ĐỈNH THIÊN TRUYỀN THUYẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đỉnh thiên truyền thuyết - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Tỷ thí

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 76: Tỷ thí!

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Đoàn Ngọc lẫn trong đám tu sĩ di chuyển đến chỗ những bậc thang tại phía bắc.

Những bậc thang này gồm có năm ngàn bậc, lộ tuyến kéo thẳng một mạch từ dưới chân núi lên tới đỉnh. Đây cũng chính là con đường duy nhất để leo lên ngọn Giới Mang Sơn hùng vĩ cao chọc trời!

Đoàn Ngọc nhìn lên lưng chừng núi, hắn có thể thấy rõ ràng Tống Nghĩa đang ngồi xếp bằng trên bậc thang thứ hai ngàn năm trăm, dưới đó một chút chính là bọn Bạch Hữu Tài, Lâm Phi đang đứng ở bậc thang thứ hai ngàn một trăm. Còn hai người bên phía Âm Ma Điện và Minh gia Hoàng gia lợi hại hơn, dường như đã đi đến tận sát bậc thang thứ ba ngàn.

Nhưng bậc thang này rất ít người đến được, từ bậc thang thứ một ngàn năm trăm trở lên trên số lượng tu sĩ đang đứng cũng chỉ có khoảng hơn một trăm người. Còn lại những tu sĩ khác đều bị vướng mắc ở phía dưới.

Lâu lâu, Đoàn Ngọc còn thấy một vài người gục ngã tại chỗ, hình như không chịu nổi áp lực mà chết. Những tu sĩ đen đủi này ngay lập tức bị đồng bạn bên cạnh dùng Hỏa Thuật thiêu rụi thi thể để dọn đường. Chừng đó cũng đủ thấy được sự khốc liệt của Giới Mang Sơn.

- Chọn lọc và đào thải, đây chính là quy tắc bất di bất dịch của tự nhiên. Một ngày nào đó, Đoàn Ngọc ta liệu có phải bỏ mạng như bọn họ không?

Đoàn Ngọc nhìn những tu sĩ này, trong lòng bất giác cảm thán.

Hắn thầm ước định rằng thực lực bản thân ngang tầm với Tống Nghĩa, cho nên cũng sẽ rất nhanh chóng bước đến bậc thang thứ hai ngàn năm trăm. Chỉ có điều những bậc thang kế tiếp e rằng hơi khó vượt qua, có lẽ sẽ tiêu tốn khá nhiều thời gian. Dù sao, ngay cả Bạch Vô Thiên cũng phải mất đến hai năm mới có thể leo lên đến đỉnh. Đoàn Ngọc cũng không hy vọng mình hoàn thành nhanh được.

- Này huynh, huynh cũng muốn leo lên Giới Mang Sơn à?

Sau lưng Đoàn Ngọc chợt vang lên tiếng nói của người nào đó.

Hắn quay lưng lại thì thấy một gã thiếu niên tuổi chừng mười chín, khuôn mặt non nớt đang đứng nhìn mình. Thấy bộ dáng ngố ngố của gã, trong tâm Đoàn Ngọc nảy sinh thiện cảm, mỉm cười hỏi lại:

- Là đệ vừa mới ta gọi ta à?

- Đúng. Đệ thấy thấy huynh có vẻ gấp rút, chắc chưa hiểu được quy tắc của Giới Mang Sơn cho nên mới đến đây nhắc nhở.

Gã thiếu niên hai mắt tròn xoe đáp, trông bộ dạng rất hồn nhiên vô tư.

Đoàn Ngọc dùng thần thức khẽ đảo qua thì phát hiện gã thiếu niên này tu vi rất thấp, chỉ là Thai Tức tầng năm, áp súc cỡ ba lần linh lực. Tu vi thấp như vậy thì chắc chỉ bước được tới bậc thang thứ bảy trăm là cùng.

Tuy trong lòng nghĩ thế, nhưng Đoàn Ngọc không có chút nào khinh thường gã thiếu niên, mà thương hại gã nhiều hơn. Bởi vì hắn biết ở Man Hoang vốn không tồn tại linh khí, tu vi của các tu sĩ cũng sẽ bị ức chế mà không thể tăng tiến, nếu không vượt qua được Giới Mang Sơn thì đến mười phần là phải chết già tại nơi này rồi.

- Được, vậy cho ta hỏi quy tắc ở đây là gì thế?

Nghe Đoàn Ngọc hỏi, gã thiếu niên liền đáp:

- Mỗi bậc thang ở đây đều tồn tại trọng lực, thứ tự bậc thang càng tăng thì trọng lực cũng theo đó càng lớn. Lên đến bậc thứ một ngàn, hai ngàn trọng lực thậm chí mạnh tới mức có thể khiến xương cốt của tu sĩ leo lên nát vụn. Vậy nên huynh chớ có vội vã, hãy leo lên một cách chậm rãi, từ từ, cứ ở lại mỗi bậc thang một thời gian để thích nghi với trọng lực nơi đó.

Sau khi đã đem toàn bộ những điều trên ghi nhớ vào trong đầu, Đoàn Ngọc mỉm cười chắp tay cảm tạ:

- Cảm ơn đệ đã nhắc nhở. Ta họ Lâm tên Tam, không biết tiểu đệ quý danh là gì?

Gã thiếu niên gãi gãi đầu đáp:

- Đệ tên Phương Mộc, là ngoại môn đệ tử của Tinh Đạo Tông.

- Được Phương Mộc đệ đệ, không còn sớm nữa, chúng ta cùng đi thôi.

Thấy dáng vẻ ngượng ngùng của Phương Mộc, Đoàn Ngọc cười lớn mấy tiếng, sau đó vác vai gã đi thẳng tới chỗ mấy bậc thang, nơi có đám đông tu sĩ đang đứng chờ, chuẩn bị tiến hành leo lên.

Vừa tới nơi này, Phương Mộc bỗng đi chậm lại, thân hình hơi nép sau lưng Đoàn Ngọc, như muốn trốn ai đó.

- Hà hà Phương Mộc, tại sao lại trốn sau lưng người khác như vậy, bộ không dám ra gặp Thừa Phong ta sao?
Kẻ vừa phát ra âm thanh chính là một gã thiếu niên cũng trạc tuổi Phương Mộc, đang đứng dẫn đầu một nhóm trẻ tuổi xếp hàng bên cạnh cầu thang dẫn lên Giới Mang Sơn.

Đoàn Ngọc nhìn sang Phương Mộc thì thấy sắc mặt cậu ta trắng bệch, xem chừng rất sợ hãi nhóm người trẻ tuổi này. Chợt Phương Mộc nói nhỏ vào tai Đoàn Ngọc:

- Lâm đại ca, đây chính là đám đệ tử trong cùng môn phái với đệ. Tuy vậy, giữa đệ và chúng có xích mích, tu vi bọn chúng lại rất cao cường, huynh mau chóng đi đi.

Vì tu vi của Đoàn Ngọc cao hơn hẳn Phương Mộc nên gã không thể nhận ra tu vi thực sự của hắn, chỉ thầm cho rằng tu vi Đoàn Ngọc chắc cũng bằng cỡ mình.

Bên kia, Thừa Phong khi thấy Phương Mộc to nhỏ với Đoàn Ngọc gì đó thì hừ lạnh, cười nhạt nói:

- Định lấy gã đeo mặt nạ này ra làm chỗ dựa ư? Hừm, Phương Mộc ngươi đúng là bất tài vẫn hoàn bất tài, chẳng bao giờ tự dựa vào thực lực của chính bản thân mình để đánh bại ta.

Phương Mộc nghe vậy thì như bị chạm tới lòng tự ái, ngẩng đầu cãi lại:

- Ai nói ta dựa vào huynh ấy! Còn Thừa Phong ngươi thì sao? Chẳng phải ngươi cũng dựa vào một đám trợ thủ xung quanh để bắt nạt ta hay sao?

Thừa Phong chỉ cười tủm tỉm, lát sau mới lên lên tiếng:

- Tên bất tài ngươi mấy năm qua luôn trốn tránh ta. Nhưng bây giờ thì ổn rồi, ta xem thử ngươi làm sao chạy thoát nữa đây. Hôm nay, một là ngươi chui qua háng ta, thừa nhận mình bất tài, hai là ta sẽ lấy luôn tính mạng ngươi cùng gã đeo mặt nạ này.

- Chà, khẩu khí lớn thật.

Đoàn Ngọc nghe vậy mà cũng giật mình lấy làm kinh hãi, theo lẽ thường mà nói, thì khi gã Thừa Phong biết mình không thể dùng thần thức tra xét tu vi trên người hắn thì nên hoảng sợ cố kỵ. Nào ngờ gã lại hùng hổ đến thế, đòi lấy mạng cả Đoàn Ngọc.

Nhưng Thừa Phong kia quả nhiên là có chỗ dựa, phía sau lưng gã bỗng có thêm một người nữa xuất hiện.

Mà người này khuôn mặt lại hao hao giống với hai tên Kiêu Thất, Kiêu Lục ở Bạch Đạo đến không ngờ. Thậm chí, nếu không phải vì khí tức của người này khác hẳn với hai tên kia thì có lẽ Đoàn Ngọc đã nhầm lẫn từ lâu.

Người kia đưa mắt quét qua người Đoàn Ngọc rồi trầm ngâm:

- Thực lực cũng không tệ. Đã bắt đầu áp súc lần tám. Nhưng như vậy chưa đủ, Kiêu Ngũ ta đã áp súc tới chín lần!

Quả không ngoài dự đoán, đây chính là Kiêu Ngũ, người thứ năm trong Kiêu gia Thất tử, một trong những nhóm huynh đệ rất có tiếng tăm tại Kiêu gia.

Kiêu gia Thất tử này ngoại trừ Kiêu Lục và Kiêu Thất tu vi không cao ra, thì từ Kiêu Ngũ trở lên toàn là hàng quái vật. Dù đem so sánh với các thiên tài của Lục đại tông môn cũng không kém cạnh bao nhiêu.

Trong đó, kinh khủng và bí ẩn nhất vẫn là Kiêu Nhất. Người này chính là thiên tài nổi danh nhất của Kiêu gia, thậm chí, có nhiều người còn đem y so sánh với Vô Thập Tam của Thiên Kiếm Tông. Nhưng Kiêu Nhất trước nay đều không lộ diện, mà chỉ tiềm tu trong gia tộc, nên cũng không ai rõ tu vi người này thật sự cao đến đâu. Quay lại hiện tại, Đoàn Ngọc khi vừa nghe tên kia giới thiệu mình là Kiêu Ngũ thì đã cười khổ trong bụng, than thầm mình với Kiêu gia này tồn tại quá nhiều duyên nợ. Cái hẹn với tên Kiêu Lục kia còn chưa tính xong mà nay đã chạm trán với Kiêu Ngũ. Tuy vậy, với tu vi hiện tại của hắn, thì gã Kiêu Ngũ này chẳng đáng là gì.

Đoàn Ngọc nhìn Kiêu Ngũ thẳng thừng đáp:

- Kiêu Ngũ huynh thân phận cao quý, vậy mà lại hạ thấp mình đi bắt nạt một tên hậu bối như Phương Mộc? Ta từng nghe danh khí của Kiêu gia tại Việt quốc vốn rất chính nghĩa, luôn bênh vực kẻ yếu, nhưng hành động hôm nay của Kiêu Ngũ huynh thật làm ta thất vọng rồi.

Kiêu Ngũ nghe xong thì hừ lạnh, híp mắt nói:

- Hỗn láo! Kiêu gia không phải là thứ cho hạng tôm tép như ngươi bàn luận.

Dứt lời, Đoàn Ngọc đã liền cảm thấy Kiêu Ngũ đang điều động linh lực trong cơ thể, khí thế của tu sĩ đã áp súc chín lần dần lan tỏa ra xung quanh, xem chừng là định đấu với hắn một trận ra trò.

Nhưng đúng lúc này Thừa Phong đột nhiên lên tiếng:

- Kiêu đại ca, nơi này đông người. Chúng ta tỷ thí sẽ làm kinh động tới các tu sĩ xung quanh. Đệ vừa nghĩ ra một cách so tài khác, cách này không cần động tới đao thương mà vẫn có thể phân ra huynh và hắn ai mạnh ai yếu.

Nói đến đây, Thừa Phong quay sang nhìn Đoàn Ngọc với ánh mắt khiêu khích.

Đoàn Ngọc không biểu tình hỏi:

- Cách gì?

Thừa Phong đáp:

- Ngươi có phải cũng đã áp súc được tám lần linh lực phải không? Vậy thì ngươi và Kiêu đại ca hãy tỷ thí, nếu như ai lên được bậc thang thứ một ngàn năm trăm trước thì người đó sẽ chiến thắng.

Đoàn Ngọc nghe xong đã thầm cười nhạt trong lòng. Tên Thừa Phong này quả nhiên xảo trá, Kiêu Ngũ đã đạt tới mức áp súc chín lần linh lực, rõ ràng là mạnh hơn Đoàn Ngọc, kết quả trận đấu này không cần suy nghĩ cũng đã biết kết quả.

Tuy vậy, cả bọn đều không biết Đoàn Ngọc ngoài tu chân ra thì vẫn còn một lá bài là võ đạo, nếu cộng cả hai thứ lại thì Kiêu Ngũ chỉ có hít khói.

Vả lại, Đoàn Ngọc cũng không muốn gây náo loạn quá nhiều để bị Tống Nghĩa chú ý, nên giải pháp tỷ thí trong im lặng này là tốt hơn cả. Suy nghĩ như thế nên Đoàn Ngọc không chút do dự mà gật đầu đáp ứng Thừa Phong.

Kiêu Lục cười nói:

- Vậy cũng không công bằng, có cần ta chấp ngươi trước vài trăm bậc không?

Đoàn Ngọc xua tay:

- Không cần. Chúng ta cứ bắt đầu tỷ thí thôi.

- Khoan, ta vẫn chưa nói xong mà.

Thừa Phong nheo mắt nhìn Đoàn Ngọc thốt:

- Kẻ thua sẽ tùy người thắng định đoạt, bất kể người thắng có muốn làm gì, ngay cả có lấy mạng thì kẻ thua cũng không được phản ứng. Thế nào, dám chơi không? Nếu không dám chơi thì bảo tên Phương Mộc kia chui qua háng ta đi, cả ngươi cũng phải dập đầu vái Kiêu đại ca ba vái!

Phương Mộc nghe thế thì liền sợ hãi níu tay Đoàn Ngọc lại:

- Đừng Lâm đại ca, chuyện này nguy hiểm lắm. Cứ nên nhẫn nhịn một chút.

- Đệ yên tâm. Trận này ta chỉ có thắng, chứ không thể thua.

Đoàn Ngọc mỉm cười tự tin nhìn Phương Mộc. Sau đó hắn gạt tay y ra, bước nhanh tới trước mặt đám Thừa Phong, Kiêu Ngũ:

- Được. Nhất ngôn cửu đỉnh, chúng ta lập tức tỷ thí ngay bây giờ!

Chương 77: Ta họ Ma!

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 77: Ta họ Ma!

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Việc ước hẹn giữa Đoàn Ngọc và Kiêu Ngũ thu hút rất nhiều ánh mắt của các tu sĩ xung quanh. Dù sao, dưới màn đêm tẻ nhạt này lại có trò vui để xem, quả thực không còn gì tốt bằng.

- Dưới kia đang xảy ra chuyện gì?

Tống Nghĩa dùng thần thức cảm ứng thấy dưới chân núi có đám đông đang vây lại nên chợt hỏi. Tống Thanh Loan ngồi bên cạnh đáp:

- Dưới đó là Kiêu Ngũ của Kiêu gia, hình như gã đang đánh đố với một kẻ đeo mặt nạ hình dạ xoa.

- Đeo mặt nạ?

Tống Nghĩa mở mắt ngạc nhiên:

- Muội đã kiểm tra danh tính của hắn chưa?

Tống Thanh Loan lấy ra từ túi trữ vật một cuốn sổ nhỏ, mở ra xem rồi đáp:

- Theo như Trần Lực thống kê lại, thì gã này họ Lâm tên Tam, là tu sĩ áp súc tám lần linh lực. Ban nãy Trần Lực đã đích thân tháo mặt nạ gã xuống kiểm tra, khuôn mặt của gã Lâm Tam này bị bệnh da liễu. Khắp khuôn mặt mưng mủ, hôi thối lở loét, trông rất đáng sợ, hoàn toàn không phải là tiểu tử Đoàn Ngọc kia.

Nhưng Tống Nghĩa và Tống Thanh Loan nào biết Trần Lực vì muốn lấy lòng Bùi Diệc, đồng thời sợ Tống Nghĩa một khi biết chuyện sẽ trách mình không hoàn thành nhiệm vụ nên mới cố tình ghi như thế.

- Nếu là tám lần thì chắc không phải. Tu vi Đoàn Ngọc về ba năm trước chỉ vừa mới đạt mức đầu của sáu lần, không thể nhanh như vậy mà đạt đến tám lần. Thôi, mặc kệ bọn hắn đi. Sự việc Đoàn Ngọc này cho qua luôn, không cần nhắc lại nữa. Giờ muội hãy mau chóng nghỉ ngơi đi, bậc thang thứ hai ngàn năm trăm này chúng ta cũng đã ngồi được hơn nửa năm, ngày mai bắt đầu tiếp tục leo lên đuổi theo đám người Hoàng Lỗ.

Nói xong, Tống Nghĩa nhắm mắt lại, tĩnh tâm dưỡng thần, bỏ qua nhưng âm thanh ồn ã huyên náo vang lên từ dưới chân núi.

…………………………………….

Phía dưới, đám đông tu sĩ đang tụm lại xem náo nhiệt.

Đoàn Ngọc, Phương Mộc cùng Kiêu Ngũ, Thừa Phong cũng bắt đầu tiến hành leo lên Giới Mang Sơn.

- Không cần hồi hợp như vậy. Ta nắm chắc phần thắng mà.

Nhìn vẻ mặt lo sợ của Phương Mộc, Đoàn Ngọc không còn cách nào khác ngoài việc liên tục trấn an gã.

Bên kia, Kiêu Ngũ nhìn vẻ mặt tự tin của Đoàn Ngọc thì cười nhạt, không nói gì mà trực tiếp cùng Thừa Phong bước lên bậc đầu tiên của cầu thang.

Vì đây là những bậc thang đầu tiên nên rất dễ dàng vượt qua. Chớp mắt một cái, Thừa Phong cùng Kiêu Ngũ đã đi tới bậc thang thứ năm mươi. Cả hai còn giương ánh mắt khiêu khích về phía Đoàn Ngọc.

- Chúng ta đi thôi!

Đoàn Ngọc vỗ vai Phương Mộc, thúc dục gã tiến lên. Sau cùng, Phương Mộc cũng phải thu lại sự sợ hãi, bắt đầu bước lên cùng hắn.

Đoàn Ngọc mỉm cười chuyển thân, chân phải nâng lên hạ xuống bậc thang đầu tiên.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc bàn chân của hắn chạm vào bậc thang này thì toàn thân hắn đã ngay lập tức sụp xuống, trong thân thể vang lên một tiếng nổ ầm ầm.

Hắn cảm nhận được máu huyết trong cơ thể bỗng nhiên sôi trào, gân cốt cũng bị một áp lực cường đại níu xuống không cho đi tiếp.

Nhưng điều kỳ quặc là Phương Mộc bên cạnh vẫn rất bình thường, thậm chí, hiện tại gã còn đang đi tới bậc thang thứ hai, vì thấy biểu hiện khác lạ của Đoàn Ngọc nên mới dừng lại.

Không những thế, ngay bậc thang này cũng có gần trăm tu sĩ đang cùng tiến lên, họ cũng như Phương Mộc, chẳng tỏ vẻ gì bất thường cả.

Phương Mộc lo lắng hỏi:

- Lâm đại ca, ngươi sao thế?

- Đệ không có cảm giác gì à?

- Không, rất bình thường. Có chuyện gì không Lâm đại ca?

- Vậy à. Ta không sao, chúng ta đi tiếp.

Cảm nhận được vô số ánh mắt nghi hoặc đang tập trung ở trên người mình, Đoàn Ngọc hít sâu vào một hơi, cố gắng gượng dậy, cùng bước lên bậc thang thứ hai với Phương Mộc.

Đoàn Ngọc gắng gượng bước đến bậc thang thứ hai, nhưng lần này, áp lực kia càng tăng lên gần như gấp bội khiến hắn lại một lần nữa khụy xuống, cơ bắp toàn thân căng cứng, ngay mạch máu ở cổ cũng bắt đầu hiện rõ ra.

- Tại sao lại thế, ta đã làm sai chuyện gì ư?

Đây thực sự không phải ảo giác. Rõ ràng áp lực mà hắn phải gánh chịu nhiều hơn những tu sĩ khác gấp trăm lần.

Thậm chí, hắn còn cố nhớ lại xem mình có quên đi thứ gì trước khi bước lên các bậc thang không. Nhưng dường như không có. - Di, nhìn xem tên đeo mặt nạ. Hắn làm sao thế?

- Chẳng lẽ ngay cả bậc thang thứ hai mà cũng bước lên không nổi à? Ta nghe nói hắn đã áp súc đến tám lần rồi kia mà?

- Ta cũng không rõ. Cứ chờ xem thế nào đã!

Hàng loạt tiếng bàn tán bắt đầu vang lên. Phía trên bậc thang thứ sáu mươi mốt, Kiêu Ngũ nhìn ra sau, khóe miệng nở một nụ cười khinh bỉ:

- Áp súc tám lần mà ngay cả một chút trọng lực cũng chịu đựng không nổi. Thật chẳng hiểu làm sao mà ngươi có thể thực hiện ngần ấy lần áp súc?

Thừa Phong nheo mắt nói:

- Chưa chắc đâu đại ca, ta nghĩ hắn chỉ giả vờ, hoặc trong thể nội đang xảy ra thứ gì đó bất bình thường. Chúng ta cứ chờ xem.

Phương Mộc nhìn sang Đoàn Ngọc thì thấy thần sắc hắn càng lúc càng không ổn. Vì đứng sát bên cạnh nên Phương Mộc có thể nhìn thấy rõ ràng lưng áo của Đoàn Ngọc mồ hôi đang chảy lấm tấm, hơi thở nặng nề như trên ngực hắn có một tảng đá ngàn cân đè lên.

- Ta không tin ngay cả mười bậc đầu tiên mà cũng không thể vượt qua.

Đoàn Ngọc cắn răng, nâng chân lên bước tiếp tới bậc thứ tư, nhưng không hiểu trọng lực đè lên hắn vì sao lại lớn đến vậy. Lần này, hắn đã không còn cầm cự được nữa mà trực tiếp ngồi bệch xuống đất. Vang theo sau là một tràng kinh hô của chúng tu sĩ phía dưới.

- Ngồi xuống rồi.

- Tên đeo mặt nạ ngồi xuống rồi.

- Quả nhiên bề ngoài áp súc tám lần, nhưng thực lực lại còn thua cả một tên Thai Tức tầng một không áp súc.

- Chẳng biết hắn là đệ tử của tông môn đại phái nào, thật đáng xấu hổ.

Phía trên, Kiêu Ngũ nhìn thấy cảnh tượng này thì cũng cười to, không nói không rằng trực tiếp bước một hơi lên tới bậc thang thứ một trăm ba mươi bảy.

Phương Mộc bước tới bên cạnh đỡ Đoàn Ngọc dậy, gã vô cùng lo lắng về tình trạng của hắn:

- Lâm huynh có sao không? Hay là chúng ta bỏ cuộc sớm, nhanh chóng xuống núi chạy trốn. Cùng lắm thì ẩn nấp vào Man Hoang một thời gian, chờ bọn chúng thoát ly bí cảnh này rồi hãy quay lại.

- Không! Ta vẫn còn có thể tiếp tục!

Đoàn Ngọc đầu óc mơ hồ, gạt tay Phương Mộc ra.

Dù sao hắn vẫn đang tuổi thanh niên, nhiệt huyết phương cương, trong lòng tồn tại sự tự cao riêng của mình. Thà đối với kẻ mạnh hơn như Lục Hàm Hư, hay Lưu Tĩnh hắn còn quay đầu bỏ chạy được. Nhưng với kẻ yếu hơn mình như Kiêu Ngũ, Đoàn Ngọc không cam tâm! Hắn phải bước tiếp!

- Tại sao chỉ có mình ta bị áp lực nặng thế này!

Đoàn Ngọc hai mắt đỏ ngầu, hắn giận dữ vùng dậy, nâng chân bước lên bậc thang thứ năm. Nhưng bậc thang này quả nhiên còn nặng hơn bậc thang trước nhiều lần, thậm chí, Đoàn Ngọc vốn không biết rằng áp lực của nó còn có thể đem so sánh với bậc thang thứ ba ngàn hai trăm!

Ngay khoảnh khắc Đoàn Ngọc đặt chân xuống thì đầu óc hắn cũng trở nên mơ hồ choáng váng. Cảm nhận về những người xuất hiện xung quanh như Phương Mộc đang lo lắng bên cạnh, Kiêu Ngũ đang cười cợt phía trên, hay chúng tu sĩ đang bàn tán sau lưng đều không rõ ràng nữa. Bên tai hắn chỉ còn tồn tại duy nhất một giọng nói già nua nhưng chất chứa đầy tang thương cổ lão:

- Giới Mang Sơn này, không thuộc về ngươi…

…………………………………………� �.

Giọng nói nhẹ nhàng mà trầm ấm, thanh âm tuy không lớn lắm nhưng cũng đủ khiến Đoàn Ngọc nghe rõ ràng từng chữ một.

- Giới Mang Sơn này, không thuộc về ngươi…

- Tại sao? Không… ngươi ăn gian!

Đoàn Ngọc ôm đầu thì thào, vô thức nói ra một câu như hắn đã từng nói trong quá khứ xa xăm về trước.

- Man Hoang này, không phải là nơi ngươi có thể đến. Giới Mang Sơn không thuộc về ngươi! Quay về đi!

Âm thanh già nua kia chợt lớn dần, sự quyết liệt trong đó cũng càng lúc căng tăng. Thoáng chốc, trong không gian chỉ còn văng vẳng tiếng già nua này liên tục xua đuổi Đoàn Ngọc, âm thanh gắt gỏng như tiếng ong vò vẻ bay bên tai, khiến hắn ôm đầu đau đớn.

Cùng lúc, vô số âm thanh hỗn tạp khác từ bốn phương tám hướng cũng truyền về tra tấn hắn.

- Ngươi đến đây làm gì?

- Chúng ta không chào đón ngươi!

- Giới Mang Sơn, Thần Long hội có quy tắc của nó, ngươi không thể tham gia!

- Quay về đi!

- Quay về đi!

- Quay về đi!!!

Những âm thanh hỗn tạp này hòa lẫn với từng tràng cười cợt của những tu sĩ hiện tại đang vây quanh Đoàn Ngọc, đem đầu óc hắn tra tấn như muốn nổ tung.

Phương Mộc càng lúc càng thêm lo lắng, đưa tay đỡ Đoàn Ngọc dậy.

Nhưng đúng lúc này, gã chợt phát hiện ra ánh mắt của Đoàn Ngọc đã hoàn toàn thay đổi!

Ánh mắt hắn không còn dáng vẻ khoan thai hiền hòa như trước nữa.

Nó vẫn rất sáng, nhưng mang cái sáng của sự bi phẫn, căm ghét!

Cùng lúc, giữa trán của hắn xuất hiện một ấn ký hình ngọn lửa ba đỉnh!

Theo ấn ký này, một luồng khí mát lạnh thân quen cũng bắt đầu tràn đến định xoa dịu nó, nhưng không thể được. Ấn ký lần này đã chiến thắng, đem luồng khí mát lạnh kia đánh bật trở lại vào trong đầu Đoàn Ngọc rồi biến mất.

- Lâm đại ca, ngươi… ngươi…

Phương Mộc run rẩy lắp bắp.

Cùng lúc ấn ký kia xuất hiện, bầu trời trên đỉnh Giới Mang như thêm càng đen hơn.

Màu đen lan tỏa ra, đem toàn bộ những vì sao ở Man Hoang nuốt trọn.

Thời khắc này, cả Man Hoang mới chân chính là đêm!

- Không thể…

Phía trên đỉnh Giới Mang Sơn, Vô Thập Tam đột ngột đứng bật dậy, vẻ mặt vốn trầm tĩnh giờ đây biểu lộ thần thái không tin nổi. Gã nhìn lên bầu trời thì thào:

- Là ai mà có khí tức mạnh đến như vậy?

Nhưng cũng chỉ có mình Vô Thập Tam mới có thể phát hiện ra thay đổi trên của Man Hoang. Gần ngàn tu sĩ phía dưới bao gồm cả Tống Nghĩa, Hoàng Lỗ đều không hay biết gì.

Phía dưới chân núi, nơi bậc thang thứ tư, Đoàn Ngọc đứng dậy, hai mắt chợt lóe. Hắn đưa tay sờ lên ấn ký màu đen trên trán, tiếp theo ngẩng khuôn mặt âm trầm lên, hướng về đám thanh âm vô hình hỗn tạp mà chỉ có hắn mới nghe thấy.

- Ta… không phải họ Lâm…

Hắn nhìn lên khoảng tối trên bầu trời, ánh mắt dần trở mơ hồ:

- Ta… họ Ma!

Chương 78: Si Cảnh

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 78: Si Cảnh

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Ánh sáng tỏa ra từ các vì sao đột nhiên tắt ngấm khiến cả Giới Mang Sơn như chìm vào trong bóng tối.

Dưới chân núi, Bùi Diệc đang dặn dò thuộc hạ về việc thu hồi lại quân số, chấm dứt truy lùng Đoàn Ngọc thì bỗng nhiên khung cảnh xung quanh tối hù. Sự cố này khiến gã phải tức tốc dùng Hỏa Thuật tạo nên một quả cầu lửa để soi sáng.

- Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Hơn mấy trăm tu sĩ xung quanh sau một hồi ngó nghiêng, nhưng không tìm ra đáp án thì cũng dùng Hỏa Thuật tự tạo một quả cầu lửa cho mình.

Dần đà, những tu sĩ ở các bậc thang trên cao vì quá tối cho nên cũng làm theo những tu sĩ bên dưới. Ngay cả Vô Thập Tam cũng không ngoại lệ, tay trái y đột ngột xuất hiện một quả cầu lửa nhỏ, sau đó thân hình khẽ động, từ từ di chuyển ra chỗ bậc thang thứ năm ngàn, đưa mắt nhìn xuống theo dõi tình hình khắp toàn Giới Mang Sơn.

Hàng ngàn người dùng hỏa cầu thắp sáng. Hành động này tạo thành một hiệu ứng kỳ lạ xuyên suốt từ chân núi thẳng lên tới đỉnh.

Nếu hiện tại có ai đó đứng từ xa quan sát Giới Mang Sơn, thì sẽ thấy Giới Mang Sơn lúc này giống như đang bốc hỏa. Hàng ngàn đốm lửa đỏ bén lên tới tận đỉnh núi.

Hai gã Kiêu Ngũ và Thừa Phong hoảng hốt hỏi:

- Chuyện gì đang xảy ra?

Sau khi quả cầu lửa vừa thắp lên, cả hai ngay lập tức nhìn xuống vị trí của Đoàn Ngọc.

Đoàn Ngọc vẫn ở đó! Hắn vẫn im lặng đứng ở bậc thang thứ tư! Nhưng vào lúc này trên hai lỗ của mặt nạ, Kiêu Ngũ và Thừa Phong thấy ánh mắt của hắn si si dại dại, trông như người mất hồn, hoàn toàn chẳng bộc lộ tí cảm xúc nào.

Bên cạnh Đoàn Ngọc chính là Phương Mộc đang biểu tình hoảng sợ vì cảm nhận thấy sự thay đổi kỳ lạ của hắn.

- Phù… Tên phế vật kia vẫn còn ở đó!

Chẳng hiểu sao Kiêu Ngũ lại bất giác thở phào nhẹ nhõm.

…………………………….

Nhưng tất cả đều không biết rằng, giờ phút này, Đoàn Ngọc đang chống chọi với hàng ngàn âm thanh kỳ quái trên bầu trời.

Những âm thanh kia vốn là xua đuổi hắn, nhưng hiện tại lại bỗng thay đổi thành kêu gọi:

- Kẻ chúng ta triệu hoán không phải ngươi!

- Mau đi, trả hắn lại cho ta!

- Mau đi!

- Trả lại người triệu hoán cho chúng ta!

Ánh mắt Đoàn Ngọc mơ hồ nhìn lên trời cao, lát sau khẽ thì thào, hỏi:

- Vậy hắn là ai?

Những thanh âm hỗn tạp đồng thời trả lời:

- Hắn là người chúng ta muốn triệu hoán, nhưng hắn không phải ngươi! Mau cút đi!

Nghe những âm thanh kia gào thét, ấn ký ma chủng trên trán Đoàn Ngọc càng trở nên đen hơn. Đoàn Ngọc không biết rằng lúc này mình đã vào rơi Si Cảnh, một trong tam đại cảnh giới của Ma Chủng.

Theo truyền thuyết từ xa xưa của Ma giới, thì trước khi Ma Chủng tái xuất nhân gian, nó sẽ tái hiện lại ba cảnh giới Tham, Sân, Si để đánh thức ma tính trong nó bùng phát.

Vậy si là gì? Si chính là sự mờ mịt không rõ ràng!

Đoàn Ngọc từ khi ở Tàng Kiếm Các - Thiên Kiếm Tông, chứng kiến cảnh đánh nhau của hai người thần bí Tam Thập Tam Phạm Thiên cùng Nam Nhân Vương thì đã trỗi dậy một mầm mống nghi ngờ trong lòng.

Đến khi hắn bị Lục Hàm Hư dùng Cực Cảnh đánh trọng thương, những ký ức vốn bị cha hắn phong ấn trong đầu hiện ra, khiến hắn lại một lần nữa hoài nghi về thân thế của mình.

Về sau, những nghi ngờ trong lòng Đoàn Ngọc càng tăng. Thân phận của Tiểu Hồng? Thân thế thực sự của hắn? Nam Thiệm Bộ Châu nhà hắn là ở đâu? Hắn có liên quan gì với hai người thần bí trong giấc mộng kia không?

Những mối nghi ngờ này tích chứa thật lâu, cho đến tận hôm nay tại Giới Mang Sơn, khi bị luồng lực lượng thần bí đến từ các âm thanh lạ trên bầu trời kia ngăn cản thì bùng phát, hóa thành Si Cảnh của Ma Chủng.
Nhưng nếu Ma Chủng đã thoát khỏi vòng khống chế của Hắc Phong Ma Tôn, thì y hiện giờ ra sao?

Nguyên thần của Hắc Phong Ma Tôn vẫn đang ngồi trong quả cầu đen tượng trưng cho ma chủng tại vùng thức hải màu xám trong đầu Đoàn Ngọc.

Ngay khoảnh khắc Si Cảnh xuất hiện, thì Hắc Phong Ma Tôn cũng phun ra một ngụm máu, sự khống chế đối với Ma Chủng tan vỡ. Chỉ trong chốc lát, quả cầu màu đen kia đã tan rã trong không trung, sau đó hòa tan vào thức hải màu xám của Đoàn Ngọc rồi biến mất.

Hắc Phong Ma Tôn thở dài, nét mặt trở nên ưu phiền:

- Không ổn rồi. Ma Chủng đã bắt đầu thực hiện lần tâm biến thứ nhất, hóa thành Si Cảnh bộc phát ra ngoài. Có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ hóa thành ma chủng thực sự.

- Nhưng Đoàn Ngọc tu vi hiện tại chỉ có Thai Tức, một khi Ma Chủng xuất hiện, hắn liệu có khả năng kiềm chế hay không? Nếu như không thể kìm chế, thì đứa trẻ này e rằng sẽ biến thành một quái vật vô tri khát máu nhất trong lục giới rồi!

Hắc Phong càng nghĩ càng thấy hối hận vì quyết định chọn Đoàn Ngọc làm Chân Ma kế nhiệm của Ma Giới.

Tuy vậy, đã tới nước này, đâm lao thì phải theo lao.

Nếu muốn Đoàn Ngọc có thể khống chế Ma Chủng, thì tu vi của hắn nhất định phải đạt tới Hóa Thần Kỳ trong vòng hai mươi năm. Nhưng Đoàn Ngọc chỉ là Bán Phàm Thể, việc hắn thực hiện được lần áp súc thứ tám đã là không tưởng rồi, huống chi nói đến việc tiến giai Hóa Thần Kỳ trong thời gian ngắn như vậy.

Đột nhiên cặp mắt Hắc Phong sáng rực, vì có một ý nghĩ vừa xẹt qua đầu y:

- Đúng rồi. Như Ý Tâm Kinh! Cuốn thiên hạ đệ nhất kỳ thư này chắc chắn có thể giúp ta!

- Được! Vậy Hắc Phong ta cược thêm lần nữa. Thử xem ta có thể giúp cho đứa nhỏ này trong vòng hai mươi năm tiến giai cảnh giới Hóa Thần hay không?

Thần sắc Hắc Phong trở nên kiên định, sự ngang tàng trong ánh mắt khôi phục, y hóa thành một đạo ánh sáng màu đen rồi thoát ra khỏi thức hải của Đoàn Ngọc.

………………………………….

Bên ngoài Giới Mang Sơn, Đoàn Ngọc lúc này vẫn không ngừng chống chọi dưới sức ép từ những âm thanh trên bầu trời.

- Ngươi không phải là người chúng ta muốn triệu hoán, mau đi!

Nghe câu nói này, ánh mắt si mê của Đoàn Ngọc chợt biến thành giận dữ, hắn hướng bầu trời gầm nhẹ:

- Ta chính là hắn, nếu các ngươi không muốn triệu hoán ta, thì cũng tức là xua đuổi hắn!

- Không! Ngươi là Ma, còn hắn không phải!

Sau câu nói này của những âm thanh hỗn tạp kia, Đoàn Ngọc trở nên ngơ ngẩng, miệng thì thào:

- Có lẽ đúng. Hắn vốn không phải Ma… Nhưng hắn chính là ta, vậy ta là ai?
- Ngươi…

- Câm mồm!

Những âm thanh hỗn tạp kia tụ lại, định nói ra một câu cuối cùng, nhưng chưa kịp nói xong thì Đoàn Ngọc đã phất tay lên, từ thân thể hắn toát ra một luồng ma khí vô hình vô ảnh đem toàn bộ những âm thanh kia đánh tan ra.

- Nhiều lời.

Khuôn mặt vẫn si si dại dại, Đoàn Ngọc khẽ lẩm bẩm. Tiếp theo, hắn chậm rãi bước từng bước lên những bậc tháng tiến tới đỉnh Giới Mang Sơn, mặc cho xung quanh những áp lực khổng lồ vẫn không ngừng đè lên cơ thể của mình.

Phương Mộc nãy giờ vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng nhìn thấy Đoàn Ngọc dường như đã tỉnh lại, gã thu hết can đảm hỏi:

- Lâm đại ca, ngươi… ngươi ổn rồi chứ?

Nhưng Đoàn Ngọc vẫn không trả lời. Hắn như một người câm điếc, như một chiếc xe mất phương hướng chỉ biết cắm đầu đi thẳng về phía trước.

Chợt trong lòng Phương Mộc có một dự cảm gì đó không lành, gã đưa mắt nhìn một lượt xung quanh, thì bỗng phát hiện ra một cảnh tượng kinh hoàng.

Những tu sĩ đang cùng đứng với gã trên bậc thang thứ tư này toàn bộ đã tuyệt khí mà chết! Nhưng thân hình họ không gục ngã xuống, mà vẫn đứng cầm quả cầu lửa trên tay!

Điểm duy nhất giúp Phương Mộc nhận ra họ đã chết chính là cặp mắt vô thần cùng tử khí lạnh lẽo đang bắt đầu toát ra trên người bọn họ.

Đám tu sĩ từ bậc thang thứ ba trở xuống không bị ảnh hưởng bởi điều kỳ quái này, nhưng họ cũng phát hiện được những tu sĩ ở bậc thang thứ tư đã chết. Tất cả đều đồng thời la lên thất thanh:

- Ma đạo? Đây là thủ đoạn của ma đạo?

Tiếng la hét dần dần lan ra xa, thu hút sự chú ý của nhiều người. Bọn Bùi Diệc vội vã chạy tới, hỏi:

- Chuyện gì đang xảy ra?

Một tu sĩ thần sắc hốt hoảng chỉ lên bậc thang thứ tư:

- Toàn bộ những tu sĩ tại bậc thang này đều đã chết trừ gã Phương Mộc kia!

- Không… hình như… hình như ở bậc thang thứ năm cũng đang xuất hiện tử khí!

Một tu sĩ khác như chợt phát hiện ra điều gì, run rẩy tiếp lời.

Bùi Diệc cau mày, y nhìn lên bậc thang thứ năm thì thấy toàn bộ thân hình những tu sĩ nơi này đều đứng chững lại, cơ thể họ bắt đầu tỏa ra khí lạnh khiến những quả cầu lửa trên tay vụt tắt, khung cảnh xung quanh cũng trở nên tối om lại.

Nếu ban nãy là hiệu ứng những quả cầu lửa bén lên thẳng đỉnh núi, phát ra ánh vàng rực rỡ soi rọi khắp Giới Mang Sơn. Thì bấy giờ, bóng tối lên ngôi, ánh sáng từ bậc thang thứ tư trở lên cao như bị bóng tối cắn nuốt dần.

Đoàn Ngọc lẫn người vào trong bóng đêm, mọi người không thể nhìn thấy hắn. Hắn chỉ đi thật chậm, bàng quang hết mọi việc bên ngoài. Nhưng lỗ chân lông toàn thân hắn bây giờ đang bắt đầu rỉ máu!

Ma Chủng chỉ có thể làm lực lượng linh hồn hắn mạnh lên, chứ không thể làm cho nhục thể hắn cứng cáp thêm chút nào. Càng đi lên cao, áp lực vẫn không ngừng tăng như cũ. Dường như Giới Mang Sơn này thật sự không muốn tiếp nhận hắn.

- Nếu ta không phải là hắn, thì ta là ai… Các ngươi tại sao chỉ triệu hồi hắn mà không triệu hồi ta?

Nghi hoặc càng lớn thì càng chìm sâu vào Si Cảnh.

Những âm thanh hỗn tạp ở Giới Mang Sơn đã vô tình tiếp tay cho Ma Chủng phát triển.

Bọn Kiêu Ngũ, Thừa Phong lúc này đã bước lên tới bậc thang thứ ba trăm linh ba. Vì bước lên liên tục nên áp lực thay đổi khá nhanh, Kiêu Ngũ và Thừa Phong không dám bước tiếp, mà đành ngồi nghỉ ở bậc thang này chờ thích ứng.

- Khoan đã Thừa Phong…

Khi Thừa Phong còn chưa kịp đặt mông xuống nền đá, thì Kiêu Ngũ đã cản gã lại. Kiêu Ngũ nói:

- Xem ra gã Lâm Tam kia bay nãy chỉ gặp phải vấn đề gì đó, nay hắn đã bắt đuổi theo chúng ta rồi.

Thừa Phong nhìn xuống thì chỉ thấy một khoảng bóng tối mờ mịt. Phải cố gắng nheo mắt lắm y mới thấy được thân hình Đoàn Ngọc vẫn đang đi lên, nhưng đi rất chậm.

- Kiêu đại ca yên tâm, tốc độ hắn chậm như rùa bò thế này, e rằng tới sáng mai cũng chưa đuổi kịp chúng ta. Hai ta cứ ngồi ở đây nghỉ ngơi một đêm rồi mai tính tiếp.

Kiêu Ngũ trầm tư một lúc rồi gật đầu. Trước khi nhắm mắt lại tĩnh tọa, y còn liếc nhìn Đoàn Ngọc lần cuối, tuy trong lòng mơ hồ cảm thấy có gì đó không phải, nhưng rốt cuộc chẳng biết đó là gì nên đành bỏ qua.

Chương 79: Tao hoa của Đoàn Ngọc

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 79: Tạo hóa của Đoàn Ngọc

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Bóng đêm đã lan tỏa lên đến bậc thang thứ ba mươi sáu, đây cũng chính là vị trí Đoàn Ngọc đang đứng hiện tại.

Hắn lê từng bước thật chậm. Xung quanh hắn không có bất cứ thứ gì ngoài những xác chết đang đứng ngây ngốc, cặp mắt trắng dã vô hồn nhìn trơ trơ về phía trước.

Có lẽ, ngay đến tận giờ phút cuối cùng của cuộc đời, những người này cũng không hiểu rõ tại sao mình lại phải chết.

Si!

Một luồng si niệm mù mờ không rõ ràng từ cơ thể những người này thoát ra, hòa vào một luồng khói màu xám cũng xuất phát từ thân thể của họ. Hai thứ này bốc lên cao, cuộn lại từng vòng trong không trung, sau đó chui thẳng vào ấn ký ma chủng trên trán Đoàn Ngọc. Theo đó, linh lực trên người hắn cũng tăng một cách dữ dội. Có điều, vì quang cảnh nơi Đoàn Ngọc đang đứng quá tối tăm mờ mịt cho nên cũng không ai thấy được sự kiện này.

Nhưng khuôn mặt Đoàn Ngọc vẫn không bộc lộ chút cảm xúc nào, hắn chậm rãi giơ chân bước lên bậc thang thứ ba mươi bảy.

Chào đón hắn chính là một luồng áp lực kinh khủng đè lên thân thể, khiến xương cốt trên người hắn chùn xuống, va vào nhau vang lên từng tiếng lách cách dễ sợ. Nhưng mặc kệ thân thể có xảy ra chuyện gì, hắn vẫn cứ không ngừng tiến tới.

Vĩnh viễn tiến lên, đây cũng là một trong những loại si niệm chấp nhất của Ma Chủng.

Khoảnh khắc Đoàn Ngọc đặt chân lên bậc thang thứ ba mươi tám, thì lỗ chân lông toàn thân hắn cũng ứa máu, từng giọt máu theo da thịt chảy xuống, tạo thành một vũng lớn trải dài dưới đất.

- Ngươi điên rồi. Mau dừng lại, nếu còn bước tiếp ngươi sẽ chết đấy!

Đúng lúc này, bên tai Đoàn Ngọc chợt vang lên giọng nói của Hắc Phong.

Nhưng hắn vẫn tỏ ra không quan tâm, ấn ký ma chủng trên trán càng thêm đen. Chân phải hắn tiếp tục bước lên bậc thang thứ ba mươi chín, lần này áp lực mạnh đến nỗi khiến cho thất khiếu của hắn bắt đầu chảy máu, vì linh lực tồn tại trong cơ thể quá lớn, vượt quá giới hạn cho phép nên kinh mạch cũng bắt đầu xuất hiện vết nứt, xem chừng chỉ ít lâu nữa thôi sẽ chính thức rách toạt ra!

Nhưng có một điều vô cùng kinh ngạc diễn ra trong lúc Đoàn Ngọc đang liều mạng bước lên.

Linh lực trong cơ thể hắn dưới áp lực kinh khủng kia thì đã bắt đầu nén lại. Tu vi của Đoàn Ngọc hiện tại vốn là Thai Tức tầng một, áp súc tám lần giờ đang bắt đầu thay đổi một cách chóng mặt!

Bậc thang thứ bốn mươi! Thai Tức tầng hai!

Bậc thang thứ bốn mươi mốt! Thai Tức tầng ba!

Bậc thang thứ bốn mươi hai! Thai Tức tầng năm!

Bậc thang thư bốn mươi ba! Thai tức tầng tám!

Bậc thang thứ bốn mươi bốn! Thai Tức tầng mười một!

Bậc thang thứ bốn mươi lăm! Thai Tức đỉnh phong!

Ầm một tiếng, tu vi Đoàn Ngọc chính thức từ giai đoạn áp súc tám lần thẳng lên chín lần!

Nhưng sự kiện này không khiến Hắc Phong cảm thấy vui chút nào. Y cảm nhận được khí tức của Đoàn Ngọc đang yếu dần đi theo những bậc thang, chỉ cần mũi giày hắn chạm tới bậc thang thứ bốn mươi tám thì hắn sẽ chết ngay lập tức.

- Đoàn Ngọc, mau dừng lại. Ta là Hắc Phong đây! Nếu ngươi còn cố gắng thì sẽ bị áp lực khủng khiếp kia đè chết đấy!

Cộp! Tiếng Hắc Phong vừa dứt, bàn chân Đoàn Ngọc đã đặt lên bậc thứ bốn mươi sáu!

Xung quanh bậc thang này có đến hơn hai mươi tu sĩ đang đứng, khoảnh khắc Đoàn Ngọc bước lên thì toàn bộ những tu sĩ này đều chết sạch. Xác chết của họ giống như một con mồi ngon bị quái vật bóng tối trùm lên rồi mất hẳn.

Phụt!

Đoàn Ngọc miệng trào máu, hai mắt đỏ ngầu, si si dại dại tiếp tục bước lên bậc thang thứ ba mươi bảy! Hắn dường như không quan tâm đến cái chết, hoặc cũng có thể, thứ hắn muốn… chính là cái chết!

- Đoàn Ngọc, tỉnh lại!

Bên tai, Hắc Phong vẫn không ngừng kêu gào la hét. Y không hiểu vì sao Ma Chủng lại muốn tự đưa mình vào con đường chết như vậy!

- Hết thật rồi! Hết thật rồi!
Khoảnh khắc Hắc Phong nhìn thấy mũi bàn chân của Đoàn Ngọc chạm tới bậc thang thứ bốn mươi tám thì liền thở dài, trong lòng trỗi lên một nỗi thất vọng vô cùng. Những cố gắng của y đem từ Ma Giới sang Nhân Giới chỉ vì một giây phút điên rồ này mất sạch!

- Hả!

Nhưng điều làm Hắc Phong bất ngờ hơn cả là chân Đoàn Ngọc tuy đã đặt lên bậc thang thứ bốn mươi tám, nhưng hắn vẫn không sao! Áp lực từ Giới Mang Sơn tỏa ra bỗng biến mất, không còn đè ép lên người hắn nữa. Cùng lúc, những luồng tử khí cùng si khí từ những tu sĩ mới chết ở bậc thang thứ bốn mươi tám cũng bị hút vào ấn ký Ma Chủng, khiến sinh cơ trong người Đoàn Ngọc vốn đang cạn kiệt bỗng tăng lên ngùn ngụt.

Ánh mắt Đoàn Ngọc mờ mịt nhìn lên bầu trời đen tối trên đầu, khóe miệng hắn tuy đang có máu rỉ ra nhưng chợt nở một nụ cười châm biếm:

- Các người không dám giết ta. Bởi vì… ta chính là hắn!

Giới Mang Sơn vẫn sừng sững bất động, từng luồng gió lạnh trên bầu trời khẽ lướt qua khiến lòng người lạnh buốt, dường như đây chính là câu trả lời của nó dành cho hắn.

…………………………

Bùi Diệc chăm chú nhìn lên quan sát tình hình bên trên, nhưng không thể phát hiện ra thứ gì đáng ngờ.

Chợt gã cảm giác sau lưng có một thứ gì đó nguy hiểm khôn tả đang tiến lại. Bùi Diệc quay ra sau thì thấy một người thanh niên áo xanh đang đi thật nhanh tới chỗ mình. Gã kinh ngạc hỏi:

- Lưu Tĩnh?

Chỉ thấy Lưu Tĩnh khẽ cười, dừng lại đáp:

- Ngươi chính là Bùi Diệc, tu sĩ Tiên Thiên của Thương Minh? Xem ra thực lực cũng không tệ. Có điều, đáng tiếc, đáng tiếc...

Bùi Diệc nhíu mày, hỏi lại:

- Đáng tiếc cái gì?

- Đáng tiếc là gặp phải ta!!

Khi chữ “ta” vừa xuất ra, ánh mắt Lưu Tĩnh chợt lóe lên, thân hình y hóa thành một con rồng gió cuốn thẳng tới trước mặt Bùi Diệc.

Bùi Diệc trong lòng vô cùng hoảng sợ, vội vã vung tay lên đánh ra một chưởng chứa một nguồn linh lực cực lớn hòng cản trở Lưu Tĩnh lại.

Tuy cả hai đều là tu sĩ Tiên Thiên, nhưng đến giờ phút này, sự khác biệt giữa người nào áp súc nhiều hơn đã bộc lộ rõ.

Chỉ nghe xoạt một tiếng, thân hình Bùi Diệc hơi khựng người lại. Chưởng vừa rồi của gã không những không thể cản được Lưu Tĩnh, mà còn bị Lưu Tĩnh phá vỡ, xuyên thẳng qua người mình.

Con rồng gió do Lưu Tĩnh hóa thân sau khi xuyên qua người Bùi Diệc thì biến trở lại hình dáng của y. - Hừm, chỉ trách ngươi xui xẻo làm người của Thương Minh!

Lưu Tĩnh đến cái liếc mắt về phía sau cũng không thèm. Y cười nhạt một tiếng rồi đi thẳng lên chỗ các bậc thang trên Giới Mang Sơn. Chúng tu sĩ xung quanh dạt ra hai bên, không hề dám cản trở.

Sau khi Lưu Tĩnh vừa quay đi, thân hình Bùi Diệc cũng gục xuống. Hơi thở gã gấp gáp, đã bắt đầu hấp hối. Đến giờ phút cuối cùng của cuộc đời, chẳng hiểu sao gã lại bất giác hồi tưởng đến hình ảnh lúc gã bắt tay với Đoàn Ngọc. Có lẽ đây chính là hình ảnh đáng quý nhất trong cuộc đời ngắn ngủi của gã.

- Bằng hữu, ta đi trước đây...

Bùi Diệc khẽ thì thào, sau đó nấc lên một tiếng rồi chết.

Từ thân thể gã, một luồng tử khí màu xám bị rút ra, bốc lên cao, bay về phía Đoàn Ngọc rồi nhập thẳng vào ấn ký ma chủng.

…………………..

Sáu canh giờ lặng lẽ trôi qua. Nếu không phải vì thời gian ở Giới Mang Sơn khác hẳn với bên ngoài thực tại, thì bây giờ chính là lúc mặt trời mọc lên, tỏa ra những ánh nắng ban mai rạng ngời.

Kiêu Ngũ cùng Thừa Phong đã bắt đầu thức tỉnh.

Kiêu Ngũ đứng dậy vươn vai, áp lực ở bậc thang thứ ba trăm linh ba gã đã hoàn toàn thích nghi. Sau sáu canh giờ nghỉ ngơi cơ thể gã cũng đã trở về trạng thái sung sức nhất, hiện tại chính là lúc vô cùng thích hợp để tiếp tục tiến lên.

- Uầy… Hả?

Trong lúc vô tình, ánh mắt Kiêu Ngũ chợt quét xuống phía dưới.

Nhưng phía dưới chân núi lúc này là một cảnh tượng kinh hoàng.

Bóng tối đã tràn lên tới tận bậc thang thứ hai trăm chín mươi. Trong màn đêm này, Kiêu Ngũ mơ hồ nhìn thấy hai cặp mắt lạnh như băng của Đoàn Ngọc đang nhìn về phía mình. Ánh mắt hắn hiện tại tuy không có sát khí bên trong, nhưng dường như lại chứa ma lực có thể khiến người ta rơi vào mê đắm!

- Kiêu đại ca!

Đúng lúc Kiêu Lục sắp bị đôi mắt của Đoàn Ngọc mê hoặc, tiếng Thừa Phong đột ngột vang lên bên tai khiến gã thức tỉnh.

- Chuyện gì thế Kiêu đại ca?

Thừa Phong nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Kiêu Ngũ thì nghi hoặc hỏi. Kiêu Ngũ thở hỗn hễn, sợ hãi chỉ tay xuống phía dưới nói:

- Gã đeo mặt nạ, Lâm Tam… Hắn sắp đuổi kịp chúng ta rồi!

- Không thể nào.

Thừa Phong cười lớn, không thể tin tưởng một tên ngày hôm qua còn chậc vật ở bậc thang đầu tiên mà hiện giờ đã đuổi kịp mình. Nhưng khi Thừa Phong quay ra sau thì y không còn dám cười cợt gì nữa.

Thân ảnh mơ hồ của Đoàn Ngọc ban nãy mới chỉ đứng ở bậc thang thứ hai chín mươi thì nay đã xuất hiện trên đó mười bậc, chỉ còn ba bậc nữa thôi là sẽ đuổi kịp bọn họ.

Đoàn Ngọc như bóng ma tiến đến khiến người khác không kịp đề phòng. Trong lúc Kiêu Ngũ và Thừa Phong còn đang ngơ ngẩn thì hắn đã bước thêm hai bước, tiến thẳng đến bậc thang thứ ba trăm linh hai!

Một luồng tử khí nồng đậm cũng theo màn đêm phả vào mặt mũi Thừa Phong cùng Kiêu Lục khiến cả hai run lên bần bậc.

- Ma đạo! Hắn ta tuyệt đối là ma đạo!

- Hắn đang không ngừng giết các tu sĩ khác bồi bổ cho mình!

Kiêu Lục cùng Thừa Phong đồng thời hét tướng lên, không kịp suy nghĩ gì nữa mà vắt giò lên cổ chạy thẳng lên phía trên. Trong lúc di chuyển, cả hai vẫn không ngừng la hét thông báo cho các tu sĩ khác đề phòng.

- Ma đạo xuất hiện sao?

Những tu sĩ nào đứng chần chờ nhìn lại thì đều chết ngay lập tức. Bóng tối phủ lên người họ. Còn Đoàn Ngọc do không còn áp lực quá nặng cản trở nên như một cơn lốc tiến thẳng lên đỉnh Giới Mang Sơn!

Trong đầu hắn, Hắc Phong giờ đây biểu tình phức tạp. Y thật sự khâm phục tạo hóa của Đoàn Ngọc, hết lần này đến lần khác hắn đều tự mình hóa nguy thành an, thậm chí trong những mối nguy hiểm còn khiến tu vi bản thân tăng mạnh.

- Thật chẳng hiểu nỗi thằng nhóc này là đen đủi hay may mắn đây? Tu vi của hắn tăng lên như vũ bão thế này, một khi đi được tới đỉnh Giới Mang Sơn chắc cũng sẽ tiếp cận Tiên Thiên. Như vậy cũng tốt, ta nên để cho hắn tự mình hành động, chỉ khi nào hắn gặp cường địch quá mạnh thì mới ra tay trợ giúp.

Chương 80: Là Ma thi đã sao?

Quyển hai: Bất đồng tuổi trẻ

Chương 80: Là ma thì đã sao?

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Đoàn Ngọc càng tiến càng nhanh.

Chớp mắt một cái hắn đã đuổi theo hai người Kiêu Ngũ, Thừa Phong tới tận bậc thang thứ năm trăm linh tám!

Dọc đường đi, hắn không ngừng bị vô số tu sĩ dùng pháp thuật công kích, nhưng những đòn công kích này hiện tại đối với Đoàn Ngọc quá yếu.

Hắn không cần né tránh, cũng chẳng cần chống đỡ.

Hắn cứ như thế tiến thẳng lên một mạch. Bao nhiêu thuật pháp từ những tu sĩ này đánh xuống đều bị màn đêm ăn mất, chẳng thể gây cho hắn một chút tổn thương nào.

- Tha mạng, tiền bối xin tha mạng!

Bộp, Đoàn Ngọc bước lên bậc thang thứ năm trăm năm mươi, tay phải hắn đưa ra chộp lấy đầu của một gã tu sĩ Thai Tức, làm gã hoảng sợ không ngừng giãy dụa la hét.

- Tha? Tại sao ta phải tha ngươi?

Hai mắt Đoàn Ngọc không bộc lộ chút cảm xúc nào. Từ năm đầu ngón tay hắn bỗng xuất hiện lực hút cực mạnh, đem toàn bộ tinh huyết từ trong đầu của gã tu sĩ hút hết ra ngoài.

- Các ngươi đã từng cười hắn. Các ngươi không xứng đáng được tha!

Chỉ giây lát sau Đoàn Ngọc đã thả gã tu sĩ kia ra. Gã tu sĩ bấy giờ đương nhiên là đã chết hẳn, nhưng có một điều vô cùng đáng sợ lại hiện ra trước mắt những tu sĩ khác.

Xác chết của gã tu sĩ xấu số kia không có đầu! Hay nói chính xác hơn là đầu của gã lúc này đã bị khô héo, teo nhỏ lại đến mức không thể nhận diện!

- Ác ma! Gã đeo mặt nạ là ác ma!

Vô số tu sĩ hoảng sợ run rẩy chỉ tay về phía Đoàn Ngọc, sau đó quay đầu bỏ chạy toàn bộ. Họ không còn mang hy vọng có thể giết chết tên đại ác ma này nữa. Sự hung tàn của hắn đã khiến niềm tin của tất cả bị tan vỡ.

Đoàn Ngọc nhìn cảnh tượng nhốn nháo tán loạn này, trong mắt chợt xuất hiện sự mông lung. Hắn khẽ thì thào:

- Ác ma? Ác thì sao mà Ma thì sao?

Câu này là hắn hỏi trời xanh, xuất phát từ nghi vấn của Ma Chủng!

- Ta hỏi ông trời! Ta là ma thì đã sao?!!!!!!!!!

Hắn ngửa mặt lên trời rống giận.

Theo tiếng rống của hắn, một luồng ma khí phô thiên cái địa cũng chợt xuất hiện ở Giới Mang Sơn. Luồng ma khí này mang theo hơi thở tử vong, nhưng mơ hồ ẩn chứa trong nó dường như còn có cả oán niệm cùng sự bất kham của một con thú đang vật lộn giữa trời đất bao la.

…………………………………………� �………

- Là ai?

Khoảnh khắc Đoàn Ngọc cất lên tiếng rống. Ở bậc thang thứ hai ngàn năm trăm, Tống Nghĩa cũng chợt giật mình bừng tỉnh. Chẳng hiểu sao trán y lại bất giác vã ra từng đợt mồ hôi. Tống Nghĩa như người vừa trải qua ác mộng, mặt mũi trắng bệch hỏi:

- Chuyện gì đang xảy ra vậy?

- Có tên điên nào đó đang gầm lên như con thú dưới kia. Hình như ở bậc thang thứ ba trăm mấy thì phải, còn cách chúng ta rất xa, huynh quan tâm hắn làm gì.

Vẫn như thường lệ, người trả lời gã chính là cô em gái Tống Thanh Loan. Cô ả vẫn đang thản nhiên ngồi trên bậc thang, đưa tay vuốt ve mái tóc đen nháy bồng bềnh. Nét mặt cô ả vui tươi, dường như chẳng có điều gì làm cô buồn bã được cả.

- Muội nói này đại ca. Nếu lên được Giới Mang Sơn thì huynh sẽ định làm gì tiếp theo? Chẳng lẽ là tới bí cảnh thứ hai tranh đấu cùng bọn Bạch Vô Thiên, Vương Thiền à?

Nghe Tống Thanh Loan hỏi, Tống Nghĩa thu lại dáng vẻ sửng sờ, chậm rãi đáp:

- Đúng! Tạm thời là thế. Ở bí cảnh Yêu Linh Thánh Tông chắc chắn tồn tại một bí mật gì đó rất lớn, mới có thể khiến Bạch gia mạo hiểm hợp lực với Âm Ma Điện để tiêu diệt bọn họ.

Gã tiếp:

- Cụ thể là gì ta không rõ. Nhưng theo thám tử hồi báo, bí mật kia thậm chí có khả năng liên quan tới sinh tử của cả Việt quốc. Muội chớ nên coi thường.

Tống Thanh Loan bặm môi, đôi bàn tay trắng trẻo mềm mại vân vê đuôi tóc sam. Tuy Tống Thanh Loan là người đanh đá, nhưng không ai có thể phủ nhận cô ả đích thực là một cô gái rất đẹp. Chập lát sau, Tống Thanh Loan mới mở miệng:
- Này ca ca, nếu như tìm hiểu xong bí mật kia rồi, chúng ta ngay lập tức dùng Phá Giới Thần Phù quay về Việt quốc được không? Muội nhớ cha lắm rồi. Hơn nữa ngày mai lại đến ngày…

- Hừm. Muội đó! Lúc nào cũng chỉ ham lo những việc bao đồng. Đám trẻ mồ côi đó có gì tốt đâu chứ? Không những là phàm nhân mà lại còn bị khuyết tật. Ta thật chẳng hiểu nỗi muội phí thời gian vì đám vô dụng đó để làm gì?

- Ca im đi! Bọn trẻ tuy tật nguyền nhưng cũng là sinh mạng, cũng là con người. Ca là gì mà dám khinh thường chúng!?

Tống Thanh Loan đứng bật dậy. Mặt mũi cô đỏ hồng lên vì tức giận.

Chỉ nghe Tống Nghĩa cười ha hả đáp:

- Ta là ai à? Ta không là ai cả, chỉ là một tên thiếu chủ nhỏ bé của Thương Minh, một tu sĩ cảnh giới Thai Tức áp súc mười lần mà thôi!

Nhìn thấy vẻ mặt bỡn cợt của Tống Nghĩa, Tống Thanh Loan chẳng nói câu nào, dứt khoát quay lưng bước lên những bậc thang đá, tiến thẳng lên đỉnh Giới Mang Sơn.

……………………………………….

Cách bọn Tống Nghĩa khá xa chính là đám người Âm Ma Điện.

Lúc này cô gái thần bí đeo khăn che mặt đang đứng nhìn xuống dưới chân núi, chú mục vào bóng đêm màu đen kia đến thất thần.

- Tại sao ma khí trong người ta lại rung động mạnh đến vậy? Chẳng lẻ phía dưới đó có thứ có thể giúp tu vi ta tăng lên sao?

Xung quanh nàng, các môn hạ khác của Âm Ma Điện dường như cũng có phản ứng tương tự. Một gã nói:

- Thật kỳ lạ. Trong lòng tôi chợt có cảm giác muốn quỳ bái.

- Đúng vậy. Dường như có một ma lực bắt chúng ta thuần phục. Có điều, ma lực này hiện tại chưa mạnh lắm nên chúng ta mới còn chống cự được.

- Thánh nữ, cô nói xem chúng ta nên đi tiếp hay dừng lại nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa.

- Đi tiếp thôi. Ta cảm giác sắp tới sẽ có chuyện không hay xảy ra.

Cô gái đeo khăn che mặt trầm tư một lúc rồi nói tiếp:

- Từ miệng của mấy tên trưởng lão lâu đời của Yêu Linh Thánh Tông, ta moi được thông tin nơi này gồm tổng cộng hai bí cảnh. Bí mật quan trọng kia ắt hẳn là ở bí cảnh thứ hai. Chỉ mong là hiện tại Bạch Vô Thiên đã sắp tìm được nó.

Tên thuộc hạ đứng sau lưng hỏi:

- Lỡ như Bạch Vô Thiên lấy bí mật xong bỏ đi, mặc kệ chúng ta bị nhốt trong này thì sao?

Cô gái đeo khăn che mặt khẽ lắc đầu đáp:
- Không đâu. Tại bí cảnh thứ hai có một công tắc, một khi muốn thoát ra bên ngoài thì phải chạm vào công tắc này. Theo đó, ngươi sẽ có quyền quyết định muốn những người trong bí cảnh cùng thoát ra hay là toàn bộ phải chết. Ở tổng đà Âm Ma Điện, Điện Chủ đang nắm trong tay cha mẹ, thân bằng quyến thuộc ba đời của Bạch Vô Thiên tại Việt quốc. Bạch Vô Thiên này tuy lạnh lùng ít nói, nhưng thực chất lại là người trọng tình trọng nghĩa. Ta tin hắn sẽ không chỉ vì giết chúng ta mà nguyện ý đắc tội với Điện Chủ, đồng thời tự tàn sát hết người thân bên cạnh mình.

………………………………………..

Kiêu Ngũ cùng Thừa Phong không ngừng chạy thật nhanh lên những bậc thang phía trên.

Hai người bọn hắn đã chạy đến bậc thang thứ chín trăm ba mươi mấy mà không hề nghỉ ngơi. Trọng lực đè lên cả hai thay đổi quá đột ngột, dẫn đến không kịp thích ứng, khiến mặt mày hai gã lúc này tái nhợt, thân thể vì thoát lực mà trở nên vô cùng yếu ớt.

Điều này cũng dễ hiểu thôi, ngay cả người mạnh như Bạch Vô Thiên mà còn phải mất đến gần hai năm mới hoàn thành hết năm ngàn bậc thang. Còn hai gã tu vi yếu hơn, chạy một mạch lên thì chỉ còn con đường chết.

Phía sau, Đoàn Ngọc vẫn như một bóng ma không ngừng bám riết. Lúc nào cũng chỉ cách hai gã Kiêu Ngũ và Thừa Phong tầm ba bốn bậc thang.

- Tên đeo mặt nạ, có gì từ từ nói. Chuyện hôm qua chúng ta xin lỗi ngươi! Xem như chúng ta thua đi có được không?

Kiêu Ngũ vừa chạy vừa la lớn. Nước mắt gã đã bắt đầu rơm rớm. Tuy thân là con cháu Kiêu gia – một gia tộc hùng dũng cương liệt, nhưng vì từ nhỏ đến giờ ít gặp phải va chạm nào đáng kể nên gã cũng không bị đả kích nhiều lắm.

Nhưng từ khi đối đầu với Đoàn Ngọc thì sự tự tôn của gã đã bị phá vỡ hoàn toàn. Chỉ mới hôm qua thôi gã còn thấy Đoàn Ngọc là tu sĩ áp súc tám lần, vậy mà sau một đêm không biết làm cách nào mà Đoàn Ngọc đã vọt lên trở thành tu sĩ áp súc chín lần. Thậm chí, từ khí tức mà Đoàn Ngọc tỏa ra, gã mơ hồ phán đoán thực lực Đoàn Ngọc còn mạnh hơn gấp nhiều lần cảnh giới tu vi của hắn.

Thừa Phong chỉ là một tu sĩ nhỏ nhoi, khí lực không bằng Kiêu Ngũ nên chỉ ít phút sau đã kiệt sức mà dừng lại ở bậc thang thứ chín trăm tám mươi bảy.

Y ngồi bệch xuống mặt đất thở hỗn hễn. Trước mặt Thừa Phong, bóng đêm phía dưới mặt đất đã bắt đầu xuất hiện, nó tràn tới như một chiếc lưới tử vong muốn bắt một con cá đang thoi thóp như y.

- Ngươi là Thừa Phong?

Nghe giọng nói khan khàn kia, Thừa Phong ngẩng đầu lên thì liền nhìn thấy Đoàn Ngọc đang đứng trước mặt mình. Chiếc mặt nạ hình dạ xoa Đoàn Ngọc đang đeo trên mặt toát lên vẻ dữ tợn, từ đôi mắt của mặt nạ cũng xuất hiện từng tia lệ mang đáng sợ.

- Ngươi từng cười hắn?

- Hắn là ai?

Thừa Phong mơ màng hỏi.

Nhưng đáp lại lời y chính là một trảo của Đoàn Ngọc.

Đến khi kích thước đầu của Thừa Phong đã héo rũ lại chỉ còn bằng một trái cam, Đoàn Ngọc mới buông tay ra, lạnh lùng đáp:

- Hắn chính là ta!

- Ngươi điên rồi!

Kiêu Ngũ đang bò lồm cồm ở bậc thang chín trăm chín mươi khi nghe thấy câu này của Đoàn Ngọc thì liền giật mình hoảng sợ, thầm nghĩ tên Lâm Tam này ắt hẳn là đã bị tẩu hỏa nhập ma, thần trí rơi vào điên loạn cho nên mới nói những lời vô nghĩa như vậy.

- Ta không muốn chết! A, aaaaa, tha cho ta! Ta cầu xin ngươi tha cho ta!

Kiêu Ngũ cuối cùng cũng không tiến lên được nữa. Gã ngồi bẹp dí dưới mặt đất, thân thể không còn một chút lực phản kháng.

Mắt thấy Đoàn Ngọc đang bước tới gần, Kiêu Ngũ run rẩy chống hai tay lùi lại phía sau, đến khi lưng bị ngăn lại bởi bậc thang phía trên thì mới không thể di chuyển được nữa.

Đoàn Ngọc dáng vẻ lạnh lùng, nhìn Kiêu Ngũ hỏi:

- Hình như ngươi từng chế giễu ta là bất tài? Phế vật?

- Không có, ta không có mà. Đại huynh tha mạng!

Kiêu Ngũ khóc thét lên, nhưng rồi gã chợt cảm thấy ở cánh tay trái xuất hiện một nỗi đau đớn lạ thường. Tiếp theo là một tiếng rốp của xương gãy, máu từ cánh tay trái của Kiêu Ngũ bắn tung tóe, dính hết lên chiếc mặt nạ bạc của Đoàn Ngọc.

- Ta sẽ cho ngươi biết thế nào mới là phế vật.

Đoàn Ngọc như một tên sát nhân máu lạnh cúi xuống, tiếp tục bứt lìa tay phải của Kiêu Ngũ ra trong ánh mắt kinh hoàng của gã.

- A, a, a… Giết ta đi, ta nguồn rủa ngươi về sau tuyệt hậu!!!

Trong từng tiếng la thất thanh của Kiêu Ngũ, máu tươi như những cánh hoa vẫn bắn lên không ngớt, thấm ướt cả y phục của Đoàn Ngọc.

Đến khi tiếng la chấm dứt thì Đoàn Ngọc cũng thở ra một hơi, bỏ mặc đống máu thịt bầy nhầy phía dưới chân, ngẩng đầu lên tiếp tục đi thẳng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau