ĐẤU LA ĐẠI LỤC: Ý TRUNG NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đấu la đại lục: ý trung nhân - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Gặp Thiên Minh

Chiều hôm nay cha Thái Long đã đến tìm Đường Tam để đòi công đạo cho con trai hắn, hắn là một hồn vương. Trận chiến diễn ra ngay trước sân lớn học viện rất thu hút sự chú ý của đông đảo học sinh. Đường Tam tuy chỉ là hồn tôn nhưng hắn có nhiều thủ đoạn chiến thắng, Nana cũng không hứng thú lắm về trận chiến này nên đã lẻn đi chỗ khác và giờ đây cô ấy đang ngồi trong bụi cây xem cảnh phim này đây.

Phía trước là một tốp nam sinh, năm người đang bao vây lấy một nam sinh khác, trông hắn cũng một bộ ta không có lỗi mà đứng không sợ sệt. Cầm đầu là tên nam sinh dáng người cao gầy, trông rất tuấn tú, hắn mặc đồng phục nhưng trên người còn đeo thêm vòng vàng, nhẫn vàng biểu thị hắn chính là người có tiền. Đích thị là cảnh bạo lực học đường rồi, học viện nào cũng có, không thể tránh khỏi, chỉ là nặng hay nhẹ, nhiều hay ít và biết hay không mà thôi.

Nana đối chuyện này không thể đồng tình nhưng cũng phải quan sát thêm xem chuyện gì đang diễn ra để còn đi cáo trạng với viện trưởng.

"Ngươi không có mắt hả? Bày trò bịt mặt gì chứ? Không thấy thiếu gia đang đi tới hay sao? Ngươi học lớp nào? Khai ra đây, nhận lỗi với chúng ta."

Một tên bắt nạt liên tục dí vào vai nam sinh xấu số mà nói. Tên cầm đầu chỉ bỏ hai tay vào túi quần ngạo nghễ đứng xem. Nam sinh kia thanh minh:

"Đây là đường quay bị che khuất, ta đi từ góc phải qua là đúng rồi. Là các người vô duyên vô cớ đụng vào ta."

"Hahaha, thiếu gia, thằng này cũng mạnh miệng đấy. Còn ngươi, có biết thiếu gia ta là ai không hả, quần áo bị đụng bẩn ngươi có thể đền sao?"

"Thôi được rồi, ta còn phải đi tu luyện không có thời gian gây gổ với các ngươi. Ta xin lỗi là xong chứ gì! Ta xin lỗi!" Nói rồi còn hơi cúi đầu.

Nana nghe được thầm khen: Nam sinh kia thật tốt tính đấy, kể ra cũng không phải lỗi của hắn mà.

Thế nhưng đám người kia lại không chịu bỏ qua, tên lúc nãy lại túm lấy áo của hắn đấm một cái, vừa nhanh vừa mạnh vừa bất ngờ. Nam sinh bị đánh giờ cũng bực mình không nhịn nữa, phóng xuất vũ hồn chuẩn bị đánh nhau. Nana thầm kêu không tốt, lập tức nhảy ra.

"Các ngươi dừng tay cho ta."

Thấy có người bọn chúng thoáng giật mình nhưng khi tên bắt nạt nhìn đến là Nana thì lại ra vẻ khinh thường cợt nhả nói:

"Tiểu muội muội học lớp nào thế, không biết các học trưởng đây là đang kết bạn với nhau sao?"

Nana chống eo liếc mắt.

"Hừ, kết bạn với người như ngươi ta cũng thấy thiệt thòi cho hắn."

"Con nhóc kia, có ý gì?"

"Gi gỉ gì gi, ý gì cũng có. Đừng tưởng ta không biết, từ lúc nãy giờ chỉ có mình ngươi to mồm. Còn không tự nghe xem có giống tiếng người không?" Nana lắc lắc cái đầu trêu ngươi.

Tên bắt nạt tức giận nghiến răng xông vào định đánh Nana nhưng Nana đã phát hiện trước rồi, lao đến đấm hắn túi bụi.

"Cho ngươi định đánh ta này, ai cho ngươi dám đánh ta, mặt đã xấu tính khí còn khó coi. Muốn kết bạn này, ta cho ngươi kết này! Dám ở trong học viện mà bắt nạt này!"

Bụp, bụp, bụp. Tên này chưa kịp chuẩn bị đã bị đánh vùi dập không kịp trở tay, mấy nam sinh kia cũng một dạng ngây ngốc mà nhìn. Một lúc sau mới có người lên tiếng la thất thanh.
"Thiếu gia, mau cứu Tiểu Tứ đi không thì con nhỏ kia đánh hắn chết mất."

Tên thiếu gia chợt tỉnh, phóng xuất vũ hồn Phong Báo mà đưa tên kia ra khỏi trận đòn của Nana, Nana nhìn cũng hơi kinh ngạc, lần đầu thấy có học sinh hồn tôn ở đây đấy. Mấy tên kia Tiểu Đại, Tiểu Nhị, Tiểu Tam thấy Tiểu Tứ bị đánh bầm dập cả mặt như thế, lại thấy Nana kinh ngạc thì đắc ý cười ha hả. Chắc là nghĩ Nana sợ tên hồn tôn đây.

Nana lại càng khó hiểu.

"Các ngươi cười cái gì thế?"

Tiểu Đại nói: "Ngươi không biết thiếu gia nhà chúng ta là ai sao? Còn dám xen vào việc của thiếu gia."

Nana: "Không biết cũng không muốn biết, trong học viện này còn có ai to hơn viện trưởng sao? Vậy, ngươi biết ta là ai không?"

Tiểu Nhị: "Là ai?"

Nana chống eo hất cằm: "Ta là cháu gái của viện trưởng."

Chấn động, Tiểu Nhị quay sang thì thầm với những người khác.

"Là ma nữ đó."

Rõ là Nana tiếng xấu đồn xa, vụ án Mạc Nhiên có cả người hoàng gia điều tra nên Phất Lan Đức cũng không thể dấu diếm. Người trong học viện chỉ biết cháu gái viện trưởng là một nữ ma đầu chứ không hề biết mặt, không ngờ là lại nhỏ như vậy.

Tiểu Đại, Tiểu Nhị, Tiểu Tam, Tiểu Tứ giờ không dám ho he gì nữa. Tên thiếu gia thấy thế liền đứng thẳng bỏ tay ra đàng hoàng mà đi tới chỗ Nana."Ra là học muội, ta thất lễ rồi. Ta là Thiên Minh, học lớp niên cấp thứ hai, muội có thể gọi ta học trưởng."

Nana rất là khó hiểu. Lần trước giới thiệu cháu của viện trưởng thì bị cười, lần này định chọc tức mấy người này một phen thì thái độ bọn chúng tốt như vậy?

Nana lúng túng không biết nên làm gì cũng tử tế tự giới thiệu.

"À, chào, ta là Sở Phượng Na. Lớp niên cấp thứ nhất."

Thiên Minh thấy thế thì thích thú, cười nói:

"Rất vui được gặp ngươi, học muội. Chuyện lúc nãy ngươi đừng để tâm, ta sẽ cho người đi xin lỗi."

Hắn nói xong quay lại liếc mắt với bốn tên đàn em, bọn chúng hiểu thì ngay lập tức đến xin lỗi tên nam sinh kia. Nam sinh kia thoáng bối rối rồi cũng gật đầu đi mất tiêu. Nana thấy đã êm chuyện nên cũng định chuồn thì Thiên Minh kéo lại. Nana giật mình.

"Ngươi, ngươi làm gì?"

Thiên Minh cười: "Muốn kết bạn với ngươi."

"Được thôi, ta rất sẵn lòng." Nana bật cười vặn vặn nắm đấm.

Thiên Minh ngẩn người, giờ mới nhớ ra câu kết bạn của Tiểu Tứ nói lúc nãy, vội vàng xua tay giải thích.

"Không phải, ngươi hiểu lầm rồi. Ta thật sự muốn kết bạn, là bằng hữu."

"Không rảnh." Nana liếc hắn một cái rồi phóng vụt đi.

Tiểu Nhị nhìn thiếu gia của mình phản ứng ngây ngốc như thế thì thắc mắc hỏi:

"Thiếu gia, ma nữ đó. Thiếu gia không sợ cô ta sao?"

"Ta lại thấy rất dễ thương."

Nói xong, Thiên Minh lắc lắc đầu cười tủm tỉm đi trở về kí túc xá của hắn.

Nana trên đường về gặp Thất Quái ngay lập tức chạy đến hội họp. Đường Tam đã đánh thắng một hồn vương và danh tiếng của hắn đã đồn đi khắp học viện, nhiều nữ sinh gặp hắn trên đường ánh mắt đều có trái tim nhảy trong đó. Tiểu Vũ nghiến răng ken két còn những người khác thì cười rất sảng khoái.

Chương 57: Lôi đài

Đới Mộc Bạch đã được các lão sư đưa đi săn hồn thú lấy hồn hoàn mấy hôm trước, nay sáu người Thất Quái và Nana đều rảnh rỗi không có việc gì làm liền thấy rất chán, ngồi quanh chiếc bàn giữa sân nhỏ kí túc mà không biết nói gì, chỉ ủ rũ gục xuống bàn thở dài mà thôi.

"Nana, ngươi có trò gì mới không. Dạo này hình như ngươi ngoan lắm đó."

Áo Tư Ca lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng, Nana nghe thế liền mắng hắn.

"Nhị ca, ta đâu phải người hay gây chuyện. Ngươi nói thế là muốn ta cùng Tiểu Vũ "chơi đùa" với ngươi sao?"

Nana vặn nắm đấm, Áo Tư Ca liền lập tức im bặt. Tiểu Vũ chợt nảy ý tưởng.

"Hay là đến lôi đài. Ta lâu lắm không đánh nhau, xương cốt cứng cả rồi đây."

Nana: "Đúng vậy, ta cũng quên cách sử dụng hồn kĩ mất, phải cần luyện tập."

"Hai ngươi không biết tiếng tăm của mình đã đồn khắp cả học viện rồi sao. Ma nữ cháu gái viện trưởng, tỷ tỷ dữ dằn siêu cấp dễ thương. Ai còn dám đánh với các ngươi chứ?" Đường Tam thở dài.

Tiểu Vũ bĩu môi.

"Vậy ai là "ca ca bị gạt tình cảm" ấy nhỉ. Còn dám nói chúng ta!"

Đường Tam chưa bao giờ nói lại Tiểu Vũ, cũng ngậm miệng, mọi người lại trầm tư.

"Vì nổi mà không thể đánh sao? Vậy thì dùng cái này chắc được."

Nana đại não xẹt qua một tia sáng, lấy ra trong giới tử chín tấm thẻ màu tím có khắc đồ đằng mặt quỷ. Mọi người bật dậy nhìn xem vô cùng tò mò, ánh mắt trông chờ đợi Nana giải thích.

"Đây, mọi người biết gì không? Là thẻ người thần bí đó."

"Thẻ người thần bí là gì?" Vinh Vinh thắc mắc.

Nana cười rất là vui vẻ, đắc ý nói:

"Trước kia ta gom góp mãi mới đổi được đấy, chỉ có chín cái mà thôi. Thẻ này dùng để che dấu thân phận, người khác nhìn vào sẽ không thể nhận ra bao gồm cả khí tức của người dùng nó. Nên mới có tên người thần bí."

"Lợi hại như vậy?" Sáu người đồng thanh.

"Đúng nha, mỗi người một tấm, Vinh Vinh và nhị ca cũng phải dùng nếu không đi chung với nhau sẽ bị nghi ngờ. Mọi người chưa từng sử dụng vũ hồn ở đây nên không ai biết, ta sẽ dùng Điệp Thần Trượng, Tam ca thì không cần đến vũ hồn cũng được. Tên gọi lấy ngoại hiệu trước kia dùng ở đấu hồn trường, thế nào?"

"Hay quá, Nana thật giỏi. Vậy ta sẽ không nương tay. Các lão sư đi rồi cũng không thể trách chúng ta." Tiểu Vũ mấy chuyện này luôn là người hào hứng nhất.

Đường Tam nghi ngờ.

"Nana, thật là lợi hại như vậy sao, dùng được trong bao lâu?"

"Một ngày, giờ này ngày mai mới hết hiệu lực. Nè, mỗi người một cái, còn hai cái cho Tam ca đấy. Dùng hồn lực của mọi người truyền vào thẻ là được. À, khi tấm thẻ biến mất rồi thì nhớ đọc tên của mình ra nhé. Nếu không chính chúng ta cũng không thể nhận ra." "Được lắm, đi thôi."

Bảy người dùng thẻ thần bí, đường đường chính chính đi vào khu lôi đài, quả nhiên không ai chú ý bọn họ. Tiểu Vũ phấn khích đấm nắm đấm ra.

"Điệp Thần, cực kì tốt, ta thật quá mong chờ đây."

"Haha, Mị Thỏ, ngươi lên trước hay ta lên trước."

"Tất nhiên là ta rồi, ngươi đợi đấy."

Tiểu Vũ nhanh chân bật nhảy lên lôi đài, chờ mãi vẫn chưa có người ứng chiến. Tiểu Vũ lớn tiếng la lên.

"Đường Tam là của ta, ai dám thích hắn, ta sẽ đánh nhau với người đó."

Sáu người bên dưới nghe xong lập tức. Rầm!

Nhưng phải công nhận hiệu quả rất cao, không nhận ra Tiểu Vũ nên các nữ sinh tập trung đến rất đông, giờ mới thấy sức hút của Đường Tam lớn cỡ nào. Có ba nữ sinh dung mạo giống nhau trông cũng thanh tú nhảy lên lôi đài kênh kiệu mà nói:

"Ngươi đồ xấu xí ở lớp nào, còn dám mạnh miệng."

Thấy là ba người cùng lúc, Nana lại nôn nóng không thể đứng xem, cũng nhảy lên lôi đài. Đứng phía Tiểu Vũ chỉ tay với ba người kia hét lớn.

"Là ba chị em sao, ta nói cho các ngươi biết. Đường Tam ta cũng thích đấy."

Xong lại quay qua Tiểu Vũ nháy mắt một cái nói tiếp. "Ngươi là ai, trước muốn cùng ta đánh họ, sau đó ta cũng sẽ xử lí ngươi."

Tiểu Vũ nghe Nana nói thì không kiềm chế được bật cười nhưng lời nói kết hợp lại rất vừa ý.

"Haha, ngươi? Được, được thôi."

Bên dưới năm người còn lại là không còn gì để nói, nhất quyết tìm chỗ ngồi xuống xem. Phía góc tường cũng có một người yên lặng khoanh tay đứng, chăm chú nhìn trên lôi đài một nữ sinh đeo chiếc nơ màu lam.

Lão sư nhận được tin có người tỉ thí đã tới để làm trọng tài cũng nhằm hạn chế thương tích cho học sinh tỉ thí. Lão sư hô: "Bắt đầu!"

Lập tức hai bên phóng thích vũ hồn. Tiểu Vũ Nhu Cốt Thỏ hồn tôn hồn hoàn hai vàng một tím, làm ba chị em khá hoang mang nhưng lại thấy Nana vũ hồn quyền trượng không có hồn hoàn, lại cười khinh miệt. Ba chị em tên phân biệt là Thanh La, Thanh Ly và Thanh Liên vũ hồn Thanh Đằng, hệ khống chế đại hồn sư nhị hoàn hai cái màu vàng.

Tiểu Vũ nói nhỏ với Nana:

"Điệp Thần, đều là khống chế hệ, Thanh Đằng linh hoạt như dây leo của ngươi vậy. Có lẽ không thể đánh chính diện."

"Mị Thỏ, có ý gì không?"

"Trước chờ thời cơ, dùng tốc độ tránh né tìm cách đánh gần, ta không dùng Mị Hoặc, ngươi không được dùng Tinh Thần Tập Kích, đánh nhanh mất vui. Nghe không?"

"Đồng ý."

Thanh La động, đệ nhất hồn kĩ Dây Mây cấp tốc lan tràn bao phủ một góc của lôi đài phóng vun vút về phía đối thủ, Thanh Ly cũng là một dạng nhưng cô ta lại ở một góc khác, Thanh Liên cũng vậy. Ba người chính là định dồn ép Nana cùng Tiểu Vũ. Tiểu Vũ cười lạnh nhảy lên, Nana theo sát bên người Tiểu Vũ.

Từng nhánh dây leo cứng cáp từ dưới đất đâm thẳng lên không trung hai người, mỗi lần sắp chạm tới là lại đụng trúng vòng phòng hộ của Nana. Đáp xuống là dẫm lên trên chính dây leo, cũng may Thanh Đằng không có độc. Hai người cứ nhảy liên tiếp như thế rất nhanh cho tới gần Thanh La, Thanh La giật thót cấp tốc lấy dây che chắn tránh đi cú đá chân của Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ cười uốn mình thi triển Yêu Cung, quay quanh thân Thanh La sau đó vòng phía sau đá thẳng một cú vào lưng cô ta, Thanh La trúng chiêu bắn mình lên phía trước, Nana đã chờ ở đó nhảy nhẹ một cái đưa chân lại đá bay Thanh La xuống đài, lão sư trị liệu lập tức chữa trị. Hai người đập tay một cái rồi lại chụm lưng đứng nhìn đối thủ.

Thanh Ly cùng Thanh Liên thấy tỷ tỷ bị đánh xuống thì hốt hoảng. Lập tức gật đầu cùng thi triển đệ nhị hồn kĩ Đằng Xà, từ chỗ dây leo bắt đầu kết hợp lại với nhau thành hai con mãng xà lớn do Thanh Ly cùng Thanh Liên điều khiển, nhanh chóng tấn công Tiễu Vũ và Nana.

Nana mở ra vòng phòng hộ, nói với Tiểu Vũ:

"Giờ sao đây, hai con mãng xà này có vẻ hung dữ."

"Chia nhau đánh luyện gân cốt, thấy sao?" Tiểu Vũ cười tinh nghịch.

"Không thành vấn đề."

Phòng hộ thu, Tiểu Vũ và Nana chia ra phân biệt về hai phía, mãng xà cũng chia nhau tấn công riêng lẻ hai người.

Chương 58: Chiến thắng

Nana đã riêng mình nhảy ra một phía liên tục bằng vào tốc độ tự thân mà tránh né công kích của Đằng Xà, Thanh Ly là người điều khiển xà này, cô ta chắc hẳn rất có kinh nghiệm thực chiến.

Mắt thấy Nana không có kĩ năng công kích, rõ ràng quyền trượng chỉ để phòng ngự, Thanh Ly cười là đắc ý khiến mãng xà dũng mãnh lao đến càng nhanh. Nana cảm giác không ổn, dùng quyền trượng làm giá đỡ chống tay lượn một vòng hoàn hảo trên không trung rơi ngay phía trên đầu mãng xà.

Thanh Ly tức giận vung đầu mãng xà, Nana cũng không có rơi xuống, ngược lại là dùng quyền trượng đâm thật mạnh vào đầu nó, mãng xà là dây leo biến thành không phải thật sự nên cũng không chịu ảnh hưởng bởi công kích này.

Thanh Ly nào có để Nana yên vị ngồi như vậy, hóa giải hồn kĩ cho mãng xà biến mất, lại ngay lập tức sử dụng đệ nhất hồn kĩ Dây Mây khiến đám dây leo tập kích Nana trên đà rơi xuống. Nana mở ra phòng hộ rơi xuống đất an toàn đứng trong đó, Thanh Ly không thể làm gì chỉ có thể mắng:

"Hèn hạ, chỉ biết trốn tránh."

Nana cười: "Ta sợ, nếu ta đánh thật, cô sẽ mất mạng."

"Hừ, để xem ngươi chống đỡ được bao lâu."

Thanh Ly trừng mắt, mặc dù biết không thể công kích Nana nhưng cô ta tin Nana sẽ không chống đỡ được lâu vì nhìn cô còn rất nhỏ thực lực cũng không thể trên 20 cấp. Học sinh này ở lớp trên cô ta cũng chưa từng gặp, là tân sinh thì không bằng cô ta rồi. Nghĩ vậy nên Thanh Ly chờ đợi. Nana cũng cười đứng xem Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ khác với Nana, tấn công dồn dập làm Thanh Liên ứng phó không kịp trở tay.

Mãng xà do Thanh Liên điều khiển thì Tiểu Vũ tấn công cô ta là được. Dùng tự sáng hồn kĩ Mị Thỏ Xung Kích Ba, từng con thỏ nhỏ màu hồng do hồn lực Tiểu Vũ hóa thành liên tục xông tới Thanh Liên, cô ta chỉ có thể hóa giải hồn kĩ tập trung phòng thủ.

Tiểu Vũ rất hưng phấn nhảy đến đá vào dây leo phòng ngự của Thanh Liên, lực chân của Tiểu Vũ mạnh mẽ đến chừng nào? Ngay cả Đường Tam cũng không bằng đi. Phòng ngự phá toái, Thanh Liên bị trúng một cước của Tiểu Vũ bị bật ra xa.

Thấy Tiểu Vũ đã sắp xử lí xong, Nana cũng không thể để thua được, thu vòng phòng hộ bắt đầu tấn công. Thanh Ly thấy Nana động, vui mừng cho dây leo xông tới nhằm đâm trúng Nana.

Nana khẽ cong môi một chút, đưa một chân ra sau hơi cúi người xuống làm tư thế chuẩn bị xuất phát. Đã tụ đủ lực, Nana phóng mình lên nắm Điệp Thần Trượng xoay người xoáy tròn mạnh mẽ như một mũi nhọn mà bay thẳng đến Thanh Ly, dây leo xông tới đều bị phá toái. Thanh Ly lúc này là tinh thần hoảng hốt không thể di chuyển.

Đã đến gần Thanh Ly, Nana bất ngờ chống Điệp Thần Trượng xuống sàn, lấy nó làm trụ lộn vòng quanh trượng, dùng chân một phát đá cô ta rơi đúng nơi mà Thanh La đã đụng vào.

Bên kia chiến đấu cũng đã đến lúc kết thúc, Thanh Liên bị Tiểu Vũ đá trúng đã không thể phản kháng, Tiểu Vũ thi triển hồn kĩ Yêu Cung đặt hai tay chống, dùng chân bắt lấy Thanh Liên lộn vòng ném thẳng xuống đài như bắn pháo. Các lão sư lập tức tới kiểm tra thương tích cùng trị liệu.

Chiến đấu kết thúc bằng một tràng cười vang của hai nữ sinh trên lôi đài.

"Thật sảng khoái. Điệp Thần, hai tấm thẻ đó ta phải đòi lại chỗ ca ca."

"Haha, Mị Thỏ, chớ vui mừng. Xem xem còn nhiều như vậy nữ sinh muốn thích Đường Tam đây."

Nhìn đám nữ sinh dưới lôi đài, Tiểu Vũ nghiến răng ken két nói:

"Ai muốn thích Đường Tam?"

Vù một cái, dưới lôi đài đã vắng tanh.

"Aiza, Mị Thỏ. Ngươi đuổi hết người rồi chúng ta làm sao đánh nữa?"

"Haha, xin lỗi. Ta không biết bọn họ yếu như vậy!"

Năm người khác giờ mới bước đến, Đường Tam nhìn hai người thật bất đắc dĩ, lớn tiếng gọi:

"Mị Thỏ, Điệp Thần. Đi thôi, đủ rồi đấy." "Được rồi, cũng còn có ai đâu mà đánh." Nana nhảy xuống đến cạnh Đường Tam.

Tiểu Vũ thở dài chán nản cũng đi xuống. Nana đối Đường Tam nói:

"Tu La, giờ đi ra ngoài chơi đi, ta chưa đi chơi buổi tối ở thành Thiên Đấu đây."

Vinh Vinh về mặt này rất đồng tình, hào hứng vỗ tay.

"Điệp Thần nói đúng đó, khó khăn lắm mới có cơ hội mà."

"Vậy được, chúng ta đi thôi." Đường Tam cũng không có lí do phản đối.

Bảy người men theo đường lớn ra cổng học viện, bỗng dưng lại có người chặn họ lại. Tần Minh nét mặt không được vui cho lắm, lên tiếng hỏi:

"Các ngươi muốn đi đâu?"

Bảy người giật mình tưởng Tần Minh là đang giám sát học sinh, Tần Minh không nhận ra được họ là ai, nhưng hắn biết Nana, nhìn sáu người đi cùng cũng đoán ra là người của Thất Quái. Nana vẫn nghĩ cô ngụy trang hoàn hảo, đi tới giả vờ như một nữ sinh bình thường chào.

"Tần Minh lão sư, bọn em cần ra ngoài có chút việc, phiền ngài để bọn em đi."

Tần Minh vẻ mặt càng là âm trầm hơn.

"Nana!"

"Hả? A, Tần Minh lão sư nói gì vậy?" Nana biết thẻ là không có vấn đề, đưa tay gãi chút mặt khó hiểu.

Tần Minh không trả lời, đưa tay chỉ cái nơ trên áo Nana, Nana giờ mới hốt hoảng: "Hả, trời ạ, là nó hại ta sao?"

Nana phát hiện rất kinh ngạc, nhanh tay định lấy cái nơ xuống thì Tần Minh một phát bắt lấy tay cô.

"Không được lấy xuống."

Sáu người cảm giác được mùi nguy hiểm đã chạy đi từ lúc nào. Nana bị ngăn cản hai lần vô cùng bực mình.

"Tần Minh, ngươi muốn gì? Tránh ra."

"Ngươi muốn đi đâu?"

"Đi đâu là việc của ta, không liên quan đến ngươi."

Tần Minh tức giận.

"Ngươi đã nguy hiểm tính mạng một lần, giờ còn muốn tùy ý như vậy sao?"

Nana bực rồi đây, lướt qua người Tần Minh vừa đi vừa nói:

"Ta tự bảo vệ được bản thân, không cần ngươi phí công."

"Nana, lúc nãy ngươi nói ngươi thích Đường Tam?"

Nana giật mình quay lại, Tần Minh đi tới nắm tay cô hỏi nhỏ:

"Ngươi thích hắn thật sao?"

Nana không biết nghĩ gì nữa, giật tay ra rồi thản nhiên trả lời:

"Đúng, ta là thích Đường Tam. Ngươi thật phiền phức, ta thích ai còn cần ngươi quản sao?"

Tần Minh im lặng, tay hắn đã không còn sức để giữ Nana nữa. Nana dậm chân hung hăng đi ra khỏi học viện, phía xa sáu người đã chờ cô ở đó. Tiểu Vũ hỏi dò:

"Có chuyện gì vậy, Tần Minh học trưởng nhận ra ngươi?"

Nana vất còn tức giận, giật bay cái nơ xuống đất rồi nói:

"Là tại nó, hừ. Cũng may, giờ chúng ta muốn đi chơi thì phải thay y phục, không mặc y phục bình thường như chúng ta vẫn hay mặc nhé, vậy mới không lo bị phát hiện."

"Được."

Bảy người nhanh chóng tìm nơi thay đồ, đều là trang phục bình thường như bao người khác, nhìn qua đúng là không thể nhận ra. Nana mặc một bộ váy trắng đơn giản không có thêm màu sắc nào khác, trông ra lại càng là nhỏ nhắn dễ thương hơn.

Chương 59: Có biến

Bảy người trước tìm một nhà ăn, sau khi ăn tối xong thì bắt đầu tham quan Thiên Đấu thành.

Thiên Đấu thành không hổ là thủ đô của đế quốc, vô cùng rộng lớn và sầm uất. Bảy người đi đã qua hai con đường lớn, cửa hàng ăn vặt đều đã thử hết, bốn nữ cũng mua được nhiều món đồ nhỏ xinh cho mình. Nana mua một chiếc nơ màu hồng đính đá Rubi màu lam để cài lên áo thay cho cái nơ đã vứt, dù sao cái kia cũng do người khác mua, Nana vẫn thích dùng đồ của mình hơn.

Thấy có cửa hàng bán kẹo đường, Nana lập tức tới mua cho tiểu Tuyết, tiểu Tuyết được ra ngoài rất thích thú nhưng đang ăn dở thì đột nhiên nó khịt mũi đánh mùi, hốt hoảng chạy đi. Nana vô cùng kinh ngạc, tiểu Tuyết là sủng vật của cô, nó làm sao dám rời đi khi cô chưa ra lệnh.

"Tiểu Tuyết có gì đó không đúng. Mọi người, chúng ta đi xem xem."

Sáu người cũng không nói hai lời, theo Nana đi tìm tiểu Tuyết. Từ đường lớn đã đi sâu vào trong một hẻm nhỏ vắng tanh, xung quanh rất tối, Đường Tam đi ở phía trước cảm nhận được gì đó liền ra hiệu cho mọi người dừng lại.

"Hồng Tuấn, cho chút lửa nào."

Có Mã Hồng Tuấn thắp sáng, Đường Tam nhìn xuống thứ mà hắn đã dẫm lên không khỏi giật mình.

"Là máu, nhưng không phải máu người."

"Không lẽ là tiểu Tuyết gặp chuyện. Tam ca, chúng ta phải nhanh lên." Nana hoảng sợ, tiểu Tuyết không thể xảy ra chuyện được.

Bảy người cước bộ nhanh hơn, càng đi sâu vết máu càng nhiều và dày đặc. Tiểu Tuyết một bộ lông trắng dính máu đang đứng trên một cái lồng lớn, Nana ngay tức thì phóng tới, tiểu Tuyết không bị thương, nó dùng chân nhỏ chỉ vào cái lồng.

Sáu người khác cũng đã đến, bảy người nhìn nhau rồi cùng kéo tấm màn ra, ai nấy đều kinh hoảng lập tức đưa tay che miệng để không phải hét lên.

Nana giọng nói đã run ồm ồm vì tức giận.

"Thật độc ác, chuyện này nhất định là do hồn sư làm, người thường không thể đánh hồn thú thành ra như vậy."

"Tiểu Tuyết là đánh hơi được mùi của đồng loại nên mới hốt hoảng chạy đi tìm." Vinh Vinh đã hiểu ra, cô cũng bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ.

Nằm trong chiếc lồng không gì khác chính là một con Tuyết Hồ tu vi tầm 2000 năm, toàn thân bộ lông trắng đã bị máu nhuộm đỏ, đôi mắt vô hồn chỉ còn một hơi thở thoi thóp. Thân nó bị một chiếc vòng chụp kín lại, nhìn rất giống hồn kĩ của một hồn sư hệ khống chế. Nana ngay tức khắc phóng hồn kĩ chữa thương cho con hồn thú tội nghiệp nhưng vẫn chưa tìm được cách phá vòng giam. Tuyết Hồ cảm nhận được thương tích đã lành, ánh mắt linh động mà nhìn tiểu Tuyết trên vai Nana. Tiểu Tuyết hiểu, chạy xuống bước vào phía trong.

"Mọi người, đây, đây là cái gì vậy?" Áo Tư Ca đã không tin vào mắt mình nữa.

Tất cả lập tức tới xem, theo hướng tiểu Tuyết đi vào họ nhìn thấy rất nhiều chiếc lồng khác, đều bị bịt kín, dưới đất còn có vết máu lan đến, chắc chắn trong đó cũng là hồn thú. Tiểu Vũ vô cùng phẫn nộ, hai tay đã nắm chặt hết mức run rẩy, Đường Tam nhanh chóng nắm lấy tay an ủi cô.

Đang lúc định tới chỗ sâu xem thì họ bất ngờ nghe được tiếng bước chân, tất cả lập tức cảnh giác, vội phủ lại cái lồng giam Tuyết Hồ. Nana tập trung mọi người vào một góc tối rồi phóng thích Điệp Thần Bảo Hộ. Dù có là gì thì trước phòng ngự bảo toàn tính mạng mới được, may mắn không ai cảm nhận được hồn lực của Nana. Mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm hơn.

Từ bên trong phòng hộ họ nghe được ba tên nam tử trung niên nói chuyện, chúng mặt mũi đều có vết sẹo trông rất hung dữ.
"Nhị ca, con Tuyết Hồ này đã có người đặt mua."

"Tốt, ngày mai liên lạc, chúng ta giao hàng."

"Đại ca nói hắn đang săn một con Tuyết Ưng, rất hiếm, thích hợp cho hồn sư loại điểu còn có hồn sư hệ băng. Chắc chắn rất đáng tiền."

"Khà khà, xem ra chúng ta lại phát tài rồi."

"Vậy tam ca, mấy con hồn thú phía trong kia thì sao?" Tên nam tử nhỏ nhất trong ba người giờ mới lên tiếng.

Tên tam ca ánh mắt ghét bỏ nhìn về phía trong rồi nói:

"Đám hồn thú vô dụng này, đã lâu không ai hỏi tới. Ngày kia đem vào rừng giết đi, tránh gây ra động tĩnh."

"Vâng, tam ca. À tam ca, đại ca cũng nói hắn đã tấn cấp hồn đế rồi đấy. Hắn là người tấn cấp nhanh nhất trong chúng ta, lỡ như, hắn lật lọng phủi ơn với chúng ta thì sao?"

Tên nhị ca tức giận:

"Cái gì? Hắn đã là hồn đế? Khốn kiếp, ta còn kém hai cấp nữa mới có thể."

"Nhị ca yên tâm đi, đệ và tứ đệ cũng là hồn vương. Ba người chúng ta còn sợ không đánh lại tên hồn đế mới nổi sao?"
Tên nhị ca vuốt cằm suy nghĩ một chút rồi cười lớn.

"Đúng vậy, cũng chỉ có ba người chúng ta tin tưởng nhau. Nào, các hảo huynh đệ, nhị ca mời các ngươi đi Túy Tiên Các."

"Nhị ca thật chu đáo, đi mau thôi."

Đợi ba tên đó đi rồi, mọi người cẩn thận bước ra. Tiểu Vũ tức giận đến cắn môi bật ra máu.

"Đám người độc ác này, bọn chúng dám buôn bán hồn thú."

"Bình tĩnh đi, chúng ta phát hiện cũng không phải quá muộn. Chúng nói ngày kia mới thủ tiêu, chúng ta còn có thời gian." Nana đến bên Tiểu Vũ động viên cô.

Mọi người vì sợ vì giận mà không thể nói gì nữa. Đường Tam lặng một chút rồi phân tích cụ thể vấn đề họ gặp phải.

"Trước mắt theo thông tin bọn chúng có bốn người, ba tên hồn vương, một tên hồn đế. Chúng ta khả năng đánh không lại. Chúng làm sao để liên lạc với nhau và bọn mua hàng? Còn có phải vận chuyển số hồn thú này đi như thế nào? Không biết hồn kĩ giam chúng có khả năng cảm ứng của hồn sư không? Nếu manh động chúng ta không thể cứu được mà còn có thể mất mạng."

"Dụ chúng vào rừng, ta sẽ để Lam Mỵ nhai sống, báo thù cho hồn thú bị hại." Nana thật giận dữ, bọn chúng làm người có thể tàn nhẫn đến mức ấy sao.

Đường Tam lắc đầu.

"Thần thú quá chói sáng, nếu bị phát hiện ngươi sẽ gặp nguy hiểm. Cũng không thể giải quyết triệt để. Biết đâu còn có nhiều bọn buôn khác?"

Áo Tư Ca rối rắm hỏi:

"Vậy giờ làm sao mới được?"

"Không phải bọn chúng nói mai sẽ giao hàng sao? Trước chúng ta phải lấy được bằng chứng bọn chúng buôn bán hồn thú và báo cho bên đội chấp pháp hoàng gia để họ xử lí và quản lí thương nhân chặt chẽ hơn. Sau đó bắt giữ ba tên kia dụ tên hồn đế ra, còn lại hồn thú thì chúng ta sẽ thả khi giải quyết xong hai chuyện kia." Đường Tam đã nhanh chóng ra đối sách, có hắn mọi người thật an tâm.

"Bọn hắn là hồn vương đó Tam ca, ba tên hồn vương." Vinh Vinh lo lắng nói.

"Hồn vương? Chẳng phải chúng ta cũng có một thiên tài hồn đế sao?"

Nghe Đường Tam, cả mấy người đều nhìn Nana. Nana ngơ ngác, lúc sau lại ra sức lắc đầu nguầy nguậy.

"Không đâu, ta mới không đi nhờ hắn."

Chương 60: Kế hoạch giải cứu

Nana có điên mới đi nhờ Tần Minh lúc này, vừa mới lúc chiều đã nói "Ta tự bảo vệ được bản thân, không cần ngươi phí công" giờ có đánh chết cũng không đi, thật mất mặt.

"Ta sẽ để Lam Mỵ thu liễm khí tức, chúng ta tự mình giải quyết đi."

"Nana, Lam Mỵ ra rồi ba tên đó còn sống được sao? Chúng ta cần là bằng chứng, mồi dụ và giải quyết triệt để."

Đường Tam ra sức khuyên nhủ Nana, nhìn Nana vẫn chưa lung lay, hắn nói tiếp:

"Cho dù để ba tên đó sống, bọn hắn cũng sẽ để lộ chuyện chúng ta có thần thú bên người, không tốt. Nếu bọn chúng không nói, thì chúng ta cũng không biết giải thích bên hoàng gia vì sao bảy tên hồn tôn nhỏ bé có thể bắt được ba tên hồn vương mạnh mẽ?"

"Nhỏ bé? Tam ca, lời này có chút khoa trương." Nana khóe miệng là giật liên tục, thầm nghĩ hay là lén đi tự mình xử luôn ba tên đó cho rồi.

Tiểu Vũ thấy Đường Tam không có sức thuyết phục, lao đến nắm tay Nana, khóc.

"Nana, chuyện này chỉ có ngươi mới giúp được chúng ta. Làm ơn nha."

"Nana!"

Nhìn đến sáu khuôn mặt đầy chờ mong và nịnh nọt, Nana cũng chỉ biết ậm ừ đi trở về học viện. Đứng trước cổng học viện mới nhớ ra, không biết Tần Minh ở đâu.

"Tiểu Tuyết, tìm Tần Minh."

Tiểu Tuyết quay lại, Nana đi đến chỗ Tần Minh. Hắn là đang ngồi trên cái cây trước phòng Nana, tay mân mê cái nơ màu lam, chính là lúc chiều cô đã vứt. Thấy hắn, Nana có chút cảm giác tội lỗi nhưng rồi cũng lắc đầu cho qua, chính sự trước mặt, hi sinh vì đại nghĩa. Nana lớn tiếng gọi:

"Tần Minh."

Nana đang dùng thẻ người thần bí, Tần Minh nghe tiếng gọi thì nhìn xuống, thấy một nữ sinh nhỏ lạ lẫm, hắn lạnh băng hỏi:

"Có chuyện gì?"

Nana ngẩn người, cảm giác thật lạ, Tần Minh như biến thành người khác vậy. Hít vào một hơi thu lại những cảm xúc không cần thiết, Nana nâng trên tay một con cáo nhỏ đưa ra trước mặt, Tần Minh thấy con cáo liền lập tức nhảy xuống đến chỗ cô.

"Tiểu Tuyết? Nana!"

"Phải, ta là Nana."

Tần Minh bấy giờ nhìn lại, dáng người nhỏ bé, một thân váy trắng còn thoáng dính máu, hắn giận giữ bắt lấy bả vai Nana hét lên.

"Ngươi, có chuyện gì, xảy ra chuyện gì?"

Nana giật nẩy mình, gạt tay hắn xuống rồi nói:

"Ta không sao. Lúc chiều... xin lỗi. Ta muốn nhờ ngươi một chuyện."

Nana không sao là Tần Minh yên tâm rồi, lấy lại bình tĩnh hắn dịu dàng nói:

"Ngươi muốn nhờ ta? Ta sẽ làm giúp ngươi."

Nana thở dài, vừa đi vừa kể cho Tần Minh chuyện từ lúc tiểu Tuyết phát hiện Tuyết Hồ cùng kế hoạch của bọn chúng. Tần Minh cũng phẫn nộ không kém, đi theo Nana tới hội họp với sáu người Thất Quái.

"Tần Minh học trưởng." Cả sáu người chào Tần Minh rồi nhìn Nana cười cười.

Nana lườm mỗi người một cái thật sâu. Đường Tam lên tiếng phá đi không khí có vẻ nặng mùi thuốc súng.

"Lúc nãy chúng ta đã kiểm tra qua, có tất cả 24 con hồn thú, thương rất nặng. Trừ Tuyết Hồ thì bọn nó đều là hồn thú tầm 800 năm hơn kém. Nana, có Áo Tư Ca bổ trợ, ngươi trị liệu cho chúng được sao?"

"Không thành vấn đề. Tiểu Tuyết, nói với hồn thú từ bây giờ phải tuyệt đối im lặng chờ đợi cho tới khi chúng ta đến giải cứu."

Tiểu Tuyết nghe lệnh nhảy đến từng con hồn thú câu thông lời của Nana. Dưới sự bổ trợ hồn lực từ đậu hủ của Áo Tư Ca, Nana đã liên tục chữa thương cho tất cả hồn thú, bọn chúng cũng rất hợp tác nằm im trong những cái lồng đậy màn che.Tám người ở lại con hẻm đó qua đêm, bốn nữ đi ngủ còn bốn nam nhân canh chừng. Không ai vui mừng hơn Tần Minh lúc này vì hắn lần đầu được đến Nana nhờ vả dựa dẫm, cảm giác tuyệt vọng lúc chiều cũng chỉ sót lại chút ít mà thôi.

Sáng hôm sau, tỉnh lại cũng đã gần trưa, Nana ngủ rất là ngon lành trên vai Tần Minh. Những nữ khác đã thức dậy từ lâu nhưng Tần Minh không cho họ đánh thức Nana. Nana biết mình dựa vai Tần Minh thì giật bắn người đứng dậy, ngơ ngác hỏi:

"Đã là lúc nào rồi, bọn chúng tới chưa?"

Đường Tam lắc đầu, Mã Hồng Tuấn thì kêu đói. Nana lấy ra cho mỗi người hai viên Thiện Linh đan để bổ sung thể lực, tiếp tục chờ đợi. Nhìn đám hồn thú Nana chợt nảy ra một ý tưởng.

"Mọi người, bằng chứng thuyết phục nhất không phải chính là hồn kĩ thi triển trên những con hồn thú này sao?"

Đường Tam nghi ngờ hỏi:

"Ngươi là nói để cho bên hoàng gia thấy cảnh tượng này? Không kịp, khẳng định bọn người kia sắp tới, chúng ta không thể kinh động chúng."

"Không cần, Tam ca, ta có giới tử mà, bỏ một cái lồng vào là được. Cho dù bọn chúng có tới tiêu hủy chứng cứ thì cái lồng này vẫn còn nguyên."

"Vậy rất tốt, có thêm chứng cứ bọn chúng hết đường chối cãi."

Đường Tam rất tự tin sẽ lôi được bọn xấu kia ra, Nana cười nhìn vào trong một khoảng không.

"Lam Mỵ!"

"..."

Không có động tĩnh, mọi người đều là một mặt "được không thế?" mà nhìn Nana. Nana cười như không cười gọi lần nữa.

"Lam Mỵ, cho ta chút mặt mũi đi chứ? Ngươi không giúp, ta sẽ nói với bọn hồn thú ngươi là sủng...!"

Ngay lập tức một chiếc đuôi lớn từ trong không trung xuất hiện đánh vào miệng Nana khiến cô giật mình câm nín, cùng lúc là hai cái đuôi khác cuốn lấy một chiếc lồng hồn thú cạnh đó rồi vụt biến mất như chưa có chuyện gì xảy ra.

Ngơ ngác, đó là hai từ chỉ biểu cảm của mọi người lúc này rồi thì.

"Hahaha, Nana, quả nhiên rất có mặt mũi. Thần thú của ngươi tính khí cũng quá trẻ con.""Hahaha! Hủm!"

Lại một lần nữa bảy cái đuôi lớn xuất hiện trên không trung quất vào ngay miệng bảy người đang đứng cười ngặt nghẽo, sau đó cũng vụt biến mất. Giờ đây là không ai cười nổi, tám mặt nhìn nhau: Ai bảo đại nhân chính là thần thú. Ngươi dám có ý kiến sao?

Bỗng.

"Có động tĩnh!"

Tần Minh phát hiện liền kéo Nana cùng những người khác nấp sau một cái lồng nơi có thể nhìn thấy bên chỗ Tuyết Hồ, Nana phóng thích vòng phòng ngự che dấu khí tức.

Bước đến là ba người đàn ông hôm qua, còn có thêm một người nữa cũng tầm 50 tuổi, dáng người thấp lùn nhưng phi thường mập mạp. Tên nhị ca nói với hắn.

"Đây là Tuyết Hồ, ngươi đưa chỗ hẹn bọn ta sẽ giao tới trong hôm nay."

"Được. Đưa tiền, giao đồ."

Hai người riêng phần mình trao đổi, từ trong áo tên mập hở ra một cái gì giống như sợi dây, Nana quay lại nói với Đường Tam.

"Tam ca, trong áo tên mập có gì đó!"

Mắt Đường Tam sáng lên ánh sáng vàng, Nana biết Đường Tam chắc chắn sẽ nhìn thấy.

"Là một lệnh bài, nhìn đồ án khắc họa rất quen mắt. Có lẽ có thể điều tra."

"Phải lấy được sao? Có rồi." Nana hứng thú nói với Tiểu Vũ.

"Tiểu Vũ, tấn công vào cái lồng giam Tuyết Hồ, ta có cách lấy được lệnh bài."

Tiểu Vũ hiểu ý, tụ hồn lực thành một con Mị Thỏ Xung Kích Ba. Nana mở ra một góc vòng phòng hộ, thỏ con ngay tức thì bắn ra trúng dưới đáy lồng giam. Tuyết Hồ hoảng loạn, bốn tên gian phi lập tức chú ý đến nó. Ngay lúc này.

"Tiểu Tuyết."

Tiểu Tuyết nhanh chóng biến mất, sau một cái nháy mắt đã trở lại ngậm trong miệng chiếc lệnh bài có khắc tên, Đường Tam cầm lấy kinh ngạc.

"Chính là nó, ngươi trộm giỏi thật đó."

"Tam ca, lời này nói nghe hơi sai sai nha. Tiểu Tuyết có thể dịch chuyển một đoạn ngắn, cái này là thiên phú, tài năng chứ trộm đâu." Nana ánh mắt bị mí mắt lấp nửa không vui mà nói với Đường Tam.

Đường Tam chỉ biết cười trừ, Tần Minh từ lúc bắt đầu luôn thấy Nana nói chuyện với Đường Tam không khỏi cảm thấy khó chịu.

Bốn tên gian phi xác nhận Tuyết Hồ không bị ảnh hưởng mới yên tâm chia nhau ai đi đường nấy. Thấy thế Đường Tam liền phân phó.

"Trúc Thanh, Vinh Vinh, Hồng Tuấn. Ba người theo dõi tên mập đó xem hắn đến từ đâu. Còn lại chúng ta sẽ đi xem mấy tên kia giao hàng cho ai và giải cứu Tuyết Hồ. Được không?"

"Được, nghe theo Tam ca."

Đối quyết định của Đường Tam họ chưa bao giờ nghi ngờ, Đường Tam căn dặn thêm.

"Còn một canh giờ nữa thẻ người thần bí sẽ mất hiệu lực, trước lúc đó dù thế nào cũng phải trở về tụ họp tại cổng học viện, nhớ cẩn thận."

"Được."

Mọi người lập tức hành động.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau