ĐẤU LA ĐẠI LỤC: Ý TRUNG NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đấu la đại lục: ý trung nhân - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Thử ám khí

Đới Cẩn mặt mày tái mét nhìn chiếc nỏ trên tay Nana. Nana cười hì hì giới thiệu: "Chẳng phải ngươi đòi chơi sao? Ta cho ngươi chơi với, ám khí thật sự. Cái này gọi Chư Cát Thần Nỏ, ám khí Tam ca cho ta, nói cho ngươi biết, đây là lần đầu tiên ta bắn, ngươi may mắn lắm mới được ta thử nỏ đấy."

"Lần, lần đầu tiên?" Đới Cẩn hoảng hốt.

Nana tặc lưỡi: "Lo gì chứ? Cái này là bản cũ, ta sẽ bắn một lần 16 cây cung tiễn, ngươi phóng thích hồn kĩ thứ ba là cản được, yên tâm đi."

Tấn công của cái đồ chơi chỉ nhỏ hơn 50cm mà phải trực tiếp dùng đến hồn kĩ thứ ba? Còn nói yên tâm đi. Đới Cẩn sợ quá hóa giận hét Nana: "Nữ nhân ác độc, ta mới hồn tôn thôi đó, lỡ như cái nỏ gỉ sét kia uy lực tính sai thì sao hả?"

"Vậy trước khi ngươi chết ta sẽ cứu ngươi." Nana nhún vai thản nhiên không do dự trả lời.

Đới Cẩn nghe thế đã giận đến tím người cơ mà tay Nana đã cử động, chiếc Chư Cát Thần Nỏ trình là màu lam đậm, hình dáng có chút giống với nỏ bắn thông thường, khác ở chỗ không thấy chỗ lắp cung tên và nó có thêm một cơ quan nhỏ màu hồng bên dưới tay cầm, Nana ngón tay trỏ đang chuẩn bị ấn trên cơ quan nhỏ đó. Linh cảm đứng trước sinh tử luôn rất nhạy bén, Đới Cẩn nghiến răng ngay tức thì phóng xuất vũ hồn, hình chiếu Bạch Hổ hiện lên trên bức tường dọa Tử Linh Kiệt và Cung Nhị run cầm cập, Đới Cẩn trên thân lóe lên hồn hoàn thứ ba, hồn kĩ ngàn năm Bạch Hổ Thần Quang.

Nana tư thế bắn súng, ấn cơ quan, không có lấy một điềm báo, trong cái nháy mắt đã nghe phía Đới Cẩn bên kia tiếng va chạm bụp bụp của kim loại với một vật cản nào đó. Đới Cẩn toàn thân sáng kim quang, Bạch Hổ Thần Quang phát ra từ hai mắt của Đới Cẩn, phản công 16 cây cung tiễn màu bạc khiến chúng đà bắn dừng cách người Đới Cẩn khoảng 1m chiều dài, tuy thế, để ngăn không cho cung tiễn hung hăng tiến thêm vào, Đới Cẩn đã phải gắng sức dùng hết hồn lực.

Kim quang biến mất, 16 cây tiễn lần lượt rơi xuống đất kêu leng keng, Đới Cẩn tái nhợt được Nana chữa trị. Nana chưa thả hắn mà là cười đi tới thu lại cung tiễn, nói: "Thấy sao hả? Còn muốn thử đồ chơi nữa không? Ta còn có ám khí khác nhanh mạnh hơn đây."

Đới Cẩn lắc đầu nguầy nguậy, đùa chắc, chỉ một phát bắn đã mạnh như vậy, đấy là hắn cố hết sức mới cản được, bắn thêm lần nữa là hắn chết chắc, Nana trước giờ hành hạ người rất giỏi, hắn đã hối hận vì chọc phải Nana.

Nana hài lòng thả Đới Cẩn ra, quay lại chính sự.

Nana cầm năm quả cầu màu đen lấy được chỗ mật thất lên, nghiêm túc xem xét: "Ta có vòng phòng hộ, ta thử là tốt nhất, Trúc Vân tỷ, có thể chuẩn bị một căn phòng kín sao?"

Chu Trúc Vân từ lúc thấy Nana lấy ra Chư Cát Thần Nỏ đã lấy làm kinh ngạc, uy lực của cái gọi ám khí còn khiến cô được mở mang tầm mắt hơn. Chu Trúc Vân gật đầu: "Được, khu tập luyện của hoàng gia có chuyên môn cách ly bên ngoài. Chúng ta tới đó."

Trói Tử Linh Kiệt và Cung Nhị trong phòng họp, năm người theo Chu Trúc Vân đến khu tập luyện của hoàng gia, nơi này nói đúng hơn chính là một trường đấu kín hình tròn, chiều dài rộng tới 500m có hơn. Do hoàng gia A Nhĩ Pháp thuộc mẫn công hệ nên xung quanh có rất nhiều vật cản cao thấp nhằm để họ luyện phản xạ, trên cao có khán đài nhỏ, chứa được tầm hai mươi người, ngoài Nana, bốn người Đới Mộc Bạch, Đới Cẩn, Chu Trúc Thanh và Chu Trúc Vân ngồi trên đó. Bây giờ sắc trời đã tối, đèn đuốc đều đã bật hết chiếu sáng tương đối đẹp, Nana nhìn xung quanh gật đầu tán thưởng, kết cấu này rất giống một sân vận động, thoải mái không gian để thử ám khí.

Nana lấy ra quả cầu nhỏ nhất đặt xuống đất, lùi lại khoảng cách 10m, Nana vung tay cho hồn lực truyền vào, trước không có mở ra phòng hộ, Nana hoàn toàn có thể ngăn chặn bất kì ám khí nào.

Quả cầu nhỏ được truyền vào hồn lực vẫn im lìm không phản ứng, Nana đang nghi ngờ liệu kích hoạt bằng hồn lực có đúng hay không, phía khán đài bốn người cũng là căng thẳng đứng nhìn.Một, hai, ba,... Bùm!

Tiếng nổ ầm vang dọa Nana và mọi người giật nẩy mình, kì lạ ám khí không có gì cung tiễn hay ngân châm phát ra mà chính là một làn khói trắng. Khói lan tỏa cực nhanh, một giây sau tiếng nổ nó đã lan đến 100m phạm vi xung quanh và chưa có dấu hiệu dừng lại. Nana chỉ cách trung tâm phát nổ 10m, cô đã bị trúng khói này và trở thành nạn nhân. Nana nhíu mày chịu đến tác hại của khói trắng sau đó mở ra Điệp Vũ bay lên không trung, trên thân ánh lên lục sắc chiếu xuống đám khói, lập tức chúng liền tan biến. Nana nhìn đốm đỏ cuối cùng trên tay vừa lặn mất, hừ lạnh một tiếng bay tới chỗ bốn người khác tụ họp.

Chu Trúc Thanh cầm tay Nana xem: "Không sao chứ?"

Nana lắc đầu: "Vẫn tốt. Đầu tiên xem ra, quả cầu nhỏ này là độc khí. Ta đã thể nghiệm, độc bỏ qua hồn lực phòng ngự, trúng phải chưa tới mức làm mất mạng nhưng toàn thân ngứa ngáy nổi ung nhọt, không mùi không vị, là độc gì chứ?"

Chu Trúc Vân nghĩ nghĩ trả lời: "Là Bạch Sa, một loại thực vật thấp số lượng ít ỏi. Dùng nó chế độc các ngươi hẳn đã nghe qua, chính là Ô Sa."

Bốn người chăm chú gật đầu, ở đây có ai quen thuộc độc Ô Sa bằng Đới Cẩn chứ?

Chu Trúc Vân nói tiếp: "Ô Sa chế từ thân Bạch Sa mới có màu đen dạng lỏng, còn có một cách chế độc khác khó khăn hơn, đó là đun nấu hoa của Bạch Sa, khói từ cách điều chế này mang tác dụng giống với Nana vừa nói, vì là khói, nên không mùi không vị."

Nana vuốt cằm: "Ra là thế, có điều đun nấu hẳn cần một lượng lớn nhân lực cùng cách thu khí cẩn thận, tiệm rèn bên dưới không thể làm chứng tỏ độc được chuyển đến từ nơi khác. Nén khí trong quả cầu kim loại cần dùng đến hồn lực, đề phòng khí rò rỉ khiến hồn sư bị trúng độc nên bọn chúng mới phải bắt ép các hồn sư không thuộc tổ chức làm việc, quá đê tiện."Đới Mộc Bạch: "Ta nhớ trước đây Cung Nhị nói có năm tên thuộc hạ của Mã Nặc đi làm việc bí mật ở đâu hắn không biết, hẳn là bọn chúng chịu trách nhiệm vận chuyển khí độc đi."

Chu Trúc Thanh: "Ừm, vậy trước mắt chúng ta cần bắt năm tên đó dò hỏi nơi chế độc, và tiêu hủy số ám khí này tránh bọn chúng truyền ra."

"Có điều hành tung năm tên đó rất bí mật, kéo dài thời gian thật không tốt. Nếu ưu tiên tiêu diệt căn cứ trước sau đó theo dõi năm tên đó sau cũng chưa muộn. Được rồi, ta sẽ thử những quả cầu còn lại." Nana nói xong đã nhanh chân nhảy xuống sân, tiếp tục làm như trước đó kích hoạt quả cầu từ nhỏ tới lớn.

Kết quả cho thấy, bốn quả cầu nhỏ chứa đều là độc khí, chỉ khi tới quả cầu lớn nhất.

"Chính là độc châm, theo ta thấy hình dáng rất giống châm của Tam Ca gắn trong Hàm Sa Xạ Ảnh. Một quả cầu dấu tới 20 cây châm, ngâm độc Hà Thảo U, chính là độc khiến người rơi vào mộng cảnh bị điên loạn mất khống chế. Thả vào giữa quần thể địch sẽ khiến bọn họ tự chém giết lẫn nhau, độc ác."

Đới Mộc Bạch cầm cây châm từ tay Nana, châm bạc mảnh, dài khoảng một ngón tay, đầu châm có móc câu đảm bảo đã vào sẽ gắn chặt da thịt. Đới Mộc Bạch lấy trong giới tử ra một kiện kim loại màu lam đậm giống với Chư Cát Thần Nỏ của Nana trước đó, chỉ là hình dáng nhỏ hơn nhiều, chiều dài 20cm, thân tròn nắm gọn trong lòng bàn tay, đúng là ám khí Hàm Sa Xạ Ảnh. Đới Mộc Bạch ấn mở thân ám khí, lập tức một đầu ám khí nhẹ nhàng bung ra để lộ 36 cây châm mảnh. Đới Mộc Bạch đưa tay lấy ra một cây châm so sánh với độc châm, quả nhiên giống nhau y hệt.

Chu Trúc Thanh kinh hô: "Đúng thật là châm của Hàm Sa Xạ Ảnh. Không nghi ngờ gì nữa, Thất Bảo Lưu Ly Tông đã làm rò rỉ bản vẽ của Tam ca ra ngoài."

Điều này nếu lộ ra, Thất Bảo Lưu Ly Tông của Thiên Đấu đế quốc có thể sẽ phải mang tội cấu kết với tổ chức sát thủ của Tinh La đế quốc, hậu họa khôn lường. Nhưng Nana biết tông môn của Ninh Vinh Vinh hoàn toàn trong sạch, Nana bình tĩnh nói: "Ninh thúc thúc như thế nào chúng ta đều biết, có lẽ là do một số kẻ xấu trà trộn trong tông môn. Chỉ là, bọn chúng làm cách nào liên lạc tới tận Sát Nguyệt Các ở Tinh La?"

"Nếu là bọn chúng thì có thể." Chu Trúc Vân ánh mắt đầy thù ghét nhắc ba chữ: "Vũ, Hồn, Điện."

Bốn người thoáng giật mình, Chu Trúc Vân đi tới trước lan can khán đài khoanh tay nói: "Hoàn toàn rất có khả năng, không phải sao? Đừng quên Đới Thiên đã làm gì, và sau lưng hắn có âm mưu của Vũ Hồn Điện. Đới Thiên thuộc phân tộc Tà Mâu phía tây, cấu kết với phía bắc, biết đến Sát Nguyệt Các, có lí do nào để chắc rằng Vũ Hồn Điện không biết Sát Nguyệt Các chứ? Để lôi kéo một vài thợ rèn trong Thất Bảo Lưu Ly Tông và đem bản vẽ cho Sát Nguyệt Các, đối với Vũ Hồn Điện dễ như trở bàn tay, chưa kể đến Sát Nguyệt Các thật có liên quan đến phân tộc Tà Mâu. Vấn đề này, đã nằm ngoài âm mưu mà một tổ chức sát thủ thông thường muốn làm."

Đới Mộc Bạch thất kinh: "Ý tỷ là Vũ Hồn Điện muốn giúp phân tộc Tà Mâu lật đổ hoàng thất?"

Chu Trúc Vân gật đầu. Đới Mộc Bạch giận giữ một phát đấm vào tường, gằn giọng: "Vũ Hồn Điện, không đội trời chung."

Nana thở dài, thật khó ngờ, Vũ Hồn Điện vậy mà ngoài thâm nhập vào hoàng thất Thiên Đấu, còn đã đào sâu tận góc tường của đế quốc Tinh La. Nhưng chẳng sao, tay vươn quá dài muốn thu cũng khó, vậy thì chờ bị người tới chặt đi thôi.

Chương 142: Bắt Tư Nặc

Manh mối đã thu thập tương đối nhiều, việc cần làm bây giờ là tìm cách đột nhập vào mật thất dưới tiệm rèn Tư Mã. Việc này, Chu Trúc Vân có một cách.

"Rất đơn giản, giống với cách cứu Tử Linh Kiệt, Nana dùng Băng tạo ra "Tư Nặc" để hắn tự mình đưa chúng ta vào, không phải được rồi sao?"

"Đưa chúng ta vào?" Đới Mộc Bạch kinh ngạc: "Ý tỷ là, cả năm người?"

Chu Trúc Vân cười nhẹ: "Phải, năm tên hắc y vận chuyển khí độc. Vừa đủ."

Cách này, hoàn toàn qua mặt được tất cả hồn sư phía trên cho tới khi vào hẳn mật thất, mặc dù Tư Nặc do Băng Bích Phản tạo ra không biết vị trí cũng như cách mở mật thất nhưng tiểu Tuyết biết a, năm người chỉ cần choàng vào áo choàng cộng với uy danh của Tư Nặc, ai dám cản họ chứ? Vào được mật thất thì mọi chuyện đã dễ đi một phần. Bốn người nghe Chu Trúc Vân kế hoạch thật phấn khích muốn thử, tuy rằng hang địch có nguy hiểm nhưng cả đám thiên chi kiêu tử, họ có hồn thú hộ thân, vô địch phòng ngự còn sợ gì?

Chu Trúc Thanh: "Theo lời Tử Linh Kiệt dưới kia có hai mươi tên hắc y và năm mươi tên hồn sư tuy không phải người Sát Nguyệt Các nhưng đang bị Mã Nặc khống chế, nhiều nhất là hồn tông, dựa vào năm người chúng ta vẫn quá sức. Còn cả, tên Mã Nặc kia..."

Nana: "Cung Nhị nói tên Mã Nặc thực lực hình như cũng là hồn đấu la, Tử Linh Kiệt nói Tư Nặc rất kính trọng Mã Nặc. Vậy thì chắc chắn hắn ít nhất sẽ là hồn đấu la rồi. Tổng cộng bảy mươi tên hồn tôn hồn tông và một hồn đấu la, chẹp chẹp."

"Vậy thì kéo luôn bọn hồn sư trên tiệm rèn cùng chúng ta xuống đấu, có Tử Linh Kiệt khuyên nhủ, tất cả đã là hai mươi lăm người đi!" Đới Cẩn im lặng từ đầu đột nhiên lên tiếng đưa ra một cách.

Bốn người Đới Mộc Bạch, Nana, Chu Trúc Thanh, Chu Trúc Vân đồng thời nhìn hắn, không dấu nổi kích động. Đới Cẩn tính cách nóng nảy nhưng từ khi đi chung với nhóm Đới Mộc Bạch hắn đã trầm tĩnh hơn nhiều, có lẽ vì trước kia thân phận thiếu chủ khiến hắn sống quá thuận lợi, cách nhìn của hắn đối thế sự quá đơn giản, nay hắn được theo mấy người này mới biết thì ra Tinh La biến động trong bóng tối đến không ngờ, chính hắn vậy mà đã từng bị bắt làm quân cờ cho kẻ khác. Từ đó Đới Cẩn một mực áp chế tính khí bản thân, hầu hết đều âm thầm học hỏi cách những người này hành động, nay sau khi suy nghĩ cẩn thận, hắn tự tin đưa ra phương pháp giúp đỡ theo cách của hắn. Nhưng mà, có vẻ...

Nana: "Bị ngu sao? Khuyên kiểu gì? Chẳng lẽ nói, "ta là thiếu chủ phân tộc Tà Mâu, hãy theo ta, ta sẽ đảm bảo an toàn cho mọi người". Đưa mặt ngươi ra cho Sát Nguyệt Các giết hả?"

Nana bực bội đấm cho Đới Cẩn mấy phát, bĩu môi giả giọng Đới Cẩn đả kích hắn. Đới Mộc Bạch cũng thế.

Đới Mộc Bạch: "Ngươi nghe từ lúc nãy mà không hiểu hả, đưa một đám xuống làm loạn, ngươi muốn nói cho chúng về Sát Nguyệt Các hay Vũ Hồn Điện? Còn muốn thông báo cho Sát Nguyệt Các "ta đang giữ ám khí nè, ta diệt căn cứ các ngươi nè" hả?"

Chu Trúc Vân gật đầu cười: "Đúng vậy Đới thiếu, bớt đi người nào tốt người ấy, tình hình đế quốc bất ổn phải giữ kín. Và một khi lộ ra chúng ta đang đi tiêu diệt các cứ điểm, Vũ Hồn Điện, Sát Nguyệt Các, ngươi nghĩ chúng có để yên cho chúng ta không? "

Chu Trúc Thanh thở ra một hơi, ôm cái trán có chút đau: "Ài, hắn thật khiến ta lo lắng kế hoạch thất bại."

Đới Cẩn ăn mấy cú đấm đã đờ đẫn, nhất quyết ngậm miệng, được rồi, hắn thừa nhận hắn nông nổi, vậy cứ để mấy kẻ thông minh này ra kế sách đi, hắn dùng sức mạnh là được, đỡ mệt đầu óc.

Nana liếc Đới Cẩn để đảm bảo hắn đừng mở miệng nữa, mọi người quay lại chính sự.

Chu Trúc Thanh nói: "Sát Nguyệt Các dùng điểm yếu khống chế hồn sư, cho dù chúng ta có cứu thì lỡ như điểm yếu của họ là người thân thì sao? Làm sao điều tra ra tất cả, Sát Nguyệt Các chịu tha hay diệt cỏ tận gốc?"

Nana nghiêng đầu nghĩ nghĩ: "Lúc gặp Tử Linh Nhi ta thấy cô ta không hề biết chút gì kể từ lúc Tử Linh Kiệt bị đưa đi, ta nghĩ, Sát Nguyệt Các là muốn càng bí mật càng tốt, có thể sau khi hồn sư bị ép đến làm việc, người thân của họ chịu giám sát lỏng hoặc Sát Nguyệt Các chỉ đơn giản mượn danh chèn ép họ thôi. Vậy nên, một khi hồn sư hết giá trị lợi dụng, có phải Sát Nguyệt Các sẽ bỏ đi giám sát và coi như họ chưa từng tồn tại hay không?"
"Hết giá trị lợi dụng? Để giữ bí mật?" Chu Trúc Vân nhíu mày: "Ngươi không cứu mà là muốn giết tất cả hồn sư trong tiệm? Cứu người thân của họ chưa biết có tồn tại hay không sao?"

Bốn người thất kinh, nếu như Nana nghĩ như thế thì thật quá ác độc, đó là bảy mươi mạng người vô tội.

Cơ mà, trách mọi người đã không hiểu rõ năng lực và cách nghĩ của Nana.

Nana cười: "Nói giết cũng đúng, nhưng không phải giết họ. Là như thế này..."

Ngày hôm sau.

Nana dùng tiểu Tuyết bất ngờ gửi đến cho Tư Nặc phong thư khi hắn đang ở tiệm rèn phía trên. Thư viết.

Tư Nặc, Cung Nhị và đám thuộc hạ của ngươi đang trong tay bọn ta, không muốn chuyện mật thất bị lộ tới tai hoàng đế. Mau tới thành đông, nếu muốn chết nhanh, cứ việc đưa thêm người. Cùng thuyền, chớ lo lắng.

Thư viết cực kì ngắn gọn, mơ mơ hồ hồ khiến Tư Nặc xem xong tức giận đến thổ huyết, kẻ gửi thư bắt người, tra khảo ra mật thất còn nói cùng thuyền và đe dọa. Tư Nặc trong lòng rối bời, nghi ngờ nhưng không thể bỏ qua.

Thành đông là nơi vắng vẻ nhất trong Cung Pháp Nhĩ thành, nhóm Nana đã ở trong một căn nhà hoang đợi từ sáng.

Đới Cẩn nóng lòng hỏi: "Nana, thư ngươi viết được chứ? Sao Tư Nặc còn chưa tới."

"Yên tâm, Cung Nhị nói Sát Nguyệt các chủ là kẻ rất tàn nhẫn. Cớ vì sao mà Sát Nguyệt Các tồn tại bí mật lâu như vậy? Đó là vì chỉ cần phát hiện có thuộc hạ sơ hở một chút, các chủ sẽ tiêu diệt ngay lập tức, có khi thà giết nhầm hơn bỏ sót. Vì thế ta tin Tư Nặc nhất định mạo hiểm đến gặp chúng ta, hắn lâu như vậy còn chưa đến chứng tỏ lần này chúng ta hành động càng dễ dàng giữ kín hành tung." Nana tràn đầy tự tin đáp. "Vì sao?" Đới Cẩn thắc mắc.

Chu Trúc Thanh tốt bụng giải thích cho hắn: "Là vì nó chứng tỏ Tư Nặc đang vô cùng lưỡng lự, nếu để lộ chuyện thuộc hạ của hắn bị bắt tới tai Sát Nguyệt các chủ chắc chắn chỉ có con đường chết. Trong thư nói chúng ta cùng thuyền, khả năng hắn đánh cược tự mình tới là rất lớn. Nếu như thật sự không quan trọng hắn đã đem người diệt khẩu chúng ta từ lâu, sao phải đợi đến giờ còn chưa xuất hiện chứ?"

"À, ra thế. Vậy lỡ như hắn không tới thì sao, còn nếu dù tới muộn hắn vẫn đưa thêm người?" Đới Cẩn vẫn còn thắc mắc.

"Haha!" Nana ánh mắt sắc lạnh nhìn một phía trước mặt: "Đừng quan tâm, vì, hắn tới rồi."

Bốn người khác cơ thể căng chặt, mặc dù Tư Nặc chỉ có một người nhưng hắn là hồn đấu la, nói hoàn toàn không lo lắng là nói dối. Nana liếc bên cạnh bốn người cười thầm, xem ra họ, cũng thật nhát gan.

Tư Nặc đã hết đường lựa chọn, ở căn cứ này hắn chỉ có năm thuộc hạ làm mật thám, Mã Nặc mắt cao hơn đầu không những không quan tâm sống chết kẻ khác mà còn thân thiết với Sát Nguyệt các chủ, bẩm báo bức thư với Mã Nặc là cực kì ngu ngốc. Cho nên, so cái chết chắc chắn thì đánh cược một ván tới thành đông cũng không hề xấu, biết đâu thật sự tìm được đường sống trong cõi chết. Tư Nặc cảnh giác theo dấu hiệu mặt trăng mà nhóm Nana để lại dần tiếp cận căn nhà hoang.

Phía trước có bóng người, là nữ tử, Tư Nặc cất giọng nghi ngờ: "Ngươi biết Cung Nhị?"

Nana mặt dấu sau lớp áo choàng đen mỉm cười ngẩng đầu đáp: "Phải. Lại gặp nhau rồi? Tư Nặc."

"Là tiện nhân ngươi?" Tư Nặc thấy rõ là Nana, hắn vô cùng kinh ngạc, đây chẳng phải là nữ tử đã tới tiệm của hắn khiến hắn ra tay giết Cung Ngôn sao? Nhớ tới bức thư, hắn vội vã hỏi: "Ngươi là ai? Ngươi cố ý tiếp cận ta là có ý gì?"

Nana từ từ cởi xuống mũ choàng bước tới gần Tư Nặc khiến Tư Nặc khó hiểu. Nana ngây thơ nhìn Tư Nặc nói: "Rất đơn giản! Bắt, ngươi."

Lời vừa kết thúc, Nana đã vụt tới trước mặt Tư Nặc, tốc độ cực nhanh mà không hề có hồn lực dao động. Tư Nặc phản ứng đầu tiên là giật mình, sau cũng mau lẹ thúc dục hồn lực tránh né, có điều, Tinh Thần Tập Kích, chỉ cần một cái chạm mắt, tinh thần chi hải của Tư Nặc lập tức bị đánh sâu đau điếng, hồn đấu la Tư Nặc thật oan uổng hôn mê, đến miệng còn chưa kịp khép vào. Nana muốn thật nhanh gọn, đối kẻ khốn khiếp không nên nhiều lời.

Đới Mộc Bạch, Đới Cẩn, Chu Trúc Thanh, Chu Trúc Vân ngơ ngác nhìn nhau, chưa bao giờ họ thấy một hồn đấu la lại yếu đến như vậy, có khi Tư Nặc là hồn đấu la dỏm cũng nên.

Thật tình, có mơ họ cũng chẳng thể ngờ không phải vì Tư Nặc yếu, mà là Nana quá mạnh.

Đới Mộc Bạch đi phía sau Nana tới vỗ tay bộp bộp: "Không hổ danh quái vật a, hồn đấu la thế mà một chiêu ngã gục."

Đối với Nana mấy chuyện này là quá bình thường. Nana kéo ra nụ cười đầy hưng phấn chỉ hướng tiệm rèn Tư Mã: "Lão đại quá khen. Giờ thì, tiếp tục thôi."

Bốn người đồng loạt phấn khích khoác lên áo choàng đen, cùng Nana và "Tư Nặc" trở lại tiệm rèn Tư Mã. Hôm nay, họ sẽ tiếp tục tặng cho Sát Nguyệt Các, kinh hỉ.

Chương 143: Chuẩn bị diệt căn cứ

Quả nhiên đối với đám thợ rèn phía trên, Tư Nặc chính là hùm hổ, "Tư Nặc" không hề nói một lời mà dẫn thẳng năm hắc y nhân tiến vào phía trong tiệm rèn.

Tiệm rèn Tư Mã phía ngoài bình thường nhưng bên trong cực kì nóng bức, có lẽ là do phía dưới rèn đúc khiến không khí khô nóng truyền tới phía trên. Mật thất được xây sâu tầm 50m so với mặt đất, nhóm Nana đã đi qua hành lang ngầm dài ước chừng 20m, hành lang xung quanh dựng rất nhiều cột gỗ to chắn đi đất đá, phải nói Sát Nguyệt Các thật giàu có, trên mỗi cột gỗ đều là đá phát quang tự động chiếu sáng. Tới cửa mật thất, cửa lớn cao 20m rộng 10m, bằng kim loại vô cùng chắc chắn, không hề có tay cầm hay bất cứ điểm khác thường nào trên cánh cửa, nhìn qua chỉ như một bức tường kim loại khổng lồ mà thôi. Ẩn dấu rất kín kẽ, nếu là người lạ, khả năng bất lực công kích, có, sẽ làm kinh động đến toàn bộ người ở bên trong.

Tiểu Tuyết nhanh nhẹn xuất hiện, nó nhảy lên bức tường bên phải cửa kim loại, chân nhỏ ấn loạn xạ khiến nhóm Nana mặt mày nhíu chặt, tất cả đều là một bộ "đúng không thế" mà nhìn tiểu Tuyết. Tiểu Tuyết chẳng để ý đến biểu cảm mọi người, nó đang tập trung làm theo điều mà nó thấy khi theo dõi Tư Nặc.

Không khiến năm người thất vọng, tiểu Tuyết ấn một lúc chính là vẽ nên đồ án hình mặt trăng trên bức tường. Cửa lớn rung động thế mà âm thanh lại rất nhỏ, từ từ tách đều ra hai bên. Đập vào mặt năm người cảm giác đầu chính là vô cùng nóng, mật thất khổng lồ kín mít chỉ có một vài lỗ hổng thông khí ngụy trang ống khói bắt nguồn từ tiệm rèn phía trên, xung quanh mật thất đầy đủ là lò rèn với lò lửa luôn cháy sáng. Nhóm Nana có thể dễ dàng nhận thấy đâu là hồn sư bình thường và đâu là người của Sát Nguyệt Các, bởi bọn Sát Nguyệt Các thủy chung đều mặc áo choàng đen.

Cửa mở xuất hiện là "Tư Nặc" và năm người áo choàng đen, những kẻ dưới mật thất này không hề nghi ngờ hay cảnh giác, hiển nhiên điều này quá quen thuộc. Bước vào mật thất một chút cửa liền đóng, Nana chú ý xung quanh không thấy tên nào khả nghi là Mã Nặc, Nana cười thầm gật đầu với nhóm Đới Mộc Bạch.

Đới Mộc Bạch giả giọng ồm ồm hỏi một tên hồn sư bên cạnh: "Mã Nặc đại nhân ở đâu?"

Tên kia thái độ sợ sệt trả lời: "Ở, trong phòng ngài ấy."

Theo ánh mắt hắn, nhóm Nana thấy rõ phía đó có hai cánh cửa kim loại khác nhỏ hơn, một cánh cửa màu đen có đồ án mặt quỷ và một cánh cửa khác có đồ án mặt trăng. Cả năm người đi tới đó, Nana đã im lặng dùng hồn lực che dấu khí tức đề phòng Mã Nặc phát hiện.

Chu Trúc Vân: "Ta thấy, đồ án mặt quỷ chính là kho ám khí. Nana, làm đi."

Nana gật đầu, dưới chân đã lan ra vô số dây leo. Vô thanh vô tức, bảy mươi tên hồn sư không hề phát giác xung quanh bốn bức tường của mật thất và cả trần nhà từng sợi dây leo nhỏ đã vụt lên lan tràn khắp nơi.

Dây leo mang theo đốm trắng, Nana ý nghĩ thoáng qua, đốm trắng thế mà nở rộ ra vô số đóa hoa nhỏ màu trắng, từ nhị hoa màu lam lan tỏa ra không gian toàn mật thất là điểm điểm lam sắc bột phấn. Đám hồn sư nhận thấy bất thường cũng là lúc tất cả hôn mê lần lượt ngã xuống đất. Độc hoa Linh Lan, đối với đám hồn sư nhiều nhất chỉ là hồn tông này tác dụng là tuyệt đối, đây chính là ý kiến của Chu Trúc Vân.

Tiếp theo là nhiệm vụ của Đới Mộc Bạch và Đới Cẩn, tập hợp năm mươi tên hồn sư bình thường lại chỗ Nana, nhờ Lam Mỵ đưa tất cả vào không gian sủng vật, chuyện phía trong đó, Nana đã giao phó chu toàn. Toàn bộ kế hoạch của năm người tiến hành vô cùng thuận lợi, từ lúc vào mật thất cho đến giờ chỉ mất năm phút thời gian, thời gian lâu cũng vì mật thất quá to lớn.
Thở phào, trước khi gặp Mã Nặc, năm người phải thu được tất cả ám khí, tuy nhiên, bước quan trọng này lại không hề thuận lợi.

"Các ngươi, đây là có chuyện gì?"

Tiếng một lão giả ồm ồm phát ra từ sau lưng dọa năm người đang mở kho ám khí một phát nhảy dựng, vì họ đang mặc đồ đen nên chưa bị phát giác. Người vừa nói, chắc chắn là Mã Nặc.

Mã Nặc ở trong phòng nghỉ ngơi, khí tức của nhóm Nana hắn không cảm nhận được nhưng động tĩnh của thợ rèn bỗng nhiên im bặt làm hắn nghi ngờ, hắn ra ngoài kiểm tra liền thấy toàn mật thất trống trơn, chỉ có gần kho ám khí đứng sáu hắc y, hắn liền lên tiếng hỏi. Không nhận được câu trả lời, Mã Nặc giờ mới sinh nghi, hắn từng bước đi tới xác nhận, đột nhiên, đạp phải thứ gì dưới chân, là xác thuộc hạ của hắn.

"Lũ khốn kiếp!"

Mã Nặc trừng lớn mắt giận giữ hét, hắn phóng thích vũ hồn xông tới năm người, chẳng may, người chặn hắn, chính là "Tư Nặc".

Mã Nặc giật mình lùi ra sau, bấy giờ nhóm Nana mới gian trá quay đầu để lộ mặt. Nana giọng điệu trêu ngươi: "Haha, ngạc nhiên chưa? Hả?" Nana đột nhiên cứng họng không tin nổi mắt mình. Thấy rõ Mã Nặc là ai, không chỉ có Nana mà cả bốn người khác đều là gương mặt ngu đến không thể tả. Mã Nặc không phải hồn đấu la, hắn chỉ là hồn thánh, có điều, vũ hồn của hắn.

"Tà Mâu Bạch Hổ? Ngươi thuộc phân tộc Tà Mâu." Đới Cẩn nhìn Mã Nặc, rồi lại nhìn bốn người khác: "Chả trách Tư Nặc kính trọng hắn nha, mà hắn không phải người của phân tộc ta đâu, đừng nghi ngờ."

Nana cười khẩy: "Biết rồi, thật khó ngờ a. Chắc chắn là người của phân tộc phía bắc hoặc phía tây."

Mã Nặc đâu phải bình tĩnh, hắn cũng vô cùng kinh ngạc khi thấy trong mật thất kín lại xuất hiện những kẻ này, Mã Nặc biết hôm nay không giết những kẻ này, hậu họa khôn lường. Mã Nặc nghiến răng: "Nhị hoàng tử, Đới Cẩn. Haha, thật vinh hạnh. Đã gặp nhau ở đây, vậy thì các ngươi chỉ có con đường chết."

Đới Mộc Bạch nhíu mày: "Ngươi biết rõ chúng ta? Đường đường là người tộc Tà Mâu lại cấu kết với Sát Nguyệt Các và Vũ Hồn Điện, còn chế tạo ám khí. Ngươi thật làm mất mặt tộc Tà Mâu."

"Haha, mất mặt? Chỉ cần bọn ta làm chủ Tinh La, còn dám có người đối bọn ta ý kiến sao? Đới Mộc Bạch, cùng là tộc Tà Mâu, tại sao các ngươi là hoàng thất, còn bọn ta chỉ xứng gọi phân tộc chứ? Ngai vàng các ngươi đã ngồi lâu, ngoan ngoãn trèo xuống đi thôi."

"Ta khinh!" Nana nghe Mã Nặc mà bực mình mắng hắn: "Một lũ các ngươi lòng dạ độc ác mà đòi làm hoàng đế, tham lam quá độ. Đã là tộc Tà Mâu ở đế quốc ai ai mà không đối các ngươi kính nể, các ngươi tham lam như vậy cho dù có làm hoàng đế cũng chẳng thấy đủ. Kẻ tham lam sống chẳng bao giờ thỏa mãn, chẳng bao giờ vui vẻ. Ta thấy, cuộc sống của chuột dưới hang ổ này hợp với ngươi hơn là cung điện đấy. Đồ chuột cống."

"Ngươi, tiện nhân." Mã Nặc giận dữ trên thân trực tiếp sáng lên hồn hoàn thứ tư, phóng tới năm người.

Nana nhếch miệng cho "Tư Nặc" chặn đánh Mã Nặc, "Tư Nặc" mặc dù là hồn đấu la nhưng so với hồn thánh vũ hồn Tà Mâu Bạch Hổ có chút thua kém.

Đới Mộc Bạch xuất ra vũ hồn, nói với Nana: "Phụ trợ ta, ta sẽ tự tay diệt trừ tên súc sinh này."

Kiêu hãnh của tộc Tà Mâu bị phá hoại, Đới Mộc Bạch sao có thể để yên? Nana hiểu Đới Mộc Bạch, dưới chân Nana sáng lên vòng ánh sánh lam hồng sắc, tay nâng ba đồ án hoa Linh Lan hồng, phóng tới điểm trên người Đới Mộc Bạch, cuồng hóa Linh Lan Hoa kĩ năng thứ nhất, Phấn Hồng Mỵ.

Chương 144: Diệt căn cứ

Dưới sự bổ trợ của Nana, Đới Mộc Bạch xông tới cuốn lấy Mã Nặc khiến hắn vô cùng khó chịu. Đới Mộc Bạch hồn kĩ thứ tư Bạch Hổ Lưu Tinh Vũ không tiếc hồn lực thi triển liên tục, vô số tia sáng hình nắm đấm chứa đầy uy lực tuôn ra bao vây Mã Nặc, Đới Mộc Bạch mệnh lệnh nhất chỉ, tia sáng chính xác khóa được mục tiêu ào ào phóng tới. Mã Nặc nghiến răng, Bạch Hổ Hộ Thân Chướng tạo thành một vòng hồn lực bên ngoài cơ thể hắn ngăn cản công kích, tuy vậy do công kích của Đới Mộc Bạch vừa mạnh mẽ vừa dai dẳng tấn công cho nên Mã Nặc vẫn phải ăn thiệt thòi, hắn muốn để ý nhóm Nana phía sau Đới Mộc Bạch là không thể.

Đới Mộc Bạch tranh thủ thời gian, bốn người Đới Cẩn, Nana, Chu Trúc Vân và Chu Trúc Thanh mau chóng mở ra kho ám khí. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng nhìn chỗ ám khí Sát Nguyệt Các chế tạo chỉ trong vòng một năm qua, bốn người vẫn phải hít sâu một hơi. Nana phóng thích tinh thần lực cảm thụ, ám khí to nhỏ có đến 2 vạn 600 quả tính riêng khí độc. Số lượng này thả vào giữa đế quốc sẽ khó mà tưởng tượng hậu quả, khói Bạch Sa gây ung nhọt ngứa ngáy, ngay cả hồn sư cũng không thể chịu đựng, đây là Sát Nguyệt Các và Vũ Hồn Điện muốn làm tổn hại nguyên khí đế quốc, cực kì âm hiểm. Ám khí độc châm chắc chắn là để chuẩn bị cho cuộc chiến với hoàng thất, còn may loại này khó chế tạo, tuy vậy ám khí độc châm cũng có hơn 500 quả.

Bốn người tay cầm bốn cái giới tử phân biệt theo kích thước thu lại ám khí chứa độc, Chu Trúc Vân cầm thêm một cái thu lại ám khí độc châm. Xong xuôi, giới tử tập trung để Chu Trúc Vân bảo quản, bốn người bước ra khỏi kho ám khí, lòng đã nhẹ nhõm đi nhiều.

Bên phía Đới Mộc Bạch lúc này không mấy khả quan, Mã Nặc đã dùng ra hồn kĩ thứ bảy Tà Mâu Bạch Hổ Chân Thân, vũ hồn chân thân được xem như hồn kĩ liều mạng của cấp hồn thánh, bởi dùng ra vũ hồn chân thân cực kì tiêu hao hồn lực, một khi hồn kĩ bị đối thủ công phá, chỉ có đường chờ chết. Mã Nặc chịu dùng tới nó chứng tỏ Đới Mộc Bạch đã khiến hắn đến bước đường cùng, hoặc Mã Nặc không thể đợi muốn giết nhóm năm người thật nhanh gọn. Đới Mộc Bạch sức mạnh suy cho cùng vẫn là do phụ trợ, khuyết thiếu hồn kĩ, hắn đang bị một con hổ trắng phi thường hung hăng vồ ép rất chật vật, thân người ánh lên hồng sắc quang mang liên tục biến đổi cho thấy Đới Mộc Bạch bị thương khiến phụ trợ phải liên tục bổ sung hồn lực và chữa trị. Hiển nhiên, Đới Mộc Bạch cố chấp đã quá sức, dù sao Mã Nặc cũng là hồn thánh vũ hồn Tà Mâu Bạch Hổ.

Thấy vậy, Chu Trúc Thanh ánh mắt tràn đầy quyết tâm nói với Nana: "Phụ trợ ta, ta sẽ cùng với Mộc Bạch."

Đã ở cùng nhau bao lâu, một câu nói ngắn gọn đã hiểu ý, Nana mỉm cười lần nữa phóng xuất Phấn Hồng Mỵ. 

Chu Trúc Thanh cảm nhận được sức mạnh tràn đầy trong cơ thể, hừ lạnh một tiếng phóng tới chỗ Đới Mộc Bạch bên dưới móng vuốt bạch hổ. Mã Nặc mắt thấy Chu Trúc Thanh, thân là tộc Tà Mâu hắn biết Chu Trúc Thanh định làm gì, trong lòng phút chốc dấy lên lo lắng, Mã Nặc há miệng hổ tuôn ra luồng kim quang tấn công khiến Chu Trúc Thanh phải dừng lại đà xông, lựa chọn phòng thủ.

Đới Mộc Bạch nhìn Chu Trúc Thanh đang ra sức vừa chống lại kim quang vừa cố với tay đến chỗ hắn, Đới Mộc Bạch lo lắng mà trở nên giận dữ hét: "Ngươi ngốc sao? Mau trở ra, ta có thể chống đỡ được."

Chu Trúc Thanh nhếch môi khinh thường: "Chết đến nơi còn mạnh miệng."

Trên thân lóe lên hồn hoàn thứ tư, Chu Trúc Thanh hồn kĩ U Minh Ảnh Phân Thân. Một phân thành ba Chu Trúc Thanh xếp thành hàng dọc, hai phân thân Chu Trúc Thanh ở phía sau gắng sức đẩy Chu Trúc Thanh tiến lên phía trước, lần này có vẻ hiệu quả, Chu Trúc Thanh chậm rãi bước gần Đới Mộc Bạch hơn.

Mã Nặc đâu chịu để yên, nếu không diệt Đới Mộc Bạch được thì hắn diệt Chu Trúc Thanh trước. Mã Nặc cái chân hổ đang đè ép Đới Mộc Bạch bỗng bất ngờ nâng lên vồ tới chỗ Chu Trúc Thanh. Kim quang từ miệng hổ biến mất, Chu Trúc Thanh mất đà bắn người lên phía trước vô tình chính là nằm trong tầm ngắm của vuốt hổ.

Ba người Nana, Đới Cẩn, Chu Trúc Vân đang lục kiếm bản vẽ ám khí chợt cảm giác bất an, nhìn đến cảnh tượng Chu Trúc Thanh ngàn cân treo sợi tóc, họ chỉ kịp kinh hô lên một tiếng, mọi sự đã muộn.

Nhưng lúc đó, kì tích xuất hiện.

Làm lúc Chu Trúc Thanh gặp nguy hiểm, Đới Mộc Bạch đã vô cùng hoảng hốt, hắn không nghĩ được gì mà chỉ biết theo bản năng hành động, trong tim hắn dường như có sức mạnh vô hình nào đó thúc dục hắn vụt tới ngay dưới kẽ hở của móng vuốt cầm lấy bàn tay của Chu Trúc Thanh.

Chu Trúc Thanh trong nháy mắt ấy cười nói với Đới Mộc Bạch: "Chúng ta cùng nhau."

Đới Mộc Bạch nhẹ gật đầu, đã từ lúc nào mà hai người còn phân thành chuyện của ta với ngươi? Với họ, chỉ có cùng nhau.
Hai tay nắm chặt, Chu Trúc Thanh tình nguyện dâng hiến hồn lực, hoàn toàn giao phó linh hồn cho Đới Mộc Bạch. Vũ hồn dung hợp kĩ hoàn mỹ xuất hiện, trạng thái U Minh Bạch Hổ Chân Thân.

Hổ lớn màu trắng với bốn chiếc cánh lớn uy vũ nhẹ nhàng hất bay vũ hồn chân thân của Mã Nặc, Mã Nặc hai mắt hổ trừng lớn đáng sợ, hắn biết vũ hồn dung hợp kĩ nhưng xuất hiện trước mắt hắn con U Minh Bạch Hổ này hắn chưa bao giờ thấy. Mã Nặc rõ ràng cảm giác được nó có đến bao nhiêu sức mạnh, Mã Nặc trước sinh tử run sợ vứt hết tôn ti, hắn liếc cánh cửa kim loại, một phát quay đầu ý định chạy trốn.

Nhưng nào có dễ, Mã Nặc mới chồm lên một bước đã bị U Minh Bạch Hổ dậm đuôi đau điếng đâm sầm xuống đất, U Minh Bạch Hổ chân khác không do dự vỗ mạnh từ trên xuống đập thẳng vào Mã Nặc. Mã Nặc hét lên một tiếng thảm thiết, vũ hồn chân thân phá toái, nằm một chỗ thở thoi thóp khó tin nhìn hai bóng người đang dần tách ra từ U Minh Bạch Hổ có cánh.

Đới Mộc Bạch đưa chân dẫm lên đầu Mã Nặc, lạnh nhạt hỏi: "Người của phân tộc nào?"

Mã Nặc biết nhất định sẽ chết, hắn cười như điên dại cũng không hề trả lời Đới Mộc Bạch.

Chu Trúc Vân đến chỗ Chu Trúc Thanh tỏ ý quan tâm, hiệu quả phụ trợ vẫn ở, Chu Trúc Thanh không sao. Chu Trúc Vân nói Đới Mộc Bạch: "Hắn sẽ không khai đâu, bắt sống mang về cho bệ hạ, lúc đó hắn muốn dấu cũng khó."

"Ha, bắt sống? Đừng mơ." Mã Nặc nghe Chu Trúc Vân liền khinh thường. Dù gì cũng chết thì hắn thà im lặng mà chết khiến Đới Mộc Bạch bất lực.

Mã Nặc tụ lực nhất quyết tự vỗ một chưởng cuối cùng vào đầu của chính mình, kết liễu sinh mệnh.

Phụp!
Chưa chết!

Mã Nặc ngạc nhiên, không lẽ hắn đây yếu đến mức một chưởng cũng chưa thể chết.

Mã Nặc cắn răng làm lại lần nữa.

Vẫn chưa chết.

Làm đi làm lại vài lần, Mã Nặc dũng khí biến mất, còn sót lại cũng chỉ là kinh hoảng, rõ là hắn đã cảm giác đến đầu đau như búa bổ, vậy mà hắn còn sống nhăn răng, lấy can đảm để chết đã khó, sao giờ chết càng khó hơn.

Đới Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh, Chu Trúc Vân, Đới Cẩn trên trán tràn đầy là hắc tuyến, bọn họ khóe miệng giật giật không nói nên lời đành im lặng xem Nana cứ lén lút phóng ra chút ánh sáng lục trên đỉnh đầu Mã Nặc, ngay lúc hắn sắp tắt thở lại cứu hắn. Nana đây quá hành hạ người đi, Mã Nặc mà biết sự thật, có lẽ chết vì nhồi máu cơ tim.

Nana thấy khuôn mặt nhiều nếp nhăn của Mã Nặc đã trở nên đờ đẫn, không nhịn được bật cười: "Sao hả? Muốn chết đâu có dễ, ngoan ngoãn ngủ đi, mở mắt ra chính là hoàng cung rồi."

Nana Tinh Thần Tập Kích khiến Mã Nặc hôn mê, quay lại nói với nhóm Đới Mộc Bạch: "Mật thất đã xong, mọi người chia ra thu lại tất cả bản vẽ của Tam ca, ta sẽ lo chuyện dựng hiện trường. Đề phòng năm tên kia bất ngờ quay lại, chúng ta phải nhanh lên."

"Được." 

Mọi người chia ra hành động, Nana để mười tên hắc y cho chết dần vì độc Linh Lan, mười tên cho tiểu Hồng phóng hỏa thiêu thân, phần năm mươi hồn sư vô tội ở trong không gian sủng vật, Lam Mỵ đã tạo ra hình nhân của họ, đóng băng một số, số còn lại Nana cho máu thịt be bét. Nếu chỉ giết hai mươi tên hắc y mà đóng băng hồn sư thì có vẻ quá lộ liễu, sau này hình nhân đám hồn sư trên mặt đất cũng cho đóng băng như vậy, băng này bảo vệ hình nhân duy trì, chỉ cần có người chạm tới, sẽ vỡ vụn, đến lúc đó chẳng lo hình nhân bị nghi ngờ. Hiện trường mà Nana dựng, chính là giống như cuộc tàn sát của nhiều hồn sư hệ tinh thần, băng, hỏa... Hoàn toàn không liên hệ chút gì đến bọn họ, trên tường mật thất Nana còn tốt bụng để lại chút manh mối cho Sát Nguyệt Các và Vũ Hồn Điện, vỏn vẹn ba chữ.

Đông Nam Á

Nhóm Đới Mộc Bạch đã thu hết bản vẽ và đồ đạc trong phòng Mã Nặc. Lúc bước ra thấy hiện trường, ai nấy đều hết hồn. Đới Cẩn nhón chân qua mấy cái xác nằm la liệt trên mặt đất đến chỗ cửa ra, nhìn Nana như quái vật: "Ngươi quá ác, còn Đông Nam Á là cái gì?"

Nana liếc Đới Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh, hai người cười gian xảo cùng Nana dơ lên ngón tay cái. Nana vênh váo hất cằm: "Gia tộc của ta, có mười Vũ Hồn Điện cũng chẳng thể làm gì. Yên tâm."

"Haha, đúng thế, giờ thì nên đóng cửa lại thôi. Trên kia, còn có việc cần làm, bước cuối cùng." Đới Mộc Bạch vỗ vai Đới Cẩn, sau đó hắn tiên phong xách Mã Nặc bước ra khỏi mật thất.

Bốn người cười theo sau lưng Đới Mộc Bạch, cánh cửa kim loại lớn chậm rãi khép lại. Lần tới nó mở ra, chắc chắn sẽ làm một số người vô cùng "kinh hỉ".

Chương 145: Tổng kết

Kế hoạch phá hủy căn cứ ở Cung Pháp Nhĩ thành đã hoàn thành thuận lợi, kiểm tra đồ đạc trong phòng Mã Nặc ngoài bản vẽ ám khí nhóm Đới Mộc Bạch còn phát hiện thêm bản đồ dẫn tới nơi trồng Bạch Sa, may mắn họ biết căn cứ chế tạo ám khí chỉ duy nhất một nơi này, suy cho cùng chế tạo ám khí đâu phải dễ dàng.

Giờ đây năm người đang tập trung tại phòng họp cung điện A Nhĩ Pháp tổng kết và chuẩn bị cho nước cờ tiếp theo.

Đới Mộc Bạch: "Bản vẽ ám khí không thể lộ ra cho dù có là hoàng thất, đó là của tiểu Tam chúng ta nên cầm về giao cho hắn, đồng thời làm bằng chứng tìm ra gian tế ở Thất Bảo Lưu Ly Tông; tên Mã Nặc, bảy mươi hồn sư này cùng với ám khí, đêm nay ta và Nana sẽ bay về giao toàn bộ cho phụ hoàng xử trí. Hành tung của chúng ta vẫn giữ bí mật, sắp tới sẽ đột nhập vào phân tộc phía bắc, vô cùng nguy hiểm."

Chu Trúc Vân: "Ta không cùng đi với các ngươi được. Thật xin lỗi."

Nana: "Không sao Trúc Vân tỷ, tỷ và Đới đại ca còn phải âm thầm chuẩn bị cho cuộc chiến, lần này diệt kho ám khí đối Sát Nguyệt Các tổn thất to lớn, có thể âm mưu của chúng sẽ ngoài dự tính thực hiện sớm."

Chu Trúc Thanh: "Đúng thế, phân tộc phía bắc có rất nhiều khả nghi, chúng ta đã biết phía bắc là nơi chế ra độc Bạch Sa, điều này giải thích cho bệnh dịch xuất hiện ở khu dân thường mà đại hoàng tử đã nói. Phía bắc mượn của hoàng thất mười hồn sư trị liệu, chưa biết là muốn trị bệnh, hay muốn làm hậu phương cho chiến tranh."

"Bây giờ nếu phụ hoàng đột nhiên lệnh cho hồn sư trị liệu trở về chắc chắn dẫn đến nghi ngờ, chúng ta sẽ tìm cách cứu họ ra sau vậy." Đới Mộc Bạch nói xong quay về phía Đới Cẩn: "Đới Cẩn, lần này ngươi cũng trở về Tinh La thành đi, tiếp theo để ta, Nana và Trúc Thanh tới phía bắc được rồi."

"Tại sao?" Đới Cẩn khó hiểu nhìn Đới Mộc Bạch, tâm trạng có chút không vui: "Vì ta yếu hơn các ngươi?"

Câu này của Đới Cẩn thật khiến mọi người hết hồn, họ đâu phải ý đó, hắn hiểu lầm thật không tốt.

Nana vỗ vai Đới Cẩn, dịu dàng hiếm có làm Đới Cẩn bất giác rùng mình. Nana nói: "Đới Cẩn, ngươi là thiếu chủ phân tộc phía nam, ngươi mà có mệnh hệ gì, lão cha ngươi tha cho bọn ta sao, lúc đó ông ta đánh hoàng thất luôn không biết chừng. Ngươi trở về, một là an toàn ít nhất đảm bảo hoàng thất không có thêm kẻ địch mới, hai là giúp đỡ Đới đại ca đối phó mấy tên thiếu gia đáng ghét kia, đúng chưa?"

Những tên thiếu gia đáng ghét? Đới Cẩn nhớ tới đám nam thần ẻo lả của phân tộc phía bắc, trong lòng bừng bừng lửa nóng.

Vuốt mông ngựa có hiệu quả, Nana cười thầm nói tiếp: "Cha ngươi mạnh như vậy còn rất ghét phân tộc phía bắc, nếu khuyên được lão cha ngươi đứng về phe hoàng thất đối phó Sát Nguyệt Các và phân tộc phía bắc thì đó mới là tốt nhất a, ngươi còn chưa hiểu ý bọn ta sao?"

Đới Cẩn nghe Nana nói, hắn dần cảm thấy được tầm quan trọng của bản thân trong kế hoạch chiến đấu lâu dài này, sao hắn lại quên hắn là thiếu chủ phân tộc Tà Mâu phía nam ảnh hưởng rất to lớn kia chứ! Đới Cẩn nhìn bốn người hùng hồn tuyên bố: "Được, yên tâm đi, cho dù có phải ôm chân cha ta cả ngày, ta cũng sẽ giúp các ngươi." 
Bốn người Đới Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh, Chu Trúc Vân và Nana mỉm cười, Đới Cẩn tính cách thật khiến người yêu thích. Thực ra, không để Đới Cẩn đi còn một mục đích khác nữa, chính là che dấu thần thú; Nana sẽ để Đới Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh ở không gian sủng vật bí mật tiến vào thành Bắc Tinh, trung tâm của phân tộc Tà Mâu phía bắc, cho nên nhất thiết phải để Đới Cẩn ở lại, thần thú vẫn là quá chói mắt, ít người biết sẽ tốt hơn.

Trời tối, theo như bàn bạc, Nana cùng Đới Mộc Bạch, Đới Cẩn bay về hoàng cung Tinh La.

Giờ này Đới Giai Chính vừa ăn tối xong, hắn thường ngồi ở lầu Tinh Quan phía sau hoàng cung để ngắm sao và đại hải, nơi này xây đặc biệt cao và rộng rãi nhưng chỉ có duy nhất một bàn trà với hai chiếc ghế ngồi. Đới Giai Chính một mình thư giãn, những lúc này hắn đều nhớ tới vị hoàng hậu quá cố là mẫu hậu của Đới Duy Tư và Đới Mộc Bạch, Đới Giai Chính nhìn ngôi sao sáng nhất trên bầu trời lẩm bẩm:

"Ta nghe dân chúng nói, người đã mất nhưng vẫn còn lưu luyến trần gian, thì linh hồn sẽ hóa thành tinh tú trên trời. Kim Ngân, nàng đây là lưu luyến ta sao? Ta cũng rất nhớ nàng, nếu như hiện tại có nàng thật tốt. Nàng biết không? Ta đã gặp một tiểu nha đầu rất giống nàng, tóc đen mắt đen, thật là tiểu thiên sứ. Có lẽ, công chúa của ta và nàng, cũng sẽ như vậy nhỉ? Ừm, đúng là như thế, váy trắng có cánh xinh đẹp như tiểu... Hả?"

Đới Giai Chính đang rất nhập tâm tâm sự, bỗng một bóng hình vụt lên ngay trước mắt hắn, lơ lửng trên không trung. Đới Giai Chính gật gù tán thưởng sau liền thoáng giật mình hoảng hốt, dụi dụi hai mắt bật thốt: "Tiểu thiên sứ?"

"A! Đến rồi, thật là ở đây này lão đại."

Tiếng nữ hài tử phấn khích vang lên khiến Đới Giai Chính bừng tỉnh tâm trạng. Hắn nhăn mặt nhìn nữ hài với đôi cánh bướm sau lưng, tay xách một chiếc ghế lạ khổng lồ ngồi hai người. Đới Giai Chính ngạc nhiên gọi: "Mộc Bạch, Sở Phượng Na, Đới Cẩn?"

"Chào buổi tối, bệ hạ." Nana cười thích chí hạ cánh trên ban công, thu lại dây leo để Đới Mộc Bạch và Đới Cẩn ra ngoài.Đới Giai Chính gương mặt mờ mịt hỏi: "Ba người các ngươi sao lại xuất hiện cùng nhau. Mộc Bạch, ngươi và con bé chẳng phải đang ở A Nhĩ Pháp sao?"

"Phụ hoàng, mau chóng chuẩn bị một căn phòng kín. Có chuyện quan trọng."

Đới Mộc Bạch không nhiều lời làm chậm trễ, tránh bị tai mắt thấy được.

Đới Giai Chính mặc dù không hiểu nhưng nhìn bộ dáng vội vã của Đới Mộc Bạch, hắn cũng ra lệnh cung nhân sắp xếp căn phòng theo Đới Mộc Bạch yêu cầu, sau đó cho tất cả cung nhân lui xuống để ba người nhóm Đới Mộc Bạch âm thầm tiến vào. Nana thả ra bảy mươi tên hồn sư đang hôn mê nằm la liệt dưới sàn khiến Đới Giai Chính thất kinh.

"Đây, là có chuyện gì?"

Đới Mộc Bạch kể ngắn gọn nhất có thể: "Phụ hoàng, bọn ta phát hiện căn cứ ở Cung Pháp Nhĩ thành không chỉ có sát thủ mà còn có những người này, bọn ta cứu họ. Họ là hồn sư bình thường bị Sát Nguyệt Các cưỡng ép làm việc, công việc chính là rèn vũ khí. Phụ hoàng xem."

Đới Mộc Bạch lấy ra năm quả cầu kim loại màu đen lớn nhỏ đưa cho Đới Giai Chính, quả nhiên Đới Giai Chính không biết đây là gì. Đới Mộc Bạch giải thích: "Căn cứ Sát Nguyệt Các núp dưới bóng một tiệm rèn, bọn ta đã giải quyết ổn thỏa. Đây là vũ khí bọn ta lấy được trong căn cứ, nó hoạt động bằng cách để hồn sư truyền vào hồn lực kích nổ. Năm cái giới tử này là toàn bộ vũ khí, tác dụng, để Nana nói đi, cô ấy là người trực tiếp thử nghiệm những vũ khí này."

Đới Giai Chính nhìn Nana với ánh mắt cực kì tò mò. Nana nghiêm túc nói: "Bệ hạ, giới tử bọn ta đã phân loại, bốn cái giới tử màu đen là quả cầu chứa độc khí hoa Bạch Sa không mùi không vị, hồn lực truyền vào cực tiểu, chỉ cần là hồn sư đều có thể dễ dàng sử dụng, thời gian chờ đợi là năm giây, sau khi nổ từ quả cầu khói độc Bạch Sa sẽ lan tỏa cực nhanh, quả nhỏ nhất phạm vi lan tỏa trong bán kính khoảng 500m, quả lớn nhất phạm vi bán kính khoảng 1000m, độc hiệu quả là tuyệt đối, trúng phải sẽ khiến nạn nhân có cảm giác ngứa ngáy, toàn thân nổi mụn nhọt, rất giống dịch bệnh. Tổng cộng, 2 vạn 600 quả.

Giới tử màu đỏ là vũ khí chứa độc châm, hồn sư hồn lực trên cấp 30 mới có thể kích hoạt, sau ba giây kích nổ, mỗi quả cầu sẽ phóng ra hai mươi châm nhỏ dài tầm 10cm, tẩm độc Hà Thảo U, tác dụng bỏ qua phòng ngự hồn sư cấp hồn tông trở xuống, châm độc đâm vào da thịt khiến người thường trực tiếp tắt thở, hồn sư thì trở nên điên loạn. Phạm vi tấn công không vật cản là 30m, tổng cộng, 525 quả."

Nana giọng nói nhẹ nhàng nhưng Đới Giai Chính đã khiếp sợ đến đờ đẫn, là hồn sư, là hoàng đế, hắn rõ ràng tác hại mà những vũ khí này đem đến khi nó được sử dụng trên chiến trường và trong đế quốc. Đới Giai Chính tạm chưa thể nói được gì, hắn hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh. Nhưng chưa kịp bình tĩnh, Đới Mộc Bạch lại cho hắn một đả kích khác.

Đới Mộc Bạch ánh mắt khinh thường mà tố cáo: "Phụ hoàng, ta phát hiện một điều đáng khinh nhất, thật đáng hận. Người biết không? Thủ lĩnh căn cứ khốn kiếp đó, chính là người tộc Tà Mâu."

"Ngươi nói cái gì?" Kinh ngạc biến thành tức giận, một phát vỗ lên bàn, Đới Giai Chính không khống chế được khiến khuôn mặt trở nên thật đáng sợ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau