ĐỈNH THIÊN TRUYỀN THUYẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đỉnh thiên truyền thuyết - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Đối đầu với trận pháp sư

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 86: Đối đầu với trận pháp sư

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

- Hắc Phong, ngươi nói xem Giới Mang Sơn này rốt cuộc có quan hệ gì với ta. Sao càng bước lên cao ta lại càng có cảm giác nó đang kêu gọi mình? Tuy không nặng nề như trước, nhưng chúng vẫn khiến ta cảm thấy rất khó chịu.

Đoàn Ngọc nhìn những bậc thang trên cao, bất giác buộc miệng hỏi.

Hắc Phong đáp:

- Ta không biết. Nhưng theo ta, ngươi cứ hãy bình thường. Hết thảy mọi việc đều đã có duyên số an bài. Đến lúc cần biết thì chắc chắn ngươi sẽ biết, vì thế nên không cần nóng lòng làm gì.

Đoàn Ngọc thở dài:

- Thân thế của ta thật rắc rối. Hết một đứa tộc nhân bị Lý gia tại Nam Thiệm Bộ Châu bỏ rơi, rồi lại đến Giới Mang Sơn, Thần Long Hội, Nam Nhân Vương? Thật sự ta là ai cơ chứ?

Hắc Phong cười ha hả:

- Nam Nhân Vương thì ta dám khẳng định ngươi không phải rồi. Nam Nhân Vương chính là một trong bốn vị tuyệt thế nhân vương trong lịch sử nhân giới. Nghe đâu ông ta đã chết vào hơn mấy chục triệu năm trước. Còn Lý gia Nam Thiệm Bộ Châu gì đó thì ta không rõ. Ngươi cứ ráng tu luyện thêm đi, chỉ cần tu vi vượt qua Vấn Đỉnh thì liền có thể thoát khỏi Đông Lâm Tinh bé nhỏ này, tự do tự tại ngao du khắp vũ trụ bao la.

Vì Hắc Phong là ma tộc nên cũng không rành quá nhiều về tình hình của Nhân giới. Y chỉ biết về một số nhân vật lừng danh, từng dùng sức một người rung chuyển cả lục đạo mà thôi.

Nam Nhân Vương cũng là một trong số đó.

Ông ta thuộc nhóm cường giả cuối thời kỳ viễn cổ, đầu thời kỳ thượng cổ. Năm đó lục đạo biến động mạnh, phong ấn bị đổ vỡ nhiều, vô số cao thủ vượt giới giao chiến với nhau. Tiên giới, Ma giới, Thần Giới, Yêu Giới, Quỷ Giới, đều bị tổn hại khá nặng nề, riêng chỉ có Nhân giới bị tổn hại ít nhất. Tất cả là vì Nhân giới có một Nam Nhân Vương, một cường giả đích thực, từng dùng sức một người đối phó với hơn mười cường giả các giới khác liên thủ.

Mà trong mười cường giả này lại có đến bốn vị đẳng cấp Giới Chủ ngang hàng với Nam Nhân Vương, đủ là trận chiến năm đó kinh thiên động địa, thảm liệt tàn khốc đến mức độ nào.

Nhưng Nam Nhân Vương cuối cùng vẫn dành chiến thắng, một thanh Chân Long Kiếm đánh bại toàn bộ mười cường giả kia. Nhưng ông không giết chết bọn họ, mà lại thả tất cả quay về. Tài đức song toàn, cuối cùng chiến tranh giữa lục giới cũng bị Nam Nhân Vương hòa giải, công lao của ông không ai có thể so sánh nổi.

- Vậy ngươi có biết Tam Thập Tam Phạm Thiên là ai không? Nghe đồn người đó sống cùng thời với Nam Nhân Vương? Thậm chí đã từng giao chiến với Nam Nhân Vương?

- Ta không rõ. Ta biết Nam Nhân Vương chỉ qua những điển tịch truyền lại. Một thời đại kéo dài hơn mười mấy triệu năm. Ta sinh ở thời kỳ cuối thượng cổ, khoảng cách với Nam Nhân Vương như trời và đất, nên những chuyện ngoài lề không thể nào biết được.

Trên đường đi Đoàn Ngọc không ngừng dùng thần niệm trao đổi với Hắc Phong. Kiến thức của hắn về tu đạo giới cũng ngày một tăng.

Một lúc sau bất giác đã đến được bậc thang thứ bốn ngàn.

Ở trên bậc thang này, Đoàn Ngọc thấy hai người Minh Nhân, Hoàng Lỗ đang đứng chờ từ bao giờ. Nhìn bộ dáng hung thần ác sát của họ, dám khẳng định là không có ý định gì tốt lành.

Tống Nghĩa lên tiếng trước, gã ôm quyền:

- Chào hai vị đạo hữu.

Minh Nhân hừ lạnh, sau đó chỉ thẳng mặt y nói:

- Tống Nghĩa, thật không ngờ ngươi thân là thiếu chủ Thương Minh, mà lại dám cấu kết với ma đạo.

Tống Nghĩa ngạc nhiên hỏi lại:

- Ai cấu kết với ma đạo? Các vị đừng ăn nói hàm hồ?

Hoàng Lỗ hất cằm về phía Đoàn Ngọc:

- Hắn ta chính là ma đạo. Một mình hắn đã giết hơn năm trăm mạng người ở dưới chân Giới Mang Sơn, có Lưu Tĩnh của Vũ Hóa Môn, Bạch Hữu Tài cùng Tuấn Khanh làm chứng. Bọn họ đã truyền âm cho ta bảo ngươi và muội muội mình cấu kết với hắn, hòng tiêu diệt cả Minh gia Hoàng gia chúng ta.

Tống Nghĩa nhìn sang Đoàn Ngọc nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn nói:

- Chắc là có gì đó lầm lẫn rồi. Lưu Tĩnh mới chính là đại ác ma kia. Y đã đánh trọng thương em gái ta, còn vị bằng hữu này chính là người đã ra tay giúp đỡ kịp thời, nếu không, e rằng hiện giờ em gái ta đã mất mạng từ lâu rồi.

Minh Nhân xua tay:

- Không cần nhiều lời. Lưu Tĩnh vốn là người của chính đạo, còn tên đeo mặt nạ dưới kia thân phận vốn không rõ ràng. Tống Nghĩa ngươi không đến nỗi hồ đồ thế chứ?

Hoàng Lỗ tiếp:

- Nếu ngươi đã không hối cải, vậy thì đừng trách hai bọn ta độc ác. Hoàng gia và Minh gia tuy ít xuất hiện trên tu đạo giới, nhưng không có nghĩa là chúng ta thua kém bất kỳ tông môn đại phái nào hiện giờ. Thậm chí, trọng trách bảo vệ…

Hoàng Lỗ đang cao giọng thì chợt bị Minh Nhân kéo tay lại, nhíu mày ra hiệu gì đó. Thấy vậy, Hoàng Lỗ gật đầu, đoạn nói tiếp:

- Bây giờ các ngươi cùng lên hay là tỷ thí từng người một?

Không ngờ hai gã Minh gia, Hoàng gia này không nói lý lẽ mà trực tiếp muốn động thủ.
Đoàn Ngọc thầm cẩn thận suy tính. Tuy hắn đã phục hồi thương thế hoàn toàn, nhưng dù sao đại địch là Lưu Tĩnh vẫn chưa thấy đâu, có lẽ không nên phung phí quá nhiều sức lực vào hai người Minh, Hoàng này.

Về phía Tống Nghĩa và Tống Thanh Loan, tu vi cảnh giới bọn họ ngang bằng với Minh Nhân, Hoàng Lỗ. Cho nên Đoàn Ngọc tính rằng chỉ cần lâu lâu chọc ngoáy vài cái, để thế cân bằng bị nghiêng lệch, hai người Minh Hoàng bại trận, tự động rút lui là được.

Tống Nghĩa âm trầm nói:

- Thân phận của Minh gia và Hoàng gia các ngươi có thể những người khác không biết, nhưng Thương Minh ta lại rất rõ ràng. Nhưng cũng đừng vì vậy mà quá tự cao. Chưa biết ai hơn ai đâu.

Minh Nhân cười lạnh:

- Nói nhiều làm gì? Động thủ đi.

Tống Nghĩa khẽ liếc mắt sang Đoàn Ngọc cùng Tống Thanh Loan, quát:

- Cùng lên.

Y vừa dứt lời. Cả ba đã như cuồng phong tấn công lên phía trên bậc thang thứ bốn ngàn.

Tống Nghĩa lao đến quấn lấy Hoàng Lỗ.

Đoàn Ngọc và Tống Thanh Loan đối đầu Minh Nhân.

Nhiệm vụ đã quá rõ ràng. Tống Nghĩa cầm chân, còn Đoàn Ngọc và Tống Thanh Loan phải trong thời gian ngắn nhất hạ gục Minh Nhân.

Chỉ thấy Minh Nhân cười lạnh, một nụ cười chứa đầy thâm ý.

Bậc thang thứ bốn ngàn vốn tồn tại áp lực rất lớn. Tu vi chưa đạt tới mức áp súc chín lần thì ắt sẽ không chịu được. Tuy vậy, dù cho tu vi có cao, cũng phải có một khoảng thời gian nghỉ ngơi làm quen thì mới dễ dàng hoạt động được.

Vậy nên trong trận chiến này Hoàng Lỗ và Minh Nhân cũng không phải dưới cơ, bọn họ đã chiếm được địa lợi. Còn bên Đoàn Ngọc, Tống Nghĩa, Tống Thanh Loan thì chiếm được nhân hòa. Xem như cũng ngang tài ngang sức.

- Thằng nhóc, cẩn thận như vậy vốn là rất tốt. Nhưng bây giờ không cần thiết phải cẩn thận. Chẳng lẻ ngươi quên là ta đã xuất quan hay sao? Ngươi cứ đánh cho thỏa thích đi, cùng lắm nếu gã Lưu Tĩnh kia xuất hiện, ta sẽ cho gã một búng tay rớt xuống núi là được.

Trong lúc Đoàn Ngọc đang đánh nhau với Minh Nhân, Hắc Phong không ngừng la hét bên tai, yêu cầu Đoàn Ngọc thi triển hết thực lực.

- Đánh đi. Thằng Minh Nhân này cũng được lắm, ngươi cứ lấy hắn ra tập luyện kiếm thuật, nhớ đừng thi triển Hỏa Thần Quyết, dễ bị lộ lắm đấy.

- Ngươi ồn ào như thế này làm sao ta đánh.

Đoàn Ngọc hừ lạnh, khẽ truyền thần niệm lại.

Cùng lúc, một linh lực do Minh Nhân phát ra xẹt qua tai hắn, khiến vài cọng tóc đen đứt lìa rơi xuống. Tống Thanh Loan thấy vậy hoảng sợ, vội vã dùng kiếm khí bức Minh Nhân lui lại, bảo vệ cho Đoàn Ngọc.

Cô nàng lấy thân mình chắn trước người hắn, quay ra sau hỏi:

- Ngươi không sao chứ?
- Không hề gì. Cô cứ yên tâm đi, ta sống còn dai hơn gián, không chết nổi đâu.

Thấy Tống Thanh Loan là nữ nhi mà lại che chắn cho mình, trong lòng Đoàn Ngọc cũng có chút xấu hổ. Vốn hắn định bảo toàn thực lực, nhưng rốt cuộc cũng đành vì Tống Thanh Loan mà ra tay thật sự.

Đoàn Ngọc nói ra mấy câu đùa giỡn, rồi xoay người, mũi chân khẽ nhún lao tới trước.

Trong tay hắn không biết từ bao giờ đã xuất hiện Lưu Tinh kiếm màu bạc.

Thanh kiếm như một đạo sao băng đâm thẳng về phía Minh Nhân.

- Hừm. Dám dùng lối cận chiến này với ta? Ngươi chán sống rồi!

Minh Nhân hừ lạnh, tay lôi ra một đống phù lục. Xanh có, vàng có, tím có, đỏ có, nói chung một đống màu sặc lòe loẹt trộn lẫn khiến người ta hoa cả mắt.

Y vung tay lên, những tấm phù lục bay lên không rồi rơi xuống lả tả nhưng những chiếc lá cây khô rụng trong gió thu.

Đồng thời, thân hình Đoàn Ngọc cũng xuyên thẳng vào cơn mưa phù lục này. Một mặt hắn không ngừng dùng Lưu Tinh kiếm mở đường, chém rách những lá phù lục. Một mặt âm thầm vận chân khí đề phòng có chuyện bất ngờ xảy ra.

Nhưng chẳng có chuyện gì bất ngờ cả. Đám phù lục kia cứ như thế rơi xuống mặt đất, Đoàn Ngọc cũng cứ như thế xuyên thẳng qua màn mưa phù lục, đâm thẳng tới người Minh Nhân.

Phập! Nhưng vào đúng khoảnh khắc mũi kiếm đâm vào ngực của Minh Nhân thì Đoàn Ngọc mới phát hiện đây chỉ là ảo ảnh.

Phía sau lưng, đám phù lục đang rơi lả tả trên mặt đất bỗng nhiên bay lên, xoay vần tụ lại thật nhanh, hóa thành thân ảnh của Minh Nhân.

- Mẹ nó, đúng là yêu pháp.

Đoàn Ngọc quay đầu lại, trong lòng hoảng sợ không thôi. Mắt thấy Minh Nhân tung một quả cầu lửa về phía mình, hắn vội vã dùng chân khí đánh tan quả cầu lửa này.

Nhưng khi quả cầu lửa tan ra thì nó lập tức lại biến ảo thành một màn phù lục đủ các màu sắc rơi xuống. Thân hình Minh Nhân cũng chợt biến đâu mất tăm.

Tống Thanh Loan thấy không ổn thì vội vã lao tới giúp đỡ. Cô tựa lưng mình vào lưng của Đoàn Ngọc, đưa kiếm lên không ngừng thủ thế.

- Họ Minh này đang sử dụng trận pháp để vây khốn chúng ta đấy.

Nghe Tống Thanh Loan nói vậy, Đoàn Ngọc mới để ý các tấm phù lục sau khi rơi xuống mặt đất thì rất có quy luật. Vàng, xanh, trắng trộn lẫn với nhau tạo thành một hình vẽ kỳ lạ bao vây hắn và Tống Thanh Loan trong đó.

Ở tu đạo giới, ngoài luyện đan, luyện pháp bảo, nuôi dưỡng linh thú ra thì vẽ trận pháp cũng là một môn rất thông dụng. Có điều, trận pháp rất phức tạp. Nếu không phải là người thông minh và có khả năng thiên phú bẩm sinh thì rất khó học được. Trận pháp sư chính là người tạo nên các trận pháp dùng để bảo vệ động phủ, tông môn… Vậy nên họ rất được kính trọng tại tu đạo giới.

Không ngờ Minh Nhân lại là một trận pháp sư.

Đây cũng là lần đầu tiên Đoàn Ngọc đối đầu với loại tu sĩ này.

Đoàn Ngọc hỏi lại:

- Phải đối phó sao đây?

Tống Thanh Loan đáp:

- Muốn phá trận pháp, chỉ có hai cách. Một là dùng sức mạnh trực tiếp công kích phá hủy. Hai là tìm ra điểm sơ hở của nó.

- Được.

Đoàn Ngọc bắt đầu chú ý nhìn theo lộ tuyến của các lá phù lục trên mặt đất. Hắn thử dùng Hỏa Thuật tạo thành một quả cầu lửa bắn xuống, cố gắng thiêu hủy những lá phù lục này. Vì sợ Tống Thanh Loan phát hiện thân phận nên Đoàn Ngọc chỉ dùng lửa bình thường chứ không động đến Địa hỏa trung cấp.

Nhưng vô hiệu.

Những lá phù lục kia không ngờ lại cứ trơ ra, chẳng phản ứng một chút nào.

Đồng thời. Khung cảnh xung quanh Đoàn Ngọc và Tống Thanh Loan cũng chợt biến đổi.

Nơi cả hai đứng không phải Giới Mang Sơn nữa, mà là một đỉnh núi nhọn hoang vu cao chọc trời. Lúc này bốn phía mây đen âm ỉ, sấm chớp đùng đùng nổi lên, tạo thành từng cột sét dài loằn ngoằn như những con rắn chạy xuống mặt đất.

Ầm! Một đạo sấm sét giáng xuống đầu Đoàn Ngọc và Tống Thanh Loan làm cả hai hoảng sợ vội vã tách ra né tránh.

Sét đánh xuống vị trí giữa hai người khiến mặt đất tung lên, đỉnh núi như bị nứt ra một chút.

Ầm! Lại một đạo sấm sét như rắn độc lao tới chỗ Đoàn Ngọc. Lần này hắn đã hết đường né tránh. Một khi bước ra sau thì sẽ rớt xuống vực sâu vạn trượng. Nên chỉ có thể mặc đạo sấm sét này đánh thẳng tới người.

Nhưng đúng khoảnh khắc đạo sấm sét kia chạm đến ngực Đoàn Ngọc, thì chợt biến hóa thành một bàn tay!

Bàn tay của Minh Nhân!

Chương 87: Cùng nhau xuống núi đao biển lửa

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 87: Cùng nhau xuống núi đao biển lửa!

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Bàn tay của Minh Nhân hiện ra trong ánh chớp lập lòa.

Chỉ một bàn tay nhưng lại mang theo một luồng linh lực khổng lồ đánh thẳng vào giữa ngực Đoàn Ngọc.

Bên kia, Tống Thanh Loan khi thấy cảnh tượng này thì sợ hãi hét lên một tiếng. Khoảng cách giữa cả hai vốn gần nhưng giờ lại xa đến lạ thường. Tống Thanh Loan chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn bàn tay kia từ từ chạm vào ngực Đoàn Ngọc.

Ầm một tiếng!

Đoàn Ngọc lui về phía sau mấy bước, đỉnh núi quá chật hẹp khiến hắn suýt nữa tông phải Tống Thanh Loan.

Nhưng điều quan trọng là hắn vẫn không sao. Một chưởng này tuy mang theo lực lượng rất lớn, nhưng vẫn không thể làm tổn thương được hắn. Linh lực cuồng bạo của Minh Nhân chỉ vừa chạm vào cơ thể Đoàn Ngọc thì đã bị chân khí hộ thể của hắn đánh tan toàn bộ. Thậm chí còn tạo thành một lực phản chấn rất mạnh bắn ngược trở lại.

Lúc này, bên ngoài Giới Mang Sơn, Minh Nhân vẫn đang đứng cạnh hai người Tống Thanh Loan và Đoàn Ngọc.

Tuy vậy, Tống Thanh Loan và Đoàn Ngọc lại giống như hai người mù, sóng lưng nhau mà quay tròn xung quanh tại chỗ, bọn họ dường như không nhìn thấy Minh Nhân, Tống Nghĩa, hay thậm chí là Hoàng Lỗ.

Dưới chân họ, một đống các lá phù lục đủ các màu sắc rải đầy, tạo thành một hình bát quái đủ tám vị trí Càn, Đoài, Ly, Chấn, Khôn, Khảm, Tốn, Cấn.

Đây chính là Bát Quái Mê Hồn Trận, một trong những trung cấp trận pháp rất khó tạo thành. Minh Nhân cũng phải mất đến bảy năm mới có thể dựng trận, chuyển trận, biến trận một cách linh hoạt như bây giờ.

Bát Quái Mê Hồn Trận mượn nguyên lý của tám nguyên tố trong trời đất để tạo nên ảo cảnh, bởi vì vậy ảo cảnh được tạo thành rất giống với cảnh thật, khiến người trong trận như lạc vào mây mù, chỉ có thể tuân theo sắp đặt của người dẫn trận mà thôi.

Minh Nhân cũng vậy. Khi y đã dẫn dụ được Đoàn Ngọc và Tống Thanh Loan vào Bát Quái Mê Hồn Trận, thì nhiệm vụ còn lại của y thật đơn giản. Một mặt y chuyển trận, liên tục biến ra các ảo cảnh hòng giam hãm Đoàn Ngọc và Tống Thanh Loan, một mặt y chạy vòng tròn xung quanh hai người, tìm vị trí sơ hở để tấn công vào.

Nhưng Minh Nhân lại không ngờ đến một việc.

Khi y đã tìm được vị trí sơ hở của Đoàn Ngọc, tung ra một chưởng có thể nói là hàm chứa tám phần linh lực của mình. Một chưởng này của theo y là có thể xuyên núi phá đá. Một chưởng có thể đánh chết mọi cao thủ áp súc mười lần trở xuống trong tình trạng không phòng bị.

Nhưng không ngờ Đoàn Ngọc lại bình an vô sự. Và tu vi của hắn cũng chỉ có áp súc chín lần.

Điều làm Minh Nhân hoảng sợ hơn nữa là lực phản chấn từ Đoàn Ngọc lại khiến y chịu nội thương không nhẹ. Nếu không phải bản thân là người chủ động, khống chế được mọi sự việc đang diễn ra trong trận pháp thì có lẽ đã bị trọng thương rất nặng rồi.

- Tên đeo mặt nạ này, trên người ắt hẳn tồn tại rất nhiều bí mật. Vậy càng tốt, một khi giết được ngươi thì bí mật đó cũng thuộc về ta.

Phía đối diện, Tống Nghĩa và Hoàng Lỗ như mãnh hổ vờn nhau.

Khói bụi tung bay, hai đạo linh lực một màu xám, một màu vàng như hàng loạt những tia sấm chớp lao vào nhau, làm không gian vang lên từng tiếng xẹt xẹt đáng sợ.

Hoàng Lỗ liên tục bắt ấn quyết, tạo thành từng đạo pháp thuật tấn công Tống Nghĩa không ngừng nghỉ. Một mặt y lại cố gắng chọc tức Tống Nghĩa, để gã phân tâm rối loạn:

- Tống Nghĩa! Ngươi nhìn xem tên đeo mặt nạ và em gái ngươi đã rơi vào trận pháp của Minh Nhân rồi kìa. Xem ra chẳng còn bao lâu nữa là sẽ kiệt sức chết thôi.

Nào ngờ tinh thần Tống Nghĩa rất vững. Gã lạnh lùng mỉm cười, thậm chí ngay cả cái liếc mắt ngó qua cũng không thèm:

- Nếu chúng bị giết thì đó là do chúng bất tài. Chẳng liên quan gì đến ta mà ngươi phải la làng la xóm.

Hoàng Lỗ quát:

- Hay cho một câu chẳng liên quan. Họ Tống ngươi ngoài miệng nhân nghĩa đạo đức, không ngờ lòng dạ lại nhẫn tâm đến vậy.

Tống Nghĩa tung chưởng chống lại đòn Hoàng Lỗ vừa phát ra, sau đó đáp:

- Không giết được người, tất bị người giết. Đạo lý này là của trời đất, của vạn vật tự nhiên, không phải của riêng Tống Nghĩa ta. Ngươi lấy tư cách gì mà bảo ta tàn nhẫn?

Bên trong Bát Quái Mê Hồn Trận, Đoàn Ngọc sau khi lùi lại thì được Tống Thanh Loan đỡ lấy.

Tống Thanh Loan nhìn chiếc mặt nạ quỷ dạ xoa màu bạc dữ tợn của Đoàn Ngọc, trong ánh mắt xuất hiện một tia nhu hòa hiếm thấy. Nàng lo lắng hỏi:

- Ngươi có làm sao không?

- Yên tâm, đã nói Lâm Tam ta mạng gián. Cho dù có bị người khác hết giẫm rồi đạp, cũng không thể chết nổi.

- Ngươi đấy. Gặp phải tình cảnh này mà còn cười đùa cho được.

Sau khi xác định Đoàn Ngọc không vấn đề gì, Tống Thanh Loan mới buông hắn ra. Hai người im lặng một lúc, đến khi từng tia sét trên bầu trời tiếp tục giáng xuống mới hồi tỉnh lại. Mắt thấy vô số tia sét đang như điên như cuồng lao tới chỗ Đoàn Ngọc, Tống Thanh Loan lại hét lên:

- Lâm Tam, cẩn thận!

Nhưng Đoàn Ngọc lại lờ đi, hắn nhíu mày ngẩng mặt lên nhìn những tia sét bạc lấp lánh trên cao, trong đầu chợt xuất hiện một ý nghĩ.

Nếu sét đã có thể biến ảo thành bàn tay của Minh Nhân, thì xem ra tất cả chỉ là ảo ảnh, vốn không thật. Đã không thật thì việc gì phải sợ kia chứ?

Nghĩ thế, mặc kệ cho sét đánh mạnh thế nào, Đoàn Ngọc vẫn chỉ hờ hững đứng yên xem như không có gì xảy ra.

Từng tia chớp điện chạm vào đỉnh đầu hắn, rồi như một cơn mưa bạc trút xuống người, chạy thẳng xuống lòng đất.

Cùng lúc, sắc mặt Tống Thanh Loan chuyển thành trắng bệch, không thể thốt được tiếng nào.

Nhưng Đoàn Ngọc vẫn không sao. Hắn ngẩng đầu lên trời cười lớn:

- Yên tâm đi, tất cả đều chỉ là ảo ảnh. Vây khốn ta trong những ảo ảnh này thì có ích lợi gì cơ chứ? Nếu đã muốn ta bị chìm đắm trong ảo cảnh, vậy thì ta thuận theo ý ngươi!

Nói xong, Đoàn Ngọc bước tới chỗ Tống Thanh Loan, mạnh bạo đưa tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ mà mềm mại của nàng ta. Kéo thân thể nàng áp vào bộ ngực rộng rãi chắc nịch của mình.

Tống Thanh Loan ngạc nhiên, hai mắt tròn xoe hỏi:

- Ngươi làm gì vậy?

Chỉ thấy ánh mắt của Đoàn Ngọc lộ ra ý cười, thốt:

- Cùng nhau xuống núi đao biển lửa…

Đoàn Ngọc ôm Tống Thanh Loan bước tới một bước, rơi thẳng từ trên đỉnh núi cao vạn trượng xuống phía dưới. Vực sâu hun hút há cái miệng đen ngòm của nó ra như muốn nuốt lấy thân hình cả hai người.

Đoàn Ngọc ôm Tống Thanh Loan từ trên cao rơi xuống, gió phần phật thổi mái tóc hắn và Tống Thanh Loan bay tán loạn. Nhưng dù gió mạnh đến đâu cũng không làm lay chuyển được ánh mắt của hai người lúc này.

Ánh mắt Đoàn Ngọc kiên định nhìn xuống vực sâu thăm thẳm phía dưới.

Ánh mắt Tống Thanh Loan si mê nhìn hắn.

Quả nhiên như lời Đoàn Ngọc, vực sâu thăm thẳm đã biến thành biển lửa, còn mặt đất phía dưới thì lại biến thành núi đao.

Từng luồng hỏa khí nóng rực bốc lên trên cao, tạt vào mặt hai người, khiến cả hai phải ôm nhau chặt hơn.

Đoàn Ngọc thầm khen: - Trận pháp quả nhiên lợi hại, có thể trong ảo cảnh mượn Hỏa Thuật tạo thành lửa đỏ thật sự. Trong giả có thật, trong thật có giả, giả giả thật thật, nếu không cần thận đề phòng thì sẽ chết lúc nào không biết.

Nhưng Đoàn Ngọc đã có chủ ý trong lòng.

Như Ý Tâm Kinh bao lâu không động tới đã xuất hiện tác dụng.

Khoảnh khắc thân hình hắn và Tống Thanh Loan rơi vào biển lửa, thì trong đầu hắn cũng khẽ niệm một đoạn khẩu quyết:

- Thế gian huyễn ảo, vạn pháp vốn không. Vạn pháp đã không, chúng sinh cũng diệt. Mắt mù tai điếc, lục căn đoạn diệt…

Đoàn Ngọc từ từ nhắm chặt hai mắt. Tống Thanh Loan cũng ôm lấy hắn chặt hơn, ánh mắt nàng nhìn hắn càng thêm đắm đuối.

Bên ngoài, trong lúc Đoàn Ngọc đang niệm khẩu quyết. Những lá phù lục đang nằm trên mặt đất cũng chợt run lên bần bật. Minh Nhân phải cố gắng lắm mới ép được chúng nằm xuống trở lại.

Nhưng rồi mọi chuyện lại đâu vào đó. Chỉ được ít phút sau, những lá bùa lại ngay lập tức nổi loạn, muốn tung mình bay lên không trung lần nữa.

Bên trong ảo cảnh, Đoàn Ngọc đang chìm vào trạng thái lục căn đoạn diệt, vận dụng Đại Diễn Quyết suy tính cặn kẽ mọi thứ về trận pháp này. Vì có Hắc Phong bên cạnh bảo vệ nên Đoàn Ngọc mới dám bạo gan như vậy. Lỡ như trong lúc nhập định có bị Minh Nhân đánh lén thì cũng có người giúp mình chống đỡ.

- Vô cực sinh Thái cực, Thái cực sinh lưỡng nghi, lưỡng nghi sinh tứ tượng, tứ tượng sinh bát quái, bát quái diễn sinh thành vạn vật… Thì ra là thế, ta hiểu rồi…

Các tấm phù lục càng ngày càng rung chuyển dữ dội. Mồ hôi trên trán Minh Nhân tuôn như mưa, ấn quyết trên tay y ghì chặt xuống, hòng đè ép những lá phù lại.

Bên kia, Tống Nghĩa thấy cảnh tượng này thì cười nhạt nói với Hoàng Lỗ:

- Thế nào? Để xem ai sắp chết nhé? Theo ta là Minh Nhân sắp chịu không nổi rồi.

Hoàng Lỗ biến sắc, tuy vậy vẫn tấn công Tống Nghĩa liên tục. Thế công càng lúc càng mạnh mẽ, dường như đã sử dụng toàn bộ linh lực của mình trong mỗi đòn đánh.

…………………..

- Ta thực sự hiểu rồi. Thật chính là giả, mà giả cũng chính là thật. Nguyên lý của trận pháp là dùng thật tạo thành giả, nhưng rốt cuộc giả đó vẫn là thật…

Muốn tạo thành trận pháp, hiển nhiên phải dùng linh lực thật sự. Những lá bùa là nguồn gốc cũng các loại hỏa linh lực (Ly), thủy linh lực (Khảm), sấm sét (Chấn), núi (Cấn), đất (Khôn), trời (Càn), hồ (Đoài). Những thứ “thật” này lại hợp lại để tạo nên “ảo” cảnh. Nhưng rốt cuộc bản chất của nó vẫn là thật, vì thế có thể dựa vào ảo để sát nhân.

Đoàn Ngọc mở mắt ra.

Khoảnh khắc hắn mở mắt.

Biển lửa biến mất, núi đao cũng vỡ vụn.

Cùng lúc, ngoài thực tại, từng lá phù lục cũng thoát khỏi sự kìm chế của Minh Nhân mà bắn tung lên không trung.

Minh Nhân hoảng sợ chỉ vào thân ảnh đang xuất hiện trong màn phù lục kia, lắp bắp:

- Làm sao có thể? Làm sao chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy mà ngươi có thể…

Đoàn Ngọc cùng Tống Thanh Loan bước ra giữa màn mưa phù lục. Hắn mỉm cười, vung tay lên. Một màn phù lục đủ màu đủ sắc như những cánh hoa bắn tung ra bốn phương tám hướng, cuối cùng rơi xuống dưới chân Minh Nhân.

Cảnh vật xung quanh Minh Nhân bỗng nhiên thay đổi, hóa thành một ngọn núi cao vạn trượng, vực sâu thăm thẳm y hệt lúc Đoàn Ngọc và Tống Thanh Loan bị vây khốn mới nãy.

Đoàn Ngọc đã dùng gậy ông đập lưng ông, dùng chính Bát Quái Mê Hồn Trận của Minh Nhân để khống chế y. Có điều Bát Quái Mê Hồn Trận này được hắn cải tiến đi đôi chút, vì thế Minh Nhân nếu muốn phá giải thì sẽ tốn không ít công phu.

Đoàn Ngọc hướng về Hoàng Lỗ quát:

- Ngươi còn chưa chịu thua?

Hoàng Lỗ dừng tay lại, lạnh lùng nhìn Đoàn Ngọc nói:

- Ngươi quả nhiên có chút thủ đoạn. Bát Quái Mê Hồn Trận này trận pháp Minh Nhân dùng để thành danh, không ngờ hôm nay lại bị ngươi phá hủy chỉ trong giây lát.

Đoàn Ngọc mỉm cười:

- Chẳng qua may mắn thôi. Các ngươi hãy đi đi, hoặc chí ít đừng làm phiền bọn ta nữa. Ta tha mạng cho Minh Nhân cũng vì chứng minh ta vốn không phải ma đạo mà thôi.

Hoàng Lỗ hừ lạnh, không nói không rằng quay mặt đi. Y làm vậy chứng tỏ đã đồng ý với đề nghị của Đoàn Ngọc.

Chương 88: Trước bão tố triền miên chính là những tháng ngày yên lặng

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 88: Trước bão tố triền miên chính là những tháng ngày yên lặng!

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Theo hiệp định giữa hai bên bàn thảo, phía Minh Nhân trong vòng một năm sẽ phải đứng yên tại bậc thang thứ bốn ngàn, chừng nào bọn Đoàn Ngọc đã dời đi thì mới được tiếp tục tiến tới.

Tống Nghĩa, Tống Thanh Loan và Đoàn Ngọc cố gắng bước lên bậc thang thứ bốn ngàn một trăm, vị trí cách xa hai người Minh Nhân, Hoàng Lỗ để đề phòng bọn họ đánh lén. Đâu vào đó, cả ba người bắt đầu ngồi xuống tĩnh tọa, dùng linh thạch đập nát, hút linh khí bên trong để phục hồi sức mạnh.

Bảy ngày sau, khi khí lực đã được phục hồi, cả ba lại tiếp tục lên đường. Những bậc thang trên cao càng đi lên càng nặng nề, khiến hai người Tống Thanh Loan và Tống Nghĩa mặt mày tái nhợt, dần trở nên yếu ớt, mất rất nhiều thời gian để tiến lên.

Chỉ riêng Đoàn Ngọc là ngoại lệ. Tu vi của hắn hiện giờ đã rất cao cường, vả lại áp lực lớn đến cỡ nào hắn cũng đã từng nếm trải qua khi còn ở dưới chân núi.

Tuy vậy, Đoàn Ngọc lại có một nỗi lo khác. Dường như sau mỗi bậc thang đi lên, từ Giới Mang Sơn lại vọng ra một câu nói mà chỉ mình hắn mới nghe được. Những câu nói này nếu tách ra thì rất vô nghĩa, nhưng nếu ghép chung vào thì như đang muốn diễn tả cho Đoàn Ngọc nghe một câu chuyện.

Câu chuyện về một ngọn núi tên Giới Mang Sơn, về Thần Long hội, về một cái gọi là Man Hoang đệ nhất thiếu niên…

Tất cả những câu nói này Đoàn Ngọc đều không bỏ qua bí mật lưu lại trong một tấm ngọc giản. Hắn chờ khi xong hết mọi việc thì sẽ đem những câu nói rời rạc này sâu chuỗi lại một lần, cốt tìm ra bí mật của nó.

Trong mấy ngày này, mỗi lần Tống Nghĩa luyện công, thì Tống Thanh Loan lại lén chạy đến đùa giỡn nói chuyện với Đoàn Ngọc. Thể hiện tình cảm của cả hai tuy chưa rõ ràng, nhưng hành động cử chỉ thậm chí đôi khi còn thân mật hơn cả một cặp tình nhân.

Đoàn Ngọc ngồi trầm tư, nhớ lại một lần quãng đường của hắn từ thôn Vĩnh Lạc đến bây giờ. Tất cả quả thật giống như một giấc mộng phù sinh, mỗi lần hắn mở mắt tỉnh dậy thì tất cả đều đổi khác.

Lần đầu tiên hắn mở mắt thì người dân thôn Vĩnh Lạc đã bị giết hại toàn bộ. Lão hòa thượng Vô Hoa cũng không nói không rằng mà đã rời xa, chỉ để lại cho hắn một mẩu giấy nhỏ dặn dò những điều cần thiết. Nghĩ đến đây Đoàn Ngọc chợt thở dài, rút trong ngực ra một tấm lệnh bài bằng gỗ, trên lệnh bài có khắc hình một con sư tử bộ dáng uy mãnh đang giơ nanh múa vuốt.

“Về sau, nếu như ngươi gặp phải người của Bồ Đề Viện, thì cứ đưa tấm lệnh bài này ra, bọn họ sẽ không dám làm khó dễ ngươi”.

“Tính cách ngươi quá lương thiện. Lương thiện tuy không xấu nhưng lại khiến ngươi gặp nguy hiểm trong tu chân giới. Nhớ, thay đổi chứ đừng nên đánh mất bản tâm mình”.

“Đoàn Ngọc, quãng đường sau này là thuộc về ngươi. Ngươi phải tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình. Không ai có thể giúp được ngươi, mà cũng chỉ có ngươi mới là người có khả năng thay đổi số phận mình”.

Từng câu nói của Vô Hoa như vang vọng trong đầu óc hắn, khiến hắn không kìm chế nổi cảm xúc mà nước mắt trào ra.

Đúng lúc này, Tống Thanh Loan đã tới bên hắn, ngồi xuống kế bên, hỏi:

- Ngươi làm sao vậy?

- Không có, chỉ là nhớ lại một số chuyện xưa thôi.

Đoàn Ngọc vộivã đưa tay lau nước mắt. Một người đàn ông đích thực thì không nên để phụ nữ nhìn thấy nước mắt của y. Đoàn Ngọc cũng thế, hắn không muốn hình tượng mạnh mẽ của mình trong lòng Tống Thanh Loan biến mất.

Tống Thanh Loan nghiêng đầu, cặp mắt loan sắc sảo mở to nhìn hắn:

- Có thể kể cho ta nghe được không?

Đoàn Ngọc mỉm cười:

- Đương nhiên có thể. Ngày xửa ngày xưa, tại một thôn làng có tên là Vĩnh Lạc…

Giọng nói của Đoàn Ngọc nhè nhẹ, êm đềm mà mềm mại như hòa tan vào trong gió. Gió đưa câu chuyện bay xa, vượt qua bí cảnh Yêu Linh Thánh Tông mà trở về thực tại, đến một ngôi làng hoang vu ở phía bắc Việt quốc…

……………………………………….

- Cậu bé trong câu chuyện thật là đáng thương.

Tống Thanh Loan thở dài một hơi. Câu chuyện mà Đoàn Ngọc vừa kể thực sự đã làm cô cảm động.

Tống Thanh Loan tính tình tuy đanh đá, nhưng bản chất thì vốn lương thiện. Chỉ vì thuở nhỏ mẹ cô mất sớm, cha lại ham mê bế quan tu luyện mà không thèm quan tâm đến hai anh em cô. Vì thế tính tình Tống Thanh Loan trở nên cộc cằn, không biết nói lý lẽ, chỉ cần không thuận mắt là đánh người.

Nhưng thực chất ngoài thời gian tu luyện ra, cô lại đi khắp Việt quốc mà tìm những đứa trẻ dị tật bẩm sinh, mồ côi không cha không mẹ đem về nuôi dưỡng. Đó có lẽ cũng chính là cách Tống Thanh Loan giải phóng những nỗi niềm dồn nén bấy lâu trong lòng mình. Một phần tính cách tốt đẹp đã bị che dấu quá lâu.

Tống Thanh Loan cũng ghét người trong ma đạo như chó ghét mèo. Chuyện này cũng xem như bình thường khi Thương Minh là một thương hội thuộc về chính đạo. Tuy vậy, việc cô và Đoàn Ngọc, một người không rõ thân phận thân mật với nhau thật khiến cô mờ mịt. Cô chỉ biết rằng gã “Lâm Tam” này tuy chịu của mình một kiếm suýt chết, nhưng vẫn bỏ qua hận thù mà cứu mạng mình. Sự quan tâm này từ nhỏ đến lớn cô chưa từng được nếm trải, bởi vậy Tống Thanh Loan bỏ qua tất cả ngăn trở, bỏ qua thân phận mờ mịt kia của Lâm Tam, coi hắn như một người bạn thân nhất của mình.

Tống Thanh Loan lại là một cô gái dám yêu dám hận, không như nhiều thục nữ khác ở Việt quốc. Cô biết thời gian không chờ đợi ai, nhân duyên đời người cũng như thế. Hôm nay gặp mặt, chưa biết chừng ngày mai đã phải chia xa. Vì vậy, để cho lòng không hối hận, thì bỏ qua một chút lễ nghĩa, thả mình vào tình cảm đã sao.

Vì thế nên Tống Thanh Loan không ngại bất kỳ ai đàm tiếu, cô dựa người vào vai Đoàn Ngọc., tận hưởng quãng thời gian quý giá ngắn ngủi này.

Đoàn Ngọc nói:

- Đáng thương? Trên đời vốn có rất nhiều người đáng thương. Đứa bé kia chưa hẳn đã là người đáng thương nhất. Chí ít, nó vẫn còn sống đến bây giờ.

Tống Thanh Loan vân vê đuôi tóc, hỏi:

- Đứa bé đó là ngươi?

- Hừm.

Đoàn Ngọc không trả lời, chỉ “hừm” một cái.

- Lâm Tam, nguyện vọng của ngươi là gì?

- Nguyện vọng của ta? Hiện tại, ta chỉ có một nguyện vọng là nắm trong tay quyền lực, sức mạnh, vì chỉ có như thế ta mới có thể tự bảo vệ được mình, đồng thời thực hiện những điều mà ta muốn.

Nghe Đoàn Ngọc nói thế, hai mắt Tống Thanh Loan chợt sáng lên, cô ngồi bật dậy nói:

- Hy vọng ngươi sẽ sớm thực hiện được nguyện vọng của mình!

Đoàn Ngọc cũng thầm suy ngẫm vì sự khác biệt giữa Tống Thanh Loan và Trần Tư Tư.

Trần Tư Tư tuy thích hắn nhưng không dám nói ra, cũng không dám có cử chỉ thân mật. Chỉ một lần duy nhất gọi hắn là “Đoàn lang”. Khi nghe Đoàn Ngọc nói về hoài bão đời mình, Trần Tư Tư mắng hắn là hạng người tham danh hám lợi.

Còn Tống Thanh Loan thì sao? Không những dám mặc kệ tất cả cho hắn ôm ấp, mà khi Đoàn Ngọc nói ra hoài bão, cô cũng ủng hộ hắn.

Đó là sự khác biệt giữa hai cô gái. Và là cũng là nguyên nhân vì sao hắn lại thích Tống Thanh Loan mà không thích Trần Tư Tư.

…………………………………….

Trước bão tố triền miên chính là những tháng ngày yên lặng.
Bốn tháng trôi qua, cả ba đã đi tới được bậc thang thứ bốn ngàn tám trăm. Đỉnh núi đã ở rất gần, thậm chí họ còn thấy được bóng dáng Vô Thập Tam đang thấp thoáng trên đó.

Còn Lưu Tĩnh vẫn chưa thấy đâu.

Nhưng Đoàn Ngọc lại mơ hồ có cảm giác vào đúng khoảnh khắc quan trọng nhất thì y sẽ xuất hiện, và khiến mình trả giá nếu không phòng bị.

Đến khi đặt một chân tới bậc thang thứ bốn ngàn chín trăm, cả ba đã gặp phải bọn người cô gái áo đen thần bí, hay nói trắng ra là đệ tử Âm Ma Điện.

Bọn họ gồm tổng cộng bảy người, tu vi bất kỳ một ai cũng ngang bằng hoặc xấp xỉ với Tống Nghĩa. Bấy nhiêu cũng đủ giải thích vì sao chỉ một mình Âm Ma Điện mà lại có thể chống chọi với ngũ đại tông môn chính đạo tại Việt quốc.

Bọn người Âm Ma Điện hết nhìn Tống Nghĩa, Tống Thanh Loan, rồi lại nhìn Đoàn Ngọc.

Tuy Đoàn Ngọc đeo mặt nạ, giọng nói cũng trở nên khàn khàn, hoàn toàn khác hẳn với trước kia. Nhưng cô gái thần bí và sáu người còn lại đều cảm thấy một sự quen thuộc trên người hắn.

Đoàn Ngọc cũng cảm thấy hơi rùng mình trước những ánh mắt nhìn mình chằm chằm của bọn người này. Hắn khẽ ho khan một tiếng, sau đó quay mặt đi chỗ khác.

Tống Nghĩa hướng đám người cô gái thần bí cười nói:

- Liễu cô nương, không biết các vị có phải là…

Hóa ra cô gái thần bí kia họ Liễu. Chỉ nghe cô ta đáp:

- Đúng vậy. Chúng ta đang chuẩn bị trước khi gặp mặt Vô Thập Tam. Tên điên này là người khó đoán, chẳng biết có gây bất lợi gì với chúng ta không?

- Ồ, thì ra là vậy. Ba người bọn ta cũng vô cùng kiêng kỵ Vô Thập Tam. Chi bằng chúng ta cùng nhau lên đỉnh. Cả hai bên gộp lại tổng cộng mười tu sĩ Thai Tức áp súc mười lần. Thiết nghĩ Vô Thập Tam dù mạnh, cũng khó lòng địch lại số đông.

Tống Nghĩa đi thẳng vào vấn đề.

Cô gái họ Liễu im lặng, truyền âm sang hỏi ý kiến những người phía sau lưng. Chỉ thấy những người này đồng thời gật đầu. Đoạn cô gái họ Liễu nói:

- Được thôi. Tống Nghĩa huynh và Tống Thanh Loan muội muội chúng ta đều quen mặt, chỉ không biết vị đạo hữu kia là ai? Nếu không nói ra danh phận thì chúng ta không tin tưởng được?

Đoàn Ngọc mới nghe liền biết đám người này đang muốn thăm dò thân phận của mình. Ở trong đầu hắn, Hắc Phong góp ý:

- Nói mình là một tán tu. Nếu bọn họ không bằng lòng thì ngươi cứ nói sẽ tách ra, tự mình tiến lên đỉnh Giới Mang Sơn.

Nghe vậy, Đoàn Ngọc lên tiếng:

- Liễu cô nương, tại hạ chỉ là một tán tu tại phía Bắc Việt quốc. Tại hạ họ Lâm tên Tam, nếu các vị không chứa chấp được tại hạ thì cũng không sao, tại hạ tự tin có thể một mình tiến lên đỉnh Giới Mang Sơn.

Nói đoạn hắn quay sang thăm dò sắc mặt Tống Nghĩa. Quả nhiên gã ta thoáng biểu lộ vẻ âm trầm, sau đó thốt:

- Lâm huynh đệ, không nên làm vậy.

Tống Nghĩa nói với đám cô gái họ Liễu:

- Vị Lâm huynh đệ đây bản lĩnh rất cao cường. Đã từng giao thủ với Lưu Tĩnh vốn đã tiến lên cảnh giới Tiên Thiên của Vũ Hóa Môn, thắng dễ Minh Nhân của Minh gia. Nếu không có huynh ấy đi cùng sẽ là tổn thất rất lớn.

- Hừm? Thắng dễ Minh Nhân? Chuyện này bọn ta cũng làm được.

Đám người Âm Ma Điện phía sau lưng cô gái họ Liễu đồng thời cười lớn. Chợt nghe cô ta nói:

- Được, nếu như Tống Nghĩa đã tin tưởng Lâm Tam đây đến vậy thì chúng ta có thể để hắn đi cùng. Có điều, phải do sáu vị sư đệ của ta giám sát hắn.

“Khốn kiếp, muốn tìm bí mật trên người ta thì cứ nói ra. Việc gì phải vờ vịt lắm chuyện thế chứ.”Thấy bọn Âm Ma Điện vòng vo hồi lâu, rốt cuộc cũng lộ ra mưu đồ, Đoàn Ngọc tức giận chửi thầm.

Tuy vậy hắn cũng không phản đối. Có Hắc Phong bảo vệ thì hắn còn phải sợ ai?

Mọi chuyện đã quyết định xong. Cả mười người đồng thời ở lại bậc thang thứ bốn ngàn chín trăm nghỉ ngơi một tháng, sau đó sẽ xuất phát tới đỉnh Giới Mang Sơn.

Chương 89: Một trò chơi

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 89: Một trò chơi

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Một tháng trôi qua, kỳ hạn tiến lên đỉnh Giới Mang Sơn cũng đã đến.

Đoàn Ngọc chậm rãi thu công đứng dậy.

Trước mặt hắn, đám người Tống Nghĩa, Tống Thanh Loan và Âm Ma Điện đã chuẩn bị xong từ lâu. Thần sắc ai nấy đều bộc lộ vẻ lo sợ, liên tục ngẩng đầu nhìn lên đỉnh Giới Mang Sơn cao chọc trời kia.

Giới Mang Sơn chính là nơi cao nhất của Man Hoang, cũng là nơi khó đến nhất. Không có thực lực, không có bản lĩnh cao cường thì không một tu sĩ nào có thể chạm đến. Mười người bọn họ đều đã đến được nơi đây, chứng tỏ trong số một ngàn tu sĩ tiến vào bí cảnh thì bọn họ xứng đáng là những tu sĩ mạnh nhất.

Tuy vậy, có một quái vật mạnh hơn gấp bội phần đang đứng yên trên đỉnh Giới Mang Sơn chờ họ.

Y không tên không họ, người đời gọi y là Vô Thập Tam.

Y vô tông vô phái, tuy xuất thân từ Thiên Kiếm Tông, nhưng luôn một kiếm độc hành, không muốn thừa nhận quan hệ với bất kỳ ai.

Y quái dị, cô độc, nhưng không ai có thể phủ nhận y là đệ nhất anh tài trong giới trẻ hiện giờ của Việt quốc.

Vô Thập Tam, một cái tên dường như đã trở thành huyền thoại.

Khi Đoàn Ngọc vừa đặt chân lên đỉnh Giới Mang Sơn thì đã thấy ngay Vô Thập Tam.

Dáng vẻ của Vô Thập Tam vẫn như lần đầu tiên Đoàn Ngọc gặp y vào bảy năm trước. Vẫn là khuôn mặt hờ hững lạnh lùng, tay cầm kiếm, đầu hơi ngước lên, ánh mắt coi thiên hạ bằng vung, vạn vật như hư không chẳng thể khiến tâm y rung động.

Như cùng lúc, cả hai người Tống Nghĩa, Tống Thanh Loan cùng bảy người Âm Ma Điện đồng thời ôm quyền hướng Vô Thập Tam nói:

- Chào Vô huynh, bọn ta tới đây ra mắt huynh.

Vô Thập Tam không đáp. Ánh mắt của y chỉ đặt lên người Đoàn Ngọc.

Đoàn Ngọc cảm thấy toàn thân như trở nên muốn đóng băng dưới ánh mắt này. Tuy tu vi hắn hiện giờ rất cao cường, nhưng rốt cuộc vẫn không thể nào chống lại uy áp do Vô Thập Tam phát ra.

Đoàn Ngọc chợt nghe Hắc Phong thở dài một tiếng:

- Tốt, tốt, thật sự rất tốt. Hay cho một Vô Thập Tam.

Lão tiếp:

- Không ngờ lần này đến Nhân giới, ta lại gặp được một tiểu tu sĩ có tư chất kinh người đến vậy. Mới chỉ là tu sĩ Thai Tức mà đã có phong thái vương giả, đặt vạn người dưới chân thế này rồi. Đoàn Ngọc, người này ngươi không thể đắc tội. Còn nếu có cơ hội, thì cứ giết hắn, tránh tạo cho ngươi một đối thủ khó nhai về sau.

Đoàn Ngọc âm thầm đồng ý. Hắn ngẩng cao đầu nhìn về phía Vô Thập Tam, trong lòng cũng cảm giác được Vô Thập Tam sẽ chính là một trong những địch thủ đáng sợ nhất của hắn về sau.

Bên kia, bọn Tống Nghĩa, Âm Ma Điện không thấy Vô Thập Tam trả lời thì vô cùng khó chịu. Một gã đệ tử Âm Ma Điện không giữ nổi bình tĩnh bước tới, rút kiếm chỉ thẳng mặt Vô Thập tam quát:

- Tên khốn này, đừng tưởng bản thân lợi hại lắm, dám đấu với Trần Đạo ta không?

Cô gái họ Liễu hoảng sợ, vội bước tới ngăn Trần Đạo lại.

Nhưng đã không còn kịp nữa.

Chỉ thấy Vô Thập Tam quắt mắt một cái, một luồng sát khí kinh từ y vô hình vô ảnh chém tới thân thể của Trần Đạo.

Một chiêu này quá nhanh, quá nguy hiểm. Trần Đạo ngay cả linh lực cũng không kịp vận lên, thân thể hơi lùi lại một chút, cổ họng nghèn nghẹn, máu tươi trào ra khỏi miệng, ánh mắt kinh hãi run rẩy chỉ tay về phía Vô Thập Tam. Nhưng bàn tay chỉ vừa mới đưa lên thì đã nổ tung, để lại cho Trần Đạo một cánh tay cụt tới tận khuỷu. Gã ngã xuống, chết ngay lập tức.

Vô Thập Tam lạnh lùng nhìn cái xác dưới mặt đất, chậm rãi thốt từng chữ:

- Dám đứng trước mặt ta rút kiếm. Ngươi… không đủ tư cách!

Mười người lên núi trong nháy mắt chỉ còn lại chín người. Mắt thấy Vô Thập Tam giết một tu sĩ Thai Tức áp súc mười lần như giết một con kiến, chín người còn lại không lạnh mà run. Bọn họ tuy biết Vô Thập Tam mạnh, nhưng cũng không ngờ tới hiện giờ y lại mạnh đến cỡ này.

Tống Nghĩa nói nhỏ:

- Theo ta thấy dường như hắn đã áp súc đến mười hai lần rồi.

- Cái gì? Mười hai lần?

Tống Thanh Loan, bọn người Âm Ma Điện đồng thời trợn mắt. Trong mấy ngàn năm trở lại đây, điển tịch của Việt quốc chưa từng ghi chép lại có tu sĩ nào đạt đến mức áp súc mười hai lần, vậy mà giờ đây Vô Thập Tam lại đạt đến cảnh giới truyền thuyết này, thử hỏi ai không dám kinh hãi.

Tống Nghĩa hít sâu vào một hơi, sau đó ôm quyền, cúi đầu nói:

- Vô huynh, bọn đệ chẳng qua chỉ muốn vượt qua nơi đây để đến bí cảnh thứ hai, hòng tìm được đường trở về Việt quốc. Mong Vô huynh cho phép bọn đệ!
Tống Nghĩa tự cao là thế nhưng giờ cũng phải hạ giọng. Ngay cả Liễu cô nương kia cũng ôm quyền cúi đầu, tỏ ra vô cùng thành ý.

Nhưng Đoàn Ngọc lại phát hiện ra ánh mắt Vô Thập Tam nãy giờ vẫn đọng lại trên người mình. Hắn hoảng sợ, vội vã từ từ lẫn sau lưng đám người Tống Nghĩa.

Thấy hành vi của Đoàn Ngọc, Vô Thập Tam chợt cười nhạt một tiếng, sau đó nói:

- Đi cũng được. Để hắn lại cho ta!

Thấy ánh mắt của Vô Thập Tam hướng về Đoàn Ngọc, cả Tống Thanh Loan và cô nương họ Liễu như đồng thời thốt:

- Không được.

- Đối với ta, “không” đồng nghĩa với “chết”!

Hai mắt Vô Thập Tam chợt lóe, thân hình vẫn không động đậy, kiếm vẫn chưa rút ra khỏi vỏ, nhưng một luồng sát khí kinh thiên lại vô hình vô ảnh đánh tới bọn Tống Nghĩa, Âm Ma Điện.

Cả tám người đồng thời quát lớn “đánh”, sau đó tung chưởng đối kháng lại một chiêu này của Vô Thập Tam.

Ầm một tiếng! Cả tám người đồng thời lui lại ba bước, khóe miệng rỉ máu. Vô Thập Tam cũng thế, y lui lại, mặt mũi hơi tái đi nhưng vẫn nở nụ cười lạnh.

Một địch tám nhưng vẫn chiếm thượng phong, Vô Thập Tam quả thật có tư cách để cười.

Nhưng đòn vừa rồi Đoàn Ngọc không tham gia. Vì đúng lúc Vô Thập Tam tấn công, thì giọng nói bí ẩn trên Giới Mang Sơn lại chợt xuất hiện. Đoàn Ngọc không còn tâm trí nào nữa, hắn vội vã lấy ra trong túi trữ vật một khối ngọc giản, rồi lưu lại câu nói vừa rồi vào trong ngọc giản, Câu nói này có lẽ chính là mắc xích trọng yếu nhất để hắn làm sáng tỏ bí mật về Giới Mang Sơn.

Vô Thập Tam nhìn Đoàn Ngọc, nói:

- Vừa rồi ngươi không động thủ? Không lẽ nghĩ mình có thể một đối một với ta sao?

Đoàn Ngọc cất ngọc giản vào lại trong ngực, xua tay:

- Ê ê, ngươi đừng nghĩ bậy nhá. Ta rất yếu, cũng chẳng có thù oán gì với ngươi. Ngươi việc gì phải làm khó ta cơ chứ?

Vô Thập Tam cười nhạt:

- Ngươi đang đùa giỡn với ta ư? Tuy ngươi đeo mặt nạ, nhưng đừng tưởng ta…

Nói đến đây, Vô Thập Tam suy nghĩ gì đó, rồi lại tiếp:

- Ngươi chính là người Lão Trưởng Lục tìm, ta nói có đúng không?

- Lão Trưởng Lục? Lục Trưởng…

Đoàn Ngọc lẩm nhẩm lại ba chữ này, cuối cùng hiểu ra Vô Thập đang muốn che dấu thận phận giúp mình. Nhưng hắn vẫn không rõ tại sao Vô Thập Tam phải làm vậy?

Tống Nghĩa sắc mặt âm trầm, quay sang bàn luận với cô gái họ Liễu:
- Đã đến nước này, theo ta nghĩ nên giao Lâm Tam cho Vô Thập Tam. Y quá mạnh, nếu chúng ta còn đánh, sẽ thiệt hại rất thảm trọng.

Cô nương họ Liễu nhíu mày, nhưng vẫn không cam tâm vứt bỏ Đoàn Ngọc. Cô ta cảm thấy trên người Đoàn Ngọc có bí mật gì đó rất lớn, có thể giúp cho Nguyệt Ma Thôn Thiên Công của cô đạt đến đại thành.

Tuy vậy, cô ta hiện chỉ còn lại năm thuộc hạ. Nếu quyết một phen sinh tử với Vô Thập Tam thì quả thật rất bất lợi.

Tống Thanh Loan hậm hực nói:

- Muội không đồng ý.

- Ở đây không phải do muội quyết định.

- Ca..

- Đủ rồi!

Tống Nghĩa phất tay áo quát nhẹ, mặt mũi đỏ lên vì giận. Tống Nghĩa quay sang lạnh lùng nói với Đoàn Ngọc:

- Lâm huynh, chắc ngươi cũng không muốn vì mình mà làm liên lụy bọn ta phải không? Chuyện giữa ngươi và Vô huynh, hai người cứ tự giải quyết. Cáo từ!

Cô gái họ Liễu cũng thở dài, khẽ thốt:

- Tự bảo trọng.

Con người là thế, một khi gặp phải nguy hiểm hay lợi ích thì liền bán rẻ bằng hữu mình. Huống hồ ở đây Đoàn Ngọc chỉ là người dưng.

Đoàn Ngọc không phản bác câu nào. Hắn chỉ buồn bã nhìn theo Tống Thanh Loan đang bị Tống Nghĩa kéo tay dắt đi. Cặp mắt cô hiện tại rớm lệ, đỏ hoe đến mức ai nhìn thấy cũng phải thương.

Nhưng đúng lúc này, Vô Thập Tam lại lên tiếng:

- Ta nói cho các ngươi đi chưa?

Nghe vậy, cả tám người đều sợ hãi dừng lại. Tống Nghĩa ôm quyền cúi đầu:

- Không biết Vô huynh còn gì dặn dò?

Vô Thập Tam lạnh lùng cười:

- Ta thấy các ngươi không thuận mắt, muốn giết các ngươi.

- Cái gì?

Cả tám người Tống Nghĩa đồng thời run rẩy hỏi lại. Thấy bộ dáng của tám người, Vô Thập Tam lạnh lùng nói:

- Nhưng ta lại không muốn các ngươi chết dễ dàng như vậy.

Y tiếp:

- Thế này đi, ta đề ra một trò chơi. Ta sẽ cùng với gã họ Lâm này giao đấu, chỉ cần trong vòng một trăm chiêu hắn không bại thì coi như các ngươi thắng, cũng được phép rời đi. Còn như hắn thua, thì toàn bộ các ngươi đều phải chết!

Lời Vô Thập Tam nói ra lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, như mũi dao sắc bén cứa vào trái tim mỗi người ở đây.

Một gã đệ tử Âm Ma Điện phẫn nộ quát:

- Không công bằng. Tên họ Lâm này làm sao là đối thủ của ngươi được. Ngươi rõ ràng từ đầu đã định làm khó chúng ta.

Vô Thập Tam không trả lời, y nhìn Đoàn Ngọc nói:

- Ngươi có đồng ý không? Nếu như ngươi không đồng ý, ta sẽ lập tức giết hết toàn bộ bọn chúng. Nhưng sẽ thả ngươi đi.

Mấy người Tống Nghĩa khó hiểu đồng thời la lớn:

- Đây là đạo lý gì?

Vô Thập Tam nói:

- Thực lực trong tay mới là đạo lý. Các ngươi vừa rồi vì mạng sống mà bỏ rơi hắn. Bây giờ ta giao mạng sống của các ngươi vào tay hắn, xem hắn sẽ làm gì các ngươi.

Vừa nói, Vô Thập Tam vừa nhìn Đoàn Ngọc.

Đoàn Ngọc cũng nhìn Vô Thập Tam. Bất giác, hắn cảm thấy Vô Thập Tam không lạnh lùng như vẻ bề ngoài, y thực chất cũng là một con người rất thú vị.

Chương 90: Ba chiêu kiếm

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương90: Ba chiêu kiếm!

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Dường như biết được ý nghĩ của Đoàn Ngọc, Vô Thập Tam cười nhạt nói:

- Đừng nghĩ là ta ưu ái ngươi. Quyết định nhanh lên, ngươi có muốn bọn họ chết hay không?

Nghe vậy, Đoàn Ngọc nhìn một lượt bọn Tống Nghĩa và đám người Âm Ma Điện, rồi ánh mắt dừng lại trên người Tống Thanh Loan. Trên khuôn mặt Tống Thanh Loan lúc này, hắn chỉ thấy một vẻ ưu sầu, khó xử, cộng thêm một chút gì đó cầu xin.

Tống Nghĩa không ngờ da mặt cũng rất dày. Gã hít sâu vào một hơi, sau đó ôm quyền nói với Đoàn Ngọc:

- Lâm huynh, ban nãy ta thật mê muội, mong Lâm huynh bao dung rộng lượng bỏ qua cho.

Đám người Âm Ma Điện cũng chắp tay cúi đầu:

- Xin Lâm huynh đại phát từ bi.

Đám người này thật buồn cười. Ban nãy còn định bỏ mặc hắn cho Vô Thập Tam, vậy mà giờ đây gặp phải họa nạn thì lại quay sang xin xỏ hắn, bảo hắn bao dung? Nhân sinh quả thật rất đáng cười. Tuy vậy, Đoàn Ngọc cũng không trách gì bọn họ. Bọn họ chẳng thân thiết gì với hắn, không quan tâm hắn thì cũng chẳng có gì là sai.

Chết? Có muốn bọn họ chết hay không ư?

Đoàn Ngọc thở dài một tiếng. Hắn đã giết người quá nhiều rồi, hắn không muốn tạo thêm sát nghiệp tại Giới Mang Sơn này nữa.

Mọi người như nín thở chờ đợi phán quyết từ Đoàn Ngọc.

- Không, ta muốn bọn họ sống. Ta sẽ giao đấu với ngươi.

Đoàn Ngọc nghiêm túc nhìn Vô Thập Tam, vừa nói chân vừa bước lên mấy bước.

Cả tám người Tống Nghĩa đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Riêng mấy người Âm Ma Điện lại hơi cúi đầu, tỏ vẻ xấu hổ vì hành động ban nãy của mình.

Vô Thập Tam nhìn đám tám người này nhàn nhạt nói:

- Đừng vội mừng. Hắn mà thua thì các ngươi vẫn phải chết.

Đoạn, y nhìn sang Đoàn Ngọc lạnh lùng thốt:

- Ra tay đi!

Đoàn Ngọc không hề chần chừ. Hắn rút Lưu Tinh Kiếm ra ngay lập tức. Đối với kẻ mạnh hơn mình thì tốt nhất nên ra tay chiếm thế thượng phong. Vì sợ bọn Tống Nghĩa phán đoán ra thân phận mình nên hắn tạm thời sẽ dùng võ thuật để đối phó với Vô Thập Tam.

- Dùng kiếm sao? Được! Vậy thì ta cũng sẽ không dùng Sát Lục Quyết!

Ánh mắt Vô Thập Tam lạnh lẽo nhìn lưỡi kiếm bạc mà Đoàn Ngọc đang rút ra, nội tâm tuy động nhưng thân hình vẫn bất động, lặng lẽ chém về phía Đoàn Ngọc một đạo kiếm khí vô cùng kinh khủng. Đạo kiếm khí này nhanh đến mức Đoàn Ngọc chưa kịp xuất chiêu thì nó đã ép sát tới trước mặt, khiến thế chủ động của hắn bị phá vỡ hoàn toàn.

Đạo kiếm khí này không sắc bén lắm, đường kiếm cũng không hiểm hóc lắm.

Đạo kiếm khí này tuy rất đơn giản, nhưng lại đạt tới một vận tốc không tưởng. Chính vì nó quá nhanh mà khiến người khác không kịp đề phòng, phải chết dưới một kiếm hết sức đơn giản này.

Nhưng Đoàn Ngọc không như vậy. Thứ hắn tu luyện cũng chính là “khoái đạo” (đạo lý về nhanh) trong kiếm thuật.
Lưu Tinh Kiếm của hắn nhanh như cắt vung lên chém về đạo kiếm khí do Vô Thập Tam phát ra. Lấy công đối công, chỉ xem công lực ai mạnh hơn mà thôi.

Thấy một màn này, cả đám người Âm Ma Điện trên trán đều đổ mồ hôi hột, trong lòng kêu to “đỡ được, nhất định sẽ đỡ được”.

Nhưng thực tế lại khác.

Đạo kiếm khí của Vô Thập Tam quá mức mạnh mẽ.

Chiêu kiếm do Đoàn Ngọc phát ra bị đạo kiếm khí này đánh tan hoàn toàn. Đoàn Ngọc hoảng sợ vội vã xuất ra thêm ba chiêu kiếm, kết hợp cả linh lực tu chân cùng chân khí võ đạo, mới miễn cưỡng hóa giải được sức mạnh của đạo kiếm khí trên.

Vô Thập Tam thật sự quá mạnh! Phải đến tận khi giao thủ Đoàn Ngọc mới dám tin rằng y mạnh đến vậy!

Nhưng suy cho cùng, hắn vẫn đỡ được chiêu đầu tiên của Vô Thập Tam, điều mà gã Trần Đạo kia đã không thể làm.

Vô Thập Tam hững hờ nói:

- Chỉ với việc đỡ được một chiêu kiếm của ta. Ngươi cũng xem như đáng để tự hào rồi.

- Quá khen…

Đoàn Ngọc cười nhẹ, nhưng trong lúc hắn không đề phòng, Vô Thập Tam lại bất tri bất giác xuất ra ba đạo kiếm khí tấn công hắn.

- Ngươi đánh lén!

Đoàn Ngọc giận dữ quát lớn. Nhưng Vô Thập Tam không hề để ý, hai mắt y chợt lóe, đưa song chỉ lên chém xéo trên không trung mấy đường, tạo thành bốn đạo kiếm khí bay theo sau ba đạo đầu tiên.

Tổng cộng có tất cả bảy đạo kiếm khí như bảy mũi tên vừa bật khỏi dây cung lao tới chỗ Đoàn Ngọc. Tất cả đều có khả năng giết chết một tu sĩ Thai Tức áp súc mười lần nếu không đề phòng.

Đoàn Ngọc cắn răng, lập tức thi triển Hoành Thiên Kiếm Quyết. Linh lực trong cơ thể hắn bị rút đi một phần tư, sau đó tụ lại hóa thành một đạo Hoành Thiên Kiếm Khí còn mạnh mẽ hơn những đạo kiếm khí do Vô Thập Tam tạo ra.

Thấy một màn này, đám người Tống Nghĩa không khỏi kinh ngạc đến há hốc mồm.
Nhưng Vô Thập Tam thì không có vẻ gì ngạc nhiên, tất cả như đã được y phỏng đoán từ trước.

Đạo Hoành Thiên Kiếm Khí kia thế như chẻ tre phá tan hết sáu đạo kiếm khí của Vô Thập Tam, còn đạo kiếm khí cuối cùng Đoàn Ngọc vung tay lên, lén dùng Triền Ty Kình hóa giải nó. Thủ pháp của hắn rất kín đáo, linh lực sử dụng rất khéo léo, khiến bọn Tống Nghĩa không thế phát hiện ra điều gì.

- Được, hai chiêu.

Vô Thập Tam nhàn nhạt nói. Trong lúc miệng y cử động, thì trong không trung lại xuất hiện đến mười ba đạo kiếm khí như sấm sét chém đến Đoàn Ngọc. Vô Thập Tam này động thủ không hề báo trước, cứ đánh là bất chấp hết tất cả thủ đoạn. Tuy vậy, Đoàn Ngọc cũng đã quen với cách ra tay của y.

Vì đã đề phòng từ trước nên Đoàn Ngọc ngả lưng về phía sau, tránh được ba đạo kiếm khí đầu tiên. Sau đó, hắn cong chân, thân hình búng lên không, bay ngược về sau như một con tôm vọt lên khỏi mặt nước, tránh khỏi ba đạo kiếm khí tiếp theo.

Vẫn còn lại bảy đạo kiếm khí đồng thời bủa vây Đoàn Ngọc, không cho hắn bất kỳ một đường thoát thân nào. Tuy vậy, Đoàn Ngọc gặp nguy không loạn, Lưu Tinh Kiếm múa lên liên tục mười mấy chiêu, ánh kiếm xẹt qua như hàng trăm ngôi sao băng lướt qua bầu trời. Bảy đạo kiếm khí này đều bị Đoàn Ngọc phá vỡ một cách rất hoàn mỹ. Nhưng khi đạo kiếm khí cuối cùng bị tan vỡ, Đoàn Ngọc vừa mới thu kiếm lại, đang đắc ý định cười thì chợt từ đâu lại xuất hiện thân hình của Vô Thập Tam.

Vô Thập Tam như một cơn gió vô hình vô ảnh xuất hiện trước mặt Đoàn Ngọc, thanh kiếm sắt rỉ sét như cầu vồng chém xuống đỉnh đầu hắn. Tốc độ một kiếm này chỉ có một chữ “bá” để hình dung. Một kiếm này như muốn bửa đôi nhật nguyệt, rạch nát trời xanh, hủy diệt sinh linh vạn vật. Tuy Vô Thập Tam chưa đạt đến cảnh giới để có thể thực hiện những điều trên, nhưng ý cảnh của y phát ra thì lại mang đến một khí thế tương tự.

- Nguy hiểm!

Thấy Đoàn Ngọc đang kinh ngạc đến mức thất thần, Tống Thanh Loan vội hét lớn. Tiếng hét này của nàng thật sự rất kịp thời. Đoàn Ngọc như người mê mới tỉnh ngủ, vội vã đưa Lưu Tinh Kiếm lên đầu cản trở.

Choang một tiếng! Đầu gối của Đoàn Ngọc khuỵu xuống khiến mặt đất vỡ vụn ra, tạo thành một vết lõm sâu hoắm.Tuy hắn cản thành công một kiếm vừa rồi, nhưng vẫn bị lực đạo của Vô Thập Tam làm chấn động đến phủ tạng, máu từ khóe miệng bất giác rỉ ra.

Vô Thập Tam vẫn chẳng biểu tình gì. Y đã ra tay thì như muốn phải giết người bằng được. Chân y nhanh như cắt đá một cước vào ngực Đoàn Ngọc, khiến hắn bay ngược về phía sau, suýt nữa rơi xuống khỏi đỉnh núi.

May mắn là Đoàn Ngọc kịp thời đưa tay bám lấy một hòn đá lớn, nếu không bị rơi từ trên đỉnh Giới Mang Sơn cao hàng vạn trượng này xuống đất, không thịt nát xương tan thì cũng bị biến thành một phế nhân. Đoàn Ngọc vất vả trèo lên lại khỏi miệng núi.

Lần này Vô Thập Tam không truy đuổi nữa, mà chỉ lẳng lặng đứng từ xa nhìn hắn.

- Rất khá. Có điều kinh nghiệm còn quá non yếu.

Đoàn Ngọc chùi máu dính nơi khóe miệng, nói:

- Đòn mới nãy là bảy chiêu. Cộng với hai chiêu trước là chín chiêu.

Ai dè, Vô Thập Tam lại lắc đầu:

- Ngươi nhầm rồi. Ai nói đòn ban nãy của ta gồm bảy chiêu. Thiên Địa Vô Cực Kiếm do ta sáng tạo ra, chiêu thứ nhất chỉ có một kiếm, chiêu thứ hai gồm bảy kiếm, chiêu thứ ba gồm mười bốn kiếm, chiêu thứ tư sẽ gồm hai mươi tám kiếm, cứ như vậy tăng dần, cho đến khi nào đạt đến “Thiên Địa Vô Cực”.

Nghe Vô Thập Tam giải thích, mọi người đều trở nên ngây ngốc. Đã gọi là Thiên Địa Vô Cực thì làm gì có điểm dừng. Như vậy, theo cách nói của Vô Thập Tam, tới chiêu thứ một trăm, số đạo kiếm khí Đoàn Ngọc phải tiếp sẽ là hơn mười ngàn đạo hay sao?

- Thiên Địa Vô Cực Kiếm từ lúc sáng tạo ra, chỉ dùng có ba lần, lấy mạng tổng cộng một trăm mười bảy người. Tất cả đều xuất thân ở Ma Vực!

Vô Thập Tam lại một lần nữa khiến người khác trở nên kinh hãi. Phải biết rằng, Ma Vực là nơi giao nhau giữa Cổ Quốc, Việt Quốc và Phần Quốc. Đây là chốn ma nhân yêu đạo tung hoành, kẻ tà ác khắp nơi tụ hội, cũng không thiếu những tu sĩ pháp lực cao cường tới đây bế quan tiềm tu. Nói chung Ma Vực là nơi long xà hỗn tạp, nếu không có bản lĩnh cực cao thì chẳng thể sống nổi quá ba ngày.

Cũng đừng quên Ma Vực ở ngoài Việt quốc không giống như bí cảnh Yêu Linh Thánh Tông hiện giờ. Nơi đó tu sĩ Thai Tức chỉ xem như nhãi nhép, tu sĩ Tiên Thiên thuộc tầng lớp trung lưu, còn bộ phận chủ chốt chính là các tu sĩ Quy Nguyên cảnh. Vậy nên việc Vô Thập Tam có thể ở Ma Vực giết hơn một trăm mấy chục mạng người được xem như là chuyện không tưởng.

- Thiên Địa Vô Cực Kiếm, kiếm thứ tư!

Chợt Vô Thập Tam cắt đứt dòng suy nghĩ của mọi người. Thân hình y khẽ động, chân chạy từng bước nhỏ, di chuyển rất chậm tới chỗ Đoàn Ngọc.

Nhưng Đoàn Ngọc thì lại cảm thấy việc “chậm” này hàm chứa nguy hiểm khôn lường. Hắn vội vã chém ra một đạo Hoành Thiên Kiếm Khí về phía trước mặt. Quả nhiên phán đoán của hắn là đúng, tuy thân hình của Vô Thập Tam còn cách hắn khá xa. Nhưng khi đạo Hoành Thiên Kiếm Khí này vừa xuất hiện, thì Vô Thập Tam thật đã từ hư không hiện ra ngay trước mắt, còn “Vô Thập Tam” đang chạy bộ kia chỉ là hư ảnh.

Vô Thập Tam vẫn tỏ ra lạnh nhạt, đâm một kiếm tách đôi Hoành Thiên Kiếm Khí, sau đó mượn đà bật lên, toàn thân nằm ngang, như một mũi tên bắn thẳng tới chỗ Đoàn Ngọc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau