ĐỈNH THIÊN TRUYỀN THUYẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đỉnh thiên truyền thuyết - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Một con đường mới (2)

Quyển một: Việt quốc phong vân

Chương 30: Một con đường mới (2)

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Đoạn Trương Cuồng nói:

- Đệ đệ, bị giam cầm cũng tốt. Bây giờ vẫn còn thời gian, chúng ta hãy dốc lòng tu luyện. tu vi tăng trưởng thêm chút nào thì hay chút đó. Ngoài cách này ra thì hiện tại ta chẳng nghĩ ra được phương án nào khác.

Tuy có hơi sầu não về ý định của Trương Cuồng, nhưng Đoàn Ngọc vẫn đành làm theo. Dù sao đúng như lời Trương Cuồng nói, bây giờ ngoài ngồi tu luyện ra thì thật chẳng còn cách nào.

Nhưng mà khoảnh khắc Đoàn Ngọc nhắm mắt lại, định thổ nạp, hô hấp tu luyện Thai Tức công thì hắn mới phát hiện ra một điều kinh dị. Điều này làm cho quyết định của Trương Cuồng cũng bị triệt để phá vỡ.

Trong Trấn Ma ngục này không có tồn tại linh khí. Một chút cũng không có.

Điều này đáng lẽ Đoàn Ngọc phải nghĩ tới sớm hơn, người trong Thiên Kiếm tông đâu ngốc đến nỗi để cho kẻ địch an nhàn luyện công ngay nhà tù của mình cơ chứ.

Ban nãy, lúc bị áp giải vào đây toàn bộ những thứ có trên người Đoàn Ngọc bao gồm Lưu Tinh kiếm, chiếc hộp đựng nhân sâm ngàn năm, ngay cả cuốn Như Ý Tâm Kinh chưa kịp nghiên cứu đều bị bọn Mạnh Kỳ thu giữ sạch sẽ, không để lại cho hắn một chút nào.

Trương Cuồng hiểu ra tình trạng của Đoàn Ngọc, mỉm cười:

- Không có linh khí thì không tu luyện được à?

Không để Đoàn Ngọc nói gì, Trương Cuồng đứng dậy, đảo mắt nhìn tứ phía một lúc. Khi xác định xung quanh không có ai mới quát lớn:

- Đệ hãy xem đây!

Dứt lời, Trương Cuồng liền múa một bài quyền pháp. Bài quyền thoạt nhìn rất phổ thông, giống với những bài quyền thông thường nơi phàm trần. Nhưng sau khi dùng thần thức cảm nhận thì tròng mắt Đoàn Ngọc liền co rút lại, mồm miệng há hốc, biểu tình kinh ngạc đến cực điểm.

Bởi vì lúc này từ nội thể của Trương Cuồng hắn cảm thấy dường như có một luồng năng lượng mới được sản sinh ra, mặc dù Trương Cuồng hoàn toàn không hấp thu bất kỳ linh khí nào từ xung quanh.

- Đây gọi là lấy võ nhập đạo!

Ánh mắt Trương Cuồng càng lúc càng trở nên sắc bén, đột nhiên gã chém ngược cạnh bàn tay về phía song sắt của phòng giam.

Keng một tiếng dữ dội! Tuy song sắt không mảy may suy chuyển, nhưng rõ rang lực đạo mà Trương Cuồng tác động vào nó cũng là rất lớn.

Đương nhiên cả Trương Cuồng và Đoàn Ngọc đều không biết rằng, song sắt này làm từ một loại hợp kim đặc biệt. Trừ phi đạt tới cảnh giới Tiên Thiên hậu kỳ, bằng không đừng hòng phá vỡ nó ra.

………………………………………..

Sau một đòn vừa rồi. Trương Cuồng thu công lại, rồi nói:

- Đây chính là một phương pháp tu luyện ta tự nghĩ ra. Dựa theo cách mà các cao thủ võ lâm trong chốn phàm trần tu luyện ra nội lực.

Gã giải thích tiếp:

- Tu sĩ tu đạo, chính là dùng linh khí trời đất dung nhập vào nuôi dưỡng thân thể. Điều này khiến thực lực mau chóng phát triển, nhưng cơ hồ pháp lực do tu sĩ luyện thành chỉ là do thiên địa cung cấp. Còn ta, ta sáng tạo ra đường lối tu luyện này, sức mạnh là tự do cơ thể bản thân tạo ra, hoàn toàn không dựa vào bất kỳ ngoại lực nào.

Nếu lúc này có một vị tiền bối nào xuất hiện tại Trấn Ma ngục, ắt sẽ đều chấn kinh vì những gì Trương Cuồng nói. Những điều này vốn là nỗi băn khoăn trắc trở của vô số tu đạo giả.
Đơn giản vì muốn tu đạo, càng lên cảnh giới cao thì số linh khí để hấp thu cần càng nhiều. Mà linh khí trong thiên địa thì vốn không dồi dào như vậy.

Linh khí, chỉ vốn là sinh khí thông thường trải qua ngàn vạn năm mà thuế biến thành linh khí. Tu luyện giả quá nhiều, khiến lượng dùng vượt xa lượng được sản sinh ra. Cung không đủ cầu, một ngày nào đó linh khí trong trời đất cũng sẽ kiệt quệ.

Đến lúc này, biện pháp của các tu luyện giả cảnh giới Hoàn Hư trở lên thường là phá toái hư không, đi đến một tinh cầu hay lục địa khác, tìm kiếm nguồn linh khí mới cho mình.

Nhưng còn các tu luyện giả cảnh giới thấp hơn thì sao? Họ vốn không có khả năng phá toái hư không, đành ở lại nơi cạn kiệt linh khí chém giết nhau chờ chịu chết mà thôi!

Đoàn Ngọc nghe những gì Trương Cuồng nói mà ngơ ngẩn. Gã đại ca này của hắn quả là một đại thiên tài, tự nghĩ ra được một đường lối tu luyện khác hẳn với truyền thống xưa nay.

Trương Cuồng nói:

- Hừm. Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó. Ta cũng chỉ là bước đầu nghĩ ra phương pháp này mà thôi. Hiện tại ta là tu sĩ Thai Tức đỉnh phong. Còn phương pháp kia mới chỉ nghĩ được hai cảnh giới đầu tiên, còn cảnh giới thứ ba thế nào vẫn còn chưa xác định được. Phương pháp này có một hạn chế, đó chính là công lực rất khó để tăng tiến. Chỉ trong quá trình sinh tử liên hồi mới có thể đột phá. Vì vậy chiến ý là đặt lên trên hàng đầu.

Gã tiếp:

- Ta nói với đệ những điều này không phải là để khoe khoang. Ta là muốn truyền lại cho đệ đường lối tu luyện này. Nhỡ may nếu hôm nay ta có mệnh hệ gì, thì mong đệ hãy tiếp tục sáng tạo, phát dương quang đại nó.

Ánh mắt của Trương Cuồng sáng lên như điện, nhìn về phương trời xa xăm, như tự nói với chính mình:

- Hừm, việc gì cứ phải đi theo lối mòn của người khác chứ. Sức mạnh của ta phải do ta tạo ra. Ta không tin, hậu nhân vĩnh viễn không thể nào vượt qua được tiền nhân!

…………………………………

- Lưu Tinh?

Lục Hàm Hư cầm thanh Lưu Tinh kiếm lên, bất giác chau mày.

- Ngươi nói lục soát tên kia thu được những vật này ư?

Mạnh Kỳ gật đầu, ánh mắt vẫn còn vẻ sợ hãi đáp:
- Vâng. Đây toàn bộ là những thứ đệ thu được, tuyệt không dám giấu món nào.

Lục Hàm Hư mở nắp hộp màu nâu ra, lập tức một hương thơm ngào ngạt tỏa ra trong Trấn Ma ngục, khiến hàng ngàn tù binh ở đây kêu gào không ngừng. Bọn họ đã lâu không được nếm mùi linh khí, bây giờ đối với nó thèm khát cũng giống như kẻ mù muốn nhìn thấy ánh mặt trời vậy.

- Không tệ. Lực lượng hóa thần kỳ, lại có bảo bối đáng giá thế này. Tuy nhiên, chỉ với một số thứ ít ỏi như thế này đủ chứng minh: hắn vốn không có lai lịch gì quá hùng hậu, chẳng qua ngẫu nhiên gặp được một ít kỳ ngộ gì đó.

Mạnh Kỳ ngạc nhiên hỏi:

- Ý của đại sư huynh có phải là nói hắn tìm được di tích, hay bảo địa gì đó phải không?

- Đúng là ý đó.

Lục Hàm Hư cầm cuốn Như Ý Tâm Kinh lên, ánh mắt mê mẩn, mỉm cười:

- Không ngờ ngươi cũng bị gạt mua phải thứ này. Quả là giữa chúng ta có tồn tại nhân duyên!

…………………………………………� �…………….

Bên trong nhà giam, Trương Cuồng bắt đầu truyền thụ cho Đoàn Ngọc đường lối tu luyện mới mẻ kia.

Lấy võ nhập đạo, thực chất là qua đạo lý của võ để tu luyện. Võ bao gồm cương nhu, nhanh chậm, mạnh yếu. Chỉ cần khẽ dụng tâm cảm ngộ là có thể tu luyện.

Nhưng như vậy thì cũng vẫn chưa đủ. Mấu chốt hình thành chân khí, thứ quan trọng nhất của đường lối tu luyện này chính là “ minh tưởng”.

Đường lối tu luyện hiện nay là dùng tinh thần dẫn linh khí dung nhập cơ thể. Còn ở đây, vì không tồn tại linh khí, nên người tu luyện phải tự tưởng tượng ra chân khí sản sinh trong người. Điều này rất mơ hồ và khó lý giải, Trương Cuồng cũng là may mắn dựa vào đường lối võ học phàm trần mới phát hiện ra.

Cảnh giới đầu tiên chính là luyện tinh hóa khí. Dùng tinh hoa bản nguyên trong đan điền, kết hợp với chân khí do “minh tưởng” phát sinh tạo thành chân khí bản thân.

Ban đầu khi mới làm quen với đường lối tu luyện này, quả nhiên giống với những lời mà Trương Cuồng nói, rất khó. Chỉ đến giai đoạn “minh tưởng” thôi cũng đủ làm Đoàn Ngọc mệt nhoài.

Ban đầu hắn phải tưởng tượng ra một ngọn lửa đỏ hồng đang đốt cháy đan điền của chính mình. Đây chính là giai đoạn đốt tinh để hóa khí. Nhưng Đoàn Ngọc chỉ duy trì được chừng năm giây thì đã không còn “minh tưởng” được nữa.

- Cố lên, đệ đã nắm được tám phần đường lối tu luyện rồi. Mai sau chỉ cần cố gắng kiên trì nữa là được.

Đoàn Ngọc thở hỗn hễn hỏi:

- Huynh tập cái này hoàn thành cảnh giới đầu tiên mất bao nhiêu lâu?

Trương Cuồng đáp:

- Ta mất một năm.

- Sặc.

Lời Trương Cuồng vừa thốt ra đã khiến Đoàn Ngọc ho sặc sụa. Chỉ minh tưởng năm giây thôi mà đã vô cùng khó khăn rồi, huống hồ theo như Trương Cuồng nói, phải đến khi minh tưởng đạt đến hiệu quả cao nhất, ý động khí động, điều khiển được lửa trong đan điền thì mới thực sự là thành công.

- Về phần võ công dùng cho đường lối tu luyện này tạm thời ta chỉ có thể nghĩ ra hai. Đó là Kim Cương chưởng và Hoành Thiên kiếm quyết. Tất cả đều mô phỏng lại từ võ học thế gian.

Trong vòng ba canh giờ tiếp theo. Cuối cùng Trương Cuồng cũng đã nhồi nhét thành công toàn bộ hai công pháp rắc rối phức tạp này vào đầu Đoàn Ngọc. May mắn là Đoàn Ngọc cũng thuộc dạng nhanh trí, chứ nếu không cũng chẳng thể nhớ nhanh đến vậy.

Chương 32: Bất lực

Quyển một: Việt quốc phong vân

Chương 31: Bất lực

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Đoàn Ngọc nhắm mắt, luyện lại một lần những gì mà Trương Cuồng đã dạy. Đến khi hắn mở mắt ra, đột nhiên thấy Trương Cuồng nhìn chằm chằm mình, miệng dường như còn đang khẽ mỉm cười.

Hắn hỏi:

- Đại ca, huynh sao vậy?

Trương Cuồng cười:

- Đệ đệ, chúng ta quen nhau chưa quá ba ngày phải không?

- Vâng!

- Nhưng mà sao ta cảm thấy dường như chúng ta đã quen nhau từ rất lâu rồi thế, haha!

Trương Cuồng ngẩng mặt lên trời cười lớn. Tâm tư của gã tráng hán này trước nay Đoàn Ngọc luôn không thể nào nhìn thấu được.

- Đời người, quan trọng nhất không phải là ngươi đang đứng ở đâu, mà là ngươi đang đi về hướng nào. Đoàn Ngọc, nếu như hôm nay ta có mệnh hệ gì, hy vọng đệ hoàn thành mong ước của ta, hoàn thiện con đường tu luyện mới mẻ này, trở thành cường giả danh chấn bốn phương!

Gã hai tay nắm lấy hai vai Đoàn Ngọc lay mạnh.

Nghe những lời Trương Cuồng nói mà mắt Đoàn Ngọc cũng hơi nhòa, Trương Cuồng đang định làm gì hắn không rõ, nhưng nghe thì có vẻ không tốt chút nào.

- Đại ca, đừng nói gở. Chúng ta sẽ thoát được, rồi chúng ta sẽ trở thành một cặp huynh đệ tung hoành thiên địa, càn quét bốn phương.

- Haha, có thể lắm chứ.

Két! Tiếng cười của Trương Cuồng bị cắt ngang bởi tiếng mở cửa sắt phòng giam. Lục Hàm Hư cùng Mạnh Kỳ bước vào. Vừa nhìn thấy Lục Hàm Hư, trong lòng Đoàn Ngọc đã chấn động mạnh.

Lục Hàm Hư nhìn Đoàn Ngọc, mỉm cười:

- Chào! Tiền bối có khỏe không?

Đoàn Ngọc nghe vậy mà tắt tiếng, Lục Hàm Hư quả nhiên đã khám phá ra toàn bộ bí mật của Đoàn Ngọc. Đây cũng là điều tất nhiên, do kinh nghiệm Đoàn Ngọc quá non kém, không thể nào tránh khỏi tạo nên các sơ hở trong hành động của mình.

Lục Hàm Hư nhếch một bên khóe miệng, khom lưng cong gối, mặt sáp đến gần Đoàn Ngọc, cười tiếp:

- Sao vậy? Chẳng lẽ tiền bối quên vãn bối rồi sao?

Trương Cuồng biểu tình kỳ quái, khẽ hỏi Đoàn Ngọc:

- Đệ và hắn có quen biết sao?

- Câm mồm!

Đáp lại Trương Cuồng chính là một bạt tai của Lục Hàm Hư. Sắc mặt gã biến chuyển thành lạnh lùng, nhìn Trương Cuồng cười lạnh:

- Thứ phế vật như ngươi chưa xứng có tư cách xen vào chuyện của ta.

- Ngươi!

Trương Cuồng trừng mắt, hai nắm tay siết chặt, định phản kháng thì liền bị Đoàn Ngọc cản lại.

Hắn nói:

- Chuyện trước đây chỉ là hiểu lầm thôi. Mong Lục sư huynh lượng thứ, toàn bộ những thứ như Lưu Tinh kiếm, hay hộp nhân sâm kia ta xin tặng huynh tất, xem như bồi tội có được hay không?

- Ha ha!

Lục Hàm Hư nghe vậy cười vang, đoạn gã nheo mắt nhìn Đoàn Ngọc, hỏi ngược lại: - Vụ án giết chết năm thiếu nữ kia có phải là do ngươi gây ra không?

- Là do ta gây ra!

Đoàn Ngọc chưa kịp trả lời thì Trương Cuồng đã đứng bật dậy, nhìn Lục Hàm Hư lớn tiếng.

Lục Hàm Hư nhìn thấy Trương Cuồng tuy chỉ là một tu sĩ Thai Tức nhưng vẫn dám cuồng ngạo trước mặt mình thì vô cùng tức giận. Gã không nói không rằng phóng thích uy áp của tu sĩ Tiên Thiên ra, đè lên người Trương Cuồng.

Nhưng điều làm gã bất ngờ hơn cả là Trương Cuồng vẫn đứng thẳng mình, vì Trương Cuồng cao hơn gã một cái đầu nên gã bị Trương Cuồng từ thế cao nhìn xuống, trong mắt vẫn chứa đựng sự kiêu ngạo vô cùng.

- Cứng đầu!

Lục Hàm Hư gia tăng uy áp đến đỉnh của Tiên Thiên, gần tiếp cận Quy Nguyên. Lần này quả nhiên Trương Cuồng bắt đầu chịu đựng không nổi, toàn thân run lên bần bật.

- Quỳ xuống cho ta!

Lục Hàm Hư quát lớn.

Nhưng Trương Cuồng nào có dễ dàng bị khuất phục như vậy. Tuy xương cốt toàn thân dưới uy áp ngàn cân của Lục Hàm Hư bắt đầu run lên từng tiếng lách cách, thậm chí tay chân cũng nổi gân xanh, nhưng Trương Cuồng vẫn đứng thẳng lưng, dùng thế cao hơn mà nhìn thẳng xuống Lục Hàm Hư.

- Hừ, nếu không phải thời gian tu luyện của ngươi dài hơn ta, thì ngươi đâu có tư cách thốt ra câu vừa rồi chứ!

Trương Cuồng hừ lạnh, trong mắt vẫn ẩn chứa một ý chí bất khuất. Trương Cuồng vốn đã là tu sĩ Thai Tức đỉnh phong, cộng thêm đã hoàn thành cảnh giới đầu tiên của võ đạo, dùng cả hai thứ dung hợp lại quả nhiên có thể chống chọi được với uy áp không tưởng này.

Câu nói của y làm cho Lục Hàm Hư nổi nóng, gã không màng gì nữa, phóng ra uy áp của tu sĩ Quy Nguyên. Uy áp bàng bạc tràn ra trong không gian phòng giam, đè lên cả người Đoàn Ngọc cùng Mạnh Kỳ.

Mạnh Kỳ bị uy áp đè nén chịu không nổi mà phải quỳ xuống, trong lòng thầm than vị đại sư huynh của mình quá biến thái. Chỉ dùng thời gian năm mươi năm mà có thể đột phá tới cảnh giới Quy Nguyên, quả là thiên tài có một không hai trong lịch sử Thiên Kiếm tông.

Đoàn Ngọc vì tu vi quá thấp mà càng thảm hơn, máu mũi máu tai của hắn ọc ra không ngừng, thậm chí xương hai bả vai còn bị chấn cho gãy nát. Uy nghiêm của tu sĩ Quy Nguyên quả nhiên không thể bị xúc phạm.

- Quỳ xuống!

Lục Hàm Hư trừng mắt quát lại lần nữa. Đây chính là lần đầu tiên trong đời Lục Hàm Hư gặp phải một tên cứng đầu như Trương Cuồng.

Trương Cuồng hai đầu gối hơi sụn xuống, nhưng gã cắn chặt răng, hét lớn một tiếng rồi lại tiếp tục đứng thẳng dậy, điên cuồng nói:

- Trương Cuồng ta đời này kiếp này không quỳ trời, không lạy đất, chỉ bái cha mẹ, chỉ kính trọng bản thân! Ngươi có tư cách gì bắt ta phải quỳ?
Đoàn Ngọc lúc này toàn thân xương cốt đã gần như bị chấn cho gãy nát. Ánh mắt hắn mờ dần, nhưng vẫn nhìn rõ bóng hình lúc này của Trương Cuồng, trong lòng nỗi lên một cảm giác đau đớn khôn tả.

- Mọi chuyện là do ta gây ra, muốn chém muốn giết thì cứ ra tay đi!

Sau câu quát này của Trương Cuồng, Đoàn Ngọc ngay lập tức chìm sâu vào trong hôn mê. Bên tai hắn chỉ còn vang vọng lại từng tiếng cười lớn của Lục Hàm Hư…

……………………………….

Đoàn Ngọc tỉnh lại. Thứ mà hắn cảm nhận được đầu tiên là một mùi thuốc nồng xông thẳng lên mũi của mình.

Khoảnh khắc hắn mở mắt ra thì thấy ngay gã Nam Vân mà hắn gặp ở quảng trường thành Hóa Long lúc trước.

Nam Vân đang đút thuốc cho hắn. Y nhìn hắn khẽ mỉm cười, nhưng đáp lại y chính là một cái hất mạnh làm đổ cả chén thuốc trên tay.

- Ngươi!

Nam Vân đứng bật dậy, thần sắc tức giận, rũ sạch nước thuốc dinh lên người, sau đó chỉ thẳng mặt Đoàn Ngọc mắng:

- Ngươi có biết chén thuốc này quý giá đến cỡ nào không? Lục đại sư huynh đã đến tận chỗ Nhị trưởng lão xin đan dược trị thương tốt nhất cho ngươi, chính vì vậy thương thế của ngươi chỉ mới một tháng mà đã lành lại nhanh chóng như vậy đó.

- Một tháng?

Đoàn Ngọc mơ màng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đầu óc hắn hơi choáng váng, hắn định thần lại một lúc mới nhớ ra lúc trước Lục Hàm Hư đến phòng giam của mình, sau đó đụng độ với Trương Cuồng. Y phóng ra uy áp của tu sĩ Quy Nguyên đè ép Trương Cuồng nhưng không thành công, cuối cùng khiến cho Đoàn Ngọc bị vạ lây, xương cốt toàn thân bị chấn gãy nát.

Nam Vân hừ lạnh:

- Đúng, ngươi đã hôn mê một tháng tại Hạ Vị ngục này rồi. Đại hội tuyển chọn đệ tử cũng đã kết thúc từ lâu. Đại ca của ta là thủ hạ dưới trướng của Lục đại sư huynh, vì thế ta được cử đến đây săn sóc vết thương cho ngươi.

- Thế đại ca Trương Cuồng của ta đâu?

Đoàn Ngọc như phát điên, chồm tới định nắm lấy cổ áo Nam Vân, nhưng nhanh chóng bị y hất ra, làm hắn té nhào xuống đất.

- Đại ca của ngươi đắc tội với Lục đại sư huynh, lại còn là huynh thủ gây ra vụ huyết án của năm thiếu nữ vào một tháng trước. Xui xẻo cho hắn, trong năm thiếu nữ đó, có một người thuộc Bạch gia, một gia tộc tu đạo rất nổi tiếng tại Việt quốc. Đại ca ngươi đã bị giao cho người của gia tộc đó rồi.

- Không thể nào!

Đoàn Ngọc vừa nghe xong mặt mũi liền tối xầm lại.

Hắn quả thật là đã làm liên lụy đến Trương Cuồng quá nhiều. Trương Cuồng vốn dĩ không thù không oán với ai, thiên tư lại siêu việt, tuổi còn rất trẻ mà thậm chí đã nghĩ ra được con đường tu luyện mới của mình. Tương lai gã vốn rất sáng lạn, thành quả về sau ắt không thể nào tưởng tượng nổi. Nhưng chỉ vì một phút lầm lỡ kết giao với Đoàn Ngọc, liền liên tiếp phải hứng chịu vận đen về phía mình.

Hiện tại Trương Cuồng đã bị giao lại cho người của Bạch gia gì đó kia, khả năng bị giết chết để tế oan hồn thiếu nữ kia chắc chắn rất cao. Huống hồ đã qua một tháng…

Thấy Đoàn Ngọc nước mắt giàn giụa, Nam Vân cười nhạt:

- Nếu không phải vì ngươi còn chút công dụng với Lục đại sư huynh thì cũng toi mạng từ lâu rồi. Khóc lóc cái gì? Nếu thành khẩn khai những gì ngươi biết với đại sư huynh thì may ra vẫn còn một còn cơ hội được sống.

Đoàn Ngọc vẫn không phản ứng, chỉ lặng lẽ siết chặt hai tay, nước mắt không ngừng tuôn ra. Chưa bao giờ hắn cả thấy bất lực như lúc này.

Bây giờ hắn mới chính thức cảm thấy sức mạnh quan trọng như thế nào ở tu đạo giới. Kẻ có sức mạnh chính là kẻ nắm trong tay quyền phán quyết số phận của người khác.

Nếu như hắn có sức mạnh, thì đã Lục Hàm Hư đã không thể nào tính toán được hắn, thậm chí phải cuối đầu quỳ lạy hắn như lúc còn ở Tàng Kiếm tông.

Nếu như hắn có sức mạnh, thì đại ca Trương Cuồng đã không phải chịu tội thay hắn, để tiền đồ bị hủy diệt một cách dễ dàng thế này.

Chung quy lại đều là do hắn quá yếu, yếu đến mức không có cơ hội ngóc đầu dậy xoay ngược tình thế.

Nam Vân như hiểu được suy nghĩ của Đoàn Ngọc, lắc đầu than:

- Ngươi bây giờ đã hết hy vọng rồi. Đã bị giam vào trong hạ vị ngục của Thiên Kiếm tông thì đến thần tiên cũng không cứu được ngươi. Đừng trông chờ vào một cơ may nào khác. Hãy ngoan ngoãn phục tùng Lục đại sư huynh đi, dù sao lúc trước gặp mặt cũng xem như có duyên, ta sẽ vì ngươi mà năn nỉ đại sư huynh cho ngươi đi theo huynh ấy.

Nói xong Nam Vân quay lưng bỏ đi, để lại Đoàn Ngọc một mình cô độc trong phòng giam.

Chương 33: Như Ý Tâm Kinh (1)

Quyển một: Việt quốc phong vân

Chương 33: Như Ý Tâm Kinh (1)

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Thời

Bên ngoài tu chân giới Việt quốc, hiện tại Đại hội tuyển chọn đệ tử đã trôi qua được một tháng. Trong kỳ đại hội lần này, kẻ thắng cuộc chính là kỳ tài của hoàng gia Việt quốc, Bạch Vô Thiên.

Nhưng càng làm người ta chấn động hơn cả, chính là Bạch Vô Thiên từ đầu đến cuối chỉ dùng pháp thuật, chứ không cần bất cứ loại linh bảo nào trợ giúp sức mạnh, mà vẫn băng băng đi đến vòng chung kết, cuối cùng đánh bại một kẻ cũng được xưng tụng là thiên tài tại Kiêu gia, một trong những gia tộc cũng rất nổi danh ở Việt quốc.

Tại Việt quốc, bàn về thế lực trong tu đạo giới thì có thể phân ra làm bốn bên. Một bên chính là các tông phái tu đạo như Thiên Kiếm tông, Vũ Hóa môn…

Bên thứ hai là Âm Ma điện và các tà ma yêu đạo vừa và nhỏ rải rác trong Việt quốc.

Bên thứ ba chính là hai đại thương hội nổi danh về buôn bán các loại linh bảo, pháp khí, yêu thú. Hai đại thương hội đó một tên gọi Phú Quý bang, một tên gọi là Thương Minh.

Bên cuối cùng chính là tập hợp các đại gia tộc tu đạo ở Việt quốc. Những gia tộc này nếu xét về độ lớn thì có năm gia tộc chính, thực lực năm gia tộc này cũng tương đương với thực lực của năm đại tông phái chính đạo.

Dẫn đầu trong danh sách chính là Kiêu gia, tọa trấn tại gần biên giới phía Bắc, nơi giáp ranh với Đại Tấn. Nhờ có gia tộc này cùng với Thiên Kiếm tông trấn giữ mà tu chân giới Đại Tấn mới e dè và không dám xâm phạm tu chân giới Việt quốc.

Còn đứng vị trí thứ hai là Bạch gia, gia tộc mà Trương Cuồng đắc tội. Tuy gia tộc này tuy mang họ Bạch, nhưng hoàn toàn không liên quan tới Bạch Vô Thiên.

Vị trí thứ ba thuộc về gia tộc họ Ngô, vị trí này bốn mươi năm trước là thuộc về Lục gia của Lục Hàm Hư, nhưng kể từ ngày cha Lục Hàm Hư đại phát ma tính, một tay tự diệt cả gia tộc của mình, thì vị trí này bị chuyển giao sang cho Ngô gia. Mà điều đáng nói hơn cả, chưởng môn của Vũ Hóa môn chính là một thành viên trong gia tộc này.

Năm xưa lúc Lục gia bị diệt, thì kẻ hăng hái nhất cũng là Ngô Phi, chưởng môn Vũ Hóa môn. Việc này ít nhiều cũng khiến cho người trong tu đạo giới bàn tán, xì xào về nội tình phía sau thảm án của Lục gia.

Vị trí thứ tư và thứ năm lần lượt thuộc về hai gia tộc họ Hoàng và họ Minh. Hai gia tộc này bình thường rất trầm lặng, cũng không gây ra song gió gì nhiều.

Lại nói về Bạch Vô Thiên, khi y dành được ngôi đầu trong đại hội tuyển chọn đệ tử, thì không ngờ, môn phái mà y nhắm đến lại không phải là Thiên Kiếm tông, mà chính là Tinh Đạo môn, môn phái yếu nhất trong ngũ phái.

Tuy không biết vì lý do gì mà Bạch Vô Thiên lại chọn mình, nhưng Tinh Đạo tông vẫn vô cùng vui mừng, vì suốt trong gần hai mươi lần tuyển chọn đệ tử gần đây, người xuất sắc nhất bao giờ cũng về với Thiên Kiếm tông. Cũng chính vì nguyên nhân này mà thực lực giữa Thiên Kiếm tông và nhóm còn lại luôn luôn tồn tại cách biệt rất lớn.

…………………………………………� �…..

Đoàn Ngọc bị giam trong hạ vị Trấn Ma ngục thêm ba tháng.

Khoảng thời gian này không thấy Lục Hàm Hư xuất hiện, mà lâu lâu chỉ có Nam Vân thỉnh thoảng tới thăm, khuyên hắn đừng nên cứng đầu, nên đem những bí mật mà mình biết giao cho Lục Hàm Hư.

Nhưng suốt ba tháng, Đoàn Ngọc một câu cũng không mở miệng. Hắn hiện tại chỉ như một ngươi chết, suốt ngày ngồi thẫn thờ một góc trong phòng giam, ngay cả việc ăn uống cũng chẳng màng.

Cũng may vì hắn là tu sĩ cảnh giới Thai Tức, trong cơ thể tồn tại linh lực, nên trong quá trình nhịn ăn, linh lực đã tự biến đổi thành năng lượng giúp chống đói. Tuy vậy, tình trạng của Đoàn Ngọc lúc này chẳng tốt đẹp chút nào.

Nhìn ánh mắt Đoàn Ngọc đang bắt đầu mờ dần đi, Nam Vân thở dài:

- Tự hành hạ mình như thế làm gì? Kết quả dù như thế nào, thì ngươi vẫn phải nằm trong bàn tay của Lục đại sư huynh mà thôi.

Nhưng Đoàn Ngọc vẫn không trả lời, chỉ im lặng tựa lưng vào vách, đôi mắt thẫn thờ nhìn về phía bức tường đối diện.

Nam Vân lấy lấy trong ngực ra một cái túi nhỏ, rồi quăng sang cho Đoàn Ngọc:

- Lục đại sư huynh bảo ta trả lại những thứ này lại cho ngươi. Huynh ấy gia hạn cho ngươi thêm một tháng nữa. Hết kỳ hạn một tháng, nếu ngươi vẫn còn cứng đầu thì huynh ấy sẽ dùng Sưu Hồn thuật với ngươi.
Sưu Hồn thuật mà Nam Vân nhắc tới chính là một trong những cấm thuật của tu đạo giới. Pháp thuật này thường chỉ dùng đối với kẻ thù, nhưng trừ khi không còn cách nào khác thì mới phải áp dụng.

Sưu Hồn thuật chính là lọc tìm ký ức từ trong linh hồn của đối phương. Việc lọc tìm này sẽ gây ra sự đau đớn, thống khổ khôn tả cho người bị sưu hồn, nên sau khi bị thi triển pháp thuật này, thì người bị sưu hồn gần như phát điên, thậm chí là chết.

Nhưng người thi triển Sưu Hồn thuật cũng không vui sướng gì. Nếu chưa đạt tới cảnh giới Hóa Thần mà đã áp dụng Sưu Hồn thuật, thì tu vi sẽ bị phản phệ rất nặng, thậm chí cảnh giới bản thân có thể bị tụt xuống. Đây là nguyên nhân chủ yếu khiến cho Lục Hàm Hư không dám tùy tiện sử dụng pháp thuật này.

Thấy Đoàn Ngọc sau khi nhận lấy túi trữ vật kia mà vẫn không có phản ứng gì, Nam Vân mới lạnh lùng nói:

- Hừm. Ta còn báo cho ngươi một tin vui, Trương Cuồng đại ca của ngươi chưa chết. Nhưng hiện tại y cũng chẳng khác gì chết, Bạch gia tuy không giết hắn, nhưng đã làm hắn thống khổ đến nỗi muốn sống không được, chết cũng không xong. Nếu như ngươi thành thật, thì may ra Lục đại sư có thể trợ giúp ngươi cứu hắn ra.

Tuy vậy, Đoàn Ngọc vẫn im lặng. Nam Vân đành bất lực lắc đầu, rồi đi ra khỏi nhà giam, trở về Thiên Kiếm tông.

…………………………………….

Khoảnh khắc bóng Nam Vân vừa khuất thì hai mắt Đoàn Ngọc cũng chợt lóe lên. Đôi mắt của hắn hiện giờ còn đâu vẻ u mê, mờ mịt nữa. Thay vào đó là một đôi mắt sáng quắc, thậm chí sáng hơn cả lúc ba tháng trước.

- Tưởng ta ngu sao? Đoàn Ngọc này sẽ không để cho các ngươi dễ dàng lừa gạt nữa.

Đoàn Ngọc cười nhạt, tay cầm túi trữ vật dưới đất lên.

Túi trữ vật ở đây chính là một loại túi vải, mà trong đó có chứa hẳn một không gian để tu sĩ có thể chứa đồ. Nhờ có túi trữ vật này mà trọng lượng, cũng như diện tích vật dụng tu sĩ mang theo được giảm đi tối đa.

Đoàn Ngọc đưa thần thức mình vào trong túi trữ vật. Quả thật Lục Hàm Hư đã trả lại cho hắn toàn bộ những thứ lỉnh kỉnh như Lưu Tinh kiếm, Như Ý Tâm Kinh, cùng một vài nội đan yêu thú cấp một.

Nhưng y không trả chiếc hộp màu nâu đựng nhân sâm ngàn năm.

Đương nhiên ý đồ của y Đoàn Ngọc hiểu rất rõ.

Lục Hàm Hư chính là muốn làm cho tinh thần thể xác Đoàn Ngọc suy kiệt, đến mức không thể chịu đựng nổi nữa mà thỏa hiệp với y.

Bây giờ nhìn thấy thân thể Đoàn Ngọc đã héo mòn, Lục Hàm Hư mới đưa ra mồi nhử, giả vờ trả lại những vật thuộc về Đoàn Ngọc, để cho Đoàn Ngọc tin rằng nếu thành thật khai báo, thì sẽ được Lục Hàm Hư khoan hồng, đối đãi thật tốt.
Nhưng Đoàn Ngọc dạo gần đây đã bị lừa gạt nhiều, bây giờ hắn không dễ tin người thế nữa. Hắn biết, bản thân mình đã bị Lục Hàm Hư kiểm soát hoàn toàn, những đồ vật này cho dù có trả lại cho hắn thì cũng vẫn là nằm trong vòng kiểm soát của Lục Hàm Hư.

Suốt ba tháng nay Đoàn Ngọc không ăn không uống, một mặt chính là thuận theo tâm nguyện của Lục Hàm Hư, khiến y tưởng rằng Đoàn Ngọc đã mắc bẫy, sau đó đem thực hiện bước cuối cùng, đem trả lại mọi vật cho Đoàn Ngọc.

Nhưng thật ra, Đoàn Ngọc luôn âm thầm luyện tập minh tưởng. Trong người chân khí võ đạo phát sinh, hiện đã luyện hóa được khoảng một phần nhỏ tinh hoa trong đan điền thành chân khí.

Tuy chỉ là một phần nhỏ, nhưng cũng khiến thực lực Đoàn Ngọc tăng mạnh so với ba tháng trước. Đường lối võ đạo này quả nhiên bất phàm, tuy hình thức nghiêng về cận chiến, nhưng độ mạnh mẽ của chân khí thì hơn xa linh lực của người tu đạo nhiều.

Đoàn Ngọc cầm cuốn Như Ý Tâm Kinh lên, ánh mắt càng trở nên sáng rực:

- Hy vọng để ta thoát khỏi Trấn Ma ngục chính là đây!

…………………………………………

- Hắn phản ứng thế nào?

Lục Hàm Hư ngồi trong tòa bảo điện dành cho Đại đệ tử đặt trong khu phía Nam. Trong căn phòng của Lục Hàm Hư lúc này còn có hai người, đó chính là Nam Vân cùng Mạnh Kỳ.

Nam Vân cung kính đáp:

- Thưa đại sư huynh. Họ Đoàn kia quả thật rất cứng đầu, vẫn tiếp tục lầm lỳ không phản ứng gì.

Mạnh Kỳ xen vào:

- Đại sư huynh, chi bằng cứ để đệ dùng Sưu Hồn thuật với hắn cũng được. Vì đại sư huynh, đệ tình nguyện hy sinh.

Sau biết Lục Hàm Hư đã tiến giai trở thành Quy Nguyên kỳ tu sĩ, Mạnh Kỳ càng cung kính hơn trước. Bây giờ một lòng đi theo vuốt ve, hòng lấy lòng gã.

Lục Hàm Hư cười nhẹ, phất tay:

- Không cần. Hắn chỉ mới là tu sĩ Thai Tức, thần thức còn yếu, nếu bây giờ cường hành dùng Sưu Hồn thuật thì sẽ khiến hắn chịu không nổi. Cứ để hắn thi gan, ta tin rằng đến thời hạn một tháng, hắn tự khắc sẽ thỏa hiệp mà thôi.

…………………………………………� �..

Đoàn Ngọc hít sâu vào một hơi, bắt đầu giở cuốn Như Ý Tâm Kinh ra đọc. Lúc trước, Hắc Phong đã từng vì cuốn sách này mà bắt Đoàn Ngọc phải mạo hiểm đuổi theo Trần Vũ Sinh để dành lại. Một người tu vi cao cường như Hắc Phong mà còn xem trọng cuốn sách này đến thế thì hiển nhiên nó không tầm thường.

Nói đến Hắc Phong thì Đoàn Ngọc lại càng quyết tâm tự lực cánh sinh hơn. Hắc Phong đã nói cần tĩnh dưỡng ba năm, thương thế của y chắc chắn không nhẹ. Đoàn Ngọc không muốn vì sơ suất mà lại mất đi một người thân cuối cùng này nữa.

Như Ý Tâm Kinh chính là toàn bộ hy vọng hiện tại của Đoàn Ngọc. Hắn hy vọng cuốn kinh thư này có thể đem đến điều kỳ diệu cho mình.

“Nhất tâm bất loạn, vạn niệm thành thiên! Trong lòng không có tạp niệm thì tự nhiên được như ý.”

Đây chính là câu tựa của cuốn sách, câu nói mang lại cho hắn một cảm giác vô cùng quen thuộc, giống như bản thân đã từng đọc nó ở đâu đó, nhưng không thể nhớ ra.

Đoàn Ngọc tiếp tục lật trang thứ hai, hiện lên trước mắt hắn là một đoạn kinh thư dài, từng câu từng chữ ngắn gọn súc tích, nhưng khi đọc thì lại vô cùng khó hiểu.

“Thế gian huyễn ảo, vạn pháp vốn không. Vạn pháp đã không, chúng sinh cũng diệt.. Mắt mù, tai điếc, … lục căn đứt đoạn. Ý quy tâm, tâm quy thần, thần quy pháp, pháp quy không… ”

Mới đọc được trang đầu mà đầu óc Đoàn Ngọc đã quay cuồng choáng váng, suýt nữa ngất xỉu. Những câu trong bộ Như Ý Tâm Kinh này quả thật quá kỳ dị, thậm chí nếu không muốn gọi là vô nghĩa.

Thế mới biết Lục Hàm Hư tuy được xưng là đệ nhị kỳ tài ở Thiên Kiếm tông, mà khi nghiên cứu cuốn Như Ý Tâm Kinh cũng không phát hiện ra được điều gì. Cuối cùng, sau sáu tháng trời ròng rã đành phá lên cười, đem cuốn sách ra bán lại ở chợ.

Chương 34: Như Ý Tâm Kinh (2)

Quyển một: Việt quốc phong vân

Chương 34: Như Ý Tâm Kinh (2)

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Đoàn Ngọc hít thở sâu vào một hơi. Sau đó cắn chặt răng, lại giở cuốn Như Ý Tâm Kinh ra, cố sức đọc một mạch đến cuối, chỗ nào không hiểu thì hắn trực tiếp bỏ qua.

Hắn không mong cầu ngay lần đọc đầu tiên có thể hiểu được toàn bộ Như Ý Tâm Kinh, mà chỉ hy vọng thông qua lần đọc này, bản thân có thể phát hiện ra một ít manh mối gì đó.

Việc đọc sách này kéo dài ròng rã suốt ba ngày trời. Cuối cùng sau ba ngày, Đoàn Ngọc đã thành công đọc xong cuốn kinh thư chết tiệt kia.

- Hừ. Đoàn Ngọc ta đúng là tuyệt đại thông minh mà!

Đoàn Ngọc vứt cuốn kinh thư sang một bên, ngồi thở hỗn hễn. May mắn cho hắn, sau một khoảng thời gian để tâm nghiên cứu, hắn đã phát hiện ra được một điểm rất quan trọng, mà điểm này có khả năng giúp hắn tu luyện được Như Ý Tâm Kinh.

Trong Như Ý Tâm Kinh tồn tại rất nhiều đoạn trừu tượng, thậm chí vô cùng ảo tưởng. Giả như câu:

“Thế gian huyễn ảo, vạn pháp vốn không. Vạn pháp đã không, chúng sinh cũng diệt!”

Thế gian làm sao mà huyễn ảo được chứ, rõ ràng vạn vật đều tồn tại ở dạng thực chất. Chúng sinh có hàng tỷ tỷ, làm sao nói chúng sinh bị diệt vong?

Nếu không nhờ có phương pháp “minh tưởng” trong con đường võ đạo mà Trương Cuồng truyền thụ cho Đoàn Ngọc, thì hắn cũng không thể nào nghĩ ra cách giải quyết vấn đề này.

Nếu thế gian đã là thực chất, vậy thì hắn sẽ minh tưởng cho nó thành huyễn ảo (tưởng tượng). Nếu chúng sinh đã không thể nào diệt, thì hắn sẽ tưởng tượng cho chúng sinh diệt vong.

“Nhất tâm bất loạn, vạn niệm thành thiên”

Mấu chốt ắt hẳn là ở câu trên. Câu này có lẽ muốn nói, yếu chỉ của Như Ý Tâm Kinh chính là tự tạo ra một thế giới cho mình.

Nghỉ ngơi một lát, sau đó Đoàn Ngọc lại nhanh chóng bắt tay vào tu luyện minh tưởng. Nhưng lần này không phải tu luyện chân khí, mà chính là tu luyện theo những gì hắn vừa phát hiện ra được từ Như Ý Tâm Kinh.

Đoàn Ngọc nhắm mắt lại, cố gắng tâm trung tinh thần của mình về đan điền, bỏ qua toàn bộ những xúc cảm tác động đến hắn ở thế giới bên ngoài. Câu “mắt mù, tai điếc… lục căn đoạn diệt” ắt hẳn là muốn ám chỉ đến trạng thái bản thân chìm sâu vào thiền định, đến mức quên ngoại cảnh xung quanh.

Ban đầu, vừa chỉ nhập định được ba canh giờ, Đoàn Ngọc đã lập tức phải mở mắt ra hoảng sợ. Vì trong lúc nhập định, bên tai hắn dường như phát ra tiếng gào thét kêu la của người dân thôn Vĩnh Lạc, làm trong đầu hắn gợi lại khoảnh khắc cả thôn làng bị đám người Tu Chân Liên Minh giết hại.

Đến lần thứ hai làm cho Đoàn Ngọc giật mình thức tỉnh, chính là âm thanh kêu gào van xin của đại ca hắn Trương Cuồng.

Nhưng cả hai lần, khi mắt ra Đoàn Ngọc đều chẳng thấy gì khác lạ. Chứng tỏ đây là ảo giác phát sinh lúc tu luyện.

Nghĩ vậy, Đoàn Ngọc quyết tâm dù có xảy ra chuyện gì cũng không thèm mở mắt ra nữa.

Cứ như thế, chớp mắt một cái đã trôi qua bảy ngày. Trong suốt bảy ngày này, Đoàn Ngọc nhờ có tâm trí kiên định mF đã thành công tiến vào trạng thái “Thế gian huyễn ảo”. Lúc này trong cơ thể hắn lục căn đã hoàn toàn đoạn diệt, thần thức rơi vào một trạng thái hỗn độn mơ hồ, không ý không thức.

Thậm chí, lúc này nếu có người nào bên ngoài tiếp cận với thân thể Đoàn Ngọc, sẽ phát hiện ra rằng nhịp tim của hắn đã hoàn toàn ngừng đập, chẳng khác gì với một xác chết.

Trong bảy ngày này Nam Vân thi thoảng cũng có đến thăm, nhưng vì mấy lần trước thấy Đoàn Ngọc quá cứng đầu khó dạy bảo, cho nên lần này gã cũng không thèm khuyên nhủ nữa. Để lại đồ ăn trước phòng giam rồi trực tiếp bỏ đi, không hề phát hiện ra trạng thái khác lạ của Đoàn Ngọc. Lại thêm bảy ngày nữa trôi qua. Đoàn Ngọc vẫn trong trạng thái nhập định.

Đúng vào khoảnh khắc kết thúc ngày thứ bảy, từ trong hỗn độn bỗng phát ra từng âm thanh khác lạ khiến cho thần thức Đoàn Ngọc đang yên tĩnh đột nhiên giật mình chấn động. Những âm thanh này nghe như nhạc trời du dương, thiên thần ca hát. Nhưng thực chất lại chính là những câu khẩu quyết mơ hồ khó hiểu của Như Ý Tâm Kinh. Lúc chưa nhập định, những câu kinh văn này khó nuốt khôn tả, nhưng không ngờ khi Đoàn Ngọc ở trong trạng thái nhập định, tiến vào không gian hỗn độn thì nó lại trở nên vô cùng dễ hiểu.

“Vô cực sinh thái cực, thái cực sinh lưỡng nghi, lưỡng nghi sinh tứ tượng, tứ tượng sinh bát quái, bát quái biến hóa ra vô cùng. Hỗn độn sinh một niệm, vạn pháp cùng diễn sinh. Tâm như nhất, khoảnh khắc đạt đại thành.”

Ý thức của Đoàn Ngọc lúc này chìm đắm trong từng câu khẩu quyết. Ý thức hắn từ trong hỗn độn chợt biến hóa thành một cơ thể trong suốt hư ảo. Từng đường kinh mạch, cơ bắp của thân thể này đều hiện rõ trong mắt hắn.

Đoàn Ngọc nhớ lại hai môn công phu mà Trương Cuồng đã dạy lần lượt là Kim Cương chưởng và Hoành Thiên kiếm quyết. Cùng lúc, trong thân thể trong suốt kia cũng suất hiện một luồng chân khí chạy từ đan điền tới chưởng tâm, hình thành một lộ tuyến y hệt đường lối vận công của Kim Cương chưởng.

Đoàn Ngọc đánh ra một chưởng. Chân khí từ trong đan điền của thân thể trong suốt cũng mạnh mẽ tuôn ra, làm chưởng tâm hắn hơi lóe lên ánh sáng vàng.

Thấy cảnh tượng này Đoàn Ngọc vui mừng không thôi. Bởi vì trong lúc hắn phát chưởng, do thân thể hư ảo không tồn tại thực chất, cho nên hắn có thể cảm nhận về đường di chuyển của chân khí một cách rất rõ ràng. Điều này giúp cho hắn rất nhanh chóng thuần thục cách sử dụng Kim Cương chưởng.

…………………………………………� �………..

- Chỉ còn một ngày nữa là hết hạn rồi sao?

Lục Hàm Hư vẫn ngồi trong căn phòng của mình. Gã cau mày hỏi Nam Vân một câu.

- Đúng thế thưa đại sư huynh. Tên tiểu tử họ Đoàn kia vẫn vô cùng cứng đầu. Chỉ ngồi lì một chỗ không chịu động đậy.

Lục Hàm Hư hai mắt lóe lên tia sáng lạnh, gã bực mình đứng dậy đập bàn:

- Đúng là không biết sống chết. Nam Vân, lát nữa ngươi hãy đến đó khuyên hắn lần cuối. Nếu hắn vẫn lì lợm, sáng mai, bảo Mạnh Kỳ trực tiếp thi triển Sưu Hồn thuật với hắn.

Nam Vân ôm quyền nhận lệnh, quay người cáo lui, để lại một mình Lục Hàm Hư trong căn phòng.
- Hừm. Bằng mọi giá ta phải có được bí mật của ngươi. Hóa Thần Kỳ ư? Lực lượng đó của ngươi từ đâu mà có chứ!

Lục Hàm Hư trầm mặc hồi lâu, lát sau gã ngồi xuống ghế nhắm mắt lại dưỡng thần, chờ đợi tin tức từ Nam Vân.

……………………………………

Nam Vân bước vào nhà giam.

Như mọi ngày, Đoàn Ngọc vẫn ngồi tựa lưng vào bức tường đá đầy dơ bẩn.

Đoàn Ngọc sau bốn tháng bị giam cầm, cộng thêm không chịu ăn uống nên thân thể đã bị héo mòn dần đi, chẳng còn vóc dáng khỏe mạnh của một thanh niên mới mười tám nữa. Khuôn mặt hắn cũng trở nên đen sạm, dơ bẩn. Nhưng dường như chính điều này lại làm khuôn mặt hắn càng góc cạnh và toát lên vẻ cứng rắn hơn.

Không hiểu vì sao khoảnh khắc đặt một chân vào nhà giam, thì trong đầu Nam Vân xuất hiện một tia ảo giác kỳ lạ. Tuy Đoàn Ngọc đang ngồi ngay trước mặt gã, nhưng gã dường như không còn cảm nhận được sự tồn tại của Đoàn Ngọc bằng thần thức nữa.

- Chuyện quái gì vậy?

Nam Vân vô cùng ngạc nhiên. Gã là tu sĩ Thai Tức tầng tám, sau khi nhập môn được bốn tháng thực lực đã tăng trưởng mạnh, tuy chưa đạt đến tầng chín nhưng cũng mạnh hơn Đoàn Ngọc nhiều. Thế mà gã lại không cảm nhận được sự tồn tại của Đoàn Ngọc, một tu sĩ Thai Tức tầng bảy.

Một ý niệm lóe lên trong đầu Nam Vân, gã vội vàng lại gần Đoàn Ngọc, cúi người đưa tay sờ thử vào mũi Đoàn Ngọc, thì chợt phát hiện ra hắn đã ngừng thở, sinh cơ toàn thân cũng đã hoàn toàn biến mất.

- Ê, đừng chết! Sáng sớm mai Đại sư huynh sẽ tới hạ vị ngục! Ngươi chết rồi ta biết ăn nói sao với Đại sư huynh đây!

Nam Vân hốt hoảng vội sáp lại gần, dùng đôi tay lay mạnh hai vai Đoàn Ngọc.

Đúng khoảnh khắc này, Đoàn Ngọc đột nhiên mở trừng hai mắt trong sự sững sờ của Nam Vân. Gã còn chưa kịp phát ứng thì đã cảm thấy ngực phải đau nhói, dường như còn có tiếng xương cốt gãy nát.

Hóa ra, Đoàn Ngọc lợi dụng thời cơ lúc Nam Vân đến gần đã bộc phát một kích sấm sét. Chân khí từ đan điền vận chuyển ra chưởng tâm, hình thành Kim Cương chưởng, dùng cương kình đánh gãy xương ngực Nam Vân.

Nhưng thân hình Nam Vân chưa kịp văng ra phía sau thì đã bị Đoàn Ngọc dùng tay trái níu lại. Tiếp theo hắn dùng bàn chân đá mạnh vào khớp gối Nam Vân, khiến xương cốt nơi đó cũng gãy lìa.

- Hừm!

Hai tay Đoàn Ngọc sau cú ra đòn trên càng nhanh như thiểm điện, kéo đầu Nam Vân ôm vào lòng, nhẹ nhàng đẩy lệch xương khớp nơi hàm của gã, khiến gã không kịp kêu lên một tiếng.

Chỉ trong chưa tới ba giây Đoàn Ngọc đã nhanh chóng hạ gục được một tu sĩ Thai Tức tầng tám cảnh giới cao hơn mình. Lối cận chiến của võ đạo quả nhiên khi thi triển tập kích vô cùng lợi hại.

Đoàn Ngọc nhìn Nam Vân đang đau đớn, miệng trào máu tươi, lăn lộn ú ớ dưới đất nhẹ giọng nói:

- Nể tình bốn tháng qua ngươi không ngược đãi ta, cho nên ta tha chết cho ngươi. Nhưng ngươi ráng chịu khổ một chút vậy.

Nam Vân vẫn không ngừng ú ớ, gã đã bị Đoàn Ngọc đánh gãy xương ngực phải cùng với chân trái. Thương tích hiển nhiên vô cùng nặng nề. Nhưng để an toàn hơn, Đoàn Ngọc đành tung thêm một chưởng lên trán gã, khiến gã chìm sâu vào trong hôn mê.

Tiếp đến, Đoàn Ngọc trao đổi y phục với Nam Vân, quăng gã vào ngồi tựa trong góc, xõa tóc gã ra khắp mặt, thay thế vị trí cho mình.

Xong đâu đó Đoàn Ngọc lấy khóa khóa cửa phòng giam lại, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Chương 35: Thoát thân

Quyển một: Việt quốc phong vân

Chương 35: Thoát thân

- ---o0o----

Tác giả: Miên Lý Tàng Châm

Hạ Vị ngục tuy gọi là “hạ”, nhưng thật ra lại nằm ở tầng đầu tiên của Trấn Ma ngục. Cũng chính vì thế nhân số đệ tử Thiên Kiếm tông trấn thủ ở đây không những ít, mà lại vô cùng nhiều. Tuy vậy, đa số cũng chỉ là tu sĩ cảnh giới Thai Tức. Những tu sĩ cảnh giới cao hơn đều được dồn xuống dưới trấn thủ hai ngục chủ chốt là Trung vị ngục cùng Thượng vị ngục.

Đoàn Ngọc sau khi hạ gục được Nam Vâ, thì một mình lầm lũi từ từ đi lên thông đạo thoát ra khỏi Trấn Ma ngục. Trên con đường hắn đi còn tồn tại vô số các nhà giam khác, toàn bộ đều là các ma nhân yêu đạo tu vi Thai Tức bị Thiên Kiếm tông bắt được ngoài tu đạo giới.

- Nếu bây giờ một mình xông ra ngoài thì quá nguy hiểm. Tuy mình có lệnh bài của Lục Hàm Hư, nhưng những kẻ canh gác ắt hẳn cũng không phải ngu ngốc, bọn chúng mà thấy mình lạ mặt thì sẽ cản lại, đến lúc đó thì mọi công lao suốt ba tháng nay đều đổ sông đổ biển.

Trên đường đi, Đoàn Ngọc âm thầm tính toán. Chỉ ít phút sau, trên miệng hắn đã nở một nụ cười nhạt.

- Được lắm, đã thế Đoàn Ngọc ta sẽ khiến cho Thiên Kiếm tông này đại loạn một lần, để xem Lục Hàm Hư vui sướng thế nào.

…………………………………………� �……………….

Lục Hàm Hư ngồi chờ đến nửa đêm mà vẫn không có tin tức của Nam Vân truyền về.

Lòng gã nóng như lửa đốt, nếu bị ép buộc phải dùng Sưu Hồn thuật với Đoàn Ngọc, thì kết quả rất có thể khiến cho tâm trí Đoàn Ngọc nổi điên, ký ức mà Lục Hàm Hư cần cũng sẽ bị hư hỏng nặng nề.

Lục Hàm Hư thích sự lưỡng toàn kỳ mỹ, trừ phi không còn giải pháp nào khác, nếu không gã tuyệt đối không muốn mạo hiểm chút nào.

Đột nhiên từ ngoài cửa có tiếng la thất thanh. Lục Hàm Hư chưa kịp ngạc nhiên thì đã có mấy tên sư đệ chạy vào, hớt hải nói:

- Tiêu rồi Đại sư huynh, không biết vì nguyên nhân gì mà cửa phòng giam của Hạ vị ngục đã bị mở toang toàn bộ. Số lượng ma nhân tràn ra ngoài cũng hơn năm trăm tên. Số đệ tử thủ ở cửa Trấn Ma ngục quá ít ỏi nên không chống cự nổi, bây giờ ma nhân đã xông thẳng lên đỉnh Thiên Sơn làm loạn rồi.

- Đáng chết!

Lục Hàm Hư giận tới đỏ mặt. Vào thời khắc quan trọng này không ngờ còn xảy ra chuyện như vậy.

- Nhưng chìa khóa để mở ngục nằm ở trong tay Nam Vân cơ mà?

Lục Hàm Hư nhíu mày suy nghĩ. Sắc mặt hắn chợt biến đổi hẳn:

- Không xong! Mau huy động lực lượng, tới đàn áp ma nhân. Gặp đâu giết đó, không cần bắt chúng về nữa.

Vừa dứt lời Lục Hàm Hư đã nhanh chóng phi thân ra khỏi tòa bảo điện của mình, tay cầm Hạo Nhiên kiếm bay thẳng về Trấn Ma ngục.

……………………………

Đỉnh Thiên Sơn sau sự kiện hàng trăm ma nhân yêu đạo tràn ra quấy phá thì đã lâm vào hỗn loạn thật sự. Tuy những ma nhân yêu đạo này tu vi cảnh giới chỉ có Thai Tức, linh lực cũng cạn kiệt do lâu ngày không được hít linh khí, trong thân lại càng không có pháp bảo, nhưng vì số lượng quá đông nên không ai kịp khống chế.

- Giết! Thiên Kiếm tông đã giam cầm lão tử suốt mấy chục năm nay, hôm nay lão tử liều mạng với các ngươi!

- Giết! Máu nhuộm Thiên Kiếm tông!

Lúc này không trung máu tươi bắn tung tóe, khắp nơi đầy tiếng chém giết la hét cuồng loạn. Cảnh tượng địa ngục trần gian này quả là mong muốn của Đoàn Ngọc.

Đoàn Ngọc hiện tại đang giả trang thành đệ tử Thiên Kiếm tông, một tay cầm Lưu Tinh kiếm không ngừng khua loạn, hô hào la hét, nhưng thực chất chân lại chạy nhanh về đường xuống núi.

- Huynh đệ, huynh đệ, khoan đi đã!

Đột nhiên sau lưng Đoàn Ngọc có tiếng gọi. Hắn quay lưng lại thì thấy một tốp chừng mười ma nhân quần áo lam lũ rách rưới đang đứng nhìn mình. Một tên bước ra ôm quyền nói:

- Tại hạ Bùi Diệc, cảm tạ ơn cứu thoát của huynh đệ.

Gã này tu vi Thai Tức đỉnh phong, tuy bị giam cầm lâu nhưng khí tức vẫn khá mạnh, xem ra không phải hạng tầm thường. Đoàn Ngọc không muốn giây dưa với đám ma nhân này, nên gật đầu qua loa rồi nói:

- Không cần, đồng cảnh tương liên mà thôi. Mục đích ta thả các người ra, cũng chủ yếu là để bản thân chạy thoát.

Bùi Diệc thấy thế ánh mắt càng thêm khâm phục:

- Huynh đệ ăn nói thật sảng khoái.

Rồi gã tiếp:

- Huynh đệ chớ vội, dưới chân núi Thiên Kiếm có tồn tại trận pháp. Nếu không cẩn thận thì sẽ mất mạng như chơi đấy. Chi bằng để ta dẫn đường, cả bọn chúng ta sẽ cùng nhau thoát khỏi nơi đây.

Đoàn Ngọc nghi ngờ hỏi lại:

- Làm sao ngươi có thể biết rõ như thế?
Bùi Diệc đáp:

- Không dấu gì huynh. Xưa kia ta cũng là đệ tử Thiên Kiếm tông, chẳng may phạm phải chút tội ác, nên mới bị bọn chúng giam vào Trấn Ma ngục.

Thần sắc Bùi Diệc hiện lên vẻ căm tức, phẫn hận khiến Đoàn Ngọc cũng cảm thấy kỳ lạ. Hắn nhìn xung quanh liền thấy số lượng ma nhân đang ngày càng bị chúng đệ tử Thiên Kiếm tông áp đảo, xem ra nếu không nhanh thì khả năng bị bắt lại rất cao.

- Huynh đệ, đừng nghi ngờ. Nếu còn chần chừ nữa thì sẽ không kịp đâu.

Đoàn Ngọc cau mày, cuối cùng ánh mắt trở nên dứt khoát, hắn gật đầu. Bùi Diệc thấy thế cũng gật đầu đáp trả, gã khoát tay, chín tên ma nhân phía sau lưng liền cùng Đoàn Ngọc và gã lao xuống chân núi Thiên Kiếm tông.

…………………………..

- Lũ rác rưỡi! Cút!

Lục Hàm Hư hạ thân xuống Trấn Ma ngục, ngay lập tức xung quanh gã liền có hàng chục ma nhân lao tới tấn công. Nhưng hành vi này chẳng khác gì lấy trứng chọi đá, Lục Hàm Hư chỉ cần phất nhẹ ống tay áo. Không gian bốn phía đã nổi lên từng trận cương phong, đem thân thể của chục ma nhân này chém nát thành thịt vụn, làm máu me bắn đầy khắp nơi.

Cách ra tay ác độc của Lục Hàm Hư khiến cho đám ma nhân hoảng sợ, vội vã bỏ chạy, hoàn toàn không dám cản trở gã nữa.

Lục Hàm Hư bước nhanh vào phòng giam của Đoàn Ngọc, liền thấy Đoàn Ngọc vẫn ngồi dựa vào tường, tóc tai lòa xòa che kín mặt mũi. Gã trong lòng nổi lên nghi ngờ, vội đến vạch tóc Đoàn Ngọc ra, thì phát hiện đây nào phải tên lỳ lợm kia, mà chính là tên sư đệ Nam Vân của mình.

Lục Hàm Hư tức giận đứng thẳng dậy, cặp mắt nhìn về phía cửa phòng giam như muốn tóe lửa.

- Được lắm. Tên tiểu tử kia không những dám qua mặt ta, mà còn làm ra trò náo loạn này. Phen này thể diện của ta trước mặt chưởng môn xem như mất hết rồi.

Sau khi Lục Hàm Hư tiến giai Quy Nguyên cảnh thì Trấn Ma nguc đã thuộc quyền quản lý của gã. Bây giờ thấy tình trạng hỗn loạn thế này xuất hiện, gã làm sao không lo lắng cho được.

Thoáng chốc, vì thấy động tĩnh bên ngoài quá lớn, cho nên một số đệ tử cảnh giới Tiên Thiên đang canh gác dưới Trung Vị Trấn Ma ngục cũng bị đánh động, chạy lên thì gặp ngay Lục Hàm Hư.

Chỉ nghe Lục Hàm Hư nhắm mắt, phất tay nói:

- Các ngươi cứ việc lo canh gác tốt Trung Vị ngục và Thượng Vị ngục đi.

Chờ bọn người kia đi, Lục Hàm Hư mới mở mắt ra, trong mắt bắn ra những tia sáng lạnh lẽo:

- Hừ. Đêm nay ta phải đại khai sát giới. Đoàn Ngọc, để xem là chân ngươi chạy nhanh, hay là kiếm của ta nhanh.

……………………………

- Giết!

Đám người Đoàn Ngọc, Bùi Diệc như điên như cuồng một đường đánh giết xuống chân núi Thiên Kiếm. Đội ngũ của Bùi Diệc quả nhiên có thực lực khá mạnh. Sau khi giết được một số đệ tử Thiên Kiếm tông, thì nhóm người Bùi Diệc cướp luôn kiếm của chúng làm vũ khí của mình. Đoàn Ngọc cũng tung hết sức, hắn biết rằng, đây là giờ phút sinh tử, nếu nhân từ với kẻ địch thì chẳng khác nào tàn nhẫn với bản thân.

Khuôn mặt mười một người họ lúc này đã thấm đẫm cơ man nào là máu tươi, áo quần họ nhơ nhuốc, tóc tai cũng bù xù dính đầy mùi vị chết chóc. Nhưng họ không quan tâm, dưới sự chỉ đạo của Bùi Diệc, cả bọn không ngừng luồn lách, đi theo từng ngõ rẽ, để bằng cách nhanh nhất xuống được chân núi.
Đột nhiên cả bọn cảm nhận được từ đỉnh Thiên Sơn có một khí tức đáng sợ bộc phát ra. Luồng khí tức khủng bố này Đoàn Ngọc vô cùng quen thuộc, đó chính là khí tức của Lục Hàm Hư.

- Chạy mau, hắn mới thực sự là ác ma! Hắn đang giết tới đây!

Một đám ma nhân thần sắc sợ hãi, nét mặt tràn ngập sự kinh hoàng cũng chạy tán loạn xuống núi trong sự ngơ ngẩn của đám Đoàn Ngọc.

- Tên họ Lục kia đã thực sự nổi sát tâm rồi.

Khuôn mặt Đoàn Ngọc trở nên trầm trọng. Cỗ cảm giác bất lực vô hình lại trỗi dậy trong lòng hắn.

Với tốc độ giết chóc của tu sĩ Quy Nguyên cảnh, thì chả mấy chóc y sẽ làm đuổi được tới đây, và Đoàn Ngọc sẽ lại rơi vào tay y.

- Chẳng lẽ muốn đoạt lại tự do khó đến như vậy sao?

Đoàn Ngọc căm phẫn nói. Nhưng hắn nhanh chóng bị Bùi Diệc kéo đi, gã hối thúc:

- Nhanh lên. Thiên Kiếm tông đã dốc toàn lực đàn áp rồi. Nếu nhanh hơn chúng ta còn hai phần mười cơ hội sống sót. Chỉ cần thoát ra khỏi được Thiên Kiếm tông, ta có một chỗ giúp chúng ta tạm thời né được sự truy sát của họ.

Nói xong, cả bọn lại vắt giò lên cổ mà chạy.

………………………………………

Lục Hàm Hư dùng Hạo Nhiên kiếm chém từ trên cao xuống, chặt một ma nhân đứt thành hai khúc trong ánh mắt sửng sờ của đám đông ma nhân xung quanh.

- Bọn rác rưởi, dám phá kế hoạch của ta. Đáng chết!

Dứt lời, Lục Hàm Hư lại dùng tay bóp nát đầu một ma nhân khác khiến óc văng y tung tóe. Đám ma nhân thấy Lục Hàm Hư tàn bạo như vậy trong thâm tâm sợ hãi vô cùng, vội vã tháo chạy tán loạn.

Lục Hàm Hư không ngừng dùng thần thức đảo khắp nơi tìm kiếm khí tức của Đoàn Ngọc, nhưng thủy chung vẫn tìm không thấy. Có hiệu quả này là do tác dụng của Như Ý Tâm Kinh đem lại, Như Ý Tâm Kinh khiến khí tức của Đoàn Ngọc như hòa cùng hư không, bất cứ ai cũng không thể dò ra.

Khuôn mặt Lục Hàm Hư càng lúc càng trở nên lạnh lẽo, gã phát ra giọng nói ồm ồm, giọng nói truyền vào đầu mỗi tu sĩ Thai Tức ở đây bao gồm cả đệ tử Thiên Kiếm tông, gây cho họ sự đau nhức khôn tả:

- Đoàn Ngọc ngươi ở đâu? Mau ra đây!

………………………………………….

- Đoàn Ngọc!

Khoảnh khắc khi vừa nghe thấy hai từ này thì Đoàn Ngọc liền ngã quỵ xuống. Không biết Lục Hàm hư thi triển tà thuật gì mà khiến cho đầu óc hắn trở nên u mê, không còn khống chế được bản thân nữa.

Bùi Diệc thấy thế hốt hoảng, vội lấy kiếm chém một phát vào vai Đoàn Ngọc, khiến máu hắn phun ra tung tóe, nhưng nhờ đó Đoàn Ngọc mới nhanh chóng tỉnh táo lại.

- Cảm ơn.

- Không có gì.

Bùi Diệc nói tiếp:

- Vừa rồi có lẽ tên họ Lục kia ắt đã dùng tà thuật với huynh. Huynh nhớ tập trung giữ cho đầu óc minh mẫn.

Đoàn Ngọc gật đầu, trong cơ thể âm thầm vẫn chuyển chân khí xoay vần đến mức tối đa.

………………………………..

Mười một người đã xuống đến chân núi. Bởi vì lúc này Thiên Kiếm tông xảy ra đại loạn, nên cũng chẳng ai quan tâm canh gác nơi này nữa. Tất cả đều rất tự tin vào uy lực của trận pháp do chính tay các đại trưởng lão Thiên Kiếm tông sáng lập.

Nhìn đám sương mù lơ lửng trước mặt, Bùi Diệc trầm ngâm một lúc, cuối cùng dùng hai tay kết ấn, miệng lầm bầm đọc chú ngữ.

Theo giọng nói của Bùi Diệc, từ ấn quyết nơi tay hắn có một đạo ánh sáng bắn thẳng vào trong sương mù. Cảnh tượng tiếp theo chính là sương mù tách ra hai bên, tạo thành một cánh cửa nhỏ vừa đủ chỗ một người bước vào.

Bùi Diệc cười lạnh giải thích:

- Năm xưa ta cũng đã từng bị bắt đi gác cổng ở đây. Lúc đó ta vốn oán thán rất nhiều, không ngờ nay chính nhờ việc này mà bản thân được cứu.

Đoàn Ngọc mừng rỡ nhìn cánh cửa trước mặt, rồi quay sang nhìn Bùi Diệc bằng ánh mắt cảm tạ.

- Là ta nên cảm ơn huynh mới đúng. Không dài dòng nữa, mau đến nơi này ẩn thân, nếu không sẽ bị Thiên Kiếm tông truy sát tới.

Dứt lời, cả bọn bước vào cánh cửa sương mù rồi mất dạng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau