ĐỈNH THIÊN TRUYỀN THUYẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Đỉnh thiên truyền thuyết - Chương 126 - Chương 129

Chương 126: Giao tranh

Đoàn Ngọc ngồi xếp bằng quay mặt về phía cánh cửa, hai mắt nhắm nghiền lại, nhìn thì có vẻ thần bí nhưng thật ra lại đang mượn lôi linh lực của Bạch Chính Tâm để đột phá. Nếu xét với lão tu sĩ Tiên Thiên sơ kỳ bị hắn đánh chết lúc trước thì linh lực của Bạch Chính Tâm tinh thuần và mạnh mẽ hơn nhiều. Hắn điều khiển cho lôi linh lực tiến hành đấu đá với thủy linh lực và hỏa linh lực trong người như cũ. Sóng xung động do sự va chạm giữa ba loại linh lực làm thân thể hắn rung lên bần bật, phải cố gắng lắm dư chấn mới không bộc phát ra ngoài.

Nhưng có điều Đoàn Ngọc đã tính toán sai một chuyện, đó là lôi linh lực của Bạch Chính Tâm áp đảo hoàn toàn hai loại linh lực kia, chỉ trong phút chốc đã đánh thắng chúng, bắt đầu chuyển sang tấn công kinh mạch của hắn. Hắc Phong hoảng sợ nói:

- Không ổn! Mượn linh lực chính là con dao hai lưỡi lợi mình nhưng cũng tự hại mình, nếu bất cẩn thì toi rồi.

Thấy thân thể Đoàn Ngọc run lên bần bật, Bạch Chính Tâm vẫn chẳng biểu tình gì, vẫn không ngừng truyền linh lực vào người hắn. Càng lúc tình huống càng nguy cấp, tuy nói không nguy hiểm tới tính mạng nhưng kinh mạch toàn thân hắn có thể sẽ đứt đoạn, và hắn sẽ trở thành một kẻ tàn phế. Hắc Phong quát:

- Khốn khiếp, con ả này thật thâm độc. Nếu hiện tại ngươi có mệnh hệ gì thì cũng không phải lỗi của ả, dù sao cũng chính ngươi chơi xấu ả trước.

Đoàn Ngọc tuy đau đớn nhưng vẫn còn rất minh mẫn, hắn cũng nghĩ tới khả năng này. Có điều cô ta làm vậy thì được gì? Chẳng lẽ không muốn hắn giúp phá giải trận pháp trên cánh cửa để tìm tới lối thoát sao?

Thấy sự khác thường của Đoàn Ngọc, Trương Cuồng và Phương Thế Nghĩa lấy làm lạ, nhưng lại cho rằng Đoàn Ngọc bị trận pháp trên cánh cửa làm ảnh hưởng nên càng đẩy thêm lượng lớn linh lực vào người hắn. Bất giác hai luồng linh lực này chạy thẳng vào tâm mạch của Đoàn Ngọc, trở thành nhân tố chủ chốt kháng cự với lôi linh lực giúp hắn.

Và đương nhiên lực phản chấn sản sinh trong cơ thể của hắn lại càng mạnh hơn gấp bội phần! Một luồng năng lượng kinh khủng sinh ra phá tan bình cảnh của hắn! Tu vi hắn đột ngột tăng vọt lên Thai Tức áp súc mười một lần, khí tức cũng mạnh lên tới mức đáng sợ. Điều này khiến cho cả Trương Cuồng và Phương Thế Nghĩa đều thoáng sửng sờ, không hiểu đang có chuyện gì xảy ra với hắn. Riêng Bạch Chính Tâm thì chỉ cười nhạt, nói:

- Chắc chúng ta đã vận quá nhiều linh lực nên vô tình giúp Đoàn huynh đột phá luôn cảnh giới. Trương Cuồng, vị đệ đệ này của huynh thật may mắn đó nha!

Trương Cuồng đương nhiên hiểu dụng ý của Bạch Chính Tâm. Gã hừm một cái, sau đó nói:

- Hắn phải mạnh lên thì mới có thể giúp chúng ta hóa giải trận pháp được. Ba người chúng ta đều là tu sĩ Tiên Thiên, tiếc gì một ít linh lực này.

Nói xong, Trương Cuồng càng truyền thêm nhiều linh lực hơn. Phương Thế Nghĩa lắc đầu thở dài, không biết suy nghĩ gì nhưng rồi cũng làm theo.

Nhờ cả ba đại cao thủ cảnh giới Tiên Thiên giúp sức, chỉ trong phút chốc cảnh giới của hắn lại một lần nữa đạt đến đỉnh điểm, muốn vươn lên lần áp súc thứ mười hai. Có điều xung kích quá mạnh làm hắn không chịu nổi, dù sao cũng không phải cứ có nhiều loại linh lực khác nhau là có thể liên tục đột phá. Độ mạnh của lực phản chấn phải tỷ lệ thuận với độ dẻo dai của kinh mạch, nội tạng thì mới không tự làm tổn thương chính mình.

Vào lúc năng lượng trong cơ thể hắn đạt tới đỉnh điểm, Hắc Phong phải vội vã quát:

- Mau tiến hành phá giải trận pháp trên cánh cửa!

Đoàn Ngọc tức thì làm theo, dồn hết số năng lượng này vào kẽ hở mà mình vừa tìm được. Năng lượng chảy vào trong như nước lũ vỡ đê, biến hóa này làm thay đổi cấu trúc của trận pháp, cánh cửa bỗng nhiên sáng rực lên. Cảnh tượng mới phát sinh khiến Trương Cuồng, Phương Thế Nghĩa và Bạch Chính Tâm hoảng sợ, nhưng cũng hiểu ra được quả thật nếu muốn phá giải trận pháp thì cần mượn linh lực của họ, chứ Đoàn Ngọc hoàn toàn không lợi dụng mình.

Hiện tại, Ngọc đã có thể khống chế số linh lực trong người, chậm rãi áp chế nó lại, chờ một cơ hội nào đó sẽ đột phá tới lần áp súc thứ mười hai. Còn vào lúc này, điều hắn quan tâm nhất chính là việc phá giải giải trận pháp, tìm ra lối thoát. Hắn không thể câu giờ nữa.

Dưới sự chỉ dẫn của Hắc Phong, Đoàn Ngọc từng bước lần mò trong trận pháp. Trận pháp do tu sĩ Quy Nguyên bố trí quả thật vô cùng hung hiểm, nếu không phải Hắc Phong có kinh nghiệm sâu dày về trận đạo, liên tục vạch ra những hướng phá giải đúng đắn thì chắc hắn đã bị trận pháp này giết không dưới một trăm lần.

Không gian xung quanh trở nên vô cùng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mồ hôi rơi xuống lóc tóc. Ít phút sau, cửa trận pháp cuối cùng được mở ra, cả ba người Trương Cuồng, Bạch Chính Tâm và Phương Thế Nghĩa đồng thời thở phào một tiếng, rút tay khỏi lưng hắn.

Phía bên trong, Bạch Đằng Phi cũng đứng bật dậy, nhìn chằm chằm mấy bóng người vừa xuất hiện phía bên kia mật đạo.

Trương Cuồng và Phương Thế Nghĩa tiến lên phía trước, lạnh lùng nhìn y.Tất cả đều biết, mọi việc, đến bây giờ mới thực sự bắt đầu!


Bạch Đằng Phi cao giọng hỏi:

- Các ngươi là ai? Tại sao dám xâm nhập vào Bạch gia? Chẳng lẽ không sợ bị chúng ta phanh thây xẻo thịt sao?

Giọng nói của Bạch Đằng Phi trầm trầm, vang vọng khắp mật đạo tối đen này, truyền vào trong tai mỗi người một thứ gì đó khá kỳ quái, làm ai nấy đều có cảm giác ớn lạnh khắp xương sống.

Đoàn Ngọc đang đứng sau lưng Trương Cuồng và Phương Thế Nghĩa, thấy vậy thì thầm than Bạch Đằng Phi quả nhiên là cao thủ, chỉ bằng giọng nói đã đầy vẻ bức bách người khác, uy áp của y gần như đã đạt tới cảnh giới Quy Nguyên.

Bỗng Bạch Chính Tâm bước lên bên cạnh hắn, khẽ mỉm cười:

- Gã Đằng Phi này sinh trước thế hệ chúng ta, lại gặp được những kỳ ngộ lớn lao, đạt đến Quy Nguyên cảnh cũng không có gì lạ. Nhưng con người này hành sự quá mức cẩn thận, cẩn thận đến mức nhút nhát, chẳng thể thành đại sự gì. Nếu như ta là y, hiện tại chắc đã xông xáo tu chân giới, quét ngang qua lục đại tông môn chứ không cả ngày ru rú tại gia, cho dù có ra ngoài cũng ngại va chạm như y.

- Ta thấy hắn cũng hổ báo lắm chứ.

- Hừ, chỉ là chó cậy nhà mà thôi.

Đoàn Ngọc nghe Bạch Chính Tâm nói chuyện với mình thì cảm thấy hơi ngường ngượng, nhưng vẫn hỏi:

- Ngươi có vẻ biết rõ về những thiên tài của Bạch gia quá nhỉ, thậm chí còn tường tận cả tính cách của họ.

Bạch Chính Tâm đáp:
- Muốn thắng người trước phải hiểu người, đạo lý này vĩnh viễn không thay đổi. Nhưng dù sao ta vẫn chưa thể coi là hiểu rõ hết mọi thiên tài của tu chân giới Việt quốc vào thời điểm này. Cụ thể là người và đại ca ngươi. Các ngươi thật kỳ quái, sao lại nhanh chóng nổi danh như vậy chứ, hơn nữa thực lực thì… chậc chậc…

Nói đến đây Bạch Chính Tâm lắc đầu thở dài. Đoàn Ngọc cười nhẹ:

- Kiêu cô nương quá lời rồi. E hèm, chẳng hay quý tính đại danh của cô nương là gì? Tại hạ thích kết giao bằng hữu chứ không thích gây thêm thù, mong cô nương rộng lòng bỏ qua chuyện ban nãy.

Bạch Chính Tâm cười nhạt:

- Ban nãy ta định cho ngươi chút bài học, để ngươi nhớ kỹ về sau đừng nên tìm cách lợi dụng qua mặt bằng hữu của mình. Ngươi yên tâm, ta ra tay rất có chừng mực, sẽ không giết chết ngươi đâu. Còn cái họ Kiêu kia cứ cho là ngươi đoán đúng đi, nhưng tạm thời đừng nên nói với ai, xem như đây là điều kiện trao đổi với việc ta giúp ngươi tăng tiến tu vi.

Đoàn Ngọc gật đầu:

- Được. Còn bây giờ quay lại chuyện chính thôi, sắp phải sinh tử chiến một trận rồi.

Phía trước mặt, chỉ thấy Phương Thế Nghĩa đang đối đáp với Bạch Đằng Phi, giọng nói mềm mại, giống như đang thương thuyết:

- Bạch công tử, chỉ cần ngươi chịu nhường đường, giúp bọn ta thoát ra khỏi Bạch gia thì lão phu sẽ hậu tạ cho ngươi một số linh thạch và bảo vật quý giá. Mong Bạch công tử đừng làm khó chúng ta.

Tuy Phương Thế Nghĩa có vẻ hạ mình, nhưng ánh mắt thì lại sắc bén như dao cạo, ẩn chứa hàm ý nếu ngươi không đồng ý thì lão phu sẽ ra tay với ngươi. Bạch Đằng Phi lạnh lùng nhìn Phương Thế Nghĩa, nói:

- Hừm, bọn cuồng đồ nhà ngươi đã xông vào Bạch gia, quấy rối làm loạn, gây ra không biết bao nhiêu tổn thất cho chúng ta, vậy mà bây giờ còn muốn chúng ta cho các ngươi lối thoát? Nực cười! Có bản lãnh thì cứ lên đây đi.

Y vừa dứt lời, mười lăm tộc đệ sau lưng y cũng đứng phắt dậy, lạnh lùng nhìn đám Đoàn Ngọc.

Tình cảnh trong mật thất như cung đã căng dây, chỉ chờ lúc bộc phát.

Trương Cuồng và Phương Thế Nghĩa đưa mắt nhìn nhau, lại liếc ra sau lưng nhìn Bạch Chính Tâm, tất cả cùng gật đầu một cái. Trương Cuồng ngẩng mặt lên trời quát lớn:

- Giết!

Ngay lập tức tu sĩ hai bên xông thẳng vào nhau tiến hành chém giết. Bạch Đằng Phi chưa vội xông lên. Yrút trong người ra một thanh kiếm màu đỏ đâm xuyên qua người Tam Cực Huyết Âm Ma Hỏa, làm nó đau đớn rú lên một tiếng thật kinh khủng. Thanh kiếm này chính là thứ duy nhất có thể trấn áp nó trong thời gian ngắn, và cũng là để báo động cho gia chủ Bạch Trường Vân biết có người đã xâm nhập vào đây.

Trương Cuồng, Bạch Chính Tâm quần ẩu với mười lăm tu sĩ, Phương Thế Nghĩa thì lao thẳng tới Bạch Đằng Phi cầm chân y. Riêng Đoàn Ngọc thì chẳng làm được gì cả, hắn lui ra thật xa đứng quan sát tình hình, trong lòng cũng có cảm giác có lỗi với mọi người. Tuy tu vi hắn vừa tăng tiến, sức công kích cũng có thể giết chết tu sĩ Tiên Thiên, thế nhưng ở đây đều là những thiên tài chứ không giống với hạng tu sĩ bình thường. Chưa nói đến việc có thể giết họ, mà chỉ nói đến việc hắn không có bất cứ pháp bảo nào phòng ngự, lỡ như trúng một đòn thôi chắc cũng đã mất mạng luôn rồi.

Đúng lúc này, Hắc Phong nói với hắn:

- Bên kia hình như có một loại hỏa diễm rất kỳ lạ, dung hợp ba thứ lửa khác nhau vào chung một chỗ. Kỳ quái, khí tức của nó còn xen lẫn với yêu ma nữa, chuyện này ta chưa gặp bao giờ. Chẳng lẽ ở một nơi khỉ ho cò gáy, yếu kém như Đông Lâm Tinh mà cũng có dị vật cỡ này ư? Hừm, ngươi mượn cơ hội qua đó thám thính thử xem. Ta nhất định phải làm rõ chuyện này

Chương 127: Uy hiếp

Trận chiến trong mật đạo đã bắt đầu. Trương Cuồng như một vị chiến thần quét ngang qua các tu sĩ Tiên Thiên của Bạch gia, chỉ trong phút chốc đã hạ gục hết những tên này, bên cạnh gã chính là Bạch Chính Tâm dũng mãnh vô song, cả hai phối hợp rất ăn ý. Trái lại ở bên kia, Phương Thế Nghĩa đang vô cùng chật vật. Chỉ thấy Bạch Đằng Phi ung dung trả đòn, tay phất nhẹ mấy cái, nhưng đòn nào Phương Thế Nghĩa cũng đỡ không nổi, khóe miệng đã bắt đầu rỉ máu.

Đúng lúc này Trương Cuồng và Bạch Chính Tâm xông vào trợ chiến, hình thành thế gọng kiềm bao vây Bạch Đằng Phi lại. Nhưng Bạch Đằng Phi vẫn tỏ vẻ rất ung dung, chẳng có gì là gấp rút cả. Y chầm chầm bước tới từng bước, trong đôi mắt bỗng hiện lên hai đốm lửa, con ngươi mắt trái biến thành đốm lửa màu trắng, con ngươi mắt phải biến thành đốm lửa màu đen, trông vô cùng tà dị.

- Âm Dương Song Hỏa!

Phương Thế Nghĩa hít vào một hơi thật sâu, vào lúc này ông cảm thấy không khí như xen lẫn hai thứ nóng lạnh khiến người ta rất khó chịu. Bạch Chính Tâm lạnh lùng nhìn Bạch Đằng Phi, lại nói với Trương Cuồng:

- Hãy mau ra tay đi, chớ có rườm rà!

- Được!

Trương Cuồng bỗng hống to một tiếng, sau đó vụt tới đấm một quyền về phía Bạch Đằng Phi. Phương Thế Nghĩa cũng đứng từ xa dùng linh lực không ngừng công kích hỗ trợ cho Trương Cuồng.

Bạch Chính Tâm rút ra một thanh hỏa kích màu đỏ rực đâm thẳng tới Bạch Đằng Phi. Cây hỏa kích này cực kỳ khủng bố, chỉ vừa mới đâm nhẹ tới đã khiến trong không gian xuất hiện gợn sóng, xua tan toàn bộ mùi vị nóng lạnh khó chịu kia. Dưới sự điều khiển của Bạch Chính Tâm, cây hỏa kích lại càng thêm phần đáng sợ. Sau khi đâm ra kích đầu tiên, Bạch Chính Tâm đâm liên hoàn thêm hai kích nữa, mà mỗi kích giống như có sự cộng hưởng với nhau, uy lực trở nên mạnh mẽ không gì sánh được.

Bạch Đằng Phi hơi nhíu mày, khẽ cười nhạt, sau đó hai lòng bàn tay cũng xuất hiện hai ngọn lửa trắng đen. huơ tay tạo thành những dải cầu vồng lửa đối kháng lại ba cao thủ. Y múa một bài quyền tại chỗ, những dải cầu vồng lửa bay lượn quanh người, tạo thành một tầng phòng ngự khá vững chãi, khiến hỏa kích của Bạch Chính Tâm tuy rất mạnh, nhưng tạm thời vẫn không làm gì được y.

Trương Cuồng rống to một tiếng, xông thẳng vào màn lửa giáng vào người Bạch Đằng Phi một quyền. Khi thấy Trương Cuồng không hề bị song hỏa của mình làm tổn thương, tròng mắt Bạch Đằng Phi co rút lại, rất nhanh lùi về sau mấy bước, tự dựng lên một tấm khiên bảo hộ màu xanh bằng linh lực bình thường. Nhưng không ngờ Trương Cuồng quá mạnh mẽ, tuy chưa thể phá vỡ tấm khiên nhưng cũng giáng một đòn thật nặng làm Bạch Đằng Phi phải lui về sau mấy bước. Khuôn mặt Bạch Đằng Phi thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng hai ngọn lửa trắng đen trong đôi mắt lại càng sáng tỏ. Hai bàn tay y chắp vào nhau, chỉ trong tích tắc một con chim phượng hoàng đầu trắng, mình đen đã xuất hiện trong gian mật đạo, tỏa ra sức nóng kinh người. Con phượng hoàng này vừa xuất hiện thì Tam Cực Huyết Âm Ma Hỏa cũng lớn tiếng gào rú kinh dị. Nhờ có sự cộng hưởng từ Tam Cực Huyết Âm Ma Hỏa, con phượng hoàng càng thêm mạnh mẽ, nó tông thẳng vào người Trương Cuồng làm gã bật ra sau, khi nhìn xuống ngực mình thì thấy một vết dộp thật lớn. Da thịt của gã vốn cứng rắn như sắt thép, lại từng tôi luyện trong lò bát quái của Bạch Tuấn nhưng không ngờ lại chẳng chịu nổi sức nóng của con phượng hoàng này.

Phương Thế Nghĩa và Bạch Chính Tâm vội vàng lao tới sóng vai gã:

- Có sao không? Âm Dương Song Hỏa thật sự rất lợi hại. Ngươi không cẩn thận là toi mạng như chơi đấy.

Trương Cuồng gật đầu, sau đó lại tiếp tục lao lên tấn công Bạch Đằng Phi.

Bạch Chính Tâm cầm cây hỏa kích liên tục đâm tới những đòn nặng nề hỗ trợ Trương Cuồng.

Phương Thế Nghĩa dùng linh lực hùng hậu của mình để phòng ngự cho hai người.

Tuy đây là lần hợp tác đầu tiên nhưng cả ba tỏ ra rất ăn ý, mới ban đầu con bị còn phượng hoàng đen trắng của Bạch Đằng Phi dồn ép, nhưng dần dần đã chuyển thành thế cân bằng.

Bạch Đằng Phi vô cùng cường hãn, hai tay liên tục bắn ra từng dải lửa trắng đen che kín cả mật đạo. Đây là y còn chưa sử dụng Hỏa Thần Quyết trứ danh kia, nếu đã sử dụng thì không biết còn kinh khủng đến mức nào nữa. Tu sĩ Tiên Thiên Đại viên mãn quả thật không thể đánh đồng với hạng tu sĩ bình thường.

Trong lúc bọn họ đang quần ẩu với nhau thì Đoàn Ngọc đã lẻn sang bên phía Tam Cực Huyết Âm Ma Hỏa, trên đường đi hắn phải cố gắng lắm mới tránh được những đám lửa đen trắng kinh khủng kia. Càng tới gần, Hắc Phong càng kinh hô lên:

- Quả nhiên là thế. Đây chính là dị hỏa. Không không, cũng không phải dị hỏa. Dị hỏa là do nhiều loại lửa khác nhau dung hợp tạo thành, nhưng bản chất của nó sẽ bị biến đổi, không còn giống với những loại lửa ban đầu. Còn con quái vật này tuy dung hợp, nhưng vẫn giữ nguyên khả năng của từng loại lửa, âm ra âm, dương ra dương, trung tính ra trung tính… thật sự làm người ta không thể không thán phục. Chẳng ngờ tới ở cái Đông Lâm Tinh bé nhỏ này mà lại tồn tại một thứ quái thai như vậy. Nhìn tên Bạch Đằng Phi kia, ắt hẳn song hỏa của y cũng lấy từ con quái vật này.

Đoàn Ngọc hỏi:

- Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao đây?

Hắc Phong nói:

- Còn sao nữa, hãy cố gắng thu phục nó! Luyện hóa được nó thì tu vi của ngươi sẽ bạo tăng! Một bước lên trời!

Đoàn Ngọc cười khổ:

- Ặc, ngươi không cảm nhận được khí tức của con quái vật này rất mạnh à. Tuy nó đang bị phong ấn nhưng cỡ ta làm sao thu phục được nó đây?
Hắc Phong nói:

- Muốn thu phục nó, trước hết phải giảm bới sát khí và hung khí trong người nó. Lúc trước ở bí cảnh Yêu Linh Thánh Tông ngươi có nhặt được một đoạn tàn thương phải không? Tuy ta không biết đoạn tàn thương này có lai lịch gì, nhưng hình như nó có khả năng hấp thụ sát khí và hung khí. Ngươi lấy nó ra thử xem.

Đoàn Ngọc gật đầu. Đúng là hắn đã quên bén đoạn tàn thương này, hay nói chính xác hơn là chưa có dịp đem ra nghiên cứu.

Đoạn tàn thương nứt nẻ, cũ kỹ được hắn lấy ra từ trong túi trữ vật. Nó vẫn có hình dáng cổ kính, tang thương như trước, nhưng dường như sau lần hấp thu được vô số tử khí trên Giới Mang Sơn đã phục hồi một ít, tuy vậy vẫn không đáng kể. Đoàn Ngọc thử truyền linh lực vào để sử dụng nhưng cũng không có phản ứng gì.

- Mau đâm nó vào người con quái vật kia!

Nghe Hắc Phong nói, hắn vội vã chạy sang chỗ con quái vật đang đứng cứng ngắc trong mật đạo. Khi đến gần sát nó hắn mới có thể thấy được hình dáng của con quái vật này.

Nó không có “thân hình” thật sự, chỉ là một mảnh hỗn độn mờ mờ, lẩn khuất vào không trung. Nếu có thứ gì đó thật sự tồn tại thì chỉ là ba cặp mắt vàng, xám, xanh dương, hoàn toàn khác với hai đốm lửa ở mắt Bạch Đằng Phi. Đây cũng xem như do tính chất tu luyện của mỗi người khác nhau. Vàng tượng trưng cho thứ chí dương, còn trắng tuy cũng là dương nhưng lại không thái quá mà nghiên về ôn hòa hơn.

Ở phía dưới ba cặp mắt này Đoàn Ngọc nhìn thấy một thanh kiếm đỏ đâm vào, nhìn thì có vẻ đang treo lơ lửng trên không trung. Con Tam Cực Huyết Âm Ma Hỏa khi thấy Đoàn Ngọc đi đến thì gầm gừ, nhưng không hét to như lúc trước, có vẻ rất e dè hắn. Hắc Phong nói:

- Con quái vật này sợ thanh tàn thương trên tay ngươi đấy. Mau hành động!

Đoàn Ngọc gật đầu. Một tiếng phụt vang lên, con quái vật cũng rống lên dữ tợn, tiếng rống vang vọng khắp mật đạo, truyền vào trong tai mỗi người, làm ai nấy run sợ.

Bạch Đằng Phi biến sắc quay đầu nhìn lại thì thấy giữa ngực Huyết Âm Ma Hỏa có một cây thương màu trắng đang cắm vào. Từng đoàn khí đen từ thân thể hỗn độn của Huyết Âm Ma Hỏa tản ra, sau đó chui hết vào thanh tàn thương. Nhưng điều kỳ lạ là tuy chỉ hấp thụ khí đen, nhưng càng lúc cây thương càng trở bên sáng bạc, dần khôi phục lại khí tức của mình.

Một khí tức mạnh mẽ nhưng đầy tà ác.

- Tên kia, ngươi vừa làm gì vậy?

Hai con ngươi của Bạch Đằng Phi ánh lên từng tia sát khí đáng sợ, định xông về phía Đoàn Ngọc nhưng ngay lập tức đã bị Trương Cuồng, Phương Thế Nghĩa và Bạch Chính Tâm quấn lấy như hình với bóng. Y giận dữ quát to:

- Cút hết cho ta!Vừa dứt lời thì đã có một màn lửa xông thẳng lên trời, đây chính là chiêu Địa Hỏa Phần Thiên trong Hỏa Thần Quyết.

Nhưng chỉ bấy nhiêu vẫn chưa đủ ngăn cản ba người kia.

Bạch Đằng Phi đưa song chỉ lên hai bên thái dương, lập tức giữa trán y xuất hiện một con mắt thứ ba, nhưng con mắt này nửa trắng nửa đen, trông vô cùng tà dị. Chỉ nghe y chầm chậm thốt:

- Hỏa Nhãn Thiên Yêu!


Trong Hỏa Thần điện, lúc này trận chiến giữa Minh Quá Long và Bạch Thế Kính cũng đang đến đoạn cao trào.

Minh Quá Long dùng thanh đại đao, xung quanh là bảy con rồng vàng cùng hợp sức đâm tới trước ngực Bạch Thế Kính.

Bạch Thế Kính thì mặt xanh mày đỏ, vì ban nãy bị Huyết Hỏa Long hút gần hết hỏa linh lực trong người nên giờ có phần kiệt sức, mà đòn tấn công của Minh Quá Long lại quá hung mãnh, nhất thời làm lão có chút chùn tay.

Minh Quá Long lạnh lùng thốt:

- Nhân Long Bát Thức, Long Khiếu Thương Thiên!

Dứt lời, thêm một con rồng vàng từ trong đan điền Minh Quá Long xuất hiện, chạy dọc hai cánh tay gã rồi xuất mũi đại đao. Cùng lúc, bảy con rồng đang vây xung quanh Bạch Thế Kính cũng rống lên một tiếng, khí tức mạnh hơn gấp bội phần, bất giác đã đẩy lùi Bạch Thế Kính về sau ba bước!

Bạch Thế Kính phun ra một ngụm máu thế nhưng vẫn rất kiên cường chống đỡ.

Đúng lúc này Bạch Trường Vân đang ngồi phía trên cao bỗng nhiên đứng bật dậy, thần sắc giận dữ, ánh mắt âm trầm như vừa gặp phải chuyện gì đó kinh khủng lắm. Những trưởng lão đang ngồi dọc hai hàng ngang trong đại điện cũng đứng bật dậy, cùng nhìn về phía Bạch Trường Vân xem thử gia chủ có hạ lệnh gì hay không.

Nhất thời bầu không khí trong đại điện trở nên vô cùng căng thẳng. Chỉ còn tiếng đấu pháp ầm ầm giữa Minh Quá Long và Bạch Thế Kính.

Minh Dịch vẫn bình thản mỉm cười, cũng không thèm liếc Bạch Trường Vân dù chỉ một cái. Chỉ thấy Bạch Trường Vân âm trầm bước xuống đại điện, lướt ngang qua người Minh Dịch sau đó đi thẳng về phía cửa, hình như rất gấp. Minh Dịch lạnh lùng hỏi:

- Ngươi đi đâu đó?

Bạch Trường Vân dừng lại, bất đắc dĩ đáp:

- Lần này Bạch gia xảy ra chuyện rất trọng đại, có thể ảnh hưởng tới sinh tồn của cả gia tộc, mong tiền bối hiểu cho.

Minh Dịch cười cười:

- Chỉ là mấy tên nhóc Tiên Thiên mà cũng có thể khiến sinh tử của Bạch gia gặp nguy cấp sao? Chẳng lẽ gia tộc các ngươi lụn bại đến cỡ này!

- Ngươi!

Lời của Minh Dịch làm tất cả những trưởng lão của Bạch gia phẫn nộ. Nhưng Bạch Trường Vân thì vẫn lạnh lùng, tâm tình rất kiên định, toát lên cốt khí của một vị gia chủ đích thực. Bạch Trường Vân chắp tay nói:

- Bạch gia đời này đúng là không bằng những đời trước. Trong đại hội Long Hổ Phong Vân sắp tới chúng vãn bối chắc cũng sẽ bị hai nhà Minh Hoàng vượt mặt mất thôi. Nhưng tình huống bây giờ thật sự rất khẩn cấp, mong tiền bối bỏ quá cho.

Minh Dịch nhàn nhạt đáp:

- Không. Lời của ta chẳng lẽ để các ngươi dễ dàng thay đổi như vậy. Ta nói rồi. Ai bước ra khỏi cửa đại điện một bước, chết!

Chương 128: Củ cải trắng

Nghe Minh Dịch nói vậy, Bạch Trường Vân quay người lại nhìn chằm chằm y. Cả Hỏa Thần Điện như nín thở, không khí trở thành trương cung bạt kiếm.

Có điều Minh Quá Long vẫn chẳng quan tâm bất kỳ điều gì, gã vẫn không ngừng ra chiêu dồn ép Bạch Thế Kính, làm lão không ngừng hộc máu mồm, mặt mày trắng bệch, xem ra đã sức cùng lực kiệt.

Bạch Trường Vân nheo mắt, nhàn nhạt hỏi Minh Dịch:

- Có thật chỉ cần bước ra ngoài thì sẽ chết?

Minh Dịch chắp hai tay sau lưng, ngực hơi ưỡn lên, đáp:

- Ngươi cứ thử rồi sẽ biết.

Đúng lúc này, trong đại điện bỗng vang lên tiếng quát của Minh Quá Long:

- Nhân Long Cửu Thức, Cửu Long Quy Nhất!


Sau khi Bạch Đằng Phi thi triển chiêu Hỏa Nhãn Thiên Yêu thì trong mắt y xuất hiện hai cột lửa trắng đen quét tới bọn người Trương Cuồng, Bạch Chính Tâm và Phương Thế Nghĩa, làm bọn họ phải rất chật vật mới né tránh được. Nhưng cứ mỗi lần lách người sang thì lại bị con phượng hoàng lửa trên không trung quấy phá, làm họ rất bực mình.

Bạch Đằng Phi hừ lạnh. Y muốn lại khua tay lên kết ấn, định tung một chiêu cuối cùng giải quyết hết tất cả những người ở đây. Chiêu thức này phải là tu sĩ Quy Nguyên mới thi triển được, nhưng dù sao y cũng đã là Tiên Thiên Đại viên mãn, cảnh giới không cách biệt quá nhiều. Chiêu thức này chính là Long Hỏa Xuất Động, biến thứ ba của Hỏa Thần Quyết!

Khi Bạch Đằng Phi thi triển ra chiêu này thì hai cột lửa trong đôi mắt y và cả con phượng hoàng đang bay trên không trung cũng bị tan rã ra, sau đó tụ lại giữa không trung biến thành một đầu rồng! Có điều, đầu rồng này có màu đục, chứ không trắng đen như lúc trước nữa.

Phương Thế Nghĩa hoảng sợ nói:

- Đây là pháp thuật của tu sĩ Quy Nguyên, giờ phút này không được giữ sức nữa, hãy toàn tâm toàn ý chống đỡ y.

Bạch Chính Tâm và Trương Cuồng gật đầu, di chuyển tới sát bên cạnh Phương Thế Nghĩa.

Trương Cuồng thì tập hợp chân khí trong người đến cực hạn, còn Bạch Chính Tâm và Phương Thế Nghĩa thì sử dụng linh lực của mình, chuẩn bị tung ra một đòn sinh tử.

Con rồng màu đục kia lượn lờ xung quanh thân hình của Bạch Đằng Phi, khí tức cực kỳ khủng bố. Y liếc ra sau nhìn Đoàn Ngọc, trong ánh mắt hiện lên vẻ sát khí, như muốn nói với Đoàn Ngọc rằng giải quyết xong ba người trước mắt thì y sẽ đến đây, mà lột da rút gân hắn.

Ánh mắt này làm Đoàn Ngọc có hơi hoảng sợ, nhưng hắn vẫn làm như lạnh lùng, quay sang đâm Lục Giới Sát Hồn Thương vào sâu hơn, tức thì con Tam Cực Huyết Âm Ma Hỏa cũng rú lên một tiếng kinh khủng. Từng làn khí đen trên cơ thể cũng bị hút với tốc độ mắt thường có thể thấy rõ.

Bạch Đằng Phi quát lớn:

- Tên khốn này? Ngươi dám giở trò với nó?

Đoàn Ngọc hất cằm, khiêu khích:

- Thích thì đến đây! Rống lên như con thú làm gì!

Nghe vậy Bạch Đằng Phi càng thêm tức giận, con rồng màu đục trên không trung đánh thẳng về phía bọn Trương Cuồng.Tuy ngoài miệng chửi bới loạn xạ nhưng thật ra Đoàn Ngọc cũng khá lo sợ. Hắn nhìn vào Lục Giới Sát Hồn Thương, hy vọng cây thương này hãy hấp thụ sát khí và hung khí nhanh nhanh một chút. Chứ nếu không chờ tên Đằng Phi kia tới được đây, mình không bị y ăn tươi nuốt sống mới là chuyện lạ.

Tốc độ hấp nạp của thanh tàn thương càng lúc càng nhanh, khí tức hung ác trên người Tam Cực Huyết Âm Ma Hỏa tỷ lệ nghịch với tốc độ này. Càng ngày nó càng trở nên hiền diệu, lâu lâu còn phảng phất một loại khí tức phiêu bồng, thoát tục như tiên. Không ngờ Đoàn Ngọc trong lúc vô tình đã kích phát khả năng tiến hóa của nó, chẳng bao lâu nữa nó sẽ chính thức trở thành Tứ Cực Vô Cấu Đăng Tiên Hỏa, một loại hỏa diễm đơn thuần và hiền lành, rất dễ bị thu phục. Thấy cảnh tượng này Bạch Đằng Phi càng gấp hơn nữa. Tuy có vui mừng nhưng y lại càng lo lắng mình sẽ bị Đoàn Ngọc hớt tay trên.

Đoàn Ngọc đứng chờ thanh tàn thương mà lòng cũng nhộn nhào cả lên, không ngừng liếc qua chỗ Bạch Đằng Phi và bọn Trương Cuồng thì thấy bọn Trương Cuồng bị ép đến thở cũng không kịp, khóe miệng ai nấy đều đã rỉ máu tươi. Bạch Đằng Phi thật sự quá mạnh, bọn họ không có khả năng chống nỗi.

- Dựa vào bọn bất tài các ngươi mà cũng dám tới Bạch gia sinh sự?

Bạch Đằng Phi vung tay, con rồng màu đục đánh thẳng tới chỗ ba người, làm cả ba văng ra sau, té gục xuống đất. Sau đó đôi mắt Bạch Đằng Phi chợt lóe lên, ngay lập tức dưới mặt đất có vô số nhưng dây leo mọc lên, trói chặt cả ba người họ lại. Những dây leo này thực chất là những ngọn lửa cực nóng, bọn Trương Cuồng phải vận hết công lực mới có thể tránh bị chúng thiêu chết. Nhưng nếu cứ thế này thì không bao lâu nữa bọn họ sẽ sức cùng lực kiệt, kết quả cũng không khác nhau gì mấy.

Xử lý xong bọn Trương Cuồng, Bạch Đằng Phi chậm rãi bước sang chỗ Đoàn Ngọc, trong tay y xuất hiện một cây roi lửa màu đen, khí tức hung thần ác sát.

- Giờ tới lượt ngươi!

Sở dĩ y đi chậm như vậy là vì muốn đợi đến khi Tam Cực Huyết Âm Ma Hỏa tiến giai thành công, rồi mới giết Đoàn Ngọc sau.

Đoàn Ngọc đương nhiên biết rõ ý đồ này của Bạch Đằng Phi, nhưng hắn cũng chẳng còn chọn lựa nào khác, trong lòng chỉ thầm cầu khấn mong rằng Lục Giới Sát Hồn Thương sẽ đem đến kỳ tích cho mình.

Nhưng kỳ tích không đến từ cây thương, mà nó đến từ một chiếc gương. Một thứ mà Đoàn Ngọc đã bỏ quên từ rất lâu rồi.

Phản Mệnh kính, tấm kính Đoàn Ngọc “trấn lột” được từ Huyền Ẩn.

Lúc này Phản Mệnh kính bỗng nhiên lao ra từ trong túi trữ vật của hắn, hoàn toàn chủ động, chẳng cần bất kỳ ai điều khiển.Nó hướng mặt kính về phía Tam Cực Huyết Âm Ma Hỏa rồi phát sáng. Ngay lập tức Tam Cực Huyết Âm Ma Hỏa rú lên từng tiếng kinh khủng, sát khí trên người rã ra càng nhanh, sau đó bị Lục Giới Sát Hồn Thương nuốt trọn toàn bộ.

Nhưng sự việc chưa dừng lại ở đó, ánh sáng của Phản Mệnh kính chiếu lên người Tam Cực Huyết Âm Ma Hỏa làm con quái vật này run lên, rồi thân hình dần teo nhỏ lại, hóa thành thực thể.

Những biến cố trên làm cho mọi người trong mật đạo đều vô cùng kinh ngạc. Nhưng người kinh ngạc nhất vẫn là Hắc Phong, lão nghẹn ngào giống như không tin nổi những gì mình vừa trông thấy:

- Phản Mệnh kính, chính là nó, chính là chí bảo này! Đoàn Ngọc, ngươi thật sự rất có duyên với Lục Đạo chân nhân đấy.

Đoàn Ngọc thì không vui mừng như vậy. Bởi vì hắn nhìn thấy ánh mắt như hổ đói của Bạch Đằng Phi đang chăm chú nhìn về phía mình.

- Vậy nó là cái gì thế? Còn nữa Lục Đạo chân nhân là ai? Ta từng nghe ngươi nhắc tới cái tên này hàng trăm lần rồi, nhưng lần nào cũng mờ mờ ám ám, chẳng chịu giải thích gì cả.

- Lục Đạo Chân Nhân là một trong những truyền thuyết của lục giới, uy danh thậm chí còn lớn hơn Nam Nhân Vương nữa. Không ai rõ xuất thân của ông, chẳng hiểu ông là người của giới nào, chỉ biết khi Lục Đạo Chân Nhân xuất thế thì đã trở thành cường giả mạnh nhất trong lục giới, tu vi của ông mạnh đến nỗi không ai có thể tưởng tượng được. Trong sách cổ của ma giới ta có ghi lại một đoạn giới thiệu như sau: “Cao thủ của Hỗn Độn giới tràn sang gây chiến với Lục giới, giết chóc không biết bao nhiêu sinh linh. Những tộc nhân của Hỗn Độn giới có sức mạnh rất cường hãn, thậm chí còn mạnh hơn thần của Thần giới, hung tàn hơn ma của Ma giới, công pháp tà dị hơn quỷ của Quỷ giới, ngộ tính cao hơn nhân của nhân giới. Dường như toàn bộ tinh hoa của Lục giới đều nằm gọn trong Hỗn Độn giới. Khi ấy vốn tưởng rằng Lục giới đã bị Hỗn Độn giới tiêu diệt hoàn toàn. Nhưng nào ngờ Lục Đạo Chân Nhân đã xuất hiện. Ông như một ngôi sao băng lướt qua vũ trụ, nhẹ nhàng dùng một đòn đánh tan tất cả tộc nhân và cả Hỗn Độn giới ra thành tro bụi. Sức mạnh đó có thể gọi đủ hủy diệt cả một giới!”.

Hắc Phong hưng phấn nói tiếp:

- Công pháp Lục Đạo Chân Nhân dùng chính là Như Ý Tâm Kinh, vô căn vô trần; còn vũ khí thì chính là Phản Mệnh kính. Tương truyền chiếu vào vật nào thì vật đó sẽ lộ ra nguyên hình thật, hay thậm chí là “phản mệnh”, hóa ma thành tiên, nghịch sinh thành tử, diệu dụng vô cùng. Trước đây ta không để ý tới nó lắm, bây giờ đến khi nó xuất hiện và phát huy sức mạnh thì mới nhận ra được.

Trong lúc lão đang nói, Phản Mệnh kính bất chợt quay một vòng trên không trung. Ánh sáng từ mặt kính quét một vòng xung quanh mật đạo, ban đầu chiếu đến Phương Thế Kính thì thấy hình dáng ông ta vẫn bình thường. Tiếp theo lại chiếu đến Bạch Chính Tâm, lần này tất cả đều kinh ngạc, bởi vì Bạch Chính Tâm hiện ra nguyên hình là một cô gái rất đẹp, tướng mạo nết na hiền hậu, nhưng trên người lại có vài tia điện cuồng bạo ngang dọc qua lại, hoàn toàn trái ngược với vẻ đẹp như hoa như ngọc của cô.

Trương Cuồng đang định nói gì đó thì đã bị Phản Mệnh kính chiếu vào. Lần này không thấy Trương Cuồng có biến hóa gì, bởi vì thân hình gã đã bị bao phủ bởi một lớp kim quang thần thánh, soi rọi cả gian mật đạo.

Ánh sáng này làm chói mắt tất cả mọi người, làm ai nấy đều phải lấy tay che mắt lại. Nhưng cũng đúng lúc này Phản Mệnh kính lại chiếu vào Đoàn Ngọc. Một cảnh tượng kinh khủng xảy ra.

Đoàn Ngọc biến thành một ma vật hung tợn, đầu tóc bù xù rối tung, nhưng cũng biến thành một lão tăng đắc đạo siêu thoát hồng trần.

Nói một cách chính xác hơn thì hắn đã biến thành người hai mặt. Một bên thân thể là ma, một bên thân thể là phật, hai khí tức hoàn toàn trái ngược nhau.

Nửa thân thể bên trái đen xì xì, mái tóc được cấu thành từ nhưng con rắn độc màu đen đang không ngừng cọ quậy, con mắt bên trái của hắn cũng toát lên một vẻ sát khí khó tả. Dường như sát khí này đủ để giết chết toàn bộ vạn vật sinh linh!

Nhưng nửa thân thể bên phải thì ngược lại. Bởi vì nửa bên này là của phật! Dung mạo ôn hòa, ánh mắt từ bi hiền hậu, như muốn cứu vớt muôn loài ra khỏi cảnh biển khổ lầm than.

Đáng tiếc là không ai trong mật đạo thấy được cảnh tượng này bởi vì họ đều đã bị kim quang thần thánh của Trương Cuồng che mắt. Khi Phản Mệnh kính dời đi thì thân hình của Đoàn Ngọc cũng đã trở lại bình thường. Nhưng lần này lại đến lượt Tam Cực Huyết Âm Ma Hỏa xảy ra biến hóa.

Thân hình nó đã hoàn toàn trở thành thực thể. Một cây củ cải trắng nhỏ nhắn thay thế vị trí của quái vật hung ác trước kia. Nhưng điều quái lạ là cây củ cải trắng này lại có mắt, có mũi, có miệng và có cả tứ chi giống hệt con người. Nhưng những bộ phận này lại gắn trên mình một cây củ cải! Trông thật hài hước và đáng yêu!

Khi thấy cảnh tượng này cả Đoàn Ngọc và Bạch Đằng Phi không khỏi sửng sờ, đứng ngây ra một lúc thật lâu.

Chương 129: Trở về

Tuy quái vật Tam Cực Huyết Âm Ma Hỏa đã biến mất, thay vào đó là một củ cải màu trắng vô cùng đáng yêu, nhưng Lục Giới Sát Hồn Thương không rơi xuống mà vẫn cứ lơ lửng trên không trung. Dọc thân thương lóe lên những tia sáng bạc, bất giác cây thương xoay tròn thật nhanh, ma sát vào không khí kêu lên từng tiếng rin rít giống như ai đó đang dùng móng tay cào trên mặt bàn.

Cây củ cải trắng ở dưới đất thấy vậy thì tỏ ra vô cùng sợ hãi, nép mình vào một góc, đưa cặp mắt to tròn đáng yêu của mình ra nhìn Đoàn Ngọc, giống như muốn cầu cứu hắn. Bất giác, chẳng hiểu tại sao Đoàn Ngọc lại cảm thấy thương hại nó. Đột nhiên Hắc Phong quát:

- Coi chừng!

Lão vừa dứt lời, Đoàn Ngọc đã cảm thấy đằng sau lưng có một luồng nhiệt khí cực nóng đang ập tới, dường như muốn phủ lên người sau đó đốt hắn ra làm tro bụi.

Đó là Bạch Đằng Phi. Yđã động thủ.

Y dùng chiêu thứ ba Long Hỏa Xuất Động, đẩy con rồng màu đục của mình thẳng tới chỗ Đoàn Ngọc, quyết tâm dùng phương pháp nhanh nhất kết liễu hắn. Tứ Cực Vô Cấu Đăng Tiên Hỏa đã xuất hiện, y không thể chờ đợi được hơn nữa.

Đoàn Ngọc hoảng sợ, vội vàng nghiến răng nghiến lợi đưa tay chụp lấy thanh tàn thương đang lơ lửng ở bên cạnh mình. Nhưng khi hắn vừa nắm lấy thân thương thì một cảm giác lạnh lẽo khôn tả, giống như băng tuyết vạn năm truyền vào tay hắn, làm đôi tay hắn đau như bị thứ gì đó cắt thành trăm mảnh vào. Tuy Đoàn Ngọc nghiến răng cố chịu đựng, nhưng vẫn không có cách nào rút đoạn tàn thương này ra khỏi “không trung”.

Bạch Đằng Phi cười lạnh. Y phi thân lên cao, tay phất tới, nhấn con rồng màu đục xuống người Đoàn Ngọc, xem như kết thúc mọi chuyện.

Đoàn Ngọc dùng hết linh lực và chân khí trong người tu hợp lại, thêm vào đó liên tục thi triển ra Hỏa Thần Quyết, Thiên Tượng Công, Kim Cương Chưởng, Thiên Địa Vô Cực… ngay cả thanh Lưu Tinh Kiếm cũng tế luôn về phía trước để đón đỡ. Khi thấy hắn xuất ra Hỏa Thần Quyết thì bạch Đằng Phi liền biến sắc:

- Hả? Tại sao ngươi lại biết được công pháp chân truyền của Bạch gia ta?

Đoàn Ngọc không đáp, chỉ gắng gượng chống đỡ.

Thấy vậy, sát tâm của Bạch Đằng Phi càng lớn hơn nữa. Trên người tên kia không những có bảo vật, mà ngay cả Hỏa Thần Quyết cũng biết, chẳng những thế lại còn thi triển được cả Thiên Tượng Công của Vũ Hóa Môn, cùng kiếm khí na ná Thiên Kiếm tông. Người như vây nếu đã là kẻ thù thì tuyệt đối không thể lưu lại.

Ánh lửa bập bùng, con rồng màu đục đang há cái miệng rộng của mình ra định nuốt chửng Đoàn Ngọc. Còn Đoàn Ngọc thì đang dần cạn kiệt sức lực, quần áo trên người cháy rách tả tơi, hỏa khí đã bắt đầu ăn tới lục phủ ngũ tạng của hắn.

Phía sau Đoàn Ngọc, cây củ cải trắng nhìn về bóng lưng của hắn, đôi mắt to tròn long lanh như muốn khóc nhưng xen kẽ với mấy tia cảm động. Nó bỗng hóa thành một luồng ánh sáng trắng bay về phía Đoàn Ngọc, nhập vào bả vai phải của hắn trong ánh mắt sửng sờ của mọi người. Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo mới thật sự kinh dị.

Cánh tay phải của Đoàn Ngọc bỗng nhiên phát sáng! Những tia sáng ngũ sắc đẹp đẽ long lanh nhưng cũng nóng đến mức khôn tả vờn quanh cánh tay của hắn, đốt cháy luôn vạt áo nơi này.

Cùng lúc đó Đoàn Ngọc cảm giác cánh tay phải của mình như có một sức mạnh đủ để hủy thiên diệt địa. Như có linh tính mách bảo, hắn quay phắt người ra sau, dùng cánh tay phải này chộp lấy cán Lục Giới Sát Hồn Thương! Cây thương rung động mãnh liệt, phát ra từng tiếng ong ong như chuông gió, sau đó nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.

Biến cố này làm Bạch Đằng Phi sững sờ, vội vã tăng tốc độ tấn công, dồn toàn bộ sức mạnh để tiêu diệt Đoàn Ngọc. Y cảm giác được, nếu sau một đòn này mà Đoàn Ngọc không chết thì kẻ chết sẽ chính là y!

Trương Cuồng, Bạch Chính Tâm và Phương Thế Nghĩa chỉ nhìn thấy hai thứ từ trên trời và dưới đất ập vào nhau. Một thứ là con rồng màu đục, bên trong con rồng này là Bạch Đằng Phi đang nghiến răng nghiến lợi đánh xuống. Còn phía dưới là Đoàn Ngọc với cánh tay năm màu chói sáng đang cầm Lục Giới Sát Hồn Thương màu bạc đâm thẳng lên trên.

- Aaaaaaaaaaaa…

Đoàn Ngọc gầm lên một tiếng, lửa ngũ sắc từ cánh tay phải truyền vào dọc thân thương, cuối cùng phát ra ở mũi thương, đâm thẳng vào Bạch Đằng Phi. Một cú va chạm long trời lở đất xảy ra, chỉ thấy cây thương bạc như biến lớn, hư ảnh khổng lồ đâm xuyên qua cả mật đạo, làm nơi này thủng một lỗ thật to.

Nhưng ai nấy đều không biết, khi Đoàn Ngọc đâm ra một thương này. Thì ở Hỏa Thần Điện, Minh Quá Long cũng đã chém xuống một đao cuối, chín con rồng vàng xung quanh thân thể hợp nhất lại với nhau, tạo thành chiêu “Cửu Long Quy Nhất”, chém xẹt qua người Bạch Thế Kính.

Vào khoảnh khắc này, mặt mũi Bạch Trường Vân bỗng tối xầm. Bởi vì y vừa cảm nhận được một điều rất khủng khiếp vừa xảy ra.

Bản mệnh nguyên thần của cháu trai quý hóa Bạch Đằng Phi và trưởng lão Bạch Thế Kính cùng lúc tan vỡ. Điều này cũng minh chứng họ đã mất mạng!

Cũng trong khoảnh khắc này, Bạch Trường Vân dường như nhìn thấy được tương lai đen tối của Bạch gia. Trước mắt bỗng hiện ra cảnh tưởng cả khu đất gia tộc bị hủy diệt, bốn ngọn núi sụp đổ xuống, tộc nhân dẫm đạp lên nhau chạy tán loạn. Một cảm giác thất bại và tuyệt vọng tràn ngập trong tâm trí lão.

Minh Dịch mỉm cười, nói:

- Trường Vân, ngươi nghĩ gì mà sao thất thần đến thế? Cháu ta đã thắng. Ngươi có công nhận hay không?

Bạch Trường Vân siết chặt hai nắm đấm, nhắm nghiền mắt, nghiến chặt răng, sau đó hít sâu vào một hơi, mở mắt ra, chậm rãi nói:

- Được. Hôm nay Minh công tử uy võ hơn người, Bạch gia xin cam bái hạ phong. Nhưng ta vẫn có một thỉnh cầu, không biết hiện tại tiền bối có thể cho phép ta đi ra ngoài không?

Minh Dịch ngẩng mặt lên trời cười ha hả:

- Nếu như là ban nãy thì đương nhiên không được. Nhưng bây giờ ngươi có thể đi. Hai chú cháu ta cũng không làm phiền các ngươi nữa. Ít lâu nữa sẽ gặp lại!

Dứt lời, Minh Dịch nắm lấy vai Minh Quá Long, hóa thành một dải cầu vồng bay ra khỏi Hỏa Thần Điện, mất hút trên bầu trời xanh bao la.

Bạch Trường Vân bước ra bên ngoài Hỏa Thần Điện, nhìn về hướng Minh Dịch vừa rời đi, khẽ lẩm bẩm:

- Minh gia… được, được lắm! Các ngươi đã tiên hạ thủ vi cường thì Trường Vân này còn ngại gì. Cứ chờ xem gia tộc của ai sẽ bị biến mất khỏi Việt quốc này trước!


Bạch Trường Vân cùng mười mấy trưởng lão đi tới mật đạo đạo dưới chân Bái Nguyệt Sơn. Thần sắc ai nấy âm trầm, khuôn mặt đầy sát khí, khiến những tộc nhân dọc đường đi đều sợ hãi đến mức cúi gập người xuống không dám ngẩng đầu lên.Lúc này, mật đạo của Bái Nguyệt Sơn đã bị thủng một lỗ thật to, làm ánh mặt trời chiếu rọi vào trong đó. Xếp hành xung quanh mật đạo là các tộc nhân của Bạch gia đang đứng cung kính cúi đầu.

Bạch Trường Vân và các trưởng lão lặng lẽ đi xuống dưới mật đạo. Đập vào mắt bọn họ là mười mấy xác chết của những thiên tài Bạch gia. Một vị trưởng lão quay sang nói với Bạch Trường Vân:

- Thưa gia chủ, không thấy xác của Đằng Phi.

Bạch Trường Vân hít sâu vào một hơi, đáp:

- Không có xác, bởi vì xác nó đã bị một loại lửa cực nóng thiêu rụi hoàn toàn, biến thành tro bụi.

Mấy vị trưởng lão xung quanh hoảng sợ hỏi:

- Chẳng lẽ là Tứ Cực Vô Cấu Đăng Tiên Hỏa? Nhưng… nó có quan hệ gì với mấy tên cuồng đồ kia cơ chứ?

Bạch Trường Vân đáp:

- Có lẽ chúng đã thu phục được Tứ Cực Vô Cấu Đăng Tiên Hỏa, sau đó trốn ra khỏi mật đạo rồi.

Mấy vị trưởng lão xung quanh sa sầm mặt. Đăng Tiên Hỏa chính là tương lai của Bạch gia. Nó sở hữu một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, minh chứng sống động nhất chính là lỗ thủng to tướng phía trên mật đạo. Một đòn của một trong những tên cuồng đồ kia đã đánh vỡ cả đại trận phòng ngự Bái Nguyệt Sơn do Bạch Trường Vân tạo thành.

Một vị trưởng lão đằng đằng sát khí nói:

- Chúng ta hãy đuổi theo. Ta thề phải róc xương ăn gan bọn chó này!

Nhưng ai ngờ Bạch Trường Vân lại phất tay, ánh mắt chuyển về nơi cuối mật đạo, nơi có đặt một giá sách nhưng hiện giờ đã bị ngã sập xuống, trận pháp cũng bị hủy hoại không thương tiếc:

- Ta cảm nhận được lão già Minh Dịch đã dùng pháp lực cản trở không cho thần thức của chúng ta truy tìm bọn chúng. Ây… hắn đã quyết tâm bảo vệ bọn này thì thôi vậy. Xem như chúng may mắn.

Mấy vị trưởng lão không hiểu hỏi:

- Tên Minh Dịch kia có đáng sợ lắm không mà tại sao gia chủ lại kiêng nể hắn vậy?

Bạch Trường Vân thở dài:

- Rất đáng sợ. Tu vi của hắn sâu không thể lường được. Nếu chúng ta manh động sợ rằng sẽ chịu nhiều thiệt thòi. Vì đại cuộc, cứ nên nhẫn nhịn một chút.
Rồi lão ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi, nói tiếp:

- Tuy chúng ta đã tổn thất nặng nề, Đằng Phi bị giết, Tứ Cực Vô Cấu Đăng Tiên Hỏa bị cướp đi. Nhưng không sao. Chỉ cần có được sự trợ giúp từ Âm Ma Điện chúng ta vẫn sẽ nắm chắc phần thắng Minh gia. Các ngươi cứ chờ xem.
Lúc này, bọn Đoàn Ngọc đã thoát được khỏi Bạch gia, tiến thẳng vào một cánh rừng rậm rạp, cũng chẳng biết ở đây là nơi đâu nữa.

Đoàn Ngọc đang được Trương Cuồng dìu đi. Sắc mặt hắn trắng bệch, hơi thở gấp gáp, thể lực đã suy yếu trầm trọng. Nhưng điều làm người ta hoảng sợ hơn cả là cánh tay phải của hắn đã bị đứt cụt. Hay nói chính xác hơn là giờ chỉ còn lại một khúc xương đen sạm nơi bả vai. Đăng Tiên Hỏa quá bá đạo, tuy giúp hắn có sức mạnh sử dụng được thanh tàn thương kia, một chiêu đâm chết Bạch Đằng Phi, nhưng cánh tay phải cũng bị thiêu rụi. Hiện tại, trên khúc xương bả vai vẫn có in hình một cây củ cải màu trắng, đây chính là nơi Đăng Tiên Hỏa đang nghỉ dưỡng. Từ lúc nó chui vào tay hắn xong thì chẳng còn thấy xuất hiện nữa.

Sau khi tiêu diệt được Bạch Đằng Phi thì Đoàn Ngọc đã cất đi Phản Mệnh Kính và Lục Giới Sát Hồn Thương. Cũng may cho hắn là Bạch Chính Tâm và Phương Thế Nghĩa không nổi lên lòng tham, rất biết điều giữ khoảng cách với hắn. Còn Trương Cuồng lại rất chu đáo, một mực đi bên cạnh đỡ hắn, không ngừng đề phòng hai người bọn họ.

Sau khi thoát ra khỏi cánh rừng này. Phương Thế Nghĩa bỗng dừng lại nói:

- Trương Cuồng, thương thế của Đoàn Ngọc rất nặng. Ta hy vọng ngươi hãy đem hắn về Bạch Đạo của ta để chữa trị. Ở Bạch Đạo có rất nhiều thế lực lớn ẩn náu, Bạch gia sẽ không dám làm càn.

Đoàn Ngọc thì thào, giọng nói vô cùng yếu ớt:

- Không được. Tạm thời ta đang bị thương, lỡ như có người của Kiêu gia tới báo thù thì ta chết chắc. Ông cứ yên tâm đi, ta có chỗ dưỡng thương riêng. Sau khi hồi phục thì sẽ quay lại tìm ông.

Trong lúc nói, không biết vô tình hay hữu ý mà ánh mắt hắn cứ liếc sang Bạch Chính Tâm. Bạch Chính Tâm lắc đầu, chắp tay nói:

- Nhiệm vụ của ta ở Bạch gia đã hoàn thành. Hiện tại ta phải về nhà báo tin. Trương huynh, Đoàn huynh… Phương tiền bối. Bảo trọng!

Dứt lời Bạch Chính Tâm quay lưng phi thân lên không, sau đó thân hình mất hút giữa những rặng mây trắng.

Phương Thế Nghĩa thở dài, cũng chắp tay cáo từ.

Lúc này, trong khu rừng chỉ còn lại mình Đoàn Ngọc và Trương Cuồng.

Cả hai nhìn nhau cười khổ, trong lòng xen lẫn chút tư vị cay đắng, chẳng biết phải nói gì. Vốn hai người họ chỉ là hai gã thanh niên hừng hực tráng chí bước vào tu chân giới, một lòng muốn gây dựng đại sự. Nhưng không ngờ, bọn họ lại vô tình bị cuốn vào vô số âm mưu, những câu chuyện động trời đủ khuynh đảo cả Việt quốc. Hơn nữa Đoàn Ngọc còn thoát xác, trở thành một quái thai không tưởng. Bản thân là tu sĩ Thai Tức, lại có thể một đòn giết chết Bạch Đằng Phi, là tu sĩ Tiên Thiên Đại viên mãn mang trong mình Âm Dương Song Hỏa. Đây đúng là một chiến tích không tưởng. Sau ngày hôm nay, cái tên Lâm Tam chắc chắn sẽ trở nên vang dội trong tu chân giới Việt quốc. Một kẻ có thực lực cường hãn, trên người có vô số bí mật và bảo vật khiến người khác đỏ mắt thèm thuồng.

Nhưng cũng may là giờ Lâm Tam đã tháo mặt nạ ra, trở lại thành Đoàn Ngọc, một tu sĩ tầm thường vẫn chưa có tên tuổi gì đặc biệt. Hắn càng nghĩ càng cảm thấy buồn cười cho số phận mình.

Vốn dĩ hắn vượt bao nhiêu sóng gió để tìm cách cứu đại ca hắn là Trương Cuồng, nhưng sau khi cứu được thì bản thân phải trả giá bằng việc mất đi một cánh tay. Số phận quả thật trêu người.

Hắc Phong thở dài, truyền âm cho hắn:

- Có được cũng có mất. Hôm nay Phản Mệnh Kính đã xuất thế, cây tàn thương bí ẩn kia cũng đã phát huy tác dụng. Riêng Đăng Tiên Hỏa đã bị ngươi thu phục. Chờ về Bạch Đạo ta sẽ nghĩ cách khống chế nó giúp ngươi. Chứ nếu cứ sử dụng tùy tiện như vậy thì ta e rằng cả cánh tay trái cũng không còn…

Đoàn Ngọc thất thểu đáp:

- Phản Mệnh Kính gì chứ! Ngoài việc quay một vòng chiếu sáng làm chói mắt người khác, thì nó còn tác dụng gì hay ho đâu chứ.

Hắc Phong cười cười:

- Phản Mệnh Kính là thần vật. Có thể biến hung thành cát, biến thật thành giả, biến giả thành thật… vô cùng kỳ diệu. Tuy lần này nó không phát huy công hiệu gì rõ ràng, nhưng chẳng phải đã biến tử lộ của ngươi trở thành sinh lộ hay sao? Phản mệnh, đúng như cái tên của nó. Tấm kính này sinh ra để chống lại số mệnh, tạo thành một số mệnh khác cho chúng sinh. Số mệnh vốn là thứ mờ mịt không hình không ảnh, cách tác động của Phản Mệnh kính đương nhiên cũng không ai có thể nhìn thấy.

Đoàn Ngọc lắc đầu. Hắn không quan tâm những điều này nữa, hiện tại hắn chỉ muốn về Hắc Thủ nghỉ ngơi một chút. Sau đó thức dậy uống rượu giải sầu.

Mất một tay thì sao chứ? Chẳng phải hắn đã đổi lại được một vị đại ca thân thiết đấy ư? Cái giá này… hắn chấp nhận.

Trương Cuồng dường như hiểu thấu được tâm sự của hắn. Gã chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười này như muốn an ủi đệ đệ mình đừng nên buồn bã:

- Đệ yên tâm. Đệ vì ta mất một cánh tay, vậy thì ta sẽ trở thành cánh tay cho đệ. Hai huynh đệ chúng ta vẫn sẽ có thể tung hoành ngang dọc khắp thiên hạ!

- Ta hiểu, đại ca.

Đoàn Ngọc cũng cười đáp. Nỗi buồn trong lòng bị xua đi phần nào.

Cả hai dìu nhau bước từng bước khó khăn về tổng đài Bạch Đạo. Ánh nắng chan hòa vuốt ve trên tấm lưng bọn họ, làn gió nhẹ nhàng xua tan đi mùi máu tanh trên người Đoàn Ngọc, Một sự việc đã giải quyết xong. Nhưng một sự việc khác gian truân hơn gấp ngàn vạn lần lại bắt đầu, vẽ ra muôn vàn thử thách cho bọn họ. Trong sự kiện này sẽ có rất nhiều người ngã xuống và vô số thế lực sụp đổ; nhưng cũng sẽ có những thiếu niên tài tuấn trở thành đại anh hùng, hoặc những tổ chức mới đứng dậy trở mình.

Chiến tranh Việt quốc!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước