ĐẤU LA ĐẠI LỤC: Ý TRUNG NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đấu la đại lục: ý trung nhân - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Kế hoạch của Nana rất... Ngầu?



Đới Cẩm nhíu mày nhìn Nana, biết hắn ta đang nghĩ gì, Nana ho nhẹ một cái nghiêm túc giới thiệu: "Công tước, ta tên Nana, vũ hồn biến dị cho phép ta ẩn dấu thực lực. Ta sẽ không vòng vo, mong ngươi có thể hợp tác giúp đỡ chúng ta."

Đới Cẩm nghe đến vũ hồn biến dị có khả năng lạ như thế liền lấy làm kinh ngạc, nhưng chính sự trước mặt hắn không tiện hỏi nhiều. Nana đưa Đới Cẩm xem lệnh bài ấn kí cô lấy được chỗ Cơ Giác, Đới Cẩn gật gù: "Đúng là ấn kí của Sát Nguyệt Các, tiếp theo ngươi muốn làm gì?"

Nana vuốt chút cằm bước ra giữa sảnh, dùng một bộ dáng đăm chiêu bắt đầu phổ biến kế hoạch: "Lệnh bài này chúng ta lấy từ hai tên mật thám của phân tộc phía bắc, phải có nó mới ra vào được không gian kia. Như lão đại nói kẻ bắt Đới Cẩn là hồn đấu la Âu Lý, bát vị nhất thể dung hợp kĩ che dấu không gian bí mật dưới nước chính là do tám tên hồn vương vũ hồn Bảo Thạch Không Gian thi triển, ngoài ra còn tám tên phụ trợ khác, chỉ xét thực lực này đến xem chúng ta không có khả năng thắng mới mạo muội tới gặp ngươi. 

Chúng ta xác nhận trong ba tháng tới bọn sát thủ nhất định ở lại trong căn cứ, Âu Lý quản chế tất cả lệnh bài không cho thuộc hạ ra ngoài rất thuận lợi để chúng ta một mẻ bắt gọn. Lúc cứu Đới Cẩn tránh làm bứt dây động rừng chúng ta đã tạo hình nhân giống hắn thay thế tuy nhiên, hình nhân này chỉ duy trì được một ngày sau đó sẽ tan biến. Từ đây tới lúc đó còn khoảng chín canh giờ, trong khoảng thời gian này chúng ta... à không, chỉ cần công tước và ta là đủ, hai người bắt buộc phải tới bên trong không gian, giết người."

"Giết người trong không gian đó? Chỉ hai người các ngươi?" Đới Mộc Bạch kinh ngạc.

Đới Cẩn và Chu Trúc Thanh cũng rất kích động bởi lời của Nana. Đới Cẩm giờ đây lại rất hứng thú, việc làm kiểu này hắn chưa từng tham gia, Đới Cẩm tò mò không biết tiểu cô nương này trong hồ lô bán thuốc gì đây?

Nana liếc nhìn mọi người một lát, quay mặt ánh mắt trở nên tràn đầy sát khí tiếp tục nói: "Đúng vậy, nếu để bọn sát thủ lên bờ mới là sáng tạo cơ hội cho chúng chạy thoát. Công tước là phong hào đấu la diệt chừng ấy tên không hề khó khăn, ba người nhóm lão đại canh chừng bên ngoài đề phòng có mật thám tới và tránh cho có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra. Chẳng phải chúng tự tin ẩn náu kín kẽ sao? Vậy chúng ta giết người, càng kín kẽ..."

Tốc độ bay và trạng thái thể chất của Nana khiến phong hào đấu la Đới Cẩm cũng phải khen ngợi, chưa đầy một canh giờ năm người đã ở trong biệt phủ Sát Nguyệt Các. Nhìn đến hồ nước rộng đường kính tầm 1km có hơn trồng đều là Thủy Liên, Đới Cẩm trầm trồ: "Quả là thông minh, ta thật không ngờ bọn chúng có thể xây dựng căn cứ theo cách này."

"Thông minh bị thông minh hại, tự tin quá hóa ngu ngốc. Ta sẽ từ bi giết mười sáu tên thôi, còn lại đành để công tước làm người xấu."

Nana giọng điệu ngây thơ nhún vai ra vẻ thật khiến bốn người chán chả buồn nói, ai cũng nhắm mắt gật gật đầu cho qua, Nana xem biểu cảm mọi người bất đắc dĩ cười trừ che đi xấu hổ, sau đó lập tức lấy lại dáng vẻ nghiêm túc bắt đầu hành động.

Theo bàn bạc Nana và Đới Cẩm lặng lẽ đi vào biệt phủ dưới nước, trước muốn bắt một tên tra hỏi chỗ của Âu Lý, không cần đợi lâu hai người mới đi được một quãng đã nghe hai tên thanh niên áo choàng vội vã gọi nhau.

"Tư Ngũ, ngươi định tới địa lao? Tư Thập chết dưới hồ Ô Sa, Âu Lý đại nhân đang giận dữ đánh tên thiếu chủ đấy thừa sống thiếu chết. Ngươi tới đó bây giờ chỉ bị vạ lây."

"Thật hả? May quá, ta vốn chuẩn bị thay ca, cảm ơn ngươi."

"Không có... gì..." 
Tên áo choàng đen chưa nói xong câu đã vô duyên vô cớ bị một đầu dây leo đâm xuyên cổ họng chết ngay tức khắc trước mặt tên gọi Tư Ngũ, thấy đồng bạn bị giết Tư Ngũ kinh hoảng mở miệng la lớn, chỉ là hắn cố thế nào thanh âm cũng chẳng phát ra nổi, bởi vì phía sau một bóng ma nữ bất chợt xuất hiện dùng một đống dây leo bịt kín miệng hắn, bóng ma giọng nói trẻ con gằn giọng đáng sợ. Nana làm Tư Ngũ run rẩy kinh hãi.

"Muốn sống, thì câm miệng, ngoan ngoãn."

Tư Ngũ nghe lời đe dọa lại thấy trước mặt một người tộc Tà Mâu tóc nâu, biết tình hình là gì, toàn thân hắn cứng đờ gật đầu lia lịa.

Nana hỏi thẳng: "Sát Nguyệt các chủ là ai? Các ngươi bao nhiêu căn cứ? Ở đâu?"

Câu hỏi này, Tư Ngũ mắt trừng lớn lo sợ trả lời: "Không, không biết, ta thật sự không..."

Lời nói vô ích, Nana nhanh chóng cho tên này vinh dự theo bạn hắn chầu trời trước tiên. Đới Cẩm nhìn Tư Ngũ nằm dưới đất mắt trợn trắng, chép miệng lắc đầu: "Ngươi như thế nào nóng nảy còn hơn ta? Vặn cổ như thế quyết tuyệt."

"Khiến ta ghét sẽ chết rất mau, xem ra đám lâu la này chẳng được tích sự gì. Công tước, nếu ta nghe không nhầm thì Âu Lý đang ở địa lao đánh "con trai" ngươi đấy, mau mau đi cứu a."

Nana lật mặt thật nhanh qua bộ dáng gian manh, nóng tính người như Đới Cẩm cũng phải bật cười: "Nha đầu tính khí thật thất thường, được rồi, dẫn ta đi đi."

Dây dưa lâu không phải tác phong của Nana, cô để tiểu Tuyết đưa Đới Cẩm đến chỗ Âu Lý, còn Nana chắc chắn phải đảm bảo không gian dưới nước được duy trì tới lúc họ làm xong mọi sự.
Không biết bọn sát thủ thấy chỗ ẩn nấp biến thành lồng giam tử thần, sẽ có cảm giác thế nào đây?

Rất nhanh, tiểu Tuyết trở lại báo Âu Lý đã bị Đới Cẩm đánh hôn mê, Nana nhếch môi nhảy lên gian nhà giữa biệt phủ dùng hồn lực cùng tinh thần lực bao bọc kín toàn bộ gian nhà, mười sáu tên hồn vương bên trong không hề hay biết bọn chúng đang nằm trong lòng bàn tay kẻ địch. Sở dĩ Nana không dùng phòng hộ vì một khi phòng hộ phóng thích, hồn kĩ không gian sẽ bị cắt đứt khiến kế hoạch diệt chuột bị phá vỡ.

Đới Cẩm tay cầm một túi lệnh bài, tay kia xách Âu Lý toàn thân bầm dập tiến đến giữa phủ, Nana đối hắn gật đầu: "Thời cơ đã tới."

Đới Cẩm cười lớn, hắn khoái chí không kiêng kị tùy ý chưởng khí cho nổ các gian lầu xung quanh. Tiếng động ầm vang lệnh đám sát thủ nghe thấy liền hoảng hốt từ trong các lầu khác chạy ra, đập vào mắt chúng là cảnh tượng một nữ tử váy trắng đứng trên mái nhà trung tâm với vô số dây leo vung vẩy bên cạnh, ánh mắt cô ta ngạo nghễ nhìn xem một trung niên nam tử khác phất tay nhẹ nhàng giết chóc đồng bọn của chúng, máu tươi đã thấm xuống lan tràn mặt đất, tiếng thét khốn khổ bi ai.

Đám sát thủ tâm thần khủng hoảng vũ hồn không kịp phóng chỉ vội tìm cách thoát thân, chúng đồng loạt lao ra phía vách không gian mà quên mất rằng không có lệnh bài, cả đám kêu khóc ra sức đấm trên chính bức tường kiên cố bảo vệ chúng suốt thời gian qua.

Hành động của đám sát thủ làm Nana chỉ biết ôm trán, tặc lưỡi cảm thán: Ngu ngốc.

Sau cùng không biết những kẻ nào thông minh bĩnh tĩnh gào lên hô ứng toàn bộ sát thủ còn lại.

"Mau phóng thích vũ hồn chiến đấu!"

"Tập trung phá vỡ hồn kĩ không gian!"

"Nhanh lên!"

Đám sát thủ cuống cuồng xuất vũ hồn, đều là khí vũ hồn hồn tôn, có đến chừng hơn 30 tên, hồn hoàn màu vàng màu tím quay vòng sáng chói, cảnh tượng có chút làm người kích động.

Nana liếc nhìn đám hồn tôn đang như dã thú chồm tới phía mình, hừ lạnh: "Công tước, xem xem bọn chúng cũng rất nhanh trí đó."

Đới Cẩm kiêu ngạo: "Đỡ mất công ta lãng phí, một chiêu là có thể."

Nana kéo ra nụ cười nửa miệng, phong hào đấu la vũ hồn Tà Mâu Bạch Hổ mệnh danh thú vũ hồn mạnh nhất a, để cô xem uy lực là đến chừng nào mạnh mẽ.

Chương 132: Nana thật ác

Dưới hồ là một mảnh hỗn loạn quỷ khóc thần sầu, biệt phủ phía trên cũng chẳng hề thua kém.

Đới Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh, Đới Cẩn có nhiệm vụ canh chừng đề phòng mật thám từ nơi khác tới, quả nhiên không thừa.

Ngay lúc Nana và Đới Cẩm xuống hồ, một nhóm người áo choàng đen hớt hải chạy đến trong biệt phủ, theo chúng nói, chính là đang trốn tránh người truy đuổi.

"Cung Nhị, làm sao đây? Âu Lý sẽ để chúng ta vào sao? Hắn trước nay rất ghét thủ lĩnh chúng ta."

"Hết cách, Cung Thập Ngũ, muốn sống phải chịu nhục, cứ vào căn cứ trước đã."

"Bọn người của đại hoàng tử sắp đuổi tới, lỡ căn cứ bị phát hiện, ta lo..."

"Cung Bát, lo nhiều như vậy được ích gì, để bị bắt chỉ có đường chết thôi. Ta tin Âu Lý không đến nỗi giết chúng ta, nịnh hắn một chút là được."

"Phải đấy, vào đi, căn cứ bí ẩn nhất Sát Nguyệt Các ở đây ngươi còn sợ?"

"Căn cứ bí ẩn nhất? Haha, vậy ra Sát Nguyệt Các cũng chỉ có như thế!" Giọng nói này không phải từ phía những tên áo choàng đen.

Đới Mộc Bạch nhảy xuống từ lầu gác đứng bên hồ Thủy Liên, năm tên áo choàng đen nghe tiếng hắn, chúng giật mình phát hiện.

"Nhị hoàng tử?"

Năm tên chưa kịp định thần, một giọng nữ tử như băng đá lại vang lên.

"Hừ, nhanh chân lắm Mộc Bạch." Chu Trúc Thanh chống eo ở một phía khác lạnh lùng nói.

Đới Cẩn cười đi tới cùng Đới Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh tạo thành một hình tam giác bao vây năm tên hắc y ở bên trong, Đới Cẩn vỗ tay đắc ý: "Ta còn trách Nana không cho ta xuống nước chơi, thì ra, nhóc đó tâm tư rất sâu a. Các ngươi đã đến đây rồi vậy để ba người bọn ta, tiếp đãi các ngươi đi."

Thoáng chốc bị bao vây năm tên hắc y sát khí chợt lóe, thủ thế sẵn sàng đánh trả, một trong năm tên hắc y, Cung Nhị nghiến răng nói: "Làm sao có thể? Các ngươi theo dõi bọn ta?"

Chu Trúc Thanh liếc Cung Nhị không thèm trả lời mà là quay sang Đới Mộc Bạch: "Mộc Bạch, bắt sống bọn chúng trước khi người của đại ca ngươi tới. Chúng ta cần bí mật hành tung, đề phòng, nhà có chuột."

Chu Trúc Thanh ý này là đúng, Đới Mộc Bạch không nhiều lời.

"Được, khai mở vũ hồn." Đới Mộc Bạch hét một tiếng mệnh lệnh, xuất ra vũ hồn Tà Mâu Bạch Hổ hồn hoàn hai vàng hai tím. Đới Cẩn và Chu Trúc Thanh phóng xuất vũ hồn, Đới Cẩn hồn tôn vũ hồn Tà Mâu Bạch Hổ hồn hoàn hai vàng một tím, Chu Trúc Thanh hồn tông vũ hồn U Minh Linh Miêu hồn hoàn hai vàng hai tím.

Năm tên hắc y nhìn đối thủ lông mày nhíu chặt, bọn hắn không ngờ Đới Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh vậy mà là hồn tông. Cung Nhị nói: "Nhị hoàng tử, bọn ta đâu làm gì sai, ngài cũng không thể ỷ thế ép người."

Đới Mộc Bạch nhếch môi diễu cợt: "Miệng gọi Sát Nguyệt Các rất thuận, Âu Lý ngươi cũng biết, muốn đến trong hồ tới chỗ không gian dưới nước đi! Sát thủ Sát Nguyệt Các ai ai cũng là tay nhuốm đầy máu của giới hồn sư và quý tộc, còn nói không làm gì sai?"

Nghe Đới Mộc Bạch vấn tội, năm tên hắc y nhân minh bạch lần này chúng khó thoát, Cung Thập Ngũ cười ngặt nghẽo ra vẻ: "Haha, hồn tông thì sao? Bọn ta nhiều người ngươi cũng đâu thể bắt hết. Cung Bát, bọn ta chặn hậu cho ngươi xuống gọi chi viện, giết hoàng tử, thủ lĩnh sẽ thưởng lớn."

Năm tên hắc y phóng xuất vũ hồn, đều là hồn tôn khí vũ hồn. Cung Bát gật đầu quay người đi, chỉ tiếc hắn ngay lập tức bị chặn.

"Ít người? Làm sao đây, khiến ngươi thất vọng." Chu Trúc Thanh ánh mắt sắc lạnh trên thân lóe lên hồn hoàn thứ tư, ngàn năm hồn hoàn hồn kĩ U Minh Ảnh Phân Thân.

Dưới năm tên hắc y nhân đờ đẫn nhìn soi mói, lấy Chu Trúc Thanh làm trung tâm hai bên trái phải đã xuất hiện hai bóng người, chính là phân thân của Chu Trúc Thanh. Phân thân mang 80% sức mạnh bản thể, đủ đối phó với bọn người trước mặt.

Nhìn đám hắc y nhân đã vắt ra nước mắt, ba Chu Trúc Thanh đưa tay che miệng cười nói: "Giờ thì, hòa nhé."

Trừng mắt kinh ngạc, nghiến răng giận dữ, hắc y nhân quyết định tìm một tia hi vọng sống trong cõi chết. Nhưng có khả năng không, khi đối thủ của chúng là hai hồn sư thú vũ hồn mạnh nhất đại lục, và hồn sư mẫn công đỉnh cấp của Sử Lai Khắc Thất Quái?

Biệt phủ dưới hồ Thủy Liên. Nana khoanh tay thưởng thức "đại tiệc rắc muối" của Đới Cẩm, phải khen ngợi Đới Cẩm là một phong hào đấu la thực chí danh quy.

Đám sát thủ còn sót lại tưởng thông minh tập trung đi phá vỡ bát bị nhất thể dung hợp kĩ từ gian nhà chính, đáng tiếc rằng chúng ngu ngốc không cân nhắc thực lực.

Trước đó Đới Cẩm chưa xuất ra hồn hoàn, nay cùng lúc chín cái hồn hoàn chói mắt hiện ra trên thân hắn, khí tức phong hào đấu la lập tức lệnh đám sát thủ khuôn mặt gặp quỷ đứng im tại chỗ không thể nhúc nhích. Đới Cẩm nhẹ nhàng bay lên, tay phải chỉ thiên ngạo nghễ nhưng giọng nói lại vô cùng thản nhiên hô: "Đệ tam hồn kĩ, Bạch Hổ Vạn Quang."

Không gian dưới nước theo lời hắn một khắc sáng bừng, đầu ngón tay Đới Cẩm phóng ra vô số điểm ánh sáng trắng, từ bên ngoài Nana có thể cảm nhận được áp súc trong đó có bao nhiêu hồn lực cường đại, đốm sáng tích tụ phía trên thành tinh tú bao phủ đám sát thủ, Đới Cẩm hạ tay truyền mệnh lệnh, điểm điểm ánh sáng như tuyết rơi xuống trên người chúng, dung nhập, nổ nát.

Hơn ba mươi tên hồn tôn, chưa đầy năm giây đã ra đi trong sợ hãi. Xác định xung quanh hoàn toàn sạch sẽ khí tức, Nana gật gật tán thưởng: "Quả là phong hào đấu la, rất lợi hại, tới lượt ta rồi!"

Đới Cẩm nheo mắt nhìn Nana, giọng điệu có chút coi thường nói: "Mười sáu tên hồn vương, so ra còn hơn đám lâu la này. Ngươi đây là nhường ta làm người xấu hay muốn khoe mẽ bản thân? Tiểu hồn tông!"

"Xì, hồn tông thì sao? Đâu phải mình ngươi biết nổ?" Nana không vui bĩu môi, bộ dáng hung hăng xuất ra Điệp Thần Trượng gõ mạnh xuống mái nhà chính nơi cô đang đứng.

Cả gian nhà đang được hồn lực của Nana bao bọc, Đới Cẩm không cảm giác được biến động bên trong. Chỉ bằng mắt đi xác nhận, Đới Cẩm kinh ngạc xem đến cảnh tượng xảy ra qua khung cửa kính màu trắng, khung cửa lặng yên lóe lên một luồng ánh sáng hồng, tiếp sau đó là xuất hiện những bóng đen lơ lửng bên cửa sổ, bóng đen đang dãy dụa ra sức cào cấu trên chính thân thể mình, tích tắc... máu nhuộm đỏ khung cửa. Thời gian, còn nhanh hơn Bạch Hổ Vạn Quang.

Nana mở ra phòng hộ thay cho bát vị nhất thể dung hợp kĩ bảo vệ Đới Cẩm và gian nhà. Thu lại hồn lực cùng tinh thần lực, Nana đối Đới Cẩm làm dấu tay: "Xin mời!"

Đới Cẩm kích động vì ngay lúc này hắn, một phong hào đấu la thế mà giờ mới phát giác trong căn nhà tràn đầy mùi máu tanh nồng nặc, Đới Cẩm không thể đợi bước nhanh mở cửa, cảnh tượng bên trong so bên ngoài trước đó còn khủng bố hơn, cũng là vì các bức tường thấm máu tạo thành.

Khinh thường biến mất, Đới Cẩm nhìn Nana bộ dáng tinh nghịch đã nhảy xuống trên mặt đất, tò mò hỏi: "Ngươi mới là hồn tông, ngươi sao có thể?"

"Sao có thể hả? Ta cũng đang tự hỏi mình câu đó đấy!"

Điệp Phấn là chiêu thức thứ tám của Điệp Thần Trượng, may mắn Đới Cẩm chưa biết hết những hồn kĩ Nana đã sử dụng ở cấp hồn tông, Nana dương dương tự đắc cười cười.

Đới Cẩm sống gần một đời người đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến một cô nương không có chút thục nữ đoan trang nào như này, hoặc do thân phận và thực lực nên không một ai dám đối hắn thể hiện ra bất kính. Đới Cẩm nhíu mày phất tay áo ra sau nghiêm túc nói: "Xong rồi thì đi mau. Nước hồ đã biến đỏ, thật ghê tởm."

"Ừm, ta cũng chán ghét." Nana chép miệng, vốn là hồ Thủy Liên rất đẹp lại bị bọn Sát Nguyệt Các làm cho bẩn, đáng tiếc.

Lắc đầu vứt bỏ những cảm xúc lung tung, Nana biến nhỏ phòng hộ cùng Đới Cẩm xách theo Âu Lý trở lại biệt phủ phía trên, hội họp với nhóm Đới Mộc Bạch.

Chương 133: Nana thật ác(2)

Hồ Thủy Liên mực nước ban đầu gần với nền biệt phủ, nay vì tràn vào không gian bên dưới mà hơn phân nửa đã bị rút đi.

Thấy mặt hồ biến đỏ cùng xuất hiện xoáy nước, Đới Mộc Bạch cười vui vẻ: "Nana trở lại, có kinh hỉ đây."

Chu Trúc Thanh liếc nhìn năm tên hắc y nhân mặt mũi bầm dập, hừ lạnh: "Bọn cứng miệng, vậy phải để chúng nếm mùi thủ đoạn của Nana."

Đới Cẩn từ lúc nãy đều nghe Chu Trúc Thanh dọa đám hắc y nhân kiểu này, hắn tò mò không biết Nana có thể có thủ đoạn gì làm chúng mở miệng, Nana tuy thông minh nhưng đâu có giống người quỷ quái lắm trò.

Mười phút sau, Đới Cẩn thật muốn tự tát mình mấy phát. Trong mắt hắn giờ đây, Nana không chỉ quỷ quái lắm trò mà còn là một đỉnh cấp đại ma đầu.

Nana đang đứng khoanh tay trước mặt Âu Lý và năm tên hắc y nhân, bộ dáng hống hách chẳng coi ai ra gì hét lớn: "Nói, ta sẽ để các ngươi yên ổn mà chết. Không nói, cứ như vậy tới sáng mai, ta giết."

Sáu người, một hồn đấu la năm hồn tôn toàn thân run lên bần bật, bọn hắn tất cả đều đã bị ma nữ này hành hạ thừa sống thiếu chết.

Cú tát của ma nữ kinh khủng đến nỗi chỉ cần một cái đã cảm giác đến tinh thần chi hải chấn động suýt phá toái, nỗi thống khổ từ sâu bên trong khiến sáu người thật muốn đập đầu chết cho nhanh, vô số dây leo bên người cô ta phi thường sắc bén, sáu người tay chân bị dây leo quấn chặt nhất nhất chịu đòn, thân người bọn hắn da dẻ đã là thịt vải lẫn lộn, cảnh tượng có chút ghê rợn ấy vậy mà vẻ mặt cô ta vẫn thản nhiên như không.

Mỗi lúc sáu người chịu hết nổi, cô ta vung tay chữa trị, sau đó lại bắt đầu tra tấn, đã có người tưởng tự tử, chẳng biết do trung thành hay muốn giải thoát nhưng trước mặt cô ta làm cách nào cũng không thể chết được, tay cô ta ánh lên lục sắc quang mang chính là muốn kéo lại đau khổ của bọn hắn.

Sáu người, muốn tuyệt vọng có tuyệt vọng, muốn giận dữ đã giận dữ, nhưng vô ích.

Cung Nhị đến giới hạn vội vàng la lên: "Ta khai, ta khai là được chứ gì? Bọn ta là thủ hạ của Tư Nặc đại nhân, ở Cung Pháp Nhĩ thành."

"Cung Pháp Nhĩ thành? Kinh thành vương quốc A Nhĩ Pháp!" Chu Trúc Thanh nhếch môi xác nhận.

Cung Nhị gật đầu lia lịa: "Chính là, bọn ta được sai đến thành Tinh La theo dõi nhị hoàng tử, chẳng may, gặp ám vệ đại hoàng tử sắp xếp trong cung. Bọn ta trốn chạy đến đây mới cắt đuôi được, không ngờ..."

"Đợi đã, có người tới." Nana và Đới Cẩm phát hiện đồng thời cảnh báo.

Mọi người khống chế sáu tên sát thủ lui vào góc trong lầu gác, có phòng hộ của Nana cộng với sắc trời tối mịt, họ hoàn toàn ẩn dấu. Lát sau, cửa lớn biệt phủ bị mở toang, từ bên ngoài tiến vào một nhóm người mặc áo trắng, là hồn sư, bọn hắn yên lặng phóng thích tinh thần lực cảm thụ kĩ mọi ngóc ngách ở biệt phủ, không phát hiện gì khả nghi bọn hắn cũng liền nhanh chóng rời đi. Có điều, khuất sau lưng nhóm Nana không thấy đến, một trong số người áo trắng đó khẽ nhìn hồ Thủy Liên nhíu mày, lúc ấy hắn mới nhẹ nhàng quay người thản nhiên theo đồng bọn bước ra biệt phủ.

Tra hỏi tiếp tục Nana biết đám người vừa rồi là ám vệ của đại hoàng tử. Tuy nhiên để tiện hành động lâu dài bọn họ vẫn nên bí mật hành tung, càng ít người biết càng tốt.Âu Lý mặc dù là thủ lĩnh một căn cứ nhưng thông tin về Sát Nguyệt Các và các chủ bảo mật vô cùng kín kẽ, Âu lý vô dụng cùng bốn tên hắc y nhân khác đã được Nana nhân từ hạ độc Linh Lan, ban cho chúng giấc ngủ vĩnh hằng, cứu giúp chúng thoát khỏi đau đớn thể xác. Cung Nhị may mắn sống sót với điều kiện dẫn mọi người tới căn cứ Sát Nguyệt Các ở Cung Pháp Nhĩ thành, nhà của Chu Trúc Thanh, vương quốc A Nhĩ Pháp.

Qua sự việc lần này, thái độ của Đới Cẩm đối hoàng thất hòa hoãn hơn rất nhiều, tuy tính khí vẫn rất khó coi nhưng Đới Cẩm đã hứa sẽ ủng hộ Đới Mộc Bạch phá bỏ lệnh truyền tổ tiên về cách thức tranh giành hoàng vị giữa các hoàng tử. Mục đích chính đạt được, Đới Mộc Bạch không cần thiết hỏi đến chuyện Đới Cẩm bị Đới Chân phục kích vì nó không còn quan trọng nữa, bọn họ bây giờ hướng đến manh mối còn cao hơn.

Trước khi tới A Nhĩ Pháp, nhóm Nana thuận đường bay trở về hoàng cung Tinh La gặp Đới Duy Tư, cùng lúc báo cáo một thoáng tình hình họ gặp phải cho Đới Giai Chính.

Chuyện đạt được tán thành từ Đới Cẩm vốn bình thường nhưng khi qua chuyện không gian bí mật dưới nước bị phát hiện, Đới Giai Chính khuôn mặt ôn hòa biến thâm trầm: "Sát Nguyệt Các trước giờ xuất ra đều là hồn sư khí vũ hồn, nay lại có thêm nhiều hồn sư khác cường đại như vậy. Che dấu thực lực, bọn chúng đây là muốn làm gì?"

Nana mặc dù đang ngồi trước mặt hoàng đế nhưng bộ dáng vẫn tự nhiên vuốt cằm nói: "Đâu chỉ thế, lúc ta tra khảo nghe bọn chúng nói có 50 tên thuộc hạ nhưng đó là kể riêng bọn sát thủ, còn mười sáu tên hồn vương bọn chúng dường như không tính đến cùng một vị trí. Chuyện này là sao? Chẳng lẽ nói, đám sát thủ Sát Nguyệt Các làm công cụ giết người, còn mười sáu tên hồn vương là của thế lực khác có trách nhiệm bảo vệ chúng?"

"Ý ngươi là Sát Nguyệt Các không phải mình Sát Nguyệt Các, bọn chúng có đồng minh?" Đới Duy Tư kinh ngạc bật thốt.

Nana gật đầu: "Tuy nhiên đây là ta suy đoán, không chắc chắn. Đới đại ca, ngươi nhớ hai tên áo choàng đen ngươi theo dõi ở cung điện phía bắc chứ?"

Đới Duy Tư: "Ngươi nhắc ta mới nhớ, mật thám báo về đã năm ngày bọn chúng không rời khỏi thanh lâu, ta đang bị mất tin tức."

"Ngươi đừng theo dõi phí công, bọn chúng đã chết."Lời của Nana làm tất cả có mặt tại đó Đới Giai Chính, Đới Duy Tư, Đới Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh đều tò mò chú ý.

Nana cười: "Nhìn ta làm gì. Lão đại, Trúc Thanh, chẳng phải hai ngày trước chúng ta mới giết hai tên áo choàng đen sao?"

"Là chúng?" Đới Mộc Bạch liên tưởng đến cái gì, vỗ trán cái bốp: "Xét theo năng lực, thời gian chúng đi từ phân tộc phía bắc tới Tư La thành quả trùng khớp, hôm ấy Cơ Giác nói "người của tên đó theo rất sát", tên đó chính là ca ca đi."

Chu Trúc Thanh nhớ đến cũng gật gù: "Vậy đúng rồi. Mà khoan đã, chúng đi mật thám không hề biết, có khi nào trước đó chúng tới thanh lâu đều là dùng cách này cắt đuôi mật thám?"

"Ta chính là có ý này!" Nana hào hứng: "Thanh lâu loạn thế, thích hợp trà trộn. Ta còn to gan phỏng đoán, liệu thanh lâu cũng là căn cứ của Sát Nguyệt Các? Chỉ thế mới một mực giúp Cơ Giác và Khoa Nhĩ Văn."

Mọi người nghĩ đến khả năng đồng loạt hít sâu một hơi, Nana đưa ra nhiều suy đoán không ngờ nhưng rất thuyết phục.

Đới Duy Tư gõ chút trên bàn bình tĩnh nói: "Ta trước nay bỏ qua việc bọn chúng có hay không cùng vào một thanh lâu. Ta sẽ mau chóng xác nhận lại, nếu thật, chỉ e, rất phiền phức."

Điều tra càng sâu, Sát Nguyệt Các càng khiến người ta ngạc nhiên bởi thực lực và địa bàn trải rộng của chúng. Đế quốc Tinh La hùng mạnh đang bị đe dọa từ sâu bên trong bóng tối, quyền lực tuyệt đối của tộc Tà Mâu thật sự là tuyệt đối sao?

Đới Giai Chính thở ra một hơi nặng nhọc: "Là hoàng đế, ta lại trơ mắt để một phương thế lực tà ác như vậy phát triển. Vất vả đám trẻ các ngươi, có gì cần ta hỗ trợ cứ sảng khoái nói ra, ta sẽ ủng hộ các ngươi đến cùng."

"Vậy quá tốt rồi, ta cần tiền." Nana nói đến chữ tiền hai mắt tỏa sáng thật khiến Đới Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh có dự cảm chẳng lành.

Đới Giai Chính nhíu mày khó hiểu: "Tiền? Chẳng lẽ Mộc Bạch không cho ngươi?"

Nana cười gian manh xoa xoa hai bàn tay: "Tiền lão đại cho là của lão đại a, có hoàng đế bệ hạ cho tiền lại là một kiện khác sự tình. Bọn ta sắp tới phải đến A Nhĩ Pháp chơi, sau đó đến phân tộc phía bắc du ngoạn, tiếp đến là điều tra thanh lâu, chắc chắn phải tiêu tiền."

Bốn người nghe Nana nói toàn thân đều trở nên cứng ngắc, không phải nói muốn đi điều tra Sát Nguyệt Các sao? Qua lời Nana lúc nào biến thành đi chơi, du ngoạn...

Nana vui vẻ đâu có để ý biểu cảm mọi người. Chính sự phải làm nhưng cũng chẳng thể lãng phí thời gian chơi đùa, cơ hội đến với Nana là hơn bảy tỷ người mới có một, Nana nhất định sẽ tận dụng triệt để. Chẳng phải có câu, trẻ không chơi, già hối hận sao? Uổng phí thanh xuân, thật không tốt.

Chương 134: Hố Đới Cẩn

Ra khỏi phòng họp, Đới Mộc Bạch nhìn đống thẻ chứa kim hồn tệ trong tay Nana chỉ biết chép miệng: "Nana, phụ hoàng đối ngươi thật hào phóng, ta trước nay chưa từng thấy ai dám xin nhiều tiền như vậy từ hoàng đế!"

Nana đắc ý: "Ha, chúng ta làm việc đâu thể không công, chừng này đối với chuyện tiêu diệt Sát Nguyệt Các còn ít đi."

Biểu cảm của Nana lúc này thật đê tiện giống Áo Tư Ca. Chu Trúc Thanh liếc Nana lạnh nhạt: "Đã chiếm tiện nghi còn ra vẻ, hai mươi chiếc kim thẻ, tiền trong đó đủ để ngươi đập chết chính mình đấy."

Thẻ hồn tệ ở Tinh La đế quốc phân theo cấp bậc đồng, ngân, kim và cao nhất là hắc thẻ chỉ hoàng thất mới có thể cầm đến. Vốn Đới Giai Chính đưa cho Nana là một chiếc hắc thẻ nhưng hành động lần này liên quan Sát Nguyệt Các, tiêu tiền dưới danh nghĩa người của hoàng thất không tiện cho lắm, vì thế Nana đã đổi sang hai mươi chiếc kim thẻ, chia nhỏ cũng dễ tiêu hơn.

Nana cất tiền vào giới tử, trong lòng liền nhớ tới Phất Lan Đức, nếu cô đem chỗ kim hồn tệ này về cho Phất Lan Đức có lẽ hắn sẽ chết vì vui mừng cũng nên, Nana tưởng tượng viễn cảnh cười híp mắt không để ý trước mặt xuất hiện một người.

"Vui như vậy là có chuyện gì?" Đới Cẩn khuôn mặt khó hiểu nhìn Nana, Đới Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh.

Người này đã ở trước đại sảnh hoàng cung chờ ba người từ sáng sớm. Thấy hắn, Đới Mộc Bạch kinh ngạc: "Đới Cẩn? Ngươi tới đây làm gì?"

Đới Cẩn một vẻ thản nhiên khoanh tay đáp: "Đợi các ngươi, cùng đi."

"Cùng đi!" Ba người nhìn nhau ngơ ngác, Đới Cẩn đây là...

Nana: "Đới Cẩn ngươi không phải muốn cùng chúng ta đi A Nhĩ Pháp chứ?"

Đới Cẩn: "Đúng nha, nghe nói công chúa Trúc Thanh trở về thăm nhà, hoàng đế đặc biệt cho hai đội kỵ binh bảo vệ công chúa với tư cách vị hôn thê của nhị hoàng tử, mã xa lộng lẫy ta cũng muốn ngồi một chút đây."

Còn may xung quanh đại sảnh rộng lớn không có ai thấy Đới Cẩn, Nana ghé Đới Cẩn nói nhỏ: "Ngươi biết đây là một phần kế hoạch mà, chúng ta đâu phải đi chơi, ngươi theo làm gì?"

Đới Cẩn khóe môi nhếch lên một chút gian tà: "Đi chơi ta mới nhàm chán xin theo, cho ta đi đi, ta giúp các ngươi một tay."

Đới Mộc Bạch: "Suýt bị giết còn không sợ, ngươi lại muốn bị bọn hắn bắt tra tấn hả? Phí công bọn ta cứu ngươi?"

"Không sao, không sao, ta da dày thịt béo còn tốt chán, nhị hoàng tử cho ta đi đi." Đới Cẩn vỗ vỗ hai bắp tay chứng minh hắn đây là anh hùng chẳng sợ gian khổ.
Chu Trúc Thanh nhìn hắn bật cười: "Không phải bọn ta nhất quyết từ chối nhưng ngươi là thiếu chủ phân tộc phía nam, để người khác biết ngươi thân với bọn ta sẽ bất lợi bọn ta hành động, ngươi đừng đi thì hơn."

Đới Cẩn thấy chỉ vì điểm này liền vui mừng, chẳng sợ gì chỉ sợ họ một mực không cho, ở thành Tinh La rất chán, hắn thấy theo ba người này đi kiểu gì cũng có trò vui. Đới Cẩn hào hứng: "Thế thôi hả? Ta có thể cải trang theo các ngươi, ta hứa giữ kín thân phận, hứa nghe lời, để ta đi nha."

"Nghe lời thật hả?" Nana nhìn Đới Cẩn trong lòng liền đã có chủ ý, mấy việc hành hạ người Nana là chắn chắn chưa bao giờ thiếu: "Vậy, nếu ta che một mắt của ngươi, cho ngươi theo làm thuộc hạ, gọi ngươi tiểu Cẩn, ngươi thấy cũng được hả?"

"Thuộc, thuộc hạ? Tại sao? Sao lại thành thuộc hạ, còn là tiểu Cẩn?" Đới Cẩn khuôn mặt kinh biến đờ đẫn, chẳng phải trước Đới Mộc Bạch cải trang chỉ cần che mắt thôi sao.

"Xem ra ngươi không thích a. Vậy hết cách, lần này báo về A Nhĩ Pháp có nhị hoàng tử đế quốc, công chúa của họ và ta là muội muội kết nghĩa, ngoài ra đều là tùy tùng, bây giờ tự nhiên xuất hiện thêm chủ tử, ngươi nói A Nhĩ Pháp sẽ chấp nhận tiếp đãi sao? Nếu họ hỏi ngươi thân phận, bọn ta phải trả lời thế nào, giới quý tộc ngoài tộc Tà Mâu cũng chẳng có cấp bậc nào khiến A Nhĩ Pháp kiêng nể nha."

Nana bộ dáng bất đắc dĩ thật khiến Đới Mộc Bạch cùng Chu Trúc Thanh phì cười đưa tay che miệng. Bọn họ vừa mới bàn xong kế hoạch, hoàng đế lần này vội vàng gióng trống khua chiêng để lộ hành tung của ba người, đề phòng vạn nhất Đới Chân và Sát Nguyệt Các nghi ngờ về chuyện xảy ra ở Tư La thành liên quan đến họ, vì khoảng cách từ Tư La tới Tinh La thành rất xa, kẻ địch sẽ chẳng thể tưởng tượng ba người sau khi làm rất nhiều chuyện lại nhanh chóng xuất hiện đi tới A Nhĩ Pháp vương quốc. Mặc dù Đới Duy Tư trước đó làm giả hành tung cộng với hành động bí mật nhưng kế hoạch tung hỏa mù này đối ba người nhóm Đới Mộc Bạch là cần thiết, kẻ địch ẩn nấp trong bóng tối, cẩn thận vẫn hơn. Vì thế, chuyện Nana nói đã sai người báo tới A Nhĩ Pháp là không có khả năng, biểu cảm của Đới Cẩn đây, đã lọt bẫy.

Đới Cẩn lưỡng lự đi đi lại lại, hết dậm chân rồi gãi đầu, hắn cũng nghiêm túc dò xét Nana xem cô có lừa hắn không nhưng Nana vẫn luôn duy trì bộ dáng nghiêm túc, thản nhiên như muốn nói "ngươi đừng đi mới là tốt nhất". Đới Cẩn khó chịu ra mặt, lúc sau hắn bực mình hét vào mặt Nana: "Được, cải trang thôi chứ gì, lão tử còn sợ?"

Nana trong lòng ôm bụng cười đến nở hoa, bên ngoài vậy mà thở dài lắc đầu: "Hết cách với ngươi, thế thì ngươi quay về chuẩn bị, sáng ngày mai đoàn hộ tống sẽ tập trung trước cửa cung, đừng đến muộn đấy. Tiểu Cẩn."

Đới Cẩn khóe miệng giật giật, rõ là Nana rất nghiêm túc nhưng hắn lại cảm giác có chút sai sai, Đới Cẩn hừ một tiếc đáp vỏn vẹn hai chữ: "Biết rồi."
Sau đó hắn hùng hổ ra khỏi hoàng cung.

Ba người bấy giờ mới hết nhịn nổi cười như điên, Đới Mộc Bạch dơ lên ngón tay cái: "Nana, ngươi thật giỏi, người phân tộc Tà Mâu vậy mà bị ngươi biến thành thuộc hạ, ta cười chết mất."

"Hehe, ai bảo hắn muốn đi theo, là lựa chọn của hắn nha, ta đâu có làm gì?"

Nana nhún vai thản nhiên, một lần nữa ba người lại ôm bụng cười điên dại trước đại sảnh hoàng cung. Thật may, không ai nhìn tới bọn họ.

Lúc này, trong một căn nhà lớn trang trí xa hoa, một trung niên nam tử ánh mắt vô cùng giận giữ nhìn tên nam tử khoác áo choàng trắng dưới đất.

Tên bạch y lo sợ run bần bật bẩm báo: "Đúng là như thế. Các chủ thứ tội, thuộc hạ theo chân đám người đại hoàng tử đuổi theo nhóm hắc y nhân, lúc đầu ta chưa chắc chắn đó là người của chúng ta nhưng khi tới biệt phủ trong thành Tư La, ta đã biết đây đúng là người của Sát Nguyệt Các."

Trung niên nam tử đích thị là tổ chức sát thủ khét tiếng, Sát Nguyệt Các các chủ - Sát Nguyệt.

Sát Nguyệt chống cằm, khuôn mặt hung dữ nói ra giọng điệu đáng sợ: "Mất dấu, còn có căn cứ Âu Lý bị hủy, các ngươi vô dụng không có chút tin tức kẻ tấn công, vô dụng sống thì có ích gì!"

Tên Bạch Y nghe Sát Nguyệt nói ánh mắt đã trừng lớn kinh ngạc, vội dập đầu xin tha: "Các chủ, thuộc hạ trung thành vì ngài ẩn dấu suốt mười năm, không có công lao cũng có khổ lao, mong các chủ thứ tội. Chuyện mới xảy ra đêm qua tin chắc kẻ địch chưa thể đi xa, xin cho ta cơ hội lấy công chuộc tội."

"Hừ, đêm qua? Làm sao ngươi biết bọn chúng có tra ra hắc y nhân kia ở căn cứ nào? Lỡ như một căn cứ khác bị hủy thì sao hả? Ngươi một người có thể chuộc lỗi? Chết, mới giúp ngươi chuộc lỗi lầm."

Sát Nguyệt nộ khí xung thiên một cái phất tay, tên bạch y đã lập tức đầu lìa khỏi cổ, thân thể còn cứng đờ quỳ thẳng hướng Sát Nguyệt. Sát Nguyệt khinh thường ra hiệu cho thuộc hạ lôi thi thể tên bạch y ra ngoài, sau đó hắn cho gọi năm tên hắc y khác tới, gằn giọng ra lệnh.

"Tinh Nhất, dẫn đội của ngươi nhanh chóng điều tra, ta phải biết căn cứ nào phái mật thám tới hoàng cung, tra rõ tất cả hành động của bọn thuộc hạ trong một tháng trước. Tất cả, rõ chưa?"

Tinh Nhất là một trung niên nam tử thân hình cao lớn nhưng phi thường gầy gò, mái tóc màu đen ngắn cùng đôi mắt đỏ như lửa, khuôn mặt Tinh Nhất thật giống một đại ác ma, khí tức từ vũ hồn Lưỡi Hái Tu La khiến Tinh Nhất trở thành tử thần thực sự bên trong Sát Nguyệt Các.

Tinh Nhất kính cẩn hành lễ với Sát Nguyệt, giọng nói khàn khàn vâng phục: "Tuân lệnh, các chủ."

Chương 135: Hành trình tới A Nhĩ Pháp

Hôm sau theo lệnh hoàng đế Đới Giai Chính, hai đội kỵ binh cưỡi Hắc Mã đã xếp hàng chỉnh tề trước cửa hoàng cung Tinh La, chuẩn bị hộ tống công chúa Chu Trúc Thanh về A Nhĩ Pháp vương quốc.

Nana bây giờ đang cùng Đới Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh ngồi trên xe ngựa hoàng gia, mã xa lấy màu trắng chủ đạo, trang trí hoa văn kim ngân vô cùng lộng lẫy. Nana ló đầu ra bên ngoài cửa kính, chống cằm đợi đến chán nản: "Aiza, không phải tiểu Cẩn đổi ý đấy chứ? Đã lâu vậy rồi còn chưa xuất hiện."

Đới Mộc Bạch cười: "Có lẽ vậy, xem ra để ngươi phí công hố hắn đây."

Nana bĩu môi xem thường, hôm qua cô còn vì hắn trộm bộ đồ của cung nhân cho hắn mặc, đâu ngờ Đới Cẩn thế mà không có nghĩa khí.

Thống lĩnh đoàn hộ tống lần này là đội trưởng đội kỵ binh hoàng gia, hồn đế Mặc Diệp, hắn tuổi đã ngoài 60 nhưng khí thế vẫn phá lệ anh dũng tiêu sái, xứng đáng là một thống lĩnh nhân. Mặc Diệp thúc ngựa đi tới mã xa phía sau, kính cẩn chào ba người bên trong xe ngựa, nói: "Điện hạ, thời gian đã sớm quá giờ xuất phát, xin cho phép ta ra lệnh khởi hành."

"Khoan đã, đợi thêm chút nữa, ta cảm nhận được rồi." Nana khóe miệng nhếch lên một đường cong nhẹ, thứ cô cảm nhận được, là sát khí.

Mặc Diệp khó xử nhìn Nana: "Tiểu thư, chuyện này ta..."

Đới Mộc Bạch xem dáng vẻ Nana đã hiểu chút gì, hắn gật đầu nói với Mặc Diệp: "Theo ý cô ấy đi, đợi thêm chút nữa."

"Vâng, điện hạ." 

Đới Mộc Bạch đã lên tiếng thì hết đường từ chối, Mặc Diệp quay ngựa trở lại trước hàng ngũ tùy thời nhận lệnh xuất phát.

Không cần đợi lâu, chỉ năm phút sau người mà nhóm Nana chờ đợi cũng xuất hiện. Hắn là thanh niên nam tử cao lớn với mái tóc màu nâu nhạt và đôi mắt xanh thẳm như đại dương, có điều không biết vì lí do gì một bên mắt đã bị hủy biến đáng sợ, hắn phải thủy chung đeo băng đi che lấp, khí tức tỏa ra trên thân hắn khiến không khí xung quanh đột ngột biến đen dọa đội kỵ binh thoáng nhảy dựng, khí chất thanh niên nam tử trông thật hung dữ cùng tôn quý hoàn toàn trái ngược với bộ áo chùng màu trắng rộng thùng thình mặc trên người.

Thanh niên nam tử bước đến gần xe ngựa, toàn đội kỵ binh ngoái đầu nhìn theo, Mặc Diệp nhanh chóng cho ngựa tới ngăn chặn thanh niên nam tử, hét lớn: "Cung nhân to gan, bộ dạng bất kính như vậy cũng dám lại gần mã xa của hoàng tử?"

Thanh niên nam tử nghe Mặc Diệp nói lập tức quăng đến cho hắn một ánh mắt tràn đầy sát khí khiến tất cả kỵ binh giật bắn ngồi thẳng người, ngay cả Mặc Diệp cũng ngỡ ngàng bởi khí thế tên cung nhân này phát ra. Thế nhưng.

"Tiểu Cẩn, chớ làm trò, không thì ở lại đi." Nana vẻ mặt hăm dọa đối thanh niên nam tử Đới Cẩn thản nhiên nói.

Nana một câu nói ấy vậy mà có thể khiến cung nhân hung dữ thoáng chốc trở nên hiền hòa cười cười gật đầu.

Mặc Diệp ngạc nhiên nhìn Nana, Nana giải thích: "Hắn là tùy tùng riêng của ta, bệ hạ đã cho phép hắn đi theo lần này, giờ thì, xuất phát đi."
Có Đới Mộc Bạch nói trước đó, Mặc Diệp đối Nana phải nghe lời hơn nhiều, hắn đáp: "Vâng, tiểu thư."

Đới Cẩn nhảy lên Hắc Mã đã được chuẩn bị sẵn đi ở sát bên xe ngựa, liếc vào thấy Nana đang đối hắn làm dấu tay hết chỉ hắn rồi lại chỉ vào mắt mình tỏ ý cảnh báo: Ta nhất định sẽ chú ý đến ngươi.

Đới Cẩn hừ lạnh đưa tay cứa cổ: Cẩn thận ta giết ngươi.

Nana chẳng những không sợ ngược lại càng trừng mắt nghiến răng ken két. Đới Cẩn bất giác có thể đọc rõ ràng ý nghĩa của ánh mắt đó chính là.

Thì ra, ngươi chọn cái chết!

Giật thót, Đới Cẩn nhất quyết quay mặt không ho he gì nữa. 

Nana xem biểu hiện của Đới Cẩn rất đắc ý gật gù: Vẫn là không nên đánh giá một người qua vẻ bề ngoài, như Đới Cẩm và con trai hắn, ai cũng nói phụ tử bọn họ nóng tính thành thói, chống đối hoàng thất ra mặt nhưng thực chất họ rất thuần tính lương thiện và tốt bụng. Còn Đới Chân khuôn mặt thủy chung ôn hòa mỉm cười, bất quá, là khẩu phật tâm xà.

Khoảng cách từ thành Tinh La tới Cung Pháp Nhĩ thành thuộc A Nhĩ Pháp vương quốc chỉ mất hơn nửa ngày thời gian ngồi xe ngựa, khá gần. Nana trên đường đã "cẩn thận" thu hết tất cả mọi thứ vào trong tầm mắt, mỗi lần Đới Mộc Bạch có ý nhắc nhở, Nana đều nói: "Lão đại, ta phải quan sát thật kĩ, đề phòng có mai phục, còn phải thu thập tình báo. Ngươi cũng tập trung đi."

Lời nói nghiêm túc khiến Đới Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh hết đường ngăn cản, hai người đành để mặc Nana thích làm gì thì làm. Chẳng ngờ đến lại có thêm một Nana phiên bản, nam nhi. Hai người Đới Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh thật cảm thấy, bất lực.
Từ lúc xe ngựa vừa tới cổng Cung Pháp Nhĩ thành, Nana đã nhảy xuống đường phố cùng Đới Cẩn thích thú đi bộ ngắm nghía lung tung, ở đây giống Tinh La thành, hai bên đường các cửa hiệu đều in ấn huy hiệu Tà Mâu Bạch Hổ, lầu gác cao từ ba tầng lầu trở lên, đèn sáng vô cùng lung linh hoa mỹ, chỉ cần hai từ cũng đủ hình dung hoàn cảnh sống của người dân nơi này, chính là, giàu có. 

Đới Cẩn lần đầu không cần để ý thân phận, thoải mái theo Nana ngồi ven đường nếm thử tất cả các món ăn vặt bày bán sẵn, Nana gọi tiểu Cẩn rất thuận miệng, Đới Cẩn giờ có ý xem đó thật sự là tên hắn, cực kì vui vẻ.

Cung trang trên người Đới Cẩn thực quá gây chú ý với người dân Cung Pháp Nhĩ thành, Nana hào phóng vung tiền mua cho hắn năm bộ y phục nam nhân bình thường. Đới Cẩn ưng ý sảng khoái vỗ lưng Nana cái bốp, dõng dạc nói: "Hảo huynh đệ!" 

Và sau đó khỏi cần bàn cãi, hắn hân hạnh ăn ngay hai cú tát khủng bố tinh thần từ Nana, ai bảo hắn vô tư đi đánh lưng nữ sư tử này, thật đáng đời.

Thẳng một đường lê la từ cổng thành cho tới cung điện A Nhĩ Pháp, Nana và Đới Cẩn mới trở lại vị trí theo đoàn hộ tống tiến vào cung điện. Sau khi thấy hoàng cung Tinh La thì quang cảnh ở đây đối Nana cũng miễn cưỡng coi là đẹp, chẳng có gì đặc biệt thu hút ngoài một hồ nước trồng hoa Thủy Liên.

Chu Trúc Thanh biết Nana đang nghĩ gì, phì cười cốc đầu Nana một cái: "Không như ngươi nghĩ, phụ vương ta thích hoa Thủy Liên mới sai người làm hồ này, dưới hồ nuôi chính là Quang Minh Ngư, chúng nó ưa thích ánh sáng, thích hợp sinh trưởng bên trong, buổi tối bọn chúng trên thân phát ra kim sắc cùng hồng sắc rất đẹp, lát nữa dẫn ngươi đi xem."

Nana hai mắt đã không nhịn được tỏa sáng, Quang Minh Ngư đó a, mệnh danh là bảo ngọc của ngư tộc, thân hình nhỏ nhắn chỉ bằng nắm tay, đuôi bốn lớp xếp đều giống cánh bướm, ban ngày chúng sẽ tàng hình ẩn vào nước chỉ để lộ hai mắt như bạch sắc trân châu, ban đêm ngược lại Quang Minh Ngư chính là vũ nữ của thủy hồ, kim hồng sắc trên thân chúng tỏa sáng lấp lánh vô cùng mĩ lệ. Trước đây Nana chỉ có thể ngắm nhìn trên màn hình trò chơi, bây giờ có cơ hội chứng kiến tận mắt, không tránh khỏi kích động.

Tạm gác lại tâm tình, nhóm Đới Mộc Bạch theo cung nhân trực tiếp đi vào phòng ăn lớn của cung điện, đúng lúc bây giờ đã đến bữa tối. Kỵ binh được sắp xếp đến nơi khác nghỉ ngơi, Đới Cẩn với tư cách tùy tùng riêng của Nana nên được phép theo ba người cùng tiến vào cung điện, có điều, ba người ngồi ăn, hắn đứng nhìn.

Còn may trước đó Đới Cẩn đã ăn ở bên đường nếu không ngay lúc này hắn sẽ lập tức nhảy chồm đến ăn ngấu nghiến đống thức ăn ngon lành trên bàn. Đới Cẩn duy nhất có thắc mắc, rõ ràng lúc nãy hắn và Nana ăn như nhau, nhưng giờ Nana vẻ mặt vẫn vô cùng háu đói ăn đến quên trời quên đất. Đới Cẩn nghi ngờ Nana đây có phải đang cố trêu ngươi hắn với đống mĩ thực hay không?

Thực chất Đới Cẩn đã hiểu sai, Nana đơn thuần là thưởng thức đồ ăn ngon mà thôi.

Bữa ăn giữa các quý tộc với nhau chỉ tóm gọn trong hai từ, nhàm chán. Cung quy nhiều điều chú ý thận trọng, cho dù là cha con, tỷ muội cũng hết sức giữ mình nề nếp, trò chuyện trước mặt các cung nhân đều là sáo rỗng. Ăn xong, bốn người Đới Mộc Bạch lặng lẽ cùng Chu Trúc Vân vào phòng họp đã chuẩn bị sẵn, chính sự bây giờ mới bắt đầu.

Đới Cẩn tháo băng bịt mắt dọa Chu Trúc Vân nhảy dựng, còn may Chu Trúc Thanh nhanh ý giải thích: "Tỷ tỷ an tâm, hắn bây giờ là bằng hữu, chuyện ở thành Tư La là thế này..."

Nghe xong, Chu Trúc Vân biểu cảm giống với Đới Giai Chính trước đó, vuốt cằm nói: "Bọn chúng muốn làm gì? Ngay tại đây đóng căn cứ, thật muốn tới thời cơ sẽ hủy đi thế gia hoàng hậu, trước chặt đi cánh tay phải của hoàng thất?"

"Phải, ngoài ra còn bao nhiêu căn cứ chúng ta chưa thể biết. Tất cả những tên sát thủ chúng ta gặp đều vô dụng. Mãi mới có một tên này mang chúng ta tới đây." Đới Mộc Bạch trả lời Chu Trúc Vân xong liền nhìn tới Nana: "Thả hắn ra đi."

Nana gật đầu đưa mắt sang khoảng không gian trống rỗng, dần dần, nơi đó đã xuất hiện hai chiếc đuôi hồn thú phi thường lớn khiến Đới Cẩn và Chu Trúc Vân một phen kinh hãi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau