ĐẤU LA ĐẠI LỤC: Ý TRUNG NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đấu la đại lục: ý trung nhân - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Sử Lai Khắc trở lại

Người phụ trách đưa mọi người qua một khu rừng nhỏ, phía trong có một ngôi nhà gỗ xung quanh trồng hoa, một nữ tử dung mạo xinh đẹp nhưng tràn đầy u buồn đang vừa tưới hoa vừa hát. Nghe giọng hát của nữ tử, đại sư giật mình định quay đi nhưng Phất Lan Đức đã kéo hắn lại.

"Lam Bá, Lam Điện Bá Vương Long. Ngươi là sớm biết." Đại sư cắn răng nói.

"Ngươi còn định để nàng chờ tới bao giờ? Tiểu Cương, đã 20 năm rồi!"

Phất Lan Đức thật tâm mà nói để đại sư tự vấn lòng mình, nữ tử kia nghe người phụ trách gọi cũng nhìn đến bên này, lập tức cô thất thần làm rơi bình nước đang cầm trên tay, chạy bước chậm tiến tới như không tin vào mắt mình rồi nhỏ giọng nói một câu.

"Tiểu Cương, ngươi cuối cùng cũng tới tìm ta!"

Đại sư không đáp mà giật tay khỏi Phất Lan Đức rồi chạy vù đi, Đường Tam cảm giác không đúng liền chạy theo hắn, nữ tử kia cũng vậy. Trừ Nana, những người khác đều là khuôn mặt mờ mịt.

"Viện trưởng, đây là chuyện gì xảy ra?"

Đới Mộc Bạch thay tất cả mọi người thăm hỏi.

Phất Lan Đức thở dài kể lại cho họ câu chuyện 20 năm về trước:

"... Lúc đó chúng ta đã là Hoàng Kim Thiết Tam Giác nổi danh bởi vũ hồn dung hợp kĩ ba người, còn về tiểu Cương và cô gái lúc nãy, Liễu Nhị Long lưỡng tình tương duyệt. Chỉ trách ông trời trêu ngươi, hai người họ đều là người của Lam Điện Bá Vương Long tông, nói ra thì Liễu Nhị Long chính là em họ của tiểu Cương! Thôi vậy, đây là nhân duyên của họ, ta chỉ không biết lí do vì sao con nhóc này cũng biết!"

Nana bị cốc đầu một cái, cũng không như bình thường giận dỗi, ngược lại lại thản nhiên đáp:

"Phất gia gia, cháu biết nhiều hơn những gì ông biết đấy!"

"Haha, nhóc con còn dám mạnh miệng." Phất Lan Đức tất nhiên không tin.

Nana lại làm bộ tinh quái:

"Vậy sao? Thế ông nghĩ tiếp theo đây cô Nhị Long định làm gì?"

"Làm gì là làm gì?" Phất Lan Đức khó hiểu.

Nana cười híp mắt đáp:

"Tất nhiên là thu nạp chúng ta rồi!" Và cho ông làm viện trưởng, haha.
Lại một cái cốc đầu, Phất Lan Đức cảm giác bị hố:

"Cái đó cần ngươi nói sao!"

Lần này Nana bướng bỉnh dậm chân, muốn nói toạc ra mà thôi phải nhịn, ánh mắt rất muốn nuốt sống viện trưởng, Tần Minh thấy cô như vậy không khỏi buồn cười, tiến tới kéo Nana ra phía sau lưng rồi nói với Phất Lan Đức:

"Thầy, Nana học muội tuổi nhỏ, thầy làm như vậy không phải khiến muội ấy không lớn được sao!"

Câu này là bênh vực hay chế giễu vậy? Mọi người cười lớn còn Nana đã nộ khí xung thiên, tức tối đi vào rừng mặc kệ bọn họ, khu rừng này trong khuôn viên học viện nên mọi người cũng không có gì lo lắng. Đi được một lúc tâm trạng dịu lại, nhìn ngắm xung quanh Nana thật cảm thán cái học viện này thật quá rộng đi, ở hiện đại trừ khu sinh thái quốc gia chắc cũng không có nơi nào nhiều cây cối xanh tươi thế này. Nghĩ tới sức mạnh của Độc Cô Bác, Nana không khỏi muốn khiến mình càng trở nên mạnh hơn, với thực lực của cô bây giờ chắc cũng chỉ bằng ông ta là cùng, bảo vệ mình thì được nhưng theo trong tiểu thuyết đại lục này còn nhiều nhân vật mạnh hơn nữa, muốn giúp đỡ mọi người thì cần cố gắng nâng cao năng lực.

Nghĩ rồi Nana phóng xuất Linh Lan Hoa làm thành một cái thảm nhỏ ngồi trên đó tu luyện, khu rừng này rất tốt cho việc hấp thu năng lượng để Linh Lan Hoa tiến cấp vào cảnh giới thứ hai, mở ra chiêu thức Phấn Hồng Mỵ, có thể trên diện rộng tăng phụ trợ đồng đội tiến vào trạng thái như cuồng hóa, còn giúp từ từ trị liệu, chỉ tại trước kia Nana mở ra vũ hồn này quá muộn không thể tăng cấp nhanh như Điệp Thần Trượng, cách đây không lâu Điệp Thần Trượng đã tu luyện xong chiêu thức thứ chín.

Chăm chỉ tu luyện mà Nana đã không để ý trời đã gần tối, cho tới khi có người tới gọi cô:

"Nana học muội!" Gọi như vậy không ai khác ngoài Tần Minh.

Nana mở mắt chằm chằm nhìn hắn, thấy Tần Minh đang định chạm vào Linh Lan Hoa, Nana chán ghét nói:

"Đừng đụng, cẩn thận ta đánh ngươi."

Tần Minh cười, hắn nghĩ là cô nói đùa, còn cố ý ngồi lên trên chiếc thảm Nana đã làm. Bực mình, Nana ra tay đánh hắn thật, dây leo ở chiếc thảm cấp tốc lao tới Tần Minh, mặc dù là chưa nở hoa nhưng uy lực cũng lớn. Tần Minh không hổ là hồn đế thiên tài trẻ tuổi nhất, có động tĩnh hắn liền bật đứng người dậy, ánh mắt ai oán mà nhìn Nana: "Nana học muội thật lợi hại, bất ngờ tấn công, nếu không phải ta có thể nghe âm thanh không thì muội định đánh thương ta thật sao?"

Nhìn hắn càng là bực bội, Nana thu dây lại rồi đi, Tần Minh mặt dày đuổi theo nói:

"Đã tới giờ cơm, ta đưa ngươi tới phòng ăn, chắc hẳn ngươi chưa biết chỗ."

"Ta nhìn ngươi cũng đàng hoàng nam tử, không ngờ cũng quá mặt dày, tại sao ngươi cứ chọc tức ta vậy hả?"

Nghe Nana nặng lời, Tần Minh thoáng nhíu mày, hắn nói:

"Ta chọc tức ngươi sao? Ta lại tò mò không hiểu, sao ngươi lại ghét ta như vậy?"

Nana nhất thời không nói được gì, nhất quyết im lặng mà đi. Tần Minh cũng không nói gì thêm, chỉ cố đi trước một chút dẫn đường cho Nana.

Trong phòng ăn, mọi người đã tập trung. Thấy Nana, Tiểu Vũ lập tức kéo cô tới chỗ Vinh Vinh và Trúc Thanh để tám chuyện.

"Ta kể ngươi nghe, lúc cô Nhị Long trở về, tập hợp mọi người nhất quyết nhường chức viện trưởng học viện này cho viện trưởng chúng ta. Ngươi đoán xem mặt viện trưởng lúc ấy như thế nào?" Tiểu Vũ thích thú mà nói.

"Tất nhiên là vui muốn khóc haha!" Vinh Vinh không kìm được nói chen vào.

Trúc Thanh lẳng lặng uống trà nghe. Nana dù đã biết nhưng cũng làm bộ vui mừng nói:

"Nói vậy là Phất gia gia của ta được lời thêm một cái học viện đây!"

Tiểu Vũ: "Đúng nha, hơn nữa không bao lâu nó sẽ đổi tên thành Sử Lai Khắc!"

Nana: "Chính là nói học viện Sử Lai Khắc đã trở lại!"

Vinh Vinh: "Và lợi hại hơn xưa."

Hahaha! Cả bốn nữ cùng cười với nhau, tiếng cười như chuông bạc vang vọng khiến cho mọi người không khỏi yêu thích cùng vui vẻ.

Chương 37: Hồn tôn Nana

Sau một lúc cơm đã dọn xong, các lão sư cũng tới, nhưng vẫn thiếu mất một người.

"Tiểu Tam còn chưa về sao?" Đại sư hỏi Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ ngơ ngác lắc đầu, từ chiều lúc Đường Tam đi theo đại sư thì không thấy đâu nữa. Cảm giác không ổn, Tiểu Vũ lập tức chạy ra lớn tiếng gọi Đường Tam, hắn không trả lời. Tất cả đều thấy có gì đó không đúng, Đường Tam sợ nhất là làm Tiểu Vũ lo lắng, hắn sẽ không vô duyên vô cớ biến mất. Chỉ có một khả năng, hắn xảy ra chuyện rồi!

Không cần ai nói, bảy người cùng các lão sư vội vã chia nhau đi xung quanh tìm hắn. Nana vừa chạy vừa thở dài, cô biết có tìm cũng không thấy nhưng chạy đi để giải tỏa tâm trạng bức bối lúc này, cảm giác đứng nhìn đồng bạn gặp nguy hiểm mà phải vờ như không thật tội lỗi, biết Đường Tam sẽ không sao nhưng biết đâu, ngộ nhỡ. Từng cái ngộ nhỡ liên tục lướt qua trong đầu, Nana không thể kìm nén được nữa, đã chạy đi phía sâu, cô ngồi xuống ôm mặt khóc nức nở. Một người vẫn lặng lẽ ở phía sau nhìn cô, hắn muốn tới nhưng lại sợ làm cô tức giận. Hắn nghĩ, Nana như vậy là vì thích Đường Tam sao?

Khi đã bình tĩnh lại, Nana quay trở về. Thấy Sử Lai Khắc mọi người đã quay trở lại hết thảy, cô từ từ ngồi xuống nghe Phất Lan Đức nói:

"Tiểu Tam không sao, hắn được bằng hữu đưa đi cái địa phương tu luyện. Hắn nhờ ta chuyển lời cho các ngươi, chăm chỉ tu luyện, nửa năm sau chờ hắn trở về, sẽ đọ sức một ván."

Sáu người của Thất Quái nghe vậy cỡ nào hào hứng cùng mừng rỡ. Nana cũng thế, vậy là những cái ngộ nhỡ sẽ không xảy ra, chỉ cần cô ngoan ngoãn không cố ý chen vào những tình tiết này thì Đường Tam vẫn mãi là nhân vật chính, hắn sẽ không chết. Nana thở ra một hơi yên tâm rồi nhoẻn miệng cười, Tần Minh trở về sau cô, vẫn luôn âm thầm quan sát.

Đại sư đưa ra kế hoạch huấn luyện nâng cao trong vòng nửa năm cho bảy người, cố gắng để họ lấy hết khả năng tham gia cuộc thi Hồn Sư Cao Cấp toàn đại lục.

Đã hai tháng trôi qua, không có ngày nào họ nghỉ ngơi, tất cả đều đang ra sức luyện tập, không ai muốn bị bỏ lại phía sau, trở thành gánh nặng cho đồng đội. Nana giờ đây đã quyết định phải để mọi người biết cô trở thành hồn tôn, nhưng vấn đề hồn hoàn không dễ giải quyết, nghĩ rồi cô đến tìm Tiểu Vũ nói chuyện:

"Tiểu Vũ, có chuyện này muốn nói cho ngươi biết. Cũng có chuyện muốn nhờ ngươi."

Chưa thấy Nana như vậy bao giờ, Tiểu Vũ tò mò hỏi:

"Ngươi có chuyện gì sao? Không sao, dù gì ta cũng sẽ giúp ngươi."

Nana gật đầu, cô biết chắc chắn Tiểu Vũ sẽ nói như vậy.

"Tiểu Vũ, ngươi cũng biết ta có thể ẩn dấu hồn hoàn nhưng thật ra, ta vốn dĩ là không có hồn hoàn."

"Không có? Nhưng hồn kĩ của ngươi?" Tiểu Vũ kinh ngạc.

"Là vũ hồn tiến cấp tự phát ra."

"Chuyện như vậy, sao ngươi lại chỉ nói cho ta?"

"Vì, ta biết thân phận của ngươi."

Tiểu Vũ thất thần, Nana nói tiếp:

"Ta đã đoán ra từ lâu, ta bây giờ vì muốn ngươi cùng ta giả tìm kiếm hồn hoàn, ta đã tiến cấp 30 nhưng không thể nhờ mọi người thay ta đi tìm hồn thú." Nana nửa thật nửa giả nói.

Tiểu Vũ nghĩ đến chuyện gì, không còn kinh ngạc, thay vào đó mỉm cười:
"Đó là lúc trước ngươi che chắn cho ta sao! Cảm ơn ngươi, Nana, ta đi với ngươi."

Nana mừng rỡ, Tiểu Vũ tin cô như vậy, cô còn gì lo lắng chứ. Hai người tìm lý do rời đi rồi tiến vào rừng Lạc Nhật gần với Thiên Đấu thành. Rừng Lạc Nhật là một khu rừng rộng khác ngoài rừng Tinh Đấu, cũng có rất nhiều chủng hồn thú.Để có lý do chính đáng, hai người cũng phải thật sự vào rừng, tuy nhiên chỉ ở phía ngoài chứ không đi sâu.

"Nana, hồn kĩ thứ ba của ngươi là gì vậy? Vũ hồn tự sinh hồn kĩ, ta là lần đầu thấy đấy, ngươi cũng không phải hồn thú tu thành người!"

Nana cười, tất nhiên không phải.

"Là Điệp Thần Bảo Hộ, một kĩ năng phòng ngự." Nhưng đây không phải thức thứ ba mà là thức thứ chín cô mới luyện thành, xét về năng lực có thể thi triển ra bây giờ, muốn bảo vệ mọi người chu toàn chỉ có kĩ năng này là phù hợp.

"Nghe tên thật cường đại, có thể bảo hộ thời gian lâu sao?"

"Đúng vậy Tiểu Vũ, chỉ cần ta còn sống, ta sẽ dùng nó bảo vệ các ngươi."

Tiểu Vũ cốc đầu cô một cái:

"Xem ngươi nói, cái gì chết không chết. Bọn ta cũng sẽ trơ mắt nhìn ngươi chết sao?"

Nana lại cười, mọi người sẽ không.

"Tiểu Vũ, ngươi biết hồn thú gì sẽ cung cấp hồn kĩ phòng ngự như vậy sao?"

"Ừm, ta nghĩ ngươi nên chọn Quang Minh Quy, nó gọi là quy nhưng không phải loại rùa, thích sống trên cây hấp thụ ánh sáng, vỏ rất cứng và phát ra ánh sáng nên mới có tên như thế. Bình thường hồn sư không thể phá lớp vỏ của nó, ta biết phải đợi lúc trời tối mới có thể tấn công. Niên hạn, tầm 1700 năm hơn kém đi. Như vậy mới hợp với cấp bậc của ngươi."

"Được, ta biết rồi. Cảm ơn ngươi, Tiểu Vũ." Hai người thống nhất đợi trời tối mới trở về, trong lúc này Nana tu luyện Linh Lan Hoa, cũng không quên làm thành cái vòng bảo hộ Tiểu Vũ đang ngủ.

Lúc tới cửa thành Thiên Đấu, thấy Tần Minh đang đứng chờ nơi đó. Nana nhíu mày, có Tiểu Vũ ở cũng không thể đối hắn vô lễ, tiến tới hắn hai người cùng đồng thanh:

"Chào học trưởng."

Tần Minh lông mày giãn ra, hẳn là đã rất an tâm, hắn bình tĩnh hỏi:

"Các ngươi đi đâu giờ này mới về? Mọi người rất lo lắng."

Nana đáp:

"Trở về ta sẽ nói cùng đại sư."

Tần Minh không nói thêm, hắn đi phía sau hai người về học viện. Đi thẳng tới phòng làm việc của viện trưởng, Nana cung kính:

"Phất gia gia, đại sư."

Tần Minh cùng Tiểu Vũ cũng riêng mình hành lễ. Phất Lan Đức tiến lên định đánh Nana một cái nhưng cuối cùng lại hạ tay xuống, tức giận nói:

"Ngươi còn biết gọi gia gia, ngươi bảo tu luyện áp lực muốn cùng Tiểu Vũ ra ngoài chơi. Nói đi là đi một ngày tối mịt mới về, ngươi biết chúng ta lo lắng cho các ngươi uổng công sao!"

Nana cúi đầu biết lỗi nhưng trong lòng cảm thấy ấm áp, vị gia gia từ trên trời rơi xuống này, cô nhận rồi.

"Phất gia gia, cháu là có lí do."

"Lí do? Nói ta nghe."

"Là thế này, cháu đột ngột tiến cấp 30, nóng lòng muốn có hồn hoàn không muốn trở về nói với mọi người. Tự mình rủ Tiểu Vũ cùng cháu vào rừng Lạc Nhật..."

"Rừng Lạc Nhật, nhóc con ngươi có biết nơi đó bao nhiêu nguy hiểm?" Không để ý đến việc Nana nhanh chóng tăng cấp, Phất Lan Đức chỉ quan tâm an nguy của cô, không kiềm chế đánh bả vai cô một cái.

Nana tinh quái nở nụ cười, làm nũng quấn lấy tay của Phất Lan Đức lay lay:

"Bọn cháu chẳng phải an toàn về đây sao, hơn nữa cháu còn thu được hồn hoàn, ông xem."

Nana buông tay ra, hơi lùi về phía sau một chút, tay phải vẽ hình vòng cung xuất ra Điệp Thần Trượng. Dưới chân sáng lên màu bạc hoa văn, xung quanh Nana cấp tốc hình thành một vòng sáng màu bạc, bao lấy cô ở bên trong.

Chương 38: Cấm túc

Mọi người chăm chú nhìn soi mói, Nana mỉm cười đứng bên trong vòng ánh sáng mới tạo nhìn Phất Lan Đức, nói vọng ra:

"Nha, đây là hồn kĩ thứ ba của cháu tên Điệp Thần Bảo Hộ. Là hồn kĩ phòng ngự lấy được từ Quang Minh Quy ngàn năm."

Phất Lan Đức không biết nói gì cho phải, đại sư thì đã hiểu, vuốt cằm nói:

"Lực phòng ngự của Quang Minh Quy rất lớn, đó là lí do ngươi và Tiểu Vũ phải đợi trời tối?"

"Vâng đại sư, vòng phòng ngự tạo nên dưới sự bổ trợ của Điệp Thần Trượng, tiêu hao ít hồn lực, có thể diện rộng thi triển trong đường kính 50m. Tuyệt đối phòng ngự, chỉ cần em không tiêu hao hết hồn lực, không thể phá bỏ."

"Ngươi nói là... Tuyệt đối!" Đại sư hết sức kinh ngạc, Quang Minh Quy ngàn năm có thể cho hồn kĩ mạnh như vậy? Nana nếu có đậu hủ của Áo Tư Ca cung cấp hồn lực, chẳng phải sẽ là vô địch phòng ngự sao.

"Vâng, ngài có thể kiểm tra." Nana rất tự tin.

Phất Lan Đức giờ mới lên tiếng:

"Tần Minh, ngươi thử xem."

"Thầy, ta, ta sao có thể đánh Nana học muội!"

"Ngươi đang xem thường hồn kĩ của ta?"

Thấy Nana cau mày, Tần Minh bất đắc dĩ vung nắm đấm đánh trên vòng ánh sáng, hiển nhiên là không dùng toàn lực.

Đại sư cũng muốn tìm hiểu kĩ hơn về hồn kĩ này, một lần nữa bảo Tần Minh dùng ngay hồn kĩ thứ sáu của hắn. Tần Minh cắn răng làm theo. Nana trong lòng khó chịu, thầm nhủ là do hắn đang xem thường cô.

Tính tuyệt đối chưa thể kiểm tra nhưng như Nana đã nói, hồn kĩ thứ sáu của một hồn đế là Tần Minh cũng không mảy may làm vòng ánh sáng rung động, Nana vẻ mặt rất đắc ý.

"Được rồi, chớ vui mừng quá sớm. Mặc dù thu được chỗ tốt nhưng lỗi là không thể tha. Phạt ngươi một tháng không được rời khỏi phòng nửa bước, hảo hảo tu luyện củng cố hồn lực."

"Phất gia gia, không ra ngoài một tháng chẳng phải sẽ buồn chết sao!" Nana tức dậm chân.

"Phải không? Sao ta nhớ ngươi đã từng tự cấm túc hai tháng."

"Đó là... Là vì, aiza lúc đó không tính. Bây giờ thì khác, cháu còn muốn đi nhìn xem Thiên Đấu thành, rộng lớn như vậy, hai tháng qua tu luyện đã không được đi chơi."

Tiểu Vũ bước lên bênh vực Nana:

"Đúng vậy viện trưởng, lần này Nana mới phạm lỗi lần đầu, ngài có thể không phạt?"

"Thầy, ta cũng cảm thấy..."

"Tần Minh, Tiểu Vũ, hai ngươi không được nói giúp cho nó, lần đầu không phạt vậy nếu lại có lần sau đâu. Tiểu Vũ, ngươi giúp nó phạm lỗi, cũng cấm túc nửa tháng. Được rồi, Tần Minh đưa hai đứa nó về, chú ý không được để chúng trốn, nhất là tiểu quái vật này." Chỉ Nana, Phất Lan Đức nghiêm khắc nói.

"Ai cần hắn chú ý chứ, hừ." Nana giận dỗi đi ra, lúc lướt qua Tiểu Vũ còn nhỏ giọng nói câu "Xin lỗi ngươi!"

Tiểu Vũ lắc đầu, cũng đi về phòng riêng của mình.

Lại một tháng nhốt mình trong phòng, nhưng lần này không lấy lý do tu luyện, cũng không cần đóng kín cửa. Nana thường hay ngồi trên ban công vuốt ve tiểu Tuyết, con cáo nhỏ ngoan ngoãn ngủ trong lòng bàn tay cô. Tần Minh biết Nana thích màu lam, hắn hay ra ngoài mua những thứ đồ màu lam như kẹp tóc, vòng tay để làm cô vui. Mỗi lúc hắn đến, Nana đều đóng cửa cái rầm, hắn cũng chỉ lặng lẽ để đồ xuống trên ban công rồi đi.

Kết thúc một tháng, Nana bước ra ngoài, sáu người đều đã ở trong sân nhỏ kí túc xá đợi cô, khoe với cô bọn họ toàn bộ đã là hồn tôn. Nana rất vui, nghĩ nghĩ lại đưa ra yêu cầu:

"Ta thấy, chắc mọi người vẫn chưa quen với hồn kĩ mới của mình. Hay chúng ta luyện tập một chút, đấu đối kháng, thế nào?"

"Haha, ta thấy ý tưởng rất hay. Chị Tiểu Vũ đã lâu không luyện gân cốt." Tiểu Vũ bẻ ngón tay kêu răng rắc, Áo Tư Ca và Mã Hồng Tuấn sợ đến nỗi ôm chầm lấy

nhau.

Những người khác tỏ ra thích thú, vậy là trận đấu đã được quyết định. Đới Mộc Bạch đứng ra chia đội:

"Ta, tiểu Áo, Trúc Thanh một đội. Nana, Vinh Vinh, Tiểu Vũ cùng tên mập một đội, được không?"

"Được, Đới lão đại." Tất cả đều rất hào hứng.

Đới Mộc Bạch nói tiếp:

"Chúng ta sẽ đấu trong vòng một nén nhang, mỗi người cắm một chiếc lá cây, lấy được hết lá của đối thủ sẽ thắng. Minh bạch sao?"

"Đới lão đại, ngươi làm thế không phải đội ngươi bị thiệt sao?" Vinh Vinh thắc mắc.

"Không sao, ta là lão đại, hồn lực trong các ngươi cũng cao nhất. Quyết định vậy đi."

Nana tập trung người trong đội rồi nói gì đó, mọi người đều gật đầu cười rất nham hiểm.

Xếp xong đội hình, Đới Mộc Bạch hô bắt đầu, ngay lập tức hắn cùng Trúc Thanh ăn vào Nấm Bay của Áo Tư Ca, Nấm Bay có thể bay trong một phút với tốc độ cực nhanh, mới nhân lúc đối thủ không kịp phản ứng mà lao vào giật lá. Chiến thuật không tệ nhưng đội Nana lại không thèm động, bọn hắn đứng gần nhau chỉ đứng đó chống eo mà cười, Đới Mộc Bạch cùng Trúc Thanh đang trên đường bay nhanh, lúc đến gần liền bị đụng vào một vòng ánh sáng bật ra ngoài, đầu như nổi một cái u. Mã Hồng Tuấn cười lăn lóc:
"Không tệ a Nana, haha."

Áo Tư Ca thấy vậy chạy lại hùng hổ nói:

"Tên mập, các ngươi chơi ăn gian."

"Đây là hồn kĩ của Nana, ăn gian nơi nào chứ, bọn ta còn chưa lấy lá mà, đúng không?"

"Ta không phục, đã nói đối kháng, còn phòng ngự kiểu này thì đấu kiểu gì!"

"Dừng lại, tiểu Áo. Ta đây còn chưa nói gì, ngươi hùng hổ gì chứ?" Đới Mộc Bạch xoa xoa cái trán.

Nana cười đến chảy nước mắt, lần đầu tiên thấy lão đại bộ dạng khó coi như vậy. Thu hồi vòng phòng ngự rồi đến đỡ Trúc Thanh từ dưới đất lên, Nana một bộ ngây thơ:

"Xin lỗi hai người, vậy là mọi người biết hồn kĩ thứ ba của ta rồi đấy. Cơ mà lúc đầu lão đại đã tốc độ lao đến như vậy, bọn ta thua là chắc rồi, cũng không có tính cạnh tranh đi."

"Muốn cạnh tranh? Ta giúp ngươi!"

"Nhị Long lão sư?" Nana giật mình quay đầu lại, thấy Nhị Long cùng Phất Lan Đức, đại sư cùng Tần Minh cũng tới.

Đại sư ho nhẹ một cái rồi nói:

"Ta thấy để các ngươi cùng đánh cũng hay, tập một chút kĩ năng thực chiến. Các ngươi tự mình không thể thi triển hết năng lực, vậy thì để Nhị Long đánh đi."

Tần Minh bước lên ngăn cản:

"Đại sư, cô Nhị Long là hồn thánh, sợ rằng có chút nặng tay."

Phất Lan Đức nhìn hắn một chút, không hài lòng nói:

"Tần Minh, ngươi từ lúc nào trở nên hồ đồ như vậy. Ngươi nghĩ Nhị Long sẽ không khống chế được làm bọn nhỏ bị thương sao?"

Tần Minh cắn môi nhận lỗi:

"Xin lỗi cô Nhị Long, ta nghi ngờ ngài rồi."

"Không sao, đám tiểu quái này đúng là cần phải đánh nặng tay." Nhị Long cũng là một bộ dáng hào hứng, dùng ánh mắt như muốn nói "các ngươi chuẩn bị chịu tra tấn đi".

Đại sư tằng hắng một cái, nhìn bảy người dặn dò:

"Các ngươi có hệ trị liệu hồn sư, không cần lo, chỉ cần không dùng phòng ngự là được. Phải không, Nana?"

Nana khóe miệng giật giật, có thể nói không sao?

Và rồi, một yêu cầu nhỏ trong lúc nhất thời đã mở ra một cuộc huấn luyện gian khổ mới.

Chương 39: Huấn luyện

Đừng nhìn Nhị Long phong thái mĩ nữ lạnh lùng, có đánh chết cũng không ai ngờ rằng cô lại thích chơi trò... trẻ con.

Ngày thứ nhất, huấn luyện đuổi bắt. Bảy người vội vã chạy tán loạn trong rừng cây, Nhị Long như hổ đi phía sau.

Nana trước đây đã từng là người đuổi, giờ trở thành bị đuổi, không khỏi có chút buồn cười. Nhưng là buồn nhiều hơn cười, bởi vì.

"Nhị Long lão sư, sao người cứ ở sát em làm gì vậy chứ? Không phải còn rất nhiều người sao?"

Nana khóc không ra nước mắt, từ lúc bắt đầu tới giờ Nhị Long cứ ở phía sau nhìn chằm chằm cô, cảm giác bị hổ rình mồi như vậy còn khó chịu hơn là bị túm cổ. Nhị Long lại chẳng hề để ý đến, cô cứ bước đi thong thả chứ thực chất là Nana đã phải dùng hết khả năng để chạy ngoài hồn lực.

"Nghe nói, ngươi nhận Phất lão đại làm gia gia. Ta phải cẩn thận xem xem, bản lĩnh nha đầu ngươi như thế nào! Hố người ta giỏi như vậy?"

"Không có, là Phất gia gia nhận em trước mà!"

"Tin được không? Hắn ngoài ham tiền ra thì làm gì biết cháu gái." Nhị Long vuốt chút cằm.

Nana đã quá mệt, dừng lại chống eo thở hổn hển mà đáp:

"Thật, là thật, em chỉ thuận nước đẩy thuyền thôi mà. Giờ em chạy hết nổi rồi, lão sư đi bắt người khác đi, em đầu hàng."

Nhìn Nana đưa hai tay lên, Nhị Long bật cười nói:

"Nào có dễ dàng như vậy? Đi theo ta."

"Đi? Lão sư gọi đây là đi sao? Rõ ràng là đang giết người, á!"

Phải rồi, từ đi trong từ điển của Nhị Long chính là chạy bán mạng trong lòng Nana. Xách lên Nana, Nhị Long đưa cô lao vun vút trong rừng, cây cối không thể cản trở Nhị Long chút nào. Chẳng bao lâu đã biết được vị trí của những người khác, lại xách lên tiếp tục lao đi, còn cười rất thống khoái.

Cuộc đuổi bắt chỉ diễn ra trong nửa ngày, là người bị bắt đầu tiên cũng là người bị xách nhiều nhất, Nana giờ đây phải nói là thân tàn ma dại ngồi gục trên bàn ăn. Nhị Long không cho trị liệu, cũng không được dùng đậu hủ của Áo Tư Ca. Nhị Long nói:

"Bị thương mới phải chữa, bị mệt tự phục hồi."

Nhớ lại vẻ mặt của Nhị Long lúc đó, Nana không khỏi run lên.

Tần Minh thấy Nana cùng những người khác đều là bộ dạng như vậy, hắn cố ý ra ngoài mua về canh hầm Tuyết Liên cho họ bồi bổ cơ thể, sáu người ăn đều là rất cảm kích còn Nana lại không động lấy một chút. Tiểu Vũ lo lắng nhìn Nana.

"Nana, ngươi là do quá mệt sao. Ăn chút gì đi, buổi chiều còn muốn tiếp tục."

"Ta không sao, cảm ơn ngươi Tiểu Vũ. Ta dùng Thiện Linh đan cũng đủ, ta đi dạo một chút."
Nana lặng lẽ đi ra để không ảnh hưởng người khác dùng cơm, bước đi chầm chậm trong rừng không biết là nghĩ cái gì. Tần Minh cũng theo cô ra ngoài, Nana biết nhưng vờ như không, đến lúc không nhịn được mới quay người lại tức giận nhìn hắn.

"Tần Minh, ngươi muốn gì?"

"Ta, ta thấy ngươi chưa dùng cơm. Ta có mang cho ngươi một ít bánh."

"Không cần, ta có đồ ăn."

Nói rồi, Nana lấy ra Thiện Linh đan ngay trước mặt hắn để khoe khoang đồ tốt. Tần Minh lần đầu nhìn vật lạ, bước nhanh tới giật lấy.

"Ngươi không được ăn lung tung, hồn sư cũng có lúc ăn phải đồ không sạch sẽ, trúng độc thì phải làm sao?"

"Ta là hệ trị liệu hồn sư, hơn nữa đây là đồ ta làm, ngươi nói không sạch sẽ?"

Tần Minh ngẩn người. Đúng vậy, Nana sao có thể trúng độc chứ! Còn là đồ cô ấy làm.

Nhìn Tần Minh ngây ngốc thật không hợp với tuổi và thực lực của hắn chút nào, Nana chỉ biết lắc đầu. Không hiểu sao lần này cô cũng không như thế khó chịu, đưa cho hắn hai viên Thiện Linh đan.

"Đây, ngươi dùng thử đi, mùi vị không tệ. Dược hiệu là càng tốt, ăn vào có thể no bụng."

Tần Minh không chút do dự bỏ vào trong miệng, hắn cũng như Trúc Thanh lúc đầu, đều bị công dụng của Thiện Linh đan làm cho bất ngờ. Nana cười đắc ý quay người đi, Tần Minh vẫn ở phía sau cô, hắn cũng mỉm cười.

Buổi chiều, Nhị Long đứng nhìn bảy khuôn mặt trắng bệch giữa sân kí túc xá, nhíu mày mà nói: "Lấy lại tinh thần cho ta, các ngươi luyện tập kiểu gì chỉ chạy cũng không nổi, còn dám gọi thiên tài quái vật?"

"Nhị Long lão sư, chúng em luyện đều là đại sư chỉ dạy!"

"Na... na!"

Trên trán Nhị Long nổi gân xanh, tay vung nắm đấm, nghiến răng mà gọi tên Nana, ánh mắt như muốn nói "ngươi chết chắc rồi". Nana bất giác rùng mình một cái, những người khác nhìn cô một mặt đều là tự làm tự chịu.

Đúng như linh cảm, Nhị Long lại tiếp tục theo sát Nana với đôi mắt muốn ăn tươi nuốt sống và mang đến cảm giác lạnh lạnh sau lưng. Lần này không chỉ có Nhị Long mà còn cả sáu người của Thất Quái. Vì sao? Vì họ không cần tham gia trò chơi nữa, đi theo chỉ để chứng kiến vẻ thống khổ của Nana thôi.

"Thật không có nghĩa khí!"

Nana vừa chạy vừa ai oán nói vọng ra phía sau, sáu người đều là cười hì hì.

Đến lúc không chạy nổi nữa thì lại bị xách đi như heo, Nana âm thầm rút ra kinh nghiệm. Đừng bao giờ nói xấu đại sư trước mặt Nhị Long.

Bữa tối cũng là ăn trong đau khổ, nuốt không nổi a, nhưng để tránh cho ai đó lại nhìn, Nana cũng cố gắng ăn hết một bát cơm. Ăn xong, Nana về phòng ngồi trước ban công để thư giãn thì thấy Tần Minh đang ở trên cái cây đối diện nhìn cô, Nana giật mình.

"Ngươi, ngươi làm gì?"

"Ta ngắm trăng."

Nana nhíu mày. Ngắm trăng? Nói dối cũng quá ngốc đi, trăng ở trong phòng ta sao?

"Nana, sao ngươi lại ghét ta?"

"Ta không có ghét ngươi."

"Ngươi có, mỗi lần thấy ta ngươi đều tức giận."

"Là vì... Nói tóm lại là ta không ghét ngươi, vậy đi."

Nana không muốn tiếp tục nói vì chính cô cũng không biết tại sao. Đóng cửa sổ nhảy lên giường, Nana tự nhủ phải ngủ để mai còn tiếp tục luyện tập.

Tần Minh vẫn ngồi đó một lúc lâu, cũng không biết hắn rời đi lúc nào.

Chương 40: Đánh nhau với Nhị Long

Ngày thứ hai bước vào huấn luyện ma quỷ, bảy cái xác không hồn đang đứng dưới sân nhỏ kí túc xá. Nana đêm qua không ngủ được, giờ thì ngáp ngắn ngáp dài.

Nhị Long bước đến nhìn đám trẻ với một nụ cười nham hiểm, hẳn là đã nghĩ ra trò mới. Khoanh tay, Nhị Long hét lớn một cái, lập tức bảy người giật thót lấy lại tinh thần, Nhị Long nói:

"Hôm qua ta là kiểm tra thể lực của các ngươi, quá yếu. Hôm nay, ta sẽ đánh đối kháng. Bảy người các ngươi một đội, ta sẽ hảo hảo bồi tiếp các ngươi. À, Nana không được phòng ngự. Rõ chưa?"

"Rõ." Bảy người đồng thanh. Có thể nói không sao.

"Tốt, chuẩn bị, bắt đầu."

Nhị Long cũng không phải quá vô tình, ít nhất là cô nói sẽ không dùng đến quá hồn kĩ thứ ba nhưng từng ấy đã đủ cho đám trẻ no đòn. Đới Mộc Bạch vũ hồn Bạch Hổ hệ cường công nhưng chưa công được thì lông tóc đã bị điện giật cháy khét một mảnh. Trúc Thanh cùng Tiểu Vũ lấy tốc độ xông vào, Nhị Long dù sao cũng là hồn thánh, phản ứng cơ thể cũng nhanh không kém, nắm lấy cổ chân hai người ném ra xa. Mã Hồng Tuấn càng là sợ run cầm cập ôm lấy Áo Tư Ca ở phía sau, Vinh Vinh phụ trợ không kịp phát huy tác dụng, trận chiến chỉ tóm tắt lại trong hai từ. Nghiền ép!

Không biết đại sư có nói cho Nhị Long hay không, cô ấy vẫn luôn tránh ánh mắt của Nana, Nana không được phòng ngự, Tinh Thần Tập Kích cũng không dùng được, trị liệu thì không cần thiết, chính là trở nên vô dụng. Nhị Long phủi phủi đôi tay vốn không có bụi đất, chống eo mà nói:

"Thật là, các ngươi không có chiến thuật nào sao, riêng mình xông vào như vậy cho dù có là hồn tông cũng có thể đánh bại tất cả các ngươi."

Đới Mộc Bạch cười khổ:

"Trước đây đều là tiểu Tam bày chiến thuật, bọn ta đúng là quá ỷ lại vào hắn rồi."

Cũng không thể trách bọn họ, tiểu Tam là hệ hồn sư khống chế, hơn nữa đầu óc của hắn "cấu tạo không giống người thường", hắn quá giảo hoạt. Chiến thuật hắn bày ra chưa bao giờ sai, chiến đoàn đội họ luôn có hắn tại, chả bao giờ phải vận động đầu óc. Còn đấu riêng thì sao? Đấu hồn trường có mấy ai hơn họ chứ, cứ đánh thẳng là xong, thua cũng chẳng sao.

Cũng may, cứu tinh ngày hôm nay tới rồi.

"Cô Nhị Long không ngại, có thể để ta tới bày chiến thuật?"

"Tần Minh? Ngươi không đi dạy đám nhóc kia, chạy tới đây làm gì?"

Nhị Long để Tần Minh dạy học cho những học sinh của học viện Lam Bá trước kia, nhưng hắn rất ít lên lớp, hắn nói hắn vẫn là học sinh của Sử Lai Khắc, hắn không làm lão sư. Nhị Long cũng kệ hắn vì dù sao hắn cũng là đệ tử đích truyền của Phất lan Đức. Tần Minh đi tới vuốt cằm đạo:

"Cô Nhị Long, các học đệ học muội lần đầu ứng chiến với đối thủ mạnh như vậy. Lại không có hồn sư hệ khống chế làm hạch tâm, không khỏi tán loạn đội hình. Vậy chi bằng để ta giúp một tay, cho họ học hỏi kinh nghiệm, thế nào?"

"Ngươi làm thế sẽ khiến chúng nó ỷ lại, cho dù là hồn sư hệ nào cũng phải có đầu óc, sẵn sàng ứng chiến." "Haha, lời này có vẻ nặng. Cô Nhị Long nghĩ lại xem, bọn họ tuy nói là thiên tài nhưng thực chất cũng chỉ là một đám nhóc 12 tuổi hơn kém. Một lần này là được, cô đồng ý sao?"

"Hừ, ngươi miệng lưỡi cũng dẻo. Được rồi, tới đi, đừng để ta đợi lâu."

"Vâng."

Tần Minh tập hợp mọi người lại phía xa rồi nói nhỏ:

"Ta không biết các hồn kĩ của cô Nhị Long là gì, nhưng các ngươi chỉ cần sáng tạo một cơ hội cho Nana thi triển Tinh Thần Tập Kích là được. Cô Nhị Long đối các ngươi là không mạnh tay, lúc nãy chỉ là bằng vào hồn lực và sức mạnh cơ thể thôi, nên ngay từ đầu sẽ không có hồn kĩ nào mạnh mẽ hết. Các ngươi hoàn toàn có thể tránh né."

"Tần Minh, ngươi chắc là cô Nhị Long sẽ nương tay chứ, ta biết cô ấy là người chuyên dùng bạo lực đó." Nana nhớ tới tác giả miêu tả Nhị Long trong tiểu thuyết, không khỏi rùng mình.

Tần Minh nhìn Nana một cái, nói tiếp:

"Tin ta, bây giờ các ngươi chỉ cần làm như thế này..."

Nhị Long đợi một chút đã không chịu được, cũng may Tần Minh ra kế sách là rất nhanh chóng. Bảy người vẻ mặt hớn hở bước tới, bắt đầu dàn đội hình nghiêm túc cúi người chào:

"Nhị Long lão sư, xin chỉ giáo." Nhị Long thoáng giật mình lúng túng, tự nhiên lại ngoan như vậy?

"Được, được rồi. Bắt đầu đi."

"Vâng, Nhị Long lão sư."

Nói rồi bảy người cùng phóng xuất vũ hồn. Như Tần Minh nói, Nhị Long không phóng vũ hồn, chỉ là làm tư thế nghênh chiến mà thôi, sẽ không cùng họ cứng đối cứng. Lần này, Đới Mộc Bạch, Tiểu Vũ cùng Trúc Thanh xông lên cùng lúc nhưng không phải là xông theo đường thẳng, mà là xen kẽ nhau phóng đi lại lượn tròn theo tầng xoay quanh Nhị Long, trong khi đó đã ăn Nấm Bay của Áo Tư Ca, tốc độ cực nhanh. Tiểu Vũ phụ thêm hồn kĩ Yêu Cung, cơ thể mềm dẻo xoáy vòng giữa, Mộc Bạch trấn giữ vòng cuối quanh thân Nhị Long. Trúc Thanh phụ thêm hồn kĩ U Minh Đột Kích xoáy vòng trên cùng.

Nhị Long không hổ là hồn thánh, dù bị ba người vây quanh với hình lốc xoáy như vậy cũng không loạn, tập trung nhắm vào một mục tiêu có thể kết thúc vòng vây này. Ngay khi Nhị Long định ra tay bắt lấy Tiểu Vũ, sáu đạo ánh sáng màu hồng đã chia theo từng hai đạo bay đến trên người họ, phụ trợ của Thất Bảo Lưu Ly Tháp tăng 30% tốc độ, hồn lực. Vòng xoáy càng trở nên nhanh hơn. Đứng ngoài có thể nghe được âm thanh vù vù, đứng phía trong bị giam cầm không thể thấy được bên ngoài.

Nhị Long bị trật mục tiêu, tâm ý bị loạn, đây là do tính tình gây ra, Nhị Long rất nóng tính, bốc đồng, thích dùng bạo lực giải quyết vấn đề. Chỉ là bảy người trước mắt này đều do đích thân đại sư dạy nên, Nhị Long yêu đại sư nhường nào, sao có thể làm tổn hại đến bọn họ. Cô chỉ định dùng hồn kĩ Hỏa Long Kính để đẩy ba người ra mà thôi. Đây cũng là một phán đoán trong kế hoạch của Tần Minh.

Nhưng ngay lúc Nhị Long định động, phía trên vòng xoáy bất chợt mở ra, Mã Hồng Tuấn với hồn kĩ Phượng Dực Thiên Tường đã bay ngay phía trên đầu Nhị Long, cùng lúc phóng ra hồn kĩ Phượng Hoàng Hỏa Tiễn xuống phía dưới. Nhị Long hốt hoảng hét lên:

"Tên mập, ngươi điên rồi sao. Các ngươi cũng không đến mức phải đồng quy vu tận!"

Tất nhiên là không rồi! Vòng xoáy cản trở tầm mắt, Nhị Long không thấy được Nana đã được Mã Hồng Tuấn cõng sau lưng. Mã Hồng Tuấn phóng hỏa, cũng là lúc Trị Liệu Tuyệt Đối phát ra trên người Đới Mộc Bạch, Tiểu Vũ và Trúc Thanh. Còn Nhị Long, ngẩng đầu lên hét lớn với Mã Hồng Tuấn là một sai lầm vì phía sau hắn chính là Nana. Chỉ cần chạm mắt, Tinh Thần Tập Kích tuyệt đối trúng chiêu.

Liễu Nhị Long ngất đi, thua một cách hết sức nhạt nhẽo, cô còn chưa kịp động tay động chân gì. Nhưng thua chính là thua.

Bảy người hào hứng nhảy cẫng lên.

"Oa, Tần Minh học trưởng. Ngươi thật lợi hại, chúng ta thắng rồi!"

Áo Tư Ca cùng Mã Hồng Tuấn nhảy đến ôm Tần Minh. Hắn cười, cũng không lấy làm tự hào gì, hắn nhìn Nana.

Nana ho nhẹ một cái, nói ra một câu mà khiến ai cũng phải run lên:

"Đợi Nhị Long lão sư tỉnh lại, ta không chắc các ngươi còn cười được không!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau