ĐỈNH THIÊN TRUYỀN THUYẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đỉnh thiên truyền thuyết - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Giao chiến

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 81: Giao chiến!

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

T

Tàn nhẫn, máu tanh.

Đây là những từ ngữ diễn tả đúng nhất về tình trạng hiện giờ của Đoàn Ngọc.

Nhưng kẻ đang giết chóc vô số trên Giới Mang Sơn liệu có thực chính là bản thân hắn không? Hay đó là một đại ác ma nào khác vừa mới thức tỉnh sau giấc ngủ say?

Ở trong đầu của Đoàn Ngọc, Hắc Phong thở dài:

- Muốn làm Chân Ma kế nhiệm ma giới, thủ đoạn không thể không tàn nhẫn, lòng dạ không thể không độc ác. Ma Giới vốn là chốn thị phi nhất lục giới, cho nên người đứng đầu phải chẳng những phải kẻ mạnh nhất, mà còn phải là kẻ có thủ đoạn tàn nhẫn nhất. Đoàn Ngọc… đừng trách ta.

Đã sinh ra trên đời này, ai mà chẳng có nỗi khổ riêng của mình. Hắc Phong cũng vậy, nỗi khổ tâm của y là sự nghiệp thống nhất ma giới, giúp ma giới trở thành Luân Hồi đệ nhất đạo trong lục đạo. Nhưng nếu đem nỗi khổ tâm của y vào năm giới còn lại thì nó bỗng biến thành một tội ác ghê rợn.

Bản chất của vũ trụ này có lẽ cũng là thế. Thứ rất tốt với người này đôi khi lại trở thành rất xấu với người khác, không bao giờ có thể làm vừa lòng tất cả mọi người được. Vậy nên Hắc Phong chọn cách tự làm vừa lòng chính bản thân mình. Chỉ cần việc gì y cảm thấy đúng, không thẹn với lương tâm thì y nhất định sẽ làm!

Quay lại hiện tại. Đoàn Ngọc vẫn đang chìm sâu vào trong Si Cảnh, tạm thời không thể đánh thức hắn. Có lẽ, đợi đến khi cuộc giết chóc đã kết thúc, sát khí của hắn giảm dần, thì mới có thể đem Ma Chủng phong ấn lại lần nữa.

Đoàn Ngọc lặng lẽ bước đi trên những bậc thang hướng tới cột mốc thứ một ngàn năm trăm. Bọn Bạch Hữu Tài, Lâm Phi, Tuấn Khanh vừa mới rời khỏi cột mốc này không bao lâu, hình như đang đứng ở bậc thang thứ một ngàn bảy trăm.

- Giết! Giết! Giết hết bọn chúng! Ta muốn tất cả đều trầm luân!

Nghe giọng nói này quanh quẩn bên tai, từ đôi mắt u mê tăm tối của Đoàn Ngọc toát lên vẻ sát khí, hắn vừa đi vừa không ngừng triển khai giết chóc. Số lượng tu sĩ bỏ mạng dưới tay hắn cũng đã lên đến hơn năm trăm người. Từng đoàn sát khí màu xám bắt đầu hiện lên mờ nhạt xung quanh cơ thể, đây là một chứng cứ sống động cho tội ác không tưởng hiện tại của hắn.

Cơ thể của Đoàn Ngọc tuy vẫn phải chịu sự thay đổi áp lực rất nhanh chóng, nhưng chính điều này không ngờ lại giúp da thịt hắn trở nên cứng rắn hơn không ít. Có tinh khí từ các tu sĩ vừa chết bồi bổ, cộng thêm trọng lực tôi luyện cơ thể, Giới Mang Sơn vô tình đã trở thành một nơi tu luyện rất tốt dành cho hắn.

Bọn Bạch Hữu Tài đang không ngừng tiến lên phía trên thì từ bên tai bỗng vang lên một tiếng kêu nhỏ:

- Ở phía trước có phải là Bạch Hữu Tài - thiếu chủ Bạch gia, Lâm Phi – đệ tử Thần Thể Môn hay không?

Khi nghe thấy tiếng kêu này, hai mắt Tuấn Khanh liền sáng rực, y vội vàng truyền âm lại tới chỗ vừa phát ra tiếng kêu:

- Lưu sư huynh? Là ngươi?

Quả nhiên âm thanh trên là của Lưu Tĩnh. Chỉ nghe hắn khẽ truyền âm nói:

- Tạm thời đừng bàn chuyện khác. Ta nói cho các ngươi biết, ở phía dưới các ngươi tầm hai trăm bậc thang chính là một gã ma nhân tu vi rất cao, hắn đã giết gần năm trăm mạng người rồi. Tuy ta đã đột phá tới cảnh giới Tiên Thiên nhưng vẫn không chắc thắng được hắn. Ta cần các ngươi hợp tác.

- Là ở chỗ bóng đêm kia sao? Thảo nào bọn đệ cũng cảm thấy kỳ quái.

Tuấn Khanh chau mày, quay sang Bạch Hữu Tài thì thấy vẻ mặt gã trở nên nghiêm trọng, nói:

- Lưu Tĩnh huynh. Nếu đã vậy thì chúng ta sẽ cùng hợp lực. Phía trên chỗ bậc thang hai ngàn năm trăm chính là hai huynh muội Tống Nghĩa, Tống Thanh Loan. Để ta thử truyền âm cho họ kêu gọi giúp đỡ.

- Được, nhanh lên. Ta cảm thấy khí tức của tên kia càng ngày càng trở nên mạnh mẽ rồi đó.

…………………………………………� �……..

Tống Nghĩa vẫn đang không ngừng theo sau Tống Thanh Loan.

- Tính tình trẻ con. Hửm, chuyện gì đây? Tống Nghĩa lắc đầu cười khổ, đang buồn cười vì việc Tống Thanh Loạn giận hờn mình, thì bỗng lại nghe được một đoạn tin tức Bạch Hữu Tài truyền đến phía dưới. Tống Thanh Loan cũng nghe được cho nên quay đầu lại, hỏi:

- Là bọn Bạch Hữu Tài kêu gọi giúp đỡ. Phía dưới có một tên ma nhân đang giết chóc người vô tội, chúng ta có nên đi xuống đó trợ giúp hay không?

Tống Nghĩa chẳng biểu tình gì, vẫn tiếp tục bước đi, lướt qua người Tống Thanh Loan, chỉ khẽ thốt ra ba chữ:

- Kệ bọn hắn.

Nói xong, Tống Nghĩa chắp hai tay sau lưng, ra vẻ không quan tâm, cứ thong thả tiến lên trên đỉnh Giới Mang Sơn.

Tống Thanh Loan thấy vậy thì thở dài, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác thất vọng khôn tả. Vị đại ca hiền lành, thân thiện ngày nào giờ đã trở biến thành một tên thiếu chủ máu lạnh, mưu mô xảo quyệt thật sự.

- Huynh có thể bỏ đi, nhưng muội thì không thể.

Tống Thanh Loan khẽ cắn môi, dứt khoát quay người lại, chạy nhanh xuống phía dưới.

…………………………..

Đoàn Ngọc lặng lẽ bước đi, chớp mắt đã đến sát sau lưng bọn Bạch Hữu Tài. Trong ký ức của hắn mơ hồ nhớ lại những hình ảnh về đám người này, nhớ lại lúc bọn chúng xúc phạm một cô gái tên Tư Tư, dường như cô gái này rất thân với hắn.

- Động tới người thân ta. Chết!

Khoảnh khắc vừa thấy được bóng lưng của Bạch Hữu Tài, Đoàn Ngọc âm trầm thốt lên một tiếng, sau đó vung tay lên chộp thẳng vào đầu gã.

Nhưng hai mắt của Đoàn Ngọc bỗng nhíu lại, vì khi bàn tay hắn vừa chộp tới thì hình ảnh Bạch Hữu Tài đã liền biến mất, hóa ra đây chỉ là hư ảnh do pháp thuật tạo thành.

- Cùng xông lên!

Từ bốn phía xung quanh bỗng có tiếng hò hét, bọn Bạch Hữu Tài, Lâm Phi, Tuấn Khanh không ngờ đã tính kế sẵn, đợi Đoàn Ngọc rơi vào cạm bẫy của chúng.

Nhưng đó không phải là toàn bộ. Phía sau lưng, Đoàn Ngọc còn mơ hồ cảm giác được một luồng khí tức rất mạnh đang xé tan màn đêm lao tới định đánh lén hắn.

- Ma nhân, chịu chết đi! Bạch Hữu Tài hét to, từ túi trữ vật xuất ra một thanh kiếm nhỏ màu bạc, tay bắt ấn quyết, điều khiển phi kiếm bay tới tấn công Đoàn Ngọc từ cánh trái.

Trước mặt, Lâm Phi dùng thế thái sơn áp đỉnh bổ xuống, sử dụng đôi tay rắn chắc đã được ma luyện hàng vạn lần đấm thẳng vào đầu Đoàn Ngọc.

Bên tay phải, Tuấn Khanh dùng hai tay hợp lại, xuất ra Thủy Thuật, tạo nên một quả cầu nước màu xanh kích thước cỡ bằng trái bóng đẩy về mạn sườn Đoàn Ngọc.

- Các ngươi đều phải chết.

Quả cầu nước màu xanh kia tới trước, chỉ thấy Đoàn Ngọc giơ bàn tay phải lên, cách không khống chế quả cầu nước này, không cho nó lao vào người mình.

Gần như cùng lúc, thanh phi kiếm bạc do Bạch Hữu Tài cũng xuất ra bay tới đâm thẳng vào thái dương bên trái của Đoàn Ngọc. Tuy nhiên hắn vẫn tỏ ra không mấy sợ hãi, chỉ nhẹ nhàng vung một tay lên chụp lấy lưỡi kiếm. Lưỡi kiếm sắc bén vì vẫn còn lực nên hơi cứa vào lòng bàn tay hắn, khiến máu chảy dầm dề.

Nhưng vẫn còn một đòn nặng trịch giáng xuống từ Lâm Phi ở trước mặt. Thần Thể Môn vốn nổi tiếng với Luyện Thể Thuật độc đáo của mình. Đệ tử trong môn phái thay vì chú trọng pháp thuật thì đều chuyển sang rèn luyện cho thân thể trở nên cứng cáp, thậm chí, một khi luyện tới cảnh giới cao còn khả năng phá hủy cả pháp bảo. Lâm Phi tu vi Thai Tức đỉnh phong, đã áp súc tổng cộng tám lần, Luyện Thể Thuật đạt tới tầng một trong năm tầng, chỉ dùng tay không cũng đủ sức phá hủy pháp bảo hạ phẩm.

Lâm Phi thấy Đoàn Ngọc không kịp phản ứng hay né tránh, trong lòng mừng rỡ vô cùng, vội hét lớn:

- Ma nhân, chịu chết đi!

Nhưng Đoàn Ngọc vẫn không phản ứng, đôi mắt cứ trơ trơ nhìn về phía trước. Hắn đợi đến khi quyền đầu của Lâm Phi đã đến sát trước sống mũi thì mới lặng lẽ nhắm hai mắt lại.

Khoảnh khắc Đoàn Ngọc nhắm mắt, một luồng ma khí đen tuyền từ cơ thể của hắn bỗng bùng phát ra bốn phương tám hướng, đem cả ba người Bạch Hữu Tài, Lâm Phi, Tuấn Khanh toàn bộ đánh bật về phía sau.

Bộp, thân hình hắn lại nhanh như cắt lướt tới phía trước, đưa tay chộp lấy đỉnh đầu Lâm Phi. Chỉ thấy cặp mắt gã đỏ ngầu, cười gằn:

- Ha ha, giết ta đi. Nếu như ngươi có trở về được bên ngoài Việt quốc, các sư huynh sư đệ trong Thần Thể Môn sẽ báo thù cho ta! Họ sẽ phanh thây ngươi ra thành trăm vạn mảnh!

Khi lời vừa dứt, thì mặt mày Lâm Phi cũng trở nên méo mó dữ dội, từng thớ thịt trên hai gò má bị rút khô héo teo nhỏ lại. Cuối cùng, khi Đoàn Ngọc buông tay ra thì đầu của Lâm Phi chỉ còn nhỏ bằng kích thước một trái dưa nhỏ.

- Ma đạo các ngươi quả thật không phải người!

Bạch Hữu Tài khóc rống. Gã tuy là một kẻ lòng dạ hẹp hòi ích kỷ, nhưng vẫn biết cái gì gọi là tình bạn. Gã và Lâm Phi đã kết giao gần bảy năm, thường xuyên cùng nhau vượt qua biết bao hiểm nguy họa nạn, không ngờ giờ phút này lại chính mắt thấy Lâm Phi mất mạng dưới tay Đoàn Ngọc.

Đoàn Ngọc quay sang bên trái, nhìn vẻ mặt đau khổ của Bạch Hữu Tài cười nhạt:

- Ta vốn không phải người. Ta vốn là Ma…

Ma Chủng là thế, nó luôn lấy sự đau khổ của người khác làm khoái cảm cho bản thân mình.

Bạch Hữu Tài tức giận gầm lên một tiếng:

- Ta giết ngươi!

Nói xong, từ túi trữ vật lại xuất ra một lá bùa màu vàng, đưa đầu ngón tay trỏ lên miệng cắn mạnh khiến máu bật ra. Tiếp theo vẻ mặt căm phẫn quẹt máu nơi ngón tay vào lá bùa vàng, khiến lá bùa chợt phát ra ánh sáng chói lòa, tạm thời xua đi bóng tối đang dần xâm chiếm bậc thang nơi này.

Lá bùa vàng mà Bạch Hữu Tài đang cầm trên tay chính là Kim Quang Diệt Ma Phù. Giấy bùa này làm từ bột gỗ của Kim Trúc – một loại thần trúc khá quý hiếm, vì thế có khả năng phát ra kim quang khắc chế ma nhân yêu đạo. Tuy nhiên, đây cũng chỉ là loại Kim Quang Diệt Ma Phù hạ cấp, còn Kim Quang Diệt Ma Phù thượng phẩm chính tông trong Việt quốc hiện tại chỉ có một lá do Bất Hối chân nhân của Tinh Đạo Tông nắm giữ. Tương truyền lá bùa này một khi sử dụng thì liền có thể phóng ra Ích Tà Thần Lôi trong truyền thuyết, một kích liền có thể diệt mọi ma nhân, chỉ cần tu vi không vượt quá Hóa Thần đều sẽ bị tan thành tro bụi.

Ở đây, Kim Quang Diệt Ma Phù trong tay Bạch Hữu Tài tuy chỉ là hạ phẩm, nhưng giá trị cũng rất lớn, e rằng không dưới mười lăm vạn linh thạch. Lá bùa này một khi xuất ra thì tất cả ma nhân chưa đạt đến Tiên Thiên đều phải chết!

Mắt thấy ánh sáng vàng từ từ lan tỏa, lần đầu tiên trong lòng Ma Chủng có một cảm giác nguy hiểm khôn lường.

Hắn vung tay, dùng Hỏa Thuật tạo ra một con hỏa long dài mười mấy trượng, nhưng hỏa long này không phải màu vàng, mà là màu đen! Một màu đen mang đầy vẻ tà ác!

Con hắc long cuộn tròn trước mặt Ma Chủng, lấy thân mình làm một bức màn chắn ngăn những đạo kim quang nguy hiểm kia tấn công chủ nhân mình.

Chương 82: Thức tỉnh

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 82: Thức tỉnh

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Nhưng Kim Quang Diệt Ma Phù quả nhiên lợi hại. Từng tia ánh sáng vàng chóe dần dần xuyên thủng cơ thể hắc long, chiếu rọi lên trên chiếc mặt nạ bạc dính đầy máu tanh của Ma Chủng.

Trong đầu Ma Chủng bỗng có một cảm giác đau nhức khôn tả, mỗi lần sát tâm nổi lên liền bị thứ gì đó như ngàn vạn mũi kim nhọn đâm vào óc, khiến hắn phải đem sát tâm kia nén xuống toàn bộ.

Ầm một tiếng!

Từ phía sau lưng của Ma Chủng, Lưu Tĩnh xuất hiện rất đúng lúc. Gã xé gió lao tới, nhanh như cắt khóa hai tay Ma Chủng lại không cho di chuyển, giúp những đạo ánh sáng vàng phát ra từ Kim Quang Diệt Ma Phù không ngừng soi rọi trên thân thể hắn.

- A,aaaaaaaaaaaa…

Ma Chủng gào lên từng tiếng căm phẫn, sự đau đớn dâng tràn trong từng tấc da tấc thịt. Kim Quang Diệt Ma Phù không hổ là khắc tinh của ma nhân yêu đạo, ngay cả Ma Chủng tuy được tôn xưng là vạn ma chi đế nhưng khi còn non nớt cũng khó lòng chống cự lại.

Từng đạo kim quang giống như ánh mặt trời chói lọi xua tan tăm tối, khiến bàn tay đen đang che phủ các vì sao cũng bị kéo ra bật ra, đem ánh sáng trở về với Man Hoang.

- Trời sáng lại rồi!

Hơn một nửa số tu sĩ còn sống sót như cùng lúc ngẩng đầu, chỉ tay lên trời kinh hô.

Phía trên bậc thang thứ ba ngàn năm trăm, đám người Hoàng Lỗ cũng chậm rãi ngước đầu lên, khẽ lẩm bẩm:

- Trời đã sáng.

- Nhật nguyệt hối lại minh? Bí cảnh này thật quá quái dị.

Đám người Âm Ma Điện cũng vô cùng kinh ngạc trước cảnh tượng trên. Đồng thời, họ cảm thấy sự bức bách đến từ bóng đêm dưới kia cũng đã giảm hắn, không còn sức khống chế ma khí trên người họ như lúc ban nãy nữa.

Tống Nghĩa đang đi lên cũng bất giác ngẩng đầu, vẻ mặt ngơ ngẩn một lúc lâu, không biết suy nghĩ gì.

Chợt gã quay lưng lại thì phát hiện ra cô em gái Tống Thanh Loan đã đi mất từ bao giờ.

- Con bé này, thật sự quá đáng trách rồi. Hừ, được! Ta cho muội tự sinh tự diệt một lần cho biết thế nào là lễ độ. Nếu muội chết dưới kia một cách dễ dàng như vậy, thì cũng không xứng đáng làm em gái của Tống Nghĩa này nữa.

Tống Nghĩa tức giận khẽ hừ lạnh. Sau đó bỏ mặc mọi thứ, nhắm đỉnh núi đi thẳng.

…………………………………………

Vô Thập Tam cũng không phải ngoại lệ.

Gã vô cùng kinh ngạc trước những thay đổi nhanh chóng của Giới Mang Sơn. Mới ít phút đây thôi khắp dãy núi này còn tràn ngập một luồng ma khí hung ác, vậy mà chỉ sau chốc lát tình hình đã thay đổi. Ánh sáng trở lại trên Giới Mang Sơn, đem lực lượng tà ác kia xua đuổi hoàn toàn. Thậm chí, Vô Thập Tam còn cảm giác ánh sáng trên bầu trời dường như có quan hệ rất mật thiết với người tạo ra luồng ma khí khủng bố kia, nhưng đây vẫn chỉ là những cảm nhận mơ hồ của gã, hoàn toàn không có một chút căn cứ nào.

- Đây là đối thủ của ta sau bao năm chờ đợi hay sao? Cuối cùng ta cũng không cô độc rồi.

Ánh mắt Vô Thập Tam trở nên mơ hồ, miệng khẽ thì thào, như tự nói với chính bản thân mình.

Từ trước đến nay, ở tại Việt quốc này gã luôn là người đứng đầu về mọi mặt. Thiên phú đệ nhất, tốc độ tu luyện đệ nhất, cơ duyên kỳ ngộ cũng thuộc vào hàng đệ nhất. Bởi thế nên không khó hiểu khi giữa Vô Thập Tam và các thiên tài còn lại của Việt quốc đều tồn tại một khoảng cách khá xa. Ngay cả kỳ tài ngàn năm có một như Bạch Vô Thiên, trong mắt của Vô Thập Tam cũng không đáng một xu.

Bởi vì từ khí tức trên người Bạch Vô Thiên, gã cảm nhận được kẻ thiên tài này không hoàn toàn dựa vào khả năng của bản thân mình, mà dựa vào ngoại lực để đột phá nhiều hơn.
Trong quá trình tu đạo, tuy nói việc áp súc linh lực rất quan trọng, chiếm đến sáu phần trong khả năng chiến đấu của tu sĩ. Còn hai phần còn lại thuộc về pháp bảo, hai phần dựa vào đầu óc cộng thêm yếu tố may mắn.

Nhưng áp súc cũng chia ra làm hai loại, một loại tự thân đột phá được gọi là thuần linh lực.

Còn một loại cũng có khả năng đột phá tương đương, thậm chí còn nhanh chóng hơn loại đầu tiên gấp bội phần, nhưng chất lượng lại thua xa loại tự đột phá rất nhiều. Loại này gọi là tạp linh lực.

Vô Thập Tam chính là tu áp súc thuần linh lực, tuy cơ duyên Vô Thập Tam nhiều vô số, nhưng gã chưa bao giờ thèm nhìn đến bất kỳ một viên linh đan diệu dược nào. Bởi vậy linh lực trong người gã rất tinh thuần, đó cũng là nguyên nhân khiến Vô Thập Tam lại có thể dùng sức một người mà lấn áp toàn bộ anh tài của Việt quốc.

Đảo mắt nhìn một vòng thì xem ra hiện nay chỉ có Bạch Vô Thiên là xứng tầm với Vô Thập Tam. Kẻ thiên tài xuất thân từ hoàng gia này đã tiến hành áp súc tới mười một lần, nhiều khả năng cũng sẽ sớm đột phá tới mức áp súc mười hai lần. Nhưng dù vậy, Bạch Vô Thiên vẫn là một tu sĩ tạp linh lực, không có khả năng chân chính mạnh hơn Vô Thập Tam.

- Kẻ ở dưới kia dường như cũng tu theo phương pháp thuần linh lực giống ta. Xem ra hắn rất đáng để chờ đợi đây.

Khóe môi Vô Thập Tam chợt nở nụ cười. Nhờ một vài bí mật trên người mà Vô Thập Tam có thể mơ hồ cảm nhận được khí tức của Đoàn Ngọc, điều mà ngay cả tu sĩ Quy Nguyên Cảnh cũng không thể làm được.

Cùng lúc, một luồng sát khí kinh thiên cũng từ thân thể gã phát ra, đem đỉnh Giới Mang Sơn bao trùm toàn bộ.

Hai mắt Vô Thập Tam lóe lên từng tia kỳ vọng, lặng im đứng nhìn dưới chân núi nói:

- Ta chờ ngươi. Mong ngươi đừng khiến ta phải thất vọng!

………………………………………

Sự đau đớn làm cho hung tính của Ma Chủng bộc phát. Ấn ký trên trán hắn càng thêm đen, hai mắt cũng long lên sòng sọc. Khí tức u mê giờ đây bỗng biến đổi hắn, trở thành giận dữ bực tức.

Thấy cảnh tượng này, Hắc Phong liền kinh hô một tiếng:

- Hỏng rồi. Si Cảnh vừa hiện, bây giờ gặp phải thời khắc sinh tử, nó lại muốn dẫn phát ra thêm Sân Cảnh nữa. Chết tiệt, phải ngăn nó lại!

Ở bên trong đầu Đoàn Ngọc, Hắc Phong bắt đầu ngồi xếp bằng xuống, tập trung tinh thần dùng tư tưởng mạnh mẽ của mình tiến hành dồn ép Ma Chủng. Hiện tại, sau khi bị Kim Quang Diệt Ma Phù tấn công thì Ma Chủng đã suy yếu đi mấy phần, không còn dai dẳng như lúc ban đầu nữa.

Vì tại đương trường chỉ có mình Lưu Tĩnh vẫn còn sức chiến đầu, còn hai người Bạch Hữu Tài, Tuấn Khanh sau đòn ban nãy của Ma Chủng thì đã bị trọng thương, tạm thời mất đi sức mạnh. Cho nên, Hắc Phong thầm nghĩ sẽ khống chế được tình hình. Một khi phong ấn được Ma Chủng trở lại thì sẽ ngay lập tức dùng linh lực giải vây cho Đoàn Ngọc, cứu hắn thoát khỏi bàn tay Lưu Tĩnh.
- Grào! Thả ta ra! Ta muốn giết hết tất cả các ngươi!

Ma Chủng gầm lên từng tiếng đáng sợ. Ma khí trên cơ thể cũng không ít lần bùng phát ra ngoài nhưng đều bị Kim Quang Diệt Ma Phù và Hắc Phong ngăn lại toàn bộ.

Đồng thời, điều làm Hắc Phong ngạc nhiên hơn cả là trong lúc y khống chế Ma Chủng, thì cũng từ trong đầu của Đoàn Ngọc, lại có một luồng khí mát lạnh không rõ nguồn gốc xuất hiện trợ giúp y. Luồng khí mát lạnh này tuy không dùng cách cường bạo chèn ép Ma Chủng, chỉ dùng khí tức êm đềm của mình xoa dịu ru ngủ nó nhưng lại đem đến hiệu quả không tưởng.

Chỉ chốc lát sau, khi Kim Quang Diệt Ma Phù đã trở nên ảm đạm dần, kim quang bắt đầu yếu đi thì ấn ký ma chủng màu đen trên trán của Đoàn Ngọc cũng bắt đầu có biến chuyển.

Ấn ký này bắt đầu mờ nhạt dần rồi chợt biến mất.

Cùng lúc, đôi mắt Đoàn Ngọc vốn đang đỏ ngầu cũng từ từ phục hồi trở lại dáng vẻ thiện lương lúc ban đầu.

- Ma đạo! Để mạng lại đây!

Đúng vào khoảnh khắc Đoàn Ngọc vừa hồi tỉnh, từ phía trước mặt hắn bỗng vang lên tiếng quát của một cô gái.

Nàng ta bận y phục màu xanh biếc, đôi mắt to tròn sắc sảo, mái tóc đen dài óng mượt bay bay trong gió. Trông Tống Thanh Loan lúc này chẳng khác gì một con “thanh loan” thật sự.

Cô ả tay cầm một thanh trường kiếm màu bạc, từ trên không trung lao xuống như tiên nữ giáng trần, một kiếm đâm thẳng vào giữa ngực Đoàn Ngọc.

Thấy một màn này, Hắc Phong thầm kêu không ổn. Y đã toàn tâm toàn ý vào việc khống chế ma chủng, chỉ cần có chút nơi lỏng thì nó sẽ ngay lập tức bộc phát ra lại.

- Khốn khiếp, oan gia chủ nợ của tên tiểu tử này sao mà nhiều đến thế không biết? Thật muốn hại lão già này phải đứt hơi mà chết đây mà!

Hắc Phong giận dữ chửi đổng cả lên.

Dù sao y cũng là một ma tôn nơi Ma Giới, cho nên dù sa vào tình cảnh tiến thoái lương nan này nhưng vẫn rất nhanh chóng nghĩ ra cách giải quyết.

Hắc Phong bắt đầu tỉ mỉ phân ra một sợi linh lực bé tí trong nguyên thần của mình, thông qua mi tâm Đoàn Ngọc phóng xuất ra bên ngoài, bay thẳng chỗ Tống Thanh Loan nhằm đánh chệch mũi kiếm của cô ả.

Một tiếng keng vang lên!

Thanh kiếm màu bạc trên tay Tống Thanh Loan quả thật bị đánh chệch đi tầm nửa phân. Nhưng mũi kiếm thì vẫn cứ băng băng đâm xuyên qua ngực trái của Đoàn Ngọc.

Một dòng máu đỏ phun ra, cùng lúc Đoàn Ngọc cũng “hự” lên một tiếng.

Tống Thanh Loan bặm môi, hai má đỏ hồng, ra vẻ giận dữ nói.

- Ma đạo, ngươi chết đi!

- Cô…

Thần trí Đoàn Ngọc lúc này đã minh mẫn trở lại, dĩ nhiên nhận ra được người đang ôm mình phía sau chính là Lưu Tĩnh, còn cô gái áo xanh trước mặt này là bà chằn Tống Thanh Loan của Thương Minh.

Tuy vậy, hắn vẫn ngơ ngác không hiểu vì sao bản thân lại bị cả đám người Lưu Tĩnh vây công thế này.

Hiện tại, trong mắt Đoàn Ngọc chỉ toàn là một màu máu đỏ, xác chết dọc theo bậc thang này nhiều vô số. Thậm chí cả cái xác không đầu của Lâm Phi, hay gã Bạch Hữu Tài cùng Tuấn Khanh đang hộc máu nằm dưới đất cũng được hắn nhìn thấy rất rõ.

- Thực sự vừa mới xảy ra chuyện gì? Tại sao các ngươi lại muốn giết ta?

Đoàn Ngọc muốn hỏi cho rõ, nhưng vừa mở miệng thì ngay lập tức bị máu từ vết thương ở ngực trào lên họng, khiến bản thân không thốt ra được chữ nào.

Chương 83: Bạn hay thù

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 83: Bạn hay thù?

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Tống Thanh Loan dường như vẫn chưa biết rằng nhát kiếm vừa rồi đã chệch qua tim của Đoàn Ngọc nửa phân, tuy làm nơi đó máu chảy dầm dề nhưng không nguy hiểm tới tính mạng.

Nhìn đôi mắt đã khôi phục vẻ hiền lành của Đoàn Ngọc, trong lòng Tống Thanh Loan chợt có một cảm giác thân quen khôn tả, nhưng nàng nhanh chóng gạt ý nghĩ này ra khỏi đầu. Tay đang cầm chuôi kiếm chợt xoáy mạnh vào vết thương nơi ngực trái của Đoàn Ngọc, khiến hắn đau đớn đến mức phải rên lên một tiếng.

Ở sau lưng Đoàn Ngọc, Lưu Tĩnh chợt buông tay ra, để mặc hắn ngã bịch xuống đất. Lưu Tĩnh nhìn Tống Thanh Loan mỉm cười:

- Đây không biết có phải là Tống tiểu thư của Thương Minh hay không?

- Đúng vậy? Đạo hữu là ai?

Tống Thanh Loan chưa từng gặp Lưu Tĩnh lần nào nên dĩ nhiên không biết hình dáng của y. Nhưng ngược lại, Lưu Tĩnh thì biết Tống Thanh Loan rất rõ. Thậm chí, hình ảnh từng đầu sỏ của Thương Minh cũng bị Lưu Tĩnh khắc sâu vào trong óc.

Lưu Tĩnh không trả lời mà hỏi lại:

- Thương chủ Tống Điền vẫn còn khỏe chứ? Nghe nói Thương chủ tuy năm nay đã hơn ba trăm tuổi, nhưng vì sắp đột phá cảnh giới Hóa Thần nên vẫn không có gì đáng lo lắng lắm.

- Sao ngươi biết cha ta sắp đột phá đến cảnh giới Hóa Thần?

Tống Thanh Loan nghe vậy thì cau mày. Tu vi của cha nàng xưa nay đều không lộ ra bên ngoài, trong tu đạo giới của Việt quốc cũng không quá hai người biết được tu vi thực sự của ông, có điều, hai người này đều là cao thủ tiền bối ẩn cư chốn sơn lâm, còn gã thanh niên trước mặt đây chỉ có tu vi Tiên Thiên, làm sao có khả năng biết được?

Trong lúc Tống Thanh Loan và Lưu Tĩnh đang trò chuyện, ở dưới đất, Đoàn Ngọc đã bắt đầu hồi phục sức khỏe trở lại. Hắc Phong đã phong ấn Ma Chủng thành công, sau đó dùng linh lực chữa trị mấy vết thương trên người của Đoàn Ngọc, khiến thực lực của hắn khôi phục khoảng năm sáu phần.

Tuy nhiên, việc này xung quanh không một ai biết. Tất cả đều cho rằng Đoàn Ngọc đã trúng một kiếm đâm xuyên tim của Tống Thanh Loan, giờ phút này đang hấp hối, chỉ ít lâu nữa là sẽ chết.

Cách chỗ Đoàn Ngọc không xa, Bạch Hữu Tài cùng Tuấn Khanh đang nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn một cách căm phẫn, có lẽ chỉ hận không thể lao tới cắn cho hắn một miếng.

Hắc Phong thở dài nói:

- Thằng nhóc con nhà ngươi, thật là hại ta mệt đến chết. Lần này vì quá nguy hiểm nên ta phải xuất quan sớm để bảo vệ ngươi đấy.

- Này Hắc Phong, thực sự đã xảy ra chuyện gì? Tại sao khắp người ta lại toàn máu tanh thế này? Còn nữa, những xác chết xung quanh là do ai làm ra vậy?

Dưới những câu hỏi tới tấp của Đoàn Ngọc, Hắc Phong suy nghĩ một lúc rồi đáp:

- Sau khi ngươi nghe thấy những âm thanh trên Giới Mang Sơn thì đã bị nó mê hoặc, đại phát cuồng tính mà giết bấy nhiêu người.

- Cái gì…

Đoàn Ngọc như vừa nghe được một tin sét đánh ngang tai, mặt mũi trở nên tái nhợt, tay chân cũng run rẩy không ngừng. Nhìn số lượng xác chết ở những bậc thang, Đoàn Ngọc thật không dám tin tưởng mình đã chính tay giết hại hơn năm trăm người như thế này. Nhưng Hắc Phong là người thân nhất của hắn kể từ lúc cả thôn Vĩnh Lạc bị hại, không lý nào y lại nói dối hắn. - Đoàn Ngọc, ngươi cứ yên tâm. Những người kia không phải do ngươi giết, kẻ thực sự giết họ chính là Giới Mang Sơn. Còn ngươi, bất quá chỉ là công cụ cho nó mà thôi.

Hắc Phong miệng tuy an ủi Đoàn Ngọc, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ về câu nói vừa rồi của mình. Cái gì giết thực hay giết giả? Cái gì là công cụ? Đoàn Ngọc chẳng phải cũng chỉ là một công cụ cho kế hoạch của y hay sao?

Đoàn Ngọc quả thật đã suy sụp sau khi biết mình là hung thủ giết ngần này người. Hắn run run giơ hai bàn tay dính đầy máu tanh lên trước mặt. Từng đoàn sát khí màu xám lờn vờn quanh từng ngón tay, sát khí vô cùng nồng đậm chứng tỏ điều Hắc Phong vừa nói là đúng.

- Ta có lỗi gì với các ngươi… Tại sao các ngươi lại mượn ta để tạo nên tội ác tày trời như thế này?

Hắn không phải chưa từng giết người. Nhưng lần nào cũng là bị ép buộc, hoặc đó đều là những kẻ đáng chết. Nhưng ở đây, tất cả đều là người vô tội!

Trong lúc Đoàn Ngọc đang đau khổ vì việc làm mình đã gây ra, thì bên kia, cuộc trò chuyện giữa Lưu Tĩnh và Tống Thanh Loan cũng đang tiếp diễn.

Lưu Tĩnh cười nói:

- Thật ra Tống cô nương không cần nghi ngờ làm gì. Tại hạ chính là đệ tử của Thanh Mộc lão nhân núi Phiên Sơn. Có một lần sư phụ trong lúc cao hứng đã nói rất nhiều về cha cô, vì thế ta may mắn biết được chút ít chuyện mà thôi.

- Thanh Mộc lão nhân núi Phiên Sơn?

Tống Thanh Loan khi nghe tới mấy chữ này thì liền nhíu mày. Núi Phiên Sơn là một nơi thuộc phía Bắc Việt Quốc, là nơi cư trú của mấy bộ tộc man rợ. Còn Thanh Mộc lão nhân, cái tên này hiện tại có lẽ trong Việt Quốc không ai biết, nhưng nếu là vào hai trăm năm trước, thì bất kỳ ai một khi nghe thấy bốn chữ “Thanh Mộc lão nhân” đều sợ đến mức vỡ tim vỡ mật.

Thanh Mộc lão nhân không hiền lành như cái tên. Lão tuy là Mộc Linh Thể, nhưng phương pháp tu luyện lại liên quan đến cái chết nhiều hơn. Vào hai trăm năm trước, Thanh Mộc lão nhân đã từng một thân một mình đồ sát không biết bao nhiêu môn hạ đệ tử của Âm Ma Điện, sự việc lần ấy khiến cho Âm Ma Điện tổn thất thảm trọng. Sau đó Thanh Mộc lão nhân biến mất, không ai còn thấy tung tích lão ta. Có người đồn rằng lão đã chết. Nhưng Tống Thanh Loan lại từ miệng cha mình biết rằng Thanh Mộc lão nhân vẫn còn sống, không những vậy mà còn sống rất khỏe. Dường như là mượn việc đại sát Âm Ma Điện làm bước đẩy cho việc tiến giai Hóa Thần kỳ của mình.

Tống Thanh Loan im lặng hồi lâu, cuối cùng nói:

- Được. Vậy chào huynh, Thanh Mộc lão nhân trước kia dù sao cũng là chỗ bằng hữu tri giao của cha ta. Cánh hậu bối chúng ta xem như cũng có quan hệ.
Lưu Tĩnh mỉm cười:

- Được, không có gì. Bây giờ Tống muội hãy kết liễu tên ma nhân này đi. Nếu lần này thoát ra được khỏi bí cảnh nơi đây, trở lại Việt quốc, thì Tống muội chính là người có công lớn nhất trong việc diệt được đại ma đầu này đó.

Nghe Lưu Tĩnh nói muốn nhường phần công lao to lớn này lại cho mình, Tống Thanh Loan ngay lập tức tin răm răm. Nàng xoay người lại, chỉ mũi kiếm vẫn còn đang dính đầy máu về phía Đoàn Ngọc.

Đoàn Ngọc ngẩng đầu lên nhìn Tống Thanh Loan. Chẳng hiểu sao bất giác hắn lại nảy sinh một ý niệm muốn tự vẫn để chuộc lại lỗi lầm đã gây ra. Nhưng ý nghĩ này chỉ mới lóe lên rồi liền biến mất. Hắn tạm thời vẫn phải sống, hắn vẫn còn nhiều việc phải làm. Bây giờ chưa phải lúc để nhắc tới chuyện “chuộc tội” gì đó!

Nhưng qua kẽ hở dưới cánh tay của Tống Thanh Loan, Đoàn Ngọc chợt nhìn thấy khuôn mặt của Tống Nghĩa lúc này đã biến đổi hẳn. Gã từ vẻ cười cợt chuyển sang lạnh lùng. Theo mũi kiếm của Tống Thanh Loan giơ lên chĩa về phía Đoàn Ngọc, thì bàn tay phải của Lưu Tĩnh cũng nâng theo, đôi mắt gã ta nhìn chằm chằm vào tấm lưng mảnh khảnh của Tống Thanh Loan.

- Không ổn!

- Hừ! Ma đạo, chết đi!

Khoảnh khắc Tống Thanh Loan đâm mũi kiếm này xuống người Đoàn Ngọc. Thì hắn ngay lập tức lách người né sang một bên, thuận tay chộp lấy chuôi kiếm của cô ta. Tay còn lại thì ôm lấy vòng eo thon nhỏ mềm mại của cô ả. Sau đó thân hình xoay một vòng, tránh thoát khỏi chưởng lực của Lưu Tĩnh.

Lưu Tĩnh quả thật vô cùng bất ngờ với biến cố này. Lực đạo ở lòng bàn tay của gã vẫn bắn tới, tuy nhiên không thể làm tổn thương ai, chỉ khiến bậc thang dưới đất nổ ầm lên một tiếng.

- Ngươi!

Trong vòng tay của Đoàn Ngọc, mặt mũi Tống Thanh Loan trở nên trắng bệch sau khi phát hiện Lưu Tĩnh vừa đánh lén mình. Nhưng điều còn đáng kinh ngạc hơn người cứu cô lại là gã ma nhân vừa bị cô đâm một phát suýt chết.

Thật ra, ai là bạn? Ai mới là thù?

Lưu Tĩnh nhìn Đoàn Ngọc hừ lạnh:

- Khá lắm. Bị Kim Quang Diệt Ma Phù tấn công, lại bị một kiếm đâm xuyên tim mà vẫn chưa chết. Ngươi làm ta rất tò mò đấy!

Nếu là bình thường thì Đoàn Ngọc sẽ cười cợt, nói ra vài câu trêu đùa với Lưu Tĩnh. Nhưng giờ phút này, tâm trạng của Đoàn Ngọc vẫn đang chìm hẳn xuống vì cảm giác tội lỗi. Hắn không nói gì, chỉ khẽ giơ cánh tay có đeo Khu Thú Quyển lên.

Cùng lúc, một đạo ánh sáng đỏ từ Khu Thú Quyển bắn tới trước mặt Lưu Tĩnh. Chỉ chớp mắt đã hiện nguyên hình một con cự viên màu đỏ khổng lồ cao mấy trượng. Con cự viên răng nanh nhọn hoắc, lông tóc dựng ngược, hình dáng toát lên vẻ dữ tợn. Nó gầm lên một tiếng rồi như điên như dại lao thẳng về phía Lưu Tĩnh.

- Không… không thể nào? Con khỉ điên này sao lại xuất hiện ở đây chứ? Chết tiệt, làm sao gã ma nhân này lại thu phục được nó?

Vì đã từng nếm phải trái đắng trước Tiểu Hồng nên vừa nhìn thấy nó Lưu Tĩnh đã rất sợ hãi. Gã vội vàng lùi lại, xoay lưng bỏ chạy một mạch xuống dưới mấy trăm bậc thang.

Nhưng tốc độ của con cự viên kia quả thật quá nhanh. Nó như một cơn lốc nhảy xổ xuống hỏng bắt lấy gã.

Khoảng cách giữa Lưu Tĩnh và Tiểu Hồng ngày càng gần. Cuối cùng, Lưu Tĩnh cũng đã không tiếp tục bỏ chạy được nữa. Chỉ thấy bàn tay phải to bè như mái chèo của Tiểu Hồng đưa lên cao, sau đó vỗ mạnh xuống đỉnh đầu gã.

Lưu Tĩnh hoảng hốt quay lại, vội vã vận chuyển linh lực trong người, tạo thành một màn chắn nước màu xanh biếc ngăn cản đòn này của con khỉ.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc bàn tay của Tiểu Hồng chạm vào màn chắn, thì điều mà Lưu Tĩnh không ngờ tới đã xảy ra.

Chương 84: Ôm nhẹ một chút

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 84: Ôm nhẹ một chút

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Tay trái Đoàn Ngọc ôm chặt lấy vòng eo mềm mại của Tống Thanh Loan, chân thì chạy như bay.

Vừa rồi hắn chính là dùng Ảo Quang Phù để tạo ra ảo ảnh của Tiểu Hồng đánh lừa Lưu Tĩnh. Tuy nhiên, Ảo Quang Phù chỉ duy trì được khoảng vài phút. Đoàn Ngọc thầm đoán rằng bây giờ chính là thời điểm Ảo Quang Phù mất đi tác dụng. Phía dưới kia, Lưu Tĩnh chắc hẳn là đang giận dữ đến phát điên.

Vì Ma Chủng đã bị phong ấn, nên thực lực của Đoàn Ngọc cũng giảm mạnh, trở về lại với mức ban đầu. Nếu như bị Lưu Tĩnh đuổi kịp thì hắn chỉ còn con đường chết. Thế nên hắn đang cố gắng tận dụng khoảng thời gian ít ỏi này để chạy lên đỉnh Giới Mang Sơn thật nhanh. Chí ít nếu hội ngộ được với bọn Tống Nghĩa thì hắn còn có thêm trợ thủ để chống cự.

Tống Thanh Loan bị Đoàn Ngọc ôm chặt đến mức vùng vẫy không nổi, chỉ không ngừng hét lên:

- Buông ta ra!

Đoàn Ngọc hừ lạnh, vì đang bị thương nên giọng nói trở thành hơi khàn khàn:

- Cô im miệng đi. Ta vừa mới cứu cô một mạng đấy.

Tống Thanh Loan hơi sửng sờ trước câu nói này của Đoàn Ngọc. Cô trầm tư một lúc, cuối cùng nhìn sâu vào đôi mắt Đoàn Ngọc hỏi:

- Thực ra tên ma nhân ngươi vì sao lại cứu ta? Ta trông ánh mắt ngươi rất quen?

- Ta thực sự không phải ma nhân. Chẳng qua là bị trúng yêu thuật của Giới Mang Sơn này thôi.

Đoàn Ngọc quả thật không muốn gỡ cái mặt nạ bạc này ra. Dù sao Tống Thanh Loan cũng biết khuôn mặt thật của hắn, lỡ như nàng ta đem chuyện hắn giết vô số người ở Giới Mang Sơn bố cáo cho thiên hạ, thì há chẳng phải hắn sẽ chết không chỗ chôn thân hay sao?

Đã giả vờ thì phải giả vờ cho đến cùng. Đoàn Ngọc quyết định sẽ dùng luôn thân phận gã đeo mặt nạ khát máu Lâm Tam ở đây.

Tống Thanh Loan không hài lòng với câu trả lời của Đoàn Ngọc, hỏi tiếp:

- Vậy tại sao ta lại không bị trúng yêu thuật? Tuy ngươi có ơn cứu mạng với ta, nhưng dù sao cũng là một ma nhân, ta không thể tha cho ngươi được!

- Vậy thì cô tính làm gì ta?

Đoàn Ngọc vẫn chạy như bay, chỉ khẽ thốt:

- Nên nhớ hiện tại ta mạnh hơn cô. Một kiếm ban nãy của cô đâm xuyên ngực ta, may mà ta phước lớn mạng lớn, kiếm chệch qua tim nửa phân, nếu không, giờ này chắc là phải xuống dưới âm ty địa phủ để mà kêu oan rồi. Nếu như ta thật sự là ma nhân, thì đáng lý nên báo thù, ra tay hại cô chứ?

- Ngươi?

Dưới những câu tấn công tới tấp của Đoàn Ngọc, Tống Thanh Loan không trả lời được.

Từ đáy lòng cô cũng cảm thấy mâu thuẫn. Quả như lời Đoàn Ngọc nói, nếu như hắn ta là ma nhân thực sự, thì lúc này có lẽ đã một chưởng giết quách mình cho xong rồi, việc gì phải cất công ôm mình bỏ chạy thế này?

Nghĩ thế, Tống Thanh Loan nhẹ nhàng hỏi:

- Vết thương ta đâm ngươi ban nãy có nặng không?

Đoàn Ngọc từ đầu đến cuối không thèm nhìn mặt Tống Thanh Loan cái nào, chỉ đáp:

- Không sao. Chỉ một kiếm, chết không nổi đâu.

- Ngươi yên tâm. Chúng ta chỉ cần chạy lên chỗ bậc thang có đại ca ta Lưu Tĩnh. Ta tuyệt đối sẽ không nói chuyện ngươi là ma nhân. Thậm chí, ba người chúng ta còn có thể liên thủ để chống lại Lưu Tĩnh.

Vất vả cãi nhau từ đầu đến cuối, thứ Đoàn Ngọc cần chính là lời này. Tuy vậy, để chắc ăn hơn, hắn vẫn giả vờ hỏi:

- Lỡ như đại ca cô truy xét ai là tên ác ma đã giết vô số người ở dưới kia thì sao?

- Ta sẽ nói hắn là Lưu Tĩnh!

Chợt hai má Tống Thanh Loan trở nên hơi đỏ hồng, giọng nói cũng nhỏ đi vài phần:

- Này, nếu mọi chuyện đã bàn xong, ngươi có thể nào... ngừng ôm ta được không?

…………………………….

- Đương nhiên không!

Đoàn Ngọc ngay lập tức đáp. Nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt khó hiểu dè chừng của Tống Thanh Loan. Hắn liền hiểu ra mình hơi thất thố, vội bào chữa:

- Ý ta không phải vậy… Ây da, cô không biết đâu. Ban nãy ta bị Giới Mang Sơn mê hoặc, sát khí trong người vẫn rất nặng. Chỉ có một cách duy nhất giúp sát khí giảm đi chính là “thân cận” với phụ nữ.

- Thân cận? Ý ngươi là?

Ánh mắt của Tống Thanh Loan càng ngày càng sắc bén khiến cho Đoàn Ngọc lại run lên lần nữa. Hắn giả vờ nghiêm túc, đằng hắng một tiếng rồi nói:

- Đúng vậy. Ở phụ nữ có một loại khí tức mềm mại ôn hòa. Chỉ có loại khí tức này mới xoa dịu sát khí trong người ta được. Cô đừng tưởng ta lợi dụng cô. Ta chỉ không muốn sát tính của mình lại nổi lên, đi giết người vô tội khắp nơi nữa thôi?

- Thật không?

- Thật. Nếu như cô không tin thì ta sẽ lập tức buông ra. Ây, đành thế, đã giết hơn năm trăm người, thì bây giờ có giết thêm vài mạng cũng chẳng gọi là nhiều… - Thôi khỏi, vậy thì ta tin ngươi. Dù sao cũng đã bị ngươi ôm rồi, ngươi có thể ôm chặt hơn một chút. Sát khí của ngươi mau hóa giải nhanh chừng nào tốt chừng đó.

- A..

Nghe Tống Thanh Loan ra hiệu hãy ôm cô ta chặt hơn, Đoàn Ngọc không kiềm chế được mà “a” lên một tiếng. Nhưng lợi đã đến tay, hắn đâu thể nào buông bỏ được. Dù sao Đoàn Ngọc cũng nói thật. Từ lúc ôm Tống Thanh Loan vào lòng đến giờ nội tâm hắn cảm thấy rất dễ chịu. Từng đoàn sát khí màu xám đang lờn vờn quanh thân cũng bắt đầu giảm đi rất nhanh chóng. Có một câu nói đến bây giờ Đoàn Ngọc mới cảm thấy rất đúng:

“Đàn bà, chính là chìa khóa để giải quyết tất cả”.

………………………………

Lưu Tĩnh không đuổi theo Đoàn Ngọc như dự kiến của hắn.

Lưu Tĩnh không phải là kẻ kém thông minh đến nỗi không đoán ra được ý đồ của Đoàn Ngọc.

Gã đang im lặng ngồi trị thương cho Bạch Hữu Tài cùng Tuấn Khanh. Vào thời khắc quan trọng này, trợ thủ càng nhiều thì phần thằng càng lớn. Đối thủ của gã không chỉ có mình Thương Minh cùng Đoàn Ngọc, mà ngay cả quái vật Vô Thập Tam kia cũng đang chờ đợi gã trên đỉnh Giới Mang Sơn. Lưu Tĩnh rất sợ mình hao phí sức mạnh lên bọn Đoàn Ngọc, để rồi cuối cùng bị Vô Thập tam đánh bại.

Bạch Hữu Tài sau khi hồi phục nguyên khí, thu công lại tức giận nói:

- Đệ phải giết tên đeo mặt nạ kia báo thù cho Lâm Phi!

Tuấn Khanh cũng vừa hồi phục lại, gật đầu đáp:

- Đúng vậy. Nhưng mà bên cạnh hắn lúc này là Tống Thanh Loan. Thực lực cô ta rất mạnh, nếu như liên thủ cùng với Tống Nghĩa và tên ma nhân kia, chỉ sợ chúng chống không nổi.

Lưu Tĩnh ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp:

- Theo ta nên làm tiêu hao chúng trước. Phía bên trên bậc thang thứ ba ngàn năm trăm chính là bọn Hoàng gia Minh gia. Hai gia tộc này đều thuộc chính đạo. Để ta thử truyền âm lên cho bọn họ, thông báo việc Thương Minh đã cấu kết với ma nhân, xem phản ứng của họ như thế nào?

………………………..

Đoàn Ngọc siết chặt cánh tay mình lại, khiến toàn bộ thân hình mềm mại của Tống Thanh Loan ngã rạp hẳn vào người hắn. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng áp vào lồng ngực Đoàn Ngọc, nghe rõ cả từng tiếng tim hắn đập thình thịch.

- Ngươi… có thể nhẹ nhàng với ta một chút được không?

Khuôn mặt Tống Thanh Loan càng thêm đỏ ửng, cắn môi nói nhỏ.

Khi nghe được giọng nói yêu kiều này, cánh tay rắn chắc của Đoàn Ngọc khẽ run lên, nhưng hắn lại siết càng thêm chặt. Việc ôm mỹ nữ trong lòng thế này thật quá kích thích.

Ở trong đầu Đoàn Ngọc, Hắc Phong hưng phấn la to:

- Giỏi! Thằng ranh con này tuy bề ngoài ngu si nhưng về việc tán gái lại giỏi lắm. Lão tử khi xưa cũng thế này, phải bá đạo, càng bá đạo thì càng khiến phụ nữ điêu đứng vì mình. Ta xem chừng con bé đanh đá này đã hồn xiêu phách lạc vì ngươi rồi đó!

- Im đi.

Đoàn Ngọc khẽ mỉm cười, trong lòng có chút vui sướng. Tuy vậy, hắn vẫn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt Tống Thanh Loan, cứ ôm lấy cả thân thể nàng lướt nhanh trên từng bậc thang.

Cảm giác này thật tuyệt vời, lúc trước tuy hắn từng ôm Trần Tư Tư, một mỹ nhân cũng đẹp không thua kém Tống Thanh Loan, nhưng lúc đó lại không có cảm giác mỹ diệu như bây giờ.
Chỗ Đoàn Ngọc và Tống Thanh Loan đang đứng là bậc thang thứ một ngàn chín trăm. Vì tu vi của Đoàn Ngọc và Tống Thanh Loan rất cao, riêng Tống Thanh Loan đã làm quen với áp lực nơi bậc thang thứ hai ngàn năm trăm đã lâu, nên việc di chuyển quá nhanh không là ảnh hưởng gì tới bọn họ.

Dọc đường đi, Tống Thanh Loan luôn hỏi sát khí của Đoàn Ngọc giảm đi được vài phần rồi. Nhưng lần nào hắn cũng trả lời chỉ khoảng một phần mười. Tống Thanh Loan không hiểu vì sao lại tin răm rắp những lời hắn nói, tuy rằng sát khí trên người Đoàn Ngọc đã gần như biến mất hẳn, trả lại cho hắn một khí chất hiền hòa như trước kia.

Đến Hắc Phong cũng phái cảm thán:

- Khi con người ta bắt đầu nảy sinh tình cảm với nhau thì đều mù quáng như vậy đấy.

Nhưng cái gì đến rồi cũng phải đến.

Quãng thời gian đẹp đẽ ngắn ngủi của Đoàn Ngọc không kéo dài được lâu. Bậc thang thứ hai ngàn tám trăm cuối cùng đã hiện ra trước mặt hắn và Tống Thanh Loan.

Đoàn Ngọc phải buông Tống Thanh Loan ra, vì giờ phút này có một bóng người đang đứng trên cách cả hai chừng mười bậc thang.

Y chính là Tống Nghĩa.

Vẻ mặt Tống Nghĩa lạnh như băng, y im lặng đứng nhìn Đoàn Ngọc.

Tống Thanh Loan biết mọi chuyện bắt đầu không ổn, nên vội vã chạy tới bên cạnh Tống Nghĩa giải thích:

- Đại ca, đây là ân nhân của muội.

Tống Nghĩa vẫn bình tĩnh hỏi:

- Chuyện là thế nào?

Tống Thanh Loan đáp:

- Lưu Tĩnh của Vũ Hóa Môn chính là ma nhân giết người vô số dưới kia. Gã đã liên kết cùng với bọn Bạch Hữu Tài, Tuấn Khanh, Lâm Phi nhằm đối phó Thương Minh chúng ta. Ban nãy may mà có vị đây đi ngang qua trợ giúp, nếu không muội đã mất mạng từ lâu rồi.

- Tức là muội chỉ mới gặp hắn chưa đầy mấy canh giờ?

- Đúng vậy.

Tống Thanh Loan thật thà đáp. Nhưng đón tiếp nàng là một cái tát thật mạnh từ Tống Nghĩa, y hừ lạnh nói:

- Công tư phân minh. Đầu tiên là tư, ta không thể chịu đựng được khi biết em gái của ta dám cho phép một người lạ ôm mình.

Đoàn Ngọc kinh ngạc định bước lên cản trở nhưng lại thấy Tống Nghĩa xua tay:

- Ta chưa nói xong. Còn về công, ta cảm ơn ngươi đã cứu nó. Nếu thoát ra được khỏi bí cảnh này, Thương Minh chúng ta nhất định sẽ hậu tạ.

Nói đến đây, Tống Nghĩa ôm quyền cuối đầu tỏ ra rất biết ơn.

Thấy cảnh này, Hắc Phong chợt nói:

- Gã trẻ tuổi này, tâm cơ thật phi thường. Giận mà không động dung, vì đại sự mà có thể bỏ qua tiểu tiết. Thật sự là một nhân tài.

Đoàn Ngọc không đồng ý truyền âm:

- Ta thấy hắn thủ đoạn đúng hơn.

Hắc Phong cười đáp:

- Người tài giỏi chẳng ai không thủ đoạn. Như ngươi, nửa thủ đoạn nửa tình cảm, cộng lại thành ra ngu ngốc, cho nên đến giờ vẫn không ngừng bị người ức hiếp. Cũng may cho ngươi nay ta đã xuất quan rồi, sẽ dùng hết sức kèm cặp ngươi thành tài.

Đoàn Ngọc bĩu môi:

- Ngươi nói vậy ta không đồng ý. Nếu như không vì ta xử sự quá tình cảm, thì tu vi cũng không tăng lên một cái mau chóng như vậy. Thậm chí có thể vượt qua giới hạn của Phàm Thể để thực hiện áp súc chín lần. Như vậy chưa đủ xuất sắc hay sao?

Hắc Phong đáp:

- Áp súc chín lần? Đúng. Ngươi có thể tự mình áp súc được chín lần thuần linh lực thật không dễ dàng gì. Phóng mắt khắp cái Việt quốc nhỏ bé này, hiện tại trong giới trẻ, ngươi chính là người mạnh nhất trừ Vô Thập Tam ra rồi đó. Có điều, bọn thiên tài kia chỉ áp súc được tối đa mười lần nên đã đều đột phá cảnh giới Tiên Thiên, để ta xem tiếp theo ngươi quyết định thế nào. Là tiếp tục áp súc hay là nhanh chóng đột phá lên Tiên Thiên đuổi kịp bọn chúng?

Quả thật đây là vấn đề đau đầu nhất của Đoàn Ngọc hiện tại.

Lưu Tĩnh đã tiến lên Tiên Thiên. Tống Nghĩa, Hoàng Lỗ và cô gái che mặt thần bí kia có lẽ không lâu nữa cũng sẽ nối gót. Chỉ còn trơ trọi lại mình hắn cùng Vô Thập Tam vẫn đang là tu sĩ Thai Tức. Việc này thật vô cùng nguy hiểm.

Hắc Phong nói tiếp:

- Ta đã xem qua con đường võ đạo do tên đại ca Trương Cuồng của ngươi nghĩ ra. Thật sự mà nói, phương pháp này đều, đã và đang tồn tại, không hẳn Trương Cuồng là người phát minh ra.

- Vậy sao? Vậy nơi có cách tu luyện này là ở đâu?

Đoàn Ngọc nghe vậy lấy làm kinh ngạc, hỏi lại. Hắc Phong đáp:

- Ở một nơi rất xa gọi là thần giới. Mà thôi, những vấn đề này tạm thời ngươi không nên biết, ta cũng không muốn nói. Ngươi hãy quay lại đối phó với Tống Nghĩa kia đi.

Chương 85: Đã tới

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 85: Đã tới!

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

T

Đoàn Ngọc thầm gật đầu, sau đó quay sang ôm quyền nói:

- Tống thiếu chủ quá lời rồi. Vả lại, Tống thiếu chủ dường như có chút hiểu lầm. Giữa ta và Tống cô nương hoàn toàn không giống như ngươi tưởng tượng. Ban nãy Tống cô nương bị Lưu Tĩnh đánh một chưởng, cho nên đầu óc choáng váng, thân thể trở nên suy nhược, ta chỉ là dìu cô ấy đi một đoạn mà thôi.

Nghe vậy, Tống Nghĩa nhìn sang Tống Thanh Loan với hàm ý kiếm chứng đúng sai, Tống Thanh Loan hơi kinh ngạc một chút, nhưng rồi ngay lập tức gật đầu.

- Đúng vậy đó đại ca. Gã Lưu Tĩnh kia đã đột phá tới cảnh giới Tiên Thiên, lại không biết vì lý do gì mà chống đối với Thương Minh chúng ta. Huynh nói phải làm sao đây?

Tống Nghĩa trầm ngâm một lát, không phát hiện rằng lúc này Tống Thanh Loan đang cùng với Đoàn Ngọc lén nhìn nhau mỉm cười. Phải đến khi Tống Nghĩa lên tiếng thì cô nàng mới định thần lại, giả vờ đưa tay nghịch đuôi tóc sam của mình.

- Hây, binh đến tướng ngăn, nước lên đập chặn. Ta không tin ba người chúng ta liên thủ mà vẫn không đấu lại Lưu Tĩnh.

Tống Nghĩa sở dĩ dám mạnh mồm như vậy là vì y vẫn còn cất giữ một lá Phá Giới Thần Phù ở trong người,.Tuy rằng Tống Nghĩa rất muốn làm rõ bí mật của Yêu Linh Thánh Tông, nhưng nếu như tình huống quá cấp bách thì y vẫn có thể tùy thời trở về Việt quốc, chẳng cần thiết phải mạo hiểm tính mạng làm gì.

Đoàn Ngọc cũng gật đầu:

- Được, ta cũng vừa mới đắc tội với Lưu Tĩnh. Hắn có lẽ sẽ không bỏ qua cho ta. Thôi thì nhân lúc hắn chưa đuổi đến, chúng ta hãy cố gắng đi lên trên cao hơn, nếu như gặp được các tu sĩ khác, có thể nhờ họ trợ giúp thì quá tốt.

Tống Nghĩa không phản đối.

Cả ba ngay lập tức tiến hành leo lên đỉnh Giới Mang Sơn.

Dọc đường đi Tống Nghĩa không ngừng tìm cách thăm dò thân thế lai lịch của Đoàn Ngọc, nhưng Đoàn Ngọc dấu diếm rất kỹ, ngoài cái tên giả “Lâm Tam” và tu vi Thai Tức tầng bốn, áp súc chín lần ra thì y chẳng còn biết gì nữa.

Trái ngược với Tống Nghĩa. Đoàn Ngọc ung dung tự tại hơn.

Được ở bên cạnh cô nàng xinh đẹp Tống Thanh Loan làm cho tâm trạng hắn trở nên rất tốt, mặc cảm về vụ đồ sát ở dưới chân núi cũng giảm đi rất nhiều. Tuy bị Tống Nghĩa đứng giữa ngăn cách nhưng Đoàn Ngọc vẫn không ngừng lén trêu chọc Tống Thanh Loan, làm cô ả vừa đi vừa không ngừng cười lên khúc khích.

Khoảng ba ngày sau.

Lưu Tĩnh vẫn chưa thấy xuất hiện.

Còn bọn Đoàn Ngọc, Tống Nghĩa, Tống Thanh Loan thì đã bước lên được tới bậc thang thứ ba ngàn một trăm.

Bắt đầu từ đây áp lực sẽ nặng nề dần. Việc di chuyển cũng trở nên khó khăn, chậm chạp, và tốn nhiều linh lực hơn. Vì thế cứ cách một trăm bậc thang cả bọn phải ngồi xuống nghỉ ngơi một ngày.

Đoàn Ngọc mượn thời gian này để ổn định lại tu vi trong cơ thể, đồng thời áp chế sát khí cùng tử khí trong cơ thể xuống đến mức tối đa.

Ma Chủng đã biến mất không có nghĩa là những luồng sát khí và tử khí nó hấp thu được từ những người chết kia cũng biến mất. Dưới tâm trạng vui vẻ thoải mái của Đoàn Ngọc, hai loại khí trên chỉ tạm thời ẩn sâu vào trong cơ thể hắn, một khi gặp tình huống thuận lợi thì chắc chắn sẽ bùng phát ra ngoài.

Dưới sự hướng dẫn của Hắc Phong, Đoàn Ngọc bắt đầu sử dụng một loại công pháp gọi là Hóa Hồn Đại Pháp để tiêu thụ lượng sát khí cùng tử khí kia.

Hóa Hồn Đại Pháp chính là một trong những môn công pháp phổ biến nhất trong giới tu ma. Thường thì sau mỗi trận chiến, kẻ chiến thắng sẽ sử dụng Hóa Hồn Đại Pháp để thôn phệ hết tinh huyết, hồn phách của kẻ thua, mượn nó để làm cho tu vi của bản thân tăng tiến.

Đoàn Ngọc tuy không thích tu luyện công pháp của ma đạo, nhưng dưới những lời hù dọa của Hắc Phong thì đành làm theo.

Trong bảy ngày tiến lên bậc thang thứ ba ngàn tám trăm, Đoàn Ngọc đã tiêu hóa được bảy phần tinh khí khổng lồ tồn đọng trong người, đem tu vi của hắn tăng lên đỉnh phong của Thai Tức, áp súc chín lần, chỉ còn chờ đợi cơ hội tiến hành đợt áp súc thứ mười.

Vì suốt hơn mấy năm qua, kể từ ngày rời khỏi căn nhà gỗ ở Man Hoang hắn chưa từng sử dụng lại võ thuật, nên cảnh giới võ đạo không tăng tiến là mấy. Nhưng Đoàn Ngọc không nóng lòng, dù sao hắn cũng đã đạt đến cảnh giới Võ giả Nhất giai hậu kỳ. Trong vòng bảy năm đạt đến mức độ này, tuy chưa biến thái bằng đại ca hắn Trương Cuồng, nhưng dù sao với người tư chất thấp như Đoàn Ngọc thì cũng là rất khá rồi.

Tiện thêm, tầng một Hỏa Thần Quyết của Bạch gia cũng đã được Đoàn Ngọc sử dụng vô cùng thuần thục. Còn tầng thứ hai Hỏa Nhãn Thiên Yêu theo như trong ngọc giản ghi lại thì phải luyện hóa vài loại yêu hỏa, cộng thêm kết hợp với Tiên Thiên chân khí của tu sĩ Tiên Thiên thì mới có thể sử dụng.

Về Thiên Tượng Công của Vũ Hóa Môn, Đoàn Ngọc tuy không rõ ràng môn công pháp này chia thành bao nhiêu tầng, đường lối tu luyện phức tạp ra sao. Nhưng hắn cứ chiếu theo phương pháp hành công mình ăn trộm được của Lưu Tĩnh mà luyện đi luyện lại, dần đà, không ngờ thủy linh lực trong người cũng đã nồng đậm hơn hẳn.

Kết hợp hai môn công pháp này lại liền giúp cho việc áp súc của hắn diễn ra khá dễ dàng. Nhưng theo cảnh giới tăng lên, lực đẩy của do hai môn công pháp này tạo thành lại yếu đi không ít, hiện tại đã mất hẳn tác dụng. Vì vậy tu vi hắn sẽ cứ dừng lại mãi ở mức áp súc chín lần cho đến khi hắn tìm ra giải pháp.
Trong lúc Đoàn Ngọc đang phiền não vì điều này thì chợt bên tai có thứ gì đó mềm mại quét tới. Theo đó, một mùi hương thơm ngát cũng nhè nhẹ thoảng qua mũi hắn, làm hắn không nhịn được mà hít sâu vào một hơi.

Một làn tóc đen theo làn gió nhẹ dính lên má hắn.

Đoàn Ngọc quay lưng lại thì thấy ngay Tống Thanh Loan.

Chỉ thấy cô nàng đưa tay lên miệng ra dấu im lặng, rồi chỉ sang Tống Nghĩa vẫn còn đang ngồi xếp bằng nhắm mắt luyện công ở phía xa, đưa tay lên tự nhéo bờ má trắng hồng của mình, bĩu môi làm mặt quỷ trông rất dễ thương.

Đoàn Ngọc khẽ cười, mạnh bạo kéo Tống Thanh Loan xuống ngồi bên cạnh:

- Xin lỗi vì hôm trước đã khiến cô phải chịu đòn đau.

Tống Thanh Loan khẽ lắc đầu, nói nhỏ:

- Không có gì, đại ca tuy nghiêm khắc, nhưng thật chất rất yêu thương ta.

Đoạn, Tống Thanh Loan nói tiếp:

- Này Lâm Tam, ta có một yêu cầu nho nhỏ, không biết…

- Cô cứ nói đi. Ta đáp ứng hết.

Đoàn Ngọc chưa nghe hết câu đã đồng ý đáp ứng. Đến bản thân hắn cũng không hiểu tại sao mình đối với Tống Thanh Loan lại hào phóng như vậy nữa.

Tình cảm giữa nam và nữ thật vi diệu.

Lúc trước Tống Thanh Loan và hắn đối đầu như nước với lửa, cô ả còn khinh bỉ hắn là một tên hèn kém, đấu kiếm thua hắn rồi ôm hận bỏ đi.

Mấy ngày trước cô ả lại còn đâm hắn một kiếm suýt chết, vậy mà giờ đây cả hai lại thân thiết, cử chỉ thân mật phóng túng vô cùng. Nếu không phải đích thân là người trong cuộc, thì Đoàn Ngọc cũng không tin tưởng thế gian lại có chuyện kỳ quái như vậy.

Là thích chăng? Đoàn Ngọc không dám khẳng định.

Hắn chưa thích ai bao giờ.

Nhưng trước đây cho dù Trần Tư Tư có đối với hắn tốt như thế nào, hắn cũng không thoải mái bằng lúc này. Chỉ một nụ cười của Tống Thanh Loan thôi đã đủ khiến hắn cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Tống Thanh Loan đang mỉm cười nhìn Đoàn Ngọc, chờ đợi câu trả lời của hắn.

Bất giác, Đoàn Ngọc lại nhớ ra mình vẫn còn đeo mặt nạ. Lúc này hắn là Lâm Tam chứ không phải Đoàn Ngọc.

Và phải chăng người mà Tống Thanh Loan có cảm tình cũng là “Lâm Tam” chứ không phải hắn.

Đoàn Ngọc cười khổ thở dài.

- Duyên số, duyên số… Sau cùng số phận vẫn trêu đùa ta.

Tống Thanh Loan hỏi lại:

- Cái gì? Huynh nói cái gì duyên số?

Đoàn Ngọc lắc đầu:

- Ta nói là khuôn mặt ta rất xấu xí, tháo mặt nạ xuống chỉ sợ làm cô hoản sợ bỏ chạy mà thôi.

- Không đâu, ta không sợ đâu…

Tống Thanh Loan chợt bấu lấy cánh tay Đoàn Ngọc, ánh mắt kỳ vọng nhìn hắn.

Đoàn Ngọc hơi ngập ngừng một lúc, nhưng cuối cùng vẫn dứt khoát đứng dậy, quyết định che dấu đến cùng thân phận của mình.

Thật ra hắn chỉ sợ một khi Tống Thanh Loan biết mình là Đoàn Ngọc thì sẽ xa lánh mình, không còn thân cận nữa.

Thôi vậy, Lâm Tam cũng được, mà Đoàn Ngọc cũng xong. Cùng lắm thì hắn cứ xem đây như một đoạn hồi ức đáng nhớ trong lần thám hiểm lần này.

Nhìn bóng lưng Đoàn Ngọc dời đi, trong lòng Tống Thanh Loan có chút hụt hẫng. Nàng quay sang thì thấy đại ca Tống Nghĩa đang nhìn mình chăm chăm, không biết đã thu công từ lúc nào.

Tống Nghĩa lắc đầu thở dài, không tỏ vẻ tức giận nữa, lại tiếp tục nhắm mắt, giả vờ chưa từng nhìn thấy gì.

…………………………………..

Hoàng Lỗ, Minh Nhân đang đứng sóng vai nhau trên chỗ bậc thang thứ bốn ngàn.

Áp lực nơi này mạnh đến nỗi khiến tà áo hai người bay phần phật, cơ bắp toàn thân cũng căng cứng lại. Nhưng bọn họ vẫn đứng thẳng, quay người nhìn xuống phía dưới, giống như đang chờ đợi ai đó.

Hoàng Lỗ mở miệng:

- Theo ngươi Tống Nghĩa bao lâu nữa sẽ đến.

- Lưu Tĩnh truyền âm cho chúng ta từ hơn bảy ngày trước, nếu theo tính toán của ta, hôm nay Tống Nghĩa sẽ tới đây.

Hoàng Lỗ nghe Minh Nhân nói vậy thì gật đầu:

- Bắt đầu từ bậc thang thứ bốn ngàn này sẽ là chặng đường rất gian nan. Bạch Vô Thiên khi xưa chỉ mất nửa tháng để leo đến đây, nhưng lại mất đến một năm rưỡi để chạm tới đỉnh Giới Mang Sơn.

Minh Nhân đáp:

- Theo ta cũng chưa hẳn do nơi đây khó vượt qua. Ngươi nghĩ xem, Vô Thập Tam mạnh hơn Bạch Vô Thiên, nhưng tại sao lại mất đến bốn năm trời mới leo tới đỉnh, sau khi tới đỉnh còn dừng lại cho tới bây giờ? Theo ta nghĩ, Giới Mang Sơn này có lẽ còn tồn tại một ít bí mật gì đó.

Hoàng Lỗ tỏ ra đồng ý:

- Ta cũng nghĩ thế, nếu ta dùng hết sức mình thì chỉ khoảng một năm là leo lên được thôi. Nhưng vì thấy Bạch Vô Thiên và Vô Thập Tam tốn thời gian đến vậy nên mới có chút cố kỵ. Sao vậy Minh Nhân? Ta nói sai chỗ nào à?

Chợt Hoàng Lỗ trông thấy vẻ mặt của Minh Nhân hơi cứng lại, không hiểu chuyện gì.

Ánh mắt Minh Nhân nhìn chằm chằm xuống phía dưới, nơi cách hai người đang đứng tầm mười bậc thang, lạnh lùng thốt:

- Bọn họ… đã tới rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau