DƯỜNG NHƯ CỐ NHÂN ĐẾN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Dường như cố nhân đến - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thành thân

Ngày hôm nay rạng rỡ ánh dương, chim khách đậu đầu cành ríu rít vui mừng. Bùm bùm tiếng pháo, tiếng khua chiêng gõ trống, người đi đường cùng tiểu thương vây quanh quan sát.

Hôm nay là ngày vui của công tử nhà họ Hứa, tất cả mọi người đều muốn nhìn xem người vợ ngồi trong kiệu tám người khiêng kia đẹp thế nào mà có thể khiến cây tô thiết nở hoa. Xem đằng trước đám người, một bóng người cao to uy phong lẫm liệt ngồi ở trên ngựa. Người kia trời sinh khuôn mặt anh tuấn, mày kiếm mắt sao, sống mũi cao thẳng.

Hôm nay vốn là ngày vui nhưng có thể thấy rõ tân lang ngồi trên lưng ngựa kia tâm trạng không tốt. Hứa Đình mím môi, nghe tiếng khua chiêng gõ trống vui mừng thì càng nhíu mày.

Đến cửa nhà cô dâu, Hứa Đình xuống ngựa, nhìn tân nương đi ra từ môn. Chỉ thấy bà mai đỡ một cô dâu đội khăn phủ đầu đi ra. Vị cô dâu này thân hình có chút cao to, không tinh tế như nữ tử bình thường. Người vây xem thất kinh, không nghĩ tới đại quan nhân này lại yêu thích kiểu hình nữ tử này.

Tân nương đến gần người Hứa Đình, ngừng một chút, thấp giọng cười ra tiếng: “Không nghĩ tới tướng công lại mang kiệu tám người khênh đến nghênh thú ta, thực sự là nói lời giữ lời. Quả thực giống với lời đồn.” Tiếng nói ôn nhuận như dòng suối nhỏ, trong suốt sáng ngời. Nhưng cũng không khó phân biệt đây là giọng nam trẻ tuổi, tân nương cư nhiên là nam nhân.

Tuy rằng triều đại còn nam phong, cả hai đều là nam nhân vẫn có thể kết hôn. Nhưng mọi người không tin nổi vị đại quan nhân cứng nhắc này cư nhiên cưới nam nhân.

Hứa Đình quặm mặt lại nhìn Giang Sở, chỉ là mím môi, không nói lời nào. Mãi đến tận lúc nhìn Giang Sở tiến vào kiệu hoa, hắn mới lên ngựa.

Đến Hứa phủ, sau khi bái đường, tân nương liền bị mang vào bên trong phòng. Tân lang bắt đầu cùng khách mời chúc rượu, mặc dù là thành thân không tình không nguyện, nhưng những lễ nghi cần có vẫn nên có.

Tân nương ngồi ở trên giường đệm đỏ thêu đôi uyên ương. Trên bàn bày cây nến hồng cùng chút điểm tâm. Trong phòng tràn ngập ý vui.
Ước chừng nửa canh giờ sau, cửa phòng mới mở ra, kèm theo tiếng “Kẹt kẹt”, tiếp chính là tiếng bước chân vào cửa. Hứa Đình đi tới trước người Giang Sở thì ngừng lại, cúi đầu nhìn Giang Sở đang trùm khăn đội đầu của tân nương, trầm mặc, hai người trong thời gian uống cạn một chén trà không nói câu nào.

“Tướng công không mệt mỏi sao, đứng lâu như vậy, không định vén khăn voan? Ta lại phải đói bụng suốt một ngày.” Tiếng nói mang theo từ tính, phá vỡ trầm mặc.

Hứa Đình trầm mặc nhìn hắn, một lát sau quay người cầm hỉ cân trở lại trước mặt Giang Sở, nhấc lên khăn đội đầu của tân nương.

Vào mắt chính là cằm trắng nõn thon gầy, hướng lên trên là đôi môi mỏng đẹp đẽ, sống mũi cao. Cuối cùng chính là cặp mắt biết nói được phản chiếu bởi ánh nến, sáng ngời tựa ngôi sao, trong mắt là nhu tình mật ý nhấn chìm lấy hắn. Hứa Đình cùng Giang Sở nhìn nhau, hắn nhìn thấy trong hai mắt Giang Sở có bóng của hắn, phảng phất trong mắt đều là hắn, mang theo ý cười.

Có lẽ là do ánh nến, sắc mặt Giang Sở thoạt nhìn rất nhu hòa, khuôn mặt không phấn trang điểm nhưng lại vô cùng tuấn tú, hơn cả những thê tử đẹp hoàn mĩ kia. Y nhìn Hứa Đình cười, Hứa Đình dĩ nhiên cảm thấy tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Tướng công là ngắm đến sững sờ sao?” Giang Sở trêu đùa mà nhìn hắn.”Ta cũng biết là ta đẹp mà.”Hứa Đình đột nhiên hoàn hồn, nụ cười trên mặt Giang Sở càng sâu hơn. “Đêm động phòng hoa chúc, ngày tốt mỹ cảnh, tướng công nên nghỉ ngơi đi.”

“Ngươi đến tột cùng là muốn làm gì?” Hứa Đình nhìn y, giọng trầm thấp ở bên tai.

“Hôm nay là ngày vui của chúng ta, chúng ta đã là phu thế.” Giang Sở đứng lên, hai tay ôm lấy cổ hắn, ngửi thấy được mùi rượu trên ngườI Hứa Đình, y dựa vào bên tai hắn: “Lẽ nào tướng công muốn lãng phí đêm động phòng hoa chúc?” Có lẽ là đã lâu chưa uống nước, giọng y có chút khàn khàn. Lúc nói chuyện hơi thở sượt qua tai hắn khiến tâm có chút tê dại.

Nhìn Hứa Đình thờ ơ không động lòng, y buông lỏng ra cầm cổ tay Hứa Đình: “Tướng công đây là xấu hổ sao, vậy hãy để thiếp giúp người cởi áo.” Nói xong liền thật sự cởi thắt lưng của Hứa Đình.

Hứa Đình đột nhiên đẩy y ra, quay người dự định đi ra cửa phòng, thanh âm y từ phía sau truyền đến: “Tướng công giờ ra khỏi phòng không sợ người đời dị nghị sao.” Y biết Hứa Đình rất coi trọng những chuyện này, quả nhiên Hứa Đình dừng động tác đẩy cửa.

Giang Sở thấy vậy khẽ cười nói: “Tướng công bận bịu cả ngày, vẫn nên nghỉ ngơi sớm đi.” Y thấy Hứa Đình dừng ở trước cửa thật lâu cũng không nhúc nhích, cũng không nói, hai người giằng co rất lâu. Hứa Đình thở dài, quay người đến ghế tựa dài nằm xuống, nhắm mắt lại, không nhìn y lần nào.

Giang Sở lắc đầu cười, sau khi dập tắt cây nến liền lên giường nằm xuống.

Náo nhiệt bên ngoài dường như không liên quan tới người trong phòng, dần dần tiếng ồn ào nhỏ đi, cho đến biến mất. Ánh trăng xuyên qua cửa lưới chiếu xuống, tân nương thay phu quân của y đắp chăn lên. Dựa vào ánh trăng, y đánh giá Hứa Đình, khuôn mặt tuấn lãng ở trong mộng cũng vẫn cau mày. Vì hắn vuốt lên lông mày, ôn nhu cười nói: “Thật sự là cái hũ nút.”

Chương 2

Ngày thứ hai, Hứa Đình tỉnh dậy, đưa tay xoa huyệt thái dương. Hôm qua khách mời rót cho hắn rất nhiều rượu nên hôm nay bị nhức đầu.

“Ngươi tỉnh rồi?” Âm thanh của Giang Sở truyền đến, hắn nhìn Giang Sở ngồi ở trước bàn thưởng thức cốc trà. Giang Sở đã thay bộ hỉ phục hôm qua, mặc vào thủy lam trường sam. “Một giấc này tướng quân ngủ thật lâu, chẳng hay là mộng đẹp gì khiến tướng công không nỡ tỉnh?”

Hứa Đình mặt không đổi sắc đứng dậy, thay đổi hỉ phục, gọi hạ nhân đưa lên đồ rửa mặt. Giang Sở ở bên cạnh cười tủm tỉm nhìn hắn, hiện giờ hắn không nhìn thấy y, trong đầu lại hiện ra bộ dáng mặc hỉ phục của Giang Sở tối hôm qua. Giang Sở ôm lấy hắn, đôi mắt ôn nhu nhìn hắn. Nghĩ đến đây, tâm của hắn có điểm loạn, tim cũng đập rất nhanh. Hắn dùng nước lạnh vỗ vỗ mặt, muốn phủi hết cảnh tượng ám muội trong đầu ra ngoài.

Hắn không thể bị Giang Sở lừa gạt, bọn họ quen biết đã nhiều năm như vậy, hắn biết rõ Giang Sở thích trêu đùa người khác, hắn luôn không thích người tùy tiện như Giang Sở. Nếu không phải là bởi vì Tô Hoài, hắn sẽ không tương giao cùng Giang Sở. Lần thành thân này cũng do buổi đêm hoang đường đó vì từ nhỏ hắn đã được dạy dỗ rằng phải biết chịu trách nhiệm. Hắn thậm chí hoài nghi đêm nọ là Giang Sở chuốc say hắn, sắp xếp những chuyện này. Nhưng ý nghĩ này mới vừa thành hình liền bị hắn bỏ đi, tuy rằng hắn không thích Giang Sở, nhưng Giang Sở không phải hạng tiểu nhân như vậy. Dù sao cũng là hôn nhân đại sự, không thể đùa bỡn được.

Sau khi rửa mặt, hai người ra phòng lớn gặp mẫu thân Hứa Đình, Giang Sở dâng trà kính nàng. Hứa phu nhân nhìn con dâu ngoan ngoãn tuấn lãng cười đến không ngậm mồm vào được, tuy rằng người con dâu này là nam thê, thế nhưng việc Hứa Đình chưa thành gia đã trở thành một tâm bệnh trong lòng nàng. Nàng không muốn sau khi chết, nhi tử của mình vẫn còn lẻ loi hiu quạnh, có người bồi tiếp là tốt nhất.

Giang Sở một câu hai câu đều gọi nương, làm cho nàng trong lòng ngọt như đổ mật, càng ngày càng hài lòng với người con dâu này.

Hứa Đình đứng ở một bên trầm mặc nhìn, Hứa phu nhân cầm lấy tay Giang Sở từ ái nhìn y, lấy ra một vòng tay phỉ thúy chất nhẵn nhụi đưa cho y: “Đây là đồ Hứa gia truyền xuống, dành cho tức phụ của Hứa gia, ngươi giữ lấy cho tốt.”

Giang Sở cười nhẹ, bộ dáng ngoan ngoãn ngại ngùng, gật đầu một cái nói: “Cảm tạ mẫu thân.”

Hứa phu nhân gọi Hứa Đình đến trước mặt, kéo tay hắn đặt lên tay Giang Sở nói: “Đình, ngươi mai sau phải đối tốt với Giang Sở, biết không. Mẫu thân lớn tuổi, sống không được mấy năm nữa vẫn còn Giang Sở bồi ở bên cạnh ngươi.” Không chờ hắn lên tiếng, Giang Sở liền nói: “Mẫu thân nói cái gì đó, mẫu thân nhất định sống lâu trăm tuổi.”

Phu nhân cười vỗ vỗ tay Giang Sở nói: “Chỉ có miệng của ngươi là ngọt.”

Sau lại nhìn về phía Hứa Đình, nói rằng: “Đình, ngươi nghe có hiểu không?”

Hứa Đình gật gật đầu: “Con hiểu, mẫu thân người hảo hảo nghỉ ngơi, con mang Giang Sở đi trước.”

Hứa phu nhân đáp ứng, nhìn bọn họ xuất môn, suy tư thở dài. Bên cạnh nha hoàn nói: “Phu nhân yên tâm đi, Giang công tử chắc chắn hảo hảo đãi thiếu gia.” Hứa phu nhân gật gật đầu, nàng chỉ là lo lắng cho nhi tử của mình không biết đối đãi với thê tử, Hứa Đình tại phương diện tình cảm chẳng khác nào cục gỗ. Hắn chủ động đề nghị thành thân, đúng là không dễ.

Sau khi Hứa phu nhân kia rời đi, hai người tới thư phòng. Hứa Đình chuẩn bị kiểm tra sổ sách, liền nghe Giang Sở nói: “Tướng công thật lạnh lùng, từ hôm qua còn chưa nói quá mười câu với ta.”

“Nguyên nhân chúng ta kết hôn ngươi cũng biết, ngươi không cần phải như vậy.” Hắn lạnh nhạt mà liếc Giang Sở một cái.Giang Sở cười híp mắt nói: “Đương nhiên là bởi vì hai người chúng ta yêu nhau.”

“Giang Sở, ta chỉ vì phụ trách cho sai lầm hôm ấy.” Hứa Đình vẫn xem sổ sách, như trước không liếc y một cái.

Giang Sở thở dài nói: “Ta biết, thế nhưng ta thật sự yêu ngươi, nếu không ta sẽ không đồng ý thành thân với ngươi. Đã thành hôn rồi, ta phải làm tròn bổn phận của một thê tử.” Y ngồi bên cạnh mài mực cho Hứa Đình.

“Ngươi không nên nói những lời mê sảng này, ta không biết vì sao ngươi gả cho ta, thế nhưng nhất định không phải là bởi vì yêu ta.” Hứa Đình ngẩng đầu lên nhìn về phía Giang Sở, Giang Sở sắc mặt nhu hòa, tay cầm cục mực chuyển động, so với cục mực đen tuyền, đôi tay càng trắng nõn tinh tế.

Giang Sở nghe đến lời nói sau đó của hắn, dừng động tác lại. Ngẩng đầu lên nhìn về phía hắn hỏi: “Lẽ nào ngươi vẫn thích Tô Hoài? Hắn cũng đã kết hôn, ngươi vẫn không bỏ xuống được sao?”

“Ta cùng với Tô huynh là quân tử chi giao, há sẽ sinh ra tình cảm khác.” Hứa Đình nhíu nhíu mày, sau đó như là nghĩ tới điều gì. Vừa định mở miệng, nhưng ngẫm lại câu hỏi kia có chút không thích hợp, liền thôi.

“Có đúng không? Có ngày ta thấy ngươi cùng Tô Hoài ôm nhau, rất là thân mật, ta nghĩ đến ngươi nhóm…” Giang Sở dừng lại, không hề tiếp tục nói.

Hứa Đình nhớ tới lần bất ngờ nhỏ kia, không nghĩ tới cư nhiên bị Giang Sở bắt gặp, hắn nói: “Ngày ấy Tô huynh bị hòn đá nhỏ ngáng chân, ta chỉ là giúp đỡ hắn một chút mà thôi.”Giang Sở cúi đầu lẩm bẩm nói: “Nguyên lai là như vậy.” Sau đó cười nhẹ lắc đầu một cái, nhấc mắt nhìn về phía Hứa Đình cười nói: “Xem ra là ta nghĩ nhiều rồi.”

“Vì sao ngươi lại thấy?” Hứa Đình liếc nhìn sổ sách, phát hiện có chỗ sai, lấy bút viết xuống.

Giang Sở dừng mài mực, nói: “Ngày ấy Tô Hoài cũng hẹn ta, chỉ có điều ta vừa đuổi tới liền nhớ có việc quên chưa xử lý. Liền nhìn thấy cảnh hai người ôm nhau, cảm thấy không tiện quấy rối nên đi trước.”

“Hiện nay ta cùng với Tô huynh đều đã kết hôn, những chuyện nói này không cần nhắc lại nữa.”

“Ừm.”

Hai người trầm mặc hồi lâu, Hứa Đình đột nhiên nói: “Còn ngươi?”

“Hả?” Giang Sở nghi hoặc mà nhìn về phía hắn.

“Ngươi có thể buông xuống Tô huynh?” Hứa Đình cùng Giang Sở nhìn nhau, muốn từ trong mắt y nhìn thấy câu trả lời.

Giang Sở yên lặng, nhìn hai mắt thâm trầm như hồ sâu nghiêm túc nói: “Ta chưa bao giờ yêu Tô Hoài, tại sao lại thả xuống.” Sau đó liền khôi phục vẻ hờ hứng, y cười nói: “Xem ra hai người chúng ta đều hiểu lầm đối phương, chuyện này nếu để người khác biết được, chẳng phải thành chuyện cười hay sao.”

Hứa Đình sau khi nghe Giang Sở nói trố mắt hồi lâu, hắn vẫn cho là Giang Sở yêu Tô Hoài mới trêu đùa hắn như vậy, nhưng lại không phải. Chẳng biết vì sao lúc biết được chuyện này, tâm trạng hắn liền thả lỏng.

Hứa Đình nhìn vòng xoáy nhỏ trên đỉnh đầu y, đột nhiên muốn dùng tay đâm đâm một cái. Theo động tác mài mực của y vòng xoáy nhỏ cũng chuyển động theo, chờ hắn phản ứng lại, tay hắn đã đưa ra một nửa. Hắn nhanh chóng thu tay về, không nghĩ ra vì sao lại như vậy. Giang Sở cảm nhận được động tác của hắn, ngẩng đầu nhìn về phía hắn: “Làm sao vậy?”

Âm thanh Hứa Đình có chút hoảng loạn: “Không có chuyện gì.” Hắn cúi đầu tiếp tục lật xem sổ sách, chỉ là tâm tư rất loạn, dù làm thế nào cũng không thể lặng xuống.

Bên trong thư phòng chỉ còn dư lại âm thanh trang sách chuyển động, tiếng mài mực nhẹ nhàng phát ra. Ngoài phòng ánh nắng rạng rỡ, đầu cành hoa đào nở rộ.

Chương 3: Lần đầu gặp gỡ

Ba năm trước, vào đêm nguyên tiêu, Hứa Đình bị bằng hữu kéo ra ngoài đi chơi du hồ. Rất nhiều đại gia khuê tú ra cửa tối nay, hoa nở đèn, mong mỏi có thể sớm tìm thấy người trong lòng. Mà thiếu gia công tử trẻ tuổi cũng muốn vào đêm nguyên tiêu đến một đoạn duyên phận.

Hứa Đình cùng bằng hữu chơi thuyền, xung quanh hồ đèn đuốc sáng choang, tiếng tiểu thương cùng các tiểu thư vui cười vô cùng náo nhiệt.

Hồ nước mênh mông phản chiếu ánh trăng, con thuyền đi qua mặt nước khiến từng cơn sóng gợn nổi lên. Trong khung cảnh đẹp như vậy, không biết từ đâu bỗng truyền đến tiếng đàn du dương. Tiếng đàn chợt xa chợt gần, phảng phất kèm theo tiếng nước róc rách lưu động, trong trẻo êm tai, khiến khung cảnh càng thêm hữu tình. Hứa Đình bị tiếng đàn này hấp dẫn, nghiêm túc nghe xong khúc đàn. Một khắc kia khi tiếng đàn dừng lại, hắn có chút lưu luyến.

Hắn nhìn phía đối diện, đó là một chiếc thuyền hoa. Vị trí bên kia không có ánh đèn, vừa vặn có gốc cây liễu che khuất ánh trăng. Hắn chỉ mơ hồ nhìn thấy một thân ảnh gầy gò đứng lên, một trận gió thổi qua, thổi lên áo của y, thoạt nhìn có chút cô đơn. Náo động xung quanh dường như ngăn cách với y, thuyền cách Hứa Đình càng ngày càng xa. Ánh trăng thanh lãnh bao trùm lên thân ảnh kia, giống như trong bức họa đen tuyền có một vệt trắng mờ ảo. Dường như thân ảnh đó bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất, đưa tay ra cũng không thể bắt được một mảnh tay áo. Khi ấy, trong thiên địa giống như chỉ còn lại hắn và y.

Hắn cảm thấy khoang ngực của mình chấn động, tim dường như lúc nào cũng có thể nhảy ra. Trong suốt hai mươi năm qua, đây là lần đầu tiên lòng hắn rối loạn như vậy. Lần đầu tiên, động tâm.

Bằng hữu nhìn bộ dạng ngơ ngẩn của hắn, thuận ánh mắt của hắn nhìn theo. Chỉ nhìn thấy một thân ảnh đi vào thuyền, lại nhìn thuyền kia một chút. Bằng hữu cười nói: “Kia hình như là thuyền của Tô gia, nghe nói Tô gia tiểu công tử có tài đánh đàn tuyệt đỉnh, hôm nay mới được kiến thức qua. Quả thật là giống như huyền âm, linh vang chín tầng trời…”

Hắn không nghe những gì bằng hữu nói về sau, trong đầu chỉ có mấy chữ Tô gia tiểu công tử.

Sau lần đó Hứa Đình đối với Tô gia tiểu công tử nhớ mãi không quên, mà hắn lại là người thật thà. Lần đầu động tâm, trong khoảng thời gian ngắn không biết như thế nào cho phải.

Hứa Đình cũng không có hành động gì, liền như vậy nửa tháng trôi qua.
Một ngày bằng hữu của hắn hứng thú bừng bừng đi đến nhà hắn, cho hắn một tấm thiệp mời, nói là Tô gia tiểu công tử mở cầm hội. Bằng hữu biết Hứa Đình tự ngày ấy nhìn thấy Tô công tử liền hồn vía lên mây, nhất định là cây vạn tuế ra hoa động tâm. Người bằng hữu này muốn giúp hắn một tay.

Sau năm ngày, Hứa Đình đến Tô phủ, đưa thiệp mời rồi được hạ nhân dẫn vàotrong hậu hoa viên. Vừa bước vào hậu hoa viên liền nghe được tiếng đàn du dương, bằng hữu sớm đã tới rồi, nhìn thấy Hứa Đình đến liền đem hắn kéo đến trước mặt Tô công tử, giới thiệu về nhau.

Tô công tử khuôn mặt tuấn lãng, ôn nhuận như ngọc, khác xa với cô đơn thanh lãnh đêm đó.

“Tô huynh, đây là Hứa Đình, sớm ngày nghe qua Tô công tử đàn khúc nhạc, liền muốn cùng Tô công tử kết bạn.” Hắn không nghĩ tới bằng hữu chủ động như vậy, nhất thời có chút sốt sắng.

“Hứa công tử ngươi hảo, tại hạ Tô Hoài.” Tô công tử hướng hắn gật gật đầu.

Dưới sự trợ giúp của bằng hữu, hắn và Tô công tử bắt đầu tán gẫu, hào hứng trò chuyện. Bộ dáng chỉ hận không thể gặp nhau sớm hơn, có thể cùng tán gẫu với người trong lòng, hắn rất vui vẻ.Đang trò chuyện rôm rả, không biết Tô công tử nhìn thấy ai, đôi mắt sáng thêm mấy phần, hướng về phía sau hắn nói: “Giang Sở, ngươi đã đến rồi.” Âm thanh Tô công tử mang theo vui mừng.

Hứa Đình hiếu kỳ người đến là người phương nào, có thể khiến Tô công tử vui vẻ như vậy, quay đầu nhìn lại. Hắn trố mắt hồi lâu, vào mắt là một thân ảnh bạch sam, bên hông buộc một viên ngọc bội. Đôi mắt kia phảng phất có ánh sao trong đó, khóe miệng mang theo nụ cười như có như không. Mọi vật xung quanh dường như mất sắc, y như bước ra từ tranh sơn thuỷ, so với Tô công tử càng thêm tuấn tú, xung quanh các tiểu thư nhìn thấy hắn đều mặt đỏ bừng.

“Ngươi đã tự mình đưa cho ta thiếp mời, ta làm sao có thể không đến được.” Người kia hình như với Tô công tử rất thân mật, quan hệ không tầm thường.

Hứa Đình cảm thấy bản thân từng gặp y ở đâu rồi, nhưng lại không nhớ ra được. Lúc trong đầu hiện lên một hàng lông mày, liền bị Tô công tử nói đánh gãy: “Các vị đáp lại lời mời của Tô mỗ, Tô mỗ ở đây cảm tạ, chúng ta liền bắt đầu đi.” Tô công tử đi tới chỗ ngồi của mình ngồi xuống, gọi mấy lần huyền: “Tô mỗ ngày gần đây học được một ca khúc, hôm nay muốn mọi người cùng thưởng thức.” Nói xong, tiếng đàn róc rách với tiếng gió truyền đến.

Tiếng đàn trầm bổng du dương, khách mời ở đây đều nghe say sưa, liên tiếp gật đầu, nhưng Hứa Đình cảm thấy so với đêm đó thì ít đi thứ gì đó.

Hắn thấy Tô công tử đánh đàn, trong đầu hiện lên hình ảnh cô độc đêm đó. Ngày ấy y dường như rất thương tâm, hắn nghĩ.

Hắn nhìn thấy Giang Sở ngồi bên cạnh Tô công tử, trong lòng hiếu kỳ người này có lai lịch thế nào. Phảng phất như cảm nhận được tầm mắt của hắn, Giang Sở ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, nhếch nhếch khóe miệng. Sau đó cầm chén rượu lên hướng hắn hỏi thăm, Hứa Đình cũng cầm chén rượu lên đáp lại. Hắn để chén rượu xuống, Giang Sở liền hướng hắn kính chén rượu. Hắn nâng cốc rượu đã được đổ đầy một lần nữa, lần thứ hai đáp lễ Giang Sở. Mà không nghĩ tới Giang Sở lần thứ ba hướng hắn giơ chén rượu lên, Hứa Đình nhíu nhíu mày, suy nghĩ hắn có từng đắc tội Giang Sở hay không. Nghĩ một hồi, hôm nay là lần gặp mặt đầu tiên của hắn với Giang Sở, sao có thể đắc tội được.

Nhìn thấy hắn chậm chạp không nhúc nhích, Giang Sở cười cười nhìn hắn, hướng hắn nhướng mày. Sau đó không còn động tác gì khác, chỉ là nhìn hắn chằm chằm. Hứa Đình không muốn cùng y tính toán, làm bộ không nhìn thấy. Có thể tầm mắt Giang Sở quá mức nóng rực, làm hắn quên không được. Khi đó hắn chỉ cảm thấy người này có chút tuỳ tiện.

Chương 4

Sau ngày ấy Hứa Đình cùng Tô công tử quen biết nhau, Hứa Đình được mời tới mấy lần, dần dà càng quen thân với Tô Hoài. Trong mấy buổi hẹn, hắn lại gặp được Giang Sở. Người này là nhi tử của hảo hữu phụ thân Tô Hoài, hai người từ nhỏ đã quen biết, là quan hệ bằng hữu. Tháng trước mới từ Tô Châu chuyển đến kinh thành, cho nên Hứa Đình chưa từng nghe qua tục danh của y. Hắn càng cảm thấy người này tùy tiện, hắn không thích người như vậy, khá giống hồ ly. Sau, Giang Sở nhìn thấy hắn đều sẽ quen thuộc chào hỏi, hắn cũng chỉ gật đầu đáp lại, không giao lưu nhiều hơn nữa.

Sau mấy lần ở chung, Hứa Đình nhận thấy được Giang Sở thích Tô công tử. Hắn còn nhớ ngày ấy lúc Tô công tử đánh đàn, ánh mắt của Giang Sở rất ôn nhu. Nên khi Giang Sở trêu đùa hắn như vậy, chỉ e Giang Sở cho rằng hắn thích Tô Hoài.

Hắn còn nhớ thân ảnh ở đầu thuyền Thượng Thanh vào đêm nguyên tiêu đó. Sau khi giao lưu với Tô Hoài, hắn phát hiện cảm giác tim đập thình thịch đêm đó sẽ không bao giờ tìm được nữa. Có lẽ là đêm đó tim đập nhanh hơn là ảo giác đi, Tô Hoài chỉ thích hợp làm bằng hữu.

Ngày này bằng hữu hẹn hắn đến tửu lâu uống rượu, người tới đều là người hắn quen biết, Tô Hoài cùng Giang Sở cũng tới.

Bọn họ lẫn nhau hỏi thăm một chút sau mới ngồi xuống, bằng hữu cầm rượu lên đã rót một chén đầy, bắt đầu kể rõ ngày gần đây không như ý. Người yêu của bằng hữu hôm nay đã gả cho người khác, đoạn tình cảm này cũng chỉ có thể kết thúc tại đây.

“Ta là thật sự thích nàng, nàng lại nói chỉ coi ta là huynh trưởng. Nhiều năm như vậy, qua nhiều năm như vậy ta vì nàng làm nhiều chuyện như vậy, nàng tại sao lại không thích ta?” Nói xong liền ngửa đầu uống một chén rượu.

“Ngươi cũng là cái mảnh gỗ, bảo ngươi sớm một chút nên tỏ rõ tâm ý với nàng, ngươi lại không. Hiện tại hảo, người ta ngày mai phải gả cho người khác.” Một vị bằng hữu nói.

“Ngươi là bằng hữu ta, tại sao có thể nói lời đó. Ta cũng cho là nàng yêu ta a, huống hồ thời cơ còn chưa đến, ta làm sao hướng nàng tỏ rõ tâm ý.” Bằng hữu âm thanh dẫn theo chút nghẹn ngào, vừa muốn cầm chén rượu lên liền bị người bên cạnh ngăn trở, “Yêu thích một người vẫn phải nói ra, ngươi không cho thấy tâm ý, đối phương làm sao biết được ngươi thích nàng. Theo ta được biết, sau khi tướng công của tiểu thư Hà gia tỏ rõ tâm ý, hai người mới tương giao. Ngươi đây là chậm hơn người khác một bước.”

“Đừng cản ta, ta muốn uống.” Bằng hữu đoạt lại chén rượu, buồn rầu đỏ đầy chén rượu.

“Rượu này tuy là rượu ngon, mà Trương huynh ngươi uống nhiều cũng không tốt. Huống hồ chuyện tình cảm này rất khó giải quyết.” Giang Sở khuyên bằng hữu một câu, sau đó quay đầu nhìn về phía Hứa Đình, “Ngươi nói chút gì đi, Hứa huynh?”

Giang Sở ôm khóe miệng nhìn hắn, có lẽ là đã uống say. Khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, dưới ánh đèn cặp mắt hiện ra thủy quang liễm diễm, đẹp đến không nói nên lời. Hứa Đình trong lúc nhất thời có chút ngây dại, sau một lát mới phản ứng được đối với bằng hữu nói: “Ừm, ngươi uống ít thôi.”

“Thiên nhai nơi nào không có cây cỏ, hà tất đơn phương yêu mến một cành hoa. Nếu Hà tiểu thư đã kết hôn, Trương huynh ngươi nên buông xuống đi.”

“Đã nhiều năm như vậy, ta làm sao có thể dễ dàng buông xuống, cũng phải cho ta chút thời gian a.” Bằng hữu lắc đầu cười khổ.

“Đến, Trương huynh ta cùng ngươi uống.” Tô Hoài ngồi im lặng một bên đột nhiên cầm chén rượu kính bằng hữu rồi một hớp uống cạn. Chẳng biết vì sao hôm nay Tô Hoài khác với ngày thường, nhìn qua có chút rầu rĩ.

“Hảo, hôm nay chúng ta không say không về.” Nhìn thấy Tô Hoài thẳng thắn như vậy, bằng hữu cũng rót thêm rượu.

Những người khác đều kinh ngạc. Tô Hoài ngày thường nho nhã nhưng hôm nay lại buông thả như vậy, chuyện này rất hiếm thấy. Vừa có mỹ thực lại có rượu ngon, bọn họ cũng dồn dập cầm ly rượu lên bắt đầu uống rượu. Giang Sở cũng cầm ly rượu lên, kính Hứa Đình một chén, xem khẩu hình của y hình như là “Uống”. Y cười tựa không cười, khiến Hứa Đình nhớ tới lần đầu gặp gỡ, Giang Sở cũng như thế.

Trong lúc một vị bằng hữu khác lôi kéo hắn thấp giọng nói: “Hứa huynh, ta biết ngươi thích Tô Hoài, còn không nhanh chóng hướng hắn tỏ rõ tâm ý.” Bằng hữu quay đầu nhìn Giang Sở một chút, “Giang Sở hình như cũng thích Tô Hoài, cẩn thận đừng để Tô Hoài bị đoạt đi, huống hồ bọn họ quen biết từ thuở nhỏ. Cũng đừng để đến lúc cuối cùng ngươi phải mua say như Trương huynh.”

“Ngươi sai rồi, ta không thích Tô huynh.” Hứa Đình giải thích.

“Hảo hảo, đừng cãi chày cãi cối. Đêm nguyên tiêu ấy ngươi ngắm Tô Hoài đến trợn cả mắt lên, đó là lần đầu tiên ta thấy ngươi như vậy.” Bằng hữu vỗ vỗ vai hắn, “Mau lên, ta vẫn chờ được tham dự tiệc cưới của các ngươi đây.” Bằng hữu nói xong cũng xoay người uống rượu.Sau bữa ăn, Tô Hoài cùng một vị bằng hữu khác mang theo người bạn đã say khướt về. Bọn họ tách ra ở cửa tửu lâu, Giang Sở cùng Hứa Đình có một đoạn đường đi chung, cho dù Hứa Đình không tình nguyện đi cùng y, mà cũng không tiện nói thẳng ra. Đã như thế, hai người liền cùng đi.

Đây hình như là lần đầu tiên hai người ở cùng một chỗ, Hứa Đình là người không thích nói chuyện, mà Giang Sở cũng trầm mặc khác với thường ngày.

Hai người sóng vai đi, gió hè phảng phất thoảng qua, mang theo mùi rượu, thổi tan tâm lý phiền muộn của Hứa Đình.

“Từ khi ta biết Trương huynh tới nay, đây là lần đầu tiên hắn thất thố thế này.” Sau khi đi một đoạn đường, âm thanh Giang Sở vang lên bên tai, phá vỡ trầm mặc, “Có lẽ là thật sự rất thích Hà tiểu thư đi.”

“Ừm.” Hứa Đình không nói thêm cái gì.

“Hứa huynh có người trong lòng không?” Giang Sở cúi đầu, thấy được bóng của y và Hứa Đình trên mặt đất, bọn họ lần thứ nhất tới gần như thế. Tuy rằng Hứa Đình chưa bao giờ nói qua, thế nhưng y cảm giác được Hứa Đình đối với y xa cách. “Ngươi… thích Tô Hoài sao?” Y dừng bước, nhìn về phía Hứa Đình.

Hứa Đình dừng lại, quay người cau mày nhìn y, “Đừng vội nói bậy, ta cùng với Tô huynh đều là nam tử.”

“Ta chỉ là chỉ đùa với ngươi mà thôi” Giang Sở ngẩng đầu lên, chậm rãi đi về phía hắn, dừng lại hắn trước mặt.”Xem Hứa huynh phản ứng kịch liệt như thế, chẳng lẽ là bị ta đánh bậy đánh bạ đã đoán đúng?”

Dựa vào ánh trăng hắn thấy được ánh mắt giễu cợt của Giang Sở, chấp nhận là có chút uống say, ngay cả khóe mắt cũng nhuốm hồng. Giang Sở ở rất gần, mang theo hương rượu nhàn nhạt. Nghe tiếng hít thở của y, Hứa Đình cách lồng ngực cũng có thể cảm nhận được tim kịch liệt nhảy lên. Hắn hoảng loạn mà lùi lại mấy bước, “Là ngươi cả nghĩ quá rồi, ta khi nào nói qua ta yêu thích Tô huynh.” Nói xong xoay người chạy trối chết.

Giang Sở sau khi nghe đáp án, nhếch miệng nhìn bóng lưng hắn, đi theo.
Ban đêm Hứa Đình nằm ở trên giường lăn qua lộn lại, chính là ngủ không được. Hắn cũng không biết vì sao trong lòng rất loạn, rối như tơ vò. Vừa nhắm mắt, trong đầu luôn hiện lên hình ảnh Giang Sở. Giang Sở khóe mắt ửng hồng mà nhìn hắn, cặp mắt kia ẩn chứa giễu cợt… Cùng chút nhu tình không nói rõ được. Hứa Đình cảm thấy khô nóng, hắn vỗ vỗ mặt, muốn đem hình ảnh Giang Sở trong đầu xua tan đi.

Quả nhiên, hắn vẫn không thích Giang Sở. Đó là ý nghĩ cuối cùng trước khi hắn tiến vào giấc ngủ.



Trên một ngọn núi, hai người thiếu niên chạy về phía trước, như có một đám sương mù che trước mặt họ khiên hắn không thể thấy rõ là ai. Đằng sau không ngừng truyền đến tiếng đuổi theo, bọn họ nấp trong bụi cỏ cao.

“Ngươi trước tiên trốn ở đây, đừng lên tiếng, ta đi đánh lạc hướng bọn thổ phỉ. Sau khi an toàn, ngươi cứ đi về phía trước.” Một thiếu niên trong đó nói với người đi cùng.

“Phải cùng đi.” Âm thanh người còn lại có chút non nớt, y lôi kéo tay của thiếu niên, vội vàng nói.

“Ngươi yên tâm, ta không có việc gì. Chúng ta ta sẽ cùng đi lúc đã xuống núi.” Âm thanh thiếu niên mang theo một tia cứng rắn.

“Ngươi không nên gạt ta, nhất định phải trở về.” Tiếng của người nọ mang theo nghẹn ngào.

“Hảo, không lừa ngươi.” Thiếu niên sờ sờ đầu y.

Sau đó người nọ tháo xuống ngọc bội trước ngực, đưa cho thiếu niên nói: “Ngọc bội này là nương ta đưa, nhất định sẽ bảo vệ cho ngươi bình an.”

“Hảo, cảm tạ.” Thiếu niên nói xong ôm người kia một cái, không chút do dự mà đứng dậy đi, bước chân mang theo kiên định.



“Bọn nó chắc chắn vẫn còn ở gần đây, mấy đứa trẻ sau có thể chạy xa được, lục soát tỉ mỉ cho ta.”

Thiếu niên ngừng thở trốn ở sau đại thụ, nắm chặt quyền, lòng bàn tay ra mồ hôi lạnh.



“Nó ở kia, mau đuổi theo.”

Thiếu niên không ngừng chạy về phía trước. Mắt thấy bọn thổ phỉ sắp đuổi đến, lo lắng khiến hắn không cẩn thận bị vấp vào cành cây té ngã, đầu đập vào tảng đá. Trước khi hôn mê hắn chỉ nghĩ người nọ liệu có trốn thoát được hay không, khối ngọc bội kia dưới ánh mặt trời hiện ra ánh sáng long lạn.

Chương 5

Chẳng biết vì sao từ ngày ấy, trong tâm lý của Hứa Đình chỉ còn lại bộ dáng của Giang Sở.

Một ngày Tô Hoài hẹn hắn ra ngoài, sau khi hắn đến mới biết Tô Hoài đã ở đấy chờ hắn lâu rồi. Hôm nay chỉ có mỗi Tô Hoài, Giang Sở chưa có tới, hắn cảm thấy có chút kinh ngạc. Ngày xưa Tô Hoài hẹn hắn, Giang Sở cũng đều có đến. Đây là một trong những lần hiếm hoi hắn đi riêng với Tô Hoài.

Tô Hoài hôm nay có chút kỳ lạ, bầu không khí quỷ dị bao trùm họ. Hai người vẫn luôn trầm mặc, Tô Hoài đang đi tới đi lui bỗng nhiên dừng lại, quay người đối mặt với hắn, trong mắt mang theo cảm xúc phức tạp. Đây là lần đầu tiên Hứa Đình thấy Tô Hoài như vậy. Từ trước đến giờ Tô Hoài luôn mang đến cho người ta cảm giác ôn nhuận nho nhã, nhưng hôm nay Hứa Đình cảm thấy u ám tối tăm bao trùm y.

“Hứa huynh, ngươi thấy ta thế nào?” Tô Hoài giương mắt khẽ hỏi.

Hứa Đình bị câu hỏi của y làm cho bối rối, “Tô huynh là người tốt.”

Tô Hoài nhận được đáp án này, khóe miệng nhếch lên. Hứa Đình thấy được trong nụ cười kia phảng phất ý châm chọc.

“Vậy ngươi thích ta khômg?” Câu hỏi này của Tô Hoài khiến Hứa Đình kinh ngạc  đặt ra một vấn đề, hắn đã làm những việc kì quái gì mà không chỉ bọn bằng hữu cho rằng hắn thích y mà ngay cả chính Tô Hoài cũng cho là như thế, còn một mình hẹn hắn ra ngoài là vì vấn đề này.

“Ta chỉ coi Tô huynh như bằng hữu.”

Mắt Tô Hoài trở nên u ám, giống như trong dự liệu, y biết người Hứa Đình thích không phải y, “Vậy ngươi thích Giang Sở sao?”

“Tô huynh tại sao lại hỏi vấn đề thế này, ta đương nhiên…” Hứa Đình há miệng, phát hiện câu nói kế tiếp làm sao cũng không nói ra được. Tâm lý lại như có một khối đá lớn đè lên, không thở nổi. Cuối cùng phải mất nhiều khí lực mới có thể đứt quãng nói ra câu kế tiếp, “Đương nhiên ta không thích hắn.”

“Sao ta có thể thích hắn, rõ ràng là ta chán ghét hắn.” Hắn thấp giọng lẩm bẩm nói.

Tô Hoài yên lặng nhìn hắn, không nói gì. Sau đó y hình như nhìn thấy cái gì, đi về phía trước một bước. Đột nhiên ngã về phía Hứa Đình, Hứa Đình theo bản năng mà đón y. Tô Hoài lấy tay ôm cổ Hứa Đình, hướng gần tới hắn. Hứa Đình đẩy y ra, “Tô huynh xin tự trọng.”

Tô Hoài nhìn người ở phía xa chạy hốt hoảng, ngoắc ngoắc khóe miệng, trong nụ cười đẫn theo lãnh ý. “Hứa huynh, hôm nay thân thể ta không được khỏe, ta đi trước, xin lỗi.”
Không chờ Hứa Đình trả lời, y liền đi.

Nửa tháng qua đi, hắn thu được thiệp cưới của Tô Hoài. Tuy rằng ngày ấy không thích bọn họ huyên náo như vậy nhưng Hứ Đình vẫn đi, dù sao giao tình ba năm cũng đâu có dễ bị phá vỡ.

Ở tiệc cưới lúc Tô Hoài thấy hắn có vẻ bất ngờ, hướng hắn gật gật đầu xem như là chào hỏi. Ngồi ở vị trí đằng sau là Giang Sở lâu ngày chưa gặp mặt, trên mặt mặc dù mang theo ý cười, thế nhưng ý cười lại không tới đáy mắt.

“Hứa huynh làm sao lại ngồi ở đây uống rượu giải sầu.” Thanh âm quen thuộc truyền đến, vừa đảo mắt Giang Sở đã an vị bên cạnh hắn: “Không bằng theo ta uống một trận.”

“Không nghĩ tới Tô huynh đã thành hôn sớm như vậy.” Hứa Đình nhìn gò má của y, dưới màu đỏ hiện ra ám muội không rõ. Y uống một hớp rượu, thoạt nhìn có chút cô đơn.

Cảm giác quen thuộc kia liền xuất hiện, Hứa Đình thật giống có chút uống say, nhìn bộ dạng cô đơn của Giang Sở lại thấy có lẽ hắn không chán ghét y đến vậy. Trong nháy mắt ngã xuống kia, hắn nghĩ, tửu lượng của mình thật sự không tốt. Hắn lại như nghe được tiếng đàn từ ba năm trước, Tô huynh thực sự là hăng hái. Quen biết với hắn trong suốt ba năm, đây mới là lần thứ hai hắn nghe ca khúc này.

Nằm úp sấp rất lâu, Hứa Đình cảm giác loáng thoáng có người ở gọi hắn, nhìn hắn không có phản ứng, liền thở dài. Thật giống có người đỡ hắn dậy, hắn ngửi thấy  một mùi thơm ngát lẫn vào hương rượu nhàn nhạt. So với mùi son phấn trên mùi các tiểu thư kia dễ chịu hơn nhiều, nhàn nhạt, lạnh lẽo vắng vẻ, giống như ánh trăng đêm đó.

Hình như người kia đưa hắn vào trong một gian phòng, đem hắn đặt lên giường, cởi cho hắn ngoại bào, đắp chăn. Người kia ngồi ở bên giường nhìn hắn rất lâu, dường như chuẩn bị đi, Hứa Đình có chút không nỡ, không nhịn được kéo y lại. Dưới ánh nến, hắn mơ hồ nhìn thấy bóng hình người kia, chỉ cảm thấy rất quen thuộc, gương mặt đó hình như đã thấy ưua ở đâu rồi. Thế nhưng không nhớ ra, chỉ cảm thấy người này rất đẹp, đặc biệt là lúc cười với hắn.Tựa đêm nguyên tiêu ba năm trước, trong lòng hắn khẽ rung động, Hứa Đình đem người kia kéo xuống, chạm vào môi y. Trong nháy mắt kề sát vào môi người kia, trong tâm như có con thú bị nhốt xổng chuồng chạy ra, dòng máu nóng bỏng thuận huyết quản lan đến toàn thân. Hạ thân bùng lên trận lửa nóng, mang theo dục vọng mà liếm môi người kia, lạnh lẽo nguội nhạt, phảng phất mang theo hương rượu. Nhưng hắn cũng không cảm thấy khó chịu, trái lại mút môi người kia giống như uống được nước thánh rượu tiên.

Người kia cười khẽ, “Hũ nút.” Nói xong liền lấy tay vòng lấy đầu hắn khiến nụ hôn này sâu hơn.

Trong phòng một mảnh xuân sắc, truyền đến tiếng rên rỉ yếu ớt đứt quãng cùng tiếng thở dốc trầm thấp.

Ngày hôm sau Hứa Đình tỉnh lại, cơn say rượu khiến đầu hắn đâu nhức, hắn đưa tay lên xoa xoa huyệt thái dương. Bên gối truyền đến từng đợt mùi hương thôm ngát, hắn mở mắt ra. Đập vào mắt là tấm lưng trần trắng nõn phủ đầy dấu hôn, cùng dấu răng trên bờ vai êm dịu. Vết tích ám muội chứng tỏ cho sự cuồng loạn của đêm hôm trước.

Đêm qua hắn uống say, có một người dìu hắn vào phòng, sau đó chỉ nhớ mang máng hắn chủ động hôn lên môi người kia, sau chính là một đêm xuân sắc. Hắn hối tiếc không thôi, uống rượu hỏng việc. Người kia xoay người, lại là Giang Sở!

Giang Sở giật giật, mở hai mắt ra, ban đầu có chút choáng váng. Sau khi thấy rõ Hứa Đình, liền nhếch khóe miệng lên: “Hứa huynh, ngươi đã tỉnh?” Thanh âm khàn khàn mang theo từ tính, tựa như có một móc câu nhỏ móc vào tâm hắn.

“Đêm qua…”

“Ta sẽ phụ trách.” Hắn đánh gãy lời nói của Giang Sở, Giang Sở sau khi nghe nhíu mày, trêu đùa hắn nói: “Ồ? Ngươi định phụ trách thế nào?”

“Ta sẽ lấy ngươi.” Hứa Đình nghiêm túc nhìn hai mắt của y.

Giang Sở sau khi nghe hơi chậm lại, mắt trong che kín ý cười. Sau đó Hứa Đình nghe đến câu trả lời của hắn: “Hảo a.”

Về sau Hứa Đình đến Giang gia cầu hôn, ban đầu Giang gia lão gia không đồng ý. Thế nhưng thanh danh Hứa Đình ở bên ngoài rất tốt, hơn nữa nhi tử của mình cũng đáp ứng. Qua nhiều ngày, Hứa Đình một lần lại một lần tự mình tới cửa cầu hôn, thấy hắn kiên trì như vậy, ông liền mềm lòng. Muốn Hứa Đình đối tốt với nhi tử của ông.

Không lâu sau, chiêng trống tiếng pháo nổ lên, Hứa Đình tới đón thân, Giang gia tiểu nhi tử xuất giá.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau