ĐẤU LA ĐẠI LỤC: Ý TRUNG NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Đấu la đại lục: ý trung nhân - Chương 146 - Chương 148

Chương 146: Khổ nhục kế

Nana thả ra Mã Nặc, thấy hắn, Đới Giai Chính một phát bật tới chụp cổ áo hắn xách đứng lên, Đới Giai Chính mắt nhíu chặt giận giữ, nghiến răng ken két.

"Đới Hiên, phân tộc phía bắc."

"Đúng là người của phân tộc phía bắc!" Đới Mộc Bạch hừ lạnh, hắn để Đới Giai Chính thả Mã Nặc xuống, nếu không sợ là Mã Nặc sẽ ngạt thở mà chết trong cơn mê, Đới Mộc Bạch nói: "Phụ hoàng, Đới Hiên ở căn cứ Sát Nguyệt Các gọi Mã Nặc, hắn đã mang lòng thà chết không khai may nhờ Nana khả năng trị liệu mà đem hắn bắt sống mang về, tiếp sau đây tùy phụ hoàng xử trí. Còn có, bảy mươi hồn sư này khoan hãy thả đi, Trúc Vân tỷ sẽ sớm tới hoàng cung, tỷ ấy sẽ nói tình hình cụ thể cho người và ca ca sau, bây giờ ta và Nana phải trở lại A Nhĩ Pháp chuẩn bị ngày mai tới thuộc địa phía bắc, thời gian này vô cùng căng thẳng, phụ hoàng hãy cẩn thận đề phòng Đới Chân, tránh cho hắn có ý đồ xấu."

Nhìn Đới Mộc Bạch nhiệt huyết cùng can đảm, Đới Giai Chính ánh mắt lo lắng định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, hắn chỉ thở dài gật đầu.

Nana bước tới đưa cho Đới Giai Chính một túi Phục Hồi Đan, căn dặn: "Bệ hạ, đây là thuốc ta điều chế, trị bách thương bách độc, nếu Đới Hiên dở trò người cứ dùng hoặc là để phòng thân cũng được. Bọn ta đi nha."

Nana nói xong đã cùng Đới Mộc Bạch theo đường cửa sổ bay qua đại hải, trở lại A Nhĩ Pháp. Bóng dáng hai người dần bị màn đêm nuốt chửng, Đới Giai Chính vẫn thẫn thờ nhìn theo, thân là hoàng đế hắn đang dần cảm thấy tự trách, bất lực trước tình hình biến động của đế quốc, đồng thời cũng đầy trông chờ vào tương lai mà đám trẻ của hắn đang hướng tới, lúc lâu để tâm bình tĩnh lại, Đới Giai Chính quay người, vị hoàng đế uy quyền thế mà lần nữa bị dọa giật nẩy mình.

"Ngươi, sao còn chưa đi?"

Đới Giai Chính tâm trạng rối bời mà quên mất trong phòng còn hiện hữu một người. Đới Cẩn gãi gãi đầu, bộ dạng rất lúng túng: "Bệ hạ chưa bảo ta lui a."

Đới Giai Chính xem đến Đới Cẩn không hiểu sao cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, phân tộc phía nam trước đây hắn rất đề phòng thế mà giờ nhờ đám trẻ lại thân thiết thế này đây, ngược lại chính là phân tộc trung thần...

"Ài, đúng là thế sự khó lường. Đới Cẩn, ngươi thật giống cha ngươi lúc trẻ, Đới Cẩm a, có lẽ ta đã hiểu lầm hắn. Đi dạo với ta chút sao?"

Lời đề nghị bất ngờ của Đới Giai Chính khiến Đới Cẩn ngạc nhiên cùng khó hiểu, nhưng hắn không từ chối.

Cung điện A Nhĩ Pháp.

Nana và Đới Mộc Bạch đã trở lại chỗ Chu Trúc Thanh.

Nana: "Theo như bàn bạc, ta sẽ để hai người ở không gian sủng vật, phía bắc có địch đề phòng vạn nhất, không thể đột nhập từ không trung."

Chu Trúc Thanh: "Ta hiểu. Bản đồ chỗ trồng Bạch Sa là ở khu dân thường, khả năng đây cũng là nơi đun nấu mới khiến nhiều dân thường bị trúng độc như dịch bệnh. Nếu như phá hủy chỗ này, có khi nào dân thường ở đó toàn bộ sẽ bị liên lụy."

Đới Mộc Bạch: "Không đâu, dân thường thể chất không chịu được độc Bạch Sa lâu ngày, có thể là do ngoài ý muốn Sát Nguyệt Các mới để rò rỉ khí độc khiến họ bị nhiễm. Người điều chế chắc chắn là hồn sư, như vậy mới có thể thu khí."

Nana: "Cho dù là dân thường, chưa chắc đã tốt, để đến lúc đó hãy xem xét tha hay diệt đi."

"Được rồi, đến nơi hẵng tính, may mắn bề ngoài phân tộc phía bắc đang diễn vai người tốt, nên thái độ với dân thường vào thành vẫn là coi được. Nana, nhớ cẩn thận đấy."

"Yên tâm, lão đại."

Chu Trúc Thanh thở dài chán nản: "Từ giờ đến lúc trời sáng còn ba canh giờ, thật chán. Kế hoạch của tỷ tỷ phiền phức có thực hiện được không đây, Mặc Diệp dù sao cũng là hồn đế."Kế hoạch của Chu Trúc Vân, là ba người nhóm Đới Mộc Bạch phải biến mất ngoài tầm nhìn của mật thám Sát Nguyệt Các cài xung quanh bọn họ, từ giờ một chút sơ suất, sẽ dẫn đến họa đế quốc. Tuy nhiên, như Chu Trúc Thanh đang bận tâm, họ sẽ đấu với người của phe mình diễn nên một vở khổ nhục kế, mà hiện tại đội trưởng đội kỵ binh hoàng gia, Mặc Diệp thực lực cường đại hơn họ nhiều.

Về điều này, có người thật may mắn, có nên nói là "chó ngáp phải ruồi"? 

Nana cười gian xảo: "Hehe, hồn đế thì có là gì, hai người xem đây là ai?"

Nana hất hất cằm chỉ một hướng, nơi đó dần xuất hiện bóng người. Thấy rõ, Đới Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh kinh ngạc đồng thời hô lên: "Tư Nặc!"

Nana đứng dậy đi đến chỗ "Tư Nặc" đắc ý vỗ vai hắn: "Đúng nha, may mà lúc đó ta thông minh giữ hình nhân này lại, nhưng cái tên Tư Nặc xấu quá đi, ta gọi nó là, Thuộc Hạ Của Nana!"

"Thuộc Hạ Của Nana, tên kiểu gì vậy?" Đới Mộc Bạch nhíu mày, trình độ đặt tên của Nana vẫn là quá kém.

Nana: "Có gì không đúng sao?"

Chu Trúc Thanh cười trừ: "Cũng không có gì không đúng, nhưng nó, quá dài. A, hay ngươi gọi là Tùy đi, tùy trong tùy tùng."

"Tùy sao? Tùy tùng, tùy ý, tùy ta xử lý." Nana nghiêng đầu nghĩ nghĩ, lúc sau mới phấn khích gật đầu: "Hảo a, vậy tên nó sẽ gọi Tùy."

Tùy, hình nhân Tư Nặc hồn đấu la, được Lam Mỵ gia cố khả năng tồn tại tối đa là mười lăm ngày, công dụng, như tên.

Sáng hôm sau, bốn người Chu Trúc Vân, Chu Trúc Thanh, Đới Mộc Bạch và Nana cùng đoàn hộ tống do Mặc Diệp chỉ huy khởi hành trở về Tinh La thành. 
Chu Trúc Vân khuôn mặt bất đắc dĩ ngồi nhìn ba người đối diện trước mặt, tặc lưỡi: "Thật quá giống đi, làm ta nhìn cũng giật mình."

Ở một nơi khác giữa thành Tinh La và Cung Pháp Nhĩ Thành.

Nana vòng tay cột lại cái khăn che mặt, nói với Đới Mộc Bạch: "Lão đại, ta run quá, lần đầu ta dùng ám khí đấy, lỡ bắn chết người thì sao?"

Đới Mộc Bạch khuôn mặt lộ ra một con mắt liếc Nana: "Ta đã mài tròn hết rồi, ba canh giờ đấy, tay cũng muốn gãy tới nơi, ngươi cứ yên tâm bắn loạn xạ là được, hơn nữa đội kỵ binh của Tinh La không đến nỗi phế, cùng lắm dưỡng thương vài tuần là khỏi."

"Vậy được, mà ta có lỡ giết thì đừng trách ta đấy."

Đới Mộc Bạch nhất quyết im lặng, hắn đã giải thích cho Nana tận en nờ lần. Vậy mà Nana vẫn rất lo lắng, chẳng phải lúc giết hắc y nhân xuống tay ghê lắm sao?

Nana lau lau chiếc Chư Cát Thần Nỏ cùng Hàm Sa Xạ Ảnh, trong lòng hồi hộp, đối kẻ ác thì Nana sẽ là ác nhân, còn đối người vô tội, nói đánh họ bị thương thật không dám.

Đoàn hộ tống của Mặc Diệp rời đi Cung Pháp Nhĩ Thành được hai canh giờ, hiện tại họ đang đi qua con đường giữa đồng cỏ lau, nơi đây cỏ lên hai bên cao tầm 1m5, nếu như có kẻ địch tập kích, hẳn là sẽ chọn nơi này, vì thế Mặc Diệp mỗi lần đi qua đây đều rất cảnh giác, hôm nay không ngoại lệ, thật tốt khi mọi thứ vẫn bình thường.

Đoàn hộ tống đi qua rất thuận lợi, chỉ không ngờ lúc xe ngựa hoàng gia sắp ra khỏi cánh đồng, bất thình lình xuất hiện một nhóm người hắc y nhân, đoàn hộ tống bị tập kích. Phe địch có sáu người, một trong số đó lại là hồn đấu la, Mặc Diệp anh dũng cùng một số kỵ binh chống đỡ, tuy nhiên cách hai cấp bậc hồn lực nói thắng là không thể, Mặc Diệp bị dồn ép đến lợi hại. Mặt khác phe địch năm kẻ hắc y nhân kia không phóng xuất vũ hồn nhưng tốc độ cực nhanh, mỗi người tay cầm hai kiện vũ khí lạ, bỏ qua phòng thủ của kỵ binh, vô thanh vô tức chỉ chớp mắt đã khiến toàn bộ kỵ binh trọng thương.

Chu Trúc Vân phóng xuất vũ hồn U Minh Linh Miêu chạy tới hợp lực cùng Mặc Diệp đánh hồn đấu la nhưng có vẻ không khả quan cho lắm. Ba người Đới Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh, Nana cũng chiến đấu nhưng họ còn chẳng bằng kỵ binh, ba người trúng chiêu của đám hắc y còn nhanh hơn, và thế là năm tên hắc y dễ dàng khống chế đánh hôn mê ba người, bắt bọn họ đi trước sự hoảng hốt của Chu Trúc Vân, Mặc Diệp và đội kỵ binh.

Mục tiêu đã bắt được, tên hồn đấu la nhanh chóng đánh bật Chu Trúc Vân và Mặc Diệp, đuổi theo đồng bọn.

Chu Trúc Vân tuyệt vọng ngã khụy xuống đất gào thét: "Khốn kiếp, bọn chúng là kẻ nào? Muội muội của ta!"

Nhận ra tình huống lúc này, Mặc Diệp một phát quỳ thẳng gối đối Chu Trúc Vân nhận tội: "Công chúa, là ta thất trách, ta sẽ chịu mọi trách nhiệm."

Chu Trúc Vân nhếch môi, đột ngột thay đổi thái độ giận giữ đứng người lên hét lớn: "Chỉ bằng ngươi? Kẻ địch không cố ý giết người, hẳn muốn bắt con tin, còn không mau chấn chỉnh đội ngũ, ta sẽ về hoàng cung xin viện binh, lập tức tìm tung tích của họ cho ta, hừ!"

Chu Trúc Vân thật tức giận nhảy lên Hắc Mã phi nước đại, nháy mắt đã theo hướng Tinh La thành mà biến mất. Mặc Diệp kiểm tra lại đội ngũ thấy họ đều bị thương mà không mất mạng, thoáng an tâm. Hắn cao giọng nói lớn.

"Kỵ binh hoàng gia nghe rõ, những ai còn có thể đứng dậy, ra sức tìm kiếm xung quanh, tin chắc kẻ địch chưa đi xa. Lần này thất trách là lỗi của chúng ta, quay về sẽ nhất quyết chịu phạt."

"Tuân lệnh."

Đội kỵ binh hoàng gia hai phần bị thương nghiêm trọng, còn lại kỵ binh đều vội vã len lỏi trong cánh đồng lau tìm kiếm ba người giờ đang vui vẻ cười khoái chí ở nơi nào đó.

Chương 147: Một chương không có nữ chính

Sở dĩ Chu Trúc Vân phải trở về hoàng cung trước là vì muốn sớm báo cáo tình huống thật sự cho Đới Giai Chính, tránh thông tin truyền ra sai lệch khiến sự việc nên rắc rối, ngoài ra cô còn phải thuận thế tung chút hỏa mù cho, một số người.

Chu Trúc Vân giữ bộ dáng hoảng hốt chạy vào tận đại sảnh, tính thời gian buổi triều sáng đã tan được một lúc, giờ này theo thường lệ chỉ có hoàng đế và người tộc Tà Mâu ở lại bàn bạc những vấn đề đã nói ở buổi triều.

Chu Trúc Vân do ngã khụy mà hô hấp có chút không thông: "Bệ hạ, Duy Tư... cứu, cứu... muội muội."

Sự xuất hiện đột ngột và hành động thất thố của Chu Trúc Vân lập tức dẫn đến chú ý của người phân tộc Tà Mâu.

Đới Duy Tư chưa hiểu chuyện gì xảy ra, hắn chạy tới đỡ Chu Trúc Vân hỏi: "Ngươi đây làm sao ra cái dạng này? Có gì từ từ nói."

"Không, không kịp! Bệ hạ, Mộc Bạch bọn hắn..."

Chu Trúc Vân giả bộ giờ mới thấy đến người của phân tộc Tà Mâu, cô lập tức thu lại lời nói, ánh mắt khẩn thiết nhìn Đới Giai Chính, biểu cảm này người ngoài nhìn vào nhất định đoán được Chu Trúc Vân đây là có chuyện cực kì quan trọng mà nhất quyết không thể để lộ.

Đới Giai Chính lúc đầu mờ mịt nhưng sau hắn liền nhớ tới lời Đới Mộc Bạch nói đêm qua, Chu Trúc Vân sẽ sớm tới hoàng cung và nói rõ mọi chuyện cho hắn và Đới Duy Tư. Đới Giai Chính ngay tức thì nhập vai, mặc cho những người phân tộc tò mò hắn cũng vội vàng bãi triều và triệu Chu Trúc Vân cùng Đới Duy Tư vào phòng làm việc riêng của hắn.

Lúc này Chu Trúc Vân đâu còn cái bộ dạng khó coi kia, cô lật mặt nhanh chóng đến Đới Duy Tư còn kinh ngạc. Chu Trúc Vân giọng điệu thản nhiên nói cho Đới Giai Chính và Đới Duy Tư bước đi của nhóm Đới Mộc Bạch: "... Mọi chuyện chính là như thế, cho nên đội kỵ binh bọn họ không có lỗi nặng, mong bệ hạ minh xét."

Đới Giai Chính ngoài chuyện ám khí ra thì đã hiểu toàn bộ, hắn vuốt bộ râu ngắn gật gù: "Dù là vậy, có lẽ ta nên chấn chỉnh lại đội kỵ binh hoàng gia, Trúc Thanh nha đầu phân thân mà còn đánh không lại, nói gì đến bảo vệ hoàng cung, lỗi này tránh không được trách phạt."

Chu Trúc Vân thật muốn nói cho Đới Giai Chính: Bệ hạ trách lầm họ, là do bọn ta cố ý và cái thứ gọi ám khí kia, uy lực quá kinh người thôi.

Đới Duy Tư khả năng rất đồng tình với Đới Giai Chính, tuy lần này nằm trong kế hoạch nhưng nếu đây là một cuộc phục kích thật sự, đội kỵ binh hoàng gia vẫn là quá yếu. Đới Duy Tư gật đầu nói: "Phụ hoàng anh minh, bên phía đệ đệ tạm đã an tâm ẩn dấu, tiếp theo ta tin ba người bọn họ năng lực nhất định sẽ thành công thực hiện kế hoạch. Chúng ta đây không thể thua kém, ta đã điều tra theo hướng phân tộc phía tây và phía bắc có liên lạc bí mật, quả nhiên đúng như thế."

"Ửm? Bọn chúng cuối cùng chịu lộ đuôi?" Đới Giai Chính nhíu mày. Đới Duy Tư biểu cảm nghiêm trọng nói tiếp: "Vâng, từ lúc đệ đệ trở về, ta phát hiện có rất nhiều mật thám của hoàng thất ở phân tộc phía tây và phía bắc đột ngột mất liên lạc, khả năng đã bị người của hai phân tộc này diệt trừ, ngoài ra bị diệt trừ còn có, người phân tộc phía nam. Thời gian hành động của hai phân tộc phía bắc và phía tây quá trùng hợp, cho thấy bọn chúng ở giữa là xuất phát cùng một lí do, ta đã liều mình phái người chú ý trước phủ Đới Chân và Đới Lạng, quả nhiên nhận thấy hai người này thường xuyên qua lại, hơn nữa có Đới Thiên và thuộc hạ của hắn làm chứng, ta chắc chắn hai phân tộc này đã âm thầm cấu kết."

Đới Giai Chính: "Nơi này là thành Tinh La, Đới Chân phong hào đấu la, Đới Lạng hồn đấu la ở phân tộc phía tây địa vị cũng to lớn, ngươi thật quá liều mình, mau chóng gọi người của ngươi về đi. Thời gian này dùng người nhớ cẩn thận, tránh nuôi ong tay áo."

Đới Duy Tư: "Phụ hoàng yên tâm, ta sau khi xác nhận đã lập tức để mật thám rút lui, sẽ không bị nghi ngờ."

Chu Trúc Vân: "Trước mắt hành động của chúng ta vẫn chưa bị lộ, tiếp sau đây nếu bọn chúng phát hiện căn cứ Tư Mã bị hủy và nhóm Đới Mộc Bạch phá đi cánh đồng hoa Bạch Sa mới là đối Sát Nguyệt Các giáng đại kích. Dù có hay không Sát Nguyệt Các nghi ngờ, chúng ta bắt buộc phải ở vào tư thế chuẩn bị cho chiến tranh, phía học viện những tên công tử kia Đới Cẩn sẽ chú ý, phân tộc phía nam khả năng đồng minh là rất lớn, dù sao Đới Cẩm rất ghét phân tộc phía bắc, ngoài ra trong mắt hắn chúng ta cũng là ân nhân cứu mạng con trai hắn từ tay Sát Nguyệt Các."

Đới Giai Chính khuôn mặt nghiêm nghị, chốt: "Được rồi, tối nay tới lầu Tinh Quan họp bàn, bây giờ chuyện "cứu Mộc Bạch" không thể chậm trễ."

"Ta đã hiểu, bệ hạ."

Chu Trúc Vân cùng Đới Duy Tư đồng thời đứng dậy cáo lui. Hai người mỉm cười đi ra phòng họp, cánh cửa phòng họp khép lại, chính là lúc vai diễn bắt đầu.
Hoàng cung Tinh La gần trưa vốn yên bình, không hiểu sao hôm nay kỵ sĩ của đội chấp pháp bỗng vội vàng điều động ra ra vào vào hoàng cung khiến bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng. Một canh giờ sau, cung nhân ngạc nhiên khi thấy đội hộ tống do Mặc Diệp tướng quân chỉ huy khi đi oai vệ khi về tả tơi đến trước cửa cung, mã xa hoàng gia không một bóng người, dường như họ đều đoán ra đôi chút tình huống, nhưng người thông minh muốn sống lâu sẽ không nhiều lời, cung nhân vẫn là im lặng làm đúng bổn phận.

Biệt phủ công tước, Đới Chân Chi Phủ.

Ngồi trên cái ghế gỗ độc nhất trong một căn phòng nhỏ len lỏi chút ánh sáng, Đới Chân khuôn mặt thủy chung cười hiền lành, giờ đây lại là âm trầm vô cảm, tay gạt nắp chén trà bỏ bớt hơi nóng, Đới Chân giọng nói lạnh thấu xương hỏi người thanh niên nam tử quỳ dưới đất.

"Ngươi nói là Tư Nặc?"

Thanh niên nam tử bộ dạng run rẩy vô cùng thảm hại, một là vì khí tức Đới Chân phát ra dọa người, hai là vì trên thân hắn bị thương, vết thương giống như tên bắn mà thành nhiều vết máu loang lổ, nếu như có nhóm Đới Mộc Bạch ở đây chắc chắn sẽ nhận ra người này nằm trong đội kỵ binh hoàng gia đã hộ tống bọn họ. Cúi đầu, thanh niên nam tử lo sợ thưa.

"Đúng là vậy, hắc y hồn đấu la vũ hồn Sát Đao, thuộc hạ quyết không nhận nhầm. Còn có thứ làm thuộc hạ bị thương, mời ngài xem."

Đới Chân dùng hồn lực, một cái chụp tay đã nắm lên tám cây châm mảnh bên trong bàn tay ngắm nghía: "Nửa thân trên thật giống thứ đó. Hừ! Đúng là người của bà ta không đáng tin tưởng, một mặt muốn hợp tác, một mặt phỗng tay trên. Tư Nặc tự mình hành động xem ra, đối ta rất khinh thường, vậy thì..."

Đới Chân ánh mắt lóe lên sát khí đáng sợ: "Tinh Thập, ngươi trở lại Cung Pháp Nhĩ thành truyền lệnh của ta cho Mã Nặc, bảo hắn, dọn dẹp sâu bọ đi."

Thanh niên nam tử tên Tinh Thập tuy toàn thân thương tích nhưng vẫn gắng gượng nghiêm túc vâng lệnh cáo lui.

Đới Chân đứng dậy đi ra khỏi phòng, hắn chắp tay sau lưng nhìn về hướng bắc mà khinh miệt kéo lên nụ cười: "Bỉ Bỉ Đông, đừng tưởng ta không đoán ra kế hoạch của ngươi. Giúp ta đoạt vị sao? Là muốn lấy ta làm bàn đạp cho ngươi? Đừng mơ."

Tư Nặc thì ra chính là một "đại sứ" do Vũ Hồn Điện cử đến để thể hiện mối giao hảo, và giúp Sát Nguyệt Các chế tạo ám khí. Vậy ra trong vô tình, nhóm Nana đã gây nên một hiểu lầm to lớn giữa Sát Nguyệt Các và Vũ Hồn Điện, khiến sự hợp tác của chúng đã chẳng mấy khăng khít nay lại trở nên gay gắt hơn.

Thầm nghĩ nếu Nana mà biết tới điểm này, có lẽ mũi cô ấy sẽ trải dài tới tận điểm cuối Tinh La không biết chừng!

Chương 148: Vào Thành Bắc Tinh

Ba người Đới Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh, Nana sau khi tự bắt cóc chính mình thành công liền vô thanh vô tức phóng ngược trở lại hướng bắc. Nana đã nhờ Lam Mỵ đưa Đới Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh và bốn hình nhân vào không gian sủng vật, chờ một ngày sau ba hình nhân của họ sẽ tan biến, Nana chỉ giữ hình nhân Tùy cường đại còn có chỗ sử dụng. Không gian sủng vật của Nana do 10 ô túi sủng vật trong game gộp lại mà thành, hiện tại không gian này có diện tích rộng tới 500m vuông, xung quanh hoàn toàn là màu trắng, nếu không phải Nana ghét bỏ mà đưa sủng vật ngoại hình xấu đi cường hóa cho tiểu Hồng và tiểu Tuyết thì có lẽ nơi này đã chật cứng.

Chu Trúc Thanh và Đới Mộc Bạch ngồi trong không gian sủng vật nhắm mắt minh tưởng để tránh bị ba con hồn thú nhìn chằm chằm, mặc dù biết là đồng bạn nhưng cảm giác sống chung với hồn thú vẫn quá không thoải mái đi.

Nana giữ tốc độ cũ bay suốt hai canh giờ, lúc này mới dừng phía ngoài cách cổng thành Bắc Tinh khoảng 500m. Nhờ Lam Mỵ, Nana dùng ý nghĩ câu thông với Chu Trúc Thanh và Đới Mộc Bạch từ trong không gian.

Nana: Ta đã tới nơi, binh lính thành Bắc Tinh hiện đang kiểm tra người vào thành, theo xem xét thì không hề dễ đột nhập như chúng ta dự đoán đâu.

Đới Mộc Bạch: Ửm? Chuyện là thế nào?

Nana: Hồn sư theo cổng lớn chính giữa đi vào đều bị kiểm tra huy chương hồn sư. Dân thường theo hai cổng nhỏ hai bên ra vào riêng biệt, ở cổng vào một là có thân nhân làm chứng, hai là có thẻ riêng chứng minh thân phận. Là người lạ ta sợ cho dù vào thành cũng sẽ bị giám sát.

Đới Mộc Bạch: Chặt chẽ như vậy hẳn là bọn chúng đang lo sợ chuyện gì đó. Nana, hai người bọn ta không thể giúp được gì, có nguy hiểm cứ gọi, còn lại ngươi tự mình hành sự không cần bàn bạc, chú ý an toàn, vào được hẵng tính.

Nana: Ta đã biết, lão đại.

Có được sự cho phép của Đới Mộc Bạch, Nana thoải mái tìm một nơi vắng vẻ để hạ cánh sau đó tự nhiên đi về phía thành Bắc Tinh, thủ đoạn qua mặt đám binh lính Nana có rất nhiều, nhưng như vậy thì còn gì vui nữa, Nana làm như không biết, đến nơi sẽ từ từ tính. Bây giờ Nana đang mặc trên người là bộ áo vải thô màu nâu, tóc đen xõa không có gì nổi bật, mặt bôi lấm lem che đi làn da trắng hồng, nhìn qua hoàn toàn giống một đứa trẻ nhà nghèo lẫn vào những người đi đường.

Nana đúng là cái số đi đâu cũng gặp phiền phức, khoảng cách thành Bắc Tinh 400m đi bộ, Nana bỗng nhiên thấy biến, cô liền lập tức phóng thích tinh thần lực đi hóng hớt.

Cách Nana 100m về phía tay phải là một đám dân thường nhưng không cùng một cấp bậc, đi phía trước và phía sau là sáu tên tráng hán cưỡi ngựa đang áp tải mười một thiếu nữ gầy gò ăn mặc bẩn thỉu. Nana cau mày, thấy cảnh này trong lòng ít nhiều đã đoán ra được chút gì.

Nana làm như vô ý nhảy nhót xê xịch rút ngắn khoảng cách, cô nghe thấy rõ ràng một tên tráng hán có vẻ là đại ca của năm tên kia lên tiếng.

"Khốn thật, con ả chết thì chết đi còn báo hại bọn ta, giờ biết kiếm đâu ra chứ? Về tới nơi rồi."

Tên này nói xong liền bực bội tự đánh vào đùi thật mạnh, cưỡi ngựa bên phải tên vừa nói là tên tráng hán vẻ mặt xảo quyệt, hắn liếc mắt một chút liền cười nham hiểm nói: "Đại ca, trời cũng giúp chúng ta, ngươi xem bên trái kia là thứ gì?"
"Hửm?" Tên đại ca đang bực nhưng nghe vậy cũng theo bản năng quay đầu nhìn hướng tên kia chỉ, lập tức mắt hắn trừng lên sau đó liền nheo lại suy tư: "Ngươi muốn đứa tiện dân đó? Bộ dạng thật không bình thường."

"Phải đấy lão nhị, nhìn xem nếu không phải ngốc thì cũng là đầu óc có vấn đề, haha." Tên cưỡi ngựa bên trái tên đại ca khinh thường ra mặt mà diễu cợt.

Lão nhị nhìn hai tên đồng bọn suy nghĩ nông cạn, hắn tức tối hừ một tiếng: "Đã là lúc nào còn kén cá chọn canh, nó ngốc mới tốt, giờ xem ra nó là cứu tinh của chúng ta. Đại ca, dùng, hay ngươi muốn bị Thập Tam Nương xử lí chúng ta hả? Đừng quên trước đây đã xảy ra một lần, đủ người là được, còn lại có thể nói do nó quá sợ hãi, chẳng phải xong sao?"

Tên lão nhị trong đội luôn là người có nhiều quỷ kế. Tên đại ca nghe lão nhị nói liền trầm mặc, đúng là đã có lần hắn giao thiếu mất một món hàng, bù lại, chính là một bàn tay của cả sáu người. Bây giờ còn bàn tay phải, nếu như lần này...

"Được, lão tam, bắt nó về đi."

Tên đại ca ra quyết định, cưỡi ngựa phía bên trái hắn tên lão tam khinh thường nhổ bãi nước bọt sau đó mới thúc ngựa đi tới "nó" trong câu chuyện của ba người. Không trật không sai, đúng là Nana.

Nana cảm nhận phương hướng tên lão tam đi chính là đến chỗ mình, lúc này Nana mới để ý lời bọn chúng nói, Nana ngơ ngác lẩm bẩm: "Ngốc, có vấn đề! Là nói ta sao? Hừ, thì ra các ngươi chọn cái chết!... Ây, không được không được, phải bình tĩnh, bình tĩnh, có vẻ như chúng muốn vào thành. Được rồi, ta nhịn."

Nana đã tự trấn an thành công, cô vẫn tự nhiên di chuyển một cách "bình thường".
Lý do vì sao ba tên tráng hán kia nói Nana là đứa ngốc? Là vì những người thần kinh ổn định khi thấy bọn hắn sẽ tự động cách xa, còn Nana chẳng những lại gần, mà cái bộ dáng đi đứng còn, rất ba chấm.

Nana nảy ý tưởng áp dụng cách vô tình lại gần mà cô hay thấy trong các truyện tranh, đó là nhảy chân sáo ba bước sau đó xoay người một vòng. Rất hiệu nghiệm đi, xoay vòng là có thể tự nhiên nhích gần hơn một chút rồi, hơn nữa theo như tưởng tượng của Nana thì hình tượng một nữ hài như cô vừa nhảy nhót múa may quay vòng chính là rất hồn nhiên ngây thơ, chắn chắn không bị nghi ngờ. Ai biết, vào mắt ba tên tráng hán kia lại thành, đầu óc có vấn đề.

Tên lão tam đến gần, Nana dừng lại đà xoay làm bộ giật mình lùi hai bước, ánh mắt long lanh hỏi: "Ơ, đại thúc, có chuyện gì vậy?"

Lão tam quét mắt một lượt, bĩu môi xì một tiếng: "Thật là một con ngốc. Đi!"

Nana không biết gặp người như lão tam mà thái độ ngây thơ mới là ngốc. Tên lão tam nhàm chán nói nhiều, hắn cái tay gắn móc câu xiên qua áo Nana kéo lên ngựa đưa đến chỗ đám người hội họp.

Hung hăng ném Nana xuống đất, lão tam nói: "Nó đây, các ngươi muốn làm gì thì làm."

Lão nhị nhảy xuống ngựa đến chỗ Nana bóp cằm lật lên lật xuống xem xét. Nana bực mình tùy ý hất tay một cái, tên lão nhị thoáng ngạc nhiên: "Sức lực cũng mạnh đấy, haha, xem ra nó không tệ đâu đại ca, có thể qua mặt Thập Tam Nương đó, có điều, phải dạy dỗ lại thôi."

Lão nhị vừa cười vừa nói, hắn rút cây roi quất ngựa mà đánh tới tấp vào người Nana. Nana nhăn mặt miệng gầm nhẹ những tiếng hừ hừ, nhưng không phải như đám tráng hán tưởng cô bị đau, mà là do Nana phải kìm nén lắm mới không một tát khiến mấy tên này bay đầu. Nhưng để rồi xem, chúng sống chẳng lâu nữa đâu, Nana tự nhủ cô sẽ khoan dung với người chết.

Hài lòng khi Nana bị đánh đến im thin thít cúi rạp dưới đất, tên lão nhị đứng thẳng thở hồng hộc: "Đã ngốc lại còn bị câm!"

"Không phải, nó nói được. Chính là quá ngốc, mau đi thôi, trời tối rất khó bàn giao, Thập Tam Nương cần hàng mới đêm nay."

"Được, đi thôi."

Lão tam chắc chắn là kẻ nóng tính, hắn vội thúc dục lão nhị đưa Nana nhập vào nhóm mười một cô gái tiếp tục đi về phía cổng thành Bắc Tinh. Dường như sáu tên tráng hán này có thế lực phía sau, binh lính thấy mặt bọn chúng liền không cần kiểm tra mà trực tiếp cho qua, thái độ còn rất vui vẻ nhiệt tình, tên lão nhị cũng không quên đưa cho đám binh lính mấy túi kim hồn tệ khiến miệng chúng cười ra tới tận mang tai.

Nana thu hết mọi thứ vào tầm mắt, từ giờ cô đã vào hang địch. Nana hít sâu một hơi, cảm giác lúc này thật... Phấn khích!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước