ĐỈNH THIÊN TRUYỀN THUYẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đỉnh thiên truyền thuyết - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Khả năng câu thông thiên địa linh khí

Bên phe kia, một tên bước ra dõng dạc nói:

- Này tên dâm tặc, hãy mau buông kiếm chịu trói. Khổ hải vô biên, quay đầu là bờ, chớ nên không chịu thức thời, đến lúc muốn hối cải thì đã muộn! Bản tọa có lòng thương xót kẻ có tài, nếu như ngươi đầu hàng thì ta có thể năn nỉ các vị huynh đệ tha chết cho ngươi, đem ngươi về cho chưởng môn định đoạt.

Một tên hỏi:

- Nên giết hay bắt sống hắn đây?

Ngay lập tức, những tên khác đồng thanh chửi lớn:

- Đương nhiên là phải giết! Bộ ngươi không thấy Thượng Quan cô nương rất yêu thích hắn à? Bắt về khác gì tạo cơ hội cho hắn tiếp tục ngủ với Thượng Quan cô nương?

Cả đám tu sĩ Tiên Thiên nhất trí, cuối cùng cử ra một gã tiến tới làm việc này. Gã đứng trước nơi Đoàn Ngọc đang nằm, tay kết ấn, sau đó đánh ra một luồng ánh sáng vàng rực về phía Đoàn Ngọc. Nhưng nào ngờ xung quanh thân thể Đoàn Ngọc lại hiện lên một màn bảo hộ màu đen tuyền, khiến đòn công kích của gã tu sĩ không thể nào tổn thương hắn được. Không những thế, màn bảo hộ còn tạo nên một lực phản chấn đẩy gã lùi lại phía sau.

- Hả? Chuyện quái gì thế này?

Gã tu sĩ trố mắt nhìn. Gã không thể tin được tu vi mình vốn là Tiên Thiên Sơ Kỳ, mà lại không thể đánh chết một tu sĩ Thai Tức trong trạng thái không phòng bị. Vì sợ bị những kẻ xung quanh cười chê, gã vội vã thi triển thêm chín mười món pháp thuật nữa, nhưng thủy chung vẫn không thể phá vỡ màn bảo hộ màu đen chết tiệt kia.

Ở bên trong đầu Đoàn Ngọc, Hắc Phong gào lớn:

- Con bà ngươi, đánh đi! Đánh đi! Lúc trước ông đây xưng hùng ma giới, uy dũng vô địch, chẳng ai dám khinh nhờn. Tuy hiện giờ như cọp mất nanh, nhưng một con cún con như ngươi cũng đừng hòng dễ dàng bắt nạt được ta.

Sau cú va chạm lần trước với bông hoa màu trắng trong bí cảnh Yêu Linh Thánh Tông, Hắc Phong đã bị thương rất nặng, gần như mất hết tám phần công lực. Có điều lão không muốn bế quan nữa, vì lão biết thời gian của Đoàn Ngọc không còn nhiều. Chỉ cần sau hai mươi năm mà Đoàn Ngọc vẫn chưa đạt tới Hóa Thần thì Ma Chủng sẽ lại bùng phát, đến khi đó khó thứ gì có thể khống chế nỗi. Tuy lão đã từng tính tới trường hợp Như Ý Tâm Kinh có thể khắc chế Ma Chủng, nhưng lão cũng phải tính bù việc Đoàn Ngọc chỉ là Phàm Thể. Để có thể giúp Đoàn Ngọc “nghịch thiên cải mệnh”, “tẩy tủy phạt kinh”, thời gian phải mất cũng chẳng hề ít.

Cả đám tu sĩ thấy gã kia cứ đứng đánh đấm loạn xạ một hồi mà vẫn chưa thành công thì rất bực mình. Cả nhóm lao tới hùa vào cùng ra đòn với gã, hòng sớm kết thúc chuyện này.

Chỉ có điều, tuy tu vi của Hắc Phong giảm xuống chỉ còn cảnh giới Tiên Thiên, nhưng lão lại có rất nhiều kinh nghiệm trong việc khống chế và điều phối linh lực, dùng sức bốn lạng đỡ ngàn cân. Bởi thế, ba bốn chục tu sĩ kia vẫn không thể dễ dàng phá hủy màn bảo hộ của lão được.

Hàng loạt luồng ánh sáng lướt đi trong màn đêm, cùng dồn vào một chỗ, tạo nên một cảnh tượng không thể đẹp đẽ hơn, trông giống hệt với lúc đốt pháo hoa đêm tết nguyên đán vậy. Chỉ sau một lát, việc không ngừng oanh tạc của các tu sĩ đã khiến các loài động vật cư trú trong rừng hoảng sợ bỏ chạy tan tác, ngay cả những con đom đóm nấp sau bụi lau cũng bị ép phải bay lên.

Cũng đúng lúc này, Đoàn Ngọc bỗng mở mắt ra, cơ thể từ tư thế nằm chuyển sang tư thế đứng, nhún chân, bay người vọt lên trong màn đom đóm, lao tới chém xuống một khoái kiếm ngay đầu tu sĩ đứng gần với hắn nhất.

Cả đám tu sĩ chỉ kịp lùi về sau mấy bước, còn gã tu sĩ xấu số kia thì bị một kiếm của Đoàn Ngọc xẹt qua, lập tức đoạn khí mà chết. Sau một chiêu này, cả ba bốn chục tu sĩ đều nhìn hắn bằng ánh không tưởng. Có thể vượt cảnh giới giết chết một tu sĩ Tiên Thiên, việc này trước giờ vốn chưa từng nghe thấy! Tu sĩ Tiên Thiên vốn có một lớp tiên thiên linh khí dày đặc bao bọc quanh cơ thể, cũng bởi điều này mà linh lực chưa được tôi luyện của tu sĩ Thai Tức khó lòng phá vỡ được nó. Vậy mà bây giờ tên tiểu Thai Tức trước mắt đã làm được, không những xuyên thủng lớp tiên thiên linh khí bảo hộ của gã xấu số kia, mà còn một kiếm chém chết tươi gã.

Đoàn Ngọc thần thái lạnh lùng, tay cầm Lưu Tinh Kiếm chỉ về đám tu sĩ đang vây mình.

Lúc này, ở trong khu rừng chỉ có ba thứ sáng nhất. Thứ đầu tiên chính là trăm ngàn vì sao trên trời, thứ hai là những “vì sao đom đóm” đang từ dưới đất bay lên, còn hai vì sao nữa thì xuất hiện ở trong mắt Đoàn Ngọc, làm cho hắn không giận mà uy, giống hết một vị ma thần vừa hiện lên từ dưới địa ngục.

Cử chỉ của hắn làm các tu sĩ hơi đứng sửng lại, nhưng đâu ai biết rằng Đoàn Ngọc đang mượn thời cơ này để tính toán nhân số kẻ địch, đồng thời tính toán đường lui cho bản thân mình. Hắn âm thầm dùng thần thức đếm xem có bao nhiêu tu sĩ đang vây quanh mình.:

- Ở gần nhất có năm người, còn ba mươi hai người đang đứng ở xa. Phía tây còn một chỗ trống duy nhất, xem ra phải mở đường máu chạy về đó.Trong lúc Đoàn Ngọc đang tính toán, mấy tu sĩ kia cũng đang bàn luận nên làm thế nào để tránh khỏi việc sơ xuất mà lĩnh phải đòn đau của hắn. Bọn họ không ngốc, khi thấy Đoàn Ngọc xuất kỳ bất ý dùng một chiêu giết chết một tu sĩ Tiên Thiên Sơ Kỳ; đồng thời có một vòng bảo hộ rất chắc chắn, dù bị bọn họ liên thủ cũng không thể phá vỡ thì liền giật mình, tự nhủ không được coi thường hắn. Bây giờ cả bọn bắt đầu chầm chậm quây hắn lại, hy vọng sẽ dùng sức mạnh tập thể để tiêu diệt hắn một cách nhanh nhất.

Bất giác, trong khu rừng hình thành thế trận vờn nhau. Ba mươi bảy tu sĩ tạo thành hai lớp vòng tròn, lớp ngoài đông nhất di chuyển thuận theo chiều kim đồng hồ, còn nhóm bên trong ít hơn thì di chuyển ngược lại với nhóm bên ngoài. Đoàn Ngọc đứng ngay giữa trung tâm của hai vòng tròn này, ngưng thần quan sát, một mặt thương lượng với Hắc Phong:

- Này, tình thế đã vậy, ngươi nên ra tay giúp ta chứ? Nếu ngươi còn không chịu ra tay thì ta chết là cái chắc đấy.

Hắc Phong đáp:

- Ta đã xuất thủ từ ban nãy rồi, còn đợi ngươi nhắc nữa sao? Ý định của ta chỉ là mượn sinh tử chiến để giúp ngươi kích thích tiềm năng trong người, để tu vi ngươi tăng tiến với tốc độ nhanh nhất mà thôi. Được, bây giờ ta phòng thủ, ngươi tấn công. Nhưng ta nói trước, linh lực của ta cũng có hạn, không còn dồi dào muốn cung cấp bao nhiêu cũng được đâu. Nhất là Huyễn Ảnh đại pháp ngươi nhất quyết không được dùng! Còn nữa, phải đánh nhanh rút nhanh, không được ham chiến!

Sau lời nói của Hắc Phong, một tấm áo giáp màu đen mờ mờ ảo ảo, lượn lờ như sương khói hiện ra mặc lên mình Đoàn Ngọc, kết hợp với phong thái lúc này của hắn, làm hắn trở nên vô cùng giống một vị ma thần vừa hiện thế.

Bên phe kia, một tên bước ra dõng dạc nói:

- Này tên dâm tặc, hãy mau buông kiếm chịu trói. Khổ hải vô biên, quay đầu là bờ, chớ nên không chịu thức thời, đến lúc muốn hối cải thì đã muộn! Bản tọa có lòng thương xót kẻ có tài, nếu như ngươi đầu hàng thì ta có thể năn nỉ các vị huynh đệ tha chết cho ngươi, đem ngươi về cho chưởng môn định đoạt.

- Không được, ít nhất phải “thiến” hắn!

- Đúng rồi, thúc thủ chịu thiến đi!

Cả đám tu sĩ đồng thời hô vang. Trong bụng Đoàn Ngọc thầm cười, mấy tên này quả nhiên đang diễn hí kịch cho hắn coi mà. Còn muốn thiến ta ư? Thà ta tự bạo, để thân thể nổ tung còn hơn phải chịu nổi nhục này. Hắn hừ lạnh:
- Này bọn dâm tặc, hãy mau buông kiếm chịu trói. Khổ hải vô biên, quay đầu là bờ, chớ nên không chịu thức thời, đến lúc muốn hối cải thì đã muộn! Bản tọa có lòng thương xót kẻ có tài, nếu như ngươi đầu hàng thì ta có thể năn nỉ các vị huynh đệ tha chết cho ngươi, chỉ thiến thôi, sau đó đưa vào hậu cung làm thái giám!

- Con bà ngươi!

Nghe Đoàn Ngọc lặp lại toàn bộ những gì mà mình nói, tu sĩ kia không nhịn được chửi tục một tiếng. Và tất nhiên, Đoàn Ngọc cũng chửi lại:

- Ông nội bọn ngươi!

Vì quá tức giận trước bộ dạng xấc láo của Đoàn Ngọc, ba mươi bảy tu sĩ kia đồng thanh hô “giết”, sau đó cùng phóng ra muôn đạo pháp thuật tấn công hắn, định một đòn kết liễu. Nhưng bộ áo giáp đen do Hắc Phong điều khiển tỏ ra rất hữu hiệu, nó tạm thời giúp Đoàn Ngọc không gặp nguy hiểm gì. Đoàn Ngọc cũng quát lớn một tiếng, mắt sáng như sao, tay cầm Lưu Tinh Kiếm triển khai chém giết.

Ba mươi bảy tu sĩ Tiên Thiên đấu với một tu sĩ Thai Tức, nếu sự kiện này truyền ra ngoài thì sẽ gây nên một cơn chấn động không nhỏ trong tu chân giới. Giữa những luồng ánh sáng dữ dội của pháp thuật là ánh kiếm bạc thanh mảnh như ánh trăng giữa đêm rằm, chỉ cần ai lỡ dính “ánh trăng” này lên người thì đều phải ngã gục xuống.

Đoàn Ngọc vừa kết hợp khoái kiếm và mạn kiếm, thủ pháp vô cùng điêu luyện, ánh kiếm lúc chậm lúc nhanh khiến cho các tu sĩ Tiên Thiên hoa mắt, mồ hôi toát ra không ngớt, phải vô cùng tập trung vào trận chiến.

Đoàn Ngọc đâm kiếm tới trước ngực một tên tu sĩ áo xanh, khiến tên này phải vội vã lui về phía sau để các tu sĩ khác bọc lót. Ngay lúc Đoàn Ngọc xuất chiêu thì có tới bảy luồng linh lực công kích tới đằng sau lưng hắn, làm hắn bắt buộc vài lộn người lại mấy vòng, đồng thời xuất ra Hỏa Thuật biến thành một con hỏa long dài mấy chục trượng bay lượn trong không trung mới ngăn được đợt công kích này.

Trận chiến cứ như thế tiếp diễn một lúc thật lâu, khung cảnh bây giờ bị hỏa long vàng rực cùng muôn vàn luồng ánh sáng pháp thuật đủ mọi màu sắc che khuất, thỉnh thoảng trong không gian còn vang lên vài tiếng long ngâm. Đoàn Ngọc một mình một kiếm tung hoành trong trận thế của ba mươi bảy tu sĩ Tiên Thiên, tuy không thể kết liễu thêm tên nào, nhưng đã khiến tất cả đều hoảng sợ.

Hắc Phong chợt cảm thấy hơi lạ là vì sao trong thời gian lâu như thế rồi mà Đoàn Ngọc vẫn chưa bị cạn kiệt linh lực, bèn truyền thần niệm hỏi hắn. Đoàn Ngọc cười đáp:

- Đây chính là công phu ta mới học được từ Như Ý Tâm Kinh. Thiên địa nhân hợp nhất, có khả năng câu thông thiên địa linh khí qua những lỗ chân lông trên cơ thể, vì thế linh lực trong người ta rất khó bị cạn kiệt!

Nghe vậy, Hắc Phong thoáng kinh ngạc một chút. Tuy rằng đã sớm biết Như Ý Tâm Kinh thần kỳ khôn lường, nhưng vẫn không nghĩ tới nó có thể giúp một tu sĩ Thai Tức đạt được khả năng mà chỉ có tu sĩ Hóa Thần mới nắm giữ này.

Tu sĩ Quy Nguyên sau khi làm cho linh hồn thăng hoa, biến hóa thành Nguyên Thần, thì nảy sinh ra một khả năng đặc biệt chính là câu thông thiên địa linh khí, nhờ đó giúp tu sĩ Hóa Thần có thể mượn được sức mạnh của thiên địa trong chiến đấu. Tuy rằng không phải không thể cạn kiệt, nhưng mà quá trình cạn kiệt diễn ra rất chậm, trừ phi dùng quá nhiều linh lực thì mới bị vậy thôi.

Đoàn Ngọc vừa đánh vừa cười lớn:

- Con bà các ngươi, tưởng ông đây dễ bắt nạt lắm à? Tạm biệt nhé, không hẹn ngày gặp lại!

Dứt lời, Đoàn Ngọc biến mất dưới tầm mắt ba mươi bảy tu sĩ trong khu rừng, khiến bọn họ không hiểu chuyện gì xảy ra, nhất thời đứng sửng. Trong lúc bọn họ đang khựng lại thì Đoàn Ngọc đã dùng Huyễn Ảnh đại pháp biến ra sau lưng một người, âm thầm bỏ trốn về phía bắc khu rừng. Hành động này có phần nguy hiểm bởi vì Huyễn Ảnh đại pháp đã hút toàn bộ sức mạnh của hắn, nhưng rốt cuộc đã giúp hắn an toàn thoát thân.

Lúc hắn vừa ra khỏi khu rừng thì trời đã bắt đầu hừng sáng. Hắn tới cạnh bên một con suối ngồi phệch xuống, lấy cái pháp bảo đầu rồng chứa Sinh Mệnh Nguyên Tuyền ra dốc xuống miệng uống. Sinh lực của nó đã giúp hắn dần khôi phục lại sức mạnh, vết thương ngay ngực áo cũng bắt đầu khô miệng, không còn chảy máu nữa.

Đoàn Ngọc ngồi thẫn thờ hồi lâu. Tự hỏi chẳng biết bao giờ mới thoát khỏi cảnh luôn bị muôn trùng nguy hiểm bủa vây như thế này. Ngước mắt nhìn lên bầu trời thì cũng đã gần tới giữa trưa, đúng kỳ hạn giao chiến với Kiêu Lục. Hắn đứng lên, bắt đầu rảo bước về phía Bạch Đạo, trong lòng nhủ rằng chỉ cần giải quyết thêm một ân oán này nữa thôi thì mọi sóng gió tạm thời sẽ chấm dứt; hắn có thể tìm một nơi lăn ra ngủ thật say để khôi phục tinh thần sau đó bắt đầu tính chuyện với Hắc Thủ. Tuy bản thân hắn không ngại xông pha vào chốn nguy hiểm để tìm cơ duyên, nhưng mà khi những phong ba ập đến quá nhiều như thế này, hắn cũng có phần hơi mệt mỏi rồi.

Nhưng hắn có lẽ đã nhầm, khi hắn đã quyết định nhúng tay vào những chuyện vốn không phải của mình, thì hắn đã xác định bước vào con đường đầy rẫy những thị phi không cần thiết. Mọi việc vì thế cứ mãi xoay vần như một bánh xe không thể đi tới hồi kết…

Chương 112: Chiến Kiêu gia (1)

- Cuồng đồ to gan, dám ẩn dấu khí tức gian lận bắt nạt cháu ta, có giỏi thì tiếp của lão phu một chưởng!

Tiếng nói này vừa cất lên, bầu trời bỗng nổi mây đen chớp giật, từng tiếng sấm sét kêu vang rền rĩ đinh tai nhức óc.

Lúc này Bạch Đạo đang là giữa trưa, mặt trời chiếu từng tia nắng oi bức xuống Đấu Pháp Đài nằm chính giữa quảng trường Bạch Đạo, làm cho những người đang xuất hiện ở đây mặt mày ai nấy đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại thấm ướt cả lưng áo.

Nhìn sơ sơ thì cũng phải có hơn ba bốn trăm người đứng xếp hàng xung quanh Đấu Pháp Đài, nam có nữ có, già trẻ lớn bé đều có, và đương nhiên tất cả đều là tu sĩ. Có một gã tu sĩ mặc y phục nâu đang đứng giữa Đấu Pháp Đài, vẻ mặt kiêu ngạo, đôi mắt khinh khỉnh liếc lên trời cao, thần thái ung dung, giống như chẳng coi bất cứ ai ra gì.

Nếu mới gặp lần đầu thì ai cũng sẽ nghĩ y là một người khó ưa, ngạo mạn; nhưng nếu có người đã gặp qua tộc nhân Kiêu gia thì sẽ biết đây chẳng phải là điều lạ lùng gì. Kiêu gia trấn thủ biên cương Việt quốc, đời đời cương liệt, nếu không có mấy phần ngạo khí thì đã sớm bị quân Đại Tấn diệt sạch toàn gia từ lâu rồi. Chỉ có điều ngạo khí của Kiêu gia thật sự quá cao, dần đà trở thành có phần tiêu cực, nếu không ngờ công lao giữ nước của họ thì cũng chẳng ai ưa gia tộc này nổi.

Kiêu Lục ngạo nghễ đứng trên Đấu Pháp Đài, đưa mắt nhìn xuống vị trí một cô gái đang bị ba bốn tên tu sĩ kẹp lại không cho cử động. Cô gái này chính là tỳ nữ có số phận cô khổ kia - Thục Trân. Kiêu Lục đã quyết định nếu ngày hôm nay Đoàn Ngọc thua cuộc, thì gã sẽ giao cho Kiêu Thất em trai gã làm nhục Thục Trân cho đến chết, còn dùng phương pháp nào thì gã không quan tâm. Đây xem như là một cách để trừng phạt kẻ dám mạo phạm tôn nghiêm của Kiêu gia như Đoàn Ngọc.

Kiêu Thất đang đứng bên cạnh Thục Trân, dáng vẻ của y khá yếu ớt, cứ vài phút lại đưa tay lên ôm ngực ho sù sụ một lần. Một chiêu Kim Cương Chưởng lúc trước của Đoàn Ngọc quả nhiên không hề nhẹ, suýt nữa đã đánh nát luôn lục phủ ngũ tạng của y, cũng may nhờ có linh đan diệu dược của Kiêu gia mới có thể cứu sống lại cho y một mạng. Kiêu Thất nhìn sang Thục Trân cười gằn:

- Hôm nay tên khốn Đoàn Ngọc kia dám tới đây, Kiêu Lục đại ca nhất định sẽ đánh cho hắn không còn mạng để lết về. Kiêu Lục đại ca đã nói với ta chí ít cũng sẽ đánh cho hắn phải tàn phế, rút gân chặt xương hắn, làm cho hắn hối hận vì đã sinh ra trên cõi đời này!

Gương mặt Thục Trân đẫm lệ, hai hàng mi cong cong như liễu rũ trước gió, làn da nàng trở nên tái nhợt, nói:

- Kiêu gia các người danh chấn Việt quốc, không ngờ lại vẫn còn làm ra mấy chuyện bỉ ổi như vậy, thật là điều sỉ nhục mà!

Nghe vậy, Kiêu Thất tức giận đưa tay tát Thục Trân một cái thật mạnh, khiến mồm cô bật máu:

- Con điếm này, Kiêu gia là thứ để cho ngươi bàn luận hay sao? Được, kết thúc hôm nay, ta sẽ cùng với mấy huynh đệ đem ngươi ra làm lô đỉnh, thái bổ* cho đến chết. (*nói nôm na là lấy âm bổ dương)

Chợt trong Đấu Pháp Đài vang lên từng tiếng trống dồn dập. Tất cả mọi người quay ra sau, khi thấy một vị trung niên mặc áo trắng đang từ từ đi vào thì đồng thời tách ra hai bên, đầu hơi cúi, thần thái cực kỳ tôn kính tiếp đón vị trung niên này.

Có bốn tên chạy ra, lom khom bê một cái ghế làm bằng linh mộc ra giữa quảng trường đặt, cách Đấu Pháp Đài vài bước, sau đó vị trung niên bước đến ung dung ngồi lên cái ghế này. Cùng lúc, mọi người đồng thời ôm quyền chào:

- Bái kiến minh chủ!

Vị minh chủ gật đầu, cũng đưa tay đáp lễ với những người xung quanh, hoàn toàn không vị hai từ “minh chủ” này kiêu ngạo. Nhìn khắp quảng trường thì chỉ có Kiêu Lục và Kiêu Thất không chào ông ta, bởi vì người chào bọn họ phải là Phương Thế Nghĩa - vị minh chủ Bạch Đạo kia!

- Thế Nghĩa ra mắt hai vị anh tài của Bạch gia. Vốn đã nghe cấp dưới thông báo rằng hai vị đến đây đầu quân từ tháng trước, nhưng vì Thế Nghĩa bận nên chưa có thời gian gặp mặt, mong hai người đừng trách.

Tuy đang ngồi trên ghế, nhưng Phương Thế Nghĩa cũng phải ôm quyền khách sáo với Kiêu Lục và Kiêu Ngũ, bởi vì trong Việt quốc có một quy củ bất thành văn, đó là bất kỳ ai gặp tộc nhân Kiêu gia lần đầu thì đều phải tôn kính cúi chào! Đây xem như một cách để tỏ lòng biết ơn những hy sinh của Kiêu gia cho Việt quốc.

Kiêu Lục lớn giọng nói:

- Minh chủ quá lời rồi, ai mà chẳng biết Phương minh chủ đại danh đỉnh đỉnh, tiếng tăm vang dội khắp trong chính đạo. Nghe đồn trong đời của Phương minh chủ đã từng giết chết tổng cộng một trăm hai bảy tu sĩ Tiên Thiên thuộc phe ma đạo có phải không?

Đây là một thành tích để đời của Phương Thế Nghĩa, cũng chính vì lý do trên mà Phương Thế Nghĩa mới có thể gánh vác được chức vị minh chủ, thống lĩnh cả trăm con em đại tông môn gia tộc như thế này. Năm xưa Phương Thế Nghĩa cùng với Lục Hàm Hư của Thiên Kiếm Tông đã tiến hành đột kích một chi nhánh Âm Ma Điện ở Việt quốc. Kết quả hôm đó chi nhánh này máu chảy thành sông, Phương Thế Nghĩa và Lục Hàm Hư một trận thành danh. Hai người vừa đuổi giết, vừa đánh úp các chi nhánh khác của Âm Ma Điện. Trong vòng bảy năm, số tu sĩ Tiên Thiên bị cả hai hợp sức giết cũng trên dưới ba trăm!

Thực lực mạnh mẽ, danh vọng ngút trời, Phương Thế Nghĩa chính thức được các đồng đạo ủng hộ thành lập nên Bạch Đạo, thống lĩnh các con cháu của đại tông môn gia tộc, chủ yếu để huấn luyện cho họ cái gì gọi là “ghét ác như ghét thù”, cùng tinh thần xả thân vì Việt quốc. Vì vậy, cũng có thể xem Bạch Đạo như sân sau dùng để bồi dưỡng nhân tài cho Việt quốc, cho dù sau này Việt quốc có cùng Đại Tấn khai chiến đi chăng nữa, thì cũng có một lớp nhân tài tuổi trẻ xông pha gánh vác trọng trách quốc gia.Phương Thế Nghĩa mỉm cười đáp:

- Đó chẳng qua chỉ là những lời đồn mà thôi. Huống hồ, tất cả đều do Lục tiền bối của Thiên Kiếm Tông giúp đỡ, nếu không ta đây một chút công trạng cũng chẳng có.

Khi nhắc đến ba chữ “Lục tiền bối”, từ tận đáy lòng Phương Thế Nghĩa cảm thấy có chút hoài niệm. Chẳng ai có thể ngờ tới Lục Hàm Hư chỉ dùng có vài năm ngắn ngủi mà đột phá thẳng từ Tiên Thiên trung kỳ lên Quy Nguyên cảnh như vậy, thật không hổ danh thiên tài thứ ba của Thiên Kiếm Tông. Ngừng một lát, ông tiếp:

- Nghe đồn hôm nay Kiêu Lục thiếu gia khiêu chiến với một vị huynh đệ tên Đoàn Ngọc, ai thua phải tuân theo đúng quy củ, tránh gặp mặt người kia ba năm, đồng thời hô to trước mặt quần hùng Bạch Đạo mình là con rùa phải không?

Kiêu Lục nhẹ nhàng đáp:

- Đúng. Nhưng có lẽ con rùa kia trốn mất tăm rồi, chắc hắn sợ sẽ bị ta đem hầm nấu canh rùa đây mà…

Gã vừa nói xong, trong quảng trường đã dấy lên một tràng cười nghiêng ngả. Nhìn thấy cảnh tượng này, Thục Trân chỉ biết cúi đầu đầy khuất nhục.

- Mất tăm cái con bà ngươi!

Đúng lúc này, từ trên không trung vang lên một tiếng quát, mà khi nghe thấy tiếng quát này, hai mắt Thục Trân cũng sáng lên. Nàng ngẩng đầu nhìn trời thì phát hiện một thân ảnh đang từ từ đáp xuống, đứng đối diện với Kiêu Lục, thần thái ung dung, ánh mắt lạnh lùng nhìn y.

Đây là một gã thanh niên tuổi chừng hai tám hai chín, mặt mày góc cạnh, trông rất chín chắn. Hai mắt gã sáng như sao, trong đáy mắt phảng phất như chưa một ngọn lửa đỏ nhiệt huyết cùng sự phóng túng bất đồng của tuổi trẻ. Tà áo gã bay phần phật trong gió, hai tay nắm chặt thành quyền để sát bên hông, cộng thêm vẻ lạnh lùng tạo cho gã một sức hấp dẫn đến lạ kỳ. Ánh mắt này của gã, tư thế này của gã làm cho biết bao con tim thiếu nữ ở Bạch Đạo đều xao động. Có điều, ai cũng nuối tiếc việc đáng buồn sắp sửa xảy ra cho hắn, không khỏi thở dài ra một tiếng.

Phía dưới, khi vừa nhìn thấy gã thanh niên này, Phương Thế Nghĩa liền kinh ngạc đến tột độ. Vì đó chính là thiếu niên trẻ tuổi mà ông đã gặp vào ba ngày trước, dưới đêm bí cảnh Yêu Linh Thánh Tông mở ra. Khi ấy ông có chỉ dạy cho hắn ta vài nguyên lý cơ bản của pháp thuật, vậy mà hôm nay gặp lại, hắn dường như đã già thêm một chút, nét mặt cũng phong sương hơn nhiều. Tuy sự già đi của người tu tiên rất khó nhận ra, nhưng cái Phương Thế Nghĩa nhìn thấy ở Đoàn Ngọc chính là dáng vẻ chính chắn, cùng thần thái tự tin khôn tả của hắn. Phương Thế Nghĩa nhíu mày, chợt nghĩ đến một khả năng, bất giác mỉm cười, làm mấy nếp gấp nơi đuôi mắt hơi nhăn lại một chút, sau đó dựa lưng ra sau một cách đầy thoải mái.

Ngay cả Kiêu Lục cũng thấy quái lạ trước sự thay đổi của Đoàn Ngọc. Gã mỉa mai:
- Chà, mới mấy ngày không gặp, ngươi có vẻ đã đổi khác nhiều nhỉ! Nhắm có chịu nổi một cước của ta không?

Lại một tràng cười vang lên. Các tu sĩ ở dưới dường như rất thích thú với lối tấu hài của Kiêu Lục. Còn Đoàn Ngọc thì vẫn rất bình tĩnh, đáp:

- Bắt đầu chưa? Ta còn phải về ngủ một giấc, không có thời gian chơi với ngươi đâu.

Câu nói này của hắn khiến các tu sĩ thoáng sửng sờ, nhưng sau đó lại cười ồ lên, tiếng cười còn to hơn lần trước nữa. Kiêu Lục bụm miệng, ngón tay run run cười cười chỉ Đoàn Ngọc, giống như vừa nghe được chuyện gì buồn cười nhất trên đời:

- Ngươi bị điên à? Được, ta cho ngươi ngủ một giấc ngàn thu vĩnh viễn không tỉnh nổi luôn.

Dứt lời, Kiêu Lục nghiêm mặt, vung tay, định tung ra một đòn chớp nhoáng hạ gục Đoàn Ngọc. Sau khi Kiêu Lục phất tay, bầu trời lập tức nổi lên từng đạo sấm sét ầm ĩ, sấm sét này có màu đỏ rực lẫn vào ánh nắng mặt trời đánh xuống cơ thể Đoàn Ngọc. Đây chính là Thất Thải Kinh của Kiêu gia, là công pháp mang thuộc tính lôi. Độ mạnh yếu của nó phân theo bảy màu khác nhau: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím! Tuy nhiên, trong truyền thuyết kể rằng khi đột phá cảnh giới Tử Lôi thì sẽ xuất hiện Bạch Lôi! Đồng thời, tu sĩ sẽ tiến thẳng lên Đạo Sơ Chi Cảnh!

Quay lại hiện tại, khi Kiêu Lục ra tay thì từng đạo Xích Lôi đỏ rực như máu như mang theo thiên uy vô thượng đến từ bầu trời cũng giáng xuống đầu Đoàn Ngọc. Chỉ cần để Xích Lôi này dính vào người thì ắt sẽ thịt nát xương tan, chết không toàn thây.

Phía dưới đài Đấu Pháp, mọi người ai nấy đều lắc đầu lè lưỡi bởi một chiêu này, thầm cảm thán tộc nhân Kiêu gia quả thật quá mạnh, chỉ là một Kiêu Lục nhỏ bé đã có thể đánh ra một đòn kinh hãi thế tục như vật rồi. Kiêu Lục là tu sĩ áp súc sáu lần, một khi sử dụng Xích Lôi thì có thể gia tăng lực lượng lên đến hai tầng! Tức là có thể đấu ngang tay với tu sĩ áp súc tám lần!

Trong lúc ai nấy đang thở dài than vãn cho số phận xui xẻo của Đoàn Ngọc thì bỗng nghe thấy một tiếng “rốp” khá nhỏ vang lên. Tất cả đều trợn mắt nhìn thẳng vào chính giữa trăm đạo sấm sét đang nhuộm đỏ lôi đài kia thì phát hiện ra một cảnh tượng kinh ngời.

Chẳng ngờ Đoàn Ngọc không thèm phòng ngự, ngay cả linh lực hộ thân cũng không thèm vận lên. Hắn chỉ đơn giản bước tới một bước, giơ chân phải lên tung một cước vào giữa ngực Kiêu Lục.

Một cước này tựa như đơn giản nhưng lại phá tan mọi lớp phòng ngự của Kiêu Lục, thầm chí đánh nát cả Kim Tê Giáp - một loại pháp bảo Kiêu Lục có được từ gia tộc, nghe đâu là có thể chống đỡ được một kích của tu sĩ áp súc mười ba lần.

Một cước này của Đoàn Ngọc đá Kiêu Lục bay thẳng xuống Đấu Pháp Đài, đập tan mọi kiêu hãnh và tự tin của Kiêu gia!

Đoàn Ngọc đứng trên đài Đấu Pháp, giương mắt nhìn Kiêu Lục miệng trào máu tươi đang như tên bắn hết đà rơi xuống đất, cười nhẹ, lặp lại lời Kiêu Lục nói ban nãy:

- Hừ, ngươi nhắm có chịu nổi một cước của ta không?

Đúng khoảnh khắc Kiêu Lục vừa chạm đất, thì từ trong đám đông bỗng vang lên một tiếng quát:

- Cuồng đồ to gan, dám ẩn dấu khí tức gian lận bắt nạt cháu ta, có giỏi thì tiếp của lão phu một chưởng!

Tiếng nói này vừa cất lên, bầu trời bỗng nổi mây đen chớp giật, từng tiếng sấm sét kêu vang rền rĩ đinh tai nhức óc.

Khi mọi người ngước đầu lên nhìn bầu trời thì đều hoảng sợ.

Bởi vì trong những đám mây đen kia, dường như có một tia chớp rất nổi bật vừa ló ra.

Một tia chớp màu cam!

Chương 113: Chiến Kiêu gia (2)

- Ngươi điên rồi! Dừng lại đi. Tu hành không phải là trò đùa đâu.

Nghe Hắc Phong khuyên ngăn. Nhưng Đoàn Ngọc chỉ lạnh lùng đáp:

- Cũng chính ngươi dạy ta phải cứng đầu cho đến phút cuối cùng. Nay ta vẫn chưa chết thì sợ gì?

Tu chân là gì? Tu chân phải tuân theo những đường lối quy tắc nào, sẽ vấp phải những hạn chế ra sao?

Đây là hai câu hỏi thường gặp nhất của những tu sĩ Thai Tức mới bước vào con đường tu chân.

Nếu giải thích một cách gãy gọn thì tu chân chính là vâng theo theo những quy tắc của thiên địa vạn vật và tự nhiên bao la rộng lớn. Tu chân chính là tu luyện những vòng tròn như Ngũ Hành, Bát Quái, Âm Dương… đây đều là những lực lượng tạo nên sức mạnh của người tu chân.

Ở cảnh giới Thai Tức, việc tu luyện theo loại lực lượng nào chưa quan trọng lắm, nhưng một khi đạt đến Tiên Thiên thì mọi người sẽ bắt đầu hiểu ra cái thực sự gọi là tu luyện. Cái gọi là tu luyện, chẳng qua chỉ là tham ngộ thấu triệt những loại lực lượng trong trời đất mà thôi. Giả như ngươi chuyên sử dụng công pháp hệ hỏa, thì tương lai khi tiến giai lên Tiên Thiên, ngươi sẽ phải tham thấu những huyền ảo của Hỏa linh lực trong trời đất. Việc tham thấu này quan trọng đến nỗi nếu không có nó, thì tu sĩ sẽ vĩnh viễn chẳng thể đạt đến Hóa Thần. Bởi vì Hóa Thần đòi hỏi sự minh ngộ, thấu hiểu toàn bộ những gốc rễ của một loại lực lượng nào đó, tiếp theo những điều này sẽ giúp linh hồn tu sĩ thăng hoa, tiến hóa thành Nguyên Thần.

Có thể nhận thấy một cách rất rõ ràng rằng mỗi đại gia tộc hay tông môn lớn ở Việt quốc đều tu một loại lực lượng riêng. Bạch gia tu lượng lượng hệ hỏa, Kiêu gia hệ Lôi, Vũ Hóa Môn hệ thủy, Thiên Kiếm Tông là tu kiếm, Yêu Linh Thánh Tông tu yêu… Đây chính là căn cơ của họ trong suốt mấy trăm năm gây dựng sự nghiệp. Các hậu nhân của họ cũng chỉ cần tu luyện theo những công pháp đã định sẵn là có thể dễ dàng tiến giai nhanh hơn những kẻ khác, khả năng tham thấu lĩnh ngộ lực lượng cũng cao hơn nhiều.

Quay lại hiện tại, khi nhìn thấy một vệt sét màu cam xuất hiện trên bầu trời, trong lòng Đoàn Ngọc chợt suy nghĩ miên man đến lực lượng của hắn. Hắn đã có sức mạnh ngang bằng với tu sĩ áp súc mười ba lần, nhưng dường như vẫn chưa thể tham thấu ra đạo lý của bản thân mình. Những “đạo” mà hắn thật sự tham ngộ được chỉ thuộc về kiếm thuật mà thôi, còn con đường tu chân vẫn mập mờ chưa rõ. Hỏa Thần Quyết của Bạch gia? Không, đối với “hỏa”, Đoàn Ngọc vẫn chưa thực sự hiểu lắm. Nếu không phải gặp may thu được Địa Hỏa trung cấp thì hắn cũng chẳng phát huy được sức mạnh của công pháp này bao nhiêu.

- Cũng sắp tiến lên Tiên Thiên rồi, ta phải tự ngẫm ra đạo của mình.

Đoàn Ngọc lẩm bẩm.

Đúng lúc này, có một lão già vọt lên từ dưới quảng trường. Lão ta trông rất già nua, có vẻ là một tu sĩ đã gần hết thọ nguyên, nhưng dù sao lão cũng là một tu sĩ Tiên Thiên, đủ tư cách để xưng tiền bối với Đoàn Ngọc. Lúc này, lão ta có vẻ đang rất giận dữ, hùng hổ bay tới Đoàn Ngọc tung ra một trảo. Sấm sét trên trời cũng như ủng hộ một trảo này của lão ta, từng đạo sấm sét màu cam đánh xuống bàn tay của lão, khiến những đầu trảo của lão ẩn chứa sấm sét, đánh thẳng về Đoàn Ngọc.

Trong đòn này mơ hồ còn ẩn chứa vài tia tiên thiên chân khí, đây chính là sự khác biệt giữa tu sĩ Tiên Thiên và Thai Tức. Phía dưới, chúng tu sĩ Bạch Đạo khi thấy một đòn này của lão già mạnh mẽ như vậy thì không khỏi cảm thán về sự bá đạo của Thất Thải Kinh. Thầm than công pháp này quả nhiên xứng đáng xếp hạng đầu trong tất cả các công pháp của Việt quốc.

Lông mày của Phương Thế Nghĩa hơi nhíu lại. Ông đang nghĩ xem có nên ra tay ngăn cản lão già hay không. Dù sao lão ta cũng đang vi phạm quy tắc đấu pháp; nhưng mà lão lại là người của Kiêu gia, Phương Thế Nghĩa hoàn toàn không muốn đắc tội với lão chỉ vì một thanh niên nhỏ bé như Đoàn Ngọc. Hai ngày trước, sở dĩ Phương Thế Nghĩa dám đắc tội với Lục Hàm Hư để cứu Đoàn Ngọc là vì biết Lục Hàm Hư là bạn thân của mình, cho nên sẽ không thù hằn gì mình. Còn bây giờ, đối phương là Kiêu gia ngang ngược bá đạo, nếu như đắc tội với họ, không biết chừng ngay ngày mai đã có một đám tu sĩ Quy Nguyên đến đây san bằng Bạch Đạo mất rồi.

Nhưng Phương Thế Nghĩa lại không ngờ rằng, gã thanh niên vẫn chẳng có gì hoảng sợ khi đối đầu với tu sĩ Tiên Thiên. Gã ta chỉ im lặng xoay tròn hai bàn tay, lập tức tạo thành hai vòng xoáy sâu hoắm trong không trung, đây chính là Triền Ty Kình đã lâu gã không sử dụng.

Khi thấy hai vòng xoáy này, lão già kia chỉ cười gằn:- Muốn hút lấy lôi linh lực của ta? Đúng là không biết trời cao đất rộng!

Có điều, lão đã nhầm. Hai vòng xoáy kia không hút lấy lão mà tạo ra một lực đẩy ngăn không cho lão tiếp cận với Đoàn Ngọc. Đây chính là thứ Đoàn Ngọc ngộ ra từ Triền Ty Kình: vặn xoắn không những giúp tạo thành lực hút, mà khi xoay lại ngược chiều còn có khả năng tạo nên lực đẩy. Nguyên lý này thật giống với “đạo nhanh chậm” trong kiếm thuật, đảo chiều của nhanh chính là chậm, mà đảo chiều của chậm cũng chính là nhanh. Có điều Đoàn Ngọc vẫn chưa hoàn toàn liên kết thấu triệt nó giống như đạo nhanh chậm được.

Thấy bản thân bị hai vòng xoáy ngăn cản trên không trung, lão già kia tức giận quát lên một tiếng. Tiếp theo những tia sấm sét màu cam từ đầu ngón tay lão vươn dài ra, xuyên qua cả Triền Ty Kình, nhắm thẳng đến người Đoàn Ngọc.

Một đòn này hoàn toàn bất ngờ, Đoàn Ngọc cũng không dám tưởng tượng lôi linh lực lại nhanh và bá đạo đến vậy. Cũng may nhờ Hắc Phong nhanh chóng âm thầm tạo nên một tấm áo giáp mới có thể cứu Đoàn Ngọc thoát được một mạng. Tuy nhiên, vì Thất Thải Kinh quá bá đạo nên lớp áo giáp này vẫn bị một vài tia xung điện len lỏi vào, làm cho Đoàn Ngọc giật bắn cả người, máu huyết trong cơ thể chạy tán loạn cả lên.

Lão già thấy rõ ràng Đoàn Ngọc bị trúng phải lôi điện của mình mà vẫn bình an vô sự, chỉ run rẩy một chút lập tức bình thường trở lại thì vô cùng giận dữ. Lão cảm nhận được hàng trăm ánh mắt hoài nghi đang đổ dồn trên người mình, sự hoài nghi này là dành cho môn Thất Thải Kinh vang danh Việt quốc kia. Công pháp vô địch Việt quốc chẳng lẽ lại không đủ để tu sĩ Tiên Thiên đánh chết một tu sĩ Thai Tức? Nếu quả thật vậy thì danh dự Kiêu gia từ đây mất hết. Bởi thế, lão già nghiến răng nghiến lợi dùng toàn bộ sức mạnh công kích Đoàn Ngọc, hy vọng một đòn giết chết hắn.

Nhưng lúc này trong người Đoàn Ngọc lại đang có một biến hóa rất vi diệu mà chỉ mình hắn mới cảm nhận được. Sau khi bị một ít tia lôi điện đột kích vào người thì hỏa linh lực xuất phát từ Hỏa Thần Quyết, cùng với thủy linh lực xuất phát từ Thiên Tượng Công liền lao ra chặn đứng tia lôi điện này. Ba loại lực lượng va chạm với nhau chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nhưng lại tạo thành một loại năng lượng rất mạnh mẽ kích thích tu vi của Đoàn Ngọc tăng tiến! Phát hiện kỳ thú này làm hai mắt của Đoàn Ngọc sáng rực lên. Hắn vội vã truyền bảo Hắc Phong:

- Hãy nới lỏng áo giáp ra một chút, ta muốn thí nghiệm thứ này.

Hắc Phong kinh ngạc trả lời:

- Ngươi điên à? Tuy hiện giờ đòn công kích của ngươi đủ khả năng giết chết tu sĩ Tiên Thiên, nhưng sức phòng ngự của ngươi vẫn không thể chống đỡ dù chỉ một chút. Nếu không cẩn thận là sẽ mất mạng đó hiểu không?- Ta biết, nhưng việc này có liên quan đến tu vi của ta! Nếu kết quả đúng như ta dự đoán, thì có lẽ ngươi sẽ rất cao hứng đấy!

Nghe vậy, Hắc Phong cũng không ngăn cản nữa, nhanh chóng mở vài khe hở của áo giáp ra, giúp những tia lôi điện màu cam chạy thẳng vào trong thân thể Đoàn Ngọc làm hắn rú lên một tiếng đau đớn. Những tia lôi điện vẫn như cũ mạnh mẽ xông thẳng vào phá hoại kinh mạch của hắn, và chúng lại gặp phải sự chống trả quyết liệt từ hỏa linh lực và thủy linh lực. Dư âm từ những trận chiến giữa ba loại lực lượng làm cho kinh mạch của Đoàn Ngọc rung động giữ dội, thậm chí còn xuất hiện vài vết nứt. Tuy nhiên hắn cắn răng nén đau, tập trung khống chế ba loại linh lực này, xem thử phỏng đoán của mình có đúng hay không.

Thấy Đoàn Ngọc mặt mày trắng bệch, lão già kia càng vui mừng hớn hở, dốc hết lôi linh lực của mình ra công kích hắn, hy vọng có thể dày vò hắn cho tới chết.

Phía dưới, đám đông tu sĩ dần trở nên ồn ào. Kiêu Thất thì hưng phấn la lớn trợ uy cho vị thúc thúc già nua này của mình. Còn Kiêu Lục đang được thuộc hạ khiên lên cán, liên tục nốc linh đan bí truyền của Kiêu gia để cầm hơi. Chợt Kiêu Lục ghé vào tai thuộc hạ rên rỉ vài câu, chỉ thấy gã này gật đầu, sau đó vội vã chạy đến nói lại cho Kiêu Thất nghe.

Kiêu Thất thấy vậy thì cười khoái chí, đưa tay lên miệng làm loa, hét lớn:

- Đoàn Ngọc! Tên Phong Vô Ưu bằng hữu của ngươi cấu kết ma đạo, hôm qua đã bị anh em chúng ta xử quyết tại chỗ. Nay chúng ta cũng nghi ngờ ngươi là đồng đảng của ma đạo. Ngươi ráng giữ mạng để lát nữa còn tiến hành đối chất với minh chủ.

- Cái gì?

- Đoàn Ngọc, nhìn cho rõ. Đây là con tiện nhân người của Phong Vô Ưu. Đáng lý chúng ta phải giết ả, nhưng hôm nay lấy lòng từ bi, chỉ chặt một tay rồi tha mạng cho ả.

Lời của Kiêu Thất khiến toàn quảng trường chấn động. Chỉ thấy Kiêu Thất lấy ra một thanh phi kiếm từ trong túi trữ vật, sau đó chặt đứt một tay của Thục Trân trước mắt mọi người. Phương Thế Nghĩa tuy muốn cản trở, nhưng sau khi nghĩ gì đó thì đành thở dài, không phản ứng gì nữa. Số là hôm qua Phong Vô Ưu có trở về đòi gặp riêng ông vì việc gì đó, kết quả xui xẻo gặp phải Kiêu Lục và Kiêu Thất. Hai anh em họ Kiêu đem một số bằng chứng không biết đã chuẩn bị từ bao giờ ra buộc tội Phong Vô Ưu cấu kết với ma đạo, mưu hại tổ chức, sau đó giết ngay tại chỗ. Vì uy vọng của Kiêu gia nên không một ai dám nghi ngờ chất vấn họ, mà khi Phương Thế Nghĩa biết tin thì cũng chỉ biết lắc đầu mà thôi.

Đoàn Ngọc mở toang mắt, thần sắc biểu lộ vẻ giận dữ khôn tả. Hắn càng giận dữ hơn khi thấy máu đỏ từ cánh tay Thục Trân bắn ra tung tóe. Có lẽ vì quá đau đớn nên Thục Trân ngất đi lập tức, sau đó bị đám người Kiêu gia kéo đi đâu đó. Vì mất sự kiềm chế với ba loại năng đang giao đấu trong người nên Đoàn Ngọc bị dư chấn của chúng làm bị thương, phun ra một ngụm máu, hơi thở cũng trở nên yếu đi rất nhiều. Thấy thế, Hắc Phong vội vàng điều chỉnh cho áo giáp khít lại, vì sợ nguy hiểm tới tính mạng Đoàn Ngọc. Nhưng nào ngờ Đoàn Ngọc lại ra tín hiệu bắt y mở ra, để cho mình tiếp thu một lượng lớn lôi điện màu cam vào người.

- Ngươi điên rồi! Dừng lại đi. Tu hành không phải là trò đùa đâu.

Nghe Hắc Phong khuyên ngăn. Nhưng Đoàn Ngọc chỉ lạnh lùng đáp:

- Cũng chính ngươi dạy ta phải cứng đầu cho đến phút cuối cùng. Nay ta vẫn chưa chết thì sợ gì?

Nói xong, Đoàn Ngọc cắn chặt răng tiếp thu số lôi điện khổng lồ mà lão già kia đang truyền vào người hắn. Tuy vô cùng đau đớn, nhưng Đoàn Ngọc lại bắt đầu cảm nhận được tu vi mình bắt đầu tăng dần lên. Vốn từ khi ra khỏi bí cảnh Yêu Linh Thánh Tông, tu vi của hắn vẫn cứ bình bình chẳng có chút tiến triển, phải đến khi gã đại hán thần bí kia giúp đỡ tấn giai lên áp súc tầng mười. Nhưng từ đó đến nay sự việc vẫn lại cứ tiếp diễn, mặc kệ hắn cố gắng bao nhiêu cũng thế…

Chương 114: Đạo nằm trong thứ tầm thường nhất

Nước chỉ chảy về chỗ thấp, muốn học đạo phải trở về bản tâm của mình thì mới được.

Từng luồng lôi linh lượng cuồng bạo xông thẳng vào người Đoàn Ngọc, số lượng ngày càng nhiều làm hắn có phần không chịu nổi. Tuy nhiên, đã tới nước này, hắn cũng đành cắn răng điều động toàn bộ hỏa linh lực và thủy linh lực trong cơ thể để chống đỡ. Theo suy đoán của hắn, chỉ cần đưa thật nhiều loại lực lượng khác nhau vào cơ thể, thì tu vi của bản thân mới có thể gia tăng một cách nhanh chóng. Điều này đã được chứng minh khi hắn học lỏm được Thiên Tượng Công của Lưu Tĩnh. Bây giờ khi cơ thể tiếp xúc với Thất Thải Kinh càng khiến cho hắn thêm phần khẳng định.

Nhưng Thất Thải Kinh này rất khó chịu, hiện tại lại đang trong thời khắc sinh tử, nên Đoàn Ngọc không dám vận dụng Đại Diễn Quyết để phân tích nghiên cứu môn công pháp này. Vả lại, khả năng học lỏm công pháp của người khác nếu để mọi người biết thì sẽ rất nguy hiểm. Ngay cả Hỏa Thần Quyết hắn cũng không dám sử dụng bừa bãi. Bây giờ thực lực bản thân còn yếu kém, nếu bị người Bạch gia dốc lực truy đuổi lấy lại pháp quyết thì hắn chỉ có chết mà thôi. Bởi vậy, trừ phi mình không còn có thể bị chịu sự uy hiếp nào, nếu không Đoàn Ngọc sẽ chẳng bao giờ dám phô diễn những công pháp được học lỏm trước mặt người khác.

Hắc Phong cũng dần phát hiện ra sự thay đổi trong cơ thể Đoàn Ngọc và hiểu được ý nghĩ của hắn. Dùng sức của nhiều loại công pháp để đột phá bình cảnh ư? Điều này cũng thật quá lạ lùng rồi. Có câu: Tham nhiều cuối cùng chẳng thành món nào. Vì thế cổ nhân luôn chỉ tập trung vào một loại lực lượng duy nhất, khắp lục giới xưa nay vẫn vậy. Thế nhưng không ngờ bây giờ trên người Đoàn Ngọc lại phát sinh đường lối tu luyện lạ lùng này.

- Nhưng mà hắn có Đại Diễn Quyết, có Như Ý Tâm Kinh…

Hắc Phong như vừa vỡ lẽ ra được chuyện gì. Khi hiểu ra chuyện này, lão thật sự cảm thấy giấc mơ Ma Giới thống nhất Lục Đạo đã không còn xa nữa rồi.

Ba nguồn linh lực đấu đá lẫn nhau một hồi, cuối cùng tạo thành một luồng năng lượng mạnh đến không tưởng. Năng lượng này quá mức lớn lao, nếu như hắn không kịp dẫn phát ra ngoài thì rất có thể sẽ bị bạo thể mà chết. Cuối cùng Đoàn Ngọc hú lên một tiếng, âm thanh của hắn vang vọng khắp quảng trường, làm cho tâm thần ai nấy đều chấn động. Hắn bay người lên không trung, trừng mắt tung một chưởng về phía đầu lão già.

- Con bà ngươi, có dám tiếp một chưởng của ông đây không?

Tận mắt chứng kiến Đoàn Ngọc thay đổi một cách mạnh mẽ, từ bị lôi điện tấn công, sau đó khí tức đột nhiên mạnh lên tới mức đáng sợ, toàn thân lão già không khỏi run lẩy bẩy. Nhưng khi lão hoảng sợ định xoay người bỏ trốn thì lại bị hai vòng xoáy Triền Ty Kình đảo chiều ngược lại, biến thành lực hút, khiến lão không thể thoát thân, chỉ có thể nhìn bàn tay của Đoàn Ngọc lớn dần lên trong mắt mình.

Cả quảng trường như cùng lúc hít vào thật sâu. Một tiếng trầm thấp vang lên, lão già bắn ngược về phía sau như diều đứt dậy, mắt mũi tai họng đều chảy máu dầm dề. Lão đã tuyệt khí mà chết, một tu sĩ Tiên Thiên Sơ Kỳ của Kiêu gia lại bị một kẻ chỉ mới đạt đến Thai Tức giết chết!

Phía dưới, Kiêu Thất trợn tròn hai mắt, không dám tin vào những gì vừa mới xảy ra. Nghĩ tới hắn sẽ báo thù việc mình giết Phong Vô Ưu và chặt tay Thục Trân, Kiêu Thất hoảng sợ đến cực điểm. Gã Kiêu Lục đang nằm trên cáng dưỡng thương cũng có biểu hiện giống vậy, gã ra hiệu cho thuộc hạ khênh mình đi, đồng thời la í ới, giọng nói vẫn còn rất yếu ớt:

- Minh chủ… hắn, hắn là người của ma, ma đạo… Ông phải ngăn cản… không, không cho hắn làm hại bọn ta.

Mọi người cũng gật đầu đồng ý, dù sao lời của Kiêu gia cũng rất có phân lượng. Có điều, lúc này Phương Thế Nghĩa lại im lặng không đáp. Trong ánh mắt ông thoáng hiện lên vài tia kỳ vọng, sau đó bình tĩnh nói:

- Tất cả mọi việc phải có bằng chứng, không nên đổ tội người tốt. Như đã nói sẽ tỷ thí công bằng, nhưng Kiêu gia lại đưa ra một tiền bối tu sĩ Tiên Thiên để đánh với Đoàn Ngọc, vậy các người bị xử thua. Ta và mọi người trong Bạch Đạo sẽ không tham gia vào vụ việc này.

- Ông…

Kiêu Lục run rẩy chỉ tay về phía Phương Thế Nghĩa, nhưng họng của gã như bị nghẹn lại… Bởi vì lúc này cổ hắn đang bị một bàn tay bóp lấy, nâng lên không giống như một con kiến. Kiêu Thất đứng bên cạnh cũng nghèn ngào chẳng dám có hành động gì.

Đoàn Ngọc lạnh lùng nhìn hai anh em họ Kiêu, rồi nói:
- Ta cho các ngươi năm phút để đem Thục Trân cô nương trở về. Nếu không, chết hết cho ta!

“Hắn điên rồi”. Mọi người trong quảng trường đều nghĩ vậy. Hôm nay Đoàn Ngọc đã giết chết một tu sĩ Tiên Thiên của Kiêu gia, lại định sát hại thêm hai công tử của gia tộc này nữa. Một khi gia tộc này nổi giận thì không biết sẽ xử lý hắn thế nào.

Hai cặp lông mày của Đoàn Ngọc dựng ngược lên như hai lưỡi kiếm, hắn gằn giọng đếm:

- Một…

Nhưng đáp lại hắn là tiếng lý nhí của Kiêu Thất:

- Chúng tôi, chúng tôi… đã… đã…

Nghe vậy, Đoàn Ngọc linh cảm điều không hay sẽ xảy ra, hắn hỏi:

- Nói mau, các ngươi đã làm gì cô ấy?

Đoàn Ngọc siết tay quá chặt làm Kiêu Lục nghẹt thở. Thấy thế, Kiêu Thất vội trả lời:

- Chúng tôi đã sai người ném cô ấy xuống dưới Vạn Thai Vực phía sau Bạch Đạo rồi!
Tin tức này làm cho mặt mũi Đoàn Ngọc tối xầm lại. Vạn Thai Vực là một vực có độ sâu cả ngàn vạn trượng nằm ở phía sau tổng đài của Bạch Đạo, cũng rất nổi tiếng ở Việt quốc về sự hung hiểm. Vực này sâu hút hút, quanh năm ít ai dám tới gần, cho dù là tu sĩ Quy Nguyên rơi xuống cũng khó lòng bảo toàn tính mạng, huống hồ là một cô gái chỉ mới đạt tới Thai Tức, hơn nữa đã bị trọng thương khá nặng?

Đoàn Ngọc hối hận tại sao mình quá ham chiến, ham gia tăng thực lực mà bỏ qua tính mạng của Thục Trân. Nếu như ban nãy hắn sớm bỏ qua lão già, từ bỏ chiến thắng, lao xuống cứu cô ấy thì đã không có chuyện gì xảy ra rồi. Nhưng trong lòng hắn hiểu rất rõ, hắn vẫn không coi trọng Thục Trân bằng bản thân mình. Dù gì, hắn và cô có liên quan thân thích gì nhau đâu?

Hắn không thể làm gì hơn ngoài việc trả thù cho cô ấy. Đoàn Ngọc siết chặt tay trái, kéo Kiêu Lục lại gần, sau đó dùng tay phải giáng một chưởng vào ngực Kiêu Lục, khiến gã bay về phía sau, chết ngay tại chỗ. Còn Kiêu Thất đang muốn chạy, cũng liền bị hắn vỗ một cái chết tươi. Những hành động này của hắn khiến mọi người sửng sờ.

Một cước đá bay một tu sĩ Thai Tức áp súc sáu lần, một chưởng vượt cấp giết chết một tu sĩ Tiên Thiên sơ kỳ. Bây giờ gã còn ra tay giết luôn hai người này, tổng cộng đã có ba người Kiêu gia bỏ mạng trong tay gã. Hơn nữa, Kiêu Lục và Kiêu Thất lại thuộc phân chi của Kiêu Nhất, kẻ thần bí có thể sánh ngang với Vô Thập Tam, lại có người cha là đại tướng nổi danh của Việt quốc - Kiêu Hùng. Năm xưa Kiêu Hùng một mình chặn ở Ma Lĩnh Sơn, đại sát hơn ngàn quân Đại Tấn, làm cho quân Đại Tấn đến tận bây giờ mỗi lần nghe thấy cái tên “Kiêu Hùng” này thì vẫn còn khiếp sợ.

Bây giờ Đoàn Ngọc đã giết hai người con trai của Kiêu Hùng, nếu tính cả Kiêu Ngũ ở Giới Mang Sơn thì là ba. Kiêu Hùng không vặt lông lột da hắn thì mới là điều bất thường.

- Đã lỡ nhúng tay vào vũng bùn này rồi thì ta còn ngại gì nữa. Kiêu Hùng thì sao? Chẳng lẽ ông ta lại đi xuống tay với một hậu bối như ta sao?

Đoàn Ngọc lẩm bẩm. Hắn nghĩ rằng nếu Kiêu Hùng thực sự làm vậy thì danh tiếng họ Kiêu từ đây cũng sẽ mất hết. Đổi mạng của hắn lấy sự sụp đổ của Kiêu gia… hừ, cũng đáng lắm chứ.

Phương Thế Nghĩa thở dài, đứng dậy nói với quần hùng Bạch Đạo:

- Cuộc đấu pháp tới đây kết thúc. Như mọi người đã nhìn thấy, Kiêu gia phạm quy, hơn nữa còn vu khống người trong tổ chức, tội đáng phải chết. Ta sẽ thông báo và gửi trả xác của ba người này về cho Kiêu gia, hy vọng bọn họ hành xử công tâm. Tất cả giải tán, còn Đoàn Ngọc, ngươi đi theo ta.

………………………………….

Mọi người đã tản ra, ai nấy quay về chỗ của mình. Đoàn Ngọc thì theo Phương Thế Nghĩa tới thư phòng riêng của ông ta.

Trong thư phòng này có rất nhiều sách vở, kinh thư, nhưng đã số đều là của các tôn giáo phàm tục, đáng lý ra sẽ không xuất hiện trong tầm mắt của người tu đạo. Đoàn Ngọc cầm lên một cuốn gọi là Kim Cương Kinh, của nhà Phật. Mới lật ra trang đầu thì thấy những đạo lý trong đó rất dễ hiểu, nhưng hắn nhìn một hồi thì lại phát hiện ra những điều mình hiểu cũng có chút không đúng, việc kỳ lạ này làm hắn nhíu mày. Khi xưa lúc còn làm một cậu bé phàm nhân, những kinh sách này hắn cũng đã từng đọc qua, nhưng khi đó nó không lưu lại ấn tượng gì quá lớn. Còn bây giờ khi đầu óc đã được linh khí của trời đất khai mở, đem những cuốn sách này ra đọc thì hắn lại có những cảm ngộ khác, thật sự quá kỳ diệu mà!

Thấy Đoàn Ngọc tập trung như vậy, Phương Thế Nghĩa khoanh hai tay sau lưng, đứng cạnh cửa sổ, nhìn hắn mỉm cười:

- Lâu lâu đọc lại những sách phàm tục này, cũng có thể giúp bình ổn tinh thần, làm cho đạo tâm trở nên rất kiên định. Đây là một điều kỳ diệu mà ta không sao hiểu thấu. Có lẽ, như một vị hiền nhân đã nói: đạo lý, là nằm trong những thứ đơn giản và thấp kém nhất. Nước chỉ chảy về chỗ thấp, muốn học đạo phải trở về bản tâm của mình thì mới được.

Đoàn Ngọc thoáng khựng lại, lẩm nhẩm mấy câu nói của Phương Thế Nghĩa. Trong đầu hắn hình như vừa xẹt qua tia manh mối nào đó, nhưng nó lướt qua thực sự quá nhanh, làm hắn không nắm bắt kịp. Hắc Phong đáp:

- Đúng là ở chốn phàm trần cũng có đạo của mình. Năm xưa, từng có một tu sĩ dùng đạo vô tình mà mình ngộ ở phàm trần được để tung hoành khắp nhân giới… chuyện này cũng mới cách vài trăm ngàn năm thôi, trong sách của ma giới ta vẫn còn ghi chép.

Chương 115: Giao ước

Đến bây giờ Đoàn Ngọc mới cảm nhận được tình hình chính trị của Việt quốc sâu xa đến mức độ nào. Chẳng phải đang không mà dạo gần đây lại xảy ra lắm chuyện như vậy. Hắn thử lẩm nhẩm trong đầu những sự kiện vừa xảy ra, liên kết chúng lại với nhau.

- Nhưng có điều, đạo thế gian rất khó để ngộ. Ta đã từng nghiên cứu về vấn đề này suốt mấy ngàn năm, lục tung hết tất cả những kho sách cổ của Ma tộc, nhưng cuối cùng chỉ tìm được duy nhất một câu nói đến phương pháp tu luyện để có được đạo thế gian…

- Là gì?

Đoàn Ngọc nôn nóng hỏi. Hắc Phong chậm rãi đáp:

- Là hãy chìm mình vào trong nhân sinh thầm lặng, trong bãi bể nương dâu của đời người…

- Nhân sinh thầm lặng, bãi bể nương dâu…

Đoàn Ngọc lại lẩm nhẩm mấy từ này. Trong nội tâm hơi khó hiểu lý do tu đạo vốn là để siêu thoát phàm tục, đắc đạo phi thăng; nhưng ở đây lại yêu cầu ngược lại, bảo phải chìm vào trong hồng trần thì mới ngộ ra được “đạo”? Tuy vậy, hiện tại hắn cũng không quan tâm lắm tới vấn đề này, hỏi cũng chỉ là để thỏa mãn tính hiếu kỳ mà thôi.

Hắn đã tìm ra con đường đi riêng cho mình, một con đường mà chưa ai dám đi… và hắn, sẽ còn tiếp tục nỗ lực trên con đường này - con đường truy cầu tất cả các loại lực lượng!

Bất giác, Đoàn Ngọc nghe Phương Thế Nghĩa gọi mình:

- Ngươi đang suy nghĩ gì mà trông có vẻ thẫn thờ quá vậy? Nói ta nghe xem nào?

Đoàn Ngọc lắc đầu, ra hiệu chẳng có gì. Hắn gấp cuốn sách lại rồi nhìn Phương Thế Nghĩa nói:

- Hóa ra minh chủ chính là vị tiền bối đã điểm hóa ta hôm trước. Vãn bối thật đã quá thất lễ rồi.

Dứt lời, người hắn hơi khom xuống, ôm quyền vái tạ Phương Thế Nghĩa một cái.

Tuy ngoài mặt biểu hiện kính trọng như vậy, nhưng Đoàn Ngọc không thể không có tâm đề phòng ông ta. Khi gặp lại Phương Thế Nghĩa, điểm duy nhất Đoàn Ngọc lo sợ chính là liệu ông ta có thắc mắc tại sao Lục Hàm Hư lại muốn bắt được mình đến thế không? Nếu Phương Thế Nghĩa thật sự có lòng tham thì hắn nguy to rồi. Có điều, hắn lại không muốn nghĩ xấu về ân nhân của mình như vậy. Thế nên tạm thời cứ tùy cơ ứng biến, đến đâu hay đến đó. Nói cho cùng Phương Thế Nghĩa cũng chỉ là tu sĩ Tiên Thiên, ông ta chắc chắn không thể phá vỡ tấm áo giáp linh lực do Hắc Phong tạo ra. Một khi phát hiện Phương Thế Nghĩa có ý đồ gây bất lợi cho mình thì hắn ngay lập tức có thể ung dung thoát thân.

Nhưng có vẻ Đoàn Ngọc đã quá đa nghi. Chỉ Phương Thế Nghĩa nói:

- Không có gì. Ngay tối hôm đó ta đã nhận ra được tài năng của ngươi rồi. Quả nhiên ngươi không làm ta phải thất vọng, sau khi trở về từ bí cảnh Yêu Linh Thánh Tông thì đã thoát thai hoán cốt, thay đổi một trăm tám mươi độ, trở thành “thiên tài” rồi.

Đoàn Ngọc ngẫm nghĩ một lát, rồi nói:

- Đấy chẳng qua chỉ là may mắn mà thôi. Đúng rồi, không biết minh chủ gọi riêng ta đến đây là có việc gì cần dặn dò?

Phương Thế Nghĩa không vội trả lời. Ông ta ngồi xuống chiếc bàn chính giữa thư phòng, nhìn Đoàn Ngọc một cái thật sâu rồi mở miệng hỏi:

- Tương lai ngươi có dự định gì hay chưa? Sẽ làm một tán tu phiêu bạt tu chân giới, hay là tìm một đại tông môn nào đó để trú thân? Với khả năng hiện tại của ngươi, một khi tin đồn ngươi có thể vượt cấp đánh chết tu sĩ Tiên Thiên của Kiêu gia truyền ra bên ngoài, thì ta tin chắc rằng sẽ có không dưới mười tông môn dùng đại lễ đến tận đây mời ngươi về…

- Đó cũng là lý do vì sao khi nãy ông lại can thiệp vào phút cuối? Ông muốn ta ở lại Bạch Đạo?

Nghe vậy, Phương Thế Nghĩa bật cười, lắc đầu:

- Không. Bạch Đạo là nơi tự do, ai muốn đến thì đến, ai muốn đi thì đi. Tuy nhiên, dù có đi đâu chăng nữa, có tới Thiên Kiếm tông hay Tinh Đạo tông gì đó thì ngươi vẫn là người của Việt quốc. Ngươi hiểu ý ta chứ?

Đoàn Ngọc gật đầu. Hóa ra là vậy, chắc hẳn Phương Thế Nghĩa cũng biết được phong phanh chuyện giữa Việt quốc và Đại Tấn sắp xảy ra giao tranh. Bạch Đạo là nơi huấn luyện cho các anh tài của đại tông môn gia tộc, là nơi tìm ra những nhân tố tiềm tàng cho Việt quốc, mà Phương Thế Nghĩa lại là thủ lĩnh ở đây, cho nên địa vị của Phương Thế Nghĩa trong giới tu chân của Việt quốc ắt hẳn rất cao, có biết được một số cơ mật cũng không phải là điều gì quá ghê gớm.

- Việt quốc là nhà của ta, là quê hương ta… vì nó, làm chuyện gì ta cũng bằng lòng. Ông nói đi, ông cần gì ở ta?

Phương Thế Nghĩa hít sâu một hơi, sau đó thở ra, đáp:

- Việt quốc sắp đại loạn rồi! E rằng chỉ vài năm nữa thôi sẽ xảy ra chiến tranh với tu chân giới Đại Tấn!- Cái gì?

Vừa nghe Phương Thế Nghĩa thốt ra câu này, Đoàn Ngọc kinh ngạc tới mức sửng người ra, mặt mũi chuyển thành một màu trắng bệch. Hắn loạng choạng lui về phía sau, suýt nữa thì té ngã. Thấy vậy, Phương Thế Nghĩa thở dài:

- Tin tức cơ mật này ta chỉ nói cho một mình ngươi biết, dứt khoát không nên tiết lộ ra ngoài. Ngươi hiểu chứ?

- Ta.. hiểu…

Đoàn Ngọc run run đáp, nhưng thật sự trong lòng thì lại thầm mỉm cười. Bởi vì kẻ có quan hệ với Vô Thập Tam, từng giao chiến với Bạch Vô Thiên, phát hiện bí mật động trời của Khương Thái là Lâm Tam chứ không phải Đoàn Ngọc! Chủ yếu hắn không muốn để lộ ra rằng mình từng giết hại vô số tu sĩ chính đạo ở Giới Mang Sơn. Cái tên Đoàn Ngọc này, coi như hắn dùng để làm việc thiện, khi nào cần phóng hỏa đốt nhà thì sẽ đeo mặt nạ vào mà dùng cái tên Lâm Tam kia.

Phương Thế Nghĩa làm vẻ nghiêm trọng nói:

- Vì tương lai của Việt quốc nên ta mới đứng ra bảo vệ cho ngươi trước mặt mọi người. Còn về Kiêu Hùng thì ta không dám chắc, tính khí ngài ấy rất thất thường. Có điều, ngươi không cần lo, Kiêu Hùng tiền bối đang ở biên giới canh phòng quân Đại Tấn nên tạm thời sẽ không gây khó dễ được cho ngươi đâu. Về phần những tộc nhân khác ta sẽ nói giúp cho ngươi, bắt họ không được dùng sức mạnh ức hiếp ngươi. Nhưng nếu là vậy, thì ngươi vẫn sẽ phải đối đầu với những tộc nhân Kiêu gia có cùng cảnh giới với mình.

Ông tiếp:

- Ngươi cũng đừng vội mừng, trước giờ ta chẳng giúp không ai cả. Bù lại, ngươi phải tham gia đại hội Long Hổ Phong Vân sắp được tổ chức ở Kiêu gia cho ta.

Đoàn Ngọc ngạc nhiên hỏi lại:

- Đại hội Long Hổ Phong Vân?

Phương Thế Nghĩa giải thích:

- Khi xưa, đại hội này được tổ chức để phân ra thứ hạng các gia tộc và tông môn trong Việt quốc, nhưng năm nay thì sẽ thêm mục đích tìm ra tân Hộ Quốc đại tướng quân - người gánh vác trọng trách thống lĩnh quân đội Việt quốc trong chiến tranh.

- Vậy hiện tại ai là Hộ Quốc đại tướng quân?

- Chiến thần của Kiêu gia - Kiêu Lịch! Có điều Kiêu Lịch đã gần hết thọ nguyên, thực lực cũng giảm sút hẳn, e rằng không còn sống được bao nhiêu lâu nữa.Nếu gọi Kiêu Hùng là một anh hùng thì Kiêu Lịch chính là một truyền thuyết của Việt quốc.

Kiêu Lịch là một tu sĩ Quy Nguyên cảnh đỉnh phong, là nòng cốt chính khiến quân Đại Tấn không thể tiến sang Việt quốc dù chỉ nửa bước. Nhưng dù là truyền thuyết thì cũng phải bị khuất phục dưới những năm tháng vô tình của thời gian. Năm nay Kiêu Lục đã trên ba trăm tuổi, vượt quá thời gian thiên đạo cho phép một tu sĩ Quy Nguyên tồn tại. Có lẽ cũng vì biết Kiêu Lịch đã sắp gần đất xa trời, cho nên Đại Tấn mới chuẩn bị kế hoạch sang xâm lược Việt quốc.

Đến bây giờ Đoàn Ngọc mới cảm nhận được tình hình chính trị của Việt quốc sâu xa đến mức độ nào. Chẳng phải đang không mà dạo gần đây lại xảy ra lắm chuyện như vậy. Hắn thử lẩm nhẩm trong đầu những sự kiện vừa xảy ra, liên kết chúng lại với nhau:

Thứ nhất là sự kiện Kiêu Lịch sắp chết. Khương Thái ngấm ngầm khơi mào cuộc chiến giữa Việt quốc và Đại Tấn.

Thứ hai là sự kiện Bạch gia liên thủ với Âm Ma Điện tiêu diệt Yêu Linh Thánh Tông. Mục đích vì muốn mở ra bí cảnh để giúp Khương Thái lấy được đầu long mạch thứ hai của Việt quốc, chỉ cần thêm một đầu long mạch cuối cùng ở Tinh Đạo Tông thì Khương Thái sẽ thành công thâu tóm hết ba đầu long mạch, sau đó chắc chắn dùng nó để đột phá tu vi, tiến giai lên cảnh giới Vấn Đỉnh! Một khi y đã đạt đến Vấn Đỉnh thì chẳng ai hay bất kỳ người nào ở Đông Lâm Tinh có thể quản thúc được y!

Sự kiện thứ ba là gã đại hán tóc xoăn thần bí xuất hiện ở phường thị của Bạch gia. Gã ta rất hùng hổ, tu vi lại quá sức biến thái. Chỉ cần dùng một chưởng mà giết chết tu sĩ cao hơn mình hai tiểu cấp. Gã chắc chắn là một thiên tài của gia tộc hay tông môn nào đó. Nhiều khả năng là Kiêu Nhất của Kiêu gia chăng? Nhưng rốt cuộc tại sao gã lại xuất hiện ở đây?

Khi nói đến sự kiện này, Đoàn Ngọc có nhớ trước khi rời đi gã đại hán kia có buông lại một câu: “Bạch gia các ngươi vô pháp vô thiên, vong ân phụ nghĩa, chuyên ỷ thế hiếp đáp người khác. Cẩn thận có một ngày… toàn tộc diệt vong…” Chẳng lẽ đây ám chỉ mục đích của gã là thanh trừ cho Việt quốc sao? Có lẽ do hiện tại chưa nắm được chứng cứ xác thực, nên gã đại hán tóc xoăn sẽ chưa ra tay.

Sự kiện thứ tư là đại hội Long Hổ Phong Vân, à… thì ra là vậy… Nghĩ đến đây Đoàn Ngọc mới vỡ lẽ ra và sâu chuỗi được các sự việc với nhau. Ắt hẳn rằng vì chuẩn bị cho lần đại hội sắp tới, gã đại hán tóc xoăn kia muốn làm một việc lớn cho Việt quốc để lấy điểm trong mắt mọi người. Và Bạch gia sẽ là một con mồi ngon để gã ta thực hiện điều đó. Vậy thì mục đích của Phương Thế Nghĩa là gì? Muốn mình cạnh tranh với vị đại hán kia sao?

Thấy khuôn mặt Đoàn Ngọc trở nên trắng bệch, Phương Thế Nghĩa vội vã hỏi:

- Ngươi có vấn đề gì vậy? Chẳng lẽ đã bị thương trong cuộc giao chiến khi nãy sao?

Đoàn Ngọc lắc đầu:

- Không có gì. Còn bao lâu nữa thì đại hội Long Hổ Phong Vân sẽ diễn ra?

Phương Thế Nghĩa xua tay:

- Ngươi đang lo tu vi mình sẽ không tăng tiến kịp phải không? Cứ yên tâm đi, đại hội này phải ba năm nữa mới diễn ra, chắc hẳn khi ấy ngươi cũng đã tiến lên Tiên Thiên nhỉ?

Đoàn Ngọc gật đầu. Nếu là ba năm nữa thì tốt. Chứ bây giờ mà muốn hắn đối đầu với tên đại hán biến thái kia thì thực sự chẳng khác nào bắt hắn đâm đầu vào đường chết. Quảng thời gian ba năm, có lẽ cũng đủ để hắn dàn xếp mọi việc. Đoàn Ngọc ngẩng đầu nghiêm túc nói:

- Phương tiền bối, ta sẽ nghe theo những gì ông nói, nhưng ta vẫn có một điều kiện…

- Cư nói đi, nếu trong khả năng thì ta sẽ giúp.

Đoàn Ngọc hít sâu vào một hơi, sau đó chậm rãi lên tiếng:

- Ta muốn ông cùng ta đột nhập vào Bạch gia để cứu một người!

- Ngươi điên à?

Nghe vậy, Phương Thế Nghĩa không nhịn được sửng sốt quát lớn. Điều này làm ông mất bình tĩnh đến mức đứng bật dậy. Nhưng Phương Thế Nghĩa cũng rất nhanh bình tâm trở lại, ngồi xuống nói:

- Ngươi muốn ta cứu ai? Có lẽ cũng không cần phải đột nhập đâu. Ta có quen biết một số bằng hữu ở Bạch gia, hy vọng bọn họ có thể giúp ngươi cứu người này ra.

Đoàn Ngọc gật đầu, nếu như có thể cứu Trương Cuồng mà không phải chịu tổn thất gì là tốt nhất. Nhưng chuyện này phải làm thật nhanh, vì hắn linh cảm có điều không hay sắp xảy ra với Trương Cuồng.

Hắn và Phương Thế Nghĩa hàn huyên một lúc lâu nữa. Sau đó chia tay Phương Thế Nghĩa, quay về căn phòng ở khu phòng nghỉ phía Nam tổng đài Bạch Đạo để nghỉ ngơi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau