ĐẤU LA ĐẠI LỤC: Ý TRUNG NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đấu la đại lục: ý trung nhân - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Kết thúc

Nana và Thiên Minh xách theo tên Linh Tê đến chỗ Vinh Vinh và Áo Tư Ca ngồi chờ mọi người.

Tần Minh thấy Nana đã xong thì cũng lập tức đánh ngất tên hồn đế mang tới. Vinh Vinh nhìn tên hồn đế trợn mắt há mồm thốt lên.

"Tần Minh học trưởng, hắn còn sống sao?"

Tần Minh không nói, Nana thấy Vinh Vinh kinh ngạc thì cũng nhìn theo, cô cũng bị làm cho sợ. Đây có đúng là tên hồn đế ngạo mạn kiêu căng hung dữ lúc nãy sao? Người hắn có chỗ nào không phải là máu, mặt đã bị sưng che lấp không thấy rõ ngũ quan, có lẽ hắn ít nhất cũng gãy tầm 30 cái xương đi, nằm thở thoi thóp không biết chuyện gì nữa. Nana nghi ngờ không biết sau này hắn có hồi phục được không, Tần Minh từ lúc nào trở nên độc ác?

Nana hít một hơi thử nhìn Tần Minh, Tần Minh vẫn luôn chăm chú nhìn cô, hai mắt đã chạm nhau, hắn cảm giác Nana cùng trước đây là không giống. Hắn mở miệng.

"Nana, ta gặp riêng ngươi một chút được chứ?"

Nana thoáng giật mình, rất nhanh lấy lại bình tĩnh thản nhiên nói:

"Tần Minh học trưởng, mọi người bên kia đã sắp xong rồi. Đợi một chút sẽ cùng trở về."

Học trưởng? Nana sao lại xưng hô với ta như thế? Cô ấy có ý gì?... Rất nhiều câu hỏi lướt qua trong đầu Tần Minh. Hắn cứ đứng im nhìn Nana như vậy.

Thiên Minh thấy Tần Minh lạ lạ thì quay sang Nana hỏi nhỏ:

"Tần Minh lão sư sao thế? Ngươi rất thân sao?"

Nana đáp lại:

"Hắn là đệ tử của gia gia ta."

Tần Minh thấy Thiên Minh gần gũi Nana, lại nghe Nana trả lời như hắn không liên quan đến cô. Tần Minh giận giữ định túm lấy Nana đi nhưng lần này Nana phản ứng rất nhanh, nhảy ra sau nói:

"Học trưởng, xin tự trọng."

Tần Minh ngơ ngác, một lúc sau mới bật cười quay mặt đi. Vinh Vinh và Áo Tư Ca khó hiểu nhìn nhau, ai cũng thấy có gì đó không đúng đang xảy ra.

Bên kia chiến đấu đã kết thúc, Đường Tam trói hai tên gian tặc bằng Lam Ngân Thảo trở lại. Thấy tên hồn đế, hắn cũng phải hỏi Tần Minh.

"Học trưởng, hắn còn sống chứ?"

Tần Minh gật đầu, Đường Tam lúc này mới thở ra nhẹ nhõm.

"Còn may mấy tên hồn vương này không có kinh nghiệm đơn đấu, cũng không có hồn hoàn vạn năm, chỉ được chút danh hồn vương mà thôi. Được rồi, chúng ta trở về."

Mọi người không bị thương, mau chóng đưa bốn tên gian tặc về giao cho đội chấp pháp hoàng gia xử lí, bên ấy cũng đã tìm đến nơi giam giữ hồn thú và âm thầm giải cứu. Chỉ là họ nghi ngờ: Tại sao lúc trước nói hồn thú thoi thóp nhưng khi vòng giam mở thì lại thấy bọn chúng vẫn rất khỏe khoắn chạy về rừng đây? Lý do chắc chắn là không ai nói cho họ.Tối ngày hôm đó mọi người cũng đã trở về học viện, ngay trong sân nhỏ kí túc xá, có người đang chờ.

"Gia gia, gia gia về rồi!"

Phất Lan Đức nghe tiếng gọi của Nana từ xa thì mỉm cười nhưng ngay sau đó lại nhớ ra chuyện gì, biến thành tức giận.

"Ngươi đúng là càng ngày càng to gan, trốn học không nói, còn đi bắt tặc. Đụng đến cả đội chấp pháp hoàng gia! Hạ Từ đại nhân đã nói với ta hết rồi, đừng hòng chối cãi."

Nana không biết Phất Lan Đức thông tin là như thế nhanh chóng, nhất thời không nghĩ ra nói gì cho phải. Tần Minh bước lên nhận tội thay cho cô.

"Thầy, là ta không coi sóc tốt các học đệ học muội. Để họ gặp rắc rối, thầy cứ trách phạt."

Đối với thái độ của Tần Minh, Phất Lan Đức không bất ngờ mà bất ngờ là thái độ của Nana.

"Gia gia, là tại cháu. Cháu kéo theo mọi người đi tự ý hành động, có gì ông cứ trách. Cháu không cần ai gánh tội thay, Tần Minh học trưởng cũng là do cháu ép."

"Nana, ngươi..."

"Chúng em cũng có lỗi, viện trưởng." Sáu người Thất Quái đồng thanh.

Phất Lan Đức nhìn lại một cái Nana rồi lại nhìn Tần Minh, hình như đã hiểu ra chút gì, thở dài nói:

"Ta lo lắng mới trách mắng các ngươi. Bình an trở về là tốt rồi, đi nghỉ ngơi đi."Đới Mộc Bạch đã có được hồn hoàn, tiến cấp hồn tông. Hắn vui vẻ mà bước đến hội tụ với bảy người.

"Ta là lão đại, chuyện bắt tặc vui như vậy lại không tới phiên ta. Lần sau nhớ chờ ta mới được đi đấy."

Phất Lan Đức đi được mấy bước nghe hắn nói thì bực mình hét lớn:

"Còn có lần sau thì đừng có mơ trở về học viện, hừ."

Tám người giật bắn mình, tất cả nhìn nhau rồi lại phá lên cười, họ ngồi xuống kể cho nhau nghe những chuyện đã xảy ra, sau đó cùng nhau ăn cơm. Tần Minh đã lặng lẽ đi từ lúc nào.

Nana trở về phòng ngủ thì thấy Tần Minh đã đứng trên ban công. Nana cũng không có trốn tránh, quyết định nói cho rõ ràng.

"Tần Minh học trưởng, ngươi đây là đang làm gì?"

Tần Minh nhìn Nana như muốn tìm ra sự che đậy giả như không quan tâm của cô, nhưng hắn lại lo lắng phát hiện, Nana là không quan tâm tới hắn thật. Chẳng lẽ tối qua hắn đã nói gì sai sao?

Thấy Tần Minh không nói, Nana lên tiếng trước.

"Đây là phòng ta, ta là nữ tử. Xin học trưởng tôn trọng ta."

"Nana! Ngươi sao lại trở nên như vậy?" Tần Minh kinh ngạc.

"Đây mới chính là ta, người trước kia học trưởng quen là do ngươi tự nuông chiều biến thành, ta không muốn trở thành người như ngươi mong chờ. Xin để ta yên đi." Nana nói thật thẳng thắn, có như thế hắn mới hiểu ra.

Tần Minh càng lúc càng mờ mịt, hắn vội vàng giải thích.

"Không, ta yêu ngươi mới nuông chiều ngươi, không phải là biến ngươi thành người ta muốn."

"Học trưởng, ta tuy tuổi nhỏ nhưng cũng hiểu thế nào là yêu. Ta ở bên ngươi không vui vẻ, không an tâm. Ta chính là không yêu ngươi. Ngươi cứ tự mình quan tâm ta, ngươi hỏi ta có thích như thế sao? Ta gần gũi ai ngươi cũng quản, ta không muốn đeo nơ ngươi cũng quản, ta đi đâu ngươi cũng theo ta. Ngươi đang biến ta thành con rối của ngươi sao?"

Tần Minh nghe Nana thì ngây ngốc. Ta quan tâm ngươi vì ta không muốn ngươi gặp nguy hiểm, không muốn ngươi gần gũi người khác là vì ta sợ ngươi không quan tâm đến ta, ta muốn ngươi luôn đeo chiếc nơ ta tặng, điều đó chứng tỏ ngươi cùng ta có liên quan. Những lời này suy nghĩ trong lòng mà không thể nói ra, cổ họng Tần Minh đã khô cứng lại.

Nana thở dài. Có lẽ hắn đã hiểu.

"Kết thúc rồi. Ta sẽ không đối xử bất kính với học trưởng nữa. Trước đây là ta không đúng, ta ở đây xin lỗi học trưởng."

Nana cúi người xuống xin lỗi Tần Minh, hắn không nói thêm gì mà quay lưng rời đi. Nana tiến lên đóng cửa thật chặt, nước mắt lại tự động tuôn rơi: Ta xin lỗi, Tần Minh. Ta không thể yêu ngươi, ta không chắc chắn mình có thể sống, ngươi nên tìm người sẽ theo ngươi đến cuối cùng. Còn ta, không thuộc về thế giới này.

Chương 67: Tần minh

Tần Minh từ phòng Nana đi ra đến bên hồ phía sau học viện, hắn nghĩ lại những câu thổ lộ của hắn hôm qua, cùng những lời từ chối nặng nề mà Nana vừa mới nói. Hắn không biết hắn đã làm gì sai, nhất là không biết làm sao để Nana lại quan tâm hắn như lúc trước. Hắn khóc, một hồn đế thiên tài chưa bao giờ e ngại địch thủ, một Tần Minh lão sư lạnh lùng vị trí cao cao tại thượng trong lòng các nữ sinh. Chỉ bởi những lời nói đó của Nana mà rơi nước mắt, hắn cúi người quỳ chống hai tay trên mặt đất, cỏ bên hồ đều đã bị hắn cào nát.

"Tần Minh?"

Giọng nói làm hắn giật mình ngẩng đầu lên, thấy là người đó, nước mắt hắn càng là hung hăng chảy xuống, giờ hắn chỉ có mỗi người này là trưởng bối.

"Thầy, ta..."

Phất Lan Đức thở dài đi tới nâng hắn dậy dịu dàng nói:

"Tần Minh, Nana là đứa cháu gái duy nhất của ta, tính cách nó bướng bỉnh thích bày trò. Ta khi thấy ngươi đối với nó, ta rất an tâm nếu người ở bên nó là ngươi. Sao, nó lại bày trò gì chọc tức ngươi?"

Tần Minh lắc đầu, nếu chỉ là trò đùa của Nana thì quá tốt, hắn sẽ không tức giận, nhưng mà.

"Thầy, Nana không yêu ta, cô ấy nói ta muốn biến cô ấy thành con rối, nói không muốn trở thành con rối của ta. Trước đó chẳng phải luôn rất tốt sao? Ta đâu có ý làm cô ấy buồn, ta luôn đứng về phía cô ấy mà."

Phất Lan Đức trước đây đã bị từ chối và hắn cũng không thể quên được người đó cho tới tận bây giờ, hắn là người hiểu rõ nhất tâm trạng Tần Minh lúc này, vỗ vai Tần Minh, hắn hỏi:

"Ngươi cảm thấy nó không yêu ngươi thật sao?"

"Ta, không biết. Có lúc ta cảm nhận được Nana quan tâm ta, có lúc lại như rất xa. Ta không biết."

Nhìn Tần Minh mờ mịt lắc đầu, Phất Lan Đức thở dài.

"Có lẽ ngươi đã yêu nó sai cách, ngươi hãy thử để nó suy nghĩ một thời gian. Đừng đến tìm nó nữa, được không?"

Tần Minh nghe Phất Lan Đức nói thì hoảng hốt.

"Thầy, thầy muốn ta từ bỏ sao? Ta không thể, ta không thể từ bỏ Nana. Không nhìn thấy cô ấy ta rất trống rỗng, ta trước đây chỉ biết đến tu luyện, chỉ có Nana mới khiến ta có cảm giác ấm áp, đầy đủ trong trái tim ta, ta không thể từ bỏ."

Nhìn Tần Minh, Phất Lan Đức thật không biết khuyên hắn thế nào, đúng là hắn đã làm sai cách rồi.

"Tần Minh, ta biết nhưng Nana còn nhỏ. Nó cần có bạn bè, cần thời gian riêng tư, cần có quyết định của riêng mình. Ngươi cũng phải để nó tự do chứ không nên quan tâm quá mức, nhiều khi điều đó sẽ trở thành... phiền phức."

"Phiền phức sao? Đúng là cô ấy từng nói ta rất phiền phức." Tần Minh ngơ ngác nhớ lại chiều hôm đó, nước mắt hắn lại chảy xuống.

"Không, thầy, Nana từng nói cô ấy thích Đường Tam. Lần này đi bắt gian tặc, ta cũng thấy cô ấy thật sự quan tâm đến Đường Tam nhất. Nana là thích Đường Tam sao?"

Phất Lan Đức vỗ vai hắn, lắc đầu.

"Ngươi yên tâm, ta biết rất rõ Nana đối Đường Tam là tôn trọng, là bằng hữu. Đường Tam trong đội luôn là người cầm lái nên Nana rất hay hỏi ý kiến của hắn mới hành động, ngươi nghĩ kĩ xem có lần nào không phải là vì nhiệm vụ không?"

Tần Minh nhớ lại, quả đúng như lời Phất Lan Đức nói, không phải thì tốt, hắn đã bình tĩnh. Phất Lan Đức nói tiếp:

"Đừng đến tìm Nana nữa, chờ con bé nghĩ thông suốt, được không?"Tần Minh nhìn Phất Lan Đức một lúc sau mới gật đầu, Phất Lan Đức yên tâm rời đi để hắn một mình an tĩnh.

Sáng Nana theo Thất Quái đến lớp học, đám học sinh đều cảm thấy có vẻ gì không đúng, bởi vì ma nữ hôm nay rất ngoan. Khác với ngày thường bước vào lớp là liếc ngang liếc dọc dọa đám học sinh sợ, nay là nhìn chằm chằm cái ghế rồi đi thẳng đến chỗ ngồi, không có khí thế, chỉ giống một cô gái nhỏ bình thường.

Nana ngồi ngoài cùng, bên cạnh là Trúc Thanh, thấy Nana đã là lạ từ sáng, Trúc Thanh khó hiểu hỏi:

"Nana, ngươi bị sao thế?"

Nana lắc đầu cười.

"Ta thì có chuyện gì chứ? Trúc Thanh, ta phải ngoan ngoãn, vậy mới không lo xảy ra chuyện ngoài ý muốn."

Nghe Nana nói, Trúc Thanh lại càng khó hiểu hơn, lão sư cũng vào nên cô không tiện hỏi, một buổi sáng yên bình đến khó chịu.

Tan học, lúc ăn trưa xong trở về trên đường thì có chuyện xảy ra. Nhìn thấy người gây chuyện, khó khăn lắm Nana mới lại vui vẻ. Chẳng phải là ông của Thái Long đến tìm sao, muốn báo thù cho Thái Long và cha Thái Long đó, lúc trước đọc chi tiết này cứ thấy vui vui, đúng là bảo vệ người nhà vô điều kiện, Đường Tam cũng rất có duyên với ông ta. Nana ngoan ngoãn đứng xem.

Đường Tam đối mặt bây giờ là ông nội của Thái Long - Thái Thản, hồn thánh vũ hồn Đại Lực Tinh Tinh.

Thái Thản đã xách Tiểu Vũ trên tay nhìn Đường Tam phía dưới coi thường nói:

"Ngươi là người đã đánh con trai và cháu trai ta? Hừ, để ta xem bản lĩnh của ngươi. Ta cũng không cậy mạnh bắt nạt tiểu bối, nếu ngươi đến khi cây hương này cháy hết phá được phòng ngự của ta thì ta sẽ bỏ qua."

Thái Thản vung tay ném một cây hương cắm thẳng vào bức tường cạnh đó, lực đạo của ông ta rất mạnh, ngay lúc là mở hồn kĩ thiết lập vòng phòng ngự vô cùng kiên cố. Đường Tam cắn răng nén tức giận, Tiểu Vũ bị ông ta bắt ở bên trong phòng ngự, bắt buộc phải phá xông vào, hắn đang dùng hết tất cả khả năng liều mạng, cả Bát Chư Mâu, ám khí cũng đã dùng tới.

Đới Mộc Bạch thấy thế lo lắng xông lên.
"Đường Tam, để bọn ta giúp ngươi."

"Không, lão đại. Ta phải tự mình làm nếu không Tiểu Vũ sẽ gặp nguy hiểm."

Đường Tam cố chấp, những người khác cũng chỉ có thể đứng nhìn không làm được gì. Thấy tay trái của Đường Tam đang dần phát ra ánh sáng, Nana mỉm cười, tới lúc rồi.

"Hạo Thiên Chùy? Ngươi vũ hồn là Hạo Thiên Chùy? Tiểu tử, cha của ngươi là..."

Đường Tam đã hết cách, hắn không thể không dùng ra vũ hồn thứ hai. Không chỉ Thái Thản, những người khác của Thất Quái cũng kinh ngạc không kém, giờ họ mới biết Đường Tam là song sinh vũ hồn, còn là Hạo Thiên Chùy. Và một người nữa.

"Đây là học viện Sử Lai Khắc Sao? Chúng ta tới rồi."

Đột ngột từ trong không gian bước ra, một người đàn ông trung niên khí chất cao quý, bên cạnh hắn là một người toàn thân mặc đồ màu đen thần bí, không gian chính do người này mở ra. Thấy người trung niên, Ninh Vinh Vinh vui vẻ chạy lại ôm lấy hắn gọi một tiếng.

"Baba! Cốt gia gia."

Baba của Vinh Vinh, Thất Bảo Lưu Ly tông tông chủ - Ninh Phong Trí. Người mặc đồ màu đen Vinh Vinh gọi Cốt gia gia là một tên phong hào đấu la.

Ninh Phong Trí xoa đầu Vinh Vinh nhẹ nhàng nói:

"Ta tới tìm Đường Tam, Tam ca của con, hắn đâu?"

"Baba, Tam ca bị người ta đánh." Vinh Vinh cáo trạng.

Thấy thế Thái Thản vội bước lên nói với Ninh Phong Trí.

"Ninh tông chủ, ngươi xem thứ trên tay trái hắn là cái gì?"

Triệu Vô Cực nhận tin Đường Tam bị hồn thánh gây khó dễ thì chạy tới giúp, nhìn thấy Đường Tam đang lúc này mà khôi phục hồn lực, cùng vũ hồn của hắn thì vô cùng kinh ngạc, Ninh Phong Trí cũng giật mình, hiểu ra. Thái Thản nói tiếp:

"Hắn là Đường Tam? Vũ hồn Hạo Thiên Chùy. Hắn là thiếu chủ của ta, sao ta có thể làm hại hắn chứ?"

"Thiếu chủ?"

Không những Đường Tam ngạc nhiên đứng dậy, mà tất cả mọi người đều là như thế. Thái Thản tại sao lại gọi Đường Tam là thiếu chủ? Có liên quan đến Hạo Thiên Chùy?

Ninh Phong Trí biết chuyện, cũng biết chuyện không thể bại lộ, bèn nhờ Triệu Vô Cực tìm một căn phòng kín để họ đi vào.

Nana nhìn theo Đường Tam cùng Thái Thản và Ninh Phong Trí rời đi ánh mắt phức tạp. Thất Quái những người khác cùng nhau trở về kí túc xá.

Trong lòng Nana bây giờ là một mảnh âm u: Một con đường mới lại mở ra cho nam chính, vậy còn mình đâu? Chẳng lẽ cứ phải đi theo cốt truyện đã định sẵn như vậy, làm một vật kí sinh trong câu chuyện này sao?

Chương 68: Bạn mới

Khi Ninh Phong Trí cùng Thái Thản đi, Đường Tam quay lại kí túc xá. Hắn nói cho mọi người biết phụ thân hắn là một phong hào đấu la - Hạo Thiên Đấu La, Thái Thản là thuộc hạ trước đây của Hạo Thiên và giờ đây đã nhận hắn là thiếu chủ. Ninh Phong Trí đã được Vinh Vinh cho xem ám khí của Đường Tam rất vừa ý, muốn cùng Đường Tam bàn bạc làm ám khí cho tông môn của hắn. Những chuyện này Nana không ngạc nhiên gì, ăn tối xong Nana lại tiếp tục vào rừng cố gắng tu luyện Linh Lan Hoa. Trở nên cường đại, rời xa nhân vật chính có phải sẽ thoát ra được cốt truyện định sẵn hay không?

Chăm chú tu luyện và mải suy nghĩ nhiều, Nana không hề biết vẫn có một người âm thầm dõi theo cô. Tần Minh không thể làm theo lời của Phất Lan Đức, hắn mỗi ngày đều phải đến nhìn Nana. Chỉ có thế hắn mới tìm được chút an tâm vui vẻ, chỉ khác giờ hắn phải ở trong bóng tối mà thôi.

Ba tháng nữa cuộc thi tuyển chọn cho giải đấu Hồn Sư Cao Cấp sẽ diễn ra. Dưới sự trợ giúp của tiên thảo, trừ Tiểu Vũ, tất cả mọi người của Thất Quái đã là hồn tông. Hôm nay đại sư cùng Phất Lan Đức, Liễu Nhị Long và cả Triệu Vô Cực sẽ dẫn bảy người đi rừng Lạc Nhật tìm kiếm hồn hoàn.

"Nana, ngươi thật không muốn đi sao?"

Tiễn mọi người ở cổng học viện, Nana đang nói chuyện với Phất Lan Đức.

"Gia gia, rừng Lạc Nhật đối với cháu có nhiều kí ức đáng sợ, cháu không muốn tới đó." Nana vờ lấy một lí do, cô không muốn lẽo đẽo đi theo cốt truyện này nữa, những chuyện có thể tránh, thì sẽ tránh.

Phất Lan Đức nghĩ Nana nói là thật, cũng gật đầu không hỏi gì thêm, đưa cho Nana một túi kim hồn tệ chỉ căn dặn.

"Ở lại nếu thấy buồn, có thể ra ngoài chơi. Ta sẽ không trách ngươi, nhớ bảo vệ bản thân là được."

"Vâng, gia gia." Nana cảm động ôm lấy Phất Lan Đức, vị gia gia này đối với cô thật tốt.

Mọi người vẫy tay tạm biệt rồi rời đi, Nana thở ra một hơi thật mạnh bước thẳng ra đường lớn thành Thiên Đấu, không quay về học viện. Thời gian này, cô sẽ không trở về, để tâm an tĩnh, sẽ nghĩ thông suốt mọi chuyện.

Tần Minh không biết Nana ở lại, hắn nghĩ Nana sẽ theo Thất Quái. Triệu Vô Cực nhờ Tần Minh thay hắn lên lớp sáng nay nên hắn cũng không có thời gian đi tiễn mọi người.

Trải qua nhiều biến cố, có thể nói khoảng thời gian này là tự do tự tại nhất từ khi bắt đầu, Nana rất vui vẻ. Tìm một cửa hàng đổi bộ đồng phục thành một bộ váy trắng dài đến đầu gối, ống tay dài ôm vào cánh tay mảnh mai trông rất giống một cô gái nhỏ bình thường, Nana quyết định sẽ sống như một người bình thường, cảm nhận một cuộc sống không tranh đấu như trước kia. Nana không biết từ lúc nào cô cũng thích màu trắng, có lẽ màu lam khiến cô nhớ lại một chút chuyện gì đó không vui nên cô không mặc nữa.

Một mình đi dạo trên đường phố không những không chán mà lại thấy yên bình đến lạ, không cần suy nghĩ chuyện gì, chỉ cần hít thở không khí trong lành và ngắm nhìn mọi người sinh hoạt mà thôi.

Nana thấy một cửa hàng bán bánh bao, dừng lại trước tiệm xem người ta làm, tự nhiên lại nhớ tới cảnh Đới Mộc Bạch nhào bột không khỏi bật cười. Bỗng bên cạnh Nana xuất hiện một thiếu nữ trông cũng trạc tuổi cô, nhìn cô rồi nói:

"Này, cô đói sao? Ta mua giúp cô nhé!"

Nana thả lỏng tâm trạng cũng không chú ý xung quanh, nghe thiếu nữ nói thì ngẩn người, sau lại hiểu ra, cảm thấy thú vị cũng không từ chối mà gật đầu.

Thiếu nữ nắm tay dẫn Nana vào cửa hàng, gọi ra hai cái bánh đưa cho Nana, không thấy cô ấy ăn Nana thắc mắc hỏi:

"Ngươi không ăn sao?"

Thiếu nữ lắc đầu: "Ta không đói, ngươi tên gì? Ngươi cũng là trẻ mồ côi sao?"

Nana kinh ngạc: "Trẻ mồ côi?"

Thiếu nữ gật đầu.

"Ta cũng là trẻ mồ côi, ta được nhặt nuôi, năm ta sáu tuổi giác tỉnh vũ hồn không thể tu luyện nên bị bỏ đi, ta sống một mình cho tới bây giờ. Ngươi giống ta lúc đó, ta cũng chỉ ước được ăn một cái bánh bao mà thôi."

Nana tự nhiên thấy thương cảm, sáu tuổi tự mình sống tới bây giờ, bị bỏ rơi hai lần từ khi còn rất nhỏ, cô ấy sống kiểu gì?

Nana đưa một cái bánh cho thiếu nữ rồi nói:

"Ừm, ta ở đây cũng là, nhưng ta may mắn có một gia gia nhận ta, thương ta. Nhưng gia gia đi xa rồi, ta tạm không về nhà."

Thiếu nữ nghe Nana nói "gia gia đi xa" lại hiểu lầm gia gia của cô đã chết, nắm lấy tay Nana nói:

"Ngươi và ta thật giống nhau, ta thấy rất thích ngươi. Đừng lo, ta sẽ làm bạn với ngươi, ta gọi Tiểu Ly 13 tuổi. Ngươi đâu?"

"Ta là Sở... A Sở! Ta cũng sắp 13 tuổi."

"Vậy tốt quá, A Sở. Chúng ta chính là bạn rồi. Ngươi không có nhà để về sao? Ta đưa ngươi về nhà ta nhé!" Nana không có lí do từ chối, thiếu nữ trước mặt này rất tốt bụng và đơn thuần như cô trước kia vậy, có cô ấy thật vui vẻ.

Tiểu Ly ở trong một căn nhà nhỏ bị bỏ hoang cuối phía tây thành Thiên Đấu, gần đây là hạ du sông lớn, có rất nhiều cá. Tiểu Ly lúc nhỏ nhờ nhặt đồ ăn thừa mà sống, lớn lên có thể bắt cá bán cho người ta kiếm tiền.

Nana trên đường về nhà Tiểu Ly nghe cô ấy nói chuyện, không ngừng nhớ tới Phất Lan Đức. Gia gia của cô thật tốt, cho cô ăn không ở không, dạy học miễn phí sau lại trở thành gia gia yêu thương cô, ai có nhiều may mắn như cô sao.

"A Sở, đến rồi đây, ngươi không chê chứ?"

Nhìn căn nhà nhỏ chỉ bằng nửa phòng ngủ ở học viện, xung quanh tường còn bị dây leo quấn quanh đổ nát, Nana càng thấy lòng quặn đau hơn. Nhìn Tiểu Ly nói:

"Tiểu Ly, so với ngươi ta thật nhiều may mắn. Ta còn định vì một số chuyện không vui mà không quay về, ta thật xấu tính, không nghĩ sẽ làm những người thương ta lo lắng. Đợi gia gia trở về, ta sẽ đưa ngươi tới một chỗ tốt hơn."

Tiểu Ly kinh ngạc: "Gia gia ngươi chưa chết?"

Nana còn kinh ngạc hơn cô ấy.

"Sao lại biến thành gia gia chết rồi, ta nói là đi xa, đi tới nơi khác."

"Haha, ta cứ tưởng, thật tốt. Ngươi vào đi, ta bắt cá cho ngươi ăn."

Bắt cá sao? Lại nhớ tới Trúc Thanh. Nana giật mình phát hiện, tất cả mọi thứ đều có thể khiến cô liên tưởng đến khoảng thời gian ở cùng Sử Lai Khắc. Cô thật không thể rời khỏi họ.

Tiểu Ly bắt cá rất thành thục, chẳng mấy chốc đã được rất nhiều, hai người nấu vài con cá ăn, còn lại chiều sẽ đi bán. Thật lâu mới có cảm giác bình dị thế này, Nana thấy rất ấm áp.

Buổi chiều Tiểu Ly và Nana đi ra một cửa hàng phía nam thành bán cá, trên đường về bất chợt có một đám thiếu nữ đứng ra chặn đường. Chỉ là những thiếu nữ trạc tuổi, không biết họ định làm gì đây. Tiểu Ly quen biết họ, thấy bị chặn thì nhảy lên che trước người Nana nói:

"Hạ Vũ, ta bây giờ không còn gặp Hạ Tư nữa, xin tha cho chúng ta đi."

Thiếu nữ tên Hạ Vũ cười lạnh, đến nâng mặt Tiểu Ly ra vẻ kiêu căng ngạo mạn.

"Tiểu Ly hồ ly tinh, đừng tưởng ta không biết ngươi cố ý tiếp cận ca ca ta. Gia tộc ta chỉ có hắn 15 tuổi đã là đại hồn sư, tương lai trở thành người mạnh mẽ tiền đồ rộng mở. Ngươi đừng hòng trèo cao."

Tiểu Ly giải thích. "Không đâu Hạ Vũ, ta không có tình cảm với hắn, ta chỉ tình cờ gặp hắn hai lần mà thôi."

Hạ Vũ vẫn không tha, lắc lắc cằm Tiểu Ly.

"Hồ ly tinh, ta tốt bụng làm bạn với ngươi lại để ngươi câu dẫn ca ca ta sao? Ta xem không có khuôn mặt này, ngươi làm sao câu dẫn ca ca ta."

Nói xong, Hạ Vũ lùi ra sau nói với ba thiếu nữ theo cô ta.

"Đánh cô ta, đánh mặt ấy, để cô ta bỏ thói hồ ly tinh."

Nana nghe đến đây không thể đứng nhìn nữa, đúng là ở đâu cũng phải tranh đấu. Hồn sư có cách đấu của hồn sư, dân thường sẽ có cách hại dân thường, tóm lại chính là cường giả vi tôn, ta không có sức phản kháng thì người sẽ hãm hại ta.

Kéo Tiểu Ly ra phía sau lưng, Nana nhìn bốn thiếu nữ trước mặt nói ra câu nói quen thuộc.

"Mặt đã xấu, tính khí còn khó coi."

Hạ Vũ bị chửi tức giận tiến lên nắm cổ áo Nana hét như tát nước vào mặt.

"Tiện nhân, ngươi nói gì? Dám nói lại ta nghe!"

"Ta nói, ngươi xấu, tính khí càng, khó, coi."

"Ngươi..."

Bốp! Hạ Vũ định tát Nana nhưng Nana đã đánh cô ta trước, chỉ một cái tát đã bất tỉnh. Nana nhìn lại tay mình, lần đầu đánh người thường, không ngờ lại yếu như vậy.

Hạ Vũ không phải hồn sư nhưng ba người đi theo cô ta chính là, thấy tiểu thư nhà mình bị đánh ngất họ lập tức phóng thích vũ hồn xông lên. Là ba chị em hồn sư vũ hồn Kiếm hệ cường công nhưng lại chỉ có một hồn hoàn màu vàng. Nana đứng im mà mỉm cười, dùng hai tay bắt kiếm của hai người, còn một cái thì trực tiếp đá ra. Ba chị em kinh ngạc, trước mặt họ là một con nhóc còn thấp hơn họ đây, không có vũ hồn mà sao cô ta có thể.

Nana nhìn phản ứng của họ thì cười lớn.

"Haha, còn muốn đánh ta sao? Vậy ta đánh trả nhé!"

Lại ba cái tát khiến họ bất tỉnh. Tiểu Ly xem đến đờ đẫn.

"A Sở, ngươi là hồn sư sao? Sao không thấy ngươi phóng thích vũ hồn?"

Nana thản nhiên nói:

"Ta không phải, thôi trở về đi. Ta muốn ăn cá rồi."

"Được rồi. Ta lần đầu thấy hồn sư thua đấy, trước kia họ đã đánh ta một lần. Hạ Vũ rất ghét thiếu nữ nào gặp ca ca cô ta. Gặp lần nào là đánh lần đó. Xin lỗi đem ngươi phiền phức."

"Ha, ta lại sợ chính ta đem phiền cho ngươi đây. Hay là đợi ta chơi một ngày nữa ta đưa ngươi về nhà ta."

"Hả, được sao?"

"Tất nhiên rồi, ta sợ Hạ Vũ sẽ không bỏ qua chuyện này đâu, ngươi sẽ gặp nguy hiểm."

"Được. A Sở, gặp ngươi thật tốt."

Nana cười, có thêm một người bạn nhỏ đơn thuần rất tốt, bảo vệ được một người nhỏ bé cũng rất vui. Nana lại nhớ đến Tần Minh: Có lẽ hắn đối với ta cũng chỉ như vậy đi.

Chương 69: Tiểu Ly

Nana luôn có một tật xấu đó là ngủ dậy rất trưa, sáng nào đi học cũng cần người tới đánh thức. Hôm nay ở nhà Tiểu Ly ngủ một đêm lạ lẫm cũng quá là ngon lành.

Tỉnh dậy không thấy Tiểu Ly, nghĩ là cô ấy ra ngoài bắt cá, Nana tới bờ sông xem thử.

"Hửm, không có? Không lẽ đi mà không báo cho ta... Đây?"

Nhìn thấy lấp trong đám cỏ là cây lao mà Tiểu Ly hay dùng, Nana cầm lên xem, kinh hoảng.

"Máu người! Tiểu Tuyết, tìm Tiểu Ly."

Cửu Vĩ Hồ tiểu Tuyết không chậm trễ, ngửi chút máu trên cây lao sau đó biến mất. Nana lòng nóng như lửa đốt, vì sao cứ liên tiếp phải xảy ra chuyện.

"Tiện nhân này, không ngờ cô ta báo thù sớm như vậy, là tại ta quá sơ suất rồi. Hừ!"

Tiểu Tuyết quay lại, nó đã tìm được, Nana nhanh chóng đi theo, tiểu Tuyết dẫn Nana đến một biệt phủ rất rộng lớn. Nhảy tường trốn tránh đám thị vệ, Nana cẩn thận bước vào một căn phòng, Tiểu Ly đang ở đó.

"Tiểu Ly, tỉnh dậy. Ta là A Sở."

Tiểu Ly hôn mê, váy áo dính máu đã nhàu nát, hẳn là do roi đánh mà thành, cơ thể người thường rất yếu lại có cách hành hạ tàn nhẫn như vậy. Nana tức giận tự trách mình, quá ngông cuồng gây họa cho Tiểu Ly, còn may là tìm kiếm kịp thời. Xuất ra Điệp Thần Trượng, Tiểu Ly tỉnh lại.

"A Sở, sao ngươi lại ở đây? Mau chạy, Hạ Vũ rất độc ác, cô ta không biết ngươi ở trong nhà ta, người cô ta muốn bắt còn có ngươi!"

Nana giật mình, không biết cô ở trong, có nghĩa là.

"Tiểu Ly, cô ta tra tấn ngươi để ngươi khai ra chỗ của ta sao? Ngươi bị ngốc sao? Ta mới gặp ngươi hôm qua, ta có gì để ngươi liều mạng, hả?"

Nana giận giữ hét lớn, Tiểu Ly vội vàng bịt miệng Nana, giờ mới phát hiện thương tích trên tay không có, cơ thể cũng khỏe mạnh không khỏi hoảng sợ cùng kinh ngạc.

"A Sở, ta và ngươi chết rồi! Ta lúc nãy trước khi chết còn rất đau, không ngờ chết rồi lại khỏe như vậy, cũng tốt, vậy sẽ không ai hại chúng ta nữa, ta và ngươi mãi là bạn."

Nhìn bộ dạng của Tiểu Ly, Nana bật cười cốc nhẹ đầu cô một cái, Tiểu Ly lại thấy rất đau.

"Đau không, đau có nghĩa là chưa chết. Xin lỗi đã nói dối ngươi, ta là hồn sư trị liệu. Ta đưa ngươi ra khỏi đây."

"Hồn, hồn sư, ta là bạn của hồn sư sao?" Tiểu Ly lắp bắp, rõ là không tin.

Lần đầu thấy có người ngốc như vậy, hang địch không thể ở lâu, Nana quyết không nói chuyện nữa mà bế gọn Tiểu Ly lên phóng đi. Tiểu Ly hoảng sợ, ôm túm cổ Nana.

"Ta đang bay! A Sở, ngươi là hồn sư thật hả?"

"Còn có thể giả?"

Tiểu Ly hít mạnh một hơi. Hồn sư cao quý chừng nào chứ? A Sở thế mà kết bạn với ta, ngủ ở nhà ta, cô ấy là thiên sứ sao? Cũng phải, thiên sứ thường mặc váy trắng, A Sở cũng rất đáng yêu!

Nana đã sắp nhảy ra khỏi biệt phủ, chỉ là câu nói nào của Nana cũng có thể biến thành nghiệp quật, giả như: Có ai nói cho ngươi biết, nói thêm một câu cũng có thể chết. Rất khó coi?

Nhưng còn xem, người nói thêm câu đó, là ai?

"Haha, tiện nhân. Ta chờ ngươi từ sáng! Dám đánh ta, ta sẽ không để ngươi yên."

Nana đáp xuống một cái cây, dưới sân là Hạ Vũ chống eo cười đắc ý, mặt bị đánh hôm qua còn sưng tấy. Nana khóe môi cong lên thành nụ cười nửa miệng, ánh mắt kiêu ngạo cao cao tại thượng nhìn Hạ Vũ.

"Hạ Vũ, khuôn mặt ngươi, rất hợp!"

Hạ Vũ điên tiết hét lớn.

"Còn không mau bắt cô ta, bắt sống. Ta phải rạch nát mặt ả!"

Lập tức xung quanh Nana xuất hiện ba tên hồn sư, hồn hoàn sáng chói, đều là đại hồn sư. Nana làm bộ sợ hãi sắp trượt chân, run rẩy.

"Hạ Vũ tiểu thư, ngươi xem ngươi quá coi trọng ta. Có cần phải phái tới nhiều cao thủ như vậy không?"

Hạ Vũ đắc ý cười lớn.

"Ngươi cũng biết họ là cao thủ, còn không mau xuống cho ta dạy dỗ?"Nana thở dài nhảy xuống sân, Tiểu Ly đứng vững, ghé tai Nana nói nhỏ:

"A Sở, ngươi chạy đi, ngươi giỏi như vậy không mang theo ta ngươi có thể chạy thoát."

Nana nhìn Tiểu Ly, người ở đại lục này đều nghĩa khí như vậy sao, Nana hỏi:

"Tiểu Ly, ta chỉ mới gặp ngươi, ngươi sao phải hi sinh vì ta?"

Tiểu Ly cười nắm tay Nana: "Duyên phận không thể tránh, ta và ngươi có duyên, từ lần đầu ta đã xem ngươi là bạn. Ngươi là hồn sư mạnh mẽ không cần ta bảo vệ, nhưng ta sẽ bảo vệ ngươi theo cách của ta, mau chạy!"

Nana ngơ ngác. Duyên phận, không thể tránh, bảo vệ ta theo cách của ngươi sao? Tần Minh!

Nghĩ tới Tần Minh, trong lòng lại là ngũ vị tạp trần. Nana nắm chặt nắm đấm, cắn môi một chút cho tỉnh táo, bước đến gần Hạ Vũ.

"Hạ Vũ, ta đã đánh ngươi một cái. Ta bây giờ trong lòng rất khó chịu. Ngươi... cho ta đánh một cái nữa nhé!"

Hạ Vũ kinh ngạc, trừng mắt mà không thể nói gì. Cô ta sao lại có thể nói như vậy? Thật, đáng sợ.

Ba tên hồn sư thấy Hạ Vũ bị uy hiếp, lập tức xông tới Nana. Tiểu Ly la thất thanh.

"A Sở, phía sau ngươi!"

Nana cũng không thèm quay đầu nhìn đối thủ, ba cái dây leo cứng cáp đâm thẳng từ mặt đất lên găm vào vai của mỗi tên đại hồn sư, treo bọn chúng lơ lửng. Trước mặt mỗi tên là một nụ hoa màu trắng đang vung vẩy, nhìn thấy nó, ba tên đại hồn sư cơ thể căng cứng, không dám động đậy.

Hạ Vũ cũng đang ngây ngốc, Nana trói cô ta lại bằng dây leo giữa sân, nhìn Tiểu Ly.

"Tiểu Ly, ta đánh thì cô ta sẽ chết. Ngươi tới đi."

"Ta? Ta không dám." Tiểu Ly kinh ngạc chỉ tay lên mặt mình, liên tục lắc đầu.

Nana cho dây leo nâng Tiểu Ly đến bên mình, vỗ vai nhẹ một cái nói.

"Yên tâm, ta có thể bảo vệ ngươi. Lòng dạ cô ta độc ác. Phải trừng trị."

Tiểu Ly thật sự không đánh mạnh, chỉ tát một cái. Nana không nói gì nữa, ai bảo Tiểu Ly đơn thuần như vậy, cũng tốt.
Hạ Vũ bị Tiểu Ly đánh thì vô cùng tức giận, lấy tất cả sức lực hét lên.

"Hai tiện nhân ngươi, gia gia nhất định sẽ không tha cho các ngươi. Ta nói cho các ngươi biết, gia gia ta là hoàng gia chấp pháp giả, ta sẽ cáo trạng. Ngươi đừng hòng trốn thoát."

Nana giật mình. Hoàng gia chấp pháp giả, họ Hạ, hình như có một người.

Xoa xoa cái trán có chút đau, Nana không ngờ gia thế cô ta lớn như vậy, nếu lại đụng đến đội chấp pháp thì Phất Lan Đức sẽ mắng chết mất. Nhưng ở đây cô ta đâu có biết Nana là ai? Nghĩ rồi Nana lại bế lên Tiểu Ly xoay người chạy.

"Đứng lại. Gây tội định trốn sao?"

Uy áp này? Hồn thánh?

Nana kinh ngạc quay đầu, thấy Nana vị kia còn kinh ngạc hơn.

"Sở Phượng Na? Lại là con nhóc nhà ngươi?"

Hạ Từ vẻ mặt trách móc của trưởng bối mà đi tới chỗ Nana. Đặt Tiểu Ly xuống, Nana đối Hạ Từ hành lễ.

"Hạ Từ đại nhân! Không biết đại nhân đến đây làm gì? Ha, ha!"

"Còn cười, Phất Lan Đức đúng là không muốn quản ngươi sao, ra ngoài là gây họa. Đi, theo ta về đội chấp pháp."

Nana mắt chữ O mồm chữ A, không tin vào tai mình.

"Hạ Từ đại nhân, ngài định bắt ta sao. Ta có làm gì đâu?"

Hạ Từ chỉ ba tên đại hồn sư đang bị treo như cây nêu đón gió, lại chỉ Hạ Vũ đang bị đóng kén giữa sân nói:

"Còn nói không gây họa. Theo ta về đội, ta phải để trưởng bối tới dạy dỗ ngươi."

Nana ngây ngốc, trước mặt hồn thánh Hạ Từ cũng không thể phô bày thực lực đi, sau này còn muốn sống yên ổn đây.

Hạ Từ nhìn Hạ Vũ không vừa ý, trách mắng.

"Hạ Vũ, tuy ngươi là cháu gái của ca ca ta. Nhưng ta cũng không thể thiên vị ngươi được. Ta biết Sở Phượng Na, con bé không độc ác như những gì ngươi tố cáo đâu, nếu nó muốn giết ngươi, ngươi cũng không sống tới bây giờ. Đừng ngông cuồng nữa. Sở Phượng Na, cởi trói cho nó, thả người rồi đi theo ta."

Hạ Từ đến thì Nana không cãi được rồi, ủ rũ, Tiểu Ly cũng chạy theo Nana về đội chấp pháp. Đội chấp pháp hoàng gia có một căn biệt phủ lớn ở ngay bên cạnh cổng thành Thiên Đấu, Nana và Tiểu Ly đang ngồi trong một căn phòng rỗng hai phía được ngăn cách bởi hồn kĩ của hồn sư. Chính là như ngồi trong tù.

Tiểu Ly lần đầu đến những nơi như thế này, sợ hãi nép bên người Nana, Nana vỗ vai an ủi Tiểu Ly nói:

"Xin lỗi, ta cũng không tên A Sở, ta là Sở Phượng Na. Ngươi gọi ta Nana cũng được."

Tiểu Ly gật đầu không dám nói chuyện. Hạ Từ tới, thấy hắn Nana đứng bật dậy la lớn.

"Hạ Từ đại nhân, ngài không thể bắt ta, ta mới 13 tuổi. Còn chưa thành niên, ngài không thể giam giữ ta a!"

Hạ Từ nghe Nana la thì nhíu mày, chỉ tay.

"Ngươi, ngươi tiểu ma nữ. Ta không bắt ngươi để ngươi lại tiếp tục gây họa, có chuyện nào không phải kinh thiên không hả. Ta đã cho người tới học viện thông báo, chớ nhiều lời."

"Gia gia và các lão sư đã đi tìm kiếm hồn hoàn, không có..."

Tần Minh! Không được!

"Hạ Từ đại nhân, ta sai rồi, ta xin lỗi. Ngài thả ta ra đi. Ta hứa sẽ ngoan ngoãn về học viện mà."

"Hạ Từ đại nhân!"

Nana vừa lo vừa bối rối, nếu gặp Tần Minh lúc này thì thật không biết đối diện hắn thế nào. Nhưng Hạ Từ không nghe cô, ngăn cách tinh thần lực mặc sức Nana la hét cũng không thả.

Chương 70: Nana trở lại

Học viện Sử Lai Khắc.

Kị sĩ của đội chấp pháp theo lệnh Hạ Từ đến thông báo cho học viện có học sinh bị bắt. Mọi người đã đi săn hồn thú, Tần Minh hiện giờ trong học viện chính là người địa vị cao nhất. Tần Minh nghe xong kị sĩ thì không khỏi hốt hoảng.

"Ngươi nói, nữ sinh bị bắt là Sở Phượng Na? Làm sao có thể, cô ấy đã đi rừng Lạc Nhật!"

Kị sĩ gãi gãi đầu không biết giải thích thế nào, hắn biết thông báo mà thôi. Tần Minh không hỏi nữa vội đi theo kị sĩ, biết đâu Nana xảy ra chuyện rồi?

Nana đang cuống cuồng đi đi lại lại, Tiểu Ly đã không còn sợ hãi, Nana lấy một bộ y phục màu lam cho cô ấy mặc, Tiểu Ly ngồi ôm chân nhìn Nana.

"Nana, ngươi sợ bị mắng sao? Gia gia của ngươi rất dữ hả?"

Nana chép miệng một cái.

"Đúng là gia gia rất dữ, nếu gia gia đến thì may quá. Đằng này lại chính là..."

"Nana, Nana! Là ngươi thật sao?"

Tần Minh từ xa đã nhìn thấy Nana, hắn phóng vụt đến làm cho các kị sĩ canh gác cũng giật mình. Nana thấy Tần Minh thì lông tóc dựng đứng, quay vù đi. Tần Minh xác nhận Nana bình an hắn đã yên tâm bình tĩnh nhiều, thấy Nana như vậy hắn cũng cúi đầu im lặng.

Hạ Từ tới, kể cho Tần Minh chuyện ở biệt viện Hạ Vũ, còn dặn nhất định phải phạt Nana thật nặng tránh cho gây họa. Tần Minh cũng chỉ gật đầu cho qua để còn dẫn Nana về.

Đi trên đường Thiên Đấu, Tiểu Ly thấy Tần Minh một mực nhìn Nana, Nana cứ hết thở dài rồi lại lắc đầu, Tiểu Ly tò mò hỏi:

"Nana, hắn cũng là hồn sư sao? Hắn là gì của ngươi?"

Tần Minh nghe Tiểu Ly hỏi, căng thẳng chờ đợi không biết Nana sẽ nói thế nào. Nana theo bản năng nhìn Tần Minh một cái, quay sang Tiểu Ly với khuôn mặt không thể ngu hơn trả lời:

"Hắn là... Baba?"

"Baba? Nhưng ngươi nói ngươi chỉ có gia gia." Tiểu Ly khó hiểu.

Tần Minh nghe Nana, tức giận đùng đùng. Baba? Đây là muốn phủi sạch sẽ tình yêu của ta sao?

Kéo Nana đứng sát một bên, Tần Minh nhìn Tiểu Ly nói chắc chắn.

"Ta là của Nana, vị hôn phu."

"Vị hôn phu?" Hai nữ hét lớn, lập tức kéo đến sự chú ý của người qua đường.

Nana tức giận thúc một cái vào bụng Tần Minh làm hắn đau đến nhăn mặt, sức lực Nana rất mạnh.

"Tần Minh, ngươi muốn chết?"

Nhìn Nana ánh mắt đã muốn nuốt sống mình nhưng Tần Minh lại phi thường vui vẻ. Tần Minh, chứ không phải Tần Minh học trưởng!

Nana hất hắn sang một bên kéo Tiểu Ly đi thẳng về học viện. Tần Minh mỉm cười chạy theo sau, hắn cảm giác lần này trở về Nana đã khác rồi, tính khí thay đổi thất thường khiến hắn không biết làm thế nào mới được, đúng là một tiểu cô nương. Xem ra hắn phải cố gắng nhiều hơn nữa.Tiểu Ly trên đường ngắm nhìn xung quanh hết sức lo sợ.

"Nana, đây là học viện hồn sư, xung quanh mặc áo màu lục đều là học sinh hồn sư sao? Ta ở đây được sao?"

Nana đi bên cạnh Tiểu Ly nên đám học sinh nhìn thấy Tiểu Ly cũng không dám bàn tán gì, Nana nói:

"Gia gia ta là viện trưởng, ta đưa bạn ta về thì có gì không được chứ? Còn có người dám ý kiến, ngươi nói ngươi là bạn của ma nữ, ta sẽ xử lí giúp ngươi."

"Ma nữ? Ngươi sao? Nhưng ta thấy ngươi chính là thiên sứ!"

Tiểu Ly nói làm Nana suýt thì tự vấp chân ngã cái rầm, đám học sinh nghe được cũng cảm giác như đôi tai họ sinh ra chỉ để làm đẹp. Tần Minh cười đi tới ra vẻ đồng tình.

"Thật may mắn, có thêm một người nhận thấy được thiên sứ Nana!"

Nana lườm hắn.

"Tần Minh, bớt dẻo miệng. Ta đây thích nhất làm ma nữ. Xem ra hai tháng qua, học viện này quá yên bình rồi. Hừ!"

Dẫn Tiểu Ly đi về phòng của mình, Nana dặn Tiểu Ly cứ thoải mái sau đó nằm ngủ ngay lập tức, ở ngoài cũng không quen, về học viện vẫn là cảm giác ấm áp.

Nướng một buổi từ trưa tới chiều, Nana tỉnh dậy tìm Tiểu Ly cùng đi ăn cơm. Bước vào nhà ăn chung, có rất nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm Tiểu Ly, Nana một bộ váy trắng hừ một cái đứng lên bàn chống eo hô:

"Ta nói, bữa cơm này muốn ăn thì đừng có nhiều chuyện. Các ngươi nghe cho rõ, Tiểu Ly đây là bạn của ta, dám bàn tán thử xem?"

Một đám dây leo vung vẩy phía sau lưng Nana, học sinh thấy được im thin thít. Trong lòng mỗi người đều xuất hiện một câu.
Ma nữ, trở về rồi!

Thái Long lúc này cũng bước vào nhà ăn, thấy Nana bộ dáng hắn tự nhiên lại vui mừng chạy đến.

"Nana, haha, đây mới đúng là ngươi."

"Thái Long ca ca!" Nhảy xuống bàn, Nana cười gọi Thái Long.

Từ khi nhận Đường Tam là thiếu chủ, Thái Long rất thân thiết với bảy người khác, hắn đã từ bỏ tình cảm dành cho Tiểu Vũ, dù sao Tiểu Vũ chính là thiếu chủ phu nhân. Thái Long là một nam tử đơn thuần, Nana rất có hảo cảm với hắn.

Ngồi xuống cùng một bàn, Nana giới thiệu Tiểu Ly cho Thái Long, lại thấy Thái Long nhìn Tiểu Ly ngây ngốc. Nana trong lòng cười đến nở hoa, xem ra Tiểu Ly sau này cũng sẽ bận rộn đây.

Ăn xong, Nana sắp xếp cho Tiểu Ly một phòng trong kí túc xá khu phía trong nơi cô đang ở. Dặn dò Tiểu Ly một lần nữa không cần lo lắng, Nana tiếp tục vào rừng tu luyện.

"Tần Minh, ta biết ngươi ở đó, đi ra đi."

Tần Minh nhảy xuống từ trên một cái cây, đến chỗ Nana, Nana đang nhắm mắt tu luyện. Tần Minh nói:

"Nana, hôm đó, những lời ngươi nói không phải thật đúng không?"

Nana vẫn nhắm mắt đối thoại với hắn.

"Có thật, có giả, chính ta cũng không phân biệt. Tần Minh, ta cần có thời gian để tiếp nhận và suy nghĩ rất nhiều chuyện, ta bây giờ không thể đáp lại tình cảm của ngươi, mong ngươi hiểu cho."

Tần Minh rất bình tĩnh, không phải nói ghét bỏ hắn là được rồi, chỉ là cần thời gian mà thôi. Ngồi xuống đối diện Nana, Tần Minh tâm sự.

"Nana, từ lần đầu tiên ở đấu hồn trường, ta luôn chú ý một thiếu nữ mặc váy màu lam ngồi cạnh thầy của ta. Bộ dáng vui vẻ, biết đối thủ của các ngươi rất mạnh nhưng ngươi không hề lo lắng, như là ngươi biết các ngươi nhất định sẽ thắng. Ta tò mò không hiểu ngươi vì sao tự tin như vậy, sau lại ngươi nhảy xuống đài, ta chú ý đến ánh mắt ngươi an ủi Đường Tam, ánh mắt lo lắng ngươi dành cho Tiểu Vũ, ta lại tò mò sao tự tin của ngươi biến đi đâu mất. Tiếp theo chính là bộ dáng hào hứng cùng tập trung với mọi người chúc mừng, sự ngạc nhiên khi ngươi nhìn thấy ta, hống hách bắt nạt lại ta, vô tâm khi ta quan tâm đến ngươi. Chỉ trong một ngày, ta cảm nhận được rất nhiều thứ, từ đó ta không thể quên được ngươi."

Tần Minh mỉm cười nhớ lại từng kí ức từ lần đầu gặp mặt, Nana vẫn nhắm mắt không biểu lộ gì, Tần Minh nói tiếp:

"Ta nhìn thấy ngươi trước, yêu ngươi trước, ta sẽ cố gắng nhiều hơn trước. Ngươi không cần đáp lại ta, ta sẽ chờ ngươi. Ta biết ta lớn hơn ngươi rất nhiều nhưng hồn sư khác với người thường, ta có đầy đủ thời gian chờ ngươi trưởng thành. Ta là thật sự yêu ngươi, không phải là thứ tình cảm nào khác mà ngươi tự tưởng tượng. Ngươi yên tâm làm chính mình, ngươi vui vẻ hoạt bát hay bày trò mới chính là ngươi. Thời gian qua ta đã khiến ngươi buồn, nhìn ngươi lúc đó ta đã rất tự trách bản thân quá vội vã, ta đã quá tham vọng phải ép ngươi thuộc về ta, ta xin lỗi, ta..."

Nana không nghe tiếp, nếu nghe tiếp cô sẽ bị lung lay, vụt đến ôm lấy Tần Minh, Nana nói trong nước mắt.

"Cảm ơn ngươi, Tần Minh. Ta mới là người có lỗi, ta xuất hiện tự xáo trộn cuộc đời ngươi, làm ngươi nhiều lần đau khổ. Ta đúng là có rất nhiều bí mật, ta không thể nói cho ngươi. Nhưng ta sẽ không nói với ngươi những lời như hôm đó nữa, nếu có một ngày tính cách ta thay đổi ngươi không còn yêu ta, ta cũng sẽ không..."

Tần Minh nâng cằm Nana, ép môi hắn vào môi cô, không phải là một nụ hôn. Chỉ là nhẹ nhàng cảm nhận hương nóng trên đôi môi mà thôi. Hắn làm như vậy rất lâu, Nana cũng không trốn tránh hắn. Tần Minh đã không cảm thấy đủ nếu hắn chỉ ôm Nana, lòng hắn rất trống rỗng, hắn phải cảm nhận được một chút chân thật. Nana nói như vậy chứng tỏ trong lòng cô cũng có hắn, hắn mạnh dạn tiến thêm một bước, quả nhiên là hắn nghĩ đúng.

Buông Nana ra, Tần Minh hít sâu một hơi nói:

"Ngươi không cần nghĩ gì khác, chỉ an tâm sống như ngươi muốn, làm những gì ngươi muốn làm. Được không?"

Nana gật đầu, Tần Minh lại ôm cô trong lòng hắn, chờ cô ngủ sau đó đưa cô trở về phòng. Hắn ngồi trên cái cây đối diện, mỉm cười, mọi thứ trở lại thật quá tốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau