang phừng phừng khói lửa.

Phóng thẳng xe về nhà, Lam Sơn vừa vội vàng ném cặp lên ghế salon vừa đi thẳng vào bếp.

Thấy mẹ mình đang nấu cơm trưa, cậu liền bước đến hỏi:

" Mẹ, sáng giờ có bưu kiện nào gửi cho con không?"

Mẹ cậu dừng lại việc nêm nếm nồi canh, hờ hững nói, " Có, ở trên phòng đó."

Nghe thế, Lam Sơn lập tức vọt khỏi bếp, vác cái cặp của mình rồi đi nhanh lên lầu. Đóng cửa lại cẩn thận, cậu khom người cầm hộp bưu kiện lên.

Tháo băng keo xong xuôi, Lam Sơn lôi từ trong hộp cạc tông đó ra hai cuốn tiểu thuyết mà cậu vừa đặt hàng trên Tiki.

Đương nhiên đó không thể là ngôn tình được rồi.

Là hai bộ đam mỹ mới cóng vừa được xuất bản. Điểm đặc biệt, đây là đam mỹ được viết bởi một cô gái người Việt dưới bút danh là SUNQING.

Hai bộ truyện mà Lam Sơn mua có tên là "Đem em về làm thê tử" và "Thanh âm của Thiên Sứ".

Tùy tiện chọn lấy một cuốn rồi nằm vật ra giường, Lam Sơn không thèm ăn trưa mà giở ngay trang đầu mà đọc.

" Trong một con hẻm vắng bóng người..."

Lam Sơn dành ra vài giờ đồng hồ để đọc đến chương thứ bốn mươi, sau đó thì cậu giật mình tỉnh dậy ở trên giường. Liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu không nghĩ là mình đã ngủ quên đến tận xế chiều.

Mà mẹ cậu cũng không gọi cậu một tiếng nữa.

Lam Sơn nhíu chặt mày, cảm thấy nhà mình có hơi yên ắng lạ thường. Ngồi dậy, cậu phát hiện cuốn tiểu thuyết đam mỹ đã không cánh mà bay.

Cào cào mớ tóc xù như ổ nhím của mình, Lam Sơn bước xuống giường, lập tức cảm thấy sàn nhà lạnh như băng. Cúi đầu nhìn xuống thì nhận ra sàn nhà của mình bỗng nhiên thay đổi thành sàn gỗ đắt tiền, vừa bóng loáng vừa mát lạnh.

Lam Sơn chớp chớp mắt ba bốn lần, hồi lâu mới ngẩng lên, ngây ngốc nhìn xung quanh phòng. Vì khi nãy không gian không có ánh sáng nên cậu không phát hiện ra được điều kỳ quái này.

Bây giờ thì thấy rồi đây.

Phòng cậu không có kiểu thiết kế tông màu đen với trắng. Phòng cậu không có tủ âm khổng lồ. Phòng cậu làm gì có giường kingsize. Phòng cậu đời nào có cả cái LCD màn hình cong kia? Phòng cậu...

Đây – không – phải – là – phòng – mình.

Một suy nghĩ chớp lóe trong đầu khiến Lam Sơn giật bắn mình, ngay lập tức phóng ra khỏi phòng ngủ biến dạng kia. Ra đến bên ngoài, cậu chẳng thấy cái phòng ngủ của anh hai ở phía đối diện, cũng không thấy cái lầu gỗ nào, càng không thấy ba mẹ với ông anh thối tha kia.
Chuyện gì thế? Đây là đâu? Tôi là ai?

Lam Sơn bị khung cảnh dọa cho ý thức bay tán loạn, hồn phách cũng lìa khỏi thân xác. Mất chừng mười phút sau, cậu mới bình tĩnh mà ngồi xuống ghế sô pha đắt tiền, vừa ngồi xuống đã thấy êm ái cái mông.

Nhắm mắt lại, Lam Sơn nghĩ, nghĩ thật nhiều nhưng rồi vẫn không nghĩ ra được cái gì hay ho để giải thích cho hiện tượng này.

Lại mở mắt ra, Lam Sơn nhìn bao quát cái căn hộ rộng lớn có thể chứa một trăm người ở này, trong lòng sốt ruột không thôi.

Quay đầu nhìn ra cái khung cửa kính trong suốt, có thể nhìn thấu xuống dưới đường phố xa hoa. Lam Sơn nhận thấy mình vẫn ở thời hiện đại, không phải 1000 năm trước, vậy là ổn.

Đứng dậy, Lam Sơn đi vòng xuống bếp, tùy tiện mở ngăn tủ lạnh hai tầng ra, choáng váng với đống thức ăn lóa cả mắt kia. Bao tử theo phản xạ kêu lên ọc ọc.

Lam Sơn xoa bụng, nghĩ nghĩ nghĩ, sau đó lấy một vài món ăn nhanh ra chén sạch sẽ. Ăn xong no nê rồi, cậu lại muốn tắm rửa. Dù sao trưa đến giờ cậu chỉ toàn đọc truyện mà không tắm cũng không ăn mà.

Mò mẫm trong bóng tối, cậu mò lại vào phòng ngủ sang trọng kia, tìm phòng vệ sinh. Khi mở cửa phòng tắm ra, cậu lần nữa bị sự xa hoa làm cho váng đầu.

Trời đất ơi, mình đã xuyên không vào nơi nào mà sang cmn trọng thế này? Bố ông nào lại như tỷ phú vậy chứ?

Lam Sơn tạm thời bị sự giàu có này làm cho mờ mắt, ném luôn cả chuyện tại sao mình bị đưa đến đây, đây là đâu, nhà của ai. Cậu ném hết, tắm cái đã.

Ngâm mình trong cái bồn tắm màu trắng, bọt xà phòng thơm nức mũi ngập đến ngực, nước lại ấm ấm càng khiến cho Lam Sơn muốn ngủ thêm một tí.

Âm nhạc du dương rót vào bên tai, Lam Sơn vậy mà ngủ thật.

Đến khi chìm sâu vào giấc ngủ rồi, cậu mới mơ màng nhớ ra lúc trưa mình đang đọc dở cuốn truyện "Thanh âm của Thiên Sứ". Rõ ràng cậu đang đọc đến đoạn Tống Dĩ Khang được một giám đốc công ty giải trí đến mời gọi gia nhập.

Đọc đến đó thì Lam Sơn thấy đói bụng, bèn buông truyện ra rồi tìm đồ vặt trong phòng mà ăn. Cậu không xuống dưới ăn cơm là vì lười xuống, với cả quần áo cũng chưa thay, xuống dưới chỉ tổ nghe mắng.

Ăn vặt xong Lam Sơn định tiếp tục đọc truyện thì quay qua quay lại, cuốn truyện mất tiêu. Rõ ràng cậu vừa đặt nó trên giường, thế mà bới tung chăn cũng không tìm thấy.

Lam Sơn nghi vấn đầu óc mình dạo này bị môn Triết nó ám rồi. Cậu hít sâu một hơi, khom người tìm thử dưới gầm giường xem sao. Không ngờ...nó ở dưới đó thật.

Một trận lạnh sống lưng ập tới.

Lam Sơn nuốt nước bọt, vươn tay lấy cuốn truyện ra khỏi gầm giường. Ngón tay vừa chạm vào được cái bìa rồi thì đột nhiên cậu cảm thấy có chút đau nhói ở đầu ngón tay.

Mở căng mắt ra nhìn vào đó, Lam Sơn bị dọa trắng mặt khi cuốn truyện...bỗng dưng mọc răng nanh bén nhọn, gặm lấy bàn tay cậu.

Nó còn cười ha hả:

" Cho mày hết đọc truyện!! Cho mày hết nghiện truyện!!! Hahaha."

Ha ha ha ha ha ha.

" Aaaaaa!!!!"

Lam Sơn vùng vẫy trong bồn nước một lúc rồi mới bật dậy được. Cậu ho sù sụ vì bị sặc nước xà phòng, đôi mắt đỏ ngầu vì nước thấm vào quá lâu.

Đầu óc còn ở tận trên mây, mà Lam Sơn thì ngốc nghếch đưa mắt nhìn xung quanh phòng tắm. Hơi nước nóng hổi làm khung cảnh mờ như bị sương bủa vây.

Nhắm mắt lại, Lam Sơn chạm lên ngực mình, nghe rõ tim mình đập như trống dồn. Cơn ác mộng khi nãy đáng sợ chết khiếp đi được.

Lam Sơn thở mạnh một hơi, mở mắt ra lần nữa.

Lúc này hơi nước đã tản ra không ít, làm cho khung cảnh rõ ràng như cũ. Cũng đồng thời mang đến cho đôi mắt của Lam Sơn một hình bóng thật ấn tượng sâu sắc.

Vóc người cao ráo, có chút cơ bắp, mái tóc bị nước thấm ướt vuốt ngược ra sau, cả cơ thể cũng đã ướt hết trơn rồi. Đặc biệt là hình dáng đó chẳng bận gì cả, phong trần một mảng.

Lam Sơn ngây ngốc nhìn hình dáng nọ đang xoay người qua phía mình, đôi mắt hiện lên sự sửng sốt cùng kinh hoàng.

Cậu bất giác lùi người ra phía sau, lưỡi giống như bị nuốt xuống cổ họng, chẳng biết nên la lên hay là...nói cái gì bây giờ.

Mà người nọ cũng rất tài tình, công lực không phải dạng vừa đâu. Nhìn Lam Sơn một hồi, người nọ bình tĩnh đem cái khăn lông quấn quanh hông mình, sau đó bước lại chỗ Lam Sơn.

Đôi mắt đen láy đầy uy vệ kia nhìn chòng chọc vào cậu.

" Cậu là ai?"

Hết chương 1.

Chương 2: Lam Sơn chỉ cần chỗ ở

Vào nhà người ta không xin phép đã đành, Lam Sơn lại còn ngủ trên giường người ta, lục tủ lạnh người ta, bây giờ còn bị phát hiện là tắm trong bồn của người ta.

Mà cái tội nặng nề nhất chắc là nhìn trộm người ta không bận quần áo.

Lam Sơn bị người kia bắt ngồi một chỗ trên ghế salon, còn người đó thì cầm điện thoại, bước sang một chỗ bấm gọi.

"Trộm bất đắc dĩ" sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên cho đến khi nghe thấy chủ nhà nói một loạt ngôn ngữ nước ngoài. Mà ngôn ngữ này cậu nghe quen lắm, nghe mỗi ngày ở trên phim luôn mà.

Lam Sơn ngẩng đầu nhìn qua phía người nọ, đôi mắt trợn tròn lên rồi nhanh chóng phóng tới, bất chấp tương lai đen tối mù mịt cỡ nào, cậu cũng giành lấy chiếc di động đắt tiền kia.

Giấu di động ở sau lưng, Lam Sơn trừng mắt với người nọ.

Người nọ càng muốn phát hỏa với cậu hơn, nhưng bản tính bao lâu nay đều rất lãnh đạm thờ ơ, còn có tí độc đoán và tàn nhẫn nữa.

" Cậu làm cái gì vậy?" Người nọ nói tiếng Trung Quốc.

Lam Sơn hiểu được câu này, nhưng hiện tại đang lục lọi từ vựng để đối đáp. Nghĩ một hồi, cậu nhíu mày, nói bừa:

" Nhìn ông."

Người nọ nghe thế, đôi mày nhướn cao lên, rõ ràng đang không hiểu Lam Sơn nói cái gì. Giọng điệu khi nói tiếng Trung của cậu cũng không tệ lắm, nhưng câu từ thì loạn xạ cả lên.

Thấy người nọ im, Lam Sơn cắn răng, chỉ chỉ vào điện thoại.

" Không được gọi cảnh sát!"

Vừa nói, cậu vừa lắc lắc ngón trỏ, tỏ ý không cho phép.

Người nọ lúc này trầm ngâm nhìn Lam Sơn, đôi mắt hơi nheo lại giống như bình phẩm tên trộm nhỏ tuổi kia. Hồi lâu, người kia ngồi xuống ghế salon.

Ngặt nỗi, khi người kia mới nhấc chân đi tới thì Lam Sơn đã vội vàng lùi về sau, giấu kín cái di động.

Điệu bộ đó làm cho người kia nhìn một cách khinh bỉ không hơn không kém. Ngồi xuống ngay ngắn rồi, người đàn ông ấy đập tay xuống chỗ bên cạnh.

" Ngồi xuống."

Lần này người ấy chỉ dùng từ ngữ đơn giản nhất.

Lam Sơn nghe hiểu được liền ngồi xuống ở bên cạnh, nhưng vẫn để di động ra xa chỗ người kia.

" Cậu từ đâu tới?"

Lam Sơn quay qua nhìn người đàn ông kia. Trong mắt cậu thì người đàn ông này đã qua cái lứa tuổi trưởng thành rồi, giống trung niên hơn. Tuy vậy nhìn vẻ ngoài của ông ta không đến nỗi gọi là "lớn tuổi" hoặc "già".

Vẫn có khí chất đấy chứ.

Lam Sơn nhìn người kia một hồi mới chịu nói:

" Việt Nam."

" Việt Nam? Sao lại ở trong nhà tôi?"

Lam Sơn nhìn ông ta, lắc lắc đầu đáng thương.

" Tôi không biết nữa. Ngủ dậy thì đã ở đây."

Người kia trầm mặc.

Lam Sơn lại tò mò tên tuổi của người nọ nên liền lên tiếng:

" Tôi là Lam Sơn. Còn ông?"

Người kia ném cho cậu ánh mặt lãnh đạm, miệng phun ra ba chữ:

" Cốc Khiếu Thiên."

Lam Sơn nghe xong, theo phản xạ gật gù cái đầu. Miệng thì lẩm nhẩm, giống như là đánh vần.

Tian, tian, Thiên?

Xiao, xiao, Tiếu à? Hmm Tiểu? Tiêu? Tiêu Thiên? Tiểu Thiên? Ọe, mặt ông ấy mà Tiểu Thiên thì kỳ kỳ...

Lam Sơn cúi đầu lẩm nhẩm mãi cũng chưa ra được cái tên người nọ. Mà người nọ cũng rất tận tình, chẳng rõ lý do gì lại thôi thúc y ghi ra chữ Cốc Khiếu Thiên kia đưa cho Lam Sơn nhìn.

Lam Sơn đưa mắt nhìn qua, ngay lập tức đem từ đó đi dịch. Kết quả ra rất nhanh, tròn trịa ba chữ, Cốc Khiếu Thiên.

" Ồ, ra là Cốc Khiếu Thiên."

Lam Sơn gật gù gật gù, sau đó thì tự giật bắn mình. Cậu nhổm dậy, quay qua nhìn chăm chăm Cốc Khiếu Thiên, rồi lại nhìn vào ba cái từ Việt Nam kia.

Nuốt nước bọt, Lam Sơn lắp bắp:

" Ông..ông là...Cốc Khiếu Thiên?"

Cốc Khiếu Thiên lãnh đạm gật đầu.

Lam Sơn hít một ngụm khí lạnh, hỏi tiếp:

" Ờ ừm có phải...CK Entertainment là của ông?"

Câu dài quá thì cậu không biết nói thế nào, thôi thì cứ đánh thẳng vào tên công ty cho nhanh. Ngay lập tức, Cốc Khiếu Thiên gật đầu, còn có chút kinh ngạc.

" Cậu biết CK E?"

Biết, biết chứ. Shit, tôi vừa đọc truyện nói về ông đó!!!

Lam Sơn trừng lớn mắt nhìn Cốc Khiếu Thiên, hồi lâu vẫn chưa chớp lấy một lần.

Cốc Khiếu Thiên ở trước mặt mình, còn là giám đốc CK nữa. Để coi để coi, như vậy là mình xuyên không vào tiểu thuyết đam mỹ á? Ơ đệch, thích vãi!!!

Shit, kích thích thế!!

Như vậy là sẽ gặp được Tống Dĩ Khang, Quách Mạch An, còn có Tiểu Mập Mạp.

Á đìu, trời ơi, Khang cưa cưa, An mỹ thụ, ta đến với các người đây!!!!

Cốc Khiếu Thiên ngó mắt nhìn qua, thấy Lam Sơn hai mắt đang lấp lánh trái tim mà không hiểu chuyện gì xảy ra. Mà y cũng không thèm hỏi, chỉ lạnh lùng đứng dậy.

Lam Sơn ôm trong lòng cả đống mơ ước sắp thành hiện thực mà không biết rằng người kia sớm dự định đá mình ra khỏi căn hộ.
Năm, mười, mười lăm, hai mươi, hai mươi lăm, ba mươi giây trôi qua.

Trong gian phòng khách đọng lại giọng năn nỉ thống khổ từ tên nhóc mười tám tuổi nghiện đam mỹ kia.

" Khoan đã, đừng đuổi tôi đi."

Cốc Khiếu Thiên nhìn cậu, không hiểu cậu đang nói gì liền nhíu mày.

Lam Sơn nước mắt ngắn nước mắt dài bám lấy tay Cốc Khiếu Thiên, nhất quyết không chịu đi.

" Không đi!!"

" Tôi, không, đi!!!"

Ông đá tôi đi thì tôi biết ở đâu chứ?

Cốc Khiếu Thiên mặc kệ thiếu niên đang bám lấy mình như sam kia, lôi ra di động không biết từ lúc nào đã về lại tay mình. Y thản nhiên ấn ba con số rồi nhấn nút gọi.

Đầu dây lại lên tiếng.

Cốc Khiếu Thiên nhàn nhạt nói:

" Nhà tôi có một tên trộm, nhất quyết không chịu rời đi. Phiền các ngài đến xem xét. Địa chỉ là..."

Lam Sơn ấm ức không chịu nổi, một lần nữa vươn tay với lấy di động của Cốc Khiếu Thiên. Nhưng lần này cậu không xong rồi, y nhanh như chớp giữ chặt tay của cậu, nói trọn cái địa chỉ nhà.

Cúp máy.

Đời cậu đến đây là hết.

Lam Sơn tiu nghỉu hạ cánh tay xuống, khuôn mặt cúi thấp, lí nhí nói.

" Ông tàn nhẫn!"

Cốc Khiếu Thiên không quan tâm sự đời, cất di động vào túi rồi bước vào phòng ngủ của mình. Một mình cậu đứng giữa phòng khách trơ trọi và hiu quạnh, trong lòng tự dưng dấy lên nỗi chua xót nào đó.

Mười phút sau, ngoài cửa có tiếng gõ rất chậm rãi.

Cốc Khiếu Thiên từ trong phòng bước ra, mắt theo phản xạ liếc qua khu vực ghế salon, chẳng thấy tăm hơi người kia đâu cả. Trong bụng nghĩ lẽ nào đã bỏ đi?

Nghĩ đến đây, y thầm mừng. Đến lúc y ra mở cửa thì mấy người cảnh sát cứ trợn tròn mắt nhìn y.

Cốc Khiếu Thiên không hiểu lý do gì bọn họ lại nhìn mình đầy kinh hãi như thế nữa.

Trong lòng còn thắc mắc thì phía sau lưng đã vọng đến một giọng nói ấm ức xen lẫn bi thương.

" Hức, Khiếu Thiên, đừng như thế nữa được không?"

Cốc Khiếu Thiên nghe được giọng nói ấy, sống lưng đã lạnh ngắt. Y cứng ngắc xoay người lại, nhìn thấy một thiếu niên đang chỉ vắt vẻo một mảnh vải mỏng trên người.

Ánh mắt của y ngoài sửng sốt thì còn tức giận nữa.

Nhưng thiếu niên kia đã sớm ném mất mặt mũi của mình, chỉ cần có chỗ ở thì cậu bất chấp hết.

Bọn người cảnh sát vẫn đơ ra như một khúc gỗ.

" Cậu làm cái gì thế kia?" Cốc Khiếu Thiên hai mắt tối sầm lại, rít từng chữ.

Thiếu niên vẫn mang theo một bộ mặt ấm ức mà nói:

" Lẽ nào ngài định vứt bỏ tôi như thế?"

Sau đó thiếu niên lại nhìn sang phía cảnh sát, đôi mắt nhu hòa ướt át.

" Các người mang tôi đi được không? Tôi rất đau. Người đàn ông này đã khiến tôi rất đau. Vừa đau thể xác lại còn đau tinh thần. Các người mang tôi đi được chứ?"Cảnh sát lúc này chỉa hướng qua phía Cốc Khiếu Thiên, ánh mắt cực kỳ khinh bỉ.

" Thế nào ông bạn? Khi nãy rõ ràng ông bảo nhà ông có trộm mà? Sao bây giờ lại..."

Cốc Khiếu Thiên dù bị đả kích một vố nặng thế này, tuy mất tinh thần một chút nhưng cũng không thể khiến y sụp đổ hoặc hoảng loạn được. Nhìn qua phía cảnh sát, Cốc Khiếu Thiên nhẹ nhàng buông lời:

" Thật có lỗi quá. Thiếu niên kia là đứa cháu của tôi, có một chút vấn đề thần kinh. Có lẽ ban nãy là do nó gọi cho các ông, bây giờ lại bày thêm trò này. Tôi...thành thật xin lỗi."

Lam Sơn nhìn Cốc Khiếu Thiên cúi đầu xin lỗi, trong bụng liền mở cờ. Ông ấy nói như thế chẳng khác nào bảo cảnh sát lui về đi, bắt cái gì nữa chứ?

Nhìn thấy Cốc Khiếu Thiên có vẻ chấp nhận mình rồi, Lam Sơn cũng phối hợp theo y một tí, coi như đền đáp.

" Oa, chú này, cháu đang chơi vui mà!"

Sau đó bước lại gần chỗ cảnh sát, dọa bọn họ một trận đỏ mặt.

Lam Sơn vươn tay giữ lấy một người, cười cười kỳ dị:

" Chơi với tôi đi? Tôi bảo chơi với tôi mà!!!"

Chỉ một câu đấy thôi là đã khiến cảnh sát thoái lui không thèm quay đầu lại nữa.

Cốc Khiếu Thiên đóng sầm cửa lại, xoay người, đôi mắt đen láy nhìn chòng chọc thiếu niên gây hỗn loạn kia.

Cả hai nhìn nhau một hồi lâu cũng không lên tiếng, cuối cùng Cốc Khiếu Thiên cũng phải chịu thua, lưu Lam Sơn ở lại một đêm.

Lam Sơn được ông chủ tốt bụng có lòng hơi thương người ném cho một cái gối đầu, một tấm chăn không biết đã dùng qua chưa cùng với vị trí salon êm ái.

Cả phòng khách là của cậu.

Nhưng mà Lam Sơn cảm thấy không quen lắm với không gian rộng lớn này. Bây giờ thì cậu nhớ ba mẹ, nhớ ông anh thối tha hơn rồi.

Mặc dù là đọc nhiều truyện có thể loại xuyên không, xuyên thư lắm nhưng hiện tại chính cậu là nạn nhân thì cậu không thấy vui tí nào cả. Đúng là khi nãy cậu có tí kích thích vì nghĩ đến việc gặp Quách Mạch An, nhưng mà...

Mình nhớ nhà quá...

Lam Sơn vùi mặt vào chăn, cố gắng ngăn mình không khóc giữa gian phòng rộng lớn này.

Đến sáng hôm sau, Lam Sơn còn đang ngon giấc thì một cước mạnh mẽ đạp thẳng vào xuống giường. Thật ra là nói hơi quá vì người nọ không dùng chân đạp cậu, chỉ dùng tay đẩy cậu mà thôi.

Năm lăn lóc dưới đất, Lam Sơn uất ức cắn chặt môi, sau đó ngồi dậy trừng mắt với Cốc Khiếu Thiên.

" Ông làm gì thế? Đau chết đi được!"

Cốc Khiếu Thiên bận chiếc áo sơmi trắng vào, nhàn nhã cài khuy áo, không gấp gáp trả lời thiếu niên thiếu đòn kia.

" Chỗ của cậu ở đâu?"

Lam Sơn mới nãy còn trừng mắt, bây giờ thì tiu nghỉu cúi thấp đầu. Đêm qua Cốc Khiếu Thiên đem mình đặt ở salon mà ngủ, sáng hôm nay không hiểu lý do gì cậu lại ở trong phòng của y.

Kể cũng lạ, cậu chẳng nhớ gì hết trơn.

Cào cào tóc, Lam Sơn khẽ thở dài:

" Tôi cũng không biết nữa."

" Cậu là loại người gì vậy? Từ Việt Nam qua Trung Quốc cũng không biết vì sao? Ngay cả từ phòng khách đi vào phòng ngủ như thế nào cũng không rõ? Cậu rốt cục là người từ nơi nào xuất hiện? Trộm không ra trộm, lại còn tập làm diễn viên nghiệp dư."

Lam Sơn nghe bên tai ong ong âm thanh của Cốc Khiếu Thiên, mà điều kỳ lạ là cậu đều hiểu hết những gì y nói. Bất ngờ ngẩng đầu lên, Lam Sơn nhìn chăm chăm y, sau đó nói lưu loát:

" Tôi thật sự không biết vì sao mà. Bây giờ ông trách tôi cũng không được gì cả. Đêm qua tôi van ông cho tôi ở lại, ông nhất định không cho. Vì thế nên tôi mới đành đóng kịch thôi... Lỗi của tôi sao?"

Nói xong một trận, Lam Sơn còn ngạc nhiên với chính mình.

Cốc Khiếu Thiên cũng sửng sốt không kém.

" Cậu nói lưu loát hơn hôm qua nhỉ?"

Lam Sơn ngốc lăng gật gật, miệng lại lí nhí, " Kỳ lạ ghê..."

Cốc Khiếu Thiên cũng không có nhiều thời gian để tìm hiểu sự kỳ lạ của Lam Sơn, y khoác chiếc áo vest màu đen bên ngoài xong liền xoay người rời khỏi phòng ngủ.

Lam Sơn lúc này bận trên người vẫn là bộ đồng phục học sinh của mình, bây giờ nó đã bốc mùi mất rồi. Thấy y rời khỏi, cậu đứng bật dậy đuổi theo phía sau.

Ra đến cửa chính, Lam Sơn kéo tay Cốc Khiếu Thiên, ngập ngừng nói:

" Ông đi đâu vậy?"

Cốc Khiếu Thiên hờ hững nhìn cậu, " Kiếm tiền."

Lam Sơn biết mình hỏi ngu ngốc liền ho hai tiếng, sau đó thở dài:

" Đồ của tôi chỉ có một bộ đồng phục này thôi. Ừm...ông có thể cho tôi mượn một ít tiền được không?"

" Cậu có cơ sở gì mà tôi cho mượn đây?"

Lam Sơn chớp mắt, " Thì tôi ở đây mà."

" Tôi đã nói điều đó sao?"

Cốc Khiếu Thiên thật lãnh khốc. Y nói xong cũng không cho Lam Sơn được hồi đáp lại nữa đã liền biến mất.

Thiếu niên đáng thương kia một lần nữa ngồi xổm trên sàn nhà, cúi nhìn khuôn mặt tiều tụy của mình qua lớp sơn bóng loáng.

Tại sao mình lại xuyên vào nhà con người kia vậy? Đã lớn tuổi lại còn không có tình thương nữa.

Tuân à, tao ăn ở với mày đâu có thất đức lắm...?

Nghĩ ngợi lung tung một hồi, Lam Sơn lại gục đầu, thở dài đánh thượt.

Chương 3: Đứa trẻ hư

Cốc Khiếu Thiên đến công ty trong tình trạng rất không thoải mái. Vừa mới bước qua cánh cửa kính cao ngất, y đã nhất thời nhíu mày khi nhìn thấy hai nữ nhân viên ở một góc đang tán gẫu nhiệt tình.

Ánh mắt sắc lạnh lướt qua chỗ bọn họ, nhanh chóng lưu lại một tia cảnh cáo khiến cho một trong hai cô nàng phát hiện chủ tịch đang đứng nhìn mình.

" Ách, chủ tịch!" Cô gái ấy đứng dậy vội vàng, cô nàng bên cạnh cũng lật đật đứng dậy theo.

Cốc Khiếu Thiên vẫn lãnh khốc đưa mắt nhìn về phía họ, sau đó thì đi thẳng một đường vào phòng làm việc của mình.

Hai cô nàng kia liếc mắt nhìn nhau, tay ôm ngực thở phào nhẹ nhõm.

" Hôm nay ai chọc chủ tịch vậy nhỉ?"

" Không biết nữa. Hay đêm qua chủ tịch không ngủ được?"

Rất nhiều suy đoán không có lời hồi đáp.

Ngồi trong phòng làm việc, Cốc Khiếu Thiên vắt chéo chân, lưng tựa ra sau ghế đệm, trên bàn là tách cà phê đã sớm nguội. Y lật giở kế hoạch trong tuần này, nhóm nhạc nào sẽ biểu diễn rồi lại chuyển hướng sang phía Tống Dĩ Khang.

Vì lịch học của tên nhóc này khá bận nên Cốc Khiếu Thiên cũng ưu ái giảm bớt áp lực công việc cho cậu ta, tháng sau sẽ bù đắp lại.

Gọi thư ký vào thay một tách cà phê nóng khác, Cốc Khiếu Thiên nhâm nhi tách cà phê mới pha, trong đầu chợt nhớ về một tên nhóc kém mình gần hai con giáp đang ở lì trong nhà mình.

Một người mang quốc tịch Việt Nam lại có thể xuất hiện trong nhà y một cách ngang nhiên như thế? Nếu là trộm thì đã sớm tẩu thoát với vài món đồ quý giá rồi mới phải. Nếu không là trộm thì tên nhóc đó là ai? Vào nhà y với mục đích gì?

Trong lòng Cốc Khiếu Thiên đôi lúc có nổi lên một tình thương xót cho kẻ lạ nước lạ cái, thế nhưng cứ nhớ tới đêm hôm qua Lam Sơn bày trò trêu y một trận với cảnh sát thì y không cách nào hạ hỏa được.

Cốc, cốc.

Cửa phòng được đẩy ra nhẹ nhàng, Thích Hạ nghiêm chỉnh đứng trước cửa nhìn chủ tịch của mình đang trầm tư suy nghĩ. Đứng một hồi đủ lâu, anh mới hết kiên nhẫn gõ lên cửa vài lần nữa.

Lần này mới thành công kéo suy nghĩ của Cốc Khiếu Thiên về lại hiện tại. Y liếc mắt nhìn Thích Hạ, sau đó hạ giọng:

" Chuyện gì?"

Thích Hạ khép cửa lại, đi đến đặt xuống bàn của y một số kế hoạch tháng sau của Tống Dĩ Khang.

" Về tên nhóc hôm bữa tôi bảo cậu điều tra, cậu đã làm chưa?"

Thích Hạ đảo mắt nhìn chủ tịch, chợt nhớ đến cậu nhóc khuôn mặt như thiên thần, nhưng thần sắc thì lãnh đạm không hơn không kém. Cái người mà luôn ở bên cạnh Tống Dĩ Khang trừ những lúc người kia đi diễn thôi.

Hừm, cái người đó...

Thích Hạ trầm ngâm vài giây rồi nói:

" Thưa chủ tịch, tôi đã điều tra sơ nét về cậu nhóc đó rồi. Người đó tên Quách Mạch An, là con nuôi của siêu mẫu Hứa Khê cùng với nhiếp ảnh gia Quách Cẩn Siêu."

Cốc Khiếu Thiên đang hạ mi mắt xem qua bản kế hoạch, nghe đến vị siêu mẫu cùng nhiếp ảnh gia kia thì thình lình nâng mắt lên. Y thoáng kinh ngạc về lý lịch của hồ ly nhỏ, song y vẫn bình thản mà đáp.

" Lý lịch không tệ."

Thích Hạ mới nãy còn đứng tim, bây giờ đã đỡ hơn một chút. Anh hắng giọng, mỉm cười nói:

" Vâng. Cậu bé học rất giỏi, trong trường luôn đứng top ba. Bên cạnh, cậu bé này đàn rất hay, hát cũng không thua gì Henry. Tôi có hỏi một số người trong trường, họ bảo cậu bé hướng nội lắm, chỉ thân thiết với mỗi Henry."

" Hướng nội à? Đó là lý do cậu ta có vẻ không muốn Henry đi diễn?"

Thích Hạ ngập ngừng một chút rồi gật đầu, " Có lẽ thế."

Cốc Khiếu Thiên tì cằm lên ngón tay, trong đầu y nghĩ gì, Thích Hạ không thể đoán được. Nhưng biểu hiện của y đối với hồ ly nhỏ là không tệ, hoặc ngược lại là rất tốt.

Thích Hạ lui ra ngoài rồi, Cốc Khiếu Thiên mới xoa nhẹ huyệt thái dương của mình, thở dài một hơi.

Bây giờ người nổi tiếng cũng không ngại ngần công khai chuyện tình của mình nhỉ? Hừm, sau này không được để Henry làm quá lố như vậy được.

Cốc Khiếu Thiên xem Tống Dĩ Khang là một con gà cưng, một viên ngọc trai sáng loáng, một bảo bối quý hiếm.

Đó chỉ là hiện tại thôi.

Về sau y mới nhận ra, bảo bối quý hiếm mà y có được lại chính là cậu nhóc hướng nội có "bố mẹ" bất chấp dư luận kia.

Buổi tối khi đi ăn cùng với những đồng nghiệp trong công ty, ăn mừng cho một giải thưởng mà nhóm nhạc kia đoạt được. Chủ tịch là người nổi tiếng lãnh khốc khó gần, thế mà hôm nay y lại gia nhập cùng bọn họ.

Khi Cốc Khiếu Thiên ngồi xuống giữa bao con mắt kinh ngạc, thần sắc của y vẫn không thay đổi.

Cốc Khiếu Thiên nâng tầm mắt lên nhìn lướt qua bọn họ, âm trầm cất tiếng:

" Còn không nhập tiệc?"

Sau câu nói đấy, ai cũng tỉnh lại từ cõi mộng, cười hi hi ha ha như một buổi diễn hài.

" Chủ tịch à, sao hôm nay chủ tịch lại có mặt thế ạ?"

Trong đám đông thì có một người đã bạo gan hướng mắt đến Cốc Khiếu Thiên mà hỏi ra vấn đề của biết bao con người đang tò mò. Trong đó có cả Thích Hạ.

Anh nãy giờ cũng ngứa miệng muốn hỏi nhỏ y lắm rồi, nhưng xem ra bây giờ không cần thiết nữa. Thích Hạ cười thầm một tiếng, liếc mắt chờ đợi Cốc Khiếu Thiên trả lời.

Nghe nhân viên của mình hỏi, Cốc Khiếu Thiên cũng không có biểu tình khó chịu hay cáu gắt gì cả, y điềm đạm nhếch nhẹ mép môi cười nhàn nhạt.

" Muốn xem thử thường lệ mọi người tổ chức tiệc như thế nào thôi."

Các cô nàng trong công ty nghe xong liền lén lút le lưỡi, mắt nhìn nhau đầy ẩn ý.

Chắc chắn chủ tịch đã biết tụi mình thường xuyên nói xấu ngài rồi.

Hay trong nhóm mình có gián điệp, báo cáo lại chủ tịch chăng?

Hôm nay chủ tịch ở đây ăn tiệc, như vậy sẽ rất khó giải phóng tâm sự.

Haiz, ăn tiệc thôi. Hôm nay nên ăn tiệc là chính.

Biết bao tâm tư đang bùng nổ trong lòng từng cô nhân viên xinh đẹp, còn các chàng trai khác thì không quan tâm lắm, họ vẫn cạn rượu cạn bia rất nhiệt tình.

Cốc Khiếu Thiên khá là thích uống rượu, nhưng khi dự tiệc thì y không bao giờ uống qua liều lượng của mình.

Bữa tiệc ăn mừng sôi nổi một lúc lâu rồi cũng nhanh chóng tàn lụi. Bây giờ trong mắt Cốc Khiếu Thiên chỉ còn là một đám nhân viên mặt mày đỏ ke, ngã dài cả ra bàn mất rồi.

Chỉ còn vớt vát lại nhóm nhạc vừa được nhận giải thưởng, Thích Hạ và Cốc Khiếu Thiên là tỉnh táo.

Nhìn bọn họ say khướt như vậy, y chỉ thầm hừ lạnh một tiếng rồi đứng dậy, nói với thư ký riêng của mình.

" Rin, cô đi tính tiền bàn tiệc hôm nay đi."

Cốc Khiếu Thiên đưa cho Rin cái thẻ vàng sáng loáng rồi cất bước rời khỏi bữa tiệc. Thích Hạ thì ở lại để cùng bọn người kia ra về.

Ngồi vào xe rồi, Cốc Khiếu Thiên liền ngã lưng ra sau ghế, rượu bắt đầu thấm vào cơ thể khiến y thấy hơi buồn ngủ.

Rin tính tiền xong xuôi liền đi ra xe, gửi lại cho y cái thẻ vàng kia. Cốc Khiếu Thiên nhận lấy rồi thình lình hỏi:

" Khi nãy cô thấy trong tài khoản còn bao nhiêu?"

Rin bị hỏi vấn đề này bất ngờ quá, cô nàng chưa định thần kịp nên hơi ấp úng. Hồi lâu thì a khẽ một tiếng:

" Ban nãy tôi nhớ là ngài còn hơn chín ngàn tệ."

" Chín ngàn tệ đó là sau khi trả cho bữa tiệc kia rồi hử?"

Rin chớp chớp mắt, gật đầu chắc nịch.

Thế nhưng Cốc Khiếu Thiên có vẻ hài lòng lắm với số tiền mình vừa nghe được. Trong lòng y cũng không còn bộn bề suy nghĩ gì, nhắm mắt lại nghỉ ngơi khi con xe màu đen sang trọng đã sớm lăn bánh.
Về đến căn hộ cao cấp của mình, Cốc Khiếu Thiên cứ nghĩ rằng mình đã say đến mức đi nhầm sang căn hộ của người khác.

Căn hộ của y là một nơi luôn yên tĩnh, một động thái nhỏ cũng có thể nghe được, ví như tiếng gió lướt qua.

Nhưng hôm nay, khi Cốc Khiếu Thiên vừa đặt chân qua cánh cửa chính thì đã bị một dàn âm thanh chói tai đập vào màng nhĩ.

Y nhíu chặt mày, đóng kín cửa lại rồi xoay người đi vào trong đó xem thử. Phòng khách vẫn chưa bị xáo trộn đồ đạc nhưng trên sàn nhà thì rơi vãi đầy vỏ bánh, vỏ kẹo, vỏ thức ăn nhanh.

Cốc Khiếu Thiên hít hít mũi, còn nghe được cả mùi gà rán, khoai tây chiên, hình như còn có cả pizza.

Còn về âm nhạc thì Cốc Khiếu Thiên không hiểu bọn người kia đang hát cái gì nữa. Ngôn ngữ này không phải ngôn ngữ mẹ đẻ của y.

Phía trong, Lam Sơn vừa mới ra khỏi phòng ngủ, trên người bận một bộ y phục nhìn là biết đắt tiền nhưng rất đơn giản và có phần đáng yêu. Trên miệng cậu còn đang ngậm cây kẹo mút vị trái cây hỗn hợp, mặt mũi trông rất tốt.

Đôi chân mang tất khác màu, một trắng một đen, rất phá cách.

Mang theo khuôn mặt tươi như hoa hướng dương đó ra ngoài phòng khách, Lam Sơn chợt nhận ra âm nhạc đã bị tắt đi, thay vào đó là một bầu không khí thật ảm đạm.

Hít lấy một luồng khí lạnh như băng, Lam Sơn cắn vội cây kẹo rồi nuốt xuống. Đi lại gần chỗ ghế salon dài, Lam Sơn hơi nghiêng người quan sát vị chủ nhà đang nhắm mắt đánh giấc.

Phù, hóa ra ông ấy ngủ rồi. Mà ông ấy về khi nào thế nhỉ?

Lam Sơn ngây ngốc nhìn ra ngoài cửa, bóng đèn tự động đã tắt từ lâu, để lại một mảng tối hù. Quay lại nhìn về phía Cốc Khiếu Thiên, Lam Sơn thình lình bị dọa bởi đôi mắt sáng như mèo trong đêm kia.

" Khụ, ông...về rồi?" Lam Sơn suýt thì bị sặc kẹo.

Cốc Khiếu Thiên mơ màng nhìn thiếu niên vừa phá hỏng cả căn hộ của mình, hồi lâu thì đặt di động của y lên bàn.

" Cậu đã làm gì trong ngày hôm nay, hửm?"

Lam Sơn nghe giọng điệu hỏi tội kia, cả người xoắn xuýt lo sợ. Mắt liếc nhìn chiếc di động người nọ, màn hình sáng chói hiển thị rõ phần tin nhắn thông báo.

Kỳ lạ là, ngày hôm nay Lam Sơn nhìn chữ Trung thì giống như nhìn chữ Việt vậy, hoàn toàn có thể đọc làu làu, hiểu tận tình nghĩa của ngôn ngữ thứ hai này.

Bất giác Lam Sơn nghĩ, có khi cậu đã thích ứng được với sự xuyên thư này rồi.

Hít thêm một hơi nữa, Lam Sơn cẩn trọng cúi xuống đọc phần tin nhắn trên màn hình di động, vài giây sau liền cứng họng, mặt mũi tái mét.

Trên đó ghi ngắn gọn là tài khoản của bạn đã chi tiêu bao nhiêu bao nhiêu đấy, còn lại bao nhiêu bao nhiêu thôi.

Sống lưng Lam Sơn lạnh ngắt, mắt không khỏi nhìn chăm chú Cốc Khiếu Thiên.

" Cậu...dám dùng thẻ của tôi để mua đồ hay sao?"

Lời của y như rít qua từng kẻ răng.

Lam Sơn hiểu, y đang nổi trận lôi đình rồi.

Chẳng qua sáng hôm nay, cậu ở nhà buồn chán cuộc đời quá nên mới đi tham quan căn hộ cao cấp này. Cậu không chỉ tham quan từng gian phòng mà còn xem kỹ càng tủ quần áo của Cốc Khiếu Thiên nữa.

Tham quan thỏa thích chán chê rồi, Lam Sơn mới lôi một lon nước ngọt ra uống, sau đó ngả người lên ghế nằm thư giãn. Cũng đúng lúc này, dưới chỗ cậu nằm cấn cấn cái chi đó làm cậu phải ngồi nhổm dậy.

Ấn ngón tay sâu xuống dưới khe hở, Lam Sơn phát hiện được một chiếc thẻ bạc rất đẹp, rất hấp dẫn và thu hút.

Ngay sau đó, Lam Sơn cứ như vậy mà cầm thẻ đó vi vu khắp thành phố cả một buổi sáng.

Chuyện là như thế. Và cậu cũng không nghĩ là thẻ đó người kia còn...nhớ tới.

Tiu nghỉu cúi thấp mặt, Lam Sơn ấp úng nói:

" Tôi xin lỗi. Ngài đừng chấp đứa trẻ ngu ngốc như tôi."

Cốc Khiếu Thiên tì cằm lên ngón tay, trầm ngâm ngước nhìn Lam Sơn. Rất nhanh, y đưa ra quyết định:

" Tôi cho cậu ba phút để rời khỏi đây, không để lại một tí bụi nào trên người cậu mới thôi."

Lam Sơn biết chắc Cốc Khiếu Thiên sẽ đưa ra quyết định này, cậu cũng đoán được số phận của mình sẽ bèo dạt mây trôi nhưng mà...

Lam Sơn là ai chứ? Lam Sơn không phải đứa trẻ dễ bị chùn bước như vậy! Lam Sơn không bao giờ bị khuất phục!! Lam Sơn sẽ làm mọi cách, làm mọi cách để được lưu lại trong căn hộ cao cấp này.

Vì thế mà...

Lam Sơn quyết định một việc thật táo bạo.

Hết chương 3.

Chương 4: Cáo già gặp hồ Ly

Một thiếu niên trên người bận chiếc áo phông tay dài màu đen rộng thùng thình, phía dưới là chiếc quần đùi màu trắng kết hợp với một đôi tất hai màu khác nhau.

Gương mặt thuần túy lưu manh ngỗ ngáo trước đây bây giờ chỉ còn lại là một vẻ đáng yêu câu dẫn.

Lam Sơn trước khi thực hiện cái màn trình diễn táo bạo của mình thì cậu đã thầm cầu nguyện hơn một trăm lần, nước bọt cũng ừng ực khe khẽ phát ra.

Nhắm mắt, chớp mắt, đưa tình xong xuôi, Lam Sơn liền mỉm cười một cách tà ma.

Âm nhạc không có, Lam Sơn liền hát chay.

Lam Sơn đưa hai bàn tay trên trán, tạo thành hình mái nhà rồi vui vẻ hát:

" Chô cô nơ pin han chơ các sịc dơ nấc cô, ơ nấc cô. Cồ sô han u du han cha nần ghì đa rá dô, ờ rá dô...Ộp pa há cô ná ha cồ, cốc ma chu an cha sồ. Sờ rô son ba đác ki dề pép ân na sơ rư ha chô..."

Hai bàn tay nắm lại, động tác mèo nhỏ liền bộc phát hết công suất và Lam Sơn vẫn thản nhiên hát bài hát mà Cốc Khiếu Thiên không hiểu được nghĩa của nó.

" Han nân pa chi ma nu gô quô rê đô nếch cồ, ơ nếch cồ. Tà rân dơ cha rang man đô sệch chì ma nan ních cô, ơ ních cô. Sề ki song gá rắc cơ cồ, khốc da sốc hê chô dồ. Chờ tế na hon cha nế bơ rơ tu chi an kí rồ..."

Vào điệp khúc của bài Gwiyomi, Lam Sơn cảm nhận được tim của mình đang đập thình thịch thật hoảng loạn.

Trời ơi, sống mười tám năm trên đời chưa lần nào cậu thấy mình nhục nhã cần đào hố chui xuống đất ngay như lúc này.

Huhu, hình tượng ơi, ngươi ở đâu?

Trong lòng thầm gào khóc như thế nhưng ngoài mặt Lam Sơn vẫn mỉm cười đáng yêu, lâu lâu còn lắc lư cái đầu, chớp chớp mi mắt dài như con gái để câu dẫn nữa.

Hai ngón trỏ giơ lên, lắc lư qua lại: " I đà ha kì ân kì dố mì."

Biểu tượng "say hi" được biến thành tai con thỏ nhấp nhô: " I đà ha kì in ân kì dố mì."

Ngón trỏ cùng ngón cái ghép lại thành vòng tròn, xoay xoay: " Sam đa ha kì sam ân kì dố mì, kì kì dố mì, kì kì dố mì.."

Mỗi bàn tay giơ lên bốn ngón, đặt dưới cằm làm duyên: " Sa đa ha kì sa đô kì dố mì."

Mười ngón tay như hai bông hoa nở to ra rồi tạo thành trái tim: " Ô đa ha kì ô đô kì dố mì."

Mỗi ngón được mút nhẹ một cái: " Du đa ha kì du gân nhằm nhăm nhắm nhăm nhằm, kì dố mì, a ki dô mi."

Vị chủ nhà thần sắc vốn lãnh khốc, nay còn thêm một đám mây đen phía trên bao phủ lấy, tầng tầng sát khí. Cốc Khiếu Thiên công lực thực tốt mới có thể ngồi vắt chéo chân, ngón cái tì cằm và chiêm ngưỡng trọn vẹn màn trình diễn ngốc nghếch của thiếu niên kia.

Riêng Lam Sơn thì cảm thấy mình thật giỏi, một cảm giác thành tựu khiến cho cậu lâng lâng như ở trên chín tầng mây.

Mình quả nhiên có khiếu nghệ thuật, chắc chắn sẽ làm cho người đàn ông không có tình thương kia động lòng hoặc ngưỡng mộ, có khi còn đem mình vào công ty nâng lên thành một nghệ sĩ không chừng!!

Nắm chắc phần thắng trong tay, Lam Sơn ngây ngốc cười cười lên.

Đối với cậu thì việc nhảy múa ca hát Gwiyomi là một việc rất táo bạo, vì trước giờ cậu luôn kêu trò này thật nhàm chán, không mang tính khoa học gì cả.

Bây giờ thì thấy rồi.

Lam Sơn lia mắt nhìn Cốc Khiếu Thiên vẫn trầm mặc không mở lời, cậu căng thẳng nuốt nước bọt, nhích nhích nhích lại gần chỗ y mà hỏi khẽ:

" Ngài thấy thế nào?"

Cốc Khiếu Thiên hờ hững nâng mi mắt nhìn cậu:

" Ở khía cạnh nghệ thuật, cậu làm rất tốt."

Lam Sơn tròn mắt nai nhìn Cốc Khiếu Thiên vừa khen mình, chốc chốc mọi suy nghĩ đều dừng hẳn lại. Khóe môi nhếch lên, cậu muốn cười ha ha hai tiếng nhưng phải kìm lại.

Cũng vì đại não ngừng hoạt động trong năm giây nên Lam Sơn khó lắm mới thích nghi nổi câu thứ hai mà Cốc Khiếu Thiên phán:

" Nhưng thực tế, tôi chỉ vừa xem một tên khùng nhảy múa loạn xạ thôi."

Cốc Khiếu Thiên dứt lời liền đứng dậy, không buồn đòi lại cái thẻ mà Lam Sơn đã vô tình cuỗm được. Mắt y hơi lướt qua đôi tất khác màu dị hợm kia, đôi chân mày thanh tú hơi chau lại rồi y xoay người bỏ đi mất.

Sau năm giây, đại não hoạt động trở lại.

Đương nhiên, sau đó là sự phẫn uất không có gì miêu tả nổi nữa của Lam Sơn. Cậu nghiến răng nghiến lợi, một phút nhục nhã dâng tràn trong tim.

Trái tim này thật mong manh, chỉ cần một nhát là tan thành nghìn mảnh chứ không đùa đâu nhé.

Lam Sơn ủy khuất ôm ngực, ở phía sau lưng Cốc Khiếu Thiên mà mè nheo:

" Ngài đúng là quá đáng! Tôi yêu thích nghệ thuật vì tôi luôn cảm thấy ngài là một con người có đôi mắt tinh tường. Một chủ tịch của một công ty giải trí nổi tiếng như thế hẳn là không tầm thường gì cả. Bên cạnh tôi chắc chắn ngài cũng rất áp lực nhiều thứ. Vì tôi nghĩ cho ngài mà trình diễn bài hát đó, giúp ngài thư giãn đầu óc. Không ngờ ngài lại bảo tôi giống một tên thần kinh."

Mũi khịt khịt, đơn giản là do nhiệt độ hạ thấp xuống mà Lam Sơn thích nghi không nổi, chứ cậu không khóc. Nhưng trong hoàn cảnh này, cậu liền lợi dụng nó một cách xảo trá.

" Ngài bảo tôi thần kinh mà ngài cũng ngồi im xem hết đó thôi. Công lý ở đâu chứ? Bên ngoài người ta trình diễn một bài cũng được hẳn một số tiền ngon lành rồi, còn tôi vừa trình diễn không công mà còn bị mắng nữa a."

" Được rồi, ngài đã bảo thế thì tôi cũng sẽ nhận vậy. Tôi tin máu nghệ thuật của tôi không phải dạng vừa a. Ngài đi ngủ đi, ngài ngủ ngon."

Lam Sơn một mặt cúi gằm xuống, thản nhiên đi lại gần chiếc ghế salon, nằm phịch một tiếng, ư ư hai tiếng thoải mái.

Cốc Khiếu Thiên sau khi nghe một màn nỗi lòng từ thiếu niên lắm mồm kia, y không biết nhận xét gì ngoài việc cảm thấy nỗi lòng đó hệt như đang mắng xéo y vậy.

Nhưng rồi Cốc Khiếu Thiên cũng không buồn để ý đến chuyện đó, y bình tĩnh bước lại gần chỗ Lam Sơn đang nằm, duỗi ngón tay gõ nhẹ xuống áo cậu.

Lam Sơn mệt muốn ngất đi, vừa nằm xuống liền muốn đi ngủ ngay. Nào ngờ giấc mộng mới vẽ ra thì đã bị dập tan, cậu làu bàu trong miệng rồi mở mắt nhìn.

Thấy Cốc Khiếu Thiên còn chưa an giấc, cậu khó hiểu nhìn y:

" Sao ngài chưa ngủ?"

Cốc Khiếu Thiên khoanh hai tay trước ngực, nhếch mép nói:

" Cậu nghĩ là tôi quên chuyện đuổi cậu ra khỏi nhà cách đây mười phút à?"Ây..

Lam Sơn đảo tròng mắt, cái mặt gian manh liền lộ ra. Cậu khi nãy lợi dụng tuôn một bài tế văn như vậy chính là để dời sự chú ý của Cốc Khiếu Thiên, muốn tự bản thân giả ngu giả ngơ để được ngủ trong nhà y đêm nay.

Nào ngờ Cốc Khiếu Thiên nhạy bén hơn, thông minh hơn, hay dùng cách nói khác chính là cáo già hơn cậu.

Rõ ràng chênh lệch tuổi tác thì cũng ảnh hưởng thật.

Lam Sơn đong đưa đôi mắt nhìn tứ phía, miệng muốn nói gì đó nhưng không tài nào mở lời được.

Cốc Khiếu Thiên vẫn ung dung mỉm cười nhàn nhạt:

" Tôi sẽ mở cửa giúp cậu. Mau lên đi!"

Aishshhhhshshshs...

Lam Sơn đầu óc rối tinh rối mù, loạn cào cào chấu chấu hết cả rồi. Cậu mím chặt môi nhìn Cốc Khiếu Thiên đang bước ra cửa, một mặt không đành lòng mà đứng dậy.

Nhưng cậu chưa di chuyển, chân vẫn đứng một chỗ như thế nhìn bóng lưng thẳng tắp của y.

Phải làm gì đây? Phải làm gì thì được nhỉ?

Xem nào, nhớ lại xem nào.

Bà tác giả này hình như chưa có thằng đàn ông nào mà bả tha cả? Một cái động của bả đều cong từ trẻ đến già, từ bé đến lớn, mập ốm xấu đẹp gì cũng cong mẹ nó hết luôn.

Được rồi, mình chưa đọc hết bộ Thanh âm của Thiên Sứ này nên không biết Cốc Khiếu Thiên có cong không nhỉ?

Ayyo, nhưng nếu với tính cách của bà Sun thì...hẳn là bả sẽ dành cho ông kia một người đi? Nhìn Cốc Khiếu Thiên như vậy chắc là công rồi, vậy...vậy...

Ơ đệch, mình đang nghĩ quái gì vậy? Việc ổng cong và việc mình sắp bị đuổi thì liên quan gì nhau?

Ôi, mình vừa nghĩ tới điều ai cũng nghĩ đúng không?

Nếu trên đời này có Hàn Di cách Đình Huy mười lăm tuổi thì bây giờ có Lam Sơn cách Cốc Khiếu Thiên hơn hai mươi tuổi.

Mẹ nó chứ, mình lại nghĩ gì nữa vậy!!!!

Cốc Khiếu Thiên định mở cửa nhưng nhìn thấy thiếu niên kia miệng cứ lầm bầm một mình như niệm bùa chú, mắt lại nhắm nghiền, chân mày chau lại trông rất căng thẳng.

Đột nhiên y không đành lòng mở cửa nữa, mà đợi cho cậu bước lại gần mới dịu dàng dẫn cậu ra ngoài hành lang ngập tối.

Lam Sơn sau khi niệm bùa chú xong liền bước tới chỗ Cốc Khiếu Thiên. Cậu còn đang đứng trên một bậc thang không cao lắm, nhưng chiều cao thì vừa vặn ngang bằng với y.

Cốc Khiếu Thiên nhấc chân bước lại gần, toang nắm tay cậu dẫn cậu ra ngoài thì Lam Sơn một bước trượt chân, ngã chúi ra phía sau.

Đương nhiên, cậu phải kéo cả Cốc Khiếu Thiên cùng ngã với mình chứ.

Vì đôi tất hơi trơn nên cậu mất đà, làm cho Cốc Khiếu Thiên một trận đau tê tái. Hai người nằm ép vào nhau, Lam Sơn nhìn cảnh tượng này, lòng thoáng hồi hộp nhưng rồi lợi dụng lúc y không để ý liền nghiêng đầu ấn môi mình lên môi y.

Sau đó, giả vờ làm nạn nhân, vẻ mặt hốt hoảng lẫn bi thương.

Bàn tay che ngang miệng, Lam Sơn mạnh mẽ đẩy Cốc Khiếu Thiên ra, ánh mắt tràn ngập hoảng loạn.

Cốc Khiếu Thiên vừa nãy còn bực bội vì đau chân, bây giờ thì y chỉ ngốc lăng nhìn Lam Sơn đang che ngang miệng phẫn nộ nhìn y.

Giống như y vừa mới trở thành tên tội phạm xâm phạm thể xác người khác vậy đó.Bốn mươi năm sống trên đời này, Cốc Khiếu Thiên lần đầu trưng ra vẻ mặt ngốc lăng không biết chuyện gì vừa xảy ra như thế kia. Chuyện này mà lan ra trong công ty thì có mà mọi người đều bị trục xuất hết.

Thoáng kinh ngạc năm giây, Cốc Khiếu Thiên liền đứng dậy, nhìn đau đáu vào Lam Sơn.

" Ngài vừa hôn tôi đó." Lam Sơn thật thẳng thắn.

Hay nói cách khác thì y trúng kế cậu rồi.

Cốc Khiếu Thiên tuy vẫn còn chút ngỡ ngàng trong lòng, nhưng bề ngoài y thực bình tĩnh, miết ngón tay lên môi mình.

" Thì có vấn đề gì? Tôi đã từng có vợ, chuyện hôn là chuyện bình thường, tôi không mất mát gì cả."

Lam Sơn nghe y nói, mắt tròn xoe:

" Ông có vợ rồi à?"

Cốc Khiếu Thiên thật sự không nghĩ Lam Sơn kia một chốc liền thay đổi chủ đề nhanh như thế. Thiếu niên kỳ lạ này làm y đau đầu quá đi mất.

Nhắc đến vợ y, người này đã cùng y ly hôn rất lâu rồi. Sau khi hạ sinh một bé trai kháu khỉnh tên Cốc Vũ, hai người cũng rạn nứt tình cảm. Lý do là vì Cốc Khiếu Thiên quá quan trọng công việc mà quên luôn gia đình.

Chuyện như thế cũng đã mười mấy năm rồi, nhớ lại liền khiến Cốc Khiếu Thiên khó chịu trong người.

Lam Sơn lúc này đứng dậy, hơi nghểnh cổ nhìn y:

" Ừm, nhưng mà tôi mất nụ hôn đầu rồi, ngài định làm gì?"

" Cậu là con trai mà để ý chuyện đó hửm?"

Cốc Khiếu Thiên hơi buồn cười.

Khi nhìn khuôn mặt vô tội của Lam Sơn, y càng không nỡ quát mắng.

Lam Sơn lại mím nhẹ môi, hừ hừ hai tiếng:

" Sao lại không để ý được chứ? Tôi định dành nụ hôn đầu cho vợ tương lai a, bây giờ lại bị một ông chú cuỗm đi rồi. Đền bù đi chứ?"

" Đền bù?" Cốc Khiếu Thiên nhướn cao lông mày, lãnh khốc hỏi, " Muốn thay thế vị trí của vợ tôi?"

Hả...

Hóa ra, hóa ra...Cốc Khiếu Thiên cùng chung một giuộc nha!!!

Lam Sơn một mặt đầy hưng phấn nhìn y, sau đó liền cảm ơn bà tác giả có tâm bẻ cong hết hệ liệt kia.

Nhưng mà như vậy thì sao? Cốc Khiếu Thiên thích đàn ông, như vậy bà Sun chắc chắn ghép cho ổng một bé thụ nào đó đi? Hừ, như vậy không phải là mình có thêm tình địch à?

Lam Sơn lại đảo mắt.

Cậu hoàn toàn không quan tâm xem tuổi tác hai người có hợp không, không để ý rằng liệu y có chấp nhận một tên thần kinh là cậu không, càng không hỏi đến ý kiến ba mẹ và ông anh thối tha kia nữa.

Nếu như gia đình cậu biết chuyện này chắc chắn chỉ có chết ngay tại chỗ.

Lam Sơn chớp chớp mắt, cười nói:

" Không cần thay thế vị trí vợ ngài đâu. Tôi sẽ đảm nhiệm dọn dẹp nhà cửa cho ngài, nấu bữa sáng bữa trưa bữa tối cho ngài. Nếu ngài cần thì tôi sẽ tắm cho ngài luôn cũng được."

Như chưa đủ, cậu bổ sung:

" Ngài muốn gì tôi đều sẽ phục vụ tận tình."

Khi nói xong, Lam Sơn còn không để ý lời của mình có bao nhiêu mùi vị mập mờ kỳ dị thì cậu đã bước tới gần Cốc Khiếu Thiên, kéo cổ áo của y lại kín đáo hơn.

" Được rồi, ngài mau đi ngủ đi, mai còn dậy sớm mà."

Cốc Khiếu Thiên tận lực kìm nén sự kinh ngạc của mình mà nhìn xuống từng ngón tay thon dài trắng trẻo kia đang chạm lên lớp áo thun của mình. Ngón tay linh hoạt di động, sau đó thì rời khỏi tầm mắt y.

Không cần trở thành vợ tôi mà cậu lại bảo là muốn tắm cho tôi? Khỉ thật, vợ tôi còn chưa tắm cho tôi bao giờ đấy!

Cốc Khiếu Thiên càng nghĩ theo cái logic của thiếu niên kia lại càng nhức đầu không ngớt.Y nghi ngờ việc mình đã uống rượu quá liều lượng vào buổi tối hôm nay.

Không để ý Lam Sơn nữa, y liền tách khỏi người cậu, đi lên lầu thật nhanh chóng.

" Ừm mà ngài còn chưa quyết định đề nghị của tôi?"

Cốc Khiếu Thiên dừng bước ở bậc thang thứ năm, không quay đầu lại, y chỉ nuốt xuống tiếng thở dài bất lực của mình mà nói:

" Sáng mai sẽ quyết."

Lam Sơn càng được một tấc tiến một thước:

" Vậy tôi sẽ ngủ ở đây nhé."

Đương nhiên, Cốc Khiếu Thiên không nhàn rỗi trả lời câu hỏi ngu ngốc đó, đi về phòng mình một nước.

Lam Sơn lại một mình chiếm lấy phòng khách cao cấp, nụ cười treo trên môi càng lúc càng tà ma hơn.

Hết chương 4.

Chương 5: Món ăn hại đời

Cốc Khiếu Thiên từ trong phòng ngủ đi ra đã ngửi thấy mùi thơm của cà phê hảo hạng mà mỗi ngày y thường phải nhấp một ngụm.

Ánh mắt rất tự nhiên mà hướng về căn bếp rộng rãi kia, thoáng đọng lại trong đôi mắt y là một thiếu niên bận chiếc áo len màu xám kết hợp với quần lửng màu trắng.

Dáng vẻ thiếu niên kia không còn gì có thể gọi là lạ nước lạ cái nữa, ngược lại rất thuần thục sử dụng từng thứ trong nhà của y.

Cốc Khiếu Thiên khép cửa phòng lại, trưng ra một mặt bình thản ngồi xuống bàn ăn, mắt lại khẽ lướt qua chỗ Lam Sơn và đôi chân mày đột nhiên chau lại.

Y hừ một tiếng lạnh nhạt, " Hôm qua thì hai chiếc tất khác màu, hôm nay chỉ còn một chiếc?"

Lam Sơn nghe thấy giọng nói của Cốc Khiếu Thiên có hơi giật mình, cậu quay nửa người, đối y mà cười tít mắt.

" Ngài thích phong cách ăn mặc của tôi chứ?"

Cốc Khiếu Thiên nhếch môi, ánh mắt rõ ràng khinh bỉ nhưng Lam Sơn hoàn toàn đem bỏ một xó không để ý. Y cũng không biết nên bảo con người này là vứt hết mặt mũi hay không nữa?

" Phong cách rất quái dị, tôi cực kỳ chướng mắt."

Lam Sơn hơi cúi người nhìn chiếc tất màu xanh sẫm của mình, viền cổ lại màu đỏ thẫm, thật ra rất đẹp nhưng qua lời Cốc Khiếu Thiên thì nó hết sức nhảm nhí và kỳ dị. Nhưng mà Lam Sơn trước giờ không để ý lắm về chuyện người ta bình phẩm về cách ăn mặc của mình, cậu thích là được rồi.

Đặt lên bàn cốc cà phê còn bốc khói, Lam Sơn chống cằm, cả nửa người nghiêng một góc bốn mươi lăm độ lên mặt bàn.

" Ngài uống tí cà phê nhé?"

Cốc Khiếu Thiên dời tầm mắt khỏi tờ báo, thình lình bị đôi mắt với hàng lông mi như con gái của Lam Sơn làm cho đứng hình vài giây. Y lần đầu thấy một thiếu niên lại mang dáng vẻ của con gái như thế đấy.

Lúc này ngài có thể nói như vậy, nhưng về sau thì ngài đã có thể khẳng định, thiếu niên xinh đẹp như con gái không chỉ có một mình Lam Sơn ngốc nghếch dị hợm này.

Liếc mắt về phía cốc cà phê, Cốc Khiếu Thiên ung dung cầm lên, đưa đến môi, thổi nhẹ một hơi rồi nhấp một ngụm. Động tác của y nhuần nhuyễn đến mức khiến Lam Sơn không dứt mắt ra được.

Động tác rất đỗi bình thường nhưng khi áp lên Cốc Khiếu Thiên thì nó vừa nhẹ hẫng lại rất lịch thiệp, có sức hút không ngờ được.

Lam Sơn nheo mắt nghĩ, kiểu này có khi mình cũng thích ông ấy trước khi cưa đổ ông ấy mất rồi?

Hây, bây giờ thì tiết lộ một chút đây.

Lam Sơn đúng là một hủ nam chân chính, nhưng cậu cũng chưa bảo mình là một thẳng nam chính cống?

Chuyện này luôn được cất giấu sâu trong trái tim cậu, ngoại trừ phong cách ăn vận kỳ lạ của mình ra thì Lam Sơn khá là hướng nội khép kín. Nhưng vì hiện tại cậu cần một chỗ ở ổn định ở một nơi như thế này, cho nên...cậu đành bộc lộ thôi.

Sau khi Cốc Khiếu Thiên uống vài ngụm cà phê xong, y liền nhìn Lam Sơn nhắc nhở:

" Hôm qua cậu bảo muốn làm người giúp việc cho tôi đúng không?"

Đang mơ màng tính toán thiệt hơn, Lam Sơn liền tỉnh ngộ khi nghe câu hỏi kia. Cậu đứng thẳng người, ra dáng một con người đàng hoàng chín chắn mà lắng nghe.

" Vâng, đúng thế. Ngài...suy nghĩ rồi sao?"

Cốc Khiếu Thiên gõ nhịp nhịp lên bàn, vẻ mặt đăm chiêu như suy nghĩ gì đó rất nghiêm túc. Hồi lâu y cười khẽ nói:

" Ừm vậy sao còn chưa nấu bữa sáng nhỉ?"

Bữa sáng?

Lam Sơn đảo mắt, trong lòng vừa uỳnh một âm thanh thật lớn. Đúng là làm osin tất nhiên phải nấu bữa sáng, mà nấu bữa sáng cho người này thì phải cẩn trọng, ngon mắt, vừa miệng...

Cậu mãi nghĩ mà không để ý ánh mắt của Cốc Khiếu Thiên đang đầy suy tư nhìn mình. Chừng hai, ba phút sau, Lam Sơn liền búng ngón tay, vui vẻ cột tạp dề rồi bắt cái chảo lên.

Chảo nóng, cậu đập quả trứng gà một cách thành thạo, nhưng đến công đoạn lật mặt trứng thì...

Ách.

Lam Sơn suýt thì ném quách cái muỗng gỗ vì bị dầu bắn lên cổ tay. Nhưng vì Cốc Khiếu Thiên đang ngồi phía sau, cậu phải bình tĩnh thật bình tĩnh, tìm cách lật mặt trứng thật hoàn hảo.

Loay hoay cũng hơn hai phút, Lam Sơn rốt cục chiên xong cái trứng ốp lết dành cho buổi sáng của Cốc Khiếu Thiên. Nhìn ốp lết trên dĩa đã không khéo bị vỡ ra một chút, cậu nuốt khan, rắc muối tiêu lên, tương ớt lên, lấp đi chỗ vỡ đó rồi đặt lên bàn.

Cốc Khiếu Thiên hạ tầm mắt nhìn dĩa ốp lết "hoàn hảo" của Lam Sơn, trong lòng đắng chát một vị. Đầu lưỡi cũng tự nhiên mất hết hứng muốn ăn, y dời mắt sang chỗ khác, thẳng thừng bảo:

" Cậu đã nấu ăn bao giờ chưa?"

Lam Sơn biết thừa sẽ bị hỏi như vậy, nén tiếng thở dài, mặt dày đáp:

" Tôi thường làm bữa sáng cho gia đình đó. Bên Việt Nam ăn ốp lết như thế này này, văn hóa ăn uống mỗi nước mỗi khác mà. Ngài ăn thử đi, đảm bảo ngon."

Cốc Khiếu Thiên khẽ nhíu mày, không phản bác nữa vì y tự dưng cảm thấy lời Lam Sơn nói cũng không sai. Cầm nĩa lên cắt một miếng trứng bỏ vào miệng, y vừa khép miệng lại thôi thì biểu cảm gương mặt đã đáng sợ hơn khi nãy rồi.

Buông nĩa xuống, Cốc Khiếu Thiên cố gắng nuốt nốt miếng trứng đó, nhấp vào một ngụm cà phê lại càng thấy cuộc đời của mình cay đắng quá.

Nhắm mắt lại, y hít một hơi rồi như bùng nổ:

" Lam Sơn, cậu thiểu năng đến mức không phân biệt được muối tiêu và đường à?"

Lam Sơn lần đầu tiên thấy Cốc Khiếu Thiên giận dữ như vậy, cậu vô tội quay đầu nhìn hủ muối tiêu, rõ ràng cậu đã nhìn thấy nó mà?! Lại liếc mắt sang bên cạnh, cậu thấy hủ đường nằm chễm chệ đó, ồ, mình cũng thấy hủ đường luôn.

Chắc là trong lúc bận rộn mình quơ đại rồi? Ây, sao giờ ta? Như vậy món trứng hỏng rồi? Hmm, phí đường quá, đáng lý không nên phí phạm thế.

" Không cần thương lượng nữa." Cốc Khiếu Thiên dứt khoát đứng dậy, cầm lấy áo vest của mình, lạnh lùng cự tuyệt, " Dọn khỏi đây ngay lập tức."

Lam Sơn căng thẳng miết mép tạp dề, trong lòng niệm câu thần chú, sẽ ổn thôi, sẽ ổn thôi. Khi Cốc Khiếu Thiên gần ra khỏi phòng bếp thì cậu liền hét toáng lên, ấm ức tột đỉnh.

" Khi nãy ngài cũng có phân biệt được đâu mà trách tôi?!"

Hét xong, Lam Sơn hé một mắt nhìn xung quanh, thấy Cốc Khiếu Thiên đã dừng bước xoay lưng nhìn mình.

Ôi tiêu rồi, tại sao mình lại vạch trần cái ngốc nghếch của ông ta chứ? Huhu, tiêu thật rồi, đáng lý mình nên giấu nhẹm đi... Muối tiêu ơi, đường ơi, tụi bây hại tao rồi đấy!!

Lam Sơn thở mạnh ra, đi lại gần chỗ Cốc Khiếu Thiên, xuống nước làm một thiếu niên ngoan ngoãn lễ phép.

" Thật ra thì tôi thấy muối tiêu và đường rất khó phân biệt(?!), ừm đúng là lỗi của tôi, vì tôi mà ngài mới dùng món trứng đó. Đều là lỗi của tôi. Chi bằng bữa trưa nay tôi làm cơm cho ngài nhé?"

" Cơm trưa?"

Lam Sơn gật gât, cười tít mắt, " Đúng a, tôi sẽ cố gắng làm cơm trưa ngài, thật ngon, thật ngon. Tôi...mang đến công ty cho ngài nhé?"

Cốc Khiếu Thiên nhìn cậu một lúc lâu, trong đầu suy tư rất nhiều nhưng cuối cùng cũng nguôi cơn giận mà chấp nhận.

Khi ra ngoài xe rồi, y vẫn chưa thể hiểu nổi bản thân đang bị cái gì nữa. Dung túng một tên ngốc hậu đậu như vậy, hoàn toàn không phải phong thái của y?!

Lam Sơn vừa mới đóng cửa lại xong liền hú hét một trận vui vẻ.
Cậu vui vẻ không phải vì được Cốc Khiếu Thiên chấp nhận, mà là trưa nay cậu sẽ đến công ty của y, cơ hội gặp mặt Tống Dĩ Khang là rất cao!

Ôi sao mình lại thông minh như thế chứ?

Lam Sơn ngã người xuống salon êm ái, cười lên khình khịch khoái trá, tùy tiện nhâm nhi ly nước hoa quả mình mới làm.

Nước hoa quả hảo hạng đúng là ngon thật mà, haha.

Đến gần buổi trưa, Lam Sơn loay hoay trong bếp nấu bữa trưa hoàn hảo cho Cốc Khiếu Thiên.

Nếu ai có mặt ở đây thì phải phát cáu khi mười phút trong bếp sẽ có tiếng loảng xoảng đổ vỡ. Và nếu Cốc Khiếu Thiên đi về và phát hiện số chén, dĩa, ly thủy tinh của mình biến mất không ít thì đừng ngạc nhiên.

Nó ở trong thùng rác hết rồi.

Lam Sơn vừa ngó cuốn sách hướng dẫn nấu ăn vừa cẩn thận làm theo từng chút một. Đặc biệt là khi chọn gia vị, cậu đều nhìn thật kỹ, nếm luôn cho chắc rồi mới bỏ vào thức ăn.

Món hôm nay cậu làm cho Cốc Khiếu Thiên có tên Bò nấu rượu vang.

Và đương nhiên thứ không thể thiếu là rượu vang rồi.

Lam Sơn làm được một nửa công đoạn liền dừng tay, đi lục từng ngóc ngách tìm cho ra một chai rượu vang. Trong bụng cậu đinh ninh chắc chắn Cốc Khiếu Thiên không chỉ có một chai rượu vang mà là một hầm rượu vang luôn.

Nhưng thực tế thì cậu tìm được một chai rượu vang thôi.

Thoáng hụt hẫng, Lam Sơn cứ nghĩ Cốc Khiếu Thiên sang chảnh lắm cơ, ai ngờ...cũng bình thường thôi mà.

Mang ra một chai rượu, Lam Sơn cân đo đong đếm rồi thêm rượu vào món bò hầm kia, canh thêm tí nữa là tắt bếp, đóng hộp được rồi.

Theo như địa chỉ mà Cốc Khiếu Thiên đưa mình thì Lam Sơn đã bắt đúng chuyến xe để tới thẳng đó luôn.

Đứng trước một tòa nhà sang trọng cao cấp lộng lẫy thế kia, Lam Sơn có ngẩng cổ muốn nhìn đến tầng cao nhất cũng không thể.

Nuốt khan, yết hầu chậm rãi di chuyển, Lam Sơn cảm thấy choáng váng trước sự giàu có của người đàn ông ly dị vợ này.

Nhìn cánh cửa thủy tinh cao lớn lấp lánh ánh nắng kia, Lam Sơn một mặt tự tin bước vào đó. Ngay khi bước vào cậu liền nhìn thấy hai nữ nhân viên xinh đẹp đang ghé tai bàn luận gì đó sôi nổi.

Ngẫm vài giây, Lam Sơn tiến đến đó, rất lễ phép thân thiện hỏi:

" Xin chào, cho em hỏi phòng của chủ tịch ở đâu ạ?"

Hai nữ nhân viên ngưng bàn luận chuyện thiên hạ, mắt liếc nhìn Lam Sơn một cách nghi ngờ.

Chủ tịch! Thiếu niên này tìm chủ tịch! Ơ, đáng yêu quá vậy~~~

Nữ nhân viên 1 liếc nhìn bạn mình, ra hiệu bằng ánh mắt.

Nữ nhân viên 2 cũng liếc qua, rất thấu hiểu.

" Em...là gì với chủ tịch nhỉ?"

Lam Sơn cũng dự đoán trước điều này liền giơ ra hộp cơm trưa mà nói:

" Em làm cơm trưa cho chủ tịch ạ. Hm, giờ này có lẽ ngài ấy đang đợi em rồi."

À không, đợi cơm chứ?!

Thôi bỏ đi.

Lam Sơn đối hai nữ nhân viên cười cười.

" Nè, có phải là con trai chủ tịch không?"

" Cái này không chắc lắm, chưa thấy mặt bao giờ."

" Giờ sao? Cho lên hen?"" Ừ, cho đại đi."

Lam Sơn nghe hai nữ nhân viên xì xầm, cậu cũng nóng cả ruột. Cơm trưa sắp nguội rồi, hai chị bàn thì bàn nhanh tí nào.

" Ừm em tên gì có thể nói cho tụi chị biết không? Chị sẽ hỏi chủ tịch."

" Dạ Lam Sơn ạ."

" Được, đợi chị một chút."

Trong khi một nữ nhân viên đi gọi cho chủ tịch hỏi thử thì người còn lại lén lút quan sát cậu làm cậu hơi ngại. Vì đến công ty của Cốc Khiếu Thiên mà cậu ăn vận chỉnh chu lắm cơ.

" Em là con trai chủ tịch sao?"

Lam Sơn hơi sửng sốt, giây sau liền khinh bỉ trong bụng.

Con trai cái gì chứ?! Hừ, ông ấy có thằng con tên Cốc Vũ rồi, tôi Lam Sơn thì liên quan đếch gì?

Hây, xinh đẹp rõ ràng đi kèm với não nhẵn...

Lam Sơn thở dài, " Dạ không ạ. Em là người quen thôi."

Nói mình là osin cũng nhục quá, thôi người quen cũng được.

Khi hai người còn đang định hàn thuyên đôi chút thì thình lình một chàng trai lịch lãm khoan thai bước đến, ngắt mạch câu chuyện của họ.

" Mễ Ly, giờ giải lao còn chưa tới mà? Không sợ chủ tịch thấy à?"

Mễ Ly nhìn thấy Thích Hạ liền bĩu môi:

" Anh đừng trêu em. Em đang nói chuyện với người của chủ tịch đó."

Người của chủ tịch? Chị này dùng từ hay phết!

Lam Sơn lén lút mỉm cười.

Thích Hạ dời tầm mắt sang Lam Sơn, " Cậu là..."

" Tôi là Lam Sơn, rất vui được gặp anh. Ừm tôi là người của ngài Cốc, phụ trách nấu ăn cho ngài ấy a."

" Nấu ăn?" Thích Hạ có chút sửng sốt, " Cậu...ở cùng chủ tịch?"

Lam Sơn nghiêng đầu, vui vẻ thừa nhận.

Điều này làm Thích Hạ kinh ngạc đến ngày hôm sau cũng không bình thường được. Anh là người thân cận của Cốc Khiếu Thiên, đương nhiên hiểu rõ tính khí của y.

Ngay cả đứa con trai duy nhất là Cốc Vũ mà y còn cho đi du học để y có thời gian một mình, thì làm sao có chuyện chứa chấp một người lạ trong nhà?

" Lam Sơn, chủ tịch cho phép em lên rồi đó." Mỹ Lê vui vẻ thông báo.

Thích Hạ nghiêng người nhìn Mỹ Lê rồi chủ động dẫn Lam Sơn lên phòng Cốc Khiếu Thiên. Khi đi dọc hành lang, cậu không khỏi nhìn ngắm tứ phía, hồi lâu mới can đảm hỏi:

" Anh này, anh có biết ca sĩ Tống Dĩ Khang không?"

Thích Hạ nghe thế liền mỉm cười tự hào:

" Đương nhiên. Tôi là quản lý của em ấy mà."

Quản lý?! Quản lý sao!!!

Lam Sơn như đang gắng nhịn niềm hưng phấn của mình, hít một hơi, thở hai hơi, mỉm cười.

" Ồ, ra thế!"

Hu hu, sắp gặp Khang cưa cưa rồi, mình phải bình tĩnh mới được nha!!! Làm gì quá đà thì hồ ly nhỏ xử đẹp mình mất -.-

Đến trước phòng Cốc Khiếu Thiên, Thích Hạ toang mở cửa thì Lam Sơn liền đẩy hộp cơm trưa cho anh rồi nói:

" Ừm anh có thể mang vào giúp tôi không? Ở nhà tôi còn rất nhiều việc."

Thích Hạ cúi nhìn hộp cơm trưa, còn chưa nói gì thì Lam Sơn đã biến mất. Anh nhíu mày, mở cửa mang cơm vào cho Cốc Khiếu Thiên.

Cốc Khiếu Thiên ngồi ở bàn làm việc, nghe tiếng động liền ngẩng mặt lên. Nhìn thấy hộp cơm trên tay Thích Hạ, tâm trạng y khẽ trầm xuống, hơi hụt hẫng (!)

Thích Hạ cẩn thận đặt cơm lên bàn rồi nói:

" Lam Sơn đưa cho ngài. Chúc ngài ngon miệng, chủ tịch."

Cốc Khiếu Thiên giở nắp hộp ra, ngửi thấy mùi hương vừa thơm vừa quen thuộc. Món này cũng bắt mắt hơn món trứng ốp lết hồi sáng nữa nên y khá hài lòng.

Cầm muỗng lên múc một miếng canh nếm thử, ngay lập tức y trắng mặt, ngón tay vì tức giận mà run rẫy.

Món này nếu không nhầm là món bò nấu rượu vang?!

Nhà y đúng là có rượu, vì có rượu nên Lam Sơn mới nấu hoàn thiện món ăn này. Nhưng mà, nhưng mà điều y muốn phẫn nộ ở đây chính là...

Chai rượu mà Lam Sơn tìm thấy, chắc chắn là chai rượu quý giá mà Cốc Khiếu Thiên một năm mới lấy ra đãi khách quan trọng.

Mỗi lần dùng chỉ một ít mà thôi, vì nó cực kỳ đắt giá.

Thế mà...

Đôi mắt Cốc Khiếu Thiên dần tối lại, y không buồn ăn nốt hộp cơm trưa đó vì y không thể nuốt nổi.

Lam Sơn, cái tên nhóc phá hoại đó! Mình thật...muốn giết chết không còn xác.

Hết chương 05.

Má Vi: Happy New Year mọi người ~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau